Ngôn Tình Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE

Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 20: Chương 20


Một lời làm dậy tràn cơn sóng.

“Đúng vậy ha ha ha! Vì cái gì không thể tất cả đều muốn!”

“Đúng vậy, ta nói là Tống gia tử kia sở dĩ c.

h.

ế.

t như vậy thảm, vẫn không biết dạy vợ, nếu là ta, nhất định có thể khiến hai người tỷ muội hòa thuận, hậu trạch êm ấm.



Bên trong phòng khách riêng, Thẩm Kim Triều vẫn một mực vùi đầu để ăn cơm nghe thế câu nói, không khỏi dừng lại động tác.

Lặng lẽ ngẩng đầu, ánh mắt trực tiếp nghêngj đón ánh mắt hứng thú dạt dào của Lâu Già.

Hắn hiển nhiên cũng nghe được những lời này, nhướng mày: “Tỷ muội hòa thuận?”

Thẩm Kim Triều nuốt đồ ăn xuống trong miệng: “Bọn họ toàn nói hươu nói vượn.



Lâu Già: “Vậy sao? Tiểu quận chúa có vẻ rất ghét bỏ nhân gia, không muốn cùng nhân gia làm tỷ muội sao?”

Thẩm Kim Triều im lặng không nói nên lời, chung quy vẫn là lắc đầu.

Lâu Già: “Tiểu quận chúa, người gọi ta một tiếng tỷ tỷ xem nào?”

Thẩm Kim Triều cũng không muốn gọi tên này là tỷ tỷ.

Tuy rằng trước đây lầm tên Lâu Già khốn kiếp này lầm là nữ tử, tùy tiện gọi vài tiếng tỷ tỷ, nhưng hiện giờ, nàng thật sự không muốn gọi đâu.

Đặc biệt là cái này “Tỷ muội hòa thuận”, cũng không hoàn toàn không đúng lắm.

Nàng cùng Lâu Già, đã từng xem là tình địch chân chính hàng thật giá thật.

Kêu hắn là tỷ tỷ, càng khiến nàng không được thoải mái cho lắm.

Nhưng mà trải qua những ngày ở chung, Thẩm Kim Triều cũng biết được, Lâu Già là tên vô cùng cố chấp.

Rất nhiều chuyện, hắn có lẽ chỉ là thuận miệng nhắc tới, nhưng nếu ngươi không muốn nói ra, hắn rất nhiều thủ đoạn hành hạ ngươi, một hai phải ngươi như hắn ý, nếu không chắc chắn không dễ dàng bỏ qua.

Vì thế Thẩm Kim Triều cân nhắc một lát, vẫn là mở miệng: “Tỷ tỷ.



Lâu Già ngón tay nhẹ gõ mặt bàn: “A? Sao lần này người lại dễ dàng nghe lời vậy?”

Thẩm Kim Triều: “Như vậy không tốt sao?”

Lâu Già gật đầu: “Đúng rồi, như vậy rất tốt.

Có điều không còn thú vị nữa.



Thẩm Kim Triều không biết nên nói lời nào nữa.

Lâu Già đột nhiên chọc chọc vào má Thẩm Kim Triều, Thẩm Kim Triều phản ứng không kịp, không tránh thoát được, ngay sau đó phản xạ có điều kiện che lại mặt: “Lâu công tử, mong công tử …”

Thẩm Kim Triều dừng lại.

Không thể ngăn cản được Lâu Già.

Chính là, chính là……

Nàng thật sự có thói quen không muốn người khác chạm vào mình cho lắm.

Lâu Già rất có hứng thú sáp mặt vào, hàng mi dài nhẹ quét: “Ha ha, vẫn là thú vị hơn.

Này tiểu quận chúa, ngươi về sau cứ như vậy, trước tiên hãy không tình nguyện mà phản khán một chút, sau đó rồi hãy thỏa hiệp.



Thẩm Kim Triều: “Vì cái gì?”

Lâu Già cong cong đôi mi: “Đương nhiên là, bởi vì như vậy khi dễ người mới thú vị.


 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 21: Chương 21


“Vì cái gì khi dễ ngươi sao? Đương nhiên là bởi vì ngươi là quả hồng mềm dễ bắt nạt nhất cái thư viện này!”

“Ha ha ha nàng thật là ngu xuẩn nha, thế mà còn hỏi vấn đề ngu ngốc này.



“Ai da, Thẩm Kim Triều, mắt ngươi sao đỏ hoe như vậy! Chẳng phải là người muốn khóc sao ha ha ha ha ha!”

Trong thư viện, mấy tiểu thiếu gia nhà quyền quý hay thích bắt nạt kẻ yếu nhất đã dồn Thẩm Kim Triều ở trong một góc.

Trong đó bộ dạng cực kỳ kiêu ngạo, ăn mặc lòe loẹt đầy mùi tiền Tạ Thất ghé sát gần nhất, giống phát hiện ra bí mật kinh thiên động địa gì, ngữ khí cay nghiệt không ngừng trào phúng Thẩm Kim Triều yếu ớt.

Thậm chí duỗi tay muốn đi chạm vào đôi mắt của Thẩm Kim Triều.

Thường ngày là một tiểu cô nương ôn nhu yếu đuối vô hại, lại đột nhiên không kịp phòng ngừa hất bay tay hắn ra, đã vậy hai tay hung hăng lau hết nước mắt.

Tạ Thất bị hất tay ra mình ra, phản ứng đầu tiên không phải phẫn nộ, mà là kinh ngạc.

Hai tiểu tuỳ tùng của hắn phản ứng so với hắn càng nhanh hơn, nhất thời liền muốn đem Thẩm Kim Triều ấn ở trên nền tuyết mà đánh, có điều vẫn quan ngại thân phận quận chúa của nàng, không dám trực tiếp động tác.

“Nha nha nha con thỏ còn dám cắn người, Tạ tiểu hầu gia, có đánh nàng không!”

Giọng điệu hùng hồn bặm trợn không ngừng xoa nắm đấm.

Thẩm Kim Triều vừa thấyđộng tác của hai người bọn họ , khó mà kiềm chế được nước mắt vậy muốn tràn ra tới, đúng lúc gió lạnh thổi qua, phả thẳng từng cơn gió lạnh vào mặt, khóe mắt ướt át chốc lát đọng lại nước mắt.

Nàng cuống quít dùng tay che lại đôi mắt, cánh tay ngó sen trong tay áo ấm áp lại lộ ở gió lạnh mộtmột lát, liền đã lạnh đến thấu xương rồi.

“Ta không có cắn người.



Giọng của tiểu cô nương vừa thấp vừa nghẹn khuất.

Tuỳ tùng Liễu Nhị: “Ngươi vừa mới đánh vào tay của Tạ tiểu hầu gia của chúng ta, ta cùng Vương Tam đều cùng nhau chứng kiến!”

Vương Tam nhe răng lộ ra hàm răng thẳng tắp trắng đều: “Hai cái đôi mắt đều thấy.



Thẩm Kim Triều trộm ti hí mở mắt qua kẽ tay nhìn xung quanh, không gặp có người có thể tới giúp nàng, càng thêm sợ hãi vừa bất lực, theo bản năng muốn chạy trốn.

Chỉ là chưa kịp chạy vài bước, đã bị Vương Tam túm tóc lại.

“Ha ha ha! Chân ngươi vừa ngắn vừa nhỏ, còn muốn chạy sao? Tạ Thất, ngươi muốn dạy dỗ nha đầu này thế nào, huynh đệ giúp ngươi hết giận!”.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 22: Chương 22


Tạ Thất vẫn luôn trầm mặc bên cạnh chậm rãi tiến lên, nhìn Thẩm Kim Triều bị ấn mạnh trên nền tuyết trắng.

Điệu dáng xinh đẹp, mái tóc đen tán loạn trong nền tuyết, khuôn mặt non nớt trắng ngần bị cái lạnh khiến đỏ bừng, mắt to tròn xoe ướt dầm dề, một giọt lại một giọt nước mắt lăn xuống…

Bình thường thì Tạ Thất luôn chọc người khác khóc đến rối tinh rối mù, nhưng không biết vì sao, trước mắt hắn lại có chút cảm xúc xa lạ không nói nên lời.

Nàng lớn lên khá xinh đẹp.

Khóc đến cũng rất đẹp, không giống những người khác, mặt tèm lem nước mắt nước mũi thật ghê tởm.

Nhan khống Tạ Thất cân nhắc một lát, quyết định phá lệ cho nàng một cái cơ hội.

“Các ngươi mau buông nàng ra trước đi.



Vương Tam đang tính đánh tới chỗ tuyết mà Thẩm Kim Triều đang bị vùi: “Thả à! không phải, Tạ Thất ngươi nói cái gì?”

Tạ Thất lạnh lùng mà nói: “Ta bảo ngươi thả nàng ra trước, ta có lời muốn nói với nàng ấy.



Tuy rằng không thể hiểu được, nhưng Tạ Thất chính là lão đại cầm đầu bọn ác bá vương ngạnh này, Vương Tam không tình nguyện cho lắm, vẫn là hậm hực buông Thẩm Kim Triều ra.

Không bị Vương Tam đè ép, Thẩm Kim Triều tự do ngồi dậy, thút tha thút thít mà vỗ rớt tuyết trên người nàng.

Tiểu hoa khổng tước ngẩng lên đầu, ngạo mạn mà nói: “Thẩm Kim Triều, hôm nay tính ta đang rất tốt.

Bổn hầu gia cho ngươi một cơ hội, nếu là ngươi chịu nói một câu Tống Tri Chương là đồ đê tiện, ta sẽ tha cho ngươi.

Nếu là ngươi có thể mắng thêm nhiều câu nữa, về sau ta sẽ chở che cho ngươi.



