Khác [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 60: đảo ngược


Dĩ An ăn vạ đủ kiểu đòi Kris kể sơ lược cho nhỏ nghe.

Và hôm nay nhỏ bảo Kris dẫn Gia Bảo đến cho nhỏ gặp vì lần trước ở Jongan nhỏ đâu giám nhìn hay nói nhiều.

Mới sáng sớm nhỏ đã kéo cô đi mất, bảo là hai người đi trước.

Còn Gia Bảo và Khang sẽ đến sau, gặp nhau ở quán cafe.

Hôm nay mặt nhỏ cứ nhăn nhó chắc là có chuyện không vui.

Nhỏ là người không biết che dấu cảm xúc nên đều bị phơi bay bởi vẻ mặt của nhỏ.

Kris cũng chẳng hỏi han vì nếu muốn nói nhỏ sẽ tự chủ động nói với cô.

Nhỏ dẫn cô đến nơi hẹn trước nhưng không ngồi vào bàn trống mà lại kéo cô đến bàn có 6 người đang ngồi.

Là sinh viên chắc bằng tuổi bọn cô, 2 gái và 4 trai.

Họ ăn mặc chải chuốc đẹp đẻ, nhỏ đi đến mỉm cười vui vẻ giới thiệu.

-" chào, mình là Thẩm Dĩ An sinh viên trường Gigli còn đây là...um..

Tiểu Dương sinh viên trường W.K "

4 anh chàng ngay lập tức bị thu hút bởi giọng nói ngọt ngào và khuôn mặt đáng yêu của nhỏ.

Nhưng rồi lại ngồi đơ ra khi nhìn thấy Kris.

Kris hơi níu mày thì nhỏ ghé sát vào tai cô nói

-" 1 lần này thôi sau này tớ không làm vậy nữa"

Dĩ An ngước đôi ươn ướt lên nhìn cô với vẻ chờ mong.

Cô thở dài nhét heatphon vào tai rồi ngồi xuống nhìn ra cửa sổ.

Thấy vậy nhỏ mừng rơn, 4 chàng trai kia cũng vậy, chỉ có 2 cô gái kia là não nề.

Thì ra đây là một buổi giao lưu và kết bạn.

Điều này chẳng có gì quan trọng, nhưng cái không bình thường ở chỗ Dĩ An đã cặp với Khang sao lại tham gia mấy cái này.

7 người kia nói chuyện vui vẻ chỉ có mỗi mình Kris nhàm chán nghe nhạc và ngắm cảnh.

Một anh chàng có ý bắt chuyện với cô nhưng nhận lại chỉ là một cái liếc qua và ăn bơ toàn tập.

Kết quả cuối cùng là 1 người chọn cặp với Dĩ An và 3 người chọn cặp với Tiểu Dương.

Đang lúc đến lượt con gái chọn thì Khang bước vào.

Đã đến giờ hẹn của tụi cô.

Dĩ An thấy Khang thì liếc cậu một cái.

Chỉ tay vào chàng trai mà đã chọn nhỏ và mỉm cười ngọt ngào khoác tay anh chàng.

Khang thấy vậy thì thở dài bước đến.

-" em đừng bày trò nữa"

-" ai nói tôi bày trò?

Đừng làm phiền tôi 'hẹn hò'"

-" sao em trẻ con thế?".

-" còn hơn lão già như anh"

-"$$&&*..."

-" @@$&*"

Và thế bọn người kia chỉ biết đứng trơ mắt xem hai người nay cãi nhau.

Đại khái là Khang nhiều lần thất hẹn với nhỏ, nhỏ có vẻ rất giận và còn ghen nữa.

-" đã nói bao nhiêu lần rồi, cô ấy chuẩn bị thay anh làm hội trưởng nên..."

-" mới phải ở bên cô ta 24/24 để 'hướng dẫn' chứ gì.

Tôi biết quá rõ m...."

Khang đột nhiên chìa ra một con gấu nhỏ.

Dĩ An im bặt, mở to mắt ngạc nhiên.

-" đây..."

-" sorry Teddy, là em nói như vậy, nên anh mua để xin lỗi em.

Đừng giận anh nữa mà"

Dĩ An như vỡ òa lao đến ôm chặt lấy Khang, gật đầu lia lịa.

Vậy là hòa.

Kris chống cằm ngồi nhìn, khẽ mỉm cười.

3 anh chang còn lại nhìn sang Kris.

Ak đền lượt cô chọn rồi, ánh mắt cô khẽ lướt qua 3 người khiến cho ai cũng toát mồ hôi.

Đôi mắt cô lại ánh lên chút nắng, thẳng tay chỉ ra ngoài cửa sổ nơi mà Gia Bảo đang dựng xe.

Bỏ mặc 3 anh chàng tội nghiệp, cô đi thẳng ra ngoài cửa.

Thế là 4 người bọn cô lại chọn quán cafe khác để ngồi.

-" hi anh"

Dĩ An giơ tay hình chữ V, nở nụ cười chào Gia Bảo.

Nhưng anh lại chẳng có vẻ gì quan tâm khiến cho nhỏ hơi ngượng.

Nhanh chóng thu tay cùng nụ cười nham nhở của mình lại.

-" chào"

Khang thì có vẻ tự nhiên hơn khi nói chuyện với Gia Bảo vì dù gì họ cunhx lớn lên cùng nhau.

-" vẫn chưa nhớ ra ak?"

-" cần nhớ gì sao?".

-" umk.. tiền mày nợ tao"

Khang cười cợt, anh đã quen với tính cách lạnh nhạt của Gia Bảo rồi nên vẫn hay nói chuyện vậy với anh.

-" hai người đang quen nhau?"

Khang lại hỏi nhưng chẳng nhận được câu trả lời.

Phản ưnga như vậy là đúng rồi.

-" hazz.. rốt cuộc hai người vần về bên nhau.

Chán thật"

Khang ngậm ngùi tiếc rẻ, nhỏ liếc xéo cậu một cái.

-" rốt cuộc anh với cái con Ngọc Linh kia có quan hệ gì"

Dĩ An rốt cuộc cũng không chịu được mà hỏi sấn tới.

-" không biết"

-" chẳng phải anh với cô ta là hôn phu của nhau sao?"

-" chẳng quan tâm"

Dĩ An mừng thầm, phải thế chứ từ đầu đến cuối chỉ có con nhỏ đó mơ tưởng.

Nói chuyện thêm một lúc nữa thì Khang và Dĩ An phải đi học.

Kris lại dẫn Gia Bảo đến một nơi.

Biển.

Lần nào đến biển cũng là lúc hoàng hôn.

Kris quay sang nhìn Gia Bảo, anh cũng cúi xuống nhìn cô.

Kris đưa tay lên thành hình khẩu súng chĩa vào ngực trái Gia Bảo.

Hình ảnh bốn năm trước lại tái hiện trước mắt.

Cơn mưa ngày hôm đó vẫn còn gào thét trong tim Kris.

Tay cô chạm nhẹ vào vết thương đã in hằn vết sẹo.

-" còn đau không?"

Gia Bảo nhìn đôi mắt u buồn của Kris thì lòng trùng lại.

Cầm tay cô nhẹ hôn vào lòng bàn tay .

-" không"

Kris nhìn lên khuôn mặt Gia Bảo, những đường nét vẫn không thay đổi.

Nhưng đôi mât xanh đen đã trở nên thật vô hồn.

Nước mắt Kris chợt rơi

-" nhưng em... còn đau lắm"

Gia Bảo kéo Kris lại gần, đặt lên đôi mắt kia một nụ hôn.

Rồi lại xuống sống mũi cao và cuối cũng là đôi môi mềm mại.

Đặt lên đó một nụ hôn phớt

-" như vậy đã hết đau chưa?"

Kris mỉm cười mặt đỏ bừng, Gia Bảo xũng nhìn cô mà bật cười.

Hai người nắm tay nhau đi dọc trên bờ biển rồi cùng đi về chỗ để xe.

Trời bất chợt đổ mưa, trong lòng Kris lại dâng lên chút bất an.

Từ xa

Một chiếc xe tải đang đi đến, đến chỗ Kris và Gia Bảo đang đứng thì đột nhiên tăng ga và phóng lên lề đường

...
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 61: đảo ngược (tiếp)


Kris xoa xoa chân, chống tay ngồi dậy.

Lúc nãy Gia Bảo đã kịp thời đẩy cô ra.

Nhìn về phía Gia Bảo đứng không thấy đâu chỉ thấy đầu chiếc xe nát bét và bốc khói.

Kris hoảng sợ chạy lại xới tung đống hoang tàn đó và cuối cùng cũng nhìn thấy Gia Bảo.

-" Gia Bảo... anh không sao chứ?"

Gia Bảo mở mắt, nở một nụ cười rất thoảng vụt qua, đưa tay lên chạm vào khuôn mặt Kris.

-" may quá... em không sao"

Kris nắm chặt lấy bàn tay của Gia Bảo

-" anh sẽ không sao"

7 tiếng sau

Bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu, gọi Kris vào phòng làm việc để nói chuyện.

-" cũng may cậu ấy tránh kịp nên vết thương không đáng lo.

Điều đang nói ở đây là chứng mất trí nhớ của cậu ấy trước đây không nghiêm trọng.

Lúc đầu nó chỉ là một màng mỏng thôi nên không gây nguy hiểm gì.

Nhưng sau cú va chạm vừa rồi đã tác động đến tấm màng đó, khiến xuất hiện tượng tụ máu bầm.

Vết tụ mái bầm này rất bình thường, mỗi khi cậu ấy nhớ lại thì nó sẽ tan dần đi.

Nhưng khi nhớ lại nó sẽ làm cho cậu ấy rất đau đớn."

Ông bác sĩ ngừng một chút thấy cô vẫn im lặng lắng nghe thì nói tiếp.

-" nói dễ hiểu hơn là máu bầm tan cậu ấy sẽ nhớ lại, nhưng cậu ấy sẽ chết trước khi nhớ lại tất cả."

Kris bàng hoàng nắm chặt tay.

-" vì vậy, muốn cậu ấy sống thì đừng bảo cậu ấy cố nhớ lại nữa.

Hãy quên hết đi"

Quên hết đi

Quên hết đi

Quên hết đi

....

Kris đẩy cửa bước về phía giường của Gia Bảo.

Anh vẫn còn hôn mê bác sĩ bảo sáng mai Gia Bảo mới có thể tỉnh lại.

Kris chạm vào lớp băng trắng cuốn trên trán Gia Bảo.

Lòng đau nhói.

Những kí ức đẹp kia là ló do khiến cô sống mạnh mẽ đến ngày hôm nay.

Bây giờ, nó lại chính là lưỡi dao sẽ hại chết Gia Bảo bất cứ lúc nào.

Có lẽ số mệnh đang cố nói rằng mọi chuyện chẳng bao giờ trở lại được như xưa.

Việc Kris ở cạnh Gia Bảo sẽ khiến Gia Bảo nhớ ra mọi chuyện cũng đồng nghĩa mạng sống của Gia Bảo đang gặp nguy hiểm.

Kris mím chặt môi, đội chiếc nón lưỡi chai bước ra khỏi phòng.

...

《 đây là thông báo mới nhất: tập đoàn kinh tế L&H đã thông báo chính thức về lễ đính hôn của tiều thư Đặng Ngọc Linh.

Lễ đính hôn sẽ được tổ chức vào ngày xx/xx/xxxx tại nhà hàng LeoPax.

Ngày hôm đó sẽ ra mắt chú rễ chính thức và cũng là người kế thừa tập đoàn L&H trong tương lai...》

Kris với tay tắt cái tivi cũng vừa lúc Gia Bảo thay đồ xong.

Cô thảy cái remote lên giường và kéo Gia Bảo đi.

-" đây là nơi em nói sao?"

Gia Bảo đứng trước gió, mắt nhắm hờ.

Chỉ cần một ngày là Gia Bảo được xuất viện vì vết thương chẳng mấy nghiêm trọng.

Kris lại đưa Gia Bảo đến đồi ngắm sao.

Kris gật đầu rồi xoay lưng lại với gió, đứng đối diện với Gia Bảo.

-" đây là nơi anh tặng em chiếc bông tai này"

-" thật sao?"

Một vài hình ảnh như sao băng xẹt qua đầu Gia Bảo

Đau

Kris nhìn Gia Bảo đau tim như rướm máu.

-" cũng là nơi chứng kiến lời hứa"

-" lời hứa?"

-" Gia Bảo"

Kris nói giọng như gió thoảng.

-" hãy chấm dứt đi"

Gia Bảo sững người

-" tại sao?"

-" vì người em yêu... là Gia Bảo của 4 năm trước"

-" chẳng phải đều là một sao?"

-" em đã từng nghĩ như vậy.

Nhưng hoàn toàn không"

Kris tiến đến gần Gia Bảo

-" em yêu một Gia Bảo từng bảo vệ em.

Một Gia Bảo nắm chặt tay em trong nàm đêm ở Tokyo.

Một Gia Bảo vì em mà bị thương.

Một Gia Bảo được em tỏ tình trước nơi đông người"

Nước mắt Kris trực rơi, đưa tay chạm vào đôi mắt đầy mê lực.

-" em yêu một Gia Bảo luôn nhìn em bằng đôi mắt ấm áp.

Nhưng giờ đây nó không còn tồn tại nữa."

Gia Bảo cúi đầu như đang cố nhớ về những lời mà cô nói.

Nhưng hoàn toàn không thể nhớ ra được gì.

Kris rướn người hôn lên chán Gia Bảo

-" đừng cố miễn cưỡng..."

Kris quay người thật nhanh

-" anh sẽ nhớ lại.."

Gia Bảo nắm chặt tay Kris.

-" anh sẽ không nhớ được đâu.

Hãy sống như lúc em chưa từng xuất hiện.

Hãy quên hết đi"

Kris gỡ tay Gia Bảo, bước đi thật nhanh.

Bỏ lại phía sau hình bóng cô độc của Gia Bảo.

...

Những kí ức ngày nào chợt ùa về trong Kris.

Hình ảnh hai người ngồi trên đồi móc ngoéo với nhau cũng những lời hứa nó đang mờ dần bởi nước mắt của cô.

-" em xìn lỗi... vì đã không thực hiện được lời hứa của chúng ta.

Đững bao giờ tha thứ cho em...

Gia Bảo"

...

Một chiếc xe đậu ở dưới chân đồi, Kros mở cửa ngồi vào hàng ghế sau.

Tay nắm chặt gằn từng chữ.

-" hài lòng chưa?"
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 62: đính hôn


Bên trong xe là một người đàn ông, bị bóng tối che mất khuôn mặt.

Nhưng vẫn thấy lờ mờ được sống mũi cao, mái tóc chải gọn gàng để lộ vầng trán cao.

Dáng người cao to, toát lên uy quyền của kẻ đứng đầu.

Và điều khiến người ta đáng nể nhất chính là vẻ kiêu ngạo đầy băng lãnh kia.

....

