Khác [NP] [BHTT] [TỰ VIẾT] LADY KILLER - ĐÀO HOA NƯƠNG

[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
Katherine Stepking- Naughty lady (2)


"Chuyện này thường xuyên phải không?"

"Đúng vậy, cô chủ rất hay gây gổ, nhưng rất ít khi là chủ động đòi người như vậy...!"

"Lần nào cô ấy đòi, các anh cũng cho người tới sao?"

"Hừm, đâu còn cách nào khác...cô chủ muốn giương oai mà!"

"Nhóc con này..."

"Tới nơi rồi!"

J bước xuống xe, từ xa đã thấy cô nàng ngồi khoanh tay trên chiếc SUV đắt tiền, nàng mặc một bộ đồ bánh bèo chảnh chọe, cùng một ba chàng vệ sĩ cao to, người che ô, người chặn đường.

"Sao?

Chery, người đâu, chúng tôi đợi lâu quá rồi đấy!"

"Nôn nóng làm gì, đợi chút đi!"

Phía đối thủ của nàng là đã có hai xe 16 chỗ đứng sẵn, tất cả đều mặc đồ đen, thoáng nhìn thấy huy hiệu ngọn lửa ở vạt áo.

J thoáng cười.

"A!

Kendall!"

Chery vẫy tay thích thú, đắc ý vô cùng...

"Kendall?

Người đâu?

Sao lại chỉ có mình anh?"

"Chuyện này....?"

J nghiêm nghị bước tới, đám người như khựng lại, cô nàng tóc vàng há hốc mồm nhìn J, đôi mắt hiện hai chữ si mê...

"Alex?"

"Chery, em lên xe, tôi đưa em về!"

"Không!

Chuyện này chẳng liên quan đến Alex!"

J cười, đi tới phía cô nàng tóc vàng, hỏi chuyện....điệu bộ thân mật khiến Chery nhăn nhó, chạy tới, nắm lấy tay J.

"Haley, chị ấy là của tôi, đừng có hau háu như vậy chứ?"

Đám người bủa vây, xúm lại, lên mặt với J.

J nhẹ nhàng lấy ra hộp dấu có mạ màu gold, lại ghi số X, đám người nhìn nhau cúi đầu, rồi rời đi.

Bỏ lại cô bé tóc vàng cùng đám cậu trai bao kê.

"Này bà chị, chị là ai, sao xen vào chuyện của bọn tôi, lại còn ra lệnh cho vệ sĩ của tôi cơ chứ?

Nói tóm lại, nay không có người tới, Chery đã thua, vé nhạc hội là thuộc về đội này!"

Một anh chàng lên tiếng, giọng bực tức.

"Hừm, chỉ vì vài tấm vé, cô cậu đây phải cãi nhau sao?"

"Chị...."

"Được, Vé nhạc hội là của cô cậu, nhưng Chery, em ấy không có chữ thua trong từ điển, chỉ là hôm nay em ấy bận hẹn hò rồi!"

"Alex, chị làm cái gì vậy, em không thua đội Parrot đó?"

"Chery, tôi đưa em về!"

"Em nói em không về cơ mà?"

"Kendall, anh giúp tôi giải quyết nốt, tôi tự mình lái xe về.

Hôm nay em ấy nói nhiều như này, chắc chắn là hết tiết học!"

J giơ tay chào tạm biệt tụi nhỏ, rồi dùng sức bế ngược Chery lên vai, rồi leo lên con SUV, mặc cho cô nàng dùng sức đánh vào lưng J...

"Chị điên à, tôi không thua chúng nó?"

"Lái xe về nhà tôi!"

"Chuyện của em, chị tốt nhất đừng can thiệp!"

"Nếu như em còn đang lứa tuổi học sinh, tôi không quan tâm, nhưng em đã 20 tuổi rồi đấy?

Có nhất thiết phải vậy không?"

"Hmmm.

Nhưng chúng nó khinh thường em?"

"Từ giờ tôi ở đây, ai dám khinh thường em?

Tại sao em là con của ông trùm cái đất nước này, em còn sợ người ta khinh?

Khí chất của em đâu, sự cứng đầu của em đâu?"

"Em đâu có chịu thua họ?"

"Em đặt sai chỗ cho cái khí chất đấy đấy!

Thật là!"

"Dù sao cũng chẳng phải chuyện của chị!

Thả em xuống!"

"Em muốn đi đâu?"

"Chẳng ai dám mắng em cả, kể cả papa, em nói thả em xuống!"

"Anh Ken, dừng trước quán cafe kia!"

Xe dừng lại, Chery toan lao xuống, gương mặt hậm hực.Trước giờ chẳng ai dám lẻn mặt mắng nhiếc nàng, cũng chẳng ai dám kì kèo với nàng, vậy mà J ngồi đó, gương mặt rất nghiêm túc...

Nàng cắn môi, xong vẫn tự mình bước xuống...

J với gương mặt thản nhiên nhìn dáng vẻ giận dỗi của Chery đang rảo bước trên phố.

J cười mỉm, tiên đoán Chery sẽ rơi vào hạt giống tuyển giống như Ginkiko, tính cách hiếu thắng lại xuất phát từ chính sự thiếu thốn tình cảm của cô bé...

Thực ra công việc của J giống như 1 vị "sứ giả" để hoá giải những nút thắt về tâm lý, sâu xa nhất của con người để có thể chạm vào nhau cũng đều xuất phát từ những chữa lành tâm hồn...

"Sao bây giờ?"

Kendall hơi luống cuống, cảm thấy nửa muốn tìm Chery, nửa đợi lệnh của J.

"Anh Ken, anh cứ làm như mọi khi anh làm, không sao đâu!"

J cười, lấy tài liệu ra đọc.

"Đây là lần đầu tôi được gặp ngài, người mà Chery luôn tôn thờ..."

"Haha, tôi vẫn kém tuổi anh Ken mà, em ấy chỉ tin những gì em ấy thực sự muốn tin thôi, anh Ken có thể kể cho tôi nghe về việc học của Chery?"

--------

"Này!

Chery!

Chị đại đó là ai vậy?"

"Gwen?

Mày không hỏi xem tối qua tao ngủ ở đâu, mày chỉ quan tâm tới chị ta?"

"Ơ, mày thì tao phải lo nữa sao?

Mà mày nói đi, nếu chị ấy không phải là bồ mày, thì giới thiệu cho tao đi, được không?"

"Hừm!"

Chery bực bội ngồi xuống ghế.

"Em Katherine Stepking, sinh viên khoa quan hệ quốc tế, nhóm 20707 lên văn phòng khoa!"

Tiếng loa làm Chery giật mình.

Nàng bước rất nhanh lên khoa.

J ngồi đó, đang nói chuyện vui vẻ với trưởng khoa của nàng, thái độ vẫn kiêu ngạo như thế và rất khoan thai...

"Chery, ngồi đi!

Đây là master Alex, người sẽ đánh giá kì thực tập hè này của nhóm em!"

"Thưa cô, không phải là chúng ta sẽ tổ chức sự kiện cho công ty Palma sao?"

"Lúc đầu thì tính vậy, xong gợi ý của ngài Alex đây cũng rất hay, chúng tôi đã cho họp gấp, và mọi người ủng hộ!"

"Nhưng..."

"Em sợ sao?"

J cười mỉm, có chút khiêu khích cô nàng

"Hừm...

Vậy sẽ phải làm gì thưa chị?"

"Trại hè năm nay, hãy dùng tất cả thời gian của em tổ chức một buổi gây quỹ cho những trẻ em khó khăn trên toàn nước Mỹ...

Làm gì là ở bọn em.

Đây là bài tập lớn, tôi nghĩ là em sẽ làm được?"

"Tức là đây là bài tập cho toàn khối sao?"

"Đúng vậy, thời hạn của bọn em là 1 tháng, tôi đã chia rõ nhiệm vụ cho từng khối và chuyên ngành, tính toán thế nào là ở bọn em!"

Chery nhận thông báo, sau đó đọc rất chăm chú.

J ở lại bàn bạc với trưởng khoa, xong rồi thong thả qua bãi lấy xe.

"Chery, chúng ta đã lên kế hoạch rồi, bây giờ lại phải làm từ đầu!!!"

"Khó sao?"

Giọng nói J vang lên, khiến cả hội chăm chú nhìn.

"Chị là Alex phải không ạ, em là Gwenny!"

Cô nàng vui vẻ cười, đưa tay ra toan bắt tay.

Vài cậu trai cũng rất hứng thú, ngước mắt nhìn J.

"Em nghe nói, chị là khách hàng thân thiết của các show runway, thật ngầu quá.

Em còn biết chị collab với hãng thời trang lớn...thật vinh dự khi biết chị!"

"Tôi đọc qua thành tích của các em, không tồi đâu.

Nhiệm vụ có khó khăn gì không?"

"Bọn em vẫn đang tìm hiểu!

Giá mà được chị Alex tư vấn, thật tốt quá..."

"A!

Đơn giản, tôi lại sẵn lòng đấy!"

"Vậy....tụi em có thể xin số chị để liên lạc được hay không?"

"A....máy của tôi, các em hãy lưu đi!"

Chery nghe đủ lâu, bực bội đập bút, cướp máy của J đang sắp tới tay cô nàng, rồi đan tay vào tay J kéo đi.

"Liên lạc với tôi được rồi, Alex rất bận!"

Nàng ném lại một câu, rồi kéo J đi một quãng đủ xa.

"Sao thế Cheri lady!"

"Bất cứ ai cũng có thể có số điện thoại riêng của chị sao?"

Nàng bực bội, khoanh tay chất vấn.

"Tôi sẽ cân nhắc, nếu nó nằm trong phạm vi công tác và hỗ trợ cho công việc.

Em có vấn đề gì sao?"

"Em...Chị muốn gì ở em?"

"Đâu có muốn gì, tôi phải đi rồi!"

------------

"Sao rồi?

Chery vẫn ok chứ?"

"Ổn!

Cô chủ thường rất tận tâm khi được giao việc gì, đương nhiên nàng cũng phải thích đã!"

"Vậy tốt rồi!

Kế hoạch công ty ổn cả chứ?"

"Vẫn trong tiến trình, tôi phục ngài thật!

Mọi việc đâu ra đấy!"

"Ha!

Quá khen rồi, không có anh Kendall giúp đỡ, tôi không thể tự mình giải quyết!"

Tiếng gõ cửa vang lên, anh chàng vệ sĩ hớt hải chạy vào...

"Thưa sếp, có chuyện rồi!"

"Chuyện gì, cứ nói đi!"

"Cô chủ....cô chủ bị bắt cóc rồi!"

"Lúc nào?

Tìm ra chủ mưu chưa?"

"Được 5 tiếng rồi.

Cứ ngỡ là cô chủ đi học, sau đó mới phát hiện ra là bị bắt cóc....còn thủ phạm thì...."

"Mẹ!

Còn thì giờ mà ấp úng?

Lục tung cái bang này lên, tìm cho ra cô chủ!"

"Anh Ken, lịch trình của em ấy hôm nay ra sao?

Anh cho người xem các camera an ninh, điểm gần nhất của thiết bị định vị là ở đâu?"

"Haizzz.... cô chủ là lại khích bác gì đây mà....gần đây có một băng nhóm nhập cư, có vẻ rất hống hách, tôi chưa có thời gian đi củng cố...chỉ e!"

"Hừm, đừng lo, nếu anh đã khoanh vùng được đối tượng, việc tìm sẽ dễ hơn..."

J rút điện thoại, bấm máy, sau đó chỉ đạo công việc...

"Yoyi nói, đã tìm được chỗ bắt cóc, là kho quần áo của xưởng may đo!"

"Mẹ kiếp, nếu là xưởng may thì chắc chắn là dân nhập cư từ phía Nam.

Dám tự chủ động tìm tới, tôi nghĩ hắn ta sẽ đợi khi tin tức lên sóng, sẽ lập tức tống tiền"

"Hừm, hãy liên loạc qua việc truyền miệng, đừng liên lạc qua sóng điện thoại!"

J cười khẩy, vừa nói vừa ngẫm nghĩ.

---------

"Tại sao tôi đi lâu như vậy?

Vẫn chưa thấy ai tới tìm nhỉ?"

Chery thiếu kiên nhẫn, gác chân lên bàn, ngồi thổi những móng tay đang được ủ.

"Cô Chery, rốt cuộc phải làm chuyện này sao?"

"Anh muốn gia nhập hội Big Tiger, anh mạnh mẽ chút đi!

Với lại, có chuyện gì tôi sẽ chịu mà!"

"Nhưng...chẳng nhẽ chỉ về chị ta sao?"

"Hey!

Chị ấy là người mà anh không thể nhắc về như thể một người bằng vai phải lứa như vậy đâu, hơn nữa chị ấy quan trọng với tôi!"

"Chery, Chery...xe lạ tới rồi, rất khả nghi..."

Chery giật mình, tự mình làm đầu tóc rối bời, sau đó ra lệnh cho người trói mình lại, lại xé quần áo cho tan hoang...

"Cô chủ....rồi ai sẽ là người đóng vai yêu râu xanh?"

"Anh chứ ai, mau làm cho quần áo xộc xệch đi!"

J bước xuống, tay cầm một vali... chậm rãi bước tới, đi kèm là Yoyi cũng ở thế phòng vệ để kiểm soát tình hình.

"Tôi mang đồ tới, các người ra hết đi!"

"Umh...umh.."

J từng bước rất nhanh có thể tìm ra Chery vì mùi hương đặc trưng... rất lưu mùi.

Chery ngồi ở một góc, tóc tai thì xõa xượi, quần áo thì rách rưới....

"Ngài đây chắc Alex M!

Nổi tiếng quá rồi!

Cô em Kat đây đi lạc đường, tôi là chỉ giáo một chút...thỏa mãn rồi, giờ có thể đưa người về!"

"Diễn không được thật lắm!

Nhất là dáng vẻ sợ sệt đó.

Sao mấy người có vẻ biết cách động vào điểm huý kỵ của tôi thì phải.

Đừng bao giờ gọi tên người khác thân mật như vậy, Kat là tên tôi gọi, loại như mày thì không xứng đáng lắm.

Giờ thì dọn dẹp đi!"

J khiến Chery cứng họng...

Nàng há hốc mồm, chống ngực đập thình thịch, J ném vali xuống đất sau đó ngoảnh mặt bước đi.

Ken thở dài, lõng thõng đi vào, mở vali, đầy là burgers, ngao ngán lắc đầu....

"Mấy người biết đây là giả sao?"

"Cô chủ...thật là!

Jimmy, mày muốn gì đây?"

"Em...cô chủ!"

"Cầm burgers chia cho bạn diễn của mày, rồi về nhà đi!"

"Chuyện này, master A...."

"Ngàu ấy sớm biết, còn biết chúng mày nghe lén, nên trong lúc diễn, là tự tay viết sự thật dăm ba cái trò này...!

Cô chủ, ngài Alex thực giận đấy!"

Kendall lắc đầu, nhặt đống giây còn nửa rơi nửa hờ, chán nản mà cũng cảm thấy tức cười...

-----

"Master A, kế hoạch mà ngài giao phó tại trường cho cô chú đã được bàn giao lại rồi!"

J vẫn chăm chú xem xét tài liệu, khẽ nhướn lông mày, nhìn Kendall ánh mắt chán nản nhưng J lại nở nụ cười trấn an.

"Vậy sao?

Tôi hiểu rồi, vẫn cứ hỗ trợ bên được bàn giao cho tốt nhé, dự án đó cũng sẽ gây tiếng vang không tồi cho tập đoàn đâu!"

Chery ngồi tại quầy bar lớn, trên bàn la liệt là rượu mạnh, bia chai.

Nàng lắc lắc li rượu, thật sự không hiểu, tại sao J lại dùng những từ ngữ đó để nói...vẻ mặt thật nghiêm túc...

Chỉ tính trêu đùa J một chút vì đợt này can thiệp rất nhiều vào những quyết định của nàng... nhưng có vẻ người cảm thấy xao động tâm trí lại là Chery sao?

Liên lạc kiểu gì cũng không được, nhưng nàng đang muốn xác định điều gì?

"Chery, mày làm gì mà như người mất hồn thế?

Tao gọi mày mấy lần rồi!"

"À, Cindy à!

Có chuyện gì không?"

"Ơ kìa, mày quên là tao hẹn mày ở đây sao?"

Chery nhíu mày, quay mặt lên, cô bạn thân thì vẫn thao thao bất tuyệt, tung hô anh chàng kế bên.

Dáng người cao, cỡ 28 tuổi, tóc tai bóng bảy, đồ hiệu đầy người, ăn mặc trông đĩnh đạc...

Anh chàng nở nụ cười nhìn Chery

"Cindy...Cindy, tao về đây, để hôm khác, nay tao không có tâm trạng!"

"Ơ...Chery, tao mới tới mà...Đợi tao chút, tao nghe cuộc điện thoại này!"

Chery cười mỉm gật đầu, rồi lao đảo bước ra...

"Để anh đưa em về có được không?"

Jack chạy tới, bám vào eo của Chery rồi đỡ nàng đứng vững.

Chery cười khẩy, đẩy nhẹ tay anh chàng ra... rồi tự đi ra xe...

"Chery, em say quá rồi, để anh lái xe chở em về!

Em không tự lái được đâu!"

"Cảm ơn, tôi sẽ gọi người tới đón, bạn tôi còn ở trong kia!"

"Chery à, em đứng còn không vững!"

Anh chàng lại vòng tay ôm eo nàng, tay có phần di chuyển sát vùng ngực....

"Cô ấy nói là không cần rồi!"

Chery dụi mắt, là J.

Dáng người vững chãi, sải bước tới chỗ mình, nàng mặc nguyên một cây vest đen, gương mặt khó chịu...

"Cô là ai?

Sao lại xen vào chuyện của chúng tôi, cô ấy say , tôi đưa cô ấy về?"

"Người đàn ông đứng đắn, họ sẽ gọi giúp một cái taxi!

Huống chi anh còn bỏ lại cô bạn đang ở trong kia?

Ga lăng của anh chắc chỉ là số 0!

Dù sao cũng cảm ơn vì lòng tốt thái quá, bạn gái của tôi, tôi tự đưa về!"

"Master A, chào chị!"

Cô bạn của Chery bước ra từ quán, nhìn thấy J liền chào hỏi lễ phép

"Cindy?

Thế là thế nào?

Em quen cô ta?"

J tỏ vẻ không hài lòng, nhìn Cindy ái ngại..

"Để tôi đưa cả hai về!"

"Ha!

Nực cười thực!

Tại sao tôi phải để chị đưa họ đi?"

Anh chàng cười khẩy nhìn J thách thức.

"Anh có thể đưa em về không Henry?"

Cindy đẩy người Henry, chào J thêm lần nữa.

J bế phắt nàng lên xe, giúp nàng cài dây an toàn...Rất nhanh liền đưa nàng về nhà mình.

Giúp nàng lau mặt mũi, khẽ rót một ly rượu vang, J sắp xếp Chery nằm ngủ cẩn thận, sau đó xem xét công việc.
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
Katherine Stepking- Naughty lady (END)


Chery tỉnh dậy, nàng mệt mỏi trở mình, đầu thật đau, hôm qua uống không ít, giật mình định thần, đây là nhà J.

Sao mình lại ở đây?

Hốt hoảng nhìn quanh, không thấy ai.

Nhanh chóng xuống nhà, J đang thư thái ngồi xem tài liệu và uống cafe...

"Au!

Dậy rồi sao?

Ngồi ăn sáng đi!"

"Sao chị không nghe máy của em?"

"Tôi đi công việc, rất bận rộn!"

Chery bực bội, nhìn dáng vẻ thản nhiên của J như trêu tức cô.

Rốt cuộc J muốn gì ở nàng...

"Chị rốt cuộc muốn gì?"

"Không có gì nhiều, tôi chỉ muốn em không bỏ phí tài năng của mình, sống tốt và xứng đáng hơn thôi!

Có điều em làm tôi hơi thất vọng, công việc giao cho em, em lại giao phó cho người khác, có thể cho tôi biết lí do không?"

"Ha!

Giờ tôi hiểu, chị cũng là ba tôi nhờ cậy để lôi kéo tôi phải không?

Nếu vậy thì không cần đâu, tôi sẽ tự đi con đường của tôi!"

"Nếu tôi nói là em đang hiểu lầm ông ấy thì sao?"

"Tôi không muốn quan tâm, và không cần chị quản!"

J uống hết cốc cafe, lấy khăn giấy lau miệng.

"Em từ từ suy nghĩ, bao giờ thực sự muốn hiểu ba em thì chúng ta có thể nói chuyện!"

---------------------

"Chào ngài!"

"Ừm...

Ta mới nghe qua về chuyện của Chery... con bé vẫn cứng đầu như thế... nhưng nếu quá khó thì cũng đừng ép.

Ta sớm..."

"Đừng lo, chú đã có lời, tôi chắc chắn sẽ giải quyết mọi việc.

Chú cũng cần có lòng tin và kiên nhẫn, không lâu đâu, mọi chứ sẽ được giải quyết!"

-------

"Thưa ngài, 4 giờ chiều có lịch tổng kết....dự án của cô chủ.

8 giờ tối, tiệc với giám đốc Silk......"

"Ừm, cô nhóc này cũng có tố chất, dự án tuy uỷ thác cho người khác, lộn một vòng lại trả vào tay của cô nàng.

Anh hãy gửi hoa chúc mừng nhé!"

"Với vai trò Alex M, tôi nghĩ ngài vẫn nên xuất hiện.

Tôi mới nhận được hai hồ sơ mới của mục tiêu tiếp theo, tuy nhiên công việc tại dải Iris cũng cần có lệnh của ngài!"

"Aya!

Chính ra có thuật phân thân có khi lại hiệu quả, có điều việc gì cũng có mác "quan trọng" nhỉ, thôi được chúng ta nên giải quyết thật trôi việc này!"

J buộc qua loa tóc, xong khẽ gật đầu...

***

Bữa tiệc tổng kết với tông xanh chủ đạo, Chery đang bận bịu với việc set-up, lại đọc lại giấy tờ.

Ánh mắt của hai người chạm nhau, Chery nhìn J hồi lâu, rồi bị người khác kéo đi hỏi han.

"......sau cùng, thành công lớn nhất của dự án không chỉ nằm ở riêng tôi, mà đó là quá trình nỗ lực của cả một tập thể!

Trại hè chính thức mở vào ngày mai, mong rằng mọi người sẽ có một ngày hè sôi động!"

Chery thay mặt đội nhóm đứng lên phát biểu... dáng vẻ rất kiêu ngạo và tự tin, tố chất của ba nàng thực sự hiện rõ trên gương mặt đó...

"Ayyo!

Master A đây rồi!

Thật vinh dự khi ngài nhận lời tới!"

"Giám đốc Hesman quá lời rồi, tôi cảm thấy vinh dự mới phải!"

Chery bước vào, mặc một chiếc váy dạ hội lấp lánh màu xanh, dáng người kiêu sa, mái tóc đỏ là càng quyến rũ...

"Cô Chery, vinh dự rồi, dự án lần này rất có tiềm năng, tuổi trẻ tài cao rồi!"

"Tôi chúc ngài khai trương phát tài, thuận lợi làm ăn!"

Chery nhìn J một lượt, J khẽ chạm ly chào rồi xoay người đi.

Dáng người cao ráo, chắc chắn ấy, lại chọn vest xanh navy thật thanh lịch.

Mùi nước hoa ấy thật dễ chịu.

Người vẫn vậy, chỉ có hai người là xa nhau....

"Chery, em đây rồi!

Nhìn em thật đẹp quá đó!"

"Henry, quá lời rồi!"

Tiếng nịnh nọt của người đàn ông lọt vào tai N, khẽ xoay người nhìn....là người đàn ông hôm bữa lời qua tiếng lại với cô ở quán rượu.

"A!

Phải rồi!

Hai người làm quen đi!

Đây là Henry D, CEO trẻ tuổi của tập đoàn điện tử Metromix, còn đây là Alex, master của master trong mọi tính toán rủi ro và chủ tịch tập đoàn BC!"

Anh chàng cười mỉm, vươn tay ra muốn bắt tay J.

J cười nhạt, ném một cái nhìn phải đạo rồi khẽ gật đầu chào.

Anh chàng rụt tay lại, cất lời chữa thẹn...

"Nghe danh đã lâu, và nghe Chery nhắc về cô đây!

Bây giờ mới được diện kiến!"

Sự nhắc đến Chery trong lời nói của anh chàng như một sự khiêu khích, Chery sớm bị một loạt các tiểu thư của các tập đoàn kéo ra một phía.

