Khác Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Phá Sản

Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Phá Sản
Chương 40


"Tại sao lại là tớ xuống tay với anh ấy? Tớ cũng đẹp mà, không phải các cậu nên hỏi sao anh ấy lại không xuống tay với tớ à?" Phó Lê cau mày hỏi.

Các bạn cùng phòng cười xấu hổ, Triệu Khả Khả cười nói: "Đúng là cậu đẹp thật nhưng ngày nào cũng nhìn thấy cậu, bọn tớ nhìn quen rồi cho nên mới không để ý đến vẻ đẹp của cậu."

“Hừ!” Phó Lê giả bộ tức giận khịt mũi, sau đó nói: “Dù sao thì tối hôm qua không xảy ra chuyện gì cả, các cậu đừng suy nghĩ nhiều. Bọn tớ mới ở bên nhau không bao lâu, sao có thể phát triển nhanh như vậy chứ.”

"Các cậu phát triển như vậy không tính là nhanh đâu. Trong nhiều tiểu thuyết tình cảm toàn bắt đầu từ mối quan hệ kia mà. Hai người biết nhau từ lâu rồi cho dù trước đó chưa xác nhận mối quan hệ, chỉ là bạn bè bình thường, nhưng quen biết lâu như vậy mới ở bên nhau, chẳng lẽ trong khoảng thời gian này không cọ xát sinh ra tia lửa gì gì đó à?"

Phó Lê đỏ mặt nói: "Bọn tớ cũng chỉ mới quen nhau thôi mà."

“Nhưng lúc trước cậu nói, cậu quen anh ấy từ khi còn học cấp ba!” Bạn cùng phòng vạch trần không khách khí.

Phó Lê xấu hổ nói: "Đúng là quen biết từ lúc đó, nhưng lúc đó chưa thân lắm, thỉnh thoảng tớ mới chạm mặt anh ấy một lần. Anh ấy bận khởi nghiệp nên cả năm tớ mới gặp anh ấy có vài lần."

"Hả? Anh ấy còn trẻ vậy đã khởi nghiệp rồi á?" Triệu Khả Khả đột nhiên nhớ tới gì đó, lập tức nói: "Đúng rồi, giờ tớ mới nhớ ra, hình như trước đây tớ từng nghe có người kể một vài chuyện về hotboy khoa. Hình như là đàn anh đàn chị khóa trên nói, họ nói trước đây hotboy khoa rất nghèo, phải làm mấy công việc cùng một lúc, nhưng sau đó đột nhiên giàu có. Lúc đó họ đã nghĩ anh ấy được phú bà bao nuôi nhưng sau đó lại nghe nói hình như là do gia đình rất có tiền?"

“Đúng vậy, đúng là do nhà anh ấy đột nhiên giàu có.” Phó Lê vội vàng giải thích giúp bạn trai, lược bỏ đoạn ôm nhầm: “Là do gia đình anh ấy đột nhiên trở nên giàu có ấy. Sau đó bố anh ấy đưa vốn cho anh ấy kinh doanh. Anh ấy tự mình buôn bán sau đó kiếm được rất nhiều tiền."

"Đỉnh vậy á? Anh ấy kinh doanh gì thế?"

"Các cậu cũng biết đấy, mỹ phẩm dưỡng da và đồ trang điểm mà chúng ta hay mua gần đây là thương hiệu của anh ấy đấy."

Bạn cùng phòng: "...???"

"Mấy hôm trước tớ hỏi các cậu cần gì là vì anh ấy đang lo lắng không biết nên cho ra sản phẩm mới nào. Vậy nên tớ đã nói với anh ấy những sản phẩm mà các cậu đang cần. Có lẽ anh ấy sẽ sớm tung ra sản phẩm mới đó, nếu nhanh thì có thể sẽ được bán vào ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3."

"Aaa, thật hả? Nhất định phải có sữa dưỡng thể làm trắng đó nha! Hai tông màu da của tớ được cứu rồi!!"

Thấy các bạn cùng phòng đã bị dời sự chú ý, Phó Lê thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng ngồi xuống, giả vờ nghiêm túc gọi đồ ăn bên ngoài.

Sau đó cô mở Wechat, nói những chuyện vừa rồi cho bạn trai biết.

Sau khi nhìn thấy tin nhắn của cô, mặt Lục Triết hơi đỏ lên, nhất là khi Phó Lê nói ra câu: "Vậy mà bọn họ lại hỏi sao em không xuống tay với anh, chẳng lẽ không phải nên hỏi là sao anh không xuống tay với em hả?"

Thật ra anh rất muốn xuống tay với cô nhưng không phải do hai người chưa ở bên nhau được bao lâu, hơn nữa cô cũng nhắc nhở chỉ có thể ngủ không thể làm gì khác à?

Nhưng không sao cả, đợi cơ hội lần sau là được, bây giờ không vội.

Tốc độ của hệ thống rất nhanh, chưa bao lâu đã phát minh ra sản phẩm mới. Lục Triết lập tức gửi sản phẩm đi kiểm tra chất lượng, sau đó link bán trước được đăng trước ngày 8/3, chính thức mở bán vào 0 giờ cùng ngày, ngoài ra anh còn mời các streamer đang hot quảng cáo cho thương hiệu nữa.

Phó Lê lập tức thông báo cho bạn cùng phòng, để họ thêm đồ mà mình muốn vào giỏ hàng.

Ba người bạn cùng phòng của cô bây giờ rất tin tưởng mấy nhãn hiệu của Lục Triết, chỉ cần thấy công dụng là thứ mình cần thì lập tức thêm vào giỏ hàng, nhất là Triệu Khả Khả. Cô ấy chọn một chai dưỡng thể trắng da 139 tệ nhưng chỉ có 300ml, với sinh viên thì giá của nó có hơi cao nhưng cô ấy vẫn mua hai chai chỉ vì hình ảnh quảng cáo "Mua hai chai giảm 10 tệ" đính kèm kia.

Lần này còn ra một sản phẩm mới, nhưng vị trí sử dụng khiến người ta hơi xấu hổ. Đó là một sản phẩm làm trắng dùng riêng cho vùиɠ ҡíи.

Phó Lê đỏ mặt, thấy sản phẩm này được tung ra thật nên tò mò click mở, xem thông tin giới thiệu.

Mỗi ngày dùng một lần vào buổi sáng và buổi tối, có hiệu quả trong vòng một đến ba tháng.

Sau đó là giới thiệu các thành phần nguyên liệu, trông có vẻ khá tốt? Nhưng bây giờ cô chưa cần cái này, về sau… chắc sẽ có lúc cần?

Phó Lê đỏ mặt bấm vào chỗ lưu trữ rồi thoát ra.

Đợt này có khá ít sản phẩm mới được tung ra, nhưng có lẽ là do các sản phẩm mới trước đó đã được rất nhiều khách hàng tin dùng, có không ít người quay lại mua tiếp và đặt rất nhiều niềm tin vào thương hiệu nên doanh số sản phẩm mới rất cao. Lục Triết nhìn số lượng đặt hàng, tranh thủ thời gian Phó Lê đang đi học không có thời gian để hẹn hò anh đi giúp đóng gói hàng chuyển phát nhanh.

Anh vẫn tìm đơn đặt hàng của Phó Lê trước, chuẩn bị giao hàng ưu tiên cho cô, tặng cô rất nhiều mẫu thử miễn phí, sau đó đưa cho cô một thẻ cào giải nhất rồi đóng gói cẩn thận để giao cho cô.

Khi Phó Lê nhận được chuyển phát nhanh, nhìn thấy vô số quà tặng và thẻ cào giải nhất, lập tức đoán ra là bạn trai của mình làm. Cô vui vẻ đập hộp rồi cất tất cả sản phẩm đi.

Sau khi suy nghĩ một lúc, cô tải app Sách Đỏ, định chia sẻ những sản phẩm mình đã mua lên app, đầu tiên là chụp ảnh, sau đó viết vài câu giới thiệu rồi đăng lên.

Cô không để ý chuyện này nữa mà trực tiếp đi học luôn.

Tiết tự học sáng hôm sau, Phó Lê mở app Sách Đỏ định xem có bài hướng dẫn làm đẹp nào không thì thấy mình nhận được mấy tin nhắn riêng. Cô bấm vào thì thấy có người nhắn hỏi cô có thể đánh giá mỹ phẩm và sản phẩm chăm sóc da của thương hiệu cô mua được không?

Phó Lê nhìn qua một lượt, trưa hôm đó, sau khi về nhà, cô bắt đầu note lại.

Đầu tiên là mỹ phẩm, cô chọn một hộp phấn mắt bốn màu rồi thử hết lên cánh tay mình, sau đó chụp ảnh hộp phấn mắt, cũng tự chụp riêng đôi mắt của mình sau khi đã sử dụng phấn mắt, cuối cùng là viết đánh giá rồi đăng lên.

