Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 220


Chương 220

“Ôi chao, tại sao đàn ông trên thế giới này lại không có kinh nguyệt chứ? Thật là buồn bực quá đi thôi.”

Mạch Tiểu Miên đưa tay sờ bụng dưới vì kinh nguyệt mà không thoải mái của mình, “Mạch Tiểu Miên, có phải em còn muốn đàn ông sinh con luôn không?”

Kiều Minh Húc tức giận hỏi.

“Muốn chứ. Toàn bộ phụ nữ trên thế giới này đều muốn đàn ông có kinh nguyệt cùng sinh con cả.”

“Nghĩ hay lắm, hừ”

Kiều Minh Húc hừ lạnh một tiếng, đưa tay kéo chăn bông qua, đắp lên người mình, nói: “Đừng mơ giữa ban ngày nữa, mau ngủ đi.”

“Cái đó…”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh đắp cái chăn vừa rồi cô mới đắp, liền có ý tốt nhắc nhở: “Mới vừa rồi tôi vô tình quấn chăn bông của anh trên người, anh không cần thay mới sao?”

“Lười.”

Kiều Minh Húc ôm lấy chăn.

Trên chăn dường như có mùi hương mát mẻ như cỏ xanh trên người cô vậy, rất dễ ngửi, cũng làm cho cơ thể cùng trái tim anh sinh ra phản ứng hóa học nào đó.

“Ồ, không phải anh có bệnh sạch sẽ à? Anh có thể ngủ sao?”

Mạch Tiểu Miên cười đểu nói.

“Không ngủ được thì cũng chỉ có thể đành tạm bợ vậy thôi.”

Kiều Minh Húc trợn mắt nhìn cô, nói: “Mạch Tiểu Miên, tôi cảnh cáo em, sau này không cho phép em chưa rửa chân đã lên giường tôi làm loạn nữa, lộn xộn đắp chăn của tôi!”

“À, vậy tôi sẽ cố gắng!”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: “Tuy nhiên, tôi đây thường không nhớ lâu lắm.”

“Cút.”

Kiều Minh Húc tức giận.

“Vậy tôi cút đây”

Mạch Tiểu Miên quấn chăn bông, lăn qua lăn lại trên mặt đất…

Kiều Minh Húc đầu đầy vạch đen, nói: ‘Mạch Tiểu Miên, em tuổi cũng đã lớn rồi, sao còn trông giống hệt một đứa trẻ chọc cười người khác vậy hả?”

“Tôi chọc cười chỗ nào chứ? Tôi chỉ nghe theo lời của anh thôi mà.”

Mạch Tiểu Miên ngừng lăn, lò đầu ra, nói: “Loại người phụ nữ như tôi tuyệt đối là một người vợ tốt mẹ hiền, luôn luôn nghe theo lời chồng. Anh bảo tôi đi hướng đông, tôi tuyệt đối sẽ không đi hướng tây.”

“Em không đi hướng Tây, nhưng chắc chắn sẽ đi hướng Nam hướng Bắc.”

Kiều Minh Húc vừa tức giận vừa buồn cười nói.

“Đó cũng là vì muốn đến gần phương hướng với anh mà.”

Mạch Tiểu Miên biện minh.

“Không nói nữa.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô, rồi đưa tay tắt đèn, chỉ để lại một bóng đèn ngủ mờ tối. Sau đó bọc chăn, đưa lưng về phía Mạch Tiểu Miên ngủ.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 221


Chương 221

Mạch Tiểu Miên thấy anh không để ý tới mình, đành nhắm mắt lại ngủ.

€ó thể mới vừa rồi đã ngủ gà ngủ gật quá nhiều, nên bây giờ dù cô lăn lộn thế nào cũng không ngủ được.

Kiều Minh Húc cũng không ngủ, nghe cô phiền não ở bên cạnh nhích tới nhích lui. Vốn dĩ anh cũng không muốn để ý tới, nhưng cuối cùng cũng không kiềm chế được, xoay người lại hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em đừng ồn ào nữa!”

“Tôi không ngủ được.”

Mạch Tiểu Miên đem mặt vùi đầu vào trong gối, nói: “Có lẽ là bị mất ngủ.”

“Vậy cũng không được động tới động lui như vậy, ồn ào làm tôi không ngủ được. Ngày mai tôi còn phải đi làm, còn có rất nhiều chuyện phải xử lý.”

Kiều Minh Húc bất mãn nói.

“Vậy tôi đi ra ngoài!”

Mạch Tiểu Miên ngồi dậy, ôm chăn muốn đi ra ngoài, lại bị Kiều Minh Húc gọi lại, nói: “Cũng đã gần 12 giờ rồi, em không được đi ra ngoài, ngủ đi!”

“Tôi không ngủ được mà? Ở chỗ này anh lại mắng tôi ồn ào đến mình.”

Mạch Tiểu Miên lẩm bẩm nói: “Rốt cuộc anh muốn tôi thế nào?”

“Ngủ”

“Không ngủ được!”

“Ngủi”

“Không ngủ được!”

“Ngủ!”

“Không ngủi”

Hai người đấu võ mồm với nhau như con nít vậy, quẩn quanh một vấn đề.

“Ngoan nào.”

Giọng điệu của Kiều Minh Húc vốn dĩ đang ra lệnh, bỗng nhiên trở nên dịu dàng, nói: “Mau ngủ thôi.”

Nghe được một tiếng “Ngoan'” kia của anh, trái tim Mạch Tiểu Miên trong nháy mắt như biến thành trái tim của một thiếu nữ, tựa như bị lông chim nhẹ nhàng quẹt qua, mềm mại, nhẹ nhàng, lập tức trở nên ngoan ngoãn nằm xuống lần nữa.

Nhưng mà cô thật sự không ngủ được, chẳng lẽ phải đếm cừu sao?

“Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu, bốn con cừu…”

Cô yên lặng thầm nhủ ở trong lòng, nhưng đôi môi kia bất giác cũng cử động theo.

Nhìn đôi môi mấp máy của cô kia, trong nháy mắt Kiều Minh Húc lại khát nước.

Dưới ánh đèn mờ tối ở nơi này, anh cũng cảm giác mình có chút rung động, liền vội vàng dời đi tầm mắt, nhìn về phía trần nhà.

“Ôi, vẫn không thể ngủ được.”

Mạch Tiểu Miên hít sâu rồi thở mạnh một hơi, nói: “Đếm cừu cũng không được, mới đếm được một nửa đột nhiên lại quên mất, tinh thần dao động quá. Đếm lại từ đầu vậy.”

“Đồ ngốc!”

Nghe thấy lời cô thầm thì, Kiều Minh Húc vừa tức giận vừa buồn cười mắng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 222


Chương 222

“Anh mới ngốc ấy.”

Mạch Tiểu Miên lật người lại, nhìn về phía anh bên này, nói: “Nếu không thì anh hát ru đi, ru tôi ngủ, mà anh cũng có thể ngủ. Nếu không, tôi thật sự không còn cách nào nữa cả.”

“Tôi không biết hát ru.”

Kiều Minh Húc nói.

“Không cần hát ru cũng được, tùy tiện hát cái gì đó, anh hát là được.”

Mạch Tiểu Miên nghĩ đến giọng nói từ tính trầm thấp của Kiều Minh Húc dễ nghe như vậy, ca hát nhất định sẽ rất êm tai. Cô liền dây dưa một chút, muốn nghe anh hát thử.

Dĩ nhiên, cô cũng đã chuẩn bị tốt tinh thần khi bị từ chối.

Dù sao người ta cũng cao quý như vậy, tổng tài nắm giữ tập đoàn có tài sản 50 tỷ trong tay. Giá trị con người khi cất tiếng hát đoán chừng còn ăn đứt mấy ngôi sao đang ăn khách ấy chứ.

Kiều Minh Húc trầm ngâm một lúc, cuối cùng nói: “Được, tôi hát, nhưng em phải ngủ đấy”

“Được được được!”

Mạch Tiểu Miên vừa nghe anh chịu hát, cả người lập tức hưng phấn, nháy mắt tràn đây mong đợi nhìn anh.

Bị cô nhìn chăm chú như vậy, trong lòng Kiều Minh Húc chợt xuất hiện một nỗi khẩn trương vô hình, bên tai hơi đỏ lên.

Kiều Minh Húc nhẹ nhàng ho khan một chút, sau đó bắt đầu hát.

Anh hát, lại là một bài hát tiếng Anh mà Mạch Tiểu Miên thích nghe nhất “Fields of gold”.

“Anh sẽ nhớ đến em Khi ngọn gió từ mùa hè lướt qua cánh đồng lúa mạch Anh sẽ quên đi ánh mặt trời gay gắt trên cao.