Việc về lễ đính hôn được bàn tán khắp nơi.

W.K lại có chủ đề mới để bàn tán.

-" ở thế tao tưởng anh Rei đang cặp với con mới chuyển đến chứ?"

-" mày không biết anh Rei vs con Ngọc Linh kia có hôn ước từ lâu ak?"

-" vậy là anh ấy chỉ chơi đùa với nhỏ đó?"

-" chứ còn gì nữa"

-...

Gia Bảo hoàn toàn thản nhiên trước sự việc đính hôn sắp tời.

Còn Ngọc Linh ả ta luôn bám lấy anh để nói về quần áo, lễ phục,... nhưng Gia Bảo vẫn luôn đeo headphon nên lời ả nói chỉ như gió thoảng.

Kris hoàn toàn lặn mất tăm, điện thoại thì không nghe, nhắn tin cũng không rep...

Dĩ An nhỏ sắp lo lắng đến phát điên rồi.

Hôm nay nhỏ đến W.K vì đơn giản nhỏ chẳng nghĩ được nơi nào Kris hay đên nữa.

-" cậu đến chúc mừng tớ hả?"

Một giọng nói ngọt như kẹo cất lên khi Dĩ An đang đứng thập thò trước cổng trường.

Nhỏ đột nhiên rùng mình một cái, nhỏ bị dị ứng với thứ tiếng này.

-" tôi không rãnh đến thế"

-" vậy là đến tìm Kris rồi"

Dĩ An chẳng buồn đáp, Ngọc Linh cười cợt vân vê móng tay nói

-" tôi nghĩ cậu nên quay về thì hơn Kris không đến trường đâu"

-" sao cô biết?"

-" haha đến trường chỉ thêm nhục nhã thôi đến làm gì nữa"

Dĩ An tức sôi máu

-" cô mới là loại nhục nhã, bức ép người khác cưới mình cô tự hào lắm sao"

-" phải, tôi tự hào khi đánh bại được cô ta"

-" cô làm quái gì có tư cách đấu lại với Kris chứ mà đòi thắng với chả bại.

Hão huyền."

Ngọc Linh vênh mặt lên, Dĩ An thiếu điều mà xông lên đạp vào mặt ả vài cái thật mạnh cho hả giận.

Nhưng đám vệ sĩ của Ngọc Linh nhanh chóng đứng chắn trước mặt nhỏ.

Nhỏ tức giận chửi với theo trước khi bị đám vệ sĩ lôi đi mất

-" con nhỏ chết tiệt đợi đấy.

Bà sẽ cho mày một trận."

...

Ngày lễ đính hôn đã đến

Các vị khác quý đều đã đến đủ, vì L&H rất có tiếng trong thương trường nhất là từ lúc cô lên làm chủ tịch thay trong 3 thàng khiến cho dang tiếng vang xa không ít

Ngọc Linh hôm nay vận bộ váy đỏ sẻ đùi bó sát người, tóc búi lỏng trông thật quyến rũ và tao nhã.

Nhưng từ đầu đến cuối vẫn không có sự xuất hiện của nhân vật chính, chú rể tương lai.

-" anh Rei đâu sao giờ vẫn chưa đến"

-" xin lỗi tiểu thư., giữa đường chúng tôi đã lạc mất cậu ấy."

-" lũ vô dụng, cầm chân một người mà cũng không được"

-" tiểu thư... cậu ấy đâu phải người thường... cậu ấy phóng nhanh như vậy"

-..."

Ở hai nơi khác nhau có hai con người cùng ngước lên bầu trời.

Kris lặng lẽ nhìn ngôi sao duy nhất trên bầu trời.

Cảm nhận từng ánh sáng yếu ớt của ngôi sao, nó... như một lời kêu cứu

Gia Bảo mặc cho gió lạnh ùa vào tóc, nhắm mắt cảm nhận từng cơn gió lạnh.

Bây giờ lòng của anh còn lạnh hơn cơn gió ấy nữa.

Rột cuộc cô gái đó là ai, đột nhiên xuất hiện lấy đi sự chú ý của anh.

Bây giờ lại biến mất để một khoảng trống lớn trong tim anh.

Gia Bảo cầm chiếc bông tai trên tay xoay xoay

Kris cũng đưa tay chạm chiếc bông tai trên tay mình.

Trong phút chốc họ lại cảm nhận được sự ấm áp

Rất nhỏ thôi

Nhưng cũng đủ cho tim họ lệch nhịp.

Sáng hôm sau Kris đi học lại.

Đến cổng lại bị Dĩ An kéo lại.

-" cậu đi đâu suốt mấy ngày hôm nay vậy.

Có biết tớ lo lắm không?"

-" không sao"

-" không sao?

Cái này mà không sao ak"

Dĩ An đưa cho cô tờ báo có in hình lễ đính hôn hôn qua.

Buổi lễ vẫn thành công tuy chú rể bị bệnh đột xuất không tham gia được.

-" sao cậu có thể bình thản như thế chứ"

-" đương nhiên phải bình thản rồi vì có muốn cũng đâu làm gì được.

Cuối cùng em cũng nghĩ thông suốt"

Ngọc Linh bước đến với nụ cười mỉa trên môi

-" Kris sẽ không bao giờ nhường Gia Bảo cho cô đâu"

-" vậy thì hôm qua cô ta phải đến phá buổi lễ đấy chứ.

Bây giờ thì muộn rồi"

Kris nhếch mép cười, ghé sát vào tại ả

-" muộn?

Phá đám cưới mới thú vị.

Phải không?"

Ngọc Linh lập tức đông cứng nụ cười đắc thắng trên môi, trừng mắt lên nhìn cô.

Kris mặc kệ bước thẳng vào trường, Dĩ An thì thích thú mỉa mai Ngọc Linh một cái rồi cũng quay gót về.

Ngọc Linh nhìn Kris dần xa thì tức giận.

Thật ra Kris thật sự đã từ bỏ Gia Bảo, lời nói lúc nãy cũng chỉ là đùa.

Nhưng lúc này Ngọc Linh đã làm một điều mà khiền ả hối hần nhất khiền cho Kris phải dành lại Gia Bảo về.

Ả bước nhanh về phía Kris cố tình đụng thật mạnh vào người Kris mà không thèm xin lỗi.

Kris cũng chẳng hứng thú tiếp tục đi.

Ngọc Linh sau khi đi khuất thì có một tin nhắn được gởi đến cho Kris.

Sau khi đọc xong tin nhắn, cô vẫn không có chút biểu cảm gì

chầm chậm đưa tay vào cặp

Mất rồi....

Đôi mắt cô trở nên sâu thẳm.

Hàn khí lạnh hơn bao giờ hết

Bước chân đều đều về phía nhà kho.

-" đến nhanh thật"

Cái nhà kho bụi bặm bây giờ lại đông đúc một cách bất thường.

Tất cả đều là vệ sĩ của Ngọc Linh, ả ta đứng ở giữa ngoắc tay ra hiệu cho hai tên đi túm cô lại.

Kris vẫn không hề có hành động gì kháng cự

-" ngoan thật, là vì cái này sao?"

Ả phất phất tấm hình trước mặt Kris.

-" chụp cũng đẹp đấy chứ..."

-"..."

-" nhưng nó khiên tôi thật ngứa mắt"

-".."

-" dù anh Rei đã là của tôi rôi nhưng ngày nào còn sự tồn tại của cô tôi vẫn không thể yên tâm.

Đừng lo tôi sẽ không giết cô đâu, tôi chỉ giết cái mà cô coi là kí ức đẹp thôi"

-"..."

-" tôi sẽ bóp chết cái hi vọng của cô"

Nói xong ả bật hộp quẹt... và đốt tấm ảnh.

Tấm ảnh nhanh chóng bén lửa.

Đó là tấm ảnh của Gia Bảo và Kris chụp ở biển lúc 4nam trước 《 ko nhớ đọc lại C46 há》

Là khoảnh khắc duy nhất Kris có thể lưu lại được

Là hình ảnh đeph nhất, của một ngày đẹp nhất, của đôi tình nhân đẹp nhất

Lửa lan rộng

Đốt sạch những kí ức đẹp ấy

Đôi mắt nâu sữa kia in hằn màu lửa đỏ

Dần dần chuyển thành

Màu máu tươi

....
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 63: valentine đẫm máu


Tấm hình nhanh chóng bốc cháy, Ngọc Linh vứt xuống đất và đạp lên

Góc phải tấm hình bị cháy hoàn toàn, còn lại chỉ là vết loang lỗ xấu xí ko nhìn thấy rõ cảnh vật trong ảnh.

Ngọc Linh nhếch mép cười khinh bỉ.

-" tôi hoàn toàn có thể hủy hoại cô như đã hủy hoại tấm hình này.

Nhưng cô nên biết ơn vì tôi sẽ không cho cô chết dễ như vậy.

Lễ tình nhân vui vẻ."

Cô ta dứt lời toàn bộ vệ sĩ rút kiếm ra hướng về phía Kris.

Ngọc Linh đứng lui vào một góc khoanh tay xem kịch.

Hai tên vệ sĩ giữ cô thì túm chặt hơn, khiến cho làn da trắng mịn của cô hằn lên những vết đỏ thô lỗ.

Kris vẫn không có bất kì hành động gì, khuôn mặt bình tĩnh đến lạnh lùng.

Một tên bước đến chỗ Kris, lăm le cây kiêm trên tay và

Rẹttttt

Bên má phải của Kris xuất hiện một vệt dài đỏ tươi.

Ngọc Linh mỉm cười thích thú.

Tên đó lại tiếp tục đấm một phát vào bụng Kris khiên cô khụy xuống.

Áaaaaaa

Tên vệ sĩ bên tay phải của Kris la lên đau đớn nhìn bàn chân bị dao đâm xuyên thủng của mình.

Kris mỉm cười, nhanh như cắt quay sang bẽ gãy cổ tên còn lại.

Đám vệ sĩ kia chưa kịp làm gì thì hai tên đã bị cô hạ gục nhanh chóng trong lòng không khỏi hoang mang.

Kris đứng thẳng dậy điềm nhiên xoa xoa hai cánh tay vừa được ' giải thoát'

Rồi

Lại nụ cười ban ơn quen thuộc

-" cùng chơi"

Kris lạnh nhạt, ánh mắt quét xung quanh, rút hai cây kiếm nhật của hai tên vừa bị cô hạ ra.

Thấy đám vệ sĩ còn lại cứ đứng tần ngần, Ngọc Linh lớn tiếng

-" giết chết cô ta đi"

Và cuộc chiến bắt đầu.

Tiếng kim loại va vào nhau nghe thật chói tai.

Nhìn là biết bọn chúng chẳng phải loại tay mơ.

Những đường kiếm vung ra vô cùng hiểm hóc và nhanh gọn.

Nhưng thật đáng tiếc cho chúng là Kris cũng chẳng phải hạng bèo gì.

Một lão đại của thế giới ngầm bao nhiêu năm chẳng nhẽ lại chưa từng học qua kiếm Nhật sao?

Dùng kiềm chỉ toàn là lấy máu nhiều hơn lấy mạng.

Vì vậy muốn nhanh gọn Kris toàn chém ở cổ hoặc đâm thẳng vào tim.

Chẳng mấy chốc căn nhà kho ngập tràn mùi máu tanh.

31 tên vệ sĩ của Ngọc Linh bây giờ chỉ còn lại cái xác không lành lặn.

Kris bỏ một thanh kiếm xuống lau đi vệt máu đang còn chảy trên mặt.

Kéo lê thanh kiếm về phía Ngọc Linh.

Thanh kiếm đưa ngay lên cổ họng Ngọc Linh.

Cô ta nuốt cái ực, mở to mắt nhìn cô.

-" yên tâm đi.

Tôi sẽ không để cô chết dễ dàng vậy đâu"

Dứt lời Kris đạp Ngọc Linh xuống, một con dao găm xuyên qua tay ả ghim chặt xuống nền đất.

Ngọc Linh la lên đau đớn...

Kris lại đưa một con dao khác... vào miệng của cô ta

-" kêu nữa là con dao xuyên thẳng vào cổ họng đấy"

Kris cúi xuống nhìn thẳng vào Ngọc Linh lạnh lùng nói.

Ngoài việc banh mắt to ra mà đáp trả lại lời nói của Kris thì cô ta chẳng thể làm được gì nữa.

Ngọc Linh sợ hãi cực độ, hai bàn tay bị dao xuyên thủng dù đau đớn cũng chẳng thể hét lên.

Vì Kris để con dao dọc hai rãnh môi cô ta nếu động nhẹ thôi là nó sẽ khiến cho môi cô ta rách đôi, hay như lời Kris nói, cái cổ họng của cô ta sẽ nát bấy.

Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, kèm theo sự đau đớn, nơi đây chẳng khác gì địa ngục mà thần chết chính là Kris.

Kris nhẹ nhàng mỉm cười nâng chân lên trước bụng Ngọc Linh rồi từ từ đạp xuống.

Một đường máu từ khóe môi cô ta chảy ra.

Kris dùng sức nhấn chân xuống hơn, lồng ngực Ngọc Linh phập phồng, nước mắt cô ta trào ra, con dao lại ghim xuống sâu hơn nữa.

Lần này Ngọc Linh lại chuyển sang dùng răng để giữ lại.

Kris nhếch mép cười như không nhấc chân ra

-" chưa đâu"

Kris ngồi xuống một chiệc ghế ở đó tay nghịch nghịch thanh kiếm.

-" việc cô cứu Gia Bảo tạo một kí ức gủa đều nằm trong kế hoạch của cô"

Mặt Ngọc Linh biến sắc theo thói quen nuốt nước bọt, khiến cho con dao thuận thế tiến vào sâu hơn.

Ngọc Linh có thể cảm nhận rõ cơ miệng mõi rã rời và một cái chết đau đớn sắp ập đến.

Kris cười nhạt tiến đến đạp mạnh vào bụng cô ta khiến cho ả la to lên.

Nhưng

cô đã giữ lại cán dao từ lúc nào.

Ngọc Linh thở hồng hộc, miệng mấp máy nói không thành tiếng.

Kris quay người bước đi

-" hôm nay là vì tấm ảnh, còn những thứ khác tôi sẽ từ từ trả cho cô.

Happy valetine"

Kris vung tay chém đứt cột nhà kho cũ kĩ.

Đến lúc cô ra ngoài thì nhà kho hoàn toàn sập chôn vùi cả tiếng thét của Ngọc Linh.

Kris thảy thanh kiếm xuống đất, nhìn bầu trời đã chiều tà.

Màu vàng buồn bã chiếu dọi khắp ngóc ngách.

Kris lững thửng băng qua 5 con phố.

Cungc tại con phố này, Gia Bảo lặng nhìn màu vàng khắp nơi trên con phố mộc mạc.

Anh cô tìm lại một chút kí ức gì đó nhưng không đổi lại nó chỉ toàn mang cho anh những cơn đau dồn dập.

Gia Bảo đưa tay lên xoa xoa thái dương và anh đã nhìn thấy Kris.

