Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 521


Chương 521

Kiều Minh Húc cũng thấm mệt khi cõng Mạch Tiểu Miên, vì vậy anh chuẩn bị trở về phòng bệnh, để cô ấy nằm xuống.

Khi trở lại phòng bệnh, mẹ Mạch thấy anh vậy mà lại đang cõng Mạch Tiểu Miên, bà vội vàng bước tới, lo lắng hỏi: “Con rể Kiều, Tiểu Miên nhà chúng ta làm sao thế?”

“Không sao, ngủ thiếp đi thôi ạ.”

Kiều Minh Húc nhờ bà giúp, nhẹ nhàng đỡ Mạch Tiểu Miên nằm xuống giường, anh vừa duỗi đôi chân mỏi nhừ thì nghe thấy Mạch Tiểu Miên đang nằm ngủ mơ màng trên giường dang hai tay ra, lẩm bẩm: “Chồng ơi, cõng…”

“Con nhóc xấu xa này, con còn muốn để con rể Kiều cõng nữa sao?”

Mẹ Mạch lên tiếng trách mắng.

“Chồng ơi, cõng…”

Mạch Tiểu Miên lại kêu.

Mặc dù toàn thân Kiều Minh Húc mỏi nhừ, nhưng khi nghe thấy cô gọi như thế, anh vẫn không thể nhịn được đi đến trước giường, ngồi xổm xuống, cúi người, để mẹ Mạch giúp một tay, đỡ Tiểu Miên nằm lên lưng anh.

“Con rể Kiều, con đừng để ý đến con bé, nó cũng đâu phải là trẻ con nữa, cõng cái gì mà cõng? Con cứ để con bé nằm xuống, đừng khiến bản thân mệt mỏi.”

Mẹ Mạch đau lòng cho Kiều Minh Húc rồi.

“Mẹ à, không sao đâu, bây giờ cô ấy chính là một đứa trẻ. Con là một người đàn ông, cõng một người phụ nữ cũng chẳng là gì.”

Kiều Minh Húc khẽ cười nói. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mẹ Mạch cảm động đến mức rơi nước mắt: “Con rể Kiều, con đúng là một người đàn ông tốt, cảm ơn con đã yêu thương Tiểu Miên nhà chúng ta như vậy, chờ con bé khỏi bệnh, mẹ nhất định sẽ bắt con bé làm trâu làm ngựa, đối xử tốt với con.”

“Mẹ à, Tiểu Miên là vợ của con, không phải trâu ngựa, con yêu thương cô ấy cũng là chuyện đương nhiên.”

Kiều Minh Húc vừa cười vừa nói: “Mẹ mau đỡ cô ấy lên lưng con đi.”

Mẹ Mạch nghẹn ngào, đỡ Mạch Tiểu Miên nằm lên lưng anh.

Kiều Minh Húc cõng Mạch Tiểu Miên trên lưng, đi bộ chậm rãi trong phòng bệnh…

Cảm thấy có chất lỏng chảy trên cổ, anh cho rằng đó là nước bọt nên cầm khăn tay lên chuẩn bị lau, nhưng sau đó lại nhận ra, hóa ra Mạch Tiểu Miên đang khóc.

Những giọt nước mắt lớn rơi xuống từ đôi mắt khẽ mở của cô, nước mắt rơi xuống khiến cổ anh mát lạnh…

“Sao vậy? Tiểu Miên, sao con lại khóc? Có phải có chỗ nào khó chịu không?”

Mẹ Mạch nhìn thấy con gái khóc thì vô cùng lo lắng, vội hỏi.

Vẻ mặt của Kiều Minh Húc cũng trở nên lo lắng, anh định bấm chuông gọi bác sĩ đến.

“Con không sao…”

Mạch Tiểu Miên gục đầu vào lưng Kiều Minh Húc, yếu ớt nói: “Con chỉ muốn rơi nước mắt thôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 522


Chương 522

“Tiểu Miên à, con làm bà già này sợ muốn chết, con còn nhớ bà già này sao? Con không bị mất trí nhớ sao?”

Mẹ Mạch căng thẳng nhìn cô, hỏi.

“Vâng, mẹ.”

“Ôi mẹ ơi, Tiểu Miên của mẹ, cuối cùng con cũng có thể nhận ra bà già này rồi, hu hu…”

Mẹ Mạch vui đến mức bật khóc.

“Tiểu Miên, em có nhận ra tôi không?”

Kiều Minh Húc hỏi với dáng vẻ tràn đầy mong đợi.

“Ừ, Kiều Minh Húc.”

Mạch Tiểu Miên nói tiếp: “Chồng của em.”

Nghe cô nói câu này, Kiều Minh Húc cũng có cảm giác vui đến mức bật khóc như mẹ Mạch, khóe mắt của anh ươn ướt: “Tốt, tốt, tốt, anh chính là chồng của em.”

“Cảm ơn…”

Khuôn mặt của Mạch Tiểu Miên khẽ quay lại, nhẹ nhàng hôn lên cổ anh, sau đó siết chặt hai tay rồi kéo mạnh cổ anh, cô giống như một đứa trẻ vô cùng mệt mỏi, rúc vào phía sau anh, khiến cho anh cảm thấy thương tiếc, muốn cõng cô trên lưng như thế này cả quãng đời còn lại…

“Tiểu Miên à, con đã tỉnh táo lại rồi, mau xuống khỏi lưng con rể Kiều đi, thằng bé cõng con như vậy sắp mệt đến chết rồi. Để con rể Kiều nhà chúng ta mệt mỏi, vậy thì phải làm sao mới được.”

Mẹ Mạch nhìn thấy con gái của mình không sao, bà lại bắt đầu cảm thấy đau lòng cho Kiều Minh Húc.

“Vâng.”

Mạch Tiểu Miên đáp lại, nhẹ nhàng nói với Kiều Minh Húc: “Thả em xuống đi.”

“Em thích lưng của anh không?”

Kiều Minh Húc không buông tay, hỏi ngược lại.

“Thích.”

“Vậy anh cõng thêm một lúc nữa. Nhưng mà em phải ngoan ngoãn, mau chóng khỏe lại, chúng ta còn phải đi uống rượu mừng của Quang Hiển đấy.”

Giọng nói của Kiều Minh Húc vừa mềm mỏng, vừa như mệnh lệnh.

“Vâng.”

Kiều Minh Húc lại cõng cô đi lại trong phòng một lúc, sau đó mới đặt cô xuống giường, để cô bước xuống đất đi lại.

Với sự giúp đỡ của anh, Mạch Tiểu Miên duỗi chân ra, cô muốn đứng thẳng dậy, nhưng cô lại phát hiện ra đôi chân của mình yếu ớt, không có sức, sau đó ngã vào vòng tay của Kiều Minh Húc.

Cô lại cố gắng thử đứng lên, nhưng vẫn cảm thấy dường như đôi chân không theo sự khống chế của mình, không có cách nào đứng vững.

Cô sốt ruột đến mức mồ hôi nhễ nhại.

Kiều Minh Húc vội vàng bảo cô dừng lại: “Tiểu Miên à, đừng vội, ngồi xuống đi.”

“Em không thể đứng được, em không thể đứng được!”

Mạch Tiểu Miên nhìn về phía anh với vẻ mặt sợ hãi “Em sẽ trở thành người tàn phế sao?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 523


Chương 523

“Tiểu Miên à, con đừng hù dọa bà già này, con chỉ bị thương ở đầu thôi, không phải chân, con sẽ không trở thành người tàn phế đâu.”

Mẹ Mạch vội vàng kêu lên.

“Đúng vậy, đừng lo lắng, đây chỉ là tạm thời thôi. Chúng ta bảo bác sĩ đến khám xem.”

Kiều Minh Húc đỡ Mạch Tiểu Miên nằm xuống, sau đó bấm chuông gọi bác sĩ.

Ba vị bác sĩ được anh mời đến với giá cao đã tập trung lại, tiến hành kiểm tra toàn thân cho Mạch Tiểu Miên một lần nữa, sau đó lại đi thảo luận về kết quả kiểm tra.

Kiều Minh Húc đứng bên cạnh lắng nghe.

“Bác sĩ, rốt cuộc thì có chuyện gì vậy? Cô ấy chỉ bị thương ở đầu, tại sao lại không thể đứng dậy?”

Kiều Minh Húc trông thấy hình như bọn họ không thể tìm ra được vấn đề, anh nhịn không được sốt ruột hỏi.

“Anh Kiều à, các phản ứng của cơ thể con người đều phải đi qua hệ thống thần kinh trung ương, có nghĩa là não và tủy sống là những bộ phận trung tâm của các cung phản xạ, là bộ phận chính của dây thần kinh con người. Hệ thống thần kinh trung ương tiếp nhận thông tin đến từ khắp nơi trong cơ thể, sau khi thông tin đến được tích hợp và xử lý, nó sẽ trở thành các hoạt động mang tính vận động nhịp nhàng. Thần kinh não bộ của mợ Kiều bị tổn thương, có thể đã gây tổn thương đến hệ thống thần kinh trung ương nào đó, dẫn đến việc đôi chân của mợ ấy không thể đi lại được. Nhưng mà sau khi chúng tôi tiến hành kiểm tra bằng thiết bị một cách tỉ mỉ, chúng tôi lại hoàn toàn không phát hiện ra có bất kỳ tổn thương nào đối với hệ thần kinh, theo lý thuyết thì không thể ảnh hưởng đến việc đi lại của đôi chân. Tất nhiên không thể loại trừ trường hợp vẫn có những chỗ mà thiết bị của chúng tôi không thể thăm dò được, hoặc là lĩnh vực mà chúng tôi vẫn chưa tìm tòi nghiên cứu đến.”

Tiến sĩ Hoàng chính là bác sĩ về thần kinh có địa vị nhất ở trong nước, ông nói với Kiều Minh Húc.

Trái tim của Kiều Minh Húc chùng xuống, anh chuyển ánh mắt về phía bác sĩ Gilles, người có địa vị trong khoa thần kinh được anh mời từ Mỹ đến.

“Ngoài tổn thương thần kinh, còn có một loại tổn thương rất đặc biệt, cũng có thể là nguyên nhân khiến mợ Kiều tạm thời không thể đi lại được. Khi ở Mỹ, tôi đã từng gặp phải một trường hợp như vậy.”

