Ngôn Tình Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh

Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
Chương 40: Chương 40


[Xác nhận danh tính.]
[Mở lá chắn năng lượng.]
Chiếc máy b** ch**n đ** màu bạc tắm trong ánh sáng còn sót lại của mặt trời đỏ lúc chạng vạng rồi bay về phía sa mạc Tarita.
*
Ở trạm tiếp tế, Lục Dã kết thúc cuộc gọi xong thì không hề nhàn rỗi.

Anh tìm kiếm mọi thứ có thể sử dụng trong nhà và chế tạo ra một số bẫy đặt xung quanh nhà gỗ.
Khi đêm đến, loài biến dị trong sa mạc sẽ xuất hiện, anh phải chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống Tần Khả không đến nhanh như vậy.
Khi Lục Dã đang hì hục đào hố đặt bẫy, bộ xương trắng nhỏ không giúp được gì, cũng không định giúp.

Cô ung dung tự tại chôn mình trong cát, thưởng thức dáng vẻ đàn ông vất vả mồ hôi nhễ nhại, thỉnh thoảng lại nói vài câu.
Phong Kỳ Kỳ: "Nóng thì cởi áo ra đi, tôi đảm bảo sẽ không nhìn."
Lục Dã: "..."

Tại sao phải chôn mình trong cát?
Tất nhiên là để cảm nhận xem có thể hấp thụ năng lượng không.
Vì vậy, Lục Dã còn chu đáo đổ nửa chai nước, làm ướt một vùng cát vàng, để nhiệt độ của hạt cát giảm xuống một chút, khi cô nằm xuống sẽ không quá nóng.

Mặc dù lượng nước đó không đủ để hạ nhiệt và đã nhanh chóng bị hút khô nhưng hành động của anh khiến Phong Kỳ Kỳ rất hài lòng.
Có vẻ như đúng là có thể hấp thụ.
Vừa mới nằm vào hạt cát còn cảm thấy nóng, Phong Kỳ Kỳ từ từ cảm thấy không còn nóng như vậy nữa, nhiệt độ vừa phải, giống như cảm giác được những bông hoa trắng nhỏ cho ăn, thoải mái đến mức cô lại muốn ngủ rồi.
Để ngăn cơn buồn ngủ, cô ngồi dậy, nghĩ đến một vấn đề: "Lục Dã, anh nói lát nữa sẽ có người đến đón anh.

Vậy thì tôi có cần chào hỏi không?"
Lục Dã bố trí bẫy rập xong xuôi, anh đi tới ngồi xuống bên cạnh cô và trả lời không đúng trọng tâm: "Bộ xương nhỏ, hình như cô không sợ loài người."
"Tại sao phải sợ?" Cô thấy lời nói anh rất lạ bèn quyết định đổi sang nằm trên đùi to thoải mái của anh.

Cô nhảy mấy cái lên bắp đùi chắc nịch của Lục Dã, bộ xương khua khoắng làm rơi ra không ít hạt cát: "Loài người lại không phải là loài biến dị xấu xí, có gì đáng sợ."
Lục Dã sửng sốt.
Thấy xương của cô vẫn còn sót lại không ít cát mịn, ngón tay thon dài của anh nhéo bộ xương trắng nhỏ Phong Kỳ Kỳ rồi lắc nhẹ, làm sạch cát cho cô và đặt cô lại lên đùi, bụng ngón tay nhẹ nhàng v**t v* trên cái đầu nhỏ nhắn đáng yêu của cô.
Phong Kỳ Kỳ: "..."
Cũng khá thoải mái.
Bộ xương trắng nhỏ được v**t v* đến nheo mắt lại, hình như đã từng có người dịu dàng sờ lên trên đầu cô như vậy.
"Người đến đón tôi tên là Tần Khả." Lục Dã nói: "Có thể cho cậu ta biết sự tồn tại của cô."
Nghe tên này là biết đàn ông rồi, mắt cô sáng lên, giọng không giấu được sự phấn khích: "Trông đẹp trai không?"
Lục Dã: "..."
Anh cúi đầu xuống nhìn vật biến dị nhỏ trên đùi, người đàn ông sờ mặt mình, trong mắt thoáng qua một tia do dự: Phải chăng lý do mà nhóc con này cứu anh là vì anh trông không tệ?
Không nhận được câu trả lời, Phong Kỳ Kỳ đấm anh một cái.
Lục Dã dừng lại một lúc rồi thờ ơ đáp lại một chữ: "Xấu."
Phong Kỳ Kỳ lật người, xương cốt trên người viết đầy hai chữ tiếc nuối.
Hắt xì.
Tần Khả khẽ xoa mũi, lẩm bẩm một câu không biết ai nói xấu mình sau lưng.
Anh nhìn xuyên qua màn hình về phía chân trời rồi chậc một tiếng.
 
Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
Chương 41: Chương 41


Mặt trời lặn rồi.
Bóng đêm sẽ đến nhanh thôi.
Khi những tia nắng cuối cùng biến mất ở đường chân trời, sa mạc khô cằn nóng bức cũng bị bóng tối bao trùm ngay tức thì.

Những âm thanh xào xạc vang lên từ dưới cát, những hạt cát chuyển động kỳ lạ, một lúc sau, một sinh vật màu đen phá vỡ cát vàng và chui ra.
Đầu nó mọc ra hai con mắt đỏ ngầu, hai bên là những sợi râu đang đung đưa theo sự chuyển động của nó.

Bụng dưới có tổng cộng bốn cặp chân, một cặp chân trước hình răng cưa hơi ngắn, khoảng nửa mét, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

Ba cặp chân sau dài khoảng một mét đỡ cơ thể và giúp nó chạy nhanh trên cát vàng.

Sau lưng nó kéo ra một đoạn dài giống như đuôi bọ cạp, giương cao, đầu móc vẫn còn dính chất nhờn màu đen sì.
Những cái râu trên đầu bỗng nhiên sáng lên như thể đã xác nhận được điều gì đó.

Con vật biến dị này bỗng dưng đổi hướng với tốc độ nhanh đến mức tung lên một đường cát.
Sau lưng nó, càng nhiều sinh vật giống hệt nó phá cát chui ra như một làn sóng đen lao về phía trước.
Tần Khả nhấp vào màn hình hiển thị, còn cách trạm tiếp tế mười kilomet.
"Chết tiệt, nhiều bọ cạp cát thế này, chắc phải cả nghìn con." Anh ta chửi rủa: "Lục Dã, cậu đúng là tên khốn kiếp!"
Chửi thì chửi nhưng không làm chậm việc điều khiển máy bay tăng tốc thêm.
Mặc dù anh ta rất muốn nhìn thấy cảnh thằng nhãi kia bị bọ cạp cát nhấn chìm.
Chờ đã...
Một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện.
Tần Khả ở giữa không trung nhìn rất rõ, đám bọ cạp cát đen kịt bỗng dưng tản ra hai bên khi cách nhà tiếp tế khoảng mười mét.

Sau đó chúng nhanh chóng bao vây căn nhà ở giữa.
Sau đó, chúng ngồi xổm ở đó không nhúc nhích.
???
Có đúng là anh ta nhìn thấy loài biến dị không nhỉ?

Khi chiếc máy bay màu bạc bay lên phía trên căn nhà.

Đám bọ cạp cát nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu, hai con mắt đỏ ngầu tràn đầy sự hung dữ và tàn bạo, chúng kích động với chiếc máy bay màu bạc trên đầu.

Ánh sáng trên những cái râu nhấp nháy liên tục, đợi ánh sáng biến mất, chúng cúi hai con mắt xuống rồi lại nhìn chằm chằm vào căn nhà, không thèm để ý nữa.
Anh ta quét cơ thể chúng, hình ảnh nhiệt có thể thấy lõi của chúng sáng đến mức gần như chói mắt——ánh sáng này biểu thị cảm xúc của chúng đang ở trong trạng thái biến động dữ dội.
Có nghĩa là bầy bọ cạp cát này đang trong trạng thái nổi loạn nhưng chúng lại nén sự nổi loạn này, không tấn công căn nhà gỗ.
Lục Dã kéo cửa bước ra, Phi Dực số 3 lơ lửng trên không trung với một thang dây thả xuống.
"Cậu được hoan nghênh ghê nhỉ?” Cửa khoang mở ra, Tần Kha hô về phía Lục Dã: "Hơn một nghìn con bọ cạp cát ngồi xếp hàng xem kịch kìa."
Có một con bọ cạp cát không chịu được nên tách khỏi bầy, hung dữ lao về phía Lục Dã.
Chúng nhận được một lời triệu hồi nào đó nên chạy đến đây theo bản năng.

