Khác [Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương40: cuộc chiến trên không(1)


Nước Đức....

Tại một căn phòng trong một căn biệt thự mằn gần biển, có hai cô gái đang nói chuyện.

Một người thì ngồi trên bàn làm việc cử chỉ và khuôn mặt thì muôn phần lạnh nhạt.

Còn người còn lại thì đứng đối diện với người kia khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhìn là biết người này tính tình hòa đồng hoàn toàn trái ngược với cô gái kia rồi.

-" sao rồi?"

- cô nhìn Ley hỏi

-" lão đại theo như điều tra lịch trình của bang Death đó thì sang sớm nay sẽ bắt đầu khởi hành mang hàng cướp được từ chúng ta bán cho một phần tử nổi loạn ở Liên Bang Nga.

Nhưng ko biết vì sao mà họ biết đc hành tung của chúng ta mà lại ko khởi hành nữa và mấy cận vệ em mang theo cũng bị họ giết hết rồi.

Gần như chúng ta đã mất giấu của bọn họ rồi"- nói đến đây Ley ko khỏi tức giận nếu như bọn họ ít người nếu như cô ko giỏi thì bây giờ người chết phải là cô rồi.

-" bang của ta có nội giám"- đến đây cô ko khỏi thở dài khi nhìn thấy Ley đang nghĩ gì.

-" nội giám?

Chết tiệt sao em lại ko nghĩ ra chứ.

Lão đại cứ để em điều tra coi kẻ đó là ai, em sẽ phanh thây nó ra"

-" ko cần điều tra.

Ta có cách làm nó phải tự ló đầu ra"

Trên môi cô lại ngự trị nụ cười nửa miệng khiến cho Ley lạnh toát sống lưng nhiệt độ trong phòng tự nhiên giảm xuống mạnh mẽ.

-" em đến căn cứ nói với thuộc hạ là đã tìm đc tung tích của bang Death chập tối nay sẽ bắt đầu hành động"- Thiên Băng nói tiếp.

-" vâng"- tuy ko hiểu lắm nhưng Ley vẫn làm theo.

Chắc chắn cô đã có cách nên mới làm vậy.

-" Trưa nay lúc mọi người ngủ hết em cùng vài sát thủ bậc SS núp ở cổng thấy ai đi ra ngoài thì đi theo.

Nhớ bắt sống"

-" nhưng tại sao phải là sát thủ bậc SS?

Chỉ cần một vài thủ hạ là đc rổi mà lão đại"- Ley thắc mắc

-" ngốc... biết đc hành tung của chúng ta mà báo cho bọn người kia em nghĩ chỉ là bọn bèo nhèo sao?"

-" ak em hiểu rồi em đi ngay đây"- nói xong ko kịp nghe lệnh tiếp Ley lắc người biến mất.

Cô cũng chẳng phản ứng gì.

Vì cô biết quá rõ tính cách của thuộc hạ mình rồi.

15: 30'....

-" lão đại em đã đưa người đến"- Ley bước vào trong căn phòng lúc sang cung kính nói.

-" tốt, mang vào"- cô vẫn chỗ cũ nói

-" lão... lão đại"-

tên vừa được mang vào thấy cô liền hơi ngẩn người nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của cô thì bừng tĩnh.

Đây là lần đầu tiên hắn đc thấy cô vì cô rất ít khi có mặt ở bang.

-" đúng như lời lão đại nói.

Trưa nay lúc mọi người nghỉ ngơi hắn đã lén lút ra ngoài.

Tụi em đi theo thì mới phát hiện hắn gặp người của bang Death kia.

Định tóm gọn cả hai nhưng tên kia cũng ko phải hạng soàng nhanh chóng dùng thuốc khói rồi tẩu thoát.

Vì vậy em chỉ kịp bắt lại tên này thôi"- nói đến đây Ley ko khỏi tức giận vì bị tính kế

-" lão đại xin ngài hãy tha mạng cho tôi... tôi... tôi sẽ khai hết những gì tôi biết về bang Death"- tên kia hoảng sợ cầu xin

Lúc đầu cô còn tưởng tên này ghê gớm lắm ai dè cũng chỉ là loại nhát cáy.

-" vì sao lại làm nội giám?"

- cô ko trả lời lại câu của hắn mà hỏi về vấn đề khác.

Cô tin chắc thuộc hạ của mình lại có thể dễ dàng phản mình.

-" tôi... tôi.. thực ra thuộc hạ thân cận của bang chủ bang Death là em họ của tôi.

Một hôm nó hẹn gặp tôi, tôi tưởng nó như mọi khi là mời tôi đi bar.

Nhưng ko, hôm đó nó đem tôi đến một nhà hoang ở sau rừng, nơi đang nhốt vợ con và mẹ của tôi.

Lúc đó tôi rất tức giận nhưng ko đánh lại đc vì hắn là sát thủ bậc SS còn tôi chỉ mới bậc S.

Nó bảo nếu tôi giúp hắn làm nội giám được vụ này thì sẽ thả họ ra, vì thương mẹ già con thơ yêu vợ hiền nên tôi mới phải làm như vậy.

Lão đại... tôi cầu xin ngài rủ lòng thương tha cho tôi, nhà tôi chỉ có tôi làm chụ cột thôi"- nói đến đây hắn khóc thật sự, nhưng cũng ko giám phát ra âm thanh.

-" mang hắn xuống hầm"- cô lạnh nhạt nói giống như chẳng có cái gì làm cho cô đáng quan tâm cả.

-" lão... lão đại... tôi cầu...xi..."

- hắn thấy cô nói như vậy mặt cắt ko còn giọt máu.

Trước khi bị lôi đi còn cô gắng mở miệng cầu xin nhưng chưa nói xong đã bị lôi xuống mất

-" lão đại.."

- Ley lên tiếng gọi cô ý là cô còn gì phân phó

-" chuẩn bị bốn chiếc máy bay chiến đấu và một chiếc máy bay khác cho tôi.

Tập chung lực lượng, chuẩn bị vũ khí tối nay ta sẽ hành động."

-" lão đại sao lúc nãy ngài ko hỏi tên kia xem tung tích của bang Death?"

- Ley thắc mắc

-" ko cần phiền phức như vậy.

Ta biết rồi"- cô lơ đễnh trả lời.

-" Vâng vậy em đi làm ngay"

Nói xong Ley cũng đi chuẩn bị.

Tối nay cô lại có dịp chào hỏi nam nữ chính rồi.

Ko biết có thú vị ko?

........

23:00'

-" Hàn Phong cậu có chắc bọn người bang Dark Angel ko biết được tung tích của chúng ta chứ"- sau khi bọn họ khởi hành bay khỏi nước Đức, Lâm Vũ nhìn Hàn Phong đang ngồi ở bên cạnh hỏi

-" tuy là họ biết được có nội giám nhưng chưa chắc đã biết được hành tung của chúng ta"

-" tớ còn tưởng bang Dark gì gì đó tài giỏi thế nào hóa ra cuối cùng vẫn bị chúng ta phát hiện và cắt đuôi.

Tớ chắc tên lão đại bí ẩn kia phải tức điên lên"- Trần Hạo ngồi ngã lại đằng sau ghế nói với giọng mỉa mai.

( vì cô chưa ra mặt nên bọn họ ko biết cô chính là bang chủ của bang Dark Angel)

-" nói sao thì nói chúng ta vẫn ko nên khinh địch, dù gì họ cũng là đồi thủ vượt mặt chúng ta chỉ trong vòng vài tháng"- Tuấn Kiệt trầm giọng nói

-" yên tâm dù họ có tìm thấy chúng ta đi chẳng nữa thì chúng ta cũng có một món quá nhẹ gọi là gặp mặt"- Nam Cung Thần kiêu ngạo nói

-" đúng vậy, tớ cũng muốn xem bang đó ghê gớm ra sao- Tuấn Khang ánh mắt tò mò nói.

-" lão đại.."

- mọi người đang nói chuyện vui vẻ thì một tên thuộc hạ hớt hải chạy lên

-" j"- Hàn Phong nhướn mày

-" lão đại có năm chiếc máy bay chiến đấu loại mới đang bao vây chúng ta"- tên đó nhanh chóng báo lại tình hình

-" ko ngờ lại đến nhanh như vậy"- như đã đoán trước được Tuấn Kiệt nói.

..........

-" lão đại bên bang Death muốn ngỏ ý nói chuyện"- Ley cầm lái chiếc máy bay cô đang ngồi quay lại hỏi cô.

-" được kết nối"- nói xong cô đeo chiếc mặt nạ của bang chủ lên che một nửa khuôn mặt.

TÍT...

-" zô thật là quý hóa ko biết ngọn gió nào đưa bang chủ bí mật của bang Dark tới đây?"

- người nói ko ai khác chính là Tuấn Khang.

Lúc đầu hắn còn hơi ngạc nhiên khi thấy trên màn hình kết nối chính là con gái.

-" ko ngờ bang đứng đầu hắc đạo lại là một cô gái trẻ đẹp như vậy"- tuy là che nửa khuôn mặt nhưng nó lại ko làm vơi bớt đi phần xinh đẹp nào của cô nên Tuấn Khang cùng những nam nhân còn lại cũng ko khó mà nhận ra đó là một cô gái còn trẻ

-" tôi thì lại chẳng bất ngờ gì khi bang đứng thứ HAI hắc đạo SAU bang của tôi lại toàn là nam thần"- cô mỉa lại nhưng giọng lại chẳng bớt lạnh chút nào.

Cô còn chú ý nhấn mạnh hai từ kia khiến cho bọn người kia tực giận.

Hắc đạo là vậy nếu ko tự làm chủ được mình hay bị người khác dắt mũi chín là những kẻ thua cuộc dù họ có mạnh đến cỡ nào.

-" haha cảm ơn vì cô đã quá khen, nhưng cô không cảm thấy bất lịch sự khi nói chuyện với chúng tôi lại che mặt trong khi chúng tôi lại chẳng hề che chắn gì"- Lâm Vũ là như vậy, những lời nói đó như chẳng là gì đặc biệt nếu như chúng ta ko chú ý thật kĩ.

Đúng là cáo già đội lót cừu non, hòng nói cô cỡi mặt nạ để xem xem bang chủ Dark Angel này có gì đặc biệt mà lại thần bí như vậy

Ây da~ tác giả ta đây là lần đầu tiên viết thể loại hành động này.

Nếu có sai sót thì xin mn bỏ qua nha^^
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 41: cuộc chiến trên ko(2)


-" anh muốn tôi bỏ mặt nạ?"

- cô nhếch mép nói

-" tôi nghĩ ý của tôi đã quá rõ ràng rồi chứ"- Lâm Vũ nhướn mày

-" có vẻ như các anh rất tò mò?"

-" sao lại ko chứ, cô là một người bí ẩn mà, chúng tôi tò mò cx là điều đương nhiên"- Trần Hạo nhướn mày chen vào

-" vậy thì... tôi đành.."

- cô vừa nói đứt quãng tay theo đó cũng đặt lên chiếc mặt nạ nhẹ nhàng sờ lên sường mũi của mặt nạ.

Động tác đó khiến cho đám nam chính nhìn chằm chằm như sợ chỉ chớp mắt một cái cô sẽ biến thành người khác vậy.

-" để mọi người tò mò thêm lúc nữa rồi"- nói xong tay cô cũng bỏ xuống, chiếc mặt nạ vẫn nằm yên trên khuôn mặt cô, đôi môi nụ cười nhếch lại càng thêm đậm .

-" cô... như vậy chúng tôi ko khách sáo nữa.

Nói tại sao cô lại chắn đường bay của chúng tôi lại còn mang theo rất nhiều vũ khí.

Chẳng lẽ cô định khiêu chiến với chúng tôi hay là cướp hàng của chúng tôi sao?"

- Nam Cung Thần mất kiên nhẫn nên vào thẳng vấn đề.

-" Nam Cung thiếu gia anh đừng vô lí thế chứ.

Cướp hàng?

Anh nghĩ kĩ lại là ai cướp hàng của ai?"

- cô nhướn mày nhìn Nam Cung Thần nói

-" ý cô là chúng tôi cướp hàng của cô.

Nực cười.

Cô có bằng chứng chắc?"

- Nam Cung Thần cãi lại mà bỏ quên mất chi tiết vì sao cô lại biết tên của hắn.

-" đúng hay ko các anh là người rõ nhất.

Còn muốn có bằng chứng tôi cũng ko ngại mà cho xem"- cô nhàn nhạt nói làm cho bọn người kia ko khỏi trầm mặc.

Thấy vậy cô nhếch mép cười cầm máy tính gõ gõ một hồi làm cho bọn nam chính ko khỏi tò mò.

Một lúc sau máy tính bên họ đội nhiên 'tinh' có tin nhắn gửi tới.

Nhanh chóng mở ra xem thì họ ko khỏi đen mặt.

Cô đã gửi cho bọn họ một đoạn hội thoại mà họ nói chuyện lúc ở bang về vụ cướp lô hàng của bên cô.

Họ ko ngờ rằng lại bị cô tính kế nên ko khỏi tức giận.

-" bây giờ cô muốn lấy lại lô hàng này?"

- Hàn Phong nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng

-" đó là điều đương nhiên, anh nghĩ tôi đến đây là để chào hỏi hay diễu hành cho các anh chắc"

-" nếu chúng tôi ko trả?"

- Tuấn Kiệt nhìn cô nhàn nhạt hỏi

-" Thì..."

- cô kéo dài chữ 'thì' vừa dứt thì bỗng nghe tiếng....

BÙM...

Đám nam chính giật mình nhìn ra nơi phát ra tiếng nổ lớn thì thấy một chiếc máy bay cỡ nhỏ theo sau bảo vệ bọn anh đã bị nổ.

Ngọn lửa nhanh chóng lan ra bao chùm cả chiếc máy bay.

Cứ thế chiếc máy bay nhanh chóng lao xuống biển rồi biến mất.

-" cô... giám khiêu chiến với chúng tôi?"

- Trần Hạo chừng mắt nhìn cô.

-" anh nghĩ món quà gặp mặt này thú vị chứ?"

- cô nhìn khuôn mặt ko thể tin của bọn họ mà ko khỏi cười nhạt một cái.

-" được lắm đã vậy chúng tôi cũng nên đáp trả lại chứ nhỉ?"

- Lâm Vũ nói

-" thật hân hạnh"- nói xong cô tắt kết nối rút từ phía sau ghế ngồi một cái súng lục, một súng bắn tỉa và một dao găm dắt lên người rồi ra chỗ của máy bay mở cửa, lấy súng bắn tỉa ra ngắn vào một chiếc máy bay gần nhất và rồi...

Bằng... bằng

Hai phát súng liên tiếp máy bay rung nhẹ một cái rồi cứ thế lao xuống dưới.

Gần chạm mặt biển thì cái máy bay đón lại bay lên chỗ cũ.

Có thể nói bang Death này huấn luyện cx ko tồi nha.

Lúc nãy cô nhắm bắn vào phi công của chiếc máy bay đó, đúng là tên đó chết rồi nhưng lại có tên khác thế chỗ.

Đúng là ko tồi nga~

Miệng cô lại nở một nụ cười nhạt, ánh mắt thú vị nhìn bọn họ.

Lưỡi cô khẽ liếm qua hai cánh môi hồng căng mộng của mình.

Đúng là kích thích.

Và... bằng... trận chiến bắt đầu, hai bên kẻ sáu lạng người nửa cân bắn mà ko phân thắng bại.

Máy bay của cô có vỏ chống đạn nên ko hề bị lún hay xây sớt gì.

Nhưng vũ khí của bọn họ lại tối tân hơn của cô nên ko thể tránh được bốn chiếc máy bay cô mang theo thì chỉ còn lại hai chiếc.

SƠ ĐỒ BAY LÚC TRƯỚC..

Mbcô ngồi

mbccô mbccô

Mbbh mbbh

Mbnchinh

Mbth mbth

Mbbh mbbh

Mbbh

Mbccô mbccô

Chú thích:

- mbcô ngồi: máy bay cô đang ngồi

-bmccô: máy bay của cô

- mbbh: máy bay bên họ

-mbnchinh: máy bay nam chính đang ngồi

-mbth: máy bay trở hàng.

SƠ ĐỒ BAY HIỆN GIỜ.

Mbcô ngồi

Mbccô mbcô

Mbnchinh

Mbth mbth

Mbbh mbbh

Cả hai bên đều ko ngờ rằng đối phương lại mạnh đến vậy.

-" thật ko dễ ăn"- Hàn Phong nhìn ba chiếc máy bay của mình bị bắn hạ thì ko khỏi lòng gợn sóng.

Nói xong 5 người cũng nhang chóng tản ra các cửa máy bay mà tiếp tục bắn.

Còn Tuấn Khang thì phụ trách việc lái chiếc máy bay này.

Những thuộc hạ bọn họ mang theo trên chiếc máy bay này đều đã bị cô bắn gục hết rồi.

.........

-" lão đại ko hay rồi chỉ gần một tiếng nữa là đến Liên Bang Nga rồi.

Nếu chúng ta ko nhanh chóng kết thúc thì đến lúc máy bay hạ cánh chúng ta ko thể làm gì được"- Ley nhìn biểu đồ hiển thị trên màn hình mà ko khỏi lo lắng.

-" thông báo với hai chiếc máy bay kia nhanh chóng giảm tốc độ lui xuống chỗ máy bay trở hàng.

Nhanh chóng tiếp cận và khống chế người trên hai chiếc máy bay đó còn số còn lại cô gắng hạ hai chiếc máy bay đằng sau"- cô mặt lạnh đi vài phần.

-" vậy còn chiếc máy bay kia?"

- Ley thắc mắc.

-" tôi ở đây để xem phim hành động chắc"

-" ko được rất nguy hiểm, ở đây chỉ còn em với ngài mà bên kia những 6 tên bang chủ cùng bang phó lận.

Làm sao mà ngài trụ được chứ"- Ley lo lắng.

-" nhiều lời.

Còn cách khác chắc"- cô níu mày

Biết là không thể thay đổi được ý kiến của cô Ley chỉ còn cách ngậm ngùi làm theo.

Thi thoảng cô gắng tránh những đợt đạn của chiếc máy bay kia.

-" lui lại bay ngang hàng đi"- cô vừa bắn vừa lớn giọng nói với Ley.

Ley nhanh chóng giảm tốc độ bay ngang hàng vs máy bay của Tuấn Khang.

Chớp thời cơ cô nhanh chóng chĩa súng về phía buồng lái chỗ Tuấn Khang đang tập chung lái máy bay và...

Bằng....

Bằng...

-" Tuấn Khang/ lão đại..."

một phát bắn trúng ngay cánh tay phải của Tuấn Khang, viên đạn găm sâu vào tay khiến cho hắn theo phản xạ ôm tay lại khiến máy bay mất đà mà lao nhanh xuống.

Viên đạn thứ hai ko phải là cô bắn mà là Trần Hạo bắn.

Hắn ở gần Tuấn Khang nhất nên nhanh chóng thấy cô nhắm vào cậu ta nên anh cũng ko chút chần trừ mà nhắm ngay ngực trái của cô mà bắn.

Viên đạn tuột ra khỏi nòng súng hướng ngực trái của cô mà bay tới.

May mà cô nhanh trí né sang nen viên đạn cũng vì thế mà sượt qua cánh tay trái của cô.

Tuy là ko ghim hẳn giống như Tuấn Khang mà chỉ sượt qua nhưng nó lại rất sâu khiến máu của cô túa ra ko ít.

Ley thấy vậy thì ko khỏi lo lắng nhưng cũng chẳng làm gì được vì cô đang lái.

Tuy có hơi đau nhưng cô cũng ko nhăn mày vì trước kia chuyện này bị thường xuyên.

Nhanh chóng xé một miếng vải cột sơ và tiếp tục trận đấu.

-" lão đại hai chiếc máy bay còn lại của địch cũng bị bắn hạ, của chúng ta cũng bị hạ mất một cái."

- Ley nhanh chóng báo cáo tình hình.

-" phía máy bay trở hàng thì sao?"

- cô hỏi

-" cũng đã khống chế được một cái còn cái kia bên địch đông hơn nên chúng ta ko thể khống chế được"

-" bảo tất cả các thuộc hạ còn lại cùng chiếc máy bay trở hàng đó nhanh chóng qua đầu bay về i-ta-li-a"

-"vậy còn chiếc máy bay trở hàng còn lại kia thì làm sao?"

- Ley thắc mắc

-" máy bay đó để ta lo là đc"

-" nhưng..."

-" ko nói nhiều chúng ta ko còn thời gian đâu"- cô cắt ngang lời của Ley.

Ley nhìn sang vết thương ở cánh tay cô thì ko khỏi lo lắng.

Nhưng rồi cũng nhanh chóng làm theo.

Ley cô gắng áp sát máy bay của mình vào máy bay trở hàng.

Thuộc hạ của bọn Hàn Phong vừa sợ hãi vừa cố gắng giữ bình tĩnh nhằm vào cô mà xả đạn ra.

Cô nép người vào sau cánh cửa ra vào của máy bay tay rút chiếc súng lục mà bắn đáp trả.

Ko lâu sau bọn kia cũng bị cô hạ hết, bây giờ chỉ còn tiếp cận và khống chế tên phi công nữa là xong.

-" lão đại đã gần đến Liên Bang Nga rồi"- Ley nhanh chóng thông báo

-" bay lên trên chiếc máy nay trở hàng đi"

Tuy ko biết cô định làm gì nhưng Ley vẫn cứ bay lên.

Nhưng thật ko ngờ cô vừa bay lên song song với chiếc máy bay trở hàng thì Thiên Băng đã nhanh chóng nhảy xuống khiến cho Ley ko khỏi hoa mắt.

Về phía Thiên Băng nhảy xuống điểm đáp chính là trần máy bay nhưng vì sức ép của gió+ sự rung lắc dữ dội của máy bay khiến cho cô ko thể đứng vững mà trượt xuống và....

-" lão đại...."

- Ley hét lên khi thấy cô dần trượt xuống khỏi chiếc máy bay trở hàng....
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 42: thất bại


Chiếc máy bay ko ngừng rung lắc giữ dội khiến cô muốn đứng vững cũng khó.