Buổi tối sau khi tan học, Phó Lê lại mở app ra xem, cô phát hiện bài viết của mình có rất nhiều lượt thích, còn có cả mấy bình luận, tất cả đều khen cô có đôi mắt rất đẹp hoặc là thuyết phục cô nên ra một bài hướng dẫn cách trang điểm mắt.

Phó Lê nhìn qua, ngày hôm sau lại sử dụng bảng phấn mắt này rồi chụp lại, chỉnh sửa bài đăng rồi tải thêm hướng dẫn trang điểm mắt của ngày hôm nay nữa.

Đến ngày thứ ba và thứ tư, cô đổi sang dùng một bảng phấn mắt bốn màu khác rồi thêm hai bài hướng dẫn trang điểm. Cô có tổng cộng 5 bảng phấn mắt bốn màu, mỗi bảng đều dùng 2 - 3 ngày, bảng nào cũng được sử dụng.

Hơn mười ngày nay, bởi vì đã từng có rất nhiều người hướng dẫn bằng bảng phấn mắt này rồi nên khi cô đăng cũng không thu hút được quá nhiều fans, tuy vậy Phó Lê vẫn kiên trì đăng tiếp.

Cô cảm thấy việc chia sẻ như này khá tốt, nó giúp cô nhớ được bảng màu mắt nào có thể làm ra kiểu trang điểm nào, về sau cũng không cần mất quá nhiều thời gian để chọn lựa nữa.

Sau khi thử hết bảng phấn mắt bốn màu, Phó Lê chuẩn bị dùng đến bảng phấn mắt chín màu. Trang điểm cùng chín màu phấn mắt sẽ phức tạp hơn nên tần suất cập nhật của cô cũng chậm lại. Cô nghĩ mình cũng có thể thử lại các loại son môi và lipstain nên ngày nào sau khi trang điểm mắt xong cô cũng sẽ phối cùng màu son phù hợp rồi chụp ảnh đăng lên.

Ngoài ra, ba ngày sau, cô còn lấy ra một loạt các loại son môi mà cô đã sử dụng trước đó rồi thử màu liên tiếp lên cánh tay, ghi chú tất cả các màu sắc rồi chụp lại thành hai bức ảnh, để so sánh hiệu quả lên màu khi ở trong nhà và ngoài trời kèm theo một đoạn giới thiệu ngắn. Qua mấy ngày nữa, cô cũng sẽ làm như vậy ngay trên môi mình để so sánh.

Series này có tổng cộng 12 thỏi son. Phó Lê dùng một thỏi vào buổi sáng rồi một thỏi khác sau bữa trưa. Sáu ngày trôi qua, một bài giới thiệu về son môi đã được đăng lên.

Sau khi chỉnh sửa lại phần giới thiệu, cô thông báo trên app rằng vài ngày sau sẽ đăng một bài hướng dẫn về mười hai màu mắt mà cô đã sử dụng trong khoảng thời gian này.

Cứ như vậy, tài khoản app Sách Đỏ của bé yêu Phó Lê đã dần tích lũy được một lượng fan hâm mộ nhưng cũng không quá nổi tiếng vì bài hướng dẫn dùng sản phẩm do cô đăng tải cơ bản không phải là sản phẩm mới, trước đó đã có quá nhiều người đăng hướng dẫn rồi.

Lục Triết tình cờ nhìn thấy tài khoản app Sách Đỏ của Phó Lê.

Đầu tháng 5, Lục Triết đã chuẩn bị xong sản phẩm mới cho lễ hội mua sắm 618*. Ngoài những người nổi tiếng trên mạng lâu năm, anh còn muốn tìm thêm một vài người giúp anh quảng cáo thêm, phương pháp tìm kiếm tốt nhất là tìm kiếm tên sản phẩm của mình trên app, xem đánh giá của họ, tìm các bài đăng đánh giá mình thấy hài lòng rồi đến thương lượng với đối phương.

*Lễ hội mua sắm 618: là lễ hội thường niên được khởi xướng từ các trang thương mại điện tử hàng đầu Trung Quốc như taobao, JD, Tmall… với hàng triệu sản phẩm giảm giá sâu. Mục tiêu ban đầu chỉ là kích cầu mua sắm tại những vùng kinh tế đặc biệt, nhưng cho đến hiện nay nó đã lan rộng ra khắp toàn Trung Quốc. Hàng triệu ưu đãi được tung ra trong thời gian ngắn khiến người tiêu dùng đổ xô săn lùng, tìm kiếm và đặt hàng trước để nhận được ưu đãi lớn trong thời gian thực hiện chương trình khuyến mại này.

Chính vì vậy, sau một lúc tìm kiếm, anh đã thấy bài đăng của Phó Lê.

Lục Triết chắc chắn sẽ không nhận nhầm đôi mắt của Phó Lê.

Có thể cũng có người có đôi mắt giống Phó Lê nhưng không chỉ đôi mắt mà đôi môi trong hình cũng giống cô, điều này...

Lục Triết nhớ kỹ lại cách trang điểm của Phó Lê trong thời gian gần đây, hình như cô sẽ thường xuyên sử dụng một bảng phấn mắt trong vòng mấy ngày.

Là chủ thương hiệu, Lục Triết đều rất quen thuộc với các loại mỹ phẩm. Bởi vì màu môi ban đầu của mỗi người khác nhau nên sau khi tô son sẽ lên màu cũng khác nhau, nhìn bằng mắt thường sẽ không nhận ra chính xác màu nào. Nhưng với phấn mắt lại vô cùng trực quan, có thể dùng để nhận biết được.

Lục Triết đoán, gần đây ngày nào Phó Lê cũng trang điểm, liên tục mấy ngày chỉ sử dụng một bảng màu nhưng thay đổi các phương pháp đánh mắt khác nhau, sau đó ngày nào cũng chụp một tấm là có thể tạo ra một bài hướng dẫn trang điểm rồi.

Anh xem trang chủ của Phó Lê thì thấy tuy cô không có rất nhiều fan nhưng cũng tích lũy được kha khá. Trong mấy bài đăng mới nhất về sản phẩm thử nghiệm của cô, rất nhiều người khen cô có đôi mắt đẹp hay đôi môi vô cùng hấp dẫn khiến ngay cả con gái cũng muốn hôn.

Lục Triết: "..." Bạn gái của tôi, chỉ có tôi mới có thể hôn!

Lục Triết xem qua mấy bài đăng của Phó Lê, phát hiện cô đều dùng son môi và phấn mắt đã phát hành từ lâu. Một phần là vì trong khoảng thời gian gần đây anh cũng không cho ra bảng phấn mắt và son môi mới.

Nghĩ đến lễ hội mua sắm 618 có thể ra series mới có dòng son lipstain bóng có màu cùng với bảng phấn mắt tông tím và màu bút kẻ mắt mới, Lục Triết đột nhiên nảy ra một ý tưởng hay...

Vì thế tối hôm đó, khi Phó Lê được Lục Triết đưa tới nhà, hai người bắt đầu thảo luận.

Lục Triết: "Đây là sản phẩm mới anh sẽ ra mắt vào tháng sau. Em có thể test thử giúp anh không?"

“Được chứ.” Phó Lê nhìn nó, hơi khó hiểu hỏi: “Sao đều là hàng đã đóng gói rồi hết vậy? Lúc trước anh đưa em test không phải toàn là dùng hàng mẫu à?”

Lúc trước Lục Triết đều lấy hàng mẫu cho Phó Lê dùng thử, không thiết kế bao bì, đóng gói cực kỳ đơn giản, chỉ có một ít thông tin để Phó Lê biết được được hiệu quả sử dụng, đó cũng là hàng mẫu do hệ thống đưa ra, Phó Lê cũng đưa cho bạn cùng phòng của cô cùng dùng thử nữa.

Lục Triết: "Vì anh muốn em giúp anh đăng bài đánh giá lên app Sách Đỏ."

Phó Lê: "...???" Sao anh biết cô đăng bài trên app Sách Đỏ? Tài khoản của cô nổi tiếng lúc nào mà chính cô cũng không biết vậy?
 
Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Phá Sản
Chương 41


Nhìn thấy dáng vẻ khó hiểu của cô, Lục Triết cười giải thích: "Anh định mời mấy người mới nổi tiếng để quảng cáo, đúng lúc đó lại thấy mấy bài đăng kia của em. Sao anh không thể nhận ra đôi mắt của em chứ? Có điều mới đầu anh tưởng có người có đôi mắt giống em nhưng khi anh nhìn thấy ảnh thử nghiệm son môi kia, anh lập tức chắc chắn đó chính là em.”

"Hơn nữa đúng là gần đây em hay dùng một bảng phấn mắt duy nhất.”

