[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Np-Q2] Xuyên Qua Thú Thế: Giống Cái Tuyệt Tự Sinh Nhiều Con, Hưởng Nhiều Phúc
Chương 240: Tấn công một cách không phân biệt
Chương 240: Tấn công một cách không phân biệt
“Lần này bộ lạc…”
“Hoa Hoa, chuyện của bộ lạc thì đừng nhắc nữa.
Có Kiều Kiều ở đó, chắc chắn sẽ không sao.”
Hùng Lị ngắt lời Hồ Hoa Hoa trước khi bà kịp nói hết.
Bọn nhỏ đều có thể nghe hiểu, Hùng Lị không muốn chúng phải lo lắng.
Hơn nữa, bà tin tưởng Kiều Kiều.
Từ khi con bé rời bộ lạc Dã Cẩu đến nay, chưa lần nào khiến bà thất vọng.
Hồ Hoa Hoa nghe vậy cũng thấy yên tâm, im lặng không nói thêm.
Không khí trong hang nhanh chóng trở lại bình yên như trước.
Cùng lúc đó, Long Ngự Thiên vẫn đang tìm Đồ Kiều Kiều khắp nơi.
Rõ ràng lần đầu hắn ta gặp tiểu giống cái là ở chỗ này, vậy mà lần này dù đã lục soát quanh khu vực rất lâu, vẫn không thấy bóng dáng em ấy.
Đừng nói em ấy, ngay cả dị thú hay dã thú quanh đây cũng không còn con nào, thật sự quá kỳ lạ.
Chuyện bất thường ắt có nguyên do.
Long Ngự Thiên quan sát kỹ xung quanh nhưng chẳng tìm thấy dấu vết còn sót lại.
Trên mặt đất chỉ thấy dấu chân chồng chéo, dày đặc đến mức khiến hắn ta rùng mình.
Dấu vết lộn xộn đủ loại hình dạng, không rõ là của đàn thú nào để lại, nhìn thôi cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy.
Trong lòng Long Ngự Thiên dâng lên cảm giác bất an.
Hắn ta mơ hồ đoán được điều gì đó đang xảy ra, chỉ là không dám thừa nhận.
Những dấu chân còn rất mới, chứng tỏ bầy thú vừa rời khỏi đây không lâu.
Nếu đúng vậy, tiểu giống cái có lẽ đang gặp nguy hiểm.
Nghĩ đến đó, Long Ngự Thiên nôn nóng không yên.
Giá mà biết trước thì hắn ta đã mặt dày trở về cùng tiểu giống cái rồi.
Em ấy có thú phu thì sao chứ?
Hắn ta chỉ cần ở bên trông chừng em ấy, ít nhất có thể bảo đảm an toàn cho em ấy.
Dù gì em ấy cũng là ân nhân cứu mạng của hắn ta, coi như hắn ta đang trả ơn.
Ban đầu Long Ngự Thiên định quay về báo tin thú triều sắp đến, nhưng giờ hắn ta chỉ muốn tìm tiểu giống cái thật nhanh.
Thú triều đến đại lục kia còn một khoảng cách, chưa chắc đã tràn tới đấy.
Hơn nữa bộ lạc hắn ta cũng không yếu, hẳn có thể chống đỡ được.
Với tốc độ bay của mình, kể cả tìm được em rồi quay lại, hắn ta tin vẫn kịp.
Sau khi hạ quyết tâm, tâm trạng Long Ngự Thiên dần ổn định.
Hắn ta hiểu lang thang vô định chẳng phải cách hay, bèn lần theo dấu chân của bầy thú truy tìm.
Dọc đường gặp bộ lạc nào hắn ta sẽ vào hỏi thử.
Chỉ cần xác nhận tiểu giống cái không ở đó là hắn ta yên tâm.
Việc có tìm được em ấy hay không không còn quá quan trọng nữa, điều hắn ta mong nhất là em ấy không gặp nguy hiểm, dù cho cả hai không thể gặp lại đi chăng nữa.
Thậm chí giờ Long Ngự Thiên còn mong tiểu giống cái ấy không sống ở khu vực gần đây, như vậy ít nhất em ấy sẽ an toàn.
Nhưng nghĩ đến cảnh tượng lần trước tiểu giống cái đơn độc ở bên ngoài, lòng Long Ngự Thiên lại dâng lên lo lắng.
Bộ lạc của em ấy xem ra chẳng mấy đáng tin, liệu họ có thật sự bảo vệ được em ấy không?
Long Ngự Thiên càng nghĩ càng sốt ruột, vội vàng lần theo dấu chân trên mặt đất mà tìm kiếm, không hề nhận ra bản thân đang đi ngược hướng.
Hắn ta ngày càng rời xa bộ lạc Kim Sư.
Cùng lúc đó, bộ lạc Hắc Lang đang tiến gần bộ lạc Kim Sư.
Thú nhân bộ lạc Kim Sư vốn cảnh giác nên nhanh chóng phát hiện bọn chúng.
Tuy nhiên họ không vội tấn công mà xin chỉ thị từ Đồ Kiều Kiều và Lạc Trì.
“Thủ lĩnh, Đại tư tế, chúng ta trông thấy một đàn… một đàn Hắc Lang đang tiến về phía này, có cần ra tay không?”
