Cập nhật mới

Khác Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
238118390-256-k804451.jpg

Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
Tác giả: Arrizaphale
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một cuộc phiêu lớn giữa biển khơi đang chờ đợi Elizabeth ở phía trước, khi và chỉ khi cô có đủ dũng cảm để thực hiện.

Truyện được dịch bởi Arrizaphale, không được mang đi khi chưa có được sự đồng ý của tác giả Megan Happel và editor Arrizaphale.

[Original English version by @megsley22]



translation​
 
Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
Introduction


Sau khi tốt nghiệp đại học, cô gái 18 tuổi Elizabeth Proctor được bạn bè rủ cùng đến tham dự một buổi tiệc được tổ chức ở trên biển.

Nhưng khi mọi thứ bắt đầu đi lệch hướng, cô nhận ra mình đã bị ném sang một thế giới hoàn toàn khác.

Bước đi trên con tàu hải tặc vào thời điểm trước thời đại của mình cả trăm năm về trước, Elizabeth phải vật lộn để giấu đi bí mật của bản thân và hòa mình vào dòng chảy của thời đại.

Một cuộc phiêu lưu lớn đang chờ Elizabeth ở phía trước, khi và chỉ khi cô có đủ dũng cảm để nắm lấy.

Đây là lần đầu tiên mình dịch một tác phẩm nước ngoài, nên nếu có vấn đề hay góp ý gì thì mình mong các bạn sẽ nói ra cho mình biết nhé!

Mãi yêu!

ĐÂY LÀ BẢN DỊCH THUỘC VỀ @Arrizaphale, MỌI HÀNH VI ĂN CẮP ĐỀU KHÔNG ĐƯỢC CHẤP NHẬN, TÁC PHẨM ĐƯỢC SÁNG TÁC BỞI MEGAN HAPPEL (megsley22), NẾU CÁC BẠN MUỐN ĐỌC TRUYỆN GỐC BẰNG TIẾNG ANH, NHẤN VÀO LINK Ở DƯỚI:

 
Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
1


Một luồn gió từ phương Bắc se se lạnh khẽ lướt qua trên khuôn mặt và đánh thức mọi giác quan của tôi, đó là một cơn gió với vị biển mặn chát rõ mồn một.

Còn ở sau lưng, những lọn tóc nâu cứ khẽ đung đưa trong khi cơn gió liên tục thổi chúng về phía sau cổ và vai của tôi.

Mặt trời đang dần ló dạng, trời cũng đang chuyển sắc cam và dệt nên những vệt sáng vàng trên mặt biển.

Những đám mây đen tụ lại thành cụm ở phía xa chân trời, nhưng tôi lại cho rằng, thời khắc mà chúng kéo đến thì chúng tôi có thể sẽ đã cập cảng rồi.

Âm thanh của những cơn sóng vỗ nhè nhẹ vào mạn thuyền làm dịu tâm hồn tôi, cũng như gợi lại khoảng thời gian mà cha hay cùng mình đến đây.

Tôi không nhịn được mà cười nhẹ khi nghĩ về những ký ức ấy.

Cha đã không ra khơi mấy năm nay rồi, chắc chắn không phải bởi vì chúng tôi đã mất cậu Paul, vì thế cơ hội duy nhất để tôi rong đuổi đại dương, đạp trên những cơn sóng lớn chính là khi lũ bạn quyết định sẽ tổ chức bữa tiệc ngu ngốc này.

Tôi quay người lại dựa vào lan can và đối mặt với những hành khách còn lại.

Luôn có một sự thật chắc chắn rằng bọn họ đã say, bởi vì họ luôn luôn như thế.

"Tự do rồi!"

Emily hét lên trong phấn khích.

Cô ta chẳng mặc cái gì ngoại trừ một bộ đồ tắm hở hang màu hồng nhạt và hiện giờ đang treo mình trên bắp tay của Jacob Cox.

Thật không thể tin được họ đều đã có một làn da mật ong rám nắng, một thứ vĩ đại gì đó mà tôi chưa bao giờ hi vọng sẽ có.

Sẽ không bao giờ có một chút xíu xiu tác dụng "mật ong" gì dù tôi có phơi nắng lâu cỡ nào.

Tôi hoặc là chỉ bị cháy da nhẹ hoặc là sẽ hoàn toàn giữ luôn cái làn da nhợt nhạt vốn có này của mình.

