Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 200


Nghĩ tới đây, cô ta lập tức có thêm vài phần ung dung, đối mặt với Thái Vân Vân, nói: “Cô chẳng phải cũng không thể khiến cho người ta thích mình sao! Hoàng Thiên Hoa cũng giống vậy, không muốn kết hôn với cô à?”

Lời này chọc trúng chỗ đau của Thái Vân Vân.

Cô ấy cũng không nhiều lời với Lâm Ngọc nữa, bèn xoay người tiến vào Nhã Phong Các.

Nhìn thấy bóng lưng có vài phần lảo đảo của cô ấy, trên mặt Lâm Ngọc xuất hiện một nụ cười như ý.

Cô ta cũng tiến vào hội sở Nhã Phong, trực tiếp đi về phía Tiêu Tương Các mà Kiều Minh Húc đã bao sẵn.

Nhân viên phục vụ phụ trách Tiêu Tương Các dẫn cô ta vào rồi lập tức lui ra, có việc gì cô ta

sẽ gọi sau.

Lâm Ngọc mở tủ quần áo ra.

Trong tủ quần áo chia làm hai, đó là hán phục của Kiều Minh Húc cùng cô ta.

Mỗi lần Kiều Minh Húc tới nơi này, đều phải thay hán phục rộng rãi thoải mái, ngồi xếp bằng xuống, pha trà, uống trà, cùng cô ta nói chuyện phiếm, hoặc là đọc sách, xử lý công vụ.

Cô ta cũng mặc hán phục dành cho nữ hợp với anh, sau đó ngồi cùng nhau.

Hai người không có nhiều chuyện để nói, mặc dù cô ta có chút cảm giác bức bối, nhưng vẫn cảm thấy đây là thời khắc vô cùng ấm áp, là thế giới riêng của cô ta cùng Kiều Minh Húc.

Cô ta lấy ra một bộ trang phục màu hồng phấn nhuộm bạch mai thời Đường, rồi thay vào.

Vóc dáng của cô ta cũng không tệ lắm, mặc dù trong tương đối nhỏ nhắn đáng yêu, nhưng size áo ngực cũng là 36D.

Vì vậy, khi mặc yếm thời Đường vào, sau đó kéo xuống một tí, b** ng*c kia lập tức giống như hai chú thỏ trắng vậy, lúc nào cũng có thể nhảy ra, rãnh sâu vô cùng mê người.

Còn rất nhiều thời gian, cô ta bèn đem tóc mình búi lại phía sau giống như các cô gái thời Đường. Tăng thêm vài phần quyến rũ cùng e thẹn.

Thay trang phục xong, thấy đã sắp tới 9 giờ, cô ta bèn đi ra giường nhỏ bên ngoài, ngồi trên chíu, cầm ra một quyển sách, cúi đầu đọc.

Dĩ nhiên, chỗ ngồi này đã được cô ta chọn lựa kỹ càng, vừa vặn 45 độ với cửa, để cho người vừa tiến vào có thể nhìn thấy bên mặt quyến rũ của cô ta.

Vừa nhìn thấy mặt bên, dĩ nhiên cũng vừa nhìn thấy rãnh sâu trắng noãn bên dưới cái yếm kia…

Hơn nữa, khi cô ta cúi đầu yên tĩnh đọc sách, vài sợi tóc con sẽ hơi phất nhẹ xuống gương mặt đã được trang điểm tinh xảo kia…

Tư thế này, thần thái này, lúc ở nhà cô ta đã luyện tập rất nhiều lần, chứng minh đây là góc độ mê người nhất của cô ta.

Dựa vào lời giải thích của mẹ cô ta, chỉ cần là đàn ông, nhìn thấy dáng vẻ quyến rũ phong tình của người phụ nữ như vậy, tim đều sẽ đập thình thịch lên.

Cô ta đang mong đợi Kiều Minh Húc có thể động tâm.

Tuy nhiên, lòng tin lại không đủ.

Trong vòng mười năm qua, cô ta đã thử đủ loại quyến rũ, hấp dẫn, thần thái thanh khiết để cám dỗ anh, muốn cùng anh gạo nấu thành cơm.

Vấn đề là năng lực tự chủ của anh quá mạnh!
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 201


Nếu nói anh không thương cô ta thì không phải. Mười năm qua, anh chỉ cùng một mình người phụ nữ là cô ta lui tới, đối với những người phụ nữ khác luôn giữ một khoảng cách nhất định.

Ánh mắt của anh, sự ôn nhu của anh, đều chỉ dành cho một người.

Nguyên do chắc hẳn là do nhà anh dạy quá nghiêm, trên phương diện trai gái tư tưởng quá mức bảo tủ.

Trước kia, cô ta còn có thể chờ đợi.

Nhưng tình huống bây giờ không giống như vậy.

Anh đã cùng một người phụ nữ khác ở bên cạnh, sớm chiều chung sống.

Cô nhất định phải tiến thêm một bước, để mình trở thành người của anh.

Lấy sự hiểu biết của cô ta với anh, nếu như để bản thân thành người của anh, anh chắc chắn sẽ không thể không chịu trách nhiệm.

Kiều Minh Húc tới.

Đúng như Lâm Ngọc mong muốn.

Anh còn chưa đi vào cửa, đã nhìn thấy Lâm Ngọc ngồi trên chiếc chiếu thời Đường, dáng vẻ ưu nhã, mặt mũi quyến rũ, ánh đèn nhàn nhạt chiếu lên gương mặt. Trông giống hệt như một bức tranh sơn dầu vậy.

Đẹp!

Anh cất bước đi vào.

Lâm Ngọc đã sớm biết anh tới, nhưng vì làm bộ giả vờ mình đang nghiêm túc đọc sách, nên cũng không ngẩng đầu.

Kiều Minh Húc ngồi đối diện với cô, thấp giọng gọi một tiếng: “Ngọc Ngọc..”

Lâm Ngọc đặt quyển sách xuống, ngẩng đầu, mỉm cười nhìn anh, giọng điệu nhu mì, nói: “Minh Húc, anh tới rồi sao?”

Kiều Minh Húc nhìn cuốn sách cô ta đọc, hỏi: “Đang xem gì mà nhập tâm vậy?”

“Tiểu Vương Tử.”

Lâm Ngọc lật bìa sách lại cho anh nhìn, dùng giọng điệu thương cảm nói: “Tiểu Vương Tử rời khỏi hoa hồng của cậu ấy, đi sang những tinh cầu khác. Nhìn thấy rất nhiều bông hoa xinh đẹp khác, cuối cùng mới phát hiện ra, hoa hồng mới là thứ cậu ấy thích nhất. Có lẽ cậu ấy sẽ trở về lại…”

Nói xong, trong mắt cô ta hiện lên ưu thương long lanh, nói: “Minh Húc, em sẽ là đóa hoa hồng kia của anh sao?”

Trong lòng Kiều Minh Húc mềm nhũn, tránh ánh mắt của cô ta, nói: “Anh cũng không phải là Tiểu Vương Tử.”

“Anh chính là Tiểu Vương Tử của em.”

Lâm Ngọc đưa tay bắt lấy lòng bàn tay đang đặt trên bàn kia của anh.

Kiều Minh Húc theo phản xạ có điều kiện hơi rụt lại.

Động tác nhỏ này, bị Lâm Ngọc nhạy cảm phát hiện ra.

Lòng cô ta chợt lạnh lẽo như băng….

Trước kia, Kiều Minh Húc sẽ không bao giờ né tránh khi cô ta kéo tay anh.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 202


Tuy nhiên, cô ta vẫn giả bộ như không nhận ra, mà dùng hai tay của mình dịu dàng ôm lấy bàn tay anh, dùng ánh mắt đáng thương nhìn anh, nói: “Minh Húc, em thật sự rất nhớ anh, mỗi một giây một phút đều nhớ tới anh. Thật sự rất muốn lúc nào cũng có thể cùng anh ở cùng một chỗ.”

“Ngọc Ngọc, thật xin lỗi.”

Kiều Minh Húc áy náy nhìn cô ta, đáp: “Anh phải thực hiện hợp đồng ba năm.”

Trái tim Lâm Ngọc lạnh buốt, mi mắt rũ thấp xuống, mặt đầy ủy khuất nói: “Em biết, anh là một người giữ lời hứa. Nhưng mà, chuyện của chúng ta sau khi anh kết thúc bản hợp đồng đó, anh không được quên.”

Kiều Minh Húc trả lời.

Trong lòng anh không biết tại sao lại giống như bị một khối mây đen đè nặng, có chút mù

mit.

Anh nắm tay Lâm Ngọc, sau đó rút tay cô ta ra, bắt đầu nấu nước trà, vẻ mặt chuyên chú, cũng không nhìn Lâm Ngọc.

Lâm Ngọc đương nhiên không cam lòng, nhưng không còn cách nào khác cả.

Lấy sự hiểu biết của cô ta với Kiều Minh Húc, thời điểm anh chuyên tâm pha trà, không được quấy rầy.

Trong lòng dù có muôn vàn điều ủy khuất, cũng chỉ có thể đợi anh pha trà xong rồi nói tiếp.

