Khác [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
403451802-256-k720516.jpg

[ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
Tác giả: trumswordashso1vn
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bị chồng phản bội ngay đêm tân hôn với chính chị họ mình, Lâm Nguyệt Anh từ nữ hoàng rơi xuống vực sâu.

Nhưng cô không gục ngã.

Từ đau đớn, cô đứng dậy, xây dựng đế chế riêng và trở thành kẻ mà mọi người phải ngước nhìn.

Bông hồng ấy - giờ đã bọc thép.



trảthù​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bản Năng Của Đơn Phương [boylove]
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • [rhycap] người giúp việc
  • [Rorasa] Em bé ngốc và mafia!
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • [GL] The Accursed
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
    Chương 1 : Vương Miện Bằng Pha Lê


    Đám cưới của họ diễn ra trên tầng cao nhất của khách sạn Trịnh Gia — nơi mà bất kỳ ai cũng phải ngước nhìn.

    Gió đêm lướt qua những chùm pha lê được treo cao, tạo thành âm thanh leng keng như tiếng cười lạnh của định mệnh.

    Giữa không gian tráng lệ ấy, Lâm Nguyệt Anh bước ra.

    Tấm voan trắng dài phủ xuống nền cẩm thạch, kéo theo mùi hương dịu nhẹ của hoa linh lan — loài hoa tượng trưng cho sự ngây thơ, hay chính xác hơn… sự tin tưởng đến ngu ngốc.

    Cô đẹp đến mức khiến trời đất phải ghen tị:

    — làn da trắng mịn như sương mai phủ lên ngà ngọc

    — tỉ lệ cơ thể hoàn mỹ, cao kiêu hãnh 1m80

    — ánh mắt vừa dịu dàng vừa kiêu kỳ, như thể sinh ra đã thuộc về ánh đèn sân khấu.

    Nhưng chính ánh mắt ấy, hôm nay, lại nhuốm một niềm hạnh phúc trong trẻo mà chỉ người sắp mất nó mới có.

    Khi nhạc vang lên, chú rể — Trịnh Minh Hạo — bước đến bên cô, nở nụ cười như thể cả thế giới này tồn tại chỉ để chúc phúc cho họ.

    Đôi tay anh ta siết lấy tay cô, đủ ấm để khiến cô tin…

    nhưng cũng đủ chặt để gợi cảm giác như bị khóa lại.

    “Em sẵn sàng trở thành vợ anh chứ?”

    Anh hỏi.

    Cô mỉm cười.

    Nụ cười chứa tất cả ánh nắng mà cô dành cho đời.

    “Em yêu anh.”

    Đó là lời thề chân thành nhất đời cô.

    Và là lời nói dối ngọt ngào nhất… từ phía anh.

    Chuỗi váy cưới loáng ánh dưới màn pháo hoa.

    Tất cả đều hoàn mỹ đến mức không thực.

    Chỉ có một thứ không hoàn hảo:

    ánh mắt thoáng vụt qua gương mặt Minh Hạo khi anh nhìn ai đó ngoài khán đài —

    ánh mắt thuộc về một người phụ nữ mà Nguyệt Anh không hề hay biết… cũng đang đứng đó, mỉm cười nửa miệng.

    Lễ trao nhẫn đến.

    Nguyệt Anh đưa tay.

    Ngón tay thon dài khẽ run — không phải vì sợ, mà vì hạnh phúc quá lớn khiến trái tim cô nghẹn lại.

    Minh Hạo đeo chiếc nhẫn kim cương vào tay cô.

    Đó là viên đá trong suốt như sương, lấp lánh đến chói mắt.

    Nhưng…

    trong sâu thẳm đáy mắt anh ta,

    ánh sáng ấy không phản chiếu hình ảnh cô.

    Mà phản chiếu… bóng của kẻ khác.

    Tiếng pháo tay vang dậy, tiếng chúc phúc như thác đổ.

    Cô ngã vào vòng tay chồng trong nụ hôn đầu tiên dưới tư cách vợ chồng.

    Cả thế giới hân hoan.

    Chỉ có bầu trời đêm là im lặng — tối đen một cách đáng ngờ.

    Minh Hạo thì thầm bên tai cô:

    “Từ nay, anh sẽ bảo vệ em suốt đời.”

    Bốn phía hoa rơi như bão tuyết mùa xuân.

    Nhưng ngay lúc ấy — trong một góc khuất — Mỹ Dao, chị họ cô, khẽ nhếch môi:

    " Tấm vương miện pha lê ấy…

    sớm muộn cũng sẽ vỡ dưới chân tôi thôi.”

