Ngôn Tình Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 60: Thật Sự Là Cháu Đấy À


Hơn nữa, anh cũng đâu biết người trong nhà cô coi trọng đại nhân vật như anh đến chơi thế nào!
Dưới sự châm chọc của các bà thím, cô vừa định kéo mẹ đi lên thì một chiếc Porsche màu trắng dừng lại bên cạnh cô.

Loại xe sang như vậy ở trong tiểu khu này không có.

Mẹ Mạch cho rằng đó là Kiều Minh Húc, lập tức lên tinh thần, mở to mắt ra xem thử có phải không.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai mặc vest trắng, mặt đeo kính râm to, dáng người cao ráo, phong độ lịch lãm từ bên trong xe bước ra.

Lúc anh bước ra ngoài, trông còn bắt mắt hơn cả chiếc Porsche kia.

"Tiểu Miên!"
Người đàn ông tháo kính râm xuống, vô cùng vui vẻ gọi Mạch Tiểu Miên một tiếng.

Hóa ra là Phùng Quang Hiển.

Mẹ Mạch nhìn thấy không phải là Kiều Minh Húc thì có hơi thất vọng.

Nhưng sau khi cẩn thận quan sát lại phát hiện ra chàng trai giống con lai này trông rất quen.

Phùng Quang Hiển cùng mẹ Mạch đã nói chuyện qua video rồi, anh nhận ra bà nên quen thuộc tiến đến chào hỏi, nói: "Bác gái, là con, Quang Hiển đây a!"
"Quang Hiển? Phùng Quang Hiển?"
Mẹ Mạch cũng nhận ra anh, vẻ mặt vốn mất mát vì Kiều Minh Húc lập tức sáng rực lên, vui vẻ hỏi: "Thật sự là cháu đấy à?"
"Đúng vậy, bác gái, bác không nhận ra cháu làm cháu buồn lắm, cháu còn muốn làm con rể của bác cơ mà."
Phùng Quang Hiển hồ hởi nói.

Những cô ba bà sáu bên cạnh vừa nhìn thấy một anh chàng đẹp trai lái xe sang như vậy đến muốn làm con rể của mẹ Mạch bèn xì xào bàn tán.

"Đây là tổng giám đốc điều sao? Trông dáng dấp không giống lắm?"
"Không biết có phải là tổng giám đốc Kiều hay không, tuy nhiên đủ khả năng lái một chiếc Porsche thì nhất định phải là một người giàu có."
"Không phải chứ? Một người như Tiểu Miên mà cũng có thể qua lại với một người trẻ tuổi như vậy sao? Đúng là ông trời không có mắt mà."
Bởi vì sự xuất hiện bất ngờ của Phùng Quang Hiển, hơn nữa anh còn cao giọng nói muốn làm con rể của bà, vì vậy mẹ Mạch cũng tìm lại được chút mặt mũi.

"Quang Hiển à, cháu có muốn tới nhà chúng ta ngồi một lúc không? Tiểu Miên của chúng ta cũng nhớ cháu lắm đấy."
Mẹ Mạch đành bán đứng con gái mình để cứu lấy thể diện.

"Được ạ, cháu đi ngang qua đây chính là muốn đến nhà thăm hỏi đấy chứ, chỉ sợ bác gái chê cháu là khách không mời mà đến ấy"
Phùng Quang Hiển vui vẻ đồng ý.

Mặc dù anh không biết những bà thím kia rốt cuộc đang nói gì, nhưng cũng đoán được rằng hôm nay cô ăn mặc đẹp như vậy nhất định là đang đợi gặp đàn ông.

Kết quả người ta lại lỡ hẹn với cô, bởi thế lúc này mới tạo điều kiện cho những người phụ nữ nhiều chuyện kia.

Anh vốn không biết Mạch Tiểu Miên sống ở đây, vừa vặn đi ngang qua nhìn thấy Tiểu Miên, định dừng xe chào hỏi một lúc nhưng lại phát hiện ra tình hình có chút khác thường.

Hai mẹ con nhà họ Mạch có vẻ không được tự nhiên cho lắm, lúc này đang trông cậy vào anh giúp đỡ, mặc dù bây giờ anh còn có hẹn với người khác.

Mẹ Mạch dưới ánh mắt tò mò của đám đông, cao hứng đưa Phùng Quang Hiển về nhà.

Lúc này tâm tình của Mạch Tiểu Miên cũng có chút phức tạp.

Cô rất biết ơn vì sự xuất hiện kịp thời của anh, cứu vãn mặt mũi của hai mẹ con cô.

Người mở cửa là Đồng Đồng.

Khi cô bé nhìn thấy người trông giống như bạch mã hoàng tử là Phùng Quang Hiển, ngay lập tức sững sờ, đôi mắt ảm đạm sau khi trải qua vô vàn giông bão kia bỗng chốc sáng lên, khẩn trương đến mức lắp bắp, nói: "Chào...!chào...!chào...!anh...!đến...!nhà..."
"Tiểu Miên, đây là em gái của em sao?".
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 61: Con Thật Sự Đau Lòng Quá Mà!


Phùng Quang Hiển nhìn Đồng Đồng dù mặt mũi thanh tú nhưng lại tái nhợt xanh xao, đầy vẻ quê mùa.

Không bàn về dung mạo hay khí chất, cô bé hoàn toàn không giống với Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên gật đầu đáp.

Gia đình bọn họ đã thu nhận Đồng Đồng làm một thành viên của gia đình, cô cũng đối xử với cô bé như em gái ruột của mình vậy.

"Ồ! Chào em gái, em tên là gì?"

Gương mặt đẹp trai của Phùng Quang Hiển bày ra một nụ cười tà mị, đưa tay sờ tóc Đồng Đồng hỏi.

"Đồng...!Đồng..."
Đồng Đồng khẩn trương trả lời, giọng nói có chút run rẩy.

"Mạch Đồng Đồng, ồ, tên hay đấy, dáng dấp cũng xinh đẹp đáng yêu.

Nhưng
mà gầy quá, phải ăn nhiều mới cao lớn vạm vỡ xinh đẹp như chị Tiểu Miên được nhé!"
"Này, có thấy ai dùng từ cao lớn vạm vỡ để miêu tả về một người đẹp chưa? Môn Văn của anh là thầy thể dục dạy đúng không?"
Mạch Tiểu Miên trợn mắt nhìn anh.

"Thứ nhất, môn Văn của tôi đúng là thầy thể dục dạy đấy, thứ hai, em được xem là người đẹp sao?"
Phùng Quang Hiển nhe răng nói.

"Cút!"
Mạch Tiểu Miên phỉ nhổ đáp.

"Bác gái, Tiểu Miên bảo cháu cút đi, cháu phải thế nào đây?"
Phùng Quang Hiển đã có mẹ Mạch làm cứu binh.

"Vậy thì bác băm con bé thành rau trộn."
Mẹ Mạch hung tợn trừng mắt nhìn Tiểu Miên nói: "Tiểu Miên, mẹ cảnh cáo con, nếu con đuổi Quang Hiển của chúng ta đi, mẹ sẽ không bao giờ tha thứ cho con! Từ nay về sau, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ mẹ con!"
"Mẹ có còn là mẹ ruột của con không đấy?"
Mạch Tiểu Miên trợn trắng mắt, cố ý lẩm bẩm nói: "Con thật sự đau lòng quá mà!"
Cô cố tình trêu chọc mẹ nhằm dời đi sự chú ý của bà, tránh cho bà tiếp tục trách móc tại sao Kiều Minh Húc không đến.

"Mẹ không phải mẹ ruột của con!"
Mạch vừa nói, vừa dẫn Phùng Quang Hiển vào phòng khách.

Cha Mạch đang ở phòng khách hồi hộp đợi Kiều Minh Húc đến.

Khi nhìn thấy Phùng Quang Hiển, ông cho rằng đó là Kiều Minh Húc, còn nghĩ người đàn ông đẹp trai tuấn tú này đúng là ngọc thụ lâm phong, trong lòng cũng rất thích.

Ông thầm nghĩ nếu Tiểu Miên có thể kết hôn với một người đàn ông như vậy chắc hẳn cuộc sống cũng sẽ không tệ lắm đâu.

Ông hiểu rõ tính cách của con gái mình, cô vốn là một cô gái rất hoạt bát, nhưng vì đặc thù nghề nghiệp là một bác sĩ pháp y nên vẻ ngoài mới trở nên lạnh lùng.

Ngoài giờ đi làm ra thì cũng chỉ ở trong nhà.

Nếu có một người đàn ông ấm áp sôi nổi thế này bên cạnh, có lẽ sẽ vui vẻ hơn rất nhiều.

Ông cười với Phùng Quang Hiển, nhưng không biết nên nói gì cho phải.

Ngoài ra, trong lòng ông còn cảm thấy ê ẩm nữa.

Ông đã cực khổ như vậy nuôi dạy con gái trưởng thành, sau này phải giao con bé cho thằng nhóc con này, còn chưa biết sau này sẽ ra sao nữa chứ, trong lòng ông thật sự không rõ mùi vị.

"Chào bác trai! Cháu là Phùng Quang Hiển, sau này mong bác chiếu cố nhiều hơn nhé!"
Phùng Quang Hiển nhiệt tình đưa tay ra chào hỏi cha Mạch.

"Phùng Quang Hiển sao?"
Cha Mai sửng sốt, hỏi: "Không phải Kiều Minh Húc sao?"
"Kiều Minh Húc?"
Phùng Quang Hiển cũng bối rối, hỏi lại: "Trông cháu giống Kiều Minh Húc lắm sao?".
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 62: “uống Ngon Quá!


Mẹ Mạch thấy Kiều Minh Húc không đáng tin cậy lắm, còn không tốt bằng Phùng Quang Hiển này, vì vậy bèn chuyển tình cảm đến trên người anh, muốn anh làm con rể mình.

Bây giờ cũng không thể nhắc đến Kiều Minh Húc được, làm hỏng bầu không khí vui vẻ này, tránh dọa cho Phùng Quang Hiển chạy mất.

Bà bèn vội vàng nháy mắt với cha Mạch, nói: "Cái ông già này, mắt bị gì vậy hả? Đây là Phùng Quang Hiển của chúng ta, làm gì trông giống Kiều Minh Húc cơ chứ? Đừng nói nhảm nữa, mau đến chào hỏi phục vụ rót trà cho khách nào."
Cha Mạch cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Tuy nhiên, trước đây ông trước đây đã từng nghe bạn già nhiều lần nhắc đến cái tên Phùng Quang Hiển này rồi, bảo rằng anh đẹp trai miệng ngọt này thích Tiểu Miên.

Chẳng lẽ chính là cậu ta?
Mà bây giờ Kiều Minh Húc cũng không thấy tới.

Ông không ngốc, từ trong mắt bạn già của mình có thể nhìn ra chút manh mối, cho nên không nhắc tới Kiều Minh Húc nữa.

Ông vội vàng mời Phùng Quang Hiển ngồi xuống.

Mạch Tiểu Miên rót cho Phùng Quang Hiển một tách trà.

Lá trà này là trà ngon nhất mà mẹ Mạch cố ý mua để tiếp đón vị khách quý là
Kiều Minh Húc.

Tuy nhiên, nhà họ Mạch cũng không có thói quen uống trà, đối với sự thanh cao của việc pha trà cũng không hiểu rõ lắm.

Tất cả những gì có thể làm là cho lá trà vào ấm trà, đổ nước sôi vào, sau đó đợi một lúc rồi đổ ra uống thôi.

Khi Mạch Tiểu Miên pha trà, cô không khỏi nghĩ đến động tác tao nhã uyển chuyển của Kiều Minh Húc khi anh pha trà ở hội sở Nhã Phong.

“Uống ngon quá!"
Phùng Quang Hiển nhấp một ngụm trà mà Mạch Tiểu Miên vừa pha vào tách, nói: "Đây thực sự là loại trà ngon nhất mà tôi từng được nếm thử."
"À, anh cứ nói láo đi!"
Mạch Tiểu Miên cười: "Tôi lại không biết pha trà."
"Tóm lại, chỉ cần em pha đều ngon cả."
Phùng Quang Hiển nói xong bèn quay mặt sang phía mẹ Mạch, nói: "Bác gái, cách bài trí của nhà bác trang nhã, ấm cúng quá, cháu thật sự rất thích.