Cô ta hơi cúi người xuống ở trước mặt anh, làm bộ như cực kỳ nghiêm túc thưởng thức nhìn anh rửa tách, đun nước, pha trà…

Hai ly trà mới pha xong tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, anh đặt một ly trước mặt cô ta.

“Uống đi.”

Kiều Minh Húc cầm ly trà lên, cúi đầu chậm rãi uống nước trà.

“Ôi chao, nóng quá..”

Thấy anh không hề nhìn cô ta một phút nào từ khi mới tới đến bây giờ, làm hại cô ta diễn xuất lãng phí. Cô ta chợt uống một hộp trà, giả vờ bị nóng, nhẹ giọng kêu lên.

Kiều Minh Húc vội vàng nhìn về phía môi cô ta.

Hôm nay Lâm Ngọc cố ý thoa son bóng, muốn để cho môi của cô ta mọng nước giống như một quả mật đào, mềm mại ướt át, khiến người ta nhìn thấy liền muốn hôn một cái ngay.

Cô ta hơi chu cái miệng nhỏ nhắn ra, mang theo dáng vẻ đáng thương dụ dỗ anh…

Đúng là cực kỳ mê người, bờ môi quyến rũ…

Đổi thành người đàn ông khác, chắc chắn sẽ rất muốn tiến lên mổ một cái, dùng đầu lưỡi

của mình hạ nhiệt cho cái miệng nhỏ nhắn bị nước trà làm bỏng kia.

Nhưng mà, anh Kiều của chúng ta từ nhỏ đến lớn đã có bệnh sạch sẽ…

Trong đầu lúc này chợt nghĩ, loại son môi này, sao có thể thoa lên môi được nhỉ?

Không bẩn sao?

Anh lại nhớ đến cảm xúc ngày đó bị cô ta cưỡng hôn, dạ dày chợt nổi lên một trận khó chịu. Cảm giác môi mình giống như bị bôi mỡ heo lên vậy, vô thức được rút một tờ khăn giấy ở bên cạnh ra, lau miệng mình một chút.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 203


Lâm Ngọc nhìn thấy anh lau miệng, cho là anh đã bị mình quyến rũ thành công, bèn dứt khoát đánh bạo, đưa đầu về phía trước, tiếp tục bĩu môi, nũng nịu nói: “Minh Húc à, môi của em bị bỏng đau quá, ôi ôi.”

“Có muốn đến gặp bác sĩ không?”

Ánh mắt của Kiều Minh Húc né tránh nhìn vào miệng cô ta, vẫn quan tâm hỏi.

“Em không muốn gặp bác sĩ đâu, em muốn anh thổi cho em một chút.”

Lâm Ngọc tiếp tục đánh bạo làm bừa, nhắc nhở anh vô cùng rõ ràng.

“Ngọc Ngọc, đừng nghịch ngợm nữa, cũng không phải là trẻ con.”

Kiều Minh Húc nói.

“Người ta chính là muốn thổi chút thôi.”

Lâm Ngọc không chịu buông tha, nói: “Anh là bạn trai của em, em ở trước mặt anh chính là một đứa trẻ.”

Trước đây, cô ta sẽ không nũng nịu như vậy.

Lúc đó, vì để cho Kiều Minh Húc cảm thấy cô ta là một cô gái khéo léo, hiểu chuyện, thành thục, hào phóng, dịu dàng mà ở trước mặt anh, cô ta vẫn biết lễ độ, không ỷ lại cũng không nũng nịu.

Nhưng ngày hôm qua bạn thân nói với cô rằng, như vậy không đúng.

Người phụ nữ quá lễ độ hiền dịu, đàn ông sẽ nhìn họ giống như một chậu hoa giả vậy, không hề có lòng thương tiếc.

Phụ nữ phải biết nũng nịu ỷ lại giống như trẻ con vậy, như thế mới có thể bắt được trái tim đàn ông.

Vì vậy, cô ta liền quyết định thử.

Kết quả, Kiều Minh Húc nghe được hai chữ đứa trẻ trong nháy mắt nhớ tới Mạch Tiểu Miên l* m*ng kia. Trong lòng bắt đầu lo lắng không biết khi anh không có ở đó cô có đi loạn hay không, sẽ khiến cho vết thương kia không có cách nào hồi phục lại như cũ mất.

Nghĩ tới đây, anh bèn đứng lên, nói với Lâm Ngọc: “Ngọc Ngọc, anh có một cuộc điện thoại quan trọng cần phải gọi, em đợi một lát.”

Nói xong, anh liền đi ra ngoài, hoàn toàn không nhìn vào đôi môi nhỏ nhắn đang chu lên của Lâm Ngọc, cái yếm hồng trễ xuống để lộ hai con thỏ trắng nhỏ ra ngoài kia…

Thấy anh đã hoàn toàn đi ra khỏi cửa, cũng không quay đầu lại nhìn cô ta. một cái, Lâm Ngọc thu hồi lại biểu cảm của mình, rất chán nản rót cho mình một ly trà, uống một cách mạnh bạo.

Quyến rũ thất bại!

Điều này đối với cô ta mà nói, thật sự quá thất bại!

Từ trong túi lấy ra một chiếc gương nhỏ, cẩn thận soi lại.

Môi cũng không bị lem ra ngoài, vẫn mềm mại ướt át giống như đào mật.

Hơi đầy đặn, trông rất s*x* mà!

Tại sao anh vẫn chưa bị quyến rũ cơ chứ?

Có thể là anh đã bị dụ dỗ, nhưng vì tư tưởng bảo thủ nên phải kiềm chế lại, khiến anh không thể hành động được, cho nên mới mượn cứ đứng dậy đi ra ngoài gọi điện thoại để hồi phục lại tâm tình?

Sau khi Kiều Minh Húc rời khỏi đó, anh bấm số điện thoại của Mạch Tiểu Miên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 204


Rất nhanh đã nối máy.

“Em đang làm gì vậy?” Anh hỏi.

“Ừ, đang đọc sách.”

“Không đi loạn đấy chứ!”

“Không có, vẫn ngồi ở trên giường đọc sách.”

“Vậy thì tốt.”

“Anh có chuyện gì sao?”

“Không có gì.”

“À, không phải anh sợ tôi đi loạn nên mới gọi điện giám sát tôi đấy chứ?”

Mạch Tiểu Miên cười hỏi.

“Ù.”

Kiều Minh Húc ngược lại rất thẳng thắn đáp.

“Thật là, tôi cũng không phải là trẻ con, tôi có thể tự chăm sóc mình mà. Anh cứ bận việc của anh đi, đừng lo lắng cho tôi.”

Mặc dù ngoài miệng Mạch Tiểu Miên quở trách, nhưng trong lòng vẫn cực kỳ cảm động.

“Em tự chăm sóc cho mình sao? Biết em được ba ngày, không ngày nào là em không hậu đậu giống hệt một đứa trẻ, cố tình bày ra cho tôi xem sao? Mạch Tiểu Miên, tôi cảnh cáo em, lúc không có tôi ở đó, em cứ yên lặng ngồi đọc sách đợi tôi. Đợi em đọc xong mấy bộ kia, tôi lại đi lấy những cuốn sách quý khác của bà nội cất giữ đến cho em xem.”

“Được, tôi sẽ ngoan ngoãn ngồi đọc sách, không nhúc nhích, cho đến khi anh trở lại mới thôi.”

Mạch Tiểu Miên nhanh trí đáp lại.

“Ừ, vậy không còn gì nữa tôi cúp máy đây.”

“Bái bai.”

Kiều Minh Húc đợi Mạch Tiểu Miên cúp điện thoại, sau đó cất di động vào, lại một lần nữa đi vào trong Tiêu Tương Các.

Lâm Ngọc ở bên trong phát hiện anh muốn tiến vào, bèn vội vàng ngồi thẳng lại, khôi phục lại dáng vẻ đoan trang thục nữ ban đầu.

Kiều Minh Húc ngồi xuống.

“Minh Húc, là ai gọi điện thoại vậy?”

Lâm Ngọc phát hiện biểu cảm trên gương mặt của Kiều Minh Húc hơi giãn ra, trong tâm trạng có vẻ tốt, bền không nhịn được hỏi.

Kiều Minh Húc không trả lời, mà nhàn nhạt đưa mắt nhìn cô ta.

Tỏ ý là cảm thấy cô ta dường như đã hỏi can thiệp quá nhiều.

Lâm Ngọc nhìn thấy dáng vẻ này của anh, cũng không hỏi nữa.

Nhưng trong lòng lại buồn rầu!

Luôn cảm thấy thần thái của Kiều Minh Húc không thích hợp, trong mắt sao lại mang theo sự dịu dàng, không giống như nói chuyện làm ăn với người khác.

Chẳng lẽ lại gọi điện thoại cho Mạch Tiểu Miên sao?

Càng nghĩ càng cảm thấy có thể.

Lúc này, điện thoại di động của Kiều Minh Húc đột nhiên vang lên, anh lấy ra xem, là Mạch Tiểu Miên gọi điện tới

Lập tức quên đi Lâm Ngọc ở bên cạnh, tiện tay nghe máy, hỏi: “Sao vậy?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 205


“Tôi muốn hỏi anh một chút, bà nội của anh có phải có cất giữ quyển “Tiếng nói tử thi” không? Đó là kiệt tác của một pháp y nổi tiếng nước Pháp.”

