Ngôn Tình Nữ Hoàng Đế Và Thái Giám Giả

Nữ Hoàng Đế Và Thái Giám Giả
Chương 40: Bỗng dưng


“Nhưng... Chẳng phải ngươi nói eo của bổn cung không mềm mại đó sao?”

Tiêu Thục phi cau mày.

Hôm nay ta đã quyết định làm trái tổ tông... Triệu Tuấn Hào hơi ngửa đầu lên:

“Ta thông thạo y thuật, rất có hứng thú với lĩnh vực này, có thể giải tỏa nỗi lo lắng của Nương nương...”

Chẳng trách Liễu Mị Nhi và Độc Cô Minh Nguyệt thường †ìm ngươi, sao ta không phát hiện ra sớm nhỉ... Tiêu Thục phi động lòng, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, nói:

“Cho dù thế nào, xin công công hãy giúp ta”. “Chuyện này đơn giản, chỉ cần...” “Cốc cốc”.

Ngay lúc này có tiếng gõ cửa, vang lên giọng của Ngọc Nhi.

“Nương nương, Hoàng thượng cho gọi Triệu tổng quản”.

Sao lại vào lúc này chứ... Tiêu Uyển Quân cau mày, cảm thấy tiếc nuối thở dài.

Sao lại vào lúc này chứ... Triệu Tuấn Hào cũng thầm thở dài.

Cửa phòng bị đẩy ra, một Thái giám thở hổn hển bước vào, đầu tiên là hành lễ với Tiêu Thục phi:

“Nương nương cát tường”. Sau đó ông ta kéo Triệu Tuấn Hào dậy:

“Triệu tổng quản, ta tìm được ngài rồi... Hoàng thượng tìm ngài... tìm ngài... có chuyện gấp... Mau, mau đi theo ta...”

Triệu Tuấn Hào bất lực nói: “Nương nương, thật ngại quá”. Khi hẳn rời đi, Tiêu Thục phi nằm lấy tay Triệu Tuấn Hào, trịnh trọng nói: “Khi nào Triệu công công rảnh, có thể đến cung của ta bất cứ lúc nào, tiếp tục việc mình đang làm vừa rồi..

Triệu Tuấn Hào khế cười. “Nương nương yên tâm, ta sẽ trả ơn tình mà”.

Hắn phất tay rồi rời đi, để lại Tiêu Thục phi với ánh mắt u sầu.

Đại điện lầu Bình Khang.

Tất cả các tài năng trẻ đều thất bại rời đi, khi người cuối cùng cũng đi xuống bục, cả đại điện vang lên tiếng thở dài của mọi người.

Hồng lư tự khanh mất hứng, ông ta run rẩy nhìn Nữ đế.

Sắc mặt Hiên Viên Bình lạnh như băng.

“Hoàng đế bệ hạ tôn kính, hiện giờ tất cả người tài của nước ngài đều thất bại, xem ra ngài phải đáp ứng những điều kiện như đồ ăn, vải vóc rồi”.

Đoàn sứ giả nước Bái Nguyệt thầm đắc ý, cười nói.

Hiên Viên Bình sầm mặt, bàn tay trong ống tay áo siết chặt lại.

Đôi mắt của công chúa nước Bái Nguyệt sáng như ngọc, không có điểm tập trung, hơi sững sờ, trong đầu tràn ngập cảnh tượng cười đùa dưới hoàng hôn với Triệu Tuấn Hào.

Còn có thể gặp lại không, bạn... của ta...

Nàng ta khẽ thở dài, biết rằng sẽ khó gặp lại ở kinh đô rộng lớn, huống gì bây giờ nàng ta bị ràng buộc ở đây lại càng khó khăn hơn.

Các quần thần thở dài, không biết phải làm sao, nếu biết trước thế thì chi băng đầu hàng và đồng ý với các điều kiện của nước Bái Nguyệt rồi, để không phải khiến con cái nhà mình mất mặt...

Bầu không khí trở nên nặng nề.

Bỗng dưng.

“Nhường đường một chút”.

Một giọng nói dịu dàng và từ tính vang lên, đám đông

tách ra, một bóng người mặc đồ đen, dáng vẻ uy nghiêm bước. về phía họ.
 
Nữ Hoàng Đế Và Thái Giám Giả
Chương 41: Ai vậy?