Ánh mắt cả hai đặt lên nụ cười của cô nàng...

"Chery nhắc về tôi sao?

Với anh?"

"À!

Không có gì nhiều!

Chỉ là em ấy nói về việc ngài đây định hướng cho em ấy!"

"Vậy sao?"

"Ừmh...

Thì ý tôi là em ấy lớn rồi, rất thông minh và xinh đẹp!

Cũng không cần áp đặt em ấy phải làm gì, sống ra sao!"

J cười nhạt... khẽ chạm ly rượu trên tay vào ly của anh chàng.

"Henry D nhỉ?

Công việc nếu có cần hỗ trợ, hợp tác, có thể tìm tôi.

Các việc khác, có lẽ là không phải việc của anh!

Xin phép!"

Chạm ly xong, J đặt ly rượu cạn lên bàn rồi rời đi.

Chery nhìn dáng người ấy lướt qua, khiến nàng để tâm cắt ngang câu chuyện còn dở dang mà toan đi theo...

Bàn tay Henry khẽ kéo nàng...

Chery nhíu mày, khẽ lùi lại, gỡ tay Henry ra...

"Chery, em tìm ai à?

Tan tiệc, để anh đưa em về!"

"Cảm ơn anh, nhưng tôi tự đi được!"

"Chery, anh mời em đi hoà nhạc vào ngày mai được chứ?"

Nàng...vốn dĩ không đam mê bộ môn thưởng nhạc này.

Nhớ tới đợt rồi lưu lại nhà của J, nàng đã được J rủ đi ăn đồ ăn lề đường, ghé quán karaoke hát vu vơ...

"Tôi không hứng thú!"

Nàng buông câu nói, chạy theo J.

J chưa về, chỉ là đứng khá xa cổng chính, cô châm điếu thuốc và ngắm nhìn quang cảnh thành phố nhộn nhịp...

Lúc này, là Chery phân vân, nàng nên nói gì đây...

Tiếng chuông điện thoại của J vang lên, rất nhanh Chery chốn vào góc nào đó...

J vội vã rời đi.

Rốt cuộc cơ hội để nói chuyện với J... là vụt mất...

"Em thích chị ta nhiều tới vậy sao?"

Là Henry.

Anh chàng ga lăng bước ra, đắp lớp áo vest lên đôi vai trần của nàng, giọng nói nhẹ nhàng...

Nàng giật mình, cười nhạt, trả lại áo cho Henry.

"Không phải thích!"

Nàng buông một câu, rồi tự mình đi ra bãi đỗ xe, Kendall chặn sự tiếp cận của Henry, cho người chủ trì bữa tiệc, sau đó lên xe đưa Chery ngồi buồn thiu ở ghế sau.

Thời gian rất nhanh trôi qua, chỉ cần là những quãng xa cách giữa nàng và J-một người như tượng đài trong lòng, xuất hiện, chen ngang vào những quyết định của nàng... nhưng bản thân nàng chẳng hiểu tại sao nàng lại suy nghĩ về những điều J nói nhiều tới thế.

Đúng là nàng nổi loạn và quậy phá, tuy nhiên nàng luôn biết giới hạn của mình, vậy mà gặp J, nàng lại cảm thấy mọi hành vi cần phải điều chỉnh?

"Ken, anh có thể kể cho tôi nghe, lí do thực sự...

điều mà Alex nói không?"

*Kétttt*

Kendall mướt mát mồ hôi... cảm giác giống như mình đang nghe nhầm điều gì đó.

Xe dừng lại trước sự bàng hoàng của của đám người đằng sau...

Mấy anh chàng lực lượng lao tới...

đứng vòng quay chiếc xe....

"Đại ca???

Chuyện gì sao??"

"

"Ổn...

ổn.... lên xe đợi lệnh đi!"

Kendall lắp bắp, nhìn thái độ rất nghiêm thúc của Chery... lấy lại bình tĩnh... chậm rãi kể chuyện.

————————

Nàng mệt mỏi bước vào bar, nàng không hiểu tâm tư của nàng nữa, lúc này nàng ước, giá mà nàng gặp lại J lần nữa...

Chery uống tới say mèm, đi chân không vững, rốt cuộc vẫn là Kendall tìm được nàng, đưa nàng về nhà...

Uể oải thức dậy, uể oải sửa soạn, nàng bước xuống nhà vô cảm xúc.

"Ken, tôi muốn về nhà!"

Ken đang cầm ly cafe và đọc báo, nghe câu nói của Chery mà rơi cái choang xuống đất, mấy anh chàng phục vụ đứng cũng không vững, trố mắt nhìn nhau....

"Tiểu thư.... tiểu thư... cô nói thật chứ?"

Nàng thở dài gật đầu, rồi đeo kính đen, nhẹ nhàng ngồi vào xe chờ đợi.

Ken lao như một mũi tên tới xe, lái xe trong tình trạng tay chân run lẩy bẩy....

******

Căn nhà lớn ảm đạm bỗng như trở mình, cây xanh rì rào sớm như hoan nghênh nàng...

Nàng bước vào nhà, gỡ mắt kính đảo quanh, căn nhà thân thương mà đã lâu nàng chưa bàn tính kế hoạch trở về.

Papa như đóng băng, đôi mắt long lanh, run rẩy đi tới bên nàng....

"Katherine... con gái ta, cuối cùng con đã trở về rồi!"

Nàng im lặng, nàng cũng có chút xúc động, tuy nhiên vẫn cố kìm nèn cảm xúc...

"Tôi... con chưa thể cứ quên sạch đi, chỉ là nghĩ rằng mình....tốt nhất vẫn nên trở về!"

"Được rồi... con muốn gì cũng được, chỉ cần là con trở về!"

Ông Lion vui mừng khôn xiết, không giấu nổi nước mắt...

Chery ngại ngùng, xong từ đáy lòng, cảm giác thoải mái khiến nàng rất vui... nụ cười thoáng trên môi vụt tắt, khi nàng nhìn thấy vị khách đang ngồi uống trà kia...

"Sao anh lại ở đây?"

"Henry nói con đang có rất nhiều kế hoạch, bất cứ điều gì con cần, cứ nói với papa!"

Hừm.

Nàng thở dài một tiếng, anh chàng kia luôn luôn tỏ vẻ khoan thai, cao ngạo, quan tâm tới nàng, xong nàng lại chúa ghét những người như anh chàng, đào hoa, phong nhã tuy rằng lại là những lối mòn lấy le với quý phụ huynh...

"Chery, tiểu thư muốn mang xe về đây không?"

"Khỏi đi!

Tôi về thăm papa rồi sẽ đi!"

"Để anh đưa em về nhà?"

Ông Lion nhìn thái độ của cô nàng, thực biết con gái của ông không ưa gì cậu trai kia.

"Henry này!

Công việc cứ vậy, cậu ở lại dùng bữa đi, nhân tiện dịp con gái tôi về nhà!"

"Con không đói!"

"Kendall, cậu điện giúp tôi liên lạc với Master A, nói là tối nay 7h tại nhà hàng DeLuca."

Ông Lion cười mỉm, nhìn con gái thay đổi thái độ, có phần hào hứng hơn.

"Chúng ta có khách sao?

Thưa ngài?"

"À!

Là Alex M, chắc cả hai đã gặp gỡ nhỉ?

Hiện tại, ta đã mời được ngài về làm cố vấn chiến lược cho tập đoàn!"

"A!

Tụi con đã gặp qua!

Vậy xin phép ngài, tôi sẽ tới đúng giờ!

Còn một số việc cần giải quyết!"

"Không tiễn!"

------------------

Bữa tiệc lên món đầy đủ, Chery khá nhấp nhổm, đợi chờ một bóng hình.

Henry tới sớm, ngồi vào bàn tiệc, chọn chỗ cạnh Chery.

"Henry, qua bên này đi, cậu phải tiếp rượu hộ ta chứ?"

"Dạ thưa ngài!"

Henry khẽ thở dài, rồi chuyển chỗ.

Khách khứa dần tới.

Bữa tiệc cũng đã hòm hòm người.

"Ken, Alex... chị ấy không tới sao?"

"Hừm... xem nào, có vẻ như chuyến bay có chút delay, giờ này lại là giờ tan tầm.."

Chery có vẻ không vui, nàng nhấp một ngụm vang, tiếp một số người bạn trong tâm trạng chán nản.

Ông Lion thở dài, đành phải nhập tiệc, tuyên bố một số thủ tục.. sau đó nhắc mọi người dùng bữa.

"Chery, em dùng món này chứ?

Anh giúp em lấy một phần nhé?"

"Tôi..."

"Cô ấy không thích ăn thì là đâu cậu nhóc!"

J nhẹ nhàng ngồi xuống, lấy một phần bít tết, giúp Chery cắt nhỏ, đặt vào khay.

"Xin lỗi ngài, chuyến bay của tôi delay nên tới hơi muộn!"

"Không sao, my dear!

Điều quan trọng là con bé đã chịu trở về rồi!"

Ông Lion cười rất tươi, thì thầm vào tai J.

"Hmm, thật tuyệt đó chứ!

Em ấy tự về sao?"

"Tất cả là nhờ công của ngài, con bé mong ngài lắm đó!"

Chery đôi mắt sáng ngời, trông rất vui vẻ, nàng ngồi ăn bít tết rất ngon lành, để Henry ngồi quê một cục, khá xấu hổ.

J tiến tới, chạm cốc với Henry và Chery.

"Công việc ổn chứ?"

"Cảm ơn, mừng cô trở về, mọi thứ rất tốt!"

"Tôi về rồi, mọi thứ sẽ tốt hơn đừng lo!"

"Henry!

Ra đây một lát đi!"

Chery lặng lẽ ăn, toan muốn nói gì xong lại thôi, J thì vui vẻ tiếp rượu những vị khách, không thèm chú ý đến Chery, càng khiến nàng thất ngứa ngáy...

"Chị...."

"Hửm?"

J ngửng đầu, nhìn Chery, đợi chờ nàng nói, nhưng nàng cắn môi, lại khó mở lời...

"Alex, xin phép được nói chuyện một chút được không?"

"Ahh..."

J cười ngại, nhìn sang doanh nhân kia, lại nhìn Chery...

"Cô Chery?

Can I?"

"Vâng, xin mời!"

Chery thở dài, nàng ngồi ăn rất chậm, nàng uống hết một chai rượu mạnh... ngồi đủ lâu để Chery bực mình... nàng hơi lử đử say...

"Chery, anh đưa em về nhé!

Em say rồi!"

"Không!"

Henry cười khẩy, xắn tay áo, cởi áo khoác ngoài phủ lên người Chery.

"Đừng cứng đầu nữa!

Anh không đủ tốt sao?"

"Ken!

Ken!

Take me home!"

"Chery, cậu ta bận trả khách về rồi!"

Henry vòng tay, đỡ người Chery.

"Anh có vẻ thiếu kiên nhẫn!"

J đi tới, kéo chiếc áo của Henry xuống, cởi chiếc áo vest của mình đắp lên, lại cúi người vác bổng Chery đặt lên vai.

Henry cao 1m8 nhưng lại không đủ quyền để Chery cho phép...Anh chàng bực bội, lại là J...

"Cô rốt cuộc chỉ xuất hiện khi mọi thứ đã lót đệm, dọn đường, sao cô không thử tự làm cái gì?"

J cười nhạt, khẽ dùng tay xoa xoa vào mông Chery khiêu khích.

"Anh thấy đấy, tôi không to lớn như anh, nhưng đáng tiếc anh lại tự lót đệm, dọn đường cho tôi, còn vật chủ lại là của tôi rồi!

Nên là... tôi không phải tự mình làm cái gì hết!"

"Cô...."

Henry cứng họng, thất bại nhìn J đưa Chery đi.

J xốc lại Chery trên vai, đưa nàng vào xe ô tô, không quên gọi về thông báo đã đón được J.

—————-

Đặt nàng xuống chiếc giường cỡ king, J cười mỉm, nhìn thiên thần mặt đỏ ửng, hơi thở đượm mùi cồn nhẹ nhàng thinh lặng lim dim...

Chery vươn vai, tay quờ quạng chiếc điện thoại, đã 12 giờ trưa, nàng hôm qua còn dùng bữa, sao giờ lại 12 giờ trưa nhỉ?

Khẽ đảo mắt nhìn xung quanh, căn nhà này rất quen.

Chery dụi mắt, bước xuống nhà.

"Tiểu thư?

Cô dậy rồi?"

"Ken?

J đâu ?"

"Cô ấy đi từ sáng, có cuộc họp quan trọng, chúng ta về nhà thôi cô chủ!"

Chery bực mình, vẫn là không nói chuyện được với J...

"Gọi cũng không nghe!

Thật tức chết!

Tới công ty, tìm chị ấy!"

"Chuyện này..."

"Hmm...anh làm thế nào thì tuỳ, tôi muốn chị ấy nghe điện thoại!"

"Thưa cô, hay chúng ta ghé nhà trước?"

"Không!

Nếu anh không đưa tôi đi, tôi sẽ tự đi!"

"Tiểu thư, xin cô đừng làm khó tôi!"

Kendall thở dài, hươ tay gọi vài vệ sĩ đứng sẵn.

Chery cắn môi, ngoan ngoãn đi tới.

"Ken, tôi quên điện thoại trên giường, anh đi lấy cho tôi đi!"

Ken cười mỉm, lưỡng lự, toan giao cho một anh chàng vệ sĩ.

Chery nhíu mày, nên Ken đành chạy đi.

Chery với lấy chìa khoá, chạy một mạch ra xe, các động tác rất nhanh, khiến Ken vừa kịp quay đầu lại, đã thấy Chery lái đi.

————-

"Thưa cô..."

Nhân viên lúng túng khi gặp con gái của ông chủ, người mà họ chẳng bao giờ nghĩ sẽ mò tới.

"Tôi...Hmm...Tôi muốn gặp Alex M!"

"Ngài A hiện đang trong cuộc họp...

Cô Stepking, phiền cô đợi một lát, buổi họp vẫn đang diễn ra!"

"Bao lâu nữa?"

"Dạ, điều này..."

"Không thể vào trong sao?"

"Xin lỗi cô, không thể ạ!"

Ken chạy tới, hớt hải mồ hôi

"Tiểu thư!!!"

Chery thở dài, ngồi xuống ghế đợi.

"Được rồi!

Tôi đâu có làm loạn lên, anh có cần phải áp giải tôi thế không?"

"Tiểu thư..

đồ của cô...có chút không phù hợp!"

Chery nhìn mình, bộ đồ váy ngắn ngày hôm qua đang là tâm điểm của cả công ty.

Chery thật không hiểu, mình lao như con thiêu thân đến đây làm gì.

Nhận bộ đồ trên tay Ken, Chery chạy vào phòng vệ sinh, thay đồ.

Nàng chải lại mái tóc đỏ dài, búi cao, nhìn sang cô gái bên cạnh, với thỏi son, tô lên đôi môi, à đương nhiên thêm chút mascara.

Chery nhìn cô gái cười cảm ơn, rồi phi ra ngoài.

"Tiểu thư...!"

"Sao nữa?"

"Thẻ ra vào, mắt kính, tầng thứ 50 nhưng cuộc họp này khá quan trọng, có thể đợi ở ngoài liệu có được không?"

Nhìn Kendal toát mồ hôi, thực ra nếu không có Ken, Chery chẳng thể qua ải.

"Cảm ơn anh Ken, giá mà anh thích con gái, tôi cũng sẽ gả cho anh vào kiếp sau!"

Chery đánh chụt vào má Ken, tâm trạng vui vẻ.

Nàng chạy vụt đi.

----

Cửa thang máy mở ra, nàng thở hắt, nhẹ nhàng bước vào, ngoài cửa phòng họp còn có hai nhân viên bảo an, và một cô kiểm soát viên.

"Thưa cô?

Cô là?"

"Kat... em đến đúng lúc lắm, mau vào đi!"

J cùng Chery đi vào phòng họp lớn... rất nhiều cổ đông đang ngồi, gương mặt nghiêm nghị...

"Katherine Stepking, người sẽ tiếp nhận vị trí chuyên gia truyền thông cho tập đoàn, mong mọi người sẽ giúp đỡ cô ấy hoàn thành tốt nhiệm vụ!"

Chery hơi bất ngờ, nhưng vẫn rất nhập vai, phát biểu vài lời...

Cuộc họp tan... chỉ còn hai người trong gian phòng lớn.

"Em có cảm giác như em đang bị đưa vào tròng vậy?

Nhưng không quan trọng, em muốn hỏi tại sao chị tránh mặt em?"

J dọn dẹp tài liệu, nhướn mày nhìn Chery.

"Em nghĩ là tôi tránh mặt em sao?

Em mới là người tránh mặt tôi mới phải?"

"Chị...

Alex, em không đảm nhận được vai trò này đâu!"

"Chery, tôi biết tài năng của em đến đâu, tầm nhìn của em đến đâu, biết em có thể làm gì, biết em sẽ làm tới đâu, nên dù sớm hay muộn, em biết là ba em sẽ phải già.

Và để đề phòng cho những vấn đề gia đình nào đó mà chẳng ai muốn xảy ra, em chuẩn bị cho tốt một chút, và ngay bây giờ khi có cơ hội!"

"Em chưa sẵn sàng..."

"Mọi việc sẽ có Harry giúp em, người mà em vẫn luôn tin tưởng đồng hành, em hãy cứ sống như những gì em muốn, chỉ là chịu khó biến nó thành vũ khí bảo vệ em!"

Chery đẩy chiếc ghế gần J, di đống tài liệu sang bên cạnh, tự mình ngồi lên bàn, mặt đối mặt với J.

Cự ly này rất gần, chỉ cần dướn nhẹ thêm là hai người sẽ hôn nhau.

Nàng trêu đùa J, từ từ lấy ra từ túi áo một chiếc hộp nhỏ...

J thoáng nhìn đã biết đó là huyết ấn...

J vươn tay toan đoạt lấy, liền bị Chery giật lại...

"Được, lời nói của chị đối với tôi, luôn luôn là lời nói có trọng lượng nhất... tôi sẽ đưa huyết ấn cho chị, nếu như ngay bây giờ... tôi umh...."

Chẳng đợi Chery nói hết câu, J đã hiểu nhu cầu của nàng... bận mải công việc, đôi khi J quên luôn cả bước "xác định" này....

J chỉ tay lên camera ra hiệu tắt đi...

Kendall ở phòng máy mướt máy mồ hôi... ra hiệu vô hiệu hoá các camera trong phòng họp... nhưng cũng lén để lại một góc ẩn...

Cả căn phòng há hốc mồm... dõi theo....

Mission Completed
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
(ngoại mạch) Captain Joy- Uy quyền (H) 1


"Nhìn chung các chỉ số về sức khoẻ đều rất ổn định, tuy nhiên dù là với cương vị nào, tôi vẫn khuyên chị đi kiểm tra tổng thể lại!"

J mặc áo, khẽ cử động tay... bả vai vẫn có cảm giác nhức, không biết là do vết thương khi chiến đấu lúc được tổng bộ gọi đi hay cơ thể đang có dấu hiệu suy nhược.

"Căng thẳng thế sao?

Làm gì mà tới mức đi kiểm tra tổng thế, trang thiết bị chỗ cậu còn chưa đủ tốt sao?"

Will ngừng gõ trên máy, đi tới chỗ J đang ngồi, gương mặt vô cùng nghiêm túc.

"CJ, chị là chị gái của tôi, nên chị không được phép có vấn đề gì đâu.

Tôi sẽ không phục bất cứ ai điều hành cái thiên hà này ngoài chị đâu!"

"Xem ra tôi chỉ cần kiểm tra sức khoẻ là cả cái tổ chức này sẽ lo lắng tới vậy sao?"

"Chứ sao!

Nhân tố quan trọng mà!

Mà nói mới nhớ, chị không thắc mắc tại sao Mila và Gin lại..."

"Nghĩ không ra làm cách nào để họ hoà thuận, nhưng để hai người họ hoà hợp như vậy cũng tốt, đồng lòng thì làm gì cũng rất được việc."

"Thực ra tôi có vô tình bỏ một chút chất lỏng N2 vào đồ uống của Mila... tuy nhiên lần thứ hai hoàn toàn là chất xúc tác cá nhân.

Không biết nên nhận lỗi với chị như thế nào.

Mila đã đưa ra 3 round tử thần... tuy rằng Gin thực sự cũng có dòng máu Iris, nhưng lo vẫn lo, tôi đã giúp mọi thứ dễ xơi hơn!"

"Làm tốt lắm, em trai!

Nhưng không ngờ hai người họ hợp tới vậy sao?"

"Điều mà tôi cần lưu tâm, đó là Gin thực sự rất điềm tĩnh và giỏi giang, hơn cả mong đợi.

Công việc từ lúc Gin đảm nhận chức đặc trưởng, đội quân của dải Iris này thực sự được thăng hạng rất nhiều."

"Tốt rồi, khi chuyện của tôi ổn định, cũng đến lúc lo chuyện của cậu đó, Will!"

"Tôi thì có chuyện gì để mà lo?"

*hệ thống báo có người tới kêu*

Will cười, nghe tiếng có người muốn vào phòng, lập tức lấy lại tác phong...

"Theo lệnh triệu tập, tôi có mặt!"

Joy nhíu mày vì giọng nói rất quen...

"Hiệu trưởng Ann?

Sao chị lại ở đây?"

Will ngạc nhiên, kiểm tra lại lệnh triệu tập bác sĩ.

Ann bước tới đặt thẻ lệnh lên hệ thống.

Thiết bị báo quá trình triệu tập trùng khớp, khiến Will lúng túng.

"Là tôi tự sắp xếp thôi, đội phó Will đừng lo lắng!"

Will vẫn tiếp tục lúng túng, cảm thấy mình sai sót lại nhìn biểu cảm bình thản của J...

"Vậy... mong hiệu trưởng Ann hỗ trợ.

Tôi đã sơ xuất trong việc đặt đơn triệu tập bác sĩ!"

"Anh Will cứ tiếp tục làm việc đi, tôi sẽ làm đúng phận sự công việc.

Không sao đâu!"

Ann tuy nói chuyện với Will, nhưng đôi mắt vẫn đặt lên J.

Will cúi mình chào, sau đó rời phòng máy...

Joy nhìn Ann một lượt rất nhanh.

Mái tóc dài màu xám lại được bện rất gọn gàng... một lọn tóc đen dài rất rõ... minh chứng cho việc Joy và Ann năm xưa...

Ann của hiện tại có nét già dặn... và trầm lắng...

Màu mắt xanh ngọc đẹp tuyệt với đôi mi cong vút ấy, khuôn miệng xinh xắn... hứng hờ gợi tình.

Cơ thể nảy nở và làn da căng bóng ấy...quá xuất sắc.

Hình xăm của Joy đứng dưới mưa của năm đó... vẫn lấp ló ở tấm vai ấy...

Ann là người yêu cũ của Joy, và nàng đẹp càng thêm đẹp...

"Đặc trưởng Ann làm như vậy... khó cho Will quá, còn tôi cũng chỉ suy nhược nhẹ, không quá nghiêm trọng, không nên để hiệu trưởng huấn luyện các bác sĩ đích thân thăm khám thế này... tôi sẽ bị khiển trách mất!"

"Với em, không điều gì quan trọng hơn an nguy của Joy!"

Ann cười khẩy, bước tới thiết bị của Will.

Ann hướng tay để Joy nằm lại trên phản lớn.

Bật lập trình chế độ chẩn đoán.

Joy tắt chế độ quân phục, bán nude nằm sấp lên phản.

Ann đi tới, từ tốn dùng tay rờ lên nhưng thớ cơ... lại khẽ thở nhẹ vì sự thoải mái... mùi hương thơm đặc trưng của Joy luôn khiến nàng si mê.

"Mọi thứ về tôi vẫn ổn chứ?"

"Sơ bộ thì ổn.

Nhưng đang đợi kết quả từ máy quét!"

Ann tránh ánh mắt của Joy, đứng trầm ngâm trước màn hình lớn.

"Công tác vẫn ổn chứ?"

"Nhờ sự hậu hĩnh bồi dưỡng của Joy, cơ sở vật chất luôn tối tân và được việc.

Dàn hạt giống tuyển chất lượng, quá trình đào tạo vẫn rất khuôn khổ và đi đúng hướng.

Không còn gì mong đợi hơn!"

"Được.

Sắp tới sẽ có đợt hạt giống tuyển mới, phía bên hiệu trưởng Ann sẽ vất vả hơn đấy!"

"Joy, có thể gọi em bình thường được không?"