Sau này cháu có thể thường xuyên đến nhà bác làm khách được không ạ?"
"Có thể có thể có thể!"
Mẹ Mạch nghe thấy anh ấy nói như vậy, cười híp cả mắt lại, vội vàng gật đầu nói: "Lúc nào cũng hoan nghênh cháu cả, tốt nhất là nên đến vào giờ cơm để bác làm đồ ăn ngon cho cháu nhé!"
Phùng Quang Hiển cố ý khoa trương nuốt nước bọt, giả bộ thèm ăn, vui vẻ nói: "Có thật không ạ? Thật sự hoan nghênh cháu đến nhà bác ăn cơm chùa sao?"
"Đương nhiên là thật, bác gái của cháu đây nấu ăn giỏi lắm đấy!"
Mẹ Mạch nhìn bộ dạng này của anh ấy, thật đúng là càng lúc càng yêu thích.

"Vậy thì tốt quá, con cũng không ngại da mặt dày đâu, sau này rảnh rỗi sẽ đến đây ăn cơm chùa! Ha ha, thể thì không sợ chết đói nữa."

Phùng Quang Hiển làm bộ vô cùng hưng phấn nhìn Mạch Tiểu Miên đang trợn trắng mắt.

Cô không nhịn được ném ra một câu: "Anh còn thiếu chút cơm này sao? Nhà hàng Hồng Tường Vi mở rộng khắp cả nước như thế làm gì có món nào không ngon hơn món mẹ tôi nấu cơ chứ?"
"Cho dù đồ ăn ở nhà hàng có ngon hơn đi nữa thì cũng không bằng món ăn nhà nấu.

Huống chi vừa nhìn bác gái đã thấy bác là một người hiền lương thục đức, tài nấu nướng không phải dạng vừa.

Nếu không, sao có thể nuôi dưỡng được một cô con gái cao ráo xinh đẹp như em nhỉ?"
Phùng Quang Hiển không chút đỏ mặt đáp lại.

"Ôi chao, lời của Quang Hiển bác thích nghe lắm.

Con nhóc Tiểu Miên chết tiệt này, ngày nào bà đây cũng phục vụ nó ăn uống ngon miệng, thế mà một chút biết ơn cũng không có, còn thường xuyên bắt bẻ bác nữa chứ.".
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 63: Chắc Chắn Là Hoàn Toàn Miễn Phí Ạ


Mẹ Mạch nói xong, đột nhiên nhớ lại lời Tiểu Miên vừa nói, kinh ngạc hỏi Phùng Quang Hiển: "Nhà hàng Hồng Tường Vi? Là gia đình cháu mở sao?"
"Đúng vậy bác gái, nhà hàng Hồng Tường Vi là sản nghiệp của Phùng Thị chúng cháu."
Phùng Quang Hiển không hề giấu giếm, nói: "Lúc nào cũng hoan nghênh bác đến nhà hàng gia đình cháu ăn cơm, chắc chắn là hoàn toàn miễn phí ạ."
Nói xong, anh còn lấy tấm thẻ lúc trước muốn tặng cho Tiểu Miên nhưng bị cô từ chối ra, đưa cho mẹ Mạch nói: "Bác trai, bác gái, lần này là cháu đi ngang qua, l* m*ng đến thăm hỏi, cũng không có chuẩn bị quà cáp gì, thẻ này coi như món quà cháu tặng cho hai bác, hy vọng bác không chê chứ?"
Mẹ Mạch nghi ngờ nhận lấy tấm thẻ vàng có biểu tượng hoa Tường Vi màu đỏ, hỏi: “Có thẻ này rồi thì sau này bác ghé nhà hàng Hồng Tường Vi sẽ được giảm 50% sao?
"Bác gái à, không phải giảm 50% đâu, mà là hoàn toàn miễn phí.

Bác có thể ăn miễn phí ở bất cứ nhà hàng Hồng Tường Vi nào ạ!"
Phùng Quang Hiển cười nói.

"Hả? Tốt như vậy sao?"
Mẹ Mạch choáng váng.

"Mẹ Tiểu Miên, mau trả lại thẻ cho Quang Hiển đi, món quà lớn như vậy, chúng ta không thể nhận được."
Cha Mạch ở bên cạnh nói.

"Đúng đúng đúng, món quà này lớn quá rồi."
Mẹ Mạch dù rất muốn cầm lấy tấm thẻ vàng kia mang đi khoe khoang bà có thể ăn ở một nhà hàng sang trọng mà không cần phải trả tiền.

Nhưng mà bà không thể làm vậy được, bèn vội vàng trả thẻ vàng lại cho Phùng Quang Hiển.

"Bác gái..."

Phùng Quang Hiển cố ý giả bộ buồn rầu nói: "Xem ra sau này cháu cũng không thể đến nhà hai bác ăn cơm làm khách được rồi."
"Sao lại không thể?"
Mẹ Mạch thất vọng hỏi.

"Hai bác không chịu đến nhà hàng của cháu ăn cơm, cháu cũng không tiện đến nhà bác ăn cơm chùa được! Hai bác đối xử với cháu như người ngoài, cháu thật sự rất đau lòng đấy!"
Gương mặt điển trai của anh hơi nhăn lại, làm bộ vô cùng buồn bã tột.

Mạch Tiểu Miên thật muốn nhổ nước bọt vào mặt anh, mắng anh là một minh tinh màn bạc.

"Được rồi, được rồi, được rồi, bác cầm lấy!"
Mẹ Mạch thấy vậy bèn cầm lại tấm thẻ vàng kia, nói: "Vậy chúng ta không khách sáo nữa, sau này cháu nên đến nhà bác thường xuyên hơn đấy.

Nếm thử tài nấu nướng của bác có thể so sánh với đầu bếp nhà hàng của cháu không nhé."
Phùng Quang Hiển lập tức nở nụ cười, đôi mắt đào hoa sáng rực, đôi mi dài khẽ rung, vẻ đẹp trai tuấn lãng kia làm cho Mạch Tiểu Miên muốn vươn tay nhéo má anh vài cái.

Còn Đồng Đồng thì lại hoàn toàn si mê nhìn vào gương mặt của Phùng Quang Hiển.

Phùng Quang Hiển còn có hạn nên sau khi trò chuyện vui vẻ cùng mẹ Mạch trong 20 phút, chọc cho mẹ Mạch vui vẻ ngất trời xong, anh mới đứng dậy tạm biệt.

Mẹ Mạch nhiệt tình đưa anh đến cổng tiểu khu, dặn đi dặn lại bắt anh nhất định lần sau phải đến chơi.

Phùng Quang Hiển đồng ý sau đó ngồi lên chiếc Porsche sang trọng rời đi.

"Bà Mạch, cậu ấy là ai vậy? Bạn trai của Tiểu Miên sao?"
Các thím nhiều chuyện lại bắt đầu tò mò hỏi mẹ Mạch đang vô cùng vui vẻ..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 64: Nhiều Nhất Chỉ Là Thẻ Giảm Giá Thôi


Mẹ Mạch khoe tấm thiệp vàng óng ánh của nhà hàng Hồng Tường Vi trong tay, mặt mày hớn hở nói: "Không phải bạn trai đâu, chỉ là người theo đuổi Tiểu Miên nhà chúng tôi, thiếu gia của nhà họ Phùng mở nhà hàng Hồng Tường Vi thôi ấy mà.

Cậu ấy còn tặng tôi tấm thẻ vàng này, bảo tôi có thể dùng bữa tại bất kỳ nhà hàng Hồng Tường Vi nào mà không phải trả tiền đấy."
"Gạt người ta đấy à? Nhà hàng Hồng Tường Vi là một nhà hàng cao cấp nổi tiếng khắp cả nước, tùy tiện ăn một bữa cơm cũng tốn ít nhất vài trăm tệ, người ta có thể cho bà ăn miễn phí sao? Không sợ bà làm người ta lỗ vốn hả? Nhiều nhất chỉ là thẻ giảm giá thôi."
Một bà thím không tin nói.

"Ha ha, thím Lý à, bà cho rằng người ta hẹp hòi giống mình đấy à.

Người ta lái nổi một chiếc Porsche đấy, nhà hàng Hồng Tường Vi trên cả nước ít nhất cũng có đến một trăm chuỗi cửa hàng, còn để ý đến số tiền nhỏ này sao? Tất nhiên tôi cũng không phải người tham lam, sẽ không tùy tiện ăn uống bừa bãi, làm mất mặt của Tiểu Miên nhà tôi đâu.

Nhưng mà, cậu ấy nói sau sau này sẽ thường xuyên đến nhà tôi chơi, muốn ăn đồ nhà tôi nấu cơ, hai ha."
Mẹ Mạch vui vẻ nói.

"Cắt, không phải bà nói con gái bà sẽ kết hôn với Kiều Minh Húc à? Bây giờ sao lại đổi người rồi?"
Một người phụ nữ khác nói.

"Ha ha, Kiều Minh Húc ấy à, đương nhiên phải gả chứ.

Trước đó vài ngày cha mẹ cậu ấy đến cầu hôn Tiểu Miên nhà chúng tôi rồi, tuy nhiên lúc đó chúng tôi còn chưa đồng ý.

Vốn là tối nay cậu ấy định qua đây, nhưng mà đột nhiên phải gặp một khách hàng quan trọng nên tạm thời chưa đến được.

Bà cũng biết rồi đấy, những người có tiền này ấy à, một cuộc giao dịch làm ăn cũng đã hơn trăm triệu rồi..."
Mẹ Mạch giải thích thay cho Kiều Minh Húc.

"Bà Mạch à, bà cứ ở đó mà khoác lác đi!"
Những người khác vẫn không hề tin.

"Ha ha, không tin cũng không sao, dù sao sớm muộn gì cũng biết thôi."
Lần này mẹ Mạch lại rất bình tĩnh.

Cho dù Kiều Minh Húc có thế nào thì ít nhất Phùng Quang Hiển cũng đã giữ lại mặt mũi cho bà.

Những người khác cũng không dám tùy tiện khoa môi múa mép nữa.

Bà về đến nhà, giật lấy quả táo mà Tiểu Miên vừa gọt xong, nói: "Thật là, con cũng không biết tiễn Quang Hiển về nữa.

Hôm nay người ta vừa giữ lại mặt mũi cho con đấy."
"Mẹ, anh ấy cũng không phải trẻ con, không cần con đưa đến cổng tiểu khu làm gì đâu.

Vả lại không phải anh ấy giữ lại mặt mũi cho con, mà là cho mẹ mới đúng."
Mạch Tiểu Miên trợn mắt nói: "Nhìn mẹ cứ một tiếng Quang Hiển, hai tiếng cũng Quang Hiển, như hận không thể đem người ta làm con trai nuôi ấy nhỉ, cũng không thèm cần con gái nữa."
"Mẹ đây là muốn nhận cậu ấy làm con rể! Tiểu Miên à, mẹ cảm thấy tên nhóc Quang Hiển này đúng là không tệ.

Người vừa đẹp trai ấm áp, vừa nói năng ngọt ngào.

Mặc dù không giàu có như Kiều Minh Húc nhưng vẫn ngồi trên một núi vàng núi bạc nhỏ đấy.

Điều quan trọng nhất là, mẹ có thể nhìn thấy rằng cậu ấy rất thích con, cho nên mới đối xử tốt với chúng ta như vậy.

Nếu không hay là con đừng chọn Kiều Minh Húc kia nữa, cân nhắc đến Phùng Quang Hiển cũng được."

Mẹ Mạch đẩy bả vai Mạch Tiểu Miên nói.

Mạch Tiểu Miên đổ mồ hôi, nói: "Con ngược lại cũng muốn cân nhắc lắm chứ.

Nhưng vấn đề ở đây không phải là người ta đã đính hôn rồi sao? Đính hôn không đơn thuần giống như chỉ là yêu nhau, chuyện này gần như có ý nghĩa pháp lý rồi.

Mẹ đừng nghĩ nhiều nữa, con không muốn làm người thứ ba của người khác đâu.

Ngày hôm qua, con cũng đã gặp bạn gái của anh ấy rồi, cô ấy rất xinh đẹp phóng khoáng, vừa nhìn cũng đã biết xuất thân từ gia đình giàu có.

Đúng là trời sinh một đôi.

Con cũng không việc gì mà phải chen vào đó.

Quang Hiển thích con, nhưng chỉ là thích của một người bạn thôi!"
"Mẹ thật sự không tin lắm những lời mà vợ chồng nhà họ Kiều kia nói, nói không chừng bọn họ vì muốn con lấy một người không đáng tin như Kiều Minh Húc nên mới nói như vậy ấy chứ.".
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 65: Đúng Là Kiều Minh Húc Thật Rồi!