Khi chúng ta cùng bước chậm qua cánh đồng vàng ấy Mang tình yêu Ngắm nhìn…”

Giọng hát của Kiều Minh Húc êm tai giống hệt như Sting vậy, chậm rãi dịu dàng, khiến Mạch Tiểu Miên nhớ lại không ít kỷ niệm xưa…

Đột nhiên, trong đầu không khỏi nhớ tới Trình Đông Thành.

Trình Đông Thành cũng sẽ hát bài hát này.

Anh biết cô thích bài hát này nên cố ý học.

Lần đầu tiên anh hát cho cô nghe là vào một ngày cuối tuần, khi hai người đi du ngoạn đến cánh đồng ở vùng ngoại ô.

Lúc ấy, là mùa thu, khắp nơi đều là đồng lúa vàng. Gió mùa thu thổi lất phất, tựa như sóng biển vậy, từng đợt sóng nhấp nhô.

Hai người nắm tay nhau, đi qua đồng lúa bên cạnh.

Cô bất giác nhẹ nhàng ngâm nga nhịp điệu cả bài hát này lên.

Bỗng nhiên Trình Đông Thành cất tiếng hát.

Giọng hát của anh ấy không trầm thấp từ tính giống như Sting hay Kiều Minh Húc, mà là một giọng nam trung khá nhẹ nhàng, tràn đầy âm thanh vui sướng của thanh xuân.

Mạch Tiểu Miên nhớ, ngày đó cô đứng dưới ánh mặt trời, còn anh ấy đẹp trai trẻ tuổi, nghe say mê…

Cảm giác hạnh phúc ấy, giống như ánh mặt trời vậy, lan tỏa khắp cơ thể.

Trình Đông Thành hát xong, thấy dáng vẻ say sưa của cô, anh chợt cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán cô, sau đó ôm cô vào ngực, sờ tóc cô, nói: “Thích anh hát bài hát này sao?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 223


Chương 223

“Thích, vô cùng thích.”

“Vậy anh sẽ vì em mà hát cả đời, hát đến khi con cháu đầy đàn, hát đến khi chúng ta cùng nhau nắm tay lên thiên đường”

“Được”

Ngày ấy, cảm giác của hai người, giống như lời bài hát này miêu tả vậy, lãng mạn, tốt đẹp, tràn đầy ước mơ…

Sau đÓ, Trình Đông Thành còn hát cho cô nghe thêm vài lần nữa, mỗi buổi tối khi cô ngủ không yên giấc. Cô gọi điện thoại cho anh ấy, anh ấy sẽ lập tức hát ngay.

Nghe một lúc, cô liền ôm điện thoại di động rồi từ từ thiếp đi.

223-phap-y.jpg


Ban đầu, anh nhìn thấy vẻ mặt cô mang theo dáng vẻ hưởng thụ say mê, liền cảm thấy có lẽ đó là vì tiếng hát của mình quá hay.

Nhưng mà, khi trông thấy sắc mặt của cô thay đổi, cau mày lại, ánh mắt ảm đạm, giống như đột nhiên gặp phải đả kích nghiêm trọng vậy, trở nên hết sức đau khổ. Cuối cùng bảo anh dừng lại.

Rốt cuộc là cô sao vậy chứ?

Tiếng hát của anh khó nghe đến mức khiến cô phải đau khổ sao?

Cho tới bây giờ anh còn chưa hát trước mặt người nào cả, cho dù là Lâm Ngọc cũng chưa từng nghe anh hát đâu.

Không phải anh không tự tin với tiếng hát của mình, mà là mỗi lần hát lên, anh sẽ nhớ tới mẹ ruột của mình.

Khi mẹ anh còn sống, mỗi lúc cảm thấy mệt mỏi, bà sẽ để anh hát cho mình nghe. Bà nói tiếng hát của anh là trời ban, là âm thanh dễ nghe nhất trên đời này, có thể chữa khỏi những mệt mỏi, đau đớn cùng thương tâm của bà.

Ngày mẹ hạ táng đó, anh ngồi trước mộ bà, hát hết bài này tới bài khác. Cho tới khi anh không thể cất tiếng được nữa mới thôi. Từ đó về sau, anh cũng liền bắt đầu tự bế. Đừng nói ca hát, ngay cả nói chuyện, anh cũng cự tuyệt.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 224


Chương 224

Vừa rồi, lúc Mạch Tiểu Miên yêu cầu anh hát, anh cũng không nghĩ tới cái chết của mẹ, mà chỉ là rất tự nhiên hát ra vậy thôi.

Cái chết của mẹ, là một nỗi đau đớn đâm vào lòng anh.

Tuy nhiên, bây giờ cũng đã qua hơn 20 năm, anh cũng đã học được cách làm thế nào để quên đi nỗi đau này.

Mạch Tiểu Miên cố gắng đem những hồi ức có liên quan đến Trình Đông Thành trong trí nhớ kéo ra ngoài. Cô lại nhìn về phía Kiều Minh Húc, phát hiện ánh mắt của anh rất phiền muộn, có vài phần khác thường. Cô liền cho rằng mới vừa rồi dùng giọng điệu thô bạo bắt anh ngừng hát lại đã làm tổn thương anh, lập tức vội vàng giải thích nói: “Thật xin lỗi, bảo anh dừng hát không phải là bởi vì anh hát khó nghe, mà là bài hát này khiến tôi nhớ tới một người, nên cảm thấy vô cùng khổ sở. Nói thật lòng, anh hát rất hay, giống như giọng của Sting vậy, tuyệt đối không kém chút nào. Nếu như anh chịu vứt bỏ mặt mũi đi tham gia giọng hát Trung Quốc, người dành cúp chắc chắn sẽ là anh đấy.”

Đôi mắt đen nhánh của Kiều Minh Húc trầm xuống, u ám nói: “Nhớ lại bạn trai cũ của em sao?”

Mạch Tiểu Miên buồn rầu nói: “Bài hát này vốn dĩ là bài hát tôi thích nghe nhất, anh ấy trước kia cũng đã hát vài lần cho tôi nghe…”

“Tôi biết rồi!”

Kiều Minh Húc không để cô kịp nói xong, đã buồn rầu chen Vào một câu: “Sau này tôi cũng sẽ không hát nữa.”

Nói xong, trái tim anh vô cùng buồn bã, nặng nề, giống như bị một đám mây to nào đó chèn ép vậy, rất không thoải mái. Cũng không biết là bởi vì nhớ tới mẹ, hay là vì những lời này của Mạch Tiểu Miên.

“Thật xin lỗi…”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh đen mặt trầm xuống, bèn liên tục xin lỗi.

“Ngủ đi!”

Kiều Minh Húc nói hai chữ này xong, liền xoay người quay lưng về phía cô, đối mặt với cửa sổ bên ngoài. Cũng không hề xoay lại nhìn Mạch Tiểu Miên lần nào nữa.

Mạch Tiểu Miên vẫn không ngủ được.

Tuy nhiên, lần này cô cũng không lăn lộn qua lại, mà yên lặng năm ngửa, hai mắt nhìn chăm chăm vào hoa văn trên trân nhà. Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh cái chết thê thảm của Trình Đông Thành cùng bóng lưng trên đường phố ngày đó.

Rốt cuộc là dáng người giống anh ấy, hay là ảo giác của cô cơ chứ?

Suy nghĩ kỹ một lúc, cô lại nhớ tới Kiều Minh Húc, bèn nghiêng má nhìn về phía trên giường.

Người ở trên giường bọc chăn, sống lưng đưa về phía cô.

Cả người trong trạng thái co rúc, dáng vẻ hơi cứng ngắc cùng lạnh nhạt.

Cô nín thở, nghiêng đầu nghe tiếng hít thở của anh, phát hiện không phải tiếng thở đều đều khi ngủ. Mà tiết tấu ấy hình như có điểm không bình thường.

Anh rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì vậy?

Cô không đến nỗi tự mình đa tình cho rằng mình nhắc tới người yêu cũ sẽ làm anh ghen tuông các kiểu.

“Kiều Minh Húc.”

Cô nhẹ giọng gọi anh một tiếng.

Anh không trả lời.

“Tôi biết anh chưa ngủ, hay là chúng ta trò chuyện một lúc, được chứ?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 225


Chương 225

Trong lòng Mạch Tiểu Miên cảm thấy buồn rầu, bỗng nhiên rất muốn được cùng ai đó bày tỏ lòng mình.

Kiều Minh Húc vân không trả lời cô.

Mạch Tiểu Miên liền không nhịn được ngồi dậy, đưa tay đẩy nhẹ một chút vào lưng anh.

Tay vừa tiếp xúc với lưng anh, cô lập tức cảm giác có gì đó không ổn. Có vẻ như bắp thịt anh đang căng chặt, hơn nữa còn hơi run rẩy.

Trái tim cô chợt trầm xuống, vội vàng bò lên giường, đưa mắt nhìn về phía mặt anh. Cô phát hiện dưới ánh đèn, gương mặt anh co quắp, khóe môi khẽ run, ngay cả đôi tay đang lộ ra bên ngoài kia cũng đang co cụm lại…

Trạng thái này…

Động kinh phong sao?