Thật ra lần này Thẩm Kim Triều bị bọn họ theo dõi, không phải chỉ vì nàng là quả hồng mềm yếu ớt dễ bắt nạt, còn bởi vì nàng cùng Tống Tri Chương có quan hệ khá tốt.

Phụ thân của Tạ Thất đã từng là thư đồng bên cạnh hoàng đế, tổ tiên càng là cùng hoàng đế cùng khai thiên công quốc lại cùng đánh trận gìn giữ giang sơ, gia tộc hiện giờ là đại gia tộc số một số hai hiển hách.

Nhờ vậy dù cho Tạ Thất hắn là hỗn thế tiểu ma vương, cũng không ai dám quản hắn.

Trừ những lúc đi theo Tạ hầu vào những bàn nghị sự cùng với Tống ngự sử, người này thật đúng lúc là phụ thân của Tống Tri Chương.

Tống ngự sử cùng Tạ hầu từ nhỏ đã không ưng mắt nhau, vào triều đương nhiên càng đối chọi gay gắt, lần này còn dùng chuyện bậy của Tạ Thất bẩm báo hạ thấp Tạ hầu một quyển, làm hại Tạ Thất bị lão cha hắn đánh đến nửa tháng không thể xuống được giường

Này đến ngày có thể trả đại thù, Tạ Thất như thế nào không báo?

Trước tiên Tạ Thất hắn đem đống bạn ăn chơi trác táng chặn đường Tống Tri Chương.

Nhưng Tống Tri Chương tuy rằng tuổi chỉ hơn hắn ba tuổi, có điều thủ đoạn lại hơn hắn hẳn 30 lần, cuối cùng chẳng những toàn thân mà lui, còn lại làm hại Tạ Thất bị cấm cửa mười ngày.

Từ đây, hai người trở thành tử địch một mất một còn.

.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 23: Chương 23


Tạ Thất chưa từng từ bỏ cơ hội tìm cách báo thù Tống Tri Chương , có điều đánh trận nào thua trận đó càng đánh thua càng thảm hơn trận trước, hắn không thể không tạm thời ngủ đông chờ thời điểm thích hợp.

Nhưng trước nay Tạ tiểu hầu tùy tâm sở dục khi nào có thể tự mình nghẹn khuất đến vậy?

Hắn chỉ có thể đem lửa giận hướng bạn học tội nghiệp ở trong thư viên, phàm là ai cùng Tống Tri Chương dính một chút, biểu hiện ra một chút dấu hiệu quan hệ tốt, hỗn thế tiểu ma vương này đều đem người đến chỉnh họ ăn khổ mấy ngày liền.

Có điều Tống Tri Chương kia cũng không hổ tên ngụy quân tử khẩu phật tâm xà , chưa từng quản sống c.

h.

ế.

t của những người đó, Tạ Thất chơi chơi mãi cũng cảm thấy không thú vị.

Lần này tìm tới Thẩm Kim Triều, cũng lệ thường truyền thống để trả thù Tống Tri Chương mà thôi.

Vốn dĩ bởi vì Thẩm Kim Triều là nữ nhi của thân vương, bên ngoại còn có cữu cữu mang chiến công hiển hách trọng thần trong triều, đám người Tạ Thất còn do dự ra tay vì thân phận của đối phương so với Tạ Thất hắn cũng không hề thấp.

Có điều trải qua một phen quan sát, bọn họ phát hiện, người này lại là quả hồng mềm dễ bị bắt nạt, phạm vi 10 mét quả thực không có ai thích hợp bắt nạt hơn nàng, cho dù bị bắt nạt nàng cũng không có phản kháng.

Ngay cả thứ nữ của Thất phẩm tép riu nho nhỏ, cũng hướng đến chiếm tiện nghi!

Chắc chắn đây là quả hồng mềm dễ bót, Tạ Thất ngày thường là chướng mắt, lười mà đi bắt nạt thứ yếu ớt này.

Nhưng Thẩm Kim Triều như vậy, quả thực là đưa tới cửa nơi để trút giận!

Một đám người hùng hổ liền hướng người đi.

Thẩm Kim Triều đáng thương đang trên đường đi học như thường lệ, đột nhiên bị đám côn đồ chặn đường lại.

Bọn họ không ngừng khi dễ nàng, còn một vừa hai phải không ngừng nhục mạ người trong lòng của nàng nữa chứ.

Sống đến nay đã mười tuổi, Thẩm Kim Triều nàng chưa bao giờ tranh chấp với bất kỳ ai, bất đắc dĩ lần đầu tiên mắng chửi một th* t*c.

“Đầu óc ngươi thật có bệnh.



Tiểu cô nương sợ hãi sau khi nói xong câu đó, xoay người liền bỏ chạy.

Liễu Nhị cùng với Vương Tam nghe vậy mà sững sờ ở tại chỗ, đã vậy còn quên động tác bắt người lại.

Chỉ riêng Tạ Thất nghiến răng nghiến lợi mà rống giận: “Còn không đi bắt nàng lại cho ta!”

May mắn thay, Thẩm Kim Triều không bị bọn họ bắt lại, có một nữ phu tử đi ngang qua giải vây.

Tạ Thất hành vi hống hách như vậy đã một thân chọc gậy đến Vinh Thân vương phủ.

Tuy rằng thường ngày Thầm Kim Triều nàng là một quả hồng mềm, có điều người thân nàng đều có bối phận đè c.

h.

ế.

t người nha.

Huống chi, hoàng đế vẫn là bá bá ruột của nàng.

Vì thế lần này, không chỉ Tạ Thất mà còn đám tùy tùng kia gặp vạ tai ương, phụ thân của họ liền liền nhận một trận ngã thích đáng vì đám ngỗ nghịch nhà mình.

.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 24: Chương 24


Lâu Già nói xong lời nói, đã một hồi lâu không thấy Thẩm Kim Triều trả lời mình.

Đồng tử của thiếu nữ bất giác tan rã ra đi mất, tựa hồ lâm vào bên trong hồi ước cũ nào đó.

Như vậy không đem sự tồn tại nào của hắn vào trong mắt nàng làm Lâu Già không biết vì sao cực kỳ bất mãn.

Lâu Già không nói không nhếch mép cười lạnh sởn gai óc, vang chỉ một tiếng tách, không biết lấy ra từ đâu một con bò cạp toàn thân màu xanh thanh thủy.

Thẩm Kim Triều nghe một tiếng vọng nhỏ, nhanh chóng dứt ra khỏi hồi ức, mới vừa lấy lại tinh thần, liền thấy một con bò cạp độc đang đến gần bên chân mình.

Thẩm Kim Triều bị dọa đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên, theo bản năng trốn đến phía sau lưng của Lâu Già, gắt gao nắm lấy quần áo hắn: “Lâu công tử! Lâu công tử! Có con bò cạp!”

Khi Lâu Già bị Thẩm Kim Triều bám chặt sau lưng, nháy mắt liền đứng hình, lần này thất thần không phải bởi vì nàng tới gần, mà là chính bản thân hắn lại không tránh né nàng ra.

Tuy rằng hắn thỉnh thoảng thích trêu cợt người khác, nhưng lại cực kỳ chán ghét khi có người tiếp cận gần mình.

Hay là, bản tính trêu cợt người quá nhiều lần, thân cận nhiều người khiến bản thân bớt mẫn cảm bớt đi?

Đang không ngừng miên man suy nghĩ, thiếu nữ lại nhẹ nhàng lắc lắc người hắn, thân mình mềm nhũn như cây sấy đều bởi vì sợ hãi, quên mất tị hiềm, càng thêm kề sát vào lưng hắn.

“Lâu công tử,ngươi có thể dùng kiếm đem nó đi chỗ khác được hay không?”

Nữ tử tiếng nói mềm mại, cho dù cố gắng bình tĩnh, vẫn mang rung động sợ hãi bên trong.

Bây giờ và lúc khi bị hắn hù dọa giống nhau như đúc.

Lâu Già không còn thấy thú vị nữa.

Lúc này, thanh âm kia lọt vào tai, không biết vì sao, phá lệ gây loạn tâm trí.

Nắm c.

h.

ặ.

t t.

a.

y hắn cùng với thân thể ấm áp kề sát hắn cũng đều hết sức phiền muộn.

Hắn nhíu nhíu mày, một chân đá bay nhà mình tiểu bò sủng.

Thẩm Kim Triều rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra.

Nàng buông ra y hục của Lâu Già, lại lùi về sau vài bước: “Đa tạ lâu công tử.



Nàng thấy Lâu Già sắc mặt không tốt, tưởng hành động theo bản năng tới gần mạo phạm thân cận với đối phương, lại nhỏ giọng xin lỗi: “Xin lỗi, Lâu công tử, vừa mới là ta thất lễ, ta thật sự là có chút sợ loài bò sát đó.



Lâu Già mày nhăn lúc càng căng.

Thẩm Kim Triều vội vàng bổ sung: “Về sau sẽ không như thế nữa!”.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 25: Chương 25


Buổi chiều mặt trời tà tà ngã về phương tây đỏ rực, gió hoàng hôn lất phất qua cánh liễu, bóng người nhàn nhạt đang tắm trong màu chiều muộn, không biết vô tình hay cố ý vẻ nên bức họa gây thương nhớ này.

Dòng suối róc rách, hai bên sườn gạch ngói của bức tường trắng gần phòng ốc san sát nối tiếp nhau, dâng lên nhàn nhạt bụi nước.

Tiếng rao hàng càng lúc ngơi bớt đi, người đi đường cũng dần dần trở về nhà, cũng là ngày yên bình thường lệ hoặc nỗi cô đơn đang vùi nén bên sâu thẳm.

