Đô Thị  Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,283,896
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-e8l4y2wLWgSOgyzICV5mEHoTUEAPQ2oAqciqpaNJiNSHcfifH2fZSN_2qRjfpkGwFSS29A9VnkO7eIzkxJemHrfOHdwHyGLkJnVGxJNVilT_r0oJrM0CcPeSerYc7HTWmNVBGLzvBO8ZMHvayJboQ=w215-h322-s-no

Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sau khi biết mình là nữ phụ ác độc, tôi vội chia tay rồi bỏ chạy.

Đổi thành phố mới, đổi tên mới.

Tôi thành công trở thành một nghệ sĩ tuyến 18 không quá nổi tiếng ở showbiz.

Sau đó bị ép phải nhận một show livestream yêu đương.

Nhưng mà, éc ô éc! Tại sao người yêu cũ của tôi ở đây thế? Còn cả nữ diễn viên hoa sen trắng nữa!

Tôi cứ nghĩ tránh né được, ai dè tránh tới mức mọi người ship CP luôn!

Cư dân mạng bình luận: Thích tình yêu cưỡng ép này, quá ngọt ngào!.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Lần Nữa Theo Đuổi Em
  • Giường Anh Chia Em Một Nửa
  • Nương Tử! Nàng Quá Bưu Hãn Rồi!
  • Tiểu Thứ Nữ
  • Lão Nương Chuyển Sinh Rồi
  • Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi
    Chương 1


    Sau khi biết mình là nữ phụ ác độc, tôi vội chia tay rồi bỏ chạy.

    Đổi thành phố mới, đổi tên mới.

    Tôi thành công trở thành một nghệ sĩ tuyến 18 không quá nổi tiếng ở showbiz.

    Sau đó bị ép phải nhận một show livestream yêu đương.

    Nhưng mà, éc ô éc! Tại sao người yêu cũ của tôi ở đây thế? Còn cả nữ diễn viên hoa sen trắng nữa!

    Tôi cứ nghĩ tránh né được, ai dè tránh tới mức mọi người ship CP luôn!

    Cư dân mạng bình luận: Thích tình yêu cưỡng ép này, quá ngọt ngào!

    1.

    Tôi ngồi trên sofa trong biệt thự chơi điện thoại, bên cạnh là vali của tôi.

    [Ai vậy? Cầu thông tin.]

    [Éc ô éc, cho dù là nghệ sĩ tuyến 18 cũng không cần tùy tiện vậy chứ?]

    [Chỉ một áo thun và quần bình thường này của cổ, khiến tôi nghi ngờ đây là người không có tí danh tiếng nào luôn ấy! Còn cúi mặt không nhận ra là ai luôn!]

    Tôi cúi đầu nhìn áo thun và quần của mình, chậc, đâu tệ vậy đâu.

    Thôi, tôi chỉ tới đây cho có rồi cầm tiền lương thôi, mặc sao cũng chẳng quan trọng.

    Tôi là nữ phụ độc ác, tôi chỉ thích làm một nghệ sĩ flop, mỗi tháng kiếm khoảng mấy chục triệu thôi.

    Đúng thế, không sai --- nữ phụ ác độc.

    Ba năm trước, lúc tôi tỉnh lại thì phát hiện bản thân đang sống trong tiểu thuyết.

    Một quyển tiểu thuyết showbiz Mary Sue.

    Nam chính là Lộ Chí Duyên, là một người có bề ngoài đẹp trai mê người, cao hơn 185.

    Là một diễn viên nam có kỹ năng và lòng chiếm hữu rất mạnh.

    Anh là hàng xóm từ bé của tôi, là thanh mai trúc mã của nhau.

    Sau đó chúng tôi tỏ tình rồi yêu nhau.

    Tiếc là trong tiểu thuyết, tôi chỉ là nữ phụ ác độc.

    Căn cứ theo nội dung tiểu thuyết, Lộ Chí Duyên gặp được cô gái trong định mệnh của anh lúc học đại học ---- Lâm Thục Đình.

    Bọn họ ngày càng thân thiết gần gũi, sau đó dần trở thành tri kỉ của nhau.

    Sau này, khi Lâm Thục Đình tham gia vào showbiz, Lộ Chí Duyên trở thành người quản lý của cô ấy.

    Bọn họ thường xuyên ở cạnh nhau, làm việc với nhau, thức đêm cùng nhau.

    Mà tôi, nữ phụ độc ác hoàn toàn không thể chấp nhận được quan hệ công việc thân mật của họ.

    Ban đầu là nghi ngờ, sau đó là ghen tị và oán hận không nói lý với nữ chính.

    Tôi cũng tham gia vào showbiz, bắt đầu tìm đường chếc.

    Tôi không ngừng làm việc xấu, đồn bậy về Lâm Thục Đình.

    Xa lánh cô ấy trong đoàn phim, thậm chí còn h-ạ đ-ộc cô ấy.

    Mà Lộ Chí Duyên cũng không ngừng cãi nhau với tôi, sau đó thất vọng hoàn toàn, nói lời chia tay.

    Chuyện tôi làm cũng lộ.

    Sau đó bị cư dân mạng mắng chửi, trở thành con chuột người người đòi đánh.

    Sau đó nam nữ chính ở cạnh nhau, yêu đương ngọt ngào, thông báo và kết hôn.

    Bọn họ được cư dân mạng chúc phúc, sự nghiệp thành công, gia đình mỹ mãn.

    Còn tôi ấy hả?

    Sau này bị Lộ Chí Duyên kiện lên tòa, ngồi t-ù hai năm.

    Sau khi ra t-ù, tôi phải sống nửa đời còn lại trong phẫn hận và ghen tị.

    2.

    Ban đầu tôi vẫn không tin đâu.

    Lộ Chí Duyên lựa chọn làm người quản lý, sau đó thân thiết với cô gái khác ư?

    Sao có thể?!

    Với cái tính chiếm hữu của Lộ Chí Duyên, chỉ cần thấy tôi nói chuyện với phái nam hai câu đã bực bội.

    Sao có thể chủ động nói lời chia tay chứ?

    Hơn nữa tính cách của anh khá quái gỡ.

    Chỉ hận không thể bảo trì khoảng cách với mọi người.

    Tôi vẫn luôn cảm thấy ‘nội dung tiểu thuyết’ không đúng tí nào.

    Sau đó tôi trơ mắt nhìn anh vào đại học, quen biết Lâm Thục Đình.

    Quan hệ của họ ngày càng tốt hơn.

    Tôi từng hỏi qua, nhưng bị Lộ Chí Duyên chuyển chủ đề.

    Sau khi phát hiện bản thân bắt đầu ghen tị, tôi lo lắng.

    Nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sợ bản thân sẽ đánh mất lý trí, sau đó trở thành nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết.

    Trời ạ, tôi không muốn vào tù đâu!

    Nội dung tiểu thuyết ngu xuẩn này thích làm gì thì làm! Tôi không tham gia vào đâu!

    Chia tay, phải chia tay thôi! Chia tay liền, tôi phải chia tay ngay!

    Hôm tôi nhắn tin chia tay Lộ Chí Duyên, tôi cũng dọn dẹp hành lí chuyển sang thành phố khác sống.

    Không chỉ thay đổi số điện thoại mà còn đổi cả tên.

    Do không có kinh nghiệm sống, tôi bị công ty vô lương lừa ký hợp đồng nghệ sĩ 10 năm.

    Đây là sức mạnh của cốt truyện, tôi vẫn phải tham gia showbiz.

    Nhưng không sao cả!

    Tôi làm một nghệ sĩ flop cả đời, về hưu sớm!

    Cả đời buông xuôi, cũng khiến mình vui vẻ!

    Tiếng bước chân ngoài cửa vang lên.