"Đây là căn cứ, không thể xưng hô sai quy định!"

Ann hơi giận, bấm máy đảo chiều không gian, rất nhanh Joy đã ở căn cứ của Ann.

Nơi kiểm tra sức khoẻ cho những đối tượng cấp cao như Joy.

"Giờ thì địa bàn của em, có thể nhẹ giọng hơn chưa?"

Joy cười, Ann vẫn không thể chịu được nếu Joy lạnh lùng...

Với cấp bậc và chức vụ của Ann, việc di chuyển qua các cổng thời gian được đặc cách hợp pháp...

"Em đang dùng đặc quyền của người bác sĩ để di chuyển tôi sao?"

"Joy... nghe Will triệu tập bác sĩ, em đã rất lo lắng...

Em sợ..."

"Ann, tôi không sao cả... và chúng ta thì..."

"Em xin lỗi... em.. biết là thật hổ thẹn nếu nói điều này, nhưng chúng ta có thể...

J có thể cho em một cơ hội không?"

"Bằng cách nào?

Và như thế nào đây Ann?

Tôi đã có gia đình rồi!"

"Em...

Em có thể trở thành người được ban hôn tiếp theo... em đợi được!"

Điều này Joy chưa từng nghĩ đến, theo luật của dải Iris... sau 1 thập kỷ trị vì sẽ có một lần được ban hôn, mục đích của việc này là để duy trì nòi giống.

Suốt 10 thập kỷ qua, J đã từ chối ban hôn.

Việc Gin trở thành người vợ tiếp theo là sự xử ép... vì vậy, nếu như hoàn thành nhiệm 1 trong 1 năm nay (10 năm E.Land), J chắc chắn có thể lấy thêm một người vợ....Đúng là đối J, Ann là một người được biệt... một người J từng rất sâu đậm... nhưng rồi sao?

Khi bây giờ J đã có 2 người vợ xinh đẹp và giỏi giang.

J chưa bao giờ cảm thấy năng lực thu hút người khác lại trở thành một nỗi trăn trở như thế.

"Chị có thể đợi được!

Nhưng tôi thì không!

Và tôi có quyền phải gìn giữ hạnh phúc của gia đình!

Phiền chị, nếu như Joy không có gì bất thường về sức khỏe, thì hãy để chị ấy tĩnh dưỡng, công việc có rất nhiều thứ cần đến Joy, xin chị giữ đúng phận sự làm việc!"

Gin bước tới, ánh mắt sắc bén đặt lên Ann, nàng dùng thẻ ưu tiên của đặc trưởng và chỉ huy trưởng bước vào căn cứ.

Ann thu hồi ánh mắt đầy thiết tha dành cho J, trở về trạng thái nghiêm túc khi làm việc, đảo mắt nhìn Gin một lượt.

"Đặc trưởng Gin phải không, sơ xuất rồi, tôi bận mải công tác chưa tới diện kiến được cô!

Tôi cũng chỉ đang nói chuyện với CJ, không đến mức đi quá phận sự!"

"Phải rồi, thứ lỗi vì tôi chưa tới chào hỏi đặc trưởng Ann đây, nhưng tôi vẫn đang trong thời gian học luật, mạn phép nói thẳng, Joy là vợ hợp pháp của tôi, vì vậy... những mối quan hệ ngoài luồng, ngoài công việc không cần thiết phải nhiều lời như vậy, mong hiệu trưởng Ann hiểu chuyện!"

"Ha... vậy nếu tôi có lỗi thì cho tôi xin lỗi, tôi được triệu tập để thăm khám cho CJ!"

"Ginny, để ý lời nói một chút.

Chúng ta cùng về!"

"Joy... em..."

Joy nhìn Ann ánh mắt đã trở nên nóng giận, liền chặn lại, khẽ dùng ánh mắt chào hỏi rồi bấm nút đảo chiều không gian, cùng Gin trở về căn cứ.

"Joy... em xin lỗi..."

"Được rồi, em đang huấn luyện sao lại tới căn cứ vành Marz?"

"Em tới tìm Will thì hay tin...!"

Joy không nói gì, lặng lẽ xem tài liệu cùng các nhiệm vụ cần Joy phê duyệt.

Gin khó chịu, chạy đến chất vấn.

"Nếu em làm sai, thì hãy trách phạt.

Nếu như không có gì đáng để Joy để tâm thì hãy nhận lời xin lỗi.

Em ghét im lặng, em ghét việc Joy lạnh lùng với em!"

Joy dừng đọc, hướng mắt nhìn Gin... tiếp tục đọc...

Gin giống như bị thách thức, đẩy ghế của Joy, ngồi thẳng vào lòng của Joy.

"Joy đang thách thức em phải không?"

Joy cười, thích thú hơn là tức giận... tính cách này... là một sự kết hợp và lột tả đầy đủ nhất sự yêu thương dành cho Joy sao?

"Thứ nhất, em là vợ tôi, không chỉ là cấp dưới, nên tôi không có ý định hay quyền hạn trách phạt.

Thứ hai, em đang lên giọng và chất vấn việc mà tôi không hề biểu lộ hay có thái độ gì.

Thứ ba, em đang thị uy với tôi phải không?"

Joy bế thốc Gin lên, vừa nói vừa ném nàng xuống giường...

"Joy, có thể em chưa đủ xuống cơ, đủ nín nhịn, kiên nhẫn để chịu đựng rất nhiều vệ tinh xung quanh Joy, nhưng có một điều mà con tim em thôi thúc em phải làm, là cần phải dè chừng và bảo toàn gia đình của em.

Em không dám thị uy với Joy, nhưng em dám thị uy với chị ta... em biết chị ta đã làm những gì với Joy... vì vậy... em chắc chắn không để Joy phải buồn!"

"Miệng em dẻo lắm, hùng hồn và có sức hút lắm!

Nghe nói Ginny của chúng ta khiến thất tướng khâm phục, thập trưởng kính nể... nhưng phải biết đúng quyền hạn, vợ của một Captain không được phép đi quá giới hạn... nếu không họ sẽ vin em không đủ phép tắc đâu và em biết điều gì xảy ra không?"

Joy hôn lên môi Gin, lại khẽ mơn trớn vành tài vừa nói...

"... là ban hôn, cống thiếp đó đặc trưởng Gin.

Vừa hay tôi và em cũng có tình cảm với nhau... còn những người khác... tôi không nghĩ là sẽ khả quan đâu!"

"Joy đang nói thật sao?"

"Vậy em nghĩ tôi nói đùa phải không?"

Gin kéo cổ Joy xuống, cười, lại cọ mũi Gin vào mũi Joy... hôn thêm một cái chóc...

"Em không sợ đâu, không ngán một ai... ngoại trừ Joy.

Nếu như Joy thích người ta, em sẽ xử cho đáng, còn nếu họ thích Joy em còn xử cho họ thấy em xứng đáng với Joy thế nào!"

Joy lật người Gin xuống, cắn lên phần lưng trần... lại bẻ quặt tay nàng ra sau...

"Tôi nghĩ là tôi nên khoá em lại, uy quyền và khẩu khí của em không vừa đâu!

Giỏi lắm, Mila và em đã làm gì khi tôi không ở căn cứ vậy?"

Gin rất nhanh phá được thế khoá tay, lại ngồi lên người J, tự mình tắt chế độ quân phục...

Joy dướn mày, bấm vào nút tạo không gian riêng...

"Bọn em đã xem xem vợ của tụi em giải quyết các "hạt giống" như thế nào!

Ngầu thật đấy... liệu có thể cho em xem lại tập nhiệm vụ W2 của em hay không?"

"Chà chà... uy quyền của tôi... có lẽ rơi hết vào bà hai rồi sao?"

Gin tự mình di chuyển... rất nhanh chuyển chế độ chiếc đai lưng của Joy... thành một chiếc "xúc tu" căng cứng ... tự mình đưa vào cơ thể...

"Ha....

Ginny, em nhanh như vậy biết về tất cả mọi thứ, tôi nên đánh giá em lanh lợi... hay ranh mãnh đây..."

Gin nhún nhịp nhàng trên người Joy.

Chiếc đai lưng không đơn giản chỉ là nơi gọi lệnh... mà nó còn là dụng cụ đặc biệt tích hợp với phần khung xương tổng của cấu tạo xương người, từ đó có thể hình thành một vật "giao hợp" phù hợp với các cá thể gen, phân tích công nghệ vượt trội khiến cho nó không khác gì một chiếc "d*ck", điều này thực sự chỉ có thể hoạt động nếu nó được người sở hữu thực sự cần sử dụng...

Vì mức độ "hành" khá căng, và nó sẽ cho phép Joy kiểm soát cơ thể của đối phương gấp nhiều lần bình thường...

Đối với Joy, hiếm khi cần phải sử dụng đến nó, vì năng lực tự thân đã khiến cho các nàng mệt xỉu... nhưng Gin đúng là Gin, nàng dám thử thách giới hạn bản thân, thậm chí lại tự khiến "xúc tu" ngóc đầu....

«Hm....

Hah...."

Gin không ngăn được bản thân từ những giây đầu tiên, khẽ phát ra tiếng...

Joy nhìn Gin đang nóng ran cả người mà thực sự kích thích.

Hai khoản tròn đầy ngóc đầu kiêu hãnh... nó đang dần khiến cho Gin phát điên...

Gin khẽ ngả người ra sau, bấu lấy phần drap giường...

"Joy... hmm... không được... em ra mất..."

"Em đã bắt đầu rồi... thì em phải tự mình kết thúc!"

Joy khẽ giữ chặt vòng ba của Gin... khiến Gin có chạy cũng không dám chạy...

Nàng thừa biết mỗi lần quan hệ cùng Joy... nàng đã thở tới mức khó khăn... nhưng quả thật những gì nàng được Mila kể lại... thực sự ngoài sức tưởng tượng của nàng...

"Joy!!!!

Không.... em hmm... em chết mất!"

"Thôi nào!

Đây chỉ là mức độ tôi cùng em hàng ngày thôi, nhìn vào mắt tôi này!"

Joy giữ cằm Gin để nàng tập trung nhìn vào Joy...

ánh mắt nàng đã hoang dại từ lúc nào rồi...

Gin toát mồ hôi rất nhanh... khiến nàng phải vuốt tóc để mái tóc tự động buộc lại...

"Em... chịu không được mất...

Joy..."

"Em có biết tại sao tôi tên là Joy không... vì lạc thú em gây ra, sẽ không dừng lại dễ dàng thế đâu..."

Gin khẽ rơi nước mắt... mọi nơi nào có thể...

đều tràn trề...

Gin cắn môi...

Joy kéo môi hôn nàng... sợ rằng nàng sẽ cắn đến chảy máu.

"Ginny, em đang đùa với lửa rồi!"

Tóc Gin ngay lập tức đổi màu... từng sợi rối rắm uốn lượn trong bầu không khí... nàng cảm giác bản thân đang bùng nổ như thiên hà vậy....

"Xin hãy tha cho em... em chịu không được nữa...

Joy.... xin hay tha cho em!"

Gin bấu lên da thịt Joy... giọng nói khản đi vì bị kích thích tới phát điên...

Joy cắn nhẹ lên đầu ngực nàng...

Gin phát điên mà hét càng lớn...

Chiếc "xúc tu" tự động rời khỏi nàng... vẫn đứng vững đầy thách thức...

Gin nằm giữa chiếc giường ướt đẫm... nàng mềm xỉu... nằm khẽ co giật nhẹ...

Mọi phần cơ thể đều căng mọng... nàng thở hổn hển... trong thật sự gợi tình...

"Ginny, em cứng đầu lắm... nhưng đó mới là vợ tôi!

Mila chia sẻ với em nhiều tới vậy, vậy đã chia sẻ rằng cô ấy đã không thể hoạt động mạnh trong suốt 2 ngày không...

Tôi nghĩ là tôi nên để cả hai người nghỉ ngơi một thời gian rồi!"

Gin gần như cạn kiệt sức lực, nàng quay cuồng trong ảo mộng của dục cảm.

Nàng nằm e ấp trong lòng Joy, khẽ ôm tay Joy.

"Joy thực sự...có một trên đời... em sẽ không sống được mất nếu như một ngày Joy rời bỏ em..."

Joy lắc đầu, nhìn người vợ bướng bỉnh đang thở hổn hển...

Joy kẻ chuyển cổng không gian lên một căn phòng thông thiên... giữa khu rừng đại ngàn lớn..

Gió thiên nhiên khiến Gin mát mẻ và dễ chịu hơn... tuy nhiên nàng vẫn không thể ngừng mê man trong dục vọng...

J khẽ hôn lên trán... càng khiến nàng khẽ rùng mình...

Lúc thế này J thực sự muốn trách Mila...
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
(ngoại mạch) Captain Joy- Uy quyền (H) 2


Joy thức dậy khi Gin vẫn còn ngủ mê mệt.

Hôn nhẹ lên trán cũng khiến Gin khẽ kêu nhẹ trong vòm họng.

J khẽ lắc đầu, tự vấn bản thân đáng ra cũng nên nương tay một chút, không đúng... là tự Gin muốn thế mà.

"Em thật cứng đầu... nếu bây giờ lỡ em mang thai thì sao đây...?"

Joy ngẫm nghĩ, rồi tự vấn khẽ nhìn bà hoàng đang ngủ...

Gin giật mình mở mắt... quay người nhìn Joy...

"J nói sao?Em mang thai sao... em..."

"Em chưa sẵn sàng phải không?

Mong rằng em sẽ không có!"

Gin khẽ nhăn vì đau mình... nhưng vẫn lộ rõ sự mong chờ trên gương mặt.

"Muốn!

Tại sao không?

Chỉ là em... nghĩ chúng ta phải mất thời gian để thụ tinh, theo ngôn ngữ E.land là như vậy, với lại em ngỡ đó chỉ là..."

"Ginny, tôi nghĩ là tôi nên đi chất vấn Mila...!"

Joy cười khổ, ngồi lên nệm... thì thầm vào tai Gin

"Nó là hàng thật đấy, Ginny.

Và tôi không chắc, nếu như "chúng" hợp em, thì em sẽ đậu thai bất cứ lúc nào...

Tôi nói em đã chơi với lửa mà!"

J hôn nhẹ lên mi mắt Gin... lấy ra một quyển sổ được nạm vàng rất đẹp...

J đưa tay có đeo nhẫn của Gin chạm lên quyển sổ... quyển sổ ngay lập tức mở ra... chiếu lên không gian lớn...

"Em nghỉ ngơi đi, tôi nghĩ nó sẽ giải đáp cho em.

Còn bây giờ tôi nên đi tìm Mila thôi!"

Gin tự mình đắm chìm trong "khóa học giáo dục sinh sản của chủng Iris", gương mặt vừa háo hức vừa lo lắng thấy rõ.

---------------

"Yaya, giúp tôi chuẩn bị khẩu phần ăn có nhiều thịt đỏ một chút...!"

"Thưa ngài, đặc trưởng có hậu bối sao?"

"Aycha, vẫn là vú hiểu tôi.

Chuẩn bị chu đáo cho cả hai bọn họ nhé!

Đồ ăn của Gin hãy gia giảm cho dễ ăn một chút, nàng cũng không thích thịt trắng quá nhiều!"

"Captain, bên trang trại dải Eve có gửi sang một số thực phẩm Sodium, tôi sẽ cho sử dụng!"

"Vú cần gì, cứ nói với tôi.

Tôi sẽ cung cấp ngay.

Phía bên...

đặc trưởng Ann, vú vẫn cung cấp thức ăn cho Maximus chứ?"

"Vẫn tốt thưa ngài, đội trưởng Max vẫn đang trong thời điểm tăng trưởng, rất chịu khó tập luyện, hiệu trưởng Ann có tới mấy lần, nhưng đội trưởng Max vẫn rất gay gắt, mặc dù đã chịu để cho hiệu trưởng Ann kiểm tra sức khỏe và cơ bắp!"

"Ừm.

Đợt cấp lương thực tiếp theo, tôi sẽ đi cùng vú.

Sắp tới cũng là thời điểm Max và Oscar phải so găng với các dải hành tinh khác, bồi dưỡng một chút cũng tốt!

Vú báo với hai đứa, tôi sẽ tới kiểm tra, vì vậy tập luyện cho tốt!"

"Rõ thưa ngài!

Liệu bây giờ đặc trương Gin đậu thai có quá sức không?

Ngài sẽ ở lại chứ?"

"Với cơ địa và tính cách của Gin, chắc chắn sẽ đậu thai.

Có điều không biết đứa nhỏ này sẽ chịu ra sớm hay muộn!"

"Captain, Max nói muốn ở cùng Os để tiện tập luyện, ý ngài như thế nào?"

"Toàn tâm theo ý vú, tách nhau ra hay ở chung tôi đều ủng hộ.

Vú biết điều tôi mong muốn nhất là hai đứa luyện tập cho tốt để trở về cai quản hệ Iris này, trừ khi chúng thực sự muốn vỗ cánh mà bay đi!"

————————

Mila đứng dưới thao trường lớn, hàng trăm nhóm quân đang luyện tập...

Nàng tập trung quan sát... theo dõi từng tốp lớn.

"Dừng tập!"

Huấn luyện theo nhóm 4, vũ khí súng ngắn!"

Mila hô lớn đổi bài tập huấn luyện, khi nhìn thấy Joy bước tới.

Cả hai vào phòng chỉ huy của Mila...

"Joy, em nghe Will nói Joy bị suy nhược..."

Joy rất nhanh mở cổng không gian, kéo Mila nằm lên thảm tuyết mịn...

"Joy... em đang huấn luyện..."

"Bà cả... xem ra em và Ginny rất hợp tính nhau!"

"Có chuyện gì sao?"

"Chúng ta sinh thêm còn đi!"

"...

Joy... em... có phải Gin đã...

Hm...."

Joy mơn trớn môi nàng... lại khẽ cúi người hôn lên nơi tư mật...

Mila còn chưa kịp định hình đã thấy cơ thể mẫn cảm với những cử chỉ của Joy...

"Joy... em..hmmmm..."

"Chơi bài của em đi!

Tranh cãi khi làm tình!

Nói cho tôi biết, trong thời gian ngắn như vậy, hai người đã tâm sự về tôi nhiều lắm sao?"

"Joy đang ghen sao?"

Joy cười lớn... với Mila, hai người sẽ thực sự thể hiện tất cả những suy nghĩ về đối phương khi làm tình...

Joy khẽ chạm vào vùng thắt lưng...

"xúc tu" rất nhanh mở lối đi vào... nhẹ nhàng thao túng Mila.

Joy xoa nắn khuôn ngực căng tràn, khẽ bấm nút để nàng được thả cơ thể vào thiên nhiên mà không vướng bận mảnh vải nào...

"Em nói xem, tôi thừa nhận mình có tình cảm với Ginny, nhưng tôi cũng đã nói là em đừng làm gì hết?

Sao em vẫn quyết định chọn dâu hiền vợ đảm?"

Mila bắt đầu cảm nhận những xúc cảm từ phía dưới, mái tóc nàng đỏ rực lửa tình... khẽ bấu vào vai Joy làm điểm tựa... nàng kéo môi Joy cắn nhẹ lên...

"Joy quên em là người như thế nào sao?

Em ghét phải nhường nhịn, nên đừng hỏi tại sao em lại làm thế!"

"Tôi thừa biết em mượn tay Gin tới "giáo huấn" Ann!"

Joy khẽ thở hổn hển, ánh mắt Mila khẽ dại đi vì đê mê nhục cảm... nàng đã học cách chế ngự "nó" nhưng cũng khó có thể kiểm soát...

So với Gin, đương nhiên Mila lão làng hơn...

"Hừ!

Nếu như Joy cùng cô ta không có Max... em sẽ cô ta đi xa hẳn cái hành tinh này.... hah... em đau..."

Joy ghì nàng xuống... di chuyển nhanh hơn...

Mila không thể kiềm chế được... một lời rên rỉ đi ra từ cổ họng... tay khẽ bấu lên thảm tuyết trắng muốt...

"Joy... chậm lại... làm ơn.... em ra mất!"

Joy kéo môi Mila hôn, khẽ dừng hẳn, thách thức Mila.

"Hôm qua Ginny đã xúc phạm Ann, với những lời lẽ đanh thép của Ginny, tôi hiểu rằng Ann ít nhất sẽ thấy tủi buồn đấy!"

"Tiếp tục đi...

đừng dừng... hah...Joy đang bênh vực cô ta sao?"

"Ann thì có thể sẽ chỉ thấy buồn, nhưng hành động lạm dụng thẻ di chuyển sẽ bị mấy tộc trưởng chú ý đấy, em cũng biết điều đó mà!"

Mila cắn môi... tự chính nàng đẩy ngược Joy xuống... tự mình nhấp...

"Em không nghĩ được nhiều thế đâu, Chỉ Huy của em hmmm.... em chỉ muốn Joy là của em... không san sẻ với ai thêm nữa... hahhmm"

Mila cảm thấy quá sức, tự mình thả lỏng mà ngã xuống.

Joy đỡ Mila lên... di chuyển nhẹ nhàng hơn... mơn trớn vành tai.

"Em này... mình sinh con nhé, thêm một đứa nữa!"

Mila lên cao trào.... mái tóc bay phấp phới trong không gian... nàng thở hổn hển, dựa vào người Joy...

"Vâng... em thực sự phát điên vì "xúc tu" của Joy... nhưng lần này giữ được lâu hơn rồi...

Nhưng em mệt quá!"

Joy cười, vẫn là bà cả, tiếng nói luôn thật khi cả hai người cùng nhau làm tình...

"Em muốn...

đậu thai trước khi J tiếp tục nhiệm vụ... em sẽ nói với Gin..."

"Mila, vất vả rồi, tôi sẽ nghỉ một thời gian để chăm sóc cả hai.

Có điều tôi vẫn cần dặn em, Ginny bản năng, bản năng hơn em rất nhiều, bất cứ chuyện gì trong quá khứ, em cũng đừng kể dồn dập...

Thời gian hoàn thành nhiệm vụ không còn nhiều, nên tôi sẽ sớm hoạch định lại mọi thứ.

Chắc chắn 1 điều, tôi sẽ không để em phải chịu khổ thêm nữa.

Trọng trách cao cả hơn khi gia đình chúng ta sẽ có thêm hai thành viên nữa..."

"Em mong hai đứa nhỏ là con gái... hai người anh đã lớn rồi!"

"Trai hay gái cũng được, chỉ cần là sở hữu những tính cách của hai người vợ này là tốt rồi!"

Mila mỉm cười, ngả vào lòng Joy thiếp đi...

—————

Trên không gian bao la, những vệt xanh đỏ lũ lượt phủ đầy bầu trời lớn...

Joy vừa tập luyện vừa quan sát...

Càng lúc những vệt xanh đỏ lại càng nhiều... tạo nên một không gian rộng lớn và tuyệt đẹp...

Điều này có nghĩa là gì?

Joy dừng tập, khẽ thở hổn hển vì mệt, lấy khăn lau mồ hôi...

Joy dọn dẹp lại các thiết bị trong phòng tập luyện.

"Captain, hai đặc trưởng đậu thai rồi!"

Bà vú bước tới, ánh mắt hân hoan báo tin, trên tay cầm hạt giống kết quả.

Joy vội vã bước tới, chạm đầu ngón tay trỏ lên hạt giống, hạt giống nhỏ từ từ bay lơ lửng, tách làm hai... biến thành hai tinh thể một màu đỏ đại diện cho Mila, một màu xanh biển đại diện cho Ginkiko...

"Màu đỏ và xanh sao... lẽ nào..."

Joy ngẫm nghĩ, lại hướng mắt lên bầu trời 🌌 nhìn những vệt xanh đỏ cuộn lấy nhau...

"Captain, là sinh đôi khác trứng... là hai cậu con trai!"

Joy rất vui, nhưng lại càng ngạc nhiên hơn... khi nhìn thấy hai nhóc con đang nằm ngủ ngon lành trong bụng mẹ.

Người ở Iris khi mang thai cũng rút ngắn thời gian hơn so với bình thường...

Từ lúc có thai và sinh, tại Iris chỉ mất 7 ngày 7 đêm.

"Captain, là White Tigers...

ôi, thật là diệu kì..."

Với chủng tộc người "ngoài hành tinh" như Iris, những đứa nhỏ khi sinh ra đều có hiện thân của một con vật, biểu thị cho sức mạnh cũng như khả năng chiến đấu và sinh tồn của chúng.

Tổ tiên của người Iris đã tạo ra vỏ bọc thú này để nhằm khi phần người bị diệt vong, phần thú sẽ tiếp tục sống và bảo vệ duy trì nòi giống....