“Không có ấn tượng lắm, đợi tôi về sẽ tìm cho em. Nếu không tìm được tôi sẽ nhờ người đến Pháp tìm.”

“Được, cảm ơn nhiều. Không có chuyện gì nữa, anh cứ bận tiếp đi, tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại, thấy Lâm Ngọc đang chăm chú nhìn mình, bèn hé miệng nói: “Là Mạch Tiểu Miên.”

“Minh Húc, anh đã cười lúc nói chuyện với cô ấy.”

Lâm Ngọc kiềm chế nội tâm đang ghen tỵ đến nổi lửa của mình, cố gắng để cho giọng mình trở nên bình tĩnh.

“Hử? Cười cũng không được sao?”

Kiều Minh Húc nghi ngờ nhìn cô ta.

“Không có, chỉ là em cảm thấy hình như anh đối xử với cô ấy rất tốt.”

Lâm Ngọc mặt đầy bất an, nhìn Kiều Minh Húc, nói: “Minh Húc à, lòng em thật sự rất bất an. Sau này anh hạn chế ở cùng cô ấy, ở cùng em nhiều một chút, được không?”

“Ngọc Ngọc, bây giờ trên danh nghĩa anh với cô ấy là vợ chồng.”

Kiều Minh Húc cảm thấy cô ấy có chút cố tình gây sự, liền không nhịn được nói: “Tóm lại, anh sẽ thực hiện lời hứa với em, giấy trắng mực đen cũng đã ký, em còn sợ gì chứ? Anh cùng Mạch Tiểu Miên, bây giờ chỉ là bạn bè sống cùng một ngôi nhà thôi.”

Nghe thấy hai chữ bạn bè, trái tim Lâm Ngọc lại lạnh buốt.

“Ngọc Ngọc à.”

Kiều Minh Húc đưa tay sờ tóc cô ta, nói: “Anh cùng em có 10 năm tình cảm, chẳng lẽ em còn không tin tưởng anh sao? Anh đáp ứng với em, trong ba năm này, nhất định sẽ giữ quy tắc với cô ấy.”

“Minh Húc, không phải em không tin tưởng anh, mà em sợ anh sẽ dần dần thích cô ấy, mà quên em đi.”

Lâm Ngọc nhân cơ hội dời người lại bên cạnh anh, đưa tay ôm lấy cánh tay anh, để b** ng*c mềm mại của mình chạm vào…

“Ngọc Ngọc, đừng như vậy.”

Kiều Minh Húc lấy cánh tay cô ta xuống, ngồi cách xa cô ta một chút.

“Minh Húc, thân là bạn gái anh, chẳng lẽ em không thể đến gần anh được sao? Trước kia chúng ta thường xuyên ngồi như vậy mà.”

Đôi mắt Lâm Ngọc đầy ai oán, từng giọt nước mắt long lanh rơi xuống.

“Ngọc Ngọc, trước kia chúng ta là nam chưa lập gia đình, nữ chưa gả, nên có thể như vậy. Nhưng bây giờ, ở trong mắt mọi người, anh đã là một người đàn ông đã kết hôn. Em cũng biết, đàn ông nhà họ Kiều bọn anh, phải duy trì tác phong đức hạnh tốt đẹp, không thể ở bên ngoài ba thê bảy thiếp đực. Nếu không, sẽ phải chịu gia pháp nặng nề.

Kiều Minh Húc nhìn thấy cô ta thương tâm, bèn giải thích nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 206


Lâm Ngọc cười khổ, sau đó chủ động ngồi về chỗ cũ của cô ta.

Rõ ràng cô ta mới là bạn gái chân chính, có thể đường hoàng kéo tay anh đi rêu rao khắp thành phố.

Bây giờ, vị trí đột nhiên thay đổi, lại biến thành đôi tình nhân lén lén lút lút.

Điều này có bao nhiêu châm chọc nhỉ?

Nghĩ tới đây, tất cả tủi nhục đột nhiên xông tới, không thể nén được nữa, nước mắt tuôn ra ào ào…

Nhìn thấy cô ta đột nhiên khóc òa lên, trong lòng Kiều Minh Húc cũng chợt hốt hoảng.

Vội vàng tiến lên ôm bả vai cô ta, để cô ta dựa vào lồng ngực mình, v**t v* tóc cô ta, nói: “Ngọc Ngọc, thật xin lỗi, khiến em phải tủi thân rồi.”

“Hu hu…”

Lâm Ngọc mượn cơ hội níu lấy quần áo của anh, chôn mặt vào ngực anh, để cho mình giống như một con mèo nhỏ, nhận hết những ủy khuất, co rúc trong ngực của anh.

Mười năm tình cảm đủ khiến cho Kiều Minh Húc khi đối mặt với tiếng khóc tỉ tê của cô ta, cũng không thể lạnh nhạt được. Vì vậy, bèn mặc cho cô ta dựa vào ngực mình mà khóc.

Đột nhiên, bàn tay nhỏ bé của Lâm Ngọc luồn vào cổ áo đang mở ra một nửa kia của anh, v**t v* n** m*n c*m nhất…

Cổ nóng ran, nhanh chóng lan ra.

Lâm Ngọc nhìn thấy anh có phản ứng, liền dứt khoát vén cổ áo anh lên, dùng đôi môi ướt át hôn lên bờ ngực trần của anh, nhẹ nhàng cắn l**m…

Cơ thể Kiều Minh Húc giống như bị điện giật vậy, khẽ run rẩy, hô hấp dồn dập.

Anh không còn lý trí khi bị k*ch th*ch làm cho mê muội. Nhất là khi cúi đầu nhìn thấy miệng của Lâm Ngọc giống như một con chó con vậy, l**m cắn cơ thể mình. Tất cả những k*ch th*ch ấy trong nháy mắt liền biến mất, cảm xúc chán ghét nào đó lại sinh ra. Anh dùng sức đẩy cô ta ra…

Lâm Ngọc bất chợt không kịp đề phòng, bị anh đẩy ngã xuống đất, đầu thiếu chút nữa đụng vào góc bàn.

Kiều Minh Húc đứng lên, khẽ nhíu mày, đi vào phòng thay quần áo, thay Hán phục trên người ra, mặc lại âu phục của mình, đi ra ngoài.

“Anh đi đây.”

Anh nhìn Lâm Ngọc đang ngồi trên chiếu với vẻ mặt chán nản, nói.

“Ù.”

Lâm Ngọc cúi đầu đáp một tiếng.

Kiều Minh Húc vừa định cất bước đi ra khỏi cửa, cô ta đột nhiên đứng dậy, ôm lấy thắt lưng anh từ phía sau…

Hộng của Kiều Minh Húc chợt căng thẳng, thần kinh cũng căng theo.

“Minh Húc, đừng chê em, được không?”

Lâm Ngọc ở sau lưng anh mang theo tiếng khóc sợ hãi nói.

Cả người Kiều Minh Húc cứng đờ, lấy tay cô từ hồng mình ra, xoay người đưa tay đỡ lấy bả vai cô ta, đôi mắt đen nhánh nhìn cô ta, nói: “Ngọc Ngọc, không phải là anh chê em, chỉ là tình huống trước mắt của chúng ta, không thích hợp làm chuyện thân mật. Hôm nay trạng thái của em không tốt, về nhà nghỉ ngơi một chút đi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 207


Lâm Ngọc nâng đôi mắt đẫm lệ lên nhìn anh, hỏi: “Anh không ăn cơm cùng em sao?”

“Anh..”

Kiều Minh Húc vẫn chưa nói hết, Lâm Ngọc đã nói tiếp: “Hôm nay em một ngày còn chưa ăn gì cả, rất đói. Minh Húc à, em sẽ không làm hành động gì quá trớn với anh nữa, chỉ cần cùng anh ăn một bữa cơm là được rồi.”

Kiều Minh Húc nhìn gương mặt nhỏ nhắn vươn lệ của cô ta, trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu nói: “Được.”

Lâm Ngọc lại lộ ra dáng vẻ vui mừng, mắt long lanh nói: “Cảm ơn Minh Húc.”

Kiều Minh Húc lại một lần nữa trở lại ngồi trên chiếu, lớn tiếng gọi nhân viên phục vụ mang thức ăn tới.

Lần này Lâm Ngọc đã có kinh nghiệm, bắt đầu nhanh chóng khôi phục cảm xúc, bày ra dáng vẻ đoan trang tĩnh lặng như trước, dịu dàng giống như một đóa hoa bách hợp nhỏ nhắn vậy.

Thức ăn được đưa lên, là những món ăn mà ngày thường Lâm Ngọc thích nhất.

Kiều Minh Húc đã ăn cơm tối ở nhà xong, cũng không đói, chỉ ăn tượng trưng một chút, sau đó nhìn Lâm Ngọc ăn.

Trước kia, anh cảm thấy lối ăn của Lâm Ngọc tương đối tốt, nhìn cảnh đẹp ý vui.

Bây giờ, không biết có phải là do trong lòng không được tự nhiên hay không, mà cảm thấy cô ta ăn từng miếng nhỏ chậm như vậy, giống một chim đang mổ, trông như những thức ăn này rất khó ăn vậy.