Mặt Phó Lê hơi đỏ, hỏi: "Kỹ thuật trang điểm của em có tiến bộ không?"

"Có. Bé yêu vốn đã đẹp sẵn, bây giờ còn đẹp hơn." Lục Triết hôn lên môi cô một cái, nói: "Nhưng do lúc trước em toàn thử các sản phẩm cũ đã có rất nhiều bài hướng dẫn rồi cho nên em làm nữa thì sẽ khó thu hút được nhiều fans. Anh biết em không thiếu tiền, đây cũng chỉ là sở thích thôi nhưng nếu muốn đạt được thành tích cao thì em vẫn nên bỏ sức mà làm."

“Ừm.” Phó Lê vội gật đầu: "Vậy sau này, khi nào có sản phẩm mới thì anh đưa cho em trước, rồi mới trao đổi, gửi hàng cho những người nổi tiếng khác dùng thử nha. Sau đó anh có thể quảng cáo trên các livestream, lúc đó sẽ càng có nhiều người chú ý đến em hơn. Chờ tới khi em có nhiều fans hơn, em cũng có thể giới thiệu các sản phẩm khác nữa. Màu phấn mắt và son môi em thử gần như giống nhau. Em định sau này sẽ giới thiệu tiếp các sản phẩm chăm sóc da và hướng dẫn trang điểm toàn khuôn mặt sau khi xong đợt sản phẩm mới này."

Lục Triết gật đầu, sau đó cả hai bắt đầu thảo luận về một số kế hoạch tiếp theo, anh giúp Phó Lê lên kế hoạch cho các công việc tiếp theo.

Hôm nay, Phó Lê mang một loạt lipstain mới về ký túc xá rồi bắt đầu thử màu trên cánh tay mình. Ngoài series lipstain ra, cô còn có một hộp phấn mắt tông tím và vài cây eyeliner màu sắc rực rỡ.

Bảng phấn mắt kia rất đẹp, được chia thành hai loại xanh tím và đỏ tím, còn có cả hiệu ứng bóng mờ và điểm xuyết lấp lánh vô cùng đẹp. Hộp phấn mắt này chỉ cần nhìn vào màu thôi chắc chắn sẽ thu hút các cô gái mê mua sắm!

Phó Lê chụp trước vài tấm, sau đó dùng ngón tay chấm màu phấn mắt lên cánh tay, rồi dùng bút eyeliner tô một lớp lên mặt trong của cánh tay. Sau khi chụp ảnh xong, cô bắt đầu viết ba đoạn giới thiệu ngắn, thêm thông báo mấy ngày nữa sẽ thử lên mặt rồi mới đăng đoạn giới thiệu lên, đăng xong thì chia sẻ lại cho Lục Triết xem.

Lục Triết đã yêu cầu các công ty mỹ phẩm dưới trướng mình chính thức quảng cáo cho loạt sản phẩm này. Tuy nhiên các công ty này cũng chưa có sản phẩm để thử màu, hiện nay Phó Lê là người duy nhất có được tất cả sản phẩm mới kỳ này.

Ngay ngày hôm sau, Phó Lê vừa ngủ dậy đã bắt đầu dùng sản phẩm mới để trang điểm. Đầu tiên cô sử dụng phấn mắt màu tím phối hợp với phấn mắt màu đỏ tím đậm hơn, toàn bộ phần trang điểm trông rất đẹp, môi thì cô cũng dùng thỏi lipstain có màu tím hồng không khác phấn mắt là bao. Trông cả người rất dịu dàng.

Sáng nay, lúc Phó Lê xuống tầng mua đồ ăn sáng có không ít người nhìn cô nhưng cô đều giả vờ như không biết, vẻ mặt bình tĩnh đến lớp. Sau đó cô đăng một bài đánh giá mới gồm phần đánh giá cách trang điểm mắt và môi của mình hôm nay, kèm theo ba tấm ảnh: phấn mắt, eyeliner và son môi. Đồng thời, cuối bài còn để thêm dòng chữ sẽ tiếp tục cập nhật.

Quả nhiên cách này rất hữu dụng. Hôm nay sản phẩm mới của Lục Triết chính thức bắt đầu được giới thiệu, sau khi bắt đầu chương trình livestream của thương hiệu ở các cửa hàng flagship store, nhiều người hâm mộ để ý đến livestream đều biết có sản phẩm mới, muốn các streamer thử màu nhưng họ tỏ ý mình chưa nhận được sản phẩm, cần người mua tìm kiếm đánh giá trên app Sách Đỏ. Vì vậy sau khi tìm kiếm thì chỉ có Phó Lê là người duy nhất có sản phẩm mới.

Sau khi lưu lại hình ảnh kiểm tra màu trên cánh tay của Phó Lê, nhiều người lại thấy hình ảnh thử màu lên mặt của cô, thấy cô vẫn đang tiếp tục cập nhật nên dứt khoát ấn theo dõi tài khoản cô luôn.

Cả ngày nay, fan của Phó Lê đã tăng thêm một nghìn người, đồng thời số lượt thích và bình luận của một số bài đăng mới của cô đều vô cùng cao, kéo theo cả lượt thích và bình luận ở các bài đăng trước đó của cô cũng tăng theo.

Phó Lê khá vui khi thấy tài khoản của mình được nhiều lượt theo dõi như vậy. Dựa theo lời của Lục Triết, bây giờ anh đang trao đổi việc quảng cáo sản phẩm với những người nổi tiếng khác, chắc khoảng cuối tuần sau sẽ có nhiều người bắt đầu ra các bài đánh giá và hướng dẫn. Mặc dù những thứ này có thể thu hút được nhiều người hâm mộ, nhưng tốc độ ra bài của họ cũng sẽ không quá nhanh bởi sẽ chẳng ai muốn làm tổn thương làn da của mình chỉ vì phải trang điểm và tẩy trang quá nhiều.

Phó Lê tiếp tục sử dụng công thức hai thỏi lipstain kết hợp với một lớp trang điểm mắt và eyeliner mỗi ngày.

Lần này eyeliner có màu đỏ tím, màu xanh, màu nâu và màu xanh lá cây, ngoài ra trong bảng phấn mắt còn có hai màu đất giúp cho đôi mắt trông sâu hơn. Cho nên Phó Lê chọn phấn mắt màu tím cùng với eyeliner đỏ tím, phấn mắt tím xanh thì hợp với eyeliner màu xanh, phấn mắt màu đất thì phối với eyeliner màu nâu và xanh lá cây.

Kiểu trang điểm với hai màu eyeliner khá hiếm thấy trong ngày thường, vì vậy hôm nay lúc cô đi ra ngoài, độ chú ý càng cao hơn.

Sau khi Phó Lê chụp ảnh và cập nhật, nhiều fans nhận xét rằng việc sử dụng hai màu eyeliner này mặc dù rất đẹp nhưng chỉ thích hợp dùng trong những dịp đặc biệt.

Như vậy là đã xong tất cả các bài viết về eyeliner rồi.

Phấn mắt và son lì thì vẫn còn tiếp tục, luôn được cập nhật.

Bốn ngày tiếp theo, lượng fan hâm mộ của Phó Lê liên tục tăng lên một cách điên cuồng, hơn nghìn người trong ngày đầu tiên lại là ít nhất. Trong các ngày tiếp theo, mỗi ngày cô đều có thêm 1500-2000 người hâm mộ mới. Đến tận ngày thứ sáu mới có một số người nổi tiếng trên mạng đăng đánh giá thử màu son mới nhưng cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến việc tăng lượng fan hâm mộ của cô.

Bởi vì đánh giá của cô rất hot nên cô luôn đứng đầu các bài đăng khi có người cần tìm kiếm đánh giá sản phẩm.

Phó Lê đã dành 4 ngày cho eyeliner, 7 ngày cho 14 thỏi son và 6 ngày cho phấn mắt. Sau khi cập nhật các sản phẩm mới, cô bắt đầu sàng lọc các sản phẩm chăm sóc da, chuẩn bị cho đợt giới thiệu tiếp theo. Sau khi về nhà vào kỳ nghỉ hè, vì không phải vội vã đi học nên cô có thể dễ dàng quay video dạy cách trang điểm.

Đêm trước lễ hội mua sắm 618, Phó Lê đến nhà Lục Triết, hai người định chuẩn bị tối nay canh thời gian để mua sắm trực tuyến.

Lục Triết gọi đồ ăn ngoài, sau khi ăn tối chung với nhau xong, hai người ngồi vào một chỗ xem phim.

Hôm nay Phó Lê sẽ ở lại qua đêm bởi vì một số sản phẩm của lễ mua sắm 618 có hoạt động bán trước, sẽ có danh sách chốt đơn sớm, được top bao nhiêu thì được tặng mẫu thử của sản phẩm khác.

