Ngôn Tình Nữ Chính Đến Từ Đông Bắc

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
858,925
0
0
nu-chinh-den-tu-dong-bac.jpg

Nữ Chính Đến Từ Đông Bắc
Tác giả: Nam Các Sinh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nam Các Sinh (南阁生)
Editor: Kou Genmei

Văn án

Xuyên qua tiểu thuyết, tôi đóng vai quần chúng xinh đẹp, chính vì nét đẹp chim sa cá lặn ấy mà nam chính đã đem tôi về, cho tôi “vinh hạnh” được làm ấm giường một đêm.

Sau đó, tôi đã tận mắt nhìn thấy nữ chính dịu dàng, ôn hoà, nhã nhặn giơ tay tát vào mặt tên nam chính tổng tài bá đạo kia…

“Đồ chó, còn không mau cút đi! Cái thứ nhân cách rác rưởi này!”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nữ Chính Nhà Tôi Đều Biến Thành Nam Hết Rồi
  • Khai Cuộc Tang Thi, Tôi Rút Thẻ Thắng Và Nuôi Đàn Con
  • Nụ Hôn Cháy Bỏng
  • Sư Phụ Đưa Một Nữ Tử Dưới Hạ Giới Về
  • Nhật Ký Nuôi Con Của Pháo Hôi Ở Niên Đại Văn
  • Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng
  • Nữ Chính Đến Từ Đông Bắc
    Chương 1


    1.

    Nam chính ôm lấy gò má vừa bị tát cho ửng đỏ ấy, ánh mắt tràn đầy sự ngỡ ngàng.

    Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, trên khuôn mặt sắc sảo nở một nụ cười tỏ vẻ thú vị.

    “Cô gái, em giỏi lắm! Em là người đầu tiên dám tát tôi đấy!”

    “Không chỉ tát thôi đâu, tôi chính thức tuyên bố: Gặp anh ở đâu tôi sẽ đánh c/h/ế/t ngay tại chỗ luôn!”

    Nữ chính giật lấy chiếc chăn bông còn đang quấn trên người hắn, cẩn thận đắp cho tôi.

    “Thử tái phạm xem tôi có chửi cho anh to đầu không, tên họ Lục kia?”

    Thấy ánh mắt nam chính vẫn không rời khỏi tôi, cô ấy liền sút hắn ra khỏi giường, ôm tôi như trân bảo kèm thêm lời cảnh cáo:

    “Nhìn nhìn cái rắm, muốn tôi móc mắt anh ra hả?

    Được rồi, em gái, không cần sợ, có anh trai bảo vệ em đây.”

    Anh trai? Tôi nhìn màn náo loạn này mà hạn hán lời luôn.

    Đây chẳng phải là bộ truyện «Cô Vợ Nhỏ Xinh Của Tổng Tài Bá Đạo» hay sao?

    Cô vợ này xuất thân từ vùng Đông Bắc à?

    Dù sao thì, cơn tức giận của nam chính tổng tài không dễ gì mà hạ nhiệt, nên chúng tôi đã bị hắn ta đưa từ khách sạn về biệt thự.

    2.

    Thay xong quần áo, tôi bước ra khỏi phòng tắm thì thấy “chị gái” nữ chính đang ngậm kẹo m út, đưa mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, tựa như đang trầm ngâm suy tư trong làn khói thuốc vậy.

    “Hey, em gái ngoan, ra đây cùng anh trai tâm sự chút nào”

    Sau một thoáng cân nhắc, tôi quyết định bước tới từ phía sau lưng, vỗ nhẹ lên vai cô ấy.

    Trên đường về biệt thự, cơ bản tôi đã xác nhận được rằng, bên trong cơ thể nữ chính là linh hồn của một thẳng nam Đông Bắc xuyên đến đây.

    Một anh trai với tấm lòng đầy nhiệt huyết.

    Sự biến đổi giới tính sinh học từ nam sang nữ như này, hầu hết mọi người đều không thể chấp nhận ngay được.

    “Không sao đâu đại ca, cho dù anh không có “chim hoạ mi” để hót thì anh vẫn là đại ca của em.”

    Anh ấy quay người vỗ vai tôi, đáp:

    “Khách khí rồi, anh căn bản không suy nghĩ nhiều về mấy chuyện đó đâu. Có ai hồi bé chưa từng mộng tưởng về việc hoán đổi giới tính chứ? Tư tưởng của anh đây trước nay luôn thoải mái, nên cứ coi như là đang nằm mơ đi.

    Cơ mà, rõ ràng là anh không hề nói bằng giọng thật mà, sao em gái lại nghe ra là người Đông Bắc vậy?”

    Tôi mím môi suy nghĩ chốc lát về những trải nghiệm khổ ải đã qua.

    “Không có gì, chủ yếu là do khí chất đặc trưng của anh thôi”

    Trông khuôn mặt anh như vừa được làm sáng tỏ điều gì đó, rồi anh ấy cười phá lên.

    “Cũng phải nhỉ, khí chất của anh đây luôn nổi bật mà. Mọi người toàn gọi anh là Kimura Takuya của vùng Đông Bắc đó.”

    “Dáng dấp cũng rất thời thượng nữa” - Tôi thuận mồm khen ngợi.

    “Quá khen quá khen. Em gái quả thực nói chuyện dễ nghe. Nếu không phải nam nữ thụ thụ bất tương thân, thì anh trai muốn mời em gái một chầu tâm sự luôn quá.”

    Sau đó, chúng tôi ăn ý bàn luận thêm một hồi, quyết định kết nghĩa anh em ngay và luôn.

    Trò chuyện một lúc, tôi mới nhớ ra mà hỏi rằng:

    “Năm nay đại ca bao nhiêu tuổi rồi? Em mới tròn 19, là sinh viên năm nhất của Đại học X.”

    Anh ấy vẫn thản nhiên đùa nghịch với cây kẹo m út trong miệng.

    “Xem nào, tính đến hiện tại thì cũng vừa tròn 18 tuổi. Lúc xuyên đến đây là ngay thời điểm đang tổ chức sinh nhật, nến còn chưa kịp thổi đâu.”

    Tôi nắm tay anh: “Chúc mừng sinh nhật.”

    Nụ cười của anh ấy có chút ngượng ngùng rồi đáp: “Cảm ơn.”

    3.

    Đang rôm rả nói chuyện, quản gia của tên nam chính tổng tài lên mời anh trai xuống gặp hắn.

    Lo cho sự an nguy của anh ấy, tôi liên tục dặn dò:

    Thế giới này không có pháp luật.

    Mỗi lời nam chính nói ra chính là luật lệ.

    Phải trân trọng mạng sống của bản thân, hắn nói gì cũng gật.

    “Được rồi em gái, không cần biết hắn đòi gì, anh trai sẽ đồng ý tuốt.”

    Rồi anh ấy để lại cho tôi một cái like, nghênh ngang rời đi.

    Dù có chút lo lắng, nhưng cuối cùng tôi vẫn không can dự.

    Cho tới hai tiếng sau, dưới tầng vang lên tiếng chai thuỷ tinh vỡ loảng xoảng.

    Sợ có chuyện chẳng lành, tôi vội mở cửa phòng rồi rón rén đi xuống nhà bếp.