Thẩm Kim Triều gắt gao đi theo Lâu Già, đôi mắt lại nhịn không được khắp nơi nhìn ngó xung quanh.

Hồ Thành ở trong ấn tượng của nàng, từ trước đến nay là địa danh này luôn gắn liền với hỗn loạn, lại không nghĩ khi bản thân tận mắt mình nhìn thấy, tòa tổng thành cũng với tòa thành nghiêm phòng luôn gắn liền với chiến trận m.

á.

u tươi, lại hiển lộ ra ôn nhu, thậm chí còn muôn màu muôn sắc.

Đối với Thẩm Kim Triều từ nhỏ đến lớn đều ở Lạc An, này không thể nghi ngờ rằng sự mới lạ nơi đây rất thu hút nàng.

Cứ mải mê nhìn ngó xung quanh, người đi phia trước đã dừng lại mà nàng lại không hề phát hiện, thẳng bước tiến lên không khỏi va chạm.

“Hít.



Thẩm Kim Triều che lại cái mũi, đau đến chỉ dám hít thở nhẹ để thông khí.

Lâu Già quay đầu lại, ánh mắt phức tạp mà nhìn nàng một cái.

Thẩm Kim Triều: “Lâu công tử là có chuyện gì sao?”

Lâu Già lâu lắm mới có điệu độ lãnh đạm, lắc lắc đầu liền xoay người rời đi.

Thẩm Kim Triều không rõ nguyên do mà theo sau.

Thất thố thoáng qua, nàng thu liễm tầm mắt, chuyên tâm đuổi kịp Lâu Già đang không ngừng nện bước ở phía trước.

Tâm tư cũng không rõ, liền không hề suy nghĩ, rốt cuộc vài lần trước đã có kinh nghiệm, nàng đã biết rằng, Lâu Già thật sự là người cực kỳ khó nắm bắt được tâm tư của hắn.

Tuy rằng nguy hiểm, nhưng tựa hồ, cũng cực kỳ ấu trĩ……

Cho nên mới làm ra những hành động kỳ cục kia với nàng, nói những lời trêu đùa nào đó, xem nàng khó có thể chống đỡ, liền lấy đó làm niềm vui.

Cùng tiểu hỗn thế ma vương cùng thư viện từ bé của nàng cực kỳ tương tự.

Chỉ là khi đó, Thẩm Kim Triều có cha nương chống lưng, không ai có thể khi dễ nàng.

Sau lại cùng Tống Tri Chương đính hôn, hắn cũng từng thề, sẽ vĩnh viễn bảo hộ nàng, tuy rằng cuối cùng phát hiện, đây là nói dối, nhưng thẳng đến kiếp trước trước khi ch·ết, Thẩm Kim Triều đều chưa từng gặp qua khổ cực gì cũng chẳng gặp đến nguy hiểm từ bên ngoài.

Nàng giống như một cây non được chăm sóc bảo bọc kỹ lưỡng, cũng không từng gặp qua mưa gió, bởi vậy, cũng không khả năng tự lực để bản thân tự bảo vệ nàng.

Kiếp trước Tống Tri Chương có thể dùng một chén rượu độc hại c.

h.

ế.

t nàng, kiếp này Lâu Già có thể dễ như trở bàn tay bắt đi nàng, mà nàng cái gì cũng làm không được…

Thẩm Kim Triều nhịn không được lại nghĩ tới những lời nói nàng vô dụng, yếu đuối, không dám cùng người khác tranh luận.

Tâm tình càng thêm hạ xuống, đầu cũng càng ngày càng thấp.

Cùng Lâu Già bất tri bất giác liền lại kéo ra một khoảng cách.

.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 26: Chương 26


Lúc này, một bàn tay nhỏ nắm lấy nàng góc váy.

Thẩm Kim Triều bị lực kéo này liền dừng lại bước chân, nàng cúi đầu, thấy một khuôn mặt lấm lem bẩn thỉu.

Tóc tai của tiểu khất cái cực kỳ lộn xộn, trên người bọc tầng tầng lớp vải rách không ra dạng gì, nó vừa dày lại vừa bẩn, đến gần quan sát thậm chí có thể thấy rận đang không ngừng bò trên đầu hắn.

Tay của nó rất nhỏ, vừa bẩn vừa đen, chỉ s* s**ng một phen trên váy của Thẩm Kim Triều, liền lưu lại vết bẩn nho nhỏ.

Thẩm Kim Triều trước đây chưa bao giờ gặp qua hài tử nào như vậy cả, ở Lạc An, khu vực nàng ở, trước nay đều là phồn hoa tráng lệ trị an và đường xã đều rất tốt, khất cái cùng người nghèo, là không được phép xuất hiện ở đây.

“Ngươi có chuyện gì sao?”

Thẩm Kim Triều không biết vì cái gì trong lòng có chút khó chịu, sự khó chịu này thậm chí còn nặng hơn lòng tự mình ghét bỏ chính mình của nàng, làm nàng không dám nhìn kỹ vào đôi mắt tiểu khất cái.

Có lẽ là giọng nói của nàng cực kỳ ôn nhu khiến cho tiểu khất cái có thêm dũng khí, tiểu khất cái buông ra tay, lui ra phía sau vài bước, không ngừng vừa khóc vừa dập đầu: “Cầu tiểu thư ra tay giúp, cứu mạng gia gia của ta! Cầu tiểu thư phát thiện tâm, cứu mạng gia của ta!”

Thẩm Kim Triều hoảng sợ, nhất thời thân mình ngồi xổm xuống ngăn lại tiểu khất cái, lại ngẩng đầu khắp nơi tìm kiếm bóng hình Lâu Già, nhìn ngó thế nào cũng nhìn không thấy thân ảnh của hắn.

“Ngươi trước tiên đừng khóc, có chuyện gì chậm rãi nói rõ ra xem?”

Tìm không thấy người, lại không có khả năng bỏ xuống tiểu khất cái này rời đi, Thẩm Kim Triều chỉ có thể trấn an tiểu khất cái này trước đã.

Tiểu khất cái liều mạng lắc đầu, nghẹn ngào mà nói: “Không được! không được, tiểu thư, gia gia của ta sắp chết, chờ không được, cầu tiểu thư cứu cứu gia gia của ta đi!”

Thẩm Kim Triều lần đầu tiên gặp được loại tình huống này, chân tay luống cuống: “Làm thế nào để giúp người?”

Nàng nhớ lại mấy khuê mật bằng hữu tốt nàng chia sẻ chuyện xưa, trong đó một người đã từng cũng gặp qua ăn xin khất cái, khi đó trên người nàng ta lại không bạc, liền tùy tay cho người nọ một cái trâm.

Thẩm Kim Triều trên người hiện giờ cũng không có tiền bạc, nàng theo bản năng cũng muốn gỡ xuống một cây trâm, rồi lại nhớ tới, cái trâm này đều không phải là đồ riêng của nàng, mà là thuộc về Lâu Già.

Ánh mắt của tiểu khất cái hơi lóe, chớp mắt đi, lại khôi phục bộ dạng hề hề đáng thương, cầu xin nói: “Cầu tiểu thư cùng nô đi một chuyến đến y quán, trong quán đại phu xem tiểu thư trang điểm ăn mặc kiểu này, nhất định sẽ nguyện ý đến tận nhà để khám cho nô gia gia!”

Thẩm Kim Triều do dự: “Có thể từ từ được không, ta cùng đồng bạn ta đi rời ra……”

Mặc dù Lâu Già có đối xử như thế nào cũng không tính bạn bè của nàng, nhưng ở Hồ Thành, Thẩm Kim Triều xác thật chỉ nhận thức một người quen là hắn, nàng cũng không dám tự mình đi loạn khắp nơi đây.

Hơn nữa nếu thế còn bị Lâu Già hiểu lầm bản thân mình tìm cớ bỏ trốn, không biết lại sinh ra nhiều ít sự tình.

.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 27: Chương 27


Tiểu khất cái vừa thấy Thẩm Kim Triều do dự, nhất thời khóc càng lúc càng dữ hơn, thậm chí lại lần nữa dập đầu thô bạo hơn.

Bụp bụp bụp, tiếng sau còn lớn hơn cả tiếng trước.

Thẩm Kim Triều thấy vậy liền vội vàng ngăn lại hắn.

Tiểu khất cái ngẩng mặt với trán đầm đìa m.

á.

u túa ra: “Cầu tiểu thư, cứu mạng gia gia của ta!”

Quần chúng vây xem dần dần nhiều lên, có người thậm chí phụ họa nói đỡ cho tiểu khất cái này: “Tiểu cô nương, ngươi mau ra tay giúp đỡ hài tử này đi.



“Đúng vậy đúng vậy, nó đã bị thương thành ra như vậy, ai da uy, ngươi mau đến chỗ y quán đi nhìn một cái xem.



“Nhìn cái gì nhìn, không thấy nó bẩn thỉu rách rưới như vậy sao? Y quán thấy vậy chắc chắn sẽ không cho đi vào bên trong.



Thẩm Kim Triều bị mọi người bao quanh vây quanh không ngừng thêm mắm dặm muối, càng thêm không biết làm như thế nào, có chút khó có thể mở miệng nói: “Ta trên người không mang tiền…”

Vừa chưa kịp dứt lời liền lập tức có người nhảy ra nghi ngờ: “Sao có thể, tiểu cô nương, một thân y phục và trang sức này cũng không ít bạc đi, làm sao có chuyện không có tiền để đi thỉnh đại phu chứ! Hay là, ngươi đang luyến tiếc tiền, cố ý nói như vậy đi?”

Lúc này, khuôn mặt củaThẩm Kim Triều không khỏi bất lực bạo hồng, đồng thời trong lồng nảy lên tới phiền muộn mơ hồ không rõ.

