Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 160: Đồ Ngốc Này!


Cô vốn cho rằng những lời này của mình vô cùng tùy tiện, nhưng ai biết rằng, ánh mắt của cô, giọng nói của cô đã sớm bán đứng chính bản thân cô rồi, khiến cô trông giống như một người phụ nữ ghen tuông vậy.

Tuy nhiên, những lời này của cô lại khiến cho trái tim của Kiều Minh Húc như bị xuyên qua vậy.

Đúng vậy, cô không phải Lâm Ngọc, giữa cô và anh chỉ là loại quan hệ hợp đồng hôn nhân, tại sao anh lại sinh ra cảm giác thương tiếc đau lòng với cô nhỉ?
Nghĩ tới đây, ánh mắt anh nhìn Mạch Tiểu Miên bỗng nhiên lại lạnh thêm mấy phần, anh đứng lên trên bờ cát, nói: "Gió lớn, vào nhà đi."
Nói xong, anh cũng không quản Mạch Tiểu Miên nữa, đi thẳng một mình về phía trước.

Mới vừa rồi Mạch Tiểu Miên vì cứu người mà chạy vội, để đôi ủng đi cát của mình vứt ở bãi đá ngầm ở bờ biển bên kia.

Mặc dù vết thương đã được quấn băng gạc, nhưng nếu không có giày, cứ như thể đi lại, cô vẫn sẽ đau chết mất.

Vì vậy, cô bèn gọi lớn về phía anh: "Này, anh muốn đi cũng phải nhặt ủng lại cho tôi trước đã chứ!"
Kiều Minh Húc không phản ứng lại cô.

Cô còn tưởng rằng anh thật sự không để ý đến mình, cũng chỉ có thể lầm bầm một mình rồi từ từ đi trên bờ cát.

Kiều Minh Húc đột nhiên quay đầu, nhìn thấy cô đi bộ, lập tức hét lớn lên: "Em đứng lại đó cho tôi!"
Mạch Tiểu Miên bị tiếng hét này của anh làm cho sợ hết hồn, dừng bước, nghi hoặc nhìn
anh.

Kiều Minh Húc nhìn cô một cái, sau đó sải bước đi về phía đối ủng ở bãi cát kia.

Mạch Tiểu Miên biết.

Hóa ra, anh ấy la lên với cô, vẫn là muốn tốt cho cô.

Người đàn ông này...!
Cô nhìn bóng lưng của anh, vốn tâm trạng buồn bực trong nháy mắt lại nở rộ như một đóa hoa vậy, khóe môi nở nụ cười.

Kiều Minh Húc khom người nhặt đôi ủng ngoài bãi cát lên, bước về phía cô, sau đó ném giày xuống chân cô, nhìn thấy cô mang vào rồi mới xoay người rời đi.

Mạch Tiểu Miên cố ý lớn tiếng ở phía sau, "ai u" một tiếng, sau đó mặt đầy đau khổ ngồi trên bờ cát.

Kiều Minh Húc nhanh chóng quay đầu lại nhìn, sau đó chạy vội về phía cô, giọng nói có hơi dồn dập nóng nảy: "Em sao vậy?"
"Chân đau!" Mạch Tiểu Miên cố ý làm ra vẻ tội nghiệp ôm lấy chân.

Vết thương trên chân cố bởi vì lúc nãy cứu Đường Đình Đình mà bị toạc ra, thế nên dưới lớp bằng gạt đã loang lổ vết máu.

Trên thực tế, cũng không xem là đau lắm.

Cô chỉ là cố ý giả bộ đau, để xem thử phản ứng của Kiều Minh Húc như thế nào.

Kiều Minh Húc nhìn thấy vết máu kia, mày hơi nhíu lại, đưa tay bắt lấy chân cô.

Khi tay của anh chạm vào chân cô, cảm giác là lạ, cô bèn nhanh chân rụt về.

"Đưa chân ra để tôi xem thử!"
Kiều Minh Húc ra lệnh.

"Chân tôi thối!"
Mạch Tiểu Miên tiếp tục rụt chân lại: "Sợ làm anh ngạt thở mất!"
"Đồ ngốc này!"
Kiều Minh Húc mắng cô một cầu, sau đó cưỡng ép kéo chân có đến, cố định lại.

Mạch Tiểu Miên cũng không tiện giãy dụa vô ích nữa, cô chỉ lo cho người đàn ông mắc bệnh sạch sẽ này, khi nhìn thấy vết thương của cô có khi nào sẽ nôn mửa không thôi.

Vết thương sau hai ngày đã hơi kép lại, nhưng vẫn tương đối khó nhìn.

Kiều Minh Húc tỉ mỉ mở băng gạc ra, nhìn máu thịt mơ hồ bên trong, nhíu mày lại, nói: "Hình như càng trở nên nghiêm trọng hơn?"
Mạch Tiểu Miên đau khổ nhíu mày lại.

Chân này cô vẫn không thể đi bộ được rồi, ngày mai về nhà nhất định mẹ sẽ lải nhải đau tim mất thôi.

"Phải đến bệnh viện để bác sĩ xử lý mới được."
"Không cần, chính tôi cũng là bác sĩ, đây là vết thương nhỏ.

Chỉ là vì có chuyện xảy ra nên
mới làm vết thương toét ra, không thể bình phục ngay mà thôi, không cần khoa trương đến bệnh viện như vậy làm gì."
"Phải đi!"
Kiều Minh Húc rất cố chấp nói: "Còn phải xử lý uốn ván nữa."
"Không muốn!"
Mạch Tiểu Miên cự tuyệt.

Kiều Minh Húc không nói nhiều, trực tiếp chặn ngang bế cô lên, một đường ôm đến xe hơi, đem cô nhét vào ghế sau, sau đó lái xe thẳng đến bệnh viện.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 161: Không Có Thuốc Đặc Trị Sao


Đi tới bệnh viện gần đó, xe dừng lại, anh cũng trực tiếp ôm cô sải bước đi vào.

Bọn họ xuất hiện như vậy, cộng thêm Kiều Minh Húc rất đẹp trai, cho dù đi đến nơi nào cũng giống như hạc giữa bầy gà vậy.

Vì vậy lập tức trở thành tiêu điểm của quần chúng.

"Cô gái kia thật hạnh phúc mà!".

Có cô gái hai mắt sáng lên, mặt đầy hâm mộ kêu la: "Nếu như tôi có bạn trai như vậy thì có chết cũng sẵn lòng."

"Ồ? Tôi biết người đàn ông kia, hình như là tổng tài của Kiều Thị, Kiều Minh Húc đấy.

Đúng, là anh ấy!"
"Vậy...!Cô gái kia là ai? Là bạn gái trước của anh ấy, hay là vợ hiện tại thế?"
"Không biết."
"Tôi cảm thấy chắc là bạn gái trước của anh ấy đấy? Tin bát quái giải trí đã nói rồi, nhiều năm qua Kiều Minh Húc vẫn chỉ có một bạn gái thôi, hơn nữa còn rất yêu bạn gái.

Còn về phần vợ hiện tại của anh ấy, hình như cô ta không chừa thủ đoạn nào, thông qua người nhà của anh ấy để leo lên vị trí đó.

Anh ấy lại không thích cô ta, làm sao có thể ôm cô ta tới bệnh viện được? Nhìn vẻ mặt của anh ấy, trông có vẻ rất lo lắng đấy."
"Nói cũng đúng.

Khó trách Kiều Minh Húc sẽ thích Lâm Ngọc như vậy, dáng dấp rất đẹp nhỏ.

Vóc người cũng tốt, da cũng mịn nữa."
"Ôi, nghe nói vợ hiện tại của anh ấy cũng rất xinh đẹp."
"Xinh đẹp thế nào thì cũng không thể che giấu được hành vi chen vào tình yêu của người khác để đạt được mục đích..."
Mạch Tiểu Miên nghe thấy những lời bàn tán to nhỏ kia, trong lòng không có
cách nào bình tĩnh được.

Trước đây, khi nhìn những lời bịa đặt trên báo mạng, cô có thể cười một tiếng mặc kệ.

Nhưng mà bây giờ chính tại cô nghe được, tư vị kia...!
"Để tôi xuống, tự tôi đi được."
Cô khẽ nói với Kiều Minh Húc.

Kiều Minh Húc không để ý tới cô, tiếp tục đi về phía trước.

Anh tìm được một bác sĩ quen thuộc của mình, đặt cô xuống dưới.

Vẻ mặt của bác sĩ kia vô cùng kinh ngạc nhìn anh, sau đó bắt đầu xử lý vết thương cho Mạch Tiểu Miên.

Hơn nữa còn dặn dò trước khi vết thương khép lại, cố gắng đừng xuống đất đi bộ.

"Phải mất bao lâu mới có thể đi lại bình thường được?"
Kiều Minh Húc cau mày hỏi.

"Khoảng chừng ba ngày!"

"Không có thuốc đặc trị sao?"
"Kiều tổng, thuốc đặc trị cũng không thể làm cho vết thương của cô anh nhanh lành được.

Tôi đã kê cho Kiều thiếu phu nhân loại thuốc trị vết thương tốt nhất rồi.

Tuy nhiên, mỗi ngày tốt nhất nên tới đây xử lý một lần."
"Được!"
Kiều Minh Húc gật đầu, nói cảm ơn bác sĩ, sau đó đưa tay muốn ôm Mạch Tiểu Miên lần nữa.

"Không muốn, quá nhiều người nhìn thấy.

Tôi xin lỗi."
Mạch Tiểu Miên ôm chặt bàn, không muốn để anh ôm lấy mình.

"Nhìn thì cứ nhìn thôi, có gì mà phải cố kỵ chứ?"
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 162: Vị Hôn Thê Của Quang Hiển Trông Cá Tính Thật


"Anh không có gì cố kỵ, nhưng tôi có."
Mạch Tiểu Miên vừa nghĩ tới những lời bàn tán vừa rồi, giống như mắc nghẹn cổ họng vậy, cực kỳ không thoải mái.

"Kiều tổng, bệnh viện chúng tôi có xe lăn, có thể cho anh mượn."
Bác sĩ ở bên cạnh nói.

"Có loại mới không, chưa có ai dùng quá ấy?"

"Có, sáng sớm hôm nay, bệnh viện vừa nhập một lô xe lăn về, để tôi bảo y tá mang tới cho anh một chiếc."
"Được, tôi mua."
Kiều Minh Húc không hề do dự nói.

Bác sĩ bảo y tá đẩy một chiếc xe lăn mới tinh tới.

Mạch Tiểu Miên vừa định tự mình ngồi lên, Kiều Minh Húc đã trực tiếp đưa tay ôm cô tới, giống như hai chân cô không thể cử động được vậy.

"Kiều thiếu phu nhân, Kiều tống đối với cô thật sự yêu mến có thừa đấy."
Cô nhìn vào trong mắt bác sĩ kia, anh ta không nhịn được lắm mồm nói: "Ngay cả cô Lâm anh ấy cũng chưa từng đối đãi như vậy đâu."
Nghe anh ta nhắc tới Lâm Ngọc, bàn tay đỡ xe lăn của Kiều Minh Húc hơi cứng đờ lại, trong mắt lướt qua một tia sáng phức tạp.