Cô nhanh trí rút con dao găm bên hông mình đâm mạnh vào máy bay để làm điểm tựa.

Hiện giờ cô đang treo lơ lửng ở phần đáy của máy bay, nếu bình thường cô có thể đu người lên trên cửa máy bay đang được mở kia nhưng bây giờ cô cảm thấy hình như cô đang yếu dần.

Nếu cô đoán ko nhầm viên đạn lúc nãy bắn trúng vai cô có chứa thuốc mê liều nặng.

Ko hay rồi cô bây giờ đang mất dần ý thức, tay của cô cũng dần buông lỏng.

Cố chấn tỉnh lại, cô không phải người dễ bỏ cuộc.

Nhưng ko cái gì đến cũng sẽ đến, dù có mạnh mẽ đến đâu đi nữa thì cũng phải có lúc yếu đuối.

Cuối cùng cũng phải bỏ cuộc sức lực của cô như bị rút cạn.

Tay cô vô thức thả ra, cứ vậy cô sẽ tự do rơi trong không trung.

Nhưng ko, tay cô vừa thả con dao thì một bàn tay khác từ trên cửa máy bay thò ra kéo cô lại.

Nhanh chóng cô đã được đưa lên chiếc máy bay trở hàng đó.

Trước lúc ngất đi cô còn có thể thấy mờ mờ khuôn mặt của người đã cứu mình...

Máy bay của Hàn Phong cuối cùng cũng bay lên ngang hàng với máy bay trở hàng.

Do Tuấn Khang bị bắn vào đùi nên máy bay cũng vì ko có người lái mà lao xuống cũng may Trần Hạo nhanh chóng thế chỗ chứ ko người được tắm trong Biển Đen phía dưới kia sẽ là bọn họ rồi.

Tuấn Khang được sơ cứu cũng nhang chóng hồi phục.

Dăm ba cái vết thương này thì làm sao có thể làm khó đc hắn chứ.

Và tất nhiên cái chuyện cô bay từ máy bay này sang máy bay kia cho đến lúc cô được đưa lên họ đều chứng kiến từ đầu đến đuôi.

Trong lòng họ cx rất khâm phục sự gan dạ của cô nếu là họ thì ko biết có ai dám làm ko nữa.

Sau khi bay lên ngang hàng với máy bay trở hàng điều đầu tiên họ nhìn thấy ở cửa máy bay đang có hai người ngồi ở đó.

Người con trai thì ngồi hẳn xuống mắt nhìn người con gái đang ngất ở trong lòng mình với ánh mắt đầy đau lòng và lo lắng.

-" anh là Gia Bảo?"

- Hàn Phong như nhận ra người con trai đang ngồi bên cạnh người con gái đó.

-" quen sao?"

- Gia Bảo ánh mắt lạnh nhìn mấy người ở chiếc máy bay bên cạnh

-"tất nhiên tôi vẫn còn nhớ rõ anh là người tự xưng là chồng của Thiên Băng mà.

Thật không ngờ anh lại dám bỏ cô ấy mà chạy đến đây theo ả ta."

- Hàn Phong khinh bỉ nhìn Gia Bảo.

-" bỏ?

Cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh tôi"- nó xong Gia Bảo ôm cô lại càng siết chặt hơn.

Đúng người cứu cô lúc nãy là anh.

Vì anh có linh cảm vụ lần này sẽ ko ổn nên đã âm thầm đi sang bên đây mà ko cho cô biết.

Anh sợ cô lo lắng nên ko nói, anh biết cô mất dấu của bọn người này nên đã một mình lẻn vào đây.

Với thế lực của anh thì cũng chẳng phải khó khăn gì mà phải tự mình làm việc này.

Nhưng anh biết tính cô sẽ ko thích ai xen vào chuyện của mình nên mới bí mật giúp đỡ cô.

Điều ko ngờ nhất ở đây đó là lúc cô nhảy từ chiếc máy bay kia sang đây.

Nếu lúc đó anh ko nhanh tay túm cô lại thì chắc anh cũng nhảy theo cô luôn quá.

Về phía Hàn Phong sau khi thấy Gia Bảo nói như vậy thì nỗi bất an trong lòng lại càng dâng lên.

Từ lúc nói chuyện qua màn hình với cô kèm theo hình dạng của cô bọn anh đều có chung một suy nghĩ là rất quen.

Nhưng họ lại ko nghĩ ra, lúc đầu cũng nghĩ là cô nhưng bọn anh lại nhanh chóng bác bỏ vì họ nghĩ mãi mãi cô sẽ chẳng bao giờ có ở đây.

Dù cho có giống như vậy đo chăng nữa thì đó cũng chỉ là sự trùng hợp.

Nhưng có lẽ họ phải nghĩ lại khi gặp Gia Bảo ở đây

-" ý anh... ko nhẽ... người đó là..."

- Lâm Vũ nữa tin nữa vực về ý nghĩ của mình.

Nhanh chóng chen vào

-" mấy người nghĩ sao?"

- Gia Bảo nhếch mép cười, tay đưa lên gỡ chiếc mặt nạ của cô xuống.

Đoàng....

Đầu bọn họ như bị nổ tung khi nhìn thấy khuốn mặt quen thuộc đó.

Họ thật sự ko ngờ, mãi mãi cũng chẳng ngờ được người con gái đó lại là cô.

Người trước đây khiến họ ghê tởm, khinh bỉ, rồi lại là người khiến họ nhận ra sai lầm và yêu cô say đắm.

Nếu như họ biết người đứng đầu hắc đạo là cô thì họ đã ko cướp hàng của cô.

Nếu như họ biết là cô thì họ đã ko bắn cô.

Nếu như họ biết là cô thì cô sẽ không phải suýt chết như lúc nãy.

Nhưng trên đời này biết trước được hai chữ 'nếu như' thì bị kịch, lỗi lầm sẽ ko phải xảy ra.

Thất bại, đây là sự thất bại lớn nhất của bọn họ, khi để cho người mình yêu thương nhất bị tổn thương.

Không biết làm gì hơn Trần Hạo thẫn thờ điều khiển máy bay bay về đất liền.

Cuộc chiến này họ thất bại thật rồi.

Thấy họ bỏ đi Gia Bảo cũng không thèm quan tâm.

Nhanh chóng bế cô sang máy bay riêng của mình vừa mới đến để về đất liền.

Còn việc lô hàng cứ để Ley và Leo lo là đc.

Điều đáng lo nhất của Gia Bảo chính là cô.
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 43: ngắm sao


Đã một tuần rồi cô chưa gặp Gia Bảo, kể từ hôm Gia Bảo cứu cô sau đó anh đưa cô cho Ley rồi cũng đi mất.

Ley có nói lại Gia Bảo trước khi đi có nói hẹn cô chủ nhật này gặp nhau ở ngọn đồi ở ngoại ô.

Vì vậy nên cô cũng ko gọi điện hay nhắn tin gì.

Cốc.... cốc..

Đang mải mê suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa làm cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

-" vào đi"

-" lão đại...

đây là những tư liệu mà ngài hỏi em điều tra.

Thật sự là rất tốn chất xám luôn đó..."

- Ley bước vào ba la bô lô ko ngớt.

-" để đó đi làm việc đi..."

- Ley gật đầu rồi ra ngoài

Cô cũng chậm dãi cầm sấp tài liệu mà Ley đưa lên đọc.

-------------

Ở trong một phòng VIP tại một quán bar có hai chàng trai đang ngồi đối diện với nhau.

Một người thì lạnh lùng, dựa lưng vào ghế sofa, mắt nhắm hờ nhưng đang nghỉ ngơi.

Chàng trai còn lại thì ngồi vắt chéo chân, trên tay cầm ly rượi vang đắt đỏ mà nhâm nhi.

-" giờ thì sao?"

- Khang bỏ ly rượi xuống hỏi Gia Bảo

-" hửm"- Gia Bảo ko nhúc nhích trả lời

-" hửm gì nữa... tớ nghĩ với thế lực của cô ấy chắc chắn đã biết rồi"- Khang níu mày

Gia Bảo không nó gì chỉ ngồi thẳng dậy nhún vai rồi cầm ly rượi lên uống sạch.

-------------

Thiên Băng mệt mỏi nhìn chiếc đồng hồ bên cạnh.

Mới có 7:40'pm, mai mới đến ngày hẹn với Gia Bảo.

Không suy nghĩ nhiều cô liền đi xuống gara lấy một chiếc moto rồi phóng đi mất.

Điểm đến của cô ko đâu khác là ngọn đồi ở ngoại ô.

Cô cũng định đến đó trc để hóng gió nhưng thật ko ngờ khi đến nơi cô đã thấy Gia Bảo đang ngồi ở đó rồi.

Ko cần biết điều gì,cô nhanh chóng chạy thật nhanh lại chỗ Gia Bảo chồm người về phía anh.

Thế là cái gì đến cx sẽ đến vì mất thăng bằng cùng bất ngờ nên Gia Bảo bị lực đẩy của cô làm cho cả người ngã lại đằng sau.

Cô mặc kệ như thế nào cứ nằm vậy mà ôm chặt lấy Gia Bảo tham lam hít mùi hương cam chanh quen thuộc ấy.

Gia Bảo cũng ko phản ứng gì cũng nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

-" sao hôm nay thật sáng"- cô sau khi bỏ Gia Bảo ra thì nằm ngửa mặt lên trời nhìn sao.

Đầu thì gác lên tay của Gia Bảo.

-" umk"- Gia Bảo nằm nghiêng người về phía cô.

Ngắm nhìn cô, mắt cô thật sáng, hàng nghìn ngôi sao trên bầu trời như thu hết vào đôi mắt nâu sữa ấy, càng hút hồn người nhìn vào.

Thấy cô cứ nhìn lên bầu trời, Gia Bảo khẽ mỉm cười giơ tay lên làm động tác giống như bắt lấy một ngôi sao sáng nhất.

Thiên Băng thấy vậy thì thắc mắc nhìn sang.

Vẫn nụ cười ấy từ bàn tay ấy hiện ra một chiếc bông tai hình ngôi sao nhỏ, màu đen, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy ở bên trong là hàng ngàn ngôi sao khác.

Thật đặc biệt nhỉ?

Độc và lạ.

Bây giờ cô mới để ý bên tai của Gia Bảo cũng có một chiếc giống vậy.

Vậy là hai chiếc này là một đôi đi.

Thiên Băng mỉm cười giống Gia Bảo vuốt vài sợi tóc vướng sang bên để lô ra cái tai nhỏ.

Gia Bảo hiểu ý nhẹ nhàng đeo vào cho cô.

-" chúng ta là một cặp"- cô cười tít mắt.

Gia Bảo ngơ người, đây là lần đầu tiên anh thấy cô cười tươi đến vậy, trông thật đẹp.

Anh mong khoảnh khắc này sẽ như vậy mãi mãi.

-" nhớ ko bao giờ được đánh mất hoặc tháo ra.

Đây sẽ là vật chứng minh cho tình yêu chúng mình"- Gia Bảo tỉnh bơ nói.

-" nếu lỡ sau này chúng ta phải xa nhau thì sao?"

- cô hỏi

-" thì chúng ta sẽ phải vượt qua mọi khó khăn để tìm nhau"

-" vậy tìm được nhau mà anh lại không nhận ra em"

-" thì em phải tìm mọi cách để anh nhận ra em"

-" nếu lở lúc đó anh đang rất hạnh phúc"

-" ngốc anh sẽ ko bao giờ hạnh phúc khi người đó ko phải là em"- Gia Bảo cười nhẹ nhàng.

Cô chưa bao giờ thấy Gia Bảo cười như vậy.

Trông thật khác hẳn với vẻ mặt tảng băng thường ngày.

-" vậy thì nếu chúng ta có xa nhau thì lúc đó em sẽ tìm anh, tìm được anh rồi thì em sẽ khiến cho anh nhận ra em, sau đó lại khiến cho anh yêu lại em ,cho dù anh có đang hạnh phúc bên ai đi chăng nữa thì em cũng sẽ cướp anh về bên em."

- cô ngồi thẳng dậy nhìn vào anh nói.

-" Được"- Gia Bảo cũng ngồi dậy

-" móc ngoéo"- cô giơ ngón tay út ra trước mặt

Gia Bảo phì cười nhớ đến lần đầu gặp cô ở phòng tư liệu trường.

Anh cũng bảo cô móc ngoéo thế này.

Gia Bảo cũng giơ ngón áp út lên ngoắc vào ngón út của cô

-" móc ngoéo"

-" yêu em ko?"

- đột nhiên Thiên Băng hỏi

-" yêu"

-" hối hận ko?"

-" hối hận"

Nghe đến đây nụ cười trên môi cô cũng tắt ngúm.

-" vì sao?"

-" vì anh mà em khổ đau rất nhiều"- Gia Bảo ôm chặt cô vào lòng.

-" đó chỉ là tai nạn thôi đúng không?"

Gia Bảo nghe vậy vòng tay cũng nới lỏng ra rồi dần dần thả hẳn.

Không một câu trả lời...

-" em tha thứ cho anh"

Cô nói tiếp, dù trong lòng có hơi buồn, nhưng cũng nhang chóng mỉm cười đặt lên chán Gia Bảo là một nụ hôn.

-" nhưng... ko có lần sau.

Vì thế, đừng ép em phải lựa chọn.

Em ko muốn sau này em phải chĩa súng vào ngực anh đâu"

Gia Bảo cụp mắt xuống tất cả đã quá muộn rồi.

Nhìn đôi mắt nâu đầy nỗi buồn ấy khiến anh lại sót thêm.

Nhẹ nhàng kéo cô lại gần, đặt nụ hôn lên mắt rồi chuyển dần xuống đôi môi cô.

-" đừng bao giờ... tha thứ cho anh... vì anh còn sẽ tiếp tục làm em phải đau"

Nói xong hai người lại ôm nhau, mỗi người một suy nghĩ nhưng lại hướng về nhau...
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương44: một cặp bình thường 24h


Ở một quán ăn nhỏ Dĩ An và Khang đang ngồi cùng nhau.

Dĩ An một tay chống cằm, một tay cầm củ cà rốt lên mà nhai.

Nhỏ rất thích ăn cà rốt, nó như món ăn vặt của nhỏ vậy.

-"dạo này đều ko thấy Thiên Băng và Gia Bảo.

Ko biết hai người họ có việc gì ko nữa"- nhỏ vừa nhai vừa thắc mắc.

-" umk cũng đã một tuần rồi còn gì"

-" hai người này thật khiến cho người khác lo lắng mà"- Dĩ An cầm củ cà rốt căng thẳng nói.

Tuy chỉ vài lần tiếp xúc Dĩ An đối với Thiên Băng chẳng khác gì một người bạn thân cả.

Khang nhanh chóng giật lại củ cà rốt từ tay Dĩ An

-" suốt ngày ăn thứ này, ko tốt cho sức khẻo tí nào"- nói xong lại đẩy về phía nhỏ đĩa rau xanh

Nhỏ ko nói gì chỉ lè lưỡi cười, thực ra ko gặp được Thiên Băng nhỏ cũng chẳng muốn ăn cái gì cả.

-" từ hôm đi công viên giải trí về là chẳng gặp họ rồi"- Khang nói tiếp.

-" cũng có khi một tuần này họ trốn mình đi chơi cũng nên"

-" đúng là càng yêu càng hận, mà càng hận thì càng yêu đậm sâu"- nhỏ thở dài nói tiếp.

Nhỏ cũng vài lần nghe Thiên Băng nói về chuyện của mình, còn Khang thì lại biết quá rõ về chuyện của Gia Bảo.

Từ những thông tin mà cả hai có đc thì tụi nó cũng chẳng ngốc đến nỗi ko biết chuyện gì đang xảy ra...

-" nói cứ như bà già vậy"- Khang nghe nhỏ nói vậy thì cốc đầu nhỏ một phát.

-" gì chứ.. triết lí cả đấy"- nhỏ ôm đầu cãi lại.

-" họ cứ như nam nữ chính ngôn tình vậy nhỉ.

Lúc đầu gặp nhau bất ngờ, rồi lại ghét nhau.

Xong lại hợp tác cùng nhau để tìm ra sự thật.

Rồi cuối cùng là yêu nhau.

Nhưng thường trong ngôn tình cuối cùng hai người sẽ là kẻ thù của nhau một người đi một người ở lại.

Hoặc cả hai đều bỏ qua thù hận mà đến với nhau.

Nhưng thật may chuyện của Thiên Băng và anh Gia Bảo cũng ko nặng đến mức đó.

Cuối cùng hai người họ sẽ có 1 happy ending"

Nhỏ ngồi tít mắt vừa nói vừa cười mà thao thao bất tuyệt, nhỏ cũng chẳng để ý ánh mắt của Khang phức tạp như thế nào.

'Happy ending?..'- Khang ngồi mà lâm vào suy tư.

Cậu biết rõ về những chuyện của Gia Bảo và cậu biết chuyện này ko dễ như Dĩ An nghĩ đâu.

------------

Ngọn đồi vùng ngoại ô

00:00'

-" chúng ta sẽ bắt đầu làm một cặp bình thường trong 24h"

Thiên Băng đang nằm ngắm sao với Gia Bảo thì đột nhiên nảy ra ý kiến.

-" được... bây giờ em muốn đi đâu?"

- Gia Bảo dịu dàng nói

Hôm nay Gia Bảo đi xe hơi chứ ko đi moto như mọi ngày.

Thiên Băng suy nghĩ một lúc

-" biển"

Còn gì hạnh phúc hơn khi đón một ngày mới ở trên biển chứ.

Và cứ thế chiếc xe hơi hướng về phía biển mà chạy.

2h sáng hai người đã có mặt ở biển.

Bây giờ cũng chẳng có gì khác ngoài màn đêm và ánh trăng mờ nhạt phản chiếu trên mặt biển.

Những con sóng vỗ rì rào từng đợt

Thiên Băng ngồi trong lòng Gia Bảo hướng ánh mắt ra biển

-" ước mơ của anh là gì?"

- đột nhiên cô hỏi

-"... là em"

Thiên Băng ngước mắt ngạc nhiên lên nhìn Gia Bảo.

Gia Bảo nở một nụ cười ma mãnh mà cô thích nhất rồi nhẹ nhàng hôn lên chán cô.

-" còn em?"

Thiên Băng bất chợt vòng tay ôm chặt Gia Bảo hơn, đầu tựa vào vai anh nhắm mắt lại

-" em đang thực hiện ước mơ của mình đây"

Gia Bảo cũng siết chặt vòng tay ôm nó lại.

Cô tham lam hít mùi hương cam chanh quen thuộc.

Chắc cô nghiện mất rồi.

Mùi hương này, hơi ấm này quá đỗi yêu thương đi.

Thế rồi cô thiếp đi lúc nào ko hay...

Lúc Thiên Băng thức dậy cũng là gần rạng sáng.

Gia Bảo vẫn ngồi ôm cô, ánh mắt đang hướng về một nơi xa xăm.

-" dậy rồi ak?"

Thiên Băng khẽ gật nhẹ đầu.

Gia Bảo đứng dậy vươn vai rồi đi về phía biển.

Cô cũng đi theo, cả hai đều cỡi dày ra.

Họ đi cho đến khi nước biển lút gần đến đầu gối.

Bỗng nhiên cô ngồi bệt xuống làm nước biển bắn lên tung tóe bám vào tóc, vào mặt

Gia Bảo quay lại khó hiểu nhìn cô.

-" mỏi chân"- cô tỉnh bơ đáp

Gia Bảo cười rồi cũng quỳ một chân xuống.

Tay nhẹ nhàng nâng vào sợi tóc còn khô của cô đưa lên môi.

Cô thắc mắc

-" sao vậy?"

Gia Bảo vẫn giữ nguyên tư thế tay mân mê vài sợi tóc

-" mùi bạc hà... rất dễ chịu"

Lúc đấy, mặt trời nhô lên, bình minh rồi biển lung linh màu nắng

Từ xa, có thể thấy một đôi trai tài gái sắc đang hòa mình vào khung cảnh ấy.

Cô gái thì ngồi hẳn xuống nước lút cả nữa thân dưới, còn chàng trai thì quỳ một chân xuống tay mân mê vài gọn tóc của cô gái.

Đúng là một khung cảnh thật lãng mạn

Đột nhiên Gia Bảo bế bỗng Thiên Băng lên.

Cô ngạc nhiên nhìn anh

-" chẳng phải nói mỏi sao.

Hay muốn cõng"- Gia Bảo nói gỏn lọn

Cô ko nói gì chỉ tủm tỉm cười, lắc lắc cái đầu hơi rướn người lên khẽ thì thầm vào tai Gia Bảo

-" em cũng rất thích mùi hương cam chanh"

Gia Bảo cười hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.

Vì bị ướt hết nên hai người phải ghé tạm shopping để thay quần áo.

Thiên Băng chọn cho mình được bộ quần áo ưng ý, định đi thay thì bị Gia Bảo lấy lại, lắc đầu như ko vừa ý và tự lựa cho cô chiếc váy trễ vai màu vàng nhạt xòe dài gần đến đầu gối, một đôi dày đế bệt cùng màu.

Sau khi cô thay xong nhân viên không khỏi đơ người.

Trông cô thật đẹp, không có từ nào có thể tả được.

Gia Bảo tiến lại gần cô nhanh tay dật đứt sợi dây cột tóc của cô.

Mái tóc bạch kim được tự do cứ thế thay nhau tung bay rồi dần dần trượt xuống vai cô.

Gia Bảo gật đầu hài lòng, cô cx chẳng nói gì cũng chọn cho Gia Bảo một cái áo sơ mi trắng, quần tây đen và cuối cùng là đôi dày nike trắng nốt.

Sau khi thay xong hai người nắm tay nhau đi ra ngoài thì ko khiến cho bao nhiêu người nhìn theo đầy ngưỡng mộ và ao ước.

Họ mặc kệ cứ sánh vai nhau cùng đi

Gia Bảo định lấy xe nhưng bị cô cản lại, cô nói là muốn đi xe buýt nên hai người đều lên đại một cái xe buýt mà ngồi.