Tuy Phó Lê không thiếu tiền nhưng cô rất hưởng thụ niềm vui săn sale, vì vậy cô thề mình sẽ giành lấy số đầu.

Chương trình bắt đầu từ lúc 0 giờ, nên tất nhiên là không có khả năng về ký túc xá nghỉ ngơi rồi.

Hôm nay Lục Triết rất căng thẳng, Phó Lê nói đêm nay cô sẽ tạm thời ở lại đây, nhưng giường trong phòng khách lại không có đệm nên hai người chỉ có thể ngủ cùng nhau.

Trước khi săn sale vào ban đêm, Phó Lê đã tắm rửa, chuẩn bị sẵn sàng để săn sale. Đến 0h cô lập tức mua đồ, nhanh chóng thanh toán, rồi bật chế độ máy bay trên điện thoại, chuẩn bị đi ngủ.

Cô nằm trên giường, rất tự nhiên ôm lấy Lục Triết. Đây là lần thứ hai họ ngủ cùng nhau, có lẽ là do lần trước Lục Triết rất đứng đắn nên bây giờ Phó Lê không sợ anh một chút nào, cô ngủ say trong vòng tay anh.

Lục Triết cố gắng chịu đựng: "..." Đây đúng là tra tấn ngọt ngào mà!

Sáng sớm hôm sau, lúc Phó Lê dậy, cô hôn lên má anh rồi nói: "Hôm nay em bắt đầu thi cuối kỳ, đợi em thi xong rồi chúng ta về nhà nhé, chờ em về sẽ chiều chuộng anh thật tốt.”

Lục Triết véo má cô, nói: "Đừng chỉ “dê” ngoài miệng thế, có giỏi thì em làm thật đi."

Phó Lê không có bản lĩnh đó, cô chỉ nói ngoài miệng thế thôi nên cô không trả lời câu này của anh mà nhanh chóng chạy vào phòng tắm bắt đầu rửa mặt.

Trong mấy ngày thi cuối kỳ, Phó Lê đã nhận được quảng cáo đầu tiên của mình. Một thương hiệu mỹ phẩm hy vọng cô có thể ra bài đánh giá về bảng màu son của họ, cần phải thử màu trên cánh tay và trên môi. Căn cứ vào số người hâm mộ hiện tại của cô, họ quyết định trả 1 vạn cho phí quảng cáo nếu đó là hình ảnh và 1 vạn 5 nếu là video.

Phó Lê không biết giá này có ổn hay không bởi vì bây giờ cô có hàng chục nghìn người hâm mộ, đã thế toàn là fan mới đu cô, fan hàng thật giá thật rất đông chứ cũng chẳng phải fan pha kè gì cả.

Nhưng dù sao đây cũng là công việc đầu tiên cô nhận được, cô rất muốn đồng ý nên đã hỏi ý kiến của Lục Triết.

Lục Triết nói cho cô bây giờ mức giá này cũng được coi là khá ổn, hơn nữa bây giờ cô cũng không có mỹ phẩm nào khác cần thử nghiệm nên cô có thể nhận để thử.

Phó Lê nhanh chóng đồng ý, bên kia hỏi địa chỉ, tỏ ý hôm nay sẽ gửi sản phẩm cho cô, có thể ngày mai sẽ đến nơi.

Vì vậy ngay ngày hôm sau, sau khi Phó Lê nhận được sản phẩm, cô trực tiếp thử màu lên cánh tay mình, đầu tiên là chụp ảnh thử màu trên cánh tay, sau đó thử trên môi rồi bắt đầu cập nhật.

Phần lớn fans của cô là do dùng cách lần trước Lục Triết để thu hút đến, có hơn một nửa số đó đã theo dõi cô từ rất lâu cho nên họ đã quen với cách cập nhật của cô, biết rằng chị gái nhỏ này ngày nào cũng đăng tận 2 bài nhận xét về màu son.

Các thỏi son trong series này rất ẩm, lúc Phó Lê thử màu đã tiện thể làm thử một tình huống cho các fans tham khảo, đó là thử xem sau khi uống nước, son có bị dính hay không.

Lần đầu bị dính, lần hai thì không. Sau khi uống nước cũng không bị trôi màu, đặc biệt là có thể dùng nước tẩy trang để rửa sạch sẽ, không hề để lại chút nào. Coi như là loại son tốt.

Cô chỉ đăng ảnh chứ chưa đăng video, vì bây giờ cô vẫn còn ở trong ký túc xá, cũng chưa mua giá đỡ điện thoại, chưa kiểm soát được góc quay tốt nên cô định đợi khi nào về nhà rồi mới bắt đầu quay video.

Sau khi Phó Lê đăng bài, cô nhanh chóng nhận được phí quảng cáo từ bên kia, đồng thời bên kia cũng gửi tin nhắn riêng cho cô, tỏ vẻ hy vọng lần sau sẽ hợp tác tiếp.

Phó Lê nghiêm túc trả lời, cảm thấy làm công việc này cũng khá tốt, tuy không kiếm được nhiều tiền như anh trai nhưng lại kiếm được dễ dàng hơn anh trai rất nhiều!

Anh trai cô ngày nào cũng bận rộn như vậy, nếu sau này cô thừa kế công ty thì không phải sẽ bị hói sớm à?

Không được, cô phải đổi dầu gội thành loại dầu gội chăm sóc tóc và chống rụng tóc mới của Lục Triết mới được!

Để ngăn ngừa hói đầu, hãy bắt đầu từ khi bạn chưa hói đầu!

Sau khi thi cuối kỳ xong, Phó Lê và Lục Triết thu dọn đồ đạc, trở về thành phố A.

Sau khi trở về thành phố A, hai người không dễ gặp nhau được như trước nữa.

Hai nhà không gần nhau, chưa kể ngày nào Phó Trịnh Đào cũng hỏi dì giúp việc xem hôm nay Phó Lê có ra ngoài hẹn hò hay không.

Giữa tháng bảy, Lục Triết và Phó Lê chuẩn bị gặp mặt phụ huynh hai bên. Phó Lê ra mắt bố mẹ Lục Triết rất thuận lợi, ngoài bố mẹ Lục Triết còn có mấy người anh trai, Lục Trăn Xuyên và Tô Xuân Xuân c*̃ng ở đó. Hai người bọn họ đang chuẩn bị kết hôn, bây giờ Tô Xuân Xuân đã là cháu dâu tương lai của nhà họ Lục.

Chỉ là lúc Lục Trăn Xuyên biết Lục Triết muốn kết hôn với Phó Lê, tâm trạng đó… đúng là một lời khó nói hết.
 
Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Phá Sản
Chương 42


Lục Cần c*̃ng ở đó. Từ sau khi đổi lại thân phận, cậu ta vẫn ở lại nhà họ Lục nhưng cả người đã thay đổi.

Trước đây, cậu ta thấy mình là c** nh* của nhà họ Lục, có bố mẹ thương yêu, có thể buông thả thỏa thích muốn làm gì thì làm. Sau này biết mình không phải con ruột, mặc dù bố mẹ nuôi thông cảm cậu ta căn bản không biết chuyện này, vẫn cho cậu ta ở lại nhà họ Lục, nhưng cậu ta cũng biết cần phải học hỏi nhiều hơn. Bây giờ cậu ta đã vào công ty nhà họ Lục, mấy năm này biểu hiện cũng không tệ lắm, cũng tạo ra được chút thành tích.

Lúc Phó Lê đến, cho dù trong lòng mọi người nghĩ gì thì ngoài mặt đều rất hoan nghênh.

Lần đầu tiên Lục Triết dẫn Phó Lê về ra mắt, Lục phu nhân đã lôi kéo cô hỏi đủ chuyện, bà không nhịn được đánh giá cô từ trên xuống dưới, thấy ngoại hình cô gái nhỏ vô cùng đẹp mắt, dáng người cao mà giọng nói cũng rất dễ nghe, trong lòng rất có thiện cảm. Khi hỏi về tình huống trong nhà Phó Lê, cô cũng đều thành thật trả lời.

Sau khi Lục Triết đưa Phó Lê về, mấy người anh của Lục Triết c*̃ng về trước, Lục Trăn Xuyên và Tô Xuân Xuân ở lại ăn cơm, Lục phu nhân c*̃ng rất tự nhiên nói với Lục lão gia: "Ánh mắt của A Triết tốt thật đấy, lần đầu có bạn gái mà đã chọn được một người tốt như vậy. Thằng bé cũng gần 23 tuổi rồi, một hai năm nữa là có thể bàn bạc việc kết hôn được rồi."

"Đứa bé này nhìn rất ngoan, nhưng cảm giác… giống như một cô gái nhỏ được người nhà bảo vệ rất tốt." Lục lão gia trầm tư.