Mạch Tiểu Miên không nhìn thấy, nhưng bác sĩ kia lại thấy.

Anh ta biết mình không nên nhiều lời, bèn không lên tiếng nữa, giả vờ cúi đầu đi sửa sang lại hồ sơ bệnh lý.

Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đi ra ngoài, lúc tới hành lang bên kia, lại gặp phải Lãnh Kiều Thi.

Sắc mặt của Lãnh Kiều Thị có hơi trắng bệnh, trong tay cầm theo hồ sơ bệnh lý.

Cô ấy thấy Kiều Minh Húc đẩy Mạch Tiểu Miên đây, vẻ mặt hơi kinh ngạc.

"Tổng giám đốc Kiều."
Cô ấy chủ động chào hỏi Kiều Minh Húc, nhưng ánh mắt lại chăm chú dán trên người Mạch Tiểu Miên.

"Chào cô Lãnh."
Kiều Minh Húc lịch sự chào hỏi, nhưng trên mặt lại mang theo dáng vẻ xa lạ.

Lãnh Kiều Thi nhìn bàn chân quấn băng gạc của Mạch Tiểu Miên, cũng không nói gì thêm, mà tiếp tục đi về phía trước.

"Vị hôn thê của Quang Hiển trông cá tính thật."
Nhìn thấy cô ấy đi xa, Mạch Tiểu Miên không nhịn được nói một câu.

"Khá tốt."
Kiều Minh Húc nhàn nhạt nói.

"Ồ Ồ."
Mạch Tiểu Miên phát hiện ra Kiều Minh Húc không có ý cùng cô trò chuyện nhiều về Lãnh Kiều Thi, nên cũng chỉ cười một tiếng, không nói gì thêm nữa.

Mặc dù Kiều Minh Húc không ôm Mạch Tiểu Miên, mà là đẩy xe lăn, nhưng vẫn làm cho người ta nhìn vào cảm thấy ấm áp.

Nhất là ánh mắt của những cô gái kia nhìn Mạch Tiểu Miên, tràn đầy hâm mộ cùng ghen tị.

Ra cửa bệnh viện, trước khi lên xe, Kiều Minh Húc vẫn ôm Mạch Tiểu Miên ngồi lên ghế sau, sau đó nhét xe lăn vào cốp xe rồi mới lên đường.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 163: Thật Sự Không Sao


Hình ảnh đó bị người ta dùng điện thoại quay video lại, phát trên diễn đàn Weibo với tựa đề: "Tuấn nam mỹ nữ, cùng nhau ân ái, khiến người ngoài phải ghen tị."
Video này vừa phát ra đã có không ít người chia sẻ.

Rất nhiều người nhận ra người đàn ông kia là Kiều Minh Húc, vì vậy trong bình luận lập tức xuất hiện hai luồng tranh cãi.

Bọn họ tranh luận xem nhân vật nữ chính rốt cuộc là Lâm Ngọc hay là Mạch Tiểu Miên.

Tuy nhiên cho dù đáp án có là ai thì đối với Mạch Tiểu Miên, giọng điệu của bọn họ vẫn giống hệt nhau, tức giận mắc cô là người thứ ba phá hoại tình cảm của người khác, hồ ly tinh không chứa thủ đoạn nào...!
Hàng tỷ người Trung Quốc dùng mạng xã hội vì vậy thể loại nào cũng có.

Các loại lời khó nghe cũng đua nhau hiện lên, thậm chí có người bắt đầu nói muốn tìm địa chỉ của Mạch Tiểu Miên, địa chỉ của người nhà cô.

Diệp Mai vừa lúc nhìn thấy những lời này, cũng bị hù dọa, vội vàng gọi điện thoại cho Mạch Tiểu Miên, nói: "Tiểu Miên à, chuyện lớn không xong rồi, cậu đã làm mọi người phẫn nộ muốn tìm địa chỉ của cậu đấy."
KO
Mạch Tiểu Miên mới cùng Kiều Minh Húc trở về nhà nghỉ dưỡng, nghe nói như vậy, trong lòng cô chợt lộp bộp trầm xuống.

Mặc dù cô không tham gia mạng xã hội, nhưng cô vẫn biết bạo lực mạng có bao nhiêu đáng sợ.

"Chuyện gì vậy?"
Kiều Minh Húc nhìn thấy cô gọi điện thoại xong, sắc mặt đột nhiên tái xanh, bèn hỏi.

"Tôi bị những người trên mạng kia dọa tìm địa chỉ, phải làm sao đây?"
Mạch Tiểu Miên bất lực nhìn anh nói: "Tôi thì không sao cả, chỉ sợ cha mẹ tôi."
Đôi mắt Kiều Minh Húc trầm xuống, đưa tay vỗ vai cô, nói: "Không sao cả, tôi sẽ giải quyết!".

Kiều Minh Húc lấy điện thoại di động ra, gọi mấy cuộc điện thoại, sau đó thả xuống, nói với cô: "Không sao rồi."
"Thật sự không sao?"
Mạch Tiểu Miên vẫn lo lắng: "Trên mạng có đủ loại người, có thể tự do ngôn luận, mấy cuộc điện thoại của anh có thể lập tức khống chế sao?"
"Ừ, tôi đã giao cho quản trị viên mạng rồi, đem tên của hai chúng ta cấm xuất hiện.

Tất cả những sự việc liên quan đến tên của tôi và em sẽ tự động biến mất."
Kiều Minh Húc gật đầu nói: "Chuyện này không khó lắm đâu."
Mạch Tiểu Miên vẫn không yên tâm, tâm trạng có hơi buồn bã, bấm số điện thoại mẹ mình.

"Mẹ à, có phải cha mẹ bị người ngoài gây rắc rối vì con gả cho Kiều Minh Húc không?"

"Không có gì đâu Tiểu Miên, con không nên suy nghĩ nhiều, cứ vui vẻ ở cùng một chỗ với con rể Kiều là được rồi.

Còn về phần những lời ra tiếng vào của hàng xóm kia, mẹ với cha con đều không quan tâm đầu.

Bọn họ chỉ là ghen tị con gả cho người tốt mà thôi."
Mẹ Mạch vội vàng nói.

Nghe được lời này của mẹ, lòng Mạch Tiểu Miên lại trầm xuống.

Căn cứ vào sự hiểu biết của cô với mẹ, khi bà nói những lời này ra thì nhất định bà đã đụng phải sự chỉ trích quấy rầu của người khác rồi.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 164: Có Tiền Thì Có Thể Sai Khiến Cả Ma Quỷ Ấy Mà


"Cha đâu mẹ? Có ở nhà đó không?"
"Đang xem tivi đây này, con muốn nói chuyện với cha sao? Để mẹ đưa điện thoại cho ông ấy."
"Được."
Tâm trạng Mạch Tiểu Miên lại chùng xuống một lần nữa.

Dựa theo thói quen cô biết về cha, lúc này ắt hẳn cha phải ở trong tiểu khu đánh cờ cùng những ông cụ kia.

Thế mà bây giờ lại ngồi ở nhà xem tivi, nhất định là có chuyện không vui rồi.

"Tiểu Miên à, ba đây."

Cha Mạch vui vẻ nghe điện thoại.

"Cha à, sao cho không xuống nhà chơi cờ vậy?"
"Tôi nay cha thích xem tivi, không muốn đánh cờ nữa.

Lão Lý đánh cờ rất kém, cha ở với ông ta cũng không vui lắm, còn không bằng ở nhà chia sẻ chuyện nhà với mẹ con."
"Dạ."
Mạch Tiểu Miên đã xác định được, tâm trạng càng lúc càng trầm xuống.

Cô đơn giản nói vài câu với cha, sau đó cúp máy.

Lúc này Kiều Minh Húc đang lên mạng tra cứu xem những tin tức về bọn họ đã xóa chưa.

Có tiền thì có thể sai khiến cả ma quỷ ấy mà.

Động tác của những quản trị viên mạng kia cũng đủ nhanh, các tin tức về Kiều Minh Húc và Mạch Tiểu Miên trên Internet đều đã không còn tìm thấy nữa.

Anh nhìn thấy Mạch Tiểu Miên đã gọi điện thoại xong, bèn nói cho cô biết.

Mạch Tiểu Miên kiểm tra lại thử.

Phát hiện đúng là không còn nữa.

Trong lòng lúc này vẫn còn hơi bất an.

Những lời bịa đặt trên mạng coi như có thể tạm thời ngăn chặn được, nhưng mà, những lời đồn đãi từ miệng những người hàng xóm kia với cha mẹ cô thì sao đây?
Cô vừa định nói về lo ngại này với Kiều Minh Húc thì điện thoại di động của anh chợt vang lên.

Dựa vào tiếng chuông, cô đoán có lẽ là điện thoại của Lâm Ngọc.

Kiều Minh Húc đi ra ngoài nghe điện thoại.

"Minh Húc..."
Điện thoại vừa được nối máy, giọng điệu ủy khuất của Lâm Ngọc lại truyền
"Ngọc Ngọc, sao vậy?"
Kiều Minh Húc ân cần hỏi.

"Tại sao anh lại ôm người phụ nữ kia? Sao vậy? Chẳng lẽ anh yêu cô ta sao?"
Lâm Ngọc cố nén tức giận trong lòng, giọng điệu đầy hờn dỗi, lo âu, bất an chất vấn.

Mới vừa rồi, trước khi tin tức của bọn họ bị phong tỏa trên Internet, bạn thân của cô ta đã gửi video Kiều Minh Húc ôm Mạch Tiểu Miên qua cho cô.

Khi cô ta nhìn thấy Kiều Minh Húc khom người ôm Mạch Tiểu Miên vào lòng, hơn nữa còn là ôm kiểu công chúa, máu huyết toàn thân cô ta như ngưng lại.

Toàn thân phát ra hơi lạnh, giống như rơi vào hầm bằng vậy.

Cô ta yêu Kiều Minh Húc mười năm.

Động tác thân mật nhất anh làm với cô ta chính là đưa tay sờ đầu cô ta, vuốt má, kéo tay, ôm eo, chưa từng có ngoại lệ khác chứ đừng nói là ôm như vậy.

Khi đó, cô ta còn tưởng rằng anh là một người nội liễm bảo thủ truyền thống, vì vậy cũng sẽ không để ý.

Nhưng không ngờ, dáng vẻ anh ta ôm Mạch Tiểu Miên đó, hơn nữa động tác lại còn dịu dàng như vậy, tự nhiên đến thế, giống như bọn họ vốn dĩ là một cặp vợ chồng thắm thiết vậy.

Nỗi bất an mãnh liệt khiến cô ta nhanh chóng cầm điện thoại di động lên gọi cho anh, muốn hỏi cho rõ ràng.

"Ngọc Ngọc, em nói cái gì vậy hả? Hai chân cô ấy bị thương, không có cách nào đi bộ nên anh chỉ có thể ôm cô ấy một lúc."
Kiều Minh Húc bị cô ta chất vấn như vậy, hơi mất kiên nhẫn nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 165: Anh Bảo Tôi Tối Nay Không Tắm


"Bị thương sao?"
Lâm Ngọc rất muốn nói, cho dù có bị liệt đi nữa thì anh cũng không nên ôm người phụ nữ
khác.