Gilles suy nghĩ một lúc rồi nói. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh ta mở máy tính lên rồi lấy ra một bộ hồ sơ vụ án.

Các bác sĩ khác và Kiều Minh Húc tụ tập lại nhìn.

Bệnh nhân được hiển thị trong dữ liệu là một người phụ nữ trung niên. Vì cô ấy đã mất đi con trai của mình trong một vụ tai nạn giao thông nên dù hệ thần kinh và cơ thể không bị tổn thương nhưng lại không thể đi lại.

“Chấn thương tâm lý này đã dẫn đến việc cơ thể mất thăng bằng. Giống như khi một người bị mất trí nhớ do va đập với vật nặng. Có nhiều khi không phải do hệ thần kinh của người đó bị tổn thương mà là vì bệnh nhân đã từ chối việc nhớ lại trong tiềm thức nên mới dẫn đến việc mất trí nhớ hoặc mất trí nhớ có chọn lọc. Tôi nghĩ có nhiều khả năng cô ấy đã bị sang chấn tâm lý nên mới vô thức lẩn tránh việc nhớ lại. Việc không thể đối mặt với một số chuyện đã khiến cho khu thần kinh trung ương của bà ấy không thể điều khiển việc đi đứng.”

Gilles nhìn Kiều Minh Húc rồi nói.

Trong lòng Kiều Minh Húc trở nên nặng nề: “Vậy có nghĩa là sau này cô ấy không thể đi lại nữa à? Trường hợp của người phụ nữ này về sau có thể đi lại không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 524


Chương 524

“Trường hợp của người phụ nữ này kỳ lạ ở chỗ cô ấy có thể đi lại trước phần mộ của con trai mình. Nhưng khi rời khỏi thì hai chân của cô ấy sẽ không còn sức lực. Bây giờ đã qua mười năm rồi mà tình hình vẫn vậy. Điều đó cho thấy việc này là do tiềm thức của cô ấy gây ra.”

Gilles trả lời: “Nếu như không có tổn thương về mặt sinh học, việc cô ấy về sau có thể đi lại không sẽ phụ thuộc vào năng lực hồi phục sau chấn thương tâm lý của cô ấy. Anh đã nói về những tổn thương mà vợ mình phải chiu. Những thương tổn này không phải là thứ mà người bình thường có thể chịu được. Theo quan điểm của tôi thì ý chí của vợ anh đã mạnh rồi, nếu là người khác thì có khi còn sẽ hoàn toàn sụp đổ.”

“Ừm.

Kiều Minh Húc gật đầu.

Anh thật sự rất hận Trình Đông Thành và hai ông bà nhà họ Trình.

Trình Đông Thành nhìn thì có vẻ rất yêu Mạch Tiểu Miên vậy mà lại cho cô một sự tổn thương chí mạng đến vậy vào lúc cuối cùng.

Hai ông bà nhà họ Trình còn ác độc hơn. Không ngờ họ lại muốn đứa con trai mà Mạch Tiểu Miên cho bọn họ đi tuẫn táng.

Điều này với một người lương thiện như Mạch Tiểu Miên thì không phải một dạng đả kích sao?

Nghĩ vậy là anh đã thấy đau lòng, thật sự chỉ muốn khiến người nhà họ Trình chết không yên thân.

“Anh Kiều, cố lên!”

Gilles vỗ vai anh: “Anh yêu thương vợ đến vậy, tôi tin rằng hai người sẽ tạo nên kỳ tích khoa học, để cô ấy có thể mau chóng đi lại bình thường.”

Kiều Minh Húc nhẹ nhàng gật đầu.

Nhưng, trong lòng anh thì thật sự không có sự tin tưởng: “Tôi phải làm gì mới có thể chữa lành vết thương của cô ấy? Để cô ấy đi lại được?”

“Yêu thương và quan tâm.”

Đôi mắt xanh của Gilles nhìn thẳng vào anh. Anh ta nói: “Tình yêu là lực lượng mạnh nhất trên thế giới này. Nó có thể chữa lành tất cả, cũng có thể tạo ra mọi thứ. Anh Kiều, anh cố gắng lên, vợ anh sẽ có thể đi lại được mà.”

Đôi mắt đen của Kiều Minh Húc trở nên âm trầm.

Sau khi ra khỏi phòng nghiên cứu, anh trở về phòng bệnh nhưng lại nhìn thấy Mạch Tiểu Miên liên tục đứng lên rồi lại ngã xuống. Vẻ mặt cô rất quả quyết, cũng rất kinh sợ.

Mẹ Mạch đứng ở một bên thì khóc không thành tiếng rồi liên tục đỡ cô lên và khuyên: “Tiểu Miên, đừng như vậy. Không đứng lên được thì thôi, mẹ có thể nuôi con mà. Huhu… “

Mạch Tiểu Miên cắn môi, không trả lời mà chỉ đẩy mẹ mình ra rồi tiếp tục đứng lên.

Kiều Minh Húc nhìn mà thấy trái tim mình như bị ai đó bóp chặt, cực kỳ đau đớn.

Anh nhanh chóng bước đến rồi ôm cô lên. Anh nhìn cô bằng đôi mắt đen rồi nói một cách nghiêm túc: “Em không được cứng đầu như vậy. Bác sĩ đã nói rồi, chuyện này không thể vội vàng. Em sẽ dần dần đứng lên được thôi.”

“Em muốn đứng lên! Em muốn đi lại! Em không thể trở thành một người vô dụng được.”

Đôi tay của Mạch Tiểu Miên nắm chặt lấy tay anh. Cô hét lên bằng giọng nói bất lực.

Những lời nói này giống như một chiếc roi quất vào trái tim của Kiều Minh Húc.

Anh đặt tay cô vào lòng bàn tay mình rồi nhìn cô bằng ánh mắt kiên định và nói: “Đừng sợ. Có anh ở đây, em chắc chắn sẽ có thể đứng lên và đi lại được.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 525


Chương 525

“Vậy nếu như em không thể đi được thì sao?”

Mạch Tiểu Miên hỏi anh một cách hoảng sợ: “Nếu biến thành một người vô dụng thì em phải làm sao?”

“Em không đi được thì anh sẽ cõng em đi! Cơ thể tàn phế không phải là một người vô dụng. Chỉ người không còn ý chí, từ bỏ bản thân và hy vọng mới là người vô dụng! Tiểu Miên, em tin anh đi, em có thể đi được!”

Kiều Minh Húc nhẹ nhàng v**t v* đầu gối sưng tây của cô rồi nói: “Em phải biết yêu thương bản thân mình, không được liều như vậy. Nếu như đầu gối của em bị tổn thương gì thì sẽ rất khó để đi lại được, biết chưa?”

Mạch Tiểu Miên nghiến răng rồi nhìn xuống.

“Được rồi, ngoan. Em ngồi đi, anh đi thoa thuốc nước cho đầu gối của em.”

Kiều Minh Húc bỏ tay cô ra, để cô ngồi ở mép giường rồi bảo y tác lấy thuốc nước.

Y tác muốn thoa thuốc cho Mạch Tiểu Miên nhưng lại bị anh từ chối.

Anh lấy tăm bông rồi chấm thuốc lên đầu gối cô một cách cẩn thận. Không những thế anh còn vừa chấm vừa nhẹ nhàng thổi để giảm bớt sự đau đớn cho cô. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Con rể tốt của mẹ…”

Mẹ Mạch đứng ở bên nhìn vậy thì rơi nước mắt: “Thật sự con còn đối xử với con bé tốt hơn người mẹ này đối xử với con mình.”

Người y tá đứng ở bên cũng có vẻ ngưỡng mộ.

Cô ta đã thấy quá nhiều người đàn ông không quan tâm vợ mình trong bệnh viện rồi.

Kiều Minh Húc trước mặt này vừa đẹp trai vừa giàu. Dù vợ anh cũng không quá xuất sắc nhưng anh vẫn đối xử với cô ấy như châu báu, chăm sóc quan tâm cứ như cô ấy là con của mình vậy.

Đúng là hạnh phúc đến mức khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Nhưng sao cô ta có thể tưởng tượng được nỗi đau mà Mạch Tiểu Miên vừa trải qua như xé nát tim gan đến mức nào?

Trên đời này, hạnh phúc luôn đi cùng với đau khổ.

Chỉ có chịu được đau khổ thì mới hưởng được hạnh phúc.

Sau khi Kiều Minh Húc thoa thuốc cho Mạch Tiểu Miên xong, anh kéo ống quần của cô xuống rồi chuyển chân của cô vào trong trong. Thấy vẻ mặt của cô hơi ủ rũ, anh hỏi một cách lo lắng: “Em khó chịu chỗ nào à?”

“Em… em…“

Mạch Tiểu Miên do dự. Cô xoa tay vào bụng rồi nói: “Muốn đi vệ sinh.”

“Minh Húc, Tiểu Miên nhà chúng ta muốn đi vệ sinh, con mau đưa con bé đến nhà vệ sinh đi!”

Mẹ Mạch lo lắng cho con gái mình nên thúc giục: “Không có lại nhịn hỏng bàng quang của con bé mất.”

Mặt của Kiều Minh Húc đỏ lên.

“Mẹ dìu con đi.”

Mạch Tiểu Miên nói với vẻ ngượng ngùng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 526


Chương 526

“Con không đi được thì sao mẹ có thể dìu con chứ? Mẹ làm gì có sức đâu mà bế con? Để Minh Húc bế con đi. Hai đứa là vợ chồng, ngại cái gì?”

Mẹ Mạch biết bọn họ ngại nên mới thêm vào một câu: “Giữa vợ chồng thì còn gì chưa từng nhìn đâu? Cần gì phải thẹn? Minh Húc, nhanh lên, con xem Tiểu Miên nhịn đến nỗi mặt khó coi chưa kìa, không có lại viêm bàng quang đó.”

Kiều Minh Húc nghe vậy thì không quan tâm gì nữa cả mà cúi người ôm Mạch Tiểu Miên lên rồi đưa cô đến thẳng nhà vệ sinh.

Nhưng chân của Tiểu Miên không có sức lực, không đứng vững được nên đến việc c** q**n ra cũng rất khó khăn.

Cô nói với anh một cách vô cùng khó xử: “Anh gọi mẹ em ra đây đi.”

Kiều Minh Húc nói: “Giống như mẹ em nói đó. Em còn chỗ nào mà anh chưa bao giờ thấy đâu?”

