Ngôn Tình Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
646,532
0
0
AP1GczOEABbGzfLDQvGTfq3Bi509uxggnJZGiSCQSAN_tQBRleHVcMFMUcmUHuUY-KjlgGLMIJvJj_QbNpTPHDxC7agfjeWpZdm8qBj6XsAGjhU_DYj4nSoPkmlDtLvsEAPLtCXv6zoqclK4-PDC4TWQI3MW=w215-h322-s-no-gm

Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
Tác giả: Đường Hoàn Hoàn
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Thám Hiểm, Dị Năng, Hài Hước, Mạt Thế, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Vừa mở mắt ra Phong Kỳ Kỳ liền phát hiện mình đã trở thành một bộ xương sống. Tình cờ biết được bản thân có thể hấp thụ dinh dưỡng trong lòng đất để trưởng thành, mỗi ngày cô đều tự đào hố chôn mình.

Trong một ngày đẹp trời Phong Kỳ Kỳ đang tận hưởng giấc ngủ ngon, Lục Dã từ trên trời rơi xuống đập choáng cô tỉnh lại.

Xương sọ của cô! Đầu gối của cô!

Chờ một chút…

Cô cực khổ hấp thụ dinh dưỡng thân thể mới cao được 1m, sao đột nhiên cảm giác mình chỉ bằng bàn tay người đàn ông?

*

Lục Dã biết Phong Kỳ Kỳ cứu hắn, để báo đáp hắn liền dẫn cô về căn cứ.

Lục Dã đổi vật tư thành sữa bò đắt nhất cho cô uống, còn hắn thì uống dinh dưỡng tề đắng chát.

Phong Kỳ Kỳ hào phóng đem xương cốt của chính mình trộn lẫn với dinh dưỡng tề, ở trước mặt hắn khoe khoang: “Có phải ăn ngon hơn không?”

“…”

Lục Dã uống được một nửa bình dinh dưỡng tề nghe vậy đột nhiên rơi vào trầm mặc.

*

Gặp được yêu thú dị chủng quần cư, đội Thập Hoang gian nan chống đỡ. Phong Kỳ Kỳ thấy vậy liền đem xương cốt nửa người dưới của mình đưa cho mọi người, hào phóng nói: “Không cần khách khí, cứ dùng thoải mái.”

Lục Dã: …

Những người khác:?

Để cho bọn họ trợn mắt há hốc mồm chính là đám yêu thú biến dị kia lại sợ hãi bỏ chạy.

Thấy đội Thập Hoang bị thương, Phong Kỳ Kỳ liền hầm canh xương bồi bổ cho bọn họ ăn.

“…”

Đội Thập Hoang nhìn xương cốt trong nồi nổi bọt khí, lại nhìn Phong Kỳ Kỳ thiếu mất xương đùi, tất cả liền trầm mặc.

Phong Kỳ Kỳ:?

Lại dám ghét bỏ tay nghề nấu nướng của tôi?​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
  • Sau Khi Sống Lại, Nương Ta Lạnh Lòng Rồi
  • Vô Độ Nuông Chiều
  • Nữ Đồ Tể Cùng Tiểu Kiều Nương
  • Tái Sinh Lần Nữa Để Yêu Anh
  • LiveStream Mỹ Thực Trên Toàn Tinh Tế Để Nuôi Bé Con
  • Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 1: Chương 1


    Hẻm núi dưới lòng đất tràn ngập sương mù, xung quanh đều được bao phủ bởi vô số dây leo đẫm máu.

    Chúng quấn lấy nhau và vặn vẹo như một mảnh đại dương đẫm máu chậm rãi chuyển động.

    Đột nhiên, đám dây leo vặn vẹo nhanh hơn và lao về phía trước.

    Đó là một cái cây lớn màu xanh đậm, thân cây lồi ra khối u, phồng lên xẹp xuống đều đặn.

    Mỗi cành cây của nó mỏng nhẹ như một cây liễu, bay lượn tự do ở trên không trung như đang khiêu vũ.

    Dây leo đẫm máu lao tới và quấn quanh thân cây, các cành cây đều rũ xuống, đỉnh ngọn của những cành cây đột nhiên biến lớn, để lộ ra những chiếc răng nhỏ đâm dây leo.

    Những dây leo đẫm màu máu này dần dần khô héo và mục nát, những cành cây màu xanh đậm phát ra ánh sáng màu đỏ bị khối u trên thân cây hấp thụ, bằng mắt thường có thể thấy được càng lúc càng lớn, tiết ra một lượng lớn chất nhầy màu xanh đậm, và tách ra khỏi thân cây, rơi xuống mặt đất.

    Giây tiếp theo, một chiếc lưỡi dài phóng tới, nuốt chửng khối u chất dịch trên mặt đất vào trong bụng, chủ nhân của chiếc lưỡi là một con quái thú có cánh và gai xương ở trên lưng, đuôi tựa thép, hai chân đứng thẳng.

    Con quái thú chờ đợi khối u trên thân cây rơi xuống liền nuốt chửng, ăn no nên xong nó liền xoay người dọc theo vách đá rời đi.

    Mà cây lớn mất đi khối u, hóa thành chất nhầy dung nhập vào trong dây leo.

    Chỉ trong chốc lát, dây leo vốn hư thối đột nhiên khôi phục sức sống, một lần nữa di chuyển về phía trước.

    Lúc này, chúng nó bắt đầu càn quét xung quanh tựa như một đàn rắn hoảng loạn chạy trốn khắp nơi.

    Trong phút chốc, mặt đất nứt vỡ tạo thành những khe hở, một cỗ lực hút kinh khủng truyền tới, trong chốc lát đám dây leo đã bị hút vào trong khe hở, hoàn toàn biến mất.

    Các vết nứt khép lại, và mặt đất trở lại hình dáng ban đầu, tựa như đám dây leo chưa từng xuất hiện.

    Khu vực này trở nên yên tĩnh đến mức đáng sợ.

    Sau một hồi lâu, một bông hoa nhỏ màu hồng từ dưới mặt đất chui lên, nó lắc lư nhẹ nhàng và không ngừng cao lớn.

    Một bóng người nhỏ nhắn từ đỉnh đóa hoa rơi xuống mặt đất.

    Phong Kỳ Kỳ cúi đầu nhìn bản thân.

    Cạch

    Đầu rớt xuống lăn lóc lên trên mặt đất.

    Cô sợ ngây người.

    Sửng sốt vài giây cô mới phản ứng lại: “Đầu mình rớt rồi!”

    Sau một lúc, cô đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

    Bây giờ cô là một bộ xương sống.

    Cô ngơ ngác ngồi thẫn thờ một lúc mới chấp nhận sự thật này.

    Nhớ tới đầu của mình còn nằm trên mặt đất, cảm giác mới lạ này khiến cô rất tò mò, đưa tay sờ đầu lâu của mình, cảm giác còn rất tốt, hẳn là không quá xấu.

    Trong lòng an tâm một chút, cô đem đầu lâu lắp lại trên cổ mình.

    Lại thử cúi đầu xuống, may quá không rớt, vừa rồi hẳn là ở trong lòng đất hơi lâu cho nên mới như vậy.

    Cô bắt đầu di chuyển, chân tay và các hành động khác đều rất linh hoạt chẳng khác gì lúc cô còn sống.

    Chơi đùa một hồi, Phong Kỳ Kỳ liền bắt đầu suy nghĩ bản thân làm gì để sống sót, nhưng đầu óc cô trống rỗng và chỉ nhớ mình tên là Phong Kỳ Kỳ, và là một người phụ nữ xinh đẹp.

    Được rồi, cô thừa nhận câu cuối cùng là do cô tự biên tự diễn.

    Có lẽ vì chết quá lâu, toàn thân đã biến thành xương trắng, nên không còn nhớ nổi chuyện trước kia nữa.
    Cô thong thả bỏ ký ức đã mất ra sau đầu, bị chiếc xương sườn lóe sáng trước ngực hấp dẫn sự chú ý.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 2: Chương 2


    Cô cẩn thận quan sát, mỗi lần ánh sáng đỏ nhấp nháy một cái, một sợi dây đằng mơ hồ sẽ hiện lên, cho tới khi ánh sáng đỏ không còn lóe sáng nữa.

    Đã tiêu hóa xong.

    Trong đầu cô hiện lên suy nghĩ như vậy.

    Xương cốt trên người cô trở nên trắng hơn một độ, chạm vào sẽ cảm thấy trơn trượt.

    Không ngờ còn mang hiệu quả làm đẹp.

    Cô chọc chỗ này một cái, gõ chỗ kia một cái, nghe âm thanh lảnh lót như tiếng nhạc vang lên từ xương cốt của mình.

    Ừm… rảnh rỗi không có việc gì có thể đánh một khúc nhạc để nghe.

    Phong Kỳ Kỳ phủi sạch bùn đất trên xương cốt, đứng lên, nâng cao hai chân rồi hạ xuống.

    Có chút không thích hợp.

    Thứ nhất: Khoảng cách từ tầm mắt của cô tới mặt đất có hơi thấp.

    Thứ hai: Đa số xương đùi đều mỏng manh như xiên tre, đặc biệt là nó còn ngắn tới mức làm người ta tức giận.

    Cô có dự cảm không lành.

    … Đợi đã, không phải cô là một tên lùn đó chứ?
    Phong Kỳ Kỳ lần nữa nằm xuống mặt đất, theo bản năng kéo tay phải khỏi vai mình.

    Quả nhiên, cô là Bạch Cốt Tinh, xương cốt có thể tùy ý tách rời.

    Cô thật thông minh.

    Năm chiếc xương ngón tay linh hoạt di chuyển trên mặt đất, chạy tới đỉnh đầu vẽ một dấu, lại chạy xuống bàn chân vẽ một dấu nữa.

    Tay phải hoàn thành nhiệm vụ tự động quay về bả vai, Phong Kỳ Kỳ hoạt động hai cái, cảm thấy không sao mới đứng lên quan sát, trừng to đôi mắt nhìn chiều dài được vẽ trên mặt đất.

    “! ”
    A, chắc chắn là đôi mắt của cô có vấn đề rồi.

    Cô bẻ một đoạn xương tay của mình, chiếc xương này dài khoảng 5cm, tạm xem nó như một cây thước vậy.

    Cuối cùng, cô đã có nhận thức về chiều cao hiện tại của mình.

    …80cm.

    Bộ xương trắng lùn thấp im lặng thật lâu, cuối cùng cô chỉ đành lấy xương tay về, ngẩng đầu nhìn xung quanh, sương mù dày đặc khắp nơi làm hạn chế tầm nhìn của cô, trong không khí tràn ngập mùi hôi thối khó chịu, cô nhận ra nơi này không phù hợp để mình sinh sống, cần phải tìm chỗ nào đó để phơi nắng.

    Bổ sung canxi sẽ giúp cô cao lên!
    Trước mặt cô có hai con đường trái và phải, cô quyết định chọn bên trái, lúc này đóa hoa nhỏ màu hồng phấn trên đỉnh đầu đột nhiên truyền lại tín hiệu cho cô, cô có thể hiểu được ý nó muốn nói: Bên phải.

    Cô vuốt nhẹ hoa nhỏ, thứ này mọc trực tiếp từ đỉnh đầu cô, giống như tóc vậy, Phong Kỳ Kỳ chỉ cần suy nghĩ, trên đầu lại có thêm hai đóa hoa nhỏ màu hồng phấn giống nhau.

    Bộ xương trắng bắt đầu hứng thú, vui vẻ làm cái đầu của mình mọc đầy hoa nhỏ, tạo thành vòng hoa tự nhiên, không cần nhìn cũng biết bản thân cô lúc này xinh đẹp cỡ nào.