Nghĩ tới ba chữ này, trong lòng cô nhanh chóng trầm xuống, vội vàng đưa tay muốn chỉnh người anh nằm thẳng lại, tiến hành xử lý khẩn cấp…

“Cút ngay.”

Đôi tay vốn đang co giật của Kiều Minh Húc, bỗng nhiên rất thô bạo dùng sức đẩy cô ra ngoài.

Cô bất ngờ không kịp đề phòng, bị đẩy té ngã xuống đất, mông cũng nở hoa.

Cô rõ ràng là muốn quan tâm anh, lại bị anh đối xử như vậy, trong lòng Mạch Tiểu Miên rất tức giận, vừa định nổi giận lại nhìn thấy toàn thân Kiều Minh Húc bắt đầu co quắp kịch liệt, mặt mũi vặn vẹo, răng cắn chặt chăn bông không thả, dáng vẻ cực kỳ thống khổ.

Cô bèn bất chấp cơn tức, vội vàng dùng phương pháp.

mát-xa, khống chế tình trạng co quắp của anh.

Bận bịu một lúc, Kiều Minh Húc cũng từ từ bình tĩnh lại, sắc mặt khôi phục về bình thường.

Cô thở phào nhẹ nhõm, mệt lả người, ngồi bệt dưới đất, trên đầu đầy mồ hôi.

Kiều Minh Húc từ trên giường đứng dậy, cũng không thèm nhìn cô một cái, trực tiếp đi ngang qua người cô. Sau đó rầm một tiếng, đóng cửa lại.

Tiếp đó, là một loạt tiếng bước chân thình thịch xuống lầu, bước chân có chút đồn dập nặng nề.

Anh muốn đi đâu vậy?

Mạch Tiểu Miên có hơi lo lắng, cũng không màng đến mệt mỏi, vội vàng từ dưới đất đứng dậy, mở cửa đuổi theo.

Cô đi có chút vội, cộng thêm vết thương ở chân vừa bị rách toạc ra. Không cẩn thận đạp hụt một bậc thang, hét thảm “ôi chao” một tiếng, trực tiếp ngã từ lầu hai xuống lầu một.

Cô ngã đến choáng đầu hoa mắt, toàn thân đau nhức.

Kiều Minh Húc vừa mới đi ra khỏi cửa không bao xa, nghe thấy tiếng vang, lập tức quay trở lại. Sau đó lại thấy được giây phút Mạch Tiểu Miên mạo hiểm ngã từ trên cầu thang xuống.

Anh bước nhanh về phía trước, ôm Mạch Tiểu Miên ngã đến choáng váng đầu óc ôm vào trong ngực, khẩn trương hỏi: “Này này này, em có khỏe không?”

Ngửi được mùi tùng hương nhàn nhạt trên người anh, nghe được tiếng kêu lớn của anh, Mạch Tiểu Miên mơ mơ màng màng mở hai mắt ra nhìn anh. Sau đó lại liếc mắt nhìn anh, nói: “Anh té thử xem rồi biết có khỏe không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 226


Chương 226

Thấy cô còn có thể trả lời, trái tim vốn đang treo lơ lửng của Kiều Minh Húc cũng hơi thả lỏng, ôm cô đứng dậy, nói: “Chúng ta đi bệnh viện.”

“Không đi.”

Mặc dù vừa rồi Mạch Tiểu Miên vừa mới ngã rất mạnh, nhưng dù sao từ nhỏ cô đã luyện võ, năng lực phản ứng của cơ thể rất mạnh. Thời điểm lúc té xuống, theo phản xạ có điều kiện bảo vệ những chỗ hiểm trên thân thể, chỉ hơi đụng đầu một tí thôi. Không nghiêm trọng đến nỗi phải đi bệnh viện.

“Phải đi kiểm tra một chút”

Kiều Minh Húc không cho cô giải thích, định ôm cô đi ra ngoài.

“Tôi thật sự không bị thương mà.”

“Có thể là nội thương, tạm thời em không phát hiện ra thì Sao.

“Tôi thật sự không muốn đi bệnh viện.”

Mạch Tiểu Miên k** r*n, nói: “Anh cũng có chứng bệnh Động kinh phong đấy. Đi bệnh viện cũng phải là anh đi.”

Cả người Kiều Minh Húc cứng đờ, đôi tay đang ôm cô hơi run lên, sau đó đặt cô trên ghế sô pha ở lầu một. Sắc mặt trở nên cực kỳ u ám.

Mạch Tiểu Miên biết cô đã nói sai rồi.

Loại bệnh Động kinh phong này chẳng khác nào loại bệnh Liệt dương của đàn ông vậy. Đều là loại bệnh kỳ thị mà người ta sẽ dùng ánh mắt khác thường để nhìn mình.

Người đàn ông có bề ngoài trông hoàn mỹ tốt đẹp giống như Kiều Minh Húc thế này, tuyệt đối vô cùng khó mở miệng để nói ra.

Sao cô lại liều lĩnh đi vạch trần cơ chứ?

Thật là muốn trực tiếp dùng hai bàn tay tát vào mặt mình mà.

“Tôi không có bệnh”

Đôi mắt Kiều Minh Húc đen láy giống như những viên đá, nhìn chằm chằm vào cô, lạnh lùng nói.

‘ừ”

Mạch Tiểu Miên bị ánh mắt này của anh dọa sợ, vội vàng gật đầu, nói: “Vậy tôi đi ngủ trước đây.”

Nói xong, cô liền từ ghế sô pha đứng lên.

Mới vừa đứng dậy, lập tức mặt mũi thống khổ, lại ngồi xuống lần nữa.

Lúc nãy lăn một vòng, ngoại trừ vết thương ở chân rách ra, còn có đầu đập phải đầu gối nữa, làm cô đi bộ có chút khó khăn.

“Đau ở đâu?”

Kiều Minh Húc vừa rồi mặt còn đen như đít nồi, trong nháy mắt gương mặt lại trở nên ân cần cùng nóng nảy.

“Vết thương bị rách, còn có đầu gối nữa.”

Mạch Tiểu Miên thấy anh còn quan tâm mình, trong lòng chợt vui vẻ.

Kiều Minh Húc ngồi chồm hổm xuống trước mặt cô, vén quần cô lên.

Liền thấy đầu gối vốn trắng nõn của cô có vài vết bầm tím sưng lên.

Trái tim anh như bị người ta dùng dao quẹt vào vậy, anh ngẩng đầu hỏi cô: “Rất đau sao?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 227


Chương 227

Đột nhiên chạm phải ánh mắt quan tâm kia của anh, đáy lòng của Mạch Tiểu Miên như bị chạm điện, đầu tiên gật đầu một cái, sau đó lại lắc đầu nói: “Không phải quá đau, không sao cả. Chỉ là bị đụng đầu tí thôi mà.”

“Thật sự không cần đến bệnh viện sao?”

“Ừ, không cần, loại vết thương nhẹ này không thành vấn đề.”

“Thật không nghĩ ra, sao em lại sợ đi bệnh viện như vậy.”

“Ở bệnh viện có quá nhiều người, khó thở.”

“Nói cũng phải, để tôi giúp em thoa thuốc.”

Kiều Minh Húc đứng lên, đi lấy hòm thuốc. Anh mở ra, lấy rượu thuốc, quấn bông gòn, cẩn thận lau lên đầu gối cho cô. Vẻ mặt anh cực kỳ nghiêm túc, động tác vô cùng ôn nhu.

Mạch Tiểu Miên nhìn người đàn ông đang quỳ nửa người ở trước mặt mình, lại nghĩ đến tình huống phát bệnh Động kinh phong của anh. Trong lòng đột nhiên sinh ra một loại thương tiếc, liền không tự chủ đưa tay ra sờ đầu anh.

Kiều Minh Húc đang chuyên tâm thoa tuốc, bỗng nhiên bị bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô v**t v*, trong lòng lập tức trở nên ấm áp, dịu dàng.

Bầu không khí lúc này của hai người bọn họ trở nên vô cùng mập mờ khác thường.

“Hắc hắc, tôi đã xuất chiêu Giáng Đầu cho anh rồi này.”

Mạch Tiểu Miên đột nhiên cười đểu, phá hỏng bầu không khí bất thường này.

Kiều Minh Húc nghiêng đầu sang chỗ khác, tránh đầu cô, vẻ mặt đầy giễu cợt nhìn cô nói: “Thật đúng là không nhìn ra, pháp y còn muốn dùng thuật Giáng Đầu người ta đấy.”

“Đúng vậy, đúng vậy, tôi là đệ tử chính thống của Thái Lan mà, anh sợ không?”

Mạch Tiểu Miên cười lên, mặt đầy vẻ giảo hoạt.

“Sợ, tôi rất sợ”

Kiều Minh Húc cũng rất phối hợp.

