Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 180


“Cho dù tôi là một người vợ trên danh nghĩa của anh cũng không thể ngồi trên ghế phụ bên cạnh, anh phải cho tôi một lý do hợp lý mới được.”

Mạch Tiểu Miên kiên quyết cho rằng, anh không chịu để cô ngồi ở ghế phụ bên cạnh, chắc chắn là vì đó là vị trí của Lâm Ngọc.

“Theo điều tra của chuyên gia, lúc xảy ra tai nạn xe cộ, tài thể theo bản năng sẽ tự bảo vệ mình, tránh nguy hiểm. Mà chỗ ngồi bên cạnh tài xế sẽ trở thành vị trí nguy hiểm nhất.”

Kiều Minh Húc đáp.

Nghe anh nói như vậy, lòng Mạch Tiểu Miên chợt trở nên khác lạ.

Đúng vậy, cô cũng đã từng giám định qua hiện trường tai nạn xe cộ vài lần, thương vong tương đối lớn. Mà thường chính là vị trí ngồi kế bên ghế tài.

Tuy nhiên, cô cũng không để ý chuyện này lắm, bình thường ngồi xe người khác vẫn tương đối thích ngồi ở ghế phụ hơn. Dù sao tầm mắt cũng tương đối rộng rãi, thoải mái hơn.

Còn về phần tai nạn xe cộ nguy hiểm kia, tỷ lệ xảy ra rất nhỏ.

Nhưng không ngờ, mỗi lần Kiều Minh Húc yêu cầu cô không ngồi ở ghế phụ, lại không phải vì vị trí đó là của Lâm Ngọc, mà là vì nghĩ đến an toàn của cô.

Cô cũng hơi cảm động.

Còn chuyện Kiều Minh Húc có phải vì không để cô ngồi ở vị trí của Lâm Ngọc mà giải thích bài bản vậy hay không, cô cũng lười tra hỏi, cũng không yêu cầu ngồi ở bên cạnh ghế tài nữa.

Xe trở lại nhà họ Kiều, lúc dừng xe lại, đã phát hiện cô nhóc Kiều Mai Kim đứng sẵn ở một bên.

Cô còn chưa mở cửa ra, Kiều Mai Kim đã mở cửa ra trước, mặt đầy kích động kêu la: “Chị dâu, cuối cùng chị cũng về nhà rồi! Mai ra đây, em muốn chơi với chị!”

MK, chân của chị dâu em bị thương, không thể tùy ý đi lại được.

Kiều Minh Húc vừa nói, vừa mở cốp xe ra, lấy xe lăn, sau đó đẩy Kiều Mai Kim sang một bên, trực tiếp ôm Mạch Tiểu Miên từ trong xe ra, đặt ngồi lên xe lăn.

“Oa oa oa! Anh à, anh thật sự đúng là yêu thương chị dâu nhỉ? Ngày hôm qua em xem video kia, còn tưởng rằng em bị hoa mắt nữa chứ, hóa ra thật sự là anh sao?”

Kiều Minh Húc cực kỳ khoa trương kêu lên.

“Con nhóc thối này, ngay cả anh trai em mà cũng không nhận ra?”

Kiều Minh Húc cực kỳ trìu mến đưa tay quệt lên cái mũi nhỏ của Kiều Mai Kim.

“Thật không nhận ra đấy, anh chưa từng ôm em, mà lại ôm chị dâu. Em ghen đấy nhé.”

“Em có gì tốt mà ôm chứ, gầy trơ xương, ôm không thoải mái chút nào.”

“Vậy ý của anh là, chỉ có ôm chị dâu mới thoải mái sao. Ồ, em biết rồi, anh cứ ôm chị dâu đi. Em không ngại, dù sao tương lai em cũng sẽ có người ôm”

Kiều Mai Kim quay đầu, nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của Mạch Tiểu Miên, đưa tay ôm cổ cô, ở bên tai cô lặng lẽ nói: “Chị dâu à, chị thật sự lợi hại đấy, xem ra chị đã chinh phục được anh trai em rồi.”

Mạch Tiểu Miên có hơi lúng túng, có hơi thẹn thùng trách móc, không biết nên nói gì cho phải.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 181


Lúc này, Kiều Thanh cùng vợ chồng Kiều Hoành Vũ cũng đi ra.

Bọn họ đã được thím Lý báo cáo trước, biết hai chân Mạch Tiểu Miên bị thương, không tiện đi bộ. Vì vậy thấy cô ngồi trên xe lăn cũng không kinh ngạc gì.

Tuy nhiên, mới vừa rồi ở trong phòng bọn họ cũng nhìn thấy hình ảnh Kiều Minh Húc quan tâm ôm Mạch Tiểu Miên vào lòng, xác nhận thím Lý thật sự không hề nói phóng đại lên. Hai người bọn họ chung đụng rất tốt, Kiều Minh Húc cũng không hề khắc nghiệt với Mạch Tiểu Miên.

Chuyện này làm cho bọn họ hoàn toàn yên lòng.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy trưởng bối tới, cũng không tiện ngồi, vội vàng muốn đứng lên hành lễ, lại bị Kiều Thanh ngăn cản, ông nói: “Tiểu Miên, chúng ta biết chân con bị thương mà, cứ ngồi là được, không cần đứng lên đây, tránh cho vết thương trở nặng.”

“Cảm ơn ông cụ Kiều ạ.”

“Còn gọi ông là ông cụ Kiều sao? Ông sẽ tức giận đấy nhé.”

Kiều Thanh cố ý xụ mặt nói.

Mạch Tiểu Miên vừa nhớ ra, cô đã gả vào nhà họ Kiều rồi, chắc hẳn nên gọi ông là ông nội mới đúng. Vì vậy, bèn đổi giọng ngọt ngào gọi một tiếng: “Ông nội.”

Kiều Thanh cười híp mắt.

Mạch Tiểu Miên lại quay đầu về phía Kiều Hoành Vũ cùng Trịnh Thái Mai gọi một tiếng: “Ba! Mẹ!”

Hai vợ chồng cũng rất hiền hòa mỉm cười đáp lại cô.

“Ông nội, cha mẹ, hai người có chị dâu, sau này không được không thương con nha.”

Kiều Mai Kim nháy mắt giảo hoạt nói.

“Nhóc con thối, cũng biết tranh giành tình cảm nữa nhỉ. Đợi con gả đi rồi, con cũng sẽ được nhà chồng yêu thương thôi.”

Kiều Thanh cười nói.

“Con không muốn lấy chồng đâu, con muốn mãi mãi ở nhà với ông nội, cha

mẹ, anh trai chị dâu thôi. Mọi người không được chế con, muốn đuổi con ra khỏi cửa đâu đấy.”

Kiều Mai Kim nũng nịu ôm cánh tay của Kiều Thanh, nói.

“Nhóc con này, lại nói tùy hứng cái gì đấy, có cô gái nào là không lấy chồng đâu, sẽ bị người ta cười cho đấy.”

“Ai dám cười con chứ, con sẽ chia rẽ hôn nhân của bọn họ ngay, khiến bọn họ phải ly hôn, hừ.”

“Nhóc con thối, tính tình như vậy ai mà thèm con chứ?”

Mặc dù trong miệng Kiều Thanh nói như vậy, nhưng nhìn vẻ mặt của ông có thể thấy, là vô cùng cưng chìu, dáng vẻ ông cháu rất ấm áp.

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, cảm thấy những chuyện tranh giành lợi ích như trên phim truyền hình, nhà giàu đấu đá nhau các kiểu, thật sự không phù hợp với gia đình trước mắt này.

Cha mẹ con cái hiếu thuận, ông cháu hài hòa, anh em yêu thương nhau…

Đúng là rất tốt!

Kiều Minh Húc đẩy cô vào phòng khách, người một nhà trò chuyện với nhau giết thời gian.

Bọn họ không xem Mạch Tiểu Miên là người ngoài, mà Mạch Tiểu Miên cũng rất dễ dàng hòa hợp vào cuộc nói chuyện của bọn họ, thoải mái trò chuyện.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 182


Hơn nữa có cô nhóc Kiều Mai Kim đầy năng lượng thế này, căn bản không hề cảm thấy tẻ ngắt.

Dựa theo phong tục Ngày thứ ba lại mặt, cơm trưa phải về nhà mẹ đẻ ăn, Mạch Tiểu Miên cùng Kiều Minh Húc không ở nhà ăn cơm.

Người giúp việc của nhà họ Kiều đã chuẩn bị xong quà, được bọc trong một kiện hàng nhỏ. Cụ thể là cái gì, Mạch Tiểu Miên cũng không biết. Bởi vì mỗi phần quà đều được đóng hộp kín mít, ngoại trừ một con heo quay.

Đối với con heo quay này, Mạch Tiểu Miên có hơi khó hiểu hỏi: “Tại sao quà về nhà lại có cả một con heo quay lớn như thế này vậy? Ba mẹ tôi phải ăn rất lâu mới có thể ăn hết đấy?”

“Ngốc!”

Kiều Minh Húc liếc nhìn cô, nói: “Cái này gọi là heo vàng, không phải chỉ cho cha mẹ em ăn đây.”

“Ách? Ý là sao?”

Nhà họ Mạch được xem như là kiểu gia đình không tiền, không quyền, bình thường cũng không để ý đến truyền thống lễ nghi này.

Mạch Tiểu Miên cũng cực kỳ ít thân thích, hơn nữa, những họ hàng của cô đều kết hôn theo phong cách phương Tây. Đối với loại chuyện Ngày thứ ba lại mặt này có thể nói là chưa nghe tới bao giờ.

“Ngày thứ ba lại mặt, nhà trai đưa một con heo vàng về, bày tỏ về sự trong trắng của cô dâu. Dĩ nhiên, cũng đồng thời đại diện cho việc bải tạ cha mẹ Vợ cùng thân thích trong nhà. Sau khi nhà gái nhận heo vàng, lập tức sẽ chia cho các bạn bè người thân, hàng xóm láng giềng cùng chung vui. Ý chỉ con gái được gả vào gia đình tốt.”

Kiều Minh Húc giải thích nói.

