Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [NP] CHỊ DÂU NHỎ CÓ VỊ SỮA

[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
THÔNG BÁO CHUNG


- Đầu tiên cho mình gửi lời xin lỗi vì lâu rồi chưa đăng chương mới nhá!!!!

- Dạo này mình đang có tý việc gia đình và công ty mình cũng đang vào đợt đào tạo với kiểm tra nên bận quá.

Mình còn không có thời gian và Watt nhiều nữa, nên hơi chậm trễ tý.

- Đợi mình khoảng 4-5 ngày nữa thôi nha, mình sẽ bắt đầu đăng dần lại.

Cuối cùng là cám ơn các bạn vẫn còn quan tâm đến truyện của mình và hỏi thăm mình nhá!!!
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 35


Chương 35:

Cha mẹ tôi mãi đến khi hơi có tuổi rồi mới đẻ được 1 cặp sinh đôi, mà trong dòng họ thì tôi cũng xem như là vai lớn, nên những đứa nhỏ hơn đều gọi là chú hoặc cậu, cho nên tuổi thơ vô cùng buồn rầu, chỉ vì sinh sau có vài phút mà cả đời không có được một bé con đi phía sau gọi hai tiếng 'ca ca'

Thiếu thốn mấy chục năm, vậy mà giờ có thể nghe được chị dâu nhỏ gọi, quả thật là đã ghiền.

An Duyệt rất nghe lời, cơ bản là trêu không quá hai lần đã ngoan ngoãn gọi hai tiếng 'ca ca', lúc được tôi phục vụ hài lòng cũng ngoan ngoãn gọi tôi là 'ca ca tốt', 'Hãn ca ca', hay lúc được tôi hút sữa thì làm nũng nói 'Ca....không muốn....đừng....'.

—-------------(đọc tại Watt @salad-days-06)--------------------------

Buổi tối ở nhà muốn đi nhà vệ sinh, tôi ỷ vào đèn hành lang nên không thèm mở đèn nhà vệ sinh, nhắm mắt ngắm ngay bồn cầu mà 'tưới cây'.

Mà đứa nhỏ An Duyệt này lén lúc tôi không để ý đã âm thầm đi vào, đột nhiên xuất hiện một bóng đen làm tôi sợ hết hồn muốn nhảy lên.

Sau đó mở đèn lên đã thấy An Duyệt cười đến xấu xa - "Em còn tưởng chưa khóa vòi nước"

Đột nhiên tôi cảm thấy thật ngứa răng, vừa thầm mắng một câu vừa kéo quần lên, nhấn nút bồn cầu rồi cười nói - "Em là cố ý muốn dọa anh đúng không?"

An Duyệt vẫn còn cười, đôi mắt cong thành hình lưỡi liềm - "Được rồi, em xin lỗi, em không biết anh nhát gan như vậy, lần sau em không dám nữa"

Tôi nhéo má cậu một cái - "Tới đây làm gì đây?"

Cậu đáp - "Còn làm gì nữa?

Là đi vệ sinh đó nha"(đọc tại Watt @salad-days-06)

Tôi đi đến rửa tay, đáp lại cậu - "Muốn gạt ai vậy hả?"

"Thật mà..."

- Cậu nhỏ giọng nói - "Lúc chiều đã làm rồi....hôm nay...không có sữa nữa..."

Tôi hỏi ngược lại cậu - "Anh nhắc gì đến sữa sao hả?"

Tôi nắm lấy cằm cậu, xoay cậu đối diện với tấm gương, trầm giọng nói - "Nhìn dáng vẻ của em kìa, sợ là anh nắm một tý chắc liền nắm đến chảy nước mất..."

An Duyệt hừ hừ muốn né tránh, như không muốn nhìn đến người đang mang vẻ xuân tình trong gương, gương mặt lộ rõ vẻ đáng thương, không biết là đang cầu xin hay cầu hoan nữa.

"Mới lúc nãy còn ở trên giường rên đến dâm đãng như vậy mà, mặt trăng nhỏ, không nghĩ tới gan lại lớn như vậy" - Vừa nói vừa dùng tay khều nhẹ sau gáy cậu - "Nhìn cái miệng nhỏ bị hôn đến sưng lên rồi, phía dưới cũng bị anh của anh làm đến sưng luôn rồi, đúng không hả?"

Bị tôi trêu đùa một thời gian rồi nên An Duyệt cũng thông minh một tý, cậu nhẹ nhàng trốn tránh chủ đề, yếu ớt nói - "Buồn ngủ quá đi, có thể cho em tắm rửa để đi ngủ không...?"

Tôi chính là không chịu nổi cái giọng nói mềm mềm nhũn nhũn này của cậu, liền nghiêng người, nắm hết cằm của cậu trong tay, muốn hôn xuống một cái.

Từ phía sau ôm trọn An Duyệt vào lòng, không để ý cậu đang giãy dụa, tôi cúi xuống mút lên da thịt cậu, không rõ ràng nói - "Lúc nãy là bắn vào trong đi...(đọc tại Watt @salad-days-06).nếu không thì giờ em cũng không tắm lúc này...."

"Đang kẹp lấy ở phía dưới sao?

Lần trước anh bắn vào trong em....đã làm cho tấm thảm ngủ trong phòng ướt nhẹp hết"

"Đừng nói nữa mà..."

- An Duyệt đẩy tôi ra không được bèn lấy tay che đôi mắt lại - "Anh mau ra ngoài đi, xin anh đó..."

"Xin ai?

Gọi anh là gì?"

An Duyệt hừ một tiếng, rồi vẫn ngoan ngoãn mềm mại gọi - "Xin anh mà, ca ca...."

Trả lời cậu chỉ là một cánh tay đang luồn vào bên trong quần cậu.

"Bảo bối nhỏ, đừng nhúc nhích..."

- Tôi dùng ngón giữa chen vào giữa khe mông của cậu, mò đến cái miệng nhỏ, quả nhiên chạm được một mảng ẩm ướt, mềm mại - "Giúp em thôi mà, anh của anh còn ở đây, anh sẽ không làm gì đâu"

"Nhưng nếu em vẫn cứ nhúc nhích như vậy, đến khi anh cứng hết lên rồi, thì anh sẽ đem em đè lên tường, sau đó bịt miệng lại, cắn lên gáy em một cái, rồi dùng dương vật của anh mà đâm mạnh vào trong em đó"

"Đem bé dâm đãng này đóng lên tường luôn"

Theo từng lời nói trầm thấp của tôi, (đọc tại Watt @salad-days-06) là ngón tay giữa chen vào trong, một tay khác tôi kéo quần cậu xuống, nhấc 1 cậu lên và nhét ngón tay vào, chất lỏng bên trong không chờ được nữa mà thuận theo ngón tay chảy ra ngoài, An Duyệt chống tay lên tường, nhẹ giọng nói - "Ah...anh đừng làm vậy..."

"Đừng làm gì....nơi này....hay là chỗ này?"

- Hai ngón tay ấn ấn vào tuyến tiền liệt, lại đưa 1 tay lên vén áo, gảy gảy quả dâu tây phía trước của cậu.

"Ah..."

- Hai chân An Duyệt run lên, khẩn trương mà lắc lắc mông nhỏ muốn né ra, nhưng hai ngón tay của tôi vẫn xảo quyệt mà kích thích từng chỗ mẫn cảm nhất của cậu, tôi thẳng người dậy, cầm lấy vòi sen mở nước ra.

"Tự kéo áo lên, vén lên qua ngực đi"

Dòng nước ấm bắt đầu tuôn ra, tôi bắt đầu rửa từ bắp chân, hai ngón tay giờ đã thành ba ngón, An Duyệt xấu hổ mà cứ lắc lắc đầu.

Tôi hơi ngồi xổm xuống để có thể thưởng thức rõ hơn, nhìn thấy cậu kiềm nén mà cắn lấy ngón tay, hai đầu vú hồng hào, mềm mại thấp thoáng, xuống chút nữa là dương vật bướng bỉnh của cậu.

Ngón tay tôi vẫn duy trì động tác, (đọc tại Watt @salad-days-06) ra vào không nghỉ, dòng nước cũng len vào bên trong, như một dòng điện ác ý chảy vào người cậu, kích thích mọi nơi phía trong cậu.

Tôi nghe được có tiếng bước chân đang đi đến, An Duyệt cũng giật mình nghe thấy.

"Duyệt Duyệt, có cần anh giúp không?"

- Lăng Hạo hỏi.

Ba ngón tay của tôi vẫn không ngừng, An Duyệt lo lắng muốn đẩy ra nhưng không được, hai chân vẫn run rẩy, âm thanh hơi hổn hển nói - "Em...sắp tắm xong rồi, không cần giúp đâu"

"Quần áo sạch có cần lấy cho em một bộ không?"

"Không cần...tý quay lại em sẽ thay...anh ngủ trước đi....em về ngay đây"

Cách một cánh cửa, Lăng Hạo không biết được rằng, em trai ruột của anh đang không kiêng kị gì mà chơi đùa thân thể của người yêu anh, mà người yêu của anh cũng đang dưới tình huống vụng trộm liền cảm thấy vừa căng thẳng vừa kích thích, dương vật không giấu được mà cương lên.

Đợi khi Lăng Hạo đi rồi, tôi vẫn không nhúc nhích, tay không ngừng xoa lên hai bờ mông đẫy đà, ngẩng đầu cười nói - "Chị dâu nhỏ, muốn ăn không?"

"Tự mình tới đí"

An Duyệt sắp khóc đến nơi rồi, hai chân trần của cậu nhón đứng trên nền gạch, hai tay cũng luống cuống bám lấy tôi, (đọc tại Watt @salad-days-06) cổ họng phát ra mấy âm tiết không rõ ràng, ý như một con thú nhỏ.