    Tôi quay đầu thì thấy hai người kéo vali vào.

    Tôi cứng người.

    Người đàn ông bước vào vẫn gương mặt lạnh lùng không biểu cảm đấy, bên cạnh anh là một cô gái cười sáng lạn.

    “Xin chào, cô là khách mời đầu tiên hả?”

    “Tự giới thiệu một chút, tôi là Lâm Thục Đình.”

    “Đây là người quản lý của tôi, Lộ Chí Duyên.”

    Không chỉ tôi ngẩn người, bình luận trên livestream cũng dừng lại một chút.

    Sau đó không ngừng xuất hiện.

    [Trời ơi! Là Tiểu Đình!!!]

    [Đây là người quản lý nổi tiếng đó hả?!]

    [Trông cứ như đến để thông báo ý!]

    [Xứng đôi vừa lứa quá!]

    Khóe miệng Lộ Chí Duyên nhếch lên, đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn tôi chằm chằm.

    “Xin chào, làm quen một chút, tôi là Lộ Chí Duyên.”

    Mà tôi cảm thấy thế giới như tối lại, cảm giác muốn ngất xỉu.

    Éc ô éc! Cứu mạng!
     
    Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi
    Chương 2


    3.

    Lộ Chí Duyên và Lâm Thục Đình ngồi ở giữa.

    Còn tôi thì ngồi ở một góc.

    MC cũng đến, ngồi ở một bên, sau khi mọi người giới thiệu thì bắt đầu vào show.

    “Để có thể làm quen nhanh hơn, chúng ta chơi một trò chơi nhỏ nhé!”

    “Đó là…. Nói thật hay mạo hiểm!”

    Tôi nhếch môi cười, cảm nhận được ánh mắt như kim đâm của Lộ Chí Duyên nhìn tôi.

    [Thật lòng hay mạo hiểm á? Chơi trò chán vậy!]

    [Hơi chán, nhưng mong chờ Tiểu Đình á!]

    [Chỉ có mình tôi cảm thấy Lộ Chí Duyên cứ nhìn Thư Nhan mãi à? Hơn nữa còn ngồi cách Tiểu Đình khá xa.]

    “Trong đây sẽ có hai loại lá bài là lá mặt hề và lá vua.”

    “Ai bốc được lá mặt hề sẽ phải chọn thật lòng hoặc mạo hiểm, lá vua sẽ đặt câu hỏi cho lá mặt hề.”

    Mấy vòng đầu mọi người còn xa lạ nên câu hỏi cũng không quá mức, hầu hết là hỏi về công việc, tuổi tác, chiều cao các kiểu.

    Tôi may mắn chưa bao giờ bốc trúng lá mặt hề.

    Đang lúc tôi cảm thấy may mắn, thì vòng mới lại bắt đầu, tôi cũng thấy một ánh mắt chếc chóc khi lật bài.

    Lá mặt hề.

    “Oa! Người cầm lá mặt hề của vòng này đã xuất hiện, mời lá vua lật bài!”

    Lá vua được đặt lên bàn nhẹ nhàng, tôi ngẩng đầu thì thấy ánh mắt lạnh lẽo.

    Người cầm lá vua là Lộ Chí Duyên.

    “Tôi chọn nói thật lòng.”

    [Tại sao tui ngửi được mùi CP ở đây vậy nè?]

    [Hai người này quen nhau à? Thư Nhan cứ cố tránh nhìn đối diện hoài luôn.]

    Lâm Thục Đình rất bình tĩnh, thậm chí còn nở nụ cười giảng hòa.

    “Anh Lộ đừng dọa người vậy, anh không hỏi thì em hỏi đó nhé ~”

    Tôi ráng cười.

    Sau đó tôi nghe được câu hỏi của Lộ Chí Duyên.

    “Tôi muốn biết tình sử của cô Thư.”

    [Ớ? Công khai hỏi chuyện cá nhân trên show như vậy có phải không tốt lắm không?]

    [Có thể nói à…. Cảm thấy Lộ Chí Duyên như anh chồng đang giận dỗi ý, hahahaha]

    Chậc, cái mùi tới gây chuyện này là sao trời?

    Tôi nở nụ cười với anh.

    “Lúc trước từng quen một tên trai tồi thích bạo lực lạnh.”

    “Nhưng tôi ngừng việc chịu tổn thương đúng lúc.”

    Mắt thường có thể thấy được gương mặt tệ đi của Lộ Chí Duyên.

    Mấy khách mời khác ở đấy cũng vội an ủi tôi:

    “Ôi trời, Thư Nhan đẹp vậy mà, sau này sẽ tìm được người tốt thôi.”

    “May mà em ngừng đúng lúc, bạo lực lạnh đáng sợ lắm đấy.”

    Chàng trai ngồi gần tôi cũng dán lại gần, cười nhìn tôi.

    “Vậy chị có thể xem xét em một chút nè, em cảm thấy chị Thư Nhan đẹp lắm luôn.”

    Tôi nhớ kỹ cậu nhóc này.

    Trong tiểu thuyết là một ca sĩ sáng tác nổi tiếng.

    Trước kia tôi và cậu ấy từng quen trong một show.

    Mà vẻ mặt của Lộ Chí Duyên ở đối diện càng khó coi hơn.

    4.

    Sau khi mọi người thân hơn thì bắt đầu vào ở.

    Tôi ngồi trên giường dọn dẹp đồ đạc, cửa bị gõ.

    Tôi mở ra thì thấy Lâm Thục Đình.

    Tôi cố nở nụ cười thương nghiệp, hỏi:

    “Thục Đình, sao thế?”

    Lâm Thục Đình quả nhiên là nữ chính, ba năm trôi qua vẫn xinh đẹp, sáng rực rỡ như vậy.

    “À, A Nhan, cô có mang mặt nạ không? Có thể cho tôi mượn một cái không?”

    “Tôi quên ở nhà mất tiêu.”

    Tôi đồng ý, lấy ba hộp mặt nạ ra.

    Sau đó thuận miệng nói chuyện với cô ấy:

    “Lộ Chí Duyên không chuẩn bị cho cô à?”

    “Mặt nạ là món đồ quan trọng của nghệ sĩ nữ đó, sao lại quên ở nhà được thế?”

    Lâm Thục Đình cười hì hì, ngồi xổm cạnh tôi, lấy một cái mặt nạ ra.

    “Sao Lộ Chí Duyên có thể chuẩn bị cho tôi mấy cái này được, đều là trợ lý giúp tôi chuẩn bị á.”

    Chuyện này ngoài dự kiến của tôi á.

    Lộ Chí Duyên là một tên cuồng khống chế.

    Từ bé đến lớn đều hận không thể làm mọi thứ cho tôi luôn.

    Sau khi yêu, cái tính này của anh càng lộ rõ hơn.

    Trở thành bảo mẫu riêng, cái gì cũng phải quản.

    “Trông cô có vẻ ngạc nhiên nhỉ?”

    Lâm Thục Đình nhìn tôi chằm chằm, khiến tôi không biết phải làm sao.

    “À, ừ…. Tôi cứ nghĩ người quản lý kim bài phải làm luôn mấy chuyện này chứ, haha.”

    “Có phải cô đang tò mò tại sao tôi không yêu đương với Lộ Chí Duyên không?”

    Câu hỏi này của Lâm Thục Đình làm đầu tôi nổ tung, trực tiếp thật đó!

    Tôi hoảng sợ nhìn cô ấy.

    Sao cô ấy phải nói chuyện này với tôi thế?

    Không phải đến để công bố chủ quyền với tôi đấy chứ?

    Lâm Thục Đình đi tới một bên, cười với camera.

    [Á á á á á! Tiểu Đình đẹp quá!]

    [Muốn thông báo cho mọi người à?]