Nói xong, mặt của anh cũng đỏ lên.

Mạch Tiểu Miên thì vô cùng ngượng nghịu.

“Anh đảm bảo sẽ không nhìn.”

Kiều Minh Húc nói xong thì nhắm mắt rồi đưa hai tay về phía thắt lưng của cô…

Nhưng ai mà ngờ được bàn tay ấy lại đặt xuống một nơi không chính xác, vào phía trên mông của cô…

Mạch Tiểu Miên giống như bị điện giật…

Cảm giác sai sai khiến anh biết rằng mình đã chạm vào nhầm chỗ nên vội vàng xin lỗi cô rồi hướng tay lên trên. Sau đó anh tìm được thắt lưng của cô thì kéo xuống rồi đặt cô lên trên bồn cầu và đi ra ngoài.

Hai người ngượng đến mức tai đỏ cả lên.

Mạch Tiểu Miên đã nhịn đến mức hơi gấp gáp.

Nhưng anh đang ở đây, cô không muốn anh nghe thấy tiếng nước gì. Làm vậy thì mất mặt lắm.

“Anh.. có thể ra ngoài không? Anh ở đây thì em không thể đi được.”

“Được.”

Lúc này Kiều Minh Húc cũng cảm nhận được không khí rất ngượng nên anh nhanh chóng đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Thấy anh đã đi nên Mạch Tiểu Miên mới thoải mái đi được.

Sau khi xả xong thì cô muốn tự đứng dậy.

Nhưng ai ngờ được lần đứng lên này lại khiến cơ thể cô mất thăng bằng. Cô ngồi trên mặt đất rồi thở hổn hển, phần đầu cũng vì động tác này mà bị đau.

Kiều Minh Húc ở bên ngoài nghe được tiếng động thì vội vàng đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy cô ngồi trên mặt đất với dáng vẻ sững sờ thì anh cũng ngây người. Sau khi phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra thì anh mới mau chóng ôm cô dậy.

Mạch Tiểu Miên ngại đến muốn chết đi.

Cô không nhịn được mà đập mạnh vào hai chân mình: “Sao mày không đứng lên? Sao lại không đứng được? Sao lại có thể vô dụng đến thế?”

Kiều Minh Húc vội vàng nắm lấy hai tay cô rồi nói: “Mạch Tiểu Miên, đủ rồi!”

“Đúng vậy, em đủ rồi. Em là một kẻ vô dụng đến mức việc đi vệ sinh cũng không làm được.”

Hai mắt Mạch Tiểu Miên đẫm lệ: “Sao em có thể sống trên đời này để làm khổ người khác được chứ? Bọn mình nhanh chóng ly hôn đi, em không muốn tiếp tục làm liên luỵ đến anh nữa. Dù sao sớm muộn chúng ta cũng sẽ ly hôn mà.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 527


Chương 527

“Tiểu Miên!”

Kiều Minh Húc gào lên rồi ôm cô vào lòng: “Em không phải là một người vô dụng. Em phải sống tốt cho anh!”

“Anh muốn em sống như nào đây?”

Mạch Tiểu Miên vừa khóc vừa nói: “Em còn có thể làm gì đây? Chẳng lẽ ngày nào cũng ngồi đó để người khác hầu hạ sao? Em không muốn vậy.”

“Tiểu Miên, em sẽ ổn thôi! Em chắc chắn sẽ ổn mà!”

Kiều Minh Húc nâng khuôn mặt đầy nước mắt của cô lên, đặt một nụ hôn vào đôi mắt cô rồi nhẹ nhàng hôn đi những giọt nước mắt.

Mạch Tiểu Miên sững sờ. Sự dịu dàng của anh gợi lên những gợn sóng trong đáy lòng cô, khiến cho mọi hơi thở đều ngừng lại…

Kiều Minh Húc dời môi mình khỏi mắt cô. Trong mắt anh hiện lên sự dịu dàng: “Tiểu Miên, cho dù em có trở thành người thực vật đi nữa, anh vẫn muốn em ở trong phạm vi tầm mắt mình.”

“Anh lừa được đồ ngốc thôi!”. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Vốn dĩ Kiều Minh Húc muống búng trán cô giống như lúc trước nhưng lại sợ khiến đầu của cô bị thương nên liền đổi thành nhẹ nhàng nhéo mũi cô: “Nghĩa vụ của anh là chăm sóc cho em. Khi ở trong đám cưới, anh đã thề trước mặt mọi người là sẽ không rời khỏi em dù có nghèo hay giàu, dù cho khoẻ mạnh hay bệnh tật.”

“Haha, đó chỉ là lời hứa giả tạo trong hoàn cảnh thôi.”

Mạch Tiểu Miên cười khổ. Cô vừa muốn nói thêm một câu thì giọng mẹ Mạch vọng vào từ bên ngoài: “Con rể Kiều, Tiểu Miên nhà chúng ta vẫn chưa đi xong à? Có chuyện gì sao?”

“Không sao.”

Kiều Minh Húc đáp một tiếng rồi bế Mạch Tiểu Miên dậy, bế cô ra ngoài, đặt lên giường.

Ban nãy, mẹ Mạch vừa đi ra ngoài nghe điện thoại nên không biết chuyện xảy ra trong nhà vệ sinh.

Bà nhìn thấy hai mắt con gái sưng húp còn vương nước mắt trên đó, lo lắng hỏi: “Tiểu Miên, sao con lại khóc? Con đừng khóc mãi, khóc đến tim của mẹ vỡ vụn hết rồi.”

Mạch Tiểu Miên nhìn gương mặt vì mình mà tiều tụy đi rất nhiều của mẹ, áy náy nói: “Mẹ, xin lỗi, để mẹ lo lắng rồi.”

“Hai mẹ con chúng ta, còn nói lời khách sáo như xin lỗi gì chứ?”

Mẹ Mạch nói: “Con thấy có lỗi thì sống cho thật tốt, nghĩ cách để mình đứng lên, đừng để mẹ lo lắng. Còn nữa, người con có lỗi nhất là con rể Kiều, mấy ngày nay, nó vì con mà ốm đi rất nhiều, ban ngày nó làm việc, tối đến lại ở bên con. Một cậu ấm sống trong nhung lụa như nó, ba ngày nay, nằm bên giường con, nắm lấy tay con mà ngủ.”

Mạch Tiểu Miên nhìn Kiều Minh Húc.

Đúng thật là trông anh tiều tụy đi rất nhiều, mái tóc đã lâu không chải bây giờ đã rối bời, hốc mắt bị sụp sâu do thiếu ngủ, quầng mắt sưng húp, râu mọc lung tung, khiến cho người vốn đẹp trai sạch sẽ là anh trông có vẻ thăng trầm hơn.

Đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc nhìn anh sau khi tỉnh lại.

Trước đây, cô vẫn luôn đắm chìm trong nỗi đau khi mình không thể đi lại được, không hề để ý đến rốt cuộc anh đã phải chịu biết bao khổ cực trong những ngày tháng mình bị thương hôn mê.

Cô không kìm được giơ tay, sờ cằm anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 528


Chương 528

Râu đâm rát tay.

Kiều Minh Húc bị cô sờ như vậy, ánh mắt dịu dàng hơn nhìn cô và nói: “Đợi khi em khoẻ lại, cạo râu giúp anh, còn tóc nữa. Dù sao, tóc và râu của anh cũng do em phụ trách, em không khoẻ lại, anh sẽ để nó mọc dài ra, đến lúc đó sẽ biến thành người đàn ông râu quai nón bẩn thỉu, lấy râu đâm em, xem em có đau không.”

Mặt Mạch Tiểu Miên hơi đỏ lên, mắt ươn ướt.

Anh quan tâm mình như vậy, mình có lý do gì để từ bỏ bản thân đây?

“Đợi em hai hôm, em cạo râu giúp anh. Nhưng, cạo trầy, cạo xấu rồi thì đừng trách em.”

Mạch Tiểu Miên mím môi nói.

“Cạo trầy rồi thì em có thể hôn an ủi anh. Còn về việc cạo xấu thì anh cảm thấy không sao, dù sao anh cũng là người đã có vợ, không muốn đi dụ dỗ phụ nữ bên ngoài, xấu thì xấu thôi, em không thấy xấu là được.”

Kiều Minh Húc tỏ vẻ không sao, thậm chí là còn mang chút bất cần.

“Ây da, mấy ngày không gặp lại học được cách luyên thuyên và giở thói lưu manh rồi, em không thèm hôn anh đâu.”

Mạch Tiểu Miên cũng giả vờ dùng giọng điệu nhẹ nhàng ngày trước trêu chọc.

“Em không muốn hôn anh, vậy thì anh hôn em.”

Kiều Minh Húc nói xong, đưa miệng qua…

Mạch Tiểu Miên giơ tay đẩy mặt anh ta, tai đỏ lên: “Bớt làm em buồn nôn, mẹ em còn ở đây kìa.”

“Hì hì, mẹ không thấy gì hết, hai đứa tiếp tục.”

Mẹ Mạch cười hi hi nói xong, biết điều mà đi ra, để lại không gian cho đôi vợ chồng trẻ.

Mẹ Mạch vừa đi, phút chốc Mạch Tiểu Miên như biến thành đóa hoa tàn vậy, cúi đầu xuống, ánh mắt u ám.

“Người phụ nữ ngốc.”

Đương nhiên là Kiều Minh Húc biết cô giả vờ nhẹ nhàng để lừa mẹ Mạch, để bà không cần lo lắng cho mình, anh giơ tay vỗ lên tay cô nói: “Ở trước mặt anh, em không cần giả vờ, biết không?”

“Ừm.”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh nói: “Nhưng, anh yên tâm, em sẽ không từ bỏ bản thân mình đâu, em sẽ cố gắng đứng dậy, không mang phiền phức cho anh.”

“Em không phải phiền phức của anh.”

Kiều Minh Húc nghiêm khắc nhìn cô: “Còn nói những lời này nữa thì anh sẽ giận thật đó.”

“Được thôi, cảm ơn anh, Minh Húc.”

“Nói cảm ơn chồng.”

“Cảm ơn ông.”

“Mạch Tiểu Miên, quả nhiên là em cố ý!”