Joy phấn khích thấy rõ, lại nhìn sự tuyệt diệu của tạo hoá mang đến cho Joy.

Hai đứa nhỏ được sinh ra từ hai người mẹ nhưng lại giống hệt nhau, nhìn hai "chú hổ con" bé bỏng khiến Joy vô cùng mong ngóng...
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
(W6) Sansan- Tiếp viên trưởng


—-Văn phòng tiếp viên—-

"San San, em muốn đọc cuốn nào?"

"Kìa!

Soái ca hỏi kìa!"

Cô bạn huých tay, khiến San San không thể không hồi đáp.

Nàng thở dài, bước tới phía anh chàng.

"Anh đừng tốn kém nữa, tôi có rất nhiều sách chưa đọc!"

"A!

Vậy được!

Em có cần cài audio book không, anh có sẵn nhiều gói sách!"

"Hmm.

Cảm ơn anh!

Nhưng em có đầy đủ rồi!

Anh chuẩn bị dần đi, cũng sắp tới giờ lên đường!"

Nàng nở nụ cười xã giao, lạnh lùng quay lưng đi nhanh chóng.

Kéo vali đi tới tàu bay, chuyến bay thứ ba trong ngày, thời tiết có chút ẩm ương nên nàng không có tâm trạng...

"San San, soái ca là một mực đòi đổi chuyến để đi với mày!"

"Hmm.

Tiên à, giờ làm thế nào để anh ấy dừng lại, tao đã nói hết nước rồi, chẳng lẽ phải lỗ mãng sao!"

"Anh ấy cao to, ga lăng, gia đình bài bản, sao mày cứ chế nhỉ?"

"Hmm.

Nhưng mà có rung động đâu, anh ấy tốt, mà tao lại không có chung nhịp đập..A!"

Nàng mải nói chuyện, va vào người đi tới, chiếc vali khi không rơi luôn phần bánh xe...

Cô nàng đâm phải nàng nhanh nhẩu đứng dậy, xem xét vali cho nàng.

"A!

Xin lỗi cô, tôi vô ý quá!"

Sansan rối rít xin lỗi vì nhìn người kia trong bộ vest xanh đang quỳ gối nhìn vali.

"Là do tôi.

Vali hỏng rồi, không kéo được!"

"Không sao đâu!

Tôi lo được, cô ổn chứ..."

Sansan hơi ngắc ngứ...

Hai người mặt chạm mặt, mùi thoảng nhẹ nước hoa toả ra khi ai kia loay hoay xem xét vali cho nàng, khiến nàng dễ chịu.

Mái tóc ngắn được kẹp gọn gàng, kính mắt có một lớp màu phủ toát ra sự sang chảnh, sống mũi cao, đôi môi căng mọng, lông mi thì cong vút hài hoà....

Vừa có chút âm hưởng châu Á như nàng lại giống như một người bước ra từ thần thoại vậy...

"Để tôi giúp cô, mang ra cửa sân bay!"

"Sếp để tôi!"

Người đàn ông ngoại quốc lên tiếng, nom là trợ lý của người đụng phải nàng, nhanh chóng xách vali lên.

"Đây là cardvisit của sếp tôi... xin hãy liên lạc để chúng tôi đền vali cho quý cô đây...

A hay mạn phép xin liên lạc của cô, có được không?"

"Tôi nghĩ là không cần thiết phải vậy đâu... mọi vấn đề sẽ được tổng bộ giải quyết!"

Nàng không tính làm căng, xong người ta lại nhiệt tình quá, nên đành nhìn sang cô bạn đồng nghiệp cười trừ, đi theo sau người kia vẫn cùng sếp song hành cùng nàng.

"Xin lỗi, ở đây được rồi!

Chỗ này thuộc bộ phận của nhân viên sân bay!"

"Có chuyện gì sao?"

Anh chàng soái ca xuất hiện rất nhanh, hốt hoảng khi nhìn thấy nàng.

"Anh Tùng giúp San bê vali lên máy bay đi!

Vali trật bánh rồi!"

Anh chàng rất nhanh, sắp vali cho cả hai người, thoăn thoắt nhấn cửa đưa lên máy bay.

"Tôi là Joy M, nếu có thể xin cô hãy liên lạc, lần này là do tôi, tới giờ check-in rồi, tôi phải đi!"

"A!

Không cần cầu kì quá đâu, vali thuộc hãng, sẽ được cấp cái mới!

Cảm ơn cô đã giúp mang ra đây!"

"Umh.

Vậy được!

Chào cô!"

Nụ cười tươi, và mùi nước hoa kia có chút... thu hút nàng.

Dáng người trong bộ vest kẻ thật soái...giọng nói lại nhẹ nhàng.

Bóng người rời đi, nàng lại có cảm giác tim đập nhanh một chút.

"Nhìn trông trẻ mà đã làm CEO kiêm chủ tịch của một tập đoàn, lại lịch thiệp như vậy!"

Cô bạn nhìn vào tấm danh thiếp, thốt lên vài lời trầm ngâm...

——————

"Ladies and gentlemen, welcome onboard Flight 4B7 with service from VietNam to Singapore....."

"A!

San San, em dùng ít trà hoa đi!

Bữa trước transit ở Nhật nên anh có mang về một ít cho mấy chị em!"

"Kìa San, trà tốt cho công việc đó!"

Nàng gật đầu cảm ơn, đồng nghiệp nam là liên tục muốn tiếp cận nàng, lại lườm cô bạn thân đang thì thầm ra dấu...

"San San, tới giờ phục vụ đồ ăn rồi!

Em chạy bên thương gia đi!"

San San gật đầu, bắt đầu tới bên khách và phục vụ...

"Xin chào quý khách...chúng tôi sẽ phục vụ đồ uống trước, xin hỏi quý khách sẽ dùng gì....a!"

Nàng đương nói liền khẽ cười, là người sáng nay mà nàng va phải.

"A!

Thì ra hãng mới đổi đồng phục!

Cho tôi một ly vang đỏ 1970"

Nàng cười mỉm, chạy đi rót rượu rồi để vào khay.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như, có một vị khách xô vào nàng, và nàng đã đổ thăng ly rượu và ai kia.

"Thật xin lỗi, tôi phải đi vệ sinh gấp!

Xin lỗi!"

Nàng hơi nhăn, hôm nay rốt cuộc là ngày gì, lại xô đẩy nhiều tới vậy.

Chạy vội đi lấy giấy, nàng cúi người rối rít lau cho người ta.

"Thật xin lỗi, tôi sơ ý quá thưa quý khách!"

"Ừm.

Không sao đâu!

Tôi có đem áo đi thay!"

"A!

Vậy phiền quý khách thay đồ, tôi sẽ giúp quí khách giặt ủi chiếc áo này sau khi máy bay hạ cánh!"

"A!

Không sao đâu!

Trợ lý của tôi lo được rồi!"

Nàng vướng công việc, nên không thể cứ đứng giằng co qua lại với khách hàng, đành gật đầu rời đi.

Lần thứ hai phục vụ món đã cẩn thận hơn.

Joy nhìn Yoyi cười ngầm, tình huống nảy sinh quen biết chưa cần tạo, đã được tự nhiên một cú bất cẩn của tiếp viên.

"A!

Để tôi gột rửa rượu, và để vào túi hút giúp anh!"

Thấy dáng Yoyi cầm chiếc áo đi về phía nhà vệ sinh, San San rất nhanh bèn chạy tới.

"A!

Là rượu năm 1970, về cơ bản là đặc màu... không thể giặt sạch, tôi chỉ định gột qua cho đỡ mùi, sau đó đợi xuống tàu bay sẽ mang đi quyên góp"

"Ây!

Vậy được, tôi giúp anh gột mùi!"

San San đón lấy chiếc áo, dùng khoang nghỉ cho nhân viên xả nước nóng lên chỗ bị loang màu, nàng nhìn một hồi, rồi giúp cất gọn vào một chiếc túi.

"Xin lỗi vì sự bất tiện này!

Thưa quý khách!"

Nàng gửi trả lại áo cho người trợ lý, rồi đưa một mẩu giấy nhỏ cho Yoyi, cười mỉm rồi trở phía cuối khoang.

"Xin lỗi vì tôi đang trong giờ làm việc, phiền cô khi chuyến bay hạ cánh hãy đợi tôi ở sảnh A một lát!"

Joy cười mỉm, lại cùng Yoyi nói chuyện phiếm một lát.

Lâu rồi mới trở lại VietNam, nhưng lại ngay lập tức phải vào vai của một doanh nhân đi đi lại lại...

Đối với Joy, mảnh đất nhỏ bé này luôn màu nhiệm, mọi thứ bình dị và đẹp đẽ.

Mỗi lần đi làm nhiệm vụ, việc được làm nhiệp vụ ở đây lại giống như cảm giác được đi nghỉ dưỡng.

————

Joy ngồi khoan thai tại sảnh A đợi chờ.

Chừng 30 phút, dáng cô nàng tiếp viên hớt hải chạy tới.

"Xin lỗi để chị đợi rồi!"

Nàng thở hồng hộc, chia tay đưa một chiếc túi giấy của hãng quần áo...

"A!

Size M white T-shirt zara!"

Joy dướn lông mày, cười mỉm.

"Cẩn thận vậy sao?"

"A!

Là lỗi do tôi mà!"

"Nói như vậy, tôi cũng cần mua đền vali cho Thanh San phải không?"

Joy cười, nhìn biển tên đáp lại.

"...

A cô biết tiếng việt sao... nhưng không không, đây là vali của hãng mà..."

"Có thể cho số của cô không?"

"Số điện thoại sao?"

"Có thể chứ?"

Nàng cười khổ, cũng vẫn ghi vào điện thoại một con số.

"Thưa ngài, xe tới rồi!"

"Nếu không ngại, để tôi đưa cô về!?"

"À, tôi còn một số việc!"

"Vậy được, cảm ơn vì sự chu đáo!

Sẽ còn liên lạc!"

"Tạm biệt!"

--------------------------

"Will, hai đứa nhỏ ổn chứ?"

"Chị có cảm thấy hỏi như vậy rất thừa không, rõ là hai nhóc rất lanh lợi và vượt trội!"

"Cậu biết tôi muốn nói về điều gì mà?"

"Tính thời điểm này, mọi thứ vẫn đang trong tầm kiểm soát, hai đứa nhỏ rất nghe lời mẹ.

Xin lỗi vì sắp xếp nhiệm vụ vào thời gian này, nhưng tôi nghĩ đẩy tiến trình lên nhanh chóng sẽ giúp nhiệm vụ lần này sẽ kết thúc sớm hơn!"

"Được rồi, nhưng tôi lại không muốn có quá nhiều drama ở đất nước xinh đẹp này, nếu có dịp, cậu nên nghỉ dưỡng ở đây!"

"Đối tượng lần này của chị nhìn thực sự vừa miệng, vừa lòng, vừa thông minh đấy chứ?

Không có hứng thú sao?"

"Tôi mong là cậu đang đùa!"

"Được rồi, tôi sẽ cân nhắc nhiệm vụ, dù sao thì không có ai có thể giải quyết mọi thứ tốt hơn chị!"

————————

"San San, hôm nay còn giờ bay nào nữa không?"

"Không có.

Ngày mai là dayoff!"

"Ừ, mới có lệnh từ trên xuống, mai các trưởng team sẽ đi lấy tư trang mới!"

"Tư trang?"

"Nghe nói là vali mới, giày mới!"

"Đổi mới toàn bộ sao?"

"Ừ, trùng hợp thật, vali của bồ mới hỏng, lại được thay mới toàn bộ!

Đúng là số hưởng haha!"

San San cười trừ, thu dọn đồ đạc và lái xe trở về nhà.

Nghề tiếp viên được bay nhảy, đi nhiều vùng trời mới, xong cũng lấy đi của nàng thời gian nghỉ ngơi, gần gũi gia đình.

———Trụ sở hàng không———

"A!

Cô ba đây rồi!"

San San vừa bước vào trụ sở, liền thấy mọi người hớt hải...

"Có chuyện gì vậy bồ?"

"A!

Trưởng team mới đi nhận vali, vali xịn lắm, nhập từ Thuỵ Sĩ về, chị Vi nói, giá lẻ ngoài thị trường 10 triệu một cái đó!

À, nhân tiện, bồ có quà đó, bồ lại có cây si nào sao?"

Nàng khẽ nhíu mày, rảo bước về căn phòng, mọi người ai nấy đều rất vui khi có vali mới, nàng bước vào phòng, chiếc vali bọc thép có tag tên Thanh San rất cẩn thận...nhưng cạnh đó là một chiếc hộp khác, nàng đẩy vali sang một bên, ngồi xuống bóc trong sự tò mò của mọi người.... là một chiếc vali du lịch cỡ lớn, màu bạc, là có chế độ tự động...kèm một hộp bánh xe thay thế, và một đôi giày Christian Loubotin...

"Wow!

Ai lại sộp thế, gửi kèm vali đúng hôm nhận vali, à còn có thiệp nữa nè!"

Nàng cười, nhìn cô bạn đồng nghiệp vui vẻ, đưa thiệp cho nàng.

"Như đã hứa!

Mong là San sẽ thích!

-Joy M-"

"Wow, ai đây?"

San đắn đo một hồi.

Suy nghĩ đi suy nghĩ lại liền nghĩ tới một người, cảm thấy do dự một chút, xong cũng bấm số...Đầu dây bên kia tít một hồi ngắn, rồi nhận điện.

"Alo?

Tôi nghe?"

"A...umh... tôi là Thanh San, tiếp viên hàng không của hãng SWA!

Umh... tôi muốn hỏi..."

"A...

đây là số của San sao?

Làm thế nào nhỉ?

Tôi nghĩ là tôi chọn cũng không tệ lắm..."

"A...không phải là không thích!

Nhưng giá trị rất lớn, tôi không thể nhận!"

San khẽ nhăn mặt vì nhận ra sự nhanh nhẩu đoảng của mình, chưa ai hỏi có thích hay không... vội vàng phủ nhận, nàng còn nghe rõ tiếng đâu dây bên kia đương cười trừ.

"A!

Tôi còn bận chút việc!

Hẹn San 30 phút nữa rồi nói chuyện!"

"Ơ... alo?"

Nàng ngơ ngác, hẹn 30 phút?

Ở đâu?

Sao lại hẹn?

Có thắc mắc tới lui cũng không xong, San vẫn quyết định nên làm việc khác thì hơn.

Dọn đống đồ mới bóc, nàng thong thả đi lấy lịch bay, kiểm tra lại các thông tin chuyến bay, không quên lên kế hoạch cho những ngày bay sắp tới.

Tổng kết lịch bay của đồng nghiệp, San rời phòng mang tới cho phòng thủ tục viên.

Cửa phòng giám đốc mở ra, người cô gặp ở sân bay hôm nọ đang cùng giám đốc bước ra.

Gương mặt rất tươi, luôn rất phong độ và soái trong những bộ suit, tuy mái tóc hôm nay thả ngang vai, hơi rối bời, màu tóc đen bóng khiến Joy thật rạng rỡ, trang phục mặc áo polo màu trắng, kèm quần tây, chân đi giày thể thao cùng màu áo, vừa năng động lại thật đẹp...

"Dạ chào sếp ạ!"

San nhìn cấp trên chào hỏi, lại gật đầu nhìn Joy.

"Gặp nhau rồi!"

Joy cười mỉm khi nhìn thấy San, nở nụ cười chào hỏi...

"Hai người quen nhau sao?"

"Em mượn nhân viên của anh một lát nhé?

Có được không?"

"Nhất trí rồi!

San San, em giúp anh tiếp đón cô Joy đây chu đáo chút nha, khách quý của anh đấy!"

"Dạ!"

"Vậy thôi, công việc cứ thế, đợt tới anh sẽ chủ động liên lạc với cô!

Cảm ơn quý tập đoàn luôn nhiệt tình giúp đỡ!"

Joy gật đầu, cùng San đi ra sảnh theo quán tính.

"Sao cô.. lại tới đây?"

"Thì như đã nói, chúng ta sẽ còn gặp lại mà!

Đôi giày ổn chứ?"

"Tôi đã có vali của hãng rồi, không dám nhận món quà đó đâu!"

"Vali của hãng lần này thế nào?

San thấy ổn chứ?"

"Sếp ơi!"

Yoyi trong "nhận dạng" cấp dưới, dáng hớt hải chạy tới, đưa giấy tờ cho Joy.

"Ở các phân khu đã được vận chuyển xong, bên tộng bộ ở Sing và Pháp thì đang dỡ đồ từ xe!"

"Vali là... do cô sao?"

"Chà!

Thời tiết HN nóng nực quá nhỉ, có thể nhờ San chỉ cho quán nào uống giải khát không?"

J đưa lại giấy tờ cho Yoyi, đánh trống lảng qua chuyện khác rất nhanh chong, quay qua quay lại ngó nghiêng tìm kiếm.

"Ngay bên đường thôi, để tôi mời cô một ly...

để cảm ơn vậy!"

Cả hai rảo bước nhanh sang đường, Sansan vừa đi vừa ngẫm nghĩ... có phải một cốc cafe có hơi bèo bọt so với mấy thứ đắt đỏ của người ta tặng nàng sao?

"San uống gì?"

"Cho mình một trà cúc!"

Quay qua nhìn nhân viên, San khẽ mỉm cười gọi đồ.

"Hôm bữa ở sân bay, va phải San, tình trạng vali không được tốt, thiết nghĩ nên quan tâm đến đời sống của tập đoàn hợp tác hơn!"

"Nhưng..."

"Được rồi mà!

Có thể nhận cho tôi vui không?

Công việc có vất vả không?"

"Giờ bay hơi tăng cường một chút, nhưng vẫn kiểm soát được!"

"San công tác lâu chưa, tôi và anh Vỹ (sếp của San) quen biết cũng lâu rồi, lần này có đợt tổng kiểm tra và nâng hạng dịch vụ lớn mới có cơ hội trở lại Vietnam!"

"Nếu tính tới tháng 5 năm nay thì chắc cũng đã được 8 năm..."

Cả hai chuyện trò xã giao một lúc, Sansan cũng chủ động hỏi han về một người ngoại lai như Joy đây, nói năng rất hiểu người Việt lại còn nhâm nhi cf rất Việt Nam....

"Cảm ơn vì chiếc áo San tặng, nó đã giúp tôi kí kết hai hợp đồng lớn đây, âu cũng là cái duyên...

Nếu rảnh rỗi, có thể mời San cf chứ?"

"A... rảnh rỗi sẽ liên lạc!"

Câu nói lại bất chợt từ miệng San một cách rất tự nhiên...

Nàng không hiểu lí do gì mà nàng lại chắc nịnh khi được hẹn cf như thế.

Chắc là do sự chắc chắn, ánh mắt chân thành mà San cảm thấy mình khó lòng từ chối hay không.

Cũng một phần vì sếp của nàng có chút lời nhờ vả "tiếp đãi" nên nàng đồng ý.

------------------

"Này!

Bồ đi đâu từ nãy giờ vậy?"

"À, không có gì!"

"Nè, ngày mai lịch bay thế nào?"

"Ngày mai sẽ sang Sing và Pháp!

Cùng lịch sao?"

"Tôi qua HongKong rồi sẽ tới Pháp, vậy gặp nhau ở Pháp nha, đợt này có lễ hội pháo hoa đẹp lắm!"

----------------

"San San, cá hồi hộp ở Sing, anh mua cho mỗi chị em một hộp!"

"Anh Hưng soái ca kĩ thật đấy!

Mà tiếc quá, bọn em lại bay tiếp rồi!

Anh giữ hộ bọn em đi ha!"

"Ây, ừ nhỉ!

Vậy để anh bảo quản dùm!

A, San này, vẫn còn chút thời gian, anh mời em cafe nhé?"

"Em muốn ngủ một chút, giờ bay hơi dài!'

"À phải, vậy được!

Không làm phiền mấy chị em nữa!"

Nàng cười mỉm, vào phòng nghỉ của nhân viên, khẽ ngả lưng.

Nhắm mắt ngẫm nghĩ, trằn trọc ngủ không được, lại nhớ tới lời ai kia cũng muốn mời nàng đi cafe, không hiểu sao lại gật gù đồng ý.

Bật điện thoại, San tìm kiếm theo chiếc cardvisit.

32 tuổi mà đã sở hữu nhiều thành tựu tới vậy...xem ra không phải dạng vừa.

Vừa lướt lướt một hồi, là thấy ai kia gửi lời mới kết bạn trên mạng xã hội.

Nàng giật mình, trùng hợp đến vừa vặn.

Nhấn đồng ý, nàng tắt điện thoại và cố nhắm mắt ngủ...

———————
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
Sansan- Tiếp viên trưởng (2)


Chuyến bay tới Pháp cuối cùng cũng hạ cánh, nàng vươn vai bước ra ngoài...

Thời tiết ở Pháp thật đẹp, sự lãng mạn mà Paris mang lại cho nàng một cảm giác thật khoan khoái....

"Bồ tèo ơiiii!

Thời tiết thích quá!

Đi ăn rồi đi mua sắm thôi!"

Nàng cười rất tươi, cùng hội bạn dạo phố.

"Ây da!

Chiếc áo dạ này đẹp quá!

San San, em thích không?"

"Mọi người xem đi, trông cũng đẹp quá!"

Nàng với chiếc áo trên cao, ướm thử vào người.

"Màu này hợp với San hơn!"

"A!"

Giọng nói vừa quen vừa lạ, mới nghe tới là trống ngực liền đập, nàng quay ra, đúng là Joy, dáng vẻ ấy, phong thái đấy, nụ cười đấy..

"Này có tính là trùng hợp không?"

Nàng cười trừ, nhìn Joy buông một câu chữa cho sự đứng hình của nàng...

"Có chứ!

Tôi dùng từ có duyên!"

Joy cười, gọi nhân viên, nói một hồi, liền thấy nhân viên đóng chiếc áo rồi đưa cho Joy.

"Quà hội ngộ!"

"Không!

Tôi không nhận đâu!"

"Bây giờ San không nhận, tôi sớm tìm cách gửi cho San.

Ở đây đông người như vậy, San lỡ làm tôi bẽ mặt sao?"

"A...cô Joy, nhưng quà cáp như vậy đắt đỏ, tôi không tặng lại được cô đâu!

Chúng ta cũng chẳng quen thân tới vậy!"

"Không cần tặng lại!

Gặp nhau lần này là lần thứ ba rồi, như vậy vẫn chưa tính là thân quen sao?

Mọi người có kế hoạch gì chưa?"

"À, mọi người định đi dùng bữa!"

Bạn của San bước tới, vừa nhìn San cười cười, vừa giúp San trả lời những câu hỏi

"Ai vậy San, nhìn có chút quen nha!"

"Tôi là Joy, đã gặp hai người ở sân bay!"

"Hmm!

A bạn CEO trẻ tuổi sao, hôm trước tôi cũng đọc vài bài báo doanh nhân về bạn!

Không ngờ lại có cơ hội gặp mặt ở đây!

Tiếng việt của cô tốt quá, giọng điệu nhấn nhá cũng giống người Việt Nam quá nhé!

Thật ngưỡng mộ!...

Này tao đói rồi, đi dùng bữa đi.

Mới mua được chiếc áo đẹp lắm!

Á, cũng mua được rồi sao?"

"Ngay bên đường có quán beefsteak ngon lắm, mọi người để tôi chỉ cho!"

"A...không.."

Nàng muốn từ chối ngay, nhưng cô bạn rất nhanh vui vẻ nhận lời, bụng cũng đã đói meo từ chuyến bay, chỉ có điều không thể cứ gật đầu hết lần này đến lần khác như thế này.

"Được chứ!

Vừa hay mình cũng đang thèm ăn bò.

Để tao đi gọi mọi người!"

Thanh San khẽ thở dài, có chút ngại, xong đành nhìn Joy cười trừ...

"Xin lỗi, phiền cô quá, tôi không có ý vậy.

Cái áo này, có thể cho tôi xin stk để chuyển lại hay không?"

"Có thể cho tôi số của San ở đây chứ?"

Joy vẫn giữ nụ cười uy quyền ấy, khẽ lắc đầu, lảng qua chuyện khác.

San gõ vào điện thoại một dòng số, gương mặt hiện rõ sự áy náy.

*****

"Sếp lớn, sếp ở lại dùng bữa với mọi người luôn?"

"Tôi còn công việc phải giải quyết, xin phép mọi người!

Tối nay có lễ hội pháo hoa, mọi người sẽ đi xem chứ?"

"A!