“Ha ha, vậy sau này anh phải ngoan ngoãn nghe lời tôi. Tôi nói một, anh không được nói hai đâu đấy”

“Ừ, tôi không nói hai, nhưng sẽ nói ba.”

“Xem ra, Giáng Đầu Hoàn của tôi không lợi hại lắm, tôi tiếp tục vậy.”

Mạch Tiểu Miên lại đưa tay đặt lên đầu anh.

Kiều Minh Húc cũng không né tránh, mà mặc cho cô sờ.

Thật ra thì anh rất hưởng thụ cảm giác cô sờ đầu mình, giống như khi còn bé mẹ sờ đầu mình vậy, vô cùng ấm áp thoải mái.

Mạch Tiểu Miên chỉ dám sờ nhanh một cái, sau đó buông ra.

Vì để che giấu sự khẩn trường và khác thường khi sờ đầu anh, cô liền cô ý nói lần nữa: “Ừ, lần này tôi đã dùng thuật Giáng Đầu rất lợi hại cho anh, sau này, trừ tôi ra, không ai có thể sờ đầu anh đâu.”

“Em biết cắt tóc sao?”

“Hả?”

Mạch Tiểu Miên không hiểu tại sao anh lại hỏi như vậy, liền thành thật trả lời: “Không biết.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 228


Chương 228

“Vậy tóc tôi dài thì phải làm sao?”

“Đến salon cắt tóc.”

“Lúc cắt tóc, người thợ không phải cần sờ vào đầu tôi mới có thể cắt được à?”

“ỒðB..”

Bây giờ Mạch Tiểu Miên mới hiểu được lý do vừa rồi anh hỏi về chuyện cắt tóc, cô nói: “Tôi sai rồi, để tôi rút lại vu thuật này, thay đổi thần chú, để ngoại trừ thợ cắt tóc ra, không ai có thể sờ đầu anh được.”

“Không cần sửa lại, sau này em giúp tôi cắt tóc là được.”

Kiều Minh Húc nói.

“Vấn đề là tôi không biết.”

“Học”

“Chuyên môn của tôi là pháp y, không phải là thợ cắt tóc.”

“Tôi không cản trở em làm pháp y, nhưng bởi vì em khiến cho người khác không thể sờ vào đầu tôi, nên em phải kiêm thêm việc làm thợ cắt tóc cho tôi.”

Vẻ mặt Kiều Minh Húc thành thật nói.

“Chuyện này…”

Lúc này Mạch Tiểu Miên mang theo cảm giác tự lấy đá đập chân mình, cảm giác bực bội thua thiệt, kêu la: “Anh thật sự †in tôi có thuật Giáng Đầu sao? Tôi lừa anh đấy, tôi chẳng biết gì cả, đầu của anh vẫn có thể để cho người khác tùy ý sờ được.”

“Mặc kệ, dù sao tôi cũng tin, sau này tóc của tôi do em phụ trách”

Kiều Minh Húc không cho phép cô nghỉ ngờ, nói.

“Thôi cũng được!”

Mạch Tiểu Miên cười nói: “Chỉ sợ đến lúc đó anh không dám đi ra ngoài thôi!”

“Người đẹp trai thì dù kiểu tóc có khó coi đến mấy cũng biến thành đặc biệt thôi.”

Kiều Minh Húc trả lời.

“Quá tự luyến.”

Mạch Tiểu Miên đưa tay ra dấu ở trên tóc anh, nói: “Đến lúc đó tôi sẽ dùng tông đơ cạo trọc tóc chỗ này của anh, làm thành đầu âm dương, hắc hắc.”

“Em dám sao?”

“Không dám.”

Mạch Tiểu Miên le lưỡi một cái, đáp: “Tôi sợ anh tức giận cũng đem đầu tôi cạo thành thế mất.”

“Coi như em thức thời đấy.”

Lúc này Kiều Minh Húc cũng đã giúp cô bôi thuốc xong, còn mở băng gạc ở chân cô ra, thấy vết thương bên trong vừa mới hơi liền da lại rách ra, rỉ máu. Trong lòng anh khẽ đau nhói, lập tức quở trách nói: “Tối nói này Mạch Tiểu Miên, một ngày em không té có phải là không thấy thoải mái không hả?”

“Tôi cũng không phải b**n th** muốn té vậy đâu. Mới vừa rồi do anh đi gấp quá làm tôi chạy vội đấy chứ.”

“Sau này không cho phép em liều lĩnh l* m*ng như vậy nữa.

Em bị thương tôi lại phải chăm sóc em, đúng là mệt mà.”

“Anh có thể không cần chăm sóc tôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 229


Chương 229

“Tôi có thể không cần chăm sóc em, nhưng nếu không quan tâm, tôi thật sự sợ hợp đồng ba năm của chúng ta còn chưa hết, em đã đem bản thân té chết mất rồi.”

“Như vậy đối với anh lại lời to đấy chứ, anh sẽ không cần trả tiền hợp đồng cho tôi, có thể mau đưa Ngọc Ngọc của em rước về nhà.”

Lúc Mạch Tiểu Miên nói tới Lâm Ngọc, trong lòng cô chợt nổi lên một trận ghen tuông.

Tay của Kiều Minh Húc đang đặt trên chân cô hơi khựng lại, sau đó tiếp tục cúi đầu bôi thuốc, không nói thêm gì nữa.

Sau khi bôi thuốc xong, anh lại dùng băng gạc buộc lại, sau đó khom người ôm cô lên lầu, đặt trên sàn nhà đã lót nệm.

“Anh không ngủ sao?”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy dáng vẻ muốn đi ra ngoài của anh, vội vàng hỏi.

“Không buồn ngủ, tạm thời không muốn ngủ, tôi đi ra ngoài hít một chút gió biển. Em ngủ trước đi, không cần quan tâm đến tôi: Kiều Minh Húc nhìn cô nói.

“Được, vậy tôi đợi anh trở về rồi ngủ tiếp.”

Mạch Tiểu Miên mượn ánh đèn trong phòng, cầm sách lên, bắt đầu đọc.

Kiều Minh Húc nhìn cô chăm chú, sau đó đi ra khỏi phòng, bước xuống lầu, đi ra bên ngoài.

Nghe được tiếng đóng cửa, Mạch Tiểu Miên lập tức nhanh chóng để sách sang một bên, leo đến bệ cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.

Bầu trời tối đen như mực, bóng dáng Kiều Minh Húc đang chậm rãi bước đi trên bờ cát, trông có mấy phần tịch mịch cô đơn.

Đôi mắt Mạch Tiểu Miên đau xót, nước mắt tuôn trào nơi hốc mắt.

Trước đây khi còn chưa biết người đàn ông này, anh giống hệt như những vì sao trên trời kia vậy. Lạnh lùng, hoàn mỹ, xa không với tới nổi.

Sau khi chân chính tiếp xúc với anh, phát hiện bên dưới vẻ bề ngoài lạnh lùng kia là một trái tim dịu dàng.

Lại nhớ đến dáng vẻ đau đớn vì bị bệnh vừa rồi của anh, trái tim cô cũng co quắp theo.

Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm làm pháp y của cô, hình như chứng bệnh Động kinh phong của anh không phải là về vấn đề sinh lý, mà có lẽ phần lớn là từ tinh thần bị k*ch th*ch dẫn đến.

Chẳng lẽ là bởi vì anh tận mắt nhìn thấy cái chết của mẹ mình sao?

Cô còn đang nghi hoặc, bỗng nhiên nhìn thấy anh từng bước đi vào trong biển, giống như Đường Đình Đình ngày đó vậy.

Trái tim cô như rơi xuống.

Không phải là anh muốn đi tìm cái chết đấy chứ?

Mạch Tiểu Miên gấp đến độ muốn nhảy từ bệ cửa sổ xuống để kéo anh lên.

Nhưng sau đó, cô lại nhìn thấy anh dùng tư thế bơi lội, chui vào trong nước biển, di chuyển trong đó…

Nhìn thấy anh tự do vui chơi thoải mái như vậy, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Rồi chợt cười một tiếng, đưa tay xoa xoa khóe mắt mình…

‘Tâm mắt của cô vẫn luôn đi theo bóng dáng anh, bơi từ chỗ sâu đến chỗ cạn. Cho tới khi anh từ trong nước ướt nhẹp đi ra, rồi quay trở về nhà.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 230


Chương 230

Cô cũng vội vàng xuống khỏi bệ cửa sổ, ngồi lại sàn nệm của mình, giả vờ nghiêm túc đọc sách.

Dĩ nhiên, một chữ cô cũng không xem nổi, cho dù sách này là cuốn sách chuyên ngành mà cô mong muốn đã lâu.

Kiều Minh Húc tắm ở phòng tắm lầu một xong, thay áo ngủ sạch sẽ, rồi mới đi lên lầu hai.

Cửa phòng không khóa.

Mạch Tiểu Miên an tĩnh ngồi dưới ánh đèn, dựa vào vách tường đọc sách.