Họ cũng chẳng biết chiếc xe này sẽ đi tới đâu.

Chap này ngọt chưa các độc giả của ta ơi😊
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 45: winds's day


20' trôi qua...

Bây giờ Thiên Băng và Gia Bảo mới biết chuyến xe này đi đâu.

Thì ra là đi ra vùng ngoại ô, thảo nào trong xe chỉ lác đác vài người.

Các tòa nhà cao tầng chọc trời dần mờ rồi biến mất thay vào đó là các ngôi nhà cấp 4, mái ngói, rồi dần đến mái tranh.

Những thửa ruộng, đồng lúa xanh mướt rồi lại đến cánh đồng lau xơ xác trong gió lạnh.

Nhứng tia nắng yếu ớt chiếu rọi qua khung cửa kính.

Thiên Băng ngồi dựa vào vai Gia Bảo niềm hạnh phúc ngập tràn.

Cô ước gì chuyến xe này sẽ cứ chạy mãi, chạy mãi trên con đường bình yên này.

Chiếc xe đã dừng lại ở trạm dừng ven đường.

Nơi đây thật hoang vu, cô chẳng biết đây là vùng quê nào cả.

Xung quang chẳng có căn nhà nào chỉ toàn đồng cỏ cao ngập người.

Gia Bảo đột nhiên kéo tay Thiên Băng đi xuống.

Cứ thế Gia Bảo rẽ vào một con đường mòn nhỏ.

Hai người nắm tay nhau một trước một sau đi sâu vào con đường đó.

Rồi anh quay người lại cười bí hiểm, xong bảo cô nhắm mắt lại rồi bồng cô lên mà đi thêm một đoạn nữa.

Đặt cô xuống anh bảo cô mở mắt ra.

Cô cũng nghe lời dần hé mắt ra.

Mở mắt... cô thật ngạc nhiên khi cô đang đứng trước một cánh đồng rộng lớn.

Một cánh đồng bồ công anh...

Thiên Băng quay sang nhìn Gia Bảo thì anh chỉ nhún vai.

Cô vui sướng chạy một vòng, một cơn gió nhẹ thổi qua, những bông bồ công anh cũng vậy mà nhẹ nhàng bay lên theo.

Một khung cảnh trắng xóa mà đẹp tuyệt.

Cô cầm vài bông bồ công anh mà nghịch nói

-" hồi trước ở Mĩ, em cũng hay ra vùng ngoại ô chơi lắm" (thời cô chưa xuyên)

-" vì sao?"

-" vì ở đó cũng có bồ công anh giống vầy.

Ở nào có bồ công anh là ở đó có gió.

Em lại rất thích gió"

Nói xong cô lại cầm vài quả bồ công anh thổi nhẹ, nó lượn lờ ở trên không trung.

Cô nhìn theo khẽ mỉm cười, cảm giác bản thân cũng đang được tự do bay lượn trên trời.

Gia Bảo bước đến trước mặt cô, cầm bàn tay cô lên đặt trên lồng ngực của mình...

-" không cần đến cánh đồng bồ công anh nữa.

Ngọn gió ấy sẽ luôn tồn tại ở đây."

Lại một cơn gió thổi qua, những quả bồ công anh lại bay lên theo làn gió.

Khắp nơi lại một màu trắng muốt.

Thiên Băng nhìn Gia Bảo gật gật đầu xong lại chạy đến ôm cổ Gia Bảo.

Đặt lên môi anh một nụ hôn nồng nàn, một nụ hôn cháy bỏng của tình yêu đầu đời.

-" em yêu anh"

Lúc ra đến chạm xe buýt cũng đã sang chiều.

Đợi đến giữa chiều thì có một chiếc xe bus chạy qua.

Ko phải là xe bus công côngh mà là xe bus của một lớp học tổ chức đi chơi.

Vì còn trống một vài chỗ nên họ mới cho hai người quá giang.

Trên xe là học sinh lớp 12, có cả cô giáo chủ nhiệm.

Thiên Băng và Gia Bảo ngồi ở hàng ghế cuối cùng.

Mọi căph mắt của những người trong xe đều đổ dồn vào hai người.

Si mê có, ngưỡng mộ có; ngay đến cả bà cô cũng không khỏi trầm trồ trước cặp đôi trai tài gái sắc này.

Nhưng điều đáng buồn là hai người kia cứ lạnh lùng mà lướt qua, lơ luôn bọn họ.

Xe chaỵ được một đoạn thì lại có hai tên xin đi nhờ.

Hai tên đều che kín mặt mũi.

Không biết là do cách ăn mặc hay sao mà 2 người họ trông thật to, to như hai con gấu vậy.

Nếu bình thường sẽ rất gây sự chú ý nhưng vì trên xe họ đang đổ dồn tất cả ánh nhìn vào đôi tiên đồng ngọc nữ kia nên cũng chẳng ai thèm qua tâm.

-" tất cả ngồi im"

Đang yên đang lành 1 trong 2 tên hét lên.

Rồi cả hai tên đều rút súng ra, cả xe nhôn nhao cả lên.

Một tên chĩa súng bắn chỉ thiên, hét

-" đứa nào hét ta cho ăn đạn"

câu vừa dứt cả xe im bặt, thấy vậy một tên tay vừa khống chế bác tài xế quay lại ra hiệu cho tên còn lại.

Thế là hai tên một đầu một sau xe

Bà cô GVCN lập cập nói

-" trên xe toàn học sinh có gì đâu mà cướp chứ"

-" sao ko, trên xe đa số là nữ sinh mới lớn, ngon lành làm sao khi mang đi bán cũng có món hời ko ít"- tên ở đầu xe cười đểu nói.

Trên xe vì phần lớn toàn là nữ sinh nên bắt đầu có vài tiếng nấc vang lên.

Lại một phát súng chỉ thiên khác

Hai tên này ko phải là hai tên cướp xe bus thông thường.

Chúng còn là những kẻ buôn người xuyên quốc gia nên lịch trình xe thay đổi.

Xe ko hướng về phía biển nữa mà hướng về biên giới.

Trên xe bắt đầu hỗn loạn, chỉ riêng có Gia Bảo và Thiên Băng vẫn thản nhiên ngắm cảnh.

Thấy xe chuyển hướng nên cô khẽ cau mày.

Xe bị cướp ko sao, bọn chúng có súng cô chẳng sợ, nữ sinh bị bán cô cũng ko hề hấn gì nhưng điều cô quan tâm là thời gian 24h bên Gia Bảo đang bị trôi đi một cách lãng phí.

Gia Bảo vẫn bình thản nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh mắt cô sắc lạnh nhìn tên gần đó, bất giác tên đó cũng nhìn lại.

Đơ một lúc rồi tên đó cũng dần dần tiến lại gần chỗ cô.

Có thể thấy nụ cười để tiện sau lớp khẩu trang của hắn.

Gã đưa súng vuốt ve khuôn mặt của cô

-" em đẹp thật bán chắc đc giá lắm.

Nhưng trước đó..."

Hắn bỏ lững câu nói, mắt hau háu nhìn vào đôi chân trắng mịn đc lòi ra do cô mặc váy.

Thiên Băng khẽ nở một nụ cười quen thuộc

-" áaaaaa...."

Cô bẽ gãy tay cầm súng của hắn, kéo lại ra sau lưng.

Vì đau quá mà tay cầm súng của hắn buông ra.

Khẩu súng còn chưa kịp chạm đất thì có một bàn tay khác nhanh chóng bắt lấy.

Hình ảnh cuối cùng gã nhìn thấy là họng súng đen ngòm chĩa vào mắt gã và...

《ĐOÀNG》

Máu bắn tung tóe lên cửa kính kèm theo tiếng la hét của bọn hs.

Tên ở trên đầu quay lại nhìn thấy tên đồng bọn nằm chết thê thảm thì ko khỏi điên lên.

Hắn chụp ngay một nữ sinh bên cạnh dí khẩu súng vào đầu nhỏ để uy hiếp.

-" súng xuống ko tao giết nó"

Anh mắt gã bắt đầu hoảng loạn.

Vẫn đôi mắt lạnh tanh ấy, thậm chí Gia Bảo còn không thèm liếc nhìn gã nói gì đến nghe gã nói.

Gã tức điên lên...

-" Mày..."

《ĐOÀNG》

Ko để gã nói thêm câu nào Gia Bảo đã nổ cò.

Xong anh nhanh chóng tháo băng đạn rồi ném hết ra cửa sổ.

Sự việc xảy ra quá nhanh khiến cho những người trên xe vẫn chưa kịp tiếp thu.

Cô gái bị bắt lm con tim thì lăn đùng ra ngất.

Cả xe như vỡ òa, vừa nể lại vừa sợ hai đứa nó.

Bác tài định đi đến đồn cảnh sát thì...

-" Đến biển trước đc ko?"

Một giọng nói trong trẻo cất lên nhưng lại đầy sát khí.

Ko ai dám ý kiến, để mặc hai cái xác nắm đó mà chạy thẳng ra biển

Đúng là một chuyến đi chơi cuối cấp nhớ đời.
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 46: kết thúc??


Biển...

Mới mười mấy tiếng trước hai người vừa đón bình minh thì bây giờ hai người lại đang đứng chờ hoàng hôn.

Ngày đã tàn..

Cả hai người đều cảm thấy sao hôm nay lại trôi nhanh như thế.

Tình yêu làm cho ta quên đi thời gian.

Còn thời gian cũng làm cho ta quên đi tình yêu dù sâu đậm đến mấy.

-" em thích biển?"

- Gia Bảo hỏi Thiên Băng khi thấy cô hai lần đều đòi ra biển.

-" umk"

-"... vì màu xanh của biển... là màu mắt của anh"

Cô ngước lên đưa tay sờ lên đôi mắt xanh đen sâu thẳm của Gia Bảo.

Anh cũng nhìn vào đôi mắt đầy mê hoặc kia.

-" anh cũng rất thích... cafe sữa"

Xong cúi xuống nhẹ hôn lên đôi mắt cô.

Rồi cả hai nhìn nhau bật cười.

-" Này hai cháu ơi"

Từ xa có một người đàn ông mặc áo sơ mi đóng thùng chạy lại phía hai người.

Trên cổ ông có đeo lủng lẳng chiếc máy ảnh.

Nhìn qua cũng biết là thợ chụp ảnh.

-" may quá gặp lại hai cháu rồi.

Đây... tặng hai cháu"

Nói xong ông đưa về phía hai người một bức ảnh.

Khung cảnh là một buổi bình minh.

Ở trên biển có hai người một trai, một gái.

Người con trai quỳ một chân xuống, tay đưa vài sợi tóc của cô gái lên hôn.

Ánh mắt nhìn cô gái đầy dịu dàng và vô cùng tình tứ.

Vì chụp nghiêng mặt nên khiến cho cậu con trai càng thêm yêu nghiệt.

Còn cô gái ngồi cả người dưới nước, ngước đôi mắt đẹp của mình lên nhìn chàng trai đầy yêu thương và đắm đuối.

Vài giọt nước bắn lên khuôn mặt cô gái càng khiến cô kiều diễm.

Cả hai người đều chìm đắm vào màu vàng ấm áp của buổi bình minh, họ đều đắm chìm vào thế giới riêng của mình tách biệt với bên ngoài.

Quả là một bức ảnh tuyệt đẹp khiến cho người nhìn không thể rời mắt.

-" thấy đẹp nên chú đưa máy ảnh lên chụp theo thói quên của nghề.

Bây giờ có duyên gặp lại nên chú tặng hai cháu lun."

Nói xong ông chạy mất biến.

Thú thật là ông định giữ lại để bày chuyễn lãm nhưng cảm thấy hai người rất đẹp đôi.

Nếu ông mà giữ lại thì cũng không nên tí nào nên ông quyết định trả lại dù lòng cũng rất tiếc.

-" người đâu mà đẹp dữ"

Cô chăm chú nhìn bức ảnh , mỉm cười bỏ vào túi.

-" này anh giữ"

Cô không nói gì ngó lơ anh luôn.

Gia Bảo không biết nói gì chỉ mỉm cười.

-" anh yêu em.

Thiên Băng"

Thiên Băng nhìn Gia Bảo, ánh chiều tà dọi vào khuôn mặt như tạc tượng của anh làm cho cô nao lòng hơn.

Người con trai này là người yêu cô nhất.

Và cũng là người cô yêu nhất, yêu hơn tất cả những gì cô có.

Cô muỗn giữ mãi khoảng khắc này, muôn nó in thật sau vào trong tâm trí trong tim cô.

Cô ghì chặt cổ anh xuống

-" em cũng yêu anh... rất yêu anh..."

Cô nói trong tiếng nấc, nước mặt cô rơi làm ướt cả một mảng áo của Gia Bảo.

Vài giọt mưa bắt đầu rơi, bầu trời đỏ rực lúc nãy bây giờ đã chuyển thành màu tím than không phải màu đen.

Màu tím của sự thê lương.

Gia Bảo cúi xuống hôn Thiên Băng.

Một nụ hôn cháy bỏng, cô cũng hôn đáp trả lại đầy mãnh liệt.

Nước mưa hòa vào...

Mặn Chát.

Nụ hôn thật dài... như đang níu giữ lấy đối phương.

Như thay cho bao mật ngọt hờn trách.

Như thay cho những yêu thương chưa kịp chao.

Thay cho

.

.

.

.

.

Lời tạm biệt.

-"... vì vậy... em càng.. không thể tha thứ cho anh"

Cô lui ra, một khẩu súng được đặt trên ngực Gia Bảo từ lúc nào.

Khuôn mặt cô đầm đìa nước mắt nhưng đôi mắt thì lạnh băng.

Gia Bảo bất ngờ nhìn vào mắt cô.

Đôi mắt sâu thẩm khó dò.

Mưa rả ríc rồi to dần.

Tay cô cầm súng không hề run, súng chĩa thẳng vào ngực trái của Gia Bảo.

Hai người im lặng nhìn nhau qua làn mưa trắng xóa.

Cô khẽ nói, giọng nhạt thếch, đôi mắt nâu nhòa trong làn mưa.

-" Bulrn con trai của Giang Tĩnh Nguyệt và Gia Huy, hai thuộc hạ thân cận của ông nội em và cũng là hai người cầm đầu giết hại Bạch Dĩ Thuần."

Ngưng một lát cố lấy lại giọng, cô nói tiếp

-" Gia Bảo hay Bulrn sau khi ba mẹ bị ông nội hại chết cũng làm thuộc hạ thân cận của ông ấy.

Hại chết Lãnh Nguyên, sai đó quay sang giệt ông ấy.

Đúng chứ?"

- cô nhìn Gia Bảo bằng ánh mắt cầu khẩn.

'Lãnh Nguyên anh trai ruột của Lãnh Thiên Băng nhưng được Lãnh Hùng và Bạch Dĩ Thuần cho đo du học lúc 5t.

Vì sợ ông nội cô biết nên đã che dấu thân phận, đến cô cũng không biết.

Biết tin mẹ bị hại do ông nội, ba mất tích, em gái được Hàn Lâm chăm sóc anh đã quyết tâm học hành thật giỏi lập bang vững mạnh sẽ đón cô về và đi trả thù cho mẹ.

Nhưng đến lúc thành đạt như mong muốn, chuẩn bị đón cô về thì bị Gia Bảo đến và giết hại.

Nếu với người khác chăc chắn không ai đụng được đến anh cô nhưng đây là Gia Bảo, một sát thủ máu lạnh, ra tay thì không ai có thể thoát.'

' ba mẹ Gia Bảo cướp đi mạng sống của mẹ cô, cô có thể chấp nhận được.

Giết chết ông nội cô cũng chẳng sao.

Nhưng ngay anh trai cô cũng giết vậy thì mối thù này cô không thể không trả.'

-" umk..."

- Gia Bảo nhẹ trả lời

Bỏ qua thù hận để yêu Gia Bảo.. cô làm không được.

Quá nhiều người đã mất, có nhiều máu đã đổ.

Tất cả phải có một cái kết thật đáng.

Cô không muốn làm nữ chính cho một chuyện tình đầy bi đát.

Nếu bỏ qua tất cả mà yêu nhau, như thế thật miễn cưỡng, thật giả tạo và hai người sẽ không bao giờ thanh thản.

Đây là quyết định cô lựa chọn.

Để kết thúc

Để chấm dứt

Tất cả

Chắc chắn Gia Bảo đã biết trước được kết cục này.

Cô không nhìn thẳng vào mắt anh mà nhìn chăm chăm vào ngực trái.

Nơi mà chỉ vài tiếng trước thôi cô đã chạm vào.

Và cảm nhận thấy sự tồn tại của mình ở đó.

Mà bây giờ đây nơi đó lại là gọng súng vô tình chĩa thẳng vào.

Còn gì đau đớn hơn là chĩa súng vào người mình yêu chứ.

Cô không giám nghĩ nữa

Cô lên nòng...

Gia Bảo vẫn nhìn cô, anh rất đau lòng.

Đau vì anh đã làm cho cô phải khổ sở, vì anh mà cô phải đau đớn, mất đi người thân.

Giá như họ đừng gặp nhau, giá như họ đừng biết nhau, giá như họ đừng yêu nhau sâu đậm đến thế...

-" gió lặng rồi"

Cô nói giọng nhẹ tênh.

-" không ...gió đang gào thét"

Gia Bảo đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt của cô.

Nếu như được gặp lại thì anh cũng vẫn yêu cô...

Cô mở bừng mắt nhìn thật kĩ, thật kĩ từng đường nét, thật là kĩ.

Vì đây sẽ là lần cuối cô nhìn thấy.

Gia Bảo xoa đâu cô rồi nhoẻn miệng cười.

Nụ cười mà cô thích nhất.

《 Đoàng》

Tiếng súng lãnh khốc vang lên.

Cướp đi bao lời yêu thương chưa kịp trao, cướp đi mối tình đậm sâu còn dang dở.

Cô quay bước đi, không một lần ngoảnh đầu lại.

Mặt cô ướt đẫm nước cũng không hiểu rõ là nước mắt hay nước mưa.

Nếu như lúc đó anh bảo không phải thì có lẽ bây giờ hai người không phải đau đến như vậy.

Gia Bảo đôi mắt vẫn cứ nhìn bóng lưng cô đơn của cô khuất dần trong làn mưa.

Gia Bảo gục xuống, máu từ ngực trái chảy loang lỗ cả một vùng đất.

Gia Bảo ôm chặt ngực, mắt khép lại.

Thiên Băng vẫn bước đi lạnh lùng.

Đôi mắt trống rỗng

Trái tim vỡ nát.

Tada.... bí mật của au đây.

Bất ngờ không nào😊
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 47: bốn năm sau


Hàn quốc...

Bây giờ đang vào đợt lạnh nhất của năm ,tuyết phủ đầy trắng xóa những con đường.

Vì thế nên chẳng ai ló măt ra ngoài đường khiến cho những con đường trở nên thưa thớt, lạnh lẽo hơn.

Một đám sinh viên cặm cụi bước ra từ trong ngôi trường nổi tiếng Royal ( Royal là ngôi trường liên thông giữa trung học và đại học.

Gigli cx vậy).

Tuy chùm khăn, bịt kín mặt mũi nhưng vẫn có thể thấy đc vẻ sáng sủa của họ.

Họ khoác vai nhau đi từ trong ra không khỏi khiến cho người đi đường phải ngoái lại nhìn họ trầm trồ.

Nhìn cũng biết họ chắc là những chàng trai có tiếng của ngôi trường này.

Nếu ai tinh mắt thì họ sẽ nhận ra đây chính là sáu chàng trai hoàng kim của đất nước này.

Nhưng vì gió+ tuyết và họ còn bịt kín khăn choàng nên không ai nhận ra.

Khu đồi phía xa thành phố, chẳng ai biết nơi này ngoài họ.

Ở đây khi mùa xuân sẽ là một vùng cỏ xanh ngát, những cây hoa đào thưa thớt nở rộ, còn mùa đông sẽ là một vùng phủ toàn màu trắng của tuyết.

Hàn Phong và Tuấn Khang đang ngồi bàn về công việc, Nam Cung Thần vs Lâm Vũ thì ngồi ngắm cảnh, còn Tuấn Kiệt và Trần Hạo thì vui vẻ nói chuyện đùa nghịch.

Một khung cảnh yên bình đầy sự lanhk lẽo của mùa đông.

Lại một đợt tuyết khác rơi xuống.

Sáu người họ nhanh chạy vào một mái đình được xây đẹp đẽ gần đó. ( mái đình giống trong cổ đại của các vua chúa mà hay ở ngự hoa viên á.

Au ko biết giải thích sao luôn-.-)

Vào trong đó họ lại tiếp tục nói chuyện vui vẻ với nhau.

Chính lúc đó ở trong màn mưa tuyết trắng xóa ấy họ nhìn thấy một cô gái vs mái tóc bạch kim được cột cao.

Mặc một chiếc áo thun trắng, bên trong là chiếc áo sơ mi màu đỏ sọc, cuối cùng là khoác bên ngoài một chiếc áo da nâu.

Chiếc quần jean bó sát, đôi bốt cao cổ màu nâu làm tôn lên đôi chân dài thẳng tắp.

Phải nói giữa mùa đông mặc như thế là quá phong phanh.

Nhưng cô ấy vẫn đứng lơ đãng nhìn về phía xa săm và không có biểu hiện gì là mình đang lạnh cả.

Khuôn mặt cô bị mái tóc che chỉ để lại một chiếc mũi thẳng tắp, đó thôi cũng để cảm thấy cô gái đó là một người cực kì khả ái.

Chẳng biết có sức hút gì mà họ cứ nhìn cô gái ấy đắm đuối.

Một lúc sau Tuấn Kiệt là người mở lời

-" sao chúng ta không qua đó xem nhỉ"

Tính tò mò của anh nổi lên, mà ngoài trời tuyết cũng dày hơn khiến hình ảnh của cô gái bên kia đồi lúc rõ lúc mờ nên khiến cho anh hơi rợn người đành rủ cả bọn đi.