Khoảng cách 20 bước chân, Kris cũng lặng lẽ nhìn Gia Bảo.

Gia Bảo đút tay vào túi quần lạnh lùng lướt qua Kris.

Kris mím chặt môi

Được vài bước thì Gia Bảo quay người lại và vô tình thấy được không chỉ có vết thường trên má cô mà ở lưng cô cũng có một vệt dài và sâu.

Đầu óc Gia Bảo trở nên chống rỗng, tiến nhanh về phía Kris.

Cõng cô trên lưng chạy thật nhanh vào bệnh viện.

Kris bắt đầu hôn mê và ngất lịm đi vì mất máu quá nhiều.

Bệnh viện

Kris đã ở trong phòng cấp cứu hơn 2 tiếng.

Gia Bảo lo lắng ngồi ở hàng ghế đầu chờ nhưng trong đầu lại liên tục có những hình ảnh mập mờ xuất hiện.

Trong chốc lát đầu Gia Bảo lại ập đến cơn đau choáng váng.

Những kí ức bắt đầu ùa về, anh biết vì nhớ ra nên đầu anh mới đau như vậy.

Nhưng anh không hề cưỡng chế lại mà tiếp tục tiếp nhận những dòng kí ức ùa về.

-" không có mắt.."

-" mắt tôi không để dưới chân"

....

-" công chúa đến đánh thức hoàng tử đây"

....

-" hoàng tử trả lễ công chúa"

....

-" em yêu anh, rất yêu anh"

....

-" em nhất định sẽ tìm thấy anh, tìm được sẽ khiến cho anh nhớ ra em, nhớ được em thì sẽ làm cho anh yêu lại em.

Dù lúc đó anh có đang hạnh phúc bên ai, thì em sẽ bắt anh về bên cạnh em"

....

-" đừng tha thứ cho em, Gia Bảo"

....

-" Gia Bảo...."

....

Gia Bảo ngã xuống sàn, tay ôm chặt lấy tim.

Mặt ướt đẫm mồ hôi.

Mắt nhắm nghiền

Giọng nói của Kris

Nhạt dần

Xa dần

...

Các bạn bảo lúc nào hết ngược hả??

Kết chuyện là sẽ hết nhé

Chịu chưa nè ^3^
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 64: hôn mê


Ta thật ko biết nói gì luôn.

Wattap dạo này cứ như shit ấy.

Rõ dàng viết xong rồi đến lúc lưu lại để xuất bane thì nó lại cho nguyên trang chuyện trắng.

Cho nên ta đành phải vào lịch sử chụp lại cho mọi người đọc tạm nha.

Tại rất ngại viết lại, lúc viết lại cứ cảm thấy chẳng còn hứng và hay như lúc mới viết nên mn thông cảm nha.

Vì viết bằng đt nên lỗi chính tả không thể sửa được hết nên đừng bắt lỗi nhé.
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 65: ranh giới giữa sống và chết


(Cảnh báo chương này có nội dung phi lí.

Nghiêm cấm hành vi ném đá sập nhà au.

Chúc mn đọc truyện vv '3'.)

-" đó là cách duy nhất sao?"

Khang chau mày nói, Kris im lặng thay cho lời xác nhận.

Khang hướng nhìn Gia Bảo đang nằm trên giường ngủ say thì không khỏi thở dài.

Dĩ An khác hẳn mọi hôm, nhỏ ngồi im một chỗ buồn bã nhìn 3 người trong phòng.

-" cô có bị điên không?"

Một người đột nhiên lao vào phòng bệnh tức giận túm lấy cổ áo Kris.

Khang và Dĩ An bất ngờ, xoay người lại, thì ra là Ngọc Linh.

Trên người cô ta là bộ đồ bệnh nhân, trên người toàn là vết băng bó.

Nhưng với hiện trạng bây giờ có lẻ cô ta rất khỏe.

-" sao cô lại làm vậy với anh Rei?"

-" cô không có tư cách nói câu đó"

Kris cũng chẳng thèm đẩy cô ta ra mà lạnh nhạt đứng đó.

Dĩ An tức giận đứng dậy hùng hổ nói.

Ngọc Linh không chú ý đến nhỏ mà vẫn chú mục vào Kris.

-" cô định giết anh ấy lần nữa sao.

Một lần là quá đủ rồi..."

Kris bây giờ mới nhìn thẳng vào Ngọc Linh, môi mấp máy

-" phải, một lần là quá đủ"

-" vậy thì cô hãy hủy ca phẫu thuật này đi"

-" không"

-" tại sao?

Lần phẫu thuật này quá nguy hiểm, anh ấy có thể sẽ không qua nổi m...."

-" cô yêu Gia Bảo?"

Kris lên tiếng chặn họng Ngọc Linh.

Cô ta có chút bất ngờ nhưng rồi cũng thật thà đáp

-" ..phải.."

-" cô không đủ tư cách"

-" gì... cơ??"

-" cô.. hoàn.. toàn.. chẳng.. hiểu.. gì.. về..

Gia Bảo"

Kris gằn từng chữ hất mạnh cô ta khiến ả đập cả người vào bờ tường, đụng phải vết thương làm ả đau đớn không thôi.

Một liếc cũng chẳng thèm, Kris với lấy cái áo khoác rồi đi ra ngoài.

Kris ra ngoài bấm một dãy số rồi áp lên tai

-" chuyển lời đến ông ta :đừng nhúng tay vào chuyện này"

-" vâng, chủ nhân cũng nhắn lại: ta chờ xem kì tích"

-" Kris.."

Dĩ An từ xa chaỵ lại chỗ Kris thở hỗn hễn

-" tớ có câu này... luôn muốn hỏi cậu"

Kris quay người lại đối diện với Dĩ An

-" cậu... có bao giờ hối hận?"

-" không"

-" không??"

Dĩ An bất ngờ, mở to mắt nhìn Kris đầy tức giận.

Nhỏ nắm tay Kris thật chặt

-" sao ca..."

-" nếu cứ mãi hối hận thì mình sẽ chẳng bao giờ có thể tha thứ cho chính bản thân mình."

Nghe xong Dĩ An thả lõng tay Kris xoay người bước đi để che dấu tiếng thở dài.

7h tối Gia Bảo được đưa vào phòng phẫu thuật.

Khang, Dĩ An và Ngọc Linh thì đứng ngồi không yên.

Còn Kris thì lặng lẽ nhìn vào phòng cấp cứu miệng khẽ đếm.

Lần kích tim thứ nhất

Tim của Gia Bảo đập chậm một nhịp, bác sĩ nhanh chóng tiêm vào chỗ máu bầm một chất dịch loãng j đó.

Máu bầm dần tan ra nhưng với tốc độ chậm

Tim Gia Bảo tiếp tục đập chậm hai nhịp.

Oxy lưu thông dần lên não khiến cho máu bầm tan càng chậm.

Vị bác sĩ chính cũng căng thẳng theo dõi khối máu.

Bây giờ chúng đang kết dính chứ không tan ra nữa, tình hình vô cùng tệ.

Cô y tá cầm máy kích tim hồi hộp nhìn điện tâm đồ, sãn sàng lao vào khi nhận được cái gật đầu của vị bác sĩ.

Sang nhịp thứ 3 máu không còn lưu thông lên não nữa.

Vị bác sĩ liếc nhìn một hồi rồi nhanh chóng cầm một kim tiêm không, cắm phập vào vị trí tiêm dung dịch lúc nãy.

Lần này ông không tim mà hút tụ máu, tất cả mọi người trong phòng đều ngạc nhiên.

Nếu não không còn máu, bệnh nhân sẽ chết hoặc thành người thực vật.

-" kích tim"

Tiếng ông bác sĩ hô to, lập tức cô y tá lao vào kích tim cho Gia Bảo.

Nhưng cơ thể Gia Bảo vẫn không phản ứng gì.

Tim đã ngừng đập được 5s.

Họ vẫn không bỏ cuộc

10s trôi qua

Gia Bảo vẫn chẳng hề phản ứng gì.

Tiếng píp ngang phè của máy đo nhịp tim vang lên thật đáng sợ.

...

Cửa phòng phẫu thuật bật mở sau 4h đóng chặt.

Ba người kia nhanh chóng chạy lại vây quanh vị bác sĩ.

-" sao rồi bác sĩ??"

-" thành công chứ??"

-"..."

Vị bác sĩ thở dài, tháo bỏ chiếc khẩu trang ra, và ẩn sau đó, không phải là một nụ cười.

-" xin lỗi, nhưng có thể... cậu ấy sẽ không... bao giờ tỉnh lại nữa"

-" sao cơ???

Ông có nhầm không?"

Ngọc Linh mở to mắt, liên tục lắc vai ông bác sĩ tội nghiệp.

-" xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức"

-" tại sao Gia Bảo lại rơi vào hôn mê?"

( ko bao giờ tỉnh có nghĩa là hôn mê nhé)

Khang bình tỉnh nhất, gặn hỏi

-" thực tế tim còn đập là còn sống.

Nhưng tim của bệnh nhân đã ngưng đập hơn 10s nên đã lỡ mất một nhịp tim của người bình thường khiến cho máu không thể lưu thông lên não.

Vì thế bệnh nhân đã rơi vào tình trạng 'chết giả' và đi vào hôn mê sâu.

Tình trạng này không thể để quá 12 tiếng vì khi đó não sẽ chết hoàn toàn .

-" chẳng phải chỉ cần đưa máu đủ lên não bệnh nhân là sẽ ổn sao?"

-" không dễ như vậy đâu, tim của bệnh nhân bây giờ rất yếu, giữ được nhịp đập là cả một kì tích rồi.

Nếu bây giờ mà kích tim nữa thì chắc chắn tim sẽ bị sốc mà ngưng đập hoàn toàn.

Đêm nay sẽ là đêm quyết định, nếu cậu ấy mà không tỉnh lại trước bình minh thì mãi mãi cậu ấy sẽ không tỉnh lại được nữa"

Dĩ An nghe xong bật khóc nức nở, Khang đau lòng ôm nhỏ vào lòng.

Ngọc Linh thì gục mặt vào tay, rồi lại quay sang chỗ cô

-" cô vừa...

ơ?"

Kris lang thang trong khuôn viên bệnh viện, trăng đã lên cao cả khuôn viên đều tràn ngập trong ánh trăng mờ ảo.

Kris với vẻ mặt bình thản bước đi đều đều, nhưng ẩn sau khuôn mặt đó là hàng trăm suy nghĩ băn khoăn.

....

Kris gục đầu xuống đau đớn mím chặt môi.

Rồi bỗng nhiên

Kris đứng bật dậy

Chạy vụt đi

..

Trong phòng bệnh Gia Bảo vẫn nằm đó, hơi thở đều đêu phả ra hòa cùng với tiếng píp píp của máy đó nhịp tim.

Khang đang gục mặt ở ghế sofa thấy Kris chạy vào thì lo lắng hỏi

-" có chuyện gì vậy?"

Dĩ An từ trong nhà vệ sinh ra thấy vậy thì tiến lại chỗ Kris.

-" thứ mạnh mẽ nhất trên thế gian này là gì?"

Kris hỏi bâng quơ, mặt dần sát lại chỗ Gia Bảo.

Một lúc lại nhìn sang Khang và Dĩ An đang nhìn cô thắc mắc nãy giờ.

Cô khẽ đáp.

-" a true love kiss"

Ngay lập tức môi Kris áp trặt vào môi Gia Bảo, tay luồn qua mái tóc mềm mượt để kéo hai người sát lại nhau hơn.

Khang và Dĩ An nhìn thấy cảnh tượng trước mắt hai mà ửng hồng.

Đột nhiên máy đó nhịp tim chạy nhanh hơn bình thường, một đoàn bác sĩ y tá từ ngoài chạy vào thì cũng sững người lại nhìn cảnh tượng trước mắt.

Hàng chục con mắt chĩa về phía hai người nhưng Kris vẫn mặc kệ, bây giờ Kris chỉ quan tâm đến mình Gia Bảo thôi.

Bất chợt một giọt nước mắt rơi xuống.

-" xin lỗi... yêu cầu cô tránh sang một bên..."

Một vị bác sĩ lên tiếng hối thúc cô.

Kris lúc này mới rời môi Gia Bảo nhường chỗ cho bac sĩ cấp cứu, còn cô thì bước ra ngoài ngồi thụp xuống tay ôm chặt trái tim đang run dẫy.

Dĩ An tiến lại ôm Kris vào trong lòng, nhỏ cũng khóc òa lên.

-" anh ấy sẽ không sao đâu"

...

Tiếng hỗn loạn trong phòng vang lên,

Nhưng hoàn toàn không có âm thanh của sự sống.

Không còn âm thanh tim đập của Gia Bảo.

Bình minh gần đến.

...

Cửa bật mở mạnh

Kris chạy lại chỗ Gia Bảo

-" xin lỗi"

Vị bác sĩ tháo khẩu trang không giám nhìn thẳng vào Kris.

Cô bàng hoàng nắm chặt lấy tay anh.

-" không,...

đừng Gia Bảo"

Kris hôn thật sâu vào bàn tay lành lạnh của Gia Bảo, nước mắt lại một lần nữa tuôn ra.

-" em yêu anh, Gia Bảo.."

Một gợn sóng nhỏ hiện trên điện tâm đồ.

-" Thiên Băng"

....
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 66: tỉnh giấc.


Giọng nói cuốn hút vang lên làm cho không khí xung quanh chợt im bặt.

Kris ngước đầu lên thì thấy đôi mắt đen xanh đang nhìn cô.

Các bác sĩ ngạc nhiên không thôi rồi như xực nhớ ra, họ mời mọi người ra ngoài để nhanh chóng hồi sức cho Gia Bảo.

-" thật kì lạ, tim của cậu ấy gần như đã không còn đập, nhưng bây giờ lại đập ổn định.

Quả là một kì tích, tụ mái bầm cũng đã tan hết rồi nên cậu ấy sẽ không sao nữa"

-" vậy có phải anh Gia Bảo nhớ hết rồi đúng không bác sĩ"

Dĩ An mắt sáng bừng.

-" cái này còn phải tùy thuộc vào bệnh nhân, có lẽ phải chờ cho cậu ấy tỉnh dậy"

Khang còn trao đổi vài chuyện với bác sĩ, còn Dĩ An thì đi ra ngoài định nói với Kris nhưng lại không thấy cô ở đâu.

Thật sự nhỏ rất ngưỡng mộ cô, nếu không chứng kiến hết mọi việc chắc nhỏ cũng chẳng tin chuyện này có thể xảy ra.

-" thật đúng là kì tích"

Vị bác sĩ lẩm bẩm, Dĩ An nghe thấy thì mỉm cười

-" không đó chính là tình yêu"

-" Kris, Gia Bảo tỉnh lại rồi, em về đây ngay đi"

Khang nói như hét vào trong điện thoại.

Kris chỉ ậm ừ rồi cúp máy, cô tắt luôn cả nguồn.

