Khác [NP] Sau khi mỹ nhân sư phụ mù lòa nhặt nhầm đồ đệ

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
135,441
0
0
408963309-256-k467353.jpg

[Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
Tác giả: Betrayal2026
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: W Tòng Tinh



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Tôi Nhận Lời Làm Nam Bảo Mẫu, Đại Lão Tàn...
  • [BHTT - ABO - AI] Sau Khi Thành Vợ Hờ Tra A Của Nữ...
  • [NP] [BHTT] [TỰ VIẾT] LADY KILLER - ĐÀO HOA NƯƠNG
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [NP] Tuyệt sắc nam tu đều là lô đỉnh - Ngạo Vi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Edit] [Đam Mỹ] [Cao H] [NP] Ai Không Thích Tiểu Mỹ...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT][NP][ABO] - Tình Thù Vạn Kiếp
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    1


    Tác giả: W Tòng Tinh

    Tag: Cổ đại, NP, niên hạ, dưỡng thành, vạn người mê thụ

    ❥・・ ┈┈┈༚༅༚˳ .

    ୨୧ .

    ˳༚༅༚┈┈ ・・❥

    Thụ từng là một hiệp khách phóng khoáng có võ nghệ cao cường, nhưng vì nôn nóng luyện công nên sơ ý tẩu hỏa nhập ma ngay lúc phong độ nhất, còn bị mù hai mắt.

    Sau đó y chẳng màng chuyện giang hồ nữa mà sống ẩn dật trong căn nhà nhỏ trên núi hẻo lánh.

    Một ngày nọ, tiền bối ngày xưa quen biết đột nhiên dẫn đến cho y một đứa bé, nói cha mẹ đứa bé bị kẻ xấu hãm hại, nhờ y chăm sóc hắn một thời gian, chờ giải quyết xong đám thích khách truy sát, tiền bối sẽ tới đón đứa bé đi.

    Trước khi bị mù, thụ luôn sẵn lòng hành hiệp trượng nghĩa, nhưng từ khi không thấy được gì nữa, y trở nên bẳn tính, nghĩ thầm mình lo thân còn chưa xong thì làm sao nuôi thêm một đứa bé nữa.

    Y cau có xua tay: "Ta không nuôi, người quen của ngươi đâu chỉ có mình ta, đừng gây phiền toái cho người mù nữa."

    Y nghe tiếng bước chân của tiền bối đi xa dần, trong lòng bực bội, đang định uống một hớp trà thì chợt nghe thấy giọng trẻ con vang lên: "Ông ấy bỏ ta lại đây, ta chẳng có chỗ nào để đi cả."

    Thụ nói: "Ngươi còn đứng đó làm gì?

    Mau đuổi theo hắn đi."

    Đứa bé nói: "Ta không biết võ, đuổi không kịp."

    Đứa bé khập khiễng đi tới trước mặt thụ rồi nói tiếp: "Ông ấy nói võ công của ngươi rất lợi hại, khi nào ngươi dạy ta xong ta sẽ đi."

    Thụ nói ngươi nghĩ hay lắm.

    Y tập võ từ nhỏ, lại có năng khiếu hơn người, mặc dù sau khi nhập ma căn cơ bị tổn hại nhưng công lực vẫn vượt xa người giang hồ bình thường, vì bị mù nên các giác quan trở nên nhạy bén hơn, trong lúc ẩn cư vẫn không bỏ dở việc tu luyện.

    Võ công của y cao cường như vậy, còn lâu mới dạy cho một đứa bé xa lạ.

    Thụ đã hai mươi tuổi nhưng tâm tính vẫn như thiếu niên, tính tình có phần trẻ con.

    Y cáu kỉnh cầm gậy trúc quất hai cái vào chân đứa bé: "Ngươi có phải đồ đệ của ta đâu, còn khuya ta mới dạy ngươi."

    Đứa trẻ nhịn đau, đột nhiên đưa tay giật lấy chén trà của y uống cạn: "Ta đã uống trà của ngươi thì xem như ta là đồ đệ của ngươi đúng không?"

    Thụ càng tức hơn: "Tiểu tử thúi nhà ngươi, bái sư phải kính trà cho sư phụ chứ ai lại uống hết trà của sư phụ hả."

    Đứa bé bị y quất mấy cái, rót trà mới cho y rồi nói: "Vậy giờ ngươi là sư phụ của ta rồi đúng không?"

    Thụ tức giận uống trà đối phương đưa cho, không đồng ý nhưng cũng chẳng đuổi hắn đi.

    Trong nhà chỉ có một chiếc giường, y không thích ngủ chung với người khác nên bảo đứa bé trải chiếu ngủ dưới đất.

    Đêm đã khuya, côn trùng kêu rả rích ngoài cửa sổ, đứa bé lặng lẽ ngồi trên chiếu nhìn ánh trăng rọi vào phòng, tay phải xoa vết thương đau nhức ở chân.

    Ngồi một hồi, hắn nghe thấy vật gì đó rơi xuống sàn, hắn lần theo tiếng động, trông thấy một chai kim sang dược.

    Người trên giường quay lưng lại với hắn, hung dữ nói: "Tự bôi đi."

    Thụ nghĩ đứa bé này chẳng có máu mủ ruột rà gì với mình, vốn dĩ mình không nên quản, y không muốn dạy võ công cho đối phương, nhưng khi y luyện kiếm, đứa bé đứng một bên quan sát rồi âm thầm bắt chước động tác của y.

    "Tốt nhất là ngươi đừng nhận ta làm sư phụ," thụ chĩa mũi kiếm vào đối phương: "Ta đã luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma, luyện mù cả hai mắt, từ lâu không còn là hiệp khách nữa rồi."

    Đứa bé nói: "Ta không muốn làm hiệp khách, ta muốn báo thù."

    Đứa bé rất chăm chỉ, ngày nào cũng dậy sớm, ngoài việc luyện công còn giúp y chặt củi, gánh nước, đỡ đần y rất nhiều.

    Y đưa thanh kiếm mình dùng thuở thiếu thời cho đứa bé, sờ thấy tay áo ngắn ngủn của đối phương còn xuống núi mua cho hắn hai bộ đồ mới.

    Không phải y quan tâm đứa bé mà chỉ mong đối phương lớn lên thật nhanh rồi cuốn xéo, báo thù xong cũng đừng về đây kẻo làm y bị vạ lây.

    Thụ không phải sư phụ tốt, chẳng bao giờ dỗ dành đứa bé mà luôn xẵng giọng với hắn, hễ không vừa ý thì lại cầm gậy trúc quất đồ đệ, lâu lâu nổi hứng so tài với đồ đệ cũng không nương tay.

    May mà đồ đệ biết tự nuôi mình, từ từ lớn lên thành thiếu niên, dùng những chiêu thức học được kiếm về không ít thú rừng trên núi, nuôi thụ mập mạp béo tốt.

    Thụ dần quen sống chung với người khác, nhưng một ngày nọ, cuộc sống yên bình này đột ngột kết thúc.

    Trên núi đổ mưa, đồ đệ nói xuống chợ dưới chân núi mua ít đồ, nhưng y đợi đến tối mịt vẫn không thấy hắn về.

    Đã xảy ra chuyện gì?

    Trong lòng y càng lúc càng lo lắng, nghĩ thầm dù có đi báo thù thì cũng phải nói với y một tiếng chứ?

    Thụ đội mưa ra khỏi nhà trúc rồi men theo con đường mòn mà họ hay đi xuống núi, vừa đi vừa gọi tên đồ đệ.

    Lúc đồ đệ mới ở chung với y cũng có một lần về trễ, y tìm khắp núi, cuối cùng mới tìm thấy đứa bé bị ngã gãy chân dưới một khe núi.

    Thụ tìm mấy ngày liền, khi đến một chỗ nọ thì ngửi thấy mùi máu lẫn trong nước mưa.

    Y lần theo mùi máu đi tới, gậy trúc chạm phải một xác người vẫn còn ấm.

    Y cúi xuống gọi tên đồ đệ, thiếu niên nằm dưới đất rên lên một tiếng rồi đưa tay túm vạt áo y.

    Thụ khó nhọc cõng người về nhà trúc.

    Y bị mù nên chỉ có thể sờ soạng để xác định danh tính đối phương, trên lưng đồ đệ có một vết sẹo, sao người này... người này lại chằng chịt vết thương thế này?

    Tóc dài tương đương, mũi cũng cao tương đương, môi nóng hổi...

    Hầy, chỉ dựa vào sờ thì làm sao phân biệt được chứ?

    Còn mùi ấy à?

    Chỉ toàn mùi máu thôi, chẳng ngửi thấy gì khác.

    Hình như đây là bộ quần áo đồ đệ mặc lúc đi, y sờ thấy hoa văn thêu trên vải.

    Thiếu niên bị thương nặng, cổ họng khàn đặc, nhất thời không nói được, nhưng khi y gọi đối phương là đồ đệ, hắn sẽ phát ra tiếng ú ớ như đang đáp lại.

    Thụ cẩn thận lau người cho đối phương, lau đến chỗ nào đó thì khựng lại, nghĩ thầm: Cũng đúng, lúc mới lên núi vẫn còn là trẻ con, giờ sắp thành người lớn rồi còn gì.

    Y véo má thiếu niên, hậm hực nói: "Đi báo thù thật đấy à?

    Có biết lượng sức mình không hả, thằng nhóc thúi này..."

    Nói nửa chừng, giọng y dịu xuống, thở dài ôm lấy đối phương: "Về là tốt rồi."

    Đồ đệ bị thương nặng nên không thể ngủ dưới đất, thụ đành để đối phương ngủ chung giường với mình.

