Tác giả: W Tòng Tinh
Tag: Cổ đại, NP, niên hạ, dưỡng thành, vạn người mê thụ
❥・・ ┈┈┈༚༅༚˳ .
୨୧ .
˳༚༅༚┈┈ ・・❥
Thụ từng là một hiệp khách phóng khoáng có võ nghệ cao cường, nhưng vì nôn nóng luyện công nên sơ ý tẩu hỏa nhập ma ngay lúc phong độ nhất, còn bị mù hai mắt.
Sau đó y chẳng màng chuyện giang hồ nữa mà sống ẩn dật trong căn nhà nhỏ trên núi hẻo lánh.
Một ngày nọ, tiền bối ngày xưa quen biết đột nhiên dẫn đến cho y một đứa bé, nói cha mẹ đứa bé bị kẻ xấu hãm hại, nhờ y chăm sóc hắn một thời gian, chờ giải quyết xong đám thích khách truy sát, tiền bối sẽ tới đón đứa bé đi.
Trước khi bị mù, thụ luôn sẵn lòng hành hiệp trượng nghĩa, nhưng từ khi không thấy được gì nữa, y trở nên bẳn tính, nghĩ thầm mình lo thân còn chưa xong thì làm sao nuôi thêm một đứa bé nữa.
Y cau có xua tay: "Ta không nuôi, người quen của ngươi đâu chỉ có mình ta, đừng gây phiền toái cho người mù nữa."
Y nghe tiếng bước chân của tiền bối đi xa dần, trong lòng bực bội, đang định uống một hớp trà thì chợt nghe thấy giọng trẻ con vang lên: "Ông ấy bỏ ta lại đây, ta chẳng có chỗ nào để đi cả."
Thụ nói: "Ngươi còn đứng đó làm gì?
Mau đuổi theo hắn đi."
Đứa bé nói: "Ta không biết võ, đuổi không kịp."
Đứa bé khập khiễng đi tới trước mặt thụ rồi nói tiếp: "Ông ấy nói võ công của ngươi rất lợi hại, khi nào ngươi dạy ta xong ta sẽ đi."
Thụ nói ngươi nghĩ hay lắm.
Y tập võ từ nhỏ, lại có năng khiếu hơn người, mặc dù sau khi nhập ma căn cơ bị tổn hại nhưng công lực vẫn vượt xa người giang hồ bình thường, vì bị mù nên các giác quan trở nên nhạy bén hơn, trong lúc ẩn cư vẫn không bỏ dở việc tu luyện.
Võ công của y cao cường như vậy, còn lâu mới dạy cho một đứa bé xa lạ.
Thụ đã hai mươi tuổi nhưng tâm tính vẫn như thiếu niên, tính tình có phần trẻ con.
Y cáu kỉnh cầm gậy trúc quất hai cái vào chân đứa bé: "Ngươi có phải đồ đệ của ta đâu, còn khuya ta mới dạy ngươi."
Đứa trẻ nhịn đau, đột nhiên đưa tay giật lấy chén trà của y uống cạn: "Ta đã uống trà của ngươi thì xem như ta là đồ đệ của ngươi đúng không?"
Thụ càng tức hơn: "Tiểu tử thúi nhà ngươi, bái sư phải kính trà cho sư phụ chứ ai lại uống hết trà của sư phụ hả."
Đứa bé bị y quất mấy cái, rót trà mới cho y rồi nói: "Vậy giờ ngươi là sư phụ của ta rồi đúng không?"
Thụ tức giận uống trà đối phương đưa cho, không đồng ý nhưng cũng chẳng đuổi hắn đi.
Trong nhà chỉ có một chiếc giường, y không thích ngủ chung với người khác nên bảo đứa bé trải chiếu ngủ dưới đất.
Đêm đã khuya, côn trùng kêu rả rích ngoài cửa sổ, đứa bé lặng lẽ ngồi trên chiếu nhìn ánh trăng rọi vào phòng, tay phải xoa vết thương đau nhức ở chân.
Ngồi một hồi, hắn nghe thấy vật gì đó rơi xuống sàn, hắn lần theo tiếng động, trông thấy một chai kim sang dược.
Người trên giường quay lưng lại với hắn, hung dữ nói: "Tự bôi đi."
Thụ nghĩ đứa bé này chẳng có máu mủ ruột rà gì với mình, vốn dĩ mình không nên quản, y không muốn dạy võ công cho đối phương, nhưng khi y luyện kiếm, đứa bé đứng một bên quan sát rồi âm thầm bắt chước động tác của y.
"Tốt nhất là ngươi đừng nhận ta làm sư phụ," thụ chĩa mũi kiếm vào đối phương: "Ta đã luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma, luyện mù cả hai mắt, từ lâu không còn là hiệp khách nữa rồi."
Đứa bé nói: "Ta không muốn làm hiệp khách, ta muốn báo thù."
Đứa bé rất chăm chỉ, ngày nào cũng dậy sớm, ngoài việc luyện công còn giúp y chặt củi, gánh nước, đỡ đần y rất nhiều.
Y đưa thanh kiếm mình dùng thuở thiếu thời cho đứa bé, sờ thấy tay áo ngắn ngủn của đối phương còn xuống núi mua cho hắn hai bộ đồ mới.