“Ta rõ ràng đã nói không có tiền mà.



“Ngươi tùy tiện đưa cho nó cái trâm hoa, là chẳng phải cứu được gia gia nó sao!”

Khắp nơi Thẩm Kim Triều bị lời nói của mọi người ngươi một câu ta một câu chỉ trích bao phủ.

Đang trong lúc không ngừng ầm ỹ, một lực thô bạo đột nhiên nắm lấy cánh tay nhỏ của Thẩm Kim Triều: “Mau đi, đi theo ta, tiểu cô nương, ta mang ngươi đi đến đó.



Thẩm Kim Triều vội vàng giãy giụa, cố gắng hết lực thế nào cũng không tránh thoát được: “Ngươi! ngươi buông tay, ta muốn đi tìm bằng hữu của ta trước đã!”

Đối phương không thèm để ý tới nàng, vài người xô đẩy không ngừng, liền phải đem Thẩm Kim Triều đến chỗ hẻm nhỏ khuất người nào đó.

Những người ở đằng xa nhìn một màn này,không khỏi âm thầm lắc đầu: Ai, lại có một tiểu cô nương bị bắt nữa rồi.

Tuy rằng Thẩm Kim Triều từ khi lọt lòng chưa từng gặp qua thế đạo hiểm ác, lúc này cũng phát giác nguy hiểm, dùng hết toàn lực phản kháng, cao giọng kêu cứu: “Lâu công tử! Lâu Già! Cứu mạng! Cứu mạng ta!”

Lập tức có người đi che nàng miệng, hùng hùng hổ hổ nạt nộ: “Kêu la cái gì, ngươi cho rằng cái tên tiểu bạch kiểm vừa đi cùng ngươi có thể làm gì được ta chứ?”.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 28: Chương 28


Đem người đi về phía con hẻm nhỏ, tráng hán biểu tình hung ác mà uy h**p: “Ngươi tốt nhất im mồm an phận cho lão tử, bằng không lão tử lập tức đi kiếm tên tiểu bạch kiểm thân mật cùng người c.

h.

é.

m hắn!”

“Ngươi muốn c.

h.

é.

m ta sao?”

Một thanh gương bóng loáng bén nhọn đang được đặt trên cổ của hán tử, Lâu Già quỷ mị vô cùng, không một chút tiếng động đã xuất hiện ở phía sau hắn ta.

Kiếm quang lạnh thấu xương, mấy người còn lại bên cạnh lập tức thối lui.

Tráng hán mồ hôi lạnh chảy ròng: “Ngươi là ai, ở Hồ Thành tư tàng binh khí là tử tội!”

Lâu Già: “Có phải không?”

Tráng hán trong lòng nhẹ nhàng thở ra, đang muốn tiếp tục đe dọa vài câu, giọng nói lại chợt thất thanh.

“A ! ”

Có người bị dọa sợ mà ôm đầu thét chói tai.

Tráng hán che lại m.

á.

u chảy không ngừng cổ, hai mắt trừng to mà ngã xuống.

Lâu Già quét mắt mắt mọi người, không sao cả mà cười cười: “Giết các ngươi, không phải không ai biết?”

Tiểu khất cái đứng bên ngoài là tên đầu tiên chạy trốn, còn thừa vài người môi giới cũng luống cuống tay chân mà ý đồ chạy trốn, có đều trong nháy mắt, đầu đều rơi xuống đất.

Bao gồm tên khất cái ăn vạ hồi nãy.

Tường cao mặt bùng đều đều loang lổ máy tươi.

Mùi mau tanh lập tức xâm lấn xố thẳng vào xoang mũi của Thẩm Kim Triềi, nàng bất quá nhìn lướt qua, liền hãi hùng khiếp vía mà tránh đi tầm mắt, chỉ dám nhìn chằm chằm chỗ của mình đang đứng.

Lâu Già chậm rãi đi đến nàng trước mặt, ngữ khí không hề thay đổi sắc lạnh: “Ta không phải đã nói là ngươi ngoan ngoãn đi theo ta sao?”

Thẩm Kim Triều căn bản nhớ không rõ hắn có hay không dặn dò câu này, nhưng lần này hiện trường g.

i.

ế.

c ngươi này so Tống Tri Chương khi c.

h.

ế.

t càng tanh m.

á.

u hơn trước đó, nàng chỉ cảm thấy chính mình tay chân nhũn ra, hoàn toàn vô lực trả lời.

Lâu Già cúi đầu, ánh mắt sâu đậm, nhìn không ra cảm xúc: “Hay là người cố tình muốn đào tẩu?”

Thẩm Kim Triều rốt cuộc nhịn không được muốn nôn ra.

Nàng một phen đẩy ra Lâu Già, khom lưng đem đồ ăn trong khách đ**m vừa nãy nôn muaer không còn một mảnh, mùi m.

á.

u tươi cùng hơi thở chua ngòm nôn ra hòa lẫn, lại k*ch th*ch khiến nàng tiếp tục nôn mửa, nôn cho đến khi chỉ còn là nước.

Chỗ sâu hẻm nhỏ này ánh nắng không chiếu tới hoặc là bởi vì sắc trời chuẩn đi vào dêm, gió lạnh từng trận.

Thẩm Kim Triều không ngừng nhịn lại cơn run rẩy.

Sắc mặt nàng vô cùng tái nhợt, đôi mắt che kín tơ máu, gian nan nói: “Ta không phải cố ý chạy trốn, nhưng vẫn là thực xin lỗi.

Lâu công tử, lại kiếm thêm phiền phức cho ngươi rồi.



Nàng cưỡng bách chính mình giữ chặt Lâu Già tay, nỗ lực ức chế run rẩy, cố gắng ra thêm vào chữ.

“Cảm ơn ngươi, đã đến cứu ta.

”.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 29: Chương 29


Lúc này, biểu cảm Lâu Già cực kỳ cổ quái mà nhìn Thẩm Kim Triều giữ c.

h.

ặ.

t t.

a.

y mình.

Hắn còn tưởng rằng, vị tiểu quận chúa xưa nay mềm yếu, lúc này hẳn là khóc tê tâm liệt phế, không ngừng tránh mặt hắn như gặp phải rắn rết đâu.

Nhưng thật ra khác với hắn nghĩ trước đó, một nha đầu khá mạnh mẽ.

Chẳng qua lá gan vẫn là quá nhỏ, trước mắt nếu không phải bám trụ vào tay hắn, chỉ sợ chân mềm nhũn ngồi bệt xuống cái nơi hỗn loạn này rồi.

“Được rồi, ta tạm thời tin ngươi một lần.

Nhưng không có lần sau, ngươi biết cứu ngươi một chuyến có bao nhiêu phiền toái không?”

Kỳ thật một chút cũng không phiền toái gì.

Huống chi hắn là cố tình tách đi với Thẩm Kim Triều.

Cố gắng không ra vẻ gì để che lấp quang minh chính đại nhìn trộm, Thẩm Kim Triều lại không hề hay biết mà bị cảnh sắc xung quanh mình hấp dẫn tầm mắt, vốn đem lực chú ý tập trung ở trên người Lâu Già, lại nhìn chằm chằm không ngừng vào thứ gì đó.

Cực kỳ ngu xuẩn, không có ý thức cảnh giác mọi chuyện xung quanh.

Hoặc là nói, ngay cả bản thân chính nàng cũng không phát hiện ra được, đối xử hắn cực kỳ tin cậy.

Nàng cho rằng hắn sẽ không ném nàng đi sao?

Lúc này, Lâu Già không khỏi cảm thấy bức bối hẳn đi.

Giống như thời điểm ở khách đ**m vừa nãy, phát giác ngay cả thân thể mình cũng không tránh đi hành động Thẩm Kim Triều ngoài ý muốn tiếp cận, giống nhau bực bội.

Hay là hắn nghiện diễn lại nảy ra tình thật chăng?

Ban đầu hắn cũng giả vờ làm người tốt rộng lượng, diễn tốt đến nỗi khiến cho tiểu quận chúa được cho là tử địch, đều bắt đầu làm bảo tiêu kè kè bên nàng.

Thái độ chán ghét làm người tốt Lâu Già không hề gánh nặng mà rơi xuống Thẩm Kim Triều.

Tuy rằng lúc này vứt bỏ Thẩm Kim Triều đối với kế hoạch sau này của hắn sẽ có ảnh hưởng, nhưng bản thân bắt nàng đi là xốc nổi nhất thời, cho dù không có Thẩm Kim Triều, hắn không từ mọi thủ đoạn có thể đạt thành mục đích của chính mình.

Nhưng đến khi Thẩm Kim Triều bị tiểu khất cái giữ chặt lúc đó, Lâu Già đứng đằng xa mỉa mai nhìn tới.

Đã ngu xuẩn lại còn thiện lương, rành rành trước mắt Chu nho đều nhìn không ra tới, thế nhưng hắn còn tưởng tự tiện đem châu thoa hắn đưa cho tên khất cái đó…

Hừ, tính ra nàng còn biết thứ này là của ai.

Kẻ nghiện diễn kịch nhiều năm như vậy vẫn là không thay đổi, Lâu Già cảm thấy nhạt nhẽo mà ngáp một cái, nhưng mà khi nhìn thấy bộ dạng quen thuộc hay ủy khuất của Thẩm Kim Triều, trong lòng không khỏi nôn nóng cực kỳ.

Nàng đúng là phế vật, ngay cả năng lực mắng chửi người cũng không có!

Tốt xấu cũng là hoàng thân quốc thích, cũng không biết bị nuôi dưỡng như thế nào thành một dạng tính nết hèn nhát đến như vậy, khó trách bị Tống Tri Chươngi kia tiện nhân lừa cho xoay vòng!