Tuy nhiên, cô ta phải kiêng dè về hình tượng của mình ở trong lòng anh, không thể để cho anh thấy mình là người phụ nữ ăn không nói có, tranh cãi vô lý được.

"Vậy bảo cô ấy nghỉ ngơi dưỡng thương cho thật tốt.

Minh Húc à, thật xin lỗi, là em quá yêu anh, quá lo lắng cho anh nên một phút nông nỗi hiểu lầm anh."

Lâm Ngọc nhanh chóng nói.

"Không sao đâu."
"Minh Húc, ngày mai chúng ta gặp nhau ăn chung bữa cơm nhé? Một ngày không gặp anh em có cảm giác dài như một năm trôi qua rồi vậy.

Thật giống như người xưa thường nói, một ngày không gặp tựa ba thu."
Lâm Ngọc nũng nịu nói.

"Thật xin lỗi, ngày mai anh có việc bận rồi."
"Anh phải làm gì sao?"
"Ừ, theo phong tục, ngày mai là ngày thứ ba lại mặt", anh sẽ về nhà cùng Mạch Tiểu Miên, muốn làm khách ở nhà mẹ của cô ấy"
"Hai người không phải chỉ là đám cưới giả thôi sao? Cần gì phải bài bản như thế?"
Lâm Ngọc vừa nghe anh nói về chuyện của Mạch Tiểu Miên mà không thể ăn cơm cùng mình, mặt không khỏi nóng lên vài độ, trong lòng giống như bị dao đâm mạnh vào.

"Đám cưới giả, nhưng chỉ là anh cùng cô ấy ký cam kết thôi, người ngoài không hề biết.

Ngọc Ngọc, em cũng biết, nhà họ Kiều bọn anh từ trước đến nay vẫn luôn coi trọng lễ nghi mà."
Kiều Minh Húc giải thích nói.

Nghe được những lời này của anh, Lâm Ngọc không biết nên nói gì thêm nữa.

Trong lòng cô ta càng lúc càng bất an.

"Được rồi, Minh Húc, hai người về nhà mẹ đẻ nhiều nhất chỉ cần một buổi sáng hoặc một buổi chiều thôi.

Anh cũng không thể ở nhà người khác lâu như vậy được.

Tối nay bọn mình ăn cơm cùng nhau được chứ?"
Trong giọng nói của Lâm Ngọc mang theo sự khẩn cầu: "Em thật sự rất nhớ anh, nhớ đến nỗi không buồn ăn uống gì cả.

Mẹ còn nói em gầy đi một vòng lớn đấy."
Kiều Minh Húc trầm ngâm một thoáng, đáp: "Được rồi, 9 giờ tối mai, chúng ta gặp nhau ở hội sở Phong Nhã!"
"Tốt quả, cảm ơn Minh Húc, yêu anh."
Cuối cùng cũng có thể để anh ra ngoài cùng cô ta, Lâm Ngọc cao hứng hoan hô.

"Anh còn có chuyện phải làm, tạm thời sẽ không nói chuyện nhiều với em được.

Em nghỉ ngơi sớm, gặp lại sau."
"Tạm biệt..."
Sau khi Kiều Minh Húc cúp điện thoại của Lâm Ngọc Xong, trở lại trong phòng, thấy Mạch Tiểu Miên đang thất thần, bèn đưa ngón tay ra búng vào trán của cô.

Trán Mạch Tiểu Miên đau nhức, cô lập tức trợn mắt nhìn anh nói: "Không được tùy tiện bóng vào trán của người khác? Sẽ ngốc đấy!"
"Vốn dĩ ngốc mà, còn có thể thay đổi gì nữa sao?"
Kiều Minh Húc cười nhạo nói.

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: "Lười nhiều lời cùng anh, tôi muốn tắm rồi ngủ."
"Không phải bác sĩ đã dặn chân em không được đụng vào nước sao?"
Kiều Minh Húc nhìn vào chân cô một chút rồi nói.

"Anh bảo tôi tối nay không tắm?"
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 166: Ngựa Tốt Phải Kèm Với Yên Tốt Mà!


"Em tắm hay không tắm thì không liên quan đến tôi, dù sao tôi cũng sẽ tắm."
"Tôi muốn tắm".

Mạch Tiểu Miên tự đẩy xe lăn của mình, đi tới trước tủ quần áo, muốn tìm đồ ngủ.

"Để tôi lấy cho!"
Kiều Minh Húc đẩy cô sang một bên, mở tủ quần áo của cô ra.

Anh nhìn thấy bên trong đều là những quần áo thông thường, bèn nhíu mày lại nói: "Những món đồ này của em chắc đều là hàng vỉa hè chưa tới 200 tệ nhỉ."
"Ừ, người như tôi nghèo mà, làm gì giàu có giống như anh được.

Mua một bộ quần áo còn phải đặc biệt tìm người làm theo yêu cầu?"
Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn bộ vest trên người anh, nói: "Bộ quần áo này của anh ít nhất cũng mười ngàn tệ nhỉ."
"Một trăm nghìn, chưa kể vì làm theo yêu cầu nên còn đặc biệt vận chuyển từ Paris về."
Kiều Minh Húc nhàn nhạt nói.

Giọng nói của anh nghe bình thản giống như một bác gái đi chợ lựa cải xanh vậy, thấy Mạch Tiểu Miên trợn trắng mắt, anh nói: "Anh có biết một bộ vest của anh tương đương với thu nhập một năm của một gia đình bình thường không?"
"Tôi biết."
"Biết vậy mà anh còn xa xỉ như vậy?"
"Vấn đề là một ngày thu nhập của tôi chẳng khác nào thu nhập của một gia đình bình thường trong một năm cả."
Mạch Tiểu Miên cạn lời.

Đúng là như vậy, cô cũng không thể yêu cầu một tổng giám đốc nắm giữ tài sản 50 tỷ giống như người bình thường được, mặc quần áo giá trẻ.

Ngựa tốt phải kèm với yên tốt mà!
Vì vậy, cô cũng không nhiều lời nữa, tỏ ý bảo anh lấy bộ đồ ngủ màu vàng nhạt treo trong tủ kia ra đưa cho cô.

Kiều Minh Húc lấy quần áo xuống, đưa tay sờ vải vÓC, nhíu mày một cái, nói: "Tôi phải cho người mang quần áo tới đây mới được."
"Không cần.

Tôi mặc những bộ đồ này là được rồi!"
"Chị hai à, lúc trước em có thể ăn mặc tùy tiện được, nhưng bây giờ thân phận của em là vợ của Kiều Minh Húc tôi.

Ở ngoài đường em ăn mặc dáng vẻ trông như một bà thím thì không phải mất mặt em, mà là thể diện của tôi đấy.

Kiều Minh Húc tức giận nói.

Mạch Tiểu Miên ngượng ngùng.

Đúng thế, thân phận bây giờ của cô không giống trước nữa rồi.

Cô là vợ của Kiều Minh Húc, là con dâu của nhà họ Kiều giàu nhất thành phố A.

Lời nói hành động đều sẽ ảnh hưởng đến danh dự của nhà họ Kiều.

Ngoài ra, nếu như cô cứ mặc quần áo bình thường như vậy, những người khác chắc chắn sẽ không nói cô khiêm tốn tiết kiệm, mà là nói cô ở nhà họ Kiều không tốt đẹp gì, bị người nhà họ Kiều cay nghiệt xử ép, cười nhạo cha mẹ cô.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 167: Đây Cũng Là Chuyện Cô Không Muốn Thấy


Đây cũng là chuyện cô không muốn thấy.

"Ở trong giới của chúng tôi, vợ là tấm danh thiếp của chồng, cũng có thể nói là đồ trang sức.

Nghĩa là nếu không khéo léo sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thể diện và tôn nghiêm của chồng.

Em xem như là vợ trên danh nghĩa của tôi, sau này có lúc còn phải cùng tôi ra ngoài gặp bạn bè đối tác nữa.

Em cũng không thể để người khác chê cười tôi hà khắc với em được.

Kiều Minh Húc chăm chú nhìn cô nói.

Mạch Tiểu Miên gật đầu nói: "Ừ, ngày mai tôi sẽ đi mua thêm vài bộ quần áo.

Chỉ là tôi không có tiền, anh cho tôi mượn trước nhé"
"Quần áo của em đại diện cho thể diện của tôi, vì vậy số nợ này nên tính lên tôi.

Hơn nữa, ngày mai sẽ có người đưa quần áo tới, em không cần phải quan tâm đến việc đi dạo phố mua quần áo đâu."
Kiều Minh Húc hỏi size quần áo của cô.

Mạch Tiểu Miên cũng lười phải dè dặt tự ái gì đó, dù sao có quần áo mặc là tốt rồi.

Nếu vì
mặt mũi của anh, vậy thì cứ để anh gánh vác tất cả những chuyện này đi.

Thế nên cô cũng chỉ nói size quần áo của mình cho anh biết.

Kiều Minh Húc lập tức gọi điện thoại, nội dung cuộc gọi là bảo đối phương sáng mai đưa tới những bộ quần hàng hiệu mới nhất.

Nhìn thấy anh liên tiếp gọi mười cuộc điện thoại, Mạch Tiểu Miên kinh ngạc nói: "Anh muốn mua cho tôi cả một phòng để quần áo đấy à?"
"Chính xác, tôi không thể để cho người khác nhìn vào thấy Vợ tôi mặc quần áo giống nhau mỗi ngày được.

Các cô gái trong giới của bọn tôi, một bộ quần áo tối đa chỉ mặc mấy lần mà thôi."
Kiều Minh Húc đáp.

Mạch Tiểu Miên không nhịn được nói: "Vậy chẳng phải là rất nhiều quần áo sao? Hơn nữa quần áo của bọn anh mỗi một món đều rất đắt, chỉ mặc mấy lần có phải rất lãng phí không.

Chồng bọn họ không có ý kiến gì sao?"
"Ha ha."
Kiều Minh Húc cười một tiếng, nói: "Đàn ông kiếm tiền, đàn bà tiêu tiền, đây là đạo lý hiển nhiên.

Bởi vì nuôi một con thiên nga so với nuôi một con vịt đã không giống nhau rồi.

Chỉ những loại đàn ông không có bản lĩnh mới có thể oán trách vợ mình mua quần áo bao nhiêu tiền thôi."
"Ồ, tư tưởng của anh đúng là để cho các cô gái phải yêu nha, có thể làm ông chồng quốc dân được rồi."
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 168: Cô Nói Sự Thật


"Trước mắt, tôi chỉ là chồng của em."
Kiều Minh Húc nhìn cô nói.

Nghe thấy anh nói như vậy, chạm vào ánh mắt của anh, trái tim Mạch Tiểu
Miên như bị người ta dùng lực bắn nhẹ vào, đập thình thịch nhanh mãnh liệt.

Tuy nhiên, rất nhanh cô đã nghĩ đến mình cùng anh chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa mà thôi.

Cái gọi là chồng, cũng là chồng giả.

Suy nghĩ này làm cho trái tim vốn dĩ đang đập nhanh của cô nhanh chóng bình thường trở lại, khóe môi lộ ra nụ cười giễu cợt.

"Tôi tắm."
Cô cầm bộ đồ ngủ giá rẻ của mình lên, nói.