Không phải y quan tâm đứa bé mà chỉ mong đối phương lớn lên thật nhanh rồi cuốn xéo, báo thù xong cũng đừng về đây kẻo làm y bị vạ lây.
Thụ không phải sư phụ tốt, chẳng bao giờ dỗ dành đứa bé mà luôn xẵng giọng với hắn, hễ không vừa ý thì lại cầm gậy trúc quất đồ đệ, lâu lâu nổi hứng so tài với đồ đệ cũng không nương tay.
May mà đồ đệ biết tự nuôi mình, từ từ lớn lên thành thiếu niên, dùng những chiêu thức học được kiếm về không ít thú rừng trên núi, nuôi thụ mập mạp béo tốt.
Thụ dần quen sống chung với người khác, nhưng một ngày nọ, cuộc sống yên bình này đột ngột kết thúc.
Trên núi đổ mưa, đồ đệ nói xuống chợ dưới chân núi mua ít đồ, nhưng y đợi đến tối mịt vẫn không thấy hắn về.
Đã xảy ra chuyện gì?
Trong lòng y càng lúc càng lo lắng, nghĩ thầm dù có đi báo thù thì cũng phải nói với y một tiếng chứ?
Thụ đội mưa ra khỏi nhà trúc rồi men theo con đường mòn mà họ hay đi xuống núi, vừa đi vừa gọi tên đồ đệ.
Lúc đồ đệ mới ở chung với y cũng có một lần về trễ, y tìm khắp núi, cuối cùng mới tìm thấy đứa bé bị ngã gãy chân dưới một khe núi.
Thụ tìm mấy ngày liền, khi đến một chỗ nọ thì ngửi thấy mùi máu lẫn trong nước mưa.
Y lần theo mùi máu đi tới, gậy trúc chạm phải một xác người vẫn còn ấm.
Y cúi xuống gọi tên đồ đệ, thiếu niên nằm dưới đất rên lên một tiếng rồi đưa tay túm vạt áo y.
Thụ khó nhọc cõng người về nhà trúc.
Y bị mù nên chỉ có thể sờ soạng để xác định danh tính đối phương, trên lưng đồ đệ có một vết sẹo, sao người này... người này lại chằng chịt vết thương thế này?
Tóc dài tương đương, mũi cũng cao tương đương, môi nóng hổi...
Hầy, chỉ dựa vào sờ thì làm sao phân biệt được chứ?
Còn mùi ấy à?
Chỉ toàn mùi máu thôi, chẳng ngửi thấy gì khác.
Hình như đây là bộ quần áo đồ đệ mặc lúc đi, y sờ thấy hoa văn thêu trên vải.
Thiếu niên bị thương nặng, cổ họng khàn đặc, nhất thời không nói được, nhưng khi y gọi đối phương là đồ đệ, hắn sẽ phát ra tiếng ú ớ như đang đáp lại.
Thụ cẩn thận lau người cho đối phương, lau đến chỗ nào đó thì khựng lại, nghĩ thầm: Cũng đúng, lúc mới lên núi vẫn còn là trẻ con, giờ sắp thành người lớn rồi còn gì.
Y véo má thiếu niên, hậm hực nói: "Đi báo thù thật đấy à?
Có biết lượng sức mình không hả, thằng nhóc thúi này..."
Nói nửa chừng, giọng y dịu xuống, thở dài ôm lấy đối phương: "Về là tốt rồi."
Đồ đệ bị thương nặng nên không thể ngủ dưới đất, thụ đành để đối phương ngủ chung giường với mình.
Nằm một hồi, y vô tình chạm phải mu bàn tay lạnh ngắt của thiếu niên, thấy đối phương run rẩy thì vội vàng ôm người vào lòng, sưởi ấm cho hắn bằng nhiệt độ cơ thể mình.
"Bản lĩnh còn chưa học xong mà đòi báo thù gì chứ..."
Y vỗ lưng thiếu niên, cố gắng dỗ dành hắn: "Đừng sợ, sư phụ ở đây, không ai làm hại ngươi được đâu."
Trong lúc dưỡng thương, họ trở nên thân thiết hơn trước rất nhiều, đêm nào y cũng ôm đồ đệ ngủ, hình như đối phương chưa quen lắm nên hai ngày sau mới ôm lại y.
Y cảm thấy từ lúc đồ đệ bị câm có vẻ bám người hơn, nhưng cũng chẳng có gì lạ, dù sao sau khi bị mù tính tình y cũng thay đổi rất nhiều.
Y đi đâu đồ đệ theo đó, y cười với đối phương, trên má lộ ra lúm đồng tiền: "Đúng rồi, ngoan ngoãn đi theo vi sư đi, đừng ra ngoài gây họa nữa."
-
Một tháng sau, trên núi lại đổ mưa.
Thụ nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, nhưng bị thiếu niên bên cạnh ôm chặt nên không thể ngồi dậy.
Cánh cửa cót két mở ra, tiếng mưa càng to hơn, y nghe thấy giọng nói lạnh lùng của đồ đệ: "Sư phụ, ngươi đang ngủ với ai vậy?"