Ngôn Tình Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
880,838
0
0
nu-phu-hom-nay-phai-roi-di.jpg

Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
Tác giả: Thất Thất
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Nữ phụ hôm nay phải rời đi.

Tác giả: Thất Thất

Thể loại: Ngôn tình, xuyên sách, ngọt sủng, đoản văn.

Độ dài: 9 chương

Văn án

Nếu bạn thành nữ phụ trong truyện tổng tài bá đạo, bạn sẽ làm gì?

Tôi đã làm thế thân được hơn 5 năm, bạch nguyệt quang của tổng tài đã trở về nước.

Tạm biệt hai người, nữ phụ, hôm nay phải rời đi?

Tôi cầm theo tiền, bật cười.

Ngay khi tôi chuẩn bị rời đi, tổng tài lại cầu hôn tôi.

Tôi: "?"

Đây chính là mặt trái vấn đề.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Vợ Mình Mình Nuôi
  • Nữ Phụ Cá Mặn Nằm Thắng Ở Niên Đại Văn
  • Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong...
  • Nam Nữ Sống Thử
  • Thập Niên 80: Nữ Phụ Xinh Đẹp
  • Sau Khi Xuyên Thành Nữ Chính Trong Truyện Ngược
  • Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
    Chương 1


    Edit: Ngô Diệp Tử

    Beta: Hương

    "Cho cô 5 triệu NDT, mau rời khỏi con trai tôi. "3

    Trước mặt tôi, là một vị phu nhân mặc đồ hiệu. Còn kia là lời bà ấy nói với tôi.

    Tôi thấy chắc bà ấy bị điên rồi mới có thể bỏ ra nhiều tiền như vậy chỉ để đuổi một cô gái mà con trai mình coi như một thế thân.

    Nhưng tôi lại rất thích điều này.

    Tôi gật đầu như giã tỏi, bình tĩnh ra giá: "10 triệu NDT, là giao dịch nhỏ thôi, từ chối mặc cả. "1

    Bà ấy: "..."

    Chắc bà ấy nghĩ bệnh của tôi nặng quá rồi, nên vội đứng dậy xoay người rời đi. Động tác dứt khoát như vậy, hình như tôi vừa đánh mất 500 vạn tệ thì phải.

    Hối hận quá.

    5 triệu NDT đã rất tốt rồi, thời đại bây giờ trúng xổ số cũng rất khó mà.

    Tôi đứng dậy, đi theo muốn giữ bà ấy lại, đang định nói rằng có thể thương lượng lại giá cả thì đột nhiên thấy bà ấy vẫy tay về phía sau:

    "Con đã thấy rõ bộ mặt thật của bạn gái con chưa?"

    Tôi ngẩng đầu, khuôn mặt đẹp trai của Cố Trình Tiềm xuất hiện.

    Tôi: "?"

    Tôi: "!"

    Tôi: "..."

    Trong lòng tôi như có một ngàn con ngựa chạy qua, rốt cuộc bà ấy có định đưa tiền cho tôi không!?2

    Tất cả mọi sự xui xẻo đều bắt nguồn từ một tháng trước.

    Một tháng trước, tôi xuyên vào quyển tiểu thuyết ngôn tình tổng tài bá đạo này.

    Số chương cũng không nhiều lắm, nên tôi dễ dàng đưa ra kết luận.

    Tôi, Tạ Kiều Kiều, một nữ phụ phản diện, nghèo kiết xác, trà xanh, và là một kẻ thế thân.

    Vì tác giả muốn thúc đẩy nội dung cốt truyện, mang tôi đến bên cạnh tổng giám đốc Cố Trình Tiềm. Bạch nguyệt quang- thanh mai trúc mã kiêm bạn tốt của anh lúc đó đã cao chạy xa bay, đi ra nước ngoài.

    Có lẽ chuyện này đã khiến Cố Trình Tiềm bị tổn thương, nên quyết định tìm thế thân là tôi đây.

    Khoảng 4 năm sau, khi tôi đã thượng vị thành công, đính hôn với Cố Trình Tiềm thì bạch nguyệt quang lại đột nhiên về nước, phanh phui những việc xấu xa trước kia của tôi. Thế nên, Cố Trình Tiềm đá bay tôi đi, quay về bên cạnh bạch nguyệt quang. Còn tôi, rơi vào kết cục bi thảm, thân bại danh liệt, đi đến đâu cũng bị mọi người xua đuổi.

    À, Cố Trình Tiềm vì bạch nguyệt quang mà trả thù tôi, thu hồi tấm thẻ hồi trước đã cho tôi, còn bắt tôi đi làm bốc vác gạch ở công trường.

    Tên tổng tài này có vẻ không phải người tốt.

    Nhưng, tôi nghĩ mình vẫn có thể cứu vãn được.

    Một tháng trước khi xuyên đến đây, tôi đã liều mình để cứu tổng tài.

    Để tạo nên tình tiết cảm động này, tôi đã tự tạo ra một vụ tai nạn. Khi chiếc ô tô lao đến, tôi vội đẩy Cố Trình Tiềm ra, cũng còn may, tôi cũng chỉ bị xây xước nhẹ.

    Nhưng Cố Trình Tiềm cũng đi theo thiết lập, trong lòng vô cùng cảm động. Quyết định từ bỏ bạch nguyệt quang, đính hôn với tôi.

    Sau đó, mẹ Cố lên sàn, vì bà ấy chỉ chấp nhận bạch nguyệt quang là con dâu, nên đã dùng 5 triệu NDT, đuổi tôi đi.

    Suy cho cùng, tôi cũng chỉ là cô bé lọ lem, không thích hợp làm phu nhân nhà giàu.

    Hừ, so sánh cô bé lọ lem với tôi là đang sỉ nhục cô bé lọ lem. Ít nhất cô bé lọ lem còn có tấm lòng lương thiện, còn tôi chỉ là một nữ phụ phản diện vì để đạt được mục đích mà không từ bất kỳ thủ đoạn.

    Tôi đã sớm suy nghĩ kỹ rồi, tôi sẽ lấy 5 triệu NDT hoặc 10 triệu NDT của bạch nguyệt quang rồi rời đi, Cố Trình Tiềm không bao giờ tìm thấy được tôi nữa.

    Nhưng trong nguyên tác, tôi đã lạnh lùng từ chối yêu cầu mẹ Cố, nên Cố Trình Tiềm mới không xuất hiện.

    Được rồi, khá lắm. Mẹ Cố tạo thêm đất diễn cho anh.

    Đương nhiên, ở trong nguyên tác, mẹ Cố cũng rất muốn cho anh xuất hiện.Nhưng lúc đó tôi từ chối rất dứt khoát, dù anh có xuất hiện cũng không có công dụng gì.

    Nhưng... tình huống này... thực sự rất lúng túng.

    Nhưng không sao, "Chỉ cần bạn bạn không ngại, người ngại sẽ là người khác"- đây là chân lý mà tôi luôn tin tưởng đấy.1

    Tôi nhìn Cố Trình Tiềm, Cố Trình Tiềm nhìn tôi.

    Một giây sau, anh hỏi: [Kiều Kiều, em không muốn nói gì với anh sao?]

    Có.

    Tôi nói: [Anh có định nhân đôi số tiền đó lên không, 10 triệu NDT?]

    Cố Trình Tiềm: [...]

    Tôi nói tiếp: [Thật vô lý, khi giá trị của vị tổng tài chỉ giá trị bằng 5 triệu NDT, anh thấy có đúng không]

    Cố Trình Tiềm: [...]

    Tôi tiếp tục tẩy não anh ấy: [Trong truyện, các vị tổng tài khi mở miệng ra là hô 10 triệu NDT, không thể để làm mất mặt nghề tổng tài được, càng không thể người khác nghĩ nghề tổng tài rất dễ làm.]1

    Cố Trình Tiềm: [...]

    Cố Trình Tiềm im lặng tầm khoảng 3 giây, từ trong túi móc ra tấm thẻ.

    Tôi cảm thấy anh vô cùng biết điều, động tác móc thẻ cũng rất đẹp trai, đang định cầm lên xem, anh nói: [Hầy, cứ tưởng chỉ bị ngốc thôi, nào ngờ bây giờ có bị tổn thương não, phải làm sao bây giờ.]

    WTF!

    WTF!

    Nghe thử đi, đây có tiếng người không?

    Càng tuyệt hơn, anh lôi bệnh án của tôi ra.

    Tôi: [!!!!!?]

    Anh không chỉ không biết nói tiếng người, còn không biết cách làm người!
     
    Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
    Chương 2


    Edit: Ngô Diệp Tử

    Beta: Hương

    Tôi được Cố Trình Tiềm đưa về bệnh viện tái khám.

    Đúng, là tái khám.

    Một tháng trước, một tên bác sĩ tiểu bạch kiểm bởi vì tôi không hợp tác với anh ta để khám bệnh, nên đã nhíu mày gọi tên tôi "Tạ Kiều Kiều" rồi mạnh mẽ lôi tôi đi kiểm tra, tôi mượn điện thoại di động của anh ta để xem đồng hồ và nhìn bộ dạng hiện tại của mình, tôi biết, tôi đã xuyên sách.

    Đừng hỏi tại sao tôi không có điện thoại di động, phải hy sinh một số đạo cụ để mọi người thấy vụ tai nạn xe hơi dàn xếp trở nên thảm thương hơn.

    Sau đó tôi tìm hiểu sơ qua về cốt truyện.

    Tôi phải nằm trên giường bệnh suốt một tuần, đợi đến khi vết thương trên người đã lành lại, tôi quyết định chạy trốn khỏi bệnh viện.

    Đương nhiên chạy trốn thất bại.

    Bởi vì cái bác sĩ tiểu bạch kiểm không có đạo đức kia đi mách lẻo với Cố Trình Tiềm.

    Vì thế, tôi hét vô số câu nói "Tôi không có bệnh" nhưng... đề vô vọng. Cố Trình Tiềm vẫn đưa tôi về biệt thự, ở nhà dưỡng thương.1

    Và tất nhiên tôi phải thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra.

    Lúc này, tôi buồn bã ngồi chờ ở phòng khám bệnh.

    Vẫn là tên bác sĩ tiểu bạch kiểm kia, hắn nhìn tôi với vẻ mặt buồn bã, còn buồn bã hơn cả tôi: "Tạ Kiều Kiều, nếu kiếp trước tôi không đào phần phần tổ tiên của cô, tôi không phải nợ cô nhiều như vậy."