"Em chờ chút đã, để tôi giúp em bật nước tắm."
Anh tiến vào phòng tắm, Mạch Tiểu Miên cũng đẩy xe lăn đi vào.

Nhìn thấy anh nghiêm túc rửa sạch bồn tắm, sau đó điều chỉnh nước ấm, hơn nữa còn rất tri kỷ đặt khăn tắm ở nơi cô có thể lấy được.

"Được rồi!"

Khi nước đã đầy bồn tắm, Kiều Minh Húc đưa tay thử nhiệt độ, sau đó đứng lên nói với cô.

"Cảm ơn."
Kiều Minh Húc nhìn chân cô một cái, sau đó đi ra ngoài.

Mạch Tiểu Miên thấy anh vẫn không thuận tay đóng cửa lại, bèn đẩy xe lăn lại, muốn đóng cửa.

"Đợi đã."
Kiều Minh Húc quay đầu lại nói với cô: "Tôi đi lấy hai cái túi ni lông, em bọc chân lại trước."
"Ách?"
Mạch Tiểu Miên nhìn chân mình một chút, lúc này cô không ngờ Kiều Minh Húc lại có thể tỉ mỉ được như vậy.

Kiều Minh Húc nhanh chóng xuống lầu, lấy hai túi ni lông thật lớn tới, bảo Mạch Tiểu Miên nâng chân lên.

Anh có bệnh sạch sẽ, lại không ngại chân cô vì bôi thuốc mà có mùi, còn đặt chân cô lên đầu gối mình, sau đó dùng túi ni lông bọc kín lại.

"Lúc tắm nhớ gác chân lên thành bồn tắm, cố gắng đừng để dính nước."
Kiều Minh Húc dặn dò nói.

Mạch Tiểu Miên nhìn anh, nói: "Anh có cảm thấy mình dông dài không vậy? Trước đó không biết anh, tôi còn tưởng anh lạnh lùng thế nào chứ, không ngờ anh cũng là một người đàn ông ấm áp, tôi thật sự cảm động đấy."
Cô nói sự thật.

Vừa rồi nhìn thấy Kiều Minh Húc làm tất cả những chuyện đó với cô, trong lòng cô cảm động đến không biết trời trăng gì nữa.

Coi như trước mắt là hạnh phúc giả tạo thì trong lòng cô cũng cảm thấy quý trọng.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 169: Em Đừng Cảm Động


"Tôi chỉ thực hiện cam kết giữa chúng ta mà thôi."
Kiều Minh Húc nhìn cô một cái rồi nói: "Em đừng cảm động."
"Được."
Mạch Tiểu Miên gật đầu.

Đúng vậy, người ta chẳng qua chỉ thực hiện cam kết thôi mà, cô còn cảm động làm gì vậy chứ?
Kiều Minh Húc đi ra ngoài, hơn nữa còn đóng cửa rất nhẹ nhàng.

Một người có giáo dưỡng hay không sẽ thể hiện rất rõ ràng, có thể tự động tác đóng cửa để nhìn ra.

Lấy bản thân mình làm trung tâm, chưa bao giờ chú ý đến cảm nhận của người khác thì tiếng đóng cửa sẽ nghe rất lớn tiếng, tương đối thô lỗ.

Mà người quan tâm đến cảm nhận của người khác, lúc đóng cửa sẽ mang theo sự nhẹ nhàng.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy cửa đóng lại, bèn dùng gót chân không bị thương chống đỡ xuống sàn để đứng lên.

Sau đó c** q**n áo trên người ra, vịn hai tay vào bồn tắm, dè dặt để cho bản thân rơi vào bồn tắm bằng một động tác có độ khó cực kỳ cao, mà hai chân có thể vững vàng ở trong bồn tắm mà lại không bị ướt.

Có thể làm được động tác có độ khó cao như vậy là nhờ vào năng lực luyện võ từ nhỏ, cơ thể cực kỳ mềm dẻo.

Hơn nữa hai cánh tay lại có lực, trước kia cô vẫn thường đấu với sự phụ để luyện tập.

Sau khi tiến vào bồn tắm, nhìn thấy nước trong bồn hiện lên một màu đỏ, cô mới khóc không ra nước mắt phát hiện, bây giờ là thời kỳ kinh nguyệt của cô, căn bản không thích hợp tắm bồn mà.

Cô cũng hơi khẩn trương, muốn đứng từ bồn tắm lên, sau đó chuẩn bị tắm.

Kết quả, cái chân kia không biết tại sao lại bị chuột rút, khiến cô mất thăng bằng lảo đảo, ầm một tiếng, cả người ngã vào bồn tắm.

Mà bết bát nhất là, cả đầu cô đều chìm ngập trong nước, lập tức luống cuống tay chân.

Thật vất vả mới thò đầu ra ngoài được, thêm vào đó chân còn đang chuột rút đau đớn, cô không tự giác được mà "A" lên một tiếng sợ hãi.

Kiều Minh Húc ở bên ngoài đọc sách nghe tiếng kêu hoảng sợ của cô, lập tức vội vàng ném sách, mở cửa vọt vào phòng tắm.

Trong bồn tắm máu me đỏ rực...!
Người phụ nữ Mạch Tiểu Miên kia thì tóc tại bù xù, tay chân luống cuống giống hệt như một người bị chết chìm vậy.

Hai chân co quắp lại một cách khó hiểu...
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 170: Chuột Rút Là Chuyện Nhỏ


"Mạch Tiểu Miên!"
Kiều Minh Húc bị dọa đến mức tim muốn nhảy ra ngoài, vừa kêu tên cô, vừa tiến lên đưa tay ôm cô ra khỏi bồn tắm.

"Chân...!chân tôi bị chuột rút..."
Mạch Tiểu Miên ôm cái chân bị chuột rút kia, nói: "Mau giúp tôi kéo, kéo đi!"
"Chuột rút là chuyện nhỏ, cô bị thương ở đâu?"

Kiều Minh Húc bị màu đỏ rực trong bồn tắm dọa sợ, cũng không chú ý tới lúc này Mạch Tiểu Miên không mặc quần áo, ánh mắt nóng nảy dò xét người cô, muốn tìm nơi nào bị chảy máu.

Người cô đột nhiên cảm thấy hơi lạnh, Mạch Tiểu Miên lúc này mới phản ứng lại là mình không mặc quần áo, bèn hoảng hốt kêu to lên: "Anh buông tôi ra, mau buông tôi ra."
Cô cử động, làm cho b* ng*c cũng rung lên theo, vừa vặn rơi vào trong mắt Kiều Minh Húc.

Lúc này Kiều Minh Húc mới biết cả người cô đang trần như nhộng, theo phản xạ có điều kiện buông lỏng tay ra một chút...!
Mạch Tiểu Miên đáng thương lại "ầm" một tiếng, té nhào trên mặt đất, tư thế ngã cực kỳ khó coi, cảnh xuân trên cơ thể bị Kiều Minh Húc nhìn thấy rất rõ ràng.

Mạch Tiểu Miên dưới tình thế cấp bách vội vàng xoay người lại, để mình nằm sấp trên mặt đất, đưa lưng về phía Kiều Minh Húc.

Điều hỏng bét là, bởi vì kinh nguyệt nên bắp đùi cô toàn là máu, nhuộm cả da thịt trắng nõn của cô, khiến người ta cảm thấy cực kỳ quyến rũ cám dỗ.

Yết hầu của Kiều Minh Húc lăn lên lăn xuống trong cổ họng mấy lần, một hơi nóng từ bụng dưới trực tiếp truyền đến, khiến hô hấp của anh trong nháy mắt trở nên dồn dập...!
Anh dùng sức lắc đầu, sau đó giữ cho đầu óc mình thanh tỉnh, lập tức kiềm chế k*ch th*ch, lấy khăn tắm lớn từ trên kệ để quần áo gỡ xuống, khoác lên người Mạch Tiểu Miên.

Đem cả thân thể cô gái lại, sau đó ôm ra ngoài, đặt lên giường.

Giờ phút này Mạch Tiểu Miên đã mắc cỡ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Nhìn thấy chăn bông ở ngay bên cạnh, dù muốn hay không cô cũng để cho cả người, kể cả đầu, mặt đều rúc vào chăn, tránh ánh mắt của Kiều Minh Húc.

Nhìn dáng vẻ này của cô, Kiều Minh Húc vừa tức giận vừa buồn cười.

Anh cũng biết, màu đỏ rực trong bồn tắm kia không phải là máu do cô bị thương, mà là máu kinh nguyệt của cô.

Vì vậy cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

"Đứng dậy!"

Kiều Minh Húc đưa tay, cách tấm chắn, đánh vào mông cô, nói: "Đừng làm bẩn giường của tôi!"
"Anh đi trước đi!"
Mạch Tiểu Miên trốn ở trong mền kêu la.

"Được!"
Kiều Minh Húc đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Nghe được tiếng đóng cửa, Mạch Tiểu Miên bèn lặng lẽ thò đầu ra khỏi chăn, nhìn thấy anh thật sự đã đi rồi mới nhanh nhẹn vén chăn lên, bọc khăn tắm.

lại, co chân bị thương nên tiếp tục tiến vào phòng tắm, sau đó khóa cửa lại.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 171: Cô Mà Là Người Có Tài Bị Tội Mưu Sát Ấy À


Cô tắm rửa sạch sẽ, vội vã tẩy sạch những mùi tanh trên người kia đi, thay quần áo mới, ngồi trên xe lăn tự đẩy mình ra ngoài.

Kiều Minh Húc đứng ở cửa phòng tắm đợi, nhìn thấy cô đi ra mới thở phào nhẹ nhõm.

"Sao anh lại ở chỗ này?"
Mạch Tiểu Miên hỏi.

"Còn không phải sợ cô lại vụng về xảy ra tai nạn sao?"
Kiều Minh Húc đưa tay về phía tay cầm xe lăn, đẩy cô đi, nói.

"Mới vừa rồi tôi tắm anh vẫn luôn đứng ở cửa sao?"
"Anh..."
Mạch Tiểu Miên nghĩ đến vừa rồi mình tắm rửa ở bên trọng, động táp tắm táp kia, một người đàn ông như Kiều Minh Húc đứng ở bên ngoài nghe tiếng nước chảy...!
Gương mặt cô xấu hổ đỏ bừng lên...!
Về phần Kiều Minh Húc, mới vừa rồi ở ngoài cửa nghe tiếng nước chảy rào rào bên trong, trong đầu anh bắt đầu hiện lên hình ảnh cô tr*n tr**ng rơi vào bồn tắm...!
Nhưng mà cũng không bị k*ch th*ch quá nhiều nữa, chỉ là dựa vào tiếng động trong đó tưởng tượng ra một vài hình ảnh mà thôi...!
Kiều Minh Húc đẩy cô ra ngoài sân thượng, khom người xe bao ni lông bọc hai chân cô ra.

May mà bên trong chỉ hơi ướt một ít, cũng không ảnh hưởng nhiều, bèn thở phào một hơi.

Mạch Tiểu Miên nhìn anh cúi đầu, lại nghĩ đến cả người trần như nhộng của cô bị anh nhìn thấy, hơn nữa lại còn ôm lên nữa.