    Nằm một hồi, y vô tình chạm phải mu bàn tay lạnh ngắt của thiếu niên, thấy đối phương run rẩy thì vội vàng ôm người vào lòng, sưởi ấm cho hắn bằng nhiệt độ cơ thể mình.

    "Bản lĩnh còn chưa học xong mà đòi báo thù gì chứ..."

    Y vỗ lưng thiếu niên, cố gắng dỗ dành hắn: "Đừng sợ, sư phụ ở đây, không ai làm hại ngươi được đâu."

    Trong lúc dưỡng thương, họ trở nên thân thiết hơn trước rất nhiều, đêm nào y cũng ôm đồ đệ ngủ, hình như đối phương chưa quen lắm nên hai ngày sau mới ôm lại y.

    Y cảm thấy từ lúc đồ đệ bị câm có vẻ bám người hơn, nhưng cũng chẳng có gì lạ, dù sao sau khi bị mù tính tình y cũng thay đổi rất nhiều.

    Y đi đâu đồ đệ theo đó, y cười với đối phương, trên má lộ ra lúm đồng tiền: "Đúng rồi, ngoan ngoãn đi theo vi sư đi, đừng ra ngoài gây họa nữa."

    -

    Một tháng sau, trên núi lại đổ mưa.

    Thụ nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, nhưng bị thiếu niên bên cạnh ôm chặt nên không thể ngồi dậy.

    Cánh cửa cót két mở ra, tiếng mưa càng to hơn, y nghe thấy giọng nói lạnh lùng của đồ đệ: "Sư phụ, ngươi đang ngủ với ai vậy?"
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    2


    Sau khi nhận đệ tử, thụ cũng lười ra vẻ sư phụ, sai bảo đứa bé hết sức tự nhiên.

    Ngày đầu tiên đem đồ đệ bị thương nặng về nhà, y quên mất đối phương đang bị thương, vừa ngủ dậy đã giục hắn pha trà hấp bánh bao cho mình.

    Thiếu niên bị y đánh thức gắng gượng ngồi dậy, nhìn y một lát rồi lê cơ thể băng bó kín mít xuống giường pha trà theo lời y.

    Thụ vươn vai một cái, bưng trà lên nhấp một ngụm rồi gắt gỏng: "Sao hôm nay pha đặc quá vậy?"

    Thiếu niên không nói gì mà chỉ ho khan mấy tiếng.

    "Ôi!

    Vi sư quên mất," giờ thụ mới nhớ ra chuyện đồ đệ bị thương, vội vàng đặt chén trà xuống để bắt mạch cho hắn, "Ngươi cũng không chịu nói nữa."

    Thiếu niên lại ho một tiếng.

    Một người bị mù, còn người kia bị câm nên giao tiếp hết sức khó khăn.

    Thụ biết chút y thuật nên bắt mạch chỉ có thể chẩn đoán sơ sơ, vết thương ngoài da nghỉ ngơi một thời gian là khỏi, nhưng nếu bị trúng loại độc mà y chưa từng gặp thì sẽ rất nguy hiểm.

    Y định truyền tin mời thầy thuốc lên núi, vừa gọi con chim mình nuôi vào nhà thì tay y bị đồ đệ nắm lấy.

    Đối phương dùng ngón trỏ viết lên lòng bàn tay y: "Không được."

    Cũng đúng, đồ đệ mới thoát khỏi tay kẻ thù, tạm thời đừng nên liên hệ với người ngoài.

    Đồ đệ bị thương không thể làm việc, thụ bảo hắn ở trong nhà nghỉ ngơi, nhưng thiếu niên mới nghỉ hai ngày đã bắt đầu theo y đi khắp nơi, xem y múc nước, xem y hái rau trong vườn, xem y xắn tay áo nấu cháo.

    Tiểu tử thúi này mắc chứng gì vậy?

    Tay không bị gãy mà chẳng thèm phụ gì cả.

    Y đứng dậy phủi lọ nghẹ dính trên mặt rồi cầm gậy trúc quất đồ đệ: "Mau khỏe lại đi, mấy việc này đều là của ngươi đó."

    Ba ngày sau, thụ luyện võ trong sân, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng sát khí ập đến từ sau lưng.

    Y lộn người né tránh con dao găm bay tới rồi xoay cổ tay một cái, quất mạnh cành trúc trong tay vào người đối phương.

    Đầu tiên quất vào tay, sau đó quất vào chân, cuối cùng quất vào đầu.

    Thiếu niên kêu lên một tiếng rồi thả tay ra, dao găm rơi xuống đất.

    "Mới ra ngoài một chuyến đã to gan quá nhỉ?"

    Thụ véo tai đối phương, "Chỉ có chút bản lĩnh này mà dám đánh lén sư phụ hả...

    Có sức ra chiêu sao không làm việc nhà đi?"

    Thiếu niên im lặng nắm tay y.

    Thụ nói tiếp: "Mấy ngày rồi mà sao vẫn không nói được chứ?

    Chẳng lẽ bị người ta độc câm rồi sao?"

    Nói xong y giơ tay kia lên sờ cổ thiếu niên, khi ngón tay y chạm vào, hình như đối phương nuốt nước bọt làm yết hầu cọ vào ngón tay y.

    "Ngươi không nói chuyện, vi sư thật buồn quá đi."

    Y cụp mắt xuống, giọng điệu càng lúc càng buồn bã: "Khi nào mới được nghe ngươi gọi ta là sư phụ nữa đây?"

    Y đang định luyện kiếm tiếp thì thiếu niên lại nắm lấy tay y, chăm chú nhìn y hồi lâu rồi chậm rãi viết hai chữ lên tay y: Sư phụ.
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    3


    Thụ cảm thấy đồ đệ hơi kỳ lạ nhưng chỉ nghĩ hắn bị vết thương ảnh hưởng.

    Giữa rừng núi hoang vu này, lấy đâu ra một người có tuổi tác và vóc dáng tương tự đồ đệ của y chứ?

    Với lại nếu đối phương không phải đồ đệ của y thì đã sớm nói cho y biết rồi.

    Khi sắp hồi phục hoàn toàn, thiếu niên lập tức bị thụ sai làm đủ thứ việc.

    Hắn cúi đầu gọt lê, vừa gọt xong lại nghe thụ gọi mình tới bóp vai.

    Có ai làm thầy kiểu này không?

    Hắn nhìn lồng ngực vẫn còn băng bó của mình, nhíu mày nắm chặt con dao trong tay rồi đột ngột đâm tới thanh niên che mặt kia.

    Chẳng biết đối phương kiếm đâu ra một đồng xu, ngón tay búng nhẹ một cái, hắn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị búng tê rần: "Trái cây gọt xong chưa?

    Chờ vi sư ăn xong rồi hẵng đánh."

    Hắn xoa cổ tay, đặt quả lê vừa cắt lên bàn rồi đi vòng ra sau lưng thụ, đặt tay lên vai y.

    Thụ vỗ nhẹ mu bàn tay hắn, ra hiệu cho hắn cúi đầu xuống: "Há miệng ra."

    Một miếng lê mát lạnh áp vào môi hắn, hắn trông thấy thanh niên trên ghế trúc hơi ngẩng mặt lên, tóc mai lòa xòa bay trong gió nhẹ, khi cười để lộ lúm đồng tiền mờ mờ trên má: "Đồ đệ ngoan, ăn đi."

    -

    Đồ đệ đang đứng ở cửa, vậy người bên cạnh này là......

    Ban ngày thụ còn thấy được mờ mờ, ban đêm thì hoàn toàn không thấy gì.

    Y hoang mang sờ ngực người trước mặt, qua lớp vải thô vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim đập mạnh của đối phương.

    "Ngươi là ai?"

    Y hỏi.

    Không có tiếng trả lời.

    Thụ hất tay thiếu niên ra rồi ngồi dậy, gọi tên đồ đệ ngoài cửa.

    Giọng đồ đệ càng lúc càng gần: "Ta thật không biết sư phụ nhận đồ đệ mới đấy."

    Ngọn đèn trên bàn sáng lên, thụ mở to mắt, trong bóng tối thấy được một đốm sáng lờ mờ.

    "Ngươi..."

    Y cảm nhận được hơi thở của đồ đệ, vừa định chạm vào đối phương thì bị người phía sau ôm eo.

    Cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không phân biệt được.

    Thụ ngửi thấy mùi tanh của nước mưa, đồ đệ đã rời núi nhiều ngày nên mùi hương trên người hắn khá lạ lẫm đối với y.

    Thụ bị ôm chầm, tay cũng bị ai đó nắm chặt trong lòng bàn tay: "Sư phụ."

    Đúng là giọng đồ đệ của y rồi, chuyện này là sao?

    Thụ bối rối nhíu mày, nắm tay đồ đệ rồi vỗ vỗ đôi tay đang ôm eo mình: "Ngươi là đồ đệ của ta, vậy hắn là......"

    Không đợi người kia trả lời, đồ đệ đã xuất chiêu đánh tới, lạnh lùng nạt: "Đồ giả mạo, cút ra ngoài."

    Thiếu niên trên giường thả tay ra rồi nhanh nhẹn tránh đi, sau đó chộp lấy thanh kiếm ngắn đặt cạnh giường.

    Đồ đệ chẳng còn lòng dạ nào để ý đến tên giả mạo kia, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của thụ rồi cúi xuống kéo kín vạt áo hở rộng của y, ấm ức hỏi: "Sao không nhận ra ta?

    Ai cũng có thể làm đồ đệ của ngươi sao?"
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    4


    Sao lại có đến hai đồ đệ?

    Chẳng lẽ là mơ sao?