Nếu là bình thường bọn anh cũng chẳng quan tâm lắm nhưng hình dáng này có chút gì đó thật quen thuộc nên bọn anh quyết định đi xem xem người con gái đó là ai.

Đi gần lại bóng lưng của cô gái ấy lại càng rõ, trông thật quyến rũ và sự quen thuộc lại càng tăng cao trong lòng bọn anh.

-" Này bạn gì ơi..."

Tuấn Kiệt cất tiếng gọi, không có tiếng trả lời.

Anh hơi gượng, chưa bao giờ mà anh lại bị bơ nhiệt tình đến vậy.

Muốn bỏ đi lắm nhưng trong lòng lại có cảm giác không nỡ lại bước nhanh đến chỗ cô gái.

Luôn miệng gọi nhưng hoàn toàn bị ngó lơ.

-" Bạn ơi"

Người con gái vẫn đứng yên đó, chỉ có mái tóc của cô ấy là vẫn đung đưa theo từng đợt gió.

Bọn anh cũng thắc mắc rốt cục cô là ai sao lại bơ người đến vậy.

Không nhẽ là fans nào đó của bọn anh cố tình đến gây ấn tượng cho bọn anh?.

-" này..."

Tuấn Kiệt bước nhanh đến gần cô gái, bàn tay đưa ra định túm vai cô ấy kéo lại và định nói gì đó.

Nhưng lời còn chưa ra hết thì im bặt khi đột nhiên cô gái ấy quay người lại.

Cánh tay trên không trung của anh như đông cứng, năm chàng trai đằng sau cũng hoàn toàn hóa đá mở to mắt ngạc nhiên...
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 48: bắt đầu lại.


Thiên Băng xoay người lại, chẳng thèm để ý đến 6 người đang nhìn mình chăm chú bằng ánh mắt ngạc nhiên, trong mắt cô lúc này chỉ có màu tuyết trắng xóa.

Bọn anh nhìn cô không chớp mắt, hình ảnh ấy, bóng dáng ấy và chính cả con người ấy, thật quen thuộc.

Một người con gái thân hình hoàn chỉnh, khuôn mặt yêu diễm đặc biệt là đôi mắt nâu sữa đầy cuốn hút và... lạnh băng.

Cô bước qua bọn họ như chưa từng tồn tại, từng bước đi nhịp nhàng trên nền tuyết trắng.

Hàn Phong khẽ choàng mình sau khi một lúc hóa đá.

Vội gọi cô lại.

-" đợi đã"

Rồi chạy lên chắn trước mắt cô, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cô.

-" cô... không nhớ chúng tôi?"

-" bốn nắm trước cô..."

Bây giờ Thiên Băng mới để ý đến người đang đứng trước mặt mình.

Nhìn lướt qua nhanh chóng lạnh lùng bước đi bỏ lại một câu khiến cho bọn anh khẽ nhói

-" không "

Cô nhanh chóng cắt ngang lời của Hàn Phong.

Chuyện của bốn năm trước... cô không muốn nhắc đến cũng không muốn nhớ đến.

Hàn Phong cùng những người còn lại ngớ người nhìn theo bóng cô khuất dần sau làn tuyết trắng.

Anh không hề nhầm, người đó chắc chắn là cô: Lãnh Thiên Băng.

Bốn năm trước bọn anh đã để mất cô, bây giờ cô đã trở lại bọn anh chắc chắn không để cô chạy mất.

2 tuần sau...

Bây giờ cô đang đứng trước cổng trường của một trường đại học.

Không thèm liếc nhìn bảng tên, nhét headphone vào tai chậm dãi bước vào trường.

Bây giờ các sinh viên đang ở trên giảng đường nên các dãy phòng học đều trống vắng.

Nhanh chóng băng qua, cô dừng lại ở trước phòng hiệu trưởng.

Gõ cửa...

-" mời vào"

Thiên Băng mở cửa bước vào, ở chỗ bàn làm việc lại một người đàn ông đầu hói.

Hai tay đan chéo lại với nhau như đang chờ đợi.

Thấy cô vào thì khẽ mỉm cười.

-" em chắc là sinh viên mới ?"

Cô không đáp lại, chỉ nhẹ nhàng ngồi lên chiếc ghế sofa gần đó.

Ông hiệu trưởng khẽ gật đầu rồi nói tiếp.

-" tôi đã xem bảng thành tích học của em.

Nó rất tốt và ấn tượng nhưng tại sao em lại không nộp đơn vào các trường nổi tiếng ở Mĩ.

Em có dư khả năng để vào đó mà?"

-" ý thầy là trường này không tốt?"

-" ak không tôi không có ý đó.

Đảm bảo em sẽ hài lòng về ngôi trường này."

Ông hiệu trưởng vừa nói vừa cười xều xòa.

-" em rất hài lòng, nếu... thầy nói cho em biết lớp học ở đâu"

-" có chứ... rất sẵn lòng"

Ông hiệu trưởng ấp úng, giọng nói của cô ngang phè pha chút lạnh làm cho ông không khỏi toát mồ hôi.

Cô gái này thật không tầm thường.

Ông dẫn cô đến lớp Z1, một sinh viên mới mà lại được đính thân hiệu trưởng dẫn đi nhận lớp quả là không thể xem thường.

Vị giáo sự già thấy hiệu trưởng đến cũng ngừng giảng, các sinh viên cũng đều hướng ánh mắt ra ngoài cửa.

Ông hiệu trưởng nói nhỏ gì đó với ông giáo sư.

Ông khẽ cười gật đầu nhìn sang cô.

-" các em hôm nay lớp chúng ta sẽ có một sinh viên mới.

Em ấy từ Mĩ về nên có nhiều bất tiện, mong các em giúp đỡ bạn nhiều."

Vị giáo sư nói.

Nhưng dường như chẳng có ai thèm để ý đến ông mà chỉ chăm chú nhìn cô.

-" giáo sư bạn ấy vó phải học sinh tiểu học đâu mà phải giới thiệu"- Tuấn Kiệt ngồi vắt chân mỉa mai nhìn ông thầy.

Thì ra là bọn người mà hai tuần trước cô gặp ở ngọn đồi xa thành phố.

Biết vậy.. cô chẳng thèm quan tâm mà tự đi xuống chỗ ngồi ngay cạnh cửa sổ.

Lại vẫn tư thế mặt nhìn ngoài cửa sổ.

Tai nhét headphone

Ra chơi...

Cả lớp học ồn ào như cái chợ vỡ.

Đám con gái tụ lại một túm vừa nói vừa chỉ trỏ về phía cô xong lại phá lên cười.

Đột nhiên từ ngoài hành lang lẫn trong lớp học có tiếng la chói tai của bọn con gái.

Đám người Hàn Phong bước về phía cô.

Cả lớp Z1 đều bị vây kín.

-" hi, lại gặp rồi"

Trần Hạo tươi cười ngồi về phí đối diện cô.

Còn năm người còn lại cũng đứng vây quanh chỗ cô.

Cô không nói gì mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.

Đoán trước được cô sẽ làm vậy nên Trần Hạo mỉm cười nhìn cô.

Nếu cô đã không nhớ đến bọn anh thì bọn anh sẽ bắt đầu lại tất cả mọi thứ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Bọn anh sẽ cố gắng làm cho cô chấp nhận bọn anh.

Và sẽ cư xử như những người không quen cô.

-" không ngờ em lại trở về Royal... kể cả chúng ta cũng có duyên ấy nhỉ.

Em tên gì?"

Trần Hạo lại nở nụ cười sát gái.

Vẫn im lặng, anh vẫn không hề nao núng mỉm cười

-" nói vậy thôi anh thừa sức biết tên em, Lãnh Thiên Băng"

Đôi mắt nâu sữa vẫn không hề lay động, chỉ có hàng lông mi dày khẽ chớp.

Cô lạnh lùng đứng dậy rồi bỏ đi.

Trước kho đi cô còn để lại câu

-" Kris"

Trần Hạo có hơi thắc mắc về cô nhưng vẫn mỉm cười gọi với theo

-" anh là Trần Hạo"

( gọi Thiên Băng bằng kris lun nhé)

Trần Hạo trong lòng khẽ đắc thắng nhìn bọn người còn lại đang đen mặt.

Cô cho anh gọi bằng cái tên thân mật như vậy chuyện cô sẽ chấp nhận lại anh chỉ còn là vấn để thời gian thôi.

Anh là bậc thầy tán gái, anh rất tự tin về trình tán gái của mình và có thể tán đổ được Kris.

Có thể nố Trần Hạo chính là một tên khốn chính gốc.

Nhưng bọn con trai vẫn ngưỡng mộ và ghen tỵ với anh.

Còn bọn con gái thì cứ thi nhau mà xà vào lòng cậu.

Nhưng anh lại không biết rằng, sở dĩ Kris cho anh gọi bằng tên này là lí do rất đơn giản.

Lãnh Thiên Băng là một cái tên chỉ có một người được gọi, một người duy nhất được nhắc đến.

-" các em chú ý tuần sau chúng ta sẽ được đi khảo nhiệm thực tế.

Sau chuyến đi này mỗi em phải nộp một bài tiểu luận...."

Tiếng giáo sư trên bục giảng đang nói về vấn đề nội dung tuần sau.

Lâm Vũ quay xuống chỗ Kris, cô vẫn lơ đễnh nhìn nơi khác.

-" này, em đi không"

-" không đi được sao"

-" vậy chúng ta đi chung nhé"

Thấy cô không trả lời thì anh cũng không nói thêm gì nữa.

-" em biết chúng ta đi thực tế ở đâu không?"

Lần này lại đến lượt Tuấn Kiệt chen vào.

-" Nhật Bản"

Không thấy cô nói gì Tuấn Khang nhàn nhạt phun ra hai chữ.

Những ngón tay nhịp nhịp đang gõ trên bàn chợt khựng lại.

Đôi mắt cụp xuống

Tim khẽ nhói
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 49: ngược dòng hồi ức


Nhật Bản

Giáo sư nhìn đồng hồ

-" các em có 24 tiếng để đi thực tế và hoàn thành bài tiểu luận, nội trong tuần này sẽ phải nộp cho tôi.

Đây là bài thi giữa kì nêu tôi mong các em làm bài thật nghiêm túc.

Goodluck.

Các sinh viên dần tản ra, thường là họ cùng nhóm.

Kris nhìn khung cảnh xung quanh, thật quen thuộc.

Và thật trùng hợp khi hôm nay cũng là ngày cuối cùng của lễ hội Obon.

-" Kris em muốn đi đâu trước?

Bảo tàng?

Khu di tích?"

Hàn Phong vừa đi theo cô vừa nhún nhảy.

Đã gần một tuần rồi đáp trả lại sự nhiệt tình 'thái quá' của bọn anh là những cái nhìn đầy thờ ở của cô.

Thật sự bây giờ cô rất lạnh, lạnh hơn cả lúc mà bọn anh biết cô đã thay đổi.

Họ cũng không biết rằng cô đã chải qua những chuyện gì mà bây giờ cô lại trở thành một người như vậy.

Kris vẫn bước đều đều trên từng con phố quen thuộc mà chẳng thèm quan tâm đến 6 cái đuôi ở đằng sau.

Tuy rất phiền phức nhưng riết rồi cũng quen.

Đột nhiên bước chân cô dừng lại.

Speed Race

Kris vô thức bước vào.

Hàng loạt chiếc xe moto sáng bóng đủ loại kiểu đang được bày ở vạch xuất phát.

Ở đây đang diễn ra một cuộc đua.

Kris ánh mắt lạnh dần, bước tới bên một người con trai to cao, nói nói gì đó rồi bước lại một chiếc xe đen bóng, đội nón lên và leo lên xe.

-" này em bị điên ak?

Đang làm gì vậy?"

Trần Hạo chạy lại sốt sắng hỏi.

-" Đua"

Cô bỏ lại câu nói trước khi hiệu lệnh súng bắt đầu.

Chẳng thèm để ý đến tên kia nhanh chóng rồ ga phi mất biến.

Ở ngã rẽ đầu tiên Kris đã từ top cuối lên dần.

Ngã rẽ thứ hai cô đã bắt kịp chiếc xe đầu tiên.

Cô để ý thấy chiếc xe này cứ mỗi lần vào ngã rẽ thì tăng tốc chạy nhanh hơn.

Trong đầu cô đầy nghi hoặc, rồ ga cho xe chạy nhanh hơn nhưng chiếc xe kia chạy quá nhang cô không thể bắt kịp.

Đến ngã rẽ thứ ba chiếc xe kia dần mất lái mà văng hẳn ra.

Tiếng chà sát nghe thật chói tai.

Tên kia bỏ mũ bảo hiểm ra liên tục đạp vào chiếc xe mà chửi rủa.

Kể ra tên đó cũng may khi không bị ngã xuống hẽm núi.

Trong đôi mắt cô thoáng có tia thất vọng.

Cũng chỉ là một gã học đòi.

Đã gần đến vạch đích, cô liền rẽ phải và đo ra khỏi đường đua.

Kris dừng xe trước một ngôi đền, đây là ngôi đền linh thiêng nhất của Nhật.

Vào 12h đêm mn sẽ đến đây mua lồng đèn và viết những điều ước, lời nhắn nhủ cho những người đã khuất,.. rồi thả ở sông Obon.

Những chiếc đèn lồng chỉ được bán ở ngày cuối lễ hội.

Tuy làm với số lượng rất lớn nhưng đều bán hết sạch.

Buổi chiều cô phóng xe ra bờ sông Obon.

Mặt nước lay động gợn sóng.

Bốn năm trước chính tại nơi đây cô đã có một first kiss đầy lãng nạm và hạnh phúc.

Nhưng bây giờ đây cô lại thấy thật cô đơn.

-" tèn... ten"

Đang ngồi thẫn thờ nhìn xa xăm thì có một chiếc đèn lồng trắng được chìa ra trước mặt cô.

Cô quay sang thì thấy người đó chính là Tuấn Khang, người mà trong lớp luôn đồn là một người lãnh đạm, khó gần.

-" bất ngờ không?

Khó kiếm lắm đấy"

Tuấn Khang mặt lấm tấm mồ hôi nở nụ cười nhẹ nói với nó.

Thường đối với bọn con gái thì sẽ rất cảm động nhưng với cô thì nó lại hoàn toàn... không.

-" cảm ơn"

Kris buông gỏn lọn một câu, cầm chiếc đèn lồng trong tay mà nghịch.

Dù vậy nhưng Tuấn Khang cũng thấy vui.

Anh đã phải cất công lừa 5 tên kia để trốn đi mua đèn lồng và tìm cô.

Bây giờ anh cũng không biết là 5 tên kia ở đâu nữa.

Trời dần tối, như truyền thống sẽ không có ngọn đèn nào được thắp cho đến 12h.

Kris dựa đầu vào tay vịn lang can cầu để mong tìm thấy được chút dư vị ấm áp còn xót lại năm đó

...

-" lần sau mặc cái đó đi"

-" cái gì?"

-" yukata"

-" tại sao?"

-" vì.. chắc sẽ... rất đẹp"

-"thế bình thường em không đẹp sao?"

- Cô nghiên đầu hỏi anh

-" đẹp... nhất là lúc này"

Vừa dứt lời Gia Bảo nhanh chóng kéo cô lại phía mình, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ.

Cô khẽ liếc nhìn anh sau đó nhìn sang chỗ khác tản lờ, mặt khẽ đỏ bừng.

Gia Bảo thấy vậy liền nở một nụ cười ma mãnh mà cô thích.

...

Kris cúi xuống nhìn chiếc đèn lồng, lấy bút ra bắt đầu viết.

12h..

Cả sông Obon bắt đầu sáng bừng lên bởi những ngọn đèn.

Trên bờ sông, dưới sông mn đứng chặt ních đèn lồng được thắp sáng hết.

Tất cả chỉ đang chờ hiệu lệnh thả đèn.

Trong khi Tuấn Khang ngắm nghía xung quang thì cô lại lơ đãng nhìn lướt qua.

Tất cả như đóng băng lain khi cô chợt thấy một bóng dang quen thuộc ở đối diện cô nhưng cũng khá xa.

Trong bóng tối hòa cùng ánh sáng lập lờ của đèn, cô nhìn thấy một người con trai vóc dáng cao ráo, mái tóc lòa xòa trước chán che mờ đôi mắt, sống mũi cao, đôi môi mỏng khẽ mím.

Ở góc nghiêng người con trai ấy lại đẹp như tạc tượng.

Kris nhìn mà không chớp mắt, tim khẽ đập nhanh

Như có linh cảm người con trai cũng quay sang nhìn về hướng cô.

Tiếng báo hiệu thả đèn vang lên, mn đồng loạt thả đèn làm cho tầm nhìn về phía chàng trai kia bị che khuất.

Cô nhanh chóng lách người qua chạy thật nhanh về hướng đó.

Nhưng tất cả đã muộn, chẳng thấy người con trai ấy đâu nữa...

Kris thở dài

Thất vọng.

*

*

*

Chợt

*

*

Có một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô.

-" em không thả lồng đèn ak.

Em chạy đi đâu vậy làm bọn anh tìm nãy giờ"

Không cần quay lại cô cũng biết đó là Hàn Phong.

Vì nó chẳng cảm thấy gì từ bàn tay xa lạ này.

Khẽ rút tay ra, cô đi đến bờ sông và thả đèn lồng.

Cô chăm chú nhìn nó bay lên, dần hòa vào cùng những chiếc khác, dần biến mất ở bầu trời cao vút...

Nam Cung Hàn nhìn Kris, chắc hẳn cô đã có một kí ức rất sâu đậm nên mới như vậy.

Anh khẽ nói..

-" kí ức về những người đã khuất thường rất đẹp"

-"..."

-" nhưng ta không thể cứ mãi nhìn nó mà sống được"

-" kí ức là thứ khiến tôi sống đến ngày hôm nay"

-" nhưng con người phải biết nhìn về tương lai.

Người đã khuất không thể...."

-" tôi không hỏi ý kiến anh.

Cuộc sống của tôi không- liên- quan- đến các người"

Kris không thèm để ý đến bọn người đó quay người bước đi.

Nam Cung Thần đứng lặng người, nhưng chợt nở nụ cười.

-" không liên quan sao?

Đừng kết luận sớm vậy, em sẽ là của bọn anh, không lâu đâu"

....
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 50: buổi giao lưu


-" ôi trời nghe tin gì chưa, trường mình giao lưu vs trường Gigli đó"

-" oa trường đó toàn trai xinh gái đẹp lại còn giàu nữa đó"

-" chính xác là toàn thú dữ"

-"... nghe nói ở bên đó có hội trưởng Hoàng Thiên Khang và...."

Kris đứng dậy nhét headphon vào tai rồi bước ra khỏi lớp

Sân thượng Royal, đây là một trường danh tiếng nên sân thượng được trang trí rất đẹp và rộng bởi những chậu hoa đủ màu sắc.

Nhưng có hoa đẹp cở nào thì cũng không đẹp bằng sân thượng ở Gigli, vì ở đó luôn có...

GIÓ.

Kris quay mặt đi không cho phép mình nhớ đến nữa.

Từ lúc về đây đến giờ cô đã nghỉ về người ấy quá nhiều rồi.

Đột nhiên headphon của cô bị giật ra

-" Hi, không chuẩn bị gì cho buổi giao lưu ak?"

Nhét headphon vào lại tai, không cần nhìn cô cũng biết đó là Lâm Vũ.

Quay người bước đi cô cũng chẳng thèm liếc mắt đến anh.

-" sao thế?

Đừng nói là em không định đi nhé"

-"..."

-" thôi đi đi mà sẽ có bất ngờ đối với em đó"

Lời nói chưa xi nhê, Lâm Vũ chạy lại nắm tay cô kéo lại.

Kris khẽ khựng lại ghé sát tai anh nói nhỏ.

-" Đừng- chạm- vào- tôi"

Từng hơi lạnh thoát ra theo từng câu nói của cô làm Lâm Vũ lạnh toát người vô thức thả tay cô ra.

Ngày giao lưu

Gigli hôm nay trật kín người, họ ồn ào và rất nhộn nhịp.

Hội trưởng Lap vẫn giữ vai trò làm MC, cậu đứng trên sân khấu thông báo om sòm.

Kris dựa người vào một cái gốc cây ở góc khuất.

Rốt cuộc cô cũng đến, cô vẫn tin vào cái hi vọng ngớ ngẩn ấy.

-" sao chưa thấy hội trưởng nhỉ?"

-" ở tao tưởng sẽ được gặp ảnh chứ"

-" chắc chút nx anh ấy sẽ ra để thông báo về vấn đề gì đó chứ nhỉ"

-" ko phải anh...

Gia Bảo kìa..."

-" mày đừng nhắc để anh ấy nữa, tao cũng muốn gặp lắm nhưng chưa nhìn thấy ngoài đời bao giờ"

-" nghe mấy bạn Gigli nói anh ấy còn đẹp và quyến rũ hơn cả Thiên Khang nữa kìa"

-" 4 năm trước chẳng còn thấy ảnh đâu nữa"

-" nghe nói là ra nước ngoài du học"

-" có đứa còn nói là bị tai nạn rồi xã hội đen j j đó nữa"

-" con bạn tao học trường này nói hối đó anh ấy có quen con nhỏ nào đó tên Lãnh Thiên Băng.

Nó rất đẹp nữa"

-" tu mấy kiếp mà sướng giữ"

...

Kris cười nhạt, kéo chiếc mũ lưỡi chai sụp xuống, rồi băng qua sân trường.

Lúc này trên sân khấu các tiết mục văn nghệ cũng đã xong.

Lâm Vũ không biết từ lúc nào đã đững sẵn trên đó tay cầm mic nói

-" hôm nay Vũ muốn tặng một bài dành riêng cho một cô gái rất đặc biệt.

Bài này mình vừa sáng tác mong các bạn và người ấy sẽ thích"

Lâm Vũ là chủ tịch của tập đoàn maketing kiêm luôn đào tạo những ca sĩ nổi tiếng.