    “Chị đại” của tôi trong bộ váy ren dài màu trắng, một chân giẫm lên mặt ghế đầy uy phong, tay cầm chai rượu vang đỏ rót vào ly cho nam chính.

    Sắc mặt của hắn có chút phiếm hồng, ấp úng không nói nên lời:

    “Cô kia, tôi… Hức! Tôi chưa say! Tôi còn có thể uống thêm nữa…”

    Anh trai cầm chai rượu ném xuống đất vỡ tan tành, tiếng thuỷ tinh vọng lên nghe vừa chói lại vừa thuận tai.

    Sau đó anh ấy dí đầu hắn xuống mặt bàn, thuận tay vớ lấy một chai rượu khác, rồi ngồi xuống đối diện hắn mà ngửa cổ lên uống, xong chốt hạ bằng một màn lấy khăn trải bàn lau miệng.

    Ngẩng đầu thấy ánh mắt tôi đang nhìn chằm chằm, anh ấy liền vội vàng tém cái nết lại, đổi sang dáng ngồi thục nữ đồng thời chớp chớp mắt ra vẻ nai tơ vô số tội, mặc dù khuôn mặt đã dần đỏ lên do hơi men.

    Giọng anh có chút dịu dàng hơn:

    “Anh trai đã nhắc nhở tên nhãi này rồi, nhưng hắn căn bản không thèm nghe.

    Mới uống được có nửa chai đã say quắc cần câu rồi. Nếu ở nhà anh đây thì hắn chỉ xứng ngồi chung mâm với mấy con cún thôi.”

    “Được rồi được rồi, đại ca nói gì cũng chuẩn” - Tôi thuận mồm khen ngợi.

    Chỉ thấy anh khẽ nhếch môi cười đầy thoả mãn, sau đó nhắm mắt lại ngủ thiếp đi trên ghế.

    ____________
     
    Nữ Chính Đến Từ Đông Bắc
    Chương 2


    4.

    Sau đó, quản gia xuất hiện dọn dẹp bãi chiến trường, còn không quên bồi thêm một câu kinh điển:

    “Đã lâu lắm rồi mới thấy thiếu gia say như này”

    Tôi đoán là quản gia cũng bị lây cái nết từ “chị gái” rồi.

    Về phần anh ấy, tôi đành phải tự mình cõng lên tầng thôi.

    Cũng may, cơ thể nữ chính này được thiết lập là liễu yếu đào tơ, gió thổi là ngã, nên tôi mới có thể vác lên tới tầng ba được.

    Trong phòng chỉ có một cái giường, bị anh trai túm tay không buông, tôi quyết định đi tắm qua xong quay về giường nằm ngủ cùng anh.

    Sáng hôm sau, khi bình minh vừa ló dạng, tôi bị đánh thức bởi những tia nắng đầu tiên chiếu vào mi mắt, thì đã thấy anh trai đang ngồi chắp tay trước cửa sổ.

    Anh chậm rãi ngoảnh lại nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ.

    “Cô là ai? Sao cô lại ở đây, rồi còn mặc đồ y chang em gái của tôi?”

    Tôi đứng hình mất năm giây mới hiểu ra vấn đề, bản thân vẫn chỉ là người qua đường trong câu chuyện này.

    Theo lẽ thường, tôi không nên có ấn tượng gì trong ký ức của các nhân vật từ chính đến phụ, thậm chí là siêu phụ.

    “Nếu em nói rằng, có khả năng em chính là người em gái ấy, anh có tin không?”

    Không để cho anh ấy có cơ hội chất vấn, tôi nhanh chóng đánh phủ đầu bằng cách kể lại tất cả những chuyện chúng tôi đã cùng nhau trải qua.

    Khỏi phải nói, chuyện này gây sốc với anh ấy tới nhường nào.

    “Ôi trời ơi, em gái có trí nhớ siêu phàm!”

    “Sao anh lại có thể dễ dàng quên những chuyện ấy đi được nhỉ?”

    Tôi tốn thêm mười phút để giải thích những suy đoán của mình cho anh nghe.

    Anh ấy rơi vào trầm tư một lúc lâu, sau đó mới mạnh dạn bày tỏ với tôi:

    “Anh không tin rằng thiết lập của nhân vật phụ đã khiến anh trai quên mất em gái đâu. Em chính là người phụ nữ xinh xắn và quyến rũ nhất mà anh từng gặp đó.”

    “Cơ mà, nghĩ lại thì, trước đây lúc lướt web anh từng gặp qua tình huống này rồi.”

    “Kiểu như, một cô gái xinh đẹp, nhưng nét đẹp ấy không quá nổi bật hay khác biệt so với mọi người, ừm, nên gọi là gì ta…”

    Tôi hít sâu một hơi rồi đáp: “Đại ca, ý anh là võng hồng kiểm*?”

    (*Võng hồng kiểm/网红脸: Thành ngữ tiếng Trung chỉ nét đẹp đại trà của một bộ phận những người nổi tiếng trên mạng, ưa nhìn nhưng không có nét riêng, dễ bị lẫn vào nhau và không tạo ấn tượng sâu sắc lâu dài)

    Bỗng chúng tôi nghe thấy “cạch” một cái, tiếng cửa mở vang lên.

    Tôi quay lại thì thấy tên nam chính đang được quản gia dìu vào, cả hai đều bị ngã dập mặt, bọn họ không kiềm chế được mà ré lên:

    “Lục…!”

    “Vỏ ngôn tình ruột bách hợp…”

    Gương mặt hắn ta đã chuyển thành tím tái như gan lợn, tay thì đẩy quản gia tóc hoa râm ra mà đưa về phía này.

    “Không, không phải như anh nghĩ đâu!”

    Tôi sợ đến mức toát mồ hôi hột luôn rồi. Não tôi đơ ra như bị chó gặm mất, mặc nhiên coi những điều hắn vừa nói là sự thật.

    “Tôi hiểu rồi, hoá ra em còn có một mặt như này…”

    Tôi cố gắng che mặt, nhưng đã muộn rồi.

    May là bên cạnh tôi lúc này còn có anh trai.

    Chỉ thấy anh tặc lưỡi, sau đó cất giọng điệu đầy chán ghét:

    “Aizz, già đầu thế này rồi vẫn còn đi nghe lén người ta nói chuyện, không biết xấu hổ hả?”

    Câu nói ấy như trúng tim đen của nam chính, mặt hắn đổi từ màu đen nhọ nồi thành đỏ như ăn ớt, sau đó hắn chỉ có thể phản bác một cách yếu ớt:

    “Ngày mai em phải cùng tôi tham dự dạ tiệc, nếu không tôi sẽ ra lệnh ngừng điều trị cho em trai em!”

    Mồm tôi không đọ lại với anh trai, chưa kịp mở lời thì anh đã đáp đầy dứt khoát:

    “Muốn làm gì thì nhắm vào tôi đây, đừng có động đến thằng bé!”

    Thấy cuối cùng nữ chính cũng có phản ứng lại với mình, tổng tài bá đạo hài lòng vỗ tay khen ngợi không ngớt, sau đó phẩy tay đuổi quản gia ra ngoài.