Đúng rồi, phải xem chứ!"

"Vậy được, tôi đã có liên lạc của San rồi, có gì sẽ báo giờ cụ thể sau!

Vậy xin phép mọi người!"

J nhìn San cười gật đầu tạm biệt, rồi rời đi, không quên lắc điện thoại nhắc liên lạc.

"Này, cây si mới sao?"

"Gì đâu, vô tình gặp thôi, bồ không thấy sao?"

"Này, cái điệu bộ kia thì sai làm sao được!

Trông trẻ mà tài lắm đấy!

Dễ say bồ như điếu đổ rồi đó!"

Nàng suýt sặc, có chút ngâm nghĩ...

"Điên à!

Mới gặp có vài lần!"

"Haha!

Lúng túng như bồ, chắc là cũng thích người ta phải không?"

"Nào dùng bữa đi!"

-----------------

Joy ngồi theo dõi tình hình luyện tập của hai nhóc tì...

Thoắt cái đã cao lớn hơn lúc mới sinh...

Dáng vẻ rất chịu khó tập luyện, điều mà J cảm thấy hơi hụt hẫng là lần này hai cô vợ lại sinh thêm con trai, rốt cuộc hai ông anh lớn lại cảm thấy hụt hẫng thấy rõ...

Giang sơn thì vẫn đang trị vì, nhiệm vụ thì vẫn đang thực thi, vợ đẹp con ngoan... nghĩ đi nghĩ lại, vẫn đang thiếu cảm giác chăm lo con gái...

"Yoyi, tình hình bên dải Marz đã ổn định lại chưa?"

"Thưa ngài đúng như dự đoán, việc di cư đã tạm dừng lại sau khi tin tưởng cậu cả sẽ làm lên cơ đồ... tuy nhiên đang có dấu hiệu di cư ngược của các dải hành tinh khác..."

"Hmm... không biết mấy lão già đó làm cái gì, lại khiến người dân không yên lòng như thế nữa.

Yoyi này, tôi muốn triệu hồi toàn bộ các đặc trưởng và đội trưởng tại E.land này, anh đích thân mời họ tới họp... sau nhiệm vụ lần này tôi sẽ cần phải tổ chức lại triệt để bộ máy!"

"Đã rõ thưa ngài!

Cũng sắp tới giờ của lễ hội... tôi sẽ đi chuẩn bị xe!"

"Được rồi!"

Joy vươn vai, trở lại vai diễn, thay trang phục mới phù hợp.

——————

Dùng xong bữa tối, xe đưa mọi người tới lễ hội, soát vé xong xuôi, trợ lý của J cùng vài người bạn ngoại quốc vừa nói chuyện, vừa hộ tống rất nhiệt tình ra chỗ xem pháo hoa, ngoài trời hơi gió một chút, xong phong cảnh thật lọt mắt....

(Tiếng Pháp)

"A!

Anh Yoyi, cô Joy chưa tới sao?"

"Đang bận khách khứa một chút, sếp nói sẽ tới ngay!"

"A!

Bận rộn vậy sao?"

"À, đây là chương trình lớn, có sự đầu tư và set up sân khâu từ bên tập đoàn truyền thông bọn anh!

Sếp phải ở lại trò chuyện cùng vài vị khách mời nên chưa thể rời vị trí!"

"Vất vả cho mọi người rồi!"

"Không không!

Giúp đỡ mọi người là nghĩa vụ và trách nhiệm, đừng câu nệ!"

San gật đầu, ngồi uống cafe.

Sờ túi áo liền không thấy điện thoại, chợt nhớ ra chắc là vứt trên xe.

"Em để quên điện thoại trên xe, phiền anh dẫn em ra lấy được không?"

"A tất nhiên!

Đi lối này này!"

San gật đầu, theo chân trợ lý của Yoyi đi ra bãi xe.

"A!

Anh làm việc cho J lâu chưa?"

"Được 500...

à 5 năm rồi!

Em ấy trẻ đúng không?

Tư duy lại thật tốt!

Anh rất ngưỡng mộ!"

"À, anh biết tiếng Việt sao?"

"Ừ, anh sinh ra ở Pháp, mẹ anh là người Việt, nhưng không nói được nhiều lắm!"

"À!

Chuyện xe cộ đi lại và bữa ăn, có thể cho bọn em gửi tiền không?"

"Tiền nong gì chứ!

Mọi người là bạn của sếp mà, phải đãi ngộ thật tốt!"

"Nhưng chi phí đâu rẻ?"

"Là của công ty làm ra, là đãi ngộ như nhân viên thôi mà!

Đừng nghĩ nhiều!"

San San thở dài, rốt cuộc vẫn không thể trả đi, nàng lên xe lấy đồ, rồi nhanh chóng cùng trợ lý trở về vị trí.

"A!

Sếp đây rồi!"

Dáng J hớt hải chạy tới, mặc chiếc áo dạ trông thật là phong độ, bên trong còn đóng bộ rất lịch lãm...

"Xin lỗi!

Công việc lằng nhằng quá!

Không dứt ra được!

Có muốn uống chút gì không, và một chút snack cho mọi người?"

Ba người di chuyển ra những quầy bán đồ ăn, J cẩn thận kẹp giấy, không để San bị bẩn tay.

"Để tôi mang đồ ăn đến cho mọi người!"

Yoyi cúi người chào J, cùng hai người tháp túng mang đồ ăn cho khách của Joy

J gật gù, rảo bước cùng San San.

"Ngon không?

Ăn khoai nướng trong thời tiết này!"

"Ừm, thật ngon!"

San San cười rất tười, cắn một miếng khoai nóng hổi, lại có mật ong ngọt lịm liền thích thú.

"Ui!

Mau lên!

Ra phía này đi!

Bắn lượt pháo hoa đầu rồi!"

J cười, kéo tay nàng ra một góc khác, lại nhanh tay kéo nàng vào vòng tay, tránh sự đông đúc của mọi người, San San đã cao, nhưng đứng cạnh J lại thấy thật nhỏ bé.

Pháo hoa thật đẹp.

Kèm âm nhạc rất mĩ mãn... một màn kết hợp thật đặc biệt.

Nàng vui vẻ thưởng thức.

Lượt pháo hoa đầu kết thúc, mọi người lại di chuyển quanh lễ hội.

"Thích chứ!"

"Rất đẹp!"

Hai người tản bộ từ từ ra chỗ ngồi.

Đoàn người đi lại đông đúc, xong thời tiết cũng lạnh dẫn lên.

Cơn gió thoảng qua, khiến San San khẽ run.

Khẽ cởi chiếc khăn trên cổ, J quàng vào cho San San.

Mùi nước hoa mùi hoa lily len lỏi, khiến San San vừa ấm, lại cảm giác thật dễ chịu...

Toan nói cảm ơn, thì lại bị xô đẩy.

Hai thanh niên vui đùa dượt bắt nhau, lao tới, San San mất đà ngã vào lòng Joy, hai người kia vừa chạy vừa gào lên xin lỗi, là khiến cho San giật mình một phen.

"Cô ổn chứ?"

"Tôi ổn!"

San toan bước lùi ra, lại bị dòng người chen chúc, khẽ đẩy.

Phía trước là đoàn đạo cụ di chuyển ngược ra nên mới gây tắc đường.

"Mình không quay trở vào trong bằng đường này được rồi!

Thử đi ngược lại nhé?"

San lại bị xô đẩy lần nữa, lần này nàng quyết định bám vào tay J, J kéo tay San đặt lên tay mình, đan tay lại.

"Giữ chắc nhé, để tôi mở đường!"

Hai người cứ thế tay trong tay trong dòng người đông đúc...trời càng tối càng lạnh, San San là vẫn thấy ấm áp nhờ chiếc khăn của J, bàn tay cũng thật ấm, chưa một giây nào tính thả ra.

Hai người dạo tới một căn vòm nghỉ trên cầu, khung cảnh thật lãng mạn.

Góc này nhìn chéo ra phía tháp Eiffel đang sáng đèn thật đẹp.

Lượt pháo hoa thứ hai vụt lên, thật lãng mạn.

San San đưa máy ra quay, được một lúc lại cảm thấy hơi lạnh.

Bất chợt lại thấy ai kia đứng nép sát, choàng áo cho nàng.

Đưa tay vươn lấy điện thoại, giúp nàng quay đoạn pháo hoa.

San San không dám bước ra, sợ làm rung chiếc điện thoại.

Lượt pháo hoa thứ hai vừa ngừng, tiếng pháo hoa ầm ĩ, mọi người lại được thưởng thức âm nhạc...

San San ngại ngùng đón lấy điện thoại, toan trả áo cho Joy.

"Giữ đi, càng khuya sẽ càng lạnh!"

Nàng ngại ngùng, lượt pháo hoa tạm ngừng... dòng người lại tiếp tục di chuyển để thay đổi vị trí... một đám người ùa đến...

đứng kín cả nhà vòm.

San bám lấy vạt áo J để đứng vững... khoảng không chật kín, hai người ném sát vào nhau.

J đứng rất vững chắc, tay bám lên chiếc thành trụ ở trên, vươn tay đỡ ngang eo San để nàng không bị ngã.

Hai ánh mắt chạm nhau rất tình...

San ngại ngùng tới đỏ mặt...

Lượt pháo hoa vang lên...

San giống như bị con người kia thôi miên vậy... thật sự thật sự rất muốn biết bờ môi kia mềm tới mức nào...

"A...."

San lại bị đẩy thêm lần nữa...

J ấn người San về phía trước, xoay người nàng ra phía thanh chắn...

để không ai đẩy được nàng lần nữa.

San sợ ngã lại vươn hai tay ra bám lên cổ J...

Từ từ rất tự nhiên, trên trời là pháo hoa, dưới này có hai người đang mắt nhắm nghiền môi chạm môi.

San San thả lòng người, khẽ mở cánh miệng đón nhận, từ từ thưởng thức...

"Trời lạnh, J mặc vào đi!

Tôi ấm rồi!"

Nhìn gương mặt đỏ ửng của San, J cười, mặc lại chiếc áo của mình.

Cả hai trở về chỗ nhẹ nhàng, chỉ có Tiên là để ý đầy đủ, nháy mắt trêu trọc.

Mọi người cùng nhau thưởng thức đêm pháo hoa, ai nấy đều rất vui.

Xe đưa rước về tận khách sạn, không quên cảm ơn sự nhiệt tình của J.

Nàng nán lại, gỡ mũ và khăn gửi trả lại cho J.

"San giữ lấy khăn đi, hợp với San lắm.

Khăn này rất ấm, lịch bay mùa này liên tục mà, mang phòng vẫn hơn!

Kế hoạch bay thế nào?"

"Mai bay qua Hàn, rồi trở về Sing!"

"Vậy cô... cũng giữ gìn sức khoẻ!"

"Được!

San vào đi, trời mùa đông rất lạnh!"

"Cảm ơn Joy, hôm nay mọi người rất vui... tôi cũng vậy!"

"Vậy được, tạm biệt..."

"...

Tạm biệt!"

Trong giọng nói có chút miễn cưỡng, xong vẫn là tạm biệt.

Nàng bước đi chậm rãi... giống như đang lưu luyến một cái gì đó...
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
SanSan - Tiếp viên trưởng (3)


San từ thang máy trở ra... nghĩ sao lại ngõ xuống cửa sổ...

Dáng ai kia vẫn đang đứng nghe điện thoại, đang đảo mắt nhìn xung quanh...

San giật mình khi J dừng mắt ở khung cửa sổ 🪟 nàng đứng.

Tim đập rất mạnh, trở vào phòng...

"Ê, sao bồ lâu lên thế?

Tâm sự gì mà kĩ vậy?"

"Nói nhỏ thôi!

Bồ định cho cả hành lang này thức dậy sao?"

"Nào được rồi!

Vậy vào trong, kể đi xem nào!"

San nhìn Tiên đang rất hồi hộp lắng nghe, kéo tay nàng ngồi trên giường...

"Kể... là kể gì?"

San cười trừ, vẫn cố gắng chối...

"Giờ thì bà định nói hay là để tôi nói nào..."

"Cũng chỉ là vài va chạm nhỏ... cứ cho là nảy

sinh gì đó nhưng..."

"Cũng đáng trông đợi mà, người ta cũng rất có địa vị..."

"Nghĩ xa rồi... bà biết tôi mà..."

"Thời buổi này rồi, với lại có khi người ta còn hơn nhiều đại gia này nọ..."

"Tiên, tôi còn có Mimi... chứ không phải tôi ngại gì cô ta!"

——————————

Guồng quay công việc trở lại rất nhanh, cả hai đã nói chuyện nhiều hơn một chút, nhưng không thể liên tục.

Một tuần làm việc trôi qua, cuối cùng cũng tới ngày nghỉ của San San.

Nàng vui vẻ dọn đồ, lái xe trở về nhà, đánh một giấc thật sảng khoái.

"Con gái, mẹ vào nhé?"

"Dạ mẹ!"

"Gửi chìa khoá cho con này!

Đồ ăn mẹ để trong tủ rồi, nếu không ăn, nhớ đem cho Tiên và mọi người!

Ngày mai Mimi về phải không?"

"Vâng, khoá học mới kết thúc, mai con sẽ đi đón cháu!"

"Việc ở toà cũng giải quyết xong lâu rồi, con cũng nên thoải mái chuyện tình cảm mới...

Mẹ mà gặp lại thằng Hải một lần nữa... mẹ chắc chắn sẽ không để nó yên!"

"Con biết mà mẹ, mẹ đừng lo con mẹ kén gì đó... giúp con trông cháu thôi!"

"Gửi cho mẹ vài năm cũng được... cháu mẹ rất ngoan và hiểu chuyện nên con gái mẹ cứ thoải mái đi nhé... con đã vất vả suốt rồi!"

Nàng vươn vai, kéo cửa sổ, sau đó đi tắm gội.

Ngồi check lại công việc một lát, nàng toan lướt mạng xã hội.

Ngắm những bức ảnh của Joy tại hội nghị, nàng khẽ cười mỉm... bất giác lại có cảm giác muốn gặp gỡ...

-————————-

Nàng mặc một bộ đồ bình thường, đi tới phi trường nhưng lần này không phải là để đi làm... mà là đón con gái...

San ngồi ở sảnh riêng, trưởng đoàn dặn dò và phát quà cho phụ huynh và học sinh ra về... nhưng vẫn không thấy dáng Mimi đâu...

San nóng ruột đợi trưởng đoàn phát biểu xong, đi nhẹ giọng toan hỏi thăm...

"Mommy...!!!"

Tiếng cô con gái tóc tém nghịch ngợm chạy tới, tay cầm cốc trà sữa lớn...

San hơi nhăn mặt, vốn biết con gái nhỏ nghịch ngợm lại tự động tách nhóm...

"Mimi, sao con lại chạy đi như vậy..."

"Xin lỗi chị...

Mimi ngồi cùng một vị khách trên máy bay... nên tôi phải làm thủ tục cho con sau mọi người nên mới ra muộn hơn!"

"A... không sao đâu thưa cô giáo, tôi biết tính của con nhóc này mà!"

"Dạ vâng... thành thật xin lỗi chị, đây là giấy khen của con, Mimi cũng có thêm bằng khen danh dự của trường bên đó, con làm tốt lắm!"

"Mommy, có thể mời đại ca này về nhà mình ăn không?

Đại ca nói tiếng việt rất giỏi... lại còn mua trà sữa cho con, trên máy bay còn cho con ngồi xem phim rất hay..."

San thở hài nhìn con, ngước mắt nhìn vị khách mà cả cô cả trò đều nhắc đến...

"...

Cảm ơn...."

"Cô nhóc rất lanh lợi, nói ngoại ngữ rất tốt!"

"Mom, đại ca nói muốn ăn đồ Việt, mẹ nấu ăn rất ngon, mẹ nên nấu món phở gà và rau sống.

Hôm hay con cùng đại ca ăn ở trên máy bay... nhưng cả con và đại ca đều cảm thấy thiếu chanh và ớt!"

Sansan không thể ngăn được chiếc mồm lanh lợi... lại biết là đang gặp người quen.

"Nếu Joy... rảnh rỗi, mời cô qua nhà... cũng muốn cảm ơn cô vì con bé đã làm phiền!"

"Hôm nay thì không được rồi!

Hai mẹ con đi về cẩn thận nhé!

Hẹn lần khác có được không Mimi?"

"Đại ca, bác đã hứa sẽ về nhà con ăn... hmm con hiểu mấy người như bác rất bận rộn, nhưng nếu nói lần khác có nghĩa là không bao giờ...

Mommy cũng chưa đi chợ, hôm nay bác bận, vậy mai có được không?"

"Mimi, sao con xưng hô không phép tắc như thế?!"

"Được rồi!

Vậy mai bác sẽ ghé, bác sẽ lấy đồ đã hứa với con!"

"Vậy được!

Deal!"

Mimi cười, vui vẻ nhìn trợ lý của Joy vừa lấy vali xong xuôi...

đưa cho cô nhóc một con khủng long rất to...

"Để tôi tiện hai mẹ con ra xe, dù sao cũng có đồ đạc!"

Sansan không biết nên giận hay trách con gái yêu nữa... lại đành cười trừ đi song song cùng người bạn mới quen của con gái....

——————————

J tới nhà theo lời hứa...

Sansan tất bật nấu nướng... nghe tiếng bấm chuông vội vã ra mở cửa.

Joy vẫn trong trang phục vest rất hào hoa... lại đem theo quà cho cả mẹ và con...

"Như lời hứa!"

J vào nhà, ngồi xuống ghế... mùi đồ ăn rất thơm... căn nhà khang trang và thật ấm cúng.

Ảnh hai mẹ con mặc đồng phục tiếp viên nhìn rất đáng yêu...

"A... sao không thấy cô nhóc lanh lợi đâu nhỉ?"

"Con bé nói tôi nhất định phải nấu cho cô ăn... còn con bé thì lại trót hứa sẽ cùng ông ngoại đi câu cá nên... chắc là chỉ có tôi và cô!"

"Ái chà!

Bạn nhỏ thất hứa sao?"

"Hmm... vừa nói con bé liền gọi!

Chắc chắn là gọi để xem cô đã tới chưa, giúp tôi nghe điện..."

San nghe tiếng điện thoại, nói vọng ra...

J cười bấm nghe điện, là được nghe cô nhóc liến thoắng dặn dò.

"Tôi cũng muốn có một đứa con gái lanh lợi và xinh đẹp như Mimi!"

Joy cởi áo vest ngoài, ngồi xuống ghế ở đảo bếp, ngồi tiếp chuyện với San...

"Nhiều khi tôi không biết việc lanh lợi của con bé có thực sự tốt hay không nữa?"

"Sao lại không, dẻo mỏ như cô nhóc này, có khi lại tốt... không ai dám lại hại lại rất hiểu chuyện... giống như bà cụ non vậy!"

"Tôi luôn mong mình có thể dành nhiều thời gian cho con bé!"

"Đặc thù công việc phải không, nhưng con bé rất độc lập đấy chứ!"

"Chỉ là cảm thấy...

đáng ra nó nên có một gia đình tốt hơn!"

"Sansan, cách mà con bé đang thể hiện ra bên ngoài, lại rất yêu thương San, như vậy đã chứng tỏ con bé cảm thấy những người xung quanh nó rất tốt đấy chứ!"

"Cô thực sự nghĩ vậy sao?"

San đặt hai bát phở trước mặt... nhìn Joy xác thực.

"Chắc chắn, tôi tin con bé rất tự hào về cô!"

San cười, cảm giác này rất thoải mái...

"Mong là hợp khẩu vị của cô!"

Joy rất thuần thục vắt chanh, nhặt rau sống ăn kèm, vui vẻ ăn tô phở của Sansan.

"Có vừa miệng không?"

"Ngon hơn bất cứ tô phở nào tôi đã từng ăn!"

"Thật tệ là tôi luôn thích mấy lời cô tán dương!"

"Tôi nói thật mà?"

San gật đầu, cùng J trò chuyện...

ăn uống rất vui vẻ...

Joy ở lại nói chuyện phiếm và ăn hoa quả, không quên hướng dẫn cho San mấy món đồ mua cho Mimi... sau đó ra về.

———Văn phòng bay———

"San San, sao bồ cứ ngẩn người ra vậy?

Hôm bữa tôi tính qua nhà bồ, nhưng lại vướng anh Tây ngố !"

"A!

Nghĩ linh tinh thôi?

Hả?

Bồ qua hôm nào?"

"Hôm bữa nghỉ á, bồ không ở nhà à?"

"À có chứ!

Không thấy bồ điện!"

"Này, soái ca lại đổi ca trực đó, muốn bay đi Sing cùng bồ!"

"Haizzz...Bồ nói xem, anh ấy lâu như vậy...vẫn là không chịu từ bỏ!"

"Ây ya!

Cũng khó thật!

Chi bằng bồ công khai yêu đương với người ta đi!"

"Hmm?

Làm gì có gì đâu..."

"San ơi là San, cũng 29 rồi... với lại đây cũng chỉ là một mối quan hệ yêu đương thôi mà...

Ngta trẻ, giàu có, lại yêu bồ...lại là cảm giác mạnh nữa chứ, cô nhóc Mimi kiểu gì cũng thích cô ta cho xem... mà chị ta mới phải, cũng 32 rồi mà!"

"Bà nói nhiều quá, tôi ong hết tai lên rồi... chuẩn bị đi, thẻ bay in rồi đó!"

-----------

Lịch trình bay kết thúc, San cất đồ đoàn vào trong khu vực để đồ, sau đó thu dọn lại đồng đồ đạc trong phòng để chuẩn bị cho việc sửa chữa...

"A, San San!"

Tiếng gọi với của anh chàng tiếp viên khiến San khẽ thở dài...

"Sao em lại làm một mình thế này?

Để anh giúp em"

Anh chàng rất nhanh kéo đống vali sang một góc, vui vẻ hỏi han.

"A, em có kế hoạch gì chưa?

Anh đã giúp em tích vào lịch bay rồi!"

"Ồ... cảm ơn anh!

Lần sau để em tự làm được rồi!"

"Không sao, chuyện nhỏ mà...

San này, lịch bay tuần tới sẽ có nhiều chuyến ở Sing, vừa hay đang là mùa nhiều hoạt động, anh có thể mời em đi dùng bữa rồi đi xem lễ thả đèn không?"

"Anh Hoàng... em..."

"À cũng không sao, nhưng ít nhất cũng nên dùng bữa chứ!"

"Ngày mai có đợt tập huấn mới, em sẽ ở lại tổng bộ phân công công tác, xong việc sẽ... chắc cũng muộn... nên em xin phép!"

"À... vậy được!"

San vẫn tiếp tục làm việc, lạnh lùng buông câu từ chối, vào phòng của tiếp viên thay đồ, sau đó gọi điện thoại về nhà cho Mimi...

————------------------------——

Cuộc tập huấn diễn ra ngoài trời, hôm nay là ngày khai mạc, nên mọi người tới rất đông đủ.

Nàng mặc đồng phục gọn gàng, nhìn vô cùng quyến rũ....

Mọi người bắt đầu ngồi vào vị trí đã quy định.

Chương trình bắt đầu được diễn ra....

"Xin giới thiệu bà Alex M, tổng giám đốc điều hành, người đứng đằng sau và có những hỗ trợ cho công ty có đôi lời phát biểu!"

San San rất nhanh hướng mắt lên phía sân khấu lớn...

Không hiểu sao tim lại đập rất mạnh... người kia vẫn dáng vẻ ấy, oai phong và thu hút...

"Kính thưa toàn thể quý vị!

Tôi mong rằng đợt tập huấn này sẽ diễn ra thành công.

Với cương vị là nhà đầu tư, tôi chắc chắn sẽ đồng hành cũng các bạn để hướng tới một thành viên hàng không đạt chuẩn quốc tế, đưa ngành hàng không vươn xa......"

San San cười mỉm, cảm giác tự hào vô cùng.

J với gương mặt nghiêm nghị, bắt tay một số gương mặt quan trọng, rồi ngồi tại ghế đại biểu.

Thời tiết tuy không có nắng, xong không khí có chút ngột ngạt.

San San đang ngồi nghe chăm chú, liền có trợ lý nữ đặc biệt chuyển nước vào tay nàng, là một bình trà hoa ướp đường và ướp đá.

Nàng ngạc nhiên đôi chút xong lại nhìn thấy chữ Joy M in trên chiếc dây bình... bèn biết chủ nhân.

San cười mỉm, rất nhanh mở bình nước, uống rất ngon lành.