Mẹ Mạch vừa nhắc đến Kiều Minh Húc đã có chút tức giận, bà nói: "Con nói xem Kiều Minh Húc đó rốt cuộc là có ý gì vậy? Cậu ta có muốn đến không đấy? Hôm nay thiếu chút nữa đã bị cậu ta làm cho mặt mũi của mẹ mất hết rồi.

May mà còn có Quang Hiển xuất hiện kịp thời! Mẹ thật sự rất thích Quang Hiển kia, một đứa bé con nhà giàu như vậy mà lại hiền lành thân thiện, đúng là hiếm có.”
Mạch Tiểu Miên vừa định nói phải thì chuông điện thoại lại vang lên.

Đó là của Kiều Minh Húc.

Đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến!
Cô nhận máy.

"Tôi xong việc rồi.

Bây giờ đến nhà cô có tiện không?"
Giọng nói của Kiều Minh Húc vẫn hơi trầm thấp.

"Ừ, chào đón bất cứ lúc nào."
"Được, bây giờ tôi qua ngay."
Sau khi cúp điện thoại của Kiều Minh Húc, Tiểu Miên bất đắc dĩ khoát tay với mẹ, nói: "Con rể Kiều của mẹ bây giờ muốn qua đây!"
"Cái gì? Cậu ấy muốn tới sao?"
Mẹ Mạch sợ hãi đứng bật dậy, suýt chút nữa thì bị nghẹn cả trái táo ở trong miệng, ho khan mấy tiếng.

Tiểu Miên vội vàng vuốt ngực cho bà dễ thở!
"Ừ, anh ấy nói đã xong việc nên chuẩn bị đến đây!"
"Hả? Vậy chúng ta nhanh chóng dọn dẹp thôi nào!"
Mẹ Mạch khẩn trương quan sát phòng khách xem có nơi nào lộn xộn không.

"Không cần thu dọn, đã tốt lắm rồi."
Mạch Tiểu Miên thấy bộ dạng của mẹ mình như vậy, thực sự không biết phải làm sao cả.

"Không được, Đồng Đồng, con lau lại bàn một lần nữa đi.

Ông nó à, ông mau chuẩn bị nước sôi mới pha trà..."
Mẹ Mạch đang gắng sức chỉ huy mọi người làm việc.

"Mẹ, mẹ thật sự bận rộn đến mụ mị đầu óc rồi đấy à.

Lần này mẹ không định ra ngoài đón con rể Kiều của mẹ sao?"
Mạch Tiểu Miên trợn mắt hỏi.

"Đúng rồi, mẹ phải xuống đón cậu ấy thôi, con cũng phải cùng đi!"
Mẹ Mạch xoa xoa tay cột tóc lại, sau đó kéo Tiểu Miên đi xuống đón Kiều Minh Húc.

Mạch Tiểu Miên vốn dĩ không muốn đi, nhưng để tránh đả kích lòng nhiệt tình của bà ấy, cô chỉ có thể theo bà đi xuống một lần nữa.

Người trong tiểu khu nhìn thấy bà ấy vừa tiễn Phùng Quang Hiển đi, rồi lại đi xuống lần nữa, bèn nhiều chuyện hỏi.

"Ha ha, lần này con rể tương lai Kiều Minh Húc của tôi sắp tới rồi.

Cậu ấy vừa mới làm xong việc đã vội vàng chạy đến đây ngay đấy!"
Mẹ Mạch nói lớn.

Mọi người cũng ôm thái độ hoài nghi đứng sang một bên đợi.

Bọn họ muốn nhìn thử xem có phải thật là Kiều Minh Húc hay không!
Chẳng mấy chốc, chiếc Mercedes màu đen của Kiều Minh Húc đã đậu trước mặt Mạch Tiểu Miên, anh thò đầu ra khỏi cửa hỏi có thể đậu xe ở chỗ nào.

Mẹ Mạch thấy lần này Kiều Minh Húc thật sự tới thì rất vui mừng, lớn tiếng kêu lên: “Ôi chao, bác nói Minh Húc rồi mà, cháu bận rộn như vậy thì không cần phải vội vàng đến gặp chúng ta đâu!"
"Bác gái, thật xin lỗi, cháu tới trễ!"
Kiều Minh Húc ngược lại rất lễ phép nói xin lỗi mẹ Mạch, sau đó theo chỉ dẫn của Tiểu Miên, anh đỗ xe vào một bãi đất trống bên đường rồi xuống xe.

Anh mặc một bộ vest đen anh tuấn, từ trong xe bước ra, cô ba cô sáu vây quanh xem náo nhiệt đều há hốc cả mồm.

Người này giống hệt Kiều Minh Húc trên báo chí và tivi, đúng là Kiều Minh Húc thật rồi!
Khác với vẻ đẹp trai cùng sức hút tỏa nắng của Phùng Quang Hiển lúc nãy,
mỗi động tác giơ tay nhấc chân của Kiều Minh Húc đều mang theo vẻ kiêu ngạo bẩm sinh, khiến người khác vô thức muốn ngước nhìn.

Kiều Minh Húc mở cốp xe ra, từ bên trong lấy ra ba món đồ.

Đầu tiên là một món đồ có hình que dài, được bọc bằng da cá sấu trông rất đẹp..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 66: Thể Lực Khá Tốt Đấy!


"Giúp tôi cầm một chút!"
Anh đưa cái cây dài kia cho Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên đưa tay nhận lấy, nhìn thấy dòng chữ tiếng Anh phía trên, liền thấy đó là cần câu cá.

Chẳng lẽ anh thật sự mang cần câu cá tới cho cha mình sao?
Chưa nói đến giá cả của chiếc cần câu kia, chỉ cần nhìn bọc da cá sấu đắt đỏ bên ngoài là đã biết rất mắc rồi.

Sau khi đưa cần câu cho Tiểu Miên, anh lại lấy ra từ bên trong hai món đồ nữa.

Một món là một chiếc hộp hình chữ nhật có chạm khắc hoa văn vẽ mạt chược bằng vàng.

Còn món còn lại được đóng gói trong một thùng giấy lớn, bên ngoài túi đựng là chữ "bàn mạt chược" được viết bằng Phồn Thể.

Hai mắt mẹ Mạch sáng bừng lên, bà hỏi: "Minh Húc, đây là bàn mạt chược gì vậy?"
"Bàn mạ vàng số 1 Ma Cao ạ, đây là món quà gặp mặt cháu tặng cho bác gái, không biết bác có thích không."
Kiều Minh Húc đưa cái hộp vuông đựng mạt chược cho mẹ Mạch, nói: "Đây là bộ mạt chược, bác cầm giúp cháu một chút.

Cháu mang cái bàn này vào!"
Mẹ Mạch vừa nghe xong đã lập tức cười tít mắt.

Ai cũng biết rằng, chiếc bàn mạt chược mạ vàng số 1 Ma Cao là hàng cực phẩm, hình dáng cực kỳ bắt mắt.

Đồng thời có rất nhiều chức năng, loại bình thường đều hơn 100.000 tệ một chiếc.

Mà những thẻ mạt chược kia cũng đều được mạ vàng cả, vô cùng đắt.

Những người hàng xóm khác vừa nghe xong, trong mắt đã tràn ngập hâm mộ cùng ghen tị.

"Ôi chao, bà Mạch à, bà đúng thật là có phúc mà, con rể tương lai của bà đúng là ra tay hào phóng quá, thật không hổ là người giàu nhất thành phố A của chúng ta nhỉ!"
Bà Lý là người tích cực chế giễu mẹ Mạch nhất, thường xuyên châm chọc bà lại là người lên tiếng trước tiên, bà ta nói: “Đến lúc đó nhớ mời chúng tôi đến nhà bà sờ thử đấy nhé!"
"Chắc chắn rồi."
Mẹ Mạch cười tươi như hoa, bà thật sự không ngờ Kiều Minh Húc vừa mới gặp mặt thôi đã đưa đồ tốt như vậy cho bà.

Vậy thì ngày nào bà cũng có thể khoe khoang rồi.

Bà nhìn thấy Kiều Minh Húc đang khom người xuống muốn nhắc thùng giấy lớn đựng bàn mạt chược kia lên, vội vàng nói với Tiểu Miên: "Tiểu Miên, con
mau giúp cậu ấy bê đi.

Đừng để một mình Minh Húc bê như thế chứ, kẻo bị thương đấy!"
"Không sao đâu bác gái, không nặng."
Kiều Minh Húc bưng thùng giấy kia lên, trông có hơi nặng.

Đổi lại là người khác, nếu bê một chiếc thùng giấy lớn như vậy ít nhiều gì cũng sẽ mang theo vẻ chật vật.

Tuy nhiên khi anh bê lên lại càng trông đẹp trai hơn, càng có thêm mùi vị đàn ông, bước đi vững vàng, mặt không đỏ, hơi thở cũng không dồn dập.

Thể lực khá tốt đấy!
Mẹ Mạch hài lòng nhìn dáng vẻ rắn chắc của Kiều Minh Húc, trong lòng không khỏi cảm thán.

Vốn dĩ ban đầu Kiều Minh Húc muốn để người khác bể bàn đến, nhưng nghĩ lại đây là lần đầu tiên anh đến nhà, tự mình mang vào sẽ tỏ ra tôn trọng hơn.

Trong mắt những người không quen thuộc, sẽ cảm thấy anh là người cao ngạo không thể với tới.

Tuy nhiên, những ai quen biết anh đều biết con người anh từ nhỏ đã được dạy dỗ rất tốt, mặc dù không nói nhiều nhưng vẫn luôn đối xử bình đẳng với mọi người.

Mặc dù lần này anh và Mạch Tiểu Miên chỉ là kết hôn theo hợp đồng, hơn nữa nhà họ Mạch chỉ là một gia đình bình thường.

Tuy nhiên anh vẫn căn cứ theo thỏa thuận, đối xử với nhà họ Mạch một cách tôn trọng, cũng là để cảm ơn Mạch Tiểu Miên đã cứu ông nội anh..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 67: Con Bé Là Bảo Vật Vô Giá Của Tôi


"Oa, thật sự không ngờ tổng giám đốc Kiều lại còn đích thân khuân đồ nữa đấy.

Không biết Tiểu Miên đã tích phục được mấy đời mới có thể gả cho một người đàn ông như vậy nữa!"
"Bà Lý, lúc trước bà nói nếu như Tiểu Miên có thể kết hôn với Kiều Minh Húc, vậy thì con gái bà có thể kết hôn với Tổng thống Mỹ, xem ra bà phải nhanh chóng để Tiểu Lan nhà mình sang Mỹ để xem có gặp được tổng thống Mỹ không thôi."
Có người bắt đầu chế nhạo bà Lý kia.

Bà Lý trông cực kỳ xấu hổ, ấm ức bỏ về.

Lúc về nhà lập tức mắng con gái vô dụng, bạn trai chỉ làm một công việc nhỏ như vậy...!
Bước lên lầu, Đồng Đồng là người mở cửa.

Kiều Minh Húc dọn đồ vào, hơi thở hơi hổn hển, có đổ chút mồ hôi.

Mẹ Mạch cảm thấy cực kỳ đau lòng, vội bảo Tiểu Miên nhanh lấy khăn giấy tới để Kiều Minh Húc lau mồ hôi.

"Không cần, cháu có mang khăn tay."
Kiều Minh Húc thật sự lấy ra một chiếc khăn tay màu đen từ trong túi quần tây của anh, lau nhẹ trên trán.

Trên thế giới này, không có nhiều đàn ông còn dùng khăn tay đâu!
Điều này làm cho người luôn có ý thức bảo vệ môi trường là Mạch Tiểu Miên lại tăng thêm vài phần hảo cảm với anh.

Cha Mạch vội vàng chạy tới chào Kiều Minh Húc.

"Cha, đây là lễ vật anh ấy tặng cho cha!"
Mạch Tiểu Miên đưa cần câu cho cha.

Cha Mạch mừng rỡ nhận lấy.

Logo XL.

Đây là cần câu dành cho giới thượng lưu, giá cả khoảng chừng 100.000 nhân dân tệ.

Cha Mạch bình thường chỉ thấy nó trong ảnh, vẫn luôn mơ ước mình có được một chiếc cần câu cao cấp, chất lượng như vậy.

Không ngờ rằng hôm nay nó lại thực sự nằm trong tay ông.

Chuyện này làm cho ông có một loại cảm giác không chân thật, giống như đang ở trong mơ vậy.