Lục Trăn Xuyên nghe xong, cười: "Có thể không bảo vệ tốt ạ? Anh rể người ta là nhà giàu số một, từ nhỏ cậu ta đã là thiên kim đại tiểu thư, anh của cậu ta cực kỳ chiều chuộng cậu ta, trước kia tính tình của cậu ta rất xấu, mấy năm gần đây đỡ hơn nhiều rồi ấy ạ."

"A Xuyên, con biết Phó Lê?" Lục phu nhân thắc mắc.

"Bà quên rồi ạ, trước đó con đã từng nói với ông rồi, là người lúc trước thường hay bắt nạt bé Xuân Xuân ấy ạ!" Lục Trăn Xuyên tranh thủ tố cáo.

Tô Xuân Xuân cúi đầu, kéo tay áo cậu ấy, cảnh cáo: "Đã là chuyện từ bao giờ rồi mà giờ anh còn nhắc lại nữa. Phó Lê đã không như vậy từ lâu rồi, cậu ấy còn từng giúp em đấy."

Lục Trăn Xuyên "hừ" một tiếng, nói chuyện không được tự nhiên: "Đúng vậy, mấy năm gần đây đỡ hơn nhiều rồi, không làm chuyện gì xấu nữa."

Lục phu nhân và Lục lão gia liếc nhau, không nói gì.

Tối hôm đó, Lục Triết vừa về chưa được bao lâu, Lục phu nhân đã đến phòng tìm anh.

"A Triết, con nói cho mẹ nghe, con nghiêm túc với bạn gái bây giờ của con?" Lục phu nhân rất xem trọng chuyện này. Sống chung hai năm nay, bà cũng coi như hiểu rõ tính cách con trai mình. Nếu không nhận định Phó Lê, chắc chắn anh sẽ không dẫn Phó Lê về nhà.

Nếu đã dẫn về thì trừ phi sau này xảy ra tình huống đặc biệt gì đó, nếu không… hai đứa chắc chắn sẽ tiến tới hôn nhân. Hơn nữa Lục Triết còn nói, trước khi Phó Lê tốt nghiệp đại học, chỉ cần Phó Lê đi đại học B thì anh cũng sẽ đi theo. Đợi Phó Lê tốt nghiệp thì anh cũng sẽ chuyển nhà máy về đây.

Rất rõ ràng, vợ chồng trẻ rất dính nhau.

Lục Triết nghe xong vấn đề này, lập tức thấy hơi lo lắng, nói: "Mẹ, mẹ không thích A Lê ạ? Mặc dù em ấy giống một đứa trẻ chưa lớn, nhưng đối xử rất tốt với con, là người rất ngoan ngoãn."

"Hôm nay mẹ… nghe A Xuyên nói một ít chuyện. Nghe nói trước kia lúc học cấp 3 con bé thích A Xuyên, còn làm chút chuyện không tốt với Xuân Xuân." Lục phu nhân mím môi, cuối cùng vẫn hơi để ý chuyện này: "Chúng ta tạm thời không nói đến tính cách trước đây của con bé, dù sao bây giờ con bé cũng thay đổi rồi, bây giờ là một đứa bé tốt là được. Nhưng chẳng lẽ con không để ý gì đến việc trước đây con bé thích A Xuyên ư?"

Lục Triết nghe mẹ nói vậy, trong lòng rất ghen tị. Anh cũng đã sớm đoán được tình huống đại khái, chẳng qua là vẫn chưa hỏi Phó Lê mà thôi.

Anh vẫn còn nhớ trước đây anh nhìn thấy Phó Lê lao ra đυ.ng vào Tô Xuân Xuân, hại Tô Xuân Xuân bị bỏng trong app nuôi bé con. Nhưng nhớ đến cảnh Phó Lê sửa chữ, Lục Triết lại cảm thấy trong đó chắc chắn có gì đó mờ ám.

Bây giờ nghĩ lại, anh cảm thấy có lẽ lúc đó cơ thể Phó Lê bị khống chế, nhưng sau khi sửa chữ thì có thể sửa lại những chuyện sắp diễn ra.

Nếu nói vậy, việc lúc trước Phó Lê thích Lục Trăn Xuyên, hại Tô Xuân Xuân, có thể cũng là do cái này.

Trong lòng anh đã sớm có suy nghĩ này, anh biết mình nên hỏi cô, nhưng lại sợ sau khi hỏi xong, biết được trước kia cô thích Lục Trăn Xuyên thật...

Nếu vậy thì anh sẽ ghen chết mất!

"Lúc em ấy học cấp ba thì chỉ mới biết yêu thôi, trông thấy A Xuyên thì thích c*̃ng không có gì lạ cả. Ngoại hình A Xuyên đẹp, có rất nhiều nữ sinh trong trường thích thằng bé, chỉ cần bây giờ không thích nữa là được rồi." Lục Triết nói.

Lục phu nhân thấy con trai nói vậy, lập tức thấy hơi đau lòng, trong đầu hiện ra cốt truyện máu chó:

Lục Triết thích Phó Lê, Phó Lê thích Lục Trăn Xuyên, Lục Trăn Xuyên thích Tô Xuân Xuân. Để có thể thường xuyên gặp mặt Lục Trăn Xuyên, Phó Lê lợi dụng việc Lục Triết thích mình, giả vờ đồng ý ở bên Lục Triết, đồng thời muốn lợi dụng chuyện này kí©h thí©ɧ Lục Trăn Xuyên, nhưng không ngờ cậu ấy không hề có hứng thú gì với mình, chỉ thích Tô Xuân Xuân mà thôi.

Nghĩ tới đây, Lục phu nhân đã lập tức muốn rơi nước mắt. Con trai bà thật là đáng thương, trước đây bị ôm nhầm nên phải chịu khổ một thời gian dài, khó lắm mới thích một cô gái nhưng đối phương lại không thích mình.

"Con trai, con yên tâm, chỉ cần con thích thì mẹ sẽ không phản đối. Nhưng con phải nhớ kỹ, quyết định sớm một chút. Cô bé kia cũng đã đến tuổi kết hôn, hai đứa có thể kết hôn sớm một chút." Lục phu nhân nghĩ thầm, nếu như đối phương muốn lợi dụng con trai nhà mình thật, vậy thì không thể để con trai nhà mình chịu thiệt được, cứ cưới người về trước đã.

Nếu cô bé kia giống như bà nghĩ, khi thấy Lục Trăn Xuyên không đổi ý, trong lòng không cần Lục Triết nữa, vậy thì hai người cũng có thể tách ra sớm một chút, tránh cho việc mấy năm nữa mới chia tay, con trai bà sẽ đau lòng.

Lục Triết không hề biết Lục phu nhân đã tự tưởng tượng ra một vở kịch máu chó, tai anh đỏ lên, gật đầu: "Con biết rồi."

Tối hôm đó, Lục Triết đến ra mắt nhà họ Phó, Phó Trịnh Đào cố ý chuốc say anh. Bình thường Lục Triết hầu như không uống rượu, tửu lượng rất kém, chưa uống được mấy chén đã say. Phó Trịnh Đào vẫn cứ rót tiếp, cuối cùng anh cảm giác đầu óc mình quay cuồng, đi đường cũng không vững.

Đến 10 giờ anh đã đổ gục xuống bàn, hai anh em Phó Trịnh Đào và Phó Lê chỉ đành đỡ anh lên phòng dành cho khách để nghỉ ngơi.

Phó Trịnh Đào nhắc nhở Phó Lê: "Ban đêm em ngoan ngoãn đi ngủ, không được vào phòng khách tìm thằng nhóc thối này đâu đấy!"

"Em biết rồi." Phó Lê đỏ mặt.

Mười hai giờ đêm, Phó Lê mở app nuôi bé con, thấy Lục Triết nằm ở trên giường, trông dáng vẻ không thoải mái cho lắm, lông mày anh đang nhíu chặt.

Cô tìm một bát canh giải rượu trong cửa hàng của app nuôi bé con, sau đó lặng lẽ lần mò đẩy cửa ra, đi vào phòng khách Lục Triết đang ngủ, đưa bát canh giải rượu đã mua cho Lục Triết đang nằm ở trên giường: "Bé con ơi, mau dậy đi, mẹ mua canh giải rượu cho con nè."

Lục Triết nhíu mày, quay sang bên khác không để ý đến cô.

Phó Lê đặt canh giải rượu xuống, nhéo mặt anh: "Anh mà không dậy thì em sẽ cởi hết quần áo của anh ra rồi chụp ảnh đó!"

Lục Triết không phản ứng.

Phó Lê rất tức giận, lập tức xốc chăn lên, sau đó dùng sức đẩy anh mấy cái.

Lục Triết nhíu mày, bị cô lay tỉnh, hai mắt mở ra, nhìn thấy Phó Lê thì hơi kinh ngạc: "Sao lại có...ba bé yêu..."