    Tôi trèo từ trên giường xuống, vỗ vỗ vai anh:

    “Đại ca, anh biết nhân vật em trai anh là ai hả?”

    “Chưa biết, nhưng anh trai vốn không phải loại người vô tình. Nếu chủ nhân cơ thể này có một người em trai, nhất định phải giúp chứ”.

    Tôi cảm động đến phát khóc bởi sự chính trực của anh rồi.

    “Thực ra, em trai anh là nam chính thứ hai của thế giới này, còn là một tên yandere kinh thiên động địa đó”

    Câu nói ấy của tôi khiến anh bắt đầu run rẩy:

    “Con mẹ nó, con gái bây giờ đều thích kiểu vậy hả!?”

    5.

    Tôi không biết nên vui hay buồn nữa, khi được tổng tài đưa đi gặp nam chính số hai tên Tiết Kha kia, cùng với đại ca của tôi.

    Nhờ có sự thuyết phục của đại ca, mà tên tổng tài kia đã chấp nhận sự tồn tại của tôi rồi, thậm chí còn trả lương cho tôi để tôi làm giúp việc cho nhà hắn nữa.

    Ôi mẹ ơi, lương năm chữ số lận đó, gấp hai chục lần chi phí học đại học mỗi tháng của tôi. Phải thừa nhận là tên bá tổng này vẫn có điểm tốt.

    Em trai của nữ chính là một tên nhóc yandere* mắc bệnh bạch tạng.

    (*yandere - Được dùng để mô tả những người quá phụ thuộc vào người khác, cảm xúc không ổn định, dễ mất bình tĩnh hoặc kiểm soát. Những người như vậy có thể quá phụ thuộc vào bạn đời hoặc bạn bè của họ, thường đòi hỏi sự quan tâm và chăm sóc từ người khác, đồng thời thể hiện hành vi cáu kỉnh và cố ý)

    Dù khác cha khác mẹ với nữ chính, là con do mẹ kế đem về khi bố tái hôn, nhưng nữ chính vẫn kiên định cho rằng bọn họ là ruột thịt máu mủ tình thâm.

    Cậu ta đang phải đeo máy thở, tuy nhiên khi nhìn thấy chúng tôi thì mắt sáng rực lên. Cậu ta còn háo hức tiến đến mà đặt tay lên tấm kính chắn, muốn được nắm lấy bàn tay của chị gái mình.

    Theo nguyên tác, nữ chính sẽ nước mắt đầm đìa mà tâm sự với nam chính số hai qua tấm kính ấy.

    Tuy nhiên, đại ca của tôi thì quyết định làm trò con bò, uốn éo trước mặt thằng em như thể đang bị giật điện vậy.

    Quả nhiên, ánh mắt cậu ta lộ rõ sự tuyệt vọng.

    “Không được rồi em gái, anh trai là thẳng nam, không thể làm việc này được”

    Trước đó, đại ca tiết lộ cho tôi biết rằng, có một giọng nói bí ẩn vang vọng trong đầu anh, chỉ dẫn cho anh kịch bản.

    Nhiệm vụ là phải khiến nam chính số hai nói ra câu thoại:

    “Chị, em nhớ chị lắm, chị đừng đi có được không?”

    Nghĩ kỹ lại thì, tôi thấy việc bám sát nguyên tác cũng là việc nên làm, vì vậy tôi đã làm công tác tư tưởng với anh trai, và để cho anh đóng vai ngây thơ vô số tội.

    Nhưng xem ra, tôi làm khó anh ấy rồi.

    Tôi liếc mắt thấy cậu nh ỏ kia muốn nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng, bèn phá băng trước:

    “Chị gái em đã cất công học điệu nhảy này cho em xem đấy, hi vọng em thích”

    “Rất… Rất sáng tạo” - Cậu ta đánh giá, lộ ra một nụ cười vừa miễn cưỡng vừa mang chút cảm xúc cuồng nhiệt khó tả.

    Cơ mà, kịch bản thì vẫn phải theo, sau hai phút nặn óc suy nghĩ, tôi kéo anh trai đứng dậy cùng mình.

    Tôi hỏi cậu nhóc kia:

    “Người phụ nữ này có quan hệ gì với cậu?”

    “Chị gái”

    “Từ trái nghĩa của “you”* là gì?”

    (*Nguyên gốc câu nói này là “你的反义词是什么?”, song vì đại từ nhân xưng ngôi thứ hai trong tiếng Việt không đồng nhất như tiếng Trung nên mình dùng tạm từ “you” trong tiếng Anh)

    Tôi không ngừng chất vấn thêm.

    Cuối cùng tôi cũng dẫn dắt được đến lời thoại đó rồi.

    Cậu ta trông như bất ngờ thoát khỏi khống chế của hào quang nữ chính, nhìn chằm chằm vào tôi.

    “Chị là ai? Sao lại cùng chị gái tôi tới đây?”

    Chưa kịp trả lời, tôi đã bị đại ca kéo xềnh xệch xuống dưới tầng, rồi ấn vào trong xe của tên tổng tài.

    Anh nói với tôi đầy phấn khích:

    “Có một tin tốt và một tin xấu, em gái muốn nghe cái nào trước?”

    “Tin tốt đi”

    “Nhiệm vụ hoàn thành, cũng may là vẫn trong thời hạn quy định. Chúng ta được hệ thống thưởng cho hai viên thuốc hối hận*.

    (*viên thuốc hối hận - Vui lòng đọc các phần sau để hiểu rõ hơn)

    "Nhưng dở một cái là, lúc nãy em gái đang nói chuyện với cậu ta, trước mắt anh trai bỗng xuất hiện đồng hồ đếm ngược đỏ lòm. Không còn cách nào khác, phải kéo em gái chạy ngay đi thôi”

    “Có vấn đề gì sao?”

    “Hệ thống nói nam chính số hai đã thức tỉnh, và chúng ta được giao thêm ba trang nhiệm vụ phụ”

    6.

    Tôi giả bộ không nghe thấy câu nói ấy của anh, đưa mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Tận ba trang nhiệm vụ!? Tính cho người ta làm từ lúc thằng nhóc yandere đó mới đẻ hả?

    Đại ca bị quản gia lôi đi trang điểm, tôi cũng nhân tiện đi thay bộ váy dạ tiệc.

    Khi tôi và đại ca cùng nhau xuất hiện ở buổi dạ tiệc, ánh nhìn của tất cả mọi người đều hướng vào tôi.

    Tôi biết, là do nhan sắc của tôi quá đỗi nổi bật.

    Sau một hồi xì xào bàn tán, bọn họ mới dời tầm mắt săm soi lên người đại ca.

    Bao nhiêu ngôn từ lúc nãy bàn luận về tôi, đều đổi thành một ý tứ:

    “Cô gái kia trông thanh thuần đơn giản, nhưng lại có gì đó rất đặc biệt”

    Ngay lập tức tôi trở thành phông nền cho đại ca.

    Tên tổng tài đứng phía xa lộ ra vẻ mặt hài lòng.