    Đợi “tạo hình” xong, cô đi về phía bên phải, đi rồi hai bước thì dừng lại, nhìn chăm chú vào cái hố mình mới đứng lên, đột nhiên nhớ lại: Nếu đây là nấm mồ chôn cô, vậy có khi nào sẽ có vật bồi táng theo không?
    Dù sao đây cũng là mồ của cô, đào hay không đều được.

    Phong Kỳ Kỳ nhanh nhẹn ra tay, nhưng qua vài phút, ngoại trừ đào ra một món đồ rõ ràng đã hư thối, không còn thứ gì khác.

    Ngay khi cô đang định dừng tay lại thì “bộp” một tiếng, xương ngón tay của cô chạm vào một vật c ứng.

    “!” Không ngờ lại có thật.

    Phong Kỳ Kỳ tăng tốc, cô nhanh chóng đào được một hộp gỗ, trên bề mặt có dấu hiệu bị cháy và ăn mòn nhưng tổng thể vẫn còn nguyên vẹn.

    Vì cẩn thận, cô lấy một mẩu xương sườn cạy nắp hộp, lỡ như trong đó có con sâu to đáng sợ nào đó nhảy phốc lên mặt, làm bẩn khuôn mặt xinh đẹp của cô thì sao.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 3: Chương 3


    Được rồi, không có gì.
    Phong Kỳ Kỳ lặng lẽ nhét xương sườn lại.
    Trong hộp gỗ có khá nhiều bùn tràn vào, tỏa ra mùi hôi thối khó chịu, cô úp ngay chiếc hộp xuống đất, tất cả đồ bên trong cũng rơi ra.
    Một con dao găm đã rỉ, một chiếc găng tay không dùng được.

    Một khẩu súng lục và vài tấm ảnh rách nát loang lổ không thể nhìn rõ mặt người, còn có một cái móc chìa khóa cỡ lòng bàn tay treo hình con mèo con ngốc nghếch.
    Mặt sau của hình mèo con có chữ, cô ghé sát vào nhìn thì nhận ra đó là hai chữ "Kỳ Kỳ."
    Lần này cô chắc chắn, đây là đồ chôn cùng cô.
    Mặc dù con dao găm và khẩu súng đã không dùng được nữa nhưng cô vẫn nhét chúng vào bụng, có xương sườn chặn lại sẽ không bị rơi ra.
    Cô bỏ những bức ảnh loang lổ đó vào hộp rồi chôn lại vào hố.

    Vì chiếc hộp quá lớn, cô không nhét vừa vào bụng.
    Làm xong những việc này, Phong Kỳ Kỳ thoải mái lên đường.

    Cô đi không biết bao lâu, tầm nhìn mới trở nên rộng rãi sáng sủa.
    Sương mù gần như tan hết, ánh nắng lặng lẽ chiếu xuống, hai bên là vách đá cao ngất nối với bầu trời xanh thẳm, càng làm tôn lên sự nhỏ bé của cô.
    Cô cảm thấy khả năng trèo lên là bằng không.
    Nói nhiều chỉ thêm đau lòng.
    Do đôi chân ngắn ngủn mà đi trên đường cô đã tự ngã không biết bao nhiêu lần, tự nhiên dày vò mình thành bộ xương đen nhỏ.
    Đằng trước có một cái hồ nhỏ tự nhiên màu xanh ngọc đầy nước, bao quanh ven hồ là hoa cỏ xanh ngát, chúng cao khoảng một mét.

    Những bông hoa màu trắng tươi mát đang nở rộ, cánh hoa đong đưa về phía Phong Kỳ Kỳ như thể đang chào đón cô.
    Những bông hoa nhỏ màu hồng phấn đong đưa, toát lên sự vui vẻ.
    Phong Kỳ Kỳ quyết định ở lại đây, có nước có hoa còn có ánh nắng chiếu xuống, đúng là nơi tuyệt vời để phát triển cơ thể.
    Cô lấy đồ được chôn cùng trong bụng ra đặt trên đất, không thể chịu nổi cơ thể bẩn thỉu, cô vui vẻ nhảy xuống hồ.
    Nhảy vào xong cô mới nhớ ra bây giờ mình là Bạch Cốt Tinh, liệu có chìm xuống không nhỉ!?
    Nhưng không!
    Bộ xương trắng nhỏ nhập nước nhẹ nhàng, tự lực nổi lên mặt hồ.

    Cô làm quen một một lúc rồi không cần ai chỉ cũng tự học được cách đạp nước.
    Đang chơi vui vẻ, cô bỗng dưng thấy những bông hoa trắng bên bờ hồ rủ cánh hoa xuống chạm vào mặt nước, khắp mặt nước nổi lên ánh huỳnh quang màu xanh ngọc.

    Sau đó, tất cả ánh huỳnh quang này tràn về phía cô.
    ?
    Chỉ trong lúc ngẩn người, ánh huỳnh quang màu xanh ngọc đã bao bọc lấy bộ xương trắng nhỏ nhắn.
    Thoải mái quá, xương cốt trở nên ấm áp, cô đang hấp thụ những ánh huỳnh quang màu xanh ngọc này.
    Phong Kỳ Kỳ tò mò nhìn ánh huỳnh quang quấn quanh trên xương, chẳng lẽ những bông hoa trắng chủ động cung cấp chất dinh dưỡng cho cô sao?
    Đợi đến khi ánh huỳnh quang biến mất, xương của cô lại trắng hơn một chút nhưng nhìn lại những bông hoa trắng trên bờ thì đóa nào cũng cụp xuống, không còn tươi tắn như trước.
    Phong Kỳ Kỳ chắc chắn về suy đoán của mình.
    Kỳ lạ quá, tại sao chúng lại chủ động cung cấp chất dinh dưỡng cho cô?
    "Vì thích tôi sao?"
    Cô đến gần một bông hoa trắng, khi cô đến gần, từ phần cánh đến phần thân của bông hoa trắng đang run rẩy.
    Đúng là vì thích cô thật.
    "Cảm ơn nhé." Cô giơ bàn tay xương nhỏ ra sờ hoa trắng: "Tôi cũng rất thích các bạn."
    Bông hoa trắng càng rung dữ dội hơn.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 4: Chương 4


    Phấn khích đến thế à.
    Phong Kỳ Kỳ hơi ngượng ngùng.
    Không ngờ rằng cô trở thành Bạch Cốt Tinh mà vẫn có thể hoa gặp hoa nở.
    Hình như trước đây cô đúng là không được yêu thích lắm.
    Ý nghĩ này chỉ thoáng xuất hiện rồi biến mất.
    Phong Kỳ Kỳ giao lưu hữu nghị với những bông hoa trắng xong thì bắt đầu rửa sạch từng mảnh xương, ở những kẽ xương khó rửa, cô tách chúng ra để rửa.
    Lúc này mà có một chiếc bàn chải thì tốt rồi.
    Rửa mãi rửa mãi, bỗng nhiên dưới đáy hồ có thứ gì đó làm cô hoa mắt, vì tò mò, cô vươn người chìm xuống.
    Cảnh tượng dưới đáy hồ nằm ngoài dự đoán của Phong Kỳ Kỳ.
    Cô nhìn thấy vô số bộ xương trắng xếp chồng lên nhau, phủ kín cả đáy hồ.

    Nhìn hình dạng hộp sọ thì có thể thấy đó toàn là xương người.

    Cô muốn đào một khoảng đất trống cũng không được vì quá nhiều xương.
    Cô không thể làm gì khác bèn đứng trên một đống xương, cẩn thận tránh hộp sọ.
    Cô lặng lẽ nhìn chúng nó vài giây, bộ xương trắng nhỏ giơ móng vuốt xương ngắn ngủn lên, chào hỏi vui vẻ: "Chào mọi người, lần đầu gặp mặt, tôi tên là Phong Kỳ Kỳ."
    Cô có thể trở thành Bạch Cốt Tinh rồi sống lại, biết đâu sau này chúng nó cũng sẽ sống lại như cô.

    Bây giờ làm quen trước, giữ mối quan hệ tốt thì sau này mới dễ chung sống.
    Chỉ là...
    Tất cả chúng nó cũng là bộ xương trắng nhưng tại sao chúng lại cao hơn cô, to hơn cô, lớn hơn cô!
    Chỉ là họ đã lẫn vào nhau rồi, quá thảm.
    Thế là sau đó, Phong Kỳ Kỳ đã dành một tháng ở lại đây để dọn sạch những đồng bọn xương trắng dưới đáy hồ và ghép chúng lại với nhau.

    Như vậy, khi chúng nó tỉnh lại sẽ không bị hoảng loạn đi tìm xương khắp nơi.
    Cô còn tặng cho mỗi người một bông hoa nhỏ trắng nõn do cô tự sinh ra, coi như là quà ra mắt.

    Đúng là quá hiểu lòng người!
    Đồng bọn cuối cùng mãi không tìm thấy đầu, Phong Kỳ Kỳ nhìn thấy không ổn bèn tìm ngay một hòn đá, dùng con dao găm chôn cùng đã rỉ để đập ra một cái đầu miễn cưỡng có thể gọi là hộp sọ.
    Phải nói rằng, chất lượng của con dao găm này rất tốt, bị gỉ cũng không làm mất đi độ sắc bén của nó, còn dùng tốt hơn xương của cô.
    Đặt cái đầu đá lên cổ của đồng bọn cuối cùng xong, Phong Kỳ Kỳ mới thấy ổn.

    Cô vỗ nhẹ vào xương sườn của người này rồi gọi người này theo số thứ tự mà cô đặt: "861, đừng chê kỹ thuật điêu khắc của tôi nhé, dù sao thì tôi cũng mới làm lần đầu."
    Nhìn đám đồng bọn xương trắng đang ngồi xếp thành ba vòng quanh bờ hồ, cô làm xong việc lớn thì đứng ở chính giữa rồi hăm hở nói: "Mong chờ các bạn tỉnh lại nhé."
    Cảnh tượng đó chỉ cần tưởng tượng thôi cũng thấy hoành tráng.
    Phong Kỳ Kỳ quay trở lại bờ với cảm giác thành tựu to lớn.

    Cô không nhìn thấy những bộ xương im lìm dưới đáy hồ lần đầu tiên có phản ứng - cơ thể chúng nó tỏa ra ánh huỳnh quang nhạt màu.
    Bộ xương trắng nhỏ lên bờ mặc bộ quần áo tí hon tự chế - một chiếc lá lớn, khoét một lỗ ở giữa để chui đầu vào, chiếc lá có thể che hết cơ thể cô.
    Là một cô gái bộ xương trắng đẹp đẽ, tuyệt đối không thể khỏa thân chạy lung tung được!
    Để tìm được chiếc lá có thể mặc, cô đã mất không ít công sức.
    Những chiếc lá của đám hoa trắng bên bờ hồ quá mỏng manh, không thể dùng được, Phong Kỳ Kỳ đành phải lấy nơi ở hiện tại làm trung tâm, mở rộng phạm vi tìm kiếm ra bên ngoài.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 5: Chương 5


    Trong quá trình đó, cô tính được khoảng cách từ trung tâm ra ngoài khoảng năm cây số thì sẽ bị sương mù bao phủ, mà phần lớn thực vật trong sương mù bị biến dị, có tính công kích và ăn mòn mạnh, rất nguy hiểm.
    Cô còn nhặt được một chiếc ba lô cũ nát, bên cạnh là nửa bộ xương người đen ngòm.

    Trong ba lô không có công cụ gì hữu dụng nhưng có một cuốn sổ tay, giấy đã gần như mục nát hết, may mà có vài trang còn cố gắng “sống sót”.