    Đồ đệ đội mưa về nên cả người lạnh ngắt, thụ đưa tay sờ mặt đối phương, cảm giác như chạm vào một đám sương mù.

    Hai má đồ đệ dần được tay y ủ ấm, y sờ sống mũi cao vút của đồ đệ, cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn.

    Trước đây trên núi chỉ có y và đồ đệ, nghe giọng là biết người, ngay cả đầu đồ đệ y cũng hiếm khi xoa, huống chi là sờ mặt hắn.

    Dù y có sờ thế nào cũng không thể tưởng tượng ra khuôn mặt đối phương.

    Thụ nhịn không được phàn nàn: "Đều là hai mắt một miệng, giống nhau như vậy thì làm sao ta phân biệt được chứ?"

    Đồ đệ nói: "Mặt ta và hắn khác nhau một trời một vực mà."

    Trong phòng yên tĩnh một lát, thụ lại hỏi đồ đệ: "Sao giờ ngươi mới về?"

    Y hết sức hoang mang, không biết mình nhận lầm người từ lúc nào, vậy đứa bé bị thương nặng kia không phải đồ đệ của y sao?

    "Chuyện này kể ra dài dòng lắm," đồ đệ nắm tay y nói: "Để ta đuổi người ngoài đi trước rồi kể rõ đầu đuôi cho sư phụ nghe.

    "

    Đồ đệ đang định đánh nhau với kẻ giả mạo thì thụ ngáp một cái rồi quăng gối tới giữa hai thiếu niên, ngăn chặn vũ khí của họ: "Khuya lắm rồi, vi sư muốn ngủ."

    Đồ đệ nói: "Vậy ta sẽ lôi hắn ra ngoài đánh."

    "Khoan đã, ta có chuyện muốn hỏi hắn."

    Thụ muốn biết kẻ giả mạo đồ đệ là ai nên ngoái đầu ra sau, gọi thiếu niên đang cảnh giác cao độ tới cạnh mình.

    Nghe tiếng bước chân đến gần, thụ cầm gậy trúc ở đầu giường quất nhẹ vào chân thiếu niên hai cái rồi nói: "Ngươi là ai, xưng tên đi."

    Thiếu niên chỉ nhìn y chứ không trả lời.

    Đồ đệ mất kiên nhẫn định đánh người, nhưng bị thụ cản lại: "Hắn bị câm, không nói được đâu."

    Nói xong thụ xòe tay ra, bảo thiếu niên viết chữ cho mình xem.

    Đối phương im lặng giây lát rồi quỳ một chân trước mặt y, nâng tay y lên, chậm chạp viết hai chữ lên lòng bàn tay y.

    "Sư... phụ?"

    Thụ nói: "Ta bảo ngươi viết tên chứ có bảo ngươi viết cái này đâu?"

    Đồ đệ hậm hực ngồi cạnh thụ, cố kìm lại ý muốn nắm tay y: "Y là sư phụ của ta chứ đâu phải của ngươi."

    Thiếu niên phớt lờ đồ đệ, tiếp tục viết chữ lên lòng bàn tay thụ.

    Thụ nghiêm túc cảm nhận một hồi: "Quên...

    Quên rồi à?"

    Bị thương nặng thế cơ mà, mất trí nhớ cũng dễ hiểu thôi.

    Nghĩ vậy, thụ bảo thiếu niên: "Ngươi không nhớ tên mình thì ta gọi ngươi là A Vong nhé."

    Nói nửa chừng, y bật cười: "Nghe như tên chó vậy."

    Thấy y cười, thiếu niên tựa đầu lên chân y kêu khẽ: "Gâu."
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    5


    Tên này bắt chước chó sủa à?

    Đồ đệ không thể ngồi yên được nữa, nói với sư phụ: "Hắn có bị câm đâu."

    Hắn nhìn kỹ đối phương dưới ánh nến, người này trạc tuổi hắn nhưng gương mặt hoàn toàn khác biệt, hết sức gian xảo, nhìn là biết không phải người tốt.

    Nhìn một hồi, đồ đệ cảm thấy đối phương hơi quen mắt, nhưng những ngày qua hắn đi rất nhiều nơi, gặp rất nhiều người nên nhất thời không thể nhớ ra.

    Thụ đã ở chung với đồ đệ giả này khá lâu mà đối phương không hề phát ra âm thanh nào, ban đêm cũng không nói mớ, nếu là giả bộ thì tên nhóc này thật quá siêu rồi.

    Y bóp mặt thiếu niên hỏi: "Ngươi biết nói à?"

    Đối phương không nói gì mà lại viết hai chữ "sư phụ" lên lòng bàn tay y.

    Ngoài trời mưa như trút, tiếng sấm rền vang phía xa, nước mưa chảy ào ào xuống mái hiên, cửa sổ đóng kín nhưng cái lạnh của mùa thu vẫn len lỏi vào nhà qua khe hở.

    Đồ đệ nắm tay y, không cho thiếu niên viết chữ lên tay y nữa, "Sư phụ, tên này không rõ lai lịch, ai biết hắn có ý đồ gì."

    Thụ biết đồ đệ nói có lý, nhưng thiếu niên quỳ trước mặt y vừa mới khỏe lại, giờ đang là nửa đêm, ngoài trời mưa to như vậy, sao có thể đuổi hắn đi được.

    Y ngáp một cái rồi nói: "Buồn ngủ quá, có chuyện gì để mai tính, các ngươi cũng ngủ đi."

    Nói xong y khều tay đồ đệ, bất mãn nói: "Xuống núi lâu thế mà không thèm nói với vi sư một tiếng, ngày mai phải quỳ xuống trình bày rõ ràng nghe chưa."

    "Ta..."

    Hình như đồ đệ muốn nói gì đó, nhưng chỉ thốt ra một chữ rồi im bặt: "Sư phụ ngủ đi."

    Thụ nằm lại xuống giường, thiếu niên im lặng đi vòng qua bên kia giường, muốn leo lên giường ngủ cạnh thụ nhưng bị đồ đệ cầm kiếm chặn lại: "Ngươi trải chiếu ngủ dưới đất đi, đừng bén mảng tới gần sư phụ."

    Thiếu niên im lặng giằng co với hắn một lúc, nhìn thanh niên trên giường rồi miễn cưỡng nằm xuống đất ngủ.

    Thụ cảm thấy có người nằm cạnh mình, đối phương giữ khoảng cách nhất định với y rồi gọi khẽ một tiếng "sư phụ".

    Xem ra mấy ngày nay y đã ôm nhầm đồ đệ giả, giờ đồ đệ thật ngủ bên cạnh khiến y không quen lắm.

    Cũng đâu thể trách y nhận lầm người, ai bảo tên nhóc này chưa nói câu nào đã chạy mất, biệt tích hơn nửa tháng.

    Thụ suy nghĩ một hồi, cảm thấy lỗi của đồ đệ vẫn lớn hơn mình.

    Y đang nghĩ ngợi thì đột nhiên bị đối phương ôm vào lòng.

    Vòng tay đồ đệ không ấm mà lạnh như kiếm, khung xương của thiếu niên vừa to vừa cứng, vóc dáng cao hơn cả y, trẻ con lớn nhanh thật.

    Thấy y giật mình phản kháng theo bản năng, đồ đệ siết chặt vòng tay để hai người áp sát vào nhau, trầm giọng hỏi y: "Người khác ôm thì được, còn ta thì không à?"
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    6


    Sau khi bị mù, thụ không thích tiếp xúc với người khác.

    Nếu không phải vì quen biết đồ đệ đã lâu, thiếu niên lại bị thương nặng, tâm lý trở nên yếu đuối, còn lâu y mới chịu ngủ chung giường với đối phương.

    Y không biết cách dỗ trẻ con, đồ đệ cũng không biết làm nũng, mặc dù hai người sống chung nhưng chẳng mấy thân thiết.

    Thụ xuất thân từ võ lâm thế gia, được cha ruột đích thân dạy dỗ, thuở thiếu thời y tự nhận mình là thiên tài, làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, vừa bước chân vào giang hồ đã có tiếng tăm lừng lẫy.

    Cha y đặt hết kỳ vọng vào y, bạn bè tung hô y, các tiền bối quen biết đều hết lòng quan tâm y, ai cũng nói chẳng bao lâu nữa danh hiệu đệ nhất thiên hạ sẽ thuộc về y.

    Càng muốn chiến thắng thì càng sợ thua người khác.

    Y không muốn dừng lại ở mức "trò giỏi hơn thầy" nên ngày đêm nghĩ cách cải thiện chiêu thức, nâng cao công lực.

    Vì một phút nông nổi, y rẽ vào con đường sai lầm, tìm kiếm tà pháp để sớm đột phá cảnh giới, luyện đến mức đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, trở mặt thành thù với bạn bè, cuối cùng còn bị mù hai mắt.

    Trốn lên núi là hình phạt y dành cho mình.

    Nhưng đồ đệ thì khác, y biết rằng một ngày nào đó đồ đệ sẽ rời đi.

    Hôm đó không thấy hắn về, y nghĩ đến một khả năng: Đứa bé đã chán ở trên núi, cuối cùng không nhịn được nữa nên ra ngoài xông xáo giang hồ.

    Y cầm gậy trúc gõ vào đá, nghe tiếng suối chảy sau cơn mưa, nghĩ thầm: Ra ngoài cũng tốt, kết bạn với người này người kia, mở mang tầm mắt, trên giang hồ có rất nhiều điều thú vị.

    Khi tìm thấy đồ đệ bị thương nặng, trong lòng thụ mừng rỡ lạ thường.