    Đại ca do dự đôi chút, sau đó cầm ly rượu vang đỏ giơ lên mời mọi người:

    “Mời mọi người thưởng thức, đừng khách sáo. Xin phép cạn ly trước, tiếp thêm động lực”

    Nghe tiếng nuốt ngụm rượu đánh “ực” một cái của đại ca, tôi cảm giác mình còn thấy tiếng một trái tim tan vỡ.

    À há, hẳn là bá tổng ngạo mạn lại bị quê thêm một cục.

    Hắn túm tay đại ca kéo ra sau đại sảnh, mặt lạnh tanh.

    Tôi sắp sửa đuổi kịp thì bị bảo an ngăn lại, đành phải tìm cách khác. Cầm kính viễn vọng trèo lên tầng hai, tôi điều chỉnh góc độ hướng về phía bá tổng và đại ca đang đứng cạnh đài phun nước.

    Trông có vẻ như bọn họ đang cãi nhau.

    Đại ca đang khí thế hăng say, bỗng rùng mình một cái.

    Khiến cho tên tổng tài phải cởi vội áo khoác của hắn ra để khoác lên người anh.

    Ayo, phản xạ tự nhiên nam chính bảo vệ nữ chính, cũng hợp lý.

    Tay đại ca quơ quơ vùng vẫy trong không trung, cơ thể mất thăng bằng khiến anh dẫm chân lên thành bồn của đài phun nước.

    Nam chính trông có vẻ khó chịu, hắn chỉ vào chân đại ca và nói gì đó.

    Ủa, nhưng sao bàn tay của đại ca lại hướng về phía hắn vậy?

    Tôi buông kính viễn vọng xuống, có chút không hiểu.

    Ah c/h/ế/t tôi rồi.

    Tự nhiên cảm giác vật nặng trên tay biến mất, tôi nhìn lại thì thấy kính viễn vọng của mình đã bị ai đó lấy đi.

    Quay lại nhìn, là một cô gái ngoại hình xinh đẹp tinh xảo, mặc bộ váy đỏ rượu bó sát tôn lên dáng người mảnh mai, như một đoá hoa hồng đỏ.

    Không cần nói cũng biết, đây là nữ phụ Phong Ninh.

    Thanh mai trúc mã của nam chính Phó Dung Chỉ.

    Cản trở lớn nhất trên con đường tình yêu của đôi nam nữ chính, một bình hoa di động mà dinh dưỡng dồn vào ngực thay vì vào não.

    “Khốn kiếp!” - Cô ta hất tay làm rơi vỡ tan tành cái kính viễn vọng của tôi.

    Chiếc váy bó vướng víu bị cô ta xé toạc ra, rồi cô ta hùng hổ lao lên như ra trận vậy.

    Tôi cũng bám theo cô ta.

    Sau một hồi vật qua lộn lại gây náo động ầm ĩ, tôi và đại ca lại cùng nhau rơi vào cái bồn chứa đài phun nước.

    Mẹ nó, sao cái bồn bé tí mà sâu như cái giếng vậy?

    Chợt tôi cảm thấy môi mình có gì đó ấm ấm
     
    Nữ Chính Đến Từ Đông Bắc
    Chương 3


    7.

    Khi mở mắt ra, đập vào tầm nhìn là một con mèo Maine Coon đang tỳ lên vai tôi.

    Đại ca thì đang cố gắng tách nó ra khỏi người tôi.

    “Bình tĩnh, em gái, đừng nhúc nhích”

    Với động tác thuần thục, đại ca gỡ được con mèo đó ra, vừa hay chủ con mèo - nữ phụ Phong Ninh - cũng xuất hiện đúng lúc trên đôi giày cao gót.

    “Cô, khoan đã, cô gái cứu tôi đêm qua đâu?”

    Tôi mân mê ngón tay, chậc, cái thuộc tính chết tiệt của nhân vật quần chúng này.

    “Có khả năng người đó chính là tôi đây?”

    “Được rồi được rồi, vì cô đã cứu bản tiểu thư đây, nên tôi sẽ cho cô quyền chọn phe, tôi hay con ả vô dụng kia?” - Cô ta hất cằm đầy cao ngạo, tự tin rằng tôi sẽ chọn cô ta.

    Nên khi tôi từ chối, cô ả đã thẳng tay ném tôi với đại ca ra ngoài chuồng gà, à nhầm, ra khỏi trang viên.

    Con mẹ nó, còn chưa kịp thay đồ ngủ ra nữa.

    Đồ lụa tơ tằm, cũng mềm mượt phết.

    Ngẩng đầu lên, tôi thấy gương mặt đăm chiêu của đại ca, sau đó anh lấy áo khoác voan của mình khoác lên cho tôi.

    “Bỏ qua chuyện này đi, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra vậy? Lúc em ngất xỉu có vấn đề gì không? Em chả hiểu gì hết”

    Anh ngẩng lên trời với ánh mắt suy tư.

    “Nói sao nhỉ, chuyện này rất dài dòng”.

    “Nhưng mà, anh trai sẽ cố gắng tóm tắt lại cho ngắn gọn. Thế này đi...”

    “Chuyện là…”

    Tôi thiếu điều muốn vỗ cái “bép” vào vai anh.

    “Chúng ta vào thẳng vấn đề luôn được không đại ca?”

    “Thực ra là, cuối cùng cả bốn người chúng ta đều ngã lộn cổ vào cái bồn nước đó. Là em gái đã kéo được ả phụ nữ kia lên bờ. Nhưng sau đó em gái lại bị ngất xỉu mà chìm xuống, nên anh trai tính tới việc kéo mọi người lên nốt. Ai dè bị trượt chân xong ngã bổ nhào theo luôn…”

    “Ôi trời ơi đại ca, anh đã không biết bơi thì đừng cố làm anh hùng cứu mỹ nhân chứ”.

    Nghe lời ấy của tôi xong, đại ca cố gắng nhớ lại mọi chuyện với khuôn mặt nhăn nhó:

    “Điều đó còn quan trọng sao?

    Cơ mà, hắn ta to cao như vậy sao anh trai lại kéo được nhỉ? Sau đấy khi hắn tỉnh dậy, còn kêu gào rằng anh trai không quan tâm hắn, rồi giận dỗi bỏ đi nữa”.

    Đại ca nhíu mày ra vẻ khinh thường.

    “Tiếp đó, ả đàn bà hung tợn kia cũng dần hồi tỉnh, nhưng cứ lảm nhảm về việc đưa em gái về nhà cô ta, nói muốn trả ơn em, còn nhắc đến truyền thống gia đình nữa.

    Quản gia hỏi cô ta muốn đưa ai về, chưa kịp giơ ngón tay ra trỏ thì cô ta xỉu cái đùng tiếp.

    Cuối cùng bọn họ đem cả hai ta về, và cô ta vẫn muốn tranh giành em gái với anh trai đây”.

    Sau một hồi nhìn đại ca vừa nói vừa khua chân múa tay, cơ bản tôi cũng hiểu được sự tình rồi. Đại ca còn thuận miệng kể chuyện tên bá tổng kia cứ chỉ vào đôi giày của anh mà gặng hỏi rằng, tại sao anh không đi đôi giày hắn đã chọn.

    Aizz, hẳn đây là chứng bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế điển hình của mấy anh tổng tài.