———————

Buổi lễ kết thúc, San ngồi ở ghế huấn luyện viên, giải đáp một số thắc mắc nhất định, nàng cùng đồng nghiệp bị bu quanh bới nhà báo và các học viên.

San đưa mắt nhìn, là thấy Joy đang điềm tĩnh đứng chờ, ánh mắt hướng về nàng... nở nụ cười.

San chuyển danh sách sang cho đồng nghiệp... căn dặn một lúc rồi sách túi và chiếc bình nước đứng lên, đi về phía J.

"Chị San San, có thể xin số điện thoại chị hay không?"

Học viên nam chạy tới, chặn trước vài bước tới chỗ J.

"A, em cần gì à?"

"À, em muốn hỏi chị về quy trình, rồi cả hiểu hơn về ngành hàng không!"

Nàng cười bất đắc dĩ...

"Cái này trong quy trình đào tạo chuyên sâu sẽ có đầy đủ sự luyện tập đầy đủ nên cũng không cần phải chuẩn bị trước quá kĩ...!"

"A vậy được... em cùng mọi người trong đoàn tính đi ăn mì ở Cổ Vân... chị San cũng đi cùng nhé?"

Chàng trai đương hào hứng, lại bị dáng vẻ cao cao thượng tại kia làm cho lu mờ...

J dập điếu thuốc, đã sớm đeo kính đen, và búi tóc gọn gàng đi tới chỗ San.

"Xem nào... tôi có hẹn với tiếp viên trưởng rồi... chắc là phải cắt ngang rồi!"

Joy cười mỉm, nhìn San lại nhìn cậu trai trẻ kia...

San đành gật đầu xác nhận... sau đó dặn dò việc sinh hoạt cho đợt huấn luyện.

"Xin lỗi San, tôi không có nhiều thời gian... có một số thứ liên quan về công việc muốn hỏi San, tiện thể mời San ăn gì đó được chứ?"

"Để tôi mời... lần trước cũng là chị giúp con gái tôi!"

"Tô phở đó coi như là trả lễ rồi... lần này là tôi muốn mời em!"

Joy nói rất nhẹ nhàng, thay đổi xưng hô khiến San khẽ đỏ mặt... gật đầu đi theo.

"Sắp tới có một vài thay đổi lớn trong việc điều hành hãng, cũng tăng cường thêm hoạt động để đào tạo và thu hút thêm về các dự án con trong hệ sinh thái AS"

Joy vừa lái xe, vừa đưa bản kế hoạch cho San...

"Mấy cái này đã được giám đốc nói qua... rất khả thi ạ!"

"Ừm...

Sự kiện sắp tới, em hãy đưa Mimi tới nhé, tôi đã nghĩ ra ý tưởng này khi cùng con bé nói chuyện trên chuyến bay!"

San cười khổ, gật đầu xem xét mọi thứ.

"Con bé nói chuyện với chị nhiều thế sao?

Làm phiền chị rồi!"

"Không phiền gì đâu, tôi rất thích mọi điều con bé nói!"

San không giấu nổi nụ cười vui vẻ, lại cảm thấy thoải mái khi ở cạnh Joy... nhất là Joy lại hứng thú với con gái nàng như vậy...

San cùng Joy xuống xe... bước vào nhà hàng, cả hai đi tới một căn phòng trên tầng đã được đặt sẵn...

Nhân viên giúp cả hai treo áo...

đương bước vào phòng.

Từ phòng Vip bên cạnh, một người đàn ông nom 30 tuổi, dáng vẻ say khướt... trong bộ vest bảnh bao.

"Thanh San?"

Người đàn ông lên tiếng, ánh mắt thắc mắc hiện rõ... từ từ chuyển ánh mắt sang Joy...

"A... giờ thì cô lại cặp kè với đàn bà à?

Nom chị ta cũng giàu có đấy, bỏ tôi chỉ vì tham phú phụ bần à?"

"Anh nói cái gì vậy?

Anh tốt nhất nên làm việc của mình!"

"Đứng lại!

Tôi chưa nói xong!"

Joy khó chịu khi người đàn ông liên tiếp dành mấy lời uy quyền với San, từ từ bước tới.

"Đây là chỗ đông người, anh nên cẩn trọng lời nói của mình!"

"Mày đừng hòng đụng vào con tao... giờ hết người để yêu rồi à, giờ lại đi chơi bời với loại gái nạ dòng à?"

Joy nóng máu, bẻ quặt người đàn ông... kéo tay anh ta ra khỏi người San...

Anh ta đau đớn xong vẫn cố gắng lấy tay còn lại, chụp lấy cây kéo của nhân viên dùng để cắt gà... làm một đường lên cánh tay Joy...

San trợn mắt vì sợ hãi..

Máu chảy tòng tòng xuống sàn.... chỉ có điều Joy không tỏ ra hề hấn gì... vẫn tiếp tục bẻ quặt tay người đàn ông.

"Nếu anh là đại trượng phu, thì tốt nhất không nên hạ bệ mẹ của con gái anh như thế, cũng không được phép dùng những lời lẽ bẩn thỉu khi nói về một người đã mang nặng đẻ đau ra con gái anh, càng không có quyền dùng tư cách làm bố khi chính anh cũng chẳng tốt đẹp gì với mẹ con bé cả!

Vậy nên tốt nhất anh nên sống tốt đời anh.

Chúng ta chưa biết nhau, nhưng nếu đã biết... tôi sẽ cho anh phải trả giá đắt nếu như còn hành xử như một thằng khốn nạn như thế với San!"

San ngay lập tức lao tới, lấy bông băng để cầm máu cho Joy...

Ánh mắt lo lắng thấy rõ...

"Để em đưa Joy đi viện...

Joy chảy nhiều máu quá...

để em lái xe!"

"Đừng lo... tôi đi được!"

Joy nhìn San dáng vẻ hốt hoảng, lại buộc thật chặt để vết thương không chảy máu.

"Đây là cardvisit của tôi, 10 phút nữa sẽ có người tới bồi thường cho nhà hàng..."

Joy đặt thẻ tín dụng và cardvisit lại, sau đó cùng San lên xe mà nhân viên đã đánh sẵn ra sảnh...

"Bệnh viện cũng gần đây thôi...

Joy cố chịu nhé!"

San bắt đầu lái xe...

Joy quay qua nhìn San cười để trấn tĩnh...

"Em đừng cuống, tôi ổn... vết thương không sâu nên em đừng lo!"

"Em lo... vì em mà Joy bị tên khốn đó..."

San khẽ rơi nước mắt, tức giận mà bật ra sự lo lắng.

Joy rất đã được khâu vết thương và quấn băng.

San túc tực, gương mặt vẫn chưa thoát khỏi sự căng thẳng.

"Vết thương chỉ khá sâu thôi, chúng tôi đã khâu lại miệng vết thương, người nhà nên chú ý vệ sinh..."

Joy cười, nhìn đôi má ứng hồng vì suy nghĩ của San...

Lại khẽ đưa cho nàng một mảnh khăn từ túi quần...

"Em lau mồ hôi đi, trông em kìa.. tôi ổn rồi!"

"Để em đưa Joy về...

Joy muốn ăn gì không?"

"Hmm...

đáng ra phải mời em ăn gì đó ngon ngon...

Mimi nói em nấu cháo gà rất ngon!"

"Em... vậy để em đưa Joy về nhà...!"

Joy cười, cùng San trở về nhà nàng... suốt quãng đường đi, San vẫn căng thẳng... không nói năng gì.

San bấm cửa... nhanh chóng đi xe vào sân.

Sau đó lại vội vã mở cửa xe, rồi cửa nhà...

Dáng tiếp viên tất bật đến đáng thương...

Joy nhíu mày...

đợi nàng cởi bỏ guốc.. chưa kịp để nàng bật điện liền kéo nàng vào lòng...

ôm ghì.

"Sansan, em bình tĩnh lại đi... tôi ổn rồi mà, em đừng lo lắng nữa!"

"Em... em xin lỗi...

để J gặp những chuyện chẳng liên quan gì đến Joy..."

Joy cảm nhận rõ ràng San đang ghé đầu vào lòng Joy... nước mắt bắt đầu rơi...

Joy đưa mặt nàng lên, tìm môi hôn...

"Umh...."

Joy tiếp tục hôn rất sâu... tay tìm chiếc khóa đầm... kéo xuống... dùng tay trái.... kéo áo San xuống... hôn lên vai trần...

"Umh...

Joy..."

San xấu hổ... cảm nhận được lửa tình đang hừng hực... bắt đầu bị Joy đẩy vào sofa lớn...

Cả hai loạng choạng trong bóng tối... tiếp tục hôn nhau...
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
Sansan - Tiếp viên trưởng (END)


Sansan cảm thấy bản thân muốn được bùng nổ những xúc cảm...

Cử chỉ của Joy nhẹ nhàng... xong lại rất cuốn hút.

Mùi thơm cơ thể, đôi môi mềm mại.. mọi thứ đang kích thích San...

Joy chạm vào vòng một căng tròn ấy... khẽ hôn lên chúng...

"Đừng... em chưa tắm.."

Joy dừng hành động lại, nghe cuộc điện thoại cũng vừa tới...

San bật điện rồi nhanh chóng chạy vào nhà tắm...

Tim nàng vẫn còn đập thình thịch...

Dùng nước hất lên mặt cho tỉnh táo, nàng bước ra phòng khách.

"Anh ta thường xuyên làm vậy với em sao?"

"Không hẳn...

Anh ta chỉ mới trở về nước...

đây là lần thứ ba gặp gỡ!"

"Quá 3 lần rồi... em đừng lo, sẽ không có lần tiếp theo!"

San lấy nguyên liệu từ tủ ra, sắn tay áo bắt đầu sơ chế.

Joy bước tới, nhìn San trìu mến...

"Em xin lỗi... mấy lời ngày hôm nay...

"

"Đâu phải lỗi của em..."

"Ngỡ rằng giải quyết về mặt pháp luật là xong..."

"Đây là lí do em không thoải mái yêu đương suốt thời gian qua phải không?"

"Đối với em, Mimi là quan trọng nhất, hạnh phúc của con bé mới là điều mà em mong muốn thực sự!"

Joy vòng tay ôm San, nhẹ nhàng hỏi thăm...

"Em phải hạnh phúc, con bé mới hạnh phúc.

Nếu như em muốn, thì hãy để cho bản thân được thả lỏng... vui chơi một chút!"

Joy thì thầm vào tai San, lại khẽ cắn lên vành tai...

San cảm nhận được xúc cảm đang bủa vây...

Joy vòng một tay ôm nàng... hít hà mùi thơm...

San quay người trở ra... nhìn vào đôi mắt long lanh của Joy...

"Chị có biết là... chị có một khả năng thu hút người ta bằng lời nói không?"

Joy nhướn mày, cọ mũi vào mũi San...

"Vậy sao... vinh dự của tôi rồi!"

Cả hai lại hôn nhau lần nữa...

Sansan không thể phủ nhận việc nàng bắt đầu nghiện bờ môi của Joy...

"Vậy rốt cuộc... chị có muốn ăn cháo hay không?"

"Bỏ qua đi... giúp em hưởng thụ một chút vẫn tốt hơn!"

-----------------------------------------------

San thức dậy... người có chút đau nhức, cả hai vật lộn dưới... chính sàn nhà nàng...

Joy vẫn đang ngủ... cánh tay đã hơi rỉ máu.

San thở dài, rốt cuộc hôm qua vẫn không thể cưỡng lại sự kìm nén ấy...

Tiếng chuông điện thoại vang lên...

San cắn môi với lấy, nhưng xem ra vẫn chậm trễ.

Joy mở mắt nhìn San, nàng ngại ngùng cầm tấm áo che thân...

"Ngủ ngon lắm!"

"Dưới sàn cũng thật tốt phải không?

Em có đồ cho Joy... chị có muốn thay không?"

"Có thể ngủ thêm không?

Đừng nói là em sẽ phải đi ngày nhé?"

"Chiều nay em có buổi tập huấn...

để em giúp chị thay băng!"

Joy cười, ngồi dậy... rồi tìm nhà tắm, bắt đầu trút bỏ đồ trên người.

San tiện lên phòng, mặc tạm áo choàng tắm, với lấy đồ và khăn cho Joy.

Nàng gõ cửa phòng tắm, Joy một lực đẩy cực ra... trên người không mảnh vải che thân...

San ngượng ngùng... len lén nhìn Joy.

Joy kéo nàng vào nhà tắm, bên tay băng bó chống tạm lên tường.

"Em phải giúp tôi tắm chứ... tôi không thể tự tắm được, sẽ ướt vào vết thương mất!"

"Em..."

San ngại ngùng nhưng cũng không thể khước từ... nàng cúi mặt không dám nhìn thẳng... bắt đầu xả nước...

Joy kéo tay nàng đặt miếng bông trên cơ thể Joy... di chuyển lên từng thớ cơ...

Đêm qua San đã hòa làm một vào cơ thể ấy... xong dưới ánh sáng lúc này... nàng vẫn đỏ mặt vì từng đường nét đẹp đẽ trên cơ thể Joy...

"Thật lạ là em chẳng biết gì về Joy... nhưng đứng trước Joy, em lại chẳng thể đề phòng gì hết.."

Joy nâng mặt San lên...

"Em biết điều tôi thích ở Việt Nam là gì không?

Con gái Việt Nam rất đề phòng, rất chịu thương chịu khó... rất Việt Nam!"

"Em còn biết chị cũng sẽ không ở lại đây, khoảnh khắc... xem pháo hoa hôm ấy... em thừa biết điều đó, tiếc là người luôn khước từ tình cảm người khác như em... lại cũng chẳng thể tiếp tục từ chối chị!"

"Còn tôi đã ấn tượng với em ngay khi chúng ta đụng vali với nhau đấy!"

"Hừm... người nào con bé thích, cũng đáng để lưu tâm!"

"Được rồi, tắm nhanh rồi đi, tôi cũng có việc ở chỗ em đấy!"

------------------------------------

Buổi huấn luyện diễn ra nhanh chóng...

San uống một ngụm nước...

động điện thoại liền thấy email công việc từ Joy M.

San nhướn mày, mở mail, trong đó có đầy đủ lịch công tác, lý lịch, tiểu sử công tác, tài sản của Joy.

"Mimi gọi cho tôi, tôi có thể đón con bé đi ăn gì đó không?"

San tính gọi song chính con gái bé bỏng lại điện cho nàng.

"Mom, con có thể đi ăn với đại ca chứ?

Hôm nay con có hoạt động ngoài trời tại LM nên gặp đại ca!"

"Mimi, mẹ đã nói con không nên xưng hô như thế mà!

Đợi mẹ tới đón, mẹ xong việc rồi!"

"Con xin phép cô giáo rồi, cô giáo biết đây là người yêu của mẹ rồi, nên đã cho con đi!"

"Mimi...

được rồi, con đang uống ít nước có gas thôi, con sẽ đầy bụng đó!"

"Ok tiếp viên trưởng!"

San dở khóc dở cười... nhắn lại một tin dặn dò Joy sau đó cũng nhanh chóng thay quần áo đi tới quán ăn quen của cô nhóc.

----------------Quán ăn-----------------

"Bác Joy, bác thực sự không ở cạnh mẹ con lâu hơn được sao?"

San nhìn con có phần trách móc nhưng vẫn thực sự muốn nghe câu trả lời từ Joy...

"Bác vẫn đang ở đây với con và mẹ đấy thôi, con đã chuẩn bị tốt cho buổi dạy kĩ năng ngày mai chưa?"

"Con biết về mấy cái hợp đồng của người làm giám đốc, bác sẽ chỉ ở đây một thời gian thôi, hôm bác và con xem phim bác có nói vậy mà!"

"Hmm.... nhóc con, con có thật nhiều câu hỏi phải không?

Bác đã đưa con đi chơi nhưng chỗ con muốn rồi nè, đã đáp ưng nhu cầu của công chúa... mua cho công chúa mấy món đồ con thích rồi, bây giờ lại phải tiếp tục làm việc thôi!"

"Bác sẽ quay lại chứ?"

San đặt đĩa bánh xuống, chính nàng cũng muốn nghe về việc Joy có trở lại hay không...

Joy nhìn San, lại nhìn đôi mắt chờ đợi của Mimi...

"Chắc chắn rồi, và bác sẽ đón con và mẹ sang chơi nếu như con muốn!"

San nửa buồn nửa vui...

Mimi thì vui vẻ cùng Joy ăn uống...

--------------------

"Để bác đưa hai mẹ con về!"

"Em đưa con qua thăm bà, chị về chuẩn bị đồ đi... mai bay sớm mà!"

"Vậy được...

Hai mẹ con ngủ ngon!"

Joy gọi xe cho hai mẹ con.... chậm rãi vào xe.

Đeo tai nghe, Joy bấm máy gọi cho Will.

"Chỉ huy!

Đội phó Will M có mặt!"

"Có cần thiết để cậu xây dựng một vai diễn đầy tính chia ly và bi kịch như vậy không?"

"Đặc tính của người Việt Nam nặng tình, đặc tính của chị gái tiếp viên đó cũng vậy...

Xin lỗi chị gái, đó là công nghệ AI!"

"Thời gian này không có gì bất thường, nhưng có một điều không mấy tốt đẹp... là cậu biết tôi và Mimi có một mối liên hệ đặc biệt phải không?"

"Nói đặc biệt thì cũng hơi quá rồi, chị đang khao khát có con gái, trải nghiệm bên cạnh một cô con gái đáo để như vậy cũng đáng phải không...

Còn việc Mimi là hạt giống kế nhiệm... thì tôi cũng chỉ vừa mới phát hiện thôi!"

"Nực cười rồi đó... tôi đã nói ở bất cứ đâu cùng được, còn VN hãy giữ những điều đẹp đẽ nhất!"

"Được rồi!

Nhiệm vụ lần này tạm thời sẽ không có thêm quá nhiều drama hay gì...

ở nhà cũng có nhiều việc chờ đợi chị đó!"

"Tôi có cảm giác cần cân nhắc cho cậu chuyện ban hôn, cậu nên xử lý các neuron cảm xúc tốt hơn!'

Joy thở dài, tháo tai nghe liên lạc... trầm ngâm nhìn bức ảnh Mimi đã chụp bằng máy ảnh của cô bé... một hình ảnh Joy và Mimi trong sự kiện lần trước...

---------------------------

Rất nhanh tới giờ bay, J đi lên theo sự sắp xếp của San, dựa lưng vào chỗ ngồi rất thoải mái.

Vì lên sớm, J tiện tay đi giúp đỡ đội tiếp viên đang thu xếp, chỉnh lại ghế...

"A!"

"Are you okay?"

Cô nàng tiếp viên tóc hạt dẻ suýt ngã, một tay J đỡ lấy, giữ vào eo.

Mùi nước hoa thoảng thoảng của Joy khiến cô nàng như mê hoặc....

"Cảm ơn chị..."

Nàng cố nói cảm ơn bằng tiếng việt, sau đó chỉnh lại trang phục...

Joy từ tốn giúp nàng mở nốt những khoang hành lí phía trên.

Sau đó trở về chỗ ngồi.

Cô nàng cũng vừa xong việc...

đi tới chỗ ghế của Joy...

"Chị có muốn uống gì không?"

"Vivi, để tôi được rồi.

Em giúp chị hỏi anh Pete cơ phó xem sao, thông báo delay một chút rồi!"

Sansan bước tới, cắt ngang cuộc hội thoại, mang ánh mắt có phần khó chịu đặt lên Joy, tất nhiên một loạt tuồng ban nãy, rơi đầy đủ vào mắt nàng.

J ngó nghiêng, khẽ nắm mông nàng, đẩy về phía mình...

Hít hà mùi thơm đoan chính khi làm việc của San.

"Em không định hỏi tôi uống gì sao?"

Sansan đánh vào tay J, ánh mắt vẫn ghét bỏ.

"Nhanh như vậy, đã có đối tượng mới sao?"

"Một ly sâm phanh 1970?"

"Chúng tôi chỉ phục vụ mấy món chua thôi!"

Nàng cười mỉm giả trân, rót cho J một li nước hoa quả, sau đó rời đi.

—————

Chuyến bay khá nhấp nhổm, khiến J không dám tròn giấc ngủ...đã 2 giờ sáng, mọi người bắt đầu ngủ dần...

"Ting!"

Đội tiếp viên toan nghỉ, xong lại nghe có tiếng bấm....

"Để chị đi được rồi!"

San kéo rèm, đi ra khoang hành khách.

Nhìn đèn sáng chỗ của J, nàng khẽ bước nhanh tới, tắt đèn đi.

"Xin lỗi, tôi có chút khó chịu trong người, hình như vết thương của tôi thêm đau, cô có thể xem giúp tôi không?"

Nàng nghe mà hốt hoảng, nhìn J...

"Mời chị đi bên này,"

Nàng đi rất nhanh, nhẹ nhàng không tạo ra tiếng động.

Cùng J đi tới khoang bếp, khoá trái...

"Vết thương cũ có vấn đề phải không, để em xem nào!"

J khẽ giả vờ đau, nhìn nàng.

"Tôi chắc chắn sẽ trở lại thăm hai mẹ con, em phải sống cho em nữa nhé!"

San khẽ lườm, đánh J.... sau đó giống như nhận ra điều gì đó, giống như một sự mất mát.

"Mimi giống tính cách của em, hai người rất tinh tế cũng rất nhạy cảm.

Đúng là tôi đã đi nhiều nơi, gặp nhiều người, nhưng đối với tôi, ấn tượng về em rất khác và với Mimi thật tuyệt.

Hai mẹ con thật xinh đẹp!"

"Nếu như đây là một lời an ủi, thì nó hiệu quả đấy!

Nhưng ai rồi cũng phải sống cuộc sống của mình... nên em sẽ học cách hiểu chuyện!"

Joy kéo nàng vào lòng... tay xoa phần lưng trượt xuống vòng ba...

"Với ai cũng ngọt ngào như thế sao?"

J hôn lên cổ nàng, khẽ cởi cúc áo...

"Nào... không...mọi người vào bây giờ!"

Joy đã kịp mở đủ để hôn lên khuôn ngực, lại kéo môi nàng hôn thêm.

Tay luôn vào chiếc váy....

Tay bế bổng nàng đặt lên bệ đồ ăn...

"Mọi người có thể vào... bất cứ lúc nào..

Hmmzzz!"

"Ngoài tôi thích làm phiền em... thì chẳng còn ai ăn giờ này đâu!"

Nàng bị kích thích đến điên, nhưng đây là nơi công cộng, sẽ có hành khách muốn gọi đồ bất cứ lúc nào...

"A......umh.....!"

Nàng chống cự không được, khẽ choàng tay ôm chặt J....

"Tôi đã nói với em là em rất quyến rũ khi mặc đồng phục không?"

Joy khẽ mơn trớn vùng ngực, lại để lại một dấu hôn....

Nàng khẽ bám vào tóc mềm, khẽ cắn môi để không rên lên...

Nàng nâng cằm J lên, tìm môi hôn, để nàng không hét lên...

Nàng đến cao trào.... thở hổn hển trên vai J.

Nàng vừa xấu hổ, vừa thấy kích thích...

"Lúc nào J cũng khiến người khác phải phục tùng..."

Nàng khẽ thở, dướn người leo xuống, chỉnh trang lại trang phục.

"Hai mẹ con sẽ nhớ chị lắm... hãy trở về nhé!"

"Nhất định!"

"Chị có muốn tráng miệng gì đó không?"

"Tôi còn muốn ăn món chính..."

"Cảm ơn chị vì tất cả!"

J hôn lên trán nàng đánh chụt rồi mới yên tâm rời đi...

Nàng khẽ cười, con người kia tuy chỉ xuất hiện trong cuộc đời nàng trong thời gian ngắn... nhưng có lẽ sẽ thay đổi nàng mãi mãi

Mission Completed

(Kết thúc mạch chính)

(Sẽ có một truyện mới khai thác về nữ tiếp viên của chúng ta, mọi người nhớ đón đọc trong thời gian tới nhé!"
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
Captain Joy - Hoàn thành nhiệm kỳ


Will kiểm tra các chỉ số ở cơ thể Joy, phân tích dữ liệu, cũng như kiểm tra các vết thương ngoài da khác.

"Đĩa nhớ về nhiệm vụ tôi đã cho ghi thành công.

Mọi thứ đã ổn định.

Chúc mừng ngài đã hoàn thành nhiệm kỳ 10 năm!"

Joy lấy thêm một viên crystal đặt vào bảng thành tích...

Suốt nhiều thập kỉ qua, Joy đã quá quen với việc công tác, nhưng nhiệm kỳ lần này... có vẻ thật khác biệt... khi Joy lại "thu về" 1 cô vợ đáo để và hai cậu con trai rất có triển vọng....