"Nhanh lên, anh ấy còn đang chờ em về kìa"

Mặt cậu đỏ ửng, vẻ mặt y như bị cưỡng ép, cậu chậm rãi tiến tới, cầm lấy dương vật của tôi, cúi đầu xẩu hổ mà bật khóc.

Khóc y như lần đầu tiên tôi chơi đùa núm vú của cậu vậy, một bên tôi cũng đưa tay xuống xoa xoa phía dưới của cậu, một bên ngậm vào của cậu an ủi.

Đứa nhỏ nhạy cảm đến không tưởng nổi, mới chỉ liếm mút một tý, hai chân cậu đã run lên, ngay sau đó đã bắn vào trong khoang miệng tôi.

Viền mắt, mũi, miệng nhỏ đều hống lên hết rồi, nhìn qua vừa uất ức vừa xuân sắc.

Cậu nhanh chóng bảo tôi súc miệng, còn liên tục nói xin lỗi, trong đó còn mang theo âm thanh chít chít khóc.

Tôi cười, vẫn nghe theo cậu mà rửa mặt, miệng hai lần.

Tiếp đó, tôi ngồi xổm xuống, lau đi hai hàng nước mắt của cậu, nhẹ nhàng ôm hai đầu gối đáng thương của An Duyệt.

Tôi ôm lấy cậu, cố gắng mà an ủi cậu. (đọc tại Watt @salad-days-06)

-------------------------------------------------

- Chap này giữ nguyên xưng hô "ca ca" nghe cho tình thú nhá
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 36


Chương 36:

Editor: Salad days

Tiết trời đầu hè chính là thời điểm rất nóng, làm việc trong thời điểm này thì rất cực khổ, nhưng An Duyệt lại không nghe khuyên bảo, cứ mãi sơn vẽ trong căn phòng chưa có điều hòa, anh Lưu sợ cậu nóng liền mang một chiếc quạt công nghiệp vào đó, ít nhất thì cũng đỡ nóng hơn một chút.

Mà đến khi làm việc xong cũng đã gần 7 giờ tối rồi, cậu đã gần như từ chiếc bánh ngọt trở thành một cục muối mặn, tóc cũng ướt dính hết vào trán, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) khắp cổ bóng loáng toàn mồ hôi, da dẻ đỏ ửng lên.

Ngồi vào xe cậu đã cầm lấy chai nước tôi đưa qua mà uống ừng ực, yết hầu không ngừng lăn lên xuống, trông thấy rõ một giọt mồ hôi tròn đầy lăn theo dọc cổ của cậu xuống, thấm vào trong cổ áo.

"Thực sự là muốn để anh của anh nhìn thấy em lúc này, để anh ấy dạy dỗ em thế nào" - Lăng Hãn hơi giận nói, thuận tiện mở to điều hòa và rút một tờ khăn giấy đến lau mồ hôi cho cậu.

"Đừng mà.."

- An Duyệt phối hợp để lau mồ hôi, vặn lại chai nước rồi lấy lòng tôi - "Kỳ thật em cũng sợ anh nữa..."

"Thật sao?"

- Tôi hỏi - "Là sợ anh đem chuyện này kể lại sao?"

"Anh" - An Duyệt giận dữ, quay về một bên nói - "Anh mới là người phải sợ em nói hết mọi chuyện cho Lăng Hạo đó"

"Rất sợ đó, anh cũng chưa biết phải hối lộ em thế nào đây, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) cho nên đừng nói cho anh của anh biết nhé" - Đèn đỏ sáng lên, tôi mới vói tay đến xoa xoa lỗ tai An Duyệt, nhẹ nhàng nói - "Dùng một nồi lẩu và một chén thạch băng* để hối lộ được không?

Hả thầy Tiểu An"

An Duyệt hừ hừ hai tiếng, làm bộ như rất khoan dung nói - "Coi như tạm được đi..."

Từ thế chủ động bị lật xuống bị động làm tôi khẽ cười, nhưng cũng rất chân chó mà theo nịnh nọt để ông mặt trời nhỏ này được vui vẻ.

—----------(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)----------------------

Qua một thời gian nữa, các tác phẩm của An Duyệt đã xong được một phần ba rồi, Lăng Hạo cũng dành thời gian tìm một cái máy pha cà phê từ nước ngoài mua về cho nhà mới.

Tôi lúc này đang ở phòng khách kiểm tra tủ gỗ âm tường, nghe đến âm thanh mở khóa mật khẩu ngoài cửa, chuyện anh tôi đến tặng quà thì tôi đã biết rồi chỉ là không ngờ đến sớm vậy, mà lại càng không ngờ rằng anh tôi ôm một bó hoa hồng đỏ tới.

Loại quà tặng có thời gian lưu giữ ngắn ngủi này trước đây đều bị anh tôi khịt mũi khinh thường.

Là một người theo chủ nghĩa thiết thực, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) tặng căn hộ này mới là tác phong của anh tôi, còn việc tặng hoa cỏ thế này chắc chỉ là ăn may thôi.

Một thân tây trang thẳng thóm, tay cầm bó hoa, anh tôi bước vào phòng, An Duyệt đã kinh ngạc và thốt lên, sau đó là liên tục các âm thanh ríu rít vui vẻ truyền đến, líu la líu lít như chú chim non vậy.

Bực bội.

Vị chua như từng sợi từng sợi kéo thẳng vào tim, sớm muộn gì cũng chua chết người.

Làm sao để giảm bớt vị chua này đây.

Sau đó tôi lại nhớ đến bí mật mình cõng trên lưng, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) nhớ đến những tội lỗi của bản thân gây ra, rồi lại tự khinh thường bản thân.

Rồi phát hiện ra rằng bản thân thật khờ khạo, mới vừa ghen tuông ngập trời, mà sau đó liền trở nên đau khổ.

Cảm giác cay đắng mặn chua này khổ không nói sao cho hết, kết hợp với không khí ngột ngạt lúc này cơ hồ là muốn khiến cho người ta nổ tung.

-----------------------

*Thạch băng (冰粉 - Bingfen): một món tráng miệng của Trung Quốc có nguồn gốc từ Tây Nam Trung Quốc ở các tỉnh như Tứ Xuyên, Quý Châu và Vân Nam.

Nó được làm từ hạt của một loại cây khiến nước đông lại như thạch, thường được ăn kèm với nước đường, trái cây các loại hoặc các loại hạt và ăn kèm với đá.

Dùng trong mùa hè rất giải nhiệt.
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 37


Chương 37:

Editor: Salad days

Khoảng thời gian này công việc có hơi bận rộn, một người nhân viên trong nhóm đã nghỉ phép, nên các công việc bình thường của người đó cũng phải chia nhau ra làm, một số công việc cũng cần phải phê duyệt.

Phải tăng ca suốt ngày đêm, không thể thường xuyên theo dõi tiến độ trang trí của căn hộ mới, nên đành giao lại việc cho An Duyệt xem xét.

Lăng Hạo cũng biết thời gian này tôi bận, nên đã bớt thời gian để đưa đón An Duyệt, hai người ra ra vào vào, lại cùng nhau trang trí căn hộ mới, quả thật là nhìn như hai vợ chồng son.

Đi sớm về trễ làm tôi cũng không gặp An Duyệt nhiều, cho dù ở nhà găp nhau thì cũng không thân mật trêu đùa như trước, hầu như là không có tiến đến bước tiếp xúc thân mật.

An Duyệt thì ngược lại rất vui vẻ, trước đây cùng tôi thì 8 9 phần đều là rơi vào cảnh bị ép buộc, bây giờ lại thoải mái hơn, tung tăng làm này làm kia.

Thực sự là không có lương tâm, cũng không thèm để ý đến tâm trạng kìm nén của tôi.

Phần tường nhà đã được hoàn thành xong, nhưng bởi vì không vội vào ở nên đã để cho nhà mới được thông thoáng thêm một khoảng thời gian.

—-----------------(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)---------------------------------

Sau khi nhân viên nghỉ phép đã vào, công việc của tôi mới đỡ bận hơn được một tý, nên quyết định sẽ nghỉ ngơi một ngày, buổi sáng ngâm mình trong bể bơi tập luyện, buổi chiều lại đi xoa bóp một chút, lúc này mới cảm giác được sống lại.

Đến khi tôi gọi điện cho Lăng Hạo rủ tối cùng đi ăn món Vân Nam thì mới biết là tối đó anh ấy có một buổi tiệc, mà bên kia Lăng Hạo cũng nói - "Vậy em..."

- Anh ấy ngừng lại một chút rồi lại nói - "Vậy em đến đón An Duyệt tan làm đi, rồi mua cho em ấy tý đồ ăn vặt"

Lăng Hạo cười - "Hôm nay là ngoại lệ, khoảng thời gian vừa rồi cấm túc Duyệt Duyệt nhiều thứ quá, sợ em ấy tâm trạng không tốt"

"Muốn dỗ người ta, thì anh tự đi mà dỗ, sao lại đổ lên em?"

- Tôi cũng không nghĩ nhiều mà vụt nói ra, sau lại phản ứng lại - "Này không phải là sợ từ chối không nổi đi, công phu làm nũng của chị dâu nhỏ quả là không khinh thường được đâu"

"Em biết là được rồi" - Lăng Hạo nói giọng có tý sung sướng, âm thanh cũng mang theo ngữ điệu yêu chiều - "Mà đừng để em ấy ăn quá nhiều, tối rồi không dễ tiêu đâu"

"Được, đã biết rồi" (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Mùa hè nên nhiệt độ có chút cao, hôm nay coi như cũng là một ngày âm u mát mẻ, An Duyệt nhìn thấy tôi đến đón, vẫn vui vẻ lên xe, hỏi - "Ngày hôm nay sao có thời gian đến đón em vậy, anh em bọn anh không phải là rất bận rộn sao?"