    Điều quan trọng nhất là, sự thật về cú tát của đại ca dành cho hắn đã được sáng tỏ. Có một con muỗi đậu lên má hắn, khiến anh không nhịn được mà giơ tay vả “bốp” một cái.

    Anh nhìn tôi với ánh mắt chân thành lạ thường:

    “Em gái à, con muỗi đó nó không thèm động đậy luôn, chắc chắn là đang mời gọi anh trai cho nó siêu thoát đó”.

    Tôi ngẫm nghĩ, tỏ ý mình đã hiểu.

    Hai chúng tôi đón xe đi về trung tâm thành phố, cũng là nơi có bệnh viện của tên nhóc kia.

    kịch bản bị bọn tôi phá tan tành thế này, tuyến truyện chính sớm đã đi lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

    Tuy nhiên hệ thống lại nói với đại ca rằng, dường như tự thế giới này có ý thức của riêng nó, vẫn cố chấp hướng cho mọi thứ trở về với thiết lập vốn có.

    Đầu tiên là bá tổng ngừng cung cấp thiết bị điều trị cho em trai nữ chính, sau đó nữ chính quật cường một mình chạy ba việc để nuôi dưỡng em trai, cho tới tận khi bá tổng không khỏi cảm động mà hồi tâm chuyển ý, ngạo nghễ nói với nữ chính rằng:

    “Chỉ cần em nói em cần tôi, em muốn gì cũng được”

    8.

    Theo nguyên tác thì nữ chính chỉ có một mình, cho nên không thể cáng đáng nổi kinh tế để lo cho em trai, dù ôm ba việc cùng một lúc.

    Bây giờ đại ca có tôi hỗ trợ, hai đứa làm sáu việc, vẫn chỉ như muối bỏ bể.

    Đã bận bịu là thế, lại còn phải làm ba trang nhiệm vụ do hệ thống giao nữa chứ.

    Tôi ngó mấy tờ giấy trong tay đại ca, tất cả thông tin chỉ có vỏn vẹn một dòng:

    “Chăm sóc tên nhóc yandere”.

    Vâng, lợi dụng tương tác giữa các nhiệm vụ để tra tấn tâm lý, khiến triệu chứng yandere của nó nặng tới đỉnh điểm, thật là tuyệt.

    Đứa nào đẻ ra cái yêu cầu quái thai lai quái vật này vây?

    Thật sự mấy tay viết này bạo gan quá mức luôn rồi đó.

    Giây trước yêu cầu đại ca ôm ấp dỗ dành tên nhóc Tiết Kha đang muốn tự tử kia, giây sau lại bảo trao cho nó một cú lừa.

    Đại ca ôm Tiết Kha, mặt mũi đầy quyết tâm chiến thắng, không có vẻ gì gọi là dịu dàng an ủi cả.

    Tôi đứng từ trên ban công tầng hai nhìn xuống, vừa ăn bánh kem vừa phải cố nhịn cười.

    Sau đó, đại ca tịch thu bánh của tôi, cấm chỉ tôi dùng điệu bộ hóng hớt này thêm một lần nào nữa.

    Quả thực là không có lần sau, vì bây giờ tên yandere Tiết Kha đang dí dao vào cổ tôi rồi.

    Mặt nó đầy vẻ u ám:

    “Cô giấu chị gái tôi đi đâu rồi?”.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, cảm nhận viên thuốc hối hận trong khoang miệng đang dần tan ra trên đầu lưỡi.

    Thời gian quay ngược về mốc một ngày trước.

    Tôi vẫn nhớ nó là nam phụ đã thức tỉnh, sự thỏa hiệp của nó dường như là để thăm dò chúng tôi.

    Nhưng để hoàn thành nhiệm vụ, tôi và đại ca buộc phải giả ngơ, coi như không biết gì.

    Cũng may, tự nhiên tôi cảm thấy thái độ ủng hộ của nó đối với đại ca có chút kỳ lạ, nên đã nhanh trí giấu viên thuốc hối hận của hệ thống vào trong miệng.

    Nhiệm vụ gần xong rồi, giờ chỉ còn một yêu cầu duy nhất, để cho Tiết Kha phóng hỏa đốt nhà, rồi cho nó đứng trong biển lửa, vừa cười điên cuồng vừa bày tỏ tình cảm với nữ chính được nó khắc sâu trong tâm khảm.

    Tôi đã dùng một viên thuốc, nghĩa là bọn tôi chỉ còn hai cơ hội làm lại thôi.

    Nhưng khi ánh mắt tôi và đại ca chạm nhau, tôi ngầm hiểu ra rằng, anh cũng dùng thuốc rồi.

    Chỉ còn một lượt thử duy nhất.

    Theo tuyến truyện, người gặp nguy hiểm sẽ là đại ca.

    Kinh hoàng hơn nữa, tôi sẽ bị Tiết Kha bóp cổ tới chết ngay trước mặt anh ấy.

    Anh nhìn tôi với một nụ cười chua chát, khẽ nâng má tôi lên:

    “Em gái, anh trai thực sự phải xin lỗi em rồi”.

    Chưa kịp diễn màn từ biệt thâm tình thì chúng tôi bị dọa cho giật mình bởi tiếng đập cửa.

    Giọng Tiết Kha nghe như tiếng vong gọi vậy.

    “Chị gái, chị ở trong đó đúng không? Em đến cứu chị đây”.

    9.

    Đây là căn biệt thự hai tầng nằm biệt lập một khu, tài sản duy nhất do bố nữ chính và mẹ tên yandere để lại.

    Tuy nhiên lại bị chú của nữ chính chiếm đoạt rồi, trên danh nghĩa thì không còn thuộc về hai chị em nữ chính nữa.

    Tôi và đại ca có thể vào đây mà không gặp chút trở ngại nào, vì chú của nữ chính đang đi công tác nước ngoài rồi.

    Tôi áng chừng độ cao tính từ tầng hai này, sau đó cùng với đại ca buộc tấm ga giường vào lan can, dựng nên hiện trường trốn thoát giả, rồi chia nhau ra nấp sau cánh cửa và trong tủ quần áo.

    Nhân lúc Tiết Kha đang chú ý vào rèm cửa mở toang, bọn tôi lủi nhanh khỏi căn phòng.

    Chạy đến cửa chính rồi, tự nhiên đại ca dừng lại.

    Anh quay qua đặt hai tay lên vai tôi:

    “Em gái, chạy đi, anh không thể đi được”.

    Cúi đầu xuống nhìn, tôi mới phát hiện ra dây leo đang mọc lên từ bãi có, quấn lấy mắt cá chân của anh.

    Tôi muốn gỡ chúng ra, nhưng lại bị gai đâm cho chảy máu.

    Tiếng anh như muốn gầm lên:

    “Chạy đi! Nhanh lên, đừng để anh trai thành cục tạ níu chân”

    Tôi hít thở sâu rồi ngẩng đầu lên, bắt gặp một ánh nhìn lạnh lẽo từ trên ban công kia chiếu xuống.

    Tiết Kha cầm lưỡi hái sắc lạnh, bày ra dáng vẻ bề trên như thẩm phán đang định tội một phạm nhận vậy.