(D)
Ông lẩm bẩm nói với Kiều Minh Húc: "Lễ vật quý như vậy, bác không dám nhận đâu!"
"Bác trai, bác gái, những thứ này không hề quý đầu.

Cháu đã lấy đi thứ quý nhất trong tay của hai bác cơ mà!"
Kiều Minh Húc nở nụ cười đáp.

Đây là lần thứ hai Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh cười.

Lần đầu tiên là nhìn thấy anh mỉm cười với Lâm Ngọc đó.

Bây giờ lại nhìn thấy anh đang mỉm cười với cha mẹ mình.

Trái tim vốn vẫn luôn trầm tĩnh của cô bỗng như bị ai đó nhẹ nhàng dùng một chiếc lông chim vẫy gọi vậy...!
Cha mẹ Mạch không hiểu Kiều Minh Húc nói gì.

"Minh Húc, nhà chúng ta chỉ là một gia đình bình thường, không có thứ gì quý giá đâu."
Mẹ Mạch hơi lo lắng nói.

"Cô ấy!"
Kiều Minh Húc chỉ vào Mạch Tiểu Miên, nói: "Chẳng lẽ cô ấy không phải là thứ quý giá nhất mà hai bác có sao?"
"Con bé là bảo vật vô giá của tôi."
Cha Mạch thuận miệng đáp.

"Vâng ạ, hai bác cũng đã đem bảo vật vô giá cho cháu, cháu tặng cho hai bác ít đồ này, tính tới tính lui vẫn là cháu được hời rồi."
Kiều Minh Húc gật đầu nói.

Nếu như cô không ký hợp đồng kết hôn giả với anh thì có lẽ khi nghe được những lời này, Mạch Tiểu Miên nhất định sẽ cảm động đến hồ đồ mất.

Tuy nhiên, chỉ có cô mới biết, anh đang diễn trò, thực hiện đúng nội dung trong hợp đồng của mình.

Mục đích chính là để sau ba năm có thể thuận lợi cùng cô ly hôn.

Sau đó cưới người phụ nữ mà anh thật sự xem là bảo vật vô giá kia.

Nghĩ đến đây, lòng cô chợt có cảm giác ê ẩm..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 68: Chúng Ta Đương Nhiên Cho Phép!


Tại sao cô không có cách nào gặp được một người trong tình trọng nghĩa cơ chứ?
Những lời này của Kiều Minh Húc đã trực tiếp chinh phục được trái tim của cha mẹ Mạch.

Mẹ Mạch lại bắt đầu quên mất Phùng Quang Hiển, càng nhìn Kiều Minh Húc càng thấy yêu hơn.

Cha Mạch cũng cảm thấy Kiều Minh Húc thành thục chững chạc, so với Phùng Quang Hiển mà nói càng thích hợp với con gái của mình hơn.

Huống chi, con gái của ông được người của nhà họ Kiều bọn họ nhìn trúng, gả qua đó gia đình của họ cũng sẽ không để con gái phải chịu tủi thân.

Mà ông cũng tin tưởng rằng Kiều Minh Húc sẽ từ từ yêu con gái mình nếu cậu ấy cưới con bé.

Không ai có thể hiểu rõ hơn ông rằng con gái của ông tốt đến thế nào!
"Tiểu Miên, pha trà đi!"
Mẹ Mạch để Kiều Minh Húc ngồi xuống rồi sai bảo cô.

"Không cần, cảm ơn, cháu không khát."
Kiều Minh Húc xua tay nói: "Cháu ngồi một lát rồi sẽ đi ngay, cháu đến đây chỉ là muốn nói cho hai bác biết, cháu đã quyết định kết hôn với Mạch tiểu thư rồi, hy vọng có thể được hai bác cho phép."
"Cho phép! Chúng ta đương nhiên cho phép!"
Mẹ Mạch vội vàng gật đầu nói: "Chỉ cần cháu thích thì lúc nào cháu cũng có thể cưới con bé cả!"
“Người nhà cháu đã chọn ngày lành tháng tốt rồi, đến thời điểm thích hợp cháu đương nhiên sẽ cưới Mạch tiểu về làm vợ.

"Minh Húc, sao cháu vẫn còn gọi là Mạch tiểu thư vậy chứ? Cháu nên gọi là Tiểu Miên mới đúng."

Mẹ Mạch nghe thấy anh gọi tên Tiểu Miên hời hợt xa lạ như vậy, vội vàng nói.

"Được."
Kiều Minh Húc nhìn Mạch Tiểu Miên, cảm xúc nơi đáy mắt có chút phức tạp, anh nhìn đồng hồ trên tay, có chút áy náy đứng dậy, nói: "Thực sự xin lỗi, bây giờ cháu phải xin phép đi trước rồi!"
"Nhanh như vậy sao?"
Mẹ Mạch hơi miễn cưỡng hỏi.

"Vâng, cháu có hẹn với một thương nhân ở New York vào lúc 9 giờ 30 để bàn chuyện làm ăn, không thể chậm trễ được, xin thứ lỗi.

Ngày khác cháu nhất định sẽ chọn thời điểm rảnh rỗi để đến thăm hai bác sau!"
Kiều Minh Húc nói.

Vừa nghe nói anh có hẹn bàn chuyện làm ăn với người ta mẹ Mạch cũng không dám ngăn cản nữa, bà vội vàng đứng dậy muốn tiễn anh đi.

Mạch Tiểu Miên nhìn thấy anh ngay cả một hớp trà cô pha cũng không thèm uống, đoán chừng là chê cô pha trà không tốt đây mà.

Thật ra thì, Kiều Minh Húc là một người mắc bệnh sạch sẽ, cho đến bây giờ vẫn chưa từng sử dụng bộ ấm trà của người khác bao giờ.

Dĩ nhiên, đối với loại người đã đạt tới trình độ kén chọn trà như anh mà nói, cũng không có cách nào uống trà bằng nước sôi đun trong âm điện và dùng bộ dụng cụ pha trà thông thường được cả.

Lần này mẹ Mạch không tiễn Kiều Minh Húc đi, mà để cho Mạch Tiểu Miên tiễn anh ra ngoài tiểu khu.

Mục đích của bà là muốn cho hai người bọn cô có không gian riêng tư, nuôi dưỡng cảm tình của hai người một chút.

Dù sao bà cũng đã khoe những thứ cần khoe ra rồi, nên không cần phải khoe khoang thêm làm gì nữa.

Bà biết rằng, sáng sớm ngày mai, bà sẽ trở thành người mà ai trong khu phố này cũng hâm mộ cả..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 69: Tương Lai Còn Dài Mà Mẹ!


Tất nhiên, bà cũng không thể chờ nổi mà gọi điện ngay cho những bạn bè thân thích đã từng ngoài sáng trong tối cười nhạo bà kia.

Để nói cho bọn họ biết về tin tức kết hôn của Tiểu Miên và Kiều Minh Húc, còn lấy những lễ vật mà mình vừa nhận được khoe với họ một phen.

Đối với những người không tin, bà bảo ngày mai tới đây xem vật thật một chút, không cần thiết phải tranh cãi làm gì.

Dù sao sự thật đều đã được bày ra trước mắt, bà cũng đủ vui vẻ rồi.

Còn về phần cha Mạch thì lại mải mê nghịch chiếc cần câu cá kia.

Trong lòng đang tưởng tượng một ngày nào đó có thể cùng con rể của mình cùng đi câu cá, hai người sẽ hàn huyên trò chuyện một chút.

Đúng là một chuyện tốt đẹp đến nhường nào.

Mạch Tiểu Miên tiễn Kiều Minh Húc ra ngoài cửa.

"Cô có thể trở về được rồi."
Kiều Minh Húc nhìn cô nói.

"Cảm ơn anh."
Mạch Tiểu Miên rất cảm kích vì hôm nay anh đã bỏ ra tâm ý để làm cho cha mẹ cô vui vẻ như vậy, cô nói: "Vất vả cho anh rồi!" "
"Tôi chỉ là thực hiện hợp đồng nên mới đối tốt với cha mẹ của cô thôi.

Tất nhiên, cũng hy vọng cô có thể bánh ít trôi đi bánh quy trôi lại, sẽ đối xử tốt với người nhà của tôi."
Giọng điệu của Kiều Minh Húc có chút lạnh lùng xa cách, anh nói:"Hy vọng cô đừng hiểu lầm, giữa chúng ta dù cho có tồn tại cái gì thì cũng chỉ là một loại thỏa thuận mà thôi."
Nghe thấy những lời này, trong lòng Mạch Tiểu Miên có hơi không thoải mái.

Cô gật đầu, đáp: "Tôi biết."
"Biết là tốt rồi, trở về đi!"

Kiều Minh Húc nói xong cũng không thèm nhìn cô nữa, sải đôi chân dài kia nhanh chóng bước vào thang máy.

Mạch Tiểu Miên không đuổi theo mà nhìn anh từ từ biến mất khi cửa thang máy đóng lại ...!
Cô vươn tay vỗ nhẹ lên gò má của mình, tự giễu nói: "Mạch Tiểu Miên à, mày đừng suy nghĩ nhiều nữa, dù anh ta có tốt đến đâu thì cũng không phải của mày.

Giữa hai người bọn mày chỉ là một loại thỏa thuận mà thôi."
Tự nhắc nhở bản thân mình xong, nỗi buồn kia trong lòng cô cũng đã tan biến.

Đẩy cửa ra đi vào nhà.

Mẹ Mạch nhìn thấy cô trở về nhanh như vậy cũng chỉ hỏi: "Con đưa người ta tới chỗ nào vậy? Sao lại trở về nhanh thế?"
"Ngay trước thang máy.

Anh ấy cũng không phải trẻ con, không cần con đưa đến cổng tiểu khu đâu."
Mạch Tiểu Miên nói.

"Thật là, mẹ nói con đúng là ngốc mà, thật sự quá ngốc.

Con có biết đây là cơ hội hiếm hoi để có thể ở một mình với cậu ấy không, sao lại không biết quý trọng vậy chứ? Cậu ấy là người lớn nên biết đường, không sai, nhưng con có thể đưa cậu ấy đi hết quãng đường cơ mà, hai người phải trò chuyện mới bồi dưỡng tình cảm được!"

Mẹ Mạch trách móc nói.

"Tương lai còn dài mà mẹ!"
Mạch Tiểu Miên thờ ơ đáp lại một câu, sau đó đi trở về phòng.

Phùng Quang Hiển gửi tin nhắn Wechat đến: "Tối nay tôi thật sự rất vui vì có thể tới nhà của em làm khách.

Cha mẹ em đáng yêu lắm, ở trong nhà của em đúng là có cảm giác vô cùng ấm áp."
"Ồ, chỉ là thú vui của dân đen chúng tôi thôi ấy mà, anh không chỉ là tốt rồi!"
"Sao lại chế được? Tôi rất hâm mộ em đấy, có thể nhìn ra được, cha mẹ em rất yêu thương em!"
"Ù."
"Em gái Đồng Đồng là em ruột của em sao?"
"Không phải, mấy ngày trước tôi mới vừa đưa em ấy về, là một đứa trẻ lang thang."
"Khó trách dáng vẻ cùng khí chất hoàn toàn khác nhau."
Hai người cứ trò chuyện như vậy, sau đó vì Mạch Tiểu Miên nói cô buồn ngủ nên phải dừng lại giữa chừng..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 70: Gọi Ông Nội Chứ!


Mạch Tiểu Miên nằm trên giường, một lúc lâu cũng không thể nào ngủ được.

Cô vô thức cầm điện thoại lên, không tự chủ được mà tìm kiếm ba chữ Kiều
Minh Húc trên Baidu.

Mấy chục trang tin tức tìm kiếm hiện ra.

Cô lượt xem vài bài báo, tìm thấy bức ảnh của anh và bạn gái Lâm Ngọc cùng nhau ở Paris.

Người biên tập đã miêu tả những cử chỉ lãng mạn giữa hai người bằng một giọng điệu vô cùng ca tụng, kèm theo những bức ảnh ...!
Trông có vẻ hai người bọn họ thật sự rất yêu nhau.

Trong mối quan hệ thân mật của bọn họ, cô đột nhiên bước vào như vậy, khiến giữa bọn họ xuất hiện thêm một bức tường vô hình.

Cô không biết tại sao nhà họ Kiều lại không thích Lâm Ngọc và Kiều Minh Húc ở cùng nhau, cũng không hiểu tại sao hết lần này đến lần khác lại nhìn trúng cô.