Vì vậy, chuyện cậu biết hát và sáng tác nhạc cũng là chuyện bình thường mà ai ai cũng biết.

Dứt câu cậu chỉ tay về phía Kris đang băng qua đám người đông đúc.

Mọi ánh mắt đều hướng về phía cô.

Ngưỡng mộ có, ganh tị có và cả tò mò không biết đằng sau chiếc mũ đó là khuôn mặt như thế nào.

Kris đứng im, mắt hướng lên sân khấu.

Lâm Vũ bắt đâu cất giọng hát, ngọn ngào mà sau lắng.

Kris nhếch miệng cười.

Ko tệ.

Nhưng bài hát lại xoay quanh chủ đề tỏ tình này nọ, đó là chủ đề mà cô thấy nhàm chán nhất.

Lúc mọi người đang say sưa ngắm nhìn Lâm Vũ hát thì Kris đã nhanh chóng chuồn mất tắm.

Sân thượng trường Gigli.

Đẩy nhẹ cửa, gió thổi tung mái tóc mềm.

Quang cảnh giống hệt 4 năm trước.

Nó bước đến tựa nhẹ người vào lan can, đôi mắt khẽ nhắm.

Bỗng có một bóng người đi đến

Kris mỉm cười tựa như đã chờ sẵn.

-" chào... hội trưởng"

-" .... chào, cũng 4 năm rồi nhỉ"

Khang nhẹ nhàng nói, miệng lại nở nụ cười ấm áp vốn có.

-" nói chuyện với anh cũng phải đội nón sao?"

Kris im lặng một hồi, nhẹ nhàng đưa tay lên gỡ chiếc mũ xuống.

Trong phút chốc tim Khang đập nhanh một nhịp.

-" em vẫn đẹp"

-".."

-" ... và lạnh lùng như trước"

Khang khẽ bật cười, rõ ràng chơi thân với nhau thì 9/10 lần cô đều dùng khuôn mặt lạnh băng với anh.

Quả thật, làm cô bộc lộ được hai biểu cảm, chỉ có mình Gia Bảo.

Nhắc đến đây lòng anh lại trùng xuống

-" em sống thế nào?"

-" bình thường"

-" sao lại trở về"

Kris không trả lời, người tựa vào lan can.

Cô thở dài

-" Dĩ An thế nào"

-" em yên tâm nhóc ấy vẫn khỏe.

Nhưng bây giờ em không nên gặp cô ấy.

Dĩ An... vẫn còn giận em về chuyện... um... của Gia Bảo

-" anh thì sao?"

-" anh cũng giận... nhưng bây giờ đã tha thứ cho em rồi"

Khang nhìn cô cười hiền, Kris trong lòng có chút nhẹ nhõm hơn.

-"vì sao?"

Khang im lặng, đưa tay lên chạm nhẹ vào gương mặt xinh đẹp.

-" vì hơn ai hết người đau khổ nhất vẫn chính là em.

Không ai có tư cách trách phạt hay tha thứ cho em cả"

Cô không bài xích về sự đụng chạm của Khang.

Cô khẽ cụp mặt xuống.

-" hơn ai hết Gia Bảo cũng mong muốn em có một cuộc sống thất hạnh phúc"

Kris quau mặt đi, mỗi lần nhắc về người đó tim cô lại đau nhói.

-" em hãy mở lòng với người khác đi giống như em đã mở lòng với Gia Bảo vậy.

Em hãy cho bản thân mình một lần nữa tìm thấy hạnh phúc"

-" đừng nói nữa"

Cô gạt tay Khang đi, giọng nói lạnh hơn bao giờ hết.

Khang buồn bã nhìn theo cô.

Phải Kris vẫn xinh đẹp như xưa.

Nhưng đôi mắt nâu sữa tuyệt đẹp ấy bây giờ lại trở nên chống rỗng và lạnh lùng hơn.

-" cô ấy rất quan trọng đối với tao"

...

-" vì Gia Bảo... là tất cả những gì tôi có"

Một mối tình đẹp nhưng kết thúc lại đầy đau thương.

Khiến ai cũng hối tiếc và đau thương.

-" em nãy giờ chạy đi đâu vậy"

Từ xa Lâm Vũ chạy lại, mồ hôi nhễ nhại có lẽ nãy giờ anh đi kiếm cô.

Hôm nay 5 tên kia có việc nên anh mới có cơ hội tỏ tình với cô vậy mà cô lại bỏ đi từ lúc nào.

Khiến anh lo lắng đi tìm nãy giờ.

Vẫn dáng vẻ dửng dưng Kris bước đi đều đều.

-" em có nghe anh hát không?"

-"..."

-" em thích không, anh dành tặng cho em đấy"

Thấy cô vẫn không quan tâm, Lâm Vũ kéo tay cô lại, đối diện với cô giọng không vui.

-" tôi làm nhiều chuyện vì em như vậy, mà em không chút động lòng sao?"

Kris không nói gì nhìn xuống bàn tay đang siết chặt lấy tay mình.

-" em hãy cho tôi một cơ hội để chăm sóc em, hãy để tôi thay thế người ấy được không"

Tay Lâm Vũ vẫn siết thật chặt tay cô, ánh mắt phút chốc lại trở nên yêu chiều.

Kris không gạt tay Lâm Vũ ra chỉ nhìn thẳng vào mắt anh.

Những lời Khang vừa nói lúc nãy lại vang lên.

Ánh mắt của cô lại trở nên khó dò, sâu thẳm và mờ ảo
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 51: lạc mất


-" hãu để tôi thay thế người đó được không?"

Kris cũng nhìn thẳng vào mắt Lâm Vũ.

Thoáng chốc đôi mắt nâu sữa phủ một lớp xương, mờ ảo khó dò.

Lâm Vũ như bị hút vào đôi mắt tuyệt đẹp ấy.

Nhưng sau đó đôi mắt lại trở nên lạnh căm.

-" không"

Kris nhanh chóng gạt tay Lâm Vũ ra, bình thản nói.

-" tại sao"

-" không thể và cũng không muốn cho ai thay thế"

Cô nói giọng đều đều, trong phút chốc Lâm Vũ nóng giận nắm chặt lấy vai Kris ép cô vào tường.

-" đừng níu lấy quá khứ nữa, người đó chết rồi"

-" chết hay không là do tôi quyết định"

-" em cứ như vậy sẽ làm cho những người yêu thương em đau lòng"

-" anh yêu tôi?"

-" hở..."

Kris ghé sát mặt mình vào mặt Lâm Vũ.

-" ... vì gì?

Vì khuôn mặt này?"

Câu hỏi của cô làm cho Lâm Vũ tức thời cứng họng.

Cô nhếch môi cười nhẹ.

-" anh biết rõ tôi lắm sao? nói yêu tôi?

Chưa đủ tư cách.

Muốn thay thế người đó?

Đùa, không- đời- nào."

Lâm Vũ đứng đơ người, cô kéo sụp nón bước đi.

Đến khi cô khuất bóng thì anh mơi sực tỉnh.

Ánh mắt có chút tức giận và đau đớn.

Tay đấm mạnh vào tường.

-" tôi nhất định sẽ làm cho người đó biến mất khỏi trái tim em.

Em sẽ là của tôi.

Sớm thôi"

Đang đi thì Kris chợt dừng lại, cô nhìn người con trai đang băng qua đường cách cô khá xa.

Áo khoác xám, quần jean đem, dày sneaker trắng, mái tóc đen tuyền rối bời vs chiếc mũ len xám nốt.

Kris nhanh chóng chạy lại nhưng đèn xanh lại bật.

Từng làn xe vô tình chạy qua.

Cô vẫn mặc kề đôi mắt không hề rời khỏi người đó và...

-" muốn chết ak?"

Tiếng quát tháo giận dữ.

Nhưng cô không quan tâm.

-" đứng lại, cô làm trầy xe tôi rồi đền đi"

Lúc đó có một bàn tay giữ chặt cô lại, cô vẫn không quan tâm, mắt vẫn dõi theo bóng dang kia.

Người đàn ông tưởng cô định bỏ trốn nên giật mạnh tay cô lại.

Lúc này cô mới để ý đến ông ta.

Khi thấy khuôn mặt của cô ông ta khẽ thất thần, Kris giằng mạnh tay ông ta ra rồi chạy về hướng của chàng trai khi nãy.

Nhưng lúc cô quay lại thì đã không thấy đâu nữa.

Ánh mắt vô hồn nhắm lại, khẽ dựa lưng vào bờ tường gần đó.

-" ngoan nào~"

Một tiếng nói ô uế vang lên trong con hẻm gần đó vang lên.

Cô nhìn vào là một đám du côn đang bắt nạt một cô gái.

Hai tên bên cạnh đang ép cô gái vào tường.

Nhưng lại đc hưởng nào là đấm, đá, cào cấu, túm tóc, tạt tai, tát tới tấp.

Rõ dàng là một cô gái không hề hiền lành.

-" biến đi lũ khốn"

-" tụi anh chỉ muốn chơi vs cưng thôi mà"

Một cú đấm ngay giữa mũi, tuy là mạnh vs con gái nhưng đối với tên kia chỉ là gãi ngứa.

Cú đấm là cho gã điên tiết lên.

-" mày... con khốn"

Tên kia định xông lên thì cảm giác có ai đó đang nhìn mình nên bất giác quay đầu lại.

Bọn đàn em cũng nhìn theo thì ko khỏi ngơ người.

Một người con gái đang dựa lưng vào tường.

Trông cô vô cùng xinh đẹp và mang vẻ lạnh giá của mùa đông.

Kris đứng thẳng người bước từng bước nhẹ nhành về phía chúng.

Ba tên kia khi nhìn gần cô thì lại càng ngơ hơn.

Tim chúng đập ngày một nhanh, bọn họ như bị cuốn vào đôi mắt tuyệt đẹp đó.

-" cút"

Giọng nói lạnh băng của cô làm cho gã tỉnh lại, dần lấy lại ý thức thì thấy con dao lạnh ngắt bị dí ở cổ họng mình.

Tuy sợ nhưng gã vẫn mạnh miệng.

-" em gái nhỏ, gan cũng lớn nhỉ.

Cái này không chơi lung tung được đâu"

Dứt lời hai tên kia lại sát cô, cô ko thèm liếc nhìn chúng chỉ chăm chú vào lưỡi dao sắc bén.

-" thử xem"

Lưỡi dao sáng bóng trên tay cô dần dần được ấn sau vào cổ họng gã.

Dù đau nhưng gã ta cũng không nói được gì.

-" mày.. mày muốn làm gì?"

-" đụng vào tôi con dao này sẽ xuyên thẳng cổ họng"

Bàn tay gã ta định đẩy cô ra thì phải dụt lại.

Gã trừng mắt.

-" mày sẽ phải trả giá"

-" bảo chúng lùi lại"

Gã định vùng ra thì con dao lại ghim thêm vài mm.

Gã đành ngậm ngùi bảo đàn em lùi lại.

-" mày sẽ phải trả giá"

Gã tức giận gào lên.

Con dao lại ghim thêm một chút máu tươi bắt đầu ứa ra.

-" mày... muốn j?"

-" cô ta"

Trong lúc cô đang nhìn về phía cô gái lúc nãy thì bị tên đàn em của gã bóp cổ cô.

Gã đc thoát cười chế giễu nhìn cô bị ép vào tường.

-" tao đã bảo mày phải trả giá mà".

Ngay lập tức cô cầm tay tên đang bóp cổ mình siết chặt lại, vật lên đằng trước.

Mọi chuyện diễn ra thật dễ dàng, hòa cùng đó là tiếng gãy xương và tiếng thét trói tai.

Đương nhiên cũng không quên có cú chốt cuối...

-" mày đánh tao thê thảm như vậy rồi mày còn định làm gì nữa?"

-" tôi đã nói, đừng- chạm- vào- tôi"

Nói xong cô thảy hai con dao xuống găm vào hai bàn tay tên đàn em khiến hắn hét lên đau đớn.

Cô cầm con dao thứ ba lên chĩa thẳng vào mồm gã.

-" không... xin hãy tha cho tôi"

không thể cử động gã chỉ biết van xin và ra sức lắc cái đầu.

Kris không thèm nhìn, bình thản bước đi trong khi con dao thứ ba đã được phóng ra và sượt qua mặt gã găm xuống đất.

Gã giật mình.... bất tỉnh.

-" Phong cách không đổi nhỉ"

Dĩ An nhìn cô nói, còn cô vẫn thản nhiên đi lướt qua.

Nhỏ hét lên giận dữ

-" tại sao... tại sao.. lại làm vậy?"

-"..."

-" anh ấy đã làm rất nhiều cho cậu.

Anh Gia Bảo yêu cậu như vậy, hi sinh vì cậu như vậy.

Mà tại sao cậu lại nhẫn tâm thế?"

-"..."

-" hận thù ak?

Cậu thật ích kĩ khi nghĩ cho mình cậu.

Sai lầm lớn nhất của anh ấy là yêu phải một loại người như cậu.

Tôi thật ngu ngốc khi đã tin tưởng hai người sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau.

Tôi quá hối hận rồi"

Kris lơ đễnh nhìn đi nơi khác.

Từng lời nói của Dĩ An như từng nhát dao cứa vào tim cô vậy đó.

-" cậu còn về đây làm gì nữa, cậu hãy đi đi.

Đi khỏi nơi này đi"

Nhỏ đẩy mạnh cô lại đằng sau, nhưng mặt lại đầm đìa nước mắt.

Kris không nói gì chỉ lặng lẽ quay bước đi.

-" cậu đúng là đồ vô tình, anh Gia Bảo thật đáng thương khi yêu phải một người con gái có thể giết mình mà không nhỏ một giọt nước mắt"

Chân cô chợt khựng lại, ánh mắt sẹt qua tia đau thương.

Cô khẽ cụp mắt, giọng lạnh đi vài phần khi nhắc đến người ấy.

-" nếu khóc...

Gia Bảo... sẽ đau "

Nhỏ khựng lại nhìn bóng cô xa dần, cụp mặt vào đầu gối khóc to

-" thật là ngu ngốc.... cả hai người"
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 52:... và tìm thấy.


Khang bước vào nhà kính thấy Dĩ An đang ngồi nhai cà rốt thì mỉm cười nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nhỏ.

-" gặp Kris rồi ak?"

-" hửm sao hs vậy?"

Nhỏ ngừng nhai ngạc nhiên hỏi.

-" thì 4 năm trc em nói sẽ ko ăn cà rốt nữa vì nó gợi đến chuyện đó và em chuyển sang ăn dưa leo.

Bây giờ em lại ăn cà rốt với vẻ tức giận thì anh đoán được thôi"

Nghe Khang nói nhỏ lại thấy tức, cầm củ cà rốt tiếp tục ngấy nghiến.

-" em còn định giận đến lúc nào nữa"

-"em chỉ thấy tội cho Gia Bảo thôi"

-" không phải em đã nặng lời với Thiên Băng đấy chứ"

-" em chỉ nói sự thật "

Khang thở dài không lẽ trong chuyện này anh là ngưởi tỉnh táo nhất hay sao.

-" Dĩ An em không thể đứng về một phía như vậy.

Em cũng phải nghĩ cho Kris chứ."

-" nghĩ cho Kris?

Anh nghĩ em không nghĩ cho cậu ấy chắc?

Anh thấy cậu ấy chưa?

Còn rồi tệ hơn 4 năm trc nx.

Trả thù đc gì?

Một đôi mắt trống rỗng sao?"

-" biết Kris như vậy sao em còn nói những lởi đó"

-"em..."

Dĩ An đôi mắt ươn ướt, Khang khẽ thở dài nhẹ nhàng ôm nhỏ vào lòng.

-" anh biết thật ra em chỉ đau lòng cho Kris nên em mới làm vậy"

-"... em từng rất ngưỡng mộ tình yêu của họ.

Họ đều là những người em yêu mếm"- nhỏ bật khóc.

-" nhưng tại sao?

Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ?"

Khang ôm chặt Dĩ An vào lòng, ánh mắt nhìn xa xăm.

-" em đừng khóc nữa.

Có lẽ bây giờ Kris rất cần em"

-" thật sao?"

Trường Royal, Kris chậm rãi bước ra từ cổng trường.

Cô lại bỏ học, có lẽ chỉ mình cô mới có thể làm được như vậy vì trường này rất nghiêm khắc về việc học hành.

-" chào"

Dĩ An đứng ngoài cổng trường khẽ chào Kris.

Hôm nay không biết linh tính ra sao mà nhỏ lại quyết định đi sớm.

Quả là không uổng công.

Cô chợt khựng lại khi thấy Dĩ An

-" chào"

Kris khẽ chào lại.

Một bầu không khí ngượng ngập ập đến.

-" umk.. mình"

-" mình không giận cậu"

Kris thấy Dĩ An cứ ấp úng nên nói thẳng ra luôn.

-" cậu đến nơi này với mình nhé"- nhỏ nghe vậy liền cười thật tươi vừa nói vừa lôi cô đi mất dạng.

Trên đường đi nhỏ cứ tíu ta tíu tít, bỏ qua sự ngượng ngùng lúc nãy.

Nhanh chóng lôi cô vào một quán cafe, nơi mà có Khang đang ngồi chờ sẵn.

-" chào hai người đẹp"

-" ngạc nhiên chưa, chắc hai người lâu rồi không gặp nhau"

Dí An nói bằng giọng nhí nhảnh.

-" không, mới gặp hôm qua"

-" hở, sao anh không nói cho em biết"

Dĩ An giận dữ.

-" nói làm gì?"

-" thì ít ra cũng phải báo cho em một tiếng chứ"

Khang lè lưỡi ko đáp.

Cứ thế hai người cứ thay phiên nhau kể cho cô nghe về những chuyện 4 năm qua.

Tất nhiên hai người đều tránh nói đến Gia Bảo.

Reng... reng

-" alo... ak... umk...

đến ngay"

Khang cúp máy nhìn hai người ái ngại.

-" hai em ngồi chơi đi anh có việc phải đi trước"

Nói xong quay gót bước đi.

-" này... quên gì rồi"- Dĩ An lớn tiếng

-" ak..."

- Khang quay lại cười tươi rồi đi đến chỗ nhỏ hôn chụt phát lên chán.

-" không phải... tiền nước"- nhỏ đỏ mắt túm áo Khang lại khi anh định bỏ đi.

Khang bật cười đưa tiền cho nhỏ ko quên cốc đầu nó cái rồi chạy mất biến.

Nhỏ và cô nói chuyện thêm chút nữa rồi nhỏ lại đứng lên kéo cô đi.

Cổng trường W.K ( westherm kinhs), nếu phía Đông có Royal, phía Tây có Gigli thì phía Nam có W.K .

Nếu Royal và Gigli là trường dàng cho con ông cháu cha, học sinh ngoan ngoãn nghiêm túc thì W.K chính là ngôi trường dành cho con của các nhà tài phiện, các dòng tộc, gđ dính tới thế giới ngầm.

Nói chung là ngôi trường dành cho những thành phần nguy hiểm, trái với hai ngôi trường kia.

-" đến đây làm gì?"

-" tình địch của mình ở đây"

-"...."

-" mỗi lần có điện thoại là hắn liền chạy đi mất biến, có lần mình dình được hắn đã đi đến đây"

-" chỉ có vậy??"

-" chỉ có vậy là sao chứ?

Nhiêu đó còn chưa đủ chứng cứ hay sao?"

-" không hứng thú"

Kris toan bỏ về thì lại bị nhỏ níu lại, khóc lóc van xin

-" này không phải cậu định bỏ mình ở nơi nguy hiểm như vậy đấy chứ?"

-" không thích phiền phức"

-" yên tâm đi, mình tính cả rồi.

Lúc tan học chúng ta sẽ chà trộn vào"

Nói xong nhỏ nhìn cô với ánh mắt tự tin.

Không biết từ đâu Dõ An mang ra hai bộ đồng phục trường W.K .

Sau khi thay ra thì nhỏ vữa vặn với bộ váy đồng phục.

Còn cô thì lại thùng thình với bộ đồng phục thể dục.

Cô săn ống chân lên tận hai bắp đùi, ống tay thì qua khửu tay.

-" có vẻ như bộ này của con trai"

Dĩ An xoa cằm nói.

Reng....reng.

Tiếng chuông ra về vang lên, nhỏ và cô nhanh chóng nép vào chỗ khuất sau cánh cửa cổng.

-" ở cửa chính rất nhiều bảo vệ nên chúng ta sẽ đi cửa sau.

Chúng ta sẽ chia thành hai đường, gặp nhau ở cổng chính, mình đã cho người đến đón"

Nói xong hai người chia nhau ra đi, đột nhiên nhỏ quay lại lấy trong cặp ra cái mũ đưa cho cô.

-" trông cậu nổi bật quá đội cái này vào ik"

Kris nhận lấy mũ vén hết tóc lên rồi đội mũ vào.

Trông cô cứ như con trai vậy, kéo ống quần ống tay xuống, có vẻ cô thích hợp đóng giả trai hơn.

Cứ thế nhỏ chạy sang khu A còn cô thì thong thả đi vào khu B.

Đến một bãi đất trống, Kris dừng lại nơi đây lồng lộng gió.

Cô khẽ nhắm mắt cảm nhận từng đợt gió phả vào.

Thoải mái.

Bất chợt

Kris khẽ khựng lại

Một mùi hương quen thuộc

Cô nắm chặt chiếc áo

Đưa lên mũi ngửi

Không sai

Mùi hương cam chanh....

-" ôi nhóc nào đây?

Đi lạc ak?"

Một giọng nói trầm đục vang lên, một đám người đứng sau cô từ lúc nào.

-" nhóc có biết đây là địa bàn của ai không?"

Kris không muốn rắc rối nên xoay người bước đi.

-" tao hỏi mà mày không trả lời ak"

Giọng nói trầm đục đáng sợ lại vang lên.

-" nhóc con tưởng bỏ đi là xong ak, mày dẫm lên cỏ của bọn tao rồi"

Một tên chặn trước mặt Kris.

Kris vẫn không nói gì.

-" ăn đi"

Sau đó là một tràng cười man rợ của bọn xung quanh vang lên.