    Tôi không nhìn được mà rùng mình một cái.

    Tựa như nó đang chơi trò dục cầm cố túng* với bọn tôi vậy.

    (*Dục cầm cố túng - 1 trong 36 kế của binh pháp Tôn Tử, hàm ý rằng: Đôi khi, đừng có dồn địch thủ vào góc tường. Đôi khi, nên giữ chúng sống hơn là triệt hạ. Đôi khi, để chúng trốn thoát, mệt mỏi, mất tinh thần và tan rã lại hay hơn nhiều. Quan trọng nhất là triệt cái tâm. Bởi tâm đã bị triệt thì đầu hàng là vĩnh viễn và sự trung thành cũng được bảo đảm)

    Nó biết nhất định bọn tôi sẽ quay lại.

    Tôi cảm thấy hơi nhụt chí, cố gắng đưa tay lên lau đi hơi nước lạnh trên mặt:

    “Anh nói gì thế? Chúng ta nhất định sống chết cùng nhau, đại ca coi thường em sao!”.

    Tôi khép lại cánh cửa sắt sau lưng mình.

    Dây leo quấn chân anh cũng dần tản ra, rồi biến mất.

    Tôi quay qua nhìn anh cười cười:

    “Đại ca, nếu lần cuối cùng này mà thành công, sau khi thoát ra nhất định anh phải đãi em một bữa nhé?”

    Giọng anh nghẹn ngào:

    “Đồ ngốc, cho dù em có phải chết, anh cũng sẽ chết cùng em”
     
    Nữ Chính Đến Từ Đông Bắc
    Chương 4


    10.

    May mắn là, dù trông Tiết Kha đáng sợ đến thế, nhưng nó vẫn chỉ là con người mà thôi.

    Con người thì luôn có giới hạn.

    Hơn nữa trước đó chúng tôi còn tiếp xúc với nó trong giai đoạn phát ti3t tính khí yandere, nên tâm tình nó hiện tại cũng tạm ổn.

    Không đến nỗi khiến nó ngay lập tức muốn ăn tươi nuốt sống bọn tôi đâu.

    Thậm chí có thể lợi dụng nó để tiếp tục hoàn thành kế hoạch, lại thêm tiêu hao thể lực của nó.

    Tôi rón rén đi vào bếp lấy chút dầu ăn, trong khi đại ca xuống hầm để xe lấy một ít xăng.

    Vẩy tung tóe lên tất cả những thứ dễ bắt cháy, sau đó châm lửa đốt.

    Lửa bốc lên càng lúc càng to, nhuộm đỏ cả một góc trời.

    Tôi cảm thấy có chút kiệt sức.

    Nhưng đây mới chỉ là điều kiện cần thôi.

    Sau đó, tôi nghe thấy tiếng lưỡi hái bị kéo lê trên mặt đất.

    Tiết Kha đang tìm tôi.

    Tiếng cười của nó nghe thật điên loạn, khi bắt gặp tôi, nó nghiêng đầu tỏ vẻ ngây thơ:

    “Bắt được rồi nhé”.

    Tôi sợ đến mức run rẩy, chầm chậm lùi về phía cửa sổ tầng một.

    Định bụng sẽ quay mình chạy trốn.

    Nhưng vạt áo của tôi lại mắc vào bệ cửa.

    Hai bên thái dương bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, tôi nghĩ chắc giờ mặt mình trắng bệch rồi.

    Đúng lúc này, đại ca xuất hiện ôm eo Tiết Kha, ngăn cản hành động của nó.

    Tiết Kha thực sự ngừng lại, dường như nó bị ảnh hưởng bởi hào quang nữ chính của đại ca nên không hề giãy dụa, chỉ buông lưỡi hái trong tay rồi quay lại ôm lấy anh.

    “Chị, chị có biết em nhớ chị nhiều lắm không?”.

    “Cả đời này em chỉ có chị thôi, xin chị đừng rời bỏ em được không?”.

    “Em nhất định sẽ nghe lời chị mà”.

    Mặc dù đại ca không nói gì, nhưng tôi biết nhiệm vụ đã được hoàn thành rồi.

    Ngọn lửa càng ngày càng bùng lên dữ dội hơn.

    Tiết Kha nhìn chằm chằm vào đại ca, thấp giọng dụ dỗ trong khi đưa tay vuốt v e chiếc cổ trắng nõn của anh:

    “Chị ơi, chúng ta có thể cùng nhau chuyển kiếp được không?”

    Sau khi lấy lại được chút sức lực, tôi nghiến răng nghiến lợi nhặt lấy bình cứu hoả dưới bệ cửa sổ, tháo chốt niêm phong ra mà xịt thẳng vào bọn họ.

    Trong chớp mắt, đại ca bắt được cái bình cứu hoả tôi ném tới, đập mạnh vào đầu gối Tiết Kha.

    Chúng tôi nhanh chóng trèo qua cửa sổ, ngoảnh lại có thể thấy Tiết Kha vẫn còn ở trong.

    Nó chỉ có thể quỳ bằng một bên đầu gối, nửa thân người bị dính bột cứu hoả màu trắng, cơ thể run rẩy khi cố gắng đứng dậy.

    Đôi môi nó mấp máy không ra tiếng, nhưng khẩu hình thì rất rõ ràng:

    “Chị gái, em nhất định sẽ luôn dõi theo chị”

    11.

    Sau khi thoát ra thành công, bọn tôi im lặng ẩn nấp, ngắm nhìn ngôi nhà dần bị thiêu thành tro tàn.

    Tôi cảm thấy có chút buồn man mác.

    Tên nhóc yandere kia chỉ muốn có một người chị gái, nhưng vì tôi và đại ca xuyên thư tới đây, linh hồn của nữ chính dường như đã bị xoá sổ.

    Đương nhiên, còn đau lòng cho chính mình nữa. Ở thế giới thực, chúng tôi đang có cuộc sống tốt đẹp, nhưng bỗng bị cưỡng ép tới thế giới kỳ quái này, rồi dính dáng đến mấy thứ tai bay vạ gió kia.

    Cũng may là chúng tôi lại ở cùng nhau.

    Đêm trăng thanh gió mát hôm ấy, chú của nữ chính nghe được tin biệt thự bị đốt cháy thành tro, ngay lập tức gọi điện gây sức ép cho đại ca.

    Tất nhiên, nam chính Phó tổng tài sẽ không cho chuyện này xảy ra. Hắn bước xuống từ con xe bảo mẫu siêu dài, mặc trên người quần áo nghiêm chỉnh, hoàn toàn đối lập với bộ dạng rách rưới hiện tại của bọn tôi đây. Trông rõ ràng là thuộc về hai thế giới khác nhau.

    Hắn đeo kính râm, ném xuống một ánh nhìn kiêu ngạo.

    “Tôi sẽ giải quyết tất cả cho em, chỉ cần em cầu xin”

    Ngay lúc này, tôi với đại ca trao đổi ánh mắt, nở một nụ cười đầy ẩn ý trên khuôn mặt lấm lem bùn đất.

    Anh ấy ngẩng đầu lên thốt ra vài chữ:

    “Đại gia ơi, xin anh đó”.