Nhớ đến vừa rồi cô nói đợi anh về rồi chúng ta cùng ngủ, trong lòng anh chợt cảm thấy ấm áp. Anh đi vào, nhẹ giọng nói: “Tôi đã về!”

Mạch Tiểu Miên đặt sách xuống, khế cười nhìn anh nói: “Được, vậy chúng ta đi ngủ.”

Kiều Minh Húc nhàn nhạt đáp lại một tiếng, vòng qua bên người cô, lên giường, nằm xuống.

Mạch Tiểu Miên thấy anh không nói lời nào, cô cũng không biết nên nói cái gì. Cô đắp chăn bông, sau đó nhắm mắt lại cố gắng ngủ.

Khoảng chừng hơn mười phút, Kiều Minh Húc bỗng nhiên lên tiếng hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em ngủ chưa?”

“Còn chưa ngủ.”

Mạch Tiểu Miên đáp.

“Mới vừa rồi em sợ không?”

“Không có, khi còn bé tôi thường xuyên té cầu thang, đã kinh qua trăm trận rồi.”

“Quỷ hấp tấp mà”

Kiều Minh Húc tức giận nói một câu: ‘Ý tôi là khi em nhìn thấy tôi phát bệnh ấy.”

“Chuyện đó à, cũng không có.”

Mạch Tiểu Miên đáp: “Đừng quên tôi là pháp y, tình huống gì còn chưa gặp qua cơ chứ? Huống chỉ, loại chuyện này của anh cũng không nghiêm trọng lắm, tôi cũng biết làm thế nào để khống chế khi phát bệnh.”

“Cảm ơn.”

“Không cần cảm ơn. Kiều Minh Húc à, cho dù có thế nào, hình tượng huy hoàng cao lớn dũng cảm uy vũ của anh ở trong lòng tôi cũng sẽ không tổn hại đâu.”

“Ha ha.”

Nghe cô nói như vậy, Kiều Minh Húc khẽ cười, đáp: “Mạch Tiểu Miên à, em có biết em rất biết cách chọc cười không?”

“Không biết, những người khác đều nói tôi là một nữ pháp y máu lạnh, không cười nói bừa bãi.”

Những lời Mạch Tiểu Miên nói là thật.

Trước đây, ngoại trừ ở trước mặt người nhà cùng Diệp Mai, cô luôn cho người khác ấn tượng là một nữ pháp y nghiêm túc, lạnh lùng, cứng nhắc, không cười nói bừa bãi. Ngay cả trợ lý Trương Hòa của cô, đối với cô, trong lòng cũng kính trọng nhưng không thể gần gũi được.

Nhưng không biết tại sao, ở trước mặt Kiều Minh Húc, cô giống như ở trước mặt Diệp Mai vậy, thả lỏng, khôi phục về bản tính của mình.

“Ha ha.”

Kiều Minh Húc chợt cười một tiếng.

“Kiều Minh Húc, anh đây là tâm bệnh nhỉ!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 231


Chương 231

Mạch Tiểu Miên vừa nói ra lời này xong liền lập tức hối Nhưng mà, lời nói giống như bát nước đã đổ đi, không thu về được, đành đau khổ đợi anh trả lời.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Khoảng chừng năm phút sau, anh mới khế “ừ” một tiếng bằng âm mũi.

Trái tim cô giống như bị treo trên pháp trường vậy, lúc này mới hơi buông lỏng, không dám hỏi lại cái gì, chỉ có thể nhắm mắt giả bộ ngủ.

Kiều Minh Húc cũng không nói gì.

Hai người cứ trầm mặc như vậy, mơ mơ màng màng, cuối cùng cũng ngủ.

Ngày hôm sau.

Mạch Tiểu Miên mở mắt tỉnh dậy, theo phản xạ có điều kiện nhìn về phía trên giường.

Kiều Minh Húc đã sớm thức dậy như mọi ngày, chăn nệm xếp chỉnh tầ.

Cô nhìn đồng hồ, hơn 10 giờ rồi, liền ngồi dậy, dè dặt bước tới mở cửa phòng.

‘Thím Lý đang ở bên ngoài quét dọn, nhìn thấy cô liền vội vàng bước tới, nói: “Thiếu phu nhân, cô dậy rồi sao?”

“Xin lỗi, ngủ trễ quá.”

Mạch Tiểu Miên có hơi lúng túng đáp.

“Thiếu gia có dặn tôi không được làm ồn đến cô, để cô ngủ đến lúc tự tỉnh dậy”

“Anh ấy đây rồi ạ?”

“7 gÌi u ấy ăn điểm tâm xong đã ra ngo: ậ tôi phải trông cô thật kỹ, không được để cô tùy tiện đi đi lại lại. Ôi chao, thiếu phu nhân, sao cô không ngồi xe lăn vậy chứ? Nếu để thiếu gia biết, sẽ mắng chết tôi mất.”

‘Thím Lý vội vàng đẩy xe lăn ra ngoài, để cho Mạch Tiểu Miên ngồi xuống.

Mạch Tiểu Miên không thể làm gì khác hơn là cười khổ rồi ngồi trên xe lăn.

Chân cô chỉ bị thương nhẹ thôi, nhưng phải khoa trương mỗi ngày đều ngồi xe lăn, thật là quá mệt mỏi mà.

“Thiếu phu nhân, cô đánh răng rửa mặt trước, tôi đi chuẩn bị bữa sáng cho cô. Đừng đi lộn xộn đấy.”

Thím Lý rất không yên tâm dặn dò cô một câu, rồi vội vã đi xuống lầu chuẩn bị bữa sáng.

Mạch Tiểu Miên rửa mặt xong, điện thoại di động chợt reo.

lên, là điện thoại từ nhà gọi tới, cô nhanh chóng nghe máy.

“Chị ơi!”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng kêu vui vẻ của Mạch Đồng Đồng: “Nói cho chị biế št một tin tức t( “Tin tốt gì vậy? Có phải em đã học pha trà được rồi không?”

“Không phải chuyện này. Là hai người phụ nữ chết bầm xem thường nhà chúng ta ở lầu trên, A Phương cùng A Hồng ấy. Chị đoán xem bây giờ các cô ta thế nào?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 232


Chương 232

Giọng điệu của Mạch Đồng Đồng mang theo dáng vẻ cười trên sự đau khổ của người khác.

“Các cô ấy thế nào?”

Mạch Tiểu Miên vừa nhớ tới gương mặt của hai cô gái kia, liền cảm thấy chán ghét.

“Hai người phụ nữ đó, một người ngày hôm qua chơi xe chấn cùng chồng người khác, sau đó bị bà vợ người kia đến bắt. Ở ngoài phố c** q**n áo kéo đánh. Người còn lại càng buồn nôn hơn, làm gái đ**m, cùng một ông già đi mướn phòng, bị cảnh sát bắt. Bây giờ cả tiểu khu ở đây đều đang nói về chuyện của các cô ta. Người nhà bọn họ không còn mặt mũi nào gặp người khác cả. Ha ha, đúng là báo ứng mà”

Mạch Đồng Đồng rất vui vẻ nói: “Nếu như không phải mẹ lôi em về, em còn muốn vứt rác lại trước cửa nhà bọn họ nữa cơ”

Nghe xong lời Đồng Đồng nói, Mạch Tiểu Miên cũng không khẩu nghiệp nói lời ác hay vui vẻ gì, chỉ nói: “Đồng Đồng, người khác tốt hay xấu, đó là chuyện của người ta. Chúng †a cứ làm tốt chuyện của mình, đừng để ý đến người khác, biết chưa?”

“Chị, em biết mà”

Mạch Đồng Đồng thấy Mạch Tiểu Miên cũng không cười trên sự đau khổ của người khác, liền có chút thất vọng.

“Cha mẹ ở nhà có khỏe không?”

“Vâng, khỏe cả ạ, nhưng mà…

Mạch Đồng Đồng nói tới đây, lại dừng lại không nói nữa.

“Nhưng mà cái gì cơ?”

“Ôi chao, chị à, cha mẹ không muốn em nói với chị, chị đừng nói cho bọn họ đấy.”

Mạch Đồng Đồng thở dài nói.

“Ừ, nói mau nào.”

“Cha mẹ xuống dưới tiểu khu tản bộ, muốn cùng người khác nói chuyện phiếm rồi đánh cờ các loại, nhưng lại bị người ta tránh né. Còn không muốn cho ông chơi cờ chung.

Hai người đành ngồi ở nhà nhàm chán xem tivi thôi.”

Nghe thấy những lời này, trong lòng Mạch Tiểu Miên chợt trầm xuống.

“Chị à, mẹ nói, chỉ cần chị có thể hạnh phúc, cho dù bọn họ.

có bị ủy khuất nhiều hơn cũng không quan trọng.”

Mạch Đồng Đồng bổ sung một câu.