"Kế hoạch tiếp theo của CJ sẽ là gì?"

"Hmm... nghỉ ngơi chăng?"

"Ai nói điều này tôi có thể tin, nhưng chị thì không, chị gái yêu mến ạ!"

"Tôi chỉ muốn chăm con, chăm vợ thôi, rồi lo lắng cho hạnh phúc của cậu!"

"Sớm thôi, đoàn hạt giống mới sẽ tới, chị sẽ lại tiếp tục huấn luyện... nhận nhiệm kỳ mới..."

"Tôi đã hứa với Mila, sẽ không có nhiệm kỳ mới, tuy nhiên dù sao cũng nên sắp xếp mọi thứ để Sansan và cô nhóc Mimi đi đúng đường một chút!"

"Tôi hiểu, thưa Chỉ Huy Joy!"

"Will này, tôi thực sự sẽ ban hôn cho cậu, để cậu hiểu rõ về sự dây dưa trong những mối quan hệ!"

"Chị đừng doạ tôi như thế, tôi chưa sẵn sàng!"

"Cả cậu và Yoyi...

đều nói không sẵn sàng, nhưng luôn luôn ép tôi vào những tình huống vô cùng phải sẵn sàng, vậy nên là, không có ngoại lệ đâu!"

Joy rời máy kiểm tra, thay trang phục công sở, đi vào cổng không gian...

————————

"Thưa chủ tịch, mọi kí kết với công ty WP đã xong.

Lô hàng AK2 sẽ được giao vào ngày mai!"

"Được, từng cây côn nhị khúc đều cần kiểm tra tử tế, không được xót bất cứ cái nào, vì đây là sử dụng cho mục đích quân sự, nếu có sai sót là điều không thể chấp nhận được!"

"Đã rõ thưa ngài!"

Gin trở mình, rời ghế chủ tịch.

Pha một cốc trà nhâm nhi... công việc của tập đoàn vẫn luôn bận rộn.

"Thưa chủ tịch!

Có người cần gặp ạ!"

"Tôi không tiếp thêm khách ngày hôm nay!"

Từ cửa bước vào dáng người cao ráo, mùi thơm đặc trưng mà Gin không thể nhầm lẫn.

Ánh mắt đương nhăn nhó vì công việc, trở nên dãn ra dịu dàng khi nhìn thấy đối phương.

Gin bước tới, ôm Joy vào lòng, hít hà cảm giác yêu thương.

"Trông em mệt quá!"

Joy hôn lên trán nàng, lại khẽ bóp bóp vai cho Gin.

"Em nhớ Joy quá!"

"Tôi về rồi đây... em vất vả rồi!"

Gin ôm Joy cứng ngắc, không muốn bỏ ra...

"Ginny... tôi đợi em xử lí công việc!"

"Đối với em, Joy là quan trọng nhất!"

Gin lắc đầu, tìm môi Joy hôn ngấu nghiến, thực nhớ Joy...

đã xa nhau lâu như vậy...

"Công việc là công việc, đặc trưởng ạ!

Tôi đợi em!"

Joy bóp nhẹ lên vòng ba, ngồi ở sofa đọc tài liệu của Gin.

Gin tuy rất tức nhưng đành ngậm ngùi tiếp tục phê duyệt giấy tờ.

Nhìn Joy ngồi kiên nhẫn dưới tầm mắt nàng, thực sự chỉ muốn được ôm lấy...

Giấy tờ sau hai tiếng cũng phê duyệt xong...

Gin giống như con thú sổ lồng, tháo phụ kiện trên người... bật mở nút áo...

"Joy, em chịu hết nổi rồi... em muốn Joy!"

"Ngay bây giờ sao... nhìn em kìa!"

Gin mặc kệ bất cứ điều gì, nàng lột đồ lót, ném thẳng vào sọt rác.

Tự mình đẩy Joy ra ghế sofa lớn, lột áo của Joy...

"Em đang bùng nổ mọi thứ lên tôi phải không?"

"Joy... em là vợ hợp pháp của ngài!

Liệu em có được quyền làm điều này không?"

"Chắc chắn được rồi!

Mọi điều theo ý em!"

Joy ôm eo nàng... nhìn nàng nghịch ngợm trên người Joy.

Ánh mắt Gin như dại đi vì đê mê cuồng nhiệt...

"Thưa chủ tịch..."

Thư ký của Gin khẽ mở cửa, liền trông thấy Gin nhiệt tình trên người Joy, chột dạ tới đỏ bừng cả mặt... nhanh chóng đóng cửa lại.

"Ginny, em có phải đang rất sung sức đấy chứ?"

Gin cắn lên môi Joy, mơn trớn bờ môi ấy, lại hôn lên vùng cổ kiêu hãnh...

"Vì là Joy... em... thực sự không thể kiềm chế!"

Joy cười mỉm, bật ngược người dậy...

đổi cổng không gian, để hai người được nằm thư giãn trên thảo nguyên lộng gió.

Joy hôn lên trán Gin, lại hôn lên vòng 1 căng tràn...

"Ginny, em quen với việc nhún nhẩy trên người tôi rồi sao?"

Joy từ tốn đưa hai ngón tay vào cửa mình của Gin.... thách thức nàng...

"Haahhh..."

Joy ngạc nghiên vì sự mẫn cảm này... nhìn Gin cắn môi thích thú...

"Em nhớ cảm giác này... nó thực sự thách thức em!"

"Vậy thì tôi sẽ tiếp tục thách thức em..."

"Em nhớ chị, thực sự rất nhớ!"

Nàng thì thầm theo từng tiếng thở, cắn lên vành tai của Joy.

"Tôi có cảm giác, tôi chỉ thực sự có thể thao túng em trên giường, tình dục!"

Ginny giữ tay Joy lại... nhìn vào đôi mắt Joy...

"Thưa chỉ huy, điều tôi phát điên vì ngài, là chính ngài, những điều ngài nói, những điều ngài làm, ánh mắt nàng quan tâm đến tôi, cử chỉ ân cần khi ôm Leo, Lion vào lòng... mọi thứ đều khiến tôi bị thao túng..."

Joy gia tốc ngón tay... làm tới cùng cho Gin sập sàn...

Gin ôm Joy vào lòng... khẽ thở hổn hển bên tai...

"Em yêu Joy, em yêu Joy rất nhiều!"

Tiếng yêu ngọt ngào này, có lẽ trọn vẹn thực sự.

Joy hôn lên trán Gin, nhẹ nhàng nghịch những lọn tóc.

————Iris land ————

Joy trở lại căn cứ một cách chính thức, đi tới khu vực huấn luyện của hai đứa nhỏ.

"Chào Chỉ Huy!"

Thầy giáo từ cổng không gian bước vào, gương mặt đầy sự mệt mỏi...

"Chào thầy, quá trình huấn luyện vẫn ổn chứ?"

"Thưa ngài, mọi thứ đều tốt, tuy nhiên sự tiếp thu quá nhanh..."

"Dẫn đến sự hiểu thắng phải không?"

"Tôi đã kéo dài thời gian luyện tập, tuy nhiên kĩ năng tự kết hợp rất tốt, ngoài ra khả năng thích nghi môi trường âm độ rất tốt, có thể là do bộ lông!"

"Tôi hiểu, trong quá trình chiến đấu, hai nhóc này thường sử dụng linh thú nhiều phải không?"

"Bất cứ khi nào giao đấu, việc sử dụng linh thú chắc chắn xảy ra.

Về việc ai nhỉnh hơn, bất cứ đội trưởng Leo có đòn mới, là đội trưởng Lion sẽ có sự vượt trội về động tác!"

"Trưởng ngành Kai xin cứ thoải mái rèn luyện hai đứa nhóc.

Có thể chúng có cấp bậc cao vì là con của Chỉ Huy nhưng đối với thầy, đều là học trò, cùng mặc áo ngành thì đều như nhau!"

"Tôi hiểu thưa Chỉ Huy.

Nhưng thực sự hai cậu rất có tố chất, ngài hãy tự hào!"

Joy nhìn qua lăng kính quan sát, hai đứa nhỏ hoá linh thú, đôi mắt như lửa biển cùng nhau chạy việt dã trên lớp băng lớn...

Mới lúc nào còn nhỏ bé trong vòng tay Joy, mà chỉ qua một thời gian ngắn đã cường tráng, bộc lộ hết khả năng chinh chiến.

"Sắp tới mong thầy đào tạo Max hết mức, thời gian tới sẽ có sự thay đổi về mặt nhân sự, vì vậy chắc chắn không thể chỉ huấn luyện cơ bản!"

"Rõ, thưa Chỉ Huy!"

"Trưởng ngạch Kai, nếu Oscar có bất cứ đề xuất về việc thay đổi vị trí thực tập, mong thầy báo lại cho tôi biết!"

Căn dặn thầy dạy võ xong xuôi, Joy đi tới chỗ huấn luyện của Mila.

Bà cả xinh đẹp rạng ngời, mái tóc dài quyến rũ, vòng một ẩn hiện sau trang phục huấn luyện.

Joy bước tới ôm Mila vào lòng khẽ hôn lên vành tai.

"Đặc trưởng Milana, tôi, chỉ Huy Joy Mitchell Iris, theo lệnh hoàn thành nhiệm vụ, tôi tới báo cáo!"

Mila quay người vì vui vẻ, nhìn Joy ánh mắt đầy yêu thương.

"Cuối cùng Joy cũng đã về... nhiệm kỳ dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc!"

"Tụi em vất vả rồi, tôi hứa sẽ san sẻ mọi việc cùng em!"

"Con ngoan và rất chịu khó học hỏi, em mong là Joy luôn tự hào về các con!"

"Đừng nói mong mỏi, chính nhờ có một tay em quán xuyến, tôi mới có thể làm tốt công tác!"

"Chỉ Huy, sẽ còn nhiều việc... nhưng em mong ngài sẽ không nhận thêm bất cứ nhiệm vụ dài hơi nào nữa!"

"Tôi chắc chắn sẽ không, mong em đẻ cho tôi thêm một tiểu đặc trưởng!"

"Tham lam!

4 anh con trai, có lẽ đấng tối cao đã quá ưu ái cho Joy!"

"Hay là do khả năng của bọn em, không một ai là không chảy dòng máu ngựa chiến hết!"

"Thế thì em cho rằng đây là lời lẽ khích bác đấy!"

"Nặng lợi rồi!

Mila, cảm ơn em, người luôn dõi theo và ủng hộ tôi!"

"Yêu em, yêu con, yêu Ginny, yêu gia đình chúng ta, là đủ rồi!

Em chỉ cần Joy ở cạnh, mọi thứ em sẽ quán xuyến hết mực!"

Joy hôn lên trán Mila, khẽ ôm thật chặt vào lòng....
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
(tiền mạch 1) Captain Joy- Sự chào đời của thiên thần nhí


"Đội trưởng Han!

Mọi thứ ổn cả chứ?"

"Thưa Chỉ Huy, tim thai rất ổn định và khoẻ mạnh, sơ bộ ban đầu dự kiến sẽ sinh trước 7 ngày!"

"Hửm?

Lần nữa sao?

Điều đó có bất lợi gì không?"

"Theo như tôi dự đoán, hai đứa nhỏ này sẽ còn phát triển hơn hai anh lớn!"

"Tôi có thể trao đổi riêng với đội trưởng Han không?"

Joy nhìn hai người vợ đang được y tá dặn dò, không tiện nghe về "danh tính" của hai đứa nhỏ.

"Đội trưởng Han, có trường hợp nào sinh đôi khác mẹ không?"

"CJ, ngài biết về danh tính rồi sao?

Có gì bất thường sao?"

"Không có, chỉ là hai hạt mầm giống nhau như đúc, tôi cảm thấy việc này thật kỳ lạ!"

Người bác sĩ trầm ngâm một lúc, lại quan sát số liệu phân tích từ hạt giống mô phỏng của J đưa...

"Ngài đừng lo, ở dải Iris này không gì là không thể!

Tôi đang nhìn ra các chỉ số về sức vóc rất đáng lưu tâm, nếu thực sự có thể thừa hưởng thêm tính cách của ngài... hai hạt mầm này sẽ bất khả chiến bại, nhất là khi chúng đồng lòng muốn phá huỷ cái gì!"

"Nghe lo lắng nhiều hơn là vui mừng đấy!

Cậu cả Max thế nào rồi?"

"Max ổn, lớp da tái tạo rất tốt, lần thay da lần này là lần cuối, tuy Max vẫn rất ám ảnh nhưng cũng rất quyết tâm!"

"Tôi hiểu rồi!

Thời gian này hãy để ý tình hình sức khoẻ của cả hai giúp tôi!"

"Trách nghiệm của tôi mà!

Ngài an tâm!"

"Cảm ơn đội trưởng!"

——————

Joy đi tới nhìn hai người phụ nữ xinh đẹp nằm trên phản lớn.

"Hai người giống như có sợi dây kết nối vậy...

đồng lòng về mọi mặt, giờ thì lại cùng mang thai!"

"Em có thể biết con em sẽ là mãnh thú gì không?"

"Ôi Gin, em biết thừa là Joy sẽ không tiết lộ mà!"

Mila cười, cố gắng uống thứ thuốc mà bà vú đưa cho... nhìn nét mặt của nàng có vẻ khá khó uống.

"Cảm giác này thật hồi hộp... em cảm thấy mọi thứ thật kì diệu... em thực muốn mình sẽ sinh con gái đầu lòng...

điều đó cũng không thể tiết lộ sao?"

"Điều này thì chính tôi còn không được biết.

Thậm chí khi con mới sinh ra tự nó còn chọn lựa cách nó show hình dạng với chúng ta.

Em đã đọc mọi thứ về sinh sản ở đây rồi đó!

Tôi bây giờ chỉ mong hai đứa nhỏ có thể hiền lành một chút... nhà này thiếu những người hiền lành quá rồi!"

"Hừm, ý J là tụi này chưa bao giờ mềm mỏng sao?"

"Em muốn câu trả lời là gì?

Sự thật là vậy đấy!

Kể cả là em hay Ginny, hai người phối hợp ăn ý lắm mà!"

"Em có cảm giác đứa nhỏ này rất nghịch ngợm!"

Ginny ôm chiếc bụng đã hơi nhô, nhìn sang Mila đang to tròn mắt ngã nhiên...

"Sao chị cũng có cảm giác như vậy nhỉ?

Trùng hợp tới vậy sao... mà chỉ còn có cảm giác đứa nhỏ này còn đói liên tục!"

"Hah!

Em cũng thấy em đói...

điều này có bình thường hay không?"

Joy ngẫm nghĩ, lại dựa theo sự khẳng định của đội trưởng Han... an lòng trước sự lo lắng của hai người vợ.

"Tạm thời em nên nghỉ ngơi ở đây, tôi sẽ nhờ Will xuống báo cho Yukiko.

Nếu em muốn Yukiko tới thăm hãy nói để có sự chuẩn bị.

Công việc dưới đấy vẫn đang ổn, nhưng sẽ ổn hơn nếu em dần dần giãn bớt công việc.

Có thể việc em di chuyển giữa các chiều không gian và làm việc không có tác động mệt mỏi, nhưng rất có thể để uốn nắn hai kiddo thì sẽ mệt lắm đấy!"

"Joy, nhiều khi em cảm thấy Joy mang cách huấn luyện cấp dưới để nói chuyện với bọn em đó!"

Ginny khẽ đặt ánh nhìn chất vấn lên Joy, lại nhìn Mila đầy đồng cảm.

"Được rồi, giờ hai người ngủ nhiều hơn một chút, công việc không cần lo lắng.

Tôi sẽ đi thăm hai anh lớn, đợt công tác này cũng khá lâu rồi mà!"

"Em có thể đi cùng chứ?"

Ginny vừa biết, liền muốn được diện kiện "hai bức tượng tạc" của Joy bằng xương bằng thịt, cũng lo lắng vì đang đóng vai "dì ghẻ" nên bồn chồn ít nhiều.

"Ngày hai đứa nhỏ sinh ra, hai anh lớn có trách nhiệm tới thử huyết để xem mấy anh em sẽ có chung nhiệm vụ gì, cái gì không nên phạm vào của nhau, và cái gì nên hộ trợ nhau, nên bà hai đừng lo lắng!

Dù muốn hay là không, em cũng sẽ phải gặp hai anh lớn!"

Joy trấn an, tiến tới hôn lên trán mỗi người cái chóc... rồi thu xếp lương thực và đi.

——————

Thảo nguyên trên hệ ngân hà rộng lớn, Joy cùng hai người phò tá đắc lực mang lương thực và một số đồ đạc thiết yếu cho hai người con trai.

Joy trong mắt mọi người là một Chỉ Huy vĩ đại, trăm trận trăm thắng, kĩ năng thuyết phục và trị vì cỡ nào cũng chỉ thắng không bại, chuyện tình cảm chỉ cần đi tới đâu, phận mang nhan sắc sẽ ngả nghiêng chắn lối...

Vậy mà Joy vẫn luôn ngẫm bản thân mình luôn cần cố gắng biểu lộ sự yêu thương ra ngoài.

Điều mà Joy cảm thấy vừa may mắn lại vừa cần cố gắng gấp hai chính là việc hai cậu con trai cùng "cha" khác mẹ rất hoà thuận và bảo ban nhau xong chính vì lí do đó, Joy càng phải bộc lộ sự yêu thương một cách công bằng và hợp lý.

Vừa tới địa phận của hai anh cả, đã thấy sải cánh lớn của anh hai rợp bóng cả một bầu trời...

Lát hồi tiếng đất rung chuyển cùng lực gió mạnh biểu hiện rõ ràng cho những đường chạy của anh cả.

Cùng một lúc trên trời, dưới đất, đại bàng sải cánh sà xuống, bò mộng cũng cúi sừng trước những bước chân của Joy...

Đại bàng có mào màu trắng đỏ giống y hết Mila... còn Bò mộng lại có bộ lông xám đặc trưng cho Ann.

Còn điều gì biểu thị cho Joy?

Tính cách, màu mắt, khí chất, sức chiến đấu, gương mặt... thoạt nhìn sẽ càng thấy giống...

Hai đứa nhỏ "dịch dung" trở lại thành người.

"Thưa ngài, ngài đã trở về!"

Anh cả mặc trang phục chiến đấu, tóc xám đen đan xen bện dài, hai bên cạo gọn gàng...

Thân hình cao to vạm vỡ, quỳ gối chào Joy.

"Chỉ Huy Joy!!!

Con rất nhớ người!"

Anh hai thì giọng điệu nhẹ nhàng hơn, xong lại có cảm giác chắc nịch và mạnh mẽ hơn anh cả.

Vóc dáng cao lớn, và đặc biệt kiểu tóc highfade đỏ rực...

"Max, Oscar... hai anh lớn đã trưởng thành thế này rồi sao!

Nhanh thật đấy, màn showoff ban nãy rất ấn tượng!"

"Mam, con đã đợi ngài về mỗi ngày... lần này ngài có ở lại lâu không?"

"2 tuần, đợi tới khi hai em nhỏ của các con sinh ra, ta sẽ tiếp tục!"

Max vui vẻ thấy rõ, đưa cho Joy hai chiếc nhẫn áp út khắc rất tinh xảo, một thạch anh đỏ một thạch anh xanh...

"CJ...

Mam... con đã mơ về hai gam màu này, lần trước khi đi giao chiến con thấy hai hòn đá này kề cạnh nhau ở cổng Thiên Hà... con tự mình rèn lại... không ngờ lại trùng hợp tới vậy!"

"Xem ra mấy anh em con đều có sự liên kết với nhau.

Con cũng vào tuổi rồi, sau thời kì tranh đấu này, hãy tới cổng chọn để biết con sẽ hoạt động như thế nào!"

"Con hiểu, con chắc chắn sẽ không làm ngài thất vọng!"

"Oscar, con đã suy nghĩ về lời đề nghị dẫn đoàn của ta chưa?"

"Thưa Chỉ Huy, con sẵn sàng phục vụ hành tinh Iris này!"

"Oscar, thật sự cần suy nghĩ, chứ không phải là cứ tiếp nhận, nếu mẹ con biết con chọn đi, sẽ còn huấn luyện khắt khe hơn!"

"Vậy con sẽ suy nghĩ thêm!"

Joy cùng hai người con trai nói chuyện, cũng rà soát lại lương thực và nơi ở.

"Mam, con rất hâm mộ tài bắn cung của đặc trưởng Gin, có thể học chúng không?"

"Bất cứ điều gì con muốn học, chỉ cần con gật đầu... nhưng nói trước mọi thứ sẽ không dễ dàng đâu!"

Oscar rất hào hứng, quả tóc đỏ rực toả ra cảm giác hạnh phúc...

Anh cả nhìn em hoá "linh thú" bay lên bầu trời rộng lớn.

"Max, con đã gặp mẹ của con chưa?"

"Mom, ngài là mẹ của con mà!"

"Maximus, con đã lớn rồi, ta cần con có cái nhìn bao dung hơn, và mẹ con cũng rất muốn được gặp con trai của mình!"

"Thưa ngài, con hiểu rồi, con sẽ cân nhắc!"

"Khi chỉ có gia đình, hãy xưng hô thoải mái, tuy con là anh cả, ta chỉ mong muốn, con phải thực sự thoải mái, không mong con bị đặt nặng bất cứ vấn đề gì.

Con có tốt, thì các em của con mới có thể mạnh dạn thể hiện!"

"Thưa Mommy, con luôn tự hào vì là con của mẹ, con thực sự rất nhớ mẹ, nhất là những lúc mệt mỏi nhất, con chỉ mong được mẹ vỗ về!"

Joy nhìn người con trai cả, tuy cường tráng và mạnh mẽ, nhưng chỉ cần ở trước mặt Joy, anh cả lại biến thành cậu nhóc...

————————-

Tiếng chuông báo được báo toàn dải Iris.

Joy đặt hai đứa nhỏ lên bàn...

Dùng tay ấn nhẹ lên trán của hai đứa nhỏ.

Joy xúc động, đeo hai chiếc nhẫn vào ngón út cho hai đứa nhỏ, rất nhanh chiếc nhẫn tự động điều chỉnh cho vừa cỡ tay...

Hai đứa nhỏ xoay người cười khì, hoá thành hai chú hổ con một vằn xanh, một vằn đỏ...

"Lớn ngoan con nhé!"

"Chúc mừng Chỉ Huy, là hai MG (male golden)!"

Yoyi cùng Erik vui mừng, đánh tiếng cho toàn dải Iris được biết.

Mila và Gin nằm mệt trên phòng hậu phẫu, nhìn hai dải cờ xanh được dương lên cao...

Mila thở dài nhẹ.

"Nhà này lại tiếp tục dương thịnh!"

Trên không gian hiện hình ảnh Joy khẽ hôn lên trán hai cậu nhóc, đặt nhẫn lên ngón út, anh ba là Leo, anh tư là Lion...

Gin tuy là lần đầu sinh con nhưng nhìn bà cả liền hiểu...

"Con trai thì sao, hai người ngán sinh con trai cho tôi rồi à?"

"Không phải là ngán, mà em cũng muốn con gái để cưng chiều!"

"Xem em kìa, nói thật khó nghe!

Tâm tư của bọn em khi mang thai sẽ quyết định, cho nên không phải lỗi của tôi rồi!"

Joy ôm hai đứa nhỏ, trao cho hai người mẹ... nhìn hai câu nhóc e ấp trong lòng mẹ, Joy vui vẻ, ngả lưng trên ghế dài.

"Hai người không nhận ra màu lông của hai đứa nhỏ sao?"

Mila nhìn con, lại nhìn sang Lion đang trong vòng tay Gin.

Có chút chột dạ vì lần quấn quýt đó...

"Xem ra, hai đứa nhỏ này sẽ không tách nhau được rồi!"

"Xem ra, sắp tới tôi muốn có một cặp công chúa nữa!"

"Nhìn nét ngủ nhăn nhó này, em đoán nuôi dậy hai cậu này không đơn giản đâu!"

"Có hai người, chẳng có gì đáng lo!"

Hai đứa nhỏ khẽ hắt xì...

Joy vươn tay ôm hai đứa vào lòng...

Lập tức hai cậu nhóc về hình dạng sơ sinh... ngoan ngoãn ngủ... lông mày đang nhăn nhó cũng giãn ra...

"Đúng là Joy... gì cũng khiến người ta thấy vui vẻ!"

"Nghỉ ngơi đi, sắp tới hoàn thành nhiệm kỳ, tôi sẽ muốn có công chúa đó!"
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
(tiền mạch 2) Captain Joy- Chỉ khuất phục trước em?