“Lại còn phải truyền thống như vậy sao. Vậy nếu như cô dâu không đủ trong trắng, có phải sẽ không có heo vàng về nhà không?”

Mạch Tiểu Miên kinh ngạc hỏi.

“Vẫn có chứ. Trừ khi nhà trai chịu thừa nhận mình bị cắm sừng mới không đưa heo vàng trở về.”

“À à.”

Mạch Tiểu Miên cười một tiếng, cảm thấy con heo vàng được thắt nơ đỏ này khá thú vị, hơn nữa xem ra còn ăn rất ngon. Cô không nhịn được nuốt nước bọt hỏi: “Vậy chúng ta có được ăn heo vàng này không?”

“Đương nhiên có thể đợi tí nữa chúng ta ăn cơm, heo vàng này chắc là sẽ được dọn lên bàn ăn thôi.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô, hỏi: “Không phải bây giờ em đang thèm ăn đấy chứ?”

“Có hơi.”

Mạch Tiểu Miên thật thà nói: “Nghe nói mùi vị heo quay ở Ngọc Đình Hiên của thành phố A khá ngon. Heo vàng này của anh chắc cũng là tác phẩm của Ngọc Đình Hiên chứ nhỉ?”

“Ừ.”

Kiều Minh Húc gật đầu.

“Thật là thèm ăn.”

Vì thế Mạch Tiểu Miên không nhịn được dùng đầu lưỡi l**m đôi môi khô khốc một chút.

Kiều Minh Húc nhìn thấy động tác này, bỗng nhiên anh cảm thấy miệng lưỡi cũng khô theo, không tự chủ được mà mím môi lại.

Nhìn thấy anh mím môi, Mạch Tiểu Miên không rõ chân tướng cũng cười hỏi: “Anh cũng muốn ăn sao?”

Nhìn khóe môi cô vì cười mà hơi vểnh lên, Kiều Minh Húc lại cảm giác mình càng khát nước hơn.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 183


Vì để che giấu, anh bèn mở cửa xe, từ bên trong lấy ra một chai nước, ngửa đầu uống cạn.

Mạch Tiểu Miên nhìn yếu hầu của anh theo động tác uống nước mà lên xuống, cảm thấy cực kỳ quyến rũ.

Cho đến bây giờ cô cũng chưa từng biết, yết hầu cũng có thể gắn với từ quyến rũ được.

Có một loại cảm giác kích động muốn cắn yết hầu của anh.

Tuy nhiên, chỉ là một sự kích động bình thường thôi, cô cũng không vì vậy mà đánh mất lý trí.

Kiều Minh Húc uống cạn sạch một chai nước, cúi đầu nhìn Mạch Tiểu Miên một lần nữa. Cũng không biết là vô tình hay cố ý mà ánh mắt của anh lại dừng lại nơi đôi môi anh đào đang mím chặt lại của cô, sau đó lại cảm thấy khát.

Đáng chết!

Sao anh lại khát thành như vậy chứ?

Thật giống như không được thỏa mãn ấy.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, tất cả đã được chuẩn bị xong, bây giờ chúng ta có thể đi rồi.”

Tài xế phụ trách chở quà về nhà mẹ đẻ theo phong tục Ngày thứ ba lại mặt

nói

“Được!”

Kiều Minh Húc cũng kéo ghế cửa sau ra, ôm Mạch Tiểu Miên vào, sau đó chui vào ghế lái, không nhìn môi cô nữa, cảm giác khát nước cũng chợt biến

Xe đi tới tiểu khu của nhà họ Mạch.

Xe nhỏ của Kiều Minh Húc, cùng toàn bộ xe tải chở quà phía sau dừng lại trên mảnh đất trống.

“Đưa giày kia cho tôi.”

Mạch Tiểu Miên vội vàng nói với Kiều Minh Húc, cô nhìn thấy cha mẹ mình đã từ bên kia đi tới, tuyệt đối không thể để cho bọn họ thấy cô bị thương được.

Kiều Minh Húc cũng từ dưới ghế phụ bên kia, cầm giày ra đưa cho cô.

Mạch Tiểu Miên mang vào.

Kiều Minh Húc xuống xe, kéo cửa xe cho cô, đưa tay đỡ cô đi ra ngoài.

“Đau lắm sao?”

Nhìn thấy cô cau mày, Kiều Minh Húc cảm giác như tim mình cũng bị ai đó nhéo một cái vậy.

“Ừ. Giày không thể so với dép được, đi giày đau hơn.”

“Trở về đổi dép.”

“Không cần đổi đâu. Người ta là nàng tiên cá có thể nhịn đau đi trên mũi dao, mỉm cười khiêu vũ, tôi không thể kém hơn cô ấy được.”

Mạch Tiểu Miên đứng thẳng người lên.

Váy dài đỏ thẫm nổi bật trên vóc dáng cao gầy thon thả của cô, cộng thêm chiếc xe màu đen sang trọng của Kiều Minh Húc làm bối cảnh, trông dáng vẻ của cô càng trở nên rực rỡ hơn.

Kiều Minh Húc không nhịn được lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng chụp cho cô một tấm hình.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh chụp hình cho mình, lập tức khẩn trương, hỏi: “Anh chụp hình làm gì vậy?”

“Cảm thấy đẹp mắt.”

Kiều Minh Húc đưa điện thoại đến trước mặt cô, đưa hình cho xem thử.

Mạch Tiểu Miên đưa mắt nhìn thấy ảnh được chụp rất đẹp, trông cô như bước lên một tầm cao mới vậy, mang theo dáng vẻ phóng khoáng.

“Tiểu Miên, con rể Kiều, nhìn hai đứa mẹ và cho các con đúng là sắp bị chọc mù mắt đây này.”

Mẹ Mạch nói lớn, hài lòng nhìn những người trong tiểu khu từ xa tới gần vây xem con gái cùng con rể bà.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 184


Bà càng nhìn càng thích, thật lòng cảm thấy con gái mình cùng con rể xứng đôi, trời sinh một cặp, trai xinh gái đẹp.

Còn về phần những bà hàng xóm lắm mồm kia, cũng chỉ là đố kỵ Tiểu Miên được gả vào nhà tốt nên mới nói khó nghe như vậy thôi. Sau này bà cũng sẽ không quan tâm tới những lời nói nhảm ganh ty kia nữa.

“Cha, me…”

Nhìn thấy cha mẹ, không hiểu sao Mạch Tiểu Miên lại cảm thấy ánh mắt ế ẩm, trong giọng

nói mang theo sự nghẹn ngào.

“Chào cha, mẹ.”

Kiều Minh Húc cũng rất lễ phép lên tiếng nói.

Mạch Tiểu Miên vô cùng ngạc nhiên, cô thật sự nằm mơ cũng không nghĩ tới, anh lại chịu gọi cha mẹ mình là “cha mẹ”. Đối với loại người kiêu căng ngạo mạn như anh mà nói, đây có lẽ là một khảo nghiệm cực kỳ lớn.

Nhìn thấy con rể của mình gọi cha mẹ, hai người cha Mạch mẹ Mạch liền cười híp mắt thành một đóa hoa.

“Ôi chao, con rể Kiều, nghe được con gọi tiếng mẹ này, trong lòng mẹ cũng thật ngọt ngào mà…”

Mẹ Mạch vì để cho mọi người bốn phía vây xem nghe thấy mà cố ý nói lớn tiếng. Ánh mắt hơi có vẻ tự đắc khiêu khích lướt nhìn những người hàng xóm, như để thỏa mãn lòng hư vinh của bà vậy.

Cha Mạch cũng rất kích động.

Ông đưa tay về phía Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc mỉm cười cầm tay ông, sau đó ôm bả vai ông, giống như dáng vẻ của hai người phụ nữ. Anh nói: “Cha, đợi ngày khác con rảnh rỗi, con nhất định sẽ lĩnh giáo kỹ năng chơi cờ của cha. Chúng ta đánh với nhau vài ván nhé.”

Cha Mạch vừa nghe nói vậy, lập tức cảm thấy như nở hoa.

Một vài lão già trong tiểu khu, mỗi lần con trai hoặc con rể trở về, liên khoe khoang, mang bọn họ đi đánh cờ trong xã khu. Dáng vẻ hòa thuận ấm áp, thường xuyên làm cha Mạch hâm mộ.

Từ nhỏ Mạch Tiểu Miên đã được ông hun đúc, vẫn biết chơi cờ vây cờ tướng. Tuy nhiên cũng không tinh thông. Hơn nữa sau đó cô trưởng thành, bận bịu đủ chuyện. Con gái cũng không thể đi theo ông đánh cờ cùng một đám lão già kia được.

Vì vậy, ông vẫn luôn khát vọng có thể nhanh chóng có con rể, có thể cùng ông đánh cờ, sau đó để cho những người khác hâm mộ.

Bây giờ, ông được ông trời chiếu cố, cơ hội tới, có thể vượt qua hơn hàng tỷ con rể khác. Hiện tại lại còn muốn tìm cơ hội cùng ông đánh vài ván cờ, thêm vào đó còn thân mật gọi ông là “cha”.

Trong lòng ông càng vui vẻ hơn so với khi nhận được cần câu cá đắt đỏ ngày đó anh đưa kia.

“Được được được, đợi tí nữa rảnh rỗi, hai cha con ta cùng nhau so tài vài ván.”

Cha Mạch kích động đến nỗi dũng cảm đưa tay vỗ bả vai Kiều Minh Húc một cái.

Trước lúc này, Kiều Minh Húc ở trong suy nghĩ của ông vẫn còn là một nhân vật không thể với tới. Bây giờ một câu cũng cha, hai câu cũng cha, trong nháy mắt kéo khoảng cách giữa hai người lại gần nhau hơn.

“Đến lúc đó cha đừng chế tài đánh cờ của con quả tệ đấy.”

Kiều Minh Húc nói.

“Chắc chắn sẽ không rồi. Con có thể nắm giữ công ty mấy chục tỷ, nhất định sẽ có suy nghĩ bày mưu lập kế làm việc lớn, kỹ năng đánh cờ chắc chắn cũng không tệ đầu. Tuy nhiên, Minh Húc à, cha có một yêu cầu…”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 185


Cha Mạch mắt đầy mong đợi nhìn Kiều Minh Húc.