    Nội dung chữ viết trên đó rời rạc, sau khi cô cố gắng phán đoán thì rút ra được một vài tin tức.
    Một: Thế giới loài người đã bước vào thời kỳ tận thế.
    Hai: Tốc độ tiến hóa của loài biến dị ngày càng nhanh, con người ngày càng khó sinh tồn.
    Loài biến dị chắc hẳn là những sinh vật biến dị mà cô đã gặp.
    Phong Kỳ Kỳ đã từng bị nuốt chửng bởi những loại cây trông giống nấm, bởi đám dây leo màu máu lúc nhúc, bởi những bụi hoa cao hơn cây...!Nhưng khi chúng nuốt cô, chưa được bao lâu thì lại run rẩy nhả cô ra.
    Nghĩ đi nghĩ lại thì lời giải thích duy nhất là: Có lẽ chúng thấy cô không ngon.
    ...!Bị chê rồi.

    Ngoài những loại thực vật biến dị đó, Phong Kỳ Kỳ còn vài lần gặp phải động vật thuộc loài biến dị, trông con nào cũng xấu xí đáng sợ.
    Có lần vận may không tốt, cô đã chạm trán trực tiếp với một loài biến dị xấu xí khổng lồ có sáu chân ở bụng, bốn mắt trên đỉnh đầu và cả người đầy mụn mủ.

    Chất nhờn của nó rơi xuống đất thì kêu xì xì rồi ăn mòn tạo ra mấy cái hố.
    Nếu như nhỏ lên xương...
    Nghĩ đến cảnh xương của mình toàn là hố thì Phong Kỳ Kỳ cảm thấy xương cốt của mình không ổn rồi.
    Bốn đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chặp vào Phong Kỳ Kỳ, đầy vẻ ngang ngược và hung tàn.
    Liếc nhìn đôi chân ngắn nhỏ của mình, rồi lại liếc nhìn hình thể của đối phương, bộ xương trắng nhỏ còn chưa kịp nghĩ xem nên chạy trước hay đào hố chui xuống ngay thì con vật biến dị xấu xí kia đã động đậy.
    Nó, nó quay người chạy thật nhanh!
    Phong Kỳ Kỳ: "???"
    Cô ngây người đứng tại chỗ, nhớ lại ánh mắt của con vật biến dị kia thì hiểu ra ngay.
    Giống như những loại thực vật biến dị ăn cô, nó đang chê cô đấy!
    Còn chưa ăn đã chê rồi, ít nhất cũng phải nếm thử hương vị chứ!

    Phong Kỳ Kỳ bị đả kích nặng nề.
    Cô buồn bã trở về nhà ôm một bông hoa trắng tủi thân kể lể, bông hoa trắng không ngừng run rẩy.
    Nhận ra nó đang an ủi mình, bộ xương trắng nhỏ như được tiêm đầy máu sống lại, dù sao thì hoa trong nhà cũng không chê cô.
    ...
    Phong Kỳ Kỳ mặc xong quần áo lá, dựa vào diện tích mà ánh nắng chiếu xuống để suy đoán thì giờ có lẽ là trưa, cô nên ăn cơm rồi.
    Bữa cơm này là một bữa cơm bình thường.
    Cô tìm được một loại quả màu đỏ tươi, ăn vào có vị ngọt giống như dâu tây.
    Đừng hỏi tại sao cô có thể nếm được mùi vị mà phải hỏi năng lực đặc biệt của Bạch Cốt Tinh.
    Cô không hề đói nhưng để có thể trở thành Bạch Cốt Tinh còn sống, kiếp trước còn là người, bây giờ tính là nửa người nên vẫn phải tuân theo lối sống của con người.
    Cơm, phải ăn.
    Canxi, phải bổ sung.
    Tắm, phải tắm.
    Ngủ, phải ngủ.
    Phải làm bốn điều này mới có thể cao lên được.
    Cô đổ những quả đỏ tươi hái từ hôm qua vào một cái bát đá, còn một cái bát đá khác đựng "canh" - nước trong hồ.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 6: Chương 6


    Phong Kỳ Kỳ bắt đầu bữa trưa của mình.

    Ăn xong, cô đứng dậy nhặt những quả rơi vung vãi từ "bụng" mình ra vào bát để bữa sau ăn tiếp.

    Phẩm chất tốt đẹp của loài người: Tái chế không lãng phí.

    Ăn no uống đủ thì đến lúc tắm nắng ngủ trưa rồi.

    Trong thời gian này, nhờ kiên trì tắm nắng, hấp thụ năng lượng, chạy bộ, nhảy ếch, kéo giãn các kiểu thì cuối cùng cô cũng cao lên một mét.

    Đúng là không uổng công cô vất vả.

    Cô tìm nơi có thời gian nắng chiếu lâu nhất, đào một cái hố ngay đó rồi nằm xuống rồi phủ một lớp đất lên mình: vừa có thể tắm nắng bổ sung canxi, vừa không bị đen da, còn có thể hấp thụ năng lượng trong đất.

    Lần đầu tiên tắm nắng cô không phủ đất, xương bị đen đi một tông.

    Những lần tắm nắng sau cô luôn phủ đất lên nên không bị đen nữa mà còn trắng hơn chút.

    Tầm quan trọng của việc chống nắng vật lý đấy!
    Hôm nay nắng không quá gắt, cô nghĩ ngợi rồi quyết định để lộ đầu ra ngoài cho những bông hoa hồng nhạt trên đầu cũng được tắm nắng, tiến hành quang hợp.

    Nhắm mắt lại.

    Ngủ trưa.

    Không biết ngủ được bao lâu, Phong Kỳ Kỳ đang ngủ ngon lành thì thoáng thấy người mình rung lắc dữ dội, trong đầu liên tục vang lên tiếng ong ong.

    Cô gắng gượng mở mắt ra thì chỉ thấy tầm nhìn của mình rất kỳ lạ, hình ảnh trước mắt xoay tròn liên tục, cô tỉnh táo lại trong nháy mắt.

    Cùng lúc đó, cô nhận ra mình đang bay lên, xoay tròn giữa không trung.

    ! ???
    Tôi chỉ nằm trong hố ngủ một giấc, đã xảy ra chuyện gì vậy?!
    Trong nháy mắt đó, Phong Kỳ Kỳ nhìn thấy những chiếc xương của mình bay tứ tung khắp nơi, còn có một khúc xương nhỏ ở đầu gối bay vèo qua trước mắt cô.

    Còn nơi cô nằm ngủ thoải mái để bổ sung canxi kia đã bị một vật hình người lấp kín!
    Xương của tôi!!!
    Một tiếng “tõm” vang lên, Phong Kỳ Kỳ rơi xuống nước.

    Cho đến khi đập vào đáy hồ, đụng đổ mấy đồng bọn của mình thì cuối cùng cô cũng hiểu ra…
    Có người từ trên trời rơi xuống đập mình tan thành từng mảnh rồi!!!
    Cái đầu đang choáng váng, xoay vòng vòng rồi bay vào trong nước!
    Anh, anh chờ đó cho tôi!
    Dưới đáy hồ, một cái đầu tròn vo đứng trên nắp sọ của một đồng bọn, tức giận nhảy dựng lên.

    Nhảy vài cái mà suýt nữa rơi khỏi đầu đồng đội, Phong Kỳ Kỳ đành bình tĩnh dừng lại.

    Nhưng không thể bình tĩnh được.

    Bực quá!
    Tự nhiên cô bị đập tan thành từng mảnh rồi này, nếu không phải đầu cứng thì hộp sọ cũng sẽ bay mất.

    Cô càng nghĩ càng bực.

    Khi phát hiện mình chỉ còn lại mỗi cái đầu mà còn không nổi lên mặt nước được, cô càng bực hơn.

    Nghĩ đến người đàn ông đã đập cô tan tành, Phong Kỳ Kỳ tức giận nghiến răng.

    —Khi đầu quay trong không trung, cô đã nhìn thấy tên kia có tóc ngắn, mặc đồ đen, đúng là đàn ông.

    Tốt nhất thì trông anh đẹp trai chút.

    Cô nghiến răng nghiến lợi nghĩ, phải rời khỏi đáy hồ trước đã.

    Phong Kỳ Kỳ bắt đầu triệu hồi những khúc xương khác của mình, tuy nhiên! cô không cảm nhận được đám xương của mình nữa rồi!
    ???
    Tỉnh dậy lâu như vậy, cô chưa bao giờ bị tan thành từng mảnh.

    Lần đầu tiên gặp phải tình huống này, bộ xương trắng nhỏ hơi hoảng hốt.

    Có phải vì tan vụn quá nên không cảm nhận được không!?
    Vậy thì sau này cô phải ở lại đây sao?
    Đừng mà!!!
    Trên bờ, xương bàn tay bị đè chặt dưới cục đá rung lên, phải mất rất nhiều sức mới thoát ra được.

    Năm ngón tay nhỏ rơi trên mặt đất tụ lại ghép thành một bàn tay hoàn chỉnh, những khúc xương còn lại nhảy nhót chạy tới, cuối cùng chúng cũng ghép được gần nửa thân, tứ chi cũng coi như hoàn chỉnh.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 7: Chương 7


    Phong Kỳ Kỳ dưới đáy hồ không cam lòng tiếp tục triệu hồi xương, dù không cảm nhận được cũng không thể từ bỏ, đồng thời cô lăn dọc đáy hồ, biết đâu có thể gần đám xương hơn, như vậy là có thể cảm nhận được.
    Lăn đi lăn lại, cô nghe thấy tiếng gì rơi bõm vào nước.
    Đôi mắt cô mở to.
    Oa!
    Đám xương của cô đến đón cô rồi.
    Phong Kỳ Kỳ cảm động đến nỗi mắt mờ đi.
    Cuối cùng cũng gặp lại được cơ thể, bộ xương trắng nhỏ vội vàng lên bờ kiểm tra qua một cái thì thấy thiếu hơn hai mươi khúc xương, còn những khúc xương còn lại…
    Phong Kỳ Kỳ nhìn sang người đàn ông vẫn không hề nhúc nhích kia với ánh mắt u oán.
    ...!Tất cả chúng đã bị cơ thể người đàn ông đè chặt nên không chui ra được.
    Đáng ghét!
    Thật quá đáng!
    Phong Kỳ Kỳ vội vàng đi đến, cô nắm chặt tay suy nghĩ xem có nên đấm anh vài cái không.
    Nhưng mà...!hình như anh đã chết rồi.
    Phong Kỳ Kỳ siết nắm đấm rồi lúng túng đứng im tại chỗ.

    Một cơn gió thổi qua xương sườn của cô, ngực lạnh ngắt.
    Đúng rồi, rơi từ trên cao như vậy thì sao mà sống nổi?
    Cô giống như một quả bóng bay bị chọc thủng, trong nháy mắt xẹp lép.
    Phong Kỳ Kỳ đưa móng vuốt xương về phía không khí vài cái, cuối cùng cũng thấy ngực không còn lạnh như vậy nữa.
    Người này núp úp sấp, nửa người trên mặc áo khoác đen, phần da hở ra chằng chịt những vết thương mới, không phải bị thương khi rơi xuống mà là đã có từ trước khi rơi xuống.
    Nhìn xuống phần dưới, anh mặc chiếc quần tác chiến bó sát, trông đôi chân rất...!dài.
    Phong Kỳ Kỳ so sánh trong vô thức rồi đau lòng nhận ra, chỉ riêng đôi chân của người này đã cao hơn cả bộ xương của cô.
    "..."
    Chân dài thì có gì hay ho.
    "Anh còn sống không?" Cô chọc vào người đàn ông.
    Mặc dù cô cho rằng đối phương đã chết nhưng vẫn phải nói vài lời.
    Đối phương không có phản ứng gì.
    Xương ngón tay chọc vào thì cảm giác được mềm nhũn, điều đó có nghĩa là gần như xương trong cơ thể anh đã bị gãy hết.
    Haizz.

    Phong Kỳ Kỳ không hiểu sao lại cảm thấy hơi thương xót.

    Anh đập cô thành từng mảnh nhưng chính anh cũng chẳng khác gì, rơi xuống nát bấy xương.

    Đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.
    "Yên tâm, dù tôi rất tức giận vì anh đập nát tôi nhưng chuyện nào ra chuyện đó, tôi sẽ chôn cất anh."
    Trước tiên, cô phải lấy lại những mảnh xương bị anh đè lên.
    Phong Kỳ Kỳ lấy hết sức chín trâu hai hổ, vừa kéo vừa đẩy, cuối cùng cũng lật được cái xác nặng trịch của người đàn ông ra, để lộ chiếc "giường" của cô bị anh đè bên dưới.
    Đúng là đám xương bị mắc kẹt bên trong, chúng được tự do thì vội vã háo hức trở về vị trí cũ.
    Nhưng vẫn còn thiếu một cái xương sườn.
    Phong Kỳ Kỳ đào đất nhưng bên trong rất sạch sẽ, không còn cái xương nào nữa.
    Bỗng dưng nhớ ra điều gì đó, cô đi sang nhìn người đàn ông.
    Khuôn mặt anh bị bùn đất che kín nhưng dù vậy cũng không giấu được dáng mũi cao thẳng.

    Từ trước đến nay những người có sống mũi cao thường không quá xấu, cô không khỏi suy nghĩ lan man một lúc.
    Áo khoác mở phanh ra để lộ chiếc áo lót màu xám bên trong, Phong Kỳ Kỳ nhìn đến ngực anh.
    Một khúc xương cắm sâu vào ngực, một đoạn nhỏ lồi ra ngoài đang khẽ run, không phải là cái xương sườn mà cô đang thiếu sao.
    Không lẽ cái chết của anh cũng có một phần do xương sườn của cô đấy chứ?
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 8: Chương 8


    "Không phải lỗi của tôi, là tự anh đập xuống nên mới bị đâm vào.

    "
    Phong Kỳ Kỳ lẩm bẩm, ngón út tay phải nắm lấy đoạn xương sườn đó định rút nó ra.

    Một giây sau, bỗng dưng có một sự thay đổi kỳ lạ xảy ra.

    Đoạn xương sườn lồi ra ngoài lóe lên ánh sáng đỏ rực, ngay sau đó máu dính trên người người đàn ông và máu thấm vào lòng đất đã bị xương sườn hút sạch.

    Sau đó, nó chui ngay vào ngực người đàn ông.

    Nhanh đến mức Phong Kỳ Kỳ thậm chí còn không bắt kịp.

    "???"
    "!!!"
    Xương sườn của tôi phản bội tôi rồi!
    Cô ngơ ngác kéo áo lót màu xám ra, ngực người đàn ông nhẵn nhụi, làn da trắng trẻo săn chắc, không hề có một vết thương nào.

    Cảm giác dưới đầu ngón tay trơn trượt, cô vô thức ngoáy ngoáy thì phát hiện ngực anh lại phập phồng.

    Phong Kỳ Kỳ không nhịn được mà chọc anh.

    Người đàn ông đang im lặng bỗng phát ra một tiếng rên đau đớn làm Phong Kỳ Kỳ sợ đến mức vội vã rụt tay lại, sợ làm mất hơi thở vừa trở lại của anh.

    Khoan đã, cô bỗng dưng nhận ra: Xương sườn chạy vào cơ thể anh cứu anh, như vậy chẳng phải cô không có cách nào lấy lại được nó sao?!
    Cô cúi đầu nhìn phần thân trên của mình, nhìn rất lâu thì thấy chỗ thiếu một cái xương sườn trông rất chướng mắt.

    Cô muốn khóc.

    Cô bị đập nát thành từng mảnh thì thôi, dù sao đối phương cũng phải chịu hậu quả tương tự.

    Nhưng tại sao anh còn muốn cướp một cái xương sườn của cô.

    Đến cùng thì anh có thù lớn gì với xương của tôi vậy?
    Phong Kỳ Kỳ trừng mắt nhìn bộ ng ực đang phập phồng của người đàn ông, rất muốn móc xương sườn của cô ra.

    Nhưng bây giờ anh còn sống là sự thật không thể chối cãi, nếu móc xương sườn ra thì đồng nghĩa với việc giết anh lần nữa.

    Tôi là Bạch Cốt Tinh lương thiện!
    Tôi là tiên nữ nhỏ xinh đẹp tuyệt vời!
    Một phút sau, bộ xương trắng nhỏ tự thôi miên mình xong, cô bình tĩnh xé một mảnh áo lót của người đàn ông rồi chạy đến bên hồ làm ướt, vắt khô rồi quay lại lau mặt cho người đàn ông.

    Cô muốn xem mặt mộc của anh có đẹp không.

    Nếu đẹp thì trong lòng cô sẽ bình tĩnh hơn chút.

    Cô chạy qua chạy lại mấy lần, cuối cùng mặt người đàn ông cũng sạch sẽ.

    "Nếu chấm trên thang điểm 10 thì cũng coi như được 9 điểm, trừ 1 điểm vì cái sẹo kia.

    "
    Từ khóe mắt phải đến thái dương của người đàn ông có một vết sẹo trông rất dữ tợn, khiến cho ngũ quan tuấn tú trắng trẻo của anh lạnh lùng hơn nhưng vẫn siêu đẹp.

    Cô cọ hai ngón út vào nhau.

    Ngắm nghía thêm vài giây, Phong Kỳ Kỳ thích thú mọc ra hai bông hoa màu hồng nhạt, cô kẹp vào tai anh một bông.

    "Như vậy là có thể chấm 10 điểm rồi.

    "
    Vừa dứt lời, người đàn ông lại phát ra một tiếng thở ngắn đầy đau đớn, cơ thể bắt đầu co giật không ngừng mà mỗi lần co giật, hơi thở sẽ ngừng lại trong chốc lát.

    ! Luôn có cảm giác anh sẽ chết thêm lần nữa.

    Anh sẽ không bắt cô phải cung cấp thêm vài cái xương sườn chứ!?
    Không làm đâu.

    Dù có đẹp trai đến mấy thì cô cũng không làm.

    Nhưng có vẻ như đúng là anh sắp không xong rồi.

    Nghĩ cũng phải, tất cả xương trên cơ thể đã gãy gần hết, chỉ dựa vào một cái xương sườn của cô thì có chống nổi không?
    Các ngón chân của bộ xương trắng nhỏ liên tục bấu chặt vào mặt đất.

    Lúc này, trong đầu cô bỗng dưng xuất hiện một hình ảnh mờ mờ: Có người dịu dàng vuốt v e đầu cô khiến cô cảm thấy rất thoải mái, như thể mọi đau đớn cô đang chịu cũng biến mất.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 9: Chương 9


    Trong vô thức, Phong Kỳ Kỳ đưa tay vuốt tóc người đàn ông.

    Điều kỳ diệu là có hiệu quả thật, cơ thể người đàn ông co giật nhẹ hơn, hơi thở cũng mạnh hơn trước.

    "Anh cố chịu chút đi.

    " Đừng lãng phí xương sườn của tôi.

    Phong Kỳ Kỳ quyết định tử tế hơn một chút, xoa đầu anh nhiều hơn, biết đâu anh sẽ khỏe lại.

    "Anh nghe thấy tôi nói không?"
    Không có phản ứng.

    Xem ra anh không nghe thấy.

    Ủa?
    Ngực anh đang phát sáng.

    Không đúng, là cái xương sườn của cô đang phát sáng.

    Ngay sau đó Phong Kỳ Kỳ thấy xương tay của mình cũng phát sáng.

    ???
    Chưa kịp để cô phản ứng lại, không chỉ xương tay mà tất cả xương trên người cô cũng tỏa ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục đẹp đẽ ấm áp, sáng hơn, trong hơn ánh sáng huỳnh quang mà đám hoa trắng ven hồ cung cấp chất dinh dưỡng cho cô hàng ngày.

    Lúc này, những bông hoa trắng vẫn luôn run rẩy lại không còn run nữa, chúng thoải mái duỗi người, nhẹ nhàng đung đưa như thể đang đón nhận điều gì đó.

    Những bộ xương trắng nằm lặng yên dưới đáy hồ cũng bắt đầu rung lên khiến cả nước trong hồ cũng nhộn nhạo theo, những thay đổi như vậy kéo dài trọn vẹn nửa phút.

    Nửa phút sau, mọi thứ trở lại bình thường.

    Cho dù là những bông hoa trắng ven hồ hay những bộ xương trắng dưới đáy hồ thì cũng hơi khác.

    Phong Kỳ Kỳ cũng không biết những thay đổi xung quanh mình.

    Cô trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục tỏa ra từ xương của mình, tất cả bị cái xương sườn của cô trong ngực người đàn ông hút mất!
    Hút sạch sẽ, không để lại chút gì.

    Ánh sáng huỳnh quang trên ngực người đàn ông bùng mạnh lên, sau đó lan theo mạch máu đến khắp cơ thể, bao bọc toàn bộ xương gãy, nội tạng vỡ, cơ bắp rách nát của anh.

    Vài giây sau, anh bị bọc trong một cái kén huỳnh quang màu xanh lục.

    Tiếng lách tách vang lên từ trong cái kén.

    Phong Kỳ Kỳ ngây người nhìn cảnh này.

    Xương sườn của cô phản bội cô quá triệt để rồi???
    Sau đó cô không biết gì nữa.

    Khi tỉnh lại thì trời đã tối.

    Những bông hoa trắng bên hồ nở rộ, tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ, đủ loại côn trùng nhỏ có cánh tỏa ra những tia sáng lấp lánh nhiều màu sắc bay lượn trong không trung, thỉnh thoảng còn có bước chân lướt qua mặt hồ, làm vỡ ánh trăng từ trên trời chiếu xuống.

    Hẻm núi vào ban đêm tựa như thiên đường.

    Phong Kỳ Kỳ vội vàng đến xem người đàn ông.

    Cái kén màu xanh lục đã biến mất.

    Anh thở đều, tỏa ra sức sống bừng bừng rõ rệt.

    "! "
    Hút sạch cô như vậy thì sao có thể không khá lên được?
    Cô cẩn thận cảm nhận cơ thể, không có chỗ nào khó chịu, vẫn như bình thường.

    Chờ chút đã!
    Sao người đàn ông trước mắt cô lại trông to thế này!
    Còn chân của cô!
    Bộ xương trắng nhỏ đã linh cảm được điều gì đó, lật người bò dậy, run rẩy đi đến bên tay người đàn ông rồi nằm xuống.

    Một lúc sau, cô khóc òa lên.

    Bây giờ cô chỉ còn ngắn bằng bàn tay người đàn ông!!!
    Két két két.

    Đó là đám xương của Phong Kỳ Kỳ đang tức giận gào thét, cô hùng hổ bò lên ngực người đàn ông.

    Sắc mặt người đàn ông hồng hào, vẻ mặt ôn hòa.

    Ha, ngay cả vết sẹo ở khóe mắt cũng không còn.

    Trong ngực anh có xương sườn của cô nên Phong Kỳ Kỳ không nỡ giẫm thẳng lên, cô bèn nhảy ngay lên khuôn mặt trắng trẻo của anh, giẫm một cách điên cuồng.

    "Trả lại xương sườn cho tôi! Trả lại chiều cao cho tôi!"
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 10: Chương 10


    Không có Bạch Cốt Tinh lương thiện nào cả.

    Không có tiên nữ nhỏ xinh đẹp nào cả.

    Anh đập nát cô thành từng mảnh!
    Cướp đoạt xương sườn của cô!
    Anh còn hút sạch cô, khiến cô khổ sở lắm mới cao được một mét giờ lại chỉ ngắn bằng một bàn tay!
    Tội ác tày trời này.

    Tôi và anh không đội trời chung!!!
    Chỉ giẫm thôi chưa đủ, cô còn muốn đấm.

    Bộ xương trắng nhỏ nắm chặt hai ngón út thành nắm đấm rồi bất ngờ nhìn thẳng vào một đôi mắt đen lạnh lẽo.