    Hừ, tiểu tử thúi này tuy không nói ra nhưng lúc nào cũng muốn báo thù, giờ thì hay rồi, đi theo vết xe đổ của y, tự làm mình ra nông nỗi này...

    Cuối cùng vẫn phải về đây dựa dẫm vào kẻ mù lòa như y.

    "Sư phụ?"

    Đồ đệ thả lỏng cánh tay đang ôm chặt y, thì thầm hỏi: "Ta có mạo phạm ngươi không?"

    "Nói nhiều quá, mau ngủ đi."

    Thụ định thần lại rồi trở mình ôm đồ đệ, hình như đối phương không ngờ y sẽ làm vậy nên thân hình cứng đờ, hồi lâu sau mới ôm lại y.

    Trong cơn mơ màng, y loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện.

    Y nhận ra một giọng nói xa lạ, lông mi khẽ động, vừa ngồi dậy thì bị đồ đệ quấn vào chăn ấm.

    Đồ đệ đặt y nằm lại xuống giường rồi nói: "Trời chưa sáng đâu, sư phụ ngủ thêm đi."

    Có đồ đệ ở đây, y khỏi cần lo những chuyện vặt vãnh nữa.

    Thụ nằm một hồi, lại bị tiếng đánh nhau làm tỉnh giấc.

    Y lần theo tiếng động đi ra ngoài, tiếng đánh nhau đột nhiên im bặt, y băn khoăn gọi tên đồ đệ, hỏi đối phương có chuyện gì.

    "Hắn..."

    Đồ đệ do dự một lát rồi nghiến răng nói: "Tên này không chỉ mạo danh mà còn... còn mạo phạm sư phụ nữa, phải đuổi hắn đi mới được."

    Mạo phạm?

    Thụ nhớ lại lời đồ đệ nói đêm qua, chẳng lẽ người kia lại lén lút ôm y sao?

    Y không biết thiếu niên kia là ai, nhưng lâu nay đã quen ôm nhau ngủ nên cũng chẳng thấy có vấn đề gì.

    Y suy nghĩ giây lát rồi lắc đầu cười nói với đồ đệ: "Cũng không tính là mạo phạm.

    Ngươi làm vậy cũng được mà, đừng ngại."
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    7


    Thụ vừa dứt lời thì tay y lập tức bị đồ đệ nắm lấy.

    Đồ đệ vẫn hơi ngại nên không dám nắm chặt mà chỉ nắm hờ.

    Đợi y ngồi xuống ghế trúc trong sân, đồ đệ mới nói: "Lần này ta xuống núi là để tìm thuốc cho sư phụ."

    Thụ hỏi: "Tìm thuốc?"

    Đồ đệ nói: "Trong truyền thuyết có một loại thuốc ôn dưỡng kinh mạch, khiến xương cốt tái sinh máu thịt.

    Bôi thuốc này lên mắt sẽ chữa được bệnh mắt của sư phụ."

    Không phải thụ chưa từng đi tìm thầy hỏi bệnh, nhưng nguyên nhân gây mù của y khác với người bình thường, vì bị tà pháp phản phệ nên việc chữa trị khó hơn lên trời.

    Nếu có loại thuốc thần kỳ như vậy thì chẳng phải người giang hồ sẽ tranh nhau sứt đầu mẻ trán sao?

    Y cảm thấy đồ đệ bị lừa, may mà tiểu tử ngốc này chẳng có mấy xu nên cũng không mất quá nhiều.

    Y vừa nghĩ vừa hỏi đồ đệ: "Tìm được thuốc chưa?"

    Đồ đệ gật đầu rồi ngồi xuống trước mặt y, đặt một lọ sứ nhỏ còn mang theo nhiệt độ cơ thể vào tay y: "Phải bôi lâu dài mới có hiệu quả, sư phụ đừng sốt ruột."

    Thụ cũng chẳng trông mong loại thuốc này có tác dụng, thờ ơ hỏi đồ đệ: "Bị lừa... hết bao nhiêu tiền?"

    Đồ đệ thành thật đáp: "Ta cướp được."

    Đồ đệ không phải người thích đùa, cũng chưa bao giờ nói dối.

    Thụ giật mình, lọ thuốc trong tay chợt trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay: "Cướp ở đâu?"

    Y tự nhận mình là người chính trực, chưa bao giờ dạy trẻ con trộm cắp, sao lại nuôi hỏng đồ đệ rồi?

    "Đây là..."

    Đồ đệ nói nửa chừng thì giọng điệu chợt trở nên lạnh lùng: "Sư phụ, mưa tạnh rồi, đuổi tên này xuống núi trước đi đã."

    Nói xong hắn đứng phắt dậy, lại định đánh tên giả mạo kia.

    Khi đồ đệ ra tay, thụ nghe thấy giọng nói thều thào của thiếu niên: "Sư... sư phụ..."

    Y cất lọ thuốc đi, vung tay áo ngăn cản đồ đệ rồi đi tới trước mặt thiếu niên: "Ngươi giả câm lừa ta à?"

    Thiếu niên ho khan nói với y: "Thuốc..."

    Hắn có ý gì?

    Thụ suy nghĩ giây lát rồi hỏi: "Ngươi cần thuốc này để chữa cổ họng à?"

    Y vừa dứt lời thì tay áo bị đồ đệ kéo lại: "Đây là thuốc ta tìm cho sư phụ, không được cho người khác...

    Ngươi nhận hắn làm đồ đệ rồi à?

    Sao hắn cứ gọi ngươi là sư phụ mãi thế?"

    Thụ nói nhỏ: "Lần trước hắn bị sốt, chưa biết chừng não bị ảnh hưởng, đừng so đo với hắn làm gì."

    Đồ đệ thật đã về thì cũng nên tiễn người y nhặt nhầm đi, nhà y không thể chứa quá nhiều người được.

    Dù sao vết thương của đối phương cũng đã lành, tay chân còn đủ, xuống núi có thể tự lực cánh sinh.

    "Thuốc, có tác dụng," thiếu niên lại ho một tiếng, vì lâu rồi không nói chuyện nên nói năng vấp váp: "Đáy lọ, bọ cạp."

    Thụ sờ soạng đáy lọ, đúng là có một hình vẽ giống bọ cạp độc.

    Đồ đệ hỏi: "Sao ngươi biết?

    Thuốc này là từ..."

    Đồ đệ bỗng nhiên im bặt, không nói tiếp nữa.

    "Sư phụ... máu của ta," thiếu niên kéo tay thụ sờ vết sẹo trên cánh tay mình: "Chính là dược liệu."
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    8


    "Thuốc dẫn...

    Chẳng lẽ người bọn chúng đang tìm chính là ngươi?"

    Đồ đệ trầm ngâm nói khẽ với thụ: "Sư phụ, nếu để hắn ở lại trên núi thể nào cũng gặp họa cho xem."

    Lâu nay thụ không còn quan tâm ân oán thị phi giang hồ, cũng chẳng biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.

    Những lúc xuống núi, y hiếm khi nói chuyện với người ngoài, mua đồ xong là về ngay.

    Y nhíu mày vuốt ve hình bọ cạp dưới đáy lọ, cảm thấy hơi quen thuộc.

    Lá trúc xoay tròn rơi xuống đất, thụ đột nhiên mở to mắt rồi quay sang nhìn đồ đệ, nhưng y chỉ thấy mỗi một màu trắng xóa, ngay cả bóng người cũng không phân biệt được.

    Y nắm chặt gậy trúc, hít sâu một hơi rồi hỏi đồ đệ: "Ngươi đã đến Tàng Cốt Cung đúng không?"

    Những người kia tự xưng là dược sư, hành tung bí ẩn, không ai biết chúng ẩn mình ở đâu.

    Thuốc chúng luyện ra ngàn vàng khó cầu, muốn xin thuốc phải trả giá rất đắt hoặc tuân theo mệnh lệnh của chúng.

    Trong chốn võ lâm có rất nhiều cao thủ bí mật làm việc cho Tàng Cốt Cung, một nửa là để tăng công lực, một nửa là để kéo dài tuổi thọ.

    Người giang hồ đều nói Tàng Cốt Cung là ma giáo, thứ chúng luyện ra không phải thuốc mà là độc, uống vào sẽ biến thành con rối của chúng.

    Thụ chưa từng đối đầu trực diện với người của Tàng Cốt Cung, chỉ ngăn cản đám tay sai của chúng vài lần.

    Lúc đó Tàng Cốt Cung còn gửi thư đến chỗ y, hứa tặng cho y một hộp bí dược với điều kiện y không được cản trở việc làm ăn của chúng nữa.

    Y xé nát lá thư, chúng cũng không bao giờ đến tìm y nữa, bởi vì không lâu sau đó y bị mù.

    Đồ đệ nói: "Tàng Cốt Cung đang tìm người, thuốc là phần thưởng.

    Ta đã lấy nó từ tay người được thưởng."

    Thụ mở to mắt: "Ngươi trộm à?"

    Đồ đệ nói: "Không phải trộm mà là cướp."

    Đồ đệ im lặng giây lát rồi nói tiếp: "Ta bịt mặt nên đối phương không biết ta là ai, không sợ phiền phức về sau đâu."

    Ai dạy tiểu tử thúi này làm vậy chứ?

    Thụ hơi đau đầu.

    Y nhắm mắt ngả người ra sau, hai thiếu niên im lặng đứng hai bên ghế chờ y quyết định.

    Nằm một hồi, thụ ngồi dậy hít sâu một hơi rồi giơ tay lên, định ném lọ thuốc đi.

    Đây là thuốc dính máu người, sao y có thể dùng chứ?

    Thiếu niên giữ chặt tay y, ho khan nói: "Sư phụ, bôi lên, sẽ khỏi."