“Cha cứ nói đi.”

Kiều Minh Húc mặt đầy thành khẩn nhìn cha Mạch, dáng vẻ giống như muốn rửa tay lắng nghe vậy.

“Lát nữa có thời gian rảnh rỗi đi đánh cờ, chúng ta có thể đi ra ngoài xã khu được không?”

Cha Mạch dè dặt khẩn cầu.

Kiều Minh Húc là một người thông minh, đương nhiên biết ông muốn hư vinh khoe người con rể là mình, bèn sảng khoái gật đầu đáp ứng, nói: “Được chứ! Đợi lát nữa sau khi chúng ta ăn. cơm xong, con theo cha đi đánh cờ.”

“Thật sao?”

Cha Mạch ngạc nhiên mừng rỡ giống như một đứa trẻ nhảy cẫng lên.

“Thật mà.”

Kiều Minh Húc cười một tiếng, đáp: “Có thể cùng cha đánh một ván cơ, là vinh hạnh của con.”

“Tốt quá, tốt quá, tốt quá rồi. Tiểu Miên à, con không gả sai người mà!”

Cha Mạch kích động đến chảy cả nước mắt, vỗ tay Mạch Tiểu Miên nói.

Mạch Tiểu Miên cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy cha kích động vui vẻ như vậy, vành mắt cũng hơi đỏ lên.

Cô rất cảm kích nhìn Kiều Minh Húc.

Vốn dĩ giữa bọn họ chỉ là hợp đồng hôn nhân. Anh cũng không cần phải thân thiết với cha mẹ cô như vậy.

Cho dù là anh thật lòng, hay là đón ý hùa theo thì cô cũng đều cảm kích.

“Nhìn lão già này cao hứng kìa, đúng rồi, Minh Húc, Tiểu Miên, chúng ta đi lên trên thôi!”

Mẹ Mạch cực kỳ vui vẻ nói.

“Thiếu gia, những thứ quà này thì sao ạ?”

Người giúp việc chuyên chở quà vẫn luôn ở phía sau, tiến lên hỏi Kiều Minh Húc.

“Lấy ra ngoài, mang lên lầu theo chúng tôi.”

Kiều Minh Húc nói.

“Được.”

Theo xe có tới bốn người giúp việc, họ lập tức mở xe hàng ra, lấy heo vàng cùng quà bưng ra.

“Oa! Còn chuẩn bị cả heo vàng kìa!”

Có hàng xóm nhìn thấy heo quay được buộc ruy băng hồng đẹp mắt, toàn thân được nướng vàng óng, làm cho người ta cực kỳ muốn ăn, bèn kêu lên: “Bây giờ rất ít người về ngày thứ ba lại mặt mang theo heo vàng lắm, đúng là đỉnh thật!”

Những người khác cũng đều cực kỳ hâm mộ xôn xao.

Xem ra đã là người Trung Quốc, cho dù bây giờ tập tục có xu hướng Tây Hóa như thế nào, thì trong nội tâm cũng đều hướng về phong tục truyền thống cả.

Huống chi, điều này ý nói, nhà chồng phải rất hài lòng mới đưa heo vàng tới.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 186


Cha Mạch mẹ Mạch nhìn thấy heo vàng này, cũng vui sướng tột độ. Đối với Kiều Minh Húc càng lúc càng hài lòng, ủy khuất mấy ngày nay được quét sạch ngay.

Dù sao, bất kể người ta nói những lời thị phi như thế nào, chỉ cần sự thật chứng minh, người nhà họ Kiều đối xử tốt với Tiểu Miên là đủ rồi.

Kiều Minh Húc có thể đối với hai ông cụ già như bọn họ như vậy, nhất định là yêu ai yêu cả đường đi lối về rồi.

Bà cũng yên tâm về cuộc hôn nhân của hai đứa nhỏ.

“Tiểu Miên, chúng ta lên lầu thôi.”

Mẹ Mạch đưa tay nắm lấy tay Tiểu Miên.

Tiểu Miên đi theo hai bước, cái chân bị thương kia cũng đau đến muốn chửi thề.

Tuy nhiên, cô không dám biểu hiện ra ngoài, mà cố gắng chịu đứng, muốn cùng mẹ đi theo lên lầu.

Kiều Minh Húc đặt tất cả biểu cảm ấy vào mắt, anh liền nói với mẹ Mạch: “Mẹ à, con từ trong tay hai người đoạt lấy công chúa đi mất. Bây giờ, con muốn cô ấy giống như công chúa vậy, ôm cô ấy lên lầu. Cha mẹ cũng đừng cười nhé”

Anh nói xong, bèn khom người, ôm Tiểu Miên theo kiểu công chúa.

Trái tim của Tiểu Miên đập hơi chậm nửa nhịp, sau đó nhảy mạnh cực kỳ mãnh liệt. Cô dựa vào trong bờ ngực dịu dàng ôn hòa của anh, bị mùi hương gỗ tùng trên người anh làm mê luyến.

Cha Mạch mẹ Mạch thấy anh yêu thương con gái mình như vậy, trong lòng càng thêm cao hứng.

Còn về phần những hàng xóm kia, nhất là những bà thím nhiều chuyện, trong lòng đúng là đủ loại hâm mộ, đố kỵ.

Người ta về ngày thứ ba lại mặt, chưa có ai mang theo heo vàng, càng không được chồng ở trước mặt mọi người ôm như một cô công chúa về nhà mẹ như vậy cả.

Đặc biệt… quan trọng nhất chính là…

Người chồng này lại là người giàu nhất được đếm trên đầu ngón tay, dáng vẻ anh tuấn đẹp trai còn hơn sao sáng, là một con rùa vàng chân chính:

Đầu óc Mạch Tiểu Miên sau phút ngắn ngủi bị mê hoặc, thấy bốn phía nhiều người vây xem như vậy, còn chỉ trỏ về mình, cảm giác có hơi mắc cỡ, bèn dùng giằng thẹn thùng nói với Kiều Minh Húc: “Để tôi xuống, để tôi xuống đất đi, nhiều người nhìn như vậy, xấu hổ quá.”

“Chồng ôm vợ là lẽ thường tình.”

Kiều Minh Húc lớn tiếng nói.

Sở dĩ anh nói lớn như vậy, là cố ý nói cho cha mẹ Mạch cùng những người hàng xóm kia nghe.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 187


Anh muốn cho tất cả mọi người ở nơi này đều biết, Tiểu Miên gả cho anh là hạnh phúc. Anh là yêu thương cô, để cho lòng hư vinh của cô cùng cha mẹ cô được thỏa mãn nhất.

Nghe anh nói như vậy, mặt của Mạch Tiểu Miên lập tức đỏ lên như đốt, mà trong lòng cũng giống như được ăn mật ngọt vậy.

Mỗi bước chân của Kiều Minh Húc vừa dài vừa mê người, anh nhẹ nhàng ôm Mạch Tiểu Miên đi trên đường vào tiểu khu, không xem ai ra gì.

“Con rể Kiều của chúng ta khỏe thật đấy, có thể ôm cả con bé lên thế kia!”

Mẹ Mạch nhìn Kiều Minh Húc ôm Mạch Tiểu Miên nặng 50kg nhưng lại không hề chật vật, cực kỳ hài lòng nói: “Tiểu Miên của chúng ta đúng là không gả sai người mà, lần này tôi có thể hoàn toàn yên tâm rồi.”

Cha Mạch bèn gật đầu, nói: “Tôi cũng yên tâm.”

Kiều Minh Húc ôm Mạch Tiểu Miên tiến vào trong thang máy.

“Mệt không? Để tôi đứng xuống dưới, không sao đâu.”

Cha Mạch mẹ Mạch vì phải chăm sóc những người giúp việc đưa quà tới kia nên không cùng bọn họ vào trong thang máy. Mạch Tiểu Miên nhìn thấy Kiều Minh Húc sau khi tiến vào thang máy, vẫn ôm lấy cô, bèn nói.

“Không mệt, nếu để tôi ôm một món hàng hơn 50kg, có lẽ một giây tôi cũng không ôm được. Nhưng ôm em không mệt, em còn có thể mập hơn chút nữa.”

Kiều Minh Húc nói.

“Mập chút nữa anh ôm không nổi đâu.”

Mạch Tiểu Miên thấy anh vẫn không thả mình xuống, nên cũng không mãnh liệt yêu cầu nữa.

“Đừng đánh giá thấp năng lực của tôi, em mập thêm 15kg nữa tôi vẫn có thể ôm nổi.”

Kiều Minh Húc trả lời.

Mặt của Mạch Tiểu Miên lại hơi đỏ lên.

Cửa thang máy mở ra, có hai cô bé tiến vào, đều là hàng xóm quen thuộc của Mạch Tiểu Miến.

Tuy nhiên, hai cô gái này Mạch Tiểu Miên lại tương đối không thích lắm.

Trước kia, các cô ấy ỷ vào mình trẻ tuổi, cho dù ngoài sáng trong tối gì đều trực tiếp gọi Mạch Tiểu Miên là “người phụ nữ già không ai thèm lấy”, hoặc là nói những lời khác rất khó nghe. Cũng bởi vì mẹ Mạch có một lần đắc tội với hai người các cô.

Thái độ của Mạch Tiểu Miên đối với các cô là phớt lời không để ý đến. Tuy nhiên cô cũng không phải là thần Phật, không thể cười một tiếng rồi tha thứ với các cô ấy được, mà là trong lòng sinh ra sự chán ghét.

Hai con nhóc này nhìn thấy cô, hơn nữa còn được Kiều Minh Húc ôm trong ngực, lời lẽ cay nghiệt lại tới.

“Ôi chao, Tiểu Phương à, có vài người phụ nữ đúng thật là vô sỉ mà.”

“Đúng vậy, làm hồ ly tinh, làm người thứ ba mà da mặt dày như vậy, tôi vẫn là lần đầu tiên thấy.”