Lại nghĩ tới dáng vẻ khi ăn của Mạch Tiểu Miên.

Cô gái dường như ăn gì cũng đều rất ngon, hơn nữa tốc độ cũng không chậm, làm cho anh cảm thấy khẩu vị cũng tốt theo, bất giác cũng ăn nhiều hơn so với bình thường.

Lâm Ngọc gắp một miếng cá bỏ vào miệng, phát hiện Kiều Minh Húc đang nhìn cô ta, liền thẹn thùng cười một tiếng. Chậm rãi bỏ miếng cá kia vào miệng nhai, sau đó từ từ nuốt

xuống.

Nhìn thấy cô ta lau son môi, đôi môi lại bị cay k*ch th*ch đỏ mọng lên, anh không nhịn được hỏi: “Khi ăn phải lau son môi đi, không cảm thấy mệt sao?”

“Ach?”

Lâm Ngọc không nghĩ tới anh lại đột nhiên hỏi như vậy, ngạc nhiên đến nỗi thiếu chút nữa nuốt cả lưỡi vào.

Cô ta cố gắng bình tĩnh, khẽ cười nói: “Phụ nữ đều phải như vậy cả, son môi em vừa lau chính là loại son cao cấp mang từ Pháp về, không có bất kỳ độc tính nào. Giả Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng còn đặc biệt thích ăn sáp bôi môi của nha hoàn cơ mà.”

“Ồ.”

Kiều Minh Húc đáp lại một tiếng, lại nhớ tới đôi môi của Mạch Tiểu Miên.

Trừ ngày cử hành hôn lễ cô phải trang điểm ra, bình thường đều thấy cô để mặt mộc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 208


Sắc môi của cô cực kỳ tốt, cho dù không thoa son cũng có màu hoa anh đào nhàn nhạt. Lúc ăn sẽ trở nên đặc biệt sáng bóng đầy đặn.

Vừa nhớ tới đôi môi của cô, Kiều Minh Húc lại cảm thấy mình có hơi khát, bèn mím môi, nuốt nước bọt.

Lâm Ngọc nhìn thấy trái cổ của anh hơn lăn lên lăn xuống, trong lòng thầm vui vẻ.

Dựa vào kinh nghiệm của bạn thân truyền lại cho cô, chỉ cần đàn ông nuốt nước bọt, trái cổ lăn lên lăn xuống, thì đồng nghĩa với việc đối phương sinh ra d*c v*ng, muốn hôn cô gái ấy, hoặc là…

Cô cho rằng Kiều Minh Húc sinh ra d*c v*ng với mình, vì vậy, lại một lần nữa gắp miếng cá nhỏ lên, đặt ở trong miệng từ từ ăn, dùng tư thế quyến rũ nhất.

Nhưng mà, rất nhanh sau đó hy vọng của cô ta lại tan vỡ.

Bởi vì Kiều Minh Húc lại không ngẩng đầu nhìn cô ta, mà lo lắng nhìn đồng hồ đeo tay, dáng vẻ không kiên nhẫn mấy.

Cô không thể làm gì khác hơn bèn hỏi: “Minh Húc, anh còn có việc gấp sao?”

Kiều Minh Húc gật đầu nói: “Anh đột nhiên quên mất, anh còn có một văn kiện quan trọng chưa xử lý xong.”

Thật ra thì anh chợt rất muốn trở về nhà nghỉ dưỡng, nhìn xem thử cô gái Mạch Tiểu Miên kia có khỏe không.

Vì vậy, bèn nói dối với Lâm Ngọc.

“Vậy à?”

Trên mặt Lâm Ngọc thoáng xuất hiện vẻ không vui, nhưng không muốn để anh cảm thấy mình là một người không hiểu chuyện, cản trở anh, nên đành nói: “Vậy anh cứ bận đi, tự em ăn cơm là được rồi.”

“Xin lỗi, Ngọc Ngọc, em ăn nhiều vào nhé.”

Kiều Minh Húc rất áy náy nói: “Lần sau sẽ cùng em ăn một bữa ăn thật hoàn chỉnh.”

“Ngày mai, được không?”

Mặt Lâm Ngọc đầy mong đợi nhìn anh hỏi.

“Ngày mai nói sau, mấy ngày này anh có hơi bận, có thể không có thời gian tới. Em cố gắng một chút, tranh thủ thiết kế cho tốt.”

Kiều Minh Húc đưa tay sờ tóc cô ta, sau đó đi ra ngoài.

Lâm Ngọc nhìn bóng dáng anh dần rời xa, trong lòng tức giận đến nỗi không có cách nào phát tiết. Cô ta cầm chặt đũa trong tay, dùng sức bẻ gãy…

Đũa gãy thành hai khúc.

Đúng như lòng của cô ta lúc này.

Kiều Minh Húc nhìn thấy Phùng Quang Hiển ở cửa.

Cô gái bên cạnh anh ấy cũng không phải là Lãnh Kiều Thi, mà là một minh tinh nhỏ ăn mặc s*x*, õng ẹo ôm cánh tay của anh ấy.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 209


“Ô Ồ, cậu chủ Kiều à, một mình tới Nhã Phong Các sao? Tiểu Miên nhà tôi đâu?”

Phùng Quang Hiển nhìn thấy anh, đôi mắt đào hoa xanh thẳm kia nheo lại, cười hỏi. Dáng vẻ tà mị bất cần đời.

“Từ lúc nào Tiểu Miên lại thành của nhà anh chứ?”

Kiều Minh Húc lạnh lùng nhìn anh ấy hỏi.

“Đợi cô ấy ly dị với anh, sẽ thành nhà tôi thôi, ha ha…”

Phùng Quang Hiển cười quái dị vài tiếng, định đưa minh tinh nhỏ kia đi vào hội sở Nhã Phong, Kiều Minh Húc ở sau lưng lành lạnh nói một câu: “Vị hôn thê của anh cũng đang ở bên trong.”

Lưng Phùng Quang Hiển hơi cứng đờ lại, sau đó không thèm để ý chút nào, quay đầu lại nói với anh: “Cô ấy sẽ không bày ra hiện tượng náo loạn như kiểu đánh ghen đến bắt tuesday đâu. Nhưng mà, nếu như anh phản bội Tiểu Miên nhà tôi, cùng người nào đó có quan hệ thân mật, tôi sẽ không ngại biến thành một người đàn ông ồn ào đầu, ha ha…”

Anh ấy cười xong, lại thân mật ôm lấy eo của minh tinh nhỏ kia, tiến vào bên trong.

Trên đường đi qua Tiêu Tương Các, anh ấy theo bản năng liếc mắt nhìn vào bên trong, thấy Lâm Ngọc đang tức giận ngồi ở bên trong. Anh ấy bèn buông minh tinh nhỏ kia ra, để cô ta ở bên ngoài đợi.

“Cô Lâm Ngọc, ngồi ở đây ăn cơm một mình đấy à?”

Trong giọng nói của Phùng Quang Hiển lộ ra vẻ giễu cợt.

Lâm Ngọc nhìn thấy là anh, bèn nhanh chóng thu hồi dáng vẻ phẫn uất cùng mất mát kia, nở nụ cười đáp: “Không phải, mới vừa ăn cùng Minh Húc, anh ấy có việc nên đi trước.”

“Ồ, cô Lâm Ngọc à, chẳng lẽ cô không biết, Kiều Minh Húc bây giờ đã là người đã có vợ, không tiện ăn cơm chung với cô được sao?”

Phùng Quang Hiển châm chọc nói.

“Cậu Phùng, anh cũng là người đã đính hôn, chẳng lẽ ngoại trừ Lãnh Kiều Thi ra, anh không thể cùng người phụ nữ khác ăn cơm được sao?”

Lâm Ngọc không yêu thế phản bác lại.

“Tôi chỉ là đính hôn thôi mà, còn chưa có kết hôn. Huống chi, dáng vẻ của tôi vẫn luôn như vậy, Lãnh Kiều Thi cũng biết rõ. Mọi người chơi với nhau cả, không có gì là không tốt.”

“Ồ, thật là hâm mộ đấy.”

Lâm Ngọc không muốn nói chuyện cùng anh ấy nữa, đối với lời nói châm chọc của Phùng Quang Hiển lập tức nói nhiều hơn vài câu.

Sau đó, lập tức đứng lên, chuẩn bị đi.

Trong nháy mắt cô ta đi ra khỏi cửa, Phùng Quang Hiển đột nhiên ở sau lưng nói: “Lâm Ngọc, chỉ cần cô dám làm ra chuyện tổn thương Tiểu Miên, tôi nhất định sẽ không tha thứ cho cô.”

Cả người Lâm Ngọc cứng đờ lại, quay đầu cười lạnh nói: “Xem ra, anh đối với Mạch Tiểu Miên kia tình cảm cũng không tệ nhỉ, anh rất thích cô ấy sao?”

“Không sai.”

Phùng Quang Hiển không hề giấu giếm chút nào.

“Ồ, nếu anh thích cô ấy như vậy, sao anh lại để cho cô ấy kết hôn với Minh Húc vậy nhỉ?”.