Cô vừa thấy xấu hổ vừa khẩn trương, trái tim cũng lập tức đập nhanh hơn...!
"Tốt lắm!"
Kiều Minh Húc đứng thẳng người lên, nhìn thấy tóc cô còn ướt nhẹp, bèn nói với cô: "Nhanh sấy khô tóc đi."
IT PIT
Kiều Minh Húc đưa máy sấy cho cô, còn cắm điện sẵn.

Mạch Tiểu Miên cầm máy sấy, giơ tay lên muốn sấy thì phát hiện ra cánh tay phải vừa rồi té vào bồn tắm bị đập có hơi đầu, động tác kia cũng không lưu loát lắm.

"Em sẽ không ngốc đến nỗi ngay cả sấy tóc cũng không biết đấy chứ?"

Kiều Minh Húc nhìn cô ở bên cạnh vụng về sấy tóc, vừa mắng vừa bất lực, không nhịn được
hỏi.

"Cánh tay vừa rồi bị va chạm nên lúc nâng lên có hơi đau."
Mạch Tiểu Miên nói thật.

"Để tôi!"
Kiều Minh Húc quả thực không nhịn nổi nhìn cô sấy tóc như vậy, bèn cầm máy sấy lại, sấy lên tóc cô.

Tóc anh tương đối ngắn, từ trước đến nay sau khi gội đầu xong chỉ cần dùng khăn lông xoa khô một chút là được, căn bản không cần dùng máy sấy.

Hơn nữa, anh cũng là lần đầu tiên giúp người ta sấy tóc, động tác cũng không lưu loát lắm, lúc sấy lại đưa tới gần mái tóc của Mạch Tiểu Miên.

Tóc cô nhanh chóng bị cuốn vào bên trong, đau đến mức Mạch Tiểu Miên phải kêu to lên.

Một mùi tóc khét nhanh chóng tản ra...!
Kiều Minh Húc Sợ hãi vội vàng rút nguồn điện.

Mà tóc của Mạch Tiểu Miên vẫn còn một chòm bị cuốn ở bên trong.

"Thật xin lỗi!"

Kiều Minh Húc nhìn thấy dáng vẻ muốn khóc của cô, vội vàng nói xin lỗi, chậm rãi nghĩ cách lấy lọn tóc kia ra.

"Trực tiếp cắt đi!"
Mạch Tiểu Miên có hơi không nhịn được nói.

Kiều Minh Húc suy nghĩ một chút, để cô cầm máy sấy, sau đó đi tìm cây kéo, lấy chòm tóc bị cuốn vào máy sấy kia cắt đứt.

Mái đầu của Mạch Tiểu Miên được giải phóng.

"Còn nói tôi vụng về à? Chưa từng giúp ai sấy tóc sao, còn làm tóc người ta cuốn vào máy sấy nữa chứ.

Anh không phải là muốn mưu sát người tài đấy chứ?"
Mạch Tiểu Miên sờ tóc mình, bất mãn nói.

"Cô mà là người có tài bị tội mưu sát ấy à?"
Mặc dù Kiều Minh Húc có hơi áy náy, nhưng vẫn hừ lạnh nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 172: Cái Lược Này Là Ai Tặng Em


"Hừ."
Mạch Tiểu Miên nghĩ đúng là mình không có tài cán gì để tính toán với người giàu nhất này được, bèn hừ lạnh nói: "Đưa lược cho tôi!"
"Em đây là sai bảo tôi sao?"
Kiều Minh Húc bất mãn hỏi.

"Chồng à, xin lấy giúp em cái lược nhé!"
Mạch Tiểu Miên cố ý hỏi.

Đầu Kiều Minh Húc đầy hắc tuyến.

Tuy nhiên, nghe những lời này cũng thấy tương đối hưởng thụ, bèn đi đến bàn trang điểm lấy lược đưa cho cô.

"Cảm ơn chồng!"
Mạch Tiểu Miên tiếp tục cố ý nũng nịu ỏn ẻn ra vẻ giận hờn nói.

Kiều Minh Húc buồn nôn, da gà bất chợt nổi lên.

Mạch Tiểu Miên cầm lược chải đầu.

Ai biết chỏm tóc vừa rồi bị máy sấy cuốn vào kia lại quá rồi, chiếc lược sừng trâu cô dùng mười năm bỗng nhiên "nhập" gãy ngang.

Lòng cô cũng "lộp bộp" một tiếng, dường như muốn nứt ra vậy, giật mình cầm cây lược chỉ còn một nửa.

Nửa cây lược còn lại vẫn còn dính vào tóc cô.

Cây lược này là Trình Đông Thành tặng cô vào sinh nhật đầu tiên khi bạn có còn yêu nhau, anh ấy đưa cho cô.

Lúc ấy, anh ấy nói đó là vật đính ước anh ấy tặng cô, anh ấy muốn cả đời kết tóc với cô, từ lúc tóc còn đen cho đến khi bạc trắng...!
Bây giờ, tóc cô còn chưa bạc trắng, mà người đã rời xa, ngay cả lược cũng đã gãy.

Nghĩ tới đây, trái tim cô bất chợt đau nhói, khóe mắt ế ẩm, cố gắng không để nước mắt rơi xuống.

"Chỉ là lược gây thôi mà, đến nỗi phải khóc sao?"
Kiều Minh Húc thấy đôi mắt cô đỏ ngầu, cho rằng cô tiếc cho cái lược gãy làm đôi kia, bèn không nhịn được nói.

Mạch Tiểu Miên không trả lời anh, đưa tay lấy nửa cái lược còn dính trên đầu kia xuống, hợp chung với nửa cái lược trên tay.

Gãy, coi như chặt đứt.

Cô muốn cố gắng ghép lại một chỗ, cũng không thể làm được gì.

Giống như cô hối hận ngày đó đã nói lời độc ác với Trần Diệp Thu, cũng không có cách nào vãn hồi lại sinh mạng của anh ấy.

Nếu như thời gian có thể quay ngược lại, lúc anh ấy nói lời chia tay, cô nhất định phải chúc phúc anh ấy thật tốt, mà không phải là nguyền rủa anh.

Mặc dù Kiều Minh Húc không biết tâm tư của cô, nhưng từ biểu cảm cực kỳ bị thương ấy, cái lược kia dường như vô cùng quan trọng với cô.

Tựa như sức nặng của quả cầu thủy tinh kia trong lòng anh vậy.

"Cái lược này là ai tặng em?"
Anh không nhịn được hỏi.

"Bạn trai cũ."
Mạch Tiểu Miên không hề giấu giếm chút nào.

Hơn nữa, cô cũng cảm thấy mình không có việc gì phải giấu cả.

Mặc dù bây giờ hai người đã sống chung dưới một mái hiên, nhìn giống một cặp vợ chồng, nhưng dù sao cũng là giả.

Ba năm sau, mỗi người đi một ngã thôi.

Nghe cô nói vậy, trái tim Kiều Minh Húc như bị bóp nghẹn lại.

Tay anh duỗi ra, cướp lấy hai đoạn lược ở trong tay cô, ném vào thùng rác trước mặt.

"Anh muốn làm gì vậy?"
Mạch Tiểu Miên trợn mắt nhìn anh, lớn tiếng hỏi.

Cô không kiềm lòng được từ xe lăn đứng dậy, chạy về phía thùng rác.

Kiều Minh Húc cũng không ngăn cản, mà chỉ lạnh lùng nhìn cô khom người nhặt hai khúc lược từ trong thùng rác ra, như nhặt được bảo bối gì đó vậy.

xoay người đi ra sân thượng, xuống lầu một, đi ra bãi cát bên ngoài.

Mạch Tiểu Miên chỉ qua tâm đến cái lược kia cùng những hồi ức với Trình Đông Thành, cũng không để ý đến Kiều Minh Húc nữa.

Kiều Minh Húc đi trên bờ cát, tâm trạng có hơi phiền não, dứt khoát c** q**n áo, bên trong chỉ mặc một chiếc quần bốn góc, nhảy vào trong biển, bắt đầu bơi lội.

Anh là một cao thủ bơi lội, bình thường tới nơi này nghỉ phép đều không thể thiếu được việc muốn cùng sóng biển vật lộn một trận.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 173: Điện Thoại Di Động Của Tôi!


Sau khi bơi lội kịch liệt, nước biển lạnh như băng cùng những đợt sóng cuồn cuộn khiến tâm trạng phiền não của anh bình thường trở lại.

Cũng giống như một khúc gỗ nổi vậy, trôi bồng bềnh trên mặt biển, nhìn bầu trời lốm đốm đầy sao...!
Mạch Tiểu Miên thấy Kiều Minh Húc không có ở đây, cho rằng anh có chuyện đi ra ngoài rồi, tâm trạng không tốt lắm, cũng có cảm giác buồn ngủ, muốn ngủ.

Vì vậy, cô rất tự giác trải chăn dưới mặt đất quay ra ngủ.

Khi tâm trạng của Kiều Minh Húc đã hoàn toàn bình tĩnh, hơn nữa còn có cảm giác hơi lạnh, liền từ dưới biển lên bờ, trở về nhà.

Lúc chuẩn bị cầm quần áo đi tắm lại nhìn thấy Mạch Tiểu Miên đã trải chân ra đất nằm ngủ.

Tư thế ngủ của cô lúc này giống như một đứa trẻ không có cảm giác an toàn vậy, ôm chặt chăn, mặt chôn trong chăn.

Khóe mắt dường như còn vương giọt lệ, có lẽ mơ thấy chuyện gì đó nên trên mặt mang theo biểu cảm làm lòng người cảm thấy có mấy phần bị thương.

Mà chiếc lược đã bị gãy thành hai đoạn kia được đặt trên bàn.

Anh rất muốn ném cái lược đó ra ngoài cửa sổ, để cô không thể tìm được nữa.

Tuy nhiên, cuối cùng vẫn nhịn được.

Nhìn thấy chân cô lộ ra bên ngoài chăn, bèn khom người, cúi đầu kéo chăn, giúp cô che kín lại tránh khỏi bị lạnh.

Sau đó mới đi tắm.

Sau khi tắm xong ra, Mạch Tiểu Miên vẫn ngủ trong tư thế đó.

Anh liền bước qua người cô, leo lên giường mình.

Chăn bông trước đó đã bị cô quấn vào người nên vẫn còn ẩm ướt.

Anh ghét bỏ ném ngay chiếc chăn dơ kia vào trong giỏ, lại từ trong ngăn kéo lấy ra một chiếc chăn bông mới, rồi mới đi ngủ.

Lần này, anh làm thế nào cũng không ngủ được, bèn dứt khoát xoay người, nghiêng đầu nhìn Mạch Tiểu Miên ngủ.

Nhìn một chút cũng ngủ theo.

Nửa đêm Mạch Tiểu Miên tỉnh lại, mở mắt nhìn thấy Kiều Minh Húc đang quay mặt về phía mình ngủ.

Lúc anh ngủ, biểu cảm trên gương mặt rất thư thả, ít đi cảm giác lạnh lùng bình thường đó.

Đôi môi mỏng vẫn luôn mím chặt ấy không biết mơ thấy điều gì mà lại hơi nhếch lên, mang dáng vẻ cười như không cười.

Lông mi anh lại rất dài, giống như hai cây quạt nhỏ vậy, mí mắt anh hơi run rẩy, trông rất đẹp måt.