“Hãy dà, Tiểu Phương à, cô cũng phải cho người ta mới phải, người ta là gái ế, vất vả lắm mới dùng thủ đoạn đoạt lấy bạn trai của người ta. Dĩ nhiên giọng điệu phải lớn lối hơn một chút, để cho toàn thế giới đều cảm thấy cô ta hạnh phúc chứ.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 188


“Có lớn lối hơn nữa cũng không thay đổi được dáng vẻ tuesday của cô ta đâu.”

Mặc dù bọn họ không nói rõ là ai, cũng không nhìn Mạch Tiểu Miên mà nói, tuy nhiên ai cũng biết, các cô ta chính là nói cô.

Mạch Tiểu Miền mặt đen lại.

Tròng mắt đen của Kiều Minh Húc cũng trầm xuống, anh đặt Mạch Tiểu Miên xuống đất, nhìn thấy thang máy vừa vặn mở ra, một tay túm lấy một người, xách cổ áo hai cô ta lên, trực tiếp ném ra ngoài…

Hai cô gái kia ngã xuống đất, một người nhanh chóng đè nút thang máy xuống, để cửa không thể khép lại.

Một người khác thì thở hổn hển nhảy cỡn lên, tức giận mắng Kiều Minh Húc: “Mẹ nó, nghĩ có tiền thì ngon à? Đồ cặn bã, anh còn dám động tay động chân với tôi! Tôi muốn kiện anh tội xâm hại thân thể người khác, còn có quyền tự do đi thang máy nữa!”

Đôi môi mỏng lạnh lẽo của Kiều Minh Húc mím chặt lại, hơi có vẻ giễu cợt nói: “Tôi sẽ để cho các cô nhanh chóng lĩnh ngộ sâu sắc đạo lý có tiền thì ngon lắm đó!”

Lúc anh nói lời này, cơ thể tỏa ra khí lạnh, hệt như vị thần Tu La từ địa ngục xuất hiện vậy, khiến cho hai cô gái kia cảm thấy sống lưng lạnh toát, có một loại dự cảm bất thường.

*

**

Cửa thang máy khép lại lần nữa.

Kiều Minh Húc rất tự nhiên bế Mạch Tiểu Miên gương mặt có hơi trắng bệch lên, đi đến tầng lầu nhà họ Mạch.

Mạch Đồng Đồng mở cửa, nhìn thấy hai người bọn họ, lập tức cao hứng ngọt ngào kêu lên: “Chị, anh rể, hai người đã về rồi?”

“Đồng Đồng.”

Mạch Tiểu Miên đưa tay sờ đầu cô bé, nói: “Em càng lúc càng xinh xắn đấy.”

“Không đẹp bằng chị đâu.”

“Đồng Đồng so với chị xinh hơn nhiều.”

Mạch Đồng Đồng được cô khen có hơi đỏ mặt.

Được cha mẹ Mạch nuôi, trau chuốt, Đồng Đồng dần lộ ra dáng vẻ xinh đẹp trời sinh của mình.

Gương mặt của Đồng Đồng có hơi giống như đại minh tinh Phạm Băng Băng vậy.

Mặt trái xoan tiêu chuẩn, đôi mắt phương có hơi xếch lên, lỗ mũi xinh xắn đẹp mắt, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, làn da cũng bắt đầu trở nên trắng nõn.

Còn về phần vóc người, bởi vì thời gian dài lưu lạc dinh dưỡng không đủ ở bên ngoài, mặc dù được mẹ Mạch nuôi hơn nửa tháng, vẫn chỉ mới hơi có da thịt thôi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 189


Tuy nhiên đã có thể thấy được bắp chân thon dài của cô bé, tương lai lớn lên chắc chắn vÓC dáng sẽ rất đẹp. Bây giờ có thể nhìn thấy dáng vẻ mỹ nhân sau này.

Kiều Minh Húc đặt Mạch Tiểu Miên lên ghế sô pha ở phòng khách, sau đó hỏi tên hai cô gái

kia.

Mạch Tiểu Miên cũng không nghĩ nhiều, liền nói ra.

Mạch Đồng Đồng vừa nghe đến hai cái tên kia, trên mặt lập tức kích động, biểu cảm tức giận, cao giọng nói: “Hai cô gái kia thật sự rất đáng ghét. Mỗi ngày nhìn thấy chúng em liền nhổ nước bọt, mắt cả nhà chúng ta hèn hạ. Ngày hôm qua còn đem rác rưởi hôi thối bỏ ngoài cửa nhà, còn quệt nước mũi vào cửa chống trộm…”

“Hư hỏng như vậy sao?”

Khóe mắt Kiều Minh Húc càng trở nên sắc lạnh hơn.

“Đúng vậy ạ, các cô ấy rất xấu tính. Ngày hôm qua em đi trong tiểu khu, các cô ấy còn ném đá vào người em, mắng em là con hoàng, nghiệt chủng. Còn nói với em là lúc chị học cấp ba đã cùng người đàn ông khác bao nuôi, lời lẽ vô cùng khó nghe.”

Mạch Đồng Đồng càng nói càng tức giận, lập tức đem tất cả những ủy khuất hai ba ngày qua của mình cùng người nhà nói ra.

Trái tim Mạch Tiểu Miên như chìm vào đáy cốc.

Cô thật sự không nghĩ tới, cô kết hôn lại mang tới cho người nhà nhiều phiền toái như vậy.

Ba mẹ cô lại không hề nói gì cả.

Càng nghĩ càng thấy lòng chua xót.

“Anh đi ra ngoài gọi điện thoại trước.”

Kiều Minh Húc đứng lên, đi ra ngoài cửa.

Cha mẹ Mạch đưa người giúp việc lên, chuyển quà vào trong.

Sau đó người giúp việc tạm biệt về trước.

Mẹ Mạch vô cùng vui vẻ đi vào bếp chặt heo vàng, chuẩn bị chia cho bạn bè thân thích một ít, rồi làm cơm trưa.

Kiều Minh Húc gọi điện thoại xong quay về, ngồi trên ghế sô pha bên cạnh Mạch Tiểu Miên.

Tiểu Miên biết anh có bệnh sạch sẽ, tối hôm qua đã nhắc nhở mẹ cô, để cho bà chuẩn bị một bộ trà cụ mới, còn có chén đũa. Hơn nữa còn nói cho bà biết, lúc Kiều Minh Húc ăn cơm, cần mọi người phải dùng đũa chung.

Mặc dù mẹ Mạch rất khó hiểu về loại bệnh sạch sẽ phải dùng đũa chung này. Tuy nhiên, vì sợ con rể sẽ chạy mất, nên lập tức chuẩn bị trước. Hơn nữa còn nói với cha Mạch cùng Đồng Đồng, để bọn họ cũng chú ý vệ sinh.

Mạch Đồng Đồng dùng ly mới, vừa định pha trà cho Kiều Minh Húc, lại bị anh ngăn lại, nói: “Để cho anh!”

“Anh rể, anh là khách…”

Mạch Đồng Đồng có hơi khó xử nhìn Kiều Minh Húc nói: “Anh muốn tự pha trà sao?”

“Chúng ta là người một nhà.”

Kiều Minh Húc rất tự nhiên nói, sau đó cầm bộ trà cụ đi tới.

Nghe anh nói chúng ta là người một nhà, trong lòng vốn đang có chút trầm mặc của Mạch Tiểu Miên chợt giống như ánh nắng mặt trời xuyên qua mây mù vậy, nhanh chóng sáng lên.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 190


Đúng vậy, dù hai người bọn cô chỉ là hợp đồng hôn nhân, vậy thì sao chứ?

Chỉ cần anh có thể làm cho người nhà của cô vui vẻ, vậy là đủ rồi.

Kiều Minh Húc pha trà, động tác chậm rãi liền mạch, trông vô cùng ưu nhã, giống như quân tử phong nhã dịu dàng thời cổ đại vậy.

Anh dâng mời cha Mạch một ly trà.

Cha Mạch cực kỳ cao hứng nhận lấy, uống một hớp, sau đó thỏa mãn híp mắt lại, nói: “Cha uống trà hơn nửa đời người rồi, lần đầu tiên cảm thấy nước trà lại uống ngon như vậy. Sao cha pha nó lại không ra mùi vị này nhỉ?”

“Cha à, pha trà cũng là một loại nghệ thuật. Cha chỉ đổ nước sôi rót vào bình trà rồi uống thôi nên đương nhiên không thể tạo ra mùi vị này được.”

Mạch Tiểu Miên uống trà Kiều Minh Húc pha, cũng cảm thấy thật sự uống rất ngon, mùi thơm thích hợp.

Lá trà này, mẹ Mạch vì Kiều Minh Húc đến nên cố ý mua Thiết Quan m. Tuy nhiên bình thường chỉ uống ngon hơn một chút thôi, cũng không phải là Thiết Quan m đặc biệt.

Muốn tạo ra được mùi vị này, còn phải có cao thủ pha trà như Kiều Minh Húc.

“Chị ơi, em cũng muốn học pha trà.”

Mạch Đồng Đồng sau khi uống một ly trà Kiều Minh Húc pha xong, mặt đầy mong đợi nhìn Mạch Tiểu Miên nói.

“Có thể. Để anh mời thầy ở Nhã Phong dạy em nghệ thuật pha trà.”

Mạch Tiểu Miên còn chưa trả lời, Kiều Minh Húc đã lên tiếng.

“Thật sao ạ?”

Hai mắt Mạch Đồng Đồng sáng lên, vừa rồi cô cũng bị động tác pha trà ưu nhã của Kiều Minh Húc hấp dẫn, cảm thấy mình cầm phải học được một loại nghệ thuật nào đó, để sau này anh Phùng Quang Hiển có tới, cô có thể tự tay pha cho anh một ly trà thật ngon, để anh tán dương mình.

“Ừ. Để anh gọi điện hỏi thử.”

Kiều Minh Húc lấy điện thoại di động ra, bấm số thầy dạy nghệ thuật pha trà. Sau khi gọi xong, anh nói với Mạch Đồng Đồng: “Ban ngày em vẫn đến trường học bình thường, anh đã đặt lớp 9 giờ đến 11 giờ tối. Em đến Nhã Phong theo thầy học pha trà, còn có thể học một vài lễ nghi truyền thống khác nữa.”

“Phải tốn học phí sao?”