Tròng mắt Lâm Ngọc chuyển động, quay người lại, nhìn Phùng Quang Hiển, nói: “Cậu Phùng à, chúng ta cùng thương lượng một chuyện được không?”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 210


“Tôi không cảm thấy tôi cùng cô có thể có chuyện gì để thương lượng cả.”

“Anh nghe tôi nói trước đã.”

Lâm Ngọc ngăn cản bước chân của anh.

Phùng Quang Hiển nhìn cô ta: “Nói.”

“Anh thích Mạch Tiểu Miên, tôi yêu Kiều Minh Húc, không bằng chúng ta cùng hợp tác với nhau, để cho bọn họ ly dị, sau đó chúng ta đều được cái mình muốn, thế nào?”

Lâm Ngọc cho rằng Phùng Quang Hiển sẽ đồng ý, ai biết, anh ấy lại khinh miệt cười một tiếng, nói: “Cô cho rằng tôi sẽ can thiệp vào cuộc sống mà Tiểu Miên đã lựa chọn sao? Nếu cô ấy chọn Kiều Minh Húc, tôi sẽ chúc phúc cho cô ấy cùng anh ta trăm năm hòa hợp, hạnh phúc mãi mãi.”

“Phùng Quang Hiển, anh thật là dối trá!”

Lâm Ngọc hừ lạnh, nói: “Tôi không tin anh độ lượng như vậy.”

“Đúng là tôi không có độ lượng như vậy, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không quấy rầy hạnh phúc của người tôi thích. Còn có, Lâm Ngọc, tôi cảnh cáo cô, nếu cô dám làm ra chuyện tổn thương Mạch Tiểu Miên, tôi nhất định sẽ bắt cô trả lại gấp trăm lần!”

Phùng Quang Hiển nói xong, bèn đưa tay đẩy cô ta ra, bước nhanh ra ngoài, cùng minh tinh nhỏ kia tiến vào phòng bao Sương Các của anh ấy.

Lâm Ngọc vừa tức giận vừa đố kỵ.

Cô ta thật sự không nghĩ ra, loại người bình thường như Mạch Tiểu Miên, dáng dấp cũng không đẹp mắt bằng cô ta, còn lại làm loại nghề buồn nôn như pháp y đó, vậy thì tại sao ngay cả Phùng Quang Hiển cũng thích cô chứ?

Cô ta càng nghĩ càng cảm thấy bất an.

Từ hội sở Nhã Phong đi ra, Kiều Minh Húc nhanh chóng lái xe trở về nhà nghỉ phép gần bờ biển.

Ánh đèn nhàn nhạt trong căn phòng dưới bầu trời đen bỗng nhiên làm anh sinh ra một loại cảm giác ấm áp khi trở về nhà.

Anh dừng xe, không kịp chờ đợi mà đẩy cửa đi vào trong nhà, nhìn xung quanh lầu một một vòng, rồi trực tiếp lên lầu hai.

Cửa phòng không đóng, cũng không có bất kỳ tiếng động nào.

Anh đi vào, nhìn thấy Mạch Tiểu Miên đang ôm lấy chiếc chăn bông màu xám của anh, trong tay còn cầm một quyển sách, dựa lưng vào đầu giường, nhắm hai mắt lại, chắc là đã ngủ rồi.

Ánh đèn mờ ảo đầu giường như rơi trên đôi gò má cô, làm hiện lên một vẻ đẹp tĩnh lặng.

Đôi môi đỏ mọng của cô hơi hé mở…

Trong nháy mắt Kiều Minh Húc lại cảm thấy khát nước,

Anh không nhịn được rón rén tiến đến, ngồi ở mép giường ngắm gương mặt cùng đôi môi của cô.

Nhìn một lúc, ngón tay lập tức vô thức đưa ra, nhẹ nhàng v**t v* đôi bờ môi ấy…

Mềm mại, trơn bóng, lại như mang theo một ma lực thần kỳ gọi anh phải thăm dò một chút mùi hương ở trong đó…
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 211


Anh nhẹ nhàng cúi đầu lại gần, mang theo vẻ khẩn trương cùng khát vọng.

Môi nhẹ nhàng chạm vào môi cô…

Giống hệt như bị chạm điện vậy, kh*** c*m sung sướng nào đó nhanh chóng lan tỏa toàn thân.

“A.”

Vốn Mạch Tiểu Miên đang ngủ, bỗng nhiên nằm mơ thấy thật nhiều rắn bò về phía cô, thậm chí còn có một con bò lên mặt cô, muốn chui vào trong miệng cô. Cô lập tức kinh hoảng kêu lên, tay kia cũng vô thức dùng sức vỗ mạnh.

“Bốp.”

Một tiếng tát vang dội kêu lên trong căn phòng yên tĩnh.

Kiều Minh Húc bị đáy đến hoa cả mắt, đứng không vững, lảo đảo ngồi dưới đất, gò má đau rát.

Mạch Tiểu Miên từ trong mơ tỉnh lại, mở mắt nhìn mép giường một chút, phát hiện không có bất kỳ con rắn nào cả, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nói: “Hóa ra là gặp ác mộng.”

Tiếp đó, cô lại nhìn thấy Kiều Minh Húc cực kỳ chật vật ngồi dưới đất, trên gò má trái có dấu tay năm ngón đỏ rực, lập tức kinh ngạc hỏi: “Anh sao vậy? Ai đánh anh?”

Nói xong, cô liền đưa tay sờ gò má của Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc tức giận đẩy tay cô ra, tức giận hét lên: “Mạch Tiểu Miên, em đây là cố ý giả vờ không biết, hay là thật sự không biết vậy hả?”

“Tôi biết gì cơ?”

Mạch Tiểu Miên mới vừa từ cơn ác mộng tỉnh lại, còn chưa kịp hoàn hồn, đầu óc cũng không nhanh nhạy lắm, quả thực không nghe rõ ý tứ trong lời nói của Kiều Minh Húc.

Nhìn thấy dáng vẻ mờ mịt vô tội của cô, Kiều Minh Húc thật sự có cảm giác như người cầm mất vàng vậy, khổ sở đến không nói ra lời.

“Không có gì.”

Anh cười khổ sờ vào gương mặt đau rát của mình.

Cô gái chết bầm này, ra tay thật là độc ác mà!

“Nhưng anh bị người ta đánh mà?”

Mạch Tiểu Miên cưỡng ép lấy bàn tay đang che mặt của anh xuống, thấy gò má kia sưng đỏ, trái tim chợt giống như bị người ta tát mạnh vậy, cơn giận từ đầu bỗng nhiên xuất hiện, nói: “Rốt cuộc là ai đánh anh vậy? Nói cho tôi biết, tôi đi phế hai bàn tay của hắn ta!”

Nhìn thấy dáng vẻ vừa tức giận vừa đau lòng của cô, nụ cười khổ trên mặt của Kiều Minh Húc càng thêm sâu.

Thấy anh ngậm miệng không nói hung thủ là ai, Mạch Tiểu Miên cho rằng người đánh anh là một người quyền cao chức trọng, ngay cả Kiều Minh Húc cũng không dám lên tiếng. Giọng điệu tức giận của cô cũng hơi đèn nén lại, nói: “Nếu như người này rất lợi hại, vậy thì tôi sẽ lặng lẽ theo đuổi hắn ta, thừa dịp hắn ta không chú ý mà dùng bao bố trùm đầu hắn lại, đánh cho hắn một trận. Sau đó sẽ nhanh chóng rời đi, khiến hắn ta không bắt được hung thủ đâu.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 212


Kiều Minh Húc đầu đầy hắc tuyến, nói: “Mạch Tiểu Miên, em xem phim cảnh sát hình sự nhiều quá rồi đấy, người đánh tôi xa tận chân trời gần ngay trước mắt đấy.”

“Xa tận chân trời gần ngay trước mắt sao?”

Mạch Tiểu Miên suy nghĩ một lúc, sau đó rất coi thường nói: “Kiều Minh Húc, ý anh là quỷ đánh người sao? Tuy nhiên, anh đừng quên, tôi là một người theo chủ nghĩa duy vật, nghề nghiệp là pháp y. Cho tới bây giờ tôi chỉ thấy tử thi, chứ chưa từng thấy qua hồn ma quỷ gì.”

Kiều Minh Húc ngay cả xem thường cũng lười trưng ra, không nói gì từ dưới đất đứng lên, muốn đi ra ngoài.

“Này này này, Kiều Minh Húc, anh đứng lại!”

Mạch Tiểu Miên cảm giác thái độ của anh không đúng lắm, bèn kêu lên.

“Làm gì?”

Kiều Minh Húc tức giận quay đầu lại hỏi.

“Anh thật sự không chịu nói cho tôi là ai đánh sao? Anh yên tâm đi, tôi mới vừa nói rồi, chắc chắn sẽ đi trả thù cho anh, cũng sẽ không hành động làm đắc tội người không nên đắc tội đâu.”

Mạch Tiểu Miên vội vàng nói.

“Được rồi, vậy tôi nói.”

Kiều Minh Húc một lần nữa quay lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cố.

Mạch Tiểu Miên bị nhìn chằm chằm sợ hãi, cảm thấy có một loại dự cảm bất thường, khẩn trương hỏi: “Là ai?”