    Anh ta tức giận đến nghiến răng nghiến lợi mà nói: "Nếu cô không chịu phối hợp, tôi sẽ một nơi mà Cố Trình Tiêm không tìm thấy được cô để đánh cô một trận, cô có tin không?"1

    Tôi: "......"

    Tôi hiểu vì sao anh ta lại nói như vậy, bởi vì anh là nam phụ tên Trần Ý, lốp xe dự phòng của bạch nguyệt quang, người đàn ông chung tinh, đồng thời cũng là thanh mai trúc mã của bạch nguyệt quang.1

    Mặc dù không có tiền như Cố Trình Tiềm, nhưng tài sản lên tới 100 triệu NDT, tổ tiên truyền lại, như anh ta chỉ muốn làm một vị bác sĩ.

    Bởi vì bạch nguyệt quang đi du học, anh ta nghi ngờ là do tôi xúi giục vì vậy anh ta đối xử với tôi rất tệ.

    Và với tư cách là một bác sĩ, một vị bác sĩ chuyên khoa não kiêm bác sĩ tâm lý nổi tiếng trong nước và ngoài nước, được Cố Trình Tiềm tin tưởng và mời đến để khám bệnh cho tôi. Hắn nói mấy vết bầm chỉ cần mấy ngày khỏi. Và đương nhiên nỗi oán hận của bác sĩ tiểu bạch kiểm đối với tôi ngày càng lớn hơn.

    Tôi cảm thấy mình không thể chịu đựng thêm được nữa.

    Tôi nhíu mày, lườm anh ta nói: "Lâm Nguyệt Bạch muốn quay trở về nước, anh theo đuổi cô ấy về dinh chưa? Có thời gian ở đôi co với tôi, nên nghĩ cách theo đuổi Lâm Nguyệt Bạch đi."

    Lâm Nguyệt Bạch chính là tên của bạch nguyệt quang.

    Quả nhiên, tôi vừa dứt lời, vẻ mặt hung dữ của người đàn ông theo đuổi thất bại này liền biến mất, vẻ mặt phấn kích nhìn tôi: "Nguyệt Bạch sắp trở về nước sao? Sao cô ấy không báo với tôi nhỉ, cô có số liên lạc của cô ấy từ lúc nào?"

    Tôi: "......"

    Uh... Thượng đế ngài mau ra giải thích.

    Nhưng mọi chuyện không dễ giải quyết, lúc trước Lâm Nguyệt Bạch bị "tôi"- cô bạn đạo đức giả bức phải đi ra nước ngoài học, chúng tôi không liên lạc nữa.

    Không, không chỉ là hai người chúng tôi không còn liên lạc, vì cô ấy thay đổi hết phương thức liên lạc, nên không còn ai có liên lạc với cô ấy được.

    Tôi chọn im lặng.

    Im lặng bao trùm suốt buổi tái khám hôm nay, và im lặng cũng là kẻ hủy diệt câu chuyện của ngày hôm nay.

    Khi tôi ra khỏi bệnh viện, tôi từ chối không muốn nói chuyện với Trần Ý.

    Trần Ý cũng không thể chịu nổi cơn tức giận này, lúc anh và Cố Trình Tiềm đi ra khỏi bệnh viện, cố tình nói với Cố Trình Tiềm: "Tạ Kiều Kiều tuy rằng sức khỏe không gặp vấn đề, nhưng não bộ bị tổn thương. Đó chính là hội chứng Capgras. Cậu coi chừng cô ấy cẩn thận, không được lơ là!"

    (Hội chứng Capgras hay hoang tưởng Capgras là một chứng bệnh lạ gây rối loạn nhận diện. Người mắc phải hội chứng này thường có ảo tưởng sai lầm về những vấn đề, con người, sự vật xung quanh họ. Căn bệnh này được đặt theo tên của nhà khoa học tìm ra nó - Joseph Capgras (sinh năm 1873 mất năm 1950)

    Tôi: "......"

    Không, cái tên bác sĩ tiểu bạch kiềm đúng là không y đức.

    Trần Ý không biết chuyện tôi xuyên sách, kết hợp hành động rời khỏi Cố Trình Tiềm của tôi trong khoảng thời gian này của ta, liền gán ghép cho tôi từ này.

    Hội chứng Capgras, cái tên rất dài, ý nghĩa rất đơn giản, tôi còn tưởng rằng Cố Trình Tiêm bị người khác cướp mất thân thể. Nên muốn chia tay, muốn đi tìm Cố Trình Tiềm mà tôi yêu

    Cố Trình Tiềm nhìn anh ta: "Cậu lại nói xấu Kiều Kiều. Cậu có tin không? Tôi cũng không ngại đánh cậu một trận để cậu biến thành bệnh nhân tâm thần luôn đâu."

    Trần Ý: "......"

    Tuy Cố Trình Tiềm bảo vệ tôi, nhưng anh thực sự tin lời nói lung tung tên kia, đối xử với tôi như một bệnh nhân tâm thần.

    Tôi ngồi trên ghế sofa nghĩ cách làm thế nào chia tay với anh ta, trong lòng thầm mắng mẹ Cố.

    Mẹ Cố đúng là kẻ bất tài.

    Rõ ràng lúc bà ấy đi đến tìm tôi, tôi cố giả bộ tham tiền để bà ấy hận không thể khiến tôi biến mất, rồi để bà ấy giấu diếm tung tích của tôi, và phải đảm bảo an toàn cho tôi, tuyệt đối không thể để Cố Trình Tiềm tìm thấy tôi.

    Ai ngờ, mẹ Cố đúng là một kẻ không đáng tin cậy!

    Vì con trai bỏ 500 vạn NDT cũng tiếc, vừa nhìn đã biết không phải là con ruột!!!

    Và ngay cả khi bà ấy không nỡ bỏ số tiền đó ra, ít nhất cũng phải giúp tôi tìm cách chạy trốn chứ!!? Mấy năm nay tôi làm thế thân cho bạch nguyệt quang, cũng kiếm được mấy trăm vạn từ trên người Cố Trình Tiềm, tôi vẫn có tiền chạy trốn.

    Nhưng bất ngờ thay, điều mà bà ấy muốn là con trai của bà ấy có thể nhìn rõ bộ mặt thật của tôi.

    Hầy...

    Mấy ngày hôm nay, tôi không biết mình đã nói chia tay với Cố Trình Tiềm bao nhiêu lần, Cố Trình Tiềm không thèm để tâm tới, còn giám sát tôi suốt hai mươi bốn giờ.

    Tôi buồn, tôi khó chịu, tôi nên tìm lý do gì để chia tay cố Trình Tiềm rồi bỏ trốn đây?

    Khi tôi đang lo lắng suy nghĩ thì anh cầm một quả việt quất lên rồi dịu dàng nói: "Há miệng ra nào."

    Tôi đang tập trung suy nghĩ nên theo phản xạ mà ngoan ngoãn há miệng ra, cứ thế để anh đút quả việt quất cho tôi ăn, hỏi: "Em đang nghĩ chuyện gì?"

    Ngón tay vuốt v3 bờ môi tôi, khiến tôi rùng mình một cái.

    Anh tiện tay giúp tôi lau sạch nước ở khóe miệng.

    Tôi: "......"

    Được. Rất biết cách tán tỉnh.

    Được ông trời ban phát một khuôn đẹp trai quyến rũ như vậy, ai mà chịu được.

    Nhưng không chịu được cũng phải ráng mà cố chịu, mạng sống vẫn quan trọng hơn a.

    Tôi ngồi xuống, nói: "Cố tổng, chúng ta chia tay đi."

    Động tác đút việt quất cho tôi ăn của Cố Trình Tiềm khẽ dừng lại: "Đừng nghĩ mấy chuyện huyên thuyên trong lúc đầu óc đang gặp vấn đề."

    Tôi: "......"

    Tôi muốn đòi lại công bằng cho mình!!!

    "Tôi không hề bị bệnh, những gì tôi nói đều là sự thật."

    Cố Trình Tiềm đưa tay tới, mười ngón tay của anh và tôi lồng vào nhau, sau đó dùng một dùng một hành động khó hiểu: "Chia tay kiểu gì, chặt tay em trước hay là chặt tay anh trước."2

    Tôi: "......"

    Thú thật đi, anh thực sự tổng tài máu lạnh trong truyền thuyết sao?!

    Vì không thể chặt tay ra được, mà tôi còn bị Cố Trình Tiềm mang về công ty làm việc.

    Tôi là thư ký của anh.

    Dựa theo cốt truyện, tôi và Cố Trình Tiềm là bạn học thời đại học, à, cả Lâm Nguyệt Bạch cũng như vậy.

    Sau khi ông nội Cố mất, Cố Trình Tiền về tiếp quản công ty, tôi đi theo anh đến công ty, làm cấp dưới của anh.

    Gần quan thì được hưởng bộc lộc

    Thư ký quyến rũ tổng giám đốc để thúc đẩy cốt truyện.

    Nhưng tôi một kẻ rất am hiểu công nghệ thông tin, cảm thấy choáng váng khi nhìn thấy bảng dữ liệu thống kế.

    Tôi lựa chọn từ bỏ, tôi nói: "Cố tổng, tôi bị bệnh, tôi xem mấy thứ này không hiểu."

    Cố Trình Tiềm ngẩng đầu nhìn tôi một cái: "Kiều Kiều, em đúng biết cách vận dụng linh hoạt căn bệnh này."

    Tôi: "......"

    May thay, anh cũng không hy vọng tôi có thể sử dụng đầu óc để giúp đỡ anh trong công việc.

    Vì vậy...

    Trong phòng làm việc đã diễn ra một khung cảnh, anh thì sử dụng IQ của mình để giải quyết công việc còn tôi ở lại phụ trách làm bình hoa.

    Nhưng thật chất là do anh sợ tôi bỏ trốn cho nên mới nghĩ cách để tôi ở bên cạnh anh.

    Xét cho cùng, tôi cũng đã từng có tiền sử chạy trốn, tôi nghĩ chỉ số IQ của tôi việc chạy trốn diễn ra quá đơn giản.