    [Chúc phúc chúc phúc chúc phúc!]

    “Các fans hẳn đã tò mò lắm rồi, tôi cũng hay nhận được inbox riêng lắm ~”

    “Nhưng mà….” Lâm Thục Đình cố ý quay đầu nhìn tôi, cười giảo hoạt.

    “Tôi và Lộ Chí Duyên đều độc thân đó, cho nên mới đến show này tìm người yêu á ~”
     
    Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi
    Chương 3


    5.

    Sao có thể chứ?

    Tôi cố gắng nhớ cốt truyện trong đầu, bây giờ bọn họ hẳn phải trong thời kì nói về chuyện kết hôn rồi chứ?

    Không lẽ cốt truyện đi lệch à?

    Không quá mấy phút sau, tôi thấy được hotsearch trên điện thoại.

    #Lâm Thục Đình phủ nhận chuyện tình cảm

    #Lâm Thục Đình tìm đối tượng yêu đương

    Trong đầu tôi hỗn loạn, tôi dọn dẹp đồ xong thì xuống lầu.

    Liếc mắt một cái thì thấy Lộ Chí Duyên đang ngồi trên sofa, không ngừng nhắn tin.

    Quả thật, Lâm Thục Đình đột nhiên sáng tỏ tin tình yêu, còn lên hotsearch.

    Người quản lý như anh hẳn là bận lắm.

    “Đói bụng không?”

    Tôi nhìn trái nhìn phải, nghĩ là Lộ Chí Duyên đang hỏi người khác.

    “Đang hỏi em đó, phòng khách không có ai đâu.”

    [Vì sao cảm thấy Lộ Chí Duyên và Thư Nhan…. Cái không khí giữ hai người họ lạ lắm ý?]

    [Trong kí ức của tôi, bọn họ hình như không biết nhau, một người là người quản lý nổi tiếng, một người là nghệ sĩ tuyến 18.]

    “À…. Không quá đói, chỉ vào bếp xem thôi.”

    Tôi mở tủ lạnh ra, bên trong có một hộp trứng chim và mấy cây hành.

    Khóe miệng tôi co giật, xem ra đây là do tổ tiết mục chuẩn bị, hẳn là sắp tới cần cùng nhau ra ngoài mua sắm.

    “Tủ lạnh trống, anh vừa mới kiểm tra xong.”

    Tiếng nói vang lên đằng sau khiến tôi giật mình, tôi quay đầu.

    Âm thanh của Lộ Chí Duyên vẫn giống như trước, trong sự trầm thấp mang theo chút khàn khàn.

    “Này, vậy xem ra đêm nay phải ra ngoài mua đồ ăn rồi, phiền thật đấy hahaha.”

    Tôi cười gượng, vội tránh xa Lộ Chí Duyên.

    6.

    Đang lúc tôi và anh nhìn nhau đầy xấu hổ thì bắt đầu có người xuất hiện.

    “Chị Thư Nhan xuống sớm vậy, đã dọn dẹp đồ xong chưa?”

    Là Văn Tại Kỳ, tóc của cậu vẫn còn ướt, trên cổ là một cái khăn mặt.

    Tôi cười trả lời cậu: “Ừm, tôi không mang nhiều đồ theo.”

    Văn Tại Kỳ đi vào phòng bếp, đứng mở tủ lạnh trước mặt Lộ Chí Duyên.

    “Ý! Tủ lạnh không có gì, đêm nay phải ăn cơm kiểu gì đây ta~”

    Âm thanh của Văn Tại Kỳ không giống Lộ Chí Duyên, trong trẻo và hoạt bát vô cùng.

    Vừa nghe đã khiến người khác thấy vui vẻ, càng đừng nói cậu luôn mang theo âm cuối làm nũng.

    Đây là một chú chó nhỏ đó! Tôi nhớ hình như cậu nhóc này nhỏ hơn tôi 5 tuổi thì phải.

    Các khách mời khác cũng xuống nhà, biết cần phải ra ngoài mua sắm.

    Chúng tôi bắt đầu thương lượng xem ai đi.

    “Không bằng để Chí Duyên và A Nhan đi đi?”

    Lâm Thục Đình nói câu này khiến mọi người ngừng lại.

    “Vậy không tốt đâu….”

    Tôi nở nụ cười cứng ngắc, nhịn không được mà nhìn về phía anh.

    Ai muốn đi siêu thị với người yêu cũ chứ trời?

    Văn Tại Kỳ đột nhiên lên tiếng:

    “Không bằng em và anh Lộ đi cùng ha, em ít khi đi dạo phố lắm.”

    “Anh Lộ chắc không ngại việc hai ta đi mua đồ với nhau đâu ha?”

    Hay lắm, tình huống trở nên xấu hổ hơn rồi.

    [Cái này, cái này không phải không thể ó.]

    [Lầu trên, cô đang đu CP tà ma gì đấy!]

    Những người khác cũng bắt đầu cà khịa, mới ngày đầu đã có chương trình đấu đá rồi à?

    [Tại sao trung tâm của việc tranh giành luôn là Thư Nhan vậy???]

    [Giữa bọn họ có chuyện gì đấy, cần thông tin lắm.]

    Lộ Chí Duyên không đổi sắc mặt, nhìn không ra là đồng ý hay từ chối.

    Nhưng tôi có thể thấy, cái tay mờ ám đang rà qua rà lại của anh.

    Bây giờ anh đang khó chịu lắm.

    Văn Tại Kỳ cứ như không phát hiện ra sự xấu hổ trong này, vẫn nở nụ cười để lộ răng nanh nhỏ.

    “Hơn nữa em sợ nhiều đồ, anh Lộ cầm không nổi á ~”

    Khóe miệng của các khách mời co giật, với cái thân cao gần 190 của Lộ Chí Duyên á?

    Còn cả cái người cơ bắp kia nữa?

    Lộ Chí Duyên nở nụ cười lạnh, đôi mắt tối như mực nhìn Văn Tại Kỳ:

    “Tôi rất thoải mái.”
     
    Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi
    Chương 4


    7.

    Các khách mời còn lại ở lại nhà, bắt đầu nói chuyện phiếm.

    “Tiểu Nhan, em và Lộ Chí Duyên quen biết nhau à?”

    Là Hàn Dĩnh, một diễn viên phim thần tượng tuyến ba thường hay lên bài PR thổi phồng sự chuyên nghiệp của mình.

    Lúc chị ta ở đoàn phim cứ hay gây chuyện mãi luôn.

    Đến giờ tham gia show tình yêu cũng không tính bỏ qua.

    Cũng không định bỏ qua Lâm Thục Đình.

    “Tiểu Đình, em có biết quan hệ của họ không?”

    “Trước kia chị cứ tưởng em thích Chí Duyên đó.”

    “Nhưng sao bây giờ Chí Duyên cứ luôn đu theo Tiểu Nhan thế?”

    Mấy vị khách mời khác xấu hổ uống nước.

    Chỉ hận không thể biến mất khỏi đấy.

    [Trời ạ, sao nói chuyện lại nói đến mấy chuyện xấu hổ này thế?]

    [Móa, cái giọng trà gì vậy nè!]

    [Bên này còn ổn, bên siêu thị, cứ thấy như Lộ Chí Duyên và Văn Tại Kỳ sắp đúm nhau rồi á!]

    Lâm Thục Đình im lặng cười nhẹ, không tức giận tí nào.

    Tôi cảm thán trong lòng, không hổ là nữ chính, cái thái độ này chính là thái độ của người làm chuyện lớn đó.

    Nhưng tôi lại không nhịn được.

    “Chị Hàn thích hóng chuyện thế là vì thói quen ở đoàn phim cũ ạ?”

    “Nhưng mà chị Hàn cũng là trung tâm của nhiều tin lề đường lắm đó.”