Thật ra cô chỉ loanh quanh trong khuôn viên bệnh viện.

Được tin Gia Bảo đã tỉnh dậy cô rất vui, nhưng lại không đủ can đảm để đên gặp anh.

Kris nhìn ra mặt hồ, bây giờ đã chiều tà, màu vàng lại phủ khắp mặt hồ.

Kris đứng nhìn xa xăm, cô thở dài, đứng một mình trong hoàng hôn sao cô thấy cô đơn như vậy.

-" tìm được rồi"

Bỗng một vòng tay từ đằng sau ôm lấy Kris.

Cô không đẩy ra vì cô cảm nhận được vòng tay ấm áp ấy là của ai.

Gia Bảo siết chặt vòng tay hơn, tựa vào vai Kris hít thở mùi hương bạc hà quen thuộc.

Kris đứng đó cô có thể cảm nhận được hơi thở đang phả vào cổ mình.

-" đã nhớ lại?"

Gia Bảo đứng thẳng người bắt Kris xoay lại nhìn thẳng vào mắt mình.

-" phải'

-" ....

đừng"

-"..."

-" đừng nhớ lại làm gì"

Kris nói giọng lạnh căm, đôi mắt buồn sâu thẳm.

Gia Bảo khẽ nâng cằm cô lên.

-" tạo một hồi ức khác chẳng phải tốt hơn sao"

-" vì em đã đánh thức anh dậy nên em phải chịu trách nhiệm với anh"

Kris níu mày, Gia Bảo cũng làm ra vẻ đăm chiêu.

Bất chợt anh hôn lên cánh môi ấy.

-" bắt đầu từ cái này."

Kris mở to mắt, quay mặt nhìn đi nơi khác, da mặt bât đầu nóng lên.

Gia Bảo nhoẻn miệng cười, lại ôm cô vào lòng hôn lên mái tóc cô.

-" anh rất nhớ em"

Kris vùi mặt vào lồng ngực ấm áp ấy, vòng ray ôm thật chặt người con trai ấy, trên môi khẽ nở nụ cười hạnh phúc.

Cuối cùng, sau 4 năm xa cách họ vẫn sẽ về bên nhau.

Thiên Băng ngồi trong nhà hàng, một mình một bàn.

Cô đã thôi học ở trường W.K một phần vì không thích trường đó một phần vì nó tốn thời gian.

Tại sao cô lại đi ăn một mình mà không có Gia Bảo hay Dĩ An và Khang đi cùng?

Đơn giản vì ai cũng bận, Gia Bảo sau khi ra viện liền phải đi xử lí và xác nhận lại vài chuyện.

Anh có bảo cô đi cùng nhưng cô lại từ chối vì ngại rắc rối.

Còn Dĩ An và Khang tất nhiên là đi chơi chúng với nhau rồi, không nhẽ cô lại làm kì đà cản mũi?

Thế là phải đi ăn một mình.

Đang ngồi ăn thì chiếc ghế đối diện được kéo ra,có người ngồi xuống.

Sau đó 5 chiếc ghế nữa được phục vụ mang đến đặt xung quanh bàn của cô.

-" Kris, cuối cùng cũng thấy em"

Lâm Vũ vẫn nụ cười tỏa nắng chết người ngồi đối diện cô cười nói

-" em đi đâu suốt mấy tuần nay vậy"

Nói đến đây cô chợt bỏ nĩa trên tay xuống, cười nhếch mép, tay với lấy ly rượu bên cạnh nhấp một ngụm rồi nói.

-" anh từng nói yêu tôi?"

Tuy có hơi bất ngờ với phản ứng của cô nhưng Lâm Vũ cũng lập tức gật đầu chắc nịch.

-" đúng và bây giờ vẫn vậy"

Nụ cười của cô càng thêm sâu, nhưng lại khiến cho người khác cảm thấy lạnh lòng.

-" hay cho câu 'yêu tôi', vậy tôi bị đuổi học ở Royal anh lại không biết?"

Lâm Vũ cùng 5 người kia đồng loạt ngớ người.

Thật sự chuyện này họ không hề biết.

Sau khi cùng nhau về xử lý chuyện trong bang và đi công tác về họ đã chẳng thấy cô đâu.

Điều người đi điều tra cũng chẳng hề có kết quả.

Hình như phía sau cô có một thế lực khác trống lưng mà cô không hề hay biết.

-" bọn anh...."

Tự dưng kéo đến làm mất hứng ăn của cô.

Thiên Băng đứng dậy đẩy ghế để đi thì Nam Cung Hàn ngồi bên cạnh lại kéo cô lại.

-" em đi đâu bọn anh còn chưa ăn mà"

-" chưa ăn thì liên quan gì đến tôi"

Thiên Băng níu mày khó chịu, cánh tay cố thoát khỏi bàn tay to lớn của Cung Hàn.

-" lâu rồi chưa ăn chung với nhau, ngối xuống ăn cùng bọn anh đi"

-" thả ra... tôi không hứng"

-" tại sao em lại cố chấp như vậy.

Sao lại không cho bọn anh cơ hội để bù đắp lại cho em chứ"

Nam Cung Hàn có vẻ không còn kiên nhẫn, giọng nói có phần to hơn.

-"vì...."

-" ...vì cô ấy là của tôi"

Cô đang định lên tiếng thì Gia Bảo đã cướp mất lời.

Gia Bảo đi đến chỗ Thiên Băng mạnh mẽ gạt bàn tay của Nam Cung Thần ra khỏi cánh tay của Thiên Băng.

Thiên Băng đứng bên cạnh Gia Bảo mỉm cười vui vẻ nói

-" sao đến đây"

-" đến cứu công chúa"

Thiên Băng bật cười, nắm lấy bàn tay Gia Bảo

-" đến đúng lúc lắm hoàng tử"

Thấy mình bị cho ra dìa khiến cho 6 tên kia không khỏi cau mày.

Chợt trong đầu họ cùng hiện lên những câu nói của cô trước đây.

.....

-" đừng - chạm- vào- tôi"

.....

-" hãy để tôi thay thế người đó được không?"

-" không"

.....

-" không thể thay thế, cũng không muốn thay thế"

....

-" muốn thay thế.

Đùa, không- đời- nào"

....

Nhìn bóng cô và Gia Bảo khuất dần 6 người bọn họ không khỏi nghiến răng.

Có không giữ bây giờ mất đi thì họ không thể tìm lại nữa rồi.

Dừng xe trước một khu biệt thự, Thiên Băng không khỏi níu mày.

Gia Bảo gạt chân chống xe xuống, thong dong bước vào

-" đến đây làm gì?"

Gia Bảo không đáp, tay đút túi quần chân đều đều bước vào và dừng lại trước một ngôi biệt thự được xây kiểu phương Tây.

Gia Bảo nhếch mép cười giọng nhẹ tênh.

-" trả nợ"

Kris nhìn lướt qua căn nhà rồi cũng mỉm cười khi thấy tấm bảng

" Đặng gia"
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 67: hình phạt


Trước mặt Gia Bảo và Kris là một cách cổng cao cài then kín mít.

Được khoảng 5s thì có một bảng điện tử hạ xuống.

Gia Bảo đút tay vào túi quần lãnh đạm.

-" Rei"

Một điện sóng nhấp nhô trên màn hình bảng điện tử.

Rồi một giọng nói máy móc vang lên.

-" we a home Rei"

Cánh cổng tự động mở to ra sau khi tiếng nói vừa dứt.

Bãi cỏ xanh mướt được cắt tỉa gọn gàng hai bên tạo thành một đường đi thẳng tắp.

Ở cuối con đường là một ngôi biệt thự được sơn màu chủ đạo là trắng kem, trông thật sang chảnh.

Ở trước sân là hàng loạt chiếc xe hơi đen bóng được xếp thành một hàng dài.

Trông như có một bữa tiệc đang diễn ra.

4 năm trước Gia Bảo tỉnh lại ở trong căn nhà này, với một kí ức mới.

Mọi người ở đây chẳng ai đổi xử tệ bạc với anh, nhưng anh chẳng bao giờ quan tâm mặc kệ người ta vẽ gì trong cuộc đời mình.

Từ khi tỉnh lại và lấy lại được kí ức Gia Bảo đã chắc chắn sẽ quay về đây một lần nữa để trả thù.

Bọn người này luôn theo dõi nhất cử nhất động của anh đặc biệt là khi anh có tình trạng hồi phục trí nhớ.

Nếu như Gia Bảo chết bọn họ sẽ mất một nhân tài, nhưng nếu Gia Bảo sống thì với tính cách của anh họ chắc chắn sẽ không toàn thây.

Vì vậy, từ lúc Gia Bảo tỉnh dậy đến giờ Ngọc Linh không hề đến gặp hay làm phiền anh nữa.

Hai người đã đứng trước cửa biệt thự

-" xem ra đang có một bữa tiệc' chào mừng"'

Gia Bảo nhìn vào cánh cửa chính đóng im lìm, ánh mắt giễu cợt.

Thiên Băng cũng nhếch mép cười nhạt.

-" vậy đừng để họ thất vọng"

Đẩy cửa bước vào, đúng như đã nói có hàng trăm người đang ' nghênh tiếp' hai người.

Những người hàng ngày vẫn cúi đầu trước anh bây giờ trên tay lại lăm lăm cầm vũ khí, khuôn mặt đầy sát khí.

Gia Bảo nhếch mép cười khinh bỉ.

-" Rei chào mừng cậu đã trở về nhà"

Một bà già khuôn mặt gian ác, đầy xảo trá bước lên phía trước cười ngọt ngào.

Gia Bảo hừ mũi, khoác tay qua vai Kris rồi kéo cô ôm vào lòng.

-" đùa, đây mới là 'nhà 'của tôi"

Ngọc Linh không la hét hay diễn tuồng như mọi ngày nữa mà nấp sau lưng bà gia kia.

Khuôn mặt hiện rõ sự ghen tức.

Bà tổng quan (bà già) nhìn sang Kris từ đầu đến chân.

Cô có thể cảm nhận được đôi mắt diều hâu đang soi từng tế bào của mình.

-" không tệ, nhưng xem ra chẳng có bản lĩnh gì"

Đúng như vậy, đây chính là ngôi biệt thự khác mà Hàn Lâm xây cho cô con gái cưng ở.

Sợ con ở một mình không an toàn nên ông đã cử bà ta đến đây làm tổng quản, thay vợ chồng ông chăm sóc con gái.

Bà ta chẳng khác gì người mẹ thứ 2 của Ngọc Linh vậy.

Có khi còn hơn cả mẹ ruột ấy chứ.

Nhìn thấy cái liếc mắt của bà ta Kris chỉ cười không nói gì.

-" ta biết lí do con đến đây, nhưng hãy nhớ đây chính là gia đình của con.

Chúng ta sẽ mãi yêu thương con hơn ái hết"

Gia Bảo nhếch miệng cười

-" định nghĩa 'gia đình' của bà thật dơ bẩn.

Cứ việc sống trong cái ảo tưởng ấy đi.

Tôi có gia đình của mình rồi"

Gia Bảo quay sang nhìn Kris mỉm cười hạnh phúc.

Ngọc Linh tức lắm nhưng chẳng ú ớ được gì chỉ biết quay mặt đi nơi khác.

-" haha gia đình bé nhỏ của hai người thật hạnh phúc.

Ta cũng muốn chúc phúc cho hai người nhưng chắc là không được rồi.

Hôm nay hai ngươi đừng hòng sống sót ra khỏi đây"

-" chúng tôi củng chẳng muốn ai sống sót mà ra khỏi đây đâu"

Kris nhìn bà tổng quản cười nhạt đáp.

-" khẩu khí không tồi, không hổ danh là con gái của Lãnh Hùng"

Kris cười nhẹ, tổng quản tiếp

-" đừng ngạc nhiên ta còn biết cả mẹ của cô- Bạch Sĩ Thuần"

-" tôi biết"

Bà tổng quản ngạc nhiên, Kris vẫn điềm tĩnh

-" cô thì biết gì chứ"

Tuy bất an nhưng bà tổng quản vẫn mạnh miệng.

-" thuộc hạ chung thành của ông nội tôi, thâm tín lâu năm của Giang Tĩnh Nguyệt.

Sau này chuyễn về nhà họ Đặng làm quan gia, đúng chứ?"

-Trương Thúy Hoa"

Vẫn cố giữ vững tinh thần bà ta cười nhẹ

-" không sai, nhưng vẫn còn rất nhiều điều mà cô không biết cô gái ạ"

-" không sao, vì bà sẽ là người nói cho tôi nghe"

-" điều gì khiến cô tự tin như thế?"

-" nếu như bà còn quý trọng mạng sống...."

-" haha không hù dọa được ta đâu.

Muốn giết ta?

Cứ việc"

-"... của con trai mình"

-" s.ao... sao cơ..."

Hầy lằng nhằng như sợi mì tôm.

Hiểu gì không mọi người.

Chương sau còn lằng nhằng nữa cơ.😱😱
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 68: hình phạt (2)


Lần này bà tổng quản mở to mắt nhìn Kris.

Cô chỉ đáp lại bằng nụ cười nhạt, điềm nhiên nói.

-" là quản gia mà lại có con riêng đúng là môtb tiếng dơ để đời.

Tôi không quan tâm đến chuyện riêng tư của bà.

Nhưng nếu bà cứ ngoan cố thì tôi không chắc người lãnh hậu quả như thế nào, đứa con của bà chắc chắn sẽ lãnh hết"

Bà ta chớt mắt, tay luồn vào nhau nắm chặt.

Bỗng chốc bà ta ngẩng mặt lên hét to.

-" giết chúng cho ta"

Dứt lời đám người phía sau lao vào Kris và Gia Bảo như vũ bão.

Kris nhìn bà tổng quản rồi nhún vai lao vào cuộc chiến.

Ngọc Linh núp sau lưng bà tổng quản cùng nhìn về trận chiến.

Tiếng loảng xoảng của đồ vật rơi xuống đất đổ vỡ.

Ngọc Linh nôn nóng

-" tổng quản đừng làm anh Rei bị thương"

-" tiểu thư bây giờ cậu ấy đã nhớ lại rồi.

Nếu để cậu ấy sống chúng ta sẽ gặp nguy hiểm"

-" nhưng..."

Bà tổng quản nói đúng chỉ cần việc lừa dối Gia Bảo suốt bốn năm thì đã khó mà sống với anh chứ đừng nói họ còn làm nhiều hơn thế nữa.

Âm thanh ám ảnh với Ngọc Linh lại vang lên, quay xuống thì trận chiến đã kết thúc.

Trên người Kris và Gia Bảo nhuốm đầy máu tươi.

Nhưng nó lại không phải là máu của hai người.

Ngọc Linh sợ hãi nhìn sang bà tổng quản thì chẳng còn nhìn thấy bà ta ở đâu.

Hoảng loạn cô ta quay người chạy thật nhanh ra ngoài.