    Kết quả, tôi vừa đi đến sân bay, đã bị Cố Trình Tiềm tóm về

    Tôi vẫn chưa từ bỏ ý định, chuyển sang đi tàu cao tốc, lại bị Cố Trình Tiềm bắt về.

    Cuối cùng, tôi quyết định bắt xe buýt, vừa mới đến bến xe thì lại một lần nữa bị Cố Trình Tiềm xách về.

    Sau vài lần như vậy, Cố Trình Tiềm biết được ý định chạy trốn của tôi, anh quyết định trông chừng tôi cả ngày lẫn đêm. Cho dù anh vắng mắng cũng sắp xếp vệ sĩ trông chừng tôi.1

    Tôi nói: "Cố tổng, dưa xanh hái không ngọt."

    Anh lại đáp: "Ngọt hay không không quan trọng, điều quan trọng là niềm vui khi thưởng thức dưa hấu."1

    Niềm vui khi thưởng thức cái sh*t, tôi muốn mở cái đầu anh xem bên trong chứa gì.

    Anh còn tịch thu chứng minh nhân dân cùng thẻ ngân hàng của tôi. Khiến tôi không tiền để đi chạy trốn!

    Anh nói là chờ khi tôi khỏi bệnh, sẽ đem mấy thứ này trả lại cho tôi.

    Sao tôi cảm thấy tuyệt vọng như vậy.

    Buổi tối.

    Từ công ty trở về nhà, mẹ anh cũng đến. Lúc ăn cơm còn nói với Cố Trình Tiềm: "Tuần sau Nguyệt Bạch trở về nước, hai người bọn con chơi với nhau từ nhỏ, lúc đó con rảnh thì đi đón con bé nhé."

    Chuyện lớn!!?

    Chuyện lớn a!!!

    Bạch Nguyệt Quang muốn trở về nước... Không, muốn quay về đánh tôi.

    Tay tôi run rẩy, đồ ăn kẹp trên đũa rơi xuống bàn

    Cố Trình Tiềm còn kích động hơn cả tôi, nói: "Cuối cùng Tiểu Bạch cũng chịu về nước?"

    Nghe thử đi, cách xưng hô tràn ngập sự cưng chiều.

    Mẹ Cố nhìn tôi bằng "cô thua rồi", từ tốn nói: "Đúng vậy, đến lúc đó con nhất định sẽ sân bay đón con bé."

    Trước khi ra về, còn cảnh cáo tôi: "Tạ Kiều Kiều, nếu đến lúc đó cô dám giở trò gì, khiến con trai không thể đi ra sân bay đón Tiểu Bạch. Đừng trách tôi đối xử với cô không khách khí."

    Tôi: "......"

    Yên tâm, tôi sẽ không làm nhất định, tôi phải trời đi trước khi cơn bão Lâm Nguyệt Bạch đổ bộ về nước.1

    Sau khi mẹ Cố đi khuất, Cố Trình Tiềm từ phía sau ôm chặt lấy tôi: "Yên tâm, anh tự tìm cách nói chuyện với mẹ, em đừng lo lắng."

    Tôi: "......"

    Trong lòng tôi thầm nghĩ: Cảm ơn anh. Anh bị như vậy do nguyên chủ cảm hóa anh, đáng anh phải nói những lời này nguyên chủ.

    Kết quả là, ông trời đã dồn tôi vào đường cùng.

    Tôi tiếp tục tìm cách chạy trốn và kết quả lại rơi vào sự tuyệt vọng.

    Trong lúc tôi đang tuyệt vọng, ngày Lâm Nguyệt Bạch trở về nước ngày càng đến gần.

    Cố Trình Tiêm không chút do dự mang tôi theo đi ra sân bay đón Lâm Nguyệt Bạch.

    Tôi: "......"
     
    Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
    Chương 3


    Edit: Ngô Diệp Tử

    Beta: Hương

    Ở sân bay, tôi nhìn một cô gái xinh đẹp giống như búp bê sứ chạy phía tôi giống chó hoang đứt dây cương, tôi muốn từ chối ôm cô ấy.

    Nhưng do cô ấy quá khỏe, tôi không thể thoát ra được.

    Cô ấy nói: "Kiều Kiều, tôi rất nhớ cậu."

    Vâng, cô ấy chính là Lâm Nguyệt Bạch.

    Nhưng tôi nghi ngờ điều cô ấy nói là: Kiều Kiều, tôi ước gì cô có thể biến mất.

    Bởi vì khi cô ấy nói lời này, nở nụ mỉm cười ( nham hiểm) nói nhỏ vào tai tôi: "Tôi đã trở về, cậu chuẩn bị sẵn tiếp chiêu chưa?"

    Tôi: "......"

    Tôi nhớ rõ tác miêu tả cô ấy là một nữ chính bình tĩnh, thận trọng.

    Cô ấy đột nhiên tự phá hủy nhân thiết của của mình, đi theo con đường nhân vật phản diện.

    Trên đường về, Lâm Nguyệt Bạch cùng Cố Trình Tiềm vui vẻ nói chuyện, còn tôi giống như một tiểu tam.

    Lâm Nguyệt Bạch giả tạo lôi kéo một tiểu tam là tôi cùng nhau nhớ lại những hồi ức thời còn đi học. những ký ức đó không phải chuyện tốt đẹp gì. Bởi vì "tôi" muốn đi đến làm quen với Cố Trình Tiêm nên đã lợi dụng đi đến làm quen với cô ấy.

    Tôi quyết định đi ngủ.

    Tôi thực sự rất buồn ngủ, tối hôm qua suy nghĩ suốt cả đêm làm sao để bảo vệ mạng sống của mình.

    Chờ đến khi tôi tỉnh dậy, không thấy Lâm Nguyệt Bạch đâu. Còn tôi nằm thì đang ở trên giường cùng với... Cố Trình Tiềm ngồi ở bên cạnh.

    Cố Trình Tiềm nói: "Tiểu Bạch nói thứ sáu tuần sau là sinh nhật ba của cô ấy, mời bạn bè họ hàng đến dự. Tiện thể mở bữa tiệc mừng cô ấy về nước, hôm đó hai người chúng ta đi cùng nhau nhé."

    Tôi: "......"

    Ta không muốn đi, đây chắc chắn là bữa tiệc Hồng Môn Yến.

    Nhưng tôi không có quyền lựa chọn, tôi bị Cố Trình Tiêm lôi kéo đi đến dự tiệc.

    Chủ nhân bữa tiệc đương nhiên là Lâm Nguyệt Bạch, cô ấy đứng dưới ánh đèn sân khấu giống như một nàng tiên, khi nhìn thấy tôi thực sự rất ngạc nhiên. Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ không hãm hại cô ấy, làm chị em thân thiết chẳng phải tốt rồi sao?

    Theo suy nghĩ của tôi, Lâm Nguyệt Bạch chắc là đang nguyền rủa nguyên chủ ở trong lòng.

    Cố Trình Tiềm nắm lấy tay của tôi: "Nhìn anh đi, không được nhìn Tiểu Bạch!"

    Trong giọng nói còn có chút ghen tuông.

    Tôi: "?"

    Chắc chắn là tôi nhìn lầm

    Sự thật chứng minh rằng, Cố Trình Tiềm đã nói đúng, không nên nhìn Lâm Nguyệt Bạch.

    Chỉ vì tôi lén nhìn cô ấy, cô ấy liền để ý tôi, bắt đầu thực hiện bước đầu tiên của kế hoạch trả thù.

    Tôi chỉ đi chỉnh lại lớp trang điểm, tự dưng bị gánh tội danh "ăn trộm".

    Lúc ấy tôi đang ở phòng hóa trang để chỉnh lại lớp trang điểm, nhân tiện đi ra ngoài hít thở không khí, cô ấy cũng đi theo đến phòng hóa trang.

    Trước khi tôi chưa kịp tránh mặt đi, cô ấy chủ động đi về phía tôi nói: "Có một vài người không nhận mình trà xanh. Dựa vào những thủ đoạn giơ bẩn trở thành bạn gái của kẻ có tiền liền tưởng mình biến thành phượng hoàng."

    Tôi: "......"

    Tôi có đầy đủ bằng chứng nghi ngờ trước khi về nước cô đã quên mang theo bộ não từ nước ngoài về.

    Tôi không phải là người duy nhất ở trong phòng thay đồ, bởi vì ở bên tay trái là một cô gái, bên tay phải lại có thêm hai cô gái đã sử dụng mưu kế trở thành bạn gái của phú đại nhị.

    Thậm chí còn có một người đang là phu nhân nhà giàu.

    Vì thế, lời nói này của Lâm Nguyệt Bạch, chọc trúng tổ ong vò vẽ.1

    Mấy cô gái nhìn cô ấy bằng ánh mắt sắc như dao.

    Còn có một cô gái lườm cô ấy: "Có một số người, nhìn trông sáng sủa xinh gái, nhưng lại không biết giữ mồm giữ miệng."

    Lâm Nguyệt Bạch: "......"

    Tôi quyết định không tham gia vào cuộc chiến, quyết định rời đi.

    Cô ấy cũng đi theo tôi rời khỏi phòng hóa trang, cố ý va vào người tôi, sau khi ngẩng đầu lên thấy Cố Trình Tiềm đang đứng chờ tôi, thay đổi nét mặt: "A Trình, cậu đang chờ tôi sao?"

    Cố Trình Tiềm bật cười, đi đến nắm tay tôi.

    Tôi: "..."

    Thú thật, vào lúc đó, tôi thực sự rất cảm động.

    Cố Trình Tiềm khi đứng giữa tôi và bạch nguyệt quang, vẫn quyết định lựa chọn tôi.

    Nhưng, mười phút sau, Lâm Nguyệt Bạch đột nhiên nói cái vòng cô ấy định tặng bạn đã bị biến mất, gào thét nói cái vòng đó giá hơn 1 triệu NDT

    Cô nhắm thẳng vào tôi, đi đến mở ví tôi ra, cô ấy thực sự tìm thấy cái vòng trong ví của tôi.

    Tôi: "......"

    Mọi người nhìn tôi, đang nhìn tôi và vẫn đang nhìn tôi.

    Trong lòng tôi thầm nghĩ: Đừng nhìn tôi, tôi cũng không biết đang có chuyện gì xảy ra!

    Trong khi tôi xấu hổ hận không thể nào đào một cái lỗ để chui xuống đất thì Cố Trình Tiềm chỉ camera theo dõi ở trên đầu, lên tiếng: "Tiểu Bạch, cô đùa hơi quá rồi đấy."