Móc trong túi ra một viên kẹo sữa hình khỉ vàng, vì nhiệt độ hơi nóng nên viên kẹo có chút chảy, xé vỏ, lấy viên kẹo ra đút cho chị dâu nhỏ đang tròn đôi mắt nai con nhìn, trả lời - "Anh là có việc bận đột xuất thôi, còn anh trai thì vừa phải làm việc vừa phải trông chừng tiến độ thi công, còn vừa phải trông em"

"Trông em làm gì chứ?"

- An Duyệt vừa nhai viên kẹo qua lại hai bên má, giọng mơ hồ lẩm bẩm, rồi lại cố ý nhíu mày nói - "Em đang thi lên cấp 3 rồi đó?" (*cấp 3 khúc này chưa hiểu lắm, hình như là một loại bằng cấp nào đó ak)

"Em có thi lên cấp 8 thì cũng không kịp...."

- Nhìn đến khuôn mặt nhỏ bé của cậu, tôi lại nghiêng người qua - "Lâu rồi không có hôn em, có nhớ không?"

An Duyệt hoảng hốt nhìn ra ngoài xe, thấy chung quanh không có người mới cúi đầu, không nói lời nào đẩy tôi ra.

"Mặt trăng nhỏ, khoảng thời gian này không có hút sữa, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) có nhớ anh không?

Anh trai anh thì không biết, không có sờ vú em"

"Ai...ai cần sờ chứ" - An Duyệt giống như hơi giận, vươn tay lên ngực tôi, nhằm muốn đẩy tôi ra xa - "Anh lái xe đi......đừng đậu đây nữa"

Âm thanh không tự chủ được mà có chút nhẹ, phảng phất như trong không khí tràn ngập mùi sữa, tận đáy lòng có gì đó cũng rục rịch theo, chỉ muốn chiếm lấy, xâm lược đến mỗi vị trí trên người đối phương.

Tôi lùi lại một khoảng cách vừa phải, hỏi - "Kẹo rất ngọt sao?"

An Duyệt đảo lưỡi đẩy viên kẹo qua một bên, lén nuốt một cái, cúi đầu ngoan ngoãn nói - "Đúng, rất ngọt"

"Vậy để anh nếm thử một chút đi"

Nói xong tôi duỗi tay ra nắm hàm dưới của em ấy, hai ngón tay ấn vào hai bên má đáng yêu của cậu, sau đó nở một nụ cười hơi xấu xa, nghiêng người và tôi bắt đầu thưởng thức đôi môi mềm mại đó.

An Duyệt dãy dụa hai cái càng làm tôi thêm thân cận, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) sau đó lại không dám đẩy nữa, nhưng trong miệng lại vô cùng chống cự tôi, lại bị tôi vươn lưỡi vào mà trở nên thở dốc.

Mùi vị kẹo sữa ngọt ngào lan tỏa, chiếc lưỡi non mềm vẫn đang rất phòng thủ và khước từ tôi, nhưng lại bị tôi dùng lực lớn hút lấy và quấn quít.

Đối phương cảm thấy hơi đau nên kêu nhẹ một tiếng.

Những tâm tư đen tối nhất vẫn luôn kìm nén giờ phút này hoàn toàn giải phóng, tôi bắt đầu cắn nuốt môi cậu ấy, hoàn toàn không có ý định thả ra.

-----------------------

Đăng tiếp để thôi tưởng tui drop T.T
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 38


Chương 38:

Editor: Salad days

An Duyệt càng lúc càng chìm đắm, tôi hôn cũng càng lúc càng sâu, chiếc lưỡi nhỏ mềm của cậu đảo qua răng tôi, bờ môi cũng dựa vào động tác của tôi mà đóng mở, tay tôi lướt qua xương sống của cậu, nhẹ nhàng lặp đi lặp lại động tác như an ủi.

Mãi đến khi viên kẹo trong miệng tan hơn nửa, còn có một chút mùi vị tanh ngọt của máu, tôi mới không tình nguyện mà kết thúc.

An Duyệt há miệng thở dốc, trong đôi mắt ngấn nước long lanh trong suốt, đôi môi cũng sưng đỏ, bộ dạng ngoan ngoãn cực kỳ.

Nhưng vẫn không quên trừng tôi - "Anh...anh là đồ bạo lực"

"Ừ, là anh bạo lực"

"Không biết xấu hổ"

"Đúng, anh không biết xấu hổ"

"Huhu......(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)......"

"Ai, đừng khóc mà ông trời nhỏ" - Tôi nhanh chóng lấy khăn giấy đưa cho An Duyệt - "Xin lỗi, anh không nên dùng sức như vậy, đau ở đâu?

Há miệng anh xem nào"

An Duyệt trong miệng còn ngậm kẹo không nỡ hé ra, khóe miệng lại cong cong trong ủy khuất vô cùng, sao đó duỗi một đoạn lưỡi cho tôi xem.

"Không chảy máu, thật mà, cũng không có rách da...."

Dụ dụ dỗ dỗ, nhưng An Duyệt vẫn nước mắt đầy mặt - "Đầu lưỡi em đau.....môi cũng đau....tại sao lại hung dữ vậy chứ....."

Vậy theo cậu, tôi nói chuyện lớn tiếng một chút, hôn môi mạnh một chút là hung dữ rồi sao?

Tôi cũng bất đắc dĩ, lấy khăn giấy lau vết nước mắt, nói - "Được rồi, đều là lỗi của anh, em muốn đánh muốn mắng thế nào cũng được, đừng khóc mà"

Đứa nhỏ này quen mượn gió bẻ măng, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) thấy tôi đang dỗ em ấy thì liền nhào đến người tôi, cắn lên bả vai tôi một cái.

"Ah...đau quá...em không chịu đổi chỗ khác, lần trước em cắn ở đây còn sẹo nè"

An Duyệt hừ một cái, liền như đang xả giận, cắn thêm một cái nữa mới nhả ra, sau đó còn để lại một ánh nhìn đe dọa với tôi, rồi lại khôi phục đôi mắt nai con của cậu.

"Ăn cơm thôi, em đói"

Ông trời nhỏ của tôi lên tiếng rồi, tôi nào dám chậm trễ nữa, nhanh chóng lái xe đến quán Vân Nam, trên đường đi còn cố ý ghé qua mua một ly trà sữa, cộng thêm dỗ dành mấy câu nữa, em ấy mới chịu nín khóc và cười.

Chờ cơm nước xong hết thì bên ngoài cũng bắt đầu mưa lả tả, không khí vẫn oi bức, nhưng may có tý mưa nên mát hơn một chút.

Bởi vì còn tính tiền nên tôi chậm hơn An Duyệt một chút, An Duyệt đã vào xe ngồi chơi điện thoại rồi, tôi vội đến thùng rác cạnh cửa ra vào, hút nhanh một điếu thuốc rồi mới đi.

Trở vào trong xe, tóc tôi đã hơi ướt do mưa, áo cũng có chút ẩm, An Duyệt đem điện thoại cất vào túi - "Anh tâm trạng không tốt sao?"

Tôi nhìn cậu nhưng chưa nói gì.(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

"Lăng Hạo khi tâm trạng không tốt cũng sẽ hút thuốc như vậy"

"Như vậy? như vậy là thế nào?"

- Tôi ngược lại cũng không phát hiện ra tâm trạng của bản thân không tốt, ngược lại lâu rồi chưa được gặp cậu nên hiện tại còn đang cảm thấy hơi vui.

"Thì...là khẽ cúi đầu vân vê điếu thuốc, nhả khói như đang thở dài......."

Tôi cười nhẹ, vừa nổ máy xe - "Quan sát kỹ như vậy sao chị dâu nhỏ, thích anh rồi sao? hử?"

"Ai thích anh chứ" - An Duyệt lại tức giận nhìn tôi, mắng - "Đồ lưu manh, không biết xấu hổ, đáng đời đàn ông thối như anh hơn ba mươi còn ế"

"Là anh dùng cái miệng thối đó hôn em" - Tôi vẫn cười - "Cùng cái miệng thối này, thì em cũng không thơm được, cùng lắm thì hai ta cùng thối như đậu hũ thúi thôi"

"Anh mới là đậu hũ thúi đó" - An Duyệt thwor phì phò nói, sau cũng cong mắt cười - "Vốn chỉ muốn trêu cho anh vui thôi, kết quả liền biến thành đấu võ miệng rồi, anh với anh trai anh thật khác nhau..."

"Cho nên anh và anh trai, thì ở cạnh anh vui vẻ hơn, đúng không?"

- Vừa chỉ định trêu đùa, nhưng hỏi xong tôi cũng giật mình.

Từ nhỏ đến lớn, về việc lựa chọn của tôi và anh trai, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) tôi thường không suy nghĩ nhiều, nhưng lời nói ra rồi, tôi cũng có chút chờ mong, không tự chủ được mà nắm chặt tay lái.

An Duyệt cũng yên tĩnh một lúc, tôi nhịn không được mà quay qua nhìn cậu.

"Đường phía trước..."

- An Duyệt nói - "Rẽ trái đi, em muốn đến nhà mới lấy chút đồ"

Có lẽ như tôi đoán đúng, 8-9 phần thì đáp án của cậu là anh trai tôi nên cậu mới muốn lảng tránh.

"Ừ, muốn lấy gì thế?"

"Túi dụng cụ của em" - An Duyệt đáp - "Ngày mai lên lớp phải dùng tới"

Nhà mới được sắp xếp rất gọn gàng so với lần đầu tiên tôi đến, quan sát 4 phía còn thấy nhiều đồ vật được mua mới, tôi đi xung quanh một chút, cuối cùng dừng lại ở thư phòng thấy có thêm một cái bàn lớn bằng gỗ đàn hương.