"Cậu có tin được không, Elizabeth?"

Jacob ngọng nghịu hỏi trong một tâm trạng vui sướng khi anh chàng nhìn tôi, "Chúng ta thực sự đã tốt nghiệp!"

"Đúng vậy," tôi mỉm cười nhìn cái tên nát rượu Jacob đang ngồi phía trước mình.

Anh chàng cười toe toét và nâng cái cốc màu đỏ thẳng lên trời, một hơi nốc gần hết.

Tôi cũng bắt chước hành động đó, nhưng khác cậu ta, tôi không đưa cái cốc lên môi mình.

Tôi không hề uống một giọt.

Tôi đã từ chối những lời mời rượu.

Nhưng thật không may cho tôi, lũ chúng bạn đã có một khoảng thời gian thật khó khăn để chấp nhận sự thật ấy.

Chẳng cần biết bao nhiêu lần tôi chối từ, bọn họ vẫn luôn ấn cái cốc vào trong tay tôi.

Tôi dần học được một cách khá hay là chỉ việc nhận lấy cái cốc đó và mang nó đi xung quanh sẽ giúp giảm bớt rất nhiều phiền toái, chỉ cần tôi không uống nó.

Tôi thở dài, lắc cái cốc trong tay để cho chất lỏng sóng sánh tràn ra ngoài rồi mới nhìn ra đằng sau phía bên kia thuyền.

Tôi cảm thấy hơi mắc cười khi nhìn thấy Danny - thuyền trưởng và chủ con tàu đang gần như gục ngủ trên bánh lái.

Mặc dù chúng tôi vẫn đang neo thuyền nhưng anh ta quá say để hiểu rằng anh ta không cần 'nghỉ ngơi' trên bánh lái, mà thay vào đó, anh ta tiếp tục quay bánh lái theo vô hướng, đôi mí mắt sụp xuống nặng nề trong sự mệt mỏi.

Tôi nhún nhún vai, sau khi khẽ luồn người dưới cánh buồm và nhảy nhanh qua các chi của cậu ta thì tôi mới phát hiện ra mình đã đứng trước Danny tự lúc nào.

Tôi quơ quơ tay trước mặt, nhưng cậu ta vẫn không có phản ứng.

"Danny," tôi nhỏ giọng gọi trong khi liên tục búng tay trước mặt anh chàng.

Anh ta sau đó khẽ gầm nhẹ khi nheo mắt bối rối nhìn tôi.

"Cái gì?" cậu hỏi, rồi nhướng người lên để duỗi mình.

Danny xoa một bên mặt khi tôi nói, "Cậu say rồi."

"Không, cô mới say đấy," cậu ta đáp trả yếu ớt, rồi ngả ra sau ghế thêm một chút nữa.

Chớp mắt nhìn tôi được một lúc thì hắn bỗng gào to lên với một nụ cười vô cùng hào hứng, "Này!

Elizabeth đang ở đây này!"

Tôi liếc mắt nhìn lên trần nhà thở dài bất lực, chầm chậm chỉ về nơi phía chân trời.

Một tia sét rạch ngang cả bầu trời dường như để báo hiệu rằng sắp có một cơn bão vì chúng đang ùn ùn kéo tới gần chúng tôi.

Tên Danny một lúc sau mới nhìn về phía tôi chỉ trước khi phóng nhanh tới chỗ lan can.

Tôi theo sau hắn, để chắc chắn rằng anh ta sẽ không bất ngờ nhảy ùm xuống chỗ nước sóng gợn lăn tăn bên dưới.

Khi tôi đến đứng bên cạnh, giọng của anh ta vang lên một cách nham hiểm.

Anh ta nói với một vẻ khó chịu khi nhìn về đám mây đen ở phía xa, "Hừ!

Một cơn bão sắp đến đây."

Anh ta lại phóng nhanh trở lại phía bánh lái, và một lần nữa, tôi đi theo sau.

Danny hướng về Jacob và Alec, hét lên với một vẻ vui sướng, "Nhổ neo thôi nào các chàng trai!

Chúng ta sắp sửa cưỡi những cơn sóng lớn rồi đây!"

Hai người bọn họ làm theo mệnh lệnh một cách miễn cưỡng.