Đây rốt cuộc là muốn để trả ơn, hay là muốn cô trở thành vật hy sinh?
Cô lại nghĩ đến vẻ mặt hạnh phúc tối nay của cha mẹ, đành cười khổ, sau đó đóng trang web kia lại, tìm kiếm thông tin mới nhất về khám nghiệm pháp y để xem...!
Ngày hôm sau, Mạch Tiểu Miên vẫn đi làm như thường lệ.

Mấy ngày nay cũng không có vụ án giết người hay gây thương tích nghiêm trọng nào cả mà chỉ xảy ra một số vụ án nhỏ vặt vãnh về an ninh trật tự thôi.

Những chuyện xác định danh tính này các pháp y khác làm là được, không cần cô phải ra tay.

Tuy nhiên cô cũng không có ngồi yên rảnh rỗi, cô bắt đầu đọc lại cuốn sách "Sổ tay pháp y" của Trang Hồng Linh, nghiên cứu tất cả thái độ và phương pháp xử lý của bà ấy trong từng vụ án, cũng như kinh nghiệm của bà.

Càng đọc cô càng cảm thấy bà ấy thực sự là một bác sĩ pháp y giỏi, có tâm, có nhiệt huyết.

Cô vẫn còn cách bà ấy một khoảng cách dài.

KO
Một người phụ nữ như vậy lại có một người cháu trai như Kiều Minh Húc!
Nghĩ đến Kiều Minh Húc, cô chợt nhớ tới ngày anh mang đến hộp thùng giấy lớn kia, khóe môi vô thức nở một nụ cười.

Chuông điện thoại di động reo lên, là một dãy số xa lạ.

"Alo, xin chào Tiểu Miên, ông là Kiều Thanh đây."
Một giọng nam hiền hậu vang lên từ đầu dây bên kia.

Mạch Tiểu Miên vội vàng đáp: "Cháu chào ông Kiều ạ."
"Ồ, sao vẫn gọi ông là ông Kiều vậy? Cháu giống như Minh Húc ấy, gọi là ông nội."
Kiều Thanh vui vẻ cười nói: "Từ nay về sau, cháu không chỉ là ân nhân cứu mạng của ông, mà còn là người nhà, cháu dâu của ông!"
"Hì hì..."
Mạch Tiểu Miên cười khan hai tiếng, sau đó không biết nên nói cái gì cho phải.

"Tiểu Miên, cảm ơn cháu đã chịu đồng ý gả cho Minh Húc nhà ông.

Nhà họ Kiều chúng ta sẽ không đối xử tệ với cháu.

Đợi đến khi cháu gả vào nhà họ Kiều rồi, ông sẽ chia cho cháu một phần trăm cổ phần trong tập đoàn Kiều Thị làm sính lễ, để cháu trở thành cổ đông của Kiều Thị."
Kiều Thanh chân thành nói.

Một phần trăm cổ phần ...!
Căn cứ theo tài liệu thống kê, tập đoàn Kiều Thị có giá trị khoảng 50 tỷ nhân dân tệ.

Một phần trăm cổ phần trong đó đã đủ để biến cô trở thành một người phụ nữ giàu có rồi.

Tuy nhiên, cô và Kiều Minh Húc lại chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng mà thôi.

Cô không đủ tư cách để nhận sính lễ lớn như vậy.

"Ông Kiều à."
"Gọi ông nội chứ!".
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 71: Nhanh Như Vậy Sao


"Vâng, ông nội.

Giữa cháu cùng Kiều Minh Húc hiện tại chưa có tình cảm gì với nhau cả, cũng không biết cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu.

Cháu nghĩ tạm thời vẫn không nên chấp nhận sính lễ lớn như vậy.

Đợi đến ba năm sau, nếu như cháu cùng anh ấy có thể tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này, đến lúc đó ông hãy cân nhắc việc cho cháu cổ phần sau!"
Mạch Tiểu Miên thẳng thắn nói.

"Ồ, Tiểu Miên à, ông tin tưởng hai người các cháu có thể cùng nhau đi đến bạc đầu.

Ông tin cháu sẽ trở thành người bạn đời tốt nhất của Minh Húc.

Cổ phần này không cần đợi đến ba năm sau đâu."
Kiều Thanh cười nói.

Mạch Tiểu Miên nghe vậy, trong lòng khẽ chùng xuống, bắt đầu hối hận về bản hợp đồng hôn nhân với Kiều Minh Húc.

Ông cụ nhà họ Kiều đã đặt kỳ vọng lớn như vậy đối với bản thân cô, vậy đợi đến ba năm sau, khi phát hiện cô cùng Kiều Minh Húc chỉ là một cuộc hôn nhân giả thì trong lòng sẽ thất vọng đến thế nào chứ?
"Ông nội ơi, cảm ơn ông đã tín nhiệm cháu như vậy.

Nhưng tình cảm là thứ bấp bênh và khó đoán nhất trên đời này.

Cháu sợ đến lúc đó sẽ làm cho ông thất vọng."
Mạch Tiểu Miên cố gắng thuyết phục Kiều Thanh từ bỏ việc cho cô cổ phần của mình.

"Tiểu Miên à, tương lai cho dù hai đứa mỗi người một ngã, cổ phần này ông cũng cam tâm tình nguyện cho cháu.

Hy vọng cháu đừng từ chối tấm lòng của một ông già như ông."
Kiều Thanh tha thiết thỉnh cầu cô.

Nghe những lời này, trong lòng Mạch Tiểu Miên vừa cảm động, lại vừa nặng nề.

Dù sao sau này cổ phần cũng có thể chuyển nhượng được, đến lúc đó đợi cô
và Kiều Minh Húc ly hôn, cô sẽ trả lại cổ phần cho bọn họ.

Nghĩ đến đây, cô cũng không nói thêm điều gì nữa, sợ mình sẽ để lộ ra bí
mật khiến Kiều Thanh phát hiện được đầu mối.

Kiều Thanh hỏi ngày tháng năm sinh của cô, nói để chuẩn bị xem ngày lành tháng tốt tổ chức hôn lễ cho bọn cô.

"Tiểu Miên, chúng ta nhất định sẽ tổ chức một hôn lễ hoành tráng cho cháu, tuyên bố với thiên hạ rằng cháu là con dâu nhà họ Kiều của chúng ta!"
Kiều Thanh nói: "Hơn nữa, ông hy vọng hôn lễ này được tổ chức càng sớm càng tốt, nếu như trong tháng này có thể tổ chức được thì các cháu kết hôn ngay nhé, cháu thấy sao?"
"Nhanh như vậy sao?"
Mạch Tiểu Miến ngạc nhiên hỏi.

"Ừ.

Kể từ ngày xảy ra chuyện hôm đó, lòng ông vẫn luôn bất an, rất hy vọng có thể thấy Minh Húc kết hôn sớm để ông có thể chấm dứt nỗi lo lắng này."
Lời nói này càng khiến Tiểu Miên thêm áp lực, cô nói: "Ông nội ơi, cháu có thể hỏi ông một chuyện được không ạ? Tại sao ông lại không đồng ý cho anh ấy cùng Lâm Ngọc ở bên nhau? Nghe nói bọn họ đã yêu nhau hơn mười năm rồi, cho đến hiện tại vẫn chưa bao giờ thay đổi.”
"À, Lâm Ngọc không thích hợp với nó!"
Kiều Thanh cười, nói: "Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cô ta ông đã không thích rồi.

Cảm thấy nếu người phụ nữ này gia nhập vào nhà họ Kiều, có thể sẽ gây ra tai họa, huyết mạch không thuần.".

Nghe nói như vậy, Mạch Tiểu Miên toát cả mồ hôi hột.

Cô đã gặp Lâm Ngọc kia một lần, cảm thấy cô gái này dịu dàng, thuần thục, rất có khí chất, thích hợp làm một người vợ tốt, người mẹ hiền trong gia đình giàu có.

Làm sao giờ phút này lại trở thành một kẻ gieo họa, huyết mạch không thuần vậy chứ?
Tuy nhiên, cô cũng không tiện hỏi nhiều thêm.

Hai ông cháu tùy tiện trò chuyện thêm vài chuyện khác rồi sau đó cúp điện thoại.

"Chị Mạch, có người tìm chị!"
Trương Hòa ở bên ngoài gọi vào.

Mạch Tiểu Miên bước ra khỏi phòng làm việc, nhìn thấy lại là Lâm Khoa..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 72: Cảm Ơn


Tuy nhiên, hôm nay anh ta lại không mặc đồng phục cảnh sát, mà là bộ quần áo bình thường.

Một chiếc áo phông màu xanh đơn giản, quần jean, phối hợp với mái tóc đen vuốt ngược.

Trong dáng vẻ anh ta rất sạch sẽ gọn gàng, bớt nghiêm nghị hơn so với trong bộ đồng phục cảnh sát cứng nhắc lúc trước.

Vẻ mặt anh ta tươi cười, đôi mắt một mí nhỏ nheo lại tựa như vầng trăng khuyết, giống hệt một sinh viên vừa bước ra khỏi cổng trường đại học vậy.

"Cảnh sát Lâm à, tìm tôi có chuyện gì sao?"
Cô hơi nghi hoặc nhìn anh ta hỏi.

"Bác sĩ Mạch, hôm nay tôi đi nhà sách có tìm thấy một cuốn sách, nghĩ rằng nó sẽ phù hợp với cô, vì vậy tôi đã mua nó cho cô này!"
Vẻ mặt của Lâm Khoa hơi có chút lúng túng ngại ngùng, đưa cuốn sách mới tinh trên tay đến trước mặt cô.

"Cảm ơn."
Cô đưa tay nhận lấy thì thấy đó là cuốn "Sổ tay pháp y" của Trang Hồng Linh, cuốn sách mà cô đã đọc qua không biết bao nhiêu lần.

“Bác sĩ Trang Hồng Linh là người mà tôi ngưỡng mộ nhất, tôi mong một ngày không xa bác sĩ Mạch cũng có thể trở thành một bác sĩ pháp y như vậy.”
Lâm Khoa nhìn cô nói.

"Cảm ơn."
Mạch Tiểu Miên lại nói cảm ơn một lần nữa, cũng không nói rằng cô đã có cuốn sách này rồi.

?
Người ta đã vất vả đến nhà sách mua lại, hơn nữa còn đưa đến tận cửa cho cô, cô cũng không thể từ chối lòng tốt của người ta.

Nhưng lúc này Trương Hòa lại xuất hiện, liếc mắt nhìn lướt qua bìa sách, miệng mồm nhanh nhảu nói: "Chị Mạch, sách này không phải chị có rồi sao? Em thấy chị đã đọc nhiều lần rồi mà!"
Nghe thấy cậu ấy nói lời này, Lâm Khoa bèn quýnh lên, lỗ tai hơi đỏ bừng, vò đầu bứt tóc, ngượng ngùng ngập ngừng nói: "Thật xin lỗi, tôi không biết cô đã có cuốn sách này rồi.

Đúng là đầu óc của tôi ngu ngốc quá mà, tôi nên sớm nghĩ ra một bác sĩ pháp y ưu tú giống như cô nhất định đã đọc cuốn sách này rồi chứ, ôi chao."
"Cuốn sách kia của tôi không biết đã để ở đâu rồi nữa, đang định đi mua một cuốn mới ấy chứ.

Bây giờ đúng lúc anh lại đưa đến, thật sự cảm ơn nhé!"
Mạch Tiểu Miên vì để tránh cho anh ta xấu hổ, cũng chỉ có thể nói dối.

Trương Hòa đang định nói vừa rồi cậu ấy vừa mới nhìn thấy cô đọc thì bị cô liếc mắt nhìn, lúc này mới nhận ra mình không nên lắm mồm nữa.

Lâm Khoa là một người thông minh, làm sao có thể không biết Mạch Tiểu Miên nói như vậy là vì để tránh cho anh ta khỏi lúng túng.

Anh ta đành cười một tiếng rồi tạm biệt rời đi.

Đến khi anh ta rời đi, Trương Hòa lại xuất hiện, nở một nụ cười có chút ranh mãnh, nói: "Chị Mạch, em nghi ngờ anh ta thích chị đấy! Cho nên mới chọn cách sáo rỗng như tặng sách này để đến gần chị hơn!".

"Cậu suy nghĩ nhiều rồi, tôi hơn cậu ấy nhiều tuổi như vậy.

Hơn nữa lần trước cậu ta còn vừa dạy dỗ tôi một bài học đấy.