Thật không khôn ngoan khi Ngọc Linh chạy lên sân thượng.

Hết đường chạy

Lúc quay lại thì thấy Kris đã đứng chắn ở cửa.

-" Thiên Băng..."

-" tôi đã từng nói, sẽ có lúc tôi sẽ lấy lại cái mạng này của cô"

Ngọc Linh sợ hãi lùi dần, lần trước thôi đã quá đủ.

-" tôi... tôi... không c.. có làm gì cô cả"

Kris rút một con dao ra

-" chắc chứ?"

Ngọc Linh nuốt khan, ánh mắt chăn chối nhìn con dao sáng bóng

-" tôi... tôi không liên quan đến vụ tai nạn 4 năm trước"

-" chắc chứ?"

Kris tiếp tục lặp lại câu hỏi, trông càng thêm đáng sợ.

Ngọc Linh cứ thế lùi về sau cho đến khi không còn lùi được nữa, sợ hãi nhìn lại thì cô ta đã đụng vào lan can rồi.

Và chợt nhanh như cắt một bàn tay xô mạnh cô ta rơi xuống khỏi lan can.

Nhưng vẫn may cô ta đã kịp bán vào thành lan can.

Kris tiến lại gần từ trên nhìn xuống

-" nếu còn sống thì hãy quý trọng cuộc đời mình hơn"

Ngọc Linh khó nhọc với tư thế treo lơ lửng.

Tất cả lực của cơ thể đều dồn vào một cánh yếu ớt.

Chưa kịp hiểu chuyện gì thì cánh tay lại truyền đến một cơn đau nhói.

Một con dao cắm ngập vào mu bàn tay của cô ta.

Đóng tay Ngọc Linh vào thành lan can ấy.

Ngọc Linh hét lên đầy đau đớn.

-" có trách thì phải trách cô mới đúng.

Chính cô mới là người khiến chô anh trai cô và anh Rei thành như vậy..."

Cố nuốt cơn đau buốt xuống, Ngọc Linh lain hét to.

-" chủ mưu của vụ tai nạn đó là cha của cô đấy..."

Kris quay lưng đi không để ý những gì Ngọc Linh nói.

Nhưng đến cửa cô dừng lại, quay đầu về phía của Ngoch Linh giọng điền nhiên

-" tôi biết"

Rồi đóng của cái 'rầm'

Còn bà tổng quản là phần thưởng của Gia Bảo.

Tra tấn phụ nữ vả lại còn là người già Gia Bảo chẳng hứng thú.

Anh lấy trong tủ ra khẩu súng, lên nòng

-" khoan.... khoan đã cậu chủ.

Nể tình mẹ của cậu xin hãy tha cho tôi"

Gia Bảo chẳng có vẻ gì là quan tâm chĩa thẳng súng vào cổ họng của bà ta.

-" cậu không muốn biết gì về tau nạn đó sao"

-" không hứng thú"

-" không phải 4, mà là 10 năm về trước.

Của cha mẹ cậu."

Gia Bảo có chút dao động, bà tổng quản mừng như bắt được vàng nhanh chóng nói

-" nếu cậu để..."

-" nói"

Họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào mắt bà ta.

Biết cá tính của Gia Bảo bà ta liền run run kể

-" ai cũng biết vụ tai nạn đó là do cha mẹ cậu theo lệnh của ông Lãnh( ông nội Thiên Băng), nó là thật.

Nhưng mẹ của cậu không định giết Bạch Dĩ Thuần."

Gia Bảo vẫn điềm nhiên, bà nói tiếp

-" vốn định để cho Lãnh Hùng và Bạch Dĩ Thuần chạy trốn nhưng không ngờ rằng Lãnh Hùng lại lái xe phi thẳng xuống vực.

Cha mẹ cậu tưởng là do họ thấy cha mẹ cậu đuổi theo mà lệch tay lái lao xuống vực nhưng chẳng ai có thể ngờ đó chính là chủ đích của ông ta.

Và thế Bạch Dĩ Thuần đã kịp đẩy Lãnh Hùng ra khỏi xe còn mình thì oanh liệt rơi xuống vực sâu ấy"

Tay Gia Bảo di dần đến cò súng, bà ta càng gấp gáp nói.

-" sau khi xong xuôi tất cả mọi việc, không phải ông Lãnh là người dựng vụ tai nạn giết cha mẹ cậu mà người giết cha mẹ cậu chính là Lãnh Hùng.

Sau này ông ta còn tiếp tục đứng sau vụ giết chính con trai của mình"

Gia Bảo vẫn mảy may chẳng quan tâm gì lời bà ta nói.

Tổng quản mở to mắt ngạc nhiên

-" cậu đã biết tất cả rồi sao?"

Gia Bảo nhẹ nhún vai thay cho câu trả lời.

-" cậu biết... cô ta là con gái của kẻ thù giết cha mẹ mình... sao cậu còn yêu cô ta?"

Họng súng lại dí sát vào trán bà tổng quản, nhưng ánh mắt Gia Bảo lại nhìn về nói xa xăm.

Nếu như Kris từng nói anh là kẻ thù của cô thì Kris bây giờ cũng chính là kẻ thù của Gia Bảo

《Đoàng》

Leng... keng

Tiếng kim loại va chạm xuống nền gạch hoa.

Con dao găm nằm lăn lóc dưới đất.

Kris đứng ở bậc cuối cùng của cầu thang.

Mắt mở to

...
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 69: vòng tròn


Gia Bảo quay lại, anh có vẻ chẳng bất ngờ gì khi thấy Kris đứng đó.

Kris đứng chôn chân tại chỗ, đầu cúi thấp nhỏ giọng

-" là thật sao?".

Kris lúc này hoảng loạn vô cùng, lời bà tổng quản cứ vang mãi bên tai

-"... con gái của kẻ thù..."

-"... chính ông ta cố tình lao xuống vực..."

-".. tai nạn 4 năm trước chính là cha cô chủ mưu.."

Rốt cuộc 4 năm trước phát súng đó là vì cái gì.

Gia Bảo chợt bước đến ôm Kris vào lòng.

Cô lạnh lùng đẩy vòng tay Gia Bảo ra khỏi người, quay người bước đi như trốn chạy.

Trời chợt đổ mưa

Cơn mưa to và dai dẳng

Giống như cơn mưa 4 năm trước

Lạnh đến nao lòng.

Từng hạt mưa tạt thẳng vào mặt Kris, khuôn mặt xinh đẹp ướt đẫm nước cũng chẳng rõ nước mưa hay nước mắt của cô.

Nó cũng chính như sự thật kia, đâm thẳng vào tim Kris.

Vô tình đến tàn nhẫn.

1 bàn tay kéo giật Kris lại, 1 vòng tay ôm chặt nó vào lòng.

Gia Bảo đau lòng nhìn người con gái mình yêu.

Nhưng hơn hết Kris đang nhìn anh với ánh mắt đầy giận dữ.

-" tại sao?

Tại sao không nói cho tôi biết"

-"..."

-" tại sao lại để tôi oán hận anh?"

-"..."

-" tại sao lại lãnh viên đạn đó"

Kris hét lên trong làn mưa trắng xóa, nhưng nhận lại chỉ là sự im lặng đến vô tình của Gia Bảo.

Kris dứt khoát gạt tay Gia Bảo quay người bước đi

-"... vì anh muốn em nợ anh"

Kris khựng lại ngạc nhiên khi nghe những gì Gia Bảo nói.

Cô rút trong người ra một khẩu súng nhét vào tay Gia Bảo

-" anh nói đúng, tội nợ anh.

Giờ thì bắn đi"

Gia Bảo chăm chú nhìn vào khẩu súng, bàn tay dần nắm thật chặt vào khẩu súng. một lúc sau như đã dứt khoát được ý trí, Gia Bảo giơ khẩu súng lên, đưa tay lên và... bấm... cho băng đạn rơi ra ngoài rồi vất tất cả ra xa.

-" ... nếu bắn, người đau sẽ là anh"

Kris nhắm mắt, quay mặt đi nơi khác

-" biết từ khi nào?"

-" lần đầu chạm mặt ở Gigli"

-" tại sao lại..."

Kris chưa nói xong thì Gia Bảo ôm chầm lấy nó.

-" rất đơn giản, vì anh yêu em"

Kris thả lỏng tay, mặc kệ nước mưa và nước mắt rơi trên khóe mi.

Đây là lần đầu tiên Kris đến nhà Gia Bảo.

Ngôi nhà nằm sâu trong một con phố đắt đỏ nhất thành phố.

Nó có 3 màu chủ đạo: đen, trắng, xám trông căn nhà đó thật lạnh lẽo và sâu thẳm như chủ nhân của nó vậy.

Kết hợp lại với nhau lại tạo cho căn nhà thêm nét độc đáo.

Kris bước ra từ phòng tắm, vận trên người chiếc áo somi trắng của Gia Bảo, mái tóc còn ướt rũ xuống như thác trông thật quyến rũ.

Gia Bảo cầm khăn khô tiến lại lau tóc cho Kris.

Kris nhìn Gia Bảo, mái tóc còn ướt đẫm che mất đôi mắt đẹp.

Nó càng tạo cho khuôn mặt Gia Bảo trở nên ngang tàng và tuấn tú.

Chiếc bông tai nhỏ phát ra những tia sáng lấp lánh, khiến cho Kris lại nhớ đến buổi tối vào 4 năm trước.

Kris quay mặt đi nơi khác.

Gia Bảo dừng lại, thở dài rồi bước vào nhà tăm.

Nước lạnh khiến cho anh cảm thấy thoãi mái hơn.

Suy cho cùng anh và Kris cũng chỉ là nạn nhân của trò chơi hận thù này thôi.

Gia Bảo không hề muốn chuyện này kéo dài.

Nhưng sau cái chết của anh trai Kris, Gia Bảo đã biết chuyện này không còn dễ dàng như trước nữa.

Muốn ngăn lại sự hận thù, phải có một người bỏ cuộc.

Kris lăng nghe tiếng nước trong nhà tắm.

Lặng lẽ đến bên cửa sổ nhìn những hạt mưa còn chưa có dấu hiệu dứt.

Kris lấy điện thoại gọi cho ai đó.

-" tôi có chuyện muốn nói"

....

-" ta ghét đợi"

Lãnh Hùng đứng đó không xoay mặt lại.

Kris bước đến đứng sau lưng ông

-" tại sao ông lại làm vậy với mẹ"

-"..."

-" ông chính là người giết mẹ"

-" câm miệng, ai cho con phát ngôn bừa bãi như vậy"

-" vậy ông nói, tôi phải hiểu như thế nào?".

Lãnh Hùng không nói gì, ánh mắt nhìn xa xăm.

Thật sự ông không có ý muốn giết vợ mình.

Ông đã rất đau đớn, luôn tự trách bản thân mình, nhưng tất cả đã quá muộn.

-" trả lời đi"

-" ta không cố ý"

-" vậy tại sao lại giết cha mẹ Gia Bảo?"

-" vì họ mà mẹ xon mới mất"

-" Gia Bảo thì liên quan gì?"

-" con của kẻ thù"

-" vậy còn tôi?"

-"..."

-" tại sao ông lại làm vậy với tôi??

Ông khiến tôi phải bắn người mà mình yêu thương nhất.

Khiến chúng tôi phải chia lìa 4 năm.

Rốt cuộc là vì cái gì?

Chẳng là gì cả, chỉ để thõa mãn cơn hận thù của các người"

-"..."

-" giờ tôi phải làm sao khi đối diện với Gia Bảo đây"

-" quên nó đi"

-" quên?

Như cách ông đã quên mẹ?"

Kris nhếch miệng cười

-" ngay đến khi mẹ còn chút hơi thở cuối cùng, ông cũng chẳng đến nhìn mẹ lần cuối.

Vậy mà trước lúc chết mẹ cứ gọi tên của ông.

Ông không đủ tư cách để nói yêu mẹ"

-"..."

-" nếu muốn trả thù cho mẹ, thì ông tự lấy súng mà bắn vào đầu mình đi"

Những câu nói này thật tàn nhẫn.

Nhưng vì cơn giận dữ đã làm cho cô không còn đủ tỉnh táo

-" vậy không phải tình yêu của con cũng như vậy sao?"

Lãnh Hùng chợt lên tiếng khi thấy cô quay người đi

-" nếu yêu nó con đã chẳng bóp cò"

Kris xoay người lại nhếch miệng

-" nếu tôi không bằn thì những tay súng bắn tỉa của ông đang mai phục ở đó sẽ tha cho anh ấy sao?"

-" đó không phải là cái cớ để tự tay bắn chết người mình yêu"

-" Gia Bảo vẫn chưa chết..."

-" ak phải, điều đó làm ta rất ngạc nhiên"

-"... còn tôi... thì không"

Lãnh Hùng hơi níu mày rồi chợt mỉm cười.

-" vậy ra 2 ngươi biết rồi"

4 năm trước Gia Bảo và Kris đi trên biển thì hai người đã biết họ đã bị mai phục.

Nếu như không 'diễn' đúng như những gì Lãnh Hùng muốn thấy thì chỉ có con đường chết.

Dù rất đau đớn nhưng cuối cùng Kris vẫn phải chọn con đường vẹn toàn nhất.

-" tôi đã cho ông thưởng thúc một vở kịch hay nên bây giờ kết thúc được rồi"

-" sao con lại tự tin cho rằng ta sẽ không giết chết tên nhóc đó nữa."

Kris nhếch môi cười nhạt

-" nếu ông không muốn tự tay tôi sẽ bóp chết tập đoàn LKey của ông"

-" vậy ra 4 năm nay con làm việc cho ta chỉ vì mục đích này"

-" có lẽ"

-" được ta sẽ không đụng tới nó nữa"

-".. tại sao?"

Kris hơi ngạc nhiên, bót chết tập đoàn LKey thì cô có thừa sức.

Nhưng Lãnh Hùng lại chẳng phải là người chụi khuất phục.

Chắc chắn có nguyên nhân khác.

Lãnh Hùng đút tay vào túi áo khoác, bước chân đều đều ra cửa.

Kris nhanh chóng chạy chắn trước mặt ông ánh mắt cương quyết.

Lãnh Hùng nhìn thẳng vào khuôn mặt Kris.

Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm ông mới nhìn thẳng vào mắt Kris.

Cô có đôi mắt nâu sữa tuyệt đẹp như hút hồn người.

Nhớ hồi xưa ông cũng đã yêu một người con gái có đôi mắt đẹp như vậy...

-" vì con.. là con gái của ta"
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 70: let it be


Quảng trường

Gia Bảo đứng dựa lưng vào tường, khuôn mặt lạnh tanh chẳng để thứ gì lọt vào mắt.

Chỉ mãi chăm chú với đôi headphon bên tai.

Vẫn là phong cách cũ, áo thun xám, quần jean đen và đôi sneaker xanh đen.

Chỉ khác trên tai anh có thêm một chiếc bông tai nhỏ thinht thoảng phát ra ánh sang yếu ớt.