Nhưng neo vừa lên, Danny quay một vòng bánh lái và chỉ cho chúng tôi về hướng cơn bão.

Và khi những cánh buồm vừa mới căng ra, con thuyền bất ngờ lao nhanh về phía trước.

Anh chàng hú lên với một vẻ đắc thắng còn tôi thì cố bám víu vào thứ gì đó gần nhất để đứng vững.

Cơn gió càng ngày càng thổi mạnh hơn, tạo nên những tiếng lùng bùng khi lướt qua tai tôi.

Nước biển mặn vỗ vào hai bên của thuyền và bắn những giọt li ti vào chúng tôi.

"Cậu đang làm gì thế?"

Tôi hỏi Danny, cố nâng giọng lên để cậu ấy có thể nghe thấy tôi.

"Hãy tận hưởng đi nào", cậu ta nói, nhưng lại đưa sát mặt đến gần tôi một cách mập mờ và không cần thiết.

Tôi lùi về phía sau bởi vì cảm thấy cái mùi tệ hại từ hơi thở của hắn xâm phạm đến các giác quan của tôi: "Cậu nên thỉnh thoảng thử đi."

Tôi nhướng mày một cách không chắc chắn khi Danny quay về phía sau và hướng về những hành khách còn lại của cậu ta.

"Được rồi những cô gái và chàng trai của tôi," anh ta đứng chao đảo nâng cốc về phía họ, "Chắc hẳn bốn năm vừa rồi của các bạn kinh khủng khiếp lắm!

Để ăn mừng cho lễ tốt nghiệp này, tôi sẽ đưa các bạn đến hành trình của cuộc đời các bạn đây.

Vì thế hãy giữ chắc ly và cố đừng ngã sõng soài nhé!"

Đáp lại anh ta là một chuỗi những tiếng reo hò cùng tiếng cụng ly của họ.

Tôi thì trái ngược lại, chỉ hướng ánh nhìn lo ngại về phía chân trời.

Những tia chớp càng ngày càng xuất hiện nhiều hơn, và tôi có thể nghe thấy những tiếng sấm xé toạc bầu trời khi chúng tôi đén gần.

"Có lẽ đây không phải là ý tưởng hay đâu," tôi cố gắng giải thích với cậu ta.

"Shhhhhhhhhhh," anh ta đáp lại và dùng ngón trỏ chặn trước môi tôi, "Cậu cần phải thư giãn hơn, Liz à.

Hãy tận hưởng một chút đi nào."

Tôi chỉ có thể lo lắng quay lại nhìn về phía những đám mây đen khổng lồ đang ngày một to hơn bao giờ hết.

Kể cả những thủy thủ giỏi cũng không thể nào chèo lái con tàu một cách thuận lợi qua cơn bão.

Tôi biết dựa trên kinh nghiệm của mình rằng Danny là một thủy thủ tầm trung, nhưng anh chàng không thể nào đi thẳng vào tâm bão như thế được.

Tôi từng lái tàu, nhưng đó là khi tôi còn nhỏ và còn được cha hướng dẫn.

Tôi có thể lái tốt ở trong điều kiện thời tiết thuận lợi, nhưng nếu trong trường hợp xấu nhất, tôi biết rằng đừng hòng bảo tôi lái tàu trong cơn bão.

‐------------------------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Love,

Arrizaphale.
 
Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
2


Càng đến gần cơn bão, con thuyền càng lắc lư dữ dội trên sóng.

Chúng tôi bị đẩy về phía trước cứ khi nào mà cơn gió đổi chiều hay là một cơn sóng lớn vỗ mạnh vào mạn thuyền.

Tôi tránh xa khỏi tên Danny, cố nắm chặt lấy lan can khi nhìn về đống nước hỗn độn trên biển.

Cơn bão rất khó đoán.

Cơn bão cũng rất nguy hiểm.

Nếu tôi không làm gì để ngăn chặn sự việc này sớm, chắc chắn sẽ có điều gì đó tồi tệ xảy đến.

"Danny," tôi gọi anh ta, cố gắng thuyết phục anh ta thêm lần nữa, "Chúng ta có thể quay đầu là bờ!"

Tôi biết cậu ấy có thể nghe thấy tôi, nhưng lại giả vờ như không biết mà đánh lái chầm chậm theo cơn gió.