Kiều Minh Húc nhớ lại trước đây ở dưới bãi cỏ, anh ngập tràn mong chờ cô gọi anh là chồng, kết quả cô lại giả vờ như đứa trẻ ngây ngốc gọi anh là ông, anh trừng mắt nhìn cô nói: “Anh là chồng, không phải ông.”

“Sẽ có một ngày, anh sẽ biến thành ông thôi, đúng không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 529


Chương 529

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy dáng vẻ sốt ruột của anh, trái tim nặng nề cũng thoải mái hơn, khẽ nở nụ cười.

Kiều Minh Húc thấy cô cười thì phút chốc như mặt trời ló dạng sau mây đen vậy, sáng sủa hơn nhiều, nhìn khóe môi cô cong lên thì hơi say.

Anh bất giác nhớ lại lần đầu tiên gặp cô ở nhà hàng Hồng Tường Vi, dáng vẻ trong mắt không có ai, nhàn nhạt nở nụ cười như một tia sáng len lỏi vào tim anh.

Nhưng, lúc đó anh có nằm mơ cũng không ngờ, anh và cô sẽ có liên quan gì, chỉ nghĩ là một người trong hàng vạn người mà thôi.

Sau này, bị ông nội ép kết hôn với cô, anh vô cùng chán ghét cô.

Khi cô làm vỡ quả cầu pha lê mà mẹ để lại cho anh, nếu như không phải vì cô là ân nhân cứu mạng ông nội anh, anh đã vứt cô ra ngoài.

Nhưng vào hôm lễ cưới diễn ra.

Anh đứng trên bục nhìn cô mặc váy cưới trắng tinh, khoác tay cha từ từ đi đến bên anh, lòng anh chợt rung động, đột nhiên có cảm giác muốn cùng cô đi hết đời này. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhưng, khi đó anh cho rằng cảm giác đó là ảo giác mà thôi, anh cảm thấy cô như một đứa trẻ vừa đáng ghét vừa khiến người khác lo lắng, khiến cho anh bất giác muốn bảo vệ cô.

Cho đến khi cô hôn mê ba ngày này, anh mới bắt đầu nhìn nhận lại tình cảm của mình.

Anh phát hiện mình đã không khống chế được mà yêu cô, anh cảm thấy cô như một phần không thể thiếu sót trong sinh mệnh của mình.

Anh tưởng tượng ra cảnh mình đánh mất đi cô.

Chỉ tưởng tượng thôi mà đã cảm thấy rất khó chịu rất khó chịu.

“Ha ha, nhưng mà, em không có cơ hội nhìn dáng vẻ của anh biến thành ông rồi.”

Mạch Tiểu Miên nghĩ đến Lâm Ngọc rồi cười khổ: “Trong lòng em, anh chỉ có thể mãi mãi trẻ trung đẹp trai, uy phong sáng suốt thôi.”

“Cút, dám bóng gió trù anh chết yểu.”

Kiều Minh Húc trợn mắt một cái rồi nói: “Chỉ cần em biến thành bà thì anh nhất định sẽ biến thành ông.”

“Đúng vậy, em sẽ thành bà, anh cũng sẽ thành ông, chỉ là em không nhìn thấy được dáng vẻ biến thành ông của anh. Không đúng, có lẽ em có thể nhìn thấy, chủ tịch Kiều anh là nhân vật làm mưa làm gió trong giới kinh doanh, trên tivi, báo, mạng thường có bóng dáng của anh, đến lúc đó, em sẽ nhìn ảnh tóc bạc phơ của anh mà cười.”

Mạch Tiểu Miên ủ rũ nói.

“Tại sao em phải xem tivi, báo, mạng mới có thể thấy anh? Lẽ nào anh bận đến mức không có thời gian ở bên em, khiến em phải một mình trong phòng và biến thành góa phụ sống sao?”

Kiều Minh Húc trợn mắt nhìn cô.

“Đừng quên, ba năm sau, người bên cạnh anh không phải em, mà là Ngọc Ngọc.”

Trong bầu không khí này, Mạch Tiểu Miên vốn không nên nói những lời như vậy, nhưng trái tim chua xót khiến cho cô không kìm được mà nói ra.

Đôi mắt Kiều Minh Húc đen lại.

Lời này giống như cái gai vậy, đâm vào lòng anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 530


Chương 530

Đúng vậy, còn Lâm Ngọc.

Lâm Ngọc và anh đã ở bên nhau mười năm, từ thời thiếu nữ đến bây giờ.

Đời người có bao nhiêu cái mười năm để bầu bạn đây?

Cho dù sau khi kết hôn với Mạch Tiểu Miên, anh phát hiện anh càng ngày càng nhạt với Lâm Ngọc, thậm chí còn nhìn cô ta không thuận mắt.

Nhưng dù sao hai người cũng có tình cảm mười năm không thể cắt đứt.

Ngoài ra, anh và Lâm Ngọc còn tờ khế ước sau ba năm kết hôn nữa.

Anh trước giờ không phải người thất hứa.

Anh có thể thất hứa với Lâm Ngọc sao?

Việc này có thể tổn thương và đả kích cô ta biết bao?

Anh nghĩ đến đây thì có chút buồn bực, cầm lấy chai nước bên cạnh uống.

“Mạch Tử.”

Phùng Quang Hiển chưa đến mà đã nghe thấy tiếng.

Anh ấy mặc một bộ âu phục trắng, trông không nhiễm chút bụi trần nhưng tóc hơi rối, trên gương mặt điển trai còn có vết son của phụ nữ, đôi mắt xanh lam tràn đầy lo lắng.

Anh ấy đi nhanh đến trước giường của Mạch Tiểu Miên, nhìn cô rồi giơ tay nắm lấy cổ áo của Kiều Minh Húc, giận dữ giơ nắm đấm lên, hung hăng hỏi: “Kiều Minh Húc, rốt cuộc là cậu chăm sóc vợ thế nào đấy? Sao mà cậu có thể để cô ấy bị thương nghiêm trọng đến vậy? Cậu còn xứng làm chồng không vậy?”

Kiều Minh Húc giơ tay lấy tay anh ấy ra, đôi mắt đen lạnh nhạt, nhàn nhạt nhìn anh ấy nói: “Phùng Quang Hiển, tôi chăm sóc vợ thế nào, không cần người ngoài như cậu nói ra nói vào, chỉ tay năm ngón.”

“Mạch Tử là bạn của tôi, tôi có tư cách bảo vệ cô ấy.”

Phùng Quang Hiển khinh bỉ nhìn anh nói: “Lẽ nào tôi còn không rõ, lòng cậu đang đặt trên người Lâm Ngọc?”

“Phùng Quang Hiển, trước khi chê người khác thì tốt nhất là quay đầu nhìn xem mình có tốt chưa.”

Kiều Minh Húc châm chọc: “Với hiểu biết của tôi với Lãnh Kiều Thi, màu son trước giờ của cô ấy đều là màu mận chín, còn trên mặt cậu đây lại đỏ rực. Ba ngày sau, cậu cũng trở thành chồng người ta rồi, tôi xem cậu chăm sóc vợ cậu thế nào. Đúng rồi, hôm nay tôi đến bệnh viện thăm cô ấy, gương mặt trắng bệch, ôm lấy bụng trông rất khó chịu. Nhìn thấy một người phụ nữ như cô ấy, trong người không khỏe lại phải một mình đến viện, tôi cảm thấy thương cảm cho cô ấy, cũng thấy mất mặt cho người chồng chưa cưới là cậu, bây giờ mới bò dậy từ giường của người phụ nữ nào đó đúng không?”

Sắc mặt của Phùng Quang Hiển thay đổi: “Chuyện của tôi không liên quan tới cậu, bớt quản đi.”

“Vậy chuyện của tôi cũng không liên quan đến cậu, cậu có thể đến thăm vợ của tôi, bạn của cậu, nhưng, cậu không có quyền chỉ trích tôi một cách mù quáng. Đương nhiên, để vợ bị thương đúng là lỗi của người làm chồng như tôi, tôi sẽ tự kiểm điểm lại mình, không cần cậu nói.”

Kiều Mình Húc nhấn mạnh hai chữ “Chồng” và “Vợ”, khiến cho Mạch Tiểu Miên nghe mà tim đập mạnh.

Sắc mặt của Phùng Quang Hiển càng lúc càng khó coi, cuối cùng anh ấy trợn mắt nhìn Kiều Minh Húc một cái rồi nhìn qua Mạch Tiểu Miên.

Khi anh ấy nhìn thấy Mạch Tiểu Miên, đôi mắt xanh lam trở nên dịu dàng như hồ nước phản chiếu ánh sáng mặt trời.

“Mạch Tử.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 531


Chương 531

Anh muốn giơ tay nắm lấy tay Mạch Tiểu Miên thì bị ánh mắt như muốn giết người của Kiều Minh Húc dọa rụt tay lại, chỉ có thể đặt tay lên chăn của cô, quan tâm hỏi: “Đầu em còn đau không?”

“Không đáng lo nữa rồi.”

Mạch Tiểu Miên nhìn vết son trên mặt anh ấy, không kìm được nói: “Phùng Quang Hiển, cho dù tình cảm anh với Lãnh Kiều Thi ra sao thì dù gì anh cũng là người sắp kết hôn, nên tém tém lại một chút.”

“Được, tôi sẽ tém lại.”

Phùng Quang Hiểu tỏ ra khiêm nhường nghe lời dạy bảo, nói: “Chỉ cần là em nói, tôi đều sẽ nghe theo. Nhưng, Mạch Tử, tình trạng bây giờ của em còn tham gia hôn lễ của tôi được không? Hôm đó là ngày tôi đẹp trai nhất cũng là ngày thảm hại nhất của tôi đó.”

“Đẹp trai nhất thì có thể hiểu, sao mà thảm hại nhất chứ?”

Mạch Tiểu Miên không kìm được hỏi.

“Phải cưới người phụ nữ mình không yêu, từ một người đàn ông độc thân tự do phấn khởi chớp mắt trở thành người đàn ông đã kết hôn, sao mà không phải là thảm hại nhất chứ?”

Cho dù mặt Phùng Quang Hiển có cợt nhả nhưng ánh mắt đó vẫn có thể nhìn ra được tâm trạng không vui và nặng nề cỡ nào.

Mạch Tiểu Miên nghe anh ấy nói vậy thì nhìn Kiều Minh Húc: “Ngày chúng ta kết hôn, có phải cũng là ngày thảm hại nhất của anh không?”