Tiện nhân đố kỵ không muốn trèo đầu cưỡi cổ nàng, nàng còn muốn cùng đám người kia giảng đạo lý!

Thật là ngu xuẩn!

Bộ dạng ngu xuẩn bị ăn h.

i.

ế.

p thật khiến hắn thật sự muốn nhịn không được mà đại khai sát giới.

.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 30: Chương 30


Lúc này sắc mặt Lâu Già cực kỳ khó coi mà xoay người rời đi, không hề quản sự phân tranh phía sau.

Cố tình phong bế nhĩ lực mình, có điều những âm thanh hắn không muốn nghe lại không ngừng thâm nhập vào đầu óc hắn.

Lấy lại tinh thần bản thân, trước mắt đã là một mảnh hỗn độn.

Thẩm Kim Triều không biết tâm tư của Lâu Già không ngừng hỗn loạn triền miên, cực kỳ hổ thẹn gật đầu bảo đảm: “Được, Lâu công tử, sau này từng canh từng khắc không rời xa ngươi nữa bước.



Lâu Già tâm tình đột nhiên tốt lên không ít.

“Được rồi, ít nhất còn rất nghe lời.



Hắn rốt cuộc quyết định không hề truy cứu việc này nữa.

Nhưng mà lúc xoay người định rời đi, lại bị người phía sau kéo lại ống tay áo.

Lâu Già nhướng mày.

Thẩm Kim Triều lộ ra thập phần thẹn thùng, nụ cười yếu ớt treo trên miệng: “Xin lỗi, Lâu công tử.

Lúc này, hai chân ta thật sự không có sức lực đi đường, ngươi có thể chậm một chút được không?”

Đã không có sức lực đi không nổi, ngay cả nói chuyện, đều cực kỳ khó khăn gian nan.

Nếu như còn giống ngày trước, Thẩm Kim Triều chỉ sợ đã sớm ngất đi.

Không nhận được lời Lâu Già đáp lại, Thẩm Kim Triều tươi cười trở nên càng thêm tái nhợt, nàng cúi đầu, không biết nên lại nói chút cái gì.

Suy ngẫm lại bản thân, cũng tự chán chường sự yếu đuối của bản thân mình.

“Điện hạ, người thật là mềm yếu nha.



Câu nói kéo dài, không ngừng bông đùa lẫn lộn bên trong.

Thẩm Kim Triều vành mắt bỗng dưng chua xót.

Hai mắt đẫm lệ m.

ô.

n.

g lung không ngừng, lại cảm thấy trời đất quay cuồng.

Thẩm Kim Triều kinh sợ mà đôi mắt trừng lớn.

Lâu Già lười biếng mà dặn dò: “Tiểu quận chúa, hai tay ôm chặt vào cổ ta nào.



Hai người ôm lấy nhau, nhiệt độ cơ thể xuyên thấu qua vải dệt truyền tới thân thể của đối phương lẫn nhau.

Thẩm Kim Triều đồng tử co hẹp, lại không dám nhiều chuyện cự tuyệt, im lặng, thân thể máy móc cứng đờ làm như Lâu Già nói.

Tất nhiên Lâu Già có thể nhận thấy được người trong lồng n.

g.

ự.

c đã cứng đờ, nhịn không được cười khẽ, lấy lại chút lực, đột nhiên nghĩ đến cái gì liền bổ sung: “Tốt nhất, người đem đôi mắt nhắm lại đi”

Từ tốn, chậm rãi.

Thẩm Kim Triều bị người ôm trong n.

g.

ự.

c mang theo nhảy lên trời cao, nhanh chóng bay vọt, gió lạnh phù phù thổi qua bên mái vành tai, thiếu chút nữa đã chạm vào trái tim không ngừng nhộn nhạo.

Cho dù khẩn cấp nhắm hai mắt, dường như trái tim lại vẫn giống như củ muốn nhảy ra lồng ngực, bùm bùm, cực kỳ đáng sợ.

Hai tay Thẩm Kim Triều vẫn như cũ dùng sức om chặt vào cổ của Lâu Già, mặt cũng vô ý thức chôn sâu vào n.

g.

ự.

c đối phương, hận không thể bám chặt trên người Lâu Già.

Thật cao! Thật nhanh!

Nếu là không cẩn thận ngã xuống, nàng chắc chắn nhừ xương nát thịt.

.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 31: Chương 31


“Tiểu quận chúa, người không mau buông tay, ta sẽ bị người g.

i.

ế.

c c.

h.

ế.

t đó.



Đã tới nơi, Thẩm Kim Triều vẫn như cũ gắt gao ôm chặt lấy Lâu Già, cố chấp muốn bám lấy thân thể cao lớn này.

Lâu Già: “Đã đến nơi rồi, tiểu quận chúa còn không muốn buông ta ra sao? Hay là, người là thật sự thích ta, không muốn tách khỏi ta?”

Tên nam nhân này thường hay trêu chọc Thẩm Kim Triều như vậy, nếu như bình thường thì đỏ mặt tía tai buông ra, lần này làm như vẻ không nghe thấy, vẫn cứ gắt gao ôm chặt lấy hắn.

Thậm chí còn dùng hết sức để ôm lấy.

Lâu Già không khỏi sửng sốt, không phải đã dọa nàng ta rồi sao?

Sau đó liền cảm thấy ở cổ có chút ướt át.

Lâu Già đồng tử hơi co lại.

Thẩm Kim Triều khống chế không được mà run run, nhỏ giọng nghẹn ngào mà nói: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi……”

Nàng cũng muốn buông ra Lâu Già, nhưng tay lại không nghe lời mà ôm chặt.

Bị ôm di chuyển nhanh đột ngột như thế vẫn là quá mức k*ch th*ch, không khỏi sinh ra di chứng sợ hãi.

Thẩm Kim Triều nỗ lực trấn tĩnh nỗi sợ hãi một hồi lâu, rốt cuộc khôi phục một chút sức lực, chậm rì rì buông lỏng ra Lâu Già.

Kết quả mới nhìn sang bốn hướng, nhanh chóng hóa thân bạch tuộc bám lại.

“……”

Lâu Già tim đập không khỏi lệch nửa nhịp.

Tuy rằng hắn, cố ý đứng ở trên mái hiên, cũng là cố ý dọa Thẩm Kim Triều chơi.

Nhưng cảm nhận được thân thể mình bị thân thể mềm mại gắt gao bám lấy, trong lòng hắn bức bối có chút không nói nên lời.

Cũng không thể nói không vui…

Có điều sự vui này không phải từ thành công trêu cợt người khác.

Thật phiền não quá.

Lâu Già bản năng tách Thẩm Kim Triều ra, Thẩm Kim Triều cũng bản năng tăng thêm sức lực để ôm chặt.

Tim của Lâu Già càng thêm loạn nhịp.

Trong lòng không khỏi nảy lên bực bội, mày nhăn lại, lạnh mặt dùng sức tách Thẩm Kim Triều ra khỏi thân mình.

Thẩm Kim Triều vừa nhìn thấy sắc mặt của hắn, nước mắt liền chảy càng nhiều, hàng mi dài run run, không ngừng lặp lại: “Thực xin lỗi……”
Tay nàng lại cố gắng bám chặt lấy tay của Lâu Già.

Thật sự rất sợ bản thân không cẩn thận ngã xuống.

Lâu Già ánh mắt lạnh lùng đảo qua bùi tóc tán loạn, hai mắt ướt dần dề nàng nhìn hắn, khóc đến chóp mũi đỏ bừng.

“Chậc.



Hắn vươn một cái tay khác, móc ra khăn lau nước mắt: “Dù gì ta mất nửa ngày mới họa trang cho người, người còn khen ngược, khóc thành tiểu hoa miêu.



Trên tay lực đạo không nhẹ, rất dễ dàng lưu lại những vết hằn thật sâu.

Thẩm Kim Triều không khỏi hít một tiếng, cắn răng không nói gì.

Lâu Già tạm dừng một chút, động tác cẩn thận hơn: “Thật yếu ớt.

”.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 32: Chương 32


Thẩm Kim Triều không phản bác, nhẹ nhàng mà nói: “Thực xin lỗi.



Lâu Già mắt trợn trắng: “Thực xin lỗi là châm ngôn cửa miệng của người à?”

Thẩm Kim Triều hít hít cái mũi, rầu rĩ lắc đầu: “Ta lại khiến ngươi thêm phiền toái.



Lâu Già: “Đừng nói chuyện, nói nữa làm ta tức chết.



Thẩm Kim Triều không hiểu đối phương vì cái gì nổi nóng, nhưng vẫn như cũ không ngừng gật đầu.

Như tiểu hoa miêu nhìn Lâu Già, vành mắt vẫn ửng hồng, nhìn vừa ngoan ngoãn vừa đáng thương.

Lâu Già trong lòng như có một con mèo nhỏ cào nhẹ, nháy mắt trái tim mềm nhũn, chẳng mấy chốc sự bực bội quen thuộc lại nổi lên tới cổ họng, hắn lau qua loa khuôn mặt, đem khăn ném cho Thẩm Kim Triều: “Người tự mình lau đi.



Thẩm Kim Triều cũng không để ý ngữ điệu hung ác của Lâu Già, tự mình ngoan ngoan lau khóe mắt.

Chỉ là một bàn tay trước sau như một vẫn nắm c.

h.

ặ.

t t.

a.

y Lâu Già không bỏ.

Lâu Già cảm thấy cái tay bị Thẩm Kim Triều bám chặt như có con kiến bò ở đó, cực kỳ không thoải mái, nhưng không biết vì sao, thân thể cũng không có tránh ra nàng.