Một con người như thế nghiễm nhiên sẽ nỗi bật và thành trung tâm của mọi ánh nhìn.

-" xin lỗi... anh có thể chỉ đường... cho em được không ạ"

Một cô gái xinh xắn bước đến bộ dáng tiểu bạch thỏ rụt rè nói.

Không biết người này là cô gái thứ bao nhiêu đến 'hỏi đường' anh rồi.

Vẫn như mọi khi Gia Bảo chẳng thèm quan tâm hay liếc nhìn đến một cái.

-" này tránh ra"

Bỗng nhiên một nữ sinh mặc đồng phục hùng hổ đi tới lớn giọng dọa nạt

-" biến đi đừng đụng vào bạn trai của tao"

Không thấy Gia Bảo phản ứng gì cô gái xinh xắn và mọi người đang đứng 'ngắm' xung quanh há hốc mồm.

Cô gái kia trông cũng có nhan sắc nhưng ăn nói lại thô lỗ.

Thật không ngờ anh chàng đẹp trai kia lại yêu cô ta.

Thấy mọi người nhìn chăm chăm vào mình cô gái kia trợn mắt dữ dằn.

-" nhìn gì?

Muốn chết ak mà còn nhìn"

Thấy khẩu khí hung dữ đó mọi người mới bắt đầu tản dần

-" anh đẹp trai đi chơi với em nhé"

Giọng cô ta ngọt như mía lùi khác hẳn với giọng chua ngoa lúc nãy.

Thật không ngờ loại mặt trơ sáng bóng như cô ta còn tồn tại trên xã hội này

Gia Bảo vẫn dửng dưng, không nhìn, không nghe, không đáp.

Điều đó lại làm cho cô ta càng thích thú hơn.

Một vài cô gái lúc nãy vì hiếu kì mà vẫn đứng lại xem.

Thấy Gia Bảo không thèm đoái hoài gì đến ả thì bất bình lên tiếng.

-" cô nói đây là bạn trai cô?

Cô căn cứ vào cái gì chứ"

-" ơ con này ngon nhỉ?

Tao nói anh ấy là bạn trai tao thì là bạn trai tao"

-" từ lúc nào?"

-" bắt đầu từ bây giờ"

-" haha thì ra cô cũng giống bọn tôi.

Thôi mặt dầy quá rồi đó "

-" sao?

Mày dám nói như vậy với tao?"

-"..v..v"

-"..v..v"

Thế là chỗ Gia Bảo đứng chẳng mấy chốc thành chỗ tụ họp của mấy con vịt.

Thấy ở đó ồn ào, người đi đường kéo đến xem càng đông hơn.

Chẳng mấy chốc đã vây kín chỗ Gia Bảo.

-" đến muộn rồi"

Một giọng nói lạnh lùng như gió thoảng cất lên.

Âm lượng rất nhỏ so với tiếng cãi vã bên kia, nhưng ánh mắt Gia Bảo lập tức nhìn về phía cất ra giọng nói đó.

Anh rẽ đám đông bước đến nơi mà cô đang đứng.

Gia Bảo đột nhiên nắm lấy tay Kris kéo đi thật nhanh ra khỏi nơi ồn ào đó.

Thấy vậy thì mọi người lại được dịp ồ lên như đã hiểu, rồi cũng ý thức tản đi chỉ để lain con nhỏ chanh vhua lúc nãy nghiến răng tức giận nhìn theo.

Kris nhẹ nhàng mỉm cười, cô biết Gia Bảo không thích đám đông vì nó rất ồn ào và toàn bị 'ngắm' .

Chợt Kris dừng lại kéo Gia Bảo cũng dừng theo.

Họ đang đứng trước tiệm nón

-" như vậy sẽ không sao"

Kris nghiêng đầu cười sau khi đội cho Gia Bảo môtn chiếc nón.

Thực ra Kris cũng khó chịu khi người khác 'ngắm' Gia Bảo của nó chứ.

Gia Bảo cũng nhanh tay chộp lấy chiếc nón lưỡi trai màu xám đội lên cho cô.

-" như vậy mới công bằng chứ"

Hai người nắm tay nhau bước trên con phố St.sakura một con đường trải dài toàn là hoa anh đào.

Cả một bầu trời màu trắng hồng rộ lên bởi những bông hoa đang khoe sắc.

Đột nhiên Kris ngồi chộm hỗm dưới đất.

Gia Bảo qua lại nhìn Kris

-" mỏi chân"

Kris với vẻ mặt phụng phịu hiếm thấy nhìn Gia Bảo.

Anh cũng chẳng biết nói gì thêm, bật cười với hành động dễ thương của cô nhẹ nhàng xoay lưng về phía cô nói.

-" leo lên"

Chỉ chờ cơ vậy Kris nhảy tuột lên lưng Gia Bảo ngồi như một con mèo nhỏ.

-" nghe gì nãy giờ vậy?"

Gia Bảo không đáp, bước chân đều đều cõng cô trên con đường đầy hoa.

Kris gỡ một bên tai nghe của Gia Bảo nhét vào tai mình mỉm cười thích thú.

Là bài:' let it be'

Siêu thị

Lại một địa điểm lạ khác mà Kris kéo Gia Bảo đến.

Lạ với Gia Bảo không phải là từ quê lên thành phố.

Mà theo quan niệm của anh siêu thị= chợ, nên không đáng để tới.

Kris biết Gia Bảo đang nghĩ gì nhưng cô lại chẳng thèm quan tâm vui vẻ kéo Gia Bảo vào.

Vì Kris và Gia Bảo đã đội nón nên che bớt đi phần nào dung nhan.

Thế nên họ bước đi trong siệu thị rất an toàn.

Tuy lần đầu tiên vào siêu thị nhưng Gia Bảo chẳng thèm đoái hoài hay nhìn ngó gì.

Đôi mắt vẫn chăm chăm nhìn người con gái đang mải mê chọn đồ kia.

Kris đi từng dãy hàng lựa chọn xem sét rồi thảy đồ vào rõ hàng, mà không ai khác Gia Bảo chính là người đẩy xe.

-" xin mời nếm thử rượi táo của chúng tôi đi ạ... rượu táo thơm ngon bỗ dưỡng... a cô gái trẻ mời dùng thử ạ"

Một người phụ nữ đon đã chạy lại kéo Kris vào quầy đưa cho cô chén rượu táo.

Kris cũng chẳng ngần ngại mà uống một ngụm.

-" a chàng trai trẻ đợi tôi chút nhé, tôi sẽ vào lấy thêm..."

Chưa kịp nói xong bà ta đã há hốc mồm

Gia Bảo cúi xuống hôn phất lờ vào môi Kris khiến cho cô đỏ cả mặt.

Xong lại thản nhiên đẩy xe bước đi, trước khi đi còn để lại một câu.

-" không tệ"

Sau 'sự cố' ở quầy rượu Kris có vẻ dè chừng hơn, cô đi cách Gia Bảo một khoảng để tránh có tình huống xấu xảy ra.

Gia Bảo nhìn Kris mỉm cười rồi bước nhanh lên ngang hàng với cô.

Kéo eo cô sát vào mình rồi hài lòng bước đi

-" làm gì vậy"

-" như vậy mới giống"

-" giống cái gì?"

-" vợ chồng"

Kris mở to mắt ngạc nhiên trước câu trả lời của Gia Bảo.

Ánh mắt nâu ánh lên tia khó dò vừa hạnh phúc, vừa có chút đau thương.
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 71: ngã rẽ


Gia Bảo đứng trước cửa sân bay, bay đến vịnh Bắc.

Máy bay vừa hạ cánh Gia Bảo đã nắm tay Kris một mạch đi lên máy bay tư nhân đang đợi sẵn.

Có lẽ chưa ai biết rõ thân thế của Gia Bảo ngoài việc là con thuộc hạ thân cận của ông nội Kris.

Thực ra Gia Bảo là chủ tịch của công ty DKey nổi tiếng nhất cũng là địch thủ lớn nhất của công ty LKey- công ty của Lãnh Hùng.

Từ cũng cho biết Gia Bảo là một người rất giàu.

Gia Bảo là vậy, rất ngang tàng luôn làm những gì mình thích mà không hỏi ý kiến của ai.

Lần này cũng vậy anh giữ vai trò làm cơ trưởng cho chuyến đi.

Sau 2h ngồi trên máy bay cuối cùng hai người cũng đáp xuống một vịnh khá là lớn.

Kris có chút ngạc nhiên khi ngoài Gia Bảo với cô ra thì chẳng còn ai ở đây cả.

Gia Bảo cầm tay Kris dẫn cô đi một vòng.

Đây có lẽ là khu du lịch chưa mở, xung quanh vịnh bao phủ là một màu xanh của biển.

Gia Bảo không dẫn Kris xuống biển mà đi ngược lên núi.

Leo mãi cũng lên đến đỉnh, thật ngạc nhiên khi ở đỉnh lại có một cánh cổng.

Không rõ là nhân tạo hay tự nhiên, nhưng nó lại có hình thù rất kì lạ và đẹp nữa.

Bước qua cánh cổng là một vùng trời rộng lớn, cảnh đẹp không tả siết, trông cứ như là thiên đàng vậy.

Nói không phải ngoa chứ thiên đàng là thật.

Thứ nhất, cảnh đẹp bầu trời xanh không có đám mây, dưới là nước biển trong vắt, bờ cát trắng.

Thứ hai, nếu bước qua cánh cổng một bước thì chúng ta sẽ bị rơi khỏi vách núi và tiếp đất ngoạn mục với độ cao hàng ngàn thước.

Quả là thiên đàng!

Gia Bảo đứng ngay mép vực, quay mặt về phía Kris đưa tay ra hướng cô.

Ánh mặt trời hắt lên bóng dáng cao dáo kia khiên cho Gia Bảo to lớn như một vị thần.

Kris nhìn Gia Bảo khẽ cười bắt lấy tay anh nhẹ nhàng đi đến bên cạnh.

Gia Bảo nhoẻn miệng cười

-" có muốn thử cảm giác mạnh không?"

Kris quay sang nhìn Gia Bảo rồi lại nhìn xuống dưới vực.

Gia Bảo cười ranh ma rồi kéo Kris nghiêng hẳn ra ngoài nói đang đứng.

Hai người đã đứng ở mép rồi, bây giờ bị kéo ra thì không tránh khỏi việc chúi cả người xuống dưới kia.

Kris hơi bất ngờ nên nhắm tịt mắt lại.

Kì lạ cô vẫn chưa thấy cảm giác rơi tự do.

Khẽ hé mắt ra thì thật ngạc nhiên khi cô vẫn chưa rơi khỏi vách núi mặc dù cả người Kris đã nghiêng gần 180¤ rồi.

Rất đơn giản vì đó là nhờ gió.

Từng đợt gió mạnh thổi từ dưới dội ngược lên trên nên khiến cho Kris không bị rơi xuống.

Nhiêu đó thôi cũng đủ biết gió ở đây mạnh cỡ nào.

Kris quay sang nhìn Gia Bảo đầy kinh ngạc rồi quay lain dang hai tay ra như đang bay.

'Bay' như vậy mới là thật sự, rất tuyệt vời.

Được vài phút thì Gia Bảo kéo Kris vào trong.

Cũng là lúc gió ngưng thổi.

Có thể nói Gia Bảo căn giờ rất chuẩn xác.

-" vịnh này tên 'Wind Bay' (vịnh gió) phải không?".

-" không sai"

Kris cười đắc trí, Gia Bảo nheo mắt

-" có biết vì sao có tên này không?"

-" vì ở đây nhiều gió"

-" sai rồi"

Lần này đến lượt Gia Bảo cười đắc trí.

Kris níu mày, ngoài lý do này còn lí do nào khác sao, không lẽ...

Gia Bảo nhìn mắt Kris như đã đoán ra là vì cô thì mỉm cười

-" em là người thứ hai đặt chân lên đây."

Xong lại cúi người xuống dang tay như kiểu bồi bàn

-" tất cả những thứ ở đây trong vòng bán kính 200km đều thuộc quyền sở hữu của em"

Hèn gì hòn đảo này không có một bóng người ngoài hai bọn cô.

Thì ra Gia Bảo đã đặc biệt dành tặng hòn đảo này cho cô.

Kris xúc động ôm chầm lấy Gia Bảo.

-" em cảm ơn anh, Gia Bảo"

-" chỉ vậy thôi?"

-" chứ sao?"

Gia Bảo lại nhoẻn miệng cười cuối xuống hôn vào môi Kris.

Một nụ hôn mãnh liệt và ngọt ngào.

Thấy Kris gần hết hơi Gia Bảo mới luyến tiếc rời khỏi.

Kris đỏ mặt nhìn đi nơi khác.

Cả ngày hai người lang thang khám phá hết mọi ngõ ngách trong hòn đảo này.

Đi cho đến khi mệt nhoài thì hai người mới lăn ra bãi cát mà nằm.

Đó cũng là lúc hoàng hôn lặng lẽ buông xuống, Kris nằm trong lòng Gia Bảo.

Nơi mà cô thích nhất, vừa ấm áp vừa rắn chắc.

Rồi như pgats hiện ra điều gì đó Kris mỉm cười thích thú.

-" này, trong bán kính 200km thật ak?"

-" umk"

-" vậy anh thuộc quyền sở hữu của em rồi"

Gia Bảo bật cười, rồi cũng nhanh chóng lắc đầu

-" không đúng sao?"

-" sai hoàn toàn"

-"..."

-" ngoài phạm vi 200km em vẫn thuộc về anh"

-".. này em có nghe nhầm không vậy,"

-" không biết nữa"

Gia Bảo cười tươi rói, kéo Kris ôm cô thật chặt vào lòng.

Kris rúc rúc đầu tìm nơi thoải mái nhất rồi ngủ.

Tiếng điện thoại nửa đêm vang lên khiến trong lòng có chút bất an.

Kris cầm điện thoại trên tay ngập ngừng rồi cũng bắt máy.

-" Jack?( quản gia kiêm thuôcb hạ thân cận của Lãnh Hùng"

-" chủ nhân... bị đột quỵ đang cấp cứu ở bệnh viện"

-"sao?"

-" chủ nhân không nói, nhưng người rất cần cô chủ ở bên cạnh"

Kris cúp máy trong lòng đầy hoang mang và thắc mắc.

-" đi đi"

Bàn tay Gia Bảo khẽ vuốt mái tóc bạch kim của cô.

Kris nhìn Gia Bảo đôi mắt chợt se lại rồi cũng nhanh chóng cụp xuống.

Kris khẽ gật đầu.

Sân bay

Gia Bảo đáp chuyến bay về nhà còn Kris thì đáp chuyến bay sang NewYork.

Thông báo chuyến bay của Gia Bảo đã tới, vẫn nắm thật chặt lấy tay của anh, Kris chỉ đứng lặng chẳng biết phải nói gì.

Loa thông báo đến lần thứ ba Kris vẫn nắm thật chặt tay Gia Bảo.