“Không phải.”

“Ngày đẹp trai nhất?”

“Không phải.”

“Vậy thì là gì?”

“Ngày bước vào cuộc sống của Mạch Tiểu Miên.”

Kiều Minh Húc đáp vậy.

Trông rất bình thản nhưng lòng của Mạch Tiểu Miên lại rung động, dường như đây là một câu tỏ tình hay nhất của anh.

Phùng Quang Hiển nhìn hai người tình qua ý lại thì vui mừng thay cho Mạch Tiểu Miên nhưng cũng âm thầm buồn bã.

Anh ấy thật sự hận ông nội của mình không phải ông nội của Kiều Minh Húc.

Nếu như cũng có người ép mình kết hôn với Mạch Tiểu Miên như vậy thì tốt rồi.

Mình cũng ép mình kết hôn nhưng đối tượng lại là Lãnh Kiều Thi đó.

Đối với con nhóc vừa lạnh lùng vừa xấu xa – Lãnh Kiều Thi mà từ nhỏ anh ấy đã quen biết thì anh ấy thật lòng không muốn nhìn thêm một cái.

Đương nhiên, Lãnh Kiều Thi cũng không muốn nhìn anh ấy thêm một cái.

Anh ấy không bước vào cuộc sống của Lãnh Kiều Thi được, Lãnh Kiều Thi cũng không bước vào cuộc sống của anh ấy được.

“Anh Quang Hiển, anh cũng đến rồi à?”

Giọng giòn tan và vui vẻ của Mạch Đồng Đồng vang lên trước cửa.

Cô ấy mới vừa tan học, cô ấy muốn ở bên cạnh trông coi Mạch Tiểu Miên nhưng bị mẹ Mạch đuổi đi học, nói học sinh không được cúp học.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 532


Chương 532

Cô ấy chỉ đành đi học thôi, vừa tan học đã chạy đến đây ngay.

Không ngờ lại gặp Phùng Quang Hiển mấy ngày nay không gặp rồi nên cô ấy tung tăng vui vẻ, quên mất là mình đến thăm chị cũng không để ý là chị đã tỉnh.

Cô ấy mặc bộ đồng phục tươm tất, trên mặc áo khoác tây màu đen, áo sơ mi trắng thắt nơ màu đỏ, dưới mặc đầm caro ngắn phong cách Anh, giày da đen, tất trắng khiến cho cô ấy vô cùng xinh xắn, như nữ sinh bước từ hoạt hình ra vậy.

Mắt Phùng Quang Hiển sáng lên, lại quên đi lời dặn dò trước đây của Mạch Tiểu Miên, ngả ngớ nhìn cô ấy mà huýt sáo, đôi mắt đào hoa lấp lánh: “Đồng Đồng, em đúng là xinh đẹp, anh thích em quá rồi.”

Mạch Đồng Đồng nghe vậy thì vui mừng đỏ lên, ánh mắt dâng trào, cười ngọt ngào vô cùng: “Anh Quang Hiển, anh thích em thật sao?”

“Đương nhiên, anh không thích Đồng Đồng thì thích ai được chứ?”

Phùng Quang Hiển nhún vai, tỏ ra vẻ đương nhiên, nói.

Mạch Đồng Đồng nghe vậy thì gương mặt rạng rỡ, mạnh dạn giơ tay ôm lấy cánh tay của Phùng Quang Hiển, chớp mắt hỏi anh ấy: “Anh Quang Hiển, anh đừng kết hôn với người phụ nữ đó nữa, anh kết hôn với em đi, được không? Em nhất định sẽ càng ngày càng xinh đẹp và càng ngày càng xuất sắc!”

Phùng Quang Hiển định tùy tiện nói một tiếng được thì thấy đôi mày của Mạch Tiểu Miên đang nhíu lại, bất chợt nhận ra mình nên cách xa Mạch Đồng Đồng một chút nên vội vàng đẩy cô ấy ra, cười nói: “Đồng Đồng xinh đẹp đến thế, xuất sắc đến thế, anh không xứng với Đồng Đồng, sau này Đồng Đồng phải tìm một người đàn ông đẹp trai hơn anh để kết hôn, đến lúc đó, anh Quang Hiển chúc phúc em, tặng em món quà lớn.”

“Tôi không cần người đàn ông khác, tôi muốn anh trai Quang Hiển.” Gương mặt vốn dĩ cười rất ngọt ngào của Mạch Đồng Đồng trở nên có vài phần mất mác, cô lập tức đánh bạo nói.

“Khụ khụ…” Mạch Tiểu Miên cố ý ho khan hai tiếng.

Lúc này Mạch Đồng Đồng mới phát hiện cô, cô ấy vội vàng buông Phùng Quang Hiển ra, vui vẻ nói: “Chị, chị tỉnh lại lúc nào vậy? Thật sự quá tốt rồi, em cũng lo cho chị sắp chết rồi.”

Người cô lo lắng có lẽ là anh Quang Hiển của cô chứ nhỉ?

Mạch Tiểu Miên rất muốn nói như vậy.

Chẳng qua cô cũng không muốn trở thành tòng phạm cổ vũ loại tình cảm không bình thường này, cô lập tức cười một cái nói: “Tỉnh được một lát rồi.”

“Quá tốt rồi! Quá tốt rồi!”

Mạch Đồng Đồng kích động đưa tay ôm lấy Mạch Tiểu Miên: “Một ngày chị chưa tỉnh lại, em cũng không có tâm trạng đi học, cũng không ngủ được ngon, cha mẹ còn không cho em tới đây trông chị, em cũng chỉ có thể thường xuyên nhớ đến chị thôi.”

“Cảm ơn Đồng Đồng, em học tập cho tốt là được. Ở đây nhiều người, không cần lo lắng cho chị.” Mạch Tiểu Miên yêu thương đưa tay sờ tóc Đồng Đồng.

“Ừm, vậy chị mau xuất viện đi, sau khi xuất viện, em pha trà cho chị, em đã học thuộc lòng toàn bộ sách về trà mà thầy yêu cầu em đọc thuộc lòng rồi, thầy bảo đêm nay sẽ bắt đầu dạy em trà nghệ chân chính. Đợi chị xuất viện, em sẽ ngâm cho chị và anh rể uống, còn có anh Quang Hiển nữa.” Mạch Đồng Đồng nói xong, đôi mắt to vừa sáng ngời vừa ngập nước nhìn về phía Phùng Quang Hiển.

Phùng Quang Hiển lập tức không biết nên làm sao với cô ấy, cũng đã rất mất tự nhiên mà gãi đầu, cười ngượng ngùng gật đầu, anh ấy vội vàng chuyển chủ đề nói: “Mạch Tử, hôm nay thời tiết quang đãng như vậy, không bằng ra ngoài tản bộ, tâm sự chút đi, miễn cho bích bách ở đây.”

Nghe được anh ấy nói như thế, ánh mắt Mạch Tiểu Miên nhìn về phía chân của mình, ánh mắt âm u, cúi đầu không nói.

“Thế nào?” Phùng Quang Hiển nhìn cô hỏi: “Bác sĩ nói không thích hợp xuống giường?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 533


Chương 533

“Không phải không thích hợp, là không xuống giường được.” Mạch Tiểu Miên cười khổ, đưa tay vỗ hai chân của mình nói: “Trước mắt hai chân của tôi đã không thể bước đi nữa.”

“Cái gì?” Phùng Quang Hiểu cực kỳ hoảng sợ, anh ấy xốc chăn mền của cô lên, nhìn hai chân của cô hỏi: “Chẳng lẽ chân cũng bị thương?”

Kiều Minh Húc có hơi không vui, anh lại lần nữa đắp chăn lên đùi Tiểu Miên: “Cô ấy sẽ lạnh đấy.”

Mạch Tiểu Miên mím môi không nói lời nào.

“Chị, chân của chị thế nào? Không phải chị chỉ là bị thương ở đầu sao? Vì sao không thể bước đi?” Mạch Đồng Đồng rất căng thẳng nói.

“Có chút trục trặc.” Mạch Tiểu Miên cười nhàn nhạt.

Mạch Đồng Đồng không hiểu nhìn cô.

Phùng Quang Hiển ra hiệu cho Kiều Minh Húc đi ra ngoài hành lang cùng anh ấy, có chuyện riêng muốn nói.

Kiều Minh Húc đại khái cũng biết anh ấy muốn nói gì nên bèn đi theo anh ấy ra ngoài.

“Minh Húc, Mạch Tử rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vừa rồi Lãnh Kiều Thi gọi điện cho tôi nói trông thấy hai người các cậu ở bệnh viện, nói cậu còn cõng Mạch Tử, Mạch Tử trông có vẻ hình như bệnh nặng.”

Phùng Quang Hiển rất lo lắng nhìn Kiều Minh Húc hỏi thăm: “Vì sao đầu em ấy lại bị thương nặng, vì lại sao dẫn tới không thể bước đi?”

Thì ra Phùng Quang Hiển vừa rồi đang vui cùng một ngôi sao nhỏ, kết quả nhận được điện thoại của Lãnh Kiều Thi, ngay từ đầu anh ấy còn rất không kiên nhẫn hỏi: “Có chuyện gì? Không có việc gì tôi cúp.”

“Tôi đương nhiên không có chuyện gì cần tìm anh, có điều tôi chỉ muốn nói với anh, bạn tốt Mạch Tiểu Miên của anh bây giờ đang ở trong bệnh viện, tôi vừa mới trông thấy Kiều Minh Húc cõng cô ấy, trông dáng vẻ rất nghiêm trọng.” Lãnh Kiều Thi lạnh lùng nói xong rồi cúp điện thoại ngay.

Phùng Quang Hiển nghe xong lập tức đẩy ngôi sao nhỏ trong ngực ra, chạy vội tới bệnh viện.

Ngay từ đầu, anh ấy còn tưởng rằng Lãnh Kiều Thi đang lừa anh.

Trông thấy mẹ Mạch ở hành lang bệnh viện, truy hỏi tình huống Mạch Tiểu Miên.

Mẹ Mạch cũng không nói ra nguyên nhân, chỉ nói là đầu Tiểu Miên bị người ta đánh bị thương, bây giờ mới tỉnh lại, không thể đi được.