    Thụ nói: "Ta không thể dùng được."

    Y đã sai một lần, không thể sai thêm nữa.

    Thiếu niên nói tiếp: "Mắt đẹp, tiếc lắm."

    Thụ có vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt quả thực rất đẹp, trước khi bị mù, mắt y luôn sáng ngời, đuôi mắt hơi xếch lên, khi cười tràn đầy sức sống, ai nhìn cũng thích.

    Đồ đệ nắm cánh tay còn lại của thụ rồi nói: "Sư phụ không muốn dùng thì thôi.

    Bảo hắn xuống núi đi, ta sẽ ở lại đây, sư phụ cần gì cứ việc..."

    Thụ chợt ngửi thấy mùi máu tanh nồng, trong lòng giật thót, không biết ai đã ra tay, đang định hỏi thì cảm nhận được thứ gì đó vừa ướt vừa nóng dính vào môi mình.

    "Máu của ta," thiếu niên nói: "Uống đi."
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    9


    Thụ mím môi cắn chặt răng nhưng vẫn nếm được vị máu.

    Y nhíu mày nắm cánh tay thiếu niên, kéo tay áo chà xát miệng mấy lần rồi gọi đồ đệ rót trà cho mình súc miệng.

    "Tại sao chứ?"

    Thiếu niên giơ tay kia lên, ngón cái dính máu chạm vào đôi môi hé mở của y, thì thầm hỏi: "Cam chịu, làm phế nhân mãi sao?"

    Sau khi được nhặt về, hàng đêm thiếu niên ngủ chung giường với y, nghe y nói mớ trong cơn ác mộng.

    Y luôn mơ thấy quá khứ, mơ thấy mẹ, mơ thấy cha dạy mình tập võ, mơ thấy bạn bè nâng ly nói cười, tất cả tựa như làn khói bốc lên từ lư hương, trong chớp mắt chỉ còn lại tro tàn.

    Tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh, y mở mắt nhìn quanh, bóng tối vô tận như đầm lầy sâu hoắm khiến y ngạt thở.

    "Không, ta không muốn làm phế nhân...

    Đừng đi mà..."

    Y hoảng hốt quờ quạng khắp nơi, đôi mắt vô hồn phản chiếu ánh trăng ngoài cửa sổ, muốn bấu víu vào thứ gì đó.

    Trong cơn hoảng loạn, y nắm lấy cánh tay người bên cạnh.

    Tuy đối phương không nói gì nhưng xúc cảm ấm áp khiến y an tâm hơn nhiều, y dần bình tĩnh lại, hàng mi run rẩy cụp xuống, lẩm bẩm nói: "Đừng bỏ ta..."

    -

    Thấy vẻ mặt mệt mỏi của thụ, đồ đệ tưởng những lời người kia nói khiến sư phụ tổn thương, sư phụ không cho hắn đánh nhau nên hắn phải nén giận, nhưng bây giờ thật sự không thể nhịn được nữa, hắn lập tức tung chưởng về phía thiếu niên kia.

    Họ đánh nhau một hồi, thụ liếm máu trên môi, chậm chạp đứng dậy rồi gọi tên đồ đệ.

    Đồ đệ cất kiếm vào vỏ, đi nhanh tới chỗ y.

    Thụ nói: "Vi sư đói rồi, đi nhóm lửa nấu cơm đi."

    Đồ đệ nhìn tên giả mạo cách đó không xa, tay siết thành nắm đấm: "Sư phụ, tên này có chiêu thức âm độc, e là không chỉ..."

    Thụ nhắm mắt lại, lông mày nhướng lên: "Chắc không thể tệ hơn nữa đâu, thôi thì cứ thử xem sao."

    Nói xong thụ định xoa đầu đệ tử, ai ngờ đứa bé cao hơn y tưởng, khi sờ trúng gò má ấm áp của đối phương thì y khựng lại, nghĩ thầm xoa chỗ nào cũng như nhau cả thôi, thế là xoa má đệ tử rồi véo tai hắn: "Lặn lội tìm thuốc cho vi sư, đúng là đồ đệ ngoan mà...

    Cảm ơn ngươi nhiều nhé."

    Đệ tử nhìn nụ cười của y, miệng há to nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời phản đối vào bụng, im lặng cúi đầu xuống thấp hơn cho y dễ xoa.

    Thụ xoa đầu đồ đệ một lát rồi quay sang vẫy tay gọi thiếu niên đứng bên kia: "Chó con, tới đây nào."
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    10


    Mấy năm nay y ẩn cư trên núi, từ lâu đã cắt đứt liên lạc với người thân và bạn bè nên khỏi cần quan tâm bọn họ nghĩ gì.

    Nếu thuốc thật sự có tác dụng...

    Không thể nghĩ quá tích cực được, thuốc của Tàng Cốt Cung chuyên lấy độc trị độc, ít nhiều gì cũng gây hại cho cơ thể, nghĩ theo hướng tiêu cực thì chưa biết chừng sẽ mất mạng.

    Thụ uống thuốc với nước ấm, thiếu niên kia đưa cho y một chén máu nhỏ, y do dự hồi lâu mới ngửa đầu uống cạn.

    Hương vị vừa đắng vừa tanh khiến y nhíu mày, không hiểu sao lại thấy căm ghét mình, che miệng ho sặc sụa.

    Đồ đệ lo lắng đỡ lấy y rồi vỗ lưng cho y: "Nếu thấy khó chịu thì sư phụ nôn ra đi."

    Y lắc đầu, nắm chặt tay vịn ghế trúc, sau gáy lấm tấm mồ hôi.

    Thuốc tan ra, cảm giác như nuốt một ngọn lửa làm ngực y nóng bừng.

    Một lát sau, thụ cảm thấy nội lực bị phong bế từ từ lưu thông, chẳng lẽ thuốc này có thể giúp y nối lại kinh mạch đã hỏng sao?

    Sau đó mắt y cũng bắt đầu nóng lên, nhưng cảm giác này chỉ thoáng qua trong tích tắc, hệt như bị ánh sáng cực mạnh chiếu vào mắt, hai giọt lệ ứa ra từ đôi mắt nhắm nghiền của y.

    Thiếu niên băng bó vết thương rồi lấy một dải sa mỏng màu trắng buộc lên mắt thụ: "Sợ ánh sáng, là đang hồi phục."

    Hắn nói năng chưa trôi chảy lắm nhưng giọng không còn khàn nữa, nghe rất trẻ trung, chắc khoảng mười mấy tuổi.

    Đợi thuốc trong cơ thể hết tác dụng, thụ thả lỏng người, áo lót ướt đẫm mồ hôi.

    Y thở hổn hển một hồi, nghĩ đến vết rạch trên cánh tay thiếu niên thì nhìn về phía đối phương nói: "Xin lỗi...

    Đau lắm đúng không?"

    Thiếu niên bị y gọi là chó con cũng chẳng có ý kiến gì, thấy y ngoắc tay thì lập tức tới gần.

    "Cảm ơn."

    Thụ cười xòe tay ra, đưa một viên kẹo mạch nha cho đối phương: "Ăn không?"

    -

    Có chút hy vọng thấy lại ánh sáng, rốt cuộc vẻ mặt thụ không còn u ám như trước.

    Y về phòng thay đồ, lâu lắm rồi mới ngân nga một bài hát.

    Vừa cởi áo lót ra thì y nghe thấy tiếng bước chân sau lưng.

    "Sư phụ."

    Nghe giọng đồ đệ, thụ yên tâm lại, không vội mặc áo mà hỏi hắn: "Sao thế?"

    Thụ chỉ mặc quần dài, để lộ thân trên mảnh khảnh, eo nhỏ lưng thon, trên núi y ít khi tắm nắng nên vùng da dưới áo trắng hơn những chỗ khác.

    Đồ đệ không trả lời mà vòng tay ôm eo y, vùi mặt vào gáy y lẩm bẩm: "Không chia kẹo cho ta sao?"

    Thụ cũng chẳng nghĩ nhiều, chủ yếu là y không có sơn hào hải vị, cũng không có tiền mà chỉ có kẹo.

    Lúc nãy thiếu niên đã lấy máu mình cho y, dù sao cũng phải báo đáp chút gì đó.

    Y cười vỗ cánh tay rắn chắc của đồ đệ: "Lớn rồi mà cứ như trẻ con.

    Đương nhiên là có phần của ngươi rồi, buông tay ra, để vi sư đi lấy cho ngươi..."

    Y chưa kịp nói hết thì đồ đệ đã vén tóc dài của y ra rồi cúi đầu hôn chụt lên gáy y một cái.

    Thụ đứng sững tại chỗ, nhất thời không kịp phản ứng.

    Tiểu tử thúi này mới ra ngoài một chuyến mà học được cái gì dưới núi vậy hả?
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    11


    Thụ chưa kịp hoàn hồn thì đồ đệ đã thả tay ra rồi kính cẩn nói: "Sư phụ thay đồ xong chắc cơm cũng vừa chín.

    Để ta đi soạn bát đũa."

    Nói xong đồ đệ lui ra ngoài.

    Thụ đứng sững một lát rồi đi tới chậu gỗ lấy khăn ướt lau người, ngán ngẩm lắc đầu: Chốn giang hồ ngư long hỗn tạp, khó tránh khỏi dạy hư trẻ con.

    Y là sư phụ không đủ tư cách, vui thì dạy đồ đệ mấy chiêu, không vui thì bỏ mặc hắn cả ngày, sao có thể dạy hắn đạo lý đối nhân xử thế được.

    Hay là đồ đệ vô tình thấy đôi tình nhân nào ân ái nên tưởng hành động này là cách thể hiện tình cảm?