"Hiệu quả tốt lắm, so với anh tưởng tượng còn tốt hơn, xem ra mặt trăng nhỏ của chúng ta thực sự tốn không ít tâm tư đi" - Tôi ngồi trên ghế nói - "Đặc biệt là bức tranh này...(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)...Không biết là do họa sĩ tài ba nào vẽ nữa, bức tranh thanh thoát thế này, nếu bán chắc chắn sẽ rất nhiều tiền"

An Duyệt cong mắt cười - "Thôi đi, đừng có mà ba hoa nữa"

"Đúng là vô tâm mà, lời khen cũng không muốn nghe"

"Anh xem thử phòng ngủ chưa?

Tới nhìn xem chút xem có thích không"

Tôi đứng dậy, đi theo phía sau An Duyệt, phong cách đúng là kế thừa sự tinh hoa Trung Quốc, trước có một chiếc rèm lớn dài chấm đất hai lớp, một tầng vải cotton trắng hơi mờ, kết hợp cùng một tầng vải lanh.

An Duyệt kéo rèm ra - "Kỳ thật lúc đầu em cũng không biết nên làm theo phong cách nào, nhưng không biết làm sao, vẫn muốn làm kiểu này cho anh....."

Ở giữa bức tường có một dải sáng chuyển màu, từ màu xanh lam đậm dần dần chuyển sang màu tím, sau đó màu tím chuyển sang màu đỏ đậm, điểm xuyết những đốm sáng nhỏ màu bạc hoặc trắng, và một vài ngôi sao.

Nhìn qua giống như là một dòng sông chảy trong ngân hà, vô cùng rực rõ cùng choáng ngợp.

"Nếu như anh không thích, có thể vẽ lại lần nữa, thời gian trước anh hơi bận nên em chưa hỏi ý anh trước, mà Lăng Hạo cũng thấy thích, nên là em hy vọng...(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)......anh cũng sẽ thích"

"Còn có, vấn đề nảy trên xe, em đã có nghiêm túc suy nghĩ, mà em chưa trả lời....bởi vì em thấy dù là cùng Lăng Hạo hay anh thì....em đều rất vui vẻ..."

"Cho nên, anh đã vui hơn được chút nào chưa?"
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 39


Chương 39:

Editor: Salad days

Bên ngoài vẫn đang mưa, từng giọt mưa đọng lại bên ngoài cửa kính, từng giọt từng giọt nối đuôi nhau rơi xuống biến mất trong màn đêm, tôi ôm lấy An Duyệt, dùng cằm cọ cọ lên vành tai em ấy.

Động tác rất nhẹ, không liên quan đến tình dục hay có mục đích gì cả, chỉ là đột nhiên thấy trong lòng có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại chẳng thể mở miệng, không thể làm gì khác hơn là im lặng, lắng nghe tiếng mưa rơi.

Người trong lòng ngực cũng yên lặng mà vòng tay qua lưng tôi, dùng một điệu bộ như dỗ con nít mà vỗ vỗ lưng tôi, nếu không phải chiều cao không cho phép, chắc em ấy sẽ còn xoa cổ tôi mất.

Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ của em, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) lại nổi lên suy nghĩ muốn trêu chọc em: "Mặt trăng nhỏ, em không sợ anh sẽ làm gì em sao?"

Mới vừa nói xong, bàn tay nhỏ cũng không dám vỗ lưng tôi nữa, em thu tay về và ý muốn đẩy tôi ra - "Vậy chúng ta về nhà thôi, hơn nữa mưa càng lúc càng lớn rồi..."

"Không muốn về" - Tôi nắm lấy hai tay em - "Đã lâu rồi anh chưa ôm em"

Trong giọng nói mang theo vẻ yếu đuối rõ ràng, An Duyệt quả nhiên không đẩy tôi ra nữa, lại bắt đầu nói luyên thuyên - "Tranh ở phòng của em vẽ còn hay hơn, em vẽ phía sau cửa phòng một con pikachu, mỗi lần đóng cửa lại nhìn thấy đều sẽ cảm thấy mắc cười, hết cách rồi, ai bảo em là người thích hoạt hình như vậy chứ..."

"Pikachu?

Là cái con thỏ màu vàng?"

An Duyệt bật cười trong ngực tôi - "Nó mới không phải là thỏ"

Tay tôi từ từ luồn vào trong vạt áo - "Vậy em nói xem là gì?"

"Nó là...."

- An Duyệt bắt đầu không an phận mà uốn éo người - "Đừng có sờ em..."

Lúc chạm vào bên ngoài áo lót, tôi hơi sững người - "Bây giờ còn ra nhiều sữa sao?"

"Không có nhiều, nhưng vẫn là có..."

- An Duyệt hít mũi một cái, dừng lại rồi nói - "Em cảm thấy...em thấy không ổn...làm sao bây giờ...(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) .em khó chịu lắm, em không muốn mặc áo lót nữa..."

Khó chịu là do tâm lý, không nghĩ mặc áo lót lại làm cho em ấy mang tâm lý chống cự vậy, tuy rằng mua áo lót cho An Duyệt xác thật là có vì nguyên nhân muốn thỏa mãn tâm lý biến thái của bản thân, nhưng khi nghe em ấy bất lực và muốn khóc thế này, lại vô cùng đau lòng.

"Không muốn mặc thì đừng mặc, nếu vẫn không hết bệnh thì anh vẫn luôn giúp em....."

- Tôi bắt đầu cởi quần áo của An Duyệt, hai mảnh tam giác màu trắng che ở ngực, mang lại cho em ấy một cảm giác trẻ trung xinh đẹp, làn da lại vô cùng trắng, khung xương nhỏ mà cân đối, làm người khác rất dễ rơi vào ảo giác.

Tay vòng qua phía sau, mở móc khóa, tôi an ủi em ấy - "Anh rất thích loại bệnh đáng yêu này của Mặt trăng nhỏ, dù sao chỉ cần em vẫn khỏe mạnh, vui vẻ...nếu không thì anh và anh trai anh phải làm sao bây giờ?"

"Vậy thì các anh cũng phải chăm sóc tốt chính mình"

Tôi cởi áo lót em ấy ra, ngực hơi nhô lên một tý, đầu vú hồng hồng cũng đứng thẳng, trên đỉnh có tý ướt át, tôi dừng bàn tay ấm nóng bao phủ lên - "Nói gì đó, nói giống như mình bị bệnh nan y vậy"

"Thì...chỉ là hy vọng hai anh có thể khỏe mạnh, lỡ như em với Lăng Hạo có chia tay..."

"A....anh đừng cắn em" (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Tôi dừng đầu lưỡi liếm qua bộ ngực vừa bị tôi in lên hai dấu răng, thấp giọng nhắc nhở - "Đừng có suy nghĩ đó, bằng không anh sẽ thay anh trai mà đem em nhốt vào khóa trong phòng đó"

Thời gian dài cấm dục làm động tác ngậm mút của tôi có hơi thô lỗ, thậm chí có lúc còn không khống chế được lực, làm ngực của em ấy càng nhiều thêm các vệt đỏ hồng.

Em ấy dùng lực đẩy tôi ra - "Lăng Hãn, không muốn..."

"Không muốn hả?"

- Tôi cắn mãi không buông đầu vú đang chảy sữa đó, dùng hàm răng mài nhẹ, rồi hút mạnh một cái, thời điểm hút lên còn dùng đầu lưỡi liếm láp.

"Ưm..."

- An Duyệt phát ra một âm thanh từ đầu mũi, hai chân mềm nhũn, dựa vào người tôi - "Em không muốn....anh đừng mút nữa....em muốn về nhà..."

Tôi hơi ngẩng đầu, đem cằm dựa vào bả vai trần trụi của em ấy, nặng nề gọi tên em ấy - "An Duyệt..."

"Em có biết trong khoảng thời gian này anh khó chịu thế nào không..."

- Đối với em ấy thì phải làm nũng

Quả nhiên, An Duyệt liền không giãy dụa nữa. (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

"Anh rất hận bản thân, vì sao không gặp em sớm hơn một chút"

Câu nói như vậy mang rất rõ hàm ý trong đó, An Duyệt cũng bị khoái nhiễu tâm trí, nỗ lực suy nghĩ để mở miệng.

"Anh cũng muốn được quang minh chính đại tặng hoa cho em, anh cũng muốn mỗi ngày được ngủ cùng em, ôm em, hôn em, chọc em cười, bắt nạt em đến khóc...."

- Tôi khẽ hôn lên bờ vai em - "Em không được chỉ cho mỗi anh trai anh làm vậy...Mặt trăng nhỏ...em không thể như vậy..."

An Duyệt khổ não cắn môi, một hồi lâu sau mới nói - "Lăng Hạo...Lăng Hạo mà biết sẽ đau khổ lắm..."

"Anh cũng đau mà...Em đừng cự tuyệt anh như vậy...nếu không anh sẽ khóc đó..."

Lời nói này rất ấu trĩ, nhưng cũng hiệu quả, tôi nắm lấy eo em ấy, em ấy cũng chỉ phản kháng 2 lần, sau khi nghe câu đó thêm 2 lần nữa thì em ấy đã buông xuôi.

Em ấy lúc bị tôi mút ngực đã cứng rồi, giờ cả người chỉ còn 1 mảnh quần lót nhỏ càng lộ rõ phía dưới cương cứng thế nào.

Một bên vú đã bị mút đến đỏ, phía trên còn ướt đẫm, tôi cúi người, hướng qua một bên kia.

Nay trời mưa nên nhiệt độ có hơi giảm, An Duyệt thấp giọng kêu, tôi cởi cái quần lót nhỏ của em ấy, nhìn đến phía dưới vừa run rẩy theo nhịp tôi mút phía trên làm tôi thấy khá thú vị.