    Hắn có chút gượng gạo:

    “Cô gái, em thực sự không biết tốt xấu hả?”

    Anh trai ngay lập tức lăn lộn ra đất.

    “Đừng mong chơi trò lạt mềm buộc chặt này với tôi” - Tên bá tổng lạnh lùng nói.

    Tôi bĩu môi: “Sắp tin rồi đó”.

    Bất chợt đại ca chồm dậy, nhào tới nắm góc áo vest của nam chính với ánh nhìn nghiêm túc đến phát sợ.

    “Khoan đã, còn đứa bé của anh…"

    Sắc mặt hắn ngay lập tức tươi hơn hoa, còn tôi thấy mình lại bị cuốn vào một mớ bòng bong nữa rồi.

    Cái đếch gì thế này, hai người còn chưa lên giường với nhau luôn cơ mà, con m* nó.

    Sao tự nhiên chui đâu ra cái vụ có thai hay vậy?

    Tôi cùng đại ca trở về biệt thự của nam chính, và để chuẩn bị dưỡng thai cho anh trai, hắn đã tốn năm phút cuộc đời gọi lão quản gia tới, thậm chí còn nhờ đặt tên cho đứa bé.

    Chiều hôm đó, hắn đọc một lượt mười tám trang giấy ghi kín đặc những cái tên được đề xuất.

    Hắn nói thẳng, đứa con của Phó Dung Chỉ nhất định phải có cái tên mỹ miều nhất thế gian.

    Về việc này, tôi từ chối cho ý kiến, lúc nước sôi lửa bỏng cần người nhất thì hắn ở đâu?

    Ôi đàn ông.

    12.

    Đến đêm, lúc đang tâm sự với nhau, đại ca mới giải thích cho tôi hiểu mọi thứ.

    Trước khi anh kịp cất tiếng, tôi hỏi:

    “Có phải vì hệ thống muốn đốt cháy giai đoạn, nên mới tạo ra đứa bé trong bụng anh nhằm thúc đẩy tốc độ cốt truyện không?”

    Anh ấy bị tôi làm cho kinh ngạc, thốt lên:

    “Quả nhiên là em gái, tiên đoán như thần!”

    “Bởi vì em nhớ là kịch bản sắp kết thúc rồi, ngẫm chút là ra ấy mà” - Tôi làm bộ cao thâm uyên bác, chứ thực ra tôi đoán bừa đấy.

    Anh cũng bổ sung thêm cho tôi vài thông tin.

    Tên nhóc yandere kia đáng lẽ ra không được xuất hiện ở đây.

    Hệ thống bị sự xuất hiện của nó làm cho hoảng sợ, cộng thêm việc tôi và đại ca đã hai lần dùng thuốc hối hận để thử lại mà vẫn thất bại.

    Nên nó đã gấp gáp khống chế não bộ của Tiết Kha, khiến tên nhóc làm những chuyện trái với bản thân ngày thường.

    Bây giờ, điều chúng tôi cần làm là bình an vượt qua tình tiết cuối cùng của kịch bản, nữ chính bỏ của chạy lấy con.

    Bằng cách này, chúng tôi có thể thuận lợi thoát khỏi cốt truyện.

    Tôi nhìn cái bụng phẳng lì của anh ấy, tò mò hỏi:

    “Trong này có đứa bé thật hả?”.

    “Một đứa bé ba tuổi, là thiên tài hacker đó”.

    Đại ca chớp mắt, khó khăn nuốt nước miếng.

    “Em gái à, thực ra đối với anh trai mà nói, vấn đề quan trọng nhất là anh không biết cách chăm trẻ”

    Tôi chạm nhẹ vào bụng anh, mỉm cười:

    “Yên tâm đi đại ca, em sẽ chịu trách nhiệm chăm nom đứa bé.

    Em là chuyên gia chăm trẻ đó, trên điện thoại em còn thường xuyên lưu clip hướng dẫn làm mẹ nữa”.

    Anh nhìn tôi với vẻ mặt nghi ngờ:

    “Thật hả?”

    Tôi gật đầu liên hồi ra vẻ uy tín.

    “Thật đó, em không lừa anh đâu. Bạn cùng phòng với em lúc nào cũng khen, em giống một người mẹ hiền lương thục đức”.

    Cơ mặt anh giãn ra.

    “Được, vậy anh trai giao cho em”.

    Bốn tháng sau, lúc Phó Dung Chỉ đang đi công tác nước ngoài, lợi dụng xung đột với nữ phụ Phong Ninh, chúng tôi diễn một màn khóc lóc thảm thiết, sau đó thừa cơ hỗn loạn mà đặt vé máy bay đi thẳng tới thành phố S.

    Bởi vì cái gọi là, bí ẩn lớn ở thành phố.

    Nhân tiện, chúng tôi cũng chôm chiếc thẻ đen có thể gọi là “vô dụng” nhất của hắn.

    Còn Phó Dung Chỉ, hệt như bao nhiêu tổng tài bá đạo trong các bộ tiểu thuyết ngôn lù, mắt mũi mù dở không thể tìm ra bọn tôi.

    Ngay cả khi chúng tôi lén lút quay lại nhà hắn để trộm món giò heo cay do đầu bếp riêng của hắn nấu.

    Chủ yếu là do đại ca bị thèm món này từ khi mang bầu.

    Anh cũng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy hy vọng, dù tôi đã khẳng định với anh rằng đứa bé nhất định sẽ là con trai.

    Anh vẫn mơ những điều không tưởng:

    “Người ta nói, toan nhi lạt nữ*, cứ thử xem có đúng là sẽ sinh được con gái hay không?”.

    (*toan nhi lạt nữ - Theo quan niệm xưa của người Trung Quốc, nếu ăn nhiều đồ chua (toan) thì sẽ dễ sinh con trai, còn ăn nhiều đồ cay (lạt) thì dễ sinh con gái)

    “Anh trai đã luôn mong ước có một cô em gái từ lâu rồi”

    Tôi nhìn anh đang ngấu nghiến gặm chân giò mà chẳng biết nói gì, chỉ đành nở một nụ cười miễn cưỡng đáp:

    “Dù sao thì, anh cũng là mẹ của đứa bé mà. Mơ mộng chút cũng không quá đáng”.

    Khi bắt gặp bọn tôi trong nhà Phó gia, nam chính đều nghĩ mình nhớ nhung nữ chính đến phát điên mà nhìn ra ảo giác rồi.

    Nhắc lại nhớ, hắn còn bị chứng bệnh điển hình của các tổng tài, là đau dạ dày đó.

    Phó Dung Chỉ ôm bụng lăn lộn dưới đất, cố nén nước mắt. Hắn thế mà vẫn có sức kháng cự lại mấy nữ hầu có ý tốt giúp hắn, chỉ một mực đòi gọi lão quản gia tới để níu tay đứng dậy.

    Bởi vì hắn bị dị ứng với phụ nữ, trừ nữ chính.

    Lão quản gia đỡ eo hắn, tưởng hắn sắp đi gặp bà nội rồi.

    13.

    Bốn tháng sau, đại ca hạ sinh.

    Trong phòng đỡ đẻ, tiếng kêu la của anh ấy long trời lở đất.