Đưa sách chỉ là vì muốn nghiệp vụ của tôi tốt lên thôi, có thể thuận lợi hợp tác với công việc của cảnh sát hình sự bọn họ."
Mạch Tiểu Miên vừa nói, vừa lật giở cuốn sách mới tinh kia, phát hiện bên trong có một vé xem phim.

"Vé xem phim sao? Ha ha, chị Mai, ý đồ của anh ta rất rõ ràng rồi.

Đưa sách, chính là muốn hẹn chị đi xem phim đấy.

Để em xem thử là phim gì vậy?"
Trương Huệ giật lấy tấm vé xem phim kia, nói: "365 ngày làm người yêu của pháp y! Chị Mạch à, phim này chị đi xem hợp đấy! Nghe nói phim mô tả rất chân thực, hơn nữa tình tiết lại cảm động, được đánh giá trên Douban rất tốt! Em cũng muốn một ngày nào đó đi xem nó thử trong rạp chiếu phim mới được!".
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 73: Không Có Hứng Thú Với Tình Chị Em


Mạch Tiểu Miên lấy lại tấm vé xem phim trên tay cậu ấy.

Chắc khoảng 5 năm rồi cô chưa đến rạp chiếu phim.

Những năm này cô vẫn luôn dành thời gian để học tập nghiên cứu, làm việc chăm chỉ đến nỗi phim ảnh đã trở thành một thú tiêu khiển xa vời đối với cô.

Điều quan trọng nhất là, cô sợ nhớ lại một vài chuyện về một người nào đó ở trong rạp chiếu phim.

Cô không cho rằng Lâm Khoa có tình cảm gì với cô cả, có lẽ là do sơ ý nên mới để quên vé xem phim ở trong này thôi.

Vì vậy, cô đã gọi đến số của Đội trưởng Trần, hỏi ông ấy số điện thoại Lâm
Khoa.

Gọi vào số của Lâm Khoa, cô nói: "Cảnh sát Lâm, anh để quên một tấm vé xem phim trong sách này, tôi đưa nó qua cho anh nhé, hay là anh muốn đến lấy?"
Đầu dây điện thoại bên kia hơi trầm tư một lúc, rồi nói: "Pháp y Mạch à, không phải tôi để quên vé xem phim trong đó đâu, mà là tôi muốn mời pháp y Mạch đi xem phim.

Nghe nói bộ phim này không tệ, phù hợp với chuyên môn của cô."
"Cảm ơn nhiều nhé, tối nay tôi bận rồi, không có thời gian để xem phim đâu."
Nhìn tên phim này, Mạch Tiểu Miên cũng hơi có hứng thú, tuy nhiên cô vẫn từ chối lời mời của Lâm Khoa.

"Không sao, vậy cô có thể đưa nó cho người nào muốn xem."
Trong giọng nói của Lâm Khoa có chút mất mát, nhưng cố ý giả vờ không
sao cả.

"Thật xin lỗi!"
"Không sao đâu..."

"Không sao đâu, vậy tôi cúp máy trước nhé, có thời gian mời cô uống trà sau, tạm biệt!".

"Được, tạm biệt!"
Cúp điện thoại của Lâm Khoa xong, Mạch Tiểu Miên suy nghĩ một chút rồi đưa vé xem phim cho Trương Hòa, nói: "Cậu không phải muốn xem phim này sao? Vé này chuyển cho cậu đấy, sau khi xem xong nhớ nói cho tôi cảm nhận.

Nếu thật sự hay như thế thì tôi cũng sẽ tranh thủ đi thử xem sao."
"Chị Mạch à, đây là cảnh sát Lâm đặc biệt mời chị đến xem, em không dám nhận đâu!"
Trương Huệ cười xấu xa nói: "Em đã nói rồi mà, anh ấy có ý với chị đấy.

Chị Mạch, em thấy anh ấy cũng không tệ, hay là chị cân nhắc thử xem?"
"Không có hứng thú với tình chị em."
Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn cậu ấy nói.

"Chị Mạch à, chị lạc hậu rồi, bây giờ rất thịnh hành trình chị em đấy! Em cảm thấy chị cùng anh ấy rất xứng đối.

Chị là bác sĩ pháp y, anh ấy là cảnh sát hình sự.

Nếu hai người ở chung một chỗ có thể hợp tác phá án này, đến lúc đó chắc chắn sẽ được gọi là Thần điêu hiệp lữ của đội cảnh sát! Đó là một chuyện tình đẹp để biết nhường nào!"

Trương Hòa cố gắng thuyết phục nói: "Vẫn tốt hơn những người đàn ông ngoài kia luôn bài xích nghề nghiệp của chúng ta mà, đúng chứ?"
"Tôi đã có đối tượng chuẩn bị kết hôn rồi."
Mạch Tiểu Miên nhẹ giọng nói: "Cậu đừng cũng đừng nối dây tơ hồng loạn xạ nữa!"
"Thật sao? Chị Mạch à, chị chuẩn bị kết hôn rồi? Sao lại đột ngột vậy?"
Trương Hòa kinh ngạc thốt lên.

Cậu ấy làm trợ lý của Mạch Tiểu Miên đã hơn một năm, tương đối quen thuộc với cô, hơn nữa còn thường xuyên gặp mẹ Mạch.

Mỗi lần mẹ Mạch nhìn thấy cậu ấy đều không nhịn được mà lải nhải mấy câu về chuyện Mạch Tiểu Miên vẫn chưa kết hôn, nhờ cậu ấy giúp xem có người nào thích hợp không.

Cho nên khi mẹ Mạch nói cô sắp kết hôn rồi, cậu ấy cũng không tin lắm.

"Gặp được người thích hợp thì kết hôn thôi, không có gì bất ngờ cả.".
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 74: Thật Đúng Là Một Đôi Uyên Ương Mệnh Khổ!


Mạch Tiểu Miên nói xong câu này, trong lòng lại thầm bật cười.

Kiều Minh Húc là người thích hợp với cô sao?
Rõ ràng là chỉ đang diễn một vở kịch mà thôi.

Có thể lừa dối được người khác, nhưng không thể lừa mình được.

"Chị Mạch, người kia của chị là ai vậy? Chị có thể bật mí chút được không?"
Trương Hòa tò mò hỏi.

"Thiên cơ bất khả lộ."
Mạch Tiểu Miên biết, nếu cô nói cho cậu ấy biết người đó là Kiều Minh Húc.

Như vậy tin tức bát quái này rất nhanh sẽ được Trương Hòa truyền khắp cảnh đội, đến lúc đó cô chắc chắn kiểu gì cũng sẽ bị người ta đến hỏi thăm về những lời bàn tán đó, không cách nào chạy thoát được cả.

Cho nên đành phải làm ra vẻ thần bí thôi.

"Thật là, bí ẩn như vậy sao? Chẳng lẽ là người chúng ta quen biết?"
Trương Hòa không cam lòng tiếp tục truy hỏi.

Mạch Tiểu Miên mím môi cười, nói: "Đừng hỏi, đến lúc đó sẽ mời cậu uống rượu mừng.

Cậu đến đó sẽ biết ngay ấy mà, còn bây giờ tôi không thể nói được!"
"Hẹp hòi quá đấy nhé, không nói thì thôi!"
Trương Hòa tức giận, nhưng trong lòng lại vô cùng tò mò!
Rất muốn biết ai sẽ kết hôn với Mạch Tiểu Miên, người mà cậu ấy luôn luôn
kính trọng.

Người đàn ông nào, dám can đảm chấp nhận cô, chấp nhận cái loại nghề nghiệp này của cô!
Đương nhiên, bản thân cậu ấy cũng gặp không ít phiền toái về phương diện này, không ít cô gái vừa nghe thấy cậu ấy là bác sĩ pháp y đã tránh xa ngay.

Tuy nhiên, cậu ấy vẫn còn trẻ, hơn nữa lại là đàn ông nên tạm thời bây giờ vẫn chưa quan tâm đến vấn đề này.

Nhưng Mạch Tiểu Miên thì khác.

Cô đã 28 tuổi rồi mà còn chưa tìm được bạn trai chứ đừng nói đến chuyện kết hôn.

Bây giờ lại đột ngột kết hôn như thế, thật đúng là mở rộng tầm mắt mà.

Mạch Tiểu Miên không để ý đến cậu ấy nữa, đưa vé xem phim cho cậu ấy, sau đó cầm sách trở về phòng làm việc của mình, tiếp tục bắt tay vào công việc.

Nhà họ Kiều đã ấn định ngày cưới là ngày 28 tháng này, chỉ cách 20 ngày kể từ khi cô cứu Kiều Thanh và gặp Kiều Minh Húc mà thôi.

Mà kể từ ngày Kiều Minh Húc đến nhà cô hôm đó, cô vẫn chưa gặp lại anh ta.

Chỉ là thỉnh thoảng nghe được tin tức của anh qua những tin bát quái từ mẹ, biết được một ít hành tung của anh, hơn nữa còn là ở nước ngoài.

Chắc hẳn anh đang cố gắng ở cùng một chỗ với Lâm Ngọc trước khi kết hôn với cô nhỉ.

Thật đúng là một đôi uyên ương mệnh khổ!

Mà cô cũng thật sự là một cô dâu thảm thương mà!
Cô vốn yêu cầu một hôn lễ khiêm tốn thôi.

Nhưng phía nhà họ Kiều lại không chịu, nói rằng đây là hôn lễ cháu trai đầu của con trai trưởng nhà họ, là một sự kiện lớn đối với nhà họ Kiều, nhất định phải hoành tráng mới được.

Mà cha mẹ Mạch bên này cũng vậy, muốn tổ chức một hỗn lễ thật lớn.

Thứ nhất, Tiểu Miên chính là viên ngọc quý trong lòng bàn tay của bọn họ, cho nên không thể kết hôn một cách im hơi lặng tiếng như vậy được.

Càng chưa nói tới việc kết hôn với một đại gia như nhà họ Kiều, nếu lễ cưới quá khiêm tốn sẽ để cho các bạn bè thân thích cười nhạo, cảm thấy bọn họ xem thường nhà họ Mạch.

Thứ hai, Tiểu Miên bị bọn họ giễu cợt nhiều năm như vậy, bây giờ cuối cùng đã có thể kết hôn, hơn nữa còn gả cho một đối tượng tối như thế, mẹ Mạch đương nhiên muốn Tiểu Miên phải nở mày nở mặt mà kết hôn.

Mạch Tiểu Miên không còn cách nào khác đành mặc kệ bọn họ.

Dù sao cô cũng chỉ là một diễn viên trong cuộc hôn nhân này, thế nên sẽ tích cực hợp tác để bộ phim này diễn ra suôn sẻ..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 75: Tôi Cũng Không Biết


Lúc gặp lại Kiều Minh Húc là thời điểm đi thử váy cưới.

Đã khoảng mười ngày chưa gặp được anh, trông anh có vẻ hơi hốc hác gầy gò, giống như đã trải qua một chuyện gì đó rất khổ sở vậy.

Cô không hỏi.

Anh cũng không nói.

Hai người giống như những người bạn cũ khá ăn ý với nhau vậy.

Gặp mặt chỉ chào hỏi qua loa một chút, sau đó cùng nhau bước vào tòa nhà thiết kế áo cưới.

Trước đó, nhà thiết kế đã cho Mạch Tiểu Miên xem vài kiểu dáng để cô lựa chọn.

Cô cũng không có nhiều hứng thú với việc làm cho mình tỏa sáng trong buổi tiệc đám cưới giả này.

Vì vậy cô chỉ tùy ý lựa chọn một chiếc váy cưới cùng một bộ lễ phục Trung Hoa thôi.

Diệp Mai vừa nghe nói cô chuẩn bị kết hôn với Kiều Minh Húc, lập tức tỏ ý sẽ xin nghỉ làm để bay từ nước ngoài về làm phù dâu cho cô.

Sau đó còn bảo cô ném hoa cho cô ấy nữa.

Đối với váy phù dâu của Diệp Mai, cô lại rất nghiêm túc dựa vào theo sở thích và vóc người của Diệp Mai để chọn.

Lựa một bộ váy phù dâu thật đẹp đợi cô ấy quay về mặc thử.

Người bạn thân nhất của cô, cũng chỉ có một mình Diệp Mai thôi.

Mặc dù đây chỉ là một cuộc hôn nhân giả, nhưng cô ấy có thể chạy về làm phù dâu của cô cũng là chuyện vô cùng cao hứng rồi.