Kiều Minh Húc có chút thở dài một hơi nói: “Tôi cũng nói cho cậu biết, nhưng xin cậu sau này cố gắng đừng hỏi nguyên nhân gì đó trước mặt cô ấy. Cô ấy rốt cuộc lúc nào có thể đứng lên, còn là một ẩn số mờ mịt.”

Kiều Minh Húc cũng lập tức nói sơ lược một lần vụ án chặt xác của Trình Đông Thành cho đến chuyện cô bị cha mẹ nhà họ Mạch tổn thương muốn cô chết theo cho Phùng Quang Hiển nghe.

Phùng Quang Hiển nghe xong, vừa tức giận vừa đau lòng.

Tức giận là người nhà họ Trình, từng người đều b**n th**, thế mà để Tiểu Miên chịu đựng tàn khốc như vậy.

Đau lòng là Tiểu Miên, sợ cô không thoát khỏi bóng ma này, cũng không đứng lên nổi nữa.

“Minh Húc, tôi biết, tôi cũng không tư cách nói những lời này với cậu, sự quan tâm của tôi với Tiểu Miên cũng vượt qua sự quan tâm với bạn bè, nhưng tôi vẫn hy vọng cậu có thể giúp cô ấy đứng lên. Tôi nhìn ra được, cô ấy đã yêu cậu rồi.” Phùng Quang Hiển nhìn Kiều Minh Húc nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 534


Chương 534

Nghe nói như thế, trái tim Kiều Minh Húc rung động, đôi mắt đen lóe lên một loại ánh sáng nào đó nhìn anh ấy, giọng điệu có chút mừng rỡ: “Cậu từ đâu nhìn ra được?”

“Từ ánh mắt cô ấy nhìn cậu.” Phùng Quang Hiển liếc anh một cái nói: “Hơn nữa, cậu nhìn ánh mắt cô ấy đi, dựa vào kinh nghiệm lãng tử tình trường nhiều năm của tôi có thể nhìn ra được, cậu cũng yêu cô ấy.”

Kiều Minh Húc giật mình: “Cậu thật sự cho rằng như vậy?”

“Ừ. Cậu nhìn ánh mắt của Mạch Tử ấy, khác với nhìn Lâm Ngọc. Lúc nhìn Lâm Ngọc, chỉ là loại thích thản nhiên, không có tình cảm rất mãnh liệt. Ngay từ đầu tôi cho rằng cậu chính là sẽ chỉ thích người khác thản nhiên như vậy, hơn nữa còn là tên đàn ông luôn chỉ coi trọng bản thân mình, nhưng cậu nhìn Mạch Tử thì rất khác, lúc cậu nhìn cô ấy, giống như cả thế giới không còn tồn tại, chỉ có một mình cô ấy thôi. Với lại, ánh lửa hừng hực trong mắt kia không khác lúc tôi nhìn Mạch Tử lắm.”

Phùng Quang Hiển đưa tay vỗ vai anh: “Chẳng qua tên nhóc cậu may mắn hơn tôi nhiều, cậu có ông nội tốt.”

Những ngày gần đây Kiều Minh Húc cũng luôn nghi ngờ tình cảm của mình với Tiểu Miên, bây giờ nghe Phùng Quang Hiển làm rõ nên anh cũng sáng tỏ thông suốt rồi.

Thì ra cảm giác của anh với Mạch Tiểu Miên thật sự không giống.

“Cố mà trân trọng Mạch Tử của chúng ta, để cô ấy thoát khỏi bóng ma mà đứng lên, làm cho cô ấy hạnh phúc, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cậu. Nếu có một ngày cậu có lỗi với cô ấy, tôi lập tức sẽ ly hôn và ở bên cô ấy, chọc cậu tức chết.” Phùng Quang Hiển rất nghiêm túc nhìn anh nói.

Kiều Minh Húc cho anh ấy một ánh mắt bén nhọn: “Cậu nghĩ hay quá nhỉ.”

“Hy vọng chỉ là tôi nghĩ vậy.” Phùng Quang Hiển cười khổ một cái nói: “Vận mệnh của tôi, cũng chỉ có thể trói buộc cùng với Lãnh Kiều Thi thôi, đời người cũng không có hy vọng lớn bao nhiêu.”

“Phùng Quang Hiển, chỉ cần cậu kết hôn, Lãnh Kiều Thi sẽ là vợ của cậu. Cho dù cậu không yêu, cũng nên có trách nhiệm với cô ấy, đừng để cô ấy một mình đến bệnh viện.”

Kiều Minh Húc cau mày nói với anh ấy: “Đây là trách nhiệm của một người đàn ông, trách nhiệm của một người chồng.”

“Biết rồi.”

Phùng Quang Hiển không nhịn được nói: “Bởi vì có Đồng Đồng rồi, tôi cũng không vào thăm Mạch Tử nữa, cậu chăm sóc cô ấy cho tốt, cố gắng hết sức để cô ấy có thể đứng trong hôn lễ của tôi. Ba ngày gần đây tôi cũng bận rộn nhiều viện, có lẽ không có thời gian đến thăm cô ấy. Có tình huống gì thì gọi điện cho tôi.”

“Ừm.”

“Tôi đi đây, nhất định phải chăm sóc Mạch Tử thật tốt.”

Phùng Quang Hiển dặn dò một câu, sau đó sải bước đi mất.

Kiều Minh Húc trở lại trong phòng bệnh.

Đa Đa đang tán gẫu với Tiểu Miên, trông thấy chỉ có một mình anh tiến vào nên cũng vội vàng hỏi: “Anh rể, anh Quang Hiển đâu?”

“Cậu ta còn có việc nên đi trước.”

“Hở? Nhanh như vậy? Cũng không chào tạm biệt một tiếng?” Vẻ mặt Mạch Đồng Đồng mất mát, tay đang gọt quả táo kia cũng chậm dần đều, dẫn đến cắt trúng ngón tay cô ấy, máu tươi chảy ròng.

Kiều Minh Húc lấy thuốc cho cô, để bản thân cô tự bôi thuốc băng bó.

“Anh giúp nó bôi thuốc đi, tự mình nó không tiện đâu.” Mạch Tiểu Miên nói với Kiều Minh Húc.

“Anh chỉ biết giúp em bôi thuốc.” Kiều Minh Húc nhàn nhạt nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 535


Chương 535

“Chị, đừng, chút vết thương nhỏ ấy với em mà nói không đáng kể chút nào, em ra ngoài một chút.” Mạch Đồng Đồng che vết thương chạy ra khỏi phòng bệnh.

Cô ấy muốn đi tìm Phùng Quang Hiển, muốn nhìn anh ấy nhiều một chút, trò chuyện cùng anh, muốn anh ấy xoa đầu mình, sau đó khen mình rất đáng yêu xinh đẹp, rất thích mình.

Đuổi tới bãi đậu xe lập tức trông thấy Phùng Quang Hiển.

“Anh Quang Hiển, anh chờ một chút.”

Mạch Đồng Đồng trông thấy anh ấy sắp lên xe nên lập tức vừa chạy tới vừa gọi.

Phùng Quang Hiển cho rằng cô ấy có chuyện gì nên bèn ngừng lại.

Mạch Đồng Đồng thở hồng học đuổi kịp anh ấy, đỏ mặt đứng trước mặt anh ấy, chớp một đôi mắt to nhìn anh: “Anh Quang Hiển…”

“Đồng Đồng, em có chuyện gì sao?” Phùng Quang Hiển nghi ngờ hỏi.

“Không có việc gì, cũng chỉ muốn trò chuyện với anh Quang Hiển thôi.” Cô ấy nói xong có chút nhíu mày, để ngón tay bị thương kia hiện ra trước mặt Phùng Quang Hiển, máu tươi nhỏ xuống dưới.

Phùng Quang Hiển nhìn thấy, vội vàng nắm tay cô ấy lên hỏi: “Tại sao lại bị thương?”

“Anh Quang Hiển, anh là đang quan tâm em, đau lòng cho em sao?” Vẻ mặt Mạch Đồng Đồng hạnh phúc nhìn anh ấy hỏi.

Phùng Quang Hiển vội vàng buông tay cô ấy ra, dáng vẻ lạnh nhạt nói: “Anh nhìn thấy tay ai bị thương đều sẽ không nhịn được mà ân cần hỏi thăm một tiếng, Đồng Đồng, em mau băng bó vết thương cho kỹ đi, cẩn thận nhiễm trùng. Nếu như em không có chuyện gì quan trọng, anh cũng phải đi đây, tạm biệt.”

Anh ấy nói xong cũng lập tức mở cửa xe rồi lên xe.

Trái tim Mạch Đồng Đồng tổn thương, cô ấy vội vàng gõ cửa sổ xe anh một cái: “Anh Quang Hiển, chị bảo em đi về chung xe với anh, anh có tiện không?”

“Mạch Tử bảo em đi chung xe với anh à?” Phùng Quang Hiển có hơi nghi ngờ hỏi.

“Vâng, đúng vậy.” Mạch Đồng Đồng sợ anh không chịu nên bèn dứt khoát trực tiếp kéo cửa xe ra, ngồi vào ghế lái phụ, thắt chặt dây an toàn.

Phùng Quang Hiển trông thấy dáng vẻ này của cô ấy, anh ấy rất bất đắc dĩ mà thở dài một hơi, lấy một cuộn băng gạc từ trong xe ra đưa cho cô ấy: “Trước tiên băng bó miệng vết thương của em một chút đi.”

“Được rồi, cảm ơn anh Quang Hiển.” Mạch Đồng Đồng có thể ngồi lên xe của anh, trái tim đã tràn đầy mừng rỡ, cô ấy lập tức vội vàng dùng băng gạc băng bó cánh tay bị thương của mình lại.

Phùng Quang Hiển lái xe.

Mạch Đồng Đồng say đắm nhìn gương mặt đẹp trai kia, dáng vẻ con lai đặc biệt rõ ràng, cảm thấy anh giống như hoàng tử bước ra từ trong truyện cổ tích.

Càng nhìn càng thích.

Cô ấy rất hy vọng bản thân có thể cả đời nhìn anh ấy như vậy.

Phùng Quang Hiển vốn dĩ đã quen bị một vài thiếu nữ mê trai nhìn như vậy, nhưng dáng vẻ Đồng Đồng nhìn anh ấy như vậy không hề thoải mái, chủ yếu bởi vì cô ấy là em gái Mạch Tiểu Miên.