    Lúc này cô ấy mới bĩu môi nói: "Ừ, tôi chỉ muốn khoe với mọi người, tôi tặng cho Kiều Kiều chiếc vòng giá trị hơn 1 triệu NDT. Trong lúc hai người chúng tôi va vào nhau chiếc vòng chui vào trong túi của Kiều Kiều."

    Cô ấy giải thích xong, nhìn tôi bật cười hỏi: "Kiều Kiều, cậu sẽ không tức giận đúng không?"

    Tôi: "......"

    Tôi không tức giận.

    Tôi không hề tức giận

    Ai bảo trước kia "tôi" đã dùng thủ đoạn ép cô vào đường cùng, lại thuê người đi quyến rũ cô ấy, khiến cô ấy suýt mất đi sự trong sáng, loạn truyền tin đồn cô dây dưa nhiều đàn ông, cuộc sống cá nhân hỗn loạn.

    Nhưng... chuyện này đâu có chuyện gì liên quan gì đến tôi, lại không phải do tôi làm.

    Tôi càng nghĩ càng cảm thấy tức giận.

    Cô ném chiếc vòng vào tay cô ấy, mạnh đến mức khiến cơ thể của cô ấy loạng choạng suýt ngã.

    Sau đó, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cảm ơn lòng tốt của cô, món quà quá quý, tôi không thể nhận được."

    Cố Trình Tiềm đã nhanh chóng tiếp lời trước khi Lâm Nguyệt Bạch nổi giận, anh đứng chắn ở trước mặt tôi rồi nói: "Tiểu Bạch, cảm ơn lòng tốt của cô, tôi nghĩ để tôi tặng dây chuyền bạn gái của tôi sẽ tốt hơn."

    Tôi thấy Lâm Nguyệt Bạch trợn trừng mắt lườm Cố Trình Tiêm.
     
    Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
    Chương 4


    Edit: Ngô Diệp Tử

    Beta: Hương

    Lâm Nguyệt Bạch đã tiến hành bước đầu tiên, đang chuẩn bị bước tiếp theo.

    Hôm đó là ngày cuối tuần, Cố Trình Tiềm đưa tôi về nhà mẹ ăn cơm. Kết quả là Lâm Nguyệt Bạch cũng có mặt ở đó.

    Tôi thầm gào thét ở trong lòng, có một dự cảm không lành hiện lên trong đầu, linh cảm vừa mới xuất hiện, Lâm Nguyệt Bạch nhìn tôi bằng ánh mắt khiêu khích.

    Sau đó, ánh mắt của cô ấy di chuyển xuống phía dưới, đây là món quà Cố Trình Tiềm mua để tặng mẹ Cố.

    Bên trong là một bộ sườn xám được đặt may thiết kế riêng.

    Khoảng thời gian trước, mẹ Cố rất thích xem show thời trang, rất thích sườn xám.

    Bộ sườn xám được Cố Trình Tiềm đặt may riêng vì muốn hòa hoãn mối quan hệ giữa tôi và mẹ anh ấy. Vì vậy anh đã đi tìm nhà thiết kế nổi tiếng ấy để đặt bộ sườn xám này.

    Mẹ Cố đã hẹn gặp nhà thiết kế kia rất nhiều lần, nhà thiết kế đều từ chối, cuối cùng vẫn là Cố Trình Tiềm phải ra mắt, đương nhiên là làm dưới danh nghĩa của tôi.

    Về chuyện này, tôi phải dành lời khen Cố Trình Tiềm.

    Vì để cho mẹ anh ấy có cảm tình với tôi, anh ấy đã phải hao tốn biết bao công sức, rõ ràng nhà thiết kế kia tên Lăng Duệ Duệ cũng là bạn của anh ấy.

    Anh ấy cố tình bảo Lăng Duệ Duệ từ chối mẹ Cố, trong lúc tôi "sơ ý" vô tình giật dây bắc cầu.

    Từ khi tôi đến thế giới này, mẹ Cố tỏ thái độ ghét tôi ra mặt, hiếm khi bà ấy đối xử với tôi hòa nhã như vậy.

    Sau đó, tôi mua chiếc váy này, chắc là bà ấy cũng không muốn nợ tôi, nên đã tặng cho tôi một cái đồng hồ.

    Có thể nhìn ra được bà ấy rất thích tác phẩm của Lăng Duệ Duệ.

    Trước ánh mắt khiêu khích của Lâm Nguyệt Bạch, tôi đưa bộ sườn xám cho mẹ Cố, nói: "Dì, Duệ Duệ biết hôm nay con đến đây gặp dì, nên nhờ con mang bộ sườn xám mà dì đã đặt lần trước."

    Mẹ Cố có lẽ cảm thấy lần trước thiếu nợ tôi một ân tình, nhìn tôi cười.

    Cố Trình Tiềm đã lên tiếng đúng lúc: "Mẹ, mẹ đi vào trong kia mặc thử đi."

    Mẹ Cố nhìn Lâm Nguyệt Bạch đang ngồi bên cạnh, dặn dò Cố Trình Tiềm: "Con nhớ phải chăm sóc Nguyệt Bạch."

    Cố Trình Tiềm khẽ gật đầu.

    Lâm Nguyệt Bạch lúc này lại lên cơn động kinh, lúc nãy khi tôi đưa bộ sườn xám cho mẹ Cố, cô ấy cố để lộ chiếc đồng hồ đeo trên tay, cô ấy ngắm nhìn một lúc, lên tiếng: "Kiều Kiều, chiếc đồng này là sản phẩm nhãn hàng A đúng không?"

    Cô ấy: "Có một số người nghèo đến mức không đủ tiền mua đồng hồ nổi tiếng, nhưng cứ thích đóng kịch."

    Chắc là lần trước cô ấy vẫn nhớ tôi mặc sườn xám tham dự bữa tiệc, lại lên tiếng: "Giống như một số người rõ ràng không đủ khí chất mặc hợp sườn xám, nhưng cứ nhất quyết đòi mặc sườn xám, không toát vẻ cao nhã trái ngược nhìn có vẻ phong trần."

    Nói xong, cô ấy nắm chặt tay mẹ Cố, muốn tìm sự ủng hộ: " Dì Cố, dì thấy con nói đúng không."3

    Tôi: "......"

    Mẹ Cố: "......"

    Động tác đứng dậy của mẹ Cố dừng lại.

    Rõ ràng ba câu nói này của Lâm Nguyệt Bạch là nhằm vào tôi, nhưng cũng nhằm vào chính bà ấy.

    Đồng hồ tôi đang đeo là do mẹ Cố tặng, hiện tại tôi tặng cho mẹ Cố một bộ đồ chính là sườn xám.

    Biểu cảm trên khuôn mặt của mẹ Cố rất thú vị, đột nhiên bầu không khí trở nên xấu hổ, tôi cũng không biết nên vớt chút mặt mũi mẹ Cố hay là phối hợp cùng với Lâm Nguyệt Bạch chọc giận bà ấy, để bà ấy giúp đỡ tôi chạy trốn.

    Tôi nhìn thấy mẹ Cố sắp bùng nổ, quyết định suy nghĩ cho sức khỏe bà ấy, tôi quyết định không chọc giận bà ấy.

    Tôi nói: "Sườn xám quả thực kém dáng người, nhưng dì mặc lên người chắc chắn sẽ là tiên nữ thanh lịch."

    Lâm Nguyệt Bạch lúc này mới biết món quà tôi tặng mẹ Cố chính là sườn xám, khẽ chớp chớp mắt, phản ứng rất nhanh: "Đương nhiên dì Cố không giống với mấy loại con gái lẳng lơ."

    Tôi: "..."

    Thật sự, biểu hiện hiện tại của Lâm Nguyệt Bạch, không xứng với những gì tác giả đầu trọc đã thiết lập tính cách cho cô ấy?!

    Tôi thậm chí nghĩ rằng hóa ra trình độ của Lâm Nguyệt Bạch chỉ đến thế thôi, có lẽ tôi không cần chạy trốn nữa.

    Suốt buổi tối hôm đó, bởi vì mấy câu nói của Lâm Nguyệt Bạch, bầu không khí trở nên trầm xuống.

    Lúc đi về, mẹ Cố dặn Cố Trình Tiềm đưa Lâm Nguyệt Bạch về trước. Tôi nhìn hai người bọn họ một trước một sau rời đi, trong lòng có chút chua xót.

    Là ghen tị mới đúng.

    Tôi đã ở cùng Cố Trình Tiềm suốt hai tháng này, tuy rằng tôi luôn có ý định muốn rời khỏi anh ấy.

    Nhưng sức hút anh chính là ở đó.

    Chưa kể khuôn mặt đẹp trai khiến bao nhiêu cô gái say mê, tôi đã đi đến thế giới này được hai tháng, anh vẫn luôn chăm sóc cho tôi.

    Khi mới đến đây, trước mặt con đường cùng, nên suy nghĩ tôi có chút hỗn loạn.

    Mà Cố Trình Tiềm lại tin mấy lời nói huyên thuyên của Trần Ý mà nghĩ rằng tôi mắc hội chứng Capgras, lúc nào cũng ở bên cạnh tôi, đặc biệt quan tâm tôi.

    Có một lần, tôi nghe lén được cuộc nói chuyện giữa anh và Trần Ý.

    Ở đầu dây bên kia, Trần Ý phân tích rất hợp lý và có dẫn chứng, nói rằng căn bệnh này sẽ đi kèm theo một vài biểu hiện, và biểu hiện của tôi chính là bệnh trầm cảm.

    Ngay cả nguyên nhân tôi bị bệnh trầm cảm anh ta cũng tìm ra.

    Mẹ Cố tỏ thái độ ghét tôi ra mặt, luôn ngăn cản chúng tôi ở bên cạnh nhau, mà tôi cảm thấy xuất thân của tôi không xứng với Cố Trình Tiềm. Theo thời gian, dẫn đến tuyệt vọng.

    Sau đó, vụ tai nạn ngoài mong muốn kia lại một lần k1ch thích tôi, tôi cảm thấy Cố Trình Tiềm không phải Cố Trình Tiềm mà tôi yêu, thay vào đó tôi cảm thấy anh ấy đang muốn hãm hại tôi, nên nhất định đòi chia tay.