Một vài chất lỏng nhỏ ra, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) bị tôi dùng tay lướt qua, sau đó tôi luồn tay về phía sau, nhẹ nhàng nhét vào phía sau.

Nơi đó hơi căng thẳng một chút, tôi không vội vào sâu mà đảo quang bên ngoài một chút, rồi khi lúc em ấy lơ là, tôi dùng 1 ngón tay đi vào, em ấy thở dốc một hơi, còn tôi thì không để em ấy có cơ hội thả lỏng mà lập tức dùng tay còn lại nắm lấy phía trước và tuốt.

Chờ đến khi hút không còn sữa nữa, An Duyệt cũng run rẩy mà bắn ra trên tay tôi, tôi dùng hết phần chất lỏng đó mà nhét vào phía sau.

Tôi bắt đầu cởi quần của bản thân, thân dưới tôi cũng cứng đến đau rồi, tôi đặt em ấy sát tường, nhấc 1 chân em ấy lên và cố gắng chèn vào.

"Đau..."

- An Duyệt thấp giọng rên nhưng người vẫn ngoan ngoãn để tôi tiến vào.

Tôi chỉ mới tiến vào được phần đầu, tôi không ngừng hôn vào gáy em ấy để an ủi, ngoài miệng không ngừng khen em ấy ngoan, để anh trai vào sâu chút....

Dưới thân tôi bắt đầu mạnh hơn, như tên nhóc mới dậy thì, dương vật được xiết một chút, tôi đã có xu hướng muốn bắn rồi.

"Ông trời của tôi ơi, xin em đó, đừng xiết nữa, anh sẽ bắn đó..."

- Tôi ghé vào bên tai em ấy, dưới thân vẫn gấp gáp, không ngừng dập sâu vào làm cho nơi đó càng ướt át hơn...

Kết quả là chưa đến mười phút, tôi đã buông vũ khí đầu hàng, nhưng tôi lại không nỡ rút ra, ôm lấy An Duyệt mà hôn môi.(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Đầu lưỡi tôi chiếm trọn vòm họng em ấy, dẫn dắt đầu lưỡi em ấy khoáy liên hồi, không kịp nuốt nên nước miếng theo khe hở mà chảy xuống cằm.

Rút vũ khí ra, tôi vẫn ôm lấy An Duyệt, tay lần xuống mà nhéo lấy 2 bên quả đào trắng tròn của em ấy, rồi lại đưa tay vào bên trong.

"Anh làm gì..."

- An Duyệt gục lên vai tôi mà lên án, nếu không phải khoảng cách gần, tôi còn nghĩ là tiếng mèo kêu...

"Bàn ở phòng đọc sách có vẻ chắc chắn lắm"

Da An Duyệt trắng thì tôi đã biết rồi, nhưng đến khi tôi đặt em ấy lên cái bàn gỗ đàn hương màu đen trong phòng sách, cảm giác tương phản màu sắc đó vô cùng chói mắt, chính xác mà nói có thể xem như là ánh trăng sáng trong đêm tối vậy.

Tôi thành kính mà cúi người xuống, hôn lên hai má em ấy, rồi đến cổ, xương quai xanh và ngực, em ấy cười và bảo là nhột, liền muốn giãy dụa, tôi liền nắm lấy chân em ấy.

Vẫn tiếp tục hôn xuống, từ xương hông rồi đến chân, từ đầu gối đến cổ chân, cuối cùng đặt lên mu bàn chân em nụ hôn sâu sắc, em ấy vô cùng đỏ mặt mà không dám nhìn.(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

An Duyệt bị tôi mở hai chân, như vỏ sò được cạy mở để lộ phần thịt non mềm bên trong, một lần nữa tôi tiến vào bên trong em ấy, cười nói - "Bé ngốc, anh bị em làm ướt sũng rồi...."

"Muốn dùng dịch thể, dùng yêu thương, thấm ướt em, bao phủ toàn bộ em..."

Tuy rằng lời nói rất dịu dàng, nhưng thân bên dưới lại không như vậy, An Duyệt bị tôi giữ chặt eo, kéo vào người rồi lại rút ra rồi lại đâm sâu vào.

"Lăng Hãn....nhẹ chút...sâu..."

- An Duyệt bị tôi đẩy đến trào nước mắt, đuôi mắt ửng đỏ, trừ những âm thanh mơ hồ thì hầu như chỉ còn những tiếng rên vụn vỡ.

"Bé ngoan, gọi anh"

An Duyệt hai chân vòng quanh eo tôi, nửa người trên nằm trên mặt bàn, lòng ngực, hai má và viền mắt đều ửng hồng, khiến người khác nhìn thấy chỉ muốn điên cuồng mà phát tiết trên thân thể đó.

Em ấy bị lực kích thích quá nhiều nên không thốt nên nổi, chỉ biết run rẩy xin - "Anh....anh ơi...."

"Nhẹ chút...sâu quá..."

- Em ấy vòng tay qua cổ tôi, vừa khóc vừa xin - "Anh ơi....em không chịu nổi mất..."

"Gọi chồng" (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

"Ah...chồng ơi....sẽ không chịu nổi mất..."

"Sẽ không, Mặt trăng nhỏ chịu được mà"

"Xin anh....chồng ơi, xin anh....muốn chậm một chút"

Thật là biết làm khó người khác mà, tôi cúi người, dịu dàng hôn em ấy một cái rồi chậm lại.

Lần thứ hai thì dù thế nào cũng muốn lấy lại thể diện từ lần đầu nhanh đến mất mặt đó, đến khi thấy An Duyệt thật sự chịu không nổi nữa, tôi mới bắt đầu đâm sâu vào điểm nhỏ sâu bên trong của em ấy.

Ngoài trời, mưa vẫn tí tách rơi, màn đêm vẫn mông lung với những ánh đèn le lói, tôi và người trên đầu quả tim của tôi ôm nhau, mồ hôi đầm đìa, da thịt hòa vào nhau, hơi thở dây dưa, trong căn phòng đầy hơi thở kích tình.

"An Duyệt"

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng la, gần như là theo bản năng, tôi dùng thân thể che lấy An Duyệt.

Mà ngay lúc âm thanh đó đi đến, cùng với sự chặt chẽ của em ấy, tôi run rẩy mà bắn ra vào chỗ sâu nhất trong em ấy. (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

"Nhắm mắt, ngoan, em nhắm mặt lại đi"

Tôi nhìn về phía cửa phòng, thấy Lăng Hạo áo ướt đẫm đang đứng đó, tay vẫn cầm theo thùng dụng cụ của An Duyệt, lặng im đứng đó như pho tượng

--------------------------------------------

Tới đoạn cao trào rồi!!!

Hehe
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 40


Chương 40:

Editor: Salad days

Bầu không khí dâng trào đến nghẹt thở, Lăng Hạo vẫn đứng ngoài cửa không nói tiếng nào, một lúc lâu sau liền nghe tiếng An Duyệt khóc, lúc đầu còn thút thít, Lăng Hạo liền thả thùng dụng cụ xuống và bước đến.

Tiếng giày da bước đi trên sàn gỗ tạo ra âm thanh lộc cộc xuyên thẳng vào màng nhĩ, An Duyệt càng thêm run rẩy, nước mắt nóng hỏi chảy xuống càng nhiều, đáng tiếc là tôi không thể làm gì hơn là khẽ vuốt nhẹ lưng An Duyệt như an ủi em ấy.(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Tiếng bước chân dừng lại, An Duyệt khóc càng lợi hại hơn, tiếng khóc vừa nức nở, cũng như vừa nghẹn lại ở cổ họng, khóc đến độ không thành tiếng, sợ hãi không thôi.

Bên ngoài tiếng mưa vẫn chưa dừng lại.

Lăng Hạo không nhìn đến tôi, lấy tay thay thế tay tôi che lấy mắt An Duyệt, khuôn mặt anh ấy hiện rất âm trầm, trên người trộn lẫn giữa mùi vị của rượu và nước mưa, tôi không thể đoán được suy nghĩ của anh ấy lúc này là gì nhưng chắc chắn là không hề có ý định tổn thương An Duyệt.

Tôi lùi ra khỏi người An Duyệt, Lăng Hạo tiến vào thay vị trí của tôi, đứng trước bàn, tay vẫn che mắt em ấy, hàm dưới anh ấy căng cứng, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) phần thịt ở gò mà vì tức giận mà hơi run nhẹ, hầu kết cũng lên xuống theo nhịp thở của anh ấy, khoang ngực lên xuống như sắp nghẹt thở vậy.

"Lăng Hạo..."

- An Duyệt khóc nức nở, nhẹ nhàng gọi, sau đó dùng hai tay ngăn lại tiếng khóc chực trào ra, thân thể trần truồng ngồi ở mép bàn, dưới thân vẫn còn dính đầy dịch thể, có một ít còn đang nhỏ xuống bên dưới sàn nhà.

Lăng Hạo nuốt mạnh một tiếng, trên cổ hiện lên chút đường gân, đáp - "Ừ....anh đây"

An Duyệt khẽ vươn tay, nắm lấy vạt áo Lăng Hạo, rồi lại bắt đầu khóc.

"Anh..."

- Tôi vừa định mở miệng, Lăng Hạo liền quay lại nhìn, đôi mắt đỏ ngầu như sắp nứt ra, vừa bi thảm vừa tức giận, căn bản là không muốn tôi lên tiếng.

"Cút" (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Âm thanh khá nhỏ, chỉ là dùng đầu lưỡi hoạt động trong khoang miệng một chút để phát ra âm thanh...so với tiếng mưa và tiếng khóc thì thực sự là khá nhỏ....Anh ấy có lẽ là không muốn nhìn thấy tôi....thậm chí....hy vọng mãi mãi không muốn nhìn thấy tôi nữa......