Giọng nói đó rõ dàng là không đùa, rất uy quyền là đằng khác.

Kris vẫn đứng im

Tên kia nhảy xuống, bước lại gần cô cúi người xuống nhìn cô.

Thoáng chốc hắn như bị hút hồn vào đôi mắt nâu sữa tuyệt đẹp đó.

Dơ tay định bỏ mũ của cô xuống thì cô nhanh nhiw cắt lùi lại hai bước.

Tên đó có khuôn mặt như thiên thần, đôi lông mày rậm huếch khiến cho đôi mắt đen thêm dữ tợn.

Một vẻ đẹp chững chạc, rất quý ông.

Hắn nhếch miệng cười quay sang bảo với đàn em.

-" đi báo với đại ca rằng đã tìm thấy"

Dứt lời một tên đàn em chạy mất dạng.

Tuyết chợt rơi.

Bọn koa liên chạy vào nơi có mái hiên đứng, chỉ con cô vẫn đứng im chìm đắm vào mùi hương từ chiếc áo.

Và Will 'tên lúc nãy' đứng ngắm nhìn cô.

Kris ko hiểu sao mình lại đứng ở đây có lẻ là một chút hi vọng nhỏ nhoi len lúm?

-" Gia Bảo chết rồi"

-" ... em như vậy chỉ làm người yêu thương em đau lòng"

-" hãy quên đi quá khứ..."

-" mở lòng với người khác đi..."

-" cậu về đây làm gì?"

Có vẻ cô không nên ôm ấp cái hi vọng kia nữa.

Toan bước đi thì lại bị tên Will chặn lại..

-" này nhóc, cho đến khi đại ca đến, nhóc không được đi đâu"

-" chuyện gì.."

Một giọng khác lại vang lên.

Trầm và lạnh băng ko cảm xúc.

Kris chợt khựng lại...

Người con trai kia bước đến, áo sơ mi trắng, quần tây đen, dày neakers trắng, và calavat cx đen nốt được thắt hờ.

Kris xoay người lại, đôi mắt dưới chiếc mũ trở nên kinh ngạc.

Dáng đi ngang tàn, khuôn mặt không góc chết, mái tóc đen lòa xòa trước trán đắc biệt là đôi mắt xanh đen sâu thẳm.

Trong phút chốc 4 mắt giao nhau, cảm xúc của cô như vỡ òa.

-" ...GIA BẢO...!!"
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 53: trò chơi của số phận


Gia Bảo đút tay vào túi tiến lại phía cô, cúi người ghé sát vào tao cô nói.

-" cởi ra"

Kris ngạc nhiên đứng yên mắt chân chân nhìn anh

-" đồng phục"

Gia Bảo nói tiếp, giọng nói từ tốn, lạnh lùng đầy xa cách.

Tuy rất khó hiểu nhưng cô vẫn nhanh chóng lùi lại.

-" chúng là của anh?"

Gia Bảo không nói gì mắt vẫn nhìn cô.

Nhưng cô có thể thấy được trong đôi mắt kia không hề có hình dáng của cô.

Kris cũng lạnh tanh cởi áo ra.

Bọn đàn em khoái chí nhích lại gần đến xem.

Và đương nhiên cô còn mặc một chiếc áo thun mỏng bên trong.

Bọn kia chưng hửng...

Lúc kéo áo ra Kris quên mất là mình đang đội mũ giả trai nên chiếc mũ cứ thế rơi xuống, mái tóc bạch kim buông xõa tung bay theo từng lọng gió.

Và đó cũng là bắt đầu cho hiện tượng hóa đá.

Một loạt nạn nhân đã bị trúng tiếng sét.

Nhưng Gia Bảo vẫn vậy trong ánh mắt vẫn không có vẻ gì là quan tâm hay chú ý.

Kris chợt thất vọng, cúi xuống nhặt mũ rồi vứt cái áo về phía anh.

Gia Bảo không bắt, một cái liếc cũng không có.

Cứ thêa cái áo rơi trên nền tuyết .

-" tao không hiểu đại ca tìm áo để làm gì?"

-" nghe anh Will nói là đại ca để quên cái gì quan trọng trong cái áo đó mà"

- vv...vv"

Bọn đàn em bắt đầu dì dào..

-" anh Rei"

Từ xa một cô gái trong bộ đồng phục W.K bước đến, trông cô cứ như cô công chúa nhỏ vậy.

Bọn đàn em nhìn cô ấy mỉm cười, cô ấy cũng mỉm cười chào lại.

-" anh Rei em mua đồ ăn tối cho anh nè"

Gia Bảo vẫn không nói gì mắt vẫn nhìn cô.

Bọn đàn em lại bàn tán

-" tiểu công chúa thật xh đẹp"

-" đại ca thật có phúc"

-"v...v"

Đột nhiên Gia Bảo bước lên dẫm vào cái áo thể dục, bọn đàn em cũng im bặt vì họ biết sắp có chuyện không lành xảy ra.

Gia Bảo hướng mắt về phía cô xoáy tia lạnh lùng vào cô.

Lúc này cô gái kia mới để ý còn một người con gái đang đứng ở đây nên mới quay sang nhìn.

-" là... em?"

Kris nhìn như không nhìn, giọng lạnh căm

-" Ngọc Linh?"

cô ta có chút bối rối nhìn sang Gia Bảo, lúc này đôi mắt vẫn chú mục vào Kris, trong mắt có chút không vui.

-"tìm thứ này sao?"

Kris lôi từ trong túi ra một vật nhỏ có ánh sáng rất chói mắt.

Gia Bảo nheo mắt, tiến lên vài bước

-" đưa đây"

-" không"

Bọn đàn em há hốc mồm, chưa ai dám làm vậy với đại ca ko biết cô gái này chán sống hay gan hum đây.

Ngọc Linh níu mầy nhìn vật thể nhỏ ở trên tay Kris.

-" chiếc bông tai đó??"

Kể từ đêm ngắm sao trên ngọn đồi, chiếc bông tai đó trở thành vật bất li thân của anh.

Sau này anh cũng không biết vì sao chỉ biết nếu thiếu nó anh cảm thấy không đc thoải mái.

Ngọc Linh liếc nhìn Kris, cô cảm thấy khó chịu vô cùng.

Đang lúc căng thẳng thì có một đám từ đâu kéo tới.

-" Rei hôm nay mày sẽ phải trả giá với những gì mày đã làm với tao"

Tên cầm đầu tóc dựng đứng hóng hác nói lớn.

Gia Bao vẫn chú mục vào Kris mag không thèm để đến bọn chúng.

Tên koa thấy Gia bảo coi khinh mình nên cho tất cả đàn em xông lên.

Có vẻ như tên này muốn trả thù thật nên dẫn rất nhiều đàn em đến.

Gia Bảo đành rời mắt khỏi cô để lao vào cuộc chơi.

Lúc xong xuôi thì lại chẳng thấy cô ở nơi đâu.

Kris thong thả bước ra cổng trong đầu đang xắp xêpa lại các sự việc xảy ra.

Tại sao Gia Bảo lại dùng ánh mắt xa lạ để nhìn cô như vậy.

-" Thiên Băng"

Có tiếng gọi cô dừng lại, là Ngọc Linh.

Cô ta chạy đến chỗ cô mỉm cười dịu dàng.

-" đó là Rei, bạn trai của chị.

Bọn chị quen nhau từ nhỏ hứa sau nay sẽ lấy nhau nhưng anh ấy lại phải đi du học mới quay về.

Người đó... thật sự không phải là Gia Bảo đâu."

Ngọc đi đến nói một mạch, còn Kris chỉ im lặng.

-"... vì vậy em hãy trả lại chiếc bông tai đó đi.

Cái đó là kĩ vật của mẹ anh ấy để lại."

Kris nhẹ nhàng quay đi môi khẽ nhếch lên nụ cười.

-" tự tay tôi sẽ trả"

Ngọc Linh đứng nhìn Kris dần xa, môi khẽ mím lại tức giận.

Rất nhanh lại biến mất rồi bỏ đi.

Kris ngồi vào xe của Dĩ An nhỏ khẽ lo lắng.

-" cậu đi đâu mà lâu quá vậy?"

-" gặp người quen thôi"

-" người quen?"

Thấy cô không có ý muốn nói nên nhỏ cũng không gặn hỏi.

Nhỏ nói tài xế cho xe chạy đến nhà Khang.

-" Hoàng Thiên Khang anh ra đây cho tôi"

Dĩ An bước vào nhà la lối om sòm.

Khang bước ra bộ dạng còn ngái ngủ.

-" chuyện gì vậy?"

-" còn giả ngơ, anh cặp kè với con nào bên W.K "

-" gì cơ?"

-" đừng tưởng tôi không bắt được quả tang thì chối nhé"

-" em...v..v"

Và cứ thế căn nhà bỗng chốc lại ngang cái chợ khi hai đứa cãi nhau.

Kris tự nhiên ngồi xuống ghế, tay lật lật tờ báo chí.

-" em cũng gan thật đấy giám đến đó một mình"

-" anh đừng đánh chống lãng.

Tôi đi cùng với Kris"

-" hả... vậy..."

Khang nhìn sang Kris thấy nó vẫn bình thản đọc báo thì thở phào.

-" anh đến đó vì Gia Bảo?"

Kris gấp cuốn tạp chí ném lên bàn giọng điệu vẫn như mọi khi.

Khang khựng lại

-" em biết rồi..?"

-" có.. chuyện gì sao lại liên quan đến anh Gia Bảo ở đây chứ."

Dí An bất ngờ, quay sang hỏi hai người.

-" sao không trả lời em"

Nhìn Kris và Dĩ An biết không thể giấu được nữa nên đành phải nói hết

-" hôm trước có người quen bảo anh là gặp một người rất giống Gia Bảo bên W.K .

Nhưng anh đi đến lần thứ 4 mới gặp được.

Quả thật rất giống."

-" Giống?"

Kris níu mày nhìn Khang, anh chỉ biết thở dài.

-" anh đã cho người điều tra rồi.

Người đó tên là Rei, hồi nhỏ đã đi du học xa, và mới quay về đây các đây 4 năm trước."

Khang kể hết tất cả những gì mình biết cho cô và nhỏ nghe

-" vậy chỉ là người giống người thôi sao?"

Dĩ An thất vọng, khẽ liếc về phía cô

-" có lẽ là vậy"

Khang gật đầu phụ họa.

-" vậy ra lúc nãy cậu gặp người đó sao"

Kris gật nhẹ, Dĩ An ngốc nghếch hỏi

-" giò tính sao"

-" thì dành lại chứ sao"

Cô mỉm cười nhưng ánh mắt lại nhìn về xa xăm.

Khang lắc đầu

-" anh điều tra kĩ rồi người đó không phải là Gia Bảo đâu"

-" không, người đó chắc- chắn- là- Gia Bảo"

-" sao em biết"

Kris đứng dậy đi về trc khi đi còn không quên bỏ lại một câu mà anh với nhỏ đều không hiểu.

-" vì ngôi sao sáng nhất đã xuất hiện rồi"
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 54: giáng sinh


Đợt lạnh nhất của Hàn Quốc bao giờ cũng gắn liền với một ngày lễ lớn nhất trong năm: LỄ GIÁNG SINH.

Kris ngồi trong phòng học mà mắt luôn nhìn ra cửa sổ.

Tuyết rơi ngày một nhiều, dự báo thời tiết nói giáng sinh năm nay sẽ có một đợt bão tuyết lớn.

-" hi Kris, lễ Noen năm nay trường mình có tổ chức vũ hội em đi cùng tụi anh nhé"

Hàn Phong chạy lại chỗ cô phía sau là 5 người còn lại nhìn cô cười dịu dàng.

Điện thoại cô chợt reo.

-" họ đi nghỉ ở jongan_ Dĩ An"

Cô chợt mỉm cười đứng lên xách cặp ra về không quên bỏ lại một câu.

-" bận rồi"

Đám người Hàn Phong thấy cô đi nhưng mà vẫn đứng đơ toàn tập.

Cô cười!!

Thật sự lúc nãy cô đã cười rồi, tuy chỉ là thoáng qua nhưng cũng khiến cho bọn anh không thể không bị lôi cuốn vào nụ cười đó được.

Jongan là khu nghỉ nổi tiếng của Hàn Quốc khi vào mùa đông.

Không những có phong cảnh đẹp mà những hoạt động giáng sinh mà nơi đây tổ chức cũng rất tưng bừng.

Nhưng lượng khách đến đây chỉ vừa đủ chứ không thừa hay thiều.

Bởi vì nơi đây vào mùa này có rất nhiều bão tuyết nên mọi người cũng có phần ngại.

Kris đứng trước cửa khách sạn chờ Khang và Dĩ An đến.

Khách sạn này cũng rất đặc biệt chỗ nghĩ là những căn nhà làm bằng gỗ nằm tách biệt với nhau giống như một thôn nhỏ vậy.

Trong lúc Khang đang bàn chuyện trong điện thoại thì Dĩ An kéo cô vào căn nhà nhỏ xinh trước mặt, nhỏ đứng ở cửa sổ chỉ vào căn nhà nhỏ đối diện.

-" họ ở trong căn biệt thự đối diện kia"

-" mình thật muốn nhìn mặt con hô li tinh kia"

Nhỏ nghiến răng ken két, thì ra nhỏ cô tình đặt căn phòng này để nhìn được khuôn mặt vị hôn thê của Gia Bảo.

-" sớm muộn gì cũng gặp"

Kris đút tay vào túi áo thong thả bước đi.

-" có phải cậu nghĩ được cách gì hay sao?"

Nhỏ chạy theo sau cô hỏi dồn dập nhưng chỉ nhận lại được sự im lặng của cô.

Nhà hàng Jongan là nhà hàng duy nhất của khách sạn này.

Lúc cô và hai người kia đến chỗ ngồi đã chật kín, may mà Khang đã đặt chỗ sẵn.

Nhưng may rủi làm sao bàn của bọn cô lại ngồi sát bàn của tụi W.K

Do mối thù truyền kiếp của hai ngôi trường lại thêm chuyện của Gia Bảo nữa cho nên hai bên chẳng ưa gì nhau.

Nhất là Ngọc Linh, khi thấy cô ở đây ả ta có vẻ ngạc nhiên và cuối cùng là ghen ghét.

Với cái kĩ thuật mặt nạ 'bạch liên hoa' của ả thì chắc chắn chẳng ai nhật ra ngoài hai con người nhìn đời bằng nửa con mắt đến mức thượng thừa kia.

Những rối cũng chẳng ai thèm chú ý nhiều đơn giản vì lười.

-" chào người đẹp"

Will từ bàn bên cạnh nói vọng sang.

Kris cũng chẳng thèm quan tâm thờ ơ nhìn đi nơi khác.

Có vẻ như anh chàng Will này rất biết cách cư xử.

Will lịch sự bước sang bàn của cô, mỉm cưởi đúng chất quý ông nói.

-" chẳng mấy dịp được hội ngộ với Gilgi.

Hay chúng ta ngồi chung đi?"

Một lời mời nhẹ nhàng, lịch sự nhưng lại rất khó có thể từ chối.

Có vẻ như ba người bọn cô cũng chẳng có ý từ chối.

-" rất sẵn lòng"

Khang lịch sự đáp lại.

Thế là hai bàn nhập thành một, bữa ăn bắt đầu.

Khang và Will ngồi nói chuyện với nhau, có vẻ họ rất hợp cạ.

Dĩ An ngồi cứ thỉnh thỏng nhìn Gia Bảo rồi lại liếc mắt sang Ngọc Linh.

Còn cô và Gia Bảo cứ bình thản ăn.

-" ak đúng rồi chị còn chưa biết tên em.

Nhân buỏi gặp mặt này hay để chị mời bọn em nhá"

Ngọc Linh nói nhưng tay vẫn cứ gắp thức ăn cho Gia Bảo.

-" cứ gọi tôi là Dĩ An"

Nhỏ ngứa mắt khi thấy hành động của ả.

Thấy Kris và Dĩ An buông đũa xuống Ngọc Linh thắc mắc hỏi

-" thức ăn không hợp khẩu vị sao?"

-" ko có chỉ là khó nuốt thôi"

Nhỏ thờ ơ nói nhìn sang Kris thì thấy cô đang nhàn nhã uống rượu.

-" ak tôi vẫn chưa biết tên của cô"

-" chị tên là Ngọc Linh, còn đây là Rei vị hôn phu của chị.

Bọn chị đều lớn hơn em một tuổi "

Ngọc Linh nói xong lại nhìn sang Gia Bảo sán sán lại gần.

( từ giờ gọi Gia Bảo là Rei luôn nhé)

-" anh phải ăn cả củ cải nữa chứ"

Ả nói với giọng nũng nịu khiến cho ai cũng phải mũi lòng.

Rei thì vẫn bình thản ăn như không quan tâm.

Ả chỉ biết cười tười rồi liên tục gắp thức và dùng cử chỉ thân mật với Rei chủ yếu là chọc tức cô.

Kris vẫn tay chống cằm, tay thì nhâm nhi ly rượu vang đỏ.

Ánh mắt không hề chú ý đến ả ta.

-"ôi chị xin lỗi, em có sao không?"

Ngọc Linh thấy cô không chú ý đến mình thì vô tình làm đổ ly rượu vào người cô, ướt đẩm một mảng áo.

-" cậu có sao không"

Dĩ An lo lắng quay sang hỏi han cô.

Không quên tặng cho Ngọc Linh một cái lườm cháy mắt.

Vài tiếng cười vang lên.

-" chị xin lỗi nha, chị bất cản quá hay chị sẽ đền cho em cái áo đẹp hơn nha."

Câu nói đầy sự chế giễu.

-" không sao"

Cô lấy khăn giấy lau.

Thản nhiên nói

-" không.... không... là lỗi tại em... hức"

Ả vẫn cố chấp nói lại còn khóc nữa chứ.

Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng xì xào bàn tán.

Cứ như cô là người gây khó dễ cho ả vậy.

Dĩ An tức giận định xông lên thì bị cô giữ lại.

Một chai rượu đổ thẳng vào người Ngọc Linh.

Ả ta mở to mắt như không tin nhìn vào Kris.

-" không ai nợ ai"

Kris nói xong đứng dậy đẩy ghế đi về.

Lúc này Rei mới bỏ nĩa xuống, thấy Kris quay người bước đi thì túm tay kéo cô xoay lại.

-" đưa đây"

Kris tim khẽ đập mạnh, đột nhiên tiếp xúc gần như vậy khiến cô hơi bối rối.

Nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại cô khẽ cúi người xuống, ghé sát vào tai Rei nói gì đó.

Rei chẳng có cảm xúc gì, chỉ thấy tay đã thả lõng tay cô ra.

Ba người bọn cô đều đứng dậy đi về.

Ngọc Linh nhìn theo bóng cô khuất dần ánh mắt hiện rõ sự tức giận, bàn tay nắm chặt đến nổi gân xanh.

Rei uống một ngụm rượu rồi cũng đẩy ghế bước ra ngoài.

....

-" gốc cây phong phía tây, 7h tối mai"

...

Hôm nay chính là Giáng Sinh.

Khắp các con đường ở Jongan được trang trí xặc sở, cửa hàng, quán nước đều ngập tràn ánh đèn đủ màu sắc.

Mới sáng sớm Dĩ An đã lôi cô dậy, dĩ nhiên là đi mua sắm.

-" tối nay cậu hẹn với anh Rei rồi, phải lo sắm sửa đi chứ."

Nhỏ vừa nói tay vửa chọn đồ lia lịa.

Kris nhìn đống quần áo nhỏ chọn lại thờ ơ nhìn đi nơi khác

-" lòe loẹt"

Cô chậm rãi phun ra một câu rồi nhanh chóng nhét headphon vào tai.

Nhỏ giận tím mắt, cứ thế đứng mắng sa sả vào cô; nhưng cô nào có nghe thấy mắng chán chửi chán rồi nhỏ cũng không chọn nữa.

Nhỏ ngồi xuống cạnh cô thì mắt lướt qua một cái đầm trắng.

Trông nó rất đơn giản, cúo ngực bó sát phần trên, phần eo thì xèo ra.

Nhỏ chạy đến lấy cái váy rúi vào người cô xong đẩy cô vào phòng thay đồ.

Lúc sau cô bước ra khiến cho Dĩ An và nhân viên bán hàng không khỏi rớt mắt.

-" cậu thật đẹp... như một nữ hoàng vậy"

....

-" anh Rei tối nay chúng ta đi ắn tối nhé"

Ngọc Linh nũng nịu hỏi Gia Bảo, anh không nói gì, mắt cũng chẳng thèm liếc cô.

-" anh Rei"

Ả níu tay Rei lại, anh lạnh lùng rút ra, đút tay vào túi quần bỏ đi.

-" tiều công chúa sao tức giận vậy"

Will bước đến miệng nở nụ cười quý ông quen thuộc.

Ngọc Linh giậm chân xuống đất tức giận

-" cô ta thì có gì hay chứ"

Will là một người thông minh, hắn thừa biết Ngọc Linh đang nói đến ai.

-" công chúa hà tất gì phải ghen với cô ấy.

Chẳng phải Rei đã là vị hôn phu của em rồi sao?"

-" nhưng sự xuất hiện của cô ta khiến em khó chịu"

-" nhưng cô ấy là người cúng lớn lên với em từ nhỏ mà"

-" thì sao chứ, chưa bao giờ em xem cô ta là em của em"

-" haha công chúa sao lại vô tình như vậy chứ"

-" sao cũng được miễn là cô ta không còn tồn tại"

Nói xong ả hất mặt bỏ đi.

Will đứng lại mỉm cười " công chùa ak cô sẽ mãi thua thôi... vì cô ấy là... nữ hoàng"

6:30'

Khang ngồi trên ghêa sofa người như bị dính chặt lại.

Đang định lên tiếng dục hai người kia thì thấy nhỏ bước xuống với bộ đầm màu hồng xúm sính, mái tóc uốn xoăn thả tự do.

Trông nhỏ càng đàng yêu khi phũ một lớp phấn mỏng.