Lỗ mũi anh thon dài, cũng rất cao, khiến người khác muốn cắn cho một cái...!
Còn có đôi chân dài đặt bên ngoài chăn bông trên chiếc giường lớn kia nữa...!
Đúng là cho dù nhìn từ góc độ nào, anh cũng đều đẹp trai như vậy!
Mạch Tiểu Miên không nhịn được mà thưởng thức!
Cảm thấy thưởng thức thôi không đủ, cô bèn lặng lẽ cầm điện thoại ra, chụp lại tư thế ngủ của anh.

Ai biết, đèn flash trong điện thoại lại sáng lên, chiếu vào mặt Kiều Minh Húc, làm anh tỉnh dậy.

Anh chợt mở mắt ra, nhìn Mạch Tiểu Miên đang cầm điện thoại chụp hình mình, bèn vô thức vươn tay, đem điện thoại di động của cô đánh xuống mặt đất...!

“Bốp!"
Một tiếng vang giòn dã.

Điện thoại di động mỏng dính của Mạch Tiểu Miên rơi trên mặt đất thê thảm không nỡ nhìn.

Cô vội vàng đưa tay nhặt lên, đau lòng nhìn màn hình bể nát kia.

Cô muốn mở máy, nhưng làm thế nào cũng không mở được, đoán chừng là đã hoàn toàn bị hỏng rồi.

"Điện thoại di động của tôi!"
Cô tức giận kêu lên với Kiều Minh Húc: "Điện thoại di động của tôi có thù oán gì với anh chứ, sao anh lại đối xử với nó như vậy?"
"Vừa rồi em mới muốn làm gì?"
Kiều Minh Húc không trả lời cô, mà ngồi thẳng người dậy, trầm mặt, lạnh giọng hỏi.

Mạch Tiểu Miên đỏ mặt đáp: "Tôi chỉ là cảm thấy dáng vẻ lúc ngủ của anh rất tuấn tú nên
muốn chụp một tấm hình thôi mà."
Kiều Minh Húc trông cô có vẻ không nói dối, sắc mặt mới hơi hòa hoãn lại, nói: "Có một tạp chí muốn chụp ảnh tôi ngủ đã trả 500.000 tệ đấy!"
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 174: Quả Nhiên Là Số Điện Thoại Di Động Của Cô


"Mẹ kiếp! Đáng tiền như vậy sao?"
Mạch Tiểu Miên không nhịn được kêu lên, hơn nữa lại còn nói tục.

"Cũng không nhìn thử xem thân phận của tôi là gì!"
Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn cô nói: "Bởi vì đó là tôi cơ mà, bây giờ cô chụp ảnh giường chiếu của tôi, giá cũng tuyệt đối sẽ không thấp."
"Vậy anh cảm thấy ảnh tôi ngủ có thể tới khoảng 100.000 tệ không?"
Mạch Tiểu Miên lập tức nghĩ đến mái ấm tình thương, cũng muốn như vậy.

Nếu như một tấm ảnh có thể mua với giá 100.000 tệ, cô có thể rảnh rỗi để cho người ta chụp vài tấm ảnh của mình.

Sau đó dùng số tiền đó để tu bổ mái ấm tình thương, tránh cho việc kinh doanh của Dương Tần gặp khó khăn.

Kiều Minh Húc lập tức cẩn thận nhìn thấy cô, tròng mắt đen trầm xuống, nói: "Em đừng nghĩ tới việc bán ảnh cá nhân mà ném mặt mũi tôi đi chứ!"
"Thích thể diện, hư vinh."
Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: "Dễ kiếm tiền như vậy lại không kiếm, anh là dân làm ăn cơ mà, việc này đâu có ảnh hưởng gì đến lợi ích hay làm thua thiệt gì anh chứ?"
"Tôi không kiếm loại tiền mà cần phải bán mặt mình như vậy! Mạch Tiểu Miên, tôi cảnh cáo em lần nữa, nếu như em vì chút tiền nhỏ kia mà không quan tâm đến mặt mũi của nhà họ Kiều chúng tôi, tôi có thể có lý do để hủy hợp đồng.

Hơn nữa đương nhiên sẽ đuổi em ra khỏi cửa ngay.

Kiều Minh Húc cực kỳ nghiêm túc nhìn cô, nói.

"Biết rồi."
Mạch Tiểu Miên cũng không phải là không biết chừng mực.

Chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, cô vẫn hiểu.

Mới vừa rồi chỉ là lời nói đùa của cô mà thôi.

"Đã biết thì tốt! Ngủ đi!"
Kiều Minh Húc lại nằm xuống một lần nữa.

Mạch Tiểu Miên đau lòng nhìn điện thoại di động vỡ nát của mình, bởi vì chính mình vốn đuổi lý, cũng không tiện đòi anh bồi thường điện thoại.

Không thể làm gì khác hơn là ném nó sang một bên, cực kỳ buồn bực trùm đầu ngủ thiếp đi.

Đến khi tỉnh lại, mở mắt đã thấy ánh sáng mặt trời chiếu vào khung cửa sổ, rọi vào giường.

Tuy nhiên, trên giường lại không có người, chăn được xếp gọn chỉnh tề.

Kiều Minh Húc lại rời giường sớm hơn so với cô.

Cô theo thói quen đưa tay sờ điện thoại di động, muốn nhìn xem thử đã mấy giờ rồi.

Tuy nhiên lại mò tới một chiếc điện thoại xa lạ.

Trống điện thoại này khá mới, là loại Iphone 6 mới nhất.

Đây là điện thoại di động của ai vậy?
Cô nghi hoặc cầm điện thoại lên, nhìn hình nền, lại phát hiện là hình ảnh cô trùm chăn ngủ.

Bết bát hơn chính là hình như khóe miệng còn ch** n**c miếng...!
Cái này...!
Cô ngạc nhiên định mở màn hình ra nhìn xem thử, phát hiện vân tay để mở lại là của chính cô.

Là anh sao.

Trong lòng cô có dự cảm nào đó, bèn kiểm tra số điện thoại di động.

Quả nhiên là số điện thoại di động của cô.

Trong nháy mắt cô đã biết, đây là điện thoại Kiều Minh Húc bồi thường cho cô, hơn nữa còn giúp cô bỏ sim vào sẵn rồi.

Cô thử bấm số điện thoại của Kiều Minh Húc.

Rất nhanh đã tiếp thông, giọng nói trầm thấp của Kiều Minh Húc truyền đến: "Tỉnh rồi sao?"
"Vậy tôi lên."
Kiều Minh Húc cúp điện thoại, sau đó rất nhanh đã nghe thấy âm thanh "thịch thịch" bước lên lầu của anh.

Cửa phòng đẩy ra, Kiều Minh Húc tiến vào, nhìn thấy cô với đầu tóc rối như ổ gà ngồi dưới đất chơi điện thoại di động, khóe môi bất giác nhếch lên.

Không biết tại sao, hai ngày nay mỗi lần nhìn Mạch Tiểu Miên, anh lại có hơi muốn cười.

Nhìn thấy anh đi vào, Mạch Tiểu Miên dùng tay giơ điện thoại lên, hỏi: "Đây là anh bồi thường cho tôi sao?"
"Xem như là anh có lương tâm, tôi còn đang cầu hôm nay không có thời gian đi mua điện thoại đây.

Đúng rồi, điện thoại này anh mua lúc nào vậy? Không phải sáng sớm anh đã chạy đến tiệm mua điện thoại di động đấy chứ?"
Mạch Tiểu Miên có hơi cảm động nói.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 175


“Đừng dùng loại suy nghĩ nghèo nàn của mình mà nhìn nhận vấn đề của người khác. Cho dù tôi cần cái gì thì chỉ cần một cuộc điện thoại thôi. Cho dù là sáng sớm hay nửa đêm cũng sẽ nhanh chóng có người đưa tới.”

Kiều Minh Húc hơi giễu cợt nói.

“Có tiền có thể sai khiến ma quỷ cũng được mà!”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: “Không phải chỉ nhiều hơn người ta vài đồng tiền thôi sao, còn bày ra dáng vẻ tự cao tự đại như thế. Khó trách mọi người đều ghét người giàu, hóa ra là do vẻ mặt thiếu đòn ấy.”

“Cái gọi là trong lòng ghét người giàu, chỉ là do bản thân người đó vô dụng nên bất bình mà thôi. Có bản lĩnh thì tự mình kiếm tiền xem.

“Chậc chậc, nói giống như anh rất có bản lĩnh vậy. Anh chỉ là đầu thai tốt mà thôi, nếu ném anh trên đường, để anh giống hệt những người kia, bắt đầu từ con số không, sau lưng còn gánh vác trách nhiệm gia đình, để xem anh còn ngạo mạn thế nào, ghét người giàu ra sao.”

“Đầu thai cũng là một loại năng lực đấy.”

Kiều Minh Húc nhún vai, nói: “Cũng không phải tôi kiêu ngạo, nhưng nếu đổi những người khác ở vị trí của tôi, chưa chắc bọn họ đã làm giỏi hơn tôi.”

“Anh lợi hại!”

Mạch Tiểu Miên lười nói vấn đề này với anh, bảo anh giúp đẩy xe lăn tới.

Kiều Minh Húc trực tiếp khom người ôm cô đến xe lăn, đẩy cô đi đánh răng rửa mặt.

Làm xong tất cả những chuyện này, anh lại ôm cô xuống lầu, đặt trên ghế số pha.

Thím Lý bèn hỗ trợ mang xe lăn xuống.

vài chiếc xe tới.

Sau đó Mạch Tiểu Miên nhìn thấy có người xách túi lớn túi nhỏ đem vào, để cho Kiều Minh Húc ký nhận.

Cô nhìn những chiếc túi kia một chút, phát hiện đều là những nhãn hiệu quần áo nổi tiếng, liền biết đó là quần áo ngày hôm qua Kiều Minh Húc bảo người ta đưa tới.

Kiều Minh Húc để cho thím lấy mang quần áo cùng giày dép lên lầu, treo vào tủ, dọn dẹp lại.

“Này, đây là mua quần áo cho tôi sao? Có cần thử trước xem có thích hợp không? Nếu mặc không hợp cũng có thể trả hàng lại.”

Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn chân cô, nói: “Chân em còn bị thương, không thể thử quần áo được đâu.”

“Được rồi, tổng tài bá đạo ạ!”

Mạch Tiểu Miên bất đắc dĩ liếc nhìn anh.

Lúc này Kiều Minh Húc đã mang hòm thuốc hôm qua lấy về từ bệnh viện ra để đổi thuốc vết thương ở chân cho Mạch Tiểu Miên, bảo cô tự thay thuốc,

“Chân tôi dài, muốn tự đổi thuốc có chút khó khăn.”

Vì vừa rồi anh mới ra vẻ bá đạo, Mạch Tiểu Miên liền cố ý đưa chân nồng nặc mùi thuốc đến trước mặt anh, nói: “Anh đổi giúp tôi đi!”

Kiều Minh Húc có hơi chán ghét nhíu mày nói: “Tôi có bệnh sạch sẽ!”

“Chồng à!”

Mạch Tiểu Miên cố ý kéo dài giọng gọi anh.

Nghe thấy vậy, da gà da vịt của Kiều Minh Húc lại nổi lên, nói: “Gọi tên tôi.”