Mặc quần áo tử tế xong, tôi đem quần áo của An Duyệt vào phòng tắm, Lăng Hạo dùng cà vạt để che mắt An Duyệt, đem em ấy vẫn đang khóc đặt vào bồn tắm và nước ấm, không nói lời nào tắm cho em ấy.

Bởi vì anh ấy không muốn An Duyệt nhìn thấy bộ dạng hiện tại của anh ấy, bộ dạng dạng đang tiếp thu sự thật là người yêu của mình và em trai ruột của mình đã làm chuyện đó.

Tôi cầm quần áo và để lên kệ trong phòng tắm, sau đó quay ra ngoài, dựa người vào vách tường cạnh phòng tắm, nghe thấy tiếng khóc vẫn còn thút thít của An Duyệt trong đó.

Chưa bao giờ, tôi lại cảm thấy muốn khóc như lúc này, có lẽ khóc ra một chút sẽ đỡ hơn.

Nhưng bây giờ tôi đã không còn xứng đáng nữa, không xứng để được tha thứ.(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Anh em sinh đôi lại càng khiến cho nỗi đau lúc này trở nên kịch liệt hơn, cảm thấy như mỗi lần nuốt xuống cổ họng như nuốt phải thủy tinh vậy, từng ngụm từng ngụm đều khó khăn và đau khổ.

Lăng Hạo tắm rửa cho An Duyệt rồi lại dỗ dành vài câu, dùng khăn lau khô và tự tay mặc quần áo cho em ấy, sau đó liền ôm ngang người đưa em ấy ra khỏi phòng tắm.

Anh ấy liếc nhìn tôi một cái rồi đi, tôi liền đi theo sau, cầm lấy cả thùng dụng cụ của An Duyệt, sau đó tắt hết đèn rồi mới rời đi.

Ngồi phía sau, Lăng Hạo đang dỗ An Duyệt ngủ, kéo bỏ cà vạt xuống, An Duyệt không nhịn được mà vùi mặt vào lòng Lăng Hạo, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) lại khóc thêm một lúc, trong giấc mơ vẫn còn run rẩy.

Chạy ra khỏi ga ra, từng hạt mưa liền đập vào kính chắn gió, vừa chạy về nha tôi vừa nghĩ, Lăng Hạo hẳn là vừa dự tiệc rượu xong đi nhờ xe đến đây, muốn đem đồ của An Duyệt về nhà để ngày mai em ấy lên lớp.

Anh ấy bận rộn công việc lại phải tham gia các bữa tiệc rượu nhàm chán đó nhưng trong đêm mưa lạnh lẽo vẫn còn nhớ để đến lấy đồ về cho người yêu, nhưng cuối cùng, nhận được lại là màn vạch trần hoang đường này.

Còn gì đau đớn hơn nữa......(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)...

--------------------

Chương này hơi ngắn nhỉ....
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 41


Chương 41:

Editor: Salad days

Xe tắt máy, ghế phía sau rất yên tĩnh, chỉ có tiếng ma sát của quần áo phát ra, tôi hơi nghiêng đầu về phía sau nhìn, thấy Lăng Hạo đang chỉnh lại tư thế cho An Duyệt.

An Duyệt ngủ vẫn chưa yên ổn, khóe mắt đỏ bừng giống như say rượu, mi mắt hơi nhúc nhích, có lẽ vì bị quấy rầy nên phát ra một tiếng rên nhẹ.

Lăng Hạo từ từ mở cửa xe, ánh đèn của bãi đậu xe mờ mờ hắt xuống, chiếu xuống khuôn mặt đang căng cứng của anh ấy, anh ấy ôm lấy đôi vai gầy của An Duyệt, An Duyệt như một con thú nhỏ nằm gọn trong lòng Lăng Hạo, anh ấy chậm rãi bước xuống.(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Tôi cũng xuống xe, cửa xe vừa khép lại, tôi thấy Lăng Hạo dừng bước, quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt sắc bén, đỏ ngầu và đầy uy hiếp.

Một vài giây sau anh ấy quay đi, bước tiếp vào cửa thang máy.

Tôi không đi theo nữa, mà sững sờ nhìn hai người vào trong thang máy rồi mới quay lại đi về phía chiếc xe, tôi đưa tay định mở cửa xe nhưng cuối cùng lại đưa tay vào túi lấy ra hộp thuốc lá.

Ngọn lửa lóe lên, sau đó liếc nhìn lên ánh đèn nhỏ màu đỏ nhấp nháy của cảm ứng chống cháy, tôi đành thở dài và đem điếu thuốc quăng vào thùng rác.

Một mình đúng tại nơi rộng rãi này, nhưng trái tim lại như bị nhét vào một cái hộp chật hẹp, căng chặt qua từng nhịp đập trong tình trạng vô cùng ngột ngạt.

Tôi cố hít sâu một hơi rồi thở ra.

Khoảng 15 phút sau, Lăng Hạo quay lại, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) dựa vào 30 mấy năm giao tình của chúng tôi mà hầu như không cần chào hỏi đã động thủ.

Nhưng vì say rượu nên hành động của anh ấy chưa được chuẩn xác lắm, một nắm đấm xé gió lao tới tôi từ bên trái.

Chân răng của tôi cảm thấy bắt đầu ê ẩm, thân người cũng hơi mất cân bằng, bụng lại truyền đến một cơn đau khác, hô hấp tôi dừng lại 1 nhịp, cảm giác như muốn trào ra đến nơi........

"Anh........"

"Đừng có gọi tao" - Lăng Hạo ánh mắt vẫn đỏ ngầu, tay chân vẫn không chút thương tình mà nện vào người tôi, tận mắt nhìn thấy em ruột gian díu cũng người yêu mình, chắc chắn là sẽ hận chết tôi rồi.

Trong nhất thời, bãi đậu xe yên tĩnh vang đầy tiếng thở gấp của tôi, anh ấy chỉ tập trung phát giận lên người tôi, tôi cũng không tránh né, mà chấp nhận toàn bộ, đến khi cơ hồ là mỗi chỗ trên người đều cảm nhận được nổi đau.(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Mãi đến khi trong miệng tràn ngập mùi máu thôi mới đưa tay lên cản lại, phun ra một ngụm máu, nói - "Anh....đừng đánh nữa......"

Trong quá trình lớn lên đều khó tránh khỏi va chạm, nhưng trong quá khứ đến giờ, tôi và anh tôi đều chưa từng đánh nhau, ngay cả khi lúc còn niên thiếu, tôi đều sẽ là người xuống nước trước hoặc trốn đi đâu đó.

Một hồi phát giận qua đi, da thịt vẫn còn chịu được nhưng trái tim tôi như có ngàn mũi dao đâm qua.

Tôi khom người lấy lại hô hấp, Lăng Hạo cũng vì tức giận quá độ mà run rẩy nhưng vẫn cứng rắn chống đỡ người, cuối cũng vì tác dụng ngược mà lảo đão ngã về sau.

Anh ấy cúi đầu thấp xuống, không ngại quần áo dính bẩn, bàn tay đặt trên đầu gối không ngừng nắm thành nắm đấm, run rẩy.

Tôi cũng (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) vì xương sườn đau đớn mà thở hắt từng hơi.

"Tại sao...?"

- Anh ẩy ngẩng đầu nhìn tôi, đáy mắt như có tầng hơi mỏng - "Mấy người.....tại sao?"

"Tại em" - Tôi cố ấn ngực, nhếch mép cười - "Tuy rằng em biết là sớm muộn anh cũng sẽ biết thôi, nhưng mà em thật sự là chưa nghĩ ra sẽ nói với anh thế nào......"

"Em có lỗi với anh....cũng có lỗi với An Duyệt...."

"Tất cả lỗi lầm đều là em gây ra, mà mục đích không phải là muốn tốn thương ai cả....là tại em khốn nạn..."

Lăng Hạo chống tay đứng dậy, gương mặt như đúc tôi bước gần lại, mùi rượu phảng phất, mang theo vẻ đau thương, khô khốc nói - "Vậy thì mục đích của mày là gì?"

Sợi dây leo đầy gai nhọn quấn lấy tôi hằng này, mỗi ngày thức dậy tôi đều cảm nhận được sự dày vò của nó, cuối cùng, hôm nay, tôi đã có thể thẳng thắn mà nói ra - "Em yêu em ấy"

Đây là căn nguyên, cũng là mục đích.

Đón nhận ánh mắt của Lăng Hạo, tôi lặp lại lần nữa - "Anh yêu em ấy bao nhiêu, em cũng yêu như vậy"

Chữ yêu này vô cùng huyền diệu, vừa là danh từ diễn tả cũng vừa là động từ chỉ hành động, mà bất kể là gì thì tôi và Lăng Hạo đối với An Duyệt, đều giống nhau.

Yên tĩnh vài giây, sau đó Lăng Hạo nhẹ nhàng cười một tiếng - "Yêu em ấy?"

"Mày xứng?"(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Ngọn lửa cất giấu trong tôi đột nhiên sôi lên, không khỏi cảm thấy muốn bốc cháy đến nơi, tôi kiềm chế hói - "Em vì sao không xứng?"

Lăng Hạo ánh mắt sắc bén, cũng không kém cạnh, trả lời - "Bởi vì tụi tao yêu nhau"

Không hổ là anh em sinh đôi, một câu nói thôi đã đánh thẳng vào vấn đề, dù oán giận cỡ nào, tôi cũng không thể thay đổi được sự thật là tôi là người đến sau, anh tôi là người đến trước.

Dù rằng nỗi đau đang chiếm lấy tôi, nhưng tôi vẫn không chịu thua kém được - "Nếu vậy thì tại sao em có thể chen vào được?"