Nhà thiết kế nhìn thấy bọn họ đến, rất nhiệt tình chào đón, sau đó mang lễ phục ra để cho bọn họ mặc thử.

Không nghi ngờ gì nữa, chiếc váy cưới màu trắng kia được thiết kế vô cùng xinh đẹp, từng chi tiết nhỏ được thiết kế tỉ mỉ, đẹp hơn nhiều so với những gì cô đã thấy trong bản vẽ thiết kế trước đó.

Cảm giác giống như váy của một thiên thần vậy, làm cho cô chỉ nhìn một lần thôi là đã thích rồi.

Cô lại liếc mắt nhìn lễ phục của Kiều Minh Húc.

Một màu đen tuyền mạnh mẽ, đường chỉ viền vàng được nổi từ ống tay áo đến cổ tay áo, nút cài cũng được mạ vàng.

Thiết kế vô cùng tinh xảo, mang cho người khác một cảm giác khiêm tốn nhưng lại cực kỳ sang trọng.

Loại quần áo như thế này cũng chỉ có người mang khí chất như anh mới có thể chinh phục được nó.

Hai người lần lượt đi vào phòng thay đồ của nam và nữ để thử quần áo.

Hai cô gái giúp Mạch Tiểu Miên thay váy, vẻ mặt hâm mộ nói với cô: "Mạch tiểu thư, cô thật đúng là có phúc, có thể cưới được một người đàn ông đẹp trai nhiều tài như tổng giám đốc Kiều, trở thành con dâu của nhà họ Kiều."
Mạch Tiểu Miên mỉm cười.

"Nhưng mà nghe nói tổng giám đốc Kiều vẫn luôn yêu Lâm Ngọc, thiên kim của tập đoàn Lâm Thị, hơn mười năm si tình không đổi.

Mọi người đều cho rằng vợ của anh ấy sẽ là cô ấy, cuối cùng sao lại là cô vậy?"
Một cô gái khác hỏi.

"Tôi cũng không biết."
Mạch Tiểu Miên thản nhiên trả lời: "Tôi chỉ là tình cờ bị cha mẹ anh ấy nhìn trúng thôi, còn về phần nhìn trúng cái gì, tôi cũng không rõ lắm.

Các cô cũng không nên hỏi làm gì."
Cô gái kia vốn dĩ vì đố kỵ nên muốn làm cho Mạch Tiểu Miên khó chịu, nhưng không ngờ người ta lại không quan tâm lắm, ngược lại còn nói một cách nhẹ nhàng như vậy.

Dù sao sau này Mạch Tiểu Miên cũng sẽ gả vào nhà họ Kiều, trở thành một nhân vật không thể đắc tội nổi.

Hai cô gái kia không dám nói đến chủ đề này nữa, mà rất nghiêm túc mặc áo cưới vào cho Mạch Tiểu Miên.

Mạch Tiểu Miên cao 172 cm, dáng người cao ráo cân đối, vòng eo cùng chân có tỷ lệ vàng vô cùng chuẩn.

Một khi cô mặc chiếc váy cưới này vào, hiệu quả cực kỳ cao, đẹp đến mức không thể nói nên lời.

Hai cô gái kia nhìn vào cũng phải trầm trồ khen ngợi.

"Mạch tiểu thư, cô thực sự là cô dâu đẹp nhất mà chúng tôi từng thấy!"
Cô gái vừa rồi mới khiêu khích Mạch Tiểu Miên cũng phải thốt ra từ đáy lòng.

"Cảm ơn."
Mạch Tiểu Miên nhìn mình ở trong gương đội vương miện kim ***** *** đầu, mặc váy cưới màu trắng được thiết kế tinh xảo, cũng hơi bị mê hoặc bởi bản thân.

Cô cảm thấy mình đẹp đến mức không giống mình chút nào, cảm giác như thể cô đã biến thành một nàng công chúa mà cô từng tưởng tượng lúc bé vậy.

Chỉ khác ở chỗ, công chúa kết hôn với chàng hoàng tử yêu mình.

Mà cô, chỉ giống như một diễn viên, mặc chiếc váy cưới mà không có bất kỳ vui sướng nào cả.

Nghĩ đến đây, trên mặt của cô cũng không có nhiều biểu cảm lắm, giống như bình thường vậy, mang đến cho người ta một loại cảm giác xa cách vạn dặm..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 76: Không Tồi!


"Mạch tiểu thư, cô đi ra ngoài cho anh Kiều nhìn xem cô đẹp thế nào đi!"
Hai cô gái nâng tà váy lên, đẩy cô ra khỏi phòng thử đồ.

Cô vừa bước ra, giống như một viên ngọc sáng chói vậy, làm cho những người có mặt ở đây đều sáng mắt lên, mặt đầy vẻ kinh ngạc.

Kiều Minh Húc mặc thử quần áo xong sớm hơn Tiểu Miên một chút.

Khi anh nhìn thấy Mạch Tiểu Miên mặc chiếc váy cưới màu trắng đó, trông cô đẹp đến chói mắt như một tiên nữ trong thần thoại Hy Lạp vậy.

Anh không khỏi ngạc nhiên, hai mắt cũng sáng bừng lên.

"Anh Kiều, cô dâu của anh thật xinh đẹp! Chiếc váy này mặc ở trên người cô ấy, thật sự đã trở thành thiết kế khiến tôi hài lòng nhất rồi!"
Nhà thiết kế lập tức nói với Kiều Minh Húc.

"Không tồi!"
Kiều Minh Húc thu hồi tầm mắt khỏi người Mạch Tiểu Miên, từ tốn nói hai chữ này, sau đó đưa tay gài lại cổ tay áo trên bộ âu phục của anh.

Lần này thử đồ cưới này đối với anh mà nói, thật sự khó mà nói rõ là có cảm thụ gì.

Từ lúc quen Lâm Ngọc mười năm trước, anh đã nghĩ rằng mình sẽ kết hôn với cô ấy, sau đó sẽ bên nhau trọn đời.

Lâm Ngọc cũng đã nhiều lần đề cập trước mặt anh chuyện hai người cùng nhau mặc đồ
cưới.

Cô ấy thậm chí còn thiết kế váy cưới cho chính mình, chỉ chờ đợi để mặc nó.

Nhưng ai ngờ, bây giờ anh lại mặc đồ cưới trước, đối tượng không phải là cô ấy, mà lại là một người phụ nữ anh không có chút tình cảm nào khác.

Trước đó anh đã ở nước ngoài, nói đúng ra là ở cùng với Lâm Ngọc, cùng cô ấy đi một vòng thế giới, sau đó giữ cô ấy lại Provence, để cô ấy có thể làm việc và học tập ở nơi đó.

Anh không nói cho cô ấy biết về cuộc hôn nhân giả của anh với Mạch Tiểu Miên.

Lâm Ngọc hoàn toàn chẳng hay biết gì cả, vui vẻ chấp nhận sự sắp xếp của anh và thoải mái ở lại Provence.

Cô ấy làm việc với một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng nơi đó, chuyên tâm nghiên cứu về thiết kế thời trang.

"Anh Kiều, cô Mạch, hai người đứng lại với nhau đi, chúng tôi chụp cho hai người một bức ảnh nhé!"
Hiếm khi nào nhà thiết kế có thể gặp được một cặp đôi trai tài gái sắc như vậy.

Đôi nam nữ này khi mặc lễ phục cô ấy thiết kế mang lại hiệu quả vô cùng tuyệt vời.

Bởi vậy cô ấy đương nhiên không thể bỏ qua.

Còn chưa đợi được sự đồng ý của bọn họ, Mạch Tiểu Miên đã bị các cô ấy đẩy đến bên cạnh Kiều Minh Húc.

"Đứng yên, đứng yên nào, cười một cái!"
Dưới âm thanh kêu la của nhà thiết kế, Mạch Tiểu Miên nở một nụ cười nhàn nhạt.

Kiều Minh Húc tuy rằng không có cười, nhưng cũng không từ chối chụp ảnh.

Anh lẳng lặng đứng đó, gương mặt đẹp trai lạnh lùng!
Ánh đèn flash lóe lên vài cái, nhà thiết kế mở ảnh trong máy ra xem, hài lòng gật đầu, cười nói: "Hai người thật sự quá xứng đôi, đợi lát nữa tôi rửa xong sẽ gửi qua cho hai người nhé.

Còn ảnh gốc sẽ gửi email sau."

"Được!"
Mạch Tiểu Miên đáp.

Kiều Minh Húc lại nói một câu: "Không cần gửi cho tôi!"
Mọi người đều biết chuyện của anh và Lâm Ngọc, hiểu rằng cuộc hôn nhân của anh với Mạch Tiểu Miên chẳng qua chỉ là áp lực của gia đình, thế nên cũng hiểu rõ chứ không dám nói thêm gì nữa.

Sau khi mặc thử trang phục cưới của phương Tây, cả hai cùng thử lễ phục cưới của Trung Quốc.

Mặc một chiếc váy dài màu đỏ có thêu phượng với những mũi kim mạ vàng, Mạch Tiểu Miên lại mang đến một hương vị rất khác.

Mặc dù còn chưa chỉnh trang lại mái tóc nhưng trông cô vẫn mang một vẻ đẹp cổ điển tĩnh lặng.

Còn về phần Kiều Minh Húc, dáng người của anh rất đẹp, mặc bộ lễ phục truyền thống kia vào cũng mang theo một phong cách khác hẳn.

Anh giống như một công tử đẹp trai bước ra từ những bộ phim dân quốc trên truyền hình vậy.

Hai người lại bị kéo vào chụp chung thêm vài tấm ảnh, Kiều Minh Húc bởi vì có việc gấp nên vội vã rời đi, để một mình Mạch Tiểu Miên ở lại..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 77: Sự Thật Chính Là Như Vậy


Mạch Tiểu Miên đang nhìn những chiếc váy phù dâu cố giữ lại cho Diệp Mai, gửi ảnh cho cô ấy.

Diệp Mai thấy vậy thì cực kỳ hài lòng.

Lúc cô chuẩn bị rời khỏi cửa hàng thiết kế áo cưới lại tình cờ gặp Phùng Quang Hiển và Lãnh Kiều Thi, cô gái trước đây cô đã gặp ở cửa hội sở Nhã Phong.

"Tiểu Miên, sao em lại ở đây?"
Phùng Quang Hiển hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy cô.

"Tôi đang thử quần áo"
Mạch Tiểu Miên nhìn anh hỏi: "Anh cũng tới đây thử quần áo sao?"
"Chuyện này..."
Phùng Quang Hiển không biết nên trả lời thế nào.

"Ừ, chúng tôi đến để thử lễ phục."
Lãnh Kiều Thi ở bên cạnh lên tiếng: "Cô là bạn của Quang Hiển, hay là ở lại xem chúng tôi
mặc lễ phục có được không đi, giúp chúng tôi vài ý kiến tham khảo của mình nhé, được không?"
"Xin lỗi, tôi òn có việc phải làm nên không giúp được."
Mạch Tiểu Miên liếc mắt nhìn Phùng Quang Hiển, nói: "Tạm biệt."
"Tạm biệt."
Giọng điệu của Phùng Quang Hiển có chút không được tự nhiên.

Mạch Tiểu Miên cứ thể bước đi.

"Đừng nhìn nữa, người đã đi xa rồi!"
Lãnh Kiều Thi lạnh lùng nói với anh: "Anh thể hiện tình cảm với người phụ nữ khác ở trước mặt vợ chưa cưới của mình à, tốt quá nhỉ?"
Phùng Quang Hiển thu hồi lại tầm mắt khỏi bóng lưng của Mạch Tiểu Miên, cực kỳ lạnh lùng nói với cô ta: "Đừng giả vờ nữa, cô cũng không quan tâm mà.

Người khác không biết, nhưng tự chúng ta nên biết, chúng ta kết hôn chỉ là vì lợi ích của hai gia tộc mà thôi.

Cô chơi phần cô, tôi yêu phần tôi, đi trên con đường riêng của mỗi người!"
"Phùng Quang Hiển!"
Sắc mặt Lãnh Kiều Thi hơi trầm xuống, nói: "Tôi không quan tâm đến anh, nhưng tôi quan tâm đến thể diện của mình! Mong anh cũng có thể giữ thể diện cho tôi! Nếu không, đừng trách tôi làm mất mặt mũi anh đấy nhé!"
"Biết!"
Phùng Quang Hiển không nhịn được mà đáp lại một chữ, anh bước nhanh vào cửa hàng áo
cưới.