    “Nghe bảo lúc trước chị Hàn còn tìm anh Đường ở khách sạn…..”

    Mặt Hàn Dĩnh trắng bệch, mở miệng cản lời tôi.

    “Ha ha ha, ấy da, toàn là mấy tin xấu do báo lá cải đồn bậy thôi.”

    “Thư Nhan cũng tin mấy cái đó à, đều là tin giả thôi.”

    Mấy vị khách mời khác cũng mở miệng phụ họa, bọn họ không muốn gây với Hàn Dĩnh.

    “Thật ạ?”

    “Nhưng tôi nhớ chị Hàn từng đi khách sạn tìm tôi vào hôm 18 tháng 3 đó.”

    Mọi người nhìn về phía chủ nhân của giọng nói.

    Lộ Chí Duyên mang hai túi đồ lớn đứng ở cửa.

    Anh đứng nhìn Hàn Dĩnh từ trên cao, mặt lạnh lùng.

    Ôi trời, tôi cố gắng nhịn cười.

    Không thể để người ta thấy mình vui khi người khác gặp họa được.

    Chậc chậc chậc, tin lớn ghê.

    Nữ diễn viên tuyến ba, Hàn Dĩnh đi đến khách sạn quyến rũ người quản lý nổi tiếng á.

    Tự mình gây chuyện nói xấu người khác, xong bị người ta đính chính tin thật cho mọi người nghe.

    “Nhưng lúc ấy tôi từ chối.”

    Lộ Chí Duyên liếc nhìn tôi một cái mịt mờ.

    Tôi chớp mắt nhìn anh, sau đó dời mắt lập tức.

    Chậc, nói với tôi làm gì, đi mà nói với Lâm Thục Đình ấy.

    [Lộ Chí Duyên nói vậy vì bảo vệ Thư Nhan hả?]

    [Tuyệt đối là vì Thư Nhan đó! Nếu không sao có thể trùng hợp vậy được!]

    [Thư Nhan mau nhìn đối diện đi chứ! Sao không nhìn Lộ Chí Duyên vậy?]

    [Ngày mai là cuộc hẹn lần đầu, cảm thấy Lộ Chí Duyên sẽ chọn Thư Nhan á!]

    8.

    Lần đầu hẹn hò.

    Quy tắc đơn giản, phải viết thư cho đối phương.

    Nếu hai bên chọn nhau thì có thể ra ngoài hẹn hò.

    Tôi đã xem kịch bản rồi, nên chuẩn bị kĩ càng lắm.

    Đó chính là --- không viết thư, ở nhà chơi.

    Kết quả.

    Đêm đó tôi nhận được tin nhăn của Lộ Chí Duyên.

    [Lý do gì thế? Hai người họ quen nhau thật kìa!]

    [Sao cứ cảm thấy Lộ Chí Duyên đang giận dỗi á, hi hi hi.]

    Tôi vốn định cầm bức thư này vo lại rồi ném sọt rác.

    Nhưng mà đây là livestream, không nên đắc tội với người khác quá mức.

    Tôi do dự một chút, để thư vào ngăn bàn.

    Trong lòng có chút chua xót.

    Lộ Chí Duyên không nên gặp mặt tôi hỏi lý do.

    Lúc trước tôi hỏi anh, tại sao lại thân mật với Lâm Thục Đình như vậy.

    Anh chưa từng cho tôi một câu trả lời nào.

    Chỉ sờ đầu tôi, trông có vẻ bất đắc dĩ.

    “Bảo bối, đừng hỏi, được không?”

    Lúc đó, tôi nghe lời không hỏi tiếp.

    Sau đó tôi thấy được ảnh chụp trong vòng bạn bè.

    Anh và Lâm Thục Đình dán lại gần nhau, mua đồ trong tiệm đồ châu báu.

    Trên miệng anh là nụ cười dịu dàng.

    Giống như lúc anh ở cạnh tôi.

    Tôi ngày càng lo lắng, cũng ngày càng cực đoan.

    Bởi vì tôi phát hiện tất cả mọi chuyện đều giống cốt truyện.

    Cho dù tôi ngăn cản kiểu gì cũng không được.

    Thậm chí, ngay cả hôm tôi bị ốm.

    Lộ Chí Duyên vẫn ra ngoài đi dạo với Lâm Thục Đình.

    Không sai tí nào.

    Tôi muốn nói chuyện này với Lộ Chí Duyên.

    Nhưng khi tôi mở miệng, lại không nói được chữ nào.

    Mà Lộ Chí Duyên cũng bắt đầu cãi nhau với tôi.

    Tôi sợ, tôi không muốn trơ mắt nhìn anh vứt bỏ tôi.

    Đây là người luôn ở cạnh tôi sớm tối, là người tôi quyết tâm phải cầm tay nhau đi tới già.

    Rời khỏi anh, khác gì muốn móc tim của tôi ra ngoài chứ?

    Nhưng mà bắt tôi phải trơ mắt nhìn anh không yêu tôi, bỏ rơi tôi, ghét bỏ tôi.

    Tôi thà buông tay anh từ sớm.

    Ít nhất tôi có thể sống tự do cả đời.

    Lộ Chí Duyên cũng có thể sống hạnh phúc khi không có tôi.

    “Cộc cộc cộc”

    “Ai vậy?”

    Tôi mở cửa ra, ngạc nhiên nhìn Văn Tại Kỳ đang dựa vào khung cửa.

    Cậu mỉm cười nhìn tôi:

    “Chị, chào buổi tối ~”

    “Em nghĩ, viết thư thì phải tự tay đưa.”

    “Như vậy mới tỏ rõ thành ý.”

    “Cho nên, chị, có muốn ra ngoài hẹn hò với em không?”
     
    Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi
    Chương 5


    9.

    [Chó săn nhỏ là đáng yêu nhất!]

    [Văn Tại Kỳ mê người quá, là tui thì tui sẽ ok liều!]

    [Các người có thấy Lộ Chí Duyên hong? Ổng đứng ở góc sáng kìa!]

    Tôi giật mình trong nháy mắt, nhưng sau đó nở nụ cười.

    “Nhưng hôm nay mệt lắm á.”

    “Tôi còn định ngày mai ở biệt thự nghỉ ngơi.”

    Tôi từ chối uyển chuyển.

    Văn Tại Kỳ là một đối tượng yêu đương khá tốt.

    Bề ngoài đẹp trai, lại có tài hoa.

    Nhưng hết cách rồi.

    Tôi đã dành rất nhiều thời gian và tinh lực lúc yêu đương với Lộ Chí Duyên.

    Bây giờ tôi còn chưa chuẩn bị tốt cho việc tiếp tục một đoạn tình cảm mới.

    Văn Tại Kỳ không thất vọng, chỉ mỉm cười.

    “Chưa tới phút cuối thì sao biết ai mới thích hợp nhất đâu chứ?”

    “Có thể nhận bức thư này không? Ngủ ngon nha, chị ~”

    “Ngủ ngon, mơ đẹp.”

    Tôi cầm thư viết tay của Văn Tại Kỳ, vẫy tay với cậu.

    Đợi sau khi không thấy bóng cậu, tôi mở thư ra.

    Khóe miệng tôi nhếch lên.

    “Cậu ta viết cái gì?”

    Âm thanh trầm khàn vang lên bên tai.

    Tôi vội nẩng đầu thì thấy Lộ Chí Duyên xuất hiện trước mặt.

    “Cậu ta hẹn em ra ngoài à?”

    Tôi lùi về sau mấy bước, tạo khoảng cách với Lộ Chí Duyên.

    “Chuyện này liên quan đến anh Lộ nhỉ?”

    “Chúng ta không thân đến vậy đâu.”