Phó Lê: "Chỉ có một thôi, anh uống say rồi, mau uống canh giải rượu đi."

Cô vội lấy canh giải rượu đặt trên đầu giường đưa đến trước mặt anh.

Lục Triết nghe lời ngoan ngoãn uống hết, sau khi uống xong thì nằm xuống, kéo tay Phó Lê, nói: "Em ngủ với anh được không?"

Anh giống như một đứa trẻ to xác đang làm nũng, Phó Lê nhìn dáng vẻ uống say nhưng cũng không làm loạn của anh, thầm muốn đồng ý nhưng lại nghi ngờ liệu có phải anh đang giả say hay không.

"Anh chờ chút." Cô lại mở app nuôi bé con, nhìn xuống phần giới thiệu của canh giải rượu, bên trên viết, sau một phút sẽ phát huy tác dụng, trong vòng năm phút sẽ khiến người say hoàn toàn tỉnh táo.

Phó Lê buông anh ra, để anh nằm trên giường, nói: "Bây giờ anh đang say, đợi năm phút nữa anh tỉnh rồi chúng ta lại nói tiếp."

"Anh không say." Lục Triết không vui giữ tay cô lại, nói: "Chúng ta ngủ chung đi."

Phó Lê nhìn mặt và tai anh đỏ ửng như vậy, trong lòng hơi ngứa ngáy, mặc dù biết bây giờ anh vẫn đang trong trạng thái say rượu, nhưng dáng vẻ đỏ mặt này đẹp trai quá đi mất!

Phó Lê đồng ý mà không có miếng liêm sỉ nào, ra khóa cửa lại rồi bò lên giường, trong miệng còn lẩm bẩm: "Em coi anh là bé con, nhưng anh lại muốn ngủ với em."

Lục Triết nheo mắt lại: "Em nói gì đấy? Em nhìn anh rồi nói lại lần nữa xem?"

Thấy anh có vẻ hơi tức giận, dáng vẻ kia giống như là nếu cô dám nói một câu coi anh là bé con thì anh sẽ lập tức ăn cô luôn vậy. Phó Lê rén: "Không có, em có nói gì đâu."

Bàn tay trong chăn của Lục Triết sờ vào túi quần mình, móc ra một chiếc ví da rồi lại móc ra một chiếc thẻ đen từ bên trong: "Đây là thẻ phụ của anh, bé ngoan, cầm đi, sản phẩm mới nhất của mùa thu sắp ra rồi, thấy thích thì mua hết luôn."

Phó Lê: "..." Cảm giác như mình bị coi là con gái.

Phó Lê cầm thẻ rồi đặt lên tủ đầu giường, sau đó nằm xuống, ôm anh, nói: "Cả người toàn mùi rượu, anh thúi chết đi được."

"Anh không thúi." Lục Triết bất mãn nói.

"Rất thúi." Phó Lê cười nói.

Lục Triết nổi giận, xoay người đè lên người cô rồi ổn định lại.

Dưới tác dụng của canh giải rượu, men say trong người anh dần được loại bỏ, nhưng cuối cùng vẫn còn ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa say.

Vì vậy anh không thể khống chế bản thân, bắt đầu động tay cởϊ qυầи áo.

Cho đến tận năm phút sau, lúc Lục Triết hoàn toàn tỉnh rượu, hai người bọn họ đã trần như nhộng.

Phó Lê đỏ mặt xấu hổ nhìn anh: "Anh vẫn làm tiếp à..."

Mặt Lục Triết c*̃ng rất đỏ: "Nhưng anh chưa mua bαo ©αo sυ, nếu không để ngày mai mua?"

Bây giờ mà ra cửa, nói không chừng sẽ đánh thức người khác, nếu Phó Trịnh Đào biết anh muốn đi mua cái gì, có khi nào sẽ cầm dao ra đuổi anh không nhỉ? Anh mà đi chắc chắn sẽ không thể đi vào được nữa!

Phó Lê ngẫm lại cũng thấy không ổn. Nhưng lúc nãy hai người đã vừa hôn vừa sờ rồi, bây giờ cảm thấy cả người khô nóng khó chịu.

Cô bất đắc dĩ thở dài, nói: "Em đi tắm nước lạnh?"

Lục Triết: "... Không cần, còn có cách khác."

Phó Lê: "... Không ngờ anh lại biết nhiều như vậy. Lục Triết, anh nói đi, có phải anh giấu em lén xem phim con heo gì đó đúng không?"

Lục Triết đỏ mặt tắt đèn, nói: "Dù thế nào anh cũng phải học tập một chút chứ, anh là người có bạn gái mà, lỡ phát triển đến thời khắc mấu chốt lại không biết làm, chẳng phải sẽ rất mất mặt à?"

"Nói cũng đúng." Phó Lê cười ôm lấy anh, tận dụng cơ hội điên cuồng sờ cơ ngực và cơ bụng anh, khiến hô hấp của Lục Triết ngày càng nặng nề.

Hôm nay mãi đến rạng sáng hai người mới ngủ. Hôm sau, Phó Trịnh Đào đợi mãi không thấy Phó Lê xuống ăn bữa sáng, lên phòng gọi cô nhưng lại phát hiện không có ai, anh ấy lập tức giận đến mức muốn làm thịt con heo nào đó ủi mất cải trắng nhà mình. Anh ấy rất muốn đến phòng khách thu thập Lục Triết một trận, nhưng nghĩ đến em gái cũng là người trưởng thành rồi, có lẽ hai người bọn họ đang ở bên trong...

Thôi, không đi nữa.

Lúc Lục Triết và Phó Lê dậy đã mười một giờ.

Đêm qua hai người ôm đối phương rồi s* s**ng một lúc lâu, đột nhiên Phó Lê nhớ ra có lẽ trong app nuôi con có bαo ©αo sυ. Tìm một lượt không ngờ lại có thật, sau đó việc xảy ra không thể ngăn cản, hai người thành công đánh ba trận.

Cả người Phó Lê núp ở trong ngực Lục Triết, cô uể oải ôm anh hôn mấy cái rồi Lục Triết hôn lại cô mấy cái, hai người cười khúc khích nhìn đối phương.

Kì nghỉ hè trôi qua rất nhanh, lúc tháng 9 khai giảng, Phó Lê trực tiếp dọn vào nhà của Lục Triết, chỉ để lại một chút đồ ở kí túc xá, mỗi ngày trở về trước giờ kiểm tra phòng ngủ là được, thời gian còn lại thì ở cùng Lục Triết.

Mùa hè này, nhờ việc đăng video trang điểm mà Phó Lê đã thu hút được không ít fan hâm mộ. Ngoại hình cô vốn đã đẹp, một bộ phận fan hâm mộ đến vì nhan sắc của cô, cũng có một bộ phận đến vì cách trang điểm, phối màu, giới thiệu sản phẩm và thử màu sản phẩm của cô, còn có một số khác đến là do muốn xem cô chia sẻ sản phẩm.

Tài khoản app Sách đỏ của cô cũng đã có hơn 40 vạn fans, với lại ai cũng rất tích cực. Cô thường xuyên cập nhật thêm video hoặc là đánh giá sản phẩm nên cũng có không ít nhãn hiệu tìm cô để quảng cáo cho thương hiệu mình.

Đề nghị dùng thử hoặc là đánh giá, cô đều đồng ý nhận. Nếu cần quảng cáo thì sẽ phải đợi cô dùng thử sản phẩm trước, đảm bảo rằng sản phẩm không tồi thì cô mới giới thiệu.

Vế trước chỉ là đánh giá và thử màu, cô sẽ đưa ra trạng thái chân thật nhất của mình, trừ khi có đồ cô đặc biệt thích, nếu không cô sẽ không khen ngợi. Vế sau thì hầu như đều là những sản phẩm cô thấy dùng tốt.

Mấy cô bạn cùng phòng biết sản phẩm cô được nhận đều có giá đến hàng chục ngàn vạn, mà thù lao quảng cáo còn cao hơn thế nữa, ai cũng chỉ biết rơi xuống những giọt nước mắt xót xa vì quá nghèo mà thôi.

Ngày Phó Lê tốt nghiệp đại học, Lục Triết cầu hôn. Hai người đi ăn ở một tiệm cơm Tây, Lục Triết đeo nhẫn cầu hôn đã được chuẩn bị từ trước cho cô. Đến ngày hôm sau, hai người đến c*̣c dân chính đăng ký kết hôn.

Ngày hôn lễ diễn ra, Phó Lê mời ba người bạn cùng phòng đại học của mình và Tô Xuân Xuân làm phù dâu. Lúc nhận được lời mời, Tô Xuân Xuân rất ngạc nhiên nhưng cô ấy rất vui vẻ đồng ý. Mà phù rể của Lục Triết là Lục Trăn Xuyên, Lục Cần và hai người bạn học thời đại học của anh.