“Hả? Ai vậy?”

Quần thần nghiêng đầu nhìn sang, thanh niên này đẹp trai quá...

Nhưng họ nhìn lại, hả? Mặc đồ Thái giám? Họ vốn dĩ còn đang chán nản, bỗng trở nên tức giận. Triệu Tuấn Hào?

Tâm phúc của Hoàng thượng, lúc này hản chạy đến làm gì?

Nếu hắn dính vào cục diện này thì cũng chẳng khôn ngoan gì quá... Hồng lư tự khanh nhíu mày.

Người của đoàn sứ giả nước Bái Nguyệt nhìn người đến, anh tuấn thì có nhưng có tác dụng gì?

Lế nào còn có thể làm cho công chúa điện hạ của họ động lòng mà cười sao?

Ngươi đến rồi... mắt Nữ đế sáng lên, đứng dậy, Triệu Tuấn Hào thông minh vô lại, không chừng sẽ có cách.

Tiếng bàn luận của quần thần ngày càng lớn, đang muốn trút giận lên Triệu Tuấn Hào thì đột nhiên lại có một lão thần kinh ngạc hét lên:

“Các ngươi xem kìa, công chúa nước Bái Nguyệt cười rồi”.

“Gì cơ? Chuyện gì thế?”

“Công chúa nước Bái Nguyệt chạy đến rồi! Trời ạ!”

Ngay lúc nhìn thấy Triệu Tuấn Hào, công chúa nước Bái Nguyệt không dám tin, sau đó bất ngờ và vui mừng ập đến.

Nàng ta cầm váy lên chạy về phía Triệu Tuấn Hào.

Thấy công chúa nước Bái Nguyệt chạy đến, Triệu Tuấn Hào cong môi lên, cũng nhanh chân bước đến.

“Triệu Tuấn Hào, ta đoán không sai mà, quả nhiên ngươi là quan của Đại Hạ”.

Trên mặt công chúa nước Bái Nguyệt là vẻ vui mừng, trên môi là nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Nàng ta nắm chặt cổ tay Triệu Tuấn Hào, vừa rồi nàng ta suýt chút nữa đã nhào vào trong ngực Triệu Tuấn Hào, nếu không phải nàng ta đang ở đại điện lầu Bình Khang, đại thần hai nước còn đang nhìn thì nàng ta đã nhào đến ôm chặt lấy Triệu Tuấn Hào.

“Cố ý dụ ta ra đúng không?”

Công chúa nước Bái Nguyệt gật đầu, không hề che giấu ý đồ của mình.

Triệu Tuấn Hào xoa mái tóc xanh của công chúa nước Bái Nguyệt:

“Sao rồi? Thích ý ai rồi?”

“Chưa, ta vẫn đang đợi ngươi, tại sao lúc nãy ngươi không lên?”

Công chúa nước Bái Nguyệt mím môi, lắc cánh tay Triệu Tuấn Hào nói.

Trong lúc hai người thân thiện nói chuyện, quần thần đã nhốn nháo.

Trên mặt các đại thần đều đầy vẻ ngạc nhiên, họ không thể tin được công chúa nước Bái Nguyệt luôn lạnh nhạt với tất cả các tài năng trẻ tuổi, lại thân mật với một thái giám trẻ tuổi như vậy, nụ cười xinh đẹp này toát ra sự chân thành.

Họ cũng có thể thấy nếu không phải mọi người đang nhìn, e là công chúa nước Bái Nguyệt còn muốn dán cả người lên.

Hóa ra nữ thần không phải lạnh nhạt mà chỉ là ấm áp không thuộc về họ thôi...

Những tài năng trẻ đằng sau các quần thần cảm thấy chua chát, có người cười khổ, có người mặt mày bắt đầu nhăn nhó vì đố ky.

Lễ nào mình cố gảng thể hiện tài năng như vậy chỉ như là xiếc khỉ vậy sao?
 
Nữ Hoàng Đế Và Thái Giám Giả
Chương 42: Hỗn xược!


Đây là tâm phúc của Hoàng thượng sao... Hồng lư tự khanh Lý Trầm Hư nuốt nước bọt, sự kinh ngạc của ông ta bắt đầu lặng lẽ chuyển thành ngưỡng mộ.