    Cô cụng ly với một quý ông nào đó, môi còn lưu lại son màu đỏ máu.

    Ánh mắt Mỹ Dao dừng lại trên chiếc nhẫn cưới của Nguyệt Anh — ngọn lửa đố kỵ bùng cháy như muốn thiêu rụi cả lễ đường.

    Nguyệt Anh tựa đầu vào vai chồng, bình yên như đó là nơi cô thuộc về.

    Cô không nhìn thấy tin nhắn vừa lóe sáng trong điện thoại anh:

    “Anh nợ em đêm nay.

    Căn phòng 1806.

    — M.D”

    Cô cũng không thấy nụ cười lạnh thoáng qua đôi môi người vừa gọi mình là vợ.

    Trên tầng cao, gió mạnh hơn, kéo theo tiếng rung rít của kính và thép.

    Tựa như sự cảnh báo của số phận:

    Vương miện của cô

    làm bằng pha lê —

    đẹp… nhưng dễ vỡ.

    Và đêm nay chính là lúc

    một nữ hoàng bắt đầu mất đi vương quốc của mình.
     
    [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
    Chương 2 : Vỡ Nát


    Đêm khuya.

    Thành phố vẫn sáng rực ánh đèn, còn trong căn biệt thự trên đồi, mọi thứ yên ắng đến rợn người.

    Lâm Nguyệt Anh đứng giữa phòng khách, trên sàn là chiếc điện thoại đang chiếu đoạn video mà cô ước gì mình chưa bao giờ nhìn thấy.

    Trong màn hình, người đàn ông từng thề sẽ yêu cô suốt đời – Trịnh Minh Hạo – đang cúi xuống hôn người phụ nữ khác.

    Và người đó không ai khác… chính là Mỹ Dao, chị họ của cô.

    Mỗi giây trôi qua trong đoạn video là một nhát dao xoáy sâu vào lòng.

    Nguyệt Anh im lặng, không gào thét, không đập phá – chỉ có đôi mắt, long lanh trong ánh đèn mờ, đang dần lạnh lại như băng.

    “Chị họ à… hóa ra thứ chị muốn không phải là tình thân, mà là đời tôi.”

    Tay cô run run đặt chiếc điện thoại xuống bàn.

    Trên ngón áp út, chiếc nhẫn cưới phản chiếu ánh sáng yếu ớt – biểu tượng của tình yêu, giờ chỉ còn là vòng xiềng lạnh ngắt.

    Cô tháo nó ra, đặt lên mặt bàn gỗ.

    Tiếng kim loại chạm vang khô khốc, như tiếng tim vỡ vụn.

    Kí ức ùa về — những ngày cô cùng Minh Hạo khởi nghiệp trong căn phòng trọ bé xíu, những đêm anh sốt, cô thức trông đến sáng; những lần anh nói: “Nếu có phản bội em, anh sẽ không xứng là đàn ông.”

    Giờ đây, lời nói ấy chỉ còn là mảnh thủy tinh trong đống tro tàn.

    Nguyệt Anh soi mình trong gương.

    Cô vẫn xinh đẹp đến nghẹt thở — gương mặt thanh tú, đôi môi mềm, dáng người cao kiêu kỳ, làn da trắng đến mức ánh đèn cũng phải dịu lại.

    Nhưng ánh mắt ấy…

    đã khác.

    Không còn là người phụ nữ yêu hết lòng, mà là kẻ vừa bước ra từ địa ngục, mang trong lòng một thứ gì đó sắc hơn dao và lạnh hơn thép.

    “Anh dạy tôi thế nào là mất tất cả, Trịnh Minh Hạo,” cô thì thầm.

    “Giờ đến lượt tôi dạy anh thế nào là sợ hãi.”

    Cô thu dọn vài thứ cần thiết: một túi nhỏ, vài giấy tờ, một chiếc điện thoại khác.

    Rồi bước ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm.

    Mỗi bước đi đều vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng chia tay của chính định mệnh.

    Bên ngoài, gió đêm quất qua mái tóc dài, mang theo mùi mưa.

    Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám đặc, nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi – nụ cười không còn dịu dàng, mà chứa cả bi thương lẫn ngạo nghễ.

    Từ giờ phút ấy, Lâm Nguyệt Anh đã chết.

    Chỉ còn lại một người phụ nữ khác — lạnh lùng, kiêu hãnh và nguy hiểm.

    Cô là Hoa Hồng Thép: loài hoa mọc lên từ đau đớn, sắc nhọn đến mức máu nào chạm vào cũng phải rơi.
     
    Back
    Top Bottom