Tối hôm kết hôn, Lục Triết và Phó Lê cùng thảo luận về vấn đề sinh con. Lục Triết cảm thấy sinh con trai hay con gái đều được, Phó Lê cũng cảm thấy giới tính không quan trọng, nhưng cô chỉ muốn sinh một đứa bởi vì nghe nói có không ít người sinh xong đều bị hói đầu.

Tuy cô có cả một series dầu gội chống rụng tóc và chăm sóc tóc trong app nuôi bé con nhưng cô vẫn nên cẩn thận chút thì hơn.

-

Tác giả có lời muốn nói: Sẽ có ngoại truyện, nhưng chắc chỉ có một chương với lại sẽ khá ngắn á~
 
Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Phá Sản
Chương 43


Sau khi Lục Triết và Phó Lê kết hôn một năm, hai người dính nhau rất lâu mới chuẩn bị có con.

Đầu tiên là điều dưỡng thân thể nửa năm để chuẩn bị cho việc mang thai, sau đó Phó Lê đã nhanh chóng mang thai, chín tháng sau, cô sinh ra một bé gái trắng trẻo mập mạp nặng 3.5 cân, rất khỏe mạnh.

Lục Triết và Phó Lê đã tính xong từ lâu rồi, nếu sinh con gái thì đặt tên là Phó Yên Yên.

Trước khi kết hôn, Lục Triết đã lên kế hoạch rồi, hai người bọn họ chỉ sinh một đứa con và đứa bé sẽ theo họ của Phó Lê.

Vì bây giờ Lục Trăn Xuyên đã thừa kế tài sản nhà họ Lục, mà công việc anh đang làm bây giờ cũng không thể kinh doanh tiếp được sau khi anh hoặc Phó Lê qua đời. Do tính chất đặc biệt của app nuôi bé con nên con cái của hai người họ sẽ không thể kế thừa được.

Chỉ cần một trong hai người là bé con hoặc người dùng qua đời thì việc nhập hàng trên app nuôi bé con cũng sẽ không thể tiến hành được.

Cũng vì lí do này, lại thêm việc tuy Phó Trịnh Đào đã kết hôn với thư ký của mình nhưng hai người họ cũng đã khá lớn tuổi rồi, chẳng những thế còn rất tham việc, không có ý định sinh con nên muốn Phó Lê và Lục Triết sinh con để kế thừa sản nghiệp nhà họ Phó.

Lục Triết cũng đã lên sẵn kế hoạch cho con mình, đợi đến lúc một trong hai người là anh hoặc Phó Lê qua đời, tất cả số tiền kiếm được sẽ để lại cho con lập nghiệp và sử dụng vào tập đoàn nhà họ Phó.

Lúc Phó Yên Yên ba tuổi đã như bà cụ non. Từ nhỏ bé đã nghe bác mình nói, sau khi lớn lên bé sẽ thừa kế công việc kinh doanh của gia đình, thân là một tổng giám đốc mỹ nữ bá đạo tương lai, bé cần phải có khí thế bá đạo của một tổng giám đốc.

Vì vậy, dù tuổi còn nhỏ nhưng Phó Yên Yên đã luôn trưng ra vẻ mặt thâm trầm, tự cho là mình rất chín chắn nhưng lại không biết ở trong mắt người nhà, bé chỉ là một cô nhóc đáng yêu giả vờ làm người lớn.

Phó Lê cảm thấy bé cưng của mình rất đáng yêu, mỗi khi nhìn thấy những bộ quần áo dễ thương, bé đều nói mình không thích hoặc không muốn nhưng trong mắt toàn là mong chờ.

Đợi sau khi cô mua rồi mặc cho bé, bé cưng còn phải ra vẻ, nói không thích cái váy trẻ con này chút nào, vẻ mặt đó cực kì dễ thương!

Ngày đầu tiên đến trường mẫu giáo, Lục Triết đã chuẩn bị cho bé một chiếc cặp nhỏ rất đáng yêu, ngoài mặt thì ghét bỏ nhưng thật ra trong lòng bé rất thích. Bé đeo chiếc cặp nhỏ xinh xắn đi theo bên cạnh bố và mẹ, ngoan ngoãn đến trường mẫu giáo báo danh.

Khi đến văn phòng giáo viên, lúc ngang qua cửa lớp mầm, Phó Yên Yên phát hiện bên trong có rất nhiều bạn nhỏ, trông dáng vẻ không lớn hơn bé là mấy, trong lòng bé hơi hi vọng mình có thể kết bạn được ở đây.

Sau khi bố và mẹ đi, Phó Yên Yên nắm tay cô giáo, đôi chân ngắn cũn bước vào lớp.

Cô giáo giới thiệu bé với các bạn nhỏ, bé nhân cơ hội nhìn quanh lớp thì thấy mọi người đều đang tò mò nhìn mình, chỉ có một cậu nhóc đang chống đầu, hình như không có hứng thú với bé.

Thành công bị thu hút sự chú ý, bạn nhỏ Phó Yên Yên cứ thế nhìn chằm chằm cậu nhóc kia.

Cô giáo cúi đầu nhìn Phó Yên Yên: "Yên Yên muốn ngồi ở chỗ nào?"

Phó Yên Yên giơ bàn tay mũm mĩm chỉ vào cậu nhóc đang cúi đầu trong góc không biết đang làm gì: "Em muốn ngồi vào chỗ trống đó."

Nụ cười trên mặt cô giáo bỗng trở nên xấu hổ, nhưng vẫn gật đầu: "Được rồi, Yên Yên có thể tự đi được không?"

“Được ạ.” Phó Yên Yên gật đầu, sau đó đi về phía cậu nhóc kia rồi ngồi xuống bên cạnh cậu nhóc.

Bé cất cặp sách nhỏ vào trong ngăn bàn, quay mặt sang thì thấy cậu nhóc vẫn đang vẽ, dường như không muốn để ý đến mình: "Tớ tên là Phó Yên Yên, cậu tên là gì?"

Cậu nhóc dừng tay, nghiêng đầu nhìn bé rồi nói: "Phó Sâm."

Phó Yên Yên cảm giác mình thua rồi, không ngờ một tổng giám đốc bá đạo cao lãnh tương lai như bé còn nói nhiều hơn cậu, bé không vui lắm nên im lặng không nói chuyện với cậu nữa.

Chỉ một tháng sau, Phó Yên Yên và Phó Sâm đã trở thành bạn tốt của nhau. Bởi vì hai người rất ít nói, Phó Sâm cũng rất thích yên tĩnh, không chịu được những người bạn cùng bàn ồn ào nên trước đây đã đuổi hai người bạn cùng bàn đi rồi.

Từ mẫu giáo quý tộc đến tiểu học quý tộc, trung học cơ sở, trung học phổ thông, Phó Yên Yên đều học chung trường với Phó Sâm, bởi vì cả hai đều có thành tích rất tốt nên từ tiểu học đến giờ đều học chung một lớp.

Làm bạn học hơn mười năm, Phó Yên Yên đã thấy phát ngán khi nhìn thấy mặt cậu.

Vì vậy, ở học kỳ tiếp theo năm lớp 10, khi nghe cô bạn cùng bàn liên tục khen Phó Sâm đẹp trai thế nào, cô đều chẳng có phản ứng gì, ngược lại còn cảm thấy cô bạn cùng bàn quá mê trai.

Phó Sâm đẹp trai thật, nhưng đâu có khoa trương như vậy chứ?

Cũng chỉ tạm được mà thôi.

"Đúng rồi, Yên Yên, chúng ta sắp chia ban rồi, cậu chọn ban tự nhiên hay xã hội?"

Phó Yên Yên một tay chống cằm nói: "Tự nhiên."

"Cậu giỏi cả tự nhiên và xã hội. Cô giáo nói những người học được cả tự nhiên và xã hội thì nên chọn tự nhiên hơn vì tự nhiên có thể chọn nhiều chuyên ngành hơn lúc thi đại học. Có phải vì vậy nên cậu mới chọn không?"

"Không phải, bởi vì lười." Phó Yên Yên nói.

Bạn cùng bàn: "..." À đúng, giáo viên cũng từng nói ban tự nhiên ít học sinh hơn ban xã hội.

Sau khi chia ban ở lớp 11, Phó Yên Yên và Phó Sâm lại học chung một lớp. Cô thật sự rất nghi ngờ, có khi nào hai người bọn họ sẽ thi vào cùng một trường đại học, rồi học cùng lớp chuyên ngành trong trường đại học hay không?

Vậy thì đúng là nghiệt duyên rồi?

Có một số việc không nên nghĩ nhiều, bởi vì sau khi nghĩ về nó, rất có khả năng nó sẽ xảy ra.