Tôi bỏ qua cái cảm giác khó chịu trong lòng trước khi tiếp tục nói với anh ta, "Tớ cảm thấy không khỏe.

Cậu đưa tớ vào bờ trước khi tớ phát bệnh được không?"

Cậu ta liếc mắt nhìn tôi, hiển nhiên là cậu ta chẳng tin vào lời nói dối này chút nào.

"Danny!", Tôi gào xin.

"Elizabeth!"

Cậu ta cười nhạo tôi sau đó.

Tôi đưa mắt hướng về những đám mây đen đang dần kéo tới.

Những hạt mưa nặng trĩu bắt đầu rơi xuống bắn vào làn da ở má.

Tôi ngước lên nhìn nhưng đã quá muộn rồi.

Nhìn về phía sau, tôi thấy gần như là bất khả thi để có thể nhìn xuyên qua được màn mưa dày đặc đang chuyển biến xấu cách 20 feet (1) ở phía trước tôi.

Bỗng nhiên, một tia sáng xẹt ngang ngay bên trái, tôi nheo mắt lại thì sau đó chợt xuất hiện một cơn sấm sét làm tất cả tế bào của tôi giật mình.

(1)20 feet = 6,096 m.

Nhận thấy rằng Danny sẽ không có ý định quay đầu nên tôi chạy nhanh xuống chỗ những người còn lại đang ngồi.

Tôi mở cái ghế ngồi ra rồi lục lấy một vài cái áo phao cứu sinh và mặc cho bạn mình.

Nếu họ rớt xuống biển trong điều kiện như thế này, họ sẽ không thể nào giữ được cái đầu lạnh để giữ cho mình không bị nhấn chìm đâu.

Tôi gần như ngã xuống khi Danny lái tàu băng qua một cơn sóng lớn, khiến chúng tôi bị đẩy vào một dòng nước tràn vào.

Dạ dày của tôi cũng bắt đầu dậy sóng vào thời điểm tàu lên xuống thất thường, tôi nhanh chóng chộp lấy thứ gì đó để có thể đứng vững lại.

Danny quay bánh lái và đón đầu một cơn sóng khác; trong lúc đó, khi tôi vẫn còn thời gian, tôi lại tiếp tục lục lọi và phân phát những chiếc áo cứu sinh.

Một số người từ chối mặc, nhưng tôi kiên quyết bắt họ phải tuân theo.

Tôi nhìn về phía thiên đàng và tự hỏi; CHÚA ƠI, TẠI SAO CON LÀ NGƯỜI TỈNH TÁO DUY NHẤT TRÊN CON TÀU CHẾT TIỆT NÀY?

"Danny, làm ơn!" tôi hét về phía tên thuyền trưởng, "Dừng lại đi thằng khốn."

"Cái gì cơ?

Cậu sợ à?"

"Dạ vâng!"

Tôi hét vào mặt cậu ta bằng tất cả sức lực từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ, "Và nếu cậu bằng một phần tỉnh táo như tớ, cậu cũng sẽ cảm giác như thế thôi nhé!"

Anh ta chỉ gầm gừ to hơn và tiếp tục đưa chúng tôi đón đầu một cơn sóng khác.

Tôi giữ chặt lan can như ngọn cỏ cứu mạng khi mà dạ dày tôi đi xuống còn thấp hơn cả ngón chân mình.

Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, làm tôi phải nhíu chặt mắt để có thể tiếp tục nhìn thấy mọi thứ xung quanh.

Yếu ớt ngẩng đầu lên trời, tôi cầu nguyện để tôi có thể sống sót qua cái tình huống chết tiệt này.

Một cơn gió lớn bỗng quét qua cánh buồm.

Con thuyền lật sang một bên, gần như muốn rơi xuống nước khi nó lướt qua một cơn sóng.

Tôi sợ hãi chộp lấy cái cột buồm khi tôi trượt xuống từ ván thuyền.

Danny cũng bị ngã, nhưng anh ta vẫn giữ được bánh lái khi nó quay một vòng lúc anh ta ngã bạch ra sàn.

Con tàu lắc lư sang trái và tiếp tục chuyển sang chiều ngược lại mỗi khi bánh lái tự quay theo chiều của chính nó.

Tôi rơi xuống trong tiếng hét thất thanh; nhưng thần kỳ thay, tôi vẫn có thể giữ chính bản thân mình trên lan can.