    Một con côn trùng có cánh có ánh sao bay ngang qua, để lại ánh sáng trên hàng mi dài và dày của anh.

    ! !
    Phong Kỳ Kỳ vội vàng dừng lại.

    Tỉnh, tỉnh rồi sao!?
    Bây giờ, đấm hay không đấm?
    Chưa kịp đưa ra quyết định, bộ xương kêu kẽo kẹt của cô không chịu nổi sức nặng mà vỡ vụn ra, lăn lộn khắp mặt anh.

    Lục Dã chưa khôi phục ý thức hoàn toàn, dường như anh cảm thấy có thứ gì đó liên tục nhảy nhót trên mặt mình, cuối cùng còn vỡ tan ra.

    Anh đưa tay đỡ lấy thứ lăn từ trên mặt xuống theo phản xạ.

    Anh từ từ ngồi dậy, đảo mắt xung quanh xong thì đồng tử bỗng dưng co lại.

    Thứ anh đỡ trong tay không ngừng nhảy lên, những ngón tay thon dài và khỏe khoắn mở ra.

    Anh cúi đầu nhìn xuống.

    Dưới ánh sáng mờ ảo, anh chưa tỉnh táo hẳn nên đã nhận nhầm nó thành!
    "! Bánh trôi?"
    Giọng nói khàn khàn từ từ vang lên.

    Những ngón tay rơi xuống đất nắm chặt thành nắm đấm, chuẩn bị đánh lén anh nhưng Phong Kỳ Kỳ lại ngẩn ra.

    Tiềm thức mách bảo cô rằng bánh trôi là một thứ trắng trẻo xinh đẹp và ăn rất ngon.

    Anh đang khen cô.

    "Tôi biết tôi rất đáng yêu, không cần anh khen.

    " Cô lăn lăn cái đầu nhỏ, hướng "đôi mắt" về phía anh, "khuôn mặt" kiêu ngạo nói.

    "Bánh trôi" trong lòng bàn tay vang lên giọng nói trong trẻo của một cô gái.

    Lục Dã: "?"

    Vài giây đủ để Lục Dã tỉnh táo hoàn toàn.

    Sức sống và năng lượng tràn trề trong cơ thể mách bảo anh rằng anh vẫn chưa chết, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nhiễm bệnh nào.

    Không khí ở đây rất "sạch", môi trường xung quanh giống như chốn thiên đường vậy.

    Trong tay còn có một cục bánh trôi biết nói.

    Nó tồn tại rất chân thật, không phải ảo giác.

    Nhìn lại sinh vật trong lòng bàn tay, anh mới biết mình đã nhận nhầm, đó là một hộp sọ nhỏ trắng ngần trong suốt.

    Khi tỉnh dậy, người nhảy loạn xạ trên mặt anh và vỡ tan ra chính là cô.

    Anh liếc sang bên cạnh thì thấy bộ xương trắng nhỏ tí hon đã lắp ráp xong cơ thể trên mặt đất.

    Trông có vẻ nó vẫn chưa to bằng lòng bàn tay anh.

    Với gen cấp S cao cấp nhất và mức độ tinh thần 90% được phát hiện ngay từ khi mới sinh ra, anh không cảm nhận được nguy hiểm.

    Nói cách khác!
    Cô vô hại.

    Sau một lúc, người đàn ông cất lời, giọng nói trầm ấm lại hơi khàn khàn gợi cảm: "Cô là! ?"
    Phong Kỳ Kỳ chống nạnh — cơ thể xương trắng trên mặt đất nhận được tín hiệu, hai bàn tay xương c ắm vào xương sườn — phải thể hiện khí thế đúng lúc.

    "Tôi là ân nhân cứu mạng của anh!"
    Lục Dã nhìn thấy động tác của bộ xương trắng: "Cô đã cứu tôi sao?"
    Ha.

    Còn dùng câu nghi vấn.

    "Không thì sao?" Phong Kỳ Kỳ nhảy trên tay anh vài cái, nhớ ra mình suýt quên mất việc chính "không đội trời chung" với anh.

    Sao có thể quên vì một lời khen của anh được?
    "Anh nghe cho rõ đây.

    "
    Cô bắt đầu tức tối kể tội ác tày trời của anh, thêm mắm dặm muối nói đủ ba phút.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 11: Chương 11


    Không nói rõ ràng và nghiêm trọng chút, lỡ anh không chịu nhận thì sao.

    "Nói tóm lại, nếu không có tôi thì anh đã chết từ lâu rồi!!!"
    Qua lời kể của cô, tội lỗi của Lục Dã nhiều vô kể khiến Lục Dã nghe xong cũng khẽ nhíu mày.

    Tất nhiên là anh không thể hoàn toàn tin lời của một vật biến dị — anh xếp bộ xương trắng nhỏ vào dạng biến dị.

    Nhưng cũng không phải anh hoàn toàn không tin.

    Lục Dã đã từng gặp nhiều loài biến dị và tất cả loài biến dị mà anh gặp luôn hung dữ tàn bạo hoặc xảo trá gian manh, không có bất kỳ loài biến dị nào có thể giao tiếp bình thường như con người.

    Tuy nhiên thế giới loài người bước vào thời kỳ tận thế đã trăm năm, các loài biến dị tiến hóa muôn hình muôn vẻ.

    Cứ qua một thời gian, khi tiến hành trinh sát mặt đất, người ta lại phát hiện ra một đám biến dị mới ra đời.

    Vậy thì, xương trắng tiến hóa thành loài biến dị và có khả năng chữa bệnh không phải là không thể.

    Trực giác mách bảo anh rằng sự tồn tại của cô rất đặc biệt.

    Chỉ là những lời bộ xương trắng nhỏ nói — chẳng hạn như anh mất trí muốn nuốt chửng cô, cô liều mạng phản kháng nên anh mới không thành công hay đại loại thế, anh chắc chắn không tin.

    Theo lời bộ xương trắng nhỏ, một chiếc xương sườn của cô đang ở trong cơ thể anh.

    Anh ta nhìn xuống ngực mình, nhịp tim bình thường, không có gì khó chịu, không có cảm giác có dị vật.

    Nghĩ một lúc, Lục Dã dùng hai ngón tay nhấc Phong Kỳ Kỳ lên, đưa cô về lại với bộ xương trắng.

    Xem như anh biết điều.

    Phong Kỳ Kỳ vừa nối lại với cơ thể thì bắt đầu do dự, không biết có nên tiếp tục đánh người này không.

    Cô vẫn chưa hả giận đâu.

    Nhưng nghĩ đến việc đối phương đã khỏi bệnh, còn mình thì xương ngắn lực yếu!
    Tạm thời ghi nhớ trận đòn này trước!
    "Nhìn đi, đây chính là bằng chứng.

    " Thấy người đàn ông nhìn chằm chằm vào mình, Phong Kỳ Kỳ ưỡn ngực, chỉ vào chiếc xương sườn bị mất của mình rồi chỉ vào ngực anh.

    Mặc dù không thấy bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt bộ xương trắng nhỏ nhưng Lục Dã vẫn cảm nhận được sự căm thù sâu sắc tỏa ra từ cô.

    "Tôi không thể lấy ra ngay bây giờ.

    " Anh nói: "Chờ đến khi trở về căn cứ, nếu có thể lấy ra thì đến lúc đó tôi sẽ trả lại cho cô, cô thấy thế nào?"
    Phong Kỳ Kỳ chú ý đến một từ: "Căn cứ?"
    Cô phấn khích: "Bên trong có bác sĩ không?!"
    Phải rồi, bác sĩ có thể phẫu thuật lấy xương sườn ra cho anh.

    Lục Dã khẽ đảo mắt, thậm chí cô còn biết cả bác sĩ.

    "Đúng, có bác sĩ.

    "
    Phong Kỳ Kỳ vội vàng đồng ý với lời hứa này, gật đầu xong cô mới nhớ ra: "Anh về bằng cách nào?"
    Cô nhìn lên vách đá cao chót vót.

    Rơi xuống thì chỉ mất có vài giây.

    Còn việc lên thì!
    Lục Dã không trả lời cô, anh đứng dậy khỏi mặt đất.

    Trong mắt của bộ xương trắng nhỏ, trong nháy mắt người đàn ông đã trở thành một người khổng lồ, cảm giác áp lực ập vào ngay trước mặt cô.

    Cô tức giận rồi!
    Đôi chân ngắn ngủn chẳng kém gì tăm xỉa răng của cô đá vào chân anh nhưng chỉ đá được đến đôi giày của anh: "Sao anh có thể không để ý đến ân nhân cứu mạng của mình như thế, thật là quá đáng mà!"
    Lục Dã đang ngó nghiêng cảnh vật xung quanh, nghe thấy giọng phàn nàn trong trẻo của bộ xương trắng nhỏ, anh cúi xuống đưa tay ra.

    Bản tính thích cô độc trời sinh của anh vẫn chưa quen với việc bên cạnh có thêm một vật biến dị nhỏ không nguy hiểm, cũng không giống biến dị.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 12: Chương 12


    Loài người may mắn lắm mới sống sót nên vừa căm ghét vừa sợ hãi loài biến dị, vì thế khi đối mặt với loài biến dị bọn họ không bao giờ nương tay.

    Nếu gặp phải loài biến dị mới sinh, bọn họ còn muốn lấy mẫu của chúng cung cấp cho viện nghiên cứu của căn cứ, phục vụ cho việc nghiên cứu.
    Khác hẳn với hình ảnh xương trắng tượng trưng cho cái chết trong ấn tượng của mọi người, bộ xương của cô giống như một tác phẩm nghệ thuật được mài giũa tỉ mỉ từ sứ trắng tinh xảo.
    Đáng lẽ cô phải được đặt trên bệ trưng bày để mọi người chiêm ngưỡng mới phải.
    Những người trong viện nghiên cứu nhìn thấy cô thì chắc sẽ phấn khích đến mức hai mắt sáng rực lên.
    Anh hơi nhếch miệng, nở một nụ cười không rõ ý nghĩa.
    Ý anh là bảo tôi đi lên sao?
    Phong Kỳ Kỳ lấy lại ngón chân vô tình bị rớt ra trong lúc đá anh rồi ngang nhiên giẫm lên.
    Cô rất tin tưởng anh.
    Nhìn hành động của cô, trong lòng Lục Dã bỗng nảy lên suy nghĩ ấy.
    Anh hơi sửng sốt, sau đó giơ tay để ngang vai, Phong Kỳ Kỳ hiểu ý anh ngay.

    Cô nhảy lên bờ vai rộng của anh, tay phải thuận thế nắm lấy vành tai trước mắt làm "tay vịn" để gió lớn không thổi cô bay xuống.
    Khoảnh khắc "tay" của bộ xương trắng nhỏ nắm lấy tai anh, Lục Dã căng cứng người theo bản năng.

    Anh cố nén sự khó chịu dâng lên trong lòng mới không theo phản xạ hất bay vật biến dị nhỏ trên vai.
    Oa oa oa.
    Tỉnh lại lâu như vậy rồi, lần đầu tiên Phong Kỳ Kỳ cảm nhận được không khí trên cao trong lành đến vậy.
    Cô vừa kéo tai người đàn ông vừa nhìn xung quanh, vui sướng trải nghiệm sự phấn khích "lên cao không sợ lạnh".
    Lúc này, vì cô kéo tai Lục Dã làm tay vịn nên đóa hoa nhỏ màu hồng cô cài trên tai anh trước đó rơi thẳng xuống.

    Lục Dã vẫn chưa nhận ra trên tai mình có cài hoa thì đã đỡ lấy bông hoa này.
    "Hoa này là của tôi..."
    Phong Kỳ Kỳ định khoe khoang rằng đó là bông hoa đẹp do cô sinh ra, là quà gặp mặt tặng anh với tất cả tấm lòng nhưng chỉ trong chớp mắt, cô cảm thấy xương của mình lạnh toát đến mức cô run lên, vội nuốt lời định nói ra vào cổ họng.