Chắc là coi nàng quá nhát gan đi, nói không chừng tay nàng buông lỏng, sợ là ngã xuống.

Đến lúc đó lại khóc thành tiểu hoa miêu, có khi còn phải hung hăng với hắn.

Chỉ là Lâu Già lúc trước kia không thích người hay nước mắt, lúc này lại không như vậy.

“Lâu công tử.



Lâu Già hồn vía trên đột cây hồi lâu cũng hoàn hồn, thấy Thẩm Kim Triều đã lau khô mặt: “Khăn này ta đem giặt rồi trả cho ngươi được chứ?”

Lâu Già chỉ để ý chuyện không biết khi nào nàng mới buông ra khỏi tay mình, ngữ khí nhạt nhẽo: “Tùy người.



Lại nghĩ tới cái gì đó thoáng chốc, nhíu mày bổ sung: “Về sau người đừng kêu ta là Lâu công tử, nghe thật buồn nôn.



Thẩm Kim Triều nghe vậy không khỏi bày ra bộ dạng tổn thương sâu sắc.

Lâu Già: “Cũng không nói người buồn nôn.



Thẩm Kim Triều gật đầu, nhưng trong lòng lại không tin.

Chắc chắn hàm ý của hắn cũng đang buồn nôn với mình.

Lâu Già đột nhiên nghĩ ra gì đó, nhìn Thẩm Kim Triều đang cúi đầu lộ vẻ buồn, phá lệ giải thích: “Ta lại không phải vương tôn công tử gì.

Thật nghe không quen khi người khác kêu ta như vậy.



Thẩm Kim Triều lại lần nữa gật đầu, hơi nhẹ nhàng thở ra.

“Vậy ta nên kêu ngươi là gì?”

Lâu Già đột nhiên nhếch khóe môi, Thẩm Kim Triều cảm giác có chuyện gì đó không ổn sắp xảy ra.

Quả nhiên, hắn lại muốn chơi xấu trêu đùa người.

“Ca ca? Lâu ca ca? Hồi nãy trong khách đ**m nghe thấy muốn tỷ muội hòa thuận, kêu một tiếng tỷ tỷ cũng được nha.



Thẩm Kim Triều trầm mặc, hơn nửa ngày, mới nghẹn ra một câu: “Lâu Già, ngươi không cần lại trêu đùa ta như vậy.



Lâu Già cười ra tiếng, tùy ý không coi ai ra gì, đuôi lông mày nhếch lên không khỏi tô điểm thịnh nhan.

Hắn nhìn Thẩm Kim Triều, cơ hồ muốn cười ra nước mắt: “Được rồi, tùy người, tiểu quận chúa.

”.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 33: Chương 33


Tiểu quận chúa, ba chữ này nghe cũng bắt đầu có sự xa cách: “Ngươi có thể cũng không cần kêu ta là tiểu quận chúa được chứ?”

Lâu Già: “Vậy kêu người là gì? Điện hạ? Tiểu thư? Muội muội?”

Thẩm Kim Triều sắc mặt không khỏi nhiễm hồng nhuận, đầu lắc như trống bỏi: “Ngươi có thể kêu tên của ta.”

“Được, Tuế Tuế.”

Thẩm Kim Triều sửng sốt, theo bản năng muốn phủ nhận, không phải tên này.

Lâu Già lại nheo lại đôi mắt, khom lưng, cùng đối diệnnThẩm Kim Triều: “Kêu cái tên này, Tống Tri Chương có thể, sao ta kêu lại không được?”

Thẩm Kim Triều bị nhìn chằm chằm đến sống lưng rét run, theo bản năng lui về phía sau nửa bước, lại không nghĩ một chân dẫm hụt xuống, cả người nháy mắt mất đi cân bằng rơi xuống phía sao.

Trong lúc hoảng loạn, nàng không còn lý trí để suy nghĩ, dùng hết toàn lực bắt lấy tay Lâu Già.

Nhắm mắt lại mở mắt, nàng tựa hồ lại nhớ đến nhảy vực ở Tuẫn Thiên Nhai lúc trước.

Nhưng lần này, hết thảy đều bình an.

Mặt đất mang cho chính mình cảm giác an toàn, Thẩm Kim Triều một bên gắt gao ôm Lâu Già, một bên thử mà dẫm dẫm lên mặt đất, sau khi bảo đảm an toàn, mới nhẹ nhàng thở ra, giảm lực đạo ở tay, tính toán rời khỏi Lâu Già trong lòng ngực.

Lâu Già lại xách cánh tay nàng, tiếp tục hỏi: “Sao lại không muốn trả lời câu hỏi của ta? Chẳng lẽ là thiệt tình muốn tìm chết, người muốn cùng Tống ca ca xuống âm phủ làm phu thê?”

Thẩm Kim Triều đau do bị nắm chặt, chẳng mấy chốc lại bị khí tức tràn ngập sát khí Lâu Già hù ch·ết.

“Không có, không có, ta không có muốn đi tìm cái chết, cũng không nghĩ cùng Tống...!Tống Tri Chương lại làm vợ chồng.”

Nàng vẫn là mắng không ra hai chữ tiện nhân, cho dù biết rằng nói như vậy hẳn là có thể khiến Lâu Già được vui.

“A.”

Lâu Già cười lạnh.

Thẩm Kim Triều: “Lâu Già, ngươi buông ta ra được không?”

Lâu Già âm dương quái khí dở chứng: “Vừa mới ở trên mái nhà liền ôm ta không muốn tách rời, chặt đến nỗi nhân gia thiếu chút nữa thở không nổi.

Thế nhưng mới một chút này lại kêu nhân gia mau buông người ra.

Chậc chậc chậc, thật là không nghĩ tới, không ngờ người cũng có thủ đoạn của nữ nhân, đem nhân gia chơi thật vui!”

Thẩm Kim Triều không khoi ngốc ra: “Ta không phải……”

Lâu Già: “Người không phải cái gì? Trước đó còn gọi nhân gia hảo ca ca, làm nhân gia mang người về nhà gặp qua trưởng bối của ta.

Vì để người mua quần áo đẹp trang sức, nhân gia không biết ngày đêm hoàn thành nhiệm vụ để kiếm tiền.

Thậm chí vì cứu người, một thân một người đại chiến năm người bặm trợn, thiếu chút cái mạng này chẳng còn!”

Hắn hung hăng xẻo liếc mắt Thẩm Kim Triều một cái, dường như xem Thẩm Kim Triều là người ăn cây táo rào cây sung, phụ bạc tình nghĩa.

“Giờ thì sao, người còn tâm tư nghĩ đến tình lang trước của người.

Ta thật là...!thật là tức chết!”

Thẩm Kim Triều trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn mất năng lực phản biện lại.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 34: Chương 34


“Sư đệ, không được khi dễ tiểu cô nương đây.”

Sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nam hân thanh lãnh

Thẩm Kim Triều vừa định xoay người, đã bị Lâu Già kéo đến phía sau.

Nhờ vậy, nàng cũng vừa lúc nhìn thấy diện mạo người đang tới.

Mi phi nhập tấn, dung mạo anh tuấn phi phàm, tuy ăn mặc kỵ trang, lại có khí chất thư sinh cực kỳ nho nhã.

Thẩm Kim Triều nhịn không được âm thầm đánh giá bộ dáng của nam nhân trẻ trước mắt naỳ, trong lòng suy đoán, người này đại khái đó là Hạ Thanh Thu.

Quả nhiên, giọng điệu Lâu Già âm dương quái khí lần nữa vang lên: “Nhiều ngày không gặp, sư huynh càng ngày trở nên phong tao lẳng lơ diêm dúa, lại bày chuyện làm trò trước mặt sư đệ, một lời hai phải lại đi câu dẫn đệ muội sao?”

Thẩm Kim Triều ngốc rớt: A?

Hạ Thanh Thu khóe mắt run rẩy, thiếu chút nữa không duy trì được bộ dạng phong độ nhẹ nhàng nho nhã, thanh thanh giọng nói: “Sư đệ thật biết nói giỡn, vi huynh có từng câu dẫn…”

Lâu Già lại duỗi tay bưng kín hai bên tai của Thẩm Kim Triều: “Đừng nghe hắn biện giải, đã già từng này tuổi rồi còn nói chuyện bày ra bộ dạng này, thật bẩn tai đi mất!”

Thẩm Kim Triều:..

Hạ Thanh Thu rốt cuộc không còn nho nhã như trước, thanh âm trầm thấp: “Lâu Già, ngươi rốt cuộc muốn cái gì?”

Thẩm Kim Triều: Trở mặt thật nhanh nha!

Lâu Già tức giận, không buồn liếc nhìn Hạ Thanh Thu một cái: “Đã không đầu óc lại còn không có tâm nhãn, ta đã cố gắng h* th*n vàng bạc mình để mang nương tử tới nhà ngươi làm khách quý.

Thế mà ngươi còn nói ta muốn làm cái gì? Tiền biếu đâu, mau lấy tới.”

Thẩm Kim Triều không khỏi trì trệ, ngẩng đầu xem Lâu Già: Tiền cái gì? Bọn họ tới đây để làm cái này à?

Hạ Thanh Thu ánh mắt lạnh băng: “Lòng tham không đủ rắn nuốt voi, Lâu Già, ngươi tốt nhất rõ ràng cái gì được gọi là một vừa hai phải.

Nếu không đừng trách, ta không màng đến tình cảm sư môn.”

Thẩm Kim Triều: Một vừa hai phải? Có ý tứ gì, Lâu Già thường xuyên tới đòi tiền y sao? Mà khoan, chẳng phải tiền kia...

Lâu Già: “Thần kinh quá đi, ai muồn cùng ngươi có tình cảm chứ? Nhanh lên đem tiền cho, bằng không khắp thiên hạ nhanh chóng đều sẽ biết ngươi cùng Thanh Liên giáo có quan hệ.