Tôi liếc nhanh qua cái lót ván, tìm kiếm cái áo phao cứu sinh của mình.

Dù cho tôi có dành bao nhiêu tình yêu to lớn cho chiếc áo thun hình ban nhạc AC/DC (2) đến cỡ nào thì nó vẫn sẽ không thể nào giúp tôi nổi lên nếu tôi rơi xuống nước.

(2) Một ban nhạc rock.

Lại một tia chớp rạch ngang bầu trời, và đó cũng là lúc tôi khó khăn tìm thấy một cái áo phao đang trượt trên ván thuyền.

Tôi hít thở sâu và cố gắng không nghĩ nhiều về những gì tôi sắp làm.

Đếm đến ba, tôi buông tay khỏi lan can và di chuyển về phía trước.

Nước bắn lên tung tóe ở dưới chân tôi và tôi mém chút đã chạm tới được cái áo trước khi mà con tàu lại lắc lư một lần nữa.

Tôi bị ném sang lan can ở phía bên kia.

Tôi thở nặng nề và cố nén cơn đau âm ỉ trước khi nghiêng người về phía trước để bắt lấy cái áo.

Tôi luồn qua được một tay áo khi trượt một lần nữa.

Cơn đau ập tới ở chỗ xương cụt, nhưng tôi vẫn gắng gượng đứng dậy.

Tôi cố gắng tìm cách để giúp Danny, nhưng lại mất thăng bằng và bị đập vào đầu gối.

Tôi trượt về phía sau và nhìn xuống để tìm cái dây trắng đã buộc vào mắt cá chân của mình.

Tôi hướng mắt xa khỏi ván thuyền, cố gắng tìm xem thứ gì đang kéo tôi xuống.

Tôi trợn tròn mắt khi biết được đáp án.

Cái mỏ neo.

Tôi nghiêng người theo một góc kỳ quặc để tìm cách gỡ cái thứ này ra nhưng nó không có tác dụng, còn cái dây thì lại siết chặt hơn vì mỏ neo đã bắt đầu chìm xuống đáy biển.

Không cần đợi quá lâu trước khi tôi bị kéo sang một bên.

Tôi vùng vẫy la hét khi rơi xuống dòng nước lạnh lẽo.

Nỗi sợ và nỗi khiếp đãng ăn mòn lấy toàn bộ cơ thể khi tôi cố hít thở sâu và cúi xuống một lần nữa.

Tôi hoảng loạn dùng hết sức giật mạnh sợi dây nhưng vẫn không thành công, tôi vẫn bị mắc kẹt với nó.

Chỗ lỏng ở cuối sợi dây phía trên mắt cá chân lại chạm mạnh vào tay tôi khi tôi bị kéo sâu hơn xuống nước.

Chỗ này mình không biết dịch sao cho hay, bạn nào có ý kiến khác thì bảo mình nhé!

"The slack end of the rope above my ankle brushed against my arm as I was pulled deeper."

Lá phổi của tôi bắt đầu bốc cháy vì oxi dần cạn kiệt, tôi tuyệt vọng nỗ lực thêm một lần cuối cùng để cứu thoát bản thân.

Thật may mắn, sợi dây rơi ra, tôi vẫy vùng trong dòng nước để cố gắng với lên khỏi mặt biển.

Nhưng tôi đã bị chìm quá sâu ở phía dưới, tôi có thể cảm nhận được bóng tối đang dần che đi tầm mắt mình.

Chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chết như thế này.

Tôi đơn giản chỉ mới bắt đầu một cuộc sống thôi mà.

Tôi đáng lẽ ra không bao giờ nên tham gia bữa tiệc ngu ngốc này.

Tôi đáng lẽ ra nên ở nhà và ăn mừng tốt nghiệp với ba mẹ như họ hằng mong muốn.

Nhưng giờ đây, tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy ba mẹ một lần nào nữa.

Tôi sẽ không nhìn thấy ai được nữa.

Họ chắc chắn sẽ không thể nào tìm thấy xác của tôi.

Giống như cậu Paul, tôi sẽ bị hòa vào biển cả.

Tôi cá rằng những giọt nước mắt của mình đang góp thêm muối cho đại dương, nhưng chẳng có cách nào để nói được rằng tôi đang khóc trong nước.