Quả nhiên, trong giây lát, Lăng Hạo liền nắm chặt tay, tôi không muốn buông tha bất cứ cơ hội nào để đáp trả, ác mồm ác miệng nói - "Nếu như anh không phải anh trai em, em hà cớ gì phải sử dụng mưu kế lén lút này, em đã sớm quang minh chính đại đến và cướp người đi...."

Lăng Hạo lập tức vung nắm đấm đến, tôi cũng liền chặn lại - "Nếu như muốn đánh, thì hãy nghe hết lời của em rồi đánh"

"Anh, dù em trai anh là dạng người gì thì cuối cùng anh cũng chỉ có thể chấp nhận thôi.....trên thế giời này, dù tất cả mọi người có thể quay lưng với em, nhưng anh thì không thể"

Lăng Hạo hất tay tôi (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) - "Dựa vào cái gì chứ?"

"Vì mày là em trai tao nên tao phải tha thứ sao?"

Tôi lắc đầu, lần nữa kêu tên anh trai tôi - "Lăng Hạo, anh muốn em nói ra sao?"

Không chờ anh ấy nói, tôi đã nói tiếp - "Lúc trước anh cật lực sữa chữa tính hướng của em, là vì thực sự không tiếp nhận được em trai ruột của mình đồng tính, hay là vì anh chán ghét chính bản thân mình cũng như vậy?"

"Đáp này này, sợ rằng ngay từ giây phút anh dẫn An Duyệt về nhà, nó đã quá rõ ràng rồi"

Lăng Hạo mím môi, trả lời - "Đây mới thực sự là lý do của mày?

Muốn trả thù tao?"

"Nguyên nhân em đã nói qua" - Tôi trả lời - "Anh, anh không cần nghi ngờ tình cảm của em dành cho An Duyệt, anh cũng rõ song sinh sẽ có kết nối về cảm xúc thế nào, lẽ nào anh không nhận ra được điều đó, hay điều đó đã vượt qua khỏi phạm vi nhận thức của anh?"

Tuy rằng không có cơ sở khoa học chứng minh, nhưng tôi biết Lăng Hạo hiểu rõ điều tôi nói, và cũng sẽ tin điều đó.

Dù sao thì cả tôi và anh ấy đều biết rõ và không phân được rõ ràng tình cảm mãnh liệt dành cho An Duyệt, tình yêu đó không thể lý giải.

"Anh yêu em ấy, nhưng là không hết lòng vì em ấy, anh dịu dàng, anh tôn trọng nhưng anh lại kiềm chế, anh kiềm chế ý muốn đen tối với em ấy.

Nếu anh không làm được, vậy thì em sẽ làm thay cho anh"

Lăng Hạo rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, xông đến đấm tôi, tôi vẫn không né - "Sự thật chứng minh rằng, chị dâu nhỏ của em không bị dọa sợ, trái lại, em ấy cũng rất thích" (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

"Chị dâu nhỏ rất ngoan, vừa mềm vừa hiểu chuyện, dù em làm chuyện quá đáng cỡ nào, em ấy cũng đều chấp nhận...."

"Câm miệng lại" - Lăng Hạo đã vô cùng tức giận, nhấc chân lên liền muốn đạp tôi, nhưng tôi vẫn không hề sợ hãi.

"Ngoan đến nổi chỉ biết khóc, giống như làm từ nước vậy, cũng không biết trên giường làm sao anh có thể nhẫn nhịn với em ấy như vậy"

"Câm miệng, mày câm miệng lại cho tao"

"Chỉ như vậy mà không nghe nổi sao?"

- Tôi vừa đỡ một cước của anh ấy - "Biết lần đầu tiên khi em làm với em ấy, em ấy đã nhầm em thành anh không?"

"Em ấy vô cùng đáng thương mà luôn gọi tên anh, rồi lại cố cắn thật chặt lấy em để không phải kêu thành tiếng"

Đêm nay, Lăng Hạo không tiếc sức lực mà trút hết giận dữ lên tôi, mà tôi cũng vận hết tâm can để khiêu khích anh ấy, mãi đến khi không còn chút sức lực nào nữa, tôi và Lăng Hạo mới dừng lại.

Nói cho cùng, tất cả đều tại tôi khốn nạn...(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06).....

Lăng Hạo bị tôi làm tức giận đến không còn muốn nói chuyện với tôi nữa, anh ấy dựa vào tường để thở dốc, tôi cũng hoạt động chân một lúc, xác định vẫn còn lái xe được, mới nói - "Em biết giờ anh hận không muốn nhín đến em nữa, em sẽ về chỗ trọ của em, em sẽ dưỡng thương một thời gian, nhưng mà lần sau, em sẽ đánh trả đó...."

"Còn nữa, chăm sóc tốt An Duyệt một chút, em ấy vẫn là người bị hại..."

Lần thứ 2 lái xe vào màn mưa, trời đã gần sáng, đường phố vẫn yên tĩnh, phía trước cần gạt nước vẫn không ngừng hoạt động, đèn giao trong phía trước dần chuyển sang màu đỏ, tôi liền giẫm mạnh phanh xe.

Bàn tay siết chặt tay lái, rồi dùng hai tay đánh mạnh từng cái bạt tai lên mặt, rồi lại ôm lấy khóe miệng đỗ máu, cười - "Thực sự là không biết nói tiếng người mà"
 
[Np] Chị Dâu Nhỏ Có Vị Sữa
Chương 42


Chương 42:

Editor: Salad days

Xin nghỉ ở công ty vài ngày, tôi vùi mình ở nhà chơi game, nghe thì có vẻ thư giãn nhưng thực tế thì lại bức bối không tả được.

Anh của tôi lần này đúng là không nương tay, ngày thứ 2 tỉnh dậy trên giường, tôi nhất thời không thể nâng nổi tay vì đau, vẫn nằm đó cho đến giữa trưa mới vì đói đến đau dạ dày nên phải cố gắng bò dậy, kiên cường muốn đứng dậy đi vệ sinh cá nhân, cả người cảm thấy như choáng váng.

Trên mặt nhìn còn đỡ, còn cả người thì thê thảm đến không nhìn nổi, từ mu bàn tay đến cánh tay đều xuất hiện nhiều vết bầm lớn nhỏ, một vài miếng băng keo cá nhân.

Tắm nước lạnh một cái mới thấy đỡ một xíu.

Ăn cơm xong, tôi lại vùi mình vào ghế sô pha để dưỡng thương, điện thoại di động vẫn luôn yên lặng, tôi suy nghĩ một chút xem có nên gọi điện cho anh trai không, hay vẫn nên chờ, dù gì tối qua cũng kích động anh ấy đến như vậy.

Nhưng dựa vào tính cách của anh tôi, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) chắc chắn 8-9 phần tối qua khi đánh tôi là anh tôi vừa giận vừa muốn xả giận để chuyện này có thể qua đi, dù gì chuyện giữa tôi và chị dâu nhỏ là 1 sai lầm tai hại.

Hơn hết, tôi nghĩ anh trai cũng sẽ giống tôi, đều hiểu được 2 chúng tôi như 2 mặt của bàn tay, dù thế nào cũng không thể tách rời được.

Tôi làm vậy cũng chỉ muốn để anh tôi hiểu được, dù có đánh nhau, dù ai thắng ai thua thì chắc chắn cũng không có cái kết đẹp.

Đến tận tối khuya, tôi vẫn còn đau cả người, giống như bị xe cán qua cả người vậy, lại thêm tâm trạng buồn bực nên cả người đều không thoải mái chỗ nào, nhưng hơn 11 giờ đêm tôi lại nhận được một cuộc điện thoại từ An Duyệt.

Hoang mang nói năng lộn xộn một hồi tôi mới hiểu được là anh tôi lên cơn sốt, lại bất tỉnh, cho nên An Duyệt hoảng loạn - "Anh có phải không về được đúng không,...em đáng lẽ nên gọi 120 (cấp cứu) thì đúng hơn....."

"Đừng sợ, em tìm một cái khăn rồi thấm nước lau mặt anh ấy trước, trong nhà có cái nhiệt kế trong quầy TV đó, em đo thân nhiệt cho anh ấy cái đi" (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

"Được....em làm liền" - An Duyệt trong giọng nói vẫn còn run run, nghe lời tôi nói liền đi làm ngay

"Anh của anh từ nhỏ phát sốt cái là như vậy, một kiểu cơ chế phòng ngự, em đừng lo quá, 15p nữa sẽ có nhân viên y tế đến hỗ trợ, hiện tại em tìm cách đút cho anh ấy một ít nước đi, đừng nhiều quá sẽ dễ sặc"

"Được...."

"Anh sẽ đến thẳng bệnh viện chờ hai người" - tôi hít sâu để đứng dậy khỏi sô pha mà đi vào phòng ngủ, vừa đi còn vừa an ủi em ấy - "Đừng sợ mặt trăng nhỏ, có anh đây rồi, không cần sợ"

Thay quần áo xong tôi liền xuống lầu bắt xe, dù cả người đau đến cắn chặt răng, nghĩ lại cảm thấy thân thể càng ngày càng khó chịu chắc có liên quan đến việc Lăng Hạo bị sốt.

Tôi cố ý chọn xe cứu thương của bệnh viện gần nhà nhất, nên khi vừa đến phòng cấp cứu tôi đã thấy An Duyệt chuẩn bị đóng viện phí.

"Lăng Hãn" - An Duyệt kêu tôi một tiếng đầy hoang mang, rồi chạy đến bên cạnh trong khi vẫn còn đang mặc quần áo ở nhà - "Bác sĩ nói cần truyền nước, cần phải đi nộp viện phí trước....."