Joy lau những giọt mồ hôi chảy ròng ròng trên đất.

Một ngày luyện tập vất vả, Joy tranh thủ ngâm mình trong nước...

Vết thương chằng chịt trên vai....

Joy hút một điếu thuốc thư giãn...

"Đội trưởng, đội trưởng!"

Joy thở dài... chưa nghỉ ngơi được bao lâu liền được réo gọi.

"Zayda, ít nhất là tôi cần 5 phút để nghỉ ngơi!"

"Đội trưởng, đội phó Han gây chuyện rồi...!"

Joy nhanh chóng tắm rửa... mặc lên một bồ bình thường... tóc còn không kịp để vào nếp.

"Đội trưởng, chị tới rồi!"

Joy bước đến bên đám đông đang vây quanh...

Một đám người đeo quân hàm cấp cao đứng một phía, người của Joy thì đang tranh cãi gì đó.

"Có chuyện gì vậy!"

"Thưa ngài... tôi và đội phó Han đi tuần tra... không biết vì lí do gì, số hàng đã bị mất 2 thùng, người từ phía đặc trưởng của tổng bộ tới và đội phó đã gây ra xô xát!"

Joy thở dài, tiến vào trong...

"Đội trưởng Joy!"

Đội phó Han tay vẫn còn vết thương, phía người bên kia vẫn một hai phân bua và tường trình...

"Zayda, đưa đội phó Han đi băng bó, tôi sẽ ở đây giải quyết!"

"Khoan, anh ta không được đi, tôi không cho phép ai được đi!"

Giọng nữ giới vang lên, mặc đồng phục cấp cao nhất, đôi mắt xanh ngọc đẹp đến nao lòng, nhưng lại đặt một ánh nhìn sắc lạnh lên Joy, mái tóc ngắn ngang vai cá tính màu xám lạnh, dáng người nảy nở... rất quyến rũ.

"Đây là đặc trưởng tổng bộ phải không?

Nếu ngài đi kiểm tra, thực tình phận sự cũng không phải ở đây!"

"Người của đội trưởng Joy đây không hoàn thành tốt mục tiêu, không thể cứ thế mà đi được!"

"Tôi nghĩ là đội phó Han đã hoàn thành nhiệm vụ, ngoài ra người của bất cứ bộ phận nào lại xô xát với đội phó của tôi trên địa phận thuộc quyền quản lý của chúng tôi thì cũng không đúng luật đâu!"

"Đội trưởng Joy, mong cô hiểu rõ luật.

Thứ nhất..."

"Tôi nói đưa đội phó Han đi băng bó!"

Joy nói với ánh mắt đanh thép, người dưới quyền vội vã đưa đội phó Han đi.

Ba bốn người lao tới chặn cửa.

"Đặc trưởng, tôi nói tôi chịu trách nhiệm, đồng đội của tôi sẽ nguy kịch nếu không được xử lý vết thương kịp thời!"

"Số hàng này là nhiệm vụ tối quan trọng, nhưng đã mất, tôi cần có một câu trả lời xác thực!"

"Tôi sẽ cùng ngài về chịu tội, phiền ngài để cho đồng đội của tôi đi!"

Joy tức giận, lọn tóc rủ xuống khiến Joy tiện tay buộc lại...

Với quy định tại dải Iris...

Joy lập tức phải đi trình diện với tổng bộ...

———————-

"Đội phó Han, anh nên làm gì đi chứ, không thể để boss ở mãi ở đấy!"

"Damn, khi không thằng cha bên đó xuất hiện... thật là tệ mà... không được, tôi phải đi nhận tội để...

Đội trưởng..."

Joy ánh mắt mệt mỏi nhìn đồng đội, gạt tay bảo họ ngồi xuống.

"Từ giờ trở đi, giám sát camera thật tốt, cần thiết thì có thể chia đội để thay phiên nhau canh gác, đánh dấu từng thùng đồ một!"

"Tôi đã rõ...

đội trưởng có sao không?"

"Không sao cả, nghỉ ngơi đi!"

Joy căn dặn công việc xong xuôi, tính mở cổng không gian đi về nhà, nhưng lại quyết định đi uống gì đó.

Joy ngồi xuống ghế, vui vẻ gọi món.

"Master A, vẫn như cũ phải không?"

Người chủ quán vui vẻ, ánh mắt ve vãn Joy.... vòng một khẽ đung đưa trước mặt Joy.

"Jen, tôi không có hứng, có gì đó ăn không?"

Vị chủ quán đặt trước mặt Joy một đĩa đồ nhắm và ly rượu "Hell" cô hay thưởng thức.

"Chủ trưởng, cho hai W5 nhé, nhiều gin!"

Hai thanh niên lực lưỡng ngồi xuống ghế cạnh Joy.

Mọi người vào quán cũng đông hơn, người người cười nói vui vẻ.

"Này, tổng bộ mới có đặc trưởng mới đấy, nhìn ngon phết!"

"Hửm?

Đặc trưởng Annie sao?

Nghe đâu rất lạnh lùng, chẳng ai là vừa mắt cô ta cả!"

"Ăn nói cẩn thận cái miệng chút!"

"Cả ngày vất vả, giờ ngồi tán phét mà ông còn sợ sao!

Nghe đâu cô ta còn giỏi nghề y, từng phục vụ trong WW2, từng cai quản cả một trại thiếu niên nam mà không hề hấn gì!"

"Mẹ kiếp, tuy vậy thái độ khinh khỉnh của cô ta, nhìn mà bực tức!"

Joy nhấp thêm một ngụm rượu, sau đó rời đi.

—————-

"Thưa đội trưởng, có lệnh triệu tập đội trưởng về tổng bộ!"

Han vội vã đứng dậy, rời khỏi hàng khi nghe thông báo triệu tập Joy.

"Đội trưởng, có phải là do tôi... xin hãy để tôi đi, trách nhiệm là ở tôi!"

"Đội phó Han, tôi đã nói là tôi giải quyết, anh từ bao giờ trở nên thiếu quyết đoán và lo lắng như vậy!"

Joy mở lệnh từ trong không gian, đọc xong liền đứng vào bục tuyên bố.

"Toàn đội chú ý, từ giờ cho tới khi tôi trở về, đội phó Han sẽ quản lý dưới cấp bậc đội trưởng, bất cứ một hành vi trái lệnh, hay có thái độ không trung thực và tôn trọng cấp trên, tôi sẽ xử phạt nghiêm minh!"

"Rõ!!!!!"

Cả toàn quân hô to rõng rạc vang xa cả sân tập.

Joy trở vào phòng trong, soạn đồ đạc cẩn thận.

"Joy, xin ngài hãy để tôi đi!"

"Đội phó Han, tôi là người quản lý của anh, quản lý của toàn đội, nên tôi biết nên làm gì.

Với lại, tôi chỉ đi lên đó rồi về, sẽ không có chuyện gì!"

"Đội trưởng, nếu như không có ngài... chúng tôi sẽ không tín nhiệm ai..."

"Anh Han, sau này anh còn phải phát triển rất nhiều, và tôi cũng chỉ đi giao số hàng đó thôi, nên anh đừng làm bộ mặt nghiêm trọng như vậy!"

Joy nhìn cấp dưới ánh mắt nghiêm túc lo lắng mà vỗ vai trấn an.

"Sắp tới, sẽ có đợt huấn luyện hạt tuyển, nếu như đội phó Han mà bị điều đi, không ai xoay sở tốt hơn cả!

Nên thế nhé, không bàn chuyện này thêm nữa!"

Joy kéo tay Han, nắm vào cổ tay để Han được đeo vòng cầm quyền.

Khẽ đấm vào vai Han, như củng cố một sự tin tưởng nhất định.

————————

Joy lên xe không gian, cùng một đoàn người hộ tống.

Thoắt cái đã chuyển đến chiều không gian khác.

Lính canh đứng trước cổng, chiếu rọi đèn vào đoàn người của Joy.

"Tắt cái đèn xuống đi!"

Joy khó chịu lên tiếng, giọng nội lực vang lên.

Dù muốn hay không, tên lính cũng phải hạ lệnh xuống đèn trước giọng nói đầy uy lực của Joy.

"Giấy phép!"

Giọng nói hách dịch vang lên lần nữa, Joy bực mình, nhưng vẫn lấy giấy phép ra.

"Cho qua!"

Tiếng lính canh vang lên, cổng không gian mở ra, hắn vứt tờ giấy lên không trung...

Joy trừng mắt, với tay bắt lấy, ánh mắt này chắc chắn sẽ không bỏ qua cho tên lính.

"Đội trưởng... tôi sẽ.."

Cấp dưới của Joy đi tới, thực muốn cho tên lính một trận ra gì...

Joy cản bước, ngoắc tay đoàn người hộ tống vào.

Cánh cổng lớn mở ra, một thiên hà rộng lớn và đẹp đến nao lòng...

Joy cười mỉm, cùng đoàn phi thật nhanh tới điểm tập kết đồ.

Đoàn người lực lưỡng đứng đợi sẵn, Joy có thể nhận ra gương mặt hách dịch của tên cầm đầu, người đã xô xát với đội phó Han.

"Tôi, đội trưởng đội tinh anh cấp cao của Iris P, mã hiệu I12, cấp bậc quân ngũ..."

"Giao hàng rồi đi đi!"

Tên cầm đầu không để Joy nói hết câu, hách dịch lên giọng...

"Damn, đề nghị bên các anh có lời lẽ đúng mực!"

Cấp dưới của Joy bực bội lên tiếng, đôi mắt đã nóng máu tới điên.

"Được rồi!

Giao hàng, nhưng cần có người kiểm hàng!"

"Giao xong đủ 12 thùng, có thể đi!"

"Tôi nói cần người kiểm hàng!"

"Đội trưởng Joy, tôi rất bận, không có thời gian đôi co với cô!"

"Đề nghị anh tuân thủ lệnh triệu tập, trong này ghi đầy đủ, đặc trưởng của các anh yêu cầu phải có người kiểm hàng, chúng tôi mới giao hàng!"

Cấp dưới của Joy bật trên không gian lớn lệnh triệu tập.

Tên cầm đầu vẫn thái độ hách dịch, cười lớn, cử một tên khác ngó nghiêng, đếm qua loa.

"Đã kiểm!

Giao hàng đi, chỗ này là địa phận của tôi, không phải của cô ta hay là cô.

Hết cô đặc trưởng rồi đến cô, mạnh mẽ như chúng tôi, cần các người lên giọng à?"

Hắn bước tới, ngoại hình cao lớn hơn Joy...

Hắn chỉ một ngón tay vào vai Joy.

Joy cầm lấy ngón tay, bẻ quặt ra đằng sau...

"Tôi đâu có cho phép anh động vào người tôi?"

"Fitz, xếp hàng vào kho đi!

Ken, bắt giữ toàn bộ đám người này lại!"

"Con bitch này, mày chỉ là một đội trưởng một đội huấn luyện, đây không phải địa phận của mày, mày thích tao báo cáo lại không?

Lần trước lên ngồi phòng lãnh sự cả đêm chưa chán sao?"

"Phải rồi!

Ở đây cũng không phải địa phận nhỉ.

Thế thì mày, sẽ còn bị nặng hơn thế này đấy!

Nếu mày đã nói tao là đội trưởng và không có quyền hạn, thì tao sẽ dùng cả hai điều đó để kết tội mày!"

Trời bắt đầu đổ cơn mưa...

Joy dùng chân đạp vào chân của tên cầm đầu khiến hắn quỳ xuống.

"Thứ nhất, quân của mày rọi đèn vào mặt tao; thứ hai, quân của mày không có thái độ đúng mực với khách của các đội khác ngoài tổng bộ; thứ ba, không nghiêm túc tuân thủ xuất trình cấp bậc; thứ tư, thái độ của trưởng khu không phù hợp với công tác; thứ năm, thái độ trưởng khu không hợp tác trong công tác; thứ sáu, trưởng khu không tôn trọng cấp trên, có hành vi nhục mạ phụ nữ; thứ sáu, có hành vi quá giới hạn công tác với quản lý cấp cao!

Tao là đặc trưởng đội huấn luyện, cấp bậc Chỉ Huy, mày nên nghe cho rõ vào!"

"Cấp bậc...

Chỉ Huy sao..."

Hắn lắp bắp, ánh mắt bắt đầu lẫn nhưng sự lo lắng...

"Tưng đấy tội danh, đủ để mày đéo được nhận công tác lính canh chứ đừng nói được đứng trong hàng ngũ tổng bộ.

Sớm biết sự quản lý ở đây thối nát tới vậy, tao đã nhận nhiệm vụ ở đây rồi!"

"Thưa... ngài, để tôi cho người kiểm số hàng..."

"Mày hết phận sự rồi.

Mày biết tại sao mạnh mẽ, đàn ông như mày mà không được cầm quyền không, chỉ vì cách mày khinh miệt, và trong đầu toàn những lời lẽ tục tỉu bẩn thỉu khi nhìn thấy đặc trưởng của mày thôi, tư cách của một người quản lý cấp cao, không bẩn như mày!

Ở chỗ tao, đàn ông cầm quyền đều đặn, nhưng họ tôn trọng phụ nữ, rất tôn trọng phụ nữ!"

Trời mưa xối xả, có một người lặng lẽ quan sát từ xa.

Joy dưới mưa thật oai phong...

ánh mắt sắc lạnh lên tiếng bảo vệ...

"Fitz, nhanh chóng chuyển hàng vào, nếu dính nước, ngay lập tức hong khô!"

Joy thả tên trưởng khu ra, lấy tay hớt mái tóc ướt mưa, buộc tạm vào.

Ann đi ra, ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhưng đã trở nên sắc lạnh.

"Đặc trưởng Annie!"

Toàn bộ đám người cúi chào, Joy thở dài, thùng cuối cùng đã được để vào phía trong.

Joy cúi chào Annie theo đúng thủ tục.

"Công việc của tôi đã xong, thưa đặc trưởng, xin phép trở về!"

"Để tôi chuẩn bị chỗ nghỉ cho mọi người!"

"Xin đặc trưởng kiểm hàng cho tốt, không để tình trạng mất hàng, xin phép!"

Joy lạnh lùng cúi chào lần nữa cùng các đồng nghiệp, lên xe không gian rồi đi.

Ann nhìn theo Joy, ánh mắt mong cầu một điều gì đó....

———————

Tiếng tín hiệu từ thiết bị thông tin khiến Joy tỉnh giấc.

Joy ngủ li bì, đi liên tục trong đêm, rồi lại trở về ngay khiến Joy dầm mưa trong mệt mỏi.

Bấm nút gọi bác sĩ riêng, Joy liên lạc với Han về việc huấn luyện.

"Thưa ngài, ngài muốn dùng gì ạ?"

"Vú cứ nấu gì đó nóng nóng, tôi cũng đói nên ăn gì cũng được!"

"Bác sĩ đã tới, tôi đã cho đợi ở phòng chờ!"

"Vú đưa y trưởng lên đi, tôi còn có nhiều việc cần làm!"

Bác sĩ theo lệnh gọi từ từ tiến vào phòng riêng của Joy.

Joy ôm đầu, vết thương thấm mưa khiến Joy có chút nhức nhối.

Theo thói quen, Joy lột áo, nằm sấp xuống cho bác sĩ kiểm tra vết thương, bôi thuốc...

"Hari, tôi nghĩ bác sĩ nên dùng thuốc B đi, tình trạng dầm mưa, hay nhiệm vụ bất thường như thế này, tôi không chắc vết thương sẽ nhanh lành đâu!"

"Tôi xin lỗi... từ giờ Joy hãy dành thời gian nghỉ ngơi đi!"

Joy nghe giọng lạ, khẽ chuyển người...

"Joy nằm đi, vết thương đang liền miệng..."

"Đáng ra ngài không nên ở đây!"

Ann nhẹ giọng lau những phần da non của vết thương.

"Joy lật người lại đi!"

Joy làm theo lời lời Ann, lật người lại...

Cơ thể cường tráng, những thớ cơ, vòng một kiêu hãnh của Joy khiến Ann nóng mặt.

Ann chăm sóc nốt những vết thương phía vai, cúi thấp xuống Joy.

"Tôi không nghĩ...

Joy lại có ý tốt như vậy.

Tôi đã sai khi nghĩ tất cả chỉ huy ở đây đều như vậy!"

"Đấy là lí do chị phải trực tiếp đến đây chăm sóc vết thương cho tôi sao?"

"Tôi chỉ cảm thấy, mình nên đền bù lại cho Joy!"

Ann không ngần ngại... từng lời áp lên Joy.

"Cảm ơn chị, nhưng mong đặc trưởng đừng cưỡng quyền bác sĩ của tôi!"

"Từ giờ tôi sẽ là bác sĩ của Joy!"

Ann hôn lên trán của Joy, thay vì dùng nhiệt kế như thông thường...

"Joy đang suy nhược, hãy chịu khó dùng sữa dê, vừa lành vết thương, cũng vừa tỉnh táo hơn!"

Joy cười khẩy, con người này...

"Từ mai, em sẽ tới... sau khi tan làm, để hỏi thăm Joy!"

Ann mở cổng không gian ngay giữa căn phòng của Joy.... gió lộng làm những lọn tóc sau vai bay lung tung... lộ ra hình xăm Joy trên bờ vai Annn... hình ảnh Joy đứng trong mưa... nói những lời bênh vực phái nữ....
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
(tiền mạnh 3) Uy quyền của Mila


Mila gương mặt lạnh lùng, mái tóc bạch kim lạnh như băng, xung quanh nàng phát ra từ trường gì đó mà khiến tất cả các cấp dưới của nàng tránh xa hàng mét...

Mila bước vào sân tập luyện, ánh mắt vẫn như rực lửa...

"Chào đặc trưởng!"

Người đội trưởng quản lý toát mồ hôi, ngay lập tức đứng dậy, hất tay để đội hình đứng nghiêm chỉnh vào hàng ngũ....

20 con người đứng nghiêm chỉnh cúi chào Mila.

Nàng đi tới giữa hàng 1, ánh mắt ngước lên nhìn đối tượng mà nàng dừng chân, sau đó lại xoay người đi tiếp.

"Đội trưởng Han, việc huấn luyện vào team của CJ ổn chứ?"

"Thưa đặc trưởng, mọi thứ đều tốt.

Các tuyển viên đều đạt yêu cầu mà chúng ta đưa ra...

Tuyển viên Bela hiện đang giữ kỉ lục về kĩ năng dùng dao tốc độ nhanh!"

"Vậy sao?"

"Dạ.... ngài có gì căn dặn sao?"

"Không có, tiếp tục luyện tập đi!"

Mila vẫn ánh mắt sắc lạnh, tuy nhiên lại chỉ dừng lại quan sát.

Nàng đi tới giữa hàng, dừng lại một lần nữa, thì thầm gì đó mà chỉ nàng và người nàng chỉ định mới nghe được...

"Hela P, cô nên cẩn trọng mọi hành động, không thì tôi sẽ giúp cô cẩn trọng đấy!"

Mila rời đi, trong khung cảnh đó, có người còn chứng kiến mái tóc nàng còn có chút điện xẹt...

———————

"Thưa ngài, Chỉ Huy Joy vừa về tới cổng không gian C.

Bây giờ ngài ấy đang đi thăm đội trưởng Maximus!"

"Chỉ Huy có gặp y trưởng Ann không?"

"Theo như lịch trình thì sẽ không gặp, đội trưởng Maximus chỉ cần cảm nhận thấy mẹ là sẽ ngay lập tức đổi màu mà..."

"Hmm... sau khi thăm Max thì sao?"

"Sẽ giảng dạy khoá huấn luyện nhiệm tuyển!"

"Hiểu rồi, hôm nay tạm nghỉ đi!"

———————

Mila trở về phòng của mình, xem lại các tape băng về huấn luyện, ánh mắt chỉ tập trung vào Joy đang đứng thuyết giảng.

"Thưa ngài, Chỉ Huy đã bắt đầu đứng lớp!"

"Được!"

Mila thở dài, mái tóc bạch kim bồng bềnh, dáng người cao ráo nuột nà trong bộ đồng phục, nàng lên xe không gian...

———————

"Các bạn cần chú ý, mỗi một cá thể ở đây đều là những người được tuyển chọn rất kĩ, vì vậy, tôi mong sẽ không có ai thực hiện nhiệm vụ một cách hời hợt!

Tôi sẽ nói về một dạng tấn công mới, bất cứ ai có câu hỏi gì, hãy hỏi!"

"Thưa Chỉ Huy, nếu như trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, mình phát sinh tình cảm thực sự thì sao ạ?"

Joy ngồi xuống, bật ra từ không gian lớn hai màn hình.

"Thứ nhất, luật lệ đặt ra để nhữn chuyện như vậy không xảy ra.

Thứ hai, nếu trong trường hợp thực sự có cảm tình với đối tượng, thì các bạn sẽ cần làm bài test cảm xúc, đương nhiên mọi hành động, mọi điều sẽ đều được bên tổ "thần kinh" của đội phó Will để đi đến kết luận cuối cùng.

Thứ ba, sau khi quá trình định đoạt cảm xúc kết thúc, việc chuyển công tác cũng sẽ được sắp xếp.

Từ bước thứ nhất tới bước thứ ba khá dễ dàng, tuy nhiên một khi rời tổ chức, thì năng lực từ I.P hoàn toàn sẽ bị thu hồi!"

"Vậy nếu như học viên có tình cảm với đội trưởng hay người đứng đầu thì sao?"

Hela ánh mắt quyến rũ đặt lên Joy, câu hỏi đầy ẩn ý...

"Hoàn toàn có thể, tuy nhiên, mọi quyền hạn đều sẽ nằm về phía người đứng đầu.

Giữ hay đi, sinh hay diệt... mọi thứ đều có thể kiểm soát!"

Mila cất cao giọng... bước tới đầy hùng hồn.

"Còn câu hỏi nào nữa không?"

Joy vẫn giữ nguyên cơ mặt, nhẹ giọng hỏi các tuyển viên.

"Đội phó Will sẽ kiểm tra mọi chỉ số cho chủ đề tiếp theo.

Theo thứ tự từng đoàn từ A1"

Joy phân phối công việc xong xuôi, đi tới phòng nghỉ.

"Mila, có ai không vừa mắt em rồi phải không?"

"Joy!

Joy đang nói như thể em đang làm sai sao?"

"Đây là một câu hỏi, và tôi chỉ muốn nghe câu trả lời thôi!"

"Em đang cảm thấy bị trách móc vậy!"

Joy lẳng lặng đọc tài liệu... không đáp.

"Joy!

Em chỉ muốn không ai có ý định này nọ với Joy..."

Mila bắt đầu nói nhiều hơn, mái tóc bắt đầu có dấu hiệu ngược lên từng sợi... biểu thị cho cơn giận đang tới.

"...

Chẳng nhẽ em làm điều đó sai sao?

Sao Joy lại cứng nhắc với em như vậy!"

Joy thở dài, dùng lực ấn Mila xuống bàn... từ từ lấy "xúc tu" ra...

"Có phải đây là những gì em muốn hay không?

Vậy được!

Tôi sẽ cần phải nói chuyện với em đấy!"

Mila bị bất ngờ... nên ngay lập tức bị đẩy lên cảm giác cực khoái...

Mái tóc ngay lập tức đỏ rực rỡ dưới sự "cưng yêu" của Joy...

"Nếu mà em thích giải quyết mọi thứ bằng cách của em, thì tôi sẽ giải quyết bằng cách của mình!"

"Joy... nhưng em sẽ không dừng việc ngăn chặn bọn họ... những người tác động lên mối quan hệ của chúng ta... hmmm!"

"Mila, em biết là em là ai không?

Và với tôi, em là gì?"

Sao em lại hành xử giống như tất cả những cá nhân đó... họ ngang bằng em?"

"Em... hmm...

Joy...

Nhưng em không chịu được sự khiêu khích của cô ta!"

"Mila, em bao nhiêu tuổi rồi?"

Joy dừng việc nhấp, khẽ bám vào tóc Mila, ánh mắt khó hiểu đặt lên nàng.

Mila cũng chẳng vừa...

đẩy Joy nằm xuống, tiếp tục việc còn dang dở...

"Em không cần biết, chỉ cần là những ả đó dám công khai đưa tình với Joy, thì coi như đã tự mình kí vào giấy đấu với em!"

Joy thở dài quay đi, liền bị Mila bóp nhẹ khuôn miệng, đặt vào một nụ hôn rất sâu.

"Em muốn có con... em muốn