Khang ngây người nhìn nhỏ cho đến khi nhỏ đến gần mới chợt tỉnh.

Ho khan ngó lơ vờ quay mặt đi nơi khác.

-" anh thấy sao?"

-" umk.. rất đẹp"

Nhỏ cười tít mắt

-" hehe chưa hết đâu hãy xem tác phẩm của em đây"

Nhỏ hướng mắt lên trên cầu thang Khang cũng nhìn theo.

Khang chợt đứng như trời chồng, mắt mở to.

Kris vận trên người bộ vái lúc sáng, khoác bên ngoài là chiếc áo sơmi sọc carô đỏ.

Trông chẳng hợp với nhau nhưng lại rất cá tính.

Gương mặt tuyệt mĩ chẳng chút phân son gì.

Mái tóc têta đuôi sam được nhỏ thắt hờ trông thật dịu dàng.

Khang đứng không nhúc nhíc cho đến lúc cảm thấy lạnh khi cô mở cửa thì mới choàng tỉnh.

-" em mặc vậy không lạnh ak"

-" không"- Kris nhún vai rồi bước đi

-" tụi mình đi đây, goodluck"

Nhỏ choàng tay Khang bước đi hướng ngược lại vui vẻ vẫy tay chào cô.

Kris đến nơi hẹn đã thấy Gia Bảo đứng ở đó sẵn.

Cô bỗng bước chậm lại để ngắm nhìn thật kĩ bóng lưng kia.

Đến vây giờ chuyện Gia Bảo còn sống như một giấc mơ đối với cô.

Nhưng tại sao anh lại thờ ơ với cô như vậy.

Không sao cô sẽ cướp anh về.

Sớm thôi.

-" trễ 5'.

Đưa đây"

-" ba lần"

-"..."

-" đây là lần thứ ba anh nói câu này khi gặp em"

-" không còn câu gì khác sao?"

Cô ngưng một lất lại nói tiếp.

Gia Bảo đứng yên nhìn cô mặt không có cảm xúc gì.

-" không"

-"4 năm qua anh sống thế nào"

-" không cần biết"

-" chỉ cần trả lời ba câu hỏi của em anh sẽ lấy lại được bông tai"

Có vẻ như đã đánh động Gia Bảo.

Anh nhếch mép cười tiến lại gần gần cô hơn.

Gần đến mức cô có thấy được hơi thở thở nam tính của anh phả vào mặt mình.

Theo phản xạ cô nhắm tịt mắt lại, Gia Bảo chạm sượt qua môi cô ghé vào tai nói

-" không hứng"

Nói xong quay người bỏ đi.

Kris sờ lên tai không thấy thấy bông tai đâu thì cười nhẹ.

Định chạy theo thì một khẩu súng dí sát vào thái dương cô

-" em gái em đụng nhầm người rồi"

-" ai không đụng lại đụng phải đại ca bọn anh.

E là em khó sống."

Cô nhìn xung quanh tất cả mọi hướng cô dều bị bao vây.

Chuyến này khó mà chạy được hoạc có sống cũng chẳng thể lành lặn mà trở về.

Nhìn bóng lưng Gia Bảo xa dần dáng vẻ yếu ớt lúc nãy hoàn toàn biến mất.

Nụ cười ác quỷ trên môi cô lại một lần nữa ngự trị.
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 55: bão tuyết


Tất cả khẩu súng đồng loại lên nòng hướng về phía Kris.

Xem ra muốn lành lặn ra khỏi đây.

Là điều hoàn toàn không thể.

Đột nhiên bóng đèn trang trí ở cây thông sáng bừng lên thu hút sự chú ý của bọn chúng trong 1s, vậy là quá đủ.

Lúc nhìn lại chúng đã thấy cô đứng ở đằng xa kia.

Trên tay cô đang cầm quả bóng tuyết nặn từ bao giờ.

-" định chạy hả cô em"

Một tên nhanh chóng chĩa súng vêd hướng cô

-" không hề"

Dứt lời cô ném quả bóng tuyết về hướng bọn chúng.

Lực rất mạnh và chính xác khiến cho người ta phải sững người.

Nhưng lại chẳng trúng ai.

-" haha chật rồi"

Tên kia tiến lại gần, nổ súng, viên đạn bay sượt qua mặt cô tạo thành một vệt dài trên má.

Máu bắt đầu ứa ra nhưng cô không hề hé nửa lời hay tránh né.

Gã nhếch mép bắn viên thứ hai.

Chợt...

Cô đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng.

Vẫn nụ cười quen thuộc khiến cho bọn chúng ngơ người

《Ầm ầm ầm》

Lúc đầu chỉ là tiếng động rất nhỏ nhưng sau đó tiếng động ngày một to.

Bọn chúng đồng loạt quay mặt lại thì không khỏi chết lặng.

Một khối tuyết từ trên núi đang lăn xuống chỗ bọn họ đứng với tốc độ và kích thước tăng dần.

Ở trong trường hợp này họ chỉ biết đứng trơ ra nhìn, lúc nhận ra thì có chạy cũng không kịp.

....

Kris bước ra từ sau tảng đá to, phủi tuyết còn bám trên áo xuống.

Không phải tự nhiên cô hẹn Gia Bảo ở chân núi vào giờ này.

Tính cách của anh cô biết rất rõ.

Đưa tay quệt đi vết máu ở má trái ' có lẽ đây là hình phạt mà cô phải nhận'.

Hơn nửa đêm cô mới về đến cabin.

Có vẻ giáng sinh năm nay chẳng mấy an lành.

-" em về muộn thế"

Ngọc Linh chạy lại lo lắng hỏi cô.

-" chị chờ em từ tối tới giờ... chị có chuyện muốn nói với em"

Ngọc Linh ngập ngừng.

-" chị biết tối nay em đi gặp Rei và chị mong sau này em đừng như vậy nữa.

Em cũng biết chị và Rei chuẩn bị đính hôn với nhau mà"

Nghe đến đây Kris lại nhoẻn miệng cười.

Giọng nói lạnh tanh

-" tôi không quan tâm đến anh Rei của cô".

Ngọc Linh nghe vậy cũng nhếch miệng.

-" em vẫn nghĩ người đó là Gia Bảo của em sao.

Gia Bảo của em đã chết từ bốn năm trước rồi"

-" sao cô biết"

-" tại...

ờm.. tại.."

-" hôm ở trường cô bảo người đó không phải Gia Bảo??"

-" đúng là vậy"

-" tại sao cô biết.. trong khi tôi nhớ không hề giới thiệu tên cho cô biết lần nào?"

-" ơ... tại.. tại.."

Ngọc Linh bối dối môi cắn chặt, Kris phả từng hơi lạnh vào tai cô ta

-" đã quyết định làm chuyện xấu thì nên khôn ngoan một chút"

Rồi cô đứng thẳng người mỉm cười 'vui vẻ'

-" 'anh Rei' của cô cứ việc giữ lấy.

Còn Gia Bảo của tôi là chắc rồi"

Ngọc Linh mặt đỏ bừng bừng tức giận nhưng không nói được gì.

Cô bước đi được một đoạn chợt khựng lại.

-" còn điều cuối cùng, Gia Bảo ghét ăn củ cải"

Ai nói Kris không biết ghen, không biết tức chứ.

Chỉ là do cô cao cơ hơn, không để ai đọc được cảm xúc của mình thôi.

Ngọc Linh tốt nhất cô ta đừng có làm thêm điều gì để Kris không thích nữa.

Nếu không, khi đó cô sẽ không tha cho cô ta nữa đâu.

Ngọc Linh quay ngoắt bỏ đi, sự tức giận đều dồn vào những bước chân.

-" nếu đã biết tất cả vậy tôi cũng không khách sáo nữa"

Quán bar

-" sao Giang Sinh mà lại đến đấy uống thế"

Will đập nhẹ vào vai Rei, anh không nói gì vẫn bình thản nhấm nháp ly Martini.

-" nghe nói hôm nay có hẹn với mĩ nhân, sao rồi??"

Có thể nói Will là bạn thân nhất của' Rei'

-" bình thường"

-" bình thường???

Không phải mày đã xử luôn cô ấy rồi đấy chứ??"

-" ừ"

-" gì cơ?"

-" mày quan tâm?"

-" có chút hứng thú.

Chiếc bông tai quan trọng đến thế sao?"

Rei không trả lời, tay khẽ chạm vào chiếc bông tai bên tai phải của mình.

Có một chút hơi ấm thoáng qua, của người con gái đó chăng.

Đôi mắt xanh đen trở nên sâu thẳm.

《 một trận tuyết lở ở rừng phong vào tối hôm qua.

Cũng may chỉ có vào du khách bị thương nhẹ.

Chúng tôi đang tiếp tục...》

Rei xoay xoay ly rượi trên tay, miệng khẽ mỉm cười...

-" Kris cậu có sao không.

Tờ vừa nghe bản tin trên tivi nói.

Tớ lo chết mất"

-" umk.. không sao"

Kris nở nụ cười nhạt, sau đó Dĩ An còn nói cái gì nữa nhiều lắm mà cô không để ý chỉ lơ đãng nhìn đi nơi khác.

Đột nhiên nhỏ cúp máy, cô cũng hết hiểu nổi luôn.

Vừa đặt điện thoại xuống thì nó lại reo lên.

Nhìn vào màn hình cô nhẹ nhàng mỉn cười.

....
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 56: game starts


-" vậy người ấy chính là Gia Bảo?"

Khang hỏi như muốn xác nhận lại.

Kris khẽ gật đầu

-" và anh ấy bị mất trí nhớ??"

Dĩ An hỏi tiếp và cũng nhận được cái gật đầy thờ ơ của cô.

Khang cầm những thông tin mà Ley gửi cho Kris đọc

-" Rei, 21 tuổi, cha mẹ mất sớm, từ nhỏ đã đi du học.

Có hôn ước với tiểu thư nhà họ Đặng ( Đặng Ngọc Linh, không nhớ thì đọc lại chap 34) từ nhỏ.

Là bậc kì tài trong giới kinh doanh.

Tương lai là người thừa kế của Đặng Gia"

-" quả là một lý lịch hoàn hảo.."

-" của một người không có thực"

Kris giọng nhẹ tênh, nhấp một ngụm trà nói tiếp

-" vị bác sĩ đã xác nhận Gia Bảo được đưa vào cấp cứu ở bệnh viện đó 4 năm trước"

Thông thường người bị bắn vào vị trí ngực trái thì khả năng sống là zê-zô.

Tất nhiên Gia Bảo cũng chẳng phải là thần thánh gì, nhưng anh cũng chẳng phải là người bình thường.

Vì tim của anh nằm bên phải.

Đây là trường hợp rất hiếm gặp, nên Gia Bảo đã thoát chết.

Nhưng trong lúc cấp cứu tim anh đã ngừng đập 1s khiến máu không được đưa lên não gây ra mất trí nhớ.

Không có máu bần hay khối u gì việc nhờ lại bầy giờ chỉ tùy thuộc vào Gia Bảo thôi.

-" giờ em tính sao?"

-" phải làm Gia Bảo nhớ lại chứ sao nữa"

Dĩ An cũng nhảy vào

-" bằng cách nào"

-" đánh thức những kí ức quan trọng của Gia Bảo chứ sao?

Chuyện này chỉ..."

Hai người đồng loạt nhìn Kris

-"... chỉ có cậu mới làm được thôi"

Kris trầm ngâm, nhẹ đặt tách trà xuống

-" hai người có nghĩ Gia Bảo đang hạnh phúc không"

-" không hề"

Hiếm khi nhỏ và Khang cùng đồng thanh.

Nhỏ còn bồi thêm một câu

-" cái ả Ngọc Linh gì đó như ác quỷ giam cầm hoàng tử đẹp trai của chúng ta vậy"

Kris mỉm cười

-" vậy chúng ta đi giải cứu hoàng tử thôi"

Khang và Dĩ An cũng nhìn nhau mỉm cười .

-" đã chuẩn bị hết chưa"

-" tất cả đã sẵn sàng thưa tiểu thư"

Nhọc Linh nhếch môi cười nam rợ.

Cuộc chơi bắt đầu.

Ở trường W.K

Vào những giờ học buổi tối Gia Bảo rất ít khi xuất hiện mà ở bãi sau,... ngủ.

Trời mùa đông gió thổi từng đợt, chỉ có điên mới ra đây vào giờ này.

Nhưng với Gia Bảo lại là một nơi rất lý tưởng.

-" ra đây đi"

Từ trên cây một bóng người nhảy xuống, rất bình thản tiến về chổ Gia Bảo .

-" tôi đến đòi một thứ"

Vẫn phong cách đi thẳng vào vấn đề, Gia Bảo đứng trước mặt Kris từ khi nào

-" đòi?"

-" phải, chiếc bông tai"

Gia Bảo cười nhạt, anh không hứng thú với loại con gái bám dai dẳng như vậy.

Kris như đoán được Gia Bảo nghĩ gì liền cười nhẹ vén tóc sang bên.

Gia Bảo thoáng sững người, bên tai trái cô có một chiếc bông tai ý hệt chiếc của anh.

-" chiếc này mới là của anh, còn cái kia là của tôi"

-" ..."

-" không lấy lại?"

-" không"

-" nó rất quan trọng?"

-" hết rồi"

Gia Bảo đút tay vào túi quần rồi bỏ đi mất dạng.

Kris cười như không cười, thì ra cảm giác là người 'bình thường' đối với Gia Bảo là như vậy.

-" ồ... xem ai đây này"

Một toán người từ đâu bước đến, ăn mặc rất kì dị.

Không phải là đàn em của Gia Bảo.

-" là.. nữ thần đấy"

Một tên đầu trọc nhìn nó với ánh mắt đê mê.

Bàn tay dơ bẩn lả lướt trên khuôn mặt của cô.

-" aaaaa á... tay của tao..."

Tên đó hét lên đau đớn, một ánh đèn pin lia tời kèm theo tiếng hét của bảo vệ

-" ai đó??

Có chuyện gì xảy ra ở đây?"

Lúc bảo về đến nơi chỉ thấy đám kia nằm la liệt dưới đất.

Còn Kris đã biến mất từ lúc nào.

Néu bị bảo vệ phát hiện thì sẽ rất rắc rối.

Kris đi dọc hành lang dài và tối, nói gì thì nói nó cũng không mấy thông thuộc đường đi ở đây.

Không sợ mà như Khang và Dĩ An nhưng cô cũng chẳng thích bóng tối.

Đi mãi đi mãi trên hành là dài ngoằn này cô vẫn chưa đi ra ngoài được.

Kris ngồi phịch xuống dưới đất.

Không đi nữa.

Đưa tay chạm nhẹ vào chiếc bông tai lòng Kris chợt trùng xuống.

Thật ra lúc Khang nói làm sao để Gia Bảo nhớ lại thì cô chẳng biết phải làm gì.

Lúc họ gặp nhau thì đã yêu nhau mất rồi.

Bây giờ cô không biết phải bắt đầu tưd đầu nữa.

-" đứng dậy đi"

Một giọng nói vang lên, chất giọng lạnh băng cuốn hút này chỉ có thể là Gia Bảo.

Kris ngước mắt lên nhìn, anh đã đứng đó từ lúc nào.

Kris mỉm cười đứng dậy, Gia Bảo không nhìn Kris mà bỏ đi trược.

Kris theo sau chẳng lâu sau cô đã ra đến cổng trường.

Gia Bảo chẳng nói gì thêm phóng xe đi mất.

Kris nhìn theo Gia Bảo khẽ mỉm cười.

-" giả vờ lạc đường để anh Gia Bảo thương hại.

Cô cũng cao tay thật đấy"

Không cần quay lại cô cũng biết là ai.

Thì ra Ngọc Linh lại lộ mặt thật sớm như vậy.

-" Gia Bảo không có lòng thương hại"

-" haha cô lại huyễn hoặc là Gia Bảo quan tâm đến mình sao?"..

-" đó là sự thật.

Chẳng qua có người không muốn thừa nhận thôi"

Ngọc Linh đứng khoanh tay trước ngực nhếch mép cười

-" Gia Bảo thuộc về tôi rồi.

Cô muốn dành lại, sẽ phải hối hận đấy "

-" tôi không dành thì Gia Bảo vẫn thuộc về tôi"

-" ây zô... em gái ak.

Em tự đề cao mình quá rồi đó.

Thật không ngờ Gia Bảo lại yêu phải một người thủ đoạn như cô"

-" thủ đoạn??

Cô chưa thấy đâu"

Kris nhoẻn miệng cười áp sái vào tau Ngọc Linh nói.

-" chỉ cần là thứ tôi muốn thì tôi không từ thủ đoạn để lấy lại thôi"

Nói xong cô quay gót bỏ đi

Sang hôm sau trên bản tin trường có dán một thông báo, người đứng xem đông đúc.

Kris thờ ở lướt qua không thèm nhìn.Cô thừa biết cái trò trẻ con nàu ai gây ra.

Ngọc Linh không hề biết rằng vì sự này mà lại khiến cho Gia Bảo và Kris có cơ hội gần nhau hơn.

Trong cặp của Kris đã có sẵn đơn xin nhập học trường Westhern Kings.

Vụ này của Ngọc Linh đã giúp cô được rất nhiều đấy.

Rõ dàng Ngọc Linh chẳng thể nào đấu lại được Thiên Băng.
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 57: chuyến du lịch(1)


Vào buổi sáng đẹp trời của những ngày cuối đông, trường W.K lại trở nên xôn xao khí có một sinh viên mới chuyển đến.

Khỏi cần giới thiệu cũng biết là ai rồi.

-" này đó không phải là người đẹp lần trước sao?"

- đàn em của Gia Bảo

-" là con nhỏ đó"- đám người kì dị.

-" cô thật sự muốn đấu với tôi?"

- Ngoch Linh

-" em/ mày/ cô chết chắc rồi"- cả đám cùng đồng thanh.

Kris nhếch môi cười nhạt, ánh mắt đầy thách thức.

Xem ra W.K sẽ có nhiều chuyện vui đây.

# câu chuyện một

Nhà ăn.

-" cô ta chính là người đã lấy cắp chiếc bông tay của anh Rei đấy"

-" làm vậy để anh Rei chú ý chứ gì?"

-" bám theo anh ấy đến tận đây, mặt cũng dầy thật"

-" đi, dậy cho cô ta một bài học"

Kris vẫn bình thản ngồi ăn, trường này chẳng được cái gì cả ngoài việc nấu ăn ngon.

Một toán con gái kéo đến, và chuyện vui bắt đầu.

Đám đó ngồi quanh Kris tự nhiên nói chuyện rôm rả xem Kris như không khí.

Nhưng chẳng đã động được gì đến cô, viếc đó là chuyện bình thường.

Được một lúc thì con nhỏ đối diện cô lên tiếng

-" ê tụi bấy có ngửi thấy mùi gì thối thối không??"

-"... umk nghe như mùi.."

- một nhỏ khác nói bâng quơ

-" của một đứa không có lòng tự trọng"- xong cả đám đều quay sang nhìn Kris

Bọn nó cố tình nói thật lớn khiến cả nhà ăn đều quay qua nhìn cô với ánh mắt thích thú.

Ai cũng tò mò muốn biết đám nữ quái của trường sẽ sửa men mới thế nào.

Cảm nhận được hàng trắm ánh mắt nóng dực đều dán lên người mình.

Kris vẫn bình thản nhếch môi tay vẫn đều đều cắt miếng bít tết.

-" sủa đều thật"

Giọng nói không lớn nhưng lại lạnh thấu mãng nhĩ người nghe.

Con nhỏ đầu đàn ngồi kế bên tức giận đập bàn.

-" mày nói gì?"

-" thứ như mày không có tư cách ở đây.

Cút đi"- một nhỏ khác chen vào

-" đồ lẳng lơ"

Kris chợt khựng lại rồi cũng nhanh chóng tiếp tục cắt miếng bít tết để ăn.

-" bảo mày cút đi kia mà"

Một con nhỏ đứng dậy hất đổ bàn ăn của cô.

-" bàn này của cô?"

-" phải, thì sao?"

-" vậy phải đánh giấu chứ"

-" hả..."

Ả kia chư kịp định hình lời cô nói thì

Chiếc nĩa trên tay cô đã xuyên qua bàn tay ả ghim chặt xuống chiếc bàn.

Cả nhà ăn ai nấy cũng hoảng sợ, ả kia thì la lên đau đớn.

Chuyện máu me họ thấy không ít.

Nhưng chuyện ác đôch như vậy thì họ thấy qua bao giờ.

-" đồ ăn rất quý.."

Kris dứt lời liền đạp đổ cái bàn làm nó lật ngược lại.

Đồ ăn lại văng tung tóe khắp nơi.

Con nhỏ bị nĩa ghim vào tay bị như vậy lại la càng to hơn.

-"... cho mấy người ăn, thật lãng phí"

Kris lấy giấy lau tay rồi bỏ đi, đám kia toan đuổi theo thì

-" muốn giống cô ta"

Âm vực lạnh băng khiến cho bọn họ lạnh sống lưng.

Ai nấy cũng phải kiềng dè mà để cô đi.

# câu chuyện 2

Giờ thể dục

Thể dục ở đây được học tự do, ai muốn học cái gì thì đăng kí nguyện vọng và được học theo nguyện vọng, ko bắt buộc chung một lớp.

Kris chọn bóng rổ vì đơn giản, Gia Bảo cũng chọn bóng rổ.

Tuy được tiếp xúc với trai đẹp nhưng lớp bóng rổ lại chẳng có mấy đứa con gái chọn vào.

Vì nơi đây toàn siêu sao bóng rổ, cx là một băng đản khét tiếng nhất trường.

Thế nên lớp học chỉ có Kris, Gia Bảo, cùng một đám người đó thôi.

Xui xẻo hơn là Gia Bảo chẳng mấy khi đến lớp học này.

Nên bây giờ cô đang phải đối mặt với một bầy chó hoang.

Thật ác nghiệt khi buổi học đầu tiên của cô lại bị ông thầy bắt chia đội để đấu.