Tôi nhẹ nhàng xoa xoa sau gáy em ấy - "Có mang đủ tiền không?"

"Có, em còn mang điện thoại và thẻ ngân hàng, còn có khăn len và ly giữ nhiệt"

"Ừm, giỏi quá đi, mặt trăng nhỏ nhà ta chu đáo quá" - Tôi từ sau gáy xoa dần đến vành tai em ấy - "Em đi nộp viện phí đi, anh đi xem anh trai"

An Duyệt gật đầu, chuẩn bị bước đi nhưng đột nhiên quay lại

"Chỗ này của anh...(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06).."

- Em ấy nhẹ đặt ngón tay lên khóe miệng của tôi - "Còn đau lắm không?"

Tôi chợt sững người, sau đó bật cười, chỗ vết thương hơi tê nhẹ - "Đương nhiên là đau rồi, còn chờ em xoa cho anh đó..."

- Rồi tôi lại vẫy tay không đùa em ấy nữa - "Nhanh đi đi nào, đừng để chậm trễ"

Bác sĩ hỏi tôi vài câu về cơn sốt của anh tôi, sau đó liền kê đơn thuốc và nói với y tá - "Lại lấy nhiệt kế đo thân nhiệt cho bệnh nhân một lần nữa, rồi cũng lấy một cái đo cho cậu này"

"Tôi hả?"

- Tôi đang tựa vào giường bệnh, nhìn bác sĩ và hỏi

"Đúng rồi, cậu cũng có dấu hiệu sốt rồi đấy"

Không chỉ vậy, còn đau đớn khắp người, mệt mỏi, sau khi bác sĩ nhắc nhở tôi càng cảm thấy rõ hơn, rồi lại nhìn Lăng Hạo đang nằm trên giường bệnh - "Vậy chắc tôi và anh ấy có cùng nguyên nhân bị sốt, trên người chúng tôi đều có vết thương"

"Nhiễm trùng vết thương?"

- Bác sĩ chỉ chỉ trên người tôi - "Để tôi kiểm tra một chút"

Ngoài chị y tá ở thì ở đây đều là nam nên tôi cũng không ngại, tôi liền đem quần áo cởi ra.

"Nếu chỉ là vết bầm thì sẽ không gây sốt, trừ khi là bên trong bị xuất huyết" - Bác sĩ hơi ấn vào vết thương của tôi, tôi liền đổ mồ hôi lạnh - "Xương cũng không thấy có vấn đề gì, nhưng ngày mai vẫn phải đi chụp x quang để đảm bảo"(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

"Ở mức độ này thì cũng không quá nghiêm trọng...."

"Được rồi, để tôi đo nhiệt độ cho anh" - Chị y tá đang cầm một cái nhiệt kế vào chuẩn bị hướng về phía tôi

"Có cần phiền vậy không?"

"Cần phải chuẩn đoán chính xác, đã ở trong bệnh viện rồi, không được chủ quan, đúng không?"

- Chị y tá nói xong rồi nở nụ cười.

Nhưng đang lúc đo nhiệt độ, An Duyệt trở về đã nhìn thấy thân thể thương tật này, em ấy lại muốn khóc nữa rồi.

"Nè, anh da dày vậy đó chứ khi đánh nhau có điểm yếu là dễ bị bầm, nhưng thực sự không quá nghiêm trọng đâu" - Tôi vẫy tay với em ấy - "Không tin em sờ chút đi"

Em ấy đi lại gần tôi, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) nhưng chỉ dám đưa mắt nhìn vào vết thương của tôi - "Chắc là phải rất đau....."

"Không đau mà..."

- Tôi nhẫn nhịn mà nói - "Đến giờ rồi, em đưa nhiệt kế này cho chị y tá giúp anh nhé..."

An Duyệt lại tiến tới một chút, khẽ đưa gương mặt nhỏ nhắn của em ấy và nói - "Em chỉ có thể thổi cho anh một chút...."

- Rồi em ấy nắm lấy tay Lăng Hạo đang nằm đó - "Vì....anh ấy chắc chắn cũng đang rất khó chịu....đến mức sinh bệnh....đến mức em xin lỗi mãi mà cũng không có tác dụng gì...."

"Em xin lỗi mới càng làm cho anh ấy khó chịu, vì anh ấy sẽ cho rằng em cũng có lỗi" - Tôi tiếp tục - "Duyệt Duyệt, em có lỗi gì?"

Em ấy cắn môi không trả lời, sau đó lại hỏi - "Em phải làm sao thì anh ấy mới không khó chịu nữa?"

"Đơn giản thôi, em cứ nói với anh ấy biết rằng là do anh luôn cưỡng ép ẹm, do anh luôn bắt em làm những chuyện đó, em không muốn phá hoại tình cảm của 2 anh, hiểu không?"

An Duyệt lắc đầu.

"Sao vậy?

- Tôi hỏi

"Em không biết...."

- An Duyệt bắt đầu tuôn trào nước mắt - "Em thật sự không biết...."

"Giờ em đem cái nhiệt kế này đưa cho chị y tá, để chị y tá lấy thuốc cho Lăng Hạo rồi hỏi xem anh có cần truyền nước không?"

- Tôi nhẹ nhàng nói với An Duyệt - "Không cần phải sợ, anh ấy cũng không phải bệnh hiểm nghèo gì hết....hiểu không?"

Em ấy lau mặt rồi hít mũi nói - "Dạ...em đi đây"

Chờ An Duyệt đi rồi, tôi mới ngồi bên mép giường mà nhìn Lăng Hạo, nhẹ nói - "Năm anh mười tuổi, anh sốt cao, khó khăn lắm có cơ hội lén giấu hết truyện tranh đi, vậy mà bị anh nghe được rồi khi hết bệnh liền tịch thu hết...."

"Còn có năm nhất, cũng thừa lúc anh sốt cao mà đem đĩa phim 'sẽ gầy' tráo vào bên trong phim 'sẽ', kết quả cũng bị anh phát hiện mà bẻ đi hết"

"Cho nên lần này chắc anh cũng sẽ nghe được nhỉ" - Tôi cười - "Mặc dù em đã phạm phải sai lầm khốn nạn như này, nhưng anh đều biết em trước giờ đều không muốn làm chuyện gì tổn thương đến anh mà, lần này quả thật là ẹm quá đáng.....xin lỗi vì đã lừa anh.....thật sự rất xin lỗi anh..." (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

"Chúng ta từ nhỏ đã san sẻ nhau tất cả, tại sao không thể là An Duyệt"

"Từ lúc anh mang em ấy về nhà, chắc anh cũng đoán được, cuộc đời của chúng ta sẽ phải dây dưa với nhau mà"

"Mà lần này.....chị dâu nhỏ của em thật sự rất đau lòng rồi......"

Nói tới đây, tôi hít một hơi - "Em nhượng bộ, nếu như anh đồng ý với em là anh có thể bên cạnh chăm sóc em ấy, em có thể đồng ý là từ đây về sau không liên quan gì đến em ấy nữa.."

—---------------(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)----------------------------

Cuối cùng tôi cũng không trốn được mà phải truyền 2 bình nước biển.

Giờ đã hơn 12h rồi, hành lang cũng tối đi, An Duyệt ngồi ở đầu giường Lăng Hạo, thỉnh thoảng lại sờ trán anh ấy.

"Mặt trăng nhỏ"

"Sao?"

- Em ấy ngồi thẳng dậy - "Muốn uống nước hả?"

"Không phải, em đến đây đi"

Em ấy dụi dụi mắt rồi đi đến - "Sao vậy?"

"Em đến đây nằm trên giường này ngủ đi"

"Không được, anh sốt mà, còn bị thương nữa, anh phải nghỉ ngơi"

Nói xong em ấy lại muốn quay về bên giường Lăng Hạo, tôi liền nắm lấy tay em ấy - "Anh đã ngủ cả buổi chiều rồi, anh không buồn ngủ, giờ cũng chưa cần em chăm sóc, nếu có gì anh sẽ nhấn chuông gọi y tá"

"Sáng em còn phải đi mua đồ ăn sáng cho 2 anh nữa, ngoan, nghe lời nào"

Thây tôi nghiêm túc nên em ấy không dám từ chối nữa - "Vậy em ngủ 2 tiếng thôi, anh phải gọi em dậy đó"

Căn phòng khá yên tĩnh nên tôi nhỏ giọng nói - "Được được, em mau ngủ đi"

Tôi nhìn về phía Lăng Hạo, (đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06) rồi ngồi đợi đến khi truyền hết nước mới gọi y tá đến rút kim.

Thấy y tá rời đi rồi, tôi mới đi vào nhà vệ sinh, lúc đi ngang qua một căn phòng có nghe được tiếng khóc rất đau khổ.

"Nè, lại đây" - Chị y tá thấy tôi đứng đó bèn vẫy tay gọi tôi lại - "Vợ của người đó vì khó sinh mà mất....giờ đứa nhỏ còn yếu phải nằm phòng ICU rồi..."

- Chị y tá thở dài - "Mỗi tối anh ta đều trộm khóc như vậy đó"

Lúc trở lại phòng, căn phòng của tối ọm, tôi dựa vào tường đi về phía Lăng Hạo, sờ trán một chút thấy anh ấy đã không còn sốt nữa.

Tôi quay lại bên giường, ngồi xuống và nhẹ cầm lấy tay An Duyệt, nhìn về ánh đèn le lói ngoài cửa sổ, tôi thở dài - "Em không biết anh yêu em nhiều đến dường nào....."(đọc duy nhất tại Watt @salad-days-06)

Nói xong tự nhiên lại thấy ngại, lại giống như trêu đùa mà tự nhủ thầm - "Anh trai cũng đừng ghen tỵ nhé, em cũng yêu anh".
 
Back
Top Bottom