“Là em!”

Hai chữ đó, giống như là tố cáo vậy.

“Hả?”

Mạch Tiểu Miên kinh ngạc đưa tay che mặt mình lại, cặp mắt trợn to nhìn anh, hỏi lại: “Tôi… làm sao có thể đánh anh được?”

“Sự thật chính là em đánh!”

Kiều Minh Húc chỉ vào năm ngón tay đỏ rực trên gương mặt mình, nói: “Không tin thì em thử ước lượng xem, có phải kích thước của tay em không?”

“Để tôi xem thử.”

Mạch Tiểu Miên không tin nổi đưa tay ra, trùm lên dấu tay trên mặt anh.

Gò má Kiều Minh Húc bị cô chạm vào, trong nháy mắt liền cảm thấy không đau nữa. Toàn thân dâng trào cảm giác vui sướng khác thường, rất muốn tay cô dừng lại trên đó lâu hơn.

Mạch Tiểu Miên không phát hiện ra sự khác thường nhỏ đó của anh, mà vô cùng nghiêm túc so năm ngón tay của mình với dấu vết trên mặt anh. Dựa vào kinh nghiệm giám định của cô, không hề nghi ngờ gì nữa, hoàn toàn trùng khớp.

Mà cô, thật sự chính là hung thủ đánh anh.

Cô cố gắng nhớ lại cảnh tượng trong cơn ác mộng vừa rồi, hình như cô đã dùng sức đập con rắn muốn bò leo mặt cô…

Chẳng lẽ bởi vì như vậy mà lỡ tay đánh anh sao?

“Pháp y Mạch thân yêu của tôi, kết quả giám định của em thế nào?”

Kiều Minh Húc giễu cợt hỏi.

Mạch Tiểu Miên đỏ mặt, le lưỡi một cái, sau đó cưỡng từ đoạt lý nói: “Không sai, sau khi trải qua giám định, đúng là tôi đánh. Nhưng mà Kiều Minh Húc là, anh không có chuyện gì sao lại gần tôi thể làm gì? Tôi chỉ là ở trong mộng đánh rắn mà thôi, ai ngờ lại đánh tới anh cơ chứ?”.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 213


“Trong mộng đánh rắn sao? Chẳng lẽ em nằm mơ thấy rắn à?”

Trên mặt Kiều Minh Húc bỗng nhiên xuất hiện một nụ cười đểu không có ý tốt.

“Đúng vậy, tôi nằm mơ thấy rắn đấy, có vấn đề gì sao?”

“Có.”

“Nói.”

“Tôi không nói đấy, ha ha!”

Kiều Minh Húc không biết tại sao, bỗng nhiên rất vui vẻ cười quái dị một tiếng.

“Nói mau!”

Mạch Tiểu Miên thấy anh như vậy, cảm giác giấc mơ này có ẩn tình gì đó, bèn lập tức truy hỏi.

“Không muốn nói đấy.”

“Nói nhanh nào!”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của anh, liền gấp đến muốn điên, thật muốn bóp cổ anh để bắt anh nói mà.

“Không nói đấy, tôi không nói, em có thể làm gì tôi chứ?”

Kiều Minh Húc thấy bộ dạng gấp gáp của cô trông rất khôi hài, bèn quân sự đau đớn trên mặt, tiếp tục trêu chọc cô.

“Được rồi, không nói thì không nói, tôi ngủ.”

Kết quả Mạch Tiểu Miên không để anh được như ý, không tiếp tục nóng vội truy hỏi nữa, mà ủ rũ cúi đầu, dáng vẻ giơ tay buông vũ khí đầu hàng. Người trực tiếp chui vào trong chăn, trùm đầu ngủ.

Loại cảm giác này, giống như đang diễn xuất đến cao trào, đột nhiên lại bị đạo diễn kêu ngừng, khiến Kiều Minh Húc cực kỳ khó chịu.

“Này, Mạch Tiểu Miên!”

Anh đưa tay kéo chăn bông cô đang đắp trên người xuống.

Kết quả lại bị cô níu chặt, làm thế nào cũng không kéo được, anh bèn thuận tay vỗ vào mông cô một cái.

Mạch Tiểu Miên bị vỗ mông, chợt giống như có dòng điện chạy qua, lập tức lăn đến bên kia giường, thò đầu ra, bất mãn nói: “Kiều Minh Húc, đừng táy máy tay chân, được chứ?”

“Em ngủ trên giường của tôi, đắp chăn bông của tôi đấy.”

“Còn thế nữa à. Thật không nhìn ra, người có vẻ ngoài đẹp trai cao lớn tuấn tú như anh, lại cất giấu lòng dạ hẹp hoài để người ta phải khinh bỉ thế đấy.”

Mạch Tiểu Miên nói xong, liền lấy chăn bông bọc trên người mình ném cho anh, sau đó lăn một vòng, trực tiếp lăn xuống đệm lót ngủ dưới sàn nhà của cô. Động tác kia cực kỳ lưu loát, khiến Kiều Minh Húc phải trợn mắt há hốc mồm khi nhìn thấy.

Cô gái chết bầm này…

Mạch Tiểu Miên lại kéo chăn bông của mình lên, nhắm mắt tiếp tục giả bộ ngủ.

“Này này này, Mạch Tiểu Miên.”

Kiều Minh Húc phát điện kêu lên.

Mạch Tiểu Miên buồn bực không nói lời nào, hoàn toàn ra vẻ không nghe thấy, trả thù anh không chịu nói cho cô biết ý nghĩa của giấc mơ kia, rồi lại còn hẹp hòi đuổi cô xuống giường.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 214


“Được rồi, em thắng!”

Kiều Minh Húc đối với cô hoàn toàn không có cách nào cả.

“Vậy anh nói cho tôi biết, mơ thấy rắn nghĩa là thế nào?”

Mạch Tiểu Miên từ trong chăn thò đầu ra, đáy mắt lóe qua sự giảo hoạt khi được như ý.

“Em tự mình đi hỏi Độ Nương xem, Phật Lạc Y Đức nói thế nào.”

Kiều Minh Húc nói.

“Lười hỏi Độ Nương, anh trực tiếp nói cho tôi đi.”

“Tôi trực tiếp nói cho em, em sẽ ngại đấy. Em vẫn nên hỏi Độ Nương đi, các em là bạn thân mà.”

“Độ Nương không phải là bạn thân của tôi, Cốc Ca mới là bạn thân nam giới của tôi.”

“Vậy thì em hỏi Cốc Ca.”

Kiều Minh Húc phát hiện, Mạch Tiểu Miên càng ngày càng giống một đứa trẻ vô lối.

Thật khó mà tin tưởng, loại người l* m*ng vô lối giống như cô, sao lại đi làm pháp y cơ chứ? Hơn nữa còn làm xuất sắc được cơ đấy!

“Không! Tôi không muốn hỏi Cốc Ca của tôi, tôi chỉ muốn hỏi chồng tôi thôi.”

Mạch Tiểu Miên trừng mắt nhìn anh, để cho âm thanh trở nên ỏn ẻn nổi cả da gà, nói: “Chồng à, người ta muốn anh nói cho người ta biết cơ mà.”

Giọng điệu ấy cô vừa nghe cũng thấy buồn nôn đến nỗi phải run lên.

Kiều Minh Húc cũng run lên, tuy nhiên, nghe vào trong tai anh, lại cảm thấy vui sướng, bèn không nhịn được nói: “Dựa vào giải thích của Phật Lạc Y Đức, phụ nữ mơ thấy rắn, nghĩa là trên phương diện nào đó bị kiềm chế, muốn được thỏa mãn.”

Nói xong, anh cảm giác bên tại mình hơi nóng lên, nơi nào đó cũng cứng rắn.

“Phương diện nào đó?”

Cho dù cô đã đọc rất nhiều sách chuyên môn về pháp y thì một cô gái trong trắng thuần khiết như Mạch Tiểu Miên quả thực không có cách nào lĩnh ngộ được phương diện nào đó mà anh nói rốt cuộc là phương diện nào. Vì vậy, lập tức khiêm tốn không ngại phát huy học hỏi, hỏi tiếp.

“Mạch Tiểu Miên, em thật sự không biết, hay là giả vờ không biết đấy?”

Kiều Minh Húc tức giận nói.

“Anh nói mơ hồ như vậy, rốt cuộc tôi có thể biết được cái gì chứ? Tôi cũng không phải là con giun đi trong bụng anh.”

Giọng điệu của Mạch Tiểu Miên cũng lớn hơn, nói: “Người như anh thật đúng là khó hiểu mà.”

“Được rồi.”

Kiều Minh Húc cũng không muốn tranh cãi với cô nữa, liền không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lại nói: “Dựa vào phân tích của Phật Lạc Y Đức, phụ nữ mơ thấy rắn, là tính dục bị kiềm chế, muốn được thỏa mãn.”

Nói xong, cả gương mặt anh cũng đỏ lên, lập tức cảm thấy vị trí nào đó trên cơ thể như muốn bành trướng lên, vội vàng trốn chạy ra khỏi phòng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 215


Chương 215

Đầu tiên Mạch Tiểu Miên hơi ngẩn ra, sau đó cười to, nói: “Ha ha, Kiều Minh Húc, nói chữ dục thôi cũng sẽ khiến anh đỏ mặt à. Hóa ra anh lại trong sáng như vậy!”