Một luồng sáng chợt xẹt ngang qua trong mảnh ý thức cuối cùng và rồi cả thế giới của tôi chìm vào bóng tối.

-----------------------------

Mình dịch mà mình hồi hộp quá chừng, tay run lẩy bẩy. :🙂))

Đây là ban nhạc AC/DC nha!

Love,

Arrizaphale.
 
Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
3


"Cô gái trẻ?"

Một giọng nói không rõ ràng từ xa vọng đến tai tôi.

Tôi tự ép mình để nghe rõ hơn, nhưng tất cả mà tôi có thể biết chỉ là thanh âm đau đớn vang vọng xung quanh trong hộp sọ của bản thân.

Tôi cảm thấy có thứ gì trong cổ họng, có cảm giác đó là những ngón tay của ai đó, nhưng tôi không thể giải thích cho bạn tại sao chúng lại ở đó được.

Tiếp sau đó bỗng có một lực ép lên ngực, tôi cảm giác có thứ gì đó đang chảy "róc rách" bên trong cơ thể.

Một lượng khí xộc vào lá phổi đầy nước của tôi, chúng khiến tôi khó chịu nhưng tôi không thể nào chuyển động nổi.

Một áp lực bất ngờ khác cũng đem đến những cảm giác tương tự như vậy.

Cho đến lần thứ ba, lực ép đã khiến cho nước biển chảy chầm chậm dâng lên cổ họng.

Chúng mang đến một cảm giác ngứa ngáy tồi tệ bên trong khí quản, và tôi ước gì mình có thể làm bất cứ điều gì để tống chúng ra khỏi cơ thể.

Lần thứ tư thúc đẩy cho cơ thể tôi chuyển động, cứ như là tôi được mang về từ địa ngục vậy.

Bên trong cơ thể bắt đầu dậy sóng và tự nó tống ra một lượng nước biển mặn chát.

Tôi cảm giác như mình đang nôn thốc nôn tháo nhưng cũng chỉ làm tình hình trở nên tệ hơn.

Phổi và cổ họng như đang bốc cháy với một hỗn hợp ngoại lai giữa muối và nước biển.

Hơi thở yếu ớt và đứt quãng khiến tôi nằm dài ra trên mặt sàn gỗ thô ráp.

Tôi không thể nào kiểm soát những cơn ho dữ dội ập tới.

Những giọt nước nhỏ rơi xuống sàn từ miệng của tôi trong từng hơi thở hết sức nặng nề.

Tôi bằng cách nào đó đã chống người lên được ngay tại lúc này, bàn tay nắm chặt lại mỗi khi tôi cố gắng làm dịu đi cơn ngứa ngáy trong phổi.

Một cơn ho ngắn ập tới trước khi tôi khẽ gầm lên rồi lăn sang một bên.

Bất chợt một dòng suy nghĩ chạy ngang qua đầu, tôi như thế nào lại vẫn có thể... còn sống một cách kỳ diệu.

Một sự hỗn tạp của nước biển và mồ hôi dính nhớp nháp lên trên mặt và tóc mỗi khi tôi nhíu chặt mắt để nhìn rõ người đã cứu mình.

Làn hơi nước mắt trào trực trong đôi mắt cùng những tia sáng từ mặt trời giữa trưa khiến nó trở nên khó khăn hơn để nhìn thấy thứ gì ngoại trừ những cái bóng đen chập chờn đằng trước tôi.

"Ơn trời," một giọng nói cộc cằn và thô lỗ vang lên từ bên trái.

Thanh âm phát ra từ giọng nói ấy làm tôi liên tưởng đến một người đàn ông có râu quai nón (1), mặc dù tôi không biết tại sao.

"Cô ta còn sống!"

Có một vài khoảnh khắc không khí trở nên yên lặng, chỉ còn lại tiếng vỗ nhè nhẹ của những cơn sóng vang lên.

Tôi để đầu mình dựa ra đằng sau ván tàu, tạo ra một tiếng kêu nặng nề, bản thân đã quá mệt để có thể giữ lâu hơn được nữa.

Tôi có thể cảm thấy cơn buồn ngủ đang dần ập tới, nhưng tôi cố giữ cho mình trở nên tỉnh táo càng lâu càng tốt.

"Tên của cô là gì?"

Một giọng nói mạnh mẽ, tự tin cuối cùng đã phá vỡ bầu không khí yên ắng này.