Anh mỉm cười nhẹ gỡ tay cô ra, cúi xuống hôn vào chán Kris thay cho lời tạm biệt.

Nhìn bóng dáng Gia Bảo bước xa dần Kris chỉ muốn chayn lain ôm lấy bờ vai kia.

Lần này về NewYork, nói là thăm Lãnh Hùng nhưng thật ra phần lớn là tiếp quản công việc bên đó.

Chủ tịch lâm bệnh thì phó chủ tịch kiêm con gái phải lên đảm nhiệm chứ sao.

Lần này đi khó biết lúc nào sẽ quay lại đây.

Muốn gặp lại Gia Bảo trong ngày sớm nhất e cũng khó

Loa thông báo chuyến bay của Kris cũng vang lên.

Cô quay lại nhẹ nhàng bước đi.

Chợt lúc đó Kris nghe tiếng Gia Bảo thét lớn ở đằng sau

-" anh sẽ đợi, Lãnh Thiên Băng, dù 1 năm, 5 năm, 10 năm, hay thậm chí 100 năm anh cũng sẽ đợi em."

Những người khách ở đó dân chặt mắt vào người Gia Bảo.

Nhưng chưa bao giờ anh để ý về điều đó.

Đưa tay khẽ chậm vào chiếc bông tai rồi quay người đi vào cửa hải quan.

Kris tuy không quay lại nhưng cũng cùng lúc đó đưa tay chạm nhẹ vào chiếc bông tai cảm nhận hơi ấm nhỏ nhoi truyền sang.

Cố ngăn cho giọt nước mắt, xốc lại hành lí rồi cô cũng bước qua cửa hải quan.
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 72: cha


Kris bước vào khu VIP của bệnh viện, bàn tay nắm lấy nắm cửa có chút ngập ngừng nhưng rồi cũng mở ra.

Lãnh Hùng nằm trên giường bệnh đôi mắt nhắm nghiền.

Kris không bước vào hẳn trong phòng mà chỉ đứng ở ngưỡng cửa, đầu tựa vào tường.

-" năm đó, trước cái chết của phu nhân, chủ nhân đã suy sụp hoàn toàn.

Lúc đó, trong mắt người chỉ toàn là thù hận.

Chủ nhân ngày đêm điên cuồng lao vào công việc.

Vì cô chủ quá nhỏ nên ông chủ đành để cô lại nhà Hàn Lâm."

-" ... xin người đừng trách chủ nhân, chỉ vì quá yêu phu nhân nên người mới phải làm như vậy để thỏa mãn cơn hận thù này... dù là hi sinh tất cả, ngay cả chính con gái của mình"

Jack đứng ở đằng sau cô đầu hơi cúi xuống giọng ôn tồn giải thích cho cô hiểu.

-" quá yêu?

Mà lại khiến bà ấy lao xuống vực...?

Đó chính là hình phạt dành cho ông ta".

Kris lạnh giọng ns

-" chủ nhân cũng từng nói như vậy.."

-"... bệnh của chủ tịch khá nghiêm trọng, sức khỏe giảm sút nhiều.

Có lẽ đã được một thời gian nhưng chủ tịch không đi kiểm tra.

Dạo gần đây do công việc hoặc căng thẳng quá mức nên mới dẫn đến đột quỵ"

Bác sĩ từ lúc nào đã đứng sau cô, lưu loát nói._ (bằng tiếng anh)

Kris nhìn con người nhợt nhạt đang nằm trên chiếc giường kia.

Có lẽ chỉ những lúc như thế này thì trên khuôn mặt kia mới có vẻ mặt vô lo như thế này.

4 năm làm trong tập đoàn LKey cô hiểu rõ ông nhất, một con người vô cảm và quyết đoán.

Cô đã từng chứng kiến rất nhiều vụ ám sát, mưu toan để giúp cho tập đoàn phát triển mạnh hơn.

Nhưng cô cũng chẳng ghê rợm hay bất ngờ gì vì ở thế giới của cô, cô chính là người hiểu rõ quy luật này hơn ai hết.

Những công ty lớn như LKey thì càng không thể tránh khỏi, Lãnh Hùng khi đã ra tay thì sẽ triệt để và tàn nhẫn, khiến cho người khác phải nể phục và sợ hãi trước ông.

Mọi người nhìn ông như là một vị vua, phải một vị vua ở cái thế giới hiện đại này.

Một vị vua quyền thế ngút trời, dễ dàng chế ngự bất cứ thứ j.

Và bây giờ đây

Vị vua quyền thế ấy

Lại đang nằm ngủ

Một giấc ngủ say

... và yên bình nhất cuộc đời ông ấy.

Bệnh viện Newyork có một tầng thượng rất đẹp.

Cây cối được trồng xanh um tùm.

Tự chọn cho mình một chỗ ngồi gần lan can, móc trong túi ra một lá thư cũ đã ngã vàng hơi nát.

..

-" đây là lá thư mà chủ nhân muốn đưa cho phu nhân năm đó.... nhưng không kịp.

Chủ nhân đã giữ nó suốt 11 năm nay"

-" liên quan j đến ta?"

-" chẳng phải chủ nhân luôn muốn biết về tình cảm của chủ nhân dành cho phu nhân hay sao?"

Ngừng một chút, già Jack tay huơ huơ lá thư nói tiếp

-".. câu trả lời đang ở trước mặt đây"

...

Dĩ Thuần!

Đây là lá thư đầu tiên anh viết cho em và cũng là cuối cùng vì anh sẽ không lặp lại chuyện nhảm nhí này một lần nào nữa.

Chúng ta vứa mới nói chuyện qua điện thoại 5 phút trước mà giờ anh lại thấy... nhớ em rồi.

Thực ra đêm hôm qua anh có tạt về, lúc đó em và con đã ngủ rồi.

Thấy hai người ngủ ngon như vậy anh cũng không nỡ đánh thức.

Nhìn em ôm con ngủ anh rất hạnh phúc khi có một gia đình đầm ấm như vậy.

Và anh cũng chợt nhận ra rằng em đã gầy đi rất nhiều.

Anh cảm thấy rất có lỗi khi nhìn thấy em gầy như vậy.

Nhưng em đừng trách anh nhé, đợi đến lúc công ty của chúng ta vững hơn, ba của anh sẽ không làm khó hai chúng ta nữa thì lúc đó anh sẽ bù đắp lại cho em và con.

Em còn nhớ những j anh nói ở thánh đường không?

" sẽ mang lại hạnh phúc và che chở em đến hết cuộc đời này"

Lời thề đó anh nhất định sẽ thực hiện, chỉ khác là giờ có thêm con thôi.

Em luôn than rằng anh không bao giờ viết thư tình cho em, bây giờ thì có rồi nhé.

Phải cất thật kĩ vì anh sẽ không viết những lời ủy mị này lần nào nữa đâu.

Anh yêu em, yêu em

Và yêu con nhiều hơn, Thiên Băng

P/s: nghe nói hai mẹ con sẽ làm bánh chocolate?

Đây là chiếc bánh đầu tiên con làm nên nhớ chừa phần cho anh đấy.

2 ngày sau khi em nhận được lá thư này thì anh đã ngồi ở nhà và đang nhâm nhi ly trà thơm ngát do em pha rồi

Newyork-2002

Lá thư không có dấu của bưu điện tức là không được gửi đi.

Dĩ Thần đã chẳng nhận được, hoàn toàn không có khái niệm' hai ngày sau khi nhận thư'.

Cũng như Lãnh Hùng không bao giờ trở về nhà nữa

Gió chợt thổi lạnh, Kris gấp lại lá thư, cố đè nén giọt nước mắt trực trào.

Viễn tưởng trong bức thư này đẹp quá, đẹp đến nổi khi nhìn vào thực tại khiến cho người ta phải chua sót.

Một gia đình hạnh phúc đã tan nát vì những mưu toan tính toán.

Người chồng, người cha đã nhận ra sự thiếu trách nhiệm của mình, lúc cần sửa lỗi thì cũng là lúc chính tay ông đập tan gia đình mình bằng chính bàn tay tham vọng của mình.

Hối hận?

Nuối tiếc?

Quá muộn rồi

Tất cả những gì còn lại chỉ là sự đau đớn.

....

Kris đặt nhẹ tay Lãnh Hùng xuống, đắp lại chăn cho ông, nhẹ nhàng bước ra ngoài.

-" chúng tôi không chắc chắn lúc nào chủ tịch sẻ tỉnh, có thể vài tháng, cũng có thể cài năm."

- bác sĩ nói

-" cô chủ, tập đoàn LKey không thể không có người lãnh đạo"

Liếc sang tờ chuyển nhượng quyền hành mà Lãnh Hùng đã kí, bây giờ chỉ còn thiếu chữ kí của nó nữa thôi thì tập đoàn Lkey hùng mạnh này sẽ là của nó.

Cũng là lúc trách nhiệm to lớn mà cô phải gánh vác.

Đeo đôi kính mát lên che gần hết nửa khuôn mặt, Kris bước đi, già Jack cũng theo sau.

-" chuẩn bị mở cuộc họp "

Kris đưa tay lên chạm vào chiếc bông tai nhỏ.

Trong lòng nặng trĩu, ánh mắt cụp xuống dần trở nên sâu thẳm và nhạt nhòa.
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 73: END.


Reng...reng

Khang đang khổ sở vs Dĩ An thì chuông điện thoại đổ làm anh mừng hum.

Cầm chiếc điện thoại lên ậm ừ vài câu rồi cúp máy.

-" có chuyện gì vậy?"

Dĩ An thấy khuôn mặt Khang có chút méo mó liền lo lắng hỏi.

Khang quay sang đôi mắt có chút buồn quay sang nói nhỏ

-" Thiên Băng...

đã chính thức trở thành tập đoàn LKey rồi.

Sở dĩ Khang cũng là người kế thừa tập đoàn lớn nên chuyện này chắc chắn không thể không biết.

Và chắc chắn Gia Bảo cũng đã biết rồi

....

Cuộc họp đã tàn, bây giờ đã 9h tối, Kris ngồi trên chiếc ghế da tay day day hai bên thái dương, mệt mỏi dựa lưng vào ghế.

Già Jack bước vào nhìn Kris mà thương cảm cho cô.

Suy cho cùng cô cũng mới là đứa trẻ 17 tuổi mà bây giờ đã phải ghánh vác một trọng trách nặng nề to lớn.

Tuổi thơ Kris vốn chẳng đẹp đẽ, bây giờ tuổi thanh xuân cũng đánh mất, thật không công bằng.

Đứng một lúc già Jack cũng chống gậy bước ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cánh cửa.

Vừa lúc đó có tiếng chuông điện thoại đổ làm cô thức giấc.

-" I'm listening (tôi nghe đây)

Kris lười biếng bắt máy, nhưng đáp lại chỉ là một chuỗi dài im lặng.

Kris cũng im lặng, được một lúc hết sự kiên nhẫn cô định dập máy thì một giọng nói lạnh cất lên.

-" chào"

Kris cứng đờ, trái tim như tê buốt khi giọng nói đầy mê lực kia cất lên.

Nhìn xuống điện thoại, đường dây số 1, tức là....

Từ phòng thư kí....

Vậy là Gia Bảo đang ở đây, cách Kris chỉ hai cánh cửa.

Cố kìm lại tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực, cố lấy giọng tự nhiên nhất Kris đáp lại.

-" chào"

Lại một khoảng im lặng.

Hồi lâu sau mới nghe tiếng Gia Bảo buông nhẹ.

-" quyết định rồi ak?"

-"... phải"

Gia Bảo thở hắt ra, cảm thấy bản thân thật ngu ngốc.

Rõ dàng đã đoán trước được câu trả lời từ lúc ở Wind Bay rồi ( chương 71) vậy mà giờ còn hỏi cô.

Phải chăng, anh đang hi vọng?

Đầu dây bên kia Kris nén tiếng thở dài.

Không gian lại chìm vào trong im lặng.

-" sao lại đến đây?"

Xoa nhẹ thái dương Kris nhắm hờ mắt hỏi.

-" để gặp em"

-" sao không vào?".

-"..."

Gia Bảo không đáp, dựa người vào ghế, mắt nhìn vào cánh cửa ngăn cách của gai người.

Mới chỉ vài ngày không gặp Kris mà anh nhớ cô đến phát điên.

Đáp chuyến bay sớm nhất đến đây chỉ cần vài bước nữa thì anh có thể ôm cô vào lòng.

Nhưng cuối cùng lại chọn cách gọi điện ngớ ngẩn này.

-" mặt trăng và mặt trời cùng tồn tại song hành, nhưng không bao giờ gặp được nhau"

Kris lên tiếng, giọng nói bâng quơ như gió thoảng nhưng lại chất chứa nỗi buồn lớn.

Nhiều khi cô nghĩ đời thật trớ trêu, hai người yêu nhau không hề có sự ngăn cấm mà hết lần này đến lần khác Kris và Gia Bảo luôn bị chính suy nghĩ của bản thân cản trở.

Lần này đảm nhiệm chức chủ tịch tập đoàn LKey, công việc vô tận có thể mất 3năm, 5năm, cũng có thể 10năm cũng chưa xong.

Gia Bảo cũng là chủ tịch tập đoàn DKey, công việc chấp núi, cứ như vậy chẳng phải quá mệt mỏi hay sao.

-" hôm trước ở sân bay... anh nói sẽ đợi em đúng không?"

-"... phải"

-" dù 10năm, 30năm hay 50năm anh cũng vẫn đợi em?"

-" hummm... không"

-" anh nói dù là 100năm anh cũng sẽ đợi hay sao"

Khuôn mặt Kris thoáng chút buồn

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười nhẹ

-" có lẽ 1năm sau, anh đã đến bắt em về rồi"

Mặt Kris thoáng đỏ.

-" em... sẽ không để anh tìm thấy"

-" đừng quên, ngôi sao..."

Kris giật mình chạm nhẹ vào chiếc bông tai đem đang nhấp nháy.

-" vậy em sẽ giấu nó"

-" ở đâu?'

-" trong tim"

-"...

đồ ngốc"

Gia Bảo thở dài, nói nãy giờ chẳng phải cô không muốn anh chờ cô hay tìm cô nữa mà thôi.

-" thật muốn vậy sao?"

-" umk...

đừng tìm em nữa"

-"..."

-" để em tìm anh"

Lần này đến lượt Gia Bảo khinh ngạc.

-" dù lúc đó có không muốn, anh cũng đừng mong trốn thoát"

-" ừ, đừng để anh thoát".

Kris mỉm cười, nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp ấy bất giác lòng lại trùng xuống.

-" Mệt không?"

Gia Bảo nhẹ nhàng hỏi, Kris vuốt nhẹ vài lọng tóc rối khẽ đáp

-" rất mệt"

Cô nén nước mắt trực rơi, Kris xoay ghế nhìn vào chiếc cửa gỗ tinh xảo

-" em rất nhớ anh, Gia Bảo".

Kris ước gì mình có đủ can đảm để chạy đến bên Gia Bảo.