Anh ấy quay mặt sang chỗ khác, chỉ vào gò má trái hỏi: “Đồng Đồng, trên mặt anh vẫn còn son môi sao?”

Mạch Đồng Đồng nhìn một chút rồi lắc đầu: “Không có.”

Vừa rồi ở bệnh viện, sau khi Phùng Quang Hiển gặp Mạch Tiểu Mạch thì đã bị cô nói nên anh cũng đã lập tức lau sạch son môi rồi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 536


Chương 536

“Ha ha, anh còn tưởng là có chứ, lúc nãy trước khi đến đây, anh đã bị một người phụ nữ xinh đẹp hôn mạnh một cái, Mạch Tử còn cười nhạo anh nữa đấy.”

Phùng Quang Hiển cười đến mức phóng túng.

Trái tim của Mạch Đồng Đồng như bị đánh mạnh một roi.

Cô ấy bỗng nhiên đưa miệng về phía trước, hôn lên mặt anh một cái.

Phùng Quang Hiển giật mình, anh vội vàng vươn tay đẩy cô ấy ra, nghiêm chỉnh nói: “Đồng Đồng, em làm cái gì vậy?”

“Anh Quang Hiển, em cũng muốn hôn anh!”

Cô ấy nhìn anh với vẻ mặt khẩn thiết.

“Ha ha, Đồng Đồng à, em là em gái của anh, hôn cũng không sao.”

Phùng Quang Hiển cười với vẻ lúng túng.

Đến bây giờ anh mới hiểu được những lời Mạch Tiểu Miên đã nói với anh ngày hôm đó.

Đồng Đồng thực sự giống như những cô gái mơ mộng về chuyện tình yêu, em ấy đã yêu anh.

Điều này làm cho anh có gánh nặng tâm lý.

“Không, anh Quang Hiển, em không muốn làm em gái của anh, em muốn làm người phụ nữ của anh.”

Mạch Đồng Đồng trả lời rất nghiêm túc.

“Khụ…”

Phùng Quang Hiển bị lời nói táo bạo của cô ấy làm cho ngạc nhiên, vội vàng nói: “Đồng Đồng à, em vẫn còn nhỏ, chỉ là một cô gái thôi, làm phụ nữ cái gì chứ? Hơn nữa anh sắp kết hôn rồi, anh chỉ có thể có một người phụ nữ là vợ của anh thôi.”

“Anh Quang Hiển, em không để ý đến việc anh đã có vợ, em có thể làm người tình của anh, làm một người tình không có bất kỳ danh phận nào.”

Gần đây Mạch Đồng Đồng đã đọc mấy quyển tiểu thuyết tình cảm, cô ấy cũng nói ra mấy lời kịch này.

Căn cứ theo diễn biến trong tiểu thuyết, nếu như một người đàn ông nghe thấy một người phụ nữ yêu mình như vậy, anh ta sẽ rất cảm động, sau đó sẽ dần dần chấp nhận và thích người đó.

Nghe thấy cô ấy nói những lời này, chẳng những Phùng Quang Hiển không cảm động, mà ngược lại anh càng giật mình: “Đồng Đồng, em mới có mười sáu tuổi, tại sao trong đầu lại nghĩ đến những chuyện này? Anh chỉ coi em như em gái của anh thôi, anh cũng không hề có hứng thú đối với em, hơn nữa anh cũng sẽ không để em làm người tình của anh. Anh sợ Mạch Tử sẽ cầm dao g**t ch*t anh.”

“Anh Quang Hiển, anh cũng đã nói em càng lớn càng xinh đẹp, các bạn học của em đều nói em càng lớn càng giống Phạm Băng Băng, hiện tại em đang rất cố gắng học nghệ thuật trà, học tập rất nghiêm túc, cũng bắt đầu có khí chất rồi, sau này em sẽ ưu tú hơn chị của em. Có phải anh không dám để cho em làm người tình của anh là vì anh sợ bị chị của em mắng không? Anh không cần phải sợ, chúng ta có thể bí mật ở bên nhau.”

Mạch Đồng Đồng nhìn anh với khuôn mặt đầy mong đợi.

“Đồng Đồng, em xuống xe đi!”

Phùng Quang Hiển cảm thấy mình không thể sai thêm nữa, anh cũng bắt đầu nói chuyện với vẻ mặt nghiêm nghị.

Mạch Đồng Đồng ngồi im không nhúc nhích.

“Đồng Đồng, em xuống xe đi, anh thực sự không thích em, nếu như em không phải là em gái của Mạch Tử, anh cũng sẽ không đối xử tốt với em.”

Phùng Quang Hiển lạnh lùng nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 537


Chương 537

Trái tim của Mạch Đồng Đồng giống như lại bị dao đâm một nhát rất mạnh, vô cùng đau đớn, cô ấy nhìn Phùng Quang Hiển với vẻ thất vọng: “Có phải anh đối xử tốt với em là vì chị của em không?”

“Đúng vậy.”

Phùng Quang Hiển quyết định không để cho cô ấy có một chút hy vọng nào nữa: “Cho dù em có ưu tú hơn nữa, có xinh đẹp như thế nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ không thích em, có rất nhiều cô gái vừa xinh đẹp vừa ưu tú thích anh.”

Vừa dứt lời, anh nhìn thấy phía trước có một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp, thân hình nóng bỏng mà anh đã từng quen biết ở quán bar, anh lập tức xuống xe, bước tới chào hỏi.

Người phụ nữ kia nhìn thấy anh thì vô cùng vui vẻ, hai cánh tay giống như dây leo trèo lên cổ anh, hôn thật mạnh vào mặt anh, c*p ng*c cao ngất dán sát vào người anh, cô ta nở nụ cười quyến rũ hỏi: “Cậu chủ Phùng, lần trước anh nói hẹn người ta đi tàu du lịch chơi, tại sao lại không giữ lời? Người ta muốn cùng anh trải qua một đêm vui vẻ mà.”

“Ha ha, bây giờ cùng nhau trải qua cũng không muộn.”

Phùng Quang Hiển duỗi tay ra ôm lấy vòng eo như rắn nước của người phụ nữ kia, đi tới trước xe, nói với Mạch Đồng Đồng: “Đồng Đồng, thật là ngại quá, anh muốn đi chơi với chị gái này, em tự bắt taxi về nhà nhé.”

Nói xong, anh mở ví tiền ra, lấy ra hai trăm tệ, đưa cho Mạch Đồng Đồng.

Mạch Đồng Đồng nhìn thấy anh ôm ấp người phụ nữ nóng bỏng này, khuôn mặt cô ấy trở nên u ám, máu trong người như bị đông cứng lại, lạnh đến thấu tim.

Cô ấy vẫn ngồi im không nhúc nhích, vô cùng bướng bỉnh nói: “Em muốn anh Quang Hiển đưa em về nhà!”

“Anh không rảnh đưa em về.”

Phùng Quang Hiển vẫn lạnh lùng nói.

“Vậy thì em sẽ ở cùng hai người, hai người đi đâu, em sẽ xuống xe ở chỗ đó.”

“Ai da, em gái nhỏ à, em quấn lấy cậu chủ Phùng của chúng ta như vậy sao?”

Người phụ nữ kia nở nụ cười quyến rũ, vòng tay ôm lấy eo của Phùng Quang Hiển, tỏ vẻ khó chịu nói: “Cậu chủ Phùng à, em khuyên anh đừng nên trêu chọc mấy cô gái nhỏ như thế này, đầu óc của các cô ấy chỉ có một sợi gân, giống hệt như kẹo cao su, đã dính vào rồi thì không có cách nào gỡ ra được.”

“Cô ấy chỉ là em gái của bạn tôi thôi.”

Phùng Quang Hiển cau mày, đẩy người phụ nữ ra, mở cửa xe bên ghế phụ ra, vươn tay muốn tháo dây an toàn của Đồng Đồng.

Kết quả vậy mà cô gái bướng bỉnh này lại nắm chặt lấy dây an toàn, không cho anh tháo ra, hoàn toàn là dáng vẻ không muốn xuống xe.

Phùng Quang Hiển đành phải dùng sức.

Anh kéo Mạch Đồng Đồng ra khỏi xe, ra hiệu cho người phụ nữ kia ngồi lên xe.

Mạch Đồng Đồng sống chết nắm chặt lấy cửa xe, lại bị c*p m*ng tr*n của người phụ nữ kia đụng một cái, cô gái nhỏ lập tức bị hất qua một bên, sau đó trơ mắt nhìn Phùng Quang Hiển bỏ lại cô ấy, chở người phụ nữ kia rời đi nhanh như chớp.

Trước đây mặc dù cô ấy không có nơi nương tựa, nhưng cũng không hề cảm thấy đau khổ, đau lòng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 538


Chương 538

Nhưng bây giờ cô ấy cảm thấy dường như bản thân đã bị cả thế giới bỏ rơi, cõi lòng lạnh lẽo nhìn xe của Phùng Quang Hiển dần dần rời đi, đi xa, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt.

Cô ấy đau khổ đưa tay lên cắn một cái thật mạnh vào cổ tay.

Cổ tay đau đớn dữ dội cũng không thể làm dịu đi cơn đau trong lòng cô ấy.

Cô ấy khẽ cắn môi, đưa tay lên lau khô nước mắt trên khóe mắt rồi quay lại bệnh viện.

Mạch Tiểu Miên đã ngủ, Kiều Minh Húc ra hiệu cho cô ấy về nhà.

Cô ấy cũng rời khỏi bệnh viện, ngồi xe buýt trở về Hoàng Uyển.

Vì Kiều Minh Húc ở lại, nên vừa rồi mẹ Mạch đã về nhà, bây giờ bà đang nấu cơm, khi nhìn thấy cô ấy quay về, bà nhờ cô ấy rửa rau giúp mình.

Tâm trạng của cô ấy không tốt, vốn dĩ không muốn làm, nhưng sau khi nghĩ lại, cô ấy bỏ cặp sách xuống, âm thầm đi vào bếp, bắt đầu rửa rau.

“Đồng Đồng à, có phải con đang lo lắng cho chị không?”

Nhìn thấy bộ dạng lơ đễnh của cô ấy, mẹ Mạch quan tâm hỏi.

“Vâng.”

Cô ấy gật đầu.