“Chồng ơi, giúp người ta một tay đi mà?”

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy vẻ mặt chán ghét của anh, bèn nổi lên ý định trêu chọc, cố ý học giọng điệu con nít của Lâm Chí Linh, van nài anh.

Không biết tại sao khi Kiều Minh Húc nghe thấy cô gọi như vậy, trong lòng bất giác mềm nhũn ra, ngoan ngoãn ngồi xổm người xuống, đặt chân cô lên ghế dài, sau đó bắt đầu mở bằng gạc ra cho cô.

Bên trong băng gạc là da thịt bị thối rữa, cực kỳ khó nhìn đập vào mắt anh.

Theo lý thuyết, khi Kiều Minh Húc nhìn thấy loại chuyện này, anh phải cảm thấy dơ bẩn buồn nôn mới đúng.

Nhưng đối với Mạch Tiểu Miên, lại hết lần này đến lần khác không có vấn đề gì cả. Anh bắt đầu nghiêm túc tỉ mỉ giúp cô khử trùng vết thương, sau đó thoa thuốc lên.

Thím Lý từ dưới lầu đi lên nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, kinh ngạc đến nỗi miệng há to không khép lại được.

Thím Lý ở nhà họ Kiều làm giúp việc hơn mười năm, đối với Kiều Minh Húc cũng tương đối quen thuộc. Sau khi nhà nghỉ dưỡng bên này xây xong, cách nơi ở của bà cũng tương đối gần nên liền mời bà đến đây để giúp đỡ.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 176


Kiều Minh Húc ở trong lòng bà, là một vương tử cao ngạo sạch sẽ, sẽ không vì bất kỳ người nào mà ngồi xổm xuống, càng không đi tiếp xúc với đồ bẩn đâu.

Trước kia, bà cũng từng thấy hình ảnh Kiều Minh Húc cùng Lâm Ngọc chung đụng với nhau rất nhiều lần rồi.

Lúc nào bà cũng thấy, Lâm Ngọc luôn tỉ mỉ đối đãi, chăm sóc cho anh, mà anh thì thoải mái yên tâm tiếp nhận.

cos một lần chân của Lâm Ngọc cũng bị vỏ sò làm bị thương.

Nhưng đều là bà hỗ trợ rửa vết thương thay thuốc, Kiều Minh Húc chỉ đứng từ xa nhìn, vẻ mặt tựa như chỉ cần lại gần sẽ nôn ra ngay vậy.

Nhưng hai ba ngày này, bà lại nhìn thấy Kiều Minh Húc mang dáng vẻ khác.

Dường như anh đối xử với Mạch Tiểu Miên đặc biệt tốt, chuyện gì cũng tự mình giúp cô cả, thậm chí là ôm cô lên xuống.

Chuyện này có thể hiểu là tình cảm tân hôn giữa hai vợ chồng son.

Nhưng anh vì cô tự mình thay bằng gạc bôi thuốc thì lại rất không bình thường.

Ngay hôm qua, Lâm Ngọc tìm thím Lý, đưa thím một sợi dây chuyền vàng, muốn để bà báo cáo tình huống ban ngày của Kiều Minh Húc cùng Mạch Tiểu Miên cho cô ta.

Thím lý vốn dĩ muốn từ chối, nhưng lại bị Lâm Ngọc uy h**p dụ dỗ nên chỉ có thể đành tiếp nhận.

Tuy nhiên, tình huống bà báo cáo cho Lâm Ngọc, đều là những chuyện râu ria không quan trọng, cũng không nói về chuyện Kiều Minh Húc ôm Mạch Tiểu Miên.

Bởi vì bà càng thích Mạch Tiểu Miên hơn, cảm thấy dù bề ngoài Mạch Tiểu Miên trông rất lạnh nhạc, nhưng ánh mắt ấy lạ ôn hòa dễ thân cận. Trên người có một loại khí chất làm người khác phải yêu quý mình.

Bình thường Lâm Ngọc đối với bà cũng khách khí, thậm chí còn thường xuyên bày ra dáng vẻ lễ phép thân thiết. Nhưng bà vẫn cảm thấy trông Lâm Ngọc có chút không vừa mắt.

Còn về phần không vừa mắt chỗ nào, bà cũng không biết. Chỉ biết người của nhà họ Kiều, ngoại trừ Kiều Minh Húc ra, những người khác dường như không muốn tiếp xúc với Lâm Ngọc.

Vì vậy, bà cũng không làm chuyện tổn hại đến nguyện vọng của người nhà họ Kiều, để cho Lâm Ngọc tức giận tới phá hư chuyện của Kiều Minh Húc cùng Mạch Tiểu Miên.

Từ góc độ một người đứng xem, bà cảm thấy hai người bọn họ rất xứng đôi, đi chung với nhau, hay cả thần thái cũng có gì đó rất ăn ý, ấm áp.

Bà nhất định phải bảo vệ cuộc hôn nhân này của hai người bọn họ.

Thím Lý thấy Kiều Minh Húc cùng Mạch Tiểu Miên tranh cãi với nhau thì càng thêm ngạc nhiên.

Kiều Minh Húc vẫn luôn là một người cực kỳ kín tiếng, đối với bất cứ ai đều không muốn nói nhảm nhiều hơn một câu.

Nhưng ở trước mặt Mạch Tiểu Miên, anh giống như buông lỏng toàn thân vậy. Biểu cảm cũng bắt đầu có các loại biến hóa, dáng vẻ nói chuyện cũng trông giống một người bình thường. Thậm chí còn sẽ bày trò nói những lời vô liêm sỉ. Thật đúng là hiếm thấy mà.

Bà không nhịn được đi ra khỏi nhà, lặng lẽ gọi điện thoại cho Trịnh Thái Mai, báo cáo lại tình huống trước mắt của đôi vợ chồng son.

“Tốt tốt tốt!”.

Trịnh Thái Mai nghe xong vô cùng cao hứng, bèn nói cho Kiều Hoành Vũ cùng Kiều Thanh Biết.

Kiều Thanh đã sớm đoán được, nói: “Cha biết ngay mà, Tiểu Miên thích hợp với Minh Húc nhất.”

“Cha à, cha đúng thật là lợi hại.”

Trịnh Thái Mai khen ngợi nói.

“Cha tuổi đã cao, trải đời nhiều rồi, cũng xem xét qua vô số người. Từ lần đầu tiên nhìn thấy con bé Tiểu Miên kia đã có cảm giác nó khác biệt, có thể cùng Minh Húc đi với nhau đến cuối cùng.”

Kiều Thanh đang vì bản thân sáng suốt ép cưới thành công mà vẻ mặt vô cùng tự đắc.

“Vâng, con bé Tiểu Miên kia nhìn bề ngoài rất thành thục, nhưng ánh mắt lại vô cùng trong suốt, hiền hậu, ôn hòa, giống như mẹ vậy.”

Kiều Hoành Vũ gật đầu lên tiếng nói.

“Em cũng thích Tiểu Miên.”

Trịnh Thái Mai cũng gật đầu trả lời.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 177


Sau khi rửa rồi băng bó lại miệng vết thương xong, thím Lý cũng đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Kiều Minh Húc cũng thuận tay ôm Mạch Tiểu Miên đến trước bàn ăn.

Bữa sáng hôm nay là cháo hải sản.

Thím Lý múc cho hai người mỗi người một chén, sau đó lại tiếp tục đi lên lầu dọn dẹp quần áo.

“Cháo này ăn ngon thật.”

Mạch Tiểu Miên ăn một miếng, sau đó ngẩng đầu nói với Kiều Minh Húc.

“Khá ngon!”

Kiều Minh Húc vừa nói, vừa định bỏ một con tôm vào trong miệng, liền nghe thấy Mạch Tiểu Miền bĩu môi nói: “Chén cháo này của tôi hình như ít tôm hơn, tôi thích ăn tôm nhất.”

Cái muống vốn định đưa vào trong miệng của Kiều Minh Húc chợt hơi dừng lại, nhìn một chút lại chén của mình, sau đó lại nhìn sang chén của Mạch Tiểu Miên. Nhận thấy đúng là chén của mình có nhiều tâm hơn.

Anh bèn thả tôm lại trong chén, sau đó nói với Mạch Tiểu Miên: “Bên này của tôi nhiều tôm hơn này, đối với em.”

“Tốt quá!”

Mạch Tiểu Miên cũng không suy nghĩ nhiều, liền đẩy chén cháo của mình đến trước mặt Kiều Minh Húc bên kia, đối với anh.

Kiều Minh Húc nhận lấy chén cháo kia của cô, cúi đầu ăn vài miếng.

Mạch Tiểu Miên ăn một lúc, chợt nghĩ đến một chuyện, bèn chớp mắt nói với Kiều Minh Húc: “Chén cháo vừa rồi của tôi hình như đã ăn hai muỗng rồi thì phải…”

Kiều Minh Húc nghe thấy vậy, tay cầm cái muỗng nhỏ hơi chậm lại, sau đó lại tiếp tục húp cháo, cũng không dừng lại.

Nhìn thấy anh như vậy, Mạch Tiểu Miên lại bắt đầu cảm thấy buồn mồm.

Cô đưa muỗng nhỏ trong tay mình, nhẹ nhàng gõ vào trong chén của Kiều Minh Húc, nói: “Này cậu Kiều à, không phải anh có bệnh sạch sẽ sao? Không sợ nước bọt của tôi à?”

Kiều Minh Húc thả muỗng nhỏ trong tay xuống, ánh mắt liếc nhìn về bờ môi của Mạch Tiểu Miên.

Vừa mới ăn cháo nóng xong, bờ môi hơi hé ra của Mạch Tiểu Miên đặc biệt đỏ tươi…

Kiều Minh Húc chợt cảm thấy miệng có hơi khát, lập tức nuốt từng ngụm nước bọt, vội vàng cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

Đáng chết thật!

Mới vừa rồi nhìn thấy môi cô, anh lại muốn tiến lên trước hôn một cái, muốn nếm thử xem mùi vị đó rốt cuộc là như thế nào.

Còn về phần nước bọt của cô có dwo hay không, dường như đã không còn trong phạm vi xem xét đến.

Mạch Tiểu Miên cho là anh không để ý tới cô, cũng không trêu chọc anh nữa, cúi đầu tiếp tục ăn.

Kiều Minh Húc thấy trong chén của mình có một con tôm rất lớn, liền múc ra, thả vào trong chén của Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên trợn mắt nhìn anh, nói: “Kiều Minh Húc, tôi nhận ra anh thật sự rất hẹp hòi đấy! Tôi chỉ là trong lúc vô tình để anh ăn nước miếng của tôi, nhưng anh lại cố ý lấy đồ trong chén anh thả qua cho tôi là sao. Cho dù tôi không có bệnh sạch sẽ nhưng cũng không phải không chê nước miếng của anh đâu nhé?”

“Ăn.”

Kiều Minh Húc gầm gừ nói.

“Ăn thì ăn, cần gì phải hung dữ như vậy chứ? Dù sao tôi cũng không có bệnh sạch sẽ!”

Mạch Tiểu Miên lẩm bẩm, đưa con tôm to kia vào miệng, nói: “Nhớ đưa hết cho tôi đấy!”