    Tôi xoay người muốn đóng cửa lại, nhưng bị tay Lộ Chí Duyên chặn cửa lại.

    “Không chúc anh ngủ ngon mơ đẹp à?”

    “Hay là nói, cái này chỉ dành cho Văn Tại Kỳ thôi?”

    [Trời ạ, trời ạ, trời ạ, hình ảnh này tuyệt quá! Cứ như trong phim vậy á!]

    [Cảm giác áp bức và mê người này, tuyệt quá!!!!]

    [Đã chụp màn hình rồi, cảm ơn đã cho ăn!]

    Tôi vội nói cho có lệ với anh.

    “Chúc anh….”

    “Ngày mai ra ngoài hẹn hò với anh.”

    Lộ Chí Duyên đột nhiên nói, tay kéo lại cổ tay của tôi.

    Đang livestream đó! Lộ Chí Duyên đang muốn làm gì thế?

    “Mai tôi không muốn ra ngoài!”

    “Vậy hẹn hò trong biệt thự!”

    Trước khi đi, anh hơi cúi đầu nói với tôi một câu:

    “Mơ đẹp, A Nhan.”

    Lộ Chí Duyên nói câu này rồi nhìn tôi một cái.

    [Móa ơi móa ơi móa ơi!]

    [Mê quá mê quá mê quá!]

    [Thế mà còn chưa đồng ý hẹn hò á! Thư Nhan! Lòng của chị làm bằng đá à?]

    10.

    Tối đó tôi lăn lộn không ngủ được.

    Làm cho sáng hôm sau tôi dậy muộn.

    Lúc xuống lầu mới phát hiện, phần lớn khách mời đã rời biệt thự.

    Bây giờ trong biệt thự chỉ còn năm người.

    Tôi, Lộ Chí Duyên, Lâm Thục Đình, Văn Tại Kỳ và Hàn Dĩnh.

    Đối với việc Hàn Dĩnh vẫn còn ở đây, tôi có chút ngạc nhiên.

    Tôi nhớ đến chuyện đêm qua, cứ tưởng chị ta sẽ rời đi sau mấy lời của Lộ Chí Duyên.

    Kết quả không ngờ, tôi đã xem nhẹ độ mặt dày của chị ta rồi.

    Tùy tay cầm một quả trứng, tôi vừa ăn vừa lướt điện thoại.

    Quả nhiên Hàn Dĩnh lên hotsearch rồi nè.

    #Hàn Dĩnh Lộ Chí Duyên

    #Lộ Chí Duyên nói Hàn Dĩnh mặc đồ lộ hàng

    #Hàn Dĩnh quy tắc ngầm

    #Lộ Chí Duyên Thư Nhan hợp đôi quá

    #Lộ Chí Duyên, Thư Nhan, Văn Tại Kỳ, quan hệ tam giác ổn định lắm luôn

    Khoan đã, cái hotsearch cuối là cái quỷ gì thế?

    Tôi ngơ người bấm vào, thấy không ít gif trong đó.

    Hình ảnh tôi cầm thư của Tại Văn Kỳ.

    Hình ảnh Lộ Chí Duyên nhìn tôi.

    Còn có thứ tự xuất hiện của hai người họ đêm qua.

    [Á á á á! Cuối cùng cũng có người phát hiện ra ba người họ rất hợp á!]

    [Tối qua tôi thấy rất phê ó!]

    [Thư Nhan rất giỏi á! Chỉ là sống hiền quá thôi! Nếu không đã hot từ lâu rồi!]

    Tôi đóng điện thoại lại, trong lòng bình tĩnh.

    Nếu không thì rời khỏi show nhỉ?

    Nhưng nhớ đến số tiền đền bù, thôi, vẫn nên ở lại.

    “Anh làm bữa sáng cho em, ở trong tủ lạnh.”

    “Anh hâm lại cho nóng một chút.”

    Lộ Chí Duyên đi vào phòng bếp, lấy một phần sandwich kẹp chân giò hun khói.

    Còn cầm một bịch sữa.

    Đều là đồ tôi thích ăn, cũng là thói quen ăn sáng của tôi.

    Nhưng mà….

    “Tôi đã lâu không ăn sandwich rồi.”

    Lúc Lộ Chí Duyên bưng đồ đến, đứng ở đó nhìn tôi với ánh mắt tối đen.

    “Xem ra A Nhan đã sửa không ít thói quen cũ nhỉ?”

    Văn Tại Kỳ cũng vào bếp, nói tiếp, “Đúng thế, con người có xu hướng tránh xấu tìm tốt mà.”

    Nói xong, cậu đặt túi bánh bao lên bàn.

    “Chị ăn sáng nào, lúc trước trong đoàn phim thấy chị thích ăn lắm đó!”

    Tôi thật sự thích ăn bánh bao vào bữa sáng, nhưng nó cách nơi này quá xa nên không muốn đi mua.

    Lúc này tôi cầm trứng đã luộc ngồi đối diện cậu ấy.

    Sau đó ngại ngùng hỏi: “Cậu ăn trứng luộc không? Tôi đi luộc cho cậu một quả?”

    Văn Tại Kỳ cười gật đầu, “Muốn ạ, vậy phải làm phiền chị rồi.”

    Tôi đi lướt qua Lộ Chí Duyên, làm bộ như không thấy anh, cho đến khi anh theo sát tôi.

    Đặt điện thoại vào tay tôi.

    “Xem tin nhắn trong điện thoại của em đi.”

    Tôi có chút nghi ngờ, không biết anh đang muốn làm gì.

    Nhưng vẫn mở tin nhắn ra dưới ánh nhìn chăm chú của anh.

    Cái gì?!

    Đây là chuyện gì?

    Không đợi tôi hết giật mình.

    Giây sau lại có thêm tin nhắn.

    Sau mấy giây khiếp sợ, tôi cắn răng trả lời anh.

    Lúc tôi cần lời giải thích thì bảo tôi đừng hỏi nhiều.

    Cảm xúc của tôi đột nhiên xuất hiện như bão.

    Tôi hít mũi, tiếp tục gõ chữ.

    Nhưng lời tiếp theo của Lộ Chí Duyên lại bắt đúng điểm chí mạng của tôi.

    <i>

    Lúc Lộ Chí Duyên dùng lý do dẫn tôi đi hẹn hò với anh, tôi đột nhiên nhìn về phía Văn Tại Kỳ.

    Trông cậu ấy có vẻ thoải mái: “Đi đi, chị, chúc hai người hẹn hò vui vẻ.”

    Nói xong, cậu lại nhìn Lộ Chí Duyên khiêu khích: “Anh Lộ, phải bảo vệ chị thật tốt đấy, chị là một người yếu đuối, không chịu được tổn thương đâu.”

    Lộ Chí Duyên lạnh lùng nói, “Không phiền cậu lo lắng.”</i>
     
    Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi
    Chương 6


    11.

    Tôi và Lộ Chí Duyên sóng vai đi trên đường.

    Đằng sau là anh quay phim, tiếp tục livestream buổi ‘hẹn hò’ của chúng tôi.

    Tôi đi theo Lộ Chí Duyên, cắn chặt răng.

    Trong lòng không ngừng phỉ nhổ bản thân.

    Chỉ mấy câu của anh thôi mà tôi đã dao động sự quyết tâm của mình.

    Tôi đi tới tiệm bánh ngọt cùng anh.

    Tôi ngồi lên ghế trước, còn Lộ Chí Duyên thì đi mua đồ.

    Mặc dù tôi ngồi đấy nhưng trong lòng lại không yên.

    Không có camera, xem ra đã cách chúng tôi ngày càng xa.

    “Đây là món em thích ăn lúc trước.”

    “Bánh xoài ngàn lớp, ít đường.”

    Lộ Chí Duyên đặt đồ lên bàn, ngồi đối diện tôi.