Sợ quan hệ tép riu này không gánh nổi ngươi đâu.”

Thẩm Kim Triều: Thật biết cách tống tiền nha?

Bất quá, Thanh Liên giáo không phải tổ chức ở Nam Chiếu sao, vì sao Hạ Thanh Thu có quan hệ với nó chứ?

Thẩm Kim Triều không khỏi một mình đăm chiêu, một đạo kiếm sáng lóe lại thản nhiên tới gần trước mắt.

Lâu Già trở tay rút kiếm, chống lại kiếm chiêu Hạ Thanh Thu vừa ra: “Tiện nhân, nhiều năm như vậy vẫn thích xài ám chiêu.

Quả là chó ăn phân, bản tính không hề thay đổi”

Hạ Thanh Thu gân xanh nổi lớn: “Lâu Già, ngươi tốt nhất đen miệng nhổ ra sạch sẽ chút.”.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 35: Chương 35


Đao quang kiếm ảnh, cát bụi bay tán loạn.

Thẩm Kim Triều chỉ dám tránh ở một góc, đầu không ngừng lắc lư như đóa hướng dương, chỉ cảm thấy hai người đánh đến nước sôi lửa bỏng, khó phân thắng bại giải quyết nhau.

“Phanh.



Hạ Thanh Thu từ chỗ cao ngã xuống, Lâu Già đ.

â.

m thẳng một đường vào vai trái, không khách khí dùng lực ấn người xuống dưới đất: “Phế vật, đánh không lại còn cố chấp muốn đánh ta.

Thật là lãng phí thời gian của gia!”

Hạ Thanh Thu bị chọc giận, giãy giụa muốn đứng dậy, Lâu Già lại một chân đá vào cằm y.

Ở một góc, Thẩm Kim Triều nhìn cằm không khỏi đau xót, nhanh chóng che miệng mình.

Lâu Già: “Cho ngươi thời gian mười lăm ngày, chuẩn bị mười vạn lượng hoàng kim đưa đến chỗ ở ta.

Nếu không, ngươi cũng đừng trách ta đem mọi bí mật của ngươi che dấu phơi bày cho toàn dân thiên hạ đều biết hét thảy.



Hạ Thanh Thu nhịn cơn đau, mở miệng thều thào không rõ: “Ngươi điên rồi, ta làm sao trong thời gian ngắn có thể kiếm ra nhiều như vậy cho ngươi chứ!”

Lâu Già: “Tùy người, chuyện này ta không rảnh để quản lấy, ta không muốn nói nữa.

Này sư huynh, ngươi không cần giấu ta, ta thừa biết một chuyện này, Hồ Thành thành chủ rất thích nam phong.

Với mỹ mạo như hoa của ngươi chắc chắn sẽ được lão ta coi trọng.

Cho nên, sư huynh này, nếu huynh tắm rửa sạch sẽ, m.

ô.

n.

g bò lên trên giường hắn, nhất định có thể bán cái giá tốt.



Hạ Thanh Thu hai mắt màu đỏ tươi, rốt cuộc hoàn toàn mất đi lý trí phong độ, bắt đầu điên cuồng nhục mạ Lâu Già, hận không thể gi·ết hắn.

Lâu Già lại là dứt khoát lưu loát một chân, trực tiếp đem người đá ngất xỉu đi, rồi sau đó mới rút ra kiếm, thong thả ung dung mà dùng quần áo của Hạ Thanh Thu đem lau m.

á.

u khô ở trên kiếm.

Xoay người, hướng Thẩm Kim Triều nhe răng cười: “Ai nha, Tuế Tuế, đã quên ngươi đang mong ngóng để gặp mặt tên tiện nhân này, đáng tiếc hắn thật yếu kém, nhanh như vậy liền ngất xỉu.



“Hoặc là hiện tại ta đem hắn đánh thức, ngươi có thể nói chuyện vơi hắn?”

Thẩm Kim Triều thiếu chút nữa đem trên trâm cắm trên dầu ném rớt.

“Không cần nữa.



Lâu Già đi đến trước mặt Thẩm Kim Triều: “Thật sự không cần sao?”

Thẩm Kim Triều cực kỳ kiên định gật đầu.

.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 36: Chương 36


Minh nguyệt treo cao ngoài cửa, Thiên Hương Lâu ở bên trong phòng chữ Tự, Thẩm Kim Triều bởi vì ban ngày kinh hách, đêm đến ngủ không được an ổn.

Một ngón tay thon dài mảnh khảnh thắp lửa đốt an hồn hương, sương khói lượn lờ, dần dần xua đi ấn đường nhíu chặt của Thẩm Kim Triều.

Bảo đảm người đã tiến vào mộng đẹp, không bị dễ dàng đánh thức sau, Lâu Già mới gõ gõ cái bàn.

Thực mau, một đạo hắc ảnh liền từ bên ngoài cửa sổ tiến vào.

“Gặp qua tôn giả!”

Hắc y nhân mang mặt nạ bạc quỳ một gối xuống đất, tay trái nắm tay đặt ở trước ngực, thanh âm khàn khàn, tựa hồ giọng nói ẩn nhẫn gì đó.

Lâu Già mí mắt cũng chưa xốc: “Nói nhỏ giọng lại.



Hắc y nhân vội vàng gật đầu: “Vâng.



Lâu Già một bàn tay khảy thuốc lá, một bàn tay che miệng lại, ngáp một cái: “Nói một chút đi, sự tình làm được thế nào, những người đó đều có động tĩnh gì?”

Hắc y nhân hạ giọng: “Chúng ta ở đem thanh liên giáo người đã toàn bộ lui lại, cùng trước đây gia nhập sâu vào các cơ cấu mật thám hội hợp.

Trấn Quốc công đã phát hiện Tống thị cùng đồ đan chi gian cấu kết, nhưng có điều vẫn thiếu chứng cứ chắc chắn, vẫn chưa phát ra động tĩnh gì.

Mà Tống thị nóng lòng muôn được làm lành lại mối quan hệ cùng Vinh Thân vương phủ, đang toàn lực không ngừng bắt g.

i.

ế.

c thanh liên giáo giáo chúng, thanh liên giáo còn sót lại giáo đồ không thể không lui về Nam Chiếu.

Ngô vương nhìn động tĩnh này thừa gió bẻ măng, ngày hôm trước cự tuyệt Nam Chiếu thiếu chủ định ngày hẹn, cũng đè ép thư đề bạt của Hạ Thanh Thu.



Lâu Già lại ngáp một cái: “Xong rồi sao?”

Hắc y nhân: “Đúng vậy.



Hắc y nhân hội báo xong, cung kính mà thối lui đến một bên, lẳng lặng chờ Lâu Già kế tiếp phân phó.

Hắn là mật thám xuất sắc, bất luận Lâu Già bảo hắn làm cái gì, hắn đều có thể xuất sắc hoàn thành.

Đồng thời, hắn cũng là cuồng tín đồ Lâu Già, đối với Lâu Già mỗi cái quyết sách, vô luận không cần giải thích hàm nghĩa phía sau, hắn vĩnh viễn sẽ không màng tất cả chấp hành mọi chuyện.

Lâu Già: “Nói xong đi giúp điều tra mọi chuyện liên quan đến Thẩm Kim Triều, càng kỹ càng tỉ mỉ, cái gì tin tức đều đừng bỏ qua.



Hắc y nhân: “Rõ!”

Thẩm Kim Triều? Vinh Thân vương phủ tiểu quận chúa, bất quá là một tiểu cô nương được nuôi dưỡng ở chốn khuê phòng, cùng bọn họ kế hoạch có quan hệ gì sao?

Hắc y nhân đúng lúc không rõ, nhưng tôn giả quyết định nhất định có hắn đạo lý……

“Ta thật muốn biết xem, ngươi khi còn nhỏ đến tột cùng là được nuôi lớn như thế nào, mới dưỡng thành một bao tải để mặt người khác bắt nạt như vậy.



Hắc y nhân bên ngoài cửa sổ nghe vậy không khỏi lảo đảo mà ngã xuống.

.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 37: Chương 37


Mật thám vẫn luôn chờ ở bên ngoài tiếp ứng hắn-Hồng Diêu: “Trầm Mộc, ngươi lại bị tôn giả phạt?”

Trầm Mộc lắc đầu đáp.

Hồng Diêu không khỏi thắc mắc: “Vậy ngươi làm cái gì thiếu chút nữa rơi xuống đây hay là ngươi lúc trước bị thương?”

Trầm Mộc lại lần nữa lắc đầu.

Hồng Diêu: “Lắc đầu cái quái quỷ gì vậy.

Tên đầu gỗ c.

h.

ế.

t tiệt nhà ngươi, vậy ngươi mau nói thật ra vì cái gì ngươi thiếu điều chúi mặt thẳng xuống đất, đừng nói cho ta là võ công lại thụt lùi đó nha.



Trầm Mộc trầm mặc thật lâu sau, mới mở miệng: “Tôn giả muốn ta đi điều tra Vinh Thân vương phủ Hi Nhạc quận chúa.



Hồng Diêu: “Hả? Vậy thì sao chứ? Hi Nhạc quận chúa thân phận đặc thù, nói không chừng có thể ở thời khắc mấu chốt nào đó có tác dụng, tôn giả phái ngươi đi điều tra nàng không phải thực bình thường sao?”

Trầm Mộc: “Tôn giả nói, hắn muốn biết Hi Nhạc quận chúa được nuôi dưỡng như thế nào để thành bao cát trút giận”

Hồng Diêu: “Hả?”

Trầm Mộc: “Ừ.