Đến nơi thì chúng lại vô thức dừng lại, do dự không dám tiến thêm một bước, dường như phía trước có thứ khiến chúng sợ hãi và kính nể.
Cùng lúc đó, mùi thơm ngọt ngào từ máu thịt của con mồi liên tục dụ dỗ chúng, khiến chúng do dự giữa "tiến" hay "lùi".
Việc Lục Dã đẩy cửa đi ra càng làm tăng thêm sự hấp dẫn của máu thịt đối với chúng, cán cân nghiêng về phía "tiến" và cắt ngang lằn ranh, chúng lao thẳng về phía Lục Dã.
Đối mặt với hơn hai mươi con bọ cạp cát lao tới, Lục Dã nắm lấy thang dây.

Tần Kha điều khiển máy bay ngoặt một cái, Lục Dã vội vàng rời khỏi mặt đất, vừa khéo tránh được những con bọ cạp cát lao tới.
 
Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
Chương 42: Chương 42


Miếng thịt đến miệng lại bay đi, bọ cạp cát giương đuôi lên, những chiếc móc đuôi nhọn hoắt có chất nhầy như những mũi tên sắc nhọn đâm về phía Lục Dã.
Phong Kỳ Kỳ núp trong áo khoác Lục Dã thò đầu ra, cô vốn không định xem.

Đã là loài biến dị thì con nào cũng xấu, cô không muốn làm xấu mắt mình rồi tự nhiên lại nổi da gà.
Nhưng mà sự tò mò này...!càng không muốn nhìn lại càng muốn nhìn.
Cô vẫn không nhịn được.
Cô vừa thò đầu ra, qua ánh sáng chiếu xuống từ cỗ máy bay, cô đã thấy cảnh không biết bao nhiêu cái đuôi bọ cạp quất tới.

Trong cái nhìn của cô, những chiếc móc đuôi phóng to như lưỡi hái tử thần khiến cô sợ hãi vội rụt đầu vào.
"Lục Dã, anh sắp bị đâm thành cái sàng rồi!"
Tất nhiên Lục Dã không bị đuôi bọ cạp đâm thành cái sàng.
Cô vừa lên tiếng thì những cái đuôi bọ cạp hung hăng kia giống như quả bóng xì hơi.

Chúng không chỉ không liều mạng đâm Lục Dã mà còn hoảng loạn rút lui, có mấy cái vô tình quấn vào nhau cũng không nghĩ đến việc gỡ ra, trái lại còn ra sức kéo nhau.
Vài tiếng cọt kẹt vang lên, mấy cái đuôi bọ cạp liên tục bị kéo đứt phăng.

Vài con bọ cạp cát mất đuôi nhanh chóng trở thành thức ăn cho đồng loại.
Chết tiệt!
Đám biến dị này cùng nhau hạ thấp trí thông minh để tha cho Lục Dã thật à? Chẳng lẽ chúng coi trọng cậu ta sao!?
Tần Kha gần như há hốc mồm nhìn cảnh này.

"Cậu đã làm gì với những con bọ cạp cát đó mà chúng lại tha cho cậu một cách thân thiện như vậy thế?"
Vừa vào Phi Dực số 3, Tần Kha đã nóng lòng hỏi.
Lục Dã nhìn màn hình hiển thị, bầy bọ cạp cát không tiếp tục đuổi theo chiếc máy bay màu bạc.

Cho đến khi Phi Dực số 3 rời khỏi khu vực này thì không còn nhìn thấy bóng dáng của chúng nữa.
Anh không trả lời câu hỏi của Tần Kha mà đưa tay về phía đối phương.
Tần Kha: "?"
Lục Dã: "Kẹo."
Tần Kha nhìn anh với ánh mắt rất kỳ quái.
Không lẽ cậu ta đúng là bị ký sinh rồi.
Nhưng nếu đúng là bị ký sinh thì máy dò trong Phi Dực số 3 đã kêu inh ỏi từ lâu rồi.