    Thụ mặc áo lót sạch sẽ, vừa cột dây áo vừa nghĩ ngợi.

    Nghĩ một hồi, y cảm thấy chuyện này cũng chẳng có gì to tát, để lát nữa nói chuyện với đồ đệ sau...

    Từ khi bị mù, y mất cảm giác về thời gian, trong lòng vẫn xem đồ đệ là đứa bé mình dễ dàng bế lên bằng một tay.

    Xem ra đồ đệ cũng đến tuổi yêu đương rồi, phải có người chỉ bảo mới được.

    Tiếc là khi bỏ nhà đi, y đã đốt hết đống xuân cung đồ quý giá, nếu không đã đưa cho đồ đệ xem rồi.

    "Ngươi nấu vẫn là ngon nhất," thụ húp nửa tô cháo rau nóng hổi rồi hài lòng thở phào một hơi, nói với đồ đệ: "Lúc ngươi không ở đây, vi sư ăn không biết vị, nhạt như nước ốc, nhớ ngươi vô cùng..."

    Y cứ thắc mắc bị thương sao lại ảnh hưởng đến tay nghề nấu nướng.

    Đứa bé Tàng Cốt Cung kia cũng chẳng giải thích mà ngoan ngoãn nấu cơm pha trà theo lời y, nhưng tay nghề rất kém, nấu ăn không hợp khẩu vị của y chút nào.

    Đồ đệ nói: "Sư phụ chịu khổ rồi, tối nay ta sẽ nấu thêm nhiều món ngon."

    Đồ đệ chỉ nấu cho mình và sư phụ, xem như tên giả mạo kia không hề tồn tại.

    Hắn nhìn thanh niên trước mặt, hình như đối phương lại gầy đi, cổ thon dài, xương cổ tay nhô lên khỏi tay áo rộng, gân trên mu bàn tay tựa như những dòng sông xanh uốn lượn trên giấy Tuyên.

    Sau khi uống thuốc, rốt cuộc môi sư phụ cũng trở nên hồng hào, sắc mặt cũng không còn xanh xao.

    Không có hắn bên cạnh, sư phụ hoàn toàn không biết cách chăm sóc mình.

    Đồ đệ nhớ lại nụ hôn trong phòng lúc nãy, tuy rất chóng vánh nhưng hắn vẫn ngửi thấy mùi hương trên người sư phụ, đó là mùi xà phòng ấm áp.

    Hồi nhỏ hắn lùn tịt, lại hay ngại ngùng, sợ làm sư phụ bực mình nên chưa bao giờ đến gần đối phương như vậy.

    Hắn cứ tưởng mình làm chuyện xấu sẽ bị sư phụ mắng, nhưng y không nói gì mà còn cười với hắn mấy lần trong bữa cơm.

    Chẳng lẽ sư phụ không phản đối hắn làm vậy sao?

    Sư phụ cho tên giả mạo kia lên giường cũng vì tưởng đó là hắn.

    Khóe môi đồ đệ nhếch lên, trên khuôn mặt tuấn tú thấp thoáng nụ cười.

    Hắn nhìn sư phụ một lát rồi lại nhìn thiếu niên ngồi trước cửa nhà trúc, nghĩ thầm: Phải dặn sư phụ cảnh giác một chút kẻo bị người ngoài sàm sỡ.
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    12


    Sau khi xuống núi, đồ đệ nghe rất nhiều người bàn tán về thần dược, mới đầu hắn cũng không tin, cảm thấy đây chỉ là trò lừa đảo, nhưng sau khi tận mắt thấy hiệu quả của thuốc Tàng Cốt Cung thì quyết định lên đường tìm kiếm.

    Đúng lúc hắn gặp một đám người giang hồ muốn tìm thuốc, thế là âm thầm bám theo.

    Đồ đệ định báo với sư phụ một tiếng rồi mới đi, nhưng đám người kia đang vội, nói phải đi suốt ngày đêm kẻo đến muộn hết thuốc.

    Hắn đem theo một túi lương khô nhỏ, nghĩ thầm mình chỉ đi mấy ngày thôi, hắn đã lớn vậy rồi, chắc sư phụ sẽ không để ý đâu.

    Sư phụ chẳng mấy quan tâm đến hắn, không bao giờ dạy hắn điều gì, tính tình còn trẻ con hơn cả hắn, hễ giận dỗi thì lại ngồi trên nóc nhà phụng phịu, dù hắn có gọi thế nào cũng không xuống.

    Hắn là đồ đệ được nuôi thả.

    Đôi khi hắn cảm thấy mình quá tham lam, sư phụ không những chịu nuôi hắn mà còn quan tâm hắn, lẽ ra hắn phải biết đủ mới đúng.

    Có lẽ sau khi tìm được thuốc chữa mắt, hắn và sư phụ sẽ trở nên thân thiết hơn.

    Đồ đệ xuất sư bất lợi, chưa đi được hai ngày đã bị trộm hành lý.

    Cũng may hắn chẳng có bao nhiêu tiền, thanh kiếm sư phụ tặng vẫn còn, trong túi chỉ có lương khô và một bộ đồ.

    Hắn đang gấp nên không có thời gian truy tìm kẻ trộm, cột chặt dây lưng rồi vội vàng đi theo mấy hiệp khách về phía Tây.

    Kẻ giả mạo tên Càn Khôi, lần trước bị nhận nhầm là do hắn mặc áo của đồ đệ.

    Hắn chạy trốn mấy ngày, sau đó nhảy xuống sông để tránh tai mắt của Tàng Cốt Cung, nước lạnh và máu thấm ướt quần áo hắn, thật sự không đi nổi nữa nên leo lên cây nghỉ ngơi.

    Đêm đó, một đám hiệp khách tình cờ đi ngang qua, hắn mượn ánh lửa quan sát rồi trộm hành lý của người trẻ nhất trong đám — Thiếu niên kia ngồi xa nhất nên rất khó bị phát hiện.

    Hơn nữa vóc dáng hai người tương tự nhau, quần áo mặc vào vừa khít.

    Sắp có mưa to, mây đen vần vũ, bầu trời tối mịt không phân biệt được ngày hay đêm.

    Càn Khôi xử lý hai sát thủ đuổi theo mình rồi lợi dụng mưa to để cắt đuôi bọn họ, đi trên đường núi lầy lội.

    Hai ngày trước hắn bị cảm lạnh, sau khi dầm mưa bệnh càng nặng hơn, cơ thể lúc nóng lúc lạnh, hai chân nặng trĩu, trong tai chỉ nghe thấy tiếng thở của mình.

    Hắn phải bỏ mạng giữa chốn rừng núi hoang vu này sao?

    Vết thương lại nứt ra, hắn dựa vào thân cây ho ra máu, chậm chạp ngồi bệt xuống đất.

    Trong lúc mê man, hắn nghe thấy tiếng người.

    Hắn nắm chặt con dao trong tay rồi cố mở mắt ra, thanh niên ngồi xổm trước mặt hắn mặc áo tơi, trang phục giản dị, không phải người của Tàng Cốt Cung.

    Thanh niên nhắm mắt sờ mặt hắn một lát rồi khó nhọc cõng hắn lên.

    Gậy trúc chống lên bùn lầy, chống lên lá rụng, chống lên những hòn sỏi ven đường, Càn Khôi nằm trên tấm lưng ấm áp của đối phương, đầu dựa vào cổ y, nghĩ thầm: Cũng may là người mù.

    Hắn vẫn còn chút sức lực, nếu tên mù này dám mật báo thì hắn sẽ thọc dao găm vào cổ y.

    Hắn vừa nghĩ vừa run cầm cập.

    "Đừng sợ, sư phụ ở đây."

    Thanh niên trấn an hắn: "Sắp về nhà rồi, cứ yên tâm ngủ đi."
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    13


    Càn Khôi không thèm ăn cơm đồ đệ nấu mà tự hấp hai cái bánh bao rồi ngồi một mình trước thềm nhà trúc ăn.

    Hắn đã hết câm từ lâu, nhưng sợ bị thụ phát hiện nên vẫn giả câm.

    Hắn tưởng đồ đệ của thụ đã chết, hoặc là người kia không hề tồn tại...

    Mới đầu hắn còn tưởng thụ chỉ giả bộ chăm sóc mình để làm mình lơ là cảnh giác.

    Càn Khôi nhìn vết thương được băng bó kỹ càng, tự nhủ báo ơn cứu mạng xong sẽ rời khỏi đây.

    Hắn không biết người mù này họ gì tên gì, sao có thể thật lòng nhận y làm sư phụ được.

    Người mù có võ công cao cường, ngoại hình thanh tú, giọng nói khá quen, hình như hắn đã từng nghe thấy ở đâu đó.

    Người mù và đồ đệ thân nhau lắm sao?

    Hắn ngước nhìn đồ đệ bên cạnh thụ, người kia có vóc dáng tương tự hắn, mày kiếm mắt phượng, gương mặt toát lên vẻ chính trực.

    Bọn họ có thể nói là mỗi người đẹp một kiểu, người mù đã sờ soạng hắn rất nhiều lần khi hắn nằm liệt giường, tựa như muốn xác định tướng mạo hắn, vừa sờ vừa gật gù, nhưng cuối cùng vẫn không phân biệt được hắn là ai.

    Càn Khôi nhớ lại lúc người mù lau rửa cho mình, khóe miệng hắn giật giật, bọn họ đều là đàn ông nên bị nhìn thấy cũng chẳng sao, nhưng đối phương còn cầm vật kia của hắn trong tay nữa...