Và cũng đủ can đảm để rời xa vòng tay ấy trở về thực tại.

Im lặng rất lâu cả hai không có ý định dập máy.

Nhưng trời đã sắp sáng, Gia Bảo thở hắt ra một hơi.

-" phải đi rồi"

-"...

ừ"

Trước khi dập máy Gia Bảo không quên để lại một câu

-" này chủ tịch LKey, DKey sẽ không nhường đâu, chúc may nắm"

Kris bật cười, vẫn áp ống nghe vào tai dù cho đầu dây đã vang lên tiếng tút tút gấp rút.

Kris còn có thể nghe thấy tiếng đóng cửa phòng thư kí, tiếng bước chân nhẹ nhàng như gió thoảng.

Một giọt nước mắt rơi xuống, rồi cứ thế nó cứ theo nhau tuôn trào ra ngoài mà Kris không thể kiềm chế được.

Đây là lần đầu tiên Kris bất lực như vậy.

Từng giọt nước mắt lặng thầm rơi ướt đẫm khuôn mặt yêu diễm kia.

Lần này rời xa nhau, chẳng biết bao giờ mới có thể gặp lại.

Rồi Kris chìm dần vào giấc ngủ.

...

-" Gina hasn't gone to work?"

( Gina vẫn chưa đi làm sao?)

-" oh, it's goon now"

( ồ bây giờ đã là trưa rồi)

Già Jack cầm một tập giấy lộn xộn từ phòng thư kí đặt lên bàn cô khiến cho một vài tạp âm bên ngoài vọng vào khiến cho cô nghe được.

Lúc đầu Kris lấy trong tập giấy ấy một tờ fax nhưng chẳng đọc qua mà nén sang bên cạnh.

Sau khi nghe cuộc nói truyện kia Kris mới nhớ ra Gina chính là thư kí của cô, vậy tờ fax kia...

Kris vội cầm vội tờ giấy lên, Kris thấy hồi hộp lạ thường.

Là một mẫu thông tin trên mạng tải xuống.

Tip là ' nguyệt thực toàn phần tháng... năm...'.

Thì ra sang nay lúc Kris nói vơ vần về mặt trăng và mặt trời Gia Bảo đã lên mạng và Down cái này về.

Trong lòng Kris bỗng có chút ấm áp.

-" sorry I'm late"

( xin lỗi tôi đến trễ)

-" Jack sa thải cô ta"

Kris nhìn nàng thư kí từ đầu đến đuôi rồi lại nhìn sang già Jack

-" tại sao?..."

Nàng thư kí và Jack có chút ngạc nhiên.

-" móng tay vẫn còn chưa khô, loại màu đó hôm nay mới xuất hiện trên thị trường.

Đến trễ vì bận làm nail (móng), LKey không cần người như vậy"

Jack kín đáo nở nụ cười, xem ra tương lai tập đoàn LKey không đáng lo ngại rồi.

....

Kris lấy trong túi áo ra tờ fax, nhìn vào hàng Tip khẽ nghiêng đầu cười

**

Nguyệt thực

Là thời điểm mặt trăng

Sau 200-300năm

... lại trùng phùng mặt trời

-CÒN-
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 74: ngoại truyện


"Cuộc giao tranh ác liệt giữa tập đoàn LKey và DKey khiến cho cả giới thương trường chao đảo.

Cả LKey và DKey không có biểu hiện nhường nhịn nhau... theo dự đoán, khi cuộc chiến kết thúc thì cũng là lúc 1 trong 2 tập đoàn sẽ hoàn toàn phá sản.

Nó sẽ có ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế thế giới.

Hiện nay là giai đoạn căng thẳng nhất..."

Nội dung tờ báo buổi sáng nhanh chóng thu hút hàng triệu người xem.

Kèm theo là hiện tượng nguyệt thực toàn phần xảy ra cùng ngày

Brum.... brưm.... brum...

Tiếng xe moto rú vang trời, kèm theo là một bóng đen chạy vụt trên đường lớn với tốc độ chóng mặt.

Gập tờ báo buổi sang lại, anh chàng cảnh sát đội sụp mũ xuống, nhanh chóng khởi động xe và rượt theo.

Mặc dù đã hú còi phía sau nhưng chiếc xe kia chẳng có giấu hiệu dừng lại hay là có ý đi chậm hơn, điều đó lại khiến cho chàng cảnh sát hứng thú rượt theo đến cùng.

Thế là một màn truy đuổi tội phạm diễn ra, xem ra chàng cảnh sát này kĩ năng lái xe cũng không tồi, liên tục bám sát chiếc xe kia.

Nhưng thật không may cho anh chàng, vì đến một khúc quẹo, một chiếc xe hàng bỗng đi ra làm chắn giữa hai chiếc xe đang rượt nhau.

Lầm bầm một tiếng chàng cảnh sát quay đầu xe, quyết định không để mất tên phạm luật đầu tiên trong ngày đầu đi làm.

Sau khi gọi thêm đông nghiệp, lần theo biển số xe và camera giao thông, họ tìm đến một bến tàu.

Do sắp có nguyệt thực toàn phần nên mọi hoạt động dường như đã dừng hết, vì thế bến tàu vắng tanh.

Những thùng công ten nơ xếp thành những dãy dài và cao tạo cảm giác nghẹt thở.

Chàng cảnh sát bước đi phăng phăng từ dãy này đến dãy khác, chăm chú nhìn xung quanh, nhưng vẫn không thấy được người cần tìm.

Bỗng có một số tiếng người nói chuyện vang vọng đến.

Linh cảm nghề nghiệp cho anh biết có chuyện chẳng lành liền nhanh chóng nép vào một thùng công ten nơ gần đó, lắng nghe.

Họ gồm có 7,8 người đứng ngay khúc ngoặt phía trước.

Cách ăn mặc và tướng tá khá trịnh trọng.

Nhưng sắc mặt ai nấy đều căng thẳng, có vẻ như đây là một vụ làm giao dịch gì đó.

Và đến hồi gay cấn thì một bên rút súng ra, tuy không chĩa về ai nhưng lại có hàm ý đe dọa.

Thấy sự việc dần nghiêm trọng, chàng cảnh sát nhanh chóng gọi thêm viện trợ.

Chẳng mấy chốc họ đã đến tiếng còi hú ing ỏi, mọi người bắt đầu hoảng loạn, chàng bước ra giơ cao phù hiệu và chĩa súng cấm họ không được động đậy.

Đến lúc này chàng mới nhìn thấy còn một người nữa, đáng đứng tựa lưng vào tường và đó chính là 'con mồi' mà chàng đang tìm kiếm nãy giờ.

Định thần lại thì thấy đám ngươid kia chạy tán loạn và con mồi kia cũng chẳng thấy đâu.

Tức giận chàng cảnh sát cũng nhanh chóng đuổi theo.

8h45

Bầu trời bắt đầu phủ một lớp khói mờ, ánh mặt trời gay gắt nay cũng bắt đầu dịu dần.

Bến tài này như một mê cung, chạy mãi không có lối ra và cũng không có đường cụt.

'Con mồi' chỉ cách có 10 bước chân nhưng chạy mãi vẫn không đến được dù chàng đã cố hết sức.

Còn tên kia thì vẫn thản nhiên cứ giữ khoảng cách 10 bước chân như trêu ngươi.

Trời bắt đầu tối

Có vẻ tên kia muốn lợi dụng trời tối để lẫn nhanh nên hắn bắt đầu tăng tốc.

Không thể để hắn thoát, chàng cảnh sát ngước lên nhìn mặt trăng đang dần nuốt lấy mặt trời.

Rồi lại nhìn người phía trước, nắm chặt tay và chạy nhanh

Người kia cảm thấy có gì đó kì lạ, xoay người lại thì....

Rầm...

Toàn bộ cơ thể của chàng cảnh sát đổ lên người kia.

Nguyệt Thực.

Mặt trăng nuốt chửng mặt trời, màn đêm nhanh chóng ngự trị và lan tỏa.

Khuôn mặt của hai người kia nhanh chóng hòa vào cùng bóng tối.

Không ai nhìn thấy mặt nhau nhưng lại cảm nhận rõ nhịp đập và hơi thở của nhau.

Họ vẫn nằm đè lên nhau.

Đột nhiên giọng của một người con gái vang lên

-"... tìm được rồi"

*

Trong bóng tối, đôi mắt xanh ánh lên cái nhìn đầy yêu thương.

"Soạt"

-" anh thích em để tóc dài hơn"

Mặt trời dần lộ ra

Ánh sáng dần trở lại

Nguyệt thực kết thúc.

*

Khuôn mặt chàng cảnh sát lúc nãy hiện rõ dưới ánh nắng rực rỡ vì chiếc nón đã bị thảy sang một bên.

Suối tóc mềm mượt rơi xuống mang theo hương bạc hà thơm mát.

Gia Bảo hôn nhẹ lên mái tóc bồng bềnh rồi vuốt gọn những lọng tóc rối ra sau vành tai nhỏ.

Kris tựa cằm vào ngực Gia Bảo, nhíu mày.

-" anh đã biết rồi sao?"

-" em nghĩ anh chỉ tình cờ chạy trên con phố đó sao?"

Gia Bảo không trả lời mà hỏi ngược lại.

Kris im lặng một chút, cô đã điều tra về lịch trình của anh nên mới cố tình đứng canh ở góc phố đó.

Vậy ra Gia Bảo đã biết hết rồi, nên mới 'tạo cơ hội' cho Kris 'tiếp cận' dễ dàng như vậy.

-" đã biết rồi sao còn chạy?"

-" vì muốn em đuổi theo"

-" tại sao"

Gia Bảo đưa tay vuốt vuốt đôi má hống hào của Kris

-" người ta chỉ đuổi theo những thứ mà họ muốn có"

Kris hôn nhẹ lên môi Gia Bảo, mỉm cười ma mãnh

-" nếu em đã có những gì mình muốn thì em sẽ muốn nhiều hơn thế nữa"

Gia Bảo lại cười ranh ma

-" em muốn nhiều hơn"

-" phải"

Kris gật đầu chắc chắn, vẫn tư thế nằm đè lên nhau, Kris đưa tay ghì cổ Gia Bảo xuống, hằng giọng

-" tên phạm luật kia, can tội chạy quá tốc độ và bỏ trốn, ta phạt ngươi sống dưới sự quản thúc của ta 100 năm.

Sau 100 năm nếu có biểu hiện đáng khen ta sẽ cân nhắc cho ngươi sống cạnh ta suốt đời suốt kiếp.

Bản án có hiệu lực từ bây giờ.

Kris vừa rứt lời thì nở nụ cười rạnh rỡ chr lấp cả ánh mặt trời.

Gia Bảo cũng bật cười theo, nhưng sau đó anh lại nhăn mặt

-" như vậy hình như không cống bằng lắm"

-" sao lại không?"

-" phạm nhân chịu cực như vậy không nhẽ lại không nhận được lời phán quyết tử tế"

-" vậy anh muốn gì nào?"

Kris nheo mắt, Gia Bảo như chỉ chờ có vậy nở một nụ ranh mãnh

-" cầu hôn đi"

Kris mỉm cười, đứng dậy chìa một bàn tay về phía Gia Bảo

-" Nguyễn Hoàng Gia Bảo, anh có đồng ý cưới em không?"

Gia Bảo ngồi dưới cát, ngước lên nhìn Kris mà không trả lời.

Cả hai cứ duy trì tư thế bất động cho đến khi bầu trời bỗng đen kịt lại.

Gia Bảo mỉm cười, rồi nắm lấy bàn tay đang đưa ra của Kris, kéo cô nằm xuống, bây giờ lại đến lượt Kris nằm dười.

Gia Bảo nằm trên chống hai tay xuống đất.

-" vậy em có đồng ý không?"

-"... sao cơ?"

Đang ngơ ngác với câu hỏi của Gia Bảo.

Chợt trên nên trời đen kia ánh lên hàng vạn ánh sáng lấp lánh như ngôi sao được xếp thành chữ

" Marry me " (lấy anh nhé)

Kris ngạc nhiên không nói được gì, hai má đỏ ửng.

Cô đẩy Gia Bảo ra ngồi bật dậy

-" anh đang đem em ra làm trò đùa sao?"

Kris dù rất hạnh phúc nhưng lại nghĩ đến cảnh nghiêm túc đến mức buồn cười lúc nãy của mình thì không khỏi giận dỗi.

-" câu trả lời của em là: không đồng ý"

Gia Bảo cười thầm, nhích lại gần Kris

-" em chắc chắn chứ?"

-" chắc chắn"

-" cho dù anh có hái dòng chữ đó xuống"

Kris hơi ngạc nhiên, khẽ xoay người nhìn lén Gia Bảo.

Gia Bảo đưa tay lên không trung làm động tác chụp giống hệt như 11 năm về trước (chap 43)

Nhưng rất nhanh cô lại xoay lưng về phía Gia Bảo như không thèm để ý.

Gia Bảo mỉm cười, choàng tay qua cổ cô xòe bàn tay ra.

Dòng chữ đen như mực đập vào mắt Kris

'Marry me'

Y như dòng chữ lấp lánh trên bầu trời, kèm theo bên cạnh là chiếc nhẫn kim cương đang sáng lấp lánh.

-" đang vẫn đang chờ câu trả lời"

Mặt Kris đỏ bừng, cô không đáp chỉ giơ cánh tay về phía anh.

Gia Bảo bật cười đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Kris.

-" lúc nãy bản án của em còn thiếu"

-" thiếu?"

-" đóng dấu xác nhận"

Dứt lời Gia Bảo cúi xuống hôn vào môi Kris.

Kris cũng ngoái cổ ra sau hôn đáp trả lại.

Tất cả những nhớ nhung, chờ đợi, dằn vặt, đau đớn đều bỏ lại phía sau.

Từ nay không có gì có thể chia cắt được họ.

Một làn gió lạnh lướt qua, Kris siết chặt bàn tay Gia Bảo.

-" anh thật sự không nhường LKey sao?"

-" ừ, không nhường"

-" có cần quan trọng như vậy không, chỉ là một cái tên thôi mà"

Chẳng qua tin tức hai tập đoàn LKey và DKey tranh dành quyết liệt như vậy vẫn chưa được khai thác hết.

Sự thật là vì dành quyền chọn tên cho tập đoàn mới sau khi 2 tập đoàn này sát nhập lại với nhau.

-" cha và già Jack chắc chắn sẽ không từ thủ đoạn nào"

Kris thở dài ngao ngán, Gia Bảo bất giác cười

-" DKey vẫn chưa tung vũ khí bí mật mà"

-" vũ khí bí mật??

Là gì??"

Gia Bảo cúi xuống ghé sát tai Kris

-" cháu ngoại"

-The End-

Cảm ơn mn luôn ủng hộ mk trong bộ truyện này😙

- đã đọc đến đây thấy hay thì quay lại bình chọn ⭐ cho tui nha các tình iu 😙
 
Back
Top Bottom