Mọi dữ liệu kết nối với lĩnh vực tinh thần của anh ta đang ở trạng thái bình thường.
"Năm trăm điểm, giá thị trường, không được nợ." Tần Kha cẩn thận móc một cây kẹo que từ trong túi quần ra ném cho Lục Dã.
Căn cứ thực hiện giao dịch bằng điểm chứ không phải tiền tệ của thời đại văn minh.
Kẹo cũng được bán trong căn cứ nhưng chỉ đảm bảo độ ngọt cơ bản.

Ở thời đại này, ai lại đổi điểm lấy những viên kẹo sặc sỡ của thời đại văn minh chứ? Căn cứ không làm mấy thứ hoa hòe hoa sói này.
Lý do để Tần Kha mang kẹo theo là vì một lần ra ngoài, anh ta đã tìm thấy một hộp kẹo que thời đại văn minh trong một khu vực bị phong tỏa.

Sau khi viện nghiên cứu thử nghiệm, hộp kẹo que kỳ diệu ấy không hề bị biến chất.

Viện nghiên cứu cũng không khám phá ra được thông tin hữu ích gì từ hộp kẹo que.

Vì thế cuối cùng, hộp kẹo que có đủ các hương vị này trở thành bộ sưu tập riêng của Tần Kha, anh ta coi nó như bảo bối, chính anh ta còn không nỡ ăn.
"Về sẽ chuyển cho cậu." Lục Dã nhận lấy, thấy hai chữ "Kỳ Kỳ" trên vỏ kẹo khiến anh nhướng mày.

Đúng là khéo quá, tên của nhóc con này là Phong Kỳ Kỳ,.
Tần Kha: "..."
Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt
Lục Dã nhìn hộp kẹo que với vẻ mặt dịu dàng, đúng là đáng sợ!
 
Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
Chương 43: Chương 43


Tần Kha lạnh lùng nhìn.
Giây tiếp theo, anh ta nhìn thấy một thứ trắng hếu thò ra từ túi Lục Dã.
Tần Kha: "!!!"
Tần Kha: "???"
Tần Kha: "..."
Lục Dã mở chiếc bàn nhỏ ra đặt Phong Kỳ Kỳ lên, sau đó anh đưa cho cô chiếc kẹo que đã xé vỏ, to bằng nửa cái đầu của cô: "Nếm thử đi."
Cuối cùng cũng được ăn thứ người ta ăn rồi.

QAQ
Phong Kỳ Kỳ không khách sáo nhận kẹo que, há miệng ngậm lấy, lần này cô học khôn rồi——chỉ ngậm không cắn, như vậy có thể ngậm mãi mà không bị rơi.
Thông minh quá!
Lục Dã hỏi: "Ngọt không?"
Phong Kỳ Kỳ ngậm kẹo, nói với giọng nghe không rõ: "Ngọt!"
Lục Dã ngẫm nghĩ vài giây, sau đó anh mới chịu nhìn về phía Tần Kha: "Số còn lại của cậu..."
"Đừng hòng! Không bán! Bao nhiêu cũng không bán!!!" Tần Kha khẽ xoa khuôn mặt đơ ra rồi chỉ vào thứ trên bàn: "Làm ơn giải thích đi, cậu mang về một...!cái đầu lâu biết nói???"
Vừa dứt lời, cơ thể Phong Kỳ Kỳ bỗng dưng bùng phát một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ, bao phủ lấy cơ thể cô trong nháy mắt.

Còn Phong Kỳ Kỳ đang ngậm kẹo que, miệng đầy vị ngọt thì chỉ cảm thấy một luồng nóng rực bỗng nổ tung trong đầu, ngay sau đó thì cô không biết gì nữa.
Lục Dã phản xạ điều kiện nắm lấy bộ xương trắng nhỏ trong ánh sáng xanh nhưng bị ánh sáng xanh đẩy ra.

Đồng thời, dường như anh cảm thấy xương sườn trong ngực có cảm giác phấn khích và vui sướng.
...!Là chuyện tốt ư?
Anh rút tay về rồi nhìn chằm chằm vào ánh sáng xanh.
Vài giây sau, ánh sáng xanh biến mất, bộ xương trắng nhỏ trên bàn không thấy đâu nữa, thay vào đó là một...!cô gái giống như búp bê.
Cô chống hai tay lên mép bàn, cố gắng giữ vững có thể.