    Hắn hít sâu một hơi rồi nhét miếng bánh bao cuối cùng vào miệng, vành tai đỏ bừng vì xấu hổ.

    Hắn đoán người mù này là đoạn tụ, nếu không sao lại sờ soạng đồ đệ mãi thế?

    "Chó con," người mù lại gọi hắn, trên má lộ ra lúm đồng tiền, "Ăn nhiều vào, có vậy mới mau khỏe được."

    Hừ, người mù vẫn chưa biết đồ đệ không chừa phần cho hắn.

    Càn Khôi vờ như không nghe thấy.

    Người mù băn khoăn quay đầu sang, sau khi nhận ra hắn không ở cạnh thì đưa tay cốc đầu đồ đệ: "Tên nhóc này, ngươi không chừa phần cho người ta à?"

    Đồ đệ làm thinh.

    Thụ nghĩ ngợi rồi lấy ra một cái bánh ngọt đút cho đồ đệ, dỗ dành hắn: "Sao có thể để ân nhân của sư phụ đói bụng được, múc cho hắn chén cháo đi."

    Ngón tay y chạm vào môi đồ đệ, y không để ý nhưng đồ đệ lại ngẩn ngơ.

    Đồ đệ lưu luyến ăn bánh sư phụ đút cho rồi nói: "Ta nấu ít lắm, không đủ cho hắn ăn đâu."

    "Hết rồi à?"

    Thụ bưng chén của mình lên, vành tai sau tóc mai khẽ nhúc nhích, dựa vào âm thanh để xác định vị trí của thiếu niên, đứng dậy đi tới trước mặt Càn Khôi rồi nói: "Ngươi ăn chén này trước đi."

    Y đã ăn hết một chén, chén này mới múc hai muỗng, còn lại hơn phân nửa.

    Càn Khôi không muốn ăn cháo đồ đệ nấu nhưng vẫn tới gần thụ, cầm lấy chén cháo trước cái nhìn tức tối của đồ đệ.

    Trước khi lên núi, hắn chưa bao giờ nấu ăn, tất cả đều học từ người mù trong lúc dưỡng thương, hắn không có vị giác nên không đòi hỏi nhiều ở đồ ăn, bất cứ món gì cũng ngon hơn thuốc độc của Tàng Cốt Cung nhiều.

    Cháo vẫn còn nóng.

    Hắn ăn một miếng rồi nghĩ thầm: Cũng đâu ngon hơn mình nấu bao nhiêu.
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    14


    Chẳng biết có phải do tác dụng tâm lý hay không mà thụ cảm thấy chân khí trong cơ thể từ từ đầy lên, tựa như nước đọng chảy đi.

    Y nằm trên mái hiên xòe tay ra trước mặt, qua kẽ tay, qua lớp sa mỏng, dường như có một tia sáng chiếu vào đồng tử nhạt màu của y, tựa như tuyết đầu mùa rơi xuống.

    Sau khi niềm vui sướng qua đi, y bỗng thấy buồn ngủ.

    Gió thổi lá trúc xào xạc, y nhắm mắt lại, chỉ chốc lát sau đã ngủ thiếp đi.

    Y đã gần quên mặt cha mẹ bạn bè, hầu như chỉ gặp ác mộng, phẫn nộ, thất vọng, uất ức, sau khi sương mù tan đi chỉ còn lại một màu đen kịt.

    Trong mơ ánh nắng rực rỡ, mặt hồ lấp lánh, gió xuân thổi qua hàng liễu xanh biếc, bạn thân cưỡi ngựa đi cạnh y, mỉm cười hỏi y: "Bạc Hà, sao lại ngẩn ra thế?"

    Y ngửi thấy hương hoa, nghe thấy tiếng chim hót, vô thức nhảy xuống ngựa rồi ngẩng đầu cười với bạn thân: "Ngươi vẫn còn ở đây à?"

    Thiếu niên trạc tuổi y có đôi mắt dài hẹp, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười hiền hòa, nhảy xuống ngựa nói: "Đã hứa cùng nhau xông xáo giang hồ, ta không ở đây thì ở đâu?"

    Nói xong hai người cụng tay nhau.

    Y vui vẻ khoác vai bạn thân: "Ta biết mà, ngươi có nghĩa khí như vậy sao lại bỏ ta đi một mình được chứ?"

    Thụ tên Triều Bạc Hà, bạn thân nhất của y xuất thân nghèo khó, tính tình trầm lặng, hồi nhỏ thường bị bọn trẻ xung quanh bắt nạt, sau đó được y nhận làm nghĩa đệ, hai người cùng học tập luyện võ, thân nhau hơn cả anh em ruột, thân đến mức có thể ngủ chung giường.

    Bạn thân suy nghĩ thấu đáo hơn y, y hành hiệp trượng nghĩa dựa vào lòng nhiệt huyết, nhờ có đối phương giải quyết hậu quả nên y đã tránh được vô số rắc rối.

    "Ừm..."

    Y trở mình, đột nhiên bừng tỉnh, may mà có người đỡ nên không bị lăn xuống mái nhà: "Sư phụ cẩn thận."

    Hương hoa vẫn chưa tan hết, Triều Bạc Hà chớp mắt, không rõ mình đang mơ hay tỉnh.

    "Vào phòng ngủ đi."

    Giọng đồ đệ vang lên: "Mấy ngày nay trời mưa, gió lạnh lắm."

    Y ngồi dậy ngửi trái ngửi phải rồi hỏi đối phương: "Có hoa nào nở à?"

    Đồ đệ nói: "Ta đi dạo quanh đây thấy có mấy bông mới nở nên hái về để trong phòng."

    Nói xong đồ đệ đưa bó hoa tới trước mặt y: "Thơm không?"

    Triều Bạc Hà cúi đầu xuống, chóp mũi chạm vào cánh hoa, phấn hoa dính vào mũi làm y suýt hắt hơi.

    Y cầm cành hoa cười khúc khích rồi lại nằm phịch xuống mái nhà, dang rộng tay chân nói với đồ đệ: "Trong mơ ta lại thấy được mọi thứ, nếu thật sự có thể hồi phục..."

    Y nhắm mắt lại, im lặng một lát rồi lẩm bẩm như tự nói với mình: "Trước đây mọi người đều gọi ta là công tử, mẹ ta nói xông xáo giang hồ cũng tốt nhưng đừng đi xa quá.

    Nếu khỏi bệnh thì sư phụ sẽ dẫn ngươi xuống núi...

    Hầy, tiếc là ta đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, nói tên mình ra e là không lấy được tiền mà còn bị đuổi đi nữa."

    Đồ đệ im lặng lắng nghe, đợi y nói xong mới thì thầm: "Ta đi theo sư phụ, đi đâu cũng được hết."
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    15


    Vì đã quá lâu nên Triều Bạc Hà không nhớ nổi lúc đó mình và bạn thân chia tay nhau thế nào.

    Cũng không phải y bị mù trong một sớm một chiều, sau khi bị tẩu hỏa nhập ma, tình trạng của y ngày càng xấu đi, bạn thân dẫn y đi tìm đại phu, nhưng đi bao nhiêu chỗ vẫn không tìm được cách chữa.

    Đau quá, đau quá!

    Y đưa tay bịt mắt, máu từ từ tràn qua kẽ tay, y đau đến nỗi muốn móc mắt mình ra, bạn thân vội vàng nắm cổ tay y rồi dịu dàng an ủi y, bảo y ngồi thiền để ổn định chân khí trong cơ thể.

    "Bạc Hà, đừng sợ, thể nào cũng tìm được cách thôi..."

    Y hất tay đối phương rồi thở hổn hển, máu tanh nhỏ giọt xuống đất, khi mở mắt ra y không nhìn thấy bạn thân mà chỉ thấy một bóng đen lắc lư: "Cút đi, mặc kệ ta..."

    -

    Triều Bạc Hà sống mơ màng suốt một thời gian dài, khi tỉnh táo lại thì y đã ở trong nhà trúc này.

    Bạn thân đưa y đến đây sao?

    Hay là tiền bối quen biết cho y một chỗ dung thân?

    Tuy không thấy đường nhưng cơ thể y biết rõ mọi ngóc ngách trong nhà trúc, ngoài sân có giếng, có vườn rau, trong thùng có gạo, men theo con đường đá trước cổng có thể vào rừng hái quả dại.

    Hình như lúc y mê man có người đã dạy y những điều này, đối phương còn làm cho y một cây gậy trúc và đặt cạnh giường y.

    Cho dù không muốn thì y vẫn phải chấp nhận kiểu sống này.

    Trên núi rất yên tĩnh, Triều Bạc Hà dựa vào cửa sổ nghe tiếng chim hót trong rừng, tiếng mưa rơi, tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng kêu trong bụi cỏ.

    Ha ha.

    Mất hết tương lai nhưng ít nhất mắt không còn đau nữa.

    Y cầm gậy trúc dò đường, từ từ ghi nhớ đường về nhà.

    Thậm chí sau đó y còn xuống núi đi chợ.

    Không ai nhận ra y, điều này khiến y yên tâm hơn.

    Hay là nuôi chó đi.

    Thỉnh thoảng nằm hóng gió trên mái nhà, Triều Bạc Hà lại có ý định này.

    Y sống như cái xác không hồn khiến căn nhà chẳng có chút sinh khí nào.

    Lúc y muốn nuôi chó nhất, tiền bối dẫn một đứa bé tới bắt y nhận làm đồ đệ.

    "Vốn dĩ ta muốn nuôi chó," Triều Bạc Hà cười nói với đồ đệ: "Cuối cùng không nuôi được chó mà lại nhận ngươi làm đồ đệ."