Kiều Minh Húc thấy cô bỏ con tôm anh đưa vào trong miệng, tâm trạng chợt cảm thấy vui vẻ hơn, lại lấy một con tôm khác bỏ vào trong chén của Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên cũng không từ chối.

Ăn cháo xong, Kiều Minh Húc không nhiều lời, lập tức ôm cô lên lầu, thả vào trong xe lăn, sau đó đẩy tới phòng thay đồ.

Thấy trang phục đã được treo chỉnh tề, có ít nhất hai mươi bộ quần áo ở đây, còn có giày, túi các loại. Mạch Tiểu Miên kinh ngạc há to miệng, nói” “Những thứ này đều là vừa rồi người ta đưa tới cho tôi đây sao?”

“Cái gì mà người ta đưa tới cho em chứ? Là tôi mua cho em!”

Kiều Minh Húc bất mãn nói.

“Được được được, là anh mua cho tôi, sau đó người ta đưa tới cho tôi.”
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 178


Mạch Tiểu Miên thấy những bộ trang phục này đều lấy phong cách đơn giản phóng khoáng, thuần sắc làm chủ. Cho dù là đồ công sở, quần áo thường, hay váy đều là phong cách yêu thích của cô.

“Anh cũng biết sở thích của tôi sao, đúng là làm khó cho anh rồi.”

Mạch Tiểu Miên tiện tay lấy một chiếc váy, nhìn bảng giá, 12.000 tệ.

“Thật là đắt mà.”

Cô không nhịn được nói một câu.”

“Không sao.”

Kiều Minh Húc đáp, nói thêm: “Bởi vì thời gian hơi gấp rút nên tôi tạm thời chỉ có thể đặt những bộ trang phục được may trong nước này cho em. Đợi vài hôm nữa tôi đưa em đi Paris, để cho tổ thiết kế làm cho em vài bộ quần áo đặc biệt hơn.”

“Có tiền, tự do, phóng khoáng quá nhi!”

Trừ những chữ này ra, Mạch Tiểu Miên thật sự không thể tìm được từ nào khác để hình dung về giọng điệu tiêu tiền như nước của anh.

“Chắc chắn rồi!”

Kiều Minh Húc nhún vai, từ trong đống quần áo lựa ra một chiếc váy dài màu đỏ thẫm, đưa cho cô, nói: “Đợi lát nữa em có thể mặc cái này để về nhà mẹ.”

“Được.”

Dù sao ở đây bộ quần áo này cô cũng thích cả, tùy tiện chọn một món cũng không thành vấn đề.

Vấn đề bây giờ là hai chân cô bị thương, không thể đi bộ như bình thường mà

thôi.

Cha mẹ nhìn thấy chân cô bị thương, nhất định sẽ rất sốt ruột.

“Đúng rồi, tôi có thể thương lượng với anh một chuyện được không?”

Mạch Tiểu Miên ngẩng đầu nhìn anh, nói.

“Ù.”

Kiều Minh Húc nhàn nhạt đáp lại, dáng vẻ có lời mau nói, có rắm mau thả.

“Lúc về tiểu khu nhà tôi, tôi tự mình xuống đất đi, không cần phải dùng xe lăn khoa trương như vậy. Tránh cho người khác hiểu lầm sau khi tôi gả đến nhà họ Kiều, bị anh ngược đãi đến mức hai chân tàn phế.”

Mạch Tiểu Miên nhìn anh nói.

Kiều Minh Húc mặt đầy vạch đen, đáp: “Lý do này thật đúng là nhảm nhí mà.”

“Nhảm nhí thì nhảm nhí, dù sao tôi cũng không thể để cho người ta thấy

mình bị thương được. Càng không thể để cho cha mẹ của tôi biết. Tóm lại, sau khi xuống xe, tôi không muốn ngồi xe lăn.”

Mạch Tiểu Miên la lối ầm ĩ nói.

“Không ngồi cũng được, tôi có thể ôm em đi lên.”

Kiều Minh Húc trả lời: “Dù sao em cũng không nặng.”

“Hừ, lúc trước ai nói tôi không nhỏ nhắn đáng yêu, còn quá nặng hả?”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn anh, nói: “Tự tôi đi bộ là được rồi, anh chỉ cần cho tôi mượn cánh tay, để cho chân tôi chạm đất một tí thôi.”

“Đúng là phụ nữ hay ghi thù mà. Lúc trước tôi chỉ thuận miệng nói một câu thôi mà em nhớ tới bây giờ à. Khổng Tử nói quả nhiên không sai, phụ nữ cùng tiểu nhân là khó nuôi nhất mà.”

“Anh nuôi tôi sao?”

“Hôm nay tôi bắt đầu nuôi em đấy!”

“Không phải chỉ nuôi ba năm thôi à, dù khó nuôi hơn nữa thì chớp mắt một cái đã qua rồi.”

Mạch Tiểu Miên trề môi nói thêm: “Đừng nói như anh vĩ đại như thế chứ, cha mẹ tôi đã nuôi tôi 28 năm rồi đấy.”

Nghe được chữ ba năm kia, trái tim Kiều Minh Húc như bị thứ gì đó đâm phải vậy, sắc mặt trầm xuống, nói: “Em thay quần áo đi, tôi cũng đi thay quần áo đã. Lát nữa trở về nhà tôi một chút, sau đó sẽ đi thẳng tới nhà mẹ em.”

“Được.”

Mạch Tiểu Miên gật đầu một cái.

Kiều Minh Húc đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Mạch Tiểu Miên dùng gót chân tự mình đứng lên, thay bộ đồ ngủ trên người ra, mặc bộ váy dài màu đỏ thẫm vừa rồi Kiều Minh Húc mới lựa cho vào.

Chiếc váy này giống như được thiết kế ra cho cô vậy, mặc vào rất thích hợp.

Soi gương một chút, cô lại lựa giày mang vào chân.

Giày cũng rất vừa chân, chỉ là cái chân bị thương kia của cô hình như không mang được.

Kiều Minh Húc gõ cửa, hỏi cô đã thay quần áo xong chưa.
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 179


“Đã thay xong.”

Cô vội vàng thay giày ra, đổi về dép như ban đầu.

Kiều Minh Húc đẩy cửa đi vào, thấy cô ngồi trên xe lăn, đôi mắt chợt lóe sáng lên.

Váy dài đỏ thẫm vừa người khiến gương mặt vốn mang vẻ trong trẻo lạnh lùng của cô như được bao quanh bởi sự ấm áp, nổi bật trên làn da trắng nõn như tuyết, đặc biệt thướt tha.

Đôi chân thon dài đầy đặn của cô như ẩn như hiện thấp thoáng dưới lớp váy. Anh rất muốn biết, lúc cô đứng lên rốt cuộc có bao nhiêu mê người.

“Em đứng lên tôi xem thử có vừa người không nào?”

Anh từ trước đến nay vẫn luôn là người thuộc phải hành động, đã nghĩ thì phải làm. Vì vậy lập tức nói ra suy nghĩ của mình.

“Vừa người lắm.”

Mạch Tiểu Miên làm gì biết được ý đồ của anh, vẫn cứ tiếp tục ngồi đó, nói: “Không cần anh xem đâu, vừa rồi tôi đã soi gương rồi.”

“Đứng lên nhìn thử một chút nào!”

Giọng điệu của Kiều Minh Húc mang theo vẻ không thể thương lượng được.

“Được rồi!”

Dù sao quần áo này cũng là người ta trả tiền mua, muốn xem thử hiệu quả một chút cũng là chuyện đương nhiên. Cô cũng không phản kháng nữa, tiếp tục dùng gót chân không bị thương đứng lên.

Lúc đứng lên, trông chiếc váy này giống như được thiết kế cho cô vậy, cực kỳ phong tình. Ánh mắt Kiều Minh Húc lại sáng rõ, nói: “Ừ, không tệ.”

“Chỉ là không tệ thôi à?”

Mạch Tiểu Miên liếc mắt nói: “Chiếc váy hơn 10.000 tệ, anh chỉ đánh giá không tệ sao, nó sẽ khóc đấy.”

“Váy khá đẹp, em cũng không tệ.”

Kiều Minh Húc trả lời.

“Có ý gì?”

Mạch Tiểu Miên nhất thời không phản ứng kịp xem lời của anh rốt cuộc có ý gì, chỉ ngạc nhiên hỏi.

“Cô gái ngốc!”

Kiều Minh Húc đưa tay gõ đầu cô một cái, nói: “Ý tôi là khen em mặc váy cũng không tệ đấy, đẹp lắm.”

“Cảm ơn.”

Mạch Tiểu Miên cực kỳ kích động, nói: “Tôi cũng cảm thấy cực kỳ xinh đẹp.”

“Cô gái này, có ai nói với em rằng lúc người khác khen mình nên cần khiêm tốn một chút không?”

Kiều Minh Húc giễu cợt nói.

Mạch Tiểu Miên hơi đỏ mặt lên, đáp: “Tôi đây không phải là học theo anh sao?”

“Hừ.”

Kiều Minh Húc hừ một tiếng, khom người xách đôi giày trên mặt đất lên, đưa cho cô, nói: “Cầm giày trước đã, đợi lúc trở về nhà mẹ em rồi mang vào sau. Bây giờ đi vào chỉ có nước chịu tội mà thôi.”

Mạch Tiểu Miên đáp ứng, bỗng nhiên hỏi lại: “Còn lúc trở về nhà anh thì sao? Tôi không thể chỉ mang dép chứ?”

“Người nhà tôi sẽ hiểu thôi. Huống chi bây giờ cũng không được gọi nhà tôi nữa, cũng là nhà của em mới đúng. Đừng quên, ở trong mắt người ngoài, em đã gả vào nhà họ Kiều, là người của nhà họ Kiều.”

“Được rồi, là nhà chúng ta.”

Đối với nhà họ Kiều, Mạch Tiểu Miên vẫn là người xa lạ, tạm thời chưa cảm thấy thân thuộc lắm.

Đây cũng là tâm lý bình thường khi gả vào nhà người khác.

Dù là gả rất nhiều năm thì vẫn cảm thấy nhà mẹ là nhà mình, nhà chồng là nhà người ta.

Mạch Tiểu Miên cầm giày, Kiều Minh Húc ôm cô xuống lầu, trực tiếp nhét cô ngồi vào ghế sau, sau đó bảo thím Lý lấy xe lăn bỏ vào cốp.

Anh ngồi lên ghế lái, bắt đầu lái xe.

Mạch Tiểu Miên nhìn ghế phụ bên cạnh anh, bèn không nhịn được hỏi: “Ghế phụ bên cạnh anh có phải đặc biệt để lại cho Lâm Ngọc ngồi không?”

“Ách? Không phải.”

Kiều Minh Húc trả lời.

Vậy tôi muốn ngồi vào chỗ ghế phụ đó.”

“Không được, em ngồi phía sau.”

Kiều Minh Húc từ chối.

“Nếu không phải đặc biệt cho Ngọc Ngọc ngồi, vậy sao tôi lại không thể ngồi? Tôi thích ngồi ở ghế phụ bên cạnh tài xế.”

Không biết tại sao Mạch Tiểu Miên lại khăng khăng như vậy, mãnh liệt yêu cầu nói.

“Không được là không được.”
 
Back
Top Bottom