“Khoan đã, cho thú nhân tuần tra trên không đi điều tra xem có bao nhiêu con, rồi mau quay lại báo ta.”
“Rõ, Đại tư tế.”
Bộ lạc Kim Sư phái ngay những thú nhân biết bay lên trinh sát.
Nào ngờ vừa bay được một lúc, trong đám Hắc Lang xuất hiện một tia chớp đen lao thẳng vào con ưng khổng lồ đang bay trên trời.
May mà con ưng phản ứng nhanh nên kịp thời né đi.
Nhưng đối phương không buông tha, vẫn truy kích liên tiếp và tốc độ ngày càng nhanh.
Lang Thống khẽ nhíu mày nhưng không can ngăn tộc nhân.
Dù sao thú nhân kia dám bay ngay trên đầu họ, đúng là cần dạy cho một bài học.
Bọn chúng sẽ không giết tên thú nhân kia, chỉ muốn cho tên ấy một chút cảnh cáo mà thôi.
Đồ Kiều Kiều nhìn cảnh tượng ấy, mày khẽ nhíu lại, nói:
“A Trì, chàng đi xem thử.”
Phẩm giai Lạc Trì cao hơn con ưng kia khá nhiều, hắn đi chắc ứng phó được.
“Được, Kiều Kiều.”
Lạc Trì vốn thấy đòn tấn công ban nãy mang sát ý rõ ràng, đoán bầy Hắc Lang kia có chủ ý tấn công, rất có thể đó không phải dị thú mà là thú nhân.
Sơ Tầm và Tư Sâm vội chạy tới đứng phía sau Đồ Kiều Kiều.
Vừa nhìn thấy bầy thú quen thuộc kia, ánh mắt Tư Sâm căng thẳng, toàn thân lộ vẻ bất thường.
Thì ra bọn chúng ở đây.
Cũng tốt, y khỏi phải tốn công đi tìm.
Vốn dĩ y đã định ở lại bộ lạc Kim Sư, nhưng nay bọn chúng tự tìm đến cửa, vậy y cũng chẳng cần khách sáo nữa.
Sơ Tầm đứng bên cạnh Tư Sâm cũng nhận ra cảm xúc khác thường của y:
“Tư Sâm, sao vậy?
Có chuyện không ổn sao?”
Sơ Tầm men theo hướng nhìn của Tư Sâm quan sát, lông mày cũng bắt đầu nhíu lại.
Đồ Kiều Kiều tự nhiên cũng chú ý tới:
“Tư Sâm, ngươi quen bọn chúng à?”
Trong lòng Đồ Kiều Kiều phần nào đã đoán ra.
Có lẽ đây không phải thú triều mà là một nhóm thú nhân.
Nếu đúng vậy thì thật thú vị.
Đã là thú nhân, vì sao dám xông vào địa bàn của cô và còn công kích tộc nhân cô?
Chuyện này đáng để xem đấy.
“Ta quen.
Bọn họ là tộc nhân cũ của ta…”
Tư Sâm đáp.
“Bọn họ là những kẻ đã vứt bỏ ngươi?
A… quả nhiên là một đám thú nhân không có mắt nhìn.”
Khóe môi Đồ Kiều Kiều cong lên, nụ cười mang ý trào phúng.
“Kiều Kiều...”
Tư Sâm bỗng thấy trong lòng ấm áp.
Trước kia từng nghĩ nếu có ngày gặp lại bọn chúng, y chắc sẽ thấy đau lòng.
Nhưng giờ thì không.
Trong lòng y chỉ còn lại hận ý.
Đám thú nhân ấy giờ đã không còn đủ sức ảnh hưởng đến y nữa rồi.
“Được rồi.
Từ nay về sau ngươi còn có chúng ta.
Chúng ta là tộc nhân của ngươi, sẽ hậu thuẫn cho ngươi.
Cứ yên tâm ở lại trong bộ lạc đi.”
“Ừm ừm!”
Chỉ nửa ngày ngắn ngủi, Tư Sâm đã cảm nhận được nhiều hơi ấm từ bộ lạc Kim Sư; đây thật sự là hơi ấm của một bộ lạc.
Lạc Trì vừa xuất hiện trên không liền nhận ra bọn chúng là thú nhân.
Hắn vừa lộ diện, đối phương lập tức tung ra đủ loại đòn tấn công, rõ ràng là có ý định hạ gục họ.
Lạc Trì nhíu mày, nói thẳng:
“Những thú nhân ở dưới, các ngươi nghe cho rõ, chúng ta không hề có ác ý.
Các ngươi đã tiến vào phạm vi bộ lạc của chúng ta, chúng ta chỉ đến điều tra mà thôi.
Đừng tùy tiện tấn công một cách không phân biệt như thế, hãy lập tức dừng lại.
Nếu không, chúng ta sẽ coi các ngươi là kẻ thù!”
Lạc Trì e họ nghe không rõ nên khuếch đại thanh âm bằng dị năng, nếu họ tiếp tục tấn công thì hắn sẽ không khách khí.
Đây là lời cảnh cáo.
“Cha, bây giờ phải làm sao?
Chúng ta có nên đánh lại họ không?
Đàn thú kia chẳng mấy chốc sẽ đuổi tới…”