    Tôi nhìn anh cảnh giác, không biết anh muốn nói gì.

    Có ý gì đấy?

    “Đây là tiệm bánh mà em thích nhất hồi đi học.”

    “Sau khi em rời đi, anh mua lại nó.”

    “Năm nay mới mở chi nhánh ở thành phố này.”

    Tôi không thể không thừa nhận, mấy lời này của Lộ Chí Duyên làm tôi động lòng.

    Nhưng nhớ đến nội dung truyện, tôi ép mình bỏ qua sự động lòng đó.

    Nghĩ cho kĩ kết cục của bản thân đi!

    “Thật không? Vậy hi vọng anh Lộ có thể buôn may bán đắt!”

    Một quyển nhật ký màu đen được đẩy tới trước mặt tôi.

    Là nhật kí của tôi!

    Tôi ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm.

    Bên trong ghi lại những gì trong dầu tôi.

    Toàn bộ nội dung cốt truyện của thế giới này.

    Theo lý thuyết, Lộ Chí Duyên không thể xem được cái này.

    Trước khi đi, tôi còn cố ý ném nó vào thùng rác.

    Lộ Chí Duyên cứ như đã đoán trước được phản ứng của tôi.

    Anh bình tĩnh mở miệng:

    “Đúng thế, anh cũng biết nội dung cốt truyện của thế giới này.”

    “Sao, sao có thể….”

    Tôi không muốn tin tưởng, Lộ Chí Duyên biết toàn bộ mọi thứ.

    Nhưng ý của anh đó là,

    Anh tình nguyện làm theo nội dung, tiếp cận Lâm Thục Đình.

    Sau đó cãi nhau với tôi, hơn nữa còn chuẩn bị bỏ rơi tôi.

    “Cho nên anh cố ý à?”

    “Cố ý rời xa tôi, lựa chọn người trong định mệnh của anh phải không?!”

    Âm lượng của tôi tăng cao, quên mất bản thân đang livestream.

    Ánh mắt của Lộ Chí Duyên vẫn luôn nhìn tôi, tôi không hiểu ý trong mắt anh.

    Cứ như đau buồn, cứ như được giải thoát.

    Trong lúc tôi thở hồng hộc, tôi nghe anh nói:

    “Thật ra trước khi quen em, anh đã biết cốt truyện.”

    Hô hấp của tôi dừng lại trong nháy mắt.

    Tôi nhìn anh với ánh mắt khó hiểu.

    Bốn năm trước, Lộ Chí Duyên đã biết cốt truyện ư?

    Anh biết rõ tôi sau này sẽ trở thành kiểu người như thế nào.

    Vậy tại sao anh còn muốn yêu đương với tôi chứ?

    12.

    Tình cảm mà Lộ Chí Duyên dành cho tôi không chỉ yêu đương đơn giản như vậy.

    Chúng tôi lớn lên bên nhau từ bé.

    Nhà trẻ, tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông.

    Chưa từng tách ra.

    Từ nhỏ anh đã rất thông minh.

    Là thiên tài nổi tiếng ở khu chúng tôi.

    Nhưng càng giỏi thì càng có thói hư tật xấu.

    Lộ Chí Duyên có chứng thiếu cảm xúc đồng cảm rất nghiêm trọng.

    Từ lúc anh hiểu chuyện thì không có tiếp xúc gì với bạn cùng trang lứa cả.

    Cho dù là cha mẹ cũng có khoảng cách.

    Ngoại trừ tôi.

    Tôi và Lộ Chí Duyên không giống nhau.

    Trừ bề ngoài được di truyền từ ba mẹ ra thì tôi rất bình thường.

    Lần đầu tôi thấy Lộ Chí Duyên.

    Tôi chỉ mới ba tuổi, thậm chí còn không có khái niệm phân biệt trai gái.

    Tôi chỉ có một suy nghĩ trong đầu ---- người này rất đẹp.

    Vì thế tôi dính anh hàng ngày.

    Trở thành cái đuôi nhỏ của anh.

    Sau đó cái đuôi nhỏ trở thành đuôi lớn.

    Thiên tài nhỏ thiếu tình cảm kia bị kề cận,

    Cũng trở thành thiên tài trưởng thành cố gắng yêu tôi.

    Lần đầu Lộ Chí Duyên mơ đến cốt truyện.

    Anh còn tưởng mình chịu áp lực nhiều.

    Nhưng một tuần liên tục mơ thấy nội dung giống nhau, anh luống cuống.

    Anh cảm thấy mọi thứ rất vớ vẩn.

    Sao anh có thể bỏ rơi tôi để ở cạnh người khác chứ?

    Thậm chí còn vì người khác mà đưa tôi vào ngục tù?

    Nhưng Lộ Chí Duyên không còn cách nào khác.

    Anh thậm chí thử thay đổi cốt truyện từ rất sớm.

    Từ chuyện thay đổi thành tích thi tháng, cho đến chuyện tỏ tình với tôi.

    Dựa theo nội dung cốt truyện, hẳn là tôi tỏ tình.

    Nhưng Lộ Chí Duyên muốn thử xem có phải anh có thể phá hủy được cốt truyện không.

    Anh thử rất nhiều lần.

    Chuẩn bị ngạc nhiên, viết thư, gọi điện thoại, nhờ người khác chuyển lời.

    Nhưng đều thất bại.

    Điều thành công duy nhất là,

    Tôi bị cảm khi mắc mưa lúc đến gặp Lộ Chí Duyên.

    Ngày tôi tỏ tình với anh bị đẩy lùi một tuần so với cốt truyện.

    Lộ Chí Duyên phát hiện được lỗ hổng của nội dung.

    Mặc dù không thể nói nội dung thành lời.

    Cũng không thể thay đổi trực tiếp, nhưng anh có thể ảnh hưởng được.

    Thông qua việc thay đổi những chi tiết nhỏ không được viết trong cốt truyện, bóp méo cốt truyện nguyên bản.

    Lộ Chí Duyên nghĩ đến đấy, anh cảm thấy anh có thể cứu được tình yêu của chúng tôi.

    Nhưng anh không ngờ, từ lúc anh có ý muốn ghi danh cùng học đại học với tôi.

    Tôi bắt đầu xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

    Đầu tiên là một ít chuyện nhỏ, sau đó lại bị mấy lần bệnh nặng.

    Anh mới nhận ra được.

    Ý thức thế giới đang ngăn cản anh.

    Ý thức thế giới không cho phép anh cùng ‘nữ phụ ác độc’ là tôi ở cạnh nhau.

    Mà lúc ấy tôi còn tưởng,

    Bởi vì tôi bị áp lực thi đại học nên mới sức đề kháng mới giảm mạnh.

    Tôi lại nhìn Lộ Chí Duyên, không nói được gì.

    “Cho nên anh mới chọn học đại học khác à?”

    Lộ Chí Duyên không nói gì, gật đầu rồi cầm tay tôi.

    Lần này tôi không hất tay anh ra.

    Nhưng tôi không rõ, nội dung cốt truyện không thể bàn luận được.

    Hơn nữa, nếu ý thức thế giới có thể khiến tôi gặp chuyện ngoài ý muốn, vậy tại sao….

    “Tại sao…. Anh không yêu Lâm Thục Đình?”

    “Hơn nữa, anh còn làm trái nội dung cốt truyện, tham gia show này?”

    Rốt cuộc còn có gì tôi không biết?
     
    Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi
    Chương 7


    13.

    “Lúc ấy anh quen Lâm Thục Đình…. Là cố ý đó.”

    Lộ Chí Duyên mở miệng, thấy tôi không phản ứng gì mới nói tiếp.

    “Dựa theo cốt truyện, nếu anh là một trong các diễn viên chính, anh có thể thay đổi nội dung cốt truyện.”