Mạch Đồng Đồng thận trọng hỏi.

“Em gọi anh là anh rể, vậy thì học phí này đương nhiên là do anh rể em phụ trách. Em chỉ cần cố gắng học tốt là được, đợi lần sau anh tới đây sẽ không cần phải tự pha trà nữa. Điều này đối với anh mà nói, cũng có chỗ tốt.”

Kiều Minh Húc cười nhạt nói.

“Cảm ơn anh rể, cảm ơn!”

Mạch Đồng Đồng vô cùng kích động.

Đối với một cô bé lưu lạc ở đầu đường xó chợ như cô mà nói, Nhã Phong là nơi bọn cô vô cùng quen thuộc.

Trước kia, cô bé thường xuyên ngồi đối diện Nhã Phong, hâm mộ nhìn những chàng trai, cô gái khí chất ưu nhã, quần áo gọn gàng đi từ bên trong ra.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 191


Nghe nói, đó là nơi tiêu xài đắt đỏ nhất thành phố A, chỉ một chai rượu tùy tiện, một ly trà thôi cũng đã hơn mấy chục nghìn tệ trở lên.

Khi ấy, cô bé thật sự không nghĩ ra, tại sao những người đó lại phải lãng phí tiền bạc như vậy.

Dĩ nhiên, cô bé càng thêm khát vọng, một ngày nào đó mình có thể đi vào bên trong, xem thử có giống trong tưởng tượng, nguy nga lộng lẫy như hoàng cung không.

Bây giờ, Kiều Minh Húc lại còn nói rằng cô có thể có cơ hội học pha trà cùng thầy dạy nghệ thuật uống trà ở Nhã Phong, cũng đồng nghĩa với việc cô có thể tiến vào nơi mà cô vẫn luôn cho là cao không thể với tới đó. Còn có thể tiếp xúc với những người mà trước đây cô cho rằng không thể tiếp xúc được.

Điều này sao có thể không làm cho cô kích động được chứ?

“Không cần cảm ơn.”

Kiều Minh Húc khẽ cười, nói: “Tối mai 9 giờ, em đến cổng đúng thời gian, anh sẽ cho người

đưa em vào trong.”

“Được ạ, em nhất định sẽ đến đúng giờ.”

Mạch Đồng Đồng vô cùng hưng phấn.

Kiều Minh Húc hoàn toàn thực hiện được những nội dung trong hợp đồng, đối xử với người nhà của cô tốt như người nhà của anh vậy.

Như vậy, cô cũng sẽ bánh ít trôi đi, bánh quy trồi lại. Đối xử với người nhà họ Kiều cũng giống như người trong nhà vậy.

Mẹ Mạch chuẩn bị xong cơm trưa.

Mọi người bèn vây quanh bàn ăn rồi ngồi xuống.

+

Vốn dĩ cha mẹ Mạch muốn Kiều Minh Húc ngồi ở chính giữa, nhưng anh từ chối, ngồi ở bên cạnh Mạch Tiểu Miên.

“Con rể Kiều, mẹ biết con thích sạch sẽ nên toàn bộ chén đũa đều đã được mua mới khử trùng hết cả rồi. Con cứ yên tâm”

Mẹ Mạch nói với Kiều Minh Húc.

“Không cần phải phiền toái như vậy đâu ạ.”

Kiều Minh Húc có hơi ngượng ngùng nói.

“Không phiền đâu, thử tay nghề của mẹ chút nào, xem thử ăn có ngon không?”

Mẹ Mạch mặt đầy mong đợi nhìn Kiều Minh Húc, vốn dĩ muốn gắp thức ăn cho anh, nhưng lại sợ không hợp khẩu vị của anh, bị anh chị nên cũng không động đũa, chỉ lên tiếng nói.

“Được.”

Kiều Minh Húc cầm đũa chung ở trước mặt anh lên, gắp một miếng măng xào, bỏ vào trong chén của mình. Sau đó lại dùng đũa riêng gắp lên ăn.

Nhà họ Mạch không quen dùng đũa chung, thấy anh ăn một miếng măng thôi mà còn phải nhiều bước như vậy, trong lòng thầm than phiền toái.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 192


Tuy nhiên, loại phiền toái này hiếm thấy một lần nên mọi người cũng bình thường lại.

“Ăn ngon lắm ạ.”

Kiều Minh Húc sau khi ăn xong miếng măng kia, gật đầu nói: “Vẫn giữ được độ tươi của măng, lại có hương vị của thịt nơi đầu lưỡi, không mặn không nhạt, độ lửa cũng tốt, không

Mẹ Mạch nghe được lời khẳng định, trong lòng nhanh chóng nở hoa, bèn uống một ngụm nước, có chút hí hửng lỡ lời nói: “Thằng nhóc Quang Hiển kia cũng tới nơi này của mẹ ăn cơm vài lần. Mỗi lần đều ăn rất ngon miệng, còn nói thức ăn mẹ làm so với đầu bếp ở Hồng Tường Vi của nhà bọn họ còn ngon hơn đấy.”

“Ach?”

Kiều Minh Húc nghe bà nhắc đến Phùng Quang Hiển, miếng măng ở trong miệng bỗng có cảm giác hơi đắng, trong lòng hơi nghẹn lại, hỏi: “Quang Hiển thường xuyên đến đây ăn cơm a?”

“Đúng vậy, tuần trước cậu ấy vừa câu được một con cá tầm tới. Mẹ còn làm một bữa tiệc cá tầm, hình như cậu ấy ăn nhiều lắm.”

Mẹ Mạch cũng không biết những lời của mình lại khiến Kiều Minh Húc trở nên khác thường, nên vẫn cứ tiếp tục được nước nói tiếp.

Kiều Minh Húc gật đầu, không nói gì thêm, tiếp tục dùng cơm.

Mạch Tiểu Miên ngồi cùng phía với anh, hơn nữa sự chú ý bị đĩa heo quay kia hấp dẫn.

Mẹ Mạch đã cắt những phần ngon nhất của heo vàng ra thành từng miếng nhỏ, quết thêm dầu vào, trông đặc biệt hấp dẫn.

Mạch Tiểu Miến ăn một miếng, quả nhiên bên ngoài giòn rụm bên trong non mềm, vô cùng ngon miệng, liền ăn thêm vài miếng.

Bởi vì ăn quá ngon nên cô đã quên dùng đũa chung mất.

Nhìn thấy Kiều Minh Húc không gặp heo vàng quay ăn, cô bèn thuận tay gắp một miếng thả vào trong chén của anh, nói: “Anh cũng ăn một miếng đi, ăn ngon lắm đấy.”

“Tiểu Miên, con quên dùng đũa chung gắp rồi.”

Mẹ Mạch vội vàng thấp giọng nói với cô.

“Á, con quên mất.”

Lúc này Mạch Tiểu Miên mới nhớ ra, vội vàng đưa đũa ra lại, định gắp miếng heo quay kia về. Tuy nhiên cô lại nhìn thấy Kiều Minh Húc đã gắp miếng heo quay lên, bỏ vào trong miệng.

Cô ngạc nhiên há to mồm nhìn anh, nói: “Anh… không ngại sao?”

“Em có bệnh à?”

“Không có.”

“Vậy thì cũng không có gì phải ngại cả.”

Kiều Minh Húc nói xong, lập tức nhai miếng thịt trong miệng.

Không biết tại sao, anh cũng có cảm giác miếng thịt này đặc biệt ngon.

Lúc ăn, ánh mắt của anh lại không tự chủ nhìn về phía đôi môi mềm mại ướt át do bị dính mỡ của Mạch Tiểu Miên. Anh nuốt nước bọt, sau đó tiếp tục ăn trong chén.

Mẹ Mạch nhìn thấy Kiều Minh Húc không ngại nước bọt của Mạch Tiểu Miên, trong lòng càng thêm vui vẻ.

Mạch Tiểu Miên lại muốn đùa dai, lại dùng đũa của mình gắp một miếng thịt khác bỏ vào trong chén của Kiều Minh Húc, xem thử anh có ăn không.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 193


Kết quả, Kiều Minh Húc vẫn ăn, trên mặt không hề có dáng vẻ ghét bỏ giống như lần đầu tiên bọn họ ăn cơm chung.

Cô lập tức nghi ngờ anh đang cố ý kiềm chế cảm giác chán ghét của mình, để có thể phố bày sự thân mật của hai người trước mặt người nhà cô.

Cô cũng không dám đi khiêu chiến anh nữa, bắt đầu tiếp tục đổi sang đũa chung để dùng.

Nhìn thấy cô không gắp thức ăn cho mình nữa, trong lòng Kiều Minh Húc lại còn lướt qua vẻ thất vọng.

Anh dùng đũa của mình, gắp một miếng thịt bỏ vào trong chén của Mạch Tiểu Miên.

“Cảm ơn anh.”

Mạch Tiểu Miên cũng không chê, vui vẻ gắp bỏ vào trong miệng, vừa nhai, vừa giảo hoạt nhìn Kiều Minh Húc, thầm nói trong lòng: “Đồ keo kiệt, anh dám gắp cho tôi, tôi liền dám ăn.”

Kiều Minh Húc nhìn thấy cái đôi môi không ngừng cử động khi nhai của cô, lại cảm thấy rất khát nước, bèn cúi đầu xuống húp canh.

“Húp canh cho bổ, con rể Kiều à, con uống nhiều vào nhé”

Mẹ Mạch vui mừng nhìn thấy anh húp canh, cho là anh rất thích, bèn vội vàng nói.

“Vâng, uống rất ngon.”

Kiều Minh Húc gật đầu, đặt chén canh xuống, ngẩng đầu nhìn vào bờ môi của Mạch Tiểu Miên, vẫn cảm thấy miệng rất khát.

Mẹ Mạch lại múc cho anh một chén khác.

Anh không thể làm gì khác hơn là tiếp tục cúi đầu xuống uống tiếp, bụng phồng to lên, khiến anh quên mất cả cảm giác khát.