Mu bàn tay trắng muốt vì bấu mạnh quá mà nổi lên những đường gân xanh nhạt.

Đường nét trên khuôn mặt tinh xảo đến mức dường như từng nét được vẽ bằng bút vẽ tỉ mỉ.

Đôi mi dày như lông quạ phủ xuống một đường cong khóe mắt lạnh lẽo.

Cô vô cảm nhìn hai người đàn ông đối diện, đôi mắt màu xanh đen không có bất kỳ cảm xúc nào.

Tần Kha lẩm bẩm: "Chắc chắn là do tôi hấp thụ quá nhiều nguồn năng lượng hạt nhân nên mới bị ảo giác."
"Kỳ Kỳ?" Giọng nói của Lục Dã nhẹ như gió thoảng, lướt qua tai cô gái.
Như thể một công tắc đã được tắt đi lại được bật lên, đôi mắt vô hồn của cô gái “sáng” bừng lên——
Phong Kỳ Kỳ choáng váng lắc đầu rồi khẽ chớp mắt, nhìn rõ Lục Dã đang ở ngay trước mặt, cô hoang mang hỏi: "Vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy?!"
Tần Kha véo mạnh vào mặt mình.
Ôi, đau quá.
Chết tiệt, không phải ảo giác.
Anh ta mở to mắt nhìn cô gái bỗng dưng biến từ một con búp bê băng giá thành một thiếu nữ hoạt bát, cảm thấy khả năng tiếp nhận của mình đã được nâng lên một tầm cao mới sau nhiều lần rèn luyện khác thường.
Lục Dã không có cảm xúc gì, dường như không hề ngạc nhiên khi bộ xương trắng nhỏ biến thành một cô gái, anh đang định giải thích với Phong Kỳ Kỳ.
"Khoan đã——!" Phong Kỳ Kỳ nhận ra tầm nhìn của mình không ổn nên vội vỗ một cái vào mặt.
Mềm mềm.
Đàn hồi.
???
Nhìn lại tay.
Vừa trắng lại vừa dài.
!!!
Phong Kỳ Kỳ ngây người.
Tôi không chỉ cao lên mà còn từ Bạch Cốt Tinh biến thành người lớn luôn rồi sao?
Tôi lại lại lại bỏ lỡ chuyện gì nữa vậy!?
"Xảy ra chuyện gì thế..." Cô ngơ ngác, vẻ mặt còn bối rối hơn cả hai người đàn ông đang chứng kiến toàn bộ quá trình.
 
Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
Chương 44: Chương 44


Ai đó nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì đi?
"Tôi nghĩ có lẽ là do viên kẹo đó." Lục Dã đưa cho cô vỏ kẹo đã bóc rồi liếc nhìn gương mặt cô.

Sau đó anh nhìn sang chỗ khác rồi nói với giọng đầy vẻ an ủi: "Cô xem có ấn tượng gì không?"
Phong Kỳ Kỳ lật qua lật lại xem hồi lâu rồi bỗng kêu lên: "Hình như viên kẹo này do tôi tự làm, tôi đã trộn một số thứ vào trong..."
Cô nhíu mày bối rối, nghĩ mãi cũng không nhớ ra mình đã thêm gì vào, chỉ nhớ là nếu không có gì bất ngờ thì đúng là viên kẹo do cô tự làm.
Càng nghĩ đầu càng trống rỗng, càng trống rỗng thì càng khó chịu, đến cả cơ thể cũng run rẩy theo.
"Không nhớ ra thì đừng nghĩ nữa." Nhìn ra sự khác thường của cô, Lục Dã giơ tay đặt lên đ ỉnh đầu cô rồi khẽ nói.
Cô gái ngước đôi mắt màu xanh đen ướt át như mắt nai lên.
Lục Dã đối diện với ánh mắt của cô.
Tần Kha u ám cắt ngang ánh mắt tình tứ của hai người đối diện để thể hiện sự tồn tại của mình: "Kẹo là sản phẩm của thời đại văn minh, cô nói kẹo là do cô tự làm, vậy thì cô..."
Nghe vậy, Phong Kỳ Kỳ chỉ cần không nghĩ nhiều cũng có thể hồi sinh đầy máu, cô phấn khích nói: "Oa, vậy chẳng phải là tôi đã chết hơn một trăm năm rồi sao?"