Trái tim Mạch Tiểu Miên như có một tảng đá lớn đè nặng lên.

Cha mẹ vì hạnh phúc của mình, im lặng chịu đựng sự tủi thân lớn như vậy, người làm con như cô sao có thể chịu nổi đây?

Sau khi nói chuyện điện thoại với Đồng Đồng xong, thím Lý cũng đã chuẩn bị đồ điểm tâm cho cô.

Cô không đói bụng lắm, chỉ ăn một chút rồi không muốn ăn nữa.

Đoán chừng là thím Lý báo cáo lại với Kiều Minh Húc, nên cô liên nhận được điện thoại của anh. Anh hỏi: ‘Mạch Tiểu Miên, thím Lý nói em không ăn điểm tâm sao, có phải là bị bệnh rồi không?”

“Không phải.”

‘Tâm trạng của Mạch Tiểu Miên vẫn còn đang buồn rầu, vì vậy, nói chuyện cũng không tập trung lắm, hơi có vài phần ứng phó.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 233


Chương 233

“Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Kiều Minh Húc nhạy cảm nhận ra giọng cô có gì đó không đúng lắm, liền hỏi.

“Không sao cả, chỉ có hơi buồn thôi.”

“Sao lại buồn? Bởi vì tôi không ở nhà à? Hay là em muốn làm việc?”

“Đều không phải.”

Mạch Tiểu Miên cũng liền không nhịn được nói chuyện của cha mẹ mình ra.

“Ừ, tôi biết rồi. Ngày mai, em sẽ không phải phiền não vì chuyện này nữa đâu.”

Kiều Minh Húc nghe xong, trầm ngâm một thoáng rồi nói.

“Ha ha.”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, cô cũng không cho rằng Kiều Minh Húc có thể giải quyết những vấn đề này.

“Em đừng đi lung tung đấy, 12 giờ tôi sẽ về ăn cơm trưa.

Bây giờ làm việc đã.”

“Được”

Kiều Minh Húc cúp điện thoại.

Mạch Tiểu Miên bấm số điện thoại của Diệp Mai, bày tỏ hết buồn khổ trong lòng.

“Tiểu Miên à, những người hàng xóm kia chắc hẳn đều là vì ghen tị đến đỏ mắt mà thôi. Không nhìn nổi người xung quanh có cuộc sống tốt hơn mình. Sau khi thấy nhà cậu thay đổi 180 độ, tâm tính cũng liền mất thăng bằng các kiểu. Hay là như vậy đi, để cho chồng cậu mua cho cha mẹ cậu một căn hộ khác, rời khỏi nơi đó, cách xa những người kia là được rồi. Bắt đầu với hàng xóm mới sẽ không có chuyện gì cả.

“Ha ha”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, cô thật sự không thể nào mở miệng yêu cầu Kiều Minh Húc làm như vậy được.

sản của chồng cậu đến mấy chục tỷ, sẽ không hẹp hòi đến mức ngay cả một căn hộ cũng không chịu mua cho cha mẹ cậu đấy chứ? Vậy cậu gả cho anh ta còn có ý nghĩa gì nữa?”

Diệp Mai thấy cô cười khổ, bèn nói.

“Chị hai à, hiện tại chúng tớ mới kết hôn, hơn nữa còn không có cơ sở tình cảm hôn nhân nào cả. Cậu muốn tớ mở miệng để anh ấy mua nhà cho cha mẹ tớ, có phải là quá phận rồi hay không? Vẫn là tớ tự nghĩ biện pháp thôi.”

“Chị hai à, tớ còn không biết cậu một nghèo hai trắng như vậy đấy? Có chút ít tiền đều quyên góp cho viện mồ côi cả.

Đợi cậu nghĩ biện pháp, đoán chừng cha mẹ cậu đã chết ngộp rồi.”

“Bậy bạ.”

“Được được được, tớ không nói nữa. Đổi chuyện khác vậy.

Kinh nguyệt của cậu cũng đã tới bốn ngày rồi, cũng nhanh đi rồi đúng không? Sau đó, có phải cậu định lên kế hoạch ngã nhào vào anh chồng đẹp trai nhiều tiền kia của cậu không. Tớ rất mong đời cậu được phá thân đấy, hắc hắc.”

Diệp Mai cười đểu nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 234


Chương 234

“Người phụ nữ chết bầm này, trong đầu cậu sao suốt ngày đều nghĩ đến những chuyện không đàng hoàng vậy. Cút đi, tớ không muốn nói với cậu nữa.”

“Cút thì cút thôi, tuyệt giao, hừ hừ.”

Diệp Mai cố ý tức giận cúp điện thoại.

Cùng Diệp Mai trò chuyện vài câu, tâm trạng của Mạch Tiểu Miên cũng khá hơn một chút.

Cô cũng muốn đổi căn hộ khác cho cha mẹ, đổi hoàn cảnh nơi đó.

Bây giờ tiểu khu nhà họ Mạch đang sinh sống là một trong những tiểu khu được xây dựng khá sớm ở thành phố A. Hay nói rõ hơn, hiện tại cơ sở hạ tầng đã xuống thấp, bẩn thỉu.

‘Thêm nữa còn có hơn 305 căn hộ, cũ nát, thường xuyên bị thấm, dột nước các loại vấn đề.

Mẹ Mạch thường xuyên không chỉ một lần lải nhải muốn đổi sang căn hộ khác.

Nhưng không biết tại sao, hiện giờ giá phòng lại tăng quá cao. Cả nhà bọn họ căn bản cũng không dư tiền để thay một căn hộ khác, nên cũng không thể làm gì khác là vẫn ở chỗ đấy.

Bây giờ lại phát sinh thêm loại chuyện này, Mạch Tiểu Miên quyết định sẽ mượn tiền Kiều Minh Húc, đổi cho cha mẹ một căn hộ tốt hơn.

Vì vậy, cô lập tức mở máy tính lên, mở tin tức bất động sản ở thành phố A, thăm dò tìm xem có căn hộ nào thích hợp.

không.

Tìm kiếm rất lâu, cũng không tìm được căn hộ nào thích hợp cả.

Kiều Minh Húc vừa trở về đã lên lầu nhìn cô xem thử trước.

Thấy cô nghiêm túc ngồi trước máy tính, liền đi tới, phát hiện cô xem tin tức bất động sản, bèn hỏi: “Em xem những cái này làm gì vậy?”

“Ừ, muốn đổi nhà cho cha mẹ tôi. Đến lúc đó sẽ hỏi mượn tiền của anh, anh cũng không thể không cho mượn được.”

Mạch Tiểu Miên chỉ về một căn hộ cô vừa nhìn trúng, nói: “Anh xem thử căn hộ này có được không? Trên này giới thiệu nói tiểu khu được trang bị rất đầy đủ, vừa gần công viên, vừa gần trường học.”

Kiều Minh Húc liếc mắt, sau đó đưa tay rầm một tiếng, đóng máy tính xách tay của cô lại. Anh nói: “Đừng nhìn, lãng phí thời gian.”

“Lãng phí thời gian tôi cũng phải xem thử. Tôi không muốn cha mẹ tôi ở chỗ đó nữa.”

Mạch Tiểu Miên lại muốn mở máy tính ra, Kiều Minh Húc.

liếc mắt nhìn cô, nói: ‘Mạch Tiểu Miên, em có biết tập đoàn Kiều Thị nhà chúng ta chủ yếu kinh doanh về lĩnh vực gì không?”

“Bất động sản.”

Mạch Tiểu Miên nói xong, đột nhiên hai mắt sáng lên, nói: “Đúng ha, anh lại là lão đại ngành địa ốc, hỏi anh mua nhà thì có phải sẽ được để giá ưu đãi nội bộ không?”

“Cô gái ngốc này!”

Kiều Minh Húc đưa tay gõ đầu cô một cái, nói: “Không có ưu đãi nội bộ đâu nhé.”

“Đồ hẹp hòi, không có thì thôi. Chỉ cần anh nói cho tôi biết giá cả thị trường bây giờ là được.”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 235


Chương 235

“Chuyện này không cần em phải lo lắng, tôi đã giải quyết xong chuyện nhà cửa cho cha mẹ em. Ngày mai là có thể dọn vào rồi.”

“Cái gì cơ?”

Mạch Tiểu Miên kinh ngạc nhìn anh, hỏi: “Anh không phải đang đùa với tôi đấy chứ?”

“Em có thể nghĩ như vậy nếu muốn.”

Kiều Minh Húc lấy từ trong cặp của anh ra một tập hồ sơ bất động sản, đưa cho cô, ni ây chính là bất động sản, em xem thử có hài lòng không?”

Mạch Tiểu Miên nhận lấy, thấy trên bìa hồ sơ ghi hai chữ “Hoàng Uyển”, bèn líu lưỡi hỏi: “Hoàng Uyển này không phải là khu căn hộ cao cấp mà nhà họ Kiều các anh khai thác sao? Nghe nói là khu căn hộ đắt nhất thành phố A. Tùy tiện một căn thôi cũng hơn 10 triệu rồi. Anh đừng nói là muốn tôi mua căn hộ mắc như vậy chứ? Tôi không mua nổi đâu.”