Anh cũng cố ý tránh nhìn vào môi của Mạch Tiểu Miên, để tỏ lòng tôn trọng đối với các món ăn của mẹ Mạch, anh lập tức chậm rãi gắp mỗi món trên bàn ăn một vòng. Sau đó thấy mọi người ăn no cũng không sai biệt lắm, liền dừng đũa, cười nói: “Mẹ làm thức ăn rất ngon, con đã ăn no rồi, mọi người cứ từ từ ăn.”

“Ăn nhanh no như vậy sao? Uống thêm một chén canh nữa nhé?”

Mẹ Mạch vội vàng hỏi.

“Rất muốn uống, nhưng bụng đã phản đối rồi, con không lừa mẹ đâu. Nếu bụng lớn quá sẽ biến thành một ông chú mập mạp, đến lúc đó Tiểu Miên sẽ chê con mất.”

Kiều Minh Húc cười nói.

Mạch Tiểu Miên không ngờ, người như Kiều Minh Húc cũng biết nói đùa, đúng là phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa mà.

Mẹ Mạch cũng không miễn cưỡng anh nữa, dùng ánh mắt tỏ ý Mạch Tiểu Miên mau ăn nhanh lên, rồi trò chuyện cùng Kiều Minh Húc.

Mạch Tiểu Miên lúc này cũng đã ăn no, buông đũa xuống.

Mới vừa rồi, người nhà họ Mạch đều đã biết chân của cô bị thương. Mặc dù có chút đau lòng, nhưng cũng không quá hoảng sợ. Dù sao đó cũng chỉ là vết thương nhẹ. Hơn nữa, mẹ Mạch cảm thấy, vết thương ở chân phải của cô vào lúc này lại khá thích hợp, vừa vặn để khơi dậy lòng thương tiếc của Kiều Minh Húc. Đồng thời để cho anh ôm cô, chăm sóc cô giống như lúc nãy, như vậy sẽ càng làm gia tăng thêm tình cảm giữa hai người bọn họ.

Kiều Minh Húc vẫn theo thói quen ôm Mạch Tiểu Miên đến đặt ngồi trên ghế sô pha.

Mọi người cũng lục tục cơm nước xong.

Mẹ Mạch cùng Đồng Đồng đi rửa chén.

Cha Mạch mặt đầy mong đợi nhìn Kiều Minh Húc.

Ông vẫn nhớ lời lúc nãy Kiều Minh Húc nói sẽ cùng ông xuống dưới để chơi cờ.

Nhưng mà, cũng không tiện nhắc lại, chỉ đành chờ Kiều Minh Húc tự mình nói ra.

Kiều Minh Húc ngược lại cũng không quên, đọc hiểu được ánh mắt của cha Mạch, lập tức đứng lên nói: “Cha à, vừa mới ăn cơm no xong, hai người chúng ta cùng nhau xuống dưới tản bộ nhé, sau đó làm vài ván chứ ạ?”

Cha Mạch chỉ chờ những lời này, cực kỳ kích động nói: “Được được được!”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 194


Sau đó vội vã lấy bàn cờ tướng bằng ngọc mà ông cất giấu kỹ ra, cùng Kiều Minh Húc xuống lầu.

Kiều Minh Húc cùng ông bước vào thang máy.

Anh biết cha Mạch thích câu cá cùng đánh cờ, bèn thuận miệng tìm hai đề tài để nói.

Nhìn dáng vẻ trò chuyện của hai người bọn họ trông vô cùng hòa hợp.

Dọc đường đi, gặp những người quen và cả không quen, cha Mạch đều trưng ra vẻ mặt đầy kiêu ngạo chỉ vào Kiều Minh Húc, nói: “Con rể tôi muốn cùng tôi đánh cờ đấy!”

Kiều Minh Húc thấy anh giống như một đứa trẻ muốn ra oai, bèn cười một tiếng, cũng tùy ông.

Đi tới khoảng đất trống nơi mọi người thường tụ tập.

Nơi này đã có không ít người ăn cơm trưa xong, muốn tới đây đi dạo một lúc, hoặc là tán gẫu để tiêu thực.

Mới vừa rồi đề tài mà bọn họ đang nói chuyện, đó chính là con rể Kiều Minh Húc của nhà họ Mạch.

Nhìn thấy cha Mạch cùng Kiều Minh Húc đi tới, bọn họ lập tức ngưng bàn luận, vội vã đứng lên chào hỏi Kiều Minh Húc cùng cha Mạch.

Dù mới vừa rồi bọn họ là người đã dùng những lời khó nghe nhất, nhưng nhìn thấy Kiều Minh Húc, ai cũng trưng ra dáng vẻ thân thiết lịch sự.

Chỉ cần không phải là kẻ ngốc, sẽ không ai bỗng dưng vô cớ đi đắc tội với một người có tiền

“Các ông cứ chơi phần các ông đi, tôi chuẩn bị cùng con rể Kiều của mình đánh vài ván cờ.”

Cha Mạch lớn tiếng nói.

“Ôi, lão Mạch à, ông đúng thật là có phúc mà.”

Lão Hạ bình thường quan hệ với cha Mạch cũng không tệ lắm, hâm mộ nói: “Con rể kia của tôi, bản lĩnh không lớn, nhưng tính tình lại quá lớn. Dù thế nào cũng không chịu đánh một ván cờ với tôi.”

“Ồ, lão Hạ à, ông cũng có phúc lắm, chỉ là con rể không thích đánh cờ thôi. Bình thường vẫn đủ hiếu thuận với bọn ông mà.”

Cha Mạch tươi cười, mặt mũi hồng hào.

Cho dù Kiều Minh Húc không cùng ông đánh cờ, chỉ cần cùng ông đi dạo một vòng như vậy, ông cũng đã có mặt mũi lắm rồi.

Có người nhường ra một cái bàn để cho hai người bọn họ đánh cờ.

Bởi vì cực mề đánh cờ, cha Mạch đã rất nhanh tiến vào trạng thái, bắt đầu cùng Kiều Minh Húc đánh cờ.

Cho dù là cờ vây hay cờ tướng, Kiều Minh Húc cũng đều là cao thủ cả.

Lúc anh học tiểu học năm thứ nhất, đã đạt giải nhất trong cuộc thi đánh cờ tướng toàn quốc rồi. Hơn nữa còn có thầy giáo nổi danh hướng dẫn.

Dĩ nhiên, người thầy đó chính là ông nội anh, Kiều Thanh.

Kiều Thanh cũng là một cao thủ đánh cờ.

Bình thường khi nào hai ông cháu rảnh rỗi, đều ngồi xuống so tài hơn nửa ngày.

Còn về phần cha Mạch, mặc dù ông rất mê đánh cờ, nhưng tài nghệ cùng trí thông minh có hạn. Nhiều nhất chỉ xem là một người chơi cờ nghiệp dư thôi, còn so với loại đánh cờ chuyên nghiệp như Kiều Minh Húc, giống như là người khổng lồ gặp người tí hon vậy.

Tuy nhiên, Kiều Minh Húc vì để cho ông vui vẻ, mỗi một bước đi đều nhường thế trận cho cha Mạch.

Hai người trông có vẻ ngang tài ngang sức, đánh cờ khó phân thắng bại. Cuối cùng, Kiều Minh Húc không dấu vết để cho ông thẳng nhiều hơn một bước.

Liên tục đánh ba ván, anh nhường hai ván, sau đó tự mình thắng một ván.

Cha Mạch hồn nhiên không biết anh đang nhường mình, cực kỳ hài lòng với kết quả hai thắng một thua.

Hơn nữa, mỗi một ván thắng được Kiều Minh Húc đều vô cùng khó khăn, khiến ông có cảm giác như mình gặp được kỳ phùng địch thủ, vô cùng tận hứng.

Chủ yếu nhất vẫn là, ở bên cạnh bọn họ, có không ít người vây xem.

“Cha à, tài đánh cờ của cha lợi hại quá, con thật sự không phải là đối thủ của cha.”

Kiều Minh Húc đưa ngón cái lên với cha Mạch

Cha Mạch cực kỳ vui, cũng không vội vã, chỉ khiêm tốn nói: “Không phải con không lợi hại, mà bình thường con bận rộn quá, phải chú tâm vào chuyện làm ăn lớn, không có thời gian đánh cờ, nên không thể trau dồi thường xuyên. Lão già như cha là người rảnh rỗi, ngoại trừ đánh cờ ra thì cũng không có chuyện gì khác để làm. Nên cũng chỉ là may mắn mới thắng được con thôi.”

“Cho dù mỗi ngày con đều nghiên cứu, con cũng cảm thấy mình không thể đạt được trình độ như cha đầu. Đợi lúc nào rảnh rỗi, cha dạy cho con vài chiêu để con càn quét giới cờ tướng với nhé.”

Kiều Minh Húc cũng không hề tiếc lời nịnh nọt nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 195


Người không biết anh, còn cho rằng anh là người cực kỳ kiệm lời.

Nhưng trên thực tế, đó là vì anh lười phải nói nhiều với những người không liên quan.

Huống chi, người lăn lộn trên thương trường hơn mấy năm như anh, đã sớm học được bản lĩnh gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện hoang đường rồi.

Cha Mạch được anh tâng bốc như vậy, cao hứng đến nỗi quên cả họ tên mình, lập tức đưa tay vỗ vào bả vai Kiều Minh Húc, nói: “Thật tốt quá, đợi lúc nào con rảnh rỗi, cha nhất định sẽ dạy những tuyệt chiêu cả đời này cha đã nghiên cứu cho con.”

“Cảm ơn cha!”

Hai người bọn họ dáng vẻ vô cùng thân mật, làm những lão già khác cực kỳ hâm mộ.

“Ôi chao, nhìn con rể nhà họ Mạch kìa, đúng là hiếu thảo. Lão Mạch đúng là có phúc mà. Con rể nhà tôi nếu được một nửa như con rể nhà bọn họ, tôi có chết cũng không hối tiếc.”

“Ôi chao, cái này gọi là số mạng giữa người với người không giống nhau mà! Chúng ta là mạng xấu, không sinh ra con gái tốt, nên cũng không được một chàng rể hiền. Chỉ có thể mang bộ dạng này thôi.”

“Ôi chao, nhà lão Mạch đúng là phước ba đời mà…”

Đủ loại lời lẽ hâm mộ, đố kỵ bay vào tai cha Mạch khiến ông thấy có một loại cảm giác cực kỳ hãnh diện sung sướng.