    Lục Dã nắm chặt năm ngón tay đang cầm bông hoa, bông hoa nhỏ của cô biến thành "hoa tàn, liễu héo" trong nháy mắt.
    Trước đây, ngày nào cô cũng mọc ra một đám hoa nhỏ màu hồng tươi trên đầu như tóc, sau đó vì bị Lục Dã ấn đầu xuống nước nên đám hoa nhỏ trên đầu cô bị ảnh hưởng nên đã héo rũ.
    Lúc này, Lục Dã không nói lời nào đã bóp nát hoa của cô khiến cô bỗng dưng cảm thấy sợ hãi như thể đầu mình bị anh bóp nát.
    "Cô hái loại hoa này ở đâu?"
    Giọng nói của Lục Dã bình thản lạnh lùng.

    Anh ném bông hoa nát vụn trên tay đi, sau đó tháo bông hoa cài trên tai bên kia xuống bóp nát trong tay.

    Rõ ràng anh đã phát hiện ra điểm khác thường trên tai, cũng biết rõ hoa này do Phong Kỳ Kỳ làm ra.
    Phong Kỳ Kỳ hoàn hồn sau "màn hù dọa", không vội tức giận mà thông minh hỏi ngược lại: "Hoa làm sao vậy? Có vấn đề gì à?"
    Cô không thấy kỳ lạ khi mình có thể sinh ra hoa nhỏ, trái lại còn rất vui mừng vì nó chứng tỏ cô là một Bạch Cốt Tinh khác biệt.
    Hơn nữa, đám hoa mà cô sinh ra không có vấn đề gì cả!
    Thế nhưng phản ứng của Lục Dã khiến cô hơi lo lắng.
    Lục Dã im lặng nhìn bông hoa nhỏ nhắn yếu ớt, chỉ cần bóp một cái là nát trong tay.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 13: Chương 13


    Thế nhưng trong lúc con người không hề đề phòng, chính loại hoa vô hại này sẽ vươn ra những dây thần kinh không nhìn thấy được từ cuống hoa, chui vào da người, chui vào mạch máu rồi nhả hạt giống của nó.

    Con người không biết và không cảm nhận được, cho dù phát hiện ra thì cũng đã muộn.

    Không lâu sau, loài hoa này sẽ ký sinh trong cơ thể, máu thịt, xương cốt của con người sẽ trở thành chất dinh dưỡng của nó, tạo nên một đàn hoa lớn, đung đưa theo gió.

    Đây là loài hoa đoạt mạng nở trong cơ thể con người, được đặt tên là "Phấn hồng nữ lang".

    Theo ghi chép trong "Mạt Kỷ Trích Yếu", trăm năm trước khi tận thế mới bắt đầu, gen của con người vẫn chưa tiến hóa, rất nhiều người đã trở thành đất thịt để Phấn hồng nữ lang ra đời.

    Theo thống kê, ít nhất đã có hơn năm mươi triệu người.

    Loài người còn sống sót đã tốn không biết bao tâm huyết, cuối cùng cũng tìm ra cách chống lại sự xâm nhập của Phấn hồng nữ lang.

    Nhưng kỳ lạ là chỉ sau một đêm, Phấn hồng nữ lang đã biến mất, hoặc có thể mô tả bằng từ "tuyệt chủng" thì hợp lý hơn.

    Kể từ đó, Phấn hồng nữ lang không bao giờ xuất hiện nữa.

    Lục Dã chưa từng thấy Phấn hồng nữ lang, những hiểu biết của anh về loài hoa này chỉ đến từ "Mạt Kỷ Trích Yếu".

    Đối mặt với sự im lặng của Lục Dã, cô nhớ lại vừa nãy mình bị anh dọa đến mức tim đập mất kiểm soát, xương cốt lạnh ngắt, Phong Kỳ Kỳ không nhịn được mà lấy những ngón tay đang nắm lấy tai anh bóp mạnh mấy cái.

    "! " Lục Dã hoàn hồn: "Xin lỗi, vừa nãy tôi đang suy nghĩ một số việc.

    "
    Phong Kỳ Kỳ lặng lẽ buông xương ngón tay ra, tiện tay xoa xoa vài cái như mình chẳng hề bóp gì cả.

    "Anh vẫn chưa trả lời tôi câu hỏi về đám hoa kia.

    "
    Lục Dã kể cho cô nghe những ghi chép về Phấn hồng nữ lang.

    Ngay giây tiếp theo, bộ xương trắng nhỏ ngã nhào xuống vai, may mà Lục Dã nhanh tay nhanh mắt đỡ được cô.

    Cảm nhận được những khúc xương của bộ xương trắng nhỏ đang run rẩy trong lòng bàn tay, có mấy khúc xương còn rơi ra, Lục Dã bỗng dưng thấy buồn cười, anh tạm thời gác lại chuyện nghi ngờ "Phấn hồng nữ lang" được tái sinh.

    Anh nhìn về phía vật biến dị nhỏ bé trong lòng bàn tay, vừa an ủi vừa nói ra sự thật: "Cô đã là bộ xương trắng rồi, sợ gì chứ.

    "
    Anh không hiểu đâu!

    Phong Kỳ Kỳ buồn bã sờ lên đầu mình.

    Nghĩ đến một tháng trước, ngày nào cô cũng phải đội cả một đầu toàn hoa Phấn hồng nữ lang lộng lẫy!
    Quá đáng sợ.

    Cô muốn khóc.

    ! Đợi đã, không đúng.

    Phấn hồng nữ lang chiếm lấy cơ thể người để làm "đất thịt" sinh sôi nhưng vấn đề là bây giờ Phấn hồng nữ lang lại là vịt do cô sinh ra.

    ???
    Phong Kỳ Kỳ ngây người.

    Người đàn ông này chắc chắn đang lừa một Bạch Cốt Tinh ngây thơ, lương thiện và đáng yêu!!!
    Thấy cô không run nữa, Lục Dã lấy ngón trỏ gõ nhẹ vào hộp sọ của cô: "Bây giờ có thể nói cho tôi biết cô hái Phấn hồng nữ lang ở đâu không?"
    Phong Kỳ Kỳ bị ngu mới nói cho anh biết nó do mình sinh ra.

    Biết vậy lúc nãy đã không cài lên tai anh rồi.

    Bây giờ phải giải thích thế nào đây?
    Vừa nãy anh đối xử tàn nhẫn với đám hoa nhỏ như vậy, nếu biết chúng do cô sinh ra!
    Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Lục Dã lấy cục đá đập từng khúc xương nhỏ của mình!
    Phong Kỳ Kỳ giật mình, cô nhảy dựng lên chỉ tay về phía hồ nước: "Dưới nước.

    "
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 14: Chương 14


    Xin lỗi đồng bọn nhé.
    May mà cô đã tặng hoa nhỏ cho đám đồng bọn ở dưới đáy hồ, mỗi người một bông.
    Lục Dã đi thẳng đến ven hồ, đầu tiên anh nhìn xuống mặt hồ phẳng lặng, sau đó nhìn sang những bông hoa trắng bắt đầu rung rung thân cây khi anh đến gần.
    Một loại thực vật biến dị lạ.
    Khi anh đến gần, chúng không có bất kỳ ý định tấn công nào.
    Dường như chúng giống với bộ xương trắng nhỏ trong tay anh, không có hại.
    Trên thực tế, những loài thực vật trong đám biến dị còn khó đối phó hơn động vật, bởi vì chúng có số lượng rất đông, một khi bị chúng quấn lấy thì khả năng thoát thân gần như bằng không.
    Tuy nhiên, thực vật biến dị vẫn tuân theo đặc điểm cơ bản nhất của thực vật, chúng cắm rễ trong đất và không thể di chuyển.

    Chỉ cần không đi vào phạm vi tấn công của chúng thì coi như vẫn an toàn.
    Phong Kỳ Kỳ thu nhỏ lại nên không nhận ra rằng, những bông hoa trắng đã lớn hơn lúc trước rất nhiều.

    Có vết xe đổ của Phấn hồng nữ lang, cô không nhịn được hỏi Lục Dã: "Loại hoa trắng này không có vấn đề gì chứ?"
    Chúng rất thích cô, ngày nào cũng chủ động cho cô ăn chất dinh dưỡng.

    Lục Dã trả lời cô ngắn gọn chỉ trong ba chữ: "Có lẽ vậy."
    Cô bị Lục Dã đặt xuống đất rồi thấy anh bắt đầu c ởi quần áo.
    ...?!
    "Anh muốn làm gì?"
    Cô lấy tay che mắt theo bản năng, che được một lúc lại cảm thấy nếu không xem thì thật đáng tiếc, thế là cô bèn bỏ ngay tay ra, thoải mái ngắm nhìn.
    Lục Dã: "..."
    "Tôi xuống xem một chút." Anh vừa nói xong thì tầm nhìn của Phong Kỳ Kỳ cũng tối đen, người đàn ông cởi chiếc áo khoác ra rồi trùm lên người cô.
    Chiếc áo khoác của anh không nhẹ.
    Nhìn thấy vật biến dị nhỏ bé bị trùm trong chiếc áo khoác đang tìm "lối thoát", Lục Dã khẽ mỉm cười rồi tiện tay cởi chiếc áo lót màu xám ra.
    Bỗng dưng anh dừng lại rồi nhìn xuống dưới.
    Bên bụng trái của anh vốn có một vết sẹo to gần bằng nắm tay nhưng giờ đây nơi đó đã nhẵn nhụi như mới, trông không hề có dấu hiệu bị thương.
    Anh lại sờ ra sau lưng, cũng y như vậy.
    Tất cả những vết thương trên người anh, cho dù là vết thương mới trong thời gian gần đây hay những vết thương cũ lâu năm còn sót lại thì đã biến mất hoàn toàn.
    Cơ thể anh giống như đã được "tẩy rửa" tỉ mỉ, được tái sinh hoàn toàn.

    "...!Anh cướp đi xương sườn của tôi, khiến tôi trở nên nhỏ bé như vậy...!Tất cả là do anh gây ra."
    Những lời buộc tội của vật biến dị bé nhỏ về “hành vi phạm tội” của anh cách đây không lâu lại hiện lên.
    Anh giơ tay ấn lên ngực, tất cả những thay đổi này bắt nguồn từ xương sườn của vật biến dị nhỏ bé sao?
    Cuối cùng Phong Kỳ Kỳ cũng chui ra khỏi áo khoác, một tiếng "bùm" vang lên.

    Đúng lúc nhìn thấy Lục Dã xuống nước, cô không nghĩ ngợi gì mà nhảy theo.
    Lỡ anh vụng về làm tan tác đám đồng bọn mà cô đã vất vả lắm mới ghép được thì sao.
    Cô phải theo dõi anh suốt quá trình này mới được.
    Cô vùng vẫy tiến về phía Lục Dã.

    Anh không ngờ cô sẽ nhảy theo nên thuận tay kéo cô lại.
    Không ngờ rằng bàn tay nhỏ bé của Phong Kỳ Kỳ trong lúc ấy đã rớt ra sau.

    Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, nó nắm chặt lấy quần Lục Dã.
    Nhưng mà...!Chỗ nó nắm có cảm giác hơi kỳ lạ.
    Phong Kỳ Kỳ rất có tinh thần khám phá, cô bèn nắm...
    Ồ, còn chưa kịp nắm thì bàn tay nhỏ đã bị Lục Dã mặt không biểu cảm túm lấy.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 15: Chương 15


    "Đừng sờ lung tung." Anh ta nói: "Còn sờ nữa thì chặt tay."
    Phong Kỳ Kỳ: "...???"
    Buồn cười quá!
    Tôi còn chưa kịp sờ mà!