Tôi nhắm mắt lại, chống lại những cơn chóng mặt và buồn nôn đang chờ chực.

Chúa ơi, đầu con đau quá!

"Elizabeth," tôi thở ra một cách nặng nề, bóng tối tràn vào mắt cắt đứt mọi tầm nhìn.

"Elizabeth Proctor."

Thế là bóng đen bao trùm lấy tôi một lần nữa.

-------+--------+---------

Tôi chợt tỉnh dậy rồi thở dốc.

Tôi thử ngồi dậy, nhưng ngay lập tức từ bỏ ý định.

Đầu tôi quay vòng vòng, thái dương giật lên theo từng nhịp ổn định trong đau đớn, và tôi còn có thể cảm thấy mồ hôi chảy ra khi tôi chống lại những cơn buồn nôn bất ngờ đánh úp.

Tôi khẽ gầm và xoa nhẹ đầu bằng những cánh tay yếu ớt.

Cơn đau lan khắp mọi khớp nối, tôi bắt đầu cầu nguyện sự âm ỉ liên tục này hãy giảm bớt đi.

Tôi cố tự làm phân tâm bản thân bằng cách tập trung vào những thứ khác.

Thứ đầu tiên tôi chú ý đến chính là cảm giác khô ráo và ấm áp của cơ thể.

Lúc nhìn xuống, tôi thấy bản thân đang nằm ở trên một cái giường thấp trông lỗi thời được bao bọc bởi một vài cái mền.

Sau khi đẩy chúng ra xa bằng những ngón tay đau nhức, tôi mới nhận thấy quần áo đang mặc trên người không phải của mình.

Tôi nhíu mày trong sự ngỡ ngàng.

Đó là một cái áo có cổ màu trắng có nút gài phía trước cùng tay áo bèo (2), kết hợp với đó là quần nâu vải thô đã tạo cho tôi một diện mạo mới.

Càng đẩy chiếc mền ra xa, tôi mới nhận ra chiếc gấu quần được xắn lên nửa bắp chân, khiến cho đôi chân trắng nhợt nhạt của tôi được lộ ra một cách tự hào.

Quay đầu sang nhìn một lượt, có lẽ tôi đang ở trong một căn phòng nào đó.

Các ván gỗ cùng loại được sử dụng cho cả sàn, tường và trần nhà.

Trong một thoáng, tôi còn nghĩ rằng mình có thể đang trên đất liền, nhưng tôi có thể cảm thấy sự chuyển động lắc lư nhẹ của tàu trên mặt nước, nên phải loại trừ trường hợp đó.

Mặc dù vậy, chính sự lắc lư này có thể là nguyên nhân gây ra sự nhức nhối trong hộp sọ của tôi.

Tôi gầm nhẹ và từ từ ngồi dậy, lo ngại về cái đầu của mình ngay lúc này.

Từ tầm nhìn cao hơn, tôi có thể nhìn thấy quần áo trước đây của mình được trải khắp sàn để phơi khô.

Tôi bất giác cảm thấy xấu hổ khi có ý nghĩ rằng ai đó ai đó đã thay đồ cho tôi khi tôi bất tỉnh nhân sự.

Nhìn lại thêm một vòng căn phòng, tôi nhận thấy nguồn ánh sáng ít ỏi đến từ một cái cửa sổ tròn nhỏ trên tường ở phía xa.

Tôi đang ở đâu thế này?

Kiên quyết tìm ra câu trả lời, tôi từ từ xoay đôi chân sang bên kia của chiếc giường.

Đôi bàn chân trần vừa mới chà sát mạnh lên mặt sàn lạnh lẽo thì có tiếng ai đó gõ trên cửa.

Tôi mở miệng muốn nói nhưng không một âm thanh nào phát ra được.

Cổ họng của tôi quá khô rát.

Tôi cố khạc cổ nhưng cánh cửa đã mở ra tự lúc nào.

"Trời ạ," một giọng nam vang lên ngay khi cánh cửa đóng lại phía sau lưng anh ta.

"Cô tỉnh rồi."

Tôi yếu ớt nâng mắt lên để nhìn người đàn ông.

Anh ta ăn mặc gần giống tôi, nhưng thêm vào đó là một chiếc vest sờn nâu, một đôi ủng da nâu nốt, một thanh kiếm, và một chiếc... mũ ba sừng (3).