Ngày thứ hai tỉnh lại, Thẩm Kim Triều kinh ngạc phát hiện bản thân không những không lâm vào ác mộng mà còn ngủ được một giấc an lành từ trước đến nay.

Tro tàn trong lư hương sớm đã không còn ấm áp nữa, hương khí còn sót lại khiến Thẩm Kim Triều cảm thấy quen thuộc.

Đêm qua, nàng dám chắc nhờ nó mà bản thân yên ổn vào giấc ngủ.

Thẩm Kim Triều vạch trần lư hương cái, vân vê lấy một mẩu nhỏ hương tro, cẩn thận ngửi ngửi.

Đây không an thần hương phổ biến như ở trên thị trường lưu hành, bên trong thành phần cùng an thần hương mà Vương Phú Quý từng đưa cho nàng mùi hương tương tự.

Là Lâu Già đã thắp nó cho nàng sao?

Thẩm Kim Triều không khỏi đắm chìm vào suy tư, tiếng đập cửa đột nhiên vang lên.

Tiểu nhị của khách đ**m cách ngoài cửa, hô: “Khách nhân, ngài là muốn xuống lầu dùng cơm hay là ta mang lên cho ngài?”

Thẩm Kim Triều: “Ta tự mình xuống đó là được.



Tiểu nhị của khách đ**m: “Vâng, thưa khách nhân.



Tóc Thẩm Kim Triều hỗn độn mà rối tung ở sau người, ánh mắt đảo bộ váy lụa hồng nhạt treo qua mép giường, cân nhắc một lát, liền biết đây là Lâu Già vì nàng chuẩn bị.

Váy thật xinh đẹp, cổ áo chế thành lớp cánh hoa sen, màu sắc nhàn nhạt nhu hòa, thập phần tươi mát.

Là kiểu dáng mà Thẩm Kim Triều xưa nay yêu thích.

Tâm tình nàng không khỏi tốt lên chút ít.

Có lẽ Lâu Già là người không phải không thể nói lý lẽ như vậy, Thẩm Kim Triều nghĩ, đợi chút nhìn thấy Lâu Già, nàng phải biểu đạt lòng biết ơn đối với hắn, sau đó có lẽ có thể thương lượng, khi nào có thể thả nàng về nhà.

Rốt cuộc hắn xác thật như lời nói của Vương Phú Quý, không có xiên xỏ ý tứ của nàng, ngày hôm qua còn cứu tính mạng nàng, Nếu hắn nguyện ý thả nàng về nhà, nàng cũng có thể cùng cha mẹ nói tốt một tiếng, không hề truy cứu việc này.

.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 38: Chương 38


Trọng sinh vốn đặc ân trời cao ban cho, mặc dù thế giới này được gọi là thế giới thoại bản đi chăng nữa, nàng vẫn muốn quay về chốn quen thuộc của mình trước đó.

Kể cả Lâu Già, hắn cùng với nàng kỳ thật đều do Tống Tri Chương mưu hại lừa dối.

Có lẽ kết cục kiếp trước của Lâu Già hắn cũng không được tốt cho lắm, cho nên mới trọng sinh giống như nàng, dứt khoát tìm đến Tống Tri Chương báo thù.

Nàng có thể không so đo.

Thẩm Kim Triều tâm tình không khỏi thoải mái hơn khi tìm thấy đáp án, lại không để ý đến bóng dáng của Lâu Già.

Tiểu nhị của khách đ**m thấy nàng một người đứng ở trung tâm nhìn xung quanh, bước nhanh đi đến bên cạnh: “Khách nhân, ngài đang tìm cái gì vậy?”

Thẩm Kim Triều: “Ngươi có nhìn đến hôm qua cùng ta một đạo tới người sao?”

Tiểu nhị của khách đ**m: “Ngài nói đến công tử khá anh tuấn đó sao? Tối hôm qua ngài ấy đã rời đi, cond không quên nhắc nhở bọn ta chiếu cố ngài thật tốt.

Mong ngài yên tâm chờ ngài ấy trở về!”

Thẩm Kim Triều sửng sốt: “Hắn đi rồi?”

Hắn để một thân một mình nàng ở lại đây, không phòng bị mà đi sao?

Hắn không sợ nàng chạy trốn sao?

Thẩm Kim Triều một bên nghi hoặc, một bên cân nhắc khả năng chạy trốn là bao nhiêu.

Tiểu nhị của khách đ**m cười tủm tỉm: “Đúng vậy.

Bất quá khách nhân ngài đừng lo lắng, vị kia công tử nói, ngài ấy rất nhanh sẽ trở về, kêu ngài muốn ăn cái gì thì tùy tiện gọi đi.



“Nếu hắn không trở lại đây thì sao?”

Thẩm Kim Triều ma xui quỷ khiến hỏi một câu.

Tiểu nhị của khách đ**m cười càng vui vẻ: “Vậy khách nhân ngài đây phải lưu tại chúng ta nơi này làm công trả nợ.



Thẩm Kim Triều:…

Cho nên, nàng hiện tại là tiền thế chấp.

“Ta có thể hay không được đi ra bên ngoài?”

Tiểu nhị của khách đ**m: “Bên ngoài thực sự không an toàn, khách nhân ngài là một nữ tử trẻ tuỏi, còn lớn lên đẹp như vậy, đi ra ngoài rất nguy hiểm.



Đó chính là không thể đi ra ngoài.

Thẩm Kim Triều thở dài, rồi lại cảm thấy không hiếm lạ.

Nếu là Lâu Già thật sự cho nàng cơ hội ở lại một mình chạy trốn, nàng không khỏi hoài nghi một vấn đế.

Chẳng phải hắn âm thầm quan sát ý tứ bản thân nàng hay không, một khi phát hiện chính mình chạy trốn ý đồ, lập tức nhảy ra bắt trói lại.

Tiểu nhị của khách đ**m ân cần đem Thẩm Kim Triều đến một cái bàn gần sảnh, mời ngồi xuống: “Khách nhân, ngài xem ngài muốn dùng thứ gì?”.
 
Nữ Phụ Đam Mỹ Cùng Với Tình Địch HE
Chương 39: Chương 39


Thẩm Kim Triều hiện giờ không một xu dính túi, nàng sợ nhất gặp được loại này vấn đề.

Tuy rằng Lâu Già nói hắn có tiền, nhưng Thẩm Kim Triều nhớ lại cảnh ngày hôm qua hắn đòi tiền Hạ Thanh Thu, không nhịn được cảm khái thấy Lâu Già là lòng dạ hiểm ác lại còn độc tài.

Nàng không thể quá an tâm khi cứ dùng tiền của Lâu Già mãi được.

Vì thế trong ánh mắt ân cần nhiệt tình của tiểu nhị khách đ**m, Thẩm Kim Triều không khỏi yếu ớt mà nói: “Cho ta một phần đơn giản gì cũng được.



Tiểu nhị khách đ**m sửng sốt, nhưng thực mau khôi phục chức nghiệp mỉm cười: “Thật ngại quá khác nhân, nơi này của bọn ta không biết cái đơn giản ngài nói đến.



Thẩm Kim Triều không khỏi cảm thấy ánh mắt đối phương nhanh chóng sắc bén.

“Thật ra, tùy tiện cho ta một bát cháo là được.



“Được rồi, khách nhân ngài chờ một lát!”

Sau khi tiểu nhị của khách đ**m rời đi, Thẩm Kim Triều liền một mình ngồi nghiêm chỉnh ở góc, yên lặng quan sát đến những người đang ở trong sảnh ăn khách đ**m.

Hôm qua nàng cùng Lâu Già là ở phòng nội ăn cơm, trước đây số ít vài lần ở khách đ**m ăn cơm, cũng đều là ở phòng.

Bởi vậy, đây là lần đầu tiên mà nànng cùng rất nhiều người ở đại sảnh ăn cơm với nhau.

Thiên Hương Cư tuy rằng được gọi Hồ Thành đệ nhất khách đ**m, nhưng so cùng Lạc An tửu lầu vẫn thật kém xa rất nhiều lần.

Bàn ghế cũ kỹ không ngừng chen chúc lênh láng ở đại sảnh, đám người lui tới rất dễ va chạm đến người khác.

Thang lầu chắc đã lâu, chưa từng tu sửa, dẫm lên không ngừng kêu kẽo kẹt.

Nhưng với giới nghiêm của Lạc An, nơi này cũng rất muôn người vạn vẻ khác nhau, cực kỳ phong phú.

Thẩm Kim Triều ánh mắt gắt gao nhìn theo một đám nữ tử cao gầy thân mặc trang phục dị tộc.

Cho đến khi đám người đó mỉm cười hướng đến chào Thẩm Kim Triều, sắc mặt nàng ửng đỏ mới thu hồi tầm mắt.

Nơi này có rất nhiều chủng người đi tám phương tứ hướng khắp nơi khác nhau, bọn họ có thể mũi cao mắt thâm, hoặc da như tuyết trắng, hoặc thấp bé nhỏ nhắn, hoặc ngăm đen như than…

Trầm mê quan sát mọi vật mới lạ trước mình,Thẩm Kim Triều hồn nhiên không biết, chính mình cũng thành con mồi lọt vào tầm ngắm của người khác.

“Tiểu mỹ nhân này, nàng làm sao lại ở một mình ở chỗ này?”

Một hoa hoa công tử mặc cẩm phục đứng trước mặt của Thẩm Kim Triều, tuy nhìn sơ bên ngoài cóver là ngủ quan đoan chính, nhưng đáy mắt tuỳ tiện không che được sự dục túng quá độ.

Thẩm Kim Triều đối với loại người này không xa lạ, ngày xưa cùng trường sau khi lớn lên, gặp qua không ít dáng vẻ này.

.
 
Back
Top Dưới