...!Đây có phải là chuyện đáng tự hào không nhỉ?
Tất nhiên là Phong Kỳ Kỳ tự hào rồi.
Cô đã chết hơn một trăm năm mà vẫn có thể trở thành Bạch Cốt Tinh rồi tỉnh lại.

Bây giờ lại từ Bạch Cốt Tinh biến thành người...
Tiên nữ Kỳ Kỳ lợi hại quá!!!
Là một người tiến hóa cấp A với giá trị tinh thần là 80%, Tần Kha không phải là kẻ ngốc.
Phong Kỳ Kỳ ăn một viên kẹo que anh ta mang đến, sau đó biến thành người ngay trước mặt anh ta, đó là sự thật mà anh ta tận mắt chứng kiến.

Vấn đề kẹo que không bị biến chất trong hàng trăm năm nay cũng đã có lời giải đáp.

Bởi vì kẹo que là do chính Phong Kỳ Kỳ làm, mà cô có thể sống lại từ một bộ xương trắng thì chắc chắn cô không thể là người bình thường.
Điều này thành một vòng khép kín.

Giả sử Phong Kỳ Kỳ không phải người bình thường nên kẹo que do cô tự làm mới có thể không bị biến chất trong hàng trăm năm.

Còn sau khi chết cô biến thành bộ xương trắng nhưng vì ăn kẹo que đặc biệt do chính mình làm nên đã sống lại.
Anh ta nghĩ được những điều này thì tất nhiên Lục Dã cũng có thể nghĩ đến.
Lục Dã liếc anh ta một cái.
Tần Kha: "..."
Anh ta chắc chắn một trăm phần trăm rằng, vừa nãy anh ta đã bị đe dọa!
Lục Dã đã dám để Phong Kỳ Kỳ xuất hiện trước mặt Tần Kha thì tức là anh tin rằng anh ta sẽ không báo cáo sự tồn tại của Phong Kỳ Kỳ với viện nghiên cứu nhưng điều đó chỉ giới hạn với trường hợp Phong Kỳ Kỳ là "vật biến dị nhỏ."
Thế nhưng bây giờ Phong Kỳ Kỳ rất có thể là người thời đại văn minh đã sống lại, hai trường hợp hoàn toàn khác nhau.

Nếu tin tức này bị lộ ra ngoài thì chắc chắn viện nghiên cứu sẽ không tha cho Phong Kỳ Kỳ.
Lục Dã nhẹ nhàng cụp mắt xuống.
Một lúc sau, anh lên tiếng hỏi: "Cậu muốn bao nhiêu điểm với số kẹo còn lại?"
Tần Kha buông tay đang giấu sau lưng ra rồi hừ một tiếng: "Tôi còn tưởng cậu muốn giết người diệt khẩu đấy."
"Thật hiếm thấy." Anh ta nhìn Phong Kỳ Kỳ vẫn đang đắm chìm trong tâm trạng tự hào vì mình đã chết hơn một trăm năm: "Hóa ra cậu cũng có người muốn bảo vệ thật lòng."
 
Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
Chương 45: Chương 45


Lục Dã không nói gì.

"Còn mười hai cái, giá trọn gói, một vạn.

" Tần Kha ra giá chém đẹp.

Mặc dù kẹo que là món đồ sưu tầm rất quý của anh ta nhưng đối với anh ta thì nó chỉ là kẹo bình thường, ăn vào cũng không thấy có tác dụng gì.

Có vẻ như chỉ khi viên kẹo nằm trong tay Phong Kỳ Kỳ thì nó có thể phát huy được tác dụng đặc biệt, hơn nữa đây vốn là kẹo của Phong Kỳ Kỳ, coi như là trả lại vật cho chủ sở hữu.

Lục Dã không do dự cũng không trả giá: "Được.

"
Tần Kha: "! "
Lỗ to rồi.