    “Vậy nữ chính kia hẳn cũng có năng lực như thế.”

    “Nên anh mới ngày càng thân thiết với cô ấy.”

    Lộ Chí Duyên giải thích.

    Anh sợ ý thức của thế giới này phát hiện hành động của mình.

    Nên anh phải ngụy trang ở bên ngoài.

    Anh ngoan ngoãn làm theo cốt truyện, đóng vai diễn của bản thân.

    “Lúc ấy anh nghĩ phải nhanh chóng hủy đi cốt truyện này.”

    “Thế mới có thể sống an ổn với em được.”

    Tôi uống một ngụm cà phê, cúi đầu.

    Tiếp theo, tôi cũng ngoài ý muốn thấy được cốt truyện.

    Nhưng so với việc tin tưởng Lộ Chí Duyên.

    Tôi chọn tin tưởng bản thân, muốn dựa vào chuyện trốn tránh để thoát khỏi vận mệnh của bản thân.

    “Tại sao tôi thay đổi nội dung cốt truyện nhưng không bị trừng phạt?”

    “Theo anh đoán là do nội dung chính không bị gì cả.”

    “Cho nên việc em có làm nữ phụ ác độc không, ý thức thế giới không quan tâm lắm.”

    Tôi cười nhạo một tiếng, vẻ mặt tràn ngập sự châm chọc.

    Đúng là phải cảm ơn thế giới này nhỉ?

    Không xem tôi là một diễn viên phụ quan trọng.

    “Dựa theo cốt truyện, quan hệ của anh và Lâm Thục Đình khó mà cắt đứt được.”

    Lúc Lộ Chí Duyên nói tới đây, vẻ mặt không thoải mái lắm.

    Dù sao với anh mà nói, bị ép ở cạnh người mình không thích, chẳng khác gì cực hình cả.

    Nhưng Lộ Chí Duyên vẫn làm theo cốt truyện, hoàn thành nội dung.

    Ví dụ như:

    Làm bạn với nữ chính, trở thành bạn bè của cô ấy, trở thành người quản lý của cô ấy.

    Nhưng mà ý thức của thế giới không phát hiện được.

    Thật ra nội dung kịch bản đã sụp đổ sau khi tôi rời đi.

    “Lúc anh nhặt được nhật kí của em, anh mới biết em đã biết nội dung cốt truyện.”

    “Nhưng… anh lo cho sự an toàn của em.”

    “Cho nên vẫn không liên hệ với em.”

    “May mà anh có thể phát hiện được chuyện quan trọng không lâu sau đó.”

    “Chưa đến nửa năm, anh có thể thay đổi kịch bản.”

    Lộ Chí Duyên nói với Lâm Thục Đình chuyện mình có bạn gái.

    Hơn nữa còn luôn giữ khoảng cách.

    Cũng bắt đầu thay đổi một chút sự kiện lớn nhỏ trong cốt truyện.

    Ví dụ như phim của Lâm Thục Đình, mối quan hệ của bản thân trong showbiz.

    Và cả…. hợp đồng của tôi.

    Lộ Chí Duyên đã mua công ty giải trí kia từ lâu.

    Hai tháng trước, anh đã bí mật trở thành ông chủ của tôi.

    “Cho nên, Tiểu Nhan, sau khi em biết toàn bộ sự thật, em sẽ chấp nhận anh chứ?”

    14.

    Không khí im lặng.

    Lát sau, tôi mở miệng, “Tôi cần phải suy nghĩ một thời gian.”

    Nói xong tôi ngẩng đầu nhìn Lộ Chí Duyên.

    Trong mắt anh tràn ngập sự đau buồn, nhưng tôi bình tĩnh nói,

    “Lộ Chí Duyên, chúng ta đã bỏ lỡ nhau nhiều năm, bây giờ tôi khó mà chấp nhận anh được.”

    “Được,” Lộ Chí Duyên gật đầu, “Tiểu Nhan, anh tôn trọng lựa chọn của em.”

    Anh dừng một lát rồi nói, “Lúc thấy em đau khổ, trong lòng anh chẳng vui tí nào.”

    Sương mù bao phủ lấy tôi nhiều năm đã bị xóa đi.

    Tôi đột nhiên cảm thấy thoải mái, “Cuộc hẹn hò này chấm dứt tại đây, chúng ta về thôi.”

    Lúc này Lộ Chí Duyên đứng dậy làm một tư thế tay, camera lại trở về vị trí cũ.

    [Xem hội viên VIP bọn tôi là cái gì thế?]

    [Hở xíu là không cho xem, trực giác nói cho tôi biết, có vấn đề.]

    Tôi và Lộ Chí Duyên một trước một sau trở về chỗ quay.

    Mọi người đã ở sảnh từ trước.

    Điện thoại trong tay tôi vang lên.

    Là Lâm Mạn, bạn thân của tôi.

    Tôi đi tới chỗ không camera, nghe máy.

    “Tớ có xem livestream, Lộ Chí Duyên kia có ý gì thế! Rõ ràng hắn và Lâm Thục Đình có quan hệ không rõ, bây giờ làm ra vẻ như thế cho ai xem chứ! Tớ cảnh cáo cậu, đừng có mà mềm lòng đấy!”

    Tôi nói mấy chữ: “Lỡ như….”

    “Không có lỡ như! Cậu đừng quên hôm kỉ niệm của hai người, hắn bỏ cậu mà đi tìm Lâm Thục Đình, lúc cậu ngất vì tức giận, là tớ đưa cậu vào bệnh viện chăm sóc!”

    Tôi im lặng, nhớ đến hình ảnh hôm ấy.

    Lúc tôi tỉ mỉ nấu một bàn đồ ăn để chúc mừng ngày kỉ niệm của chúng tôi.

    Lộ Chí Duyên lại xin lỗi tôi, bảo hôm nay anh phải đi tiệm sách với Lâm Thục Đình.

    Bây giờ lại, sự áy náy và đau lòng trong mắt anh hôm đó không ngụy trang, bởi vì việc ‘cùng Lâm Thục Đình đi nhà sách’ là chuyện phải xảy ra trong cốt truyện.

    Nhưng lúc đó anh bỏ rơi tôi để đi cùng Lâm Thục Đình.

    Tôi không nhớ được cảm xúc của bản thân lúc đó.

    Chỉ nhớ bản thân khóc một đêm, kích động quá mức nên ngất đi.

    Hôm sau khi tỉnh lại ở bệnh viện, bạn thân ở bên cạnh chăm sóc cho tôi.

    Tôi hỏi cô ấy Lộ Chí Duyên đâu, cô ấy nhịn không được mà cho tôi xem ảnh.

    “Lúc cậu nằm viện, bạn trai cậu đang đi dạo phố với cô gái khác để mua đồ, nếu tớ không vội tới chăm sóc cho cậu, tớ phải đi tới đó đánh cho hai đứa khốn nạn kia một trận rồi!”

    Tôi nhìn hình ảnh thân mật trong điện thoại.

    Nụ cười trên mặt họ rất chói mắt.

    Không giống như tôi lúc này, ở trong bệnh viện với gương mặt vàng như nến và môi nứt nẻ.

    Tình yêu của tôi dành cho anh, đột nhiên giảm bớt đi không ít.
     
    Nữ Phụ Độc Ác Chia Tay Nam Chính Rồi
    Chương 8


    15.

    Tôi im lặng một hồi, lúc này giọng điệu của Lâm Mạn dịu xuống.

    “Tiểu Nhan, dù là gì đi nữa, tớ mong cậu có thể đặt cảm nhận của mình ở vị trí đầu, cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân tìm đâu chẳng có, cậu đừng tr-eo c-ổ trên một thân cây như thế.”