“Em mua được.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô, nói: “Đừng quên trong tay em còn có 1% cổ phần của Kiều Thị chúng ta, em là một phú bà nhỏ đấy.”

“Chuyện này…”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, nói: “Tôi cũng không phải là con dâu chân chính của nhà họ Kiều các anh, còn không biết xấu hổ mà dùng số tiền cổ phần này sao.”

“Nếu như vậy, tôi cũng không làm khó em nữa. Dù sao tôi cũng có tiền, tự tôi đưa cho cha mẹ em một căn hộ Hoàng Uyển đi. Dù thế nào bọn họ cũng gọi tôi một tiếng con rể Kiều, ít nhiều cũng phải biết đáp lại chứ.”

Kiều Minh Húc nói.

Mạch Tiểu Miên kinh ngạc trợn to mắt, nói: “Phần lễ vật này quá nặng, chúng tôi không nhận nổi đâu.”

“Tôi cũng không phải là đưa cho em, là đưa cho cha mẹ em. Tôi vừa mới gọi điện thoại hỏi bọn họ rồi. Hai ông bà tất vui vẻ đón nhận.”

Kiều Minh Húc mở trang đầu tiên của tập hồ sơ kia, nói: “Ngoài việc cha mẹ em sẽ ở nơi này, trong ba năm tới, chúng ta cũng sẽ ở Hoàng Uyển. Căn hộ này là một biệt thự nhỏ, chính là nhà của chúng ta.”

Mạch Tiểu Miên nhìn hình ảnh nguy nga tráng lệ trên giấy kia, trông hệt như một tòa lâu đài trong truyên thuyết vậy, bèn kinh ngạc hỏi: “Đây là nhà mà chúng ta sẽ ở sao?”

“Ừ, trong hợp đồng lúc trước của chúng ta đã nói, sẽ không ở lại nhà cũ của nhà họ Kiều. Cho nên trước khi cưới, tôi đã chuẩn bị căn hộ này rồi. Sau khi rời khỏi nhà nghỉ dưỡng này, có thể trực tiếp vào ở ngay. Nơi này cách chỗ làm của em cũng gần, đi bộ hai mươi phút là đến.”

“Phòng này chỉ có hai người chúng ta ở thôi, có phải xa xỉ quá rồi không?”

Mạch Tiểu Miên trách móc nói.

“Em gả cho người đàn ông giàu nhất thành phố A đấy: Kiều Minh Húc lạnh lùng nói.

Mạch Tiểu Miên le lưỡi, đáp: “Nói cũng phải.”

“Cha mẹ em tuổi cũng đã lớn rồi, mặc dù không ở cùng em, nhưng ở bên cạnh cũng có thể chăm sóc nhau tốt hơn. Tất cả những tiện nghi của Hoàng Uyển cũng rất đầy đủ. Bên cạnh còn có khu thư giãn dành cho người lớn tuổi, quan trọng còn có cả khu học thuật thời Thanh. Dù đi ra hay đi vào chỗ nào cũng thuận tiện cả. Tuy nhiên, có một điều kiện tiên quyết là, tôi thích sự an tĩnh, em không được để người nhà của mình ồn ào lâu tại nhà chúng ta.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 236


Chương 236

Mạch Tiểu Miên đang cảm động vì nửa lời trước của anh, sau khi nghe nửa đoạn sau, bèn liếc mắt nhìn anh một cái, đáp: “Biết rồi.”

“Biết thì tốt, chúng ta chuẩn bị đi xuống ăn cơm nào.”

Kiều Minh Húc để đồ trên tay anh xuống, cởi áo khoác ra, khom ngươi ôm Mạch Tiểu Miên xuống lầu.

‘Thím Lý đã chuẩn bị xong bữa trưa.

“Chỉ có tôi cùng Tiểu Miên hai người ăn cơm, sau này thím không cần chuẩn bị đũa chung nữa đâu.”

Kiều Minh Húc nói với thím Lý.

‘Thím Lý hơi kinh ngạc, sau đó biểu cảm hiểu rõ gật đầu, đáp: “Đúng vậy, hai người là vợ chồng, đũa chung là thừa thãi”

Mạch Tiểu Miên càng thêm kinh ngạc, hỏi: “Không phải anh có bệnh sạch sẽ sao? Anh không sợ nước bọt của tôi nữa à?”

Kiều Minh Húc không trả lời cô, mà cầm đũa lên, gắp một con tôm kho tiêu thả vào trong chén của Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên cũng gắp một con tôm khác bỏ vào trong chén của anh.

Dáng vẻ hai người vô cùng ân ái, gắp thức ăn cho nhau, vui vẻ qua lại.

Thím Lý đặt tất cả vào mắt, trong lòng cười thầm, vội vàng chạy ra ngoài gọi điện thoại cho nhà họ Kiều, báo cáo lại tình hình.

“Minh Húc của chúng ta không ngại nước bọt của Tiểu Miên, xem ra quan hệ giữa hai đứa nó đã tiến thêm một bước rồi. Chắc hẳn rất nhanh thôi ta sẽ có chắt để ôm rồi, ha ha”

Kiều Thanh nghe điện thoại xong, liền rất cao hứng nói.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Kiều Minh Húc quyết định đưa Mạch Tiểu Miên đến Hoàng Uyển xem nhà.

Trước đây, lúc Mạch Tiểu Miên làm việc, cô cũng rất nhiều lần đi ngang qua Hoàng Uyển. Lúc liếc mắt nhìn vào trong chiếc cổng mạ vàng điêu khắc kia, cô luôn cảm thấy trong thế giới đó cách thế giới của mình quá xa xôi.

Người có thể ra vào nơi này, xuất thân không tầm thường.

Loại người bình thường sống qua ngày với mức lương một tháng mấy nghìn tệ như cô thật sự không dám hy vọng xa VỜI.

Bây giờ, cô lại có thể sống ở trong này, thật có cảm giác như một cô bé lọ lem có thể biến thành hoàng hậu giống trong hí kịch vậy.

“Chính là căn hộ này.”

Kiều Minh Húc đậu xe trước một căn nhà được xây bên cạnh bờ hồ xanh biếc, phía trước biệt thự màu trắng trồng đầy hoa cỏ xung quanh. Anh ôm Mạch Tiểu Miên từ trong xe ra, đặt trên xe lăn.

“Thật là đẹp!”

Mạch Tiểu Miên cảm thán.

Lúc này, có hai người giúp việc ăn mặc chỉnh tê từ bên trong bước ra.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân.”

Hai người kia cung kính khom người chào bọn cô.

“Chào mọi người.”

Mạch Tiểu Miên mỉm cười chào đáp lại bọn họ.

“Nhà cửa đã dọn dẹp xong chưa?”

Kiều Minh Húc hỏi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 237


Chương 237

“Dạ toàn bộ đã thu dọn xong, thiếu gia cùng thiếu phu nhân có thể vào ở bất cứ lúc nào ạ”

“Vất vả rồi.”

Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên vào con đường mòn được lót bằng sỏi trứng ngỗng.

Thiết kế ở trong cũng giống như phía bên ngoài vậy, đều là phong cách thiết kế theo kiểu châu Âu. Sàn gỗ bóng loáng, toàn bộ cầu thang đều được dùng đá cẩm thạch trắng để lót. Loại thường dùng cho người khiêm tốn một cách xa hoa.

‘Tâng một là phòng dành cho khách, phòng bếp dành cho người giúp việc.

Kiều Minh Húc ôm cô lên lầu hai.

Trên lầu hai có ba căn phòng. Một phòng ngủ lớn, một phòng công chúa màu hồng và một phòng dành cho bé trai màu xanh. Thiết kế cực kỳ tao nhã.

“Tôi ngủ ở phòng này, em ngủ ở phòng công chúa kia.”

Kiều Minh Húc nói với Mạch Tiểu Miên.

“ừ”

Mạch Tiểu Miên không có ý kiến gì cả, có một phòng ngủ dù sao cũng tốt hơn nằm dưới sàn. Cô cũng không thể cướp phòng ngủ chính với Kiều Minh Húc được.

Đi tham quan căn nhà sẽ ở trong ba năm tới xong, Kiều Minh Húc lại đưa cô đi xem căn hộ đã chuẩn bị cho cha mẹ cô.

Hai ngôi nhà cách nhau khoảng chừng 2 cây số, không xa, cũng không gần, có khoảng cách nhất định.

Căn hộ này nằm ở tầng mười tám, là một căn hộ theo kiểu mẫu, được thiết kế vô cùng tinh tế sang trọng. Đồ đạc xài trong nhà món nào cũng đầy đủ cả, chỉ cần dọn vào là có thể ở ngay.