    Tôi đứng ngoài cửa nghe mà sốt ruột, không kìm được nước mắt, khóc đến hết cả hơi. Khoảnh khắc thấy cô y tá bước ra, não tôi phản ứng có chút chậm chạp, mãi sau mới thốt ra được một câu:

    “Đưa cho tôi…”

    Trong chớp mắt, tôi nhìn thấy một đứa bé đỏ hỏn, bị dọa sợ muốn ngã ngửa ra đất:

    “Cái thứ xấu xí gì thế này!? Tôi nói là người lớn cơ mà!”

    Đứa bé khóc ré lên, tôi cũng khóc theo.

    Cảnh tượng nhốn nháo cả bệnh viện.

    Giọng nói yếu ớt của đại ca truyền ra từ phía trong:

    “Em gái, anh trai còn chưa chết, không cần phải khóc như đám ma thế đâu…”

    “Ồ quao, đại ca”.

    Tôi lao vào phòng sinh.

    Chắc hẳn đứa con gái anh hằng mong đợi đã không đến với chúng tôi rồi.

    Cơ mà cái váy xinh xắn ấy, đã lỡ mua thì không thể bỏ đi được, nên chúng tôi quyết định cho nó mặc đến năm ba tuổi.

    Khi nó bắt đầu đi nhà trẻ, chúng tôi đành phải sắm thêm bộ u phục cho thằng bé.

    Tên thằng bé là Bình An, không phải cái tên quá nổi bật, nhưng gửi gắm trong đó là tất cả tâm nguyện của chúng tôi.

    Không cứ phải đương đầu sóng to gió lớn mới là nam nhi, cứ sống một đời an ổn cũng được rồi.

    Với tài năng trời phú của một hacker, thằng bé đã giúp trường mầm non phá giải được các vụ án mất cắp liên tục trong thời gian dài ngay khi mới nhập học, đồng thời còn gây ấn tượng với giáo viên âm nhạc khi đang dạy nó học bài hát thiếu nhi.

    Giáo viên hỏi, bình thường nó không nghe bài nhạc để tập hát, thì nó nghe cái gì.

    Thằng bé ngẩng lên đầy tự tin, đáp một cách rành rọt bằng chất giọng Đông Bắc đặc trưng:

    “Thịt cừu non hấp, tay gấu chưng, đuôi hươu luộc, vịt quay, gà quay, ngỗng quay, vịt kho mặn, gà sốt tương, thịt khô, trứng muối, thịt gác bếp, lạp xưởng…”

    Nuôi con rồi cũng đến ngày phải để nó rời xa vòng tay mình.

    Khi Bình An được bốn tuổi, câu chuyện cuối cùng cũng kết thúc.

    Phó Dung Chỉ sáng mắt lại rồi, bắt gặp chúng tôi đang tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho thằng bé ở công viên giải trí.

    Trong bốn năm qua, đại ca đã thay đổi rất nhiều.

    Anh dễ dàng chinh phục được Phó Dung Chỉ nhờ sự tập luyện không ngừng với tôi suốt thời gian dài, sau đó tổ chức một đám cưới vô cùng hoành tráng.

    Tôi vẫn nhớ ngày hôm ấy, cánh hoa hồng tung bay đầy trời.

    Anh mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, trông vô cùng xinh đẹp.

    Anh nở một nụ cười với tôi, khiến tôi rưng rưng nước mắt.

    Cuối cùng mọi chuyện cũng kết thúc rồi.

    Tim tôi cảm giác như đang bước trên băng mỏng, hơi thở có chút gấp gáp.

    Lệ tuôn làm nhòa đi tầm nhìn của tôi, Bình An đứng cạnh nắm lấy tay tôi dỗ dành:

    “Dì à, đừng buồn, kể cả khi mẹ con ghét bỏ chúng ta và chạy theo gã tồi kia, Bình An sẽ luôn ở bên cạnh dì. Con sẽ không đối tốt với mẹ nữa, chỉ với dì thôi”

    Ánh sáng trắng chớp loá trước mặt, khi tôi mở mắt ra thì thấy mình đã quay trở về lớp học đầy nắng.

    Tôi nhìn cuốn tiểu thuyết ngôn tình dưới tay mình, lần giở trang cuối.

    Chữ “Kết” bị gạch bỏ dứt khoát, thay vào đó là dòng viết tay:

    “Em gái, đợi anh trai, sang năm anh trai sẽ thi vào trường em - Chu Minh Uyên”

    Đừng bỏ lỡ ngoại truyện nha các nàn
     
    Nữ Chính Đến Từ Đông Bắc
    Chương 5


    1.

    Chu Minh Uyên nói được làm được, hai tháng sau, quả nhiên anh ấy thi vào trường tôi.

    Vẫn là con người ấy, nổi bật nhất giữa đám tân sinh viên.

    Cả đời tôi không thể nào quên được, lúc đang cùng bạn ký túc ăn bún cay thập cẩm ở cổng trường, một chiếc Ferrari bóng loáng bất ngờ phi tới, phanh một tiếng “Kéttttt” sau lưng.

    Tóc vuốt ngược, đeo kính râm đen, giọng cười bất cần.

    “Dư Niệm Niệm, đại ca tới tìm em đây!”.

    Má nó, hù tôi đánh rớt viên thịt bò rồi. Giờ chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho đỡ quê thôi.

    2.

    Sau đó, tôi bắt đầu hẹn hò với Chu Minh Uyên.

    Mọi chuyện cũng coi như nước chảy xuôi dòng, chúng tôi cứ thế mà đinh ninh rằng sẽ dính lấy nhau cả đời.

    Chỉ là, trong mắt mọi người, chuyện tôi với anh hẹn hò xảy đến một cách hơi gấp gáp.

    Khiến bọn họ tò mò không thôi.

    Một hôm, khi đang nướng thịt ngoài trời, anh cất giọng hỏi mẹ tôi: “Mẹ ơi, gia vị mẹ để đâu thế?”.

    Tôi ngay lập tức ném thẳng cái lọ gia vị vào mồm anh.

    Chốt đơn.

    3.

    Hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, chúng tôi kết hôn.

    Vốn dĩ tôi không muốn cưới sớm như này, tầm hai năm nữa hẵng tính, giờ phải ăn chơi nhảy múa tí đã.

    Nhưng Chu Minh Uyên không cho, anh sợ tôi hết yêu anh rồi quay sang cưới người khác.

    Anh muốn được làm chồng hợp pháp của tôi, bảo đảm danh phận của mình bằng giấy chứng nhận kết hôn.

    4.

    Cưới được một năm, tôi mang bầu.

    Chu Minh Uyên ôm tôi, ghé tai thì thầm:

    “Anh đã làm một giao kèo với hệ thống, để nó cho thằng bé Bình An làm con của chúng ta”.

    Tôi xúc động nhìn bụng mình, khóe mắt ươn ướt.

    5.

    Cuối cùng tôi cũng hạ sinh thành công.

    Vừa nhìn thấy thằng bé, tôi đã nhận ra ngay Bình An của chúng tôi.

    Nó đang nhắm nghiền mắt ngủ say.

    Tôi nhẹ nhàng hôn lên trán thằng bé.
     
    Back
    Top Dưới