-" đội thúa là phải thoát y nhé"

-" em về với đội tụi anh đi chắc chắn sẽ thắng"

-" đội của anh chắc chắn sẽ được thoát y"

Và thế một tràng cười khả ố vang lên.

Đến cả ông thầy cũng hứng thú xoa cằm.

Kris nhàm chán quay gót định bỏ đi

-" không hứng thú"

-" khoan đã một câu' ko hứng thú' là có thể bỏ đi sao, em không có quyền quyết định"

Một trái bóng rổ bay về phía cô, thì bị cô chụp gọn.

-" không tồi nếu em đứng từ đây nena chúng vào cái rổ thì bọn anh sẽ tha"

Kris thờ ơ nhếch mép cười, ném trái bóng với một lực thật mạnh, trái bóng lao đi như xé gió và đáp thẳng vào.... mặt ông thầy.

-" buổi học kết thúc"

Kris phủi tay bỏ đi, gã lúc nãy nhanh như cắt ép nó vào tường, con dao gắm ghì chặt vào cổ của cô.

-" em tưởng bọn này tha em dễ dàng sao.

Tốt nhất là ngoan ngoãn nghe lời đi, dao không có mắt đâu."

Kris bình thản nhìn thẳng vào con người đục ngầu kia.

-" súng cũng không có mắt"

Gả mở to mắt nhìn Kris, cô giọng đều đều

-" bắn ở cột sống nhẹ nhất cũng thành người thực vật.

Như vậy khả năng tỏa sáng sẽ không còn đâu"

Gã dơ hai tay lên làm điệu đầu hàng, hắn biết cô giám bắn.

Cô nở một nụ cười quen thuộc nhanh như cắt vật gã xuống đất khiến gã ngồi dậy không nổi.

Bàn chân nhẹ nhàng nâng lên rồi lại giẫm xuống bàn tay của gã.

Tiếng xương gãy quen thuộc vang lên.

Bọn kia không giám làm gì vì cô đang cầm súng.

-" bàn tay này không đủ tư cách để đụng vào quả bóng."

Gã đau đớn không thốt được lên lời.

-" hay là chơi một trò chới nhé, màu chạy tao bắn nếu mày chaỵ đến vạch sân kia là mày thoát"

Chưa để hắn kịp từ chối hay đồng ý cô đã đứng dậy bắn một viên sát tai phải của nó

-" mày có 3s"

-" 3"

-"2"...

Gã bỏ qua cơn đau chỗ tay mà cắm đầu cắm cô chạy.

《 đoàng》 một viên đạn bay sượt qua mặt gã ghim vào tường, gã xanh mặt thấy cô chuẩn bị bắn viên thứ hai thì cố gắng chạy thật nhanh.

Và... chưa thấy viên đạn nào bay ra nữa khi gã đã vào kịp vạch sân.

Hay nói đúng hơn là do cô súng đã hết đạn.

-" lần sau sẽ không chó chuyện bắn hụt đâu"

Nói xong cô bỏ đi mất dạng.

Đúng là một buổi học nhớ đời.

Ngọc Linh bước ra từ sau bức tường đi ra, mặt cắt không còn giọt máu.

Ở chỗ ả đứng cách đầu ả 1mm, một cái lỗ nhỏ khói đang còn bay nghi ngút.

Rõ dàng đó chính là viên đạn lúc nãy Kris bắn chật mà???.

C Kris thật đáng sợ có lẻ ả phải tìm thứ thâm độc hơn cô rồi
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 58: chuyến du lịch (2)


Kris ra bãi sau, cô đoán Gia Bảo đang ở đó.

Quả đúng là như vậy, Gia Bảo đang nằm trên bãi cỏ nghe nhạc, khuôn mặt ngủ say.

Kris khẽ tiến đến ngồi xuống bên cạnh ngắm nhìn Gia Bảo.

Khuôn mặt say ngủ thật đáng yêu.

Tay Kris vuốt dọc sống mũi cao.

Gia Bảo nắm chặt tay Kris

-" đừng chạm vào tôi"

Gia Bảo ngồi thẳng dậy, Kris đột nhiên lao đến ôm chặt lấy cổ anh.

-" cứ chạm thì sao?"

Cũng rất nhanh cô đã buông Gia Bảo ra, mỉm cười khoái chí rồi chạy mất" sạc xong rồi"

Gia Bảo ngồi đơ, khoảng khắc được cô gái đó ôm anh thấy thật ấm áp và... thật quen thuộc.

Một hình ảnh chợt lóe lên

Gia Bảo níu mày day hai bên thái dương

Đau

Hôm nay Kris vẫn ra bãi sau, Gia Bảo cũng ở đó.

Anh không nằm ngủ nữa mà ngồi nhìn xa xăm.

Kris ngồi xuống cạnh anh

-" vết thương thế nào?"

Gia Bảo quay sang cô thì thấy cô chỉ tay vào ngực trái mình

-" tại sao cô biết"

Kris khẽ mím môi đôi mắt cụp xuống

-" anh không nhớ?"

-" không"

Tim Kris khẽ nhói, cô quay mặt đi nơi khác.

Gia Bảo biết mình bị mất trí nhớ vì vết thương ở đó.

Bằng chứng là bốn năm trước sau khi tỉnh dậy anh chẳng nhớ cái gì hết.

Rồi có một cô gái tên Đặng Ngọc Linh đến tự xưng là vị hôn phu của anh.

Cô ta nói rõ rành mạch gia thế, họ tên của anh.

Nhưng anh lại chẳng có ấn tượng gì với những điều đó.

-" cô là lý do khiến tôi mất trí nhớ?"

Kris quay lại nhìn Gia Bảo, gật

-" tại sao"

-" vì anh nợ em"

-" còn bây giờ?"

-" em đến trả nợ.."

-"???"

-" ...một lời hứa"

Kris nhìn thẳng vào mắt Gia Bảo, ánh mắt đầy yêu thương.

-"... em sẽ tìm anh, tìm được anh rồi em lại khiến cho anh nhận ra em, sau đó sẽ khiến anh yêu lại em.

Dù lúc đó anh có đang hạnh phúc thì em cũng sẽ cướp anh về bên em"

-" móc ngoéo"

Gia Bảo khẽ níu mày, cơn đau đầu lại ập đến.

Anh đựng bật dậy

-" tôi không quan tâm những gì cô nói, từ nay tôi không muốn gặp lại cô nữa"

Kris nghe mà lòng tan nát, khẽ nuốt khan, cô nhoẻn miệng cười

-" anh là Gia Bảo?"

-" không"

-" vậy thì anh không có quyền quyết định"

Kris bước đi như chạy, cô phải dũng cảm lắm mới nói được như vậy.

Cô phải kiên trì lắm mới không để nước mắt rơi.

Vì lời hứa kia cô nhất định sẽ không bỏ cuộc.

-" cô không có lòng tự trọng sao?"

Ngọc Linh từ đâu bước ra chắn đường cô.

Kris dửng dưng như không quan tâm

-" cô đã giết anh ấy một lần rồi.

Bây giờ còn định hại anh ấy chết vì cô nữa sao?"

-"..."

-" đây là cơ hội để anh ấy bắt đầu lại.

Anh Rei đã đau khổ vì cô quá nhiều rồi.

Cô hãy buông tha cho anh ấy đi"

Ngọc Linh chuyển giọng thành van xin, Kris vẫn tỏ vẻ như không quan tâm gì.

Nhưng thật ra cô đã xao động thật rồi.

Ngọc Linh thấy cô không hề hấn gì thì hằng giọng.

-" hãy biến khỏi tầm mắt của anh Rei đi.

Sự kết hợp của hai người vốn dĩ là một sai lầm.

Đừng để sai lầm đó lặp lại một lần nào nữa"

Kris từ tốn nở nụ cười, nhẹ nhàng bước đi miệng khẽ mấp máy

-" thì ra là cô"

Vào cuối tuần W.K thường tổ chức đi chơi cho học viên vì trường này nổi tiếng là ăn chơi mà.

Địa điểm lần này sẽ là rừng.

Có vẻ nó rất thích hợp để dạy dỗ 'ai đó'

Tối

Kris có một cuộc hẹn của đội bóng rổ và đám nữ quái.

Thật vinh dự đi.

Chúng nói sẽ giải quyết rõ mọi chuyện và sau này sẽ không làm phiền cô nữa nên cô đã đồng ý.

Nơi hẹn là bãi tha ma- thật lí tưởng

Khung cảnh như phim xã hội đen, hai băng đứng hai bên, còn cô thì thản nhiên đứng ở giữa.

-" gan lắm cô em.

Nhưng hôm nay khó mà sống đấy cưng ak"

-" đàn anh chuyện gì trước xử lí trước.

Món đồ chời này để tụi em chơi trước đã"

Xem ra có vũ khí ở trong tay hai bang này gan cũng lớn lên được nhiều đấy nhỉ.

-" không biết kính trên nhường dười ak.

Bọn tao trước"

-"@@&&&$##..."

-"@@$$&###..."

Giữa bãi tha ma yên tĩnh bây giờ vì bọn họ mà trở nên ồn ào hơn.

-" ồn... cùng lên đi"

Giọng nói nhẹ nhàng mà lạnh căm, khiến cuộc cãi vã dừng lại.

Mọi nhãn lực đều dồn hết lên người Kris.

-" chết đến nơi mà còn già mồm"

-" cưng thích thì chiều"

Cả hai bên lập tức lên nòng, cầm súng chĩa về phía cô.

Nghe mà thật đã tai.

Bỗng có một bóng người từ trên cây nhảy xuống đứng cạnh cô.

Cô cũng hơi bất ngờ

-" anh Rei"

-" đại ca?"

Hai tên cầm đầu ra hiệu không bắn.

-" đại ca anh làm gì ở đây?"

-" ồn.

Không ngủ được"

Gia Bảo đưa tay phủi phủi mấy chiếc lá còn bám trên áo xuống.

Tên đàn em trở về vẻ sợ sệt, đụng vào ai chứ đụng vào người này thì e sẽ khó sống.

-" bọn em giải quyết một số chuyện riêng nên ảnh hưởng đến giấc ngủ của đại ca thật xin lỗi"

-" cút"

-" anh Rei hôm nay anh phải để em giải quyết cái con nhỏ này đã.."

Con nhỏ đầu đàn mạnh miệng lên tiếng.

Gia Bảo vẫn dửng dưng, họ có thể thấy Gia Bảo chính là đang bảo vệ Kris.

-" đại ca nếu anh không tránh ra thì đừng trách em không khách khí"

Tên đó bỏ tay xuống, súng đồng loạt được đưa lên chĩa thẳng vào hai người.

Gia Bảo chẳng có gì là quan tâm giọng lạnh hơn

-" bãi tha ma có rất nhiều phôtpho, đó là chất rất dễ cháy.

1 phát súng, một đám lửa, 100 người chết kể cả mày"

Gia Bảo bình thản đi đến trước họng súng của gã

-" bắn đi"

Tay gã run run, hắn biết Gia Bảo không bao giờ nói sai.

Đưa tay lên súng lại một lần nữa được hạ xuống.

Gia Bảo đi đến bên Kris nắm tay cô kéo đi

Hai bên tức muốn hộc máu nhưng lại chẳng làm được gì.

Chỉ biết chống mắt lên nhìn con mồi dần xa.

《 đoàng》

Còn chưa hiểu chuyện gì họ đã nghe thấy tiếng súng.

Một đám lửa nhanh chóng bùng lên thiêu cháy hết toàn bộ những gì ở đó và lan ra một cách nhanh chóng.

Đám kia không thể thoát được kết cục này.

Gia Bảo vứt khẩu súng vào đám lửa rồi bước đi.

Để lại phía sau là tiếng kêu gào đau đớn của bọn kia.

Kris nhìn Gia Bảo tủm tỉm cười.

-" anh bảo vệ em"

-"..."

-" vì sao?"

-" không vì sao cả"

Gia Bảo là người không thích vòng vo.

Yêu hay không yêu anh đều rất rõ, chỉ là có nói hay không thôi.

-" vì anh đã bắt đầu có tình cảm với em?"

Kris cũng vậy luôn là người 'đánh thẳng'

-" tôi yêu cô?"

Gia Bảo không trả lời mà hỏi vặn lại, Kris khựng người nhẹ nhàng gật đầu

-" rất yêu"

-" vậy tại sao tôi lại không nhớ một chút gì về cô"

Kris nuốt khan, cô...

đau

-" cô yêu tôi?"

Vẫn là một cái gật đầu chắc nịch

-" vậy tại sao cô lại nổ súng"

Kris quay đầu đi nơi khác

-" vì đó là việc phải làm"

Kris không biết nói gì hơn nữa.

Gia Bảo nhếch mép cười

-" vậy cô còn muốn gì ở tôi nữa?"

-" em đã nói rồi, lời hứa"

-"..."

-" em sẽ khiến anh yêu em"

-" cô nghĩ mình làm được"

-" em làm được rồi".

Kris mỉm cười ranh ma, Gia Bảo thoáng sững người, vội quay mặt đi nơi khác để... lãng tránh.

Gia Bảo cảm giác lồng ngực mình thật khó chịu, tim đập nhanh liên tục.

Sự xuất hiện của cô gái xa lạ này lại khiến anh chú ý từ lúc nào.

4 năm qua sống trong cuộc sống ảm đạm chỉ một màu lạnh căm.

Đến khi cô gái ấy đến lại gợi lên đôi mắt xanh đen kia một cảm giác thân quen.

Cả hai đồng thời nhận ra tất cả.

Nhưng đồng thời cũng quên rằng

Bàn tay của họ

Vẫn đang nắm thật chặt lấy nhau.
 
[Nữ Phụ] Khi Nữ Phụ Không Cần Nam Chính.(Full)
chương 59: cặp đôi


-" tình hình sao rồi??"

Dĩ An ở đầu dây bên kia réo lên ầm ĩ.

Mới sáng sớm nhỏ đã gọi cho cô hỏi thăm tình hình của Gia Bảo.

-" không có gì"

Kris hời hợt trả lời, Dĩ An nghe vậy liền xổ một tràng

-"..v..v.. cậu phải tần công đi chứ, phải dạy cho con Ngọc Linh kia biết thế nào là lễ độ....v..v...."

Chung quy lại ý của Dĩ An là muốn làm cho Ngọc Linh tức.

Ngay từ lần đầu gặp ả nhỏ đã không ưa rồi, nhỏ ghét nhất là loại em gái nuôi đó《 ý là bạch liên hoa》.

Kris vừa đi đến trường vừa nghe nhỏ thao thao mà nhức hết cả đầu.

Đến một khúc ngoạt thì cô khựng lại.

Một người con trai cao dáo đang đứng cạnh chiếc xe moto đen bóng.

Mái tóc lòa xòa che đi đôi mắt, để lại chiếc mũi cao và đôi môi mỏng.

Hai tay khoanh trước ngực ra vẻ chờ đợi.

-"...v...v.. tớ muốn thấy con nhỏ đó phát điên lên...."

Kris nhoẻn miệng cười

-" 30' nữa lên trang web trường W.K sẽ thấy"

Kris tắt máy rồi đi đến chỗ Gia Bảo, anh không nhìn cô mà chỉ đưa nón bảo hiểm cho cô lên xe và rồ ga.

Cô nhanh chóng leo lên xe và thế mà phóng đi.

W.K

Một cảnh tượng ngoạn mục như vậy muốn tránh khỏi dư luận là điều hoàn toàn không thể.

Toàn bộ học viên trường W.K đều trố mắt lên nhìn Gia Bảo và Kris.

Trong đó cũng không thể tránh khỏi ánh mắt của Ngọc Linh.

Cô ta như muốn lao tới mà xé xác cô nhưng rồi vẫn phải giữ hình tượng.

Cô ta cười giả lã bước về phía hai người.

-" anh cho em ấy đi nhờ xe ak"

Cô ta nói khá to, Gia Bảo bước xuống xe, Kris nhếch miệng cười rồi cả hai đi thẳng chẳng ai có hành động gì như là quan tâm đến cô ta.

Ngọc Linh tức lắm, lại còn xấu hổ nữa nhưng chẳng làm gì được.

Ả lấy điện thoại ra

-" cho tôi gặp chủ tịch"

Vì bây giờ còn sớm nên Kris và Gia Bảo ra bãi sau ngồi.

Theo thói quen Gia Bảo nhét headphon vào nghe.

Kris dựt một bên nhét vào tai mình.

Gia Bảo thấy vậy khẽ níu mày.

-" đây là việc tình nhân thường làm?"

Kris mỉm cười đưa tay lên xoa xoa chỗ níu mày của Gia Bảo

-" đừng khó chịu như thế, chỉ hôm nay thôi"

Kris nói giọng nhẹ như gió thoảng, nghe có chút man mác buồn.

Gia Bảo thấy vậy cũng chẳng nói gì mặc cô muốn làm gì thì làm.

Gia Bảo vẫn chưa thật sự thích Kris, anh có cảm giác có lúc cô làm cho anh rất thích cô nhưng cũng có lúc cô làm cho anh thấy khó chịu.

Gia Bảo không biết mình có yêu cô hay không nên đã cho cô một ngày.

Hết hôm nay anh sẽ quyết định yêu cô hay không.

Gia Bảo không phải là người thích chơi trò tình cảm như này.

Nhưng không biết vì sao khi Kris đề nghị anh đã đồng ý.

Ngồi một lúc chuông vào học cũng reo.

Hai người đứng dậy bước vào lớp.

Khu giảng đường của năm2 và năm3 tách biệt nhau nhưng Gia Bảo vẫn thấy Kris đi theo mình thì hỏi

-" không vào lớp?"

Kris bước đến nắm tay Gia Bảo

-" vì...

24h .. rất quý"

Nói đến đây tay cô siết chặt bàn tay của Gia Bảo hơn.

Gia không nói gì kéo cô đi về phía nhà xe.

Kris lại níu tay anh, chỉ ra cổng, cô... muốn đi bộ.

Hai người đi thật lâu trên con đường dài.

Chợt Kris kéo Gia Bảo vào một quán kem.

Lại là phục vụ nam, hắn nhìn cô đến ngây ngất.

-" em uống gì"

Giọng điệu bỡn cợt của hắn làm cho Gia Bảo ngồi đồi diện khó chịu, nhưng rồi cũng không quan tâm lắm.

-" 2 cà phê sữa"

Kris cũng chẳng dỗi hơi mà quan tâm đến hắn, không thèm cầm thực đơn mà gọi luôn.

-" tại sao vào đây?"

-" cà phê sữa?"

Gia Bảo lại tiếp tục hỏi.

-" anh từng nói rất thích uống cà phê sữa"

Gia Bảo nhìn ra cửa sổ ánh mắt xa xăm như đang cô nhớ lại chút kí ức gì đó... nhưng hoàn toàn không thể.

-" cô biết rất nhiều về tôi?"

Kris cụp mặt xuống cười nhạt

-" hoàn toàn không"

Phải.

Kris chẳng biết gì về Gia Bảo cả, sở thích, thói quen, màu sắc,... ngay cả nhà của anh cô cũng chẳng biết.

Vậy mà cô dám lớn tiếng nói mình yêu Gia Bảo.

Lần đầu tiên cô thấy mình không có tư cách để nói đến câu ấy.

Cả hai lại rơi vào im lặng, chỉ còn mùi cà phê thơm ngon bay phơ phất trên không trung.

Thật lạ lùng khi hai người vào quán kem chỉ gọi mình cà phê.

Không sao cô thích như vậy.

Rất nhanh chiều dần buông xuống.

Kris tự cười chế giễu bản thân mình.

24h rất quý giá nhưng lại chẳng để lại ấn tượng gì.

Điểm dừng chân cuối cùng là ngọn đồi, hai người hướng mặt nhìn về phía ánh nắng cuối cùng của ngày.

Kris dột nhiên quay sang Gia Bảo.

-" lần cuối cùng hẹn chúng ta hẹn nhau là ở nơi này"

Gia Bảo nhìn quanh, ánh sáng chiều vàng hiu hắt dọi lên khuôn mặt của hai người.

Cảnh đẹp nhưng lại phủ lên một màu u ám, là nỗi buồn của ai đó chăng.

-" đây cũng là nơi..."

-".."

-" anh không nhớ?"

-" không"

Kris nuốt khan, rồi bỗng nhiên Kris khiễng chân hôn lên má của Gia Bảo.

-" em yêu anh, Gia Bảo"

Kris nghiêng đầu nói, Gia Bảo ngạc nhiên nhìn cô.

Đột nhiên những hình ảnh như thước phim ùa về: khuôn mặt đỏ ửng, hai người cùng ngắm sao, đôi bông tai,.. rồi nó cũng nhanh chóng biến mất để lại là cơn đau ê ẩm.

Kris lại khiễng chân hôn lên trán Gia Bảo.

-" không sao"

Cảm nhận được vị nặm chát nơi khóe môi Gia Bảo hoi sững người.

Kris đang khóc.

Thực ra việc Gia Bảo mất trí nhớ là một tác động rất lớn đối vơi cô.

Nhưng còn gì đau khổ hơn khi người mình yêu lại không nhận ra mình.

Kris quay người bước đi thì bàn tay lại bị Gia Bảo níu lại.

-" lí do?"

-"..."

-" lí do để tôi yêu em"

Kris hơi sững người rồi cô khẽ mỉm cười.

-" trên trái đất này rất nhiều người, nhưng chúng ta lại gặp được nhau, cùng nhau trái qua những chuyện vui vẻ đến chuyện đau buồn.

Lạc nhau 4 năm nhưng rồi chúng ta vẫn tìm được nhau.

Vậy... chưa đủ để chúng ta có một tình yêu đẹp?"

Kris nghiêng đầu hỏi, Gia Bảo chợt mỉm cười ôm cô vào lòng.

Bàn tay Kris siết thật chặt, vòm ngực này, mùi hương này, sự ấm áp này nó nhớ kinh khủng.

Kris cười ranh ma nhìn Gia Bảo nói

-" thật ra không cần lí do thì anh đã yêu em rồi"

Gia Bảo xoa nhẹ mái tóc, hôn nhẹ hít lấy mùi hương bạc hà quen thuộc.

-" phải"
 
Back
Top Bottom