Nghĩ đến việc cha mẹ mình có thể vào sống ở nơi này, tâm trạng của Mạch Tiểu Miên vô cùng kích động. Không nhịn được mà liên tục nói tiếng cảm ơn với Kiều Minh Húc.

Đương nhiên, hai chữ cảm ơn thôi cũng không thể biểu đạt hết lòng cảm kích của cô đối với anh.

Hai người bọn cô chỉ là một bản hợp đồng hôn nhân. Tuy nhiên sau khi qua mấy ngày chung đụng, những việc anh làm với cô, so với chồng chân chính của người khác còn tốt hơn, nhiều hơn.

Nếu như có cuộc bình chọn những người chồng tốt của Trung Quốc, đoán chừng anh cũng có thể được bình chọn trên đó.

‘Thấy vẻ mặt đầy cảm động của cô, Kiều Minh Húc nhắc nhở nói: “Chuyện tôi làm cũng chỉ là bánh ít trôi đi bánh quy trôi lại mà thôi. Em đừng quá cảm động. Tôi là một thương nhân, bỏ ra thì sẽ thu vào lại.”

“Anh muốn thu vào cái gì?”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh hỏi.

“Để em trở thành thợ cắt tóc của riêng tôi.”

Kiều Minh Húc nhíu mày, nói: “Em muốn báo đáp tôi thì nhanh chóng đi học cắt tóc đi!”

“Chuyện này đơn giản.”

Mạch Tiểu Miên cười nói: “Ngoại trừ làm thợ cắt tóc tư nhân ra, còn có thể làm thợ đấm bóp tư nhân nữa.”

“Em biết mát xa sao?”

“Vậy lại đằng kia giúp tôi mát xa thử luôn xem, để tôi giám định một chút, xem có thể cầm giấy chứng nhận được chưa”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 238


Chương 238

Kiều Minh Húc ngồi xuống ghế sô pha, chỉ vào bả vai, nói: “Xoa bóp vai cho tôi trước đi.”

Mạch Tiểu Miên ngồi ở trên ghế cao sau lưng anh, đưa hai tay ra, đặt trên bả vai anh xoa bóp.

Đối với các ***** ** kinh mạch của cơ thể người, cô tương đối hiểu rõ. Hơn nữa, lực tay của cô cũng đủ lớn, so với thợ mát xa chuyên nghiệp còn chuyên nghiệp hơn. Kiều Minh Húc thích ý đến nỗi phải nhắm hai mắt lại.

Có lẽ tối hôm qua ngủ không ngon giấc, hoặc do quá mệt mỏi.

Anh nhắm hai mắt lại, rất nhanh đã đi vào giấc ngủ.

Thấy anh ngủ, Mạch Tiểu Miên sợ quấy rầu đến anh, bèn ngưng đấm bóp. Từ trong phòng lấy ra một tấm chăn mỏng, đắp lại cho anh, sau đó ngồi bên cạnh ngắm nhìn anh.

Càng nhìn, càng cảm thấy anh đẹp trai.

Chỉ là, đôi chân mày của anh lúc này hơi nhíu lại, không biết đang ưu sầu chuyện gì.

Cô không nhịn được đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng khẽ vuốt đôi mày đang hơi chau lại kia.

Kiều Minh Húc không có chút cảm giác nào, ngủ rất say.

Ngón tay cô cũng không dừng lại mà theo bờ mi anh, một đường đi xuống dưới, cho đến bờ môi mỏng của anh.

Đôi môi mỏng của anh khẽ nhấp, hơi lạnh, nhưng cực kỳ quyến rũ.

Anh đã từng hôn môi Lâm Ngọc chưa nhỉ?

Trong đầu cô đột nhiên xuất hiện suy nghĩ này, tâm trạng theo đó mà hơi phiền muộn một chút. Cô thở dài một hơi, ngón tay đặt trên môi anh dời đi. Cô cũng không nhìn anh nữa, mà dùng điện thoại di động chụp vài tấm hình nhà mới, gửi cho mẹ xem.

“Tiểu Miên, con nói đây là nhà con rể Kiều chuẩn bị cho chúng ta sao?”

Mẹ Mạch vừa nhìn thấy hình, lập tức không kịp đợi mà gọi điện thoại tới hỏi.

“Vâng, nhà số 18 tầng 18 khu Hoàng Uyển, giá cả thị trường khoảng 10 triệu một căn. Hơn nữa đã sửa xong cả rồi, bao.

gồm cả đồ dùng trong nhà.”

“Con rể Kiều thật sự tốt quá! Tiểu Miên à, cậu ấy đối xử với chúng ta tốt như vậy, con cũng phải chăm sóc cậu ấy thật tốt đấy. Không thể tự do phóng khoáng giống như ở nhà được đâu.”

‘ðn “Tiểu Miên à, khi nào chúng ta có thể vào ở được vậy? Ngày mai có thể dọn đi ngay không?”

“Anh ấy nói ngày mai có thể chuyển tới rồi, chỉ cần mẹ thích thôi. Còn nữa, con cùng anh ấy cũng ở trong căn biệt thự số 1 khu Hoàng Uyển đấy.”

“Ôi, có thật không? Mẹ cùng với cha con có thể mỗi ngày đều gặp con rồi không?”

“Vâng.”

“Thật là tốt quá, Tiểu Miên à, cha con mỗi ngày về nhà đều đến phòng con nhìn ngắm một lúc lâu. Trong miệng ông ấy không nói, nhưng mẹ cũng biết ông ấy đang nhớ con.”

Nghe thấy mẹ nói như vậy, khóe mắt Mạch Tiểu Miên hơi đỏ lên một chút.

Trên đời này, người đàn ông có thể yêu cô vô điều kiện, đó chính là cha.

Sau khi nói chuyện điện thoại với mẹ xong, đi ra khỏi phòng, nhìn thấy Kiều Minh Húc đã mở mắt tỉnh dậy.

Tuy nhiên, anh vẫn lười biếng dựa vào ghế sô pha, nhìn thấy cô, bèn hỏi: “Tôi ngủ khi nào vậy?”

“Khi mát xa cho anh chưa tới 5 phút.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 239


Chương 239

“Sau khi tôi ngủ em vẫn đấm bóp cho tôi sao?”

“Không có.”

“Vậy bù lại nào.”

Kiều Minh Húc ra lệnh nói.

“Được thôi!”

Mạch Tiểu Miên lại lần nữa ngồi xuống, đưa tay ra mát xa cho anh.

“Ừ, thủ pháp không tệ, có thể nhận bằng được rồi.”

Kiều Minh Húc thoải mái hưởng thụ một lúc rồi nói.

“Không kém hơn những thợ mát xa chuyên nghiệp kia chứ?”

Mạch Tiểu Miên mặt dày tranh công hỏi.

“Không biết nữa, cho tới bây giờ tôi vẫn chưa từng đi mát xa ở bên ngoài, tôi có bệnh sạch sẽ.”

“Sau này, mỗi ngày sau khi tôi tan ca, trước khi ngủ em đều phải mát xa cho tôi một lần đấy nhé.”

“Được thưa chủ nhân.”

“Ngoan, thưởng này!”

Kiều Minh Húc lại thật sự mò ví tiền của mình ra.

Cô cho là anh sẽ rút ra vài tờ tiền giấy vài trăm tệ giá trị lớn xem như khen thưởng. Kết quả, anh mò ra một tấm thẻ vàng đưa cho cô.

“Phần thưởng này không cần đâu.”

Mạch Tiểu Miên từ chối.

“Cầm lấy!”

Kiều Minh Húc ra lệnh nói: “Đây là thẻ phụ của tôi, có thể dùng vô hạn mức.”

“Tôi có thẻ lương của mình rồi,’ Mạch Tiểu Miên là một người có lòng tự trọng cao.

“Bao nhiêu tiền một tháng hả?”

“Khoảng chừng mười nghìn tệ.”

“Một chút tiền như vậy còn không đủ mua một bộ quần áo.

nữa.”

Kiều Minh Húc lại đưa thẻ cho cô thêm lần nữa, nói: “Em cầm trước, có cần hay không thì đó là chuyện của em.”

“Lỡ như tôi dùng thẻ này ăn uống vui chơi quá lố thì sao chứ? Có phải anh sẽ hối hận với quyết định hiện tại không?”

“Đến lúc đó nói sau, tôi cũng không thể để cho người khác.

thấy vợ của Kiều Minh Húc tôi, dưới tình huống khẩn cấp, bởi vì không có tiền mà rơi vài dáng vẻ khốn quấn. Đó không phải là vứt mặt mũi của em, mà là mặt của tôi.”

“Cầm lấy.”

“Được rồi, nhớ là anh ép tôi cầm đấy, không phải là tôi chủ động đưa tay xin tiền anh đâu.”

Mạch Tiểu Miên nhận lấy thẻ nói.
 
Back
Top Bottom