    Nói rất đúng

    Anh ta còn nói căn bệnh này rất khó điều trị, nhắc nhở anh chuẩn bị tâm lý trước.

    Cố Trình Tiềm sau khi nghe xong, im lặng một lúc sau mới lên tiếng: "Không có gì khó khăn cả, tôi cùng Kiều Kiều yêu nhau hơn 7 năm, cho dù cô ấy bị bệnh tôi vẫn thích cô ấy. Ngay cả khi cô quên tôi, tôi khiến cô yêu tôi thêm một lần nữa. Còn bên phía mẹ tôi, tôi sẽ tự nghĩ cách giải quyết."

    Trần Ý khẽ thở dài, cúp điện thoại.

    Vì vậy Cố Trình Tiềm đã quyết định bắt đầu lập kế hoạch《bạn gái yêu tôi thêm một lần nữa》

    Nụ hôn chào ngày mới vào mỗi buổi sáng, đều bị tôi lấy cớ chưa đánh răng từ chối.

    Vào một buổi tối, tôi nằm mơ thấy kết cục bi thảm trong truyện, nửa đêm giật mình tỉnh dậy, quay lại thấy anh đang nằm bên cạnh, còn hiệu quả hơn so với rắn bò từ trong TV quấn chặt cổ tôi.

    Tôi hoảng sợ ngã lộn nhào xuống giường.

    Anh ấy thấy tôi hoảng sợ, vội ôm tôi vào lòng dỗ dành.

    Ngày hôm sau, liền dọn sang ngủ ở phòng bên cạnh.

    Tôi biết anh ấy không ăn được cay, tôi cũng không thể ăn được, nhưng tôi muốn làm khó anh, để anh thả tôi ra, cứ khăng khăng đòi đi lẩu Tứ Xuyên, bắt anh đi ăn cùng tôi. Cuối cùng, cả hai chúng tôi đều biến thành Quan Vũ.

    (Quan Vũ, tự Vân Trường, là một vị tướng nổi tiếng thời kỳ cuối nhà Đông Hán và thời Tam Quốc ở Trung Quốc. Ông là người đã góp công lớn vào việc thành lập nhà Thục Hán, nhưng thất bại của ông là một trong những nguyên nhân dẫn đến thất bại của Lưu Bị nói riêng và nhà Thục Hán nói chung)

    Anh vội vàng rót nước vào cốc, nói chuyện: "Kiều Kiều, mặc dù chiêu "giết địch 1000 từ chỉ 800" rất khá, nhưng lần sau đừng có dùng nữa."

    Tôi trong lòng thầm mắng anh, nhưng không thể nói lên lời, vội vàng cầm kem lên ăn.

    Anh rót xong cốc nước, còn giúp lau khóe miệng đang dính kem.

    Khiến nhịp tim tôi ngày càng đập nhanh.
     
    Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
    Chương 5


    Edit: Ngô Diệp Tử

    Beta: Hương

    Sau đó tất cả các hành vi gây rối của tôi, chính bản thân tôi cảm thấy đã vượt quá mức chịu đựng mình, nhưng giới hạn chịu đựng của anh bị tôi kéo dài đến tận chân trời.

    Anh chính là người như vậy, dựa theo những gì miêu tả trong sách: lạnh lùng - chủ nghĩa đại nam tử - một lòng hướng đến công việc.

    Tôi tự vỗ đầu mình một cái, nếu tôi can thiệp vào công việc của anh, anh nhất định sẽ đuổi tôi đi.

    Vì vậy, vào một ngày nọ, khi anh vội vã chuẩn bị đi họp, tôi cố tình ngăn anh lại ngang ngược lại: "Đừng đi."

    Nhưng anh lại sờ trán tôi và quan tâm hỏi: "Em bị sao vậy?"

    Tôi vẫn ổn

    Nhưng tôi vẫn bướng bỉnh nói: "Vẫn ổn, nhưng anh không được phép đi. Hôm nay không được phép đi, anh không được phép đi vào ngày mai, ngày kia cũng như vậy!"

    Anh không chút đắn đo lôi điện thoại ra gọi cho thư ký: "Chuyển cuộc họp sang hình thức video."1

    Sau đó, thực sự không phải đi nữa.

    Tôi: "......"

    Tôi không thể tránh khỏi sự nuông chiều không có ranh giới của anh.

    Ở trong sách, anh đúng đã bị Tạ Kiều Kiều làm cho cảm động, cuối cùng mới đồng ý đính hôn với Tạ Kiều Kiều, bởi vì Tạ Kiều Kiều luôn ngoan ngoãn và không đối nghịch với anh sao?

    Vì sao tôi ngang ngược vô lý như vậy nhưng anh vẫn sống chết không chịu từ bỏ tôi?

    Và, tôi không biết liệu do tôi bị ảo tưởng, sau một khoảng thời gian ở bên cạnh anh, tôi luôn cảm giác anh rất nuông chiều tôi.

    Giống như anh đã quen với việc tôi thi thoảng tùy hứng.

    Nguyên chủ thích hoa hồng, nhưng anh luôn tặng tôi hoa huệ.3

    Đó là loài hoa yêu thích của tôi.

    Nguyên chủ thích món đồ hàng hiệu, nhưng anh chưa bao giờ tặng tôi mấy món đồ đó, ngược lại còn dẫn tôi đi vòng quanh thành phố để xem một buổi hòa nhạc.

    Phong cách nhóm nhạc đó thực sự rất đúng gu của tôi.

    Tất nhiên về điều này, tôi nghĩ rằng anh keo kiệt, không muốn mua tặng tôi những món đồ đắt tiền!

    Có rất nhiều chi tiết khác...

    Hai người chúng tôi ngồi trên sofa trừng mắt nhìn nhau, sau đó anh có đi vệ sinh để gọi điện thoại cho Trần Ý. Cái tên lăng băm Trần Ý nói, đây là biểu hiện của việc tôi không có cảm giác an toàn.

    Cố Trình Tiềm lại nghe theo, vì muốn tạo cho tôi cảm giác an toàn, quyết định gạt bỏ công việc sang một bên, ở bên cạnh tôi suốt một tuần trời.

    Cuối cùng, bởi vì tôi không thể chịu đựng được nữa, đành phải lên tiếng: "Cố tổng, nếu anh không có mặt ở công ty trong một thời gian dài như vậy, công ty sẽ gặp vấn đề đấy!!!"

    Anh nói: "Nếu bởi vì anh không xuất hiện ở công ty trong suốt 1 tuần, công ty gặp vấn đề. Mấy nhân tài anh thuê để trưng hết à?"

    Tôi: "......"

    Tôi cạn lời rồi.

    Tôi cam chịu thừa nhận.

    Vào giây phút này, tôi chua chát nghĩ, đến lúc tôi thừa nhận rằng mình đã thích anh.

    Nhưng bây giờ Lâm Nguyệt Bạch đã quay trở về, tôi không bao giờ chịu thừa nhận số phận.

    Nếu không thể giở trò với Cố Trình Tiêm được nhưng tôi tin chắc chắn sẽ rất hiệu quả đối với mẹ Cố.

    Tôi quyết định nói chuyện rõ ràng với mẹ Cố, để bà tìm cách giúp tôi thoát khỏi Cố Trình Tiềm.

    Tôi ngẩng đầu, nở nụ cười, đang định lên tiếng, chỉ cần dì giúp chỉ trong đêm nay biến mất trước mặt con trai dì ấy, nhưng bà ấy lại lên tiếng trước.

    "Nghe nói lần trước Nguyệt Bạch ở trong bữa tiệc gây khó dễ cho cháu?"

    Tôi: "??"

    A, đúng, trong giới quý phu nhân không có chuyện gì có thể che dấu, với lại lúc ấy Lâm Nguyệt Bạch gây khó dễ tôi trước mặt bao nhiêu người.

    Tôi nói: "Không phải, Nguyệt Bạch nói đó chỉ là một trò đùa."

    Đùa chứ, ngàn lần không thể để Lâm Nguyệt Bạch phá hủy hình tượng trong mắt mẹ Cố, phải để mẹ Cố nghĩ rằng Lâm Nguyệt Bạch mới chính là con dâu tương lai của bà ấy. Bà ấy mới có thể giúp tôi.

    Kết quả là, tôi đang cố gắng giải thích bà ấy hiệu, bà ấy nhìn tôi bằng ánh mắt hài lòng.

    Tôi: "!!!?"

    Không ổn rồi...

    Tôi nói, "Dì ơi, lần trước dì muốn con rời...".

    Tôi còn chưa dứt lời, Cố Trình Tiềm đã quay trở lại.

    Tôi: "......"

    Chờ đã, tại sao anh quay về nhanh như vậy?

    Mẹ Cố cũng kinh ngạc vì tốc độ của anh, hỏi: "Không phải mẹ dặn con đưa Nguyệt Bạch về sao? Hôm nay con bé không lái xe theo."

    Cố Trình Tiềm trả lời rất hiện nhiên: "Con đã gọi xe taxi cho cô ấy, còn đưa cô ấy lên xe."

    Tôi: "......"

    Logic quá quỷ gì vậy

    Cố Trình Tiềm: "Mẹ, chúng ta đi về trước."1

    Nói xong, liền kéo tôi đi theo.

    Tôi: "......"

    Hôm nay lại là một ngày tuyệt vọng.

    Đã lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba.

    Cuối tuần sau, tôi lại gặp Lâm Nguyệt Bạch ở nhà mẹ Cố, lần này cô ấy không nói những lời chọc giận mẹ Cố, mà toàn bộ quá trình lại giống như cô gái ngoan ngoãn, hiền lành, vui vẻ nói chuyện với mẹ Cố.

    Chỉ là thi thoảng lại quay sang lườm tôi một cái, khi mẹ Cố nhìn sang, lại tiếp tục đóng giả bộ dạng dịu dàng.

    Tôi chẳng có tâm trạng đối đầu với cô ấy, những việc làm trước kia của "tôi" đúng là không thể phủ nhận được. Nên lựa chọn chỗ ngồi cách xa cô ấy nhất, giả bộ không nhìn thấy cái ánh mắt khiêu khích của cô ấy.

    Nhưng tôi không chịu đựng việc cô ấy tìm đến tôi gây sự.

    Lúc mẹ Cố đi lên lầu, Cố Trình Tiềm đi ra ngoài nhận điện thoại, cô ấy đứng chặn tôi cầu thang, nhìn lên lầu chắc chắn mẹ Cố không đi xuống.

    Giọng điệu chua ngoa nói: "Tạ Kiều Kiều, chuỗi ngày đắc ý của cô sắp chấm dứt rồi. Dì Cố rất thích tôi, tôi mới con dâu tương lai tốt nhất trong lòng bà ấy."

    Tôi: "......"

    Cô ấy: "Trong khoảng thời gian này, tôi ngày ngày đến gặp dì Cố, bà ấy nhất định giúp tôi tìm cách đuổi cô đi.."

    Tôi "......"

    Tôi chân thành cảm ơn cô, tôi ao ước điều này đã lâu.

    Cô giễu cợt nói: "Đến lúc đó tôi không cần trở thành kẻ ác độc, A Trình sẽ không ghét bảo tôi. Hừ, muốn người đàn ông tôi hả, cô còn non lắm."

    Tôi: "......"

    Cô ấy còn định nói tiếp, nhưng mẹ Cố kèm sắc mặt đen xì xuất hiện ở cầu thang.1

    Đúng là cái chết tuyệt vọng.

    Tôi sử dụng ngón chân để lấy tặng căn hộ ba phòng ngủ cùng một phòng khách cho cô ấy.

    Có lẽ không ngờ mẹ Cố cũng có mặt ở đó, vẻ mặt hoảng hốt: "Dì Cố...".

    Đúng lúc này, Cố Trình Tiềm đã kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại, nhìn vẻ mặt đặc sắc của ba người phụ nữ, nói: "Mẹ, công ty tạm thời có chút việc, con muốn đi đến công ty một chuyến."

    Lâm Nguyệt Bạch lập tức nói theo: "Cháu có chút việc bận, phải đi trước"
     
    Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
    Chương 6


    Edit: Ngô Diệp Tử

    Beta: Hương

    Đi ra khỏi cửa, tôi quay sang trách Cố Trình Tiềm: "Cố tổng, tốt xấu gì anh nên đưa Tiểu Bạch về."

    Ít nhất cũng phải để tôi có thời gian bày mưu tính kế với mẹ Cố, tôi sợ rằng nếu tôi không chịu rời đi, Lâm Nguyệt Bạch sẽ phát điên, công khai những việc làm xấu xa trước kia của "tôi" hoặc tạt axit sulfuric vào mặt tôi.

    Cố Trình Tiềm nhìn tôi một cái, chậm rãi cúi người xuống, khoảng cách ngày càng gần, tôi ngửi mùi nước hoa nhàn nhạt trên người anh.

    Một khuôn mặt vô cùng đẹp trai ngày càng tiến lại gần? Tôi đỏ mặt.

    Nhịp tim tôi đập ngày càng nhanh.

    Đừng trêu chọc tôi...

    Đừng trêu chọc tôi a!!!!

    Tôi thực sự không thể chịu đựng được nữa.

    Tôi nuốt nước bọt, đưa tay lên muốn đẩy anh ra, anh nắm chặt lấy tay tôi: "Sau này đừng để ý đến Tiểu Bạch nữa, hãy để ý đến anh nhiều hơn."

    Tôi:"??"

    Anh: "Tiểu Bạch đã có bạn trai, anh đưa cô ấy về người kia sẽ ghen."

    Tôi:"???"

    Từ khi nào, tại sao tôi không biết, góc nhìn thượng đế không có điều này.

    Anh: "Với lại, trước mặt bạn gái anh đưa một phụ nữ khác về nhà, anh có cặn bã như vậy sao?"

    Tôi: "...."

    Anh ấy nói xong, liền thắt dây an toàn cho tôi.

    Mấy ngày sau, tôi đã biết bạn trai của Lâm Nguyệt Bạch là ai.

    Lăng Duệ Duệ.

    Nhưng...

    Mẹ nó, đó không phải là bạn trai, mà là bạn gái!2

    Tôi đã rất sốc.

    Lúc đó, vì bộ sườn xám mẹ Cố gặp một chút vấn đề, nên muốn đi đến phòng làm việc của Lăng Duệ Duệ.

    Cố Trình Tiềm đúng lúc đang có thời gian rảnh, liền dẫn tôi và mẹ Cố đi theo.

    Nhưng, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Lâm Nguyệt Bạch ôm Lăng Duệ Duệ, Lâm Nguyệt Bạch còn hôn lên má của Lăng Duệ Duệ.

    Tôi: "...."

    Mẹ Cố: "..."

    Người duy nhất giữ bình tĩnh chính là Cố Trình Tiềm, bởi vì anh đã biết từ trước.

    Cố Trình Tiềm bình tĩnh nhìn hai người, kéo tôi rời khỏi hiện trường.

    Tôi ngơ ngác đi theo Cố Trình Tiềm lẻn đi ngoài.

    Tôi cảm thấy xuyên một quyển sách dởm.

    Nếu không, một nữ chính tốt như vậy...

    Tại sao IQ lại...

    Còn ở bên cạnh Lăng Duệ Duệ...
     
    Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
    Chương 7


    Edit: Ngô Diệp Tử

    Beta: Hương

    Mẹ Cố có lẽ đã bị chuyện Lâm Nguyệt Bạch dọa cho sợ, trở nên sáng suốt.

    Ngay tối hôm đó gọi điện thoại cho Cố Trình Tiềm: "Con trai, con và Kiều Kiều định đính hôn vào khi nào?"

    Dựa theo cốt truyện, Cố Trình Tiềm vốn dĩ đã định cầu hôn tôi, nhưng tôi đã từ chối, hơn nữa Trần Ý còn nói tôi bị mắc hội chứng Capgras. Vì vậy, câu chuyện này không còn phần tiếp theo nữa.

    Lúc mẹ Cố gọi điện thoại cho Cố Trình Tiềm, tôi đang đứng ở bên cạnh, lúc tôi nghe thấy tim đập ngày càng nhanh.

    Trong lòng dâng cảm giác mong đợi, cũng hiện lên vô số nghi ngờ.

    Tình hình hiện tại khác xa với trong nguyên tác.

    Nhưng tôi không biết đã sai ở đâu.

    Cố Trình Tiềm nhìn tôi với vẻ mặt trầm tư, nói chuyện với mẹ Cố ở đầu dây bên kia: "Không vội, tạm thời con chưa có ý định đính hôn."

    Mẹ Cố ở đầu dây bên kia lải nhải rất nhiều thứ, tôi lại không có tâm trạng để nghe.

    Tôi cảm thấy mất mát không thể giải thích được.

    Bởi vì câu nói của Cố Trình Tiềm câu "Tạm thời con chưa có ý định đính hôn".

    Nhưng tôi không có thể hiện nó ra ngoài.

    Ngày hôm sau, tôi nhận được cuộc điện thoại của Lâm Nguyệt Bạch, khi tôi đến thế giới này, tôi đành phải hy sinh chiếc điện thoại trước đó. Cố Trình Tiềm làm theo cốt truyện, bởi vì tôi bị bệnh cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, nên đổi sim và điện thoại mới cho tôi.

    Tôi đoán rằng sẽ không ai biết được số điện thoại này của tôi.

    Vì vậy, có rất ít người gọi điện đến cho tôi.

    Lúc nhận được cuộc điện của cô ấy, tôi đã rất ngạc nhiên, đặc biệt là khi cô ấy rủ tôi đi uống cafe.

    Tôi định từ chối, nhưng cô ấy đã không cho tôi cơ hội để từ chối.

    Lúc này, tôi đang ở trong công ty Cố Trình Tiềm, Cố Trình Tiềm đang đi họp, tôi ở lại văn phòng rảnh rỗi ngồi chơi điện thoại, cô ấy lập tức xông vào. Cô ấy là đại tiểu thư của tập đoàn Lâm thị, mấy người trong công ty không dám ngăn cản cô ấy.

    Tôi bị cô ấy kéo đi.

    Tôi thật sự không biết mục đích cô ấy đến tìm tôi, tôi bắt ngồi vào ghế phu, hoảng hốt hỏi: "Lâm tiểu thư, cô đến tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì?"

    Cô ấy giễu cợt nói: "Cậu thật sự mất trí nhớ?"

    Không đợi tôi trả lời, cô ấy tự hỏi tự trả lời: "Nhìn biểu hiện của cậu chắc là thật rồi, tôi còn tưởng rằng Trần Ý đang lừa tôi."

    Tôi: "...."

    Chờ đã, không phải tên lăng băm Trần Ý đã nói với Cố Trình Tiềm, tôi mắc hội chứng Capgras?

    Anh ta không phải là một bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp, liệu phán đoán có chuẩn không?

    Tôi còn đang mãi suy nghĩ, Lâm Nguyệt Bạch vẻ mặt nham hiểm bật cười nói: "Tớ sẽ giúp cậu nhớ lại những chuyện trong quá khứ."

    Tôi: "...."

    Tôi nghi ngờ cô ấy đang định trừ khử tôi.

    Sự thật chứng minh điều tôi nghi ngờ là đúng.

    Cô ấy lái xe với tốc độ nhanh như chớp chở tôi đến cổng trường đại học, tôi đã lo lắng trong suốt dọc đường tôi sợ cô ấy muốn đồng quy vu tận với tôi.

    Lòng bàn tay trở nên ướt đẫm.

    Thật may, trên đường không gặp tai nạn, nhưng lúc đỗ xe lại xảy ra vấn đề.

    Tôi cá bằng lái xe của đại tiểu thư được mua về, lúc lùi xe vào gara còn đâm trúng cái cột bên trái.

    Một tiếng nổ lớn vang lên xem lẫn sự tiếng mắng chửi của cô ấy: "Mẹ kiếp, ở nước ngoài tôi đã quen lái bên trái!"

    Tôi: "...."

    Lúc đó tôi tựa đầu vào cửa số xe lo lắng nhìn khung cảnh trước mặt, chưa kịp hét lên đầu đã đập cửa sổ.

    Ngất xỉu.

    ......

    Tôi đã nằm mơ một giấc mơ dài.

    Tôi đã mơ thấy cảnh tôi xuyên sách vào 7 năm trước.

    Tôi cố nhớ lại cốt truyện, cảm thấy may mắn vì nữ phụ độc ác là tôi chưa làm ra những chuyện xấu xa, quyết định làm bạn thân của Lâm Nguyệt Bạch, nhắc nhở bản thân không được đi theo con đường giống với nguyên tác.1

    Vì vậy, tôi làm theo lời con tim mách bảo, quyết định trở thành người bạn thân thiết nhất của Lâm Nguyệt Bạch, nhất sau khi nhìn thấy Lâm Nguyệt Bạch xinh xắn giống hệt con búp bê sứ.

    Thậm chí, con mẹ nó, người bạn thân của tôi đã biến thành tiểu phú bà hào phóng bao dưỡng tôi.

    Nam chính là ai?

    Chả liên quan gì đến tôi cả!

    Nhưng Cố Trình Tiềm chắc chắn sẽ vẫn xuất hiện trong cuộc đời của tôi.

    Đó là ngày thứ ba sau khi tôi xuyên sách, thật tình cờ đó là ngày chủ nhật, tôi là người đến nơi khác đang ở trong ký túc xá nhàm chán chơi điện thoại.

    Lâm Nguyệt Bạch gọi điện thoại đến nói với tôi rằng máy tính cô ấy bị hỏng, cô ấy cần dùng nó gấp, bây giờ mang đi sửa không kịp.

    Tôi biết, cô ấy chỉ đang ca thán với tôi thôi và cũng không hy vọng rằng tôi giúp cô xử lý. Vì sau tất cả, ở thế giới này tôi đang học tài chính.

    Nhưng khi bạn thân gặp rắc rối, tôi nhất định phải giúp đỡ.

    Tôi nói: "Cậu cứ để đấy, để tớ đến sửa giúp cậu."

    Mặc dù học công nghệ thông tin không nhất định phải biết sửa máy tình, nhưng bởi vì máy tính của tôi thường xuyên bị hỏng, làm nhiều cũng thành quen.

    Sau đó, tôi bắt xe taxi đi đến nhà cô ấy, giải quyết xong máy tính, và còn bị cô ấy ép ở lại giúp cô ấy chỉnh PPT. Ngay lúc cô ấy nhảy ôm chặt lấy tôi và đang khen tôi hết lời. Đột nhiên Cố Trình Tiềm xuất hiện trước mặt chúng tôi.

    Anh chàng đẹp trai, đột nhiên tôi muốn lôi điện thoại khoe khoang mấy cô bạn.

    Lúc đó, tôi chưa từng gặp mặt Cố Trình Tiềm, tôi ngẩng đầu nhìn thấy anh đang mặc bộ quần áo giản dị, khuôn mặt lạnh lùng, khí chất, cao một mét tám.

    Tôi thấy Lâm Nguyệt Bạch gọi anh là "A Trình"

    Tôi chỉ có một suy nghĩ, tuy người này có vẻ ngoài đẹp trai, nhưng thái độ lạnh lùng giống như ai đó đang nợ tiền anh ta, chắc chắn là một kẻ khó ưa.

    Đúng là nguyên chủ bị mù hoặc bị tiền của anh dụ dỗ.

    Tạm biệt nam chính, nữ phụ độc ác rời đi hôm nay.

    Nhưng tôi chưa kịp giăng buồm, tôi giúp Lâm Nguyệt Bạch tải xong ứng dụng liền bị cô ấy kéo đi ăn cơm cùng với Cố Trình Tiêm.

    Nói hoa mỹ, muốn mời tôi ăn cơm vì tôi đã giúp đỡ cô ấy.

    Trong lòng tôi rất muốn từ chối, tôi không muốn dây dưa cùng với nam chính - kẻ đã hãm hại tôi.

    Tôi nhớ đến tình tiết cuối cùng, "fan quay lưng biến thành anti" của Cố Trình Tiềm liền hoảng sợ, cho dù tôi cùng anh ăn một bữa cơm hay là bạn cùng lớp, tôi quyết định giữ khoảng cách với anh.

    Và quyết định xin chuyển sang ngành khác

    Chuyển từ khoa tài chính sang khoa công nghệ thông tin.

    Nhưng không biết não của Cố Trình Tiêm có vấn đề ở đâu, bắt đầu từ ngày đó đột nhiên để ý đến tôi.

    Biểu hiện là trong lúc tôi vui vẻ thưởng thức bữa trưa ở canteen, anh và Lâm Nguyệt Bạch đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, rõ ràng là tôi cùng Lâm Nguyệt Bạch hẹn cùng nhau đi đến thư viện, cuối cùng cô ấy lại đi cùng Cố Trình Tiềm đến đây.

    Biểu hiện hiện ra, tôi đang yên đang lành ăn một bữa cơm ở căng tin trường học, anh và Lâm Nguyệt Bạch cùng nhau đột nhiên sẽ xuất hiện đối diện với tôi, mà rõ ràng tôi và Lâm Nguyệt Bạch hẹn đến thư viện, cuối cùng lại là cô ấy và Cố Trình Tiềm.

    Thậm chí có mấy lần Lâm Nguyệt Bạch rủ tôi đi chơi, Cố Trình Tiềm đều có mặt.

    Ngay từ đầu, tôi không nhìn ra, hai người này không bị nữ phụ ác độc là tôi phá rối, nên quyết định hẹn hò lúc còn đi học.

    Tôi cảm thấy rất thoải mái.

    Vì đã làm việc tốt.

    Mãi cho đến sau này, đang hẹn hò trong thư viện, Lâm Nguyệt Bạch có việc bận phải rời đi trước. Hay có lần rõ ràng tôi hẹn với Lâm Nguyệt Bạch cùng nhau xem phim, cuối cùng Lâm Nguyệt Bạch thất hẹn, lại biến thành tôi với Cố Trình Tiềm xem phim.

    Lúc này, tôi mới nhận ra.

    Gửi tin nhắn hỏi Lâm Nguyệt Bạch có ý gì?

    Lâm Nguyệt Bạch gửi nhãn dán trợn tròn mắt: "A Trình đang muốn đuổi theo cậu, cậu là đồ ngốc à? Sao lại có thể không nhận chứ!!?"

    Tôi:"??"

    Tôi:"!!"

    Tôi: "...."

    Tôi bị sốc đứng ngây ra đó, cốt truyện đã bị thay đổi từ lúc nào? Nữ chính lại muốn giúp nam chính theo đuổi nữ phụ độc ác!

    Tôi đã từ chối.

    Tôi quyết định không xem bộ phim, tôi đứng trước cửa rạp phim khéo léo từ chối Cố Trình Tiềm.

    Cố Trình Tiềm hỏi: "Vì sao?".

    Tôi nói, "Không phù hợp."

    Lâm Nguyệt Bạch cũng chạy đến hỏi tôi, tôi ngay lập tức che miệng cô lại: "Đừng nói, thật xui xẻo."

    Lâm Nguyệt Bạch mắng tôi là kẻ nhát gan, tôi trong lòng thầm phản bác lại, mạng sống vẫn quan trọng nhất.

    Nhưng Lâm Nguyệt Bạch quyết định làm nguyệt lão, từ đó về sau thi thoảng lại nhắc đến Cố Trình Tiềm trước mặt tôi.

    Sau đó tôi giả vờ như không nghe thấy, cô ấy đi vòng quanh khúc cua dốc núi lần thứ 18 nói rằng cô ấy thích một người, muốn rủ tôi cùng cô ấy đi xem cậu bạn đó chơi bóng.

    Kết quả, khi đến sân bóng rổ, thấy Cố Trình Tiềm đang chơi bóng.

    Cô ấy chỉ tay sang cậu bạn bên cạnh đang đứng nói chuyện Cố Trình Tiềm, nói đó là người cô ấy thích.

    Tôi:"??"

    Tôi còn lâu mới tin cô ấy.

    Đang định tìm cờ chuồn đi, bên cạnh truyền tiếng vỗ tay, có người ghi được ba điểm. Tôi ngẩng đầu lên nhìn, thấy Cố Trình Tiềm ở trên bóng khẽ vén áo lên, để lộ cơ bụng tám múi cùng đường nhân ngư.2

    Tôi:"!!"

    Tôi không kiềm chế được, cố gắng thu liễm biểu cảm háo sắc lại, nhưng đã bị Lâm Nguyệt Bạch phát hiện. Lâm Nguyệt Bạch chọc vào cánh tay của tôi: "Thừa nhận đi, cô thực ra đã động lòng rồi.."

    Tôi: "...."

    Vừa có tiền, vừa có nhan sắc, vừa có cơ bụng, ai mà không động tâm. Thế nhưng, điều kiện kiên quyết phải bảo toàn mạng sống.

    Tôi lại dùng tay che miệng Lâm Nguyệt Bạch lại, kích động, phản bác lại: "Yên tâm, đó là người của cậu, tớ tuyệt đối không động vào, tớ còn trông cậy sau này cậu sẽ bao dưỡng tôi."

    Lâm Nguyệt Bạch: "..."

    Lâm Nguyệt Bạch dường như đã nhìn ra được mấu chốt, và lôi tôi ra thẩm vấn.

    Cuối cùng, hùng hồn kết luận: "Kiều Kiều, tớ và A Trình chỉ là bạn tốt, tuyệt đối không có chút tình cảm nam nữ."

    Tôi lắc đầu, hiện tại không có, tương lai chắc chắn sẽ có.

    Lâm Nguyệt Bạch thấy tôi cắn chặt không chịu buông ra, đập tay lên bả vai tôi cái: "Tạ Kiều Kiều, cho dù sau này cậu có chia tay với Cố Trình Tiềm, tôi vẫn sẽ bao dưỡng cậu, được không!"

    Tôi tiếp tục lắc đầu.

    Tôi không có khuynh hướng tự ngược đãi, tôi không thích mấy người đàn ông lạnh lùng.

    Mấy loại tổng tài bá đạo bạn gửi 10 tin nhắn cho anh, anh chỉ đáp lại một chữ "ừ", đối với tôi không có chút hấp dẫn nào. Cùng lắm khi anh để lộ cơ bụng của mình thì tôi để lộ ánh mắt khao khát một chút thôi...
     
    Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
    Chương 8


    Edit: Ngô Diệp Tử

    Beta: Hương

    Tôi không chịu đựng được trước sự truy hỏi của Lâm Nguyệt Bạch, cuối cùng vẫn nói ra.

    Sau đó, tôi thu hoạch cái tên Cố Trình Tiềm thích nói lảm nhảm, anh tự tay bóp méo những thiết lập mà tác giả xây dựng cho anh, ngoại trừ thi thoảng có hơi độc mồm độc miệng.

    Tôi: "...."

    Tôi đã động lòng.

    Anh đã theo đuổi tôi tầm khoảng nửa năm, cuối cùng tôi với anh ở bên nhau.

    Ngày hôm đó, sau khi tôi ăn cơm xong, đột nhiên bụng đau thắt lại, tôi định gọi điện thoại cho Lâm Nguyệt Bạch, nhưng cuối cùng người xuất hiện chính là Cố Trình Tiềm.

    Lâm Bạch Nguyệt quyết tâm đem quân của cô ấy giao cho tôi.

    Cố Trình Tiềm đưa tôi đến bệnh viện, tôi bị viêm ruột thừa cấp tính.

    Bởi vì bố mẹ tôi ở một thành phố cách nơi đây rất xa, cuối cùng chỉ có anh ở lại chăm sóc tôi.

    Sau khi trải qua cuộc phẫu thuật, tôi yếu ớt nằm trên giường bệnh. Nửa đêm, tôi giật mình tỉnh dậy, nhìn thấy anh nằm phờ phạc bên giường bệnh, trong lòng tôi có dòng nước ấm chảy qua.

    Tôi khẽ xoay người, khiến anh giật mình, anh mở mắt ra, lo lắng nói: "Tớ đã hỏi bác sĩ qua, phẫu thuật viêm ruột thừa sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của cậu, đừng lo lắng."

    Tôi đột nhiên muốn bật khóc.

    Trong đêm yên tĩnh này, chỉ vì câu nói của anh.

    Tôi "ông nói gà, bà nói vịt" hỏi anh: "Cậu thích tớ ở điểm gì?"

    Anh có vẻ hơi bất ngờ, sau đó liền giải thích.

    Nói rằng vào ngày hôm đó nhìn thấy tôi cho con mèo hoang ăn ở cổng trường, đang cho nó ăn tôi đột nhiên bật khóc. Bình thường tôi là cô gái vui vẻ hòa động, hành động lấy tay áo lau nước mắt của tôi, khiến cho anh cảm thấy đau lòng.

    Sau đó, liền để ý đến tôi nhiều hơn.

    Để ý và để ý, dần dần thì chìm đắm và lúc nào không hay.

    Chuyện này tôi vẫn còn cũng nhớ rõ, chuyện này xảy ra khi tôi vừa mới xuyên sách.

    Ngày hôm đó, tôi gọi một phần thịt nướng ở bên ngoài đang định quay về trường ăn, khi đi ngang qua cổng trường, tình cờ nhìn thấy chú mèo hoang, tôi cũng đang nuôi một chú mèo đen, lòng thương cảm trào dâng.

    Tôi nhớ rằng đống đồ nướng vừa hay cũng có cá nướng.

    Liền chia cá cho con mèo hoang.

    Vừa mở ra, tôi quyết định ăn một mình. Nào giờ, thịt nướng cay quá, tôi bật khóc vì quá cay! Vì tôi không đem theo khăn giấy nên đành phải dùng tay áo lau.3

    Không ngờ, đây chính là nguyên nhân khiến Cố Trình Tiềm thích tôi.

    Tôi: "...."

    Tôi: "...."

    Tôi: "Nếu tớ nói ngày hôm đó tớ khóc vì ăn đồ quá cay, cậu có từ bỏ tớ không?"

    Cố Trình Tiềm: "..."

    Anh có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn kiên định nói: "Cho dù là hiểu lầm, cũng chỉ là hiểu lầm đáng yêu, tớ đã thích cậu."

    Tôi: "...."

    Anh tiện tay vén áo lên: "Tớ có cơ bụng."

    Tôi: "...."

    Cậu đã phạm quy!

    Vì tôi nhìn thấy hành động phạm quy của anh, nên tôi đồng ý trở thành bạn gái của anh.

    Lâm Nguyệt Bạch sau khi biết tin thì cười như một tên ngốc, hoàn toàn không biết chồng tương lai mình đã bị người khác cướp đi mất, còn vui vẻ kéo tôi đi đến lừa Cố Trình Tiềm chiêu đãi một bữa tiệc.

    Cô ấy uống quá chén, hùng hổ nói: "Kiều Kiều, nếu sau này A Trình không đối xử với cậu, cậu cứ quay về tìm tớ, tớ sẽ bao dưỡng cậu."

    Tôi: "...."

    Sau đó, không biết từ lúc nào cô ấy bắt đầu hẹn hò với Trần Ý.

    Sau này, cô ấy không những không bao nuôi tôi, mà còn lợi dụng tôi.

    Đó là khi chúng tôi sắp tốt nghiệp, cô ấy lôi tôi đi uống rượu, lải nhải: "Bố của tớ hy vọng sau khi tốt nghiệp tớ sẽ gia nhập công ty của ông ấy, bắt đầu học cách tiếp quản công ty, nhưng tớ muốn đi ra nước ngoài du học, Trần Ý cũng hy vọng tớ ở lại trong nước. Nhưng tớ thật sự rất muốn đi nước Y du học."

    Tôi: "...."

    Tại sao lại để một người nghèo như tôi nghe cô ấy khoe khoang sự giàu có?

    Tôi đã làm gì sai?

    Tôi trả Cố Trình Tiềm cho cô ấy có được không?

    Cô ấy vẫn còn đang lải nhải: "Kiều Kiều, cậu nghĩ tôi nên nghe theo ai?"

    Tôi tức giận vỗ vai cô ấy: "Là con gái không cần phải nghe người khác khuyên, chuyện của mình thì mình phải tự làm chủ."

    Sau đó, cô ấy thực sự tự mình làm chủ quyết định đi ra nước ngoài du học.

    Kết quả là gặp phải sự phản đối của cha cô ấy, cha cô ấy nói rằng có thể học cao học ở Trung Quốc, cũng không hề thua kém nước ngoài. Lần này con gái đi ra nước ngoài, không có ông ấy ở bên cạnh nhỡ bị ai bắt nạt phải làm sao bây giờ?

    Vì vậy, cô gái này đúng là không có đạo đức, vì để thuyết phục cha cô ấy, đã kéo tôi đến trước mặt ông ấy và nói thích tôi!

    Tôi: "...."

    Tôi: "...."

    Tôi: "..."

    Cuối cùng cô ấy cũng như ý.

    Nhưng tôi lỡ đắc tội hai người là ba cô ấy cùng Trần Ý.

    Ba cô ấy cảm thấy chính tôi đã mê hoặc con gái của ông ấy, còn Trần Ý nghĩ rằng tôi xúi dục cô ấy ra nước ngoài.

    Tôi muốn kêu oan!

    À, vì chuyện này cô ấy suýt chút nữa bị Trần Ý kéo vào danh sách đen.

    Còn tôi vẫn đi theo cốt truyện, sau khi ông nội Cố qua đời, tôi theo Cố Trình Tiềm tiến vào công ty của anh làm việc. Đồng hành cùng anh trong suốt năm tháng tâm xuân, bây giờ anh đang sở hữu một trung tâm thương mại.

    Mặc dù mẹ Cố tỏ thái độ không thích tôi ra mặt, bà ấy cảm thấy Lâm Nguyệt Bạch cùng Cố Trình Tiềm mới môn đăng hộ đối.

    Nhưng vào ngày bình yên, Cố Trình Tiêm chở tôi đi chơi khắp thành phố, đến gặp nhóm nhạc mà tôi yêu thích, định cầu hôn tại nhà hàng tôi thích.

    Kết quả là, một vụ tai nạn xảy ra.

    Trên đường đi, xe của chúng tôi đâm vào xe người khác. Không quá nghiêm trọng, nhưng tôi đã bị mất trí nhớ, tôi quên mất ký ức sau khi xuyên sách.

    Một lòng một dạ muốn chia tay Cố Trình Tiềm.
     
    Nữ Phụ, Hôm Nay Phải Rời Đi
    Chương 9


    Edit: Ngô Diệp Tử

    Beta: Hương

    Khi tôi tỉnh dậy, vừa mở mắt ra, tôi một lần nữa nhìn thấy Trần Ý bộ dáng hả hê đứng bên cạnh Lâm Nguyệt Bạch. Còn Cố Trình Tiềm đang giận dữ mắng Lâm Nguyệt Bạch.

    "Lâm Nguyệt Bạch, tôi kêu cô trở nước để xử lý chuyện mẹ tôi, tôi không kêu cô trở về giết người!"

    "Nếu tôi sớm biết ý định giết người của cô, tôi tuyệt đối không cho cô số điện thoại mới Kiều Kiều!"

    Lâm Nguyệt Bạch phớt lờ anh, sụt sịt hỏi Trần Ý: "Kiều Kiều không sao chứ, nếu xảy ra chuyện, tôi chăm sóc cô ấy suốt đời."

    Sau đó, hai người đàn ông đồng thanh trả lời: "Đừng có mơ!"

    Tôi: "...."

    Tôi mỉm cười nhìn Lâm Nguyệt Bạch nói: "Tiểu Bạch, hãy bao dưỡng tôi."

    Sau này, khi tôi và Cố Trình Tiềm kết hôn, tôi mới biết lý do vì sao Trần Ý lại nói với Cố Trình Tiềm rằng tôi mắc hội chứng Capgras.

    Mặc dù trước kia tôi chưa từng nói với Cố Trình Tiềm rằng tôi để tâm mẹ Cố không thích tôi, nhưng tôi đã tâm sự với Lâm Nguyệt Bạch.

    Vì vậy, lần trước khi tôi xảy ra tai nạn mất trí nhớ khăng khăng muốn chia tay Cố Trình Tiềm, Trần Ý nhiều chuyện kể chuyện này lại cho Lâm Nguyệt Bạch nghe. Lâm Nguyệt Bạch trầm tư suy nghĩ quyết định để Trần Ý lừa Cố Trình Tiềm, để Cố Trình Tiềm tự mình giải quyết vấn đề của mẹ Cố.

    Tôi nhìn Lâm Nguyệt Bạch mặc váy phù dâu đứng ở phía sau, trong lòng cảm khái:

    Đúng là muốn sống tốt thì phải ôm đùi nữ chính a!!!
     
    Back
    Top Dưới