Kiều Minh Húc ở bên ngoài nghe thấy những lời này, bèn thở hổn hển quay trở lại, nói: “Mạch Tiểu Miên, là một người phụ nữ, nói đến chữ dục, em không có cảm giác gì sao, cứ ph*ng đ*ng như vậy?”

“Ôi chà!”

Mạch Tiểu Miên rất khinh thường nói: “Khổng tử đã nói rồi, thực sắc tính dã. Huống chỉ, chúng ta đều là nam nữ trưởng thành. Nói đến chữ dục có gì mà mắc cỡ cơ chứ? Càng không liên quan gì đến từ ph*ng đ*ng cả.”

Kiều Minh Húc không nói lời nào nhìn cô, một lần nữa lại đi ra ngoài, chuẩn bị đi tắm rồi ngủ.

Lần này, Mạch Tiểu Miên cũng không gọi anh lại.

Anh vừa đi, Mạch Tiểu Miên liền đưa tay lấy điện thoại di động tới, bắt đầu tìm kiếm giải mã về giấc mơ thấy rắn như Kiều Minh Húc nói lúc nấy.

Quả nhiên đúng theo như lời anh nói.

Cô đưa tay sờ gương mặt đỏ rực của mình, chẳng lẽ mình tuổi đã cao, thật sự bắt đầu bị kìm nén à?

Điều này cũng chỉ là hiện tượng sinh lý bình thường thôi, kìm nén thì kìm nén vậy.

Kiều Minh Húc tắm xong, mặc một bộ đồ ngủ màu đen rộng thùng thình đi vào, tóc còn mang theo hơi ẩm, cổ áo rộng mở làm bờ ngực màu lúa mạch hơi lộ ra…

Lúc này Mạch Tiểu Miên đang suy nghĩ về vấn đề kiềm chế, nhìn thấy anh đi vào, liền không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.

Trong lòng đang suy nghĩ, nếu như anh thật sự là chồng mình, mà không phải là trên danh nghĩa, chắc hẳn cô không cần phải kìm nén như vậy.

Đè anh xuống, sau đó lập tức xử ngay tại chỗ là được rồi.

Cô vì cái suy nghĩ hoang đường này của mình mà sợ ngây người.

Kiều Minh Húc thấy cô nhìn chằm chằm mình như vậy, sau đó lại bày ra vẻ mặt lạ lùng, dường như kinh ngạc đến ngây người…

Điều này khiến anh bắt đầu xuất hiện chút cảm giác không tự tin lắm, cho rằng trên người mình có chỗ nào không ổn, bèn cúi đầu kiểm tra.

Không phát hiện thấy gì cả.

“Này, Mạch Tiểu Miên!”

Kiều Minh Húc đến gần cô, đưa chân đá vào cái chân đang đặt bên ngoài chăn của cô, nói: “Người phụ nữ phải kìm nén kia, có phải nhìn thấy tôi đẹp trai quá, nên tà tâm trỗi dậy không?”

“Tôi nhổ vào ấy!”

Mặc dù Mạch Tiểu Miên bị anh nói trúng tim đen, nhưng vẫn rất mạnh miệng nói: “Cho dù tôi có đè anh xuống, cũng sẽ không nổi tà tâm với anh đâu. Cho dù tôi có nổi tà tâm thì kinh nguyệt của tôi cũng không cho phép.”

“À, hóa ra chỉ là do kinh nguyệt không cho phép mà thôi.”

Kiều Minh Húc nhún vai, đưa đôi chân dài của anh ra, trực tiếp bước qua người cô rồi lên giường.

Vốn dĩ anh muốn thông qua loại phương thức này miệt thị Mạch Tiểu Miên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 216


Chương 216

Nhưng không ngờ, áo ngủ rộng thùng thình của anh ở giữa chỉ dùng một cái thắt lưng. Khi bước chân quá lớn sẽ làm cho vạt áo kia mở rộng ra, khiến cho Mạch Tiểu Miên đang nằm liếc mắt đã nhìn thấy hai cái bắp đùi thon dài, thẳng tới gốc rễ màu đen kia của anh…

Mạch Tiểu Miên cảm thấy huyết dịch toàn thân như sôi trào, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.

Kiều Minh Húc không rõ chân tướng bước lên giường, đầu dựa vào thành giường, xoay mặt liếc mắt nhìn Mạch Tiểu Miên. Nhìn thấy gương mặt đỏ rực của cô, vô cùng không bình thường, bèn khẩn trường cúi người đưa tay sờ trán cô, nói: “Sốt sao?”

Anh cúi người, vừa vặn làm cảnh xuân lộ ra, toàn bộ b* ng*c to lớn phơi bày trước mắt Mạch Tiểu Miên ở khoảng cách gần..

Máu huyết của Mạch Tiểu Miên như phụt ra, mặt càng thêm đỏ, bị bàn tay mát lạnh của anh sờ trán. Cô vô cùng khẩn trương siết chặt chăn, lắc đầu nói: “Không…Không có…”

“Sao lại nóng như vậy chứ? Không được, để tôi đi tìm nhiệt kế đo thử. Vốn em đã ngốc rồi, nếu sốt làm cháy hỏng đầu óc biến thành ngớ ngẩn thì tôi không biết nên làm gì cho.

phải đây”

Kiều Minh Húc nhanh chóng từ trên giường xuống, một lần nữa bước qua người Mạch Tiểu Miên.

Cảnh xuân dưới áo ngủ một lần nữa lại bại lộ dưới mắt cô.

Kiều Minh Húc chạy thình thịch xuống lầu, tìm nhiệt kế trong hòm thuốc, sau đó lại chạy lên lầu. Anh lại nhìn thấy Mạch Tiểu Miên không có ở trên sàn nhà, chỉ nghe thấy.

trong phòng tắm có tiếng nước chảy.

Anh đợi một lúc, còn chưa thấy cô đi ra, liền gõ cửa hỏi: “Mạch Tiểu Miên, em có khỏe không? Không té xỉu đấy chứ?”

“Tôi không sao.”

Mạch Tiểu Miên ở bên trong dùng nước lạnh rửa khuôn mặt đỏ bừng của mình, Nét đỏ trên mặt cuối cùng cũng vơi bớt.

Cô nhìn đôi mắt mơ màng của người phụ nữ trong gương, cảm thấy rất buồn cười.

Trước kia, cô cảm thấy Diệp Mai vừa nhìn thấy những anh chàng đẹp trai liền bày ra đôi mắt si mê rất buồn cười. Bây giờ cô lại cũng thay đổi thành bộ dáng này, đoán chừng Phật Lạc Y Đức nói không sai. Tính dục của cô thật sự bị kìm nén, tuổi đã cao, bắt đầu tư xuân rồi.

“Mạch Tiểu Miên, em ở bên trong làm gì lâu quá vậy?”

Kiều Minh Húc lại ở bên ngoài gõ cửa hỏi.

“Đi ra ngay đây.”

Mạch Tiểu Miên lấy khăn lông, lau nước trên mặt, sau đó đẩy xe lăn ra mở cửa.

Kiều Minh Húc cẩn thận nhìn cô kiểm tra trên dưới một phén, phát hiện trên tóc cùng trán cô ẩm ướt, trên mặt còn có hơi ẩm ướt, bèn nghi ngờ hỏi: “Vừa rồi em mới rửa mặt sao?”

“ừ”

“Em sẽ không đần đến nỗi cho rằng rửa mặt có thể hạ nhiệt độ đấy chứ?”

Kiều Minh Húc lại một lần nữa đưa tay sờ trán cô.

rán hơi lạnh, không còn nóng như vừa rồi nữa.

Chuyện này làm cho anh càng khẩn trương hơn.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 217


Chương 217

‘Thân thể một người nếu lúc nóng lúc lạnh, chắc chắn sau đó sẽ sốt cao.

“Tôi không lên cơn sốt.”

Mạch Tiểu Miên đẩy tay anh ra, không dám đối mặt với anh.

“Không lên cơn sốt mới là lạ ấy.”

Kiều Minh Húc khom người, bế cô lên.

Mạch Tiểu Miên vừa mới hạ nhiệt, bây giờ máu huyết trên người lại bắt đầu sôi trào. Trái tim nhỏ bé kia của cô, thật sự có thể dùng từ hươu nai chạy loạn để hình dung. Trực.

tiếp nhảy loạn xạ, âm thanh lớn đến nỗi chính cô cũng có thể nghe thấy. Hô hấp gần như rơi vào trạng thái nghẹt thở, vì vậy trông có vẻ thở hổn hển rất khó khăn.

Điều này làm Kiều Minh Húc càng cho rằng cô đang bị bệnh, dẫn đến hô hấp cùng nhịp tim đập hỗn loạn.

“Tôi không lên cơm sốt.”

Mạch Tiểu Miên đối với tình huống của mình lúc này lại rất rõ ràng, bèn nói với Kiều Minh Húc lại một lần nữa.