    Quyết định xuống một hồ nước vô danh của Lục Dã không phải là liều lĩnh.
    Sau khi thảm họa nổ ra, để sinh tồn, để tiếp tục sống, gen tiềm ẩn trong cơ thể con người đã được kích hoạt và tiến hóa, chia thành năm cấp độ.

    Đến giữa thời kỳ tận thế, từ khi sinh ra thì những đứa trẻ đã có thể kiểm tra được cấp độ gen.
    Cấp độ gen càng cao, tiềm năng càng lớn.
    Cấp độ gen của Lục Dã là cấp S cao cấp nhất.

    Sau vô số trận chiến, cơ thể anh đã k1ch thích tối đa các tế bào gen cấp cao trong cơ thể.
    Hơn nữa, nhờ vật biến dị nhỏ bé, vết thương trên cơ thể anh không chỉ lành hẳn mà còn tiến hóa thêm.
    Anh đã quá quen thuộc với loại sức mạnh phồng lên không ngừng, ngập tràn trong cơ bắp và máu.

    Lục Dã mất nửa phút để đến đáy hồ.

    Đáy hồ không tối mà trái lại còn sáng hơn trên bờ, đó là ánh sáng mờ ảo tự tỏa ra từ thành hồ, đủ để nhìn rõ mọi vật.
    Thế là anh nhìn thấy những bộ xương trắng xếp thành hàng trong hồ.
    Cơ bắp trên người Lục Dã căng cứng, anh đã chuẩn bị cho việc những bộ xương trắng này di chuyển, thế nhưng chúng chỉ ngồi yên, im lặng "nhìn" anh.
    Chúng là những bộ xương trắng thật, không hề tiến hóa.
    Cơ bắp Lục Dã hơi thả lỏng.
    Phong Kỳ Kỳ túm lấy tóc anh như ngồi nhờ xe rồi sau đó nhảy ngay lên hộp sọ của một tên đồng bọn.

    Tệ quá, cô quên mất một điều, những bông hoa nhỏ màu hồng phấn mà cô tặng cho đám đồng bọn này đã héo hết rồi.
    Anh ẽ không nghi ngờ cô lừa anh chứ?!
    Phong Kỳ Kỳ xoa xoa ngón út, vội vã nghĩ thêm lý do.

    Nếu anh hỏi thì cứ nói là hái được ở dưới đáy hồ, dù sao cũng không có người làm chứng.
    Nghĩ vậy, cô an tâm không thèm để ý đến Lục Dã, bởi vì cô phát hiện ra nơi này cũng đúng là nơi khi đầu cô rớt xuống, lúc đó cô đã còn đụng đổ mấy tên đồng bọn.

    A, thấy rồi.
    Hộp sọ của mấy tên đồng bọn lăn lóc một bên trông rất đáng thương, một hộp sọ còn mắc vào ngực của một tên đồng bọn khác.
    Phong Kỳ Kỳ vội bơi tới chuẩn bị lắp chúng lại như cũ.
    Lục Dã liếc cô một cái, sau đó đi quanh đáy hồ để kiểm tra.

    Nhờ ánh sáng của thành hồ, anh liếc qua từng tấc đất đã đi đến như một cái máy quét, khi không đủ oxy thì anh sẽ vội vàng ngoi lên mặt nước để thở.
    Qua lại nhiều lần như thế anh đã khám phá xong đáy hồ rồi rút ra được một số thông tin:
    Một, hồ nước này từng là một cái hố chôn người.
    Hai, trong hồ không có bất kỳ sinh vật sống nào.
    Ba, không phát hiện ra sự tồn tại của Phấn hồng nữ lang.
    Lục Dã không cho rằng vật biến dị nhỏ bé lừa anh, cô không có gì để lừa anh.
    Bởi vì khi biết được tập tính của Phấn hồng nữ lang, vật biến dị nhỏ bé đã run lẩy bẩy.
    Anh hơi cau mày, quay trở lại nơi ban đầu xuống nước, định đưa ân nhân cứu mạng của mình lên bờ hỏi rõ tình huống và những chuyện có liên quan.
    Đến nơi, đối diện với vô số bộ xương trắng, Lục Dã im lặng.
    Chúng là xương trắng, vật biến dị nhỏ bé cũng là xương trắng.

    Mặc dù xương của vật biến dị nhỏ bé trắng hơn xương của chúng nhưng khi cơ thể bộ xương trắng nhỏ chỉ bé bằng bàn tay của cô chìm vào giữa những bộ xương trắng khác, giống như giữa một đống trứng đà điểu kẹp một quả trứng chim cút.

    Anh nhìn thoáng qua thì vốn không thể thấy cô ở đâu.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 16: Chương 16


    Lục Dã: "..."
    Cho đến khi thấy một hộp sọ mắc ở xương ức động đậy, anh bơi lại gần thì phát hiện dưới đáy hộp sọ lộ ra một đoạn xương nhỏ rõ ràng trắng hơn hẳn mấy bậc dường như đang vùng vẫy.
    Cuối cùng là vật biến dị nhỏ bé tự chui vào dưới hộp sọ, hay do bất cẩn bị hộp sọ đập vào người nên bị đè không thoát ra được...!Anh giơ tay ra nắm lấy hộp sọ, rồi rút mạnh một phát lấy hộp sọ đó ra.
    Phong Kỳ Kỳ đang lấy hết sức trên người đẩy hộp sọ, kết quả là đẩy, đẩy, đẩy mãi mà hộp sọ vẫn không hề nhúc nhích.

    Cô định từ bỏ, tay đã buông lỏng thì hộp sọ lại động đậy.
    Ơ?
    Cô chưa kịp vui mừng vì mình đã thành công thì trước mắt đã xuất hiện một khuôn mặt đẹp trai được phóng to của người đàn ông, dù ngâm trong nước vẫn rất đẹp.

    Còn hộp sọ của tên đồng bọn mà cô giải cứu mãi mới được bị anh nắm chặt trong tay.
    Có sức mạnh thì ghê gớm lắm à?

    Phong Kỳ Kỳ tức giận trừng mắt nhìn anh.

    Trước khi cô chưa thu nhỏ, cô có thể dễ dàng di chuyển đám đồng bọn của mình!
    Tên đầu sỏ gây tội là anh!
    Có sẵn c* li mà không dùng thì phí quá.
    Cô bơi đến chỗ xương cổ của tên đồng bọn bị thiếu đầu rồi nhảy lên ra hiệu cho anh đưa đầu thả vào đó.
    Lục Dã không hiểu "cái nhìn" của vật biến dị nhỏ bé nhưng lại hiểu ý nghĩa động tác của cô.
    Anh đặt hộp sọ trong tay mình lên cơ thể bộ xương trắng đó.

    Anh nhìn những bộ xương trắng khác đang ngồi thành hàng xung quanh, xem ra chúng ngồi ngay ngắn và sát nhau như vậy là nhờ công lao của vật biến dị nhỏ bé này.
    Có lẽ ban đầu cô cũng là một trong những bộ xương trắng này, sau khi tiến hóa, không muốn thấy đồng bọn bị tan tác nên đã ghép lại cơ thể cho chúng.
    — Vừa rồi lúc điều tra, anh thấy rõ ràng một số bộ phận của vài bộ xương trắng không phải cùng một bộ.

    Với sự giúp đỡ của Lục Dã, Phong Kỳ Kỳ đã ghép xong mấy tên đồng bọn bị đập tan còn lại trong thời gian ngắn.
    Một người một bộ xương trở lại bờ.
    Thấy Lục Dã mặc quần áo, Phong Kỳ Kỳ cúi đầu nhìn mình, bộ xương trơn bóng vẫn còn nhỏ nước.
    ...!Khoan đã, trơn bóng?
    Hóa ra trong khoảng thời gian này cô vẫn luôn ở trạng thái khỏa thân!
    Cô gái Bạch Cốt Tinh xinh đẹp thấy cả người mình không ổn, cô nhảy dựng lên chạy về phía một tảng đá.

    Nơi đây chứa tất cả những thứ cô thu thập được trong thời gian này, tất nhiên cũng bao gồm cả quần áo lá của cô.
    Thế nhưng sau khi nhìn thấy bộ quần áo lá, cô mới nhớ ra rằng với chiều cao hiện tại của mình thì chiếc lá quá lớn, cô vốn không thể mặc được.
    Cô muốn dùng con dao găm bên cạnh cắt một đoạn, xương tay nắm chặt cán dao...!nhưng không thể nào cầm nổi
    “...”
    Bộ xương trắng nhỏ trở nên tự kỷ trong phút chốc.
    Lục Dã mặc quần áo xong, vắt khô nước ở quần, quay đầu lại thì thấy vật biến dị nhỏ bé đã biến mất.
    Cũng may là diện tích ở khu vực này không lớn, ngoài một vòng hoa trắng ở ven hồ và một số tảng đá nhô lên trên mặt đất thì không có bất kỳ thảm thực vật nào khác, chỉ liếc mắt một cái đã bao quát được hết khu vực.
    Cái hố mà anh rơi xuống rất dễ thấy, cách cái hố khoảng hai mét có một tảng đá, vật biến dị nhỏ bé ngồi xổm ở đó, trên từng khúc xương cũng viết đầy chữ "không vui".
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 17: Chương 17


    Rõ ràng là anh không thể bỏ qua.

    Anh đi đến.

    Nghe thấy tiếng bước chân, bộ xương trắng nhỏ vội vàng quay lưng về phía anh.

    Lục Dã dừng lại rồi nhìn xuống đất.

    Một vài viên đá nhỏ đủ màu sắc tạo thành một vòng tròn không đều, bên trong vòng tròn chất đống một số đồ vật.

    Vài chiếc lá xanh đã ố vàng, một con dao găm bị gỉ, một khẩu súng và một cuốn sổ có bìa đã mục nát gần hết nhưng có thể thấy đó là sổ tay, còn có một mặt dây chuyền hình con mèo ngộ nghĩnh.

    Ba cái bát nhỏ bằng đá xếp lại với nhau tạo thành hình chữ "phẩm", trong đó có một một cái bát đựng đầy quả nhỏ màu đỏ thẫm.

    Những thứ này có lẽ là đồ sưu tầm của vật biến dị nhỏ bé.

    Người đàn ông chưa bao giờ để ý đến cảm xúc của người khác nhưng khi đối mặt với ân nhân cứu mạng đang không vui, anh suy nghĩ một lúc rồi ngồi xổm xuống, kiên nhẫn hỏi: "Sao vậy?"

    Một lúc sau, vật biến dị nhỏ bé đang quay lưng về phía anh trả lời bằng giọng rất tủi thân và thất vọng: "Tôi không có quần áo mặc.

    "
    Xương trắng cũng phải mặc quần áo sao?
    Lục Dã hơi sửng sốt.

    Anh nhìn sang vài chiếc lá xanh chất đống trước mặt vật biến dị nhỏ bé.

    Nếu đây là "quần áo" của cô thì anh có thể đoán được lúc trước cô cao đến mức nào.

    "Cô mặc tạm của tôi trước được không?" Chiếc áo lót màu xám mà Lục Dã mặc bên trong rách tươm.

    Anh xé một mảnh nhỏ ở góc áo, mặc dù hành động quay lưng về phía anh chỉ là vật biến dị nhỏ bé đang giả vờ nhưng anh không để ngay mảnh vải lên trên đầu cô mà chỉ nhẹ nhàng đặt bên cạnh cô.

    Phong Kỳ Kỳ lặng lẽ quay đầu lại nhìn thử, tất nhiên mảnh vải mềm sẽ khiến bộ xương rung động hơn chiếc lá cứng nhắc không thoải mái!
    Tôi phải kiềm chế, tôi phải kiềm chế.

    Không thể để người đàn ông này nhìn ra cô dễ dàng vui vẻ như vậy.