    “Cô Thư, cô ổn chưa? Chúng ta phải bắt đầu nhiệm vụ tiếp theo.” Có staff nhỏ giọng nhắc nhở.

    Tôi khôi phục tinh thần, nói một tiếng với Lâm Mạn rồi tắt máy đi theo staff.

    Vừa vào sảnh đã thấy thiếu hai người.

    Lộ Chí Duyên và Lâm Thục Đình.

    Văn Tại Kỳ ngồi cạnh tôi, “Lúc nãy không biết cô Lâm và anh Lộ có việc gì gấp mà vội rời đi, nghe bọn họ nói cái gì mà ngày lễ, nội dung vở kịch, trông có vẻ lo lắng lắm.”

    Nội dung vở kịch?

    Tôi nhớ lại một chút, căn cứ theo cốt truyện, hình như hôm nay Lộ Chí Duyên mang Lâm Thục Đình đi gặp ba mẹ anh.

    Xem ra sức mạnh của nam nữ chính cộng lại vẫn không mạnh bằng cốt truyện chính.

    Văn Tại Kỳ đi tới trước mặt tôi, “Chị cười gì thế?”

    Tôi sửng sốt, sờ khóe miệng, vừa cười vừa đứng dậy, “Nhớ tới một chuyện buồn cười thôi, cậu nói xem, một người vừa mới tỏ tình với cậu xong, sau đó lại hẹn người khác đi gặp ba mẹ mình, có phải rất buồn cười không?”

    Văn Tại Kỳ cau mày, “Bệnh thần kinh á?”

    Tôi nhịn không được bật cười, “Lỡ như người đó có nỗi khổ thì sao?”

    Văn Tại Kỳ làm vẻ mặt muốn nói lại thôi, “Nổi khổ gì cũng không thể làm mấy trò tâm thần vậy được.”

    [Không lẽ Thư Nhan đã gặp phải chuyện này à?]

    [Mỹ nữ đừng để tình yêu làm ngu nhá!]

    16.

    Kết thúc show, cho đến tối tôi mới mở máy lên.

    Lộ Chí Duyên nhắn cho tôi rất nhiều tin nhắn, gọi nhiều cuộc gọi nhưng tôi lại để chế độ im lặng.

    Lộ Chí Duyên gọi đến.

    Lần này tôi nghe máy, giọng của anh cũng kích động.

    “Tiểu Nhan, em đợi anh, anh xong chuyện bên này thì sẽ về ngay….”

    Tiếc là anh chưa nói xong thì có người nói chen vào.

    Là giọng của mẹ Lộ Chí Duyên, tôi là bạn từ bé của anh nên vẫn nhớ rõ giọng của dì.

    Dì nói, “Chí Duyên, con làm gì ở bếp lâu thế, mau ra với Thục Đình nè.”

    Sau đó là tiếng cười loáng thoáng của Lâm Thục Đình, “Dì, không có gì đâu ạ, không cần khách sáo vậy đâu.”

    “Tiểu Nhan? Tiểu Nhan?”

    Tôi có thể nghĩ đến gương mặt lo lắng, vội vàng gọi tên tôi của anh.

    “Lộ Chí Duyên,” Tôi có thể nghe thấy âm thanh bình tĩnh của bản thân, “Chúng ta cứ vậy thôi.”

    Bên kia yên tĩnh.

    Tôi nói tiếp, “Hôm nay anh rời đi vì nội dung cốt truyện, vậy việc hai người kết hôn trong cốt truyện thì sao giờ?”

    Tiếng hít thở của Lộ Chí Duyên nặng nề.

    “Tôi vẫn luôn nghĩ, chúng ta ở cạnh nhau có phải vui vẻ hay không, hôm nay tôi nghĩ rất kĩ, từ khi nội dung cốt truyện bắt đầu, chúng ta đã không trở về được rồi, bởi vì từ nay về sau, bên cạnh anh luôn có một Lâm Thục Đình, cảm xúc mà tôi có luôn là tự ti ghẹn tị đau khổ, nó xảy ra như cốt truyện vậy, khiến tôi trở thành nữ phụ ác độc thật sự.”

    Lộ Chí Duyên mở miệng, “Tiểu Nhan, em sẽ không trở thành….”

    “Tôi sẽ.” Tôi mở miệng cắt lời của anh, “Ít nhất là lúc tôi thấy anh và Lâm Thục Đình đứng cạnh nhau, tôi thật sự có suy nghĩ muốn gi-ết hai người.”

    Tôi hít sâu một hơi, “Nâng được thì buông được, Lộ Chí Duyên, thời gian không có anh, tôi sống rất tốt.”

    Lát sau, âm thanh nhẹ nhàng của Lộ Chí Duyên bên kia vang lên.

    “Tiểu Nhan, anh vĩnh viễn tôn trọng sự lựa chọn của em.”

    17.

    [Sao không livestream nữa thế? Ai gõ cửa chủ thớt đi chứ?]

    [Từ lúc rời khỏi showbiz thì càng ghê nha, livestream còn phải mời năm lần bảy lượt cơ!]

    [Valentine nên ra ngoài hẹn hò à?]

    Camera được mở ra, “Đã bảo sáu giờ rưỡi mới livestream mà, mới sáu giờ đã giục tôi cơ!”

    Lúc này chuông cửa vang lên.

    Tôi đi ra mở cửa, vừa mở đã thấy một bó hoa hồng.

    Người đội mũ đeo khẩu trang xuất hiện sau bó hồng, “Chị, valentine vui vẻ, làm người bạn tốt nhất của chị, em có nghĩa vụ phải tặng chị một bó hồng.”

    Là Văn Tại Kỳ, nhạc sĩ có tí danh tiếng lúc trước đã trở thành người hót hòn họt rồi.

    Tôi cầm bó hoa, cười nói, “Cảm ơn, tự mình thay giày vào đi, hôm nay tôi đi livestream tí.”

    [Ấy, không phải thớt là chóa độc thân à? Sao có hoa hồng zậy?]

    [Nãy tui nghe được giọng nam ó, tên đàn ông chếc tiệt kia là ai vậy?]

    [Bạn trên mới tới à, là Văn Tại Kỳ luôn chơi chung với chị Thư đó!]

    Tôi mở game, giục cậu ấy, “Mau tới đây chơi đi!”

    Văn Tại Kỳ đồng ý, đi tới ngồi cạnh tôi.

    Đây là máy tính mà cậu tự bỏ tiền ra mua rồi đặt ở đây, nói là sắp xếp cho tôi không tủi thân vì cô đơn.

    “Chị, hôm nay có skin valentine đó, dùng chung không?”

    “Không dùng, lười nạp tiền lắm.”

    “Chị xem hòm thư đi, em tặng chị.”

    “Vậy thì dùng.”

    Văn Tại Kỳ im lặng một lát, nhỏ giọng hỏi, “Vậy lúc nào chị mới muốn yêu đương á?”

    “Hả? Cái gì?”

    Giọng của cậu rõ ràng hơn, “Chúng ta quen nhau 6 năm rồi, nếu chị không có người trong lòng thì có thể cho em một slot không?”

    [Tên nhóc chếc tiệt! Toy biết ngay cậu vẫn còn cái suy nghĩ xấu xa đó mà!]

    [Tui đã hóng tới rồi! Bà ơi, CP con đu sắp cập bến òi!]

    Tôi định mở miệng nhưng kẻ địch đã xông tới.

    “Đợi tí! Đợi tí! Chơi xong ván này rồi nói, chụy đây đang cmn lên level đó.”

    “Chị, chị trả lời em trước.”

    Tôi lo tới mức đổ mồ hôi, “Thắng thì nghe cậu, thắng thì đồng ý.”

    “Được!”

    [HẾT
     
    Back
    Top Bottom