    Đồ đệ nói: "Sư phụ muốn nuôi chó à?

    Để ta vào làng xin một con."

    Triều Bạc Hà nói: "Thôi thôi, chẳng phải có ngươi rồi sao?"

    Một lát sau, y cảm thấy câu này không ổn lắm nên vội chữa lại: "Không phải vi sư xem ngươi là chó đâu."

    Đồ đệ ngồi cạnh y, im lặng giây lát rồi đột nhiên sủa một tiếng.

    Triều Bạc Hà quay sang, còn tưởng mình nghe nhầm.

    Y thoáng sửng sốt, vừa giơ tay lên thì đồ đệ tựa đầu lên lòng bàn tay y.

    Tóc thiếu niên được cột gọn gàng, y không biết nên vuốt chỗ nào, vừa sờ vào đã làm rối tóc đối phương.

    Đồ đệ cảm nhận sự vuốt ve của y, lẩm bẩm nói: "Làm... làm chó cũng được."
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    16


    Triều Bạc Hà cũng không nghĩ nhiều mà cười xoa đầu đồ đệ.

    Trẻ con mười mấy tuổi luôn muốn được người khác chú ý, nói mấy câu nhảm nhí cũng là lẽ thường tình.

    Ngày xưa y còn tự xưng là đệ nhất đại hiệp chính đạo, gặp chuyện gì cũng muốn quản.

    Y hỏi: "A Giác, lúc về núi ngươi có phát hiện dấu vết người lạ lên núi không?"

    Đồ đệ đáp: "Nghe tiều phu nói mấy ngày trước nhìn thấy hai xác người thối rữa dưới chân núi, nhưng không phải người trong làng, chắc là thích khách của Tàng Cốt Cung."

    Khi được y nhặt về, tên nhóc kia đang hấp hối mà vẫn còn sức giết hai người.

    Triều Bạc Hà nằm trên nóc nhà, nhớ lại tên nhóc kia từng tấn công mình từ phía sau mấy lần, y còn tưởng hắn muốn luận võ với mình, thì ra là sói mắt trắng muốn cắn người sao?

    Y lắc đầu cười, dù sao hắn cũng đánh không lại y, còn bị y đá bay mấy lần, thú vị thật.

    "Ngoài hắn ra chẳng còn ai tới đây, nhưng..."

    Đồ đệ ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

    "Lạ thật."

    Triều Bạc Hà nói: "Người của chúng đã đuổi tới chân núi mà sao không tiếp tục lên núi điều tra?

    Nếu Tàng Cốt Cung không thiếu người thử thuốc thì cần gì phải tốn công truy lùng hắn."

    Y đang suy nghĩ thì nghe đồ đệ nói: "Chắc bọn họ có việc quan trọng hơn phải làm nên tạm thời chưa bắt hắn...

    Dù sao ở đây cũng có ta canh chừng, sư phụ đừng lo gì cả."

    Đồ đệ còn điềm tĩnh hơn cả y.

    Triều Bạc Hà cũng chẳng muốn quan tâm mấy chuyện phiền toái này, thế là vui vẻ làm người ngoài cuộc, cười nói: "Đồ đệ ngoan, thế thì giao cho ngươi đấy."

    Mây mù giăng kín, trăng dần mờ đi, mái ngói đọng đầy sương.

    Triều Bạc Hà nhẹ nhàng nhảy xuống trước nhà trúc như mèo, hầu như không phát ra tiếng động.

    Y hát ngâm nga, đang định về phòng nghỉ ngơi thì chợt ngửi thấy mùi rượu mát lạnh.

    Quái lạ, chẳng phải rượu này chỉ có ở Phú Lạc Lâu phía Bắc sao?

    Triều Bạc Hà cúi đầu ngửi kỹ, cuối cùng tìm thấy một vò rượu nhỏ cạnh giường mình.

    Chẳng lẽ do đồ đệ mang về?

    Sao tên nhóc kia biết y thích rượu này?

    Tặng quà mà cũng không chịu nói y biết nữa.

    Triều Bạc Hà cởi áo ngoài rồi ngồi xếp bằng trên giường, chẳng chút do dự xé giấy dán trên miệng vò, sau đó ngửa cổ uống một ngụm to, đúng là mùi vị quen thuộc.

    Y nhắm mắt cười: "Ngon quá!

    Sướng hết cả người!"

    Hiếm khi có được một vò, phải để dành uống từ từ mới được.

    Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng y vẫn nhịn không được uống một hơi cạn sạch, vì uống quá nhiều nên chẳng bao lâu sau đã say mèm.

    Vò rượu rỗng lăn lông lốc trên sàn, y nhắm mắt lại, say khướt ngã xuống giường, vô thức gọi tên bạn thân: "Minh Lộ..."

    Trước kia xông xáo giang hồ, Bùi Minh Lộ luôn mua rượu cho y.

    Vạt áo hở rộng, y nằm xoài trên giường, chẳng thèm để ý gì đến hình tượng của mình.

    Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, có người đắp chăn cho y rồi ngồi xuống cạnh y: "Sư phụ, ta ngủ với ngài được không?"

    Y ậm ừ một tiếng rồi kéo tay áo đối phương, lẩm bẩm nói: "Rượu...

    Bùi Minh Lộ..."

    "Bùi tiền bối không có ở đây."

    Thiếu niên cúi đầu nắm ngón tay trắng như ngọc của y rồi nói khẽ: "Ta là đệ tử của ngài, Cừu Độ Giác."
     
    [Np] Sau Khi Mỹ Nhân Sư Phụ Mù Lòa Nhặt Nhầm Đồ Đệ
    17


    Sau khi uống rượu, Triều Bạc Hà ngủ ngon hơn bình thường.

    Khi tỉnh dậy y hơi nhức đầu, nghe tiếng hít thở của người khác trước mặt thì khẽ giật mình, đưa tay sờ gò má ấm áp của đối phương.

    "Ta đây."

    Đồ đệ nói: "Sư phụ có thể nhận ra ta qua khuôn mặt không?"

    Y thu tay lại rồi thành thật đáp: "Không."

    Đồ đệ lại hỏi: "Vậy mùi cơ thể thì sao?"

    Từ khi bị mù đến giờ, y chỉ nhận ra người khác qua giọng nói, còn mùi ấy à?

    Y chẳng thân thiết với ai, đứng xa làm sao ngửi được mùi chứ.

    Triều Bạc Hà tới gần đồ đệ, cánh mũi hơi phập phồng: "Mùi trên người sẽ thay đổi, có ngửi cũng đâu thể nào nhớ được?"

    Nhiệt độ cơ thể đồ đệ cao hơn y, có mùi như trúc bị đốt cháy, lại hơi giống mùi gỗ.

    Y hít hà một hồi, chóp mũi vô tình sượt qua khóe môi đối phương, "Vi sư đói rồi."

    Đồ đệ: "...Đói rồi à?"

    "Muốn ăn cơm lam," Triều Bạc Hà ngồi dậy, hờ hững cột lại mái tóc dài rồi nói tiếp: "Còn rượu không?"

    Đồ đệ im lặng một hồi mới nói: "Hết rồi."

    Y nhíu mày, buồn bực nói: "Hiếm khi ra ngoài một chuyến, sao không mua thêm mấy vò?

    Uống chẳng bõ thèm gì cả."

    Nói xong y cầm vò rượu cạnh giường lên, định uống thêm một ngụm nhưng chẳng còn giọt nào.

    Thôi, để lát nữa đổ nước vào, ít ra cũng có mùi rượu.

    Y uể oải mặc áo khoác, không nói chuyện với đồ đệ nữa mà tự xách vò rượu ra ngoài lấy nước.

    Tới cạnh giếng, y lại nhớ đến Bùi Minh Lộ, nhịn không được hừ lạnh một tiếng.

    Người kia mua rượu cho y cũng rất keo kiệt, không cho y uống nhiều nên mỗi lần chỉ mua một vò nhỏ, còn nói y say xỉn quậy phá.

    Dọa y à, y đã bao giờ say xỉn quậy phá đâu, chẳng phải hôm qua uống xong chỉ ngủ một giấc thôi sao?

    Triều Bạc Hà vốc nước rửa mặt rồi buộc miếng vải quanh mắt, mở mắt ra vẫn không thấy gì, nhưng hình như có thể cảm nhận được nhiều ánh sáng hơn.

    Y ngồi trên ghế trúc trước nhà, lấy thanh kiếm cũ ra lau, chợt nghe thấy tiếng lạch cạch gần đó, giống như đang làm mộc.

    "Tiếng gì vậy?"

    Y ngẩng đầu hỏi.

    Tiếng động kỳ lạ kia biến mất, sau đó giọng thiếu niên khàn khàn vang lên: "Đang, làm, nhà, mới."

    Triều Bạc Hà gật gù, hài lòng nghĩ: Cũng hiểu chuyện đấy, biết tự xây tổ cho mình nữa.

    -

    Cừu Độ Giác muốn tên giả mạo dọn ra ngoài càng sớm càng tốt nên phụ hắn quét đá vụn dưới đất.

    Hắn vừa đắp nền cho nhà mới vừa nghĩ: Đợi đối phương đi xong, phòng này sẽ làm kho chứa đồ.

    Nhớ lại chuyện đêm qua, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của hắn bất giác nở nụ cười.

    Xem ra sư phụ cũng không ghét ngủ chung với hắn, tối qua say rượu còn chu môi hôn hắn mấy cái.

    Mới đầu hắn rất hoang mang, tưởng sư phụ nhầm mình với người khác, nhưng y vừa hôn vừa khen hắn: "Đồ đệ ngoan, đồ đệ ngoan..."
     
    Back
    Top Dưới