Tôi chớp mắt nhìn anh ta, không biết là anh ta có thật hay không.

"Cô cảm thấy như thế nào?" anh ta hỏi khi tiến lại gần hơn.

Tôi bây giờ mới nhận ra người đàn ông đang cầm trên tay một bát súp.

Anh ta đưa nó cho tôi và tôi cẩn thận cầm lấy.

"Tôi chắc chắn đang sống," tôi đáp trả bằng một giọng xa cách, nhưng vẫn cảm thấy kì hoặc bởi cái mũ của người đàn ông.

Tầm nhìn của tôi chuyển xuống khuôn mặt của tôi và xém nữa thì tôi đã làm rơi cái bát trên tay.

Anh ta đẹp quá!

Sự không hoàn hảo duy nhất trên gương mặt này chính là một vài vết sẹo nhỏ và các vết loang lổ của bụi bẩn lấm trên trán của anh ta.

Tôi ho nhẹ để tránh việc bị bắt gặp mình đang nhìn lén...hay chảy nước miếng...hay cả hai.

Người đàn ông này chắc hẳn phải lớn tuổi hơn tôi, anh ta đẩy cái ghế ra rồi ngồi xuống.

Chúng tôi đều nhìn ngắm lẫn nhau một cách tò mò trong vài khoảnh khắc.

Người đàn ông hắng giọng và kết thúc những màn tương tác bằng mắt, "Cô nên ăn đi," anh ta chỉ vào bát, "Cô đã không ăn gì trong suốt mấy ngày liền."

Tôi nhìn theo hướng ánh mắt của anh ta về cái bát trong tay và bất ngờ nhận ra môi tôi đã nứt nẻ kinh khủng như thế nào.

Cơn buồn nôn đã lấp đầy sự đói bụng, tuy vậy vẫn không thể nào phủ nhận rằng ít nhất một phần cơn nhức đầu như sét đánh này là do thiếu nước và thức ăn.

Tôi run rẩy đưa chiếc muỗng lên miệng rồi húp một vài giọt súp âm ấm.

Nó hơi mặn, nhưng nó vẫn có tác dụng.

"Tôi đang ở đâu?" tôi cuối cùng cũng hỏi người đàn ông bí ẩn này, chuyển ánh mắt từ bát để nhìn vào mắt anh ta.

"Cô đang ở trên tàu của tôi, chiếc Phượng hoàng của Marauder," anh ta dịch chuyển cái ghế một chút, "Người của tôi đã kéo cô lên từ biển."

Tôi đưa một muỗng đầy súp lên miệng trước khi tiếp tục câu chuyện, "Và anh là ai?"

Anh ta nháy mắt, nhìn ra phía cửa sổ, "Jeremiah.

Thuyền trưởng Jeremiah Jackson.

Nhưng cô có thể gọi tôi là Thuyền trưởng Jay, nếu cô muốn."

Thuyền trưởng?

Anh ta trông thật nhỏ tuổi để làm thuyền trưởng.

Ý tôi là vâng, Danny nhỏ thật, nhưng anh ta chưa bao giờ đặt nặng cái danh xưng ấy.

Thuyền trưởng chỉ dành cho ai xứng đáng.

Anh ta nhìn về phía tôi trong một vài giây suy nghĩ trước khi đột ngột đứng dậy, lấy chiếc bát hết sạch súp từ tay tôi một cách lịch thiệp.

"Tôi thiết nghĩ nên để cho cô chút thời gian để nghỉ ngơi."

Tôi gật đầu và không cần đợi cho một sự xác nhận khác nào cả trước khi đặt đầu lên gối.

Tôi kiệt sức rồi.

"Mơ đẹp, Elizabeth," anh ta nói khẽ trước khi mở cửa ra.

Một vài phút sau, mắt tôi đóng lại và bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

----------------------------------------------------

(1)

(2) Hãy tưởng tượng đây là chiếc áo mà Betty của chúng ta đang mặc nha! (Thật ra mình cũng không biết nhưng mình tìm ảnh theo mô tả của tác giả.) :>>

(3) Anh chàng thuyền trưởng của chúng ta đây rồi, tưởng tượng bộ quần áo thứ nhất với gương mặt thứ hai và body thứ ba hen. :"))
 
Back
Top Bottom