"Lục Dã, có gương không vậy?" Phong Kỳ Kỳ vẫn đắm chìm trong thế giới của mình, hoàn toàn phớt lờ hai người đàn ông, sau khi ngắm đủ cơ thể của mình, cô vẫn chưa biết mặt mũi mình trông như thế nào.

May mà lúc biến thành người trên người có quần áo, nếu không thì tiên nữ xinh đẹp tuyệt trần này sẽ bị nhìn hết sạch mất.

Lục Dã nhìn sang Tần Kha.

Tần Kha: "Không có.

"
Đàn ông nghiêm túc thì ai lại mang theo gương bên người.

Lần này, Phong Kỳ Kỳ mới nhìn rõ được mặt Tần Kha.

Cô nhìn một cái… rồi ồ lên một tiếng: "Không xấu mà.

"
Tần Kha: "?"
Phong Kỳ Kỳ nhìn anh rồi lại nhìn Lục Dã và nói với vẻ nghi ngờ: "Lục Dã nói anh xấu lắm.

"
Tần Kha: "???"
Lục Dã: "! "
Phong Kỳ Kỳ: "???"
Tần Kha đen mặt ngồi vào ghế lái, tỏ rõ không muốn để ý đến hai người họ nữa.

"Khoảng một tiếng nữa sẽ đến căn cứ.

" Lục Dã kéo Phong Kỳ Kỳ ngồi xuống rồi cúi xuống thắt dây an toàn cho cô: "Căn cứ có gương.

"
Anh thắt xong, định đứng dậy nhưng không được.

Một bàn tay nhỏ trắng nõn bóp chặt lấy eo anh.

"Anh đừng nhúc nhích.

" Phong Kỳ Kỳ nhìn chằm chằm vào mắt anh.

Cô muốn nhìn mình qua con ngươi của anh!

Khuôn mặt tinh xảo trắng như sứ của cô gái ở ngay trước mắt, có lẽ là do ăn kẹo nên hơi thở của cô cũng thoang thoảng vị ngọt ngào.

Tai người đàn ông như đỏ ửng lên, anh lặng lẽ nhìn sang chỗ khác rồi gỡ tay cô gái khỏi eo mình: "Kỳ Kỳ, ngồi ngay ngắn đi.

"
Vì nhóc con đã biến thành người bằng xương bằng thịt, lại còn có khả năng là người thời đại văn minh nên nếu vẫn gọi là “bộ xương nhỏ” thì không ổn.

"Lục Dã.

" Phong Kỳ Kỳ cau mày nói: "Tôi đã hơn một trăm tuổi rồi đấy.

"
Lục Dã: "?"
Phong Kỳ Kỳ nghiêm túc dạy dỗ anh với tư thế của người đi trước: "Theo thứ bậc và chênh lệch tuổi tác, anh phải gọi tôi là bà! Ừm, thôi, nghe bà không hay, hay gọi là bà nội đi! Không đúng không đúng, lớn hơn một trăm tuổi thì phải là cụ cố nội mới đúng.

"
Đôi mắt màu xanh đen trong veo khẽ chớp, cô nhìn anh với vẻ mong chờ, nhanh gọi đi nào.

Lục Dã hít sâu một hơi rồi cúi xuống bên tai cô nói: "Nhóc con, cô nghĩ hay đấy.

"
Phong Kỳ Kỳ tức giận giơ tay lên định dạy dỗ người đàn ông không biết tôn trọng người già này nhưng vừa mới giơ tay lên thì một dự cảm không lành chạy dọc khắp người.

Ngay sau đó, trước mắt Lục Dã tối sầm lại.

Anh từ từ cúi đầu nhìn xuống.

Bộ xương trắng nhỏ quen thuộc đang nằm giữa ghế ngồi, một tiếng rắc vang lên, đống xương tự động tách ra một cách vô hồn, chỉ còn lại xương tay nguyên vẹn đập bôm bốp vào ghế——
Dường như Lục Dã nghe thấy tiếng gào thét trong lòng cô ấy:
Khốn kiếp!
Biến thành người mà còn có thời hạn sao?

Người đàn ông đứng thẳng người dậy, quay lưng lại với bộ xương trắng nhỏ rồi khẽ nhún vai.
 
Back
Top Dưới