Lãnh Kiều Thi đi theo.

Người trong cửa hàng đang bàn tán xôn xao về Kiều Minh Húc và Mạch Tiểu Miên, vừa nhìn thấy hai vị khách hàng lớn của mình đi tới, bèn vội vàng ngừng đàm tiếu, nhiệt tình chào hỏi.

"Mạch tiểu thư vừa rồi đến cửa hàng các cô làm gì vậy?"
Phùng Quang Hiển hỏi nhà thiết kế.

"Anh Phùng cũng biết Mạch tiểu thư sao? Cô ấy đến đây để thử váy cưới"
Nhà thiết kế mỉm cười nói: “Hôm nay tôi vô cùng may mắn khi có thể tự tay nhìn thấy lễ phục do chính tay mình thiết kế được một đôi trai xinh gái đẹp mặc vào.”
"Ồ? Cô ấy đến thử váy cưới sao? Cùng với ai cơ?"
Phùng Quang Hiển kinh ngạc hỏi.

Ít ngày trước anh còn nhìn thấy Mạch Tiểu Miên đi xem mắt, mẹ Mạch nóng lòng lo lắng bởi vì cô ấy vẫn chưa kết hôn, còn đánh chủ ý lên anh nữa cơ mà.

Làm sao chỉ mới mấy ngày không gặp, cô ấy đã đi thử váy cưới chuẩn bị kết hôn rồi?
Trong lòng anh đột nhiên sinh ra một mùi vị khó tả.

"Tổng giám đốc Kiều đấy! Anh Phùng không phải rất quen thuộc với tổng giám đốc Kiều à? Sao anh lại không biết chuyện anh ấy sắp kết hôn với cô Mạch vậy chứ?"
Nhà thiết kế kinh ngạc hỏi.

"Kiều Minh Húc?"
Phùng Quang Hiển sợ hãi kêu lên: "Chuyện này sao có thể chứ? Cô ấy sao có thể cùng Kiều Minh Húc ở chung một chỗ được? Hai người bọn họ hoàn toàn không hợp nhau!"
"Sự thật chính là như vậy."
Nhà thiết kế mở tấm hình mới vừa chụp khi nãy đưa cho Phùng Quang Hiển xem.

Phùng Quang Hiển khi nhìn thấy những bức ảnh đó, trong anh còn khiếp sợ hơn cả trông thấy quái vật nữa, có chút khó có thể tin vào mắt mình..
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 78: Cậu Sắp Kết Hôn Với Mạch Tiểu Miên


Lãnh Kiều Thị cười hả hê, nói: "Không biết Lâm Ngọc có biết không nhỉ, mấy ngày trước cô ta còn khoe ân ái trong vòng bạn bè trên WeChat nữa chứ.

Thế mà lại không biết bạn trai của mình lại sắp kết hôn với người phụ nữ khác rồi.

Đúng là khoe ân ái sẽ sớm bị chết yểu mà!"
"Cô bớt nói lại chút đi!"
Phùng Quang Hiển bất mãn mắng cô ta, anh ấy nói: "Tôi hỏi Minh Húc trước đã!"

Anh ấy bấm số điện thoại của Kiều Minh Húc.

Nhưng không ngờ điện thoại di động của anh lại không thể nào gọi được, vậy nên anh đành gọi cho Mạch Tiểu Miên, hỏi: "Tiểu Miên, sao em lại kết hôn với Minh Húc thế?"
Mạch Tiểu Miên biết sau khi bước vào cửa hàng anh ấy sẽ biết chuyện kết hôn của cô với Kiều Minh Húc, thế nên cô rất bình tĩnh đáp: "Chắc là duyên phận!"
"Duyên phận? Sao em biết em có duyên phận với anh ta? Anh ta đã có bạn gái yêu 10 năm rồi, ngày đó ở Hồng Tường Vi em cũng đã nhìn thấy, sao em có thể cùng anh ta kết hôn được chứ? Anh ta sẽ không yêu em đâu, đừng ngu ngốc như vậy!"
Phùng Quang Hiến vội vàng nói.

"Lấy tình huống trước mắt của tôi, anh cho rằng tôi có thể tìm được một người yêu tôi và kết hôn lần nữa sao?"
Mạch Tiểu Miên cười khổ nói: "Nếu đã không tìm được, vậy chi bằng kết hôn với một người đẹp trai giàu có, Kiều Minh Húc là người thích hợp nhất!"
"Tiểu Miên Tử, sao em lại có thể có loại suy nghĩ như vậy? Thật là làm cho tôi quả thất vọng rồi!"
Trong lòng Phùng Quang Hiển cực kỳ không thoải mái thốt lên: “Tôi còn tưởng rằng em không giống với những cô gái khác, hóa ra em cũng chỉ là một người thấy giàu sang bắt quàng làm họ."
"Đúng vậy, tôi cùng những cô gái khác không có gì khác nhau cả."
Mạch Tiểu Miên nói: "Xin lỗi vì đã làm cho anh thất vọng nhé!"
Cô nói xong liền cúp máy.

Sau khi cúp điện thoại, tâm trạng lại hết sức không thoải mái!
Phùng Quang Hiển vừa tức giận vừa sốt ruột khi bị cô cúp máy như vậy, anh nói với Lãnh Kiều Thi: "Cô thử quần áo trước đi, tôi đi đây một lát."
Lãnh Kiều Thi kéo anh lại, nói: "Không cho phép!"
"Buông ra!"
Giọng điệu của Phùng Quang Hiển hơi trầm thấp, thiếu kiên nhẫn nói: "Cô không có tư cách gì để quản tôi cả!"
Nghe thấy vậy, Lãnh Kiều Thi buông tay ra, lạnh lùng nói: "Đúng vậy, tôi không có quyền gì quản anh cả, nhưng tôi muốn nói với anh một tiếng, anh cũng chả có quyền gì để xen vào chuyện của người khác đâu!"
Phùng Quang Hiển sững sờ.

Đúng vậy, anh có quyền gì mà quản Tiểu Miên gả cho ai chứ?
Chính anh lại không thể kết hôn với cô ấy cơ mà!
Từ buổi xem mắt ngày hôm đó của cô cũng có thể biết được, chỉ cần là một người đàn ông nào có dáng dấp tử tế, không cần biết anh ta là ai, cô đều sẽ gả, chứ đừng nói gì đến chuyện yêu đương.

Anh cũng biết quá rõ áp lực của cha mẹ Mạch với cô!
Nhưng mà, cô làm sao có thể kết hôn với Kiều Minh Húc?
Từ nhỏ anh đã biết Kiều Minh Húc, tuy rằng không phải bạn thân nhưng quan hệ cũng xem như thân thiết, hiểu rõ gốc gác của nhau.

Anh biết rất rõ tình cảm của Kiều Minh Húc dành cho Lâm Ngọc.

Anh không nhịn được mà gọi lại vào số điện thoại của Kiều Minh Húc.

Lần này cuộc gọi được kết nối, giọng của Kiều Minh Húc truyền đến: "Có chuyện gì sao?"
"Cậu sắp kết hôn với Mạch Tiểu Miên?"
Phùng Quang Hiển cũng không vòng vo làm gì, trực tiếp hỏi.

Kiều Minh Húc nhàn nhạt đáp một tiếng.

"Sao cậu lại kết hôn với Tiểu Miên? Giữa hai người các cậu rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao lại kết hôn nhanh như thế? Không phải cậu chỉ yêu một mình Lâm Ngọc sao? Cậu lại không thương Tiểu Miên, vậy còn cưới cô ấy làm gì? Cậu thế này chẳng phải là muốn cô ấy đau khổ sao?".
 
Nữ Pháp Y Của Tổng Tài Mặt Than
Chương 79: Cô Mặc Trước Đi!


Phùng Quang Hiển hỏi dồn dập mấy vấn đề.

"Cậu thích cô ấy?"
Kiều Minh Húc phát hiện ra trọng tâm của việc Phùng Quang Hiển chất vấn anh không phải là vì quan tâm chuyện giữa anh cùng Lâm Ngọc, mà là quan tâm Mạch Tiểu Miên.

Anh lạnh lùng hỏi.

"Đúng!"

Phùng Quang Hiển không hề giấu giếm, anh ấy nói: "Ngày đó ở cùng với cậu, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, tôi đã thích cô ấy rồi.

Sau đó lui tới với cô ấy vài lần lại càng thích cô ấy hơn!"
Kiều Minh Húc thờ ơ đáp lại.

Nhưng không hiểu vì sao, trái tim của anh trong nháy mắt lại trở nên buồn bực, như thể có một lớp sương mù bao phủ trên đó vậy.

"Minh Húc, cậu còn chưa nói cho tôi biết, tại sao cậu lại kết hôn với Tiểu Miên đột ngột như vậy? Chẳng lẽ ngày đó cậu cũng yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên sao? Từ đó mà bỏ rơi Lâm Ngọc?"
Phùng Quang Hiển tiếp tục truy hỏi.

"Tôi chưa bao giờ bỏ rơi Ngọc Ngọc cả, còn vì sao tôi lại cưới cô ấy à, đó là do ông nội tôi ép!"
"Ông nội cậu biết Tiểu Miên sao? Tại sao lại phải ép cậu kết hôn với cô ấy?"
"Cô ấy cứu ông nội tôi."
"Vậy phải cần dùng hôn nhân của cậu để báo ân sao? Hay là Tiểu Miên yêu cầu ông nội cậu làm vậy?"
"Không liên quan gì đến Tiểu Miên cả, mọi chuyện đều do chủ ý của ông nội tôi.

Còn về phần tại sao ông ấy lại nhất quyết muốn tôi lấy cô ấy, tôi cũng không biết."

"Ông nội cậu thật đúng là không thể tưởng tượng nỗi mà! Đúng rồi, Lâm Ngọc có biết không?"
"Tạm thời còn chưa biết."
"Cậu không nói cho cô ấy biết?"
"Tôi không biết phải nói thế nào với cô ấy cả tôi để cô ấy ở lại Provence!"
"Ôi, Minh Húc à, cậu cho rằng thế giới này vẫn còn là một thế giới khép kín sao? Cậu cho rằng chuyện cậu kết hôn sẽ không truyền đến tại cô ấy à? Đến lúc đó cô ấy phát hiện ra, cậu sẽ làm gì? Hai người các cậu không phải đã yêu nhau hơn 10 năm, hơn nữa còn muốn nắm tay nhau đến già sao? Dáng vẻ cậu đột nhiên kết hôn với một người phụ nữ khác thế này, cô ấy có phát điên lên không đấy?"
Phùng Quang Hiển cười lạnh nói.

Kiều Minh Húc trầm ngâm một lúc, giọng điệu lạnh lùng nói: "Đây là chuyện của tôi, cậu quá lo lắng rồi.

Tôi còn có việc phải làm, tạm biệt."
Anh vừa nói xong cũng đột ngột cúp máy.

Phùng Quang Hiển thật sự tức đến nỗi muốn lôi anh ra đánh cho tơi tả.

Kiều Minh Húc và Mạch Tiểu Miên, hai người đến từ hai thế giới hoàn toàn khác nhau, lại đột ngột kết hôn với nhau.

Sự thay đổi này đúng thật là huyền ảo đến nỗi anh ấy không cách nào tiếp nhận được cả!
"Điện thoại cũng đã gọi xong rồi, chuyện nên hỏi anh cũng đã hỏi xong rồi, vậy có phải anh nên chuẩn bị mặc thử lễ phục rồi không nhỉ?"
Lãnh Kiều Thi thấy anh ấy gọi điện xong, vẫn mang dáng vẻ lo lắng như vậy, nên giọng điệu của cô ấy cũng trở nên lạnh lùng.

Phùng Quang Hiến luôn là người thích trêu hoa ghẹo nguyệt, cô biết điều đó.

Tuy nhiên, lần này anh ấy đối với cô gái tên là Mạch Tiểu Miên kia lại hoàn toàn không giống vậy.

Đương nhiên, từ góc độ một người phụ nữ mà nói, cô ấy cũng cảm thấy khí chất trên người của Mạch Tiểu Miên khá đặc biệt và thần bí, khiến người ta muốn tìm hiểu xem dưới gương mặt lạnh lùng kia rốt cuộc đang ẩn chứa điều gì.

"Cô mặc trước đi!"
Phùng Quang Hiển không nhịn được mà nói với cô ấy: "Lễ phục của phụ nữ các cô rắc rối hơn mà!"
"Được rồi!".
 
Back
Top Bottom