    Vì vậy, cô rụt rè giơ xương tay nhỏ lên, lặng lẽ chỉ vào mảnh vải rồi gắng gượng nói: "Anh phải đục thêm một lỗ nữa thì đầu tôi mới chui qua được.

    "
    Hóa ra "quần áo" của cô được mặc như vậy.

    Lục Dã nhặt mảnh vải lên rồi làm theo yêu cầu của cô.

    Đợi đến khi anh xé một lỗ ở giữa mảnh vải, vật biến dị nhỏ bé quay lưng về phía anh ta đã không thể chờ đợi được nữa, quay người lại nhìn anh đầy mong đợi.

    Bộ xương trắng nhỏ rõ ràng đã quên mất lời cảnh báo bản thân phải chịu đựng trước đó.

    "Thử xem.

    "
    Lục Dã đưa "bộ quần áo đã hoàn thành" cho cô, nhìn vật biến dị nhỏ bé nhận lấy "quần áo" rồi vui vẻ mặc vào người, hình dung ra giọng nói của cô là giọng của một cô gái trong trẻo dễ nghe, rồi quan sát vật biến dị nhỏ bé một lần nữa, cuối cùng anh cũng hiểu ra đôi điều.

    Đợi đến khi vật biến dị nhỏ bé mặc xong quần áo, vui vẻ nắm lấy góc áo thì anh mới hỏi: "Bộ xương nhỏ, cô có tên không?"
    Hỏi tên thì cứ hỏi tên, gọi gì mà bộ xương nhỏ, hơn nữa, tại sao phải thêm chữ nhỏ vào từ bộ xương thế?
    Chẳng phải tôi nhỏ đi là do anh làm hại sao?
    Phong Kỳ Kỳ tức giận trong lòng rồi mắng hai câu nhưng sờ vào mảnh vải mềm mại có thể che đến tận cẳng chân, cô quyết định tha thứ cho sự vô lễ của anh: "Tất nhiên là có rồi nhưng tôi không nói cho anh biết!"
    Cô gẩng đầu lên, lý lẽ hùng hồn: "Anh còn chưa nói tên cho tôi biết, tại sao tôi phải nói tên cho anh biết?"
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 18: Chương 18


    Trước khi hỏi họ tên của một cô gái thì không phải anh nên tự giới thiệu trước sao?
    Cô hừ một tiếng thật mạnh, "mắt" liếc xéo anh.
    Lục Dã hiểu được "ngôn ngữ xương" mà cả bộ xương của cô tỏa ra, trong mắt anh ánh lên ý cười nhẹ nhàng: "Tôi họ Lục, Lục Dã, cảm ơn cô đã cứu tôi."
    Thấy người đàn ông thẳng thắn khai tên, Phong Kỳ Kỳ: "..."
    Anh nói thoải mái như vậy, còn cảm ơn cô, nếu cô không nói thì chẳng phải trông cô đang keo kiệt sao.
    Thôi vậy, tôi là bộ xương trắng hào phóng.
    "Tôi họ Phong, Phong Kỳ Kỳ." Cô bắt chước anh.
    Lục Dã suy nghĩ rồi nói: "Nghe có vẻ là tên của con gái."
    ...???
    Cái gì gọi là nghe có vẻ là tên của con gái.
    Phong Kỳ Kỳ không thể tin được.
    Tôi đã nói nhiều như vậy, anh không nghe ra tôi là một tiên nữ tuyệt đẹp sao?!
    Tai anh điếc đến mức nào thế?
    Lục Dã không biết rằng anh đã trở thành kẻ điếc trong lòng tiên nữ.

    Không phát hiện ra sự tồn tại của Phấn hồng nữ lang dưới đáy hồ vừa là tin tốt vừa là tin xấu.
    Có lẽ hai bông hoa mà vật biến dị nhỏ bé hái được chỉ giống với Phấn hồng nữ lang được ghi chép trong bản tóm tắt của Mạt Kỷ Trích Yếu.
    Anh nhặt đóa hoa màu hồng phấn rơi ở dưới đất lúc trước lên.
    "Bộ xương nhỏ, khi cô hái loại hoa này dưới đáy hồ thì chúng có nhiều không?"
    Đúng là anh sẽ hỏi.
    Phong Kỳ Kỳ chột dạ nên nhất thời không để ý đến cách xưng hô của anh, cô quyết định anh hỏi một câu cô sẽ nói không biết ba câu: "Không biết, tôi xuống dưới chơi, thấy chúng đẹp nên hái về, không biết có nhiều không."
    Dù sao cô cũng đã quyết định sau này sẽ không sinh ra mấy bông hoa nhỏ nữa.
    Đúng vậy, một vật biến dị nhỏ bé thì có thể biết được điều gì chứ.
    Lục Dã lắc đầu.
    ...!Tỉnh lại đi, cô có thể biết nhiều hơn anh đấy.
    Trên thực tế, anh rất may mắn.
    Trong hẻm núi tử thần bí ẩn và nguy hiểm lại có một thiên đường yên bình như vậy, mà anh lại tình cờ rơi xuống chỗ này, gặp một vật biến dị nhỏ bé vô hại nghi là có khả năng chữa bệnh, may mắn nhặt lại được một mạng.
    "Tôi có thể xem khẩu súng này không?" Trên người anh không có bất kỳ vũ khí nào, máy liên lạc đeo trên cổ tay đã bị hỏng nên không thể truyền tín hiệu ra ngoài.

    Nếu muốn rời đi thì anh cần phải đi qua hẻm núi này để tìm lối ra.
    Thấy anh không hỏi về đám hoa nhỏ màu hồng phấn nữa, Phong Kỳ Kỳ thở phào nhẹ nhõm.

    Vì khẩu súng đã hỏng từ lâu nên cô hào phóng nói: "Xem thoải mái."
    Lục Dã cầm khẩu súng lên rồi tháo rời khẩu súng thành từng bộ phận chỉ với vài thao tác.
    ???
    Bạch Cốt Tinh hào phóng đau lòng trong nháy mắt.
    Tôi cho anh xem thoải mái nhưng không phải để anh tháo rời như thế này!
    Tên đàn ông phá của!
    "...!Một lát nữa anh có lắp lại được không?"
    Lục Dã ngồi xuống bên tảng đá, vừa kiểm tra tình trạng hư hỏng của các bộ phận vừa đáp một tiếng "Ừ".
    Được rồi, cô rút lại mấy chữ "tên đàn ông phá của" kia.
    Thấy động tác thành thạo của người đàn ông trông có vẻ rất chuyên nghiệp, cô không kìm được hỏi: "Anh có thể sửa được nó không?"
    "Để tôi thử xem."
    Thế này là có thể sao?
    Đôi mắt Phong Kỳ Kỳ sáng lên, bỗng thấy người đàn ông càng nhìn càng thuận mắt.
    Khi đàn ông đang làm việc nghiêm túc thì không nên làm phiền nhưng để tiện quan sát động tác của người đàn ông hơn, Phong Kỳ Kỳ trèo lên cái đùi chắc nịch của người đàn ông rồi ngẩng cổ lên.
     
    Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
    Chương 19: Chương 19


    Lục Dã cúi đầu nhìn rồi mặc kệ cô.
    "Những bộ phận này bị ẩm nặng, không dùng được nữa." Điều này nằm trong dự đoán của Lục Dã.

    Sau khi tháo súng ra, anh đã đoán có lẽ khẩu súng này ra đời vào thời kỳ đầu của tận thế, tuy thân súng còn nguyên vẹn nhưng cũng không thể dùng được nữa.
    "Ôi." Thất vọng.jpg
    "Nhưng mà..." Người đàn ông ước lượng trong lòng bàn tay năm viên đạn rút ra từ trong băng đạn, trong mắt ánh lên ý cười: "Vài viên đạn này chắc hẳn vẫn dùng được."
    Phong Kỳ Kỳ thầm nghĩ chỉ còn đạn thì có ích gì.
    Còn có thể ném ra ngoài như bom.
    "Tôi cần xác nhận một chút." Lục Dã đánh giá bộ xương trắng nhỏ rồi nhìn vào xương quai xanh mảnh khảnh của cô nói: "Bộ xương nhỏ, mượn khúc xương này của cô một chút." B nào muốn mua combo giá rẻ ib mình nha, sale chút cho mn
    Tò mò không biết anh định làm gì, Phong Kỳ Kỳ bẻ ngay xương quai xanh đưa cho anh.
    Chỉ thấy người đàn ông nắm lấy xương quai xanh nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng chọc vào khe hở giữa đầu đạn và vỏ đạn.
    Chọc???
    Phong Kỳ Kỳ: "..."

    Tên khốn này!
    Anh lại dám chọc khúc xương sạch sẽ xinh đẹp của tôi vào viên đạn bẩn thỉu đó!!!

    Lục Dã ở đó mày mò viên đạn còn Phong Kỳ Kỳ tự mình tức giận một lúc, tức giận xong thì bắt đầu ngáp.
    Bình thường cô ngủ rất sớm.

    Sau khi trời tối, tắm rửa trong hồ nước và chơi đùa với đám hoa trắng xong, cô sẽ thở hổn hển vùi mình vào hố ngủ một mạch đến sáng.
    Bây giờ cơ thể cô teo nhỏ, lại vật lộn lâu như vậy, cơn mệt mỏi lại ập đến.

    Với suy nghĩ có cặp đùi thoải mái thế này mà không ngủ thì phí, cô lật người, nằm sấp trên đùi chắc chắn ấm áp của người đàn ông rồi nhắm mắt lại.
    Cũng không biết có phải do xương sườn ở trong ngực anh hay không mà lúc cô hoàn toàn thả lỏng tâm trí, cô có thể cảm nhận được trái tim của Lục Dã phập phồng theo hơi thở, như thể cô cũng có nhịp tim vậy.
    Nhịp tim đều đặn như tiếng ru ngủ hữu hiệu nhất, chẳng mấy chốc ý thức của Phong Kỳ Kỳ đã chìm vào bóng tối vô biên.
    Lục Dã cẩn thận đổ hết thuốc súng trong tất cả các viên đạn ra rồi đưa lên mũi ngửi, vẫn dùng được.

    Anh cần tận dụng những thứ có sẵn để chế tạo ra một vũ khí có thể sử dụng được.
    Đang định hỏi vật biến dị nhỏ rằng anh có thể dùng những đồ sưu tầm của cô không thì bỗng thấy yên tĩnh bất thường.

    Anh cúi đầu nhìn xuống, bộ xương trắng nhỏ đã nằm cuộn tròn trên đùi anh không nhúc nhích.
    Tấm vải xám phủ lên cơ thể của xương trắng chỉ để lộ ra hộp sọ tròn trịa như ngọc.

    Một cục nhỏ bé này không thấy chút âm u nào vốn có của xương trắng mà toát lên vẻ xinh xắn đáng yêu.
    ...!Ngủ rồi sao?
    "Bộ xương nhỏ?" Anh thử gọi một tiếng.
    Không có phản hồi.
    Khi cô không có phản ứng, cả khu vực như chìm vào im lặng, ngay cả những con côn trùng tự phát sáng bay lượn trên trời và những bông hoa trắng ven hồ làm nhiệm vụ chiếu sáng cũng có vẻ không còn hoạt bát nữa.
    Do dự một lát, anh nhẹ nhàng chạm ngón trỏ vào hộp sọ của vật biến dị nhỏ, sau đó thu tay lại nhẹ nhàng xoa xoa đầu ngón tay, cảm nhận chút độ ấm còn sót lại trên đó.

    Cô như thể đang nói cho anh biết, đúng là cô chỉ đang ngủ.
    Cơ thể hơi căng thẳng của anh thả lỏng, khóe miệng nhếch lên có chút tự giễu.

    Vừa rồi có một khoảnh khắc, anh nghi ngờ rằng vật biến dị nhỏ bé đang nhảy nhót mà anh nhìn thấy khi tỉnh lại chỉ là ảo giác.
     
    Back
    Top Dưới