Hay lảm Triệu Tuấn Hào, trẫm vẫn còn đánh giá thấp ngươi, rốt cuộc ngươi quyến rũ công chúa nước Bái Nguyệt khi nào... Hiên Viên Bình không còn sầm mặt nữa, ngoài sự ngạc nhiên, nàng ta còn chút vui sướng.

Các sứ thần nước Bái Nguyệt sửng sốt, công chúa của chúng ta sao lại chạy ra vào lúc quan trọng vậy chứ...

“Hừi Đây là công chúa nước Bái Nguyệt sao?”

Một tiếng cười nhạo vang lên phá vỡ sự ngạc nhiên của mọi người, cũng làm gián đoạn Triệu Tuấn Hào và công chúa nước Bái Nguyệt đang nói chuyện thân mật như chốn không người.

Mọi người nhìn theo chỗ phát ra giọng nói, phát hiện giọng nói phát ra từ chỗ các tài năng trẻ.

“Công chúa có mắt nhìn tốt thật, chẳng để tâm gì đến đám anh tài bọn ta mà ngược lại nhiệt tình với một tên Thái giám...”

“Một tên Thái giám như hản chẳng có tài năng, chẳng có thực lực, ta không hiểu tại sao lại nhiệt tình với hắn?”

“Hóa ra công chúa thích kiểu như Thái giám vậy à...”

“Thái giám..”, đôi mắt xinh đẹp công chúa nước Bái Nguyệt tràn ngập nước, nghe nói Triệu Tuấn Hào là Thái giám, nàng ta không khỏi cảm thấy mất mát.

Nhưng khi nghe thấy một nhóm anh tài trẻ chế nhạo Triệu Tuấn Hào, nàng ta càng tức giận hơn, nàng ta năm chặt tay áo Triệu Tuấn Hào:

“Thì thế nào? Trong mắt bổn công chúa, các ngươi chẳng là gì cả, Triệu Tuấn Hào tốt hơn các ngươi một ngàn, một vạn lần”.

Mọi người cười nhạo.

Triệu Tuấn Hào nhẹ lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt công chúa nước Bái Nguyệt, ôm nàng ta ở phía sau, nhìn các anh tài xung quanh đầy mỉa mai:

“Điều này có thể chứng tỏ gì chứ?”

Chỉ có thể nói là các ngươi còn chẳng bằng một tên Thái giám.

Thật ra cũng không phải mắt nhìn của công chúa cao mà là các ngươi quá kém cỏi”.

“Hỗn xược!”, có người trong quần thần cao giọng hét lên, một Thái giám như Triệu Tuấn Hào thế mà lại dám xem thường con của họ, quả thật là quá mức to gan.

“Trãm thấy người láo xược là các ngươi đấy”.

Hiên Viên Bình cau mày:

“Yêu cầu của nước Bái Nguyệt là làm cho công chúa cười, bất kỳ ai cũng có thể làm được, các ngươi nói mấy lời hỗn xược như vậy là muốn phá hoại mối quan hệ của hai nước à?”

Quần thần lập tức im miệng, quỳ xuống không dám nói gì.

Ánh mắt Hiên Viên Bình lóe sáng, nghiêng đầu nhìn đoàn sứ giả nước Bái Nguyệt, cau mày uy nghiêm:

“Nếu công chúa đã cười thì miễn yêu cầu về lương thực, vải vóc của nước các ngài nhỉ”.

Đây... sứ giả nước Bái Nguyệt khó xử, nhưng bây giờ công chúa đã cười rạng rỡ trước mặt nhiều người như vậy, họ cũng chỉ có thể chấp nhận.

“Hoàng đế bệ hạ tôn kính, nếu công chúa không thích người thừa kế của hàng trăm quan lại ở nước của ngài, vương thượng bọn ta có một yêu cầu khác, ngài nhất định phải đáp ứng”.

“Lại chuyện gì nữa?”, Hiên Viên Bình cau mày.

Đoàn sứ giả nghiêm túc nói:

“Vương thượng yêu cầu nếu công chúa không trao trái tim cho một vị con của một trăm quan ở đây thì công chúa sẽ gả cho bệ hạ”.

Gì cơ, gả cho bệ hạ?

Quần thần nhốn nháo, Triệu Tuấn Hào cũng trợn tròn hai mắt, thế chẳng phải là gả cho hắn sao?
 
Back
Top Dưới