Trước kia, bọn họ ở trước mặt mình khoe con trai con rể của bọn họ tốt biết bao nhiêu.

Bây giờ, toàn bộ đều bị con rể của ông g**t ch*t trong chớp nhoáng!

Đúng thật là sảng khoái!

Nhìn thấy sắp đến bốn giờ chiều, vốn dĩ cha Mạch vừa mới thỏa mãn lòng hư vinh của mình, muốn Kiều Minh Húc chơi cùng mình thêm vài ván nữa. Tuy nhiên ông không dám.

Dựa vào thông lệ của ngày thứ ba lại mặt, vợ chồng son về nhà mẹ phải rời đi trước khi mặt trời lặn, như vậy mới có thể thuận lợi có con được.

Mặc dù biết đây là lời nói vô căn cứ, không khoa học, nhưng cha Mạch vẫn không dám xem thường.

Ông biết, người thuộc gia tộc giàu có rất xem trọng người nối dõi để hương khói.

Một người phụ nữ, muốn đứng vững sau khi gả vào nhà người ta phải sinh con trai, tương lai mới có thể thừa kế sản nghiệp của gia tộc.

Nếu như Tiểu Miên có thể sớm sinh cho nhà họ Kiều một đứa con trai, như vậy, về sau sẽ ít nỗi lo hơn.

Vì vậy, ông cũng chỉ có thể đốc thúc Kiều Minh Húc trở về.

Mà đó cũng là điều Kiều Minh Húc mong muốn.

Muốn anh tiếp tục trái với lương tâm, hiền hòa ứng phó với những người này, anh thật sự cảm thấy rất mệt mỏi.

Nhưng vì thể diện của nhà họ Mạch, anh vẫn phải miễn cưỡng vui vẻ cho mọi chuyện suôn sẻ.

Hai người trở về nhà họ Mạch.

Mẹ Mạch vừa nhìn thấy bọn họ, bèn nói: “Tôi còn đang định để Đồng Đồng xuống gọi hai người lên đây. Ông già này cũng thật là, đánh cờ thì làm vài ván thôi, sao lại lâu thế hả? Đã bốn giờ rồi, mặt trời sắp lặn rồi đấy”.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 196


“Tôi đây không phải là về rồi đây sao? Bà đã chuẩn bị tốt quà đáp lễ chưa?”

Cha Mạch đuối lý, cũng không biết tranh cãi thế nào, bèn chuyển đề tài.

“Đã sớm chuẩn bị xong rồi, con rể Kiều, con nghỉ ngơi một chút sau đó chuẩn bị cùng Tiểu Miên về nhà đi thôi.”

Mẹ Mạch nói với Kiều Minh Húc.

“Được ạ, không cần nôn nóng. Mặc dù bây giờ là mùa thu những mặt trời vẫn phải đến sáu giờ mới xuống núi.”

Kiều Minh Húc cười nhạt nói.

“Nhưng mà cũng không thể không nhanh chân lên được, chỉ sợ trên đường kẹt xe gì đó. Không được, các con vẫn nhanh đi về đi thôi.”

KO

Mẹ Mạch là người nóng tính, lập tức chỉ huy cha Mạch cùng Đồng Đồng đưa quà đáp lễ cho Tiểu Miên, để cho Tiểu Miên cùng Kiều Minh Húc chuẩn bị trở về.

Kiều Minh Húc cũng không ngồi lại nữa, anh ôm Tiểu Miên đứng dậy, đi theo bọn họ xuống lầu.

Lúc đi ngang qua tiểu khu, đương nhiên lại kéo theo ánh mắt của những

người xung quanh.

Kiều Minh Húc đặt Tiểu Miên ngồi vào ghế sau, rồi nói chuyện với cha mẹ

Mạch, sau đó lái xe rời đi.

Nhìn bóng dáng xe đi xa, vành mắt mẹ Mạch đỏ lên, nói: “Con gái gả ra

ngoài, cũng không biết bao giờ mới về lại nhà.”

“Thật là, con gái cũng phải gả đi phương xa, đều ở thành phố A này, muốn gặp thì gặp thôi. Con rể Kiều tốt như vậy, chúng ta nên vì Tiểu Miên mà vui vẻ mới được.”

Cha Mạch ở bên cạnh nói.

Mẹ Mạch lau nước mắt, gật đầu nói: “Ừ, chỉ cần Tiểu Miên hạnh phúc thì cho dù có cách chúng ta xa đến mấy, tôi cũng phải thật vui vẻ.”

“Đúng vậy, chúng ta về nhà thôi.”

Cha Mạch đỡ vai mẹ Mạch, hai người cùng bước về nhà.

“Chị và anh rể đã đi rồi ạ?”

Mạch Đồng Đồng ở nhà dọn dẹp, hỏi.

“Đi rồi. Đồng Đồng, đừng vội, ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”

Mẹ Mạch nói với Đồng Đồng đang quét dọn ở bên kia.

“Mẹ, con không mệt, mẹ nghỉ ngơi đi.”

Mạch Đồng Đồng rất hiểu chuyện nói.

Mẹ Mạch cảm thán nhìn Mạch Đồng Đồng, nói: “Thật may là có Đồng Đồng đến nhà chúng ta, nếu không, cuộc sống sau này của chúng ta cô đơn biết bao!”

“Mẹ à, con cũng rất may mắn khi được trở thành người nhà với mọi người ạ.”

Mạch Đồng Đồng mắt đầy cảm động, nói: “Gặp được mọi người, con như bắt đầu một cuộc sống mới, không cần phải sống lang thang, không cần phải đói mỗi khi đông đến, không cần lo lắng ngày mai mình có chết yểu ở ngoài đường hay không nữa.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 197


“Đồng Đồng…”

Nghe thấy cô bé nói những lời này, trái tim mẹ Mạch cảm thấy chua xót thay. Bà đi đến bên người Đồng Đồng, đưa tay ôm cô bé, nói: “Con chính là con gái của chúng ta, chỉ cần chúng ta có miếng cơm, cũng sẽ không để cho con húp cháo. Cuộc sống trước kia khổ thì thôi đi, sau nay con sẽ sống tốt, giống như Tiểu Miên vậy, kết hôn với một người đàn ông tốt, sống hạnh phúc cùng nhau đến cuối đời.”

Mạch Đồng Đồng đỏ mặt, có hơi nhăn nhó nói: “Con làm gì có phúc như chị Tiểu Miên ạ.”

“Có chứ, con nhất định cũng sẽ có. Nhìn gương mặt nhỏ bé cùng dáng dấp xinh đẹp của con đi, chỉ cần không cần đi làm cái nghề kinh khủng pháp y như Tiểu Miên, thì nhất định sẽ có rất nhiều con trai thích. Còn nữa, con đi theo người ta học lễ nghi, nghệ thuật uống trà đó, nhất định phải học thật tốt, chăm chỉ, đừng phụ lòng của anh rể con. Có thể bồi dưỡng từ Nhã Phong ra, con nhất định sẽ giống như một thục nữ ưu nhã, đến lúc đó sẽ càng có nhiều người thích hơn. Hắc hắc, nghe nói người có thể ra vào Nhã Phong, đều là những quý tộc nhà giàu có thân phận địa vị nhất định. Chẳng hạn như con rể Kiều, Phùng Quang Hiển này. Đến lúc đó, nói không chừng con cũng có thể gặp được một cậu công tử nào đó phù hợp. Sau đó giống như Tiểu Miên vậy, nhanh chóng gả vào nhà giàu có, chúng ta cũng được thơm lây.”

Mẹ Mạch càng nói càng hưng phấn.

Trong đầu bà lại bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Đồng Đồng mặc trang phục kết hôn.

Mà trong đầu Mạch Đồng Đồng cũng giống vậy, tuy nhiên, trong suy nghĩ của cô bé, chú rể của cô là Phùng Quang Hiển…

“Cảm ơn anh!”

Mạch Tiểu Miên ngồi ở ghế sau, nhìn Kiều Minh Húc đang lái xe, chân thành nói.

“Tại sao đột nhiên lại nói cảm ơn?”

Kiều Minh Húc nghe thấy cô nói những lời này, trong lòng cũng mềm nhũn đi.

“Cảm ơn anh để làm cho người nhà tôi cao hứng như vậy, giúp bọn họ giữ được thể diện”

“Đó là chuyện tôi phải làm. Em cũng khiến người nhà tôi vui vẻ mà.”

“Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng muốn nói cảm ơn. Cho tới bây giờ, tôi cũng chưa từng thấy cha mình vui vẻ như hôm nay.”

“Cha em giống như một đứa trẻ vậy, tôi rất thích.”

Nghe thấy anh nói vậy, Mạch Tiểu Miên cực kỳ vui vẻ, một lần nữa nói: “Cảm ơn anh có thể thích cha mẹ tôi, còn có Đồng Đồng nữa.”

“Bởi vì bọn họ là người nhà, cha mẹ của em. Tôi đối xử tử tế với người nhà em, cũng tin tưởng em sẽ đối đáp lại với người nhà tôi như vậy.”

Nghe thấy những lời này, trong lòng Mạch Tiểu Miên lại chợt trầm xuống.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 198


Đúng vậy, đối xử tử tế với người nhà của đối phương, đó là nội dung trong hợp đồng.

Có lẽ, những việc anh làm, cũng chỉ là vì thực hiện hiệp ước mà thôi.

Kiều Minh Húc nhìn thấy cô không nói gì thêm, cũng chỉ chuyên tâm lái xe.

Trước khi mặt trời lặn, hai người thuận lợi trở về nhà họ Kiều.

Người nhà họ Kiều lại ấm áp hỏi thăm bọn họ, đủ loại náo nhiệt. Mọi người chung đụng với nhau tương đối thoải mái.

Hai người ở nhà sau khi ăn cơm tối xong, lại tiếp tục trở về nhà nghỉ dưỡng bên bờ biển.

“Tối nay chín giờ tôi còn có hẹn, em tắm trước đi, sau đó tôi sẽ đi ra ngoài.”