“Có lên cơn sốt hay không cũng không phải do em định đoạt, đo thân nhiệt nào!”

Kiều Minh Húc không để cô nói nữa, trực tiếp cầm cánh tay cô lên, nhét nhiệt kế vào nách cô, sau đó để cho cô kẹp chặt lại.

Mạch Tiểu Miên vô cùng bất đắc dĩ phải thuận theo.

Rõ ràng không lên cơn sốt, lại bị kẹp bằng một cái nhiệt kế lạnh lẽo, chuyện này thật sự cực kỳ quái dị.

“Đừng lộn xộn, kẹp nhiệt kế vào, tôi đi ra ngoài rót cho em một ly nước nóng.”

Kiều Minh Húc dùng giọng điệu ra lệnh nói.

Mạch Tiểu Miên le lưỡi, nhìn thấy anh đi ra ngoài, bèn hơi buông lỏng tay một chút.

Rất nhanh Kiều Minh Húc đã bưng một ly nước nóng tiến vào, đưa cho cô.

“Cảm ơn”

Mạch Tiểu Miên dùng tay không kẹp nhiệt kế nhận lấy ly nước rồi uống.

“Khụ khụ khụ.”

Có lẽ do quá lúng túng khẩn trương, cô uống có hơi vội nên bị sặc, sau đó liền ho khan dữ dội.

Kiều Minh Húc vội vàng lấy ly nước ra khỏi tay cô, đưa tay võ lưng giúp cô thuận khí, hắng giọng nói: “Uống có một ly nước thôi cũng sặc cho được, đúng là ngốc chết mà!”

Lúc này Mạch Tiểu Miên cũng cảm thấy mình đúng thật là một kẻ ngốc mà.

Bởi vì đột nhiên ho khan kịch liệt nên nhiệt kế kẹp ở nách của cô cũng không biết đã bị tuột xuống rơi ở đâu rồi.

“Nhiệt kế của tôi.”

Cô vội vã giữ quần áo, nhiệt kế không biết đã rơi ở đâu, lại sợ mình vô tình đè hỏng nên cũng không dám cử động, để cho Kiều Minh Húc hỗ trợ tìm.

Kiều Minh Húc tiến lên tìm giúp cô, nhiệt kế nhỏ kia giống như đột nhiên trốn đi vậy, tìm thế nào cũng không được.

“Em đứng lên nhìn thử xem.”

Kiều Minh Húc nói với cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 218


Chương 218

Mạch Tiểu Miên ở trên giường cẩn thận đứng lên.

Nhiệt kế liền rơi ra từ trong quần áo của cô, rớt xuống mặt đất.

Nhiệt kế thủy ngân lập tức gãy thành hai khúc.

Mạch Tiểu Miên cẩn thận nhìn một chút, nói với Kiều Minh Húc: “Thủy ngân có độc, anh đừng lộn xộn.”

Kiều Minh Húc không để ý tới cô, mà dùng khăn giấy cẩn thận nhặt nhiệt kế vỡ kia lên, nói: “Thủy ngân vẫn còn ở bên trong, không sao đâu.”

Mạch Tiểu Miên thở phào nhẹ nhõm, tỏ ý nói anh mau ném đi.

Kiều Minh Húc đi ra ngoài vứt nhiệt kế vào thùng rác, sau đó đi vào, có chút chau mày lo lắng nói: “Đã hết nhiệt kế mất rồi, không biết thân nhiệt của em bây giờ thế nào, hay.

là chúng ta tới bệnh viện đi.”

“Tôi không có lên cơn sốt, thật sự không sốt đâu!”

Mạch Tiểu Miên lại một lần nữa nhấn mạnh nói.

“Mới vừa rồi còn nóng như vậy cơ mà, sao lại không sốt được cơ chứ?”

Kiều Minh Húc lại đưa tay đặt lên trán cô, phát hiện nhiệt độ bình thường, lại càng thêm lo lắng nói: “Nhiệt độ cơ thể của em lúc cao lúc thấp, không bình thường đâu. Chắc: chản có chuyện gì đó rồi, vẫn nên đi bệnh viện để cho bác sĩ kiểm tra một chút.”

“Tôi thật sự không sốt mà, mới vừa rồi tôi đỏ mặt là vì…

Mạch Tiểu Miên chỉ nói một nửa liền dừng lại.

Cô cũng không thể nói với anh, cô là vì nhìn thấy cảnh xuân dưới áo ngủ của anh mà bị vậy chứ?

Thật sự quá mất mặt!

“Bởi vì sao?”

Kiều Minh Húc nhìn thấy gương mặt cô rất nhanh lại đỏ lên như đốt, trong đôi mắt đen nhánh như mực kia lại tỏa sáng rạo rực, có chút gì đó thẹn thùng muốn nói lại thôi. Giống hệt một đóa hoa sen e thẹn trong nước vậy.

Tuy nhiên, lúc này anh lại không có lòng dạ nào mà thưởng thức vẻ đẹp này của cô.

Anh nghĩ rằng cô lại lên cơn sốt rồi, cho dù thế nào cũng phải đi bệnh viện thôi.

Vì vậy, anh cũng lười nhiều lời cùng cô, trực tiếp đưa tay ra ôm lấy cô.

“Anh muốn ôm tôi đi đâu vậy?”

Mạch Tiểu Miên khẩn trương hỏi.

“Bệnh viện.”

“Không đi.”

“Không đi cũng phải đi! Lỡ như em sốt thành kẻ ngốc, tôi không biết làm thế nào để ăn nói với cha mẹ em đâu.”

“Tôi không lên cơn sốt…”

Mạch Tiểu Miên kêu thảm.

“Sao lại không sốt cơ chứ? Toàn thân cũng nóng đây này.”

“Toàn thân tôi đều nóng, đó là bởi vì…”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 219


Chương 219

Mạch Tiểu Miên vì không muốn đến bệnh viện làm trò hè, bèn dứt khoát mặc kệ nói thẳng: “Mới vừa rồi cảnh xuân của anh bị lộ ra, bị tôi nhìn thấy mồn một…”

Nói xung, cô khó xử đến nỗi muốn tìm một cái lỗ trên mặt đất mà chui vào.

Bàn tay ôm cô của Kiều Minh Húc cứng đờ lại, mặt cũng hơi nóng lên.

Anh đặt Mạch Tiểu Miên xuống, giả bộ bày ra dáng vẻ trêu đùa nói: “Ý em nói là, em bị tôi quyến rũ, khiến cho máu huyết trong người sôi trào phát sốt sao?”

Mạch Tiểu Miên mắc cỡ vùi đầu vào trong gối, nói: “Anh có thể nghĩ như vậy cũng được.”

“Xem ra, em thật sự là bị kìm nén quá độ.”

Kiều Minh Húc nhìn thấy cơ thể thon thả yểu điệu ở trên giường kia của cô, cái mông tròn trịa lộ ra, trong nháy mắt cũng có cảm giác máu huyết sục sôi, nơi nào đó giống như một cây dù ngẩng đầu dựng đứng lên vậy…

Anh vội vàng tiến vào bên trong phòng tắm, khóa trái cửa, c** q**n áo ra, khỏa thân. Sau đó chìm toàn bộ cơ thể vào trong bồn nước lạnh băng…

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy Kiều Minh Húc từ trong phòng tắm đi ra, bèn nghỉ ngờ hỏi: “Mới vừa anh đi tắm sao?”

“Anh sạch sẽ đến nỗi một buổi tối phải tắm hai lần à?”

“Không đến nỗi đó.”

Kiều Minh Húc cất bước lên giường, có hơi lười biếng dựa vào đầu giường, nhàn nhạt nói.

“Mới vừa rồi rõ ràng là anh tắm hai lần.”

Mạch Tiểu Miên khẳng định.

“Tình huống đặc biệt.”

Kiều Minh Húc nhớ lại tình huống vừa rồi, bên tai lại hơi đỏ lên một chút.

“Tình huống đặc biệt sao?”

Mạch Tiểu Miên cố ý le lưỡi, nói: “Anh đừng nói với tôi là đàn ông cũng tới kỳ kinh nguyệt đấy nhé.”

“Cút”“

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô, nói: “Biết mà còn hỏi.”

Mạch Tiểu Miên trông thấy anh nhắc tới kinh nguyệt lại đỏ mặt, lập tức cảm thấy thú vị, cố ý chớp mắt hỏi: “Cái gì gọi là biết mà còn hỏi chứ? Chẳng lẽ đàn ông thực sự sẽ đến kỳ kinh nguyệt sao?”

“Dù gì em cũng là một pháp y, hơn nữa còn là một pháp y ưu tú, lại hỏi vấn đề thiểu năng này sao. Nếu như đàn ông có kinh nguyệt, vậy thế giới này cần phụ nữ để làm gì?”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô nói.

“Ha ha…”

Mạch Tiểu Miên cười to, nói: “Nếu như đàn ông các anh có thể có kinh nguyệt, có thể tự mình mang thai sinh con, vậy thế giới này trở thành Nam Quốc mất rồi. Vậy thì nhàm chán quá.”

“Nói cũng phải.”

Kiều Minh Húc cũng không phản bác lại lời của cô, mà gật đầu phụ họa.
 
Back
Top Bottom