“Vừa rồi mẹ đi ngang qua một quầy xem bói, mẹ liền nhờ thầy bói tính cho Tiểu Miên nhà chúng ta một quẻ, ông ấy nói Tiểu Miên nhà chúng ta tự nhiên sẽ có cát nhân thiên tướng, gặp dữ hóa lành, không cần lo lắng. Con cũng không cần lo lắng cho chị đâu, dù sao thì cũng có anh rể của con chăm sóc cho chị rồi.”

Mẹ Mạch an ủi nói.

“Vâng. Xem ra anh rể đối xử với chị rất tốt.”

Mạch Đồng Đồng gật đầu, trong đầu lại nghĩ đến Phùng Quang Hiển.

Nếu như Phùng Quang Hiển có thể đối xử tốt với cô ấy như Kiều Minh Húc đối xử với Mạch Tiểu Miên, cho dù không được tốt như vậy, có thể chỉ là một nửa, hoặc thậm chí chỉ là một phần năm thôi cũng đã tốt rồi.

Nhưng mà vừa rồi anh ấy lại vì tán một người phụ nữ khác mà thật sự kéo cô ấy ra khỏi xe, không hề nể mặt cô ấy một chút nào, giống như bản thân cô ấy là một người đáng ghét vậy.

Anh ấy cũng đã nói rồi, anh ấy đối xử tốt với cô ấy là vì Mạch Tiểu Miên.

Đương nhiên, cô ta cũng nhìn ra, Phùng Quang Hiển rất thích Mạch Tiểu Miên. Ánh mắt anh ấy nhìn cô, luôn tràn đầy nóng bỏng nhiệt tình, chuyện gì cũng nghĩ đến Mạch Tiểu Miên đầu tiên cả.

Nghĩ tới đây, trong lòng cô ta cũng rất không thoải mái.

Tuy nhiên, cô ta lại không thể ghen ghét Mạch Tiểu Miên được.

Là Mạch Tiểu Miên nhặt cô ta từ bên ngoài về, cho cô một mái ấm gia đình, để cô ta có người thân, cho cô ta ăn ngon, ngủ ngon, mặc đẹp, thậm chí còn được đến trường học, có thể đến Nhã Phong học nghệ thuật thưởng trà.

Là người đã cho cô ta sinh mệnh thứ hai, không để cô ta sống một cuộc sống người không ra người, quỷ không giống quỷ nữa.

Cho dù Phùng Quang Hiển có yêu Mạch Tiểu Miên như thế nào đi nữa, có đối xử với cô ta tốt đến mức nào, thì cô ta cũng không nên ghen tị với Mạch Tiểu Miên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 539


Chương 539

Nhưng mà, Mạch Tiểu Miên đã có tình yêu của Kiều Minh Húc, vậy tại sao cô ấy vẫn có thể có được tình yêu của Phùng Quang Hiển cơ chứ?

Cũng sinh ra làm người mà sao lại có thể bất công như vậy?

Nghĩ đến đây, trong lòng cô ta lại hơi mất thăng bằng, cho đến khi mẹ Mạch gọi cô ta, cô ta mới tỉnh hồn lại, cúi đầu làm việc.

Xe của Phùng Quang Hiển chạy đến cách bệnh viện được một đoạn thì dừng lại, anh ấy nói với người phụ nữ kia: “Xuống xe!”

“Xuống xe?”

Người phụ nữ kia nghi ngờ nhìn quanh, phát hiện ở đây chỉ có một nhà trọ nhỏ, không phải khách sạn hạng sao gì cả, liền nghi ngờ hỏi: “Phùng Thiếu sẽ không keo kiệt đến mức muốn qua đêm với tôi trong một nơi giẻ rách như vậy đấy chứ? ”

“Bảo cô xuống xe tự đi đấy.”

Phùng Quang Hiển thu hồi bộ mặt vốn lãng tử chơi bời của mình lại, lạnh lùng nói: “Tôi không còn hứng thú chở cô đi nữa.”

Sắc mặt người phụ nữ khẽ thay đổi, hơi cúi thấp ngực, cười híp mắt nói: “Chẳng lẽ Phùng Thiếu vẫn còn băn khoăn về cô gái nhỏ kia sao?”

“Câm miệng! Ra khỏi xe!”

Phùng Quang Hiển rút mười tờ tiền giấy một trăm nhân dân tệ ra, đưa cho cô ta rồi nói: “Thưởng cho cô!”

Sắc mặt người phụ nữ lại thay đổi, nhưng nhìn dáng vẻ của Phùng Quang Hiển, cô ta cũng đoán là không thể nào ở chung với nhau được nữa, vì vậy liền cười híp mắt, vươn tay cầm lấy một ngàn tệ kia, hôn gió nói với anh ấy: “Cảm ơn.”

Nói xong, cô ta mở cửa, lắc lư b* m*ng cong của mình rời khỏi xe.

Phùng Quang Hiển liếc nhìn cô ta, rồi lái xe quay ngược trở lại, vừa vặn đúng lúc thấy Mạch Đồng Đồng lên xe buýt, nên bèn đi về nhà.

Mạch Tiểu Miên tỉnh dậy, phát hiện mình đang được ôm trong một lồng ngực ấm áp, bên tai còn truyền đến tiếng hít thở yếu ớt.

Mùi tùng hương quen thuộc, nhiệt độ quen thuộc, không cần nhìn cũng biết là Kiều Minh Húc.

Hai người nằm chen chúc trên chiếc giường bệnh chỉ một mét rưỡi, nhìn có chút chật chội.

Kiều Minh Húc nghiêng người, một tay nắm lấy tay cô, một tay đặt ở trên đầu cô, có lẽ là sợ đụng phải đầu cô, vì vậy cả người hơi cong lại, cúi đầu kề sát vào cổ của cô. Thậm chí có thể nói rằng, gương mặt của anh vừa vặn đặt ngay trên cổ cô, thế nên hơi thở ấm áp của anh thỉnh thoảng lại phảng phất phả lên cổ, làm cô hơi nhột.

Mạch Tiểu Miên được bao quanh bởi hơi thở ấm áp, vừa chân thực, lại vừa cảm thấy có chút lúng túng.

Mặc dù hai người đã ngủ chung giường vài lần, nhưng vẫn luôn cách tương đối xa nhau, có khoảng cách chứ không mập mờ như bây giờ.

Đương nhiên, chính bản thân cô cũng không biết rằng mỗi lần cô ngủ say, cô vẫn dùng chân đè lên người Kiều Minh Húc, hoặc là hai tay giống như bạch tuộc vậy, ôm chặt quấn lấy bả vai người ta.

Nhưng bởi vì chất lượng giấc ngủ của cô tương đối khá, mà Kiều Minh Húc lại dậy sớm, chỉ là cô không biết mà thôi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 540


Chương 540

Cô hoàn toàn không dám nhúc nhích, yên lặng cảm nhận cái ôm đặc biệt này. Tuy nhiên, cuối cùng vì quá muốn đi vào toilet, không thể kìm nén được nữa, cơ thể liền không tự nhiên mà giật giật.

Cô vừa cử động Kiều Minh Húc cũng tỉnh dậy, nhìn thấy vẻ mặt có chút khó xử của cô liền vội vàng hỏi có phải cô khó chịu ở đâu hay không.

“Em muốn…”

Mạch Tiểu Miên nhớ tới chuyện xấu hổ khi đi vệ sinh lúc trước, cũng đỏ mặt không nói nên lời.

“Em muốn cái gì?”

Kiều Minh Húc nhìn cô nghi ngờ, bỗng nhiên bừng tỉnh, vội vàng ngồi dậy, “Muốn đi vệ sinh phải không, anh bế em đi!”

“Này…”

Mạch Tiểu Miên vẫn còn hơi thẹn thùng.

“Lại không phải lần đầu tiên, em còn có gì chưa từng mất mặt trước mặt anh sao?”

Kiều Minh Húc lườm cô, bế cô lên đi vào nhà vệ sinh.

Lần này, anh cũng không thèm nhắm mắt, lập tức đưa tay c** q**n cô.

Mạch Tiểu Miên xấu hổ nhưng cũng không có cách nào khác.

Sau khi anh đặt cô ngồi vào bồn cầu thì xoay lưng lại và nói: “Để tránh em lại gặp sự cố, anh sẽ ở đây trông chừng.”

“Đừng!”

Mạch Tiểu Miên hoảng sợ: “Em muốn đi ị!”

Trán Kiều Minh Húc đen thui, “Vậy anh ra ngoài, em đi xong nhất định phải nhớ gọi anh, tuyệt đối không được tự mình đứng dậy rồi lại ngã ra đấy, đến lúc ấy lỡ như ngã vào bồn cầu thì anh mặc kệ em.”

“Vậy anh cứ xả thẳng em vào cống luôn đi.”

“Cũng có thể anh sẽ làm vậy đấy.”

Kiều Minh Húc nói xong, khép cửa lại đi ra ngoài.

Nhưng anh không đi xa mà đứng ở ngay cửa, chờ đợi mệnh lệnh của bên trong bất cứ lúc nào.

Mạch Tiểu Miên đi vệ sinh xong, sau khi lau chùi sạch sẽ lại không thể nào xả bồn cầu, vì sợ nước sẽ văng lên mông mình.

Kiều Minh Húc sạch sẽ như vậy, cô có thể bảo anh đi vào mặc quần cho mình rồi dội nước không?

Tâm tư của cô lúc này thật sự rối rắm, lại bực bội đến mức đưa tay đấm vào đôi chân rõ ràng không có thương tật gì, nhưng dù thế nào cũng không đứng dậy được.

Nghe thấy bên trong có tiếng động, Kiều Minh Húc cũng lặng lẽ nhìn vào khe cửa đang hé mở kia, nhìn thấy cô đang đấm vào đôi chân của mình, anh tưởng cô lại bắt đầu hành hạ mình thì vội vàng đẩy cửa đi vào, giữ lấy đôi tay cô, gầm nhẹ: “Mạch Tiểu Miên, không được như vậy!”

Mạch Tiểu Miên giật mình khi thấy anh đột ngột đi vào, bèn đẩy anh nói: “Anh đi ra nhanh đi, thối!”

“Đi vệ sinh xong rồi?”

“Ừm.”

Kiều Minh Húc bế cô lên, kéo quần rồi bế cô lên giường, sau đó quay lại nhà vệ sinh xả nước bồn cầu, rồi đen mặt đi ra.
 
Back
Top Bottom