Kiều Minh Húc nhớ đến cuộc hẹn với Lâm Ngọc, rồi lười biếng ngồi trên ghế sô pha nói với Mạch Tiểu Miên.

“Được.”

Mạch Tiểu Miên cũng không hỏi anh có hẹn cùng ai, chỉ cho rằng anh có công việc cần bàn.

Kiều Minh Húc ôm cô lên lầu, giúp cô đặt quần áo mới trong phòng tắm, dùng bao ni lông bọc chân cô lại, sau đó để cô đi vào nhà tắm.

“Tôi đi tắm, còn anh ở đâu?”

Mạch Tiểu Miên nhớ lại tối quan anh đứng ở ngoài cửa phòng tắm nghe cô tắm, cũng cảm thấy có hơi khô nóng.

“Tôi đợi ở cửa, tránh cho em xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà tôi không biết.”

Kiều Minh Húc tự nhiên trả lời nói.

“Không muốn!”

Mạch Tiểu Miên đỏ mặt lên, nói: “Tôi không sao cả, anh cứ bận việc của mình đi.”

“Không được, tôi không yên tâm về tính tình hấp tấp của em.”

Kiều Minh Húc lắc đầu nói.

“Anh đứng ở cửa, tôi tắm sẽ không được tự nhiên.”

Mạch Tiểu Miên nói xong lời này, cảm giác bên tai mình nóng lên, dáng vẻ cực kỳ mất tự nhiên.

“Đóng cửa lại, tôi cũng không thấy được em tắm, không có gì bất tiện cả.”

Kiều Minh Húc nói xong, cũng không cho cô giải thích gì thêm, đẩy cô vào bên trong phòng tắm, sau đó đóng cửa lại.

Mạch Tiểu Miên bất đắc dĩ lắc đầu.

Cô bèn dè dặt c** q**n áo xuống, gót chân chạm đất, bắt đầu tắm rửa.

Lo lắng Kiều Minh Húc ở bên ngoài nghe thấy nhiều động tĩnh, cô cũng không dám làm ra động tác gì lớn. Gội đầu, kì cọ người đều rón rén, hơn nữa động tác rất nhanh, chưa đến mười phút đã giải quyết xong toàn bộ. Mặc quần áo xong sau đó ngồi xe lăn mở cửa đi ra ngoài.

“Nhanh như vậy à?”

Kiều Minh Húc có hơi kinh ngạc nhìn cô.

“Ừ.”

Mạch Tiểu Miên vì che giấu sự ngại ngùng của mình, bèn cúi đầu giả vờ dùng khăn lông lau tóc.

“Để tôi làm cho.”

Kiều Minh Húc cầm lấy khăn, bắt đầu giúp cô lau tóc.

Được anh lau tóc, Mạch Tiểu Miên có cảm giác đầu mình giống như bị điện giật vậy, tê dại, đáy lòng rạo rực những rung động…

Sau khi đã lau xong xuôi, Kiều Minh Húc liền cầm máy sấy lên giúp cô thổi tóc.

Vì để tránh bị kịch lần trước lại xảy ra, lần này anh liền khá cẩn thận. Hơn nữa vừa thổi, vừa dùng ngón tay nghịch tóc cô, để tóc có thể nhanh khô hơn…

Cũng không biết là do máy sấy thổi quá nóng, hay là vì điều gì khác. Cô ngửi được mùi gỗ tùng nhàn nhạt trên người anh, Mạch Tiểu Miên cảm giác rất nóng, cả khuôn mặt cũng đỏ bừng lên…

Sau khi sấy tóc xong, Kiều Minh Húc mới phát hiện mặt cô đỏ giống như quả cà chua chín, xinh đẹp đến say lòng người, khiến tâm tình anh hơi hoảng hốt. Ánh mắt lại không tự chủ được chăm chú nhìn vào đôi môi đỏ bừng mềm mại của cô.

Đáng chết, lại cảm thấy miệng lưỡi đắng khô rồi. Anh nuốt nước bọt, sau đó nhanh chóng dời mắt đi. Thả máy sấu xuống, khom người giúp cô cởi bọc ni lông ra, ném vào thùng rác.

“Nghỉ ngơi cho tốt, đừng chạy loạn. Tôi đi đây.”

Kiều Minh Húc thấy cũng không còn nhiều thời gian lắm, bèn nói với cô.

Mạch Tiểu Miên đáp một tiếng, nhưng trong lòng lại lẩm bẩm: Cô là con nít sao?

Kiều Minh Húc thay một bộ âu phục đi ra, nhìn Tiểu Miên đang ngồi trên giường anh đọc sách, sau đó cầm túi, lái xe ra ngoài gặp Lâm Ngọc.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 199


Cuộc hẹn là vào lúc 9 giờ, nhưng Lâm Ngọc hi vọng có thể thấy Kiều Minh Húc sớm một chút nên đã thay đổi thói quen hơi trễ mấy phút của lúc trước khi yêu, 8 giờ đã đến hội sở Nhã Phong đợi.

Tại cửa hội sở, gặp phải Lãnh Kiều Thi.

Lãnh Kiều Thi vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt kiêu ngạo nhìn cô ta, cũng không chủ động chào hỏi.

Đối với Lãnh Kiều Thi, trong lòng Lâm Ngọc cũng bài xích.

Luôn có cảm giác trong đôi mắt lạnh lùng kia của Lãnh Kiều Thi, hệt như ánh nhìn chăm chăm của một con mèo vậy, không có chỗ cho cô ta ẩn trốn.

“Chào cô Lãnh.”

Mặc dù không muốn cùng Lãnh Kiều Thi có bất kỳ sự xuất hiện trùng hợp nào, nhưng gặp được, cô ta vẫn rất chủ động chào hỏi cô ấy.

Gần đây, nhà họ Lâm muốn cùng Lãnh Thị hợp tác một hạng mục nào đó, cô ta không thể trở mặt với Lãnh Kiều Thi được.

Lãnh Kiều Thi nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó tiến thẳng vào bên trong hội SỞ.

Lâm Ngọc nhìn chằm chằm vào cô gái đang mặc đầm dài hai dây, phơi bày toàn bộ bóng lưng cao ngạo s*x* ra kia, ánh mắt sắc lẹm. Tay cầm túi của cô ta khẽ dùng lực siết chặt.

Nếu như cô ta có thể gả cho Kiều Minh Húc, Lãnh Kiều Thi sẽ không có tư cách đối xử ngạo mạn với cô ta như vậy.

Cô ta thật sự hy vọng một ngày nào đó, Lãnh Kiều Thị luôn khinh thường có ta sẽ nói nhiều hơn hai câu, dáng vẻ nịnh nọt giống như chó vẫy đuôi xin xỏ vậy, quấn quanh cô ta.

“Ôi chao, ai đây nhỉ?”

Lại một giọng nữ bén nhọn khác vang lên ở sau lưng.

Không cần quay đầu lại cô ta cũng biết, chủ nhân của giọng nói này là ai.

Đây là một người phụ nữ càng làm cô ta ghét hơn cả Lãnh Kiều Thi, đó là Thái Vân Vân.

Thời trung học, Thái Vân Vân học cùng một lớp với cô ta, nói năng rất trực tiếp, thẳng thừng, không hề cân nhắc đến cảm thụ của người khác.

Hơn nữa, Thái Vân Vân hình như cực kỳ ghét cô ta, trước mặt hay sau lưng đều trực tiếp gọi cô ta là “Bích Trì”.

Điều này làm cô ta vô cùng tức giận, nhưng cũng không thể làm gì khác.

Dĩ nhiên, trong lòng cô ta cũng âm thầm gọi Thái Vân Vân là Đồ Cải Thối.

Tuy nhiên, vì biểu hiện mình được dạy dỗ tốt, nên ngoài mặt cô ta vẫn rất ôn hòa khách khí với Thái Vân Vân.

“Thái Vân Vân, đã lâu không gặp, thật vui khi được gặp lại cậu.”

Cô ta thu hồi ánh mắt phiền muộn kia lại, xoay người nhìn xem Kiều Minh Húc đã tới chưa, trên mặt lập tức hiện ra vẻ tươi cười, dáng vẻ như gặp được bạn cũ, nhẹ nhàng nói: “Cậu càng ngày càng đẹp ra đấy!”

“Lâm Bích Trì, cô không nói láo thì chết đấy à?”

Thái Vân Vân giễu cợt, nói: “Ánh mắt của cô, còn có vẻ mặt cùng lời nói dối trá ấy, đã đủ chứng minh cô rất không vui khi nhìn thấy tôi rồi.”

“Sao lại vậy được chứ? Chúng ta là bạn học cũ mà.”

Mặc dù trong lòng Lâm Ngọc cực kỳ không thoải mái, nhưng vẫn cố gắng dịu dàng mỉm cười nói.

“À.”

Thái Vân Vân lại cười nhạo một tiếng, nhìn cô ta từ trên xuống dưới, nói: “Tôi cảm thấy, cô cùng Kiều Minh Húc yêu mười năm, cũng không có cách nào gả vào nhà họ Kiều, nhất định là bởi vì sự giả tạo ghê tởm theo phong cách Bích Trì kia của cô làm người ta chán ghét.”

Nghe được những lời này của cô ta, trái tim Lâm Ngọc như bị người ta đâm vào, dạ dày quặn đau đến co quắp lại.

Cô ta rất muốn lớn tiếng nói, ba năm sau Kiều Minh Húc nhất định sẽ kết hôn với cô ta.

Nhưng mà, cô ta không thể nói như vậy.

Cô ta phải ẩn nhẫn, nếu không, chuyện hợp đồng này sẽ truyền tới tai người nhà họ Kiều. Tất cả những cố gắng cùng mơ ước của cô ta có thể rơi vào trong hư vô.

Kiều Minh Húc nếu như không có tập đoàn Kiều Thị thì nhiều nhất cũng chỉ là một người đàn ông có dáng dấp tương đối đẹp trai mà thôi.

Cô ta không thể chỉ gả cho người có dáng dấp đẹp trai mà không có năng lực để cô ta đạt tới một địa vị nhất định được.

Nhiều năm như vậy, đợi thêm ba năm, có là gì?
 
Back
Top Bottom