Ngày nhận được giấy báo nhập học của trường đại học, Phó Yên Yên rất vui mừng vì mình đã đỗ đại học B. Bố mẹ thường hay nói trước đây bọn họ học ở đại học B. Mấy năm gần đây, đại học B đã xây dựng lại nhiều lần, có lẽ nó đã không còn giống như trước đây rồi.

Thành tích của cô vốn rất tốt, cô cũng muốn chụp vài bức ảnh sau khi thi đậu đại học B cho bố mẹ xem, coi như là để bọn họ làm kỉ niệm.

Vì vậy, đỗ vào chuyên ngành mà mình thích ở đại học B đã trở thành mục tiêu của cô. Sau khi nhận được thư nhập học, cô đăng lên vòng bạn bè.

Chỉ lát sau đã có một người like, người đầu tiên ấn like là Phó Sâm.

Trong lòng Phó Yên Yên có một dự cảm không lành. Chiều hôm đó, cô đổi mới vòng bạn bè thì thấy Phó Sâm cũng đăng giấy báo nhập học, cùng trường, cùng chuyên ngành với cô.

Diễn đàn trường nói mấy năm nay chuyên ngành này chỉ có một lớp?

Phó Yên Yên: Đây là nghiệt duyên gì thế!

Sau khi Phó Yên Yên vào đại học được hơn một tháng, cô được rất nhiều chàng trai tỏ tình.

Cô có ngoại hình xinh đẹp. Lúc học cấp 3, đám học sinh còn biết hạn chế nhưng đến lúc vào đại học, tất cả mọi người có thể yêu đương tự do, tất nhiên khi không còn sự gò bó ban đầu, tất cả đều hận không thể yêu đương mấy lần lúc học đại học.

Chỉ hơn một tháng ngắn ngủi, bao gồm cả cuộc sống hàng ngày và những cuộc trò chuyện riêng tư với bạn cùng lớp trên điện thoại, cô đã được tám người tỏ tình trong đó còn có một cô gái??

Khi tiết tự học tối nay sắp kết thúc, một nam sinh lớp bên cạnh cầm theo một bó hoa hồng đỏ, trực tiếp bước tới chỗ Phó Yên Yên, giơ hoa hồng đỏ về phía trước, nói: "Yên Yên, tặng cậu. Tớ thích cậu."

"Ồ~~" Nhiều người trong lớp bắt đầu ồn ào.

Có rất nhiều người đã tỏ tình với Phó Yên Yên, nhưng tặng một bó hoa hồng lớn như vậy trước mặt mọi người thì đúng là không nhiều.

Phó Yên khéo léo từ chối: "Tôi không thích hoa lắm, cậu nên tặng cho người khác đi."

Tai nam sinh hơi đỏ lên, cậu ta hỏi: "Vậy cậu thích gì? Tớ sẽ mua tặng cậu. Điều kiện nhà tớ khá tốt, có mấy căn nhà ở thủ đô."

“Không liên quan đến tôi.” Phó Yên Yên rất ghét kiểu nam sinh bị từ chối thì nói điều kiện gia đình mình thế này thế kia, chẳng lẽ bọn họ tưởng chỉ cần nói nhà mình có mấy căn nhà hay mấy chiếc xe thì có thể khiến bên nữ đồng ý?

Trông cô giống người không mua nổi nhà à??

"Tớ… tớ thật sự rất thích cậu, cậu có thể làm bạn gái tớ được không? Tớ có thể mua túi xách và mỹ phẩm cho cậu." Chàng trai bóp chặt bông hồng trong tay, nói.

“Tôi muốn túi xách hay muốn mỹ phẩm, tôi có thể tự mua, tôi không thiếu chút tiền ấy.” Phó Yên Yên cau mày, giọng điệu đã lộ rõ

vẻ không kiên nhẫn.

Cậu ta thẹn quá thành giận, nói: "Cô giả vờ thanh cao cái gì?"

Tiếng ồn ào xung quanh chợt yên tĩnh lại, rất nhiều người thấy cảnh này đều chuẩn bị hóng hớt.

"Không thích cậu, không đồng ý làm bạn gái cậu là giả vờ thanh cao? Cậu tự tin với điều kiện của mình đấy." Phó Yên Yên nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, đứng lên nói: "Đối mặt với tôi cậu không cảm thấy tự ti à?"

Hôm nay Phó Yên Yên đi một đôi giày xăng đan đế dày cao năm phân, cô đã cao 1m72, đi đôi giày này còn cao hơn nữa. Tên kia đứng trước mặt cô còn thấp hơn cô một chút.

Nam sinh tức giận đến đỏ mặt, ném hoa hồng xuống đất, nói: "Người khác cho thể diện mà không cần! Tôi để ý cô là may cho cô đấy, thức thời thì đồng ý đi!"

“Cậu đang dạy tôi phải làm như thế nào à?” Phó Yên Yên nhướng mày hỏi, đúng lúc tiếng chuông tan học vang lên, cô nhẹ nhàng đẩy cậu ta ra, vòng qua cậu ta đi về phía cửa: "Chiều cao dưới 1m85 thì đừng đến, ngoại hình xấu xí cũng đừng đến, có miệng thối cũng đừng đến."

Phó Sâm đẩy kính, đứng dậy, lúc đi ra thì va vào vai nam sinh khó khăn lắm mới đứng vững kia, khiến cậu ta lại loạng choạng lần nữa.

Sau khi bước ra khỏi phòng học, Phó Sâm sải bước tới chỗ Phó Yên Yên, nắm tay cô, kéo cô đến một phòng học trống.

Lúc đầu bị kéo lại, Phó Yên Yên sợ hết hồn, thấy người kéo mình là cậu, lúc này mới không động thủ.

Mãi cho đến khi bước vào một phòng học không có đèn, lúc này cô mới hỏi: "Cậu làm gì thế?"

"Chiều cao trên 1m85, ngoại hình ưa nhìn, không bị hôi miệng. Còn yêu cầu gì khác không?" Phó Sâm hỏi.

Phó Yên Yên: "...Không hút thuốc, không uống rượu, môn đăng hộ đối, đừng dính người quá. Có phải cậu muốn giới thiệu bạn trai cho tớ không?"

“Ừm, có một người đáp ứng đủ yêu cầu của cậu.” Phó Sâm híp mắt.

Phó Yên Yên tò mò: "Ai vậy? Tớ có biết không? Cậu có ảnh không?"

"Cậu quen, ở ngay trước mặt cậu."

Phó Yên Yên: "...Cậu đang đùa tôi đấy à?"

“Không, nghiêm túc đấy.” Phó Sâm tiến lại gần cô, nói: “Tại sao trước đây cậu không trả lời tớ? Những thằng khác tỏ tình với cậu thì cậu từ chối, nhưng tại sao đến lượt tớ thì cậu lại không nói gì cả?”

Phó Yên Yên ngẩn ra: "Cậu đang nói cái gì đấy? Cậu đã từng tỏ tình với tớ á?"

"..." Phó Sâm: "Vào ngày cuối cùng trước kỳ thi tuyển sinh đại học, tớ đã nhét thư tình vào trong cặp cậu."

Phó Yên Yên bừng tỉnh: "Hóa ra bức thư tình buồn nôn kia là của cậu!"

Tai Phó Sâm hơi đỏ lên. Buồn nôn ư? Cậu cảm thấy rất hoàn hảo mà, không có chỗ nào buồn nôn.

“Ngay cả tên cậu còn không viết, sao tớ biết là cậu được?” Phó Yên Yên nói đến chuyện này, còn hơi ghét bỏ cậu.

Phó Sâm hơi kinh ngạc, lúc viết thư tình cậu rất căng thẳng, không nhớ là mình có viết tên hay không, nhưng không còn quan trọng nữa: "Vậy thì bây giờ cậu biết rồi. Câu trả lời của cậu là gì?"

Nhịp tim của Phó Sâm bắt đầu tăng nhanh hơn vì căng thẳng.

“Cho cậu một cơ hội, thời gian đánh giá là một tháng. Nếu cậu vượt qua đánh giá thì một tháng sau, cậu được phép chuyển lên chính thức.” Phó Yên Yên hất cằm lên, đắc ý nói.

Tên này cũng đẹp trai, cao ráo, quan trọng là không dính người, thử yêu cũng được. Dù sao họ cũng học chung một lớp từ hồi mẫu giáo đến giờ, nghiệt duyên này đúng thật là duyên phận.

Một tháng sau, dưới sự mặt dày của Phó Sâm, cuối cùng cậu cũng miễn cưỡng thông qua kỳ kiểm tra của bạn gái, trở thành bạn trai chính thức.

-

Tác giả có lời muốn nói: Ngoại truyện chỉ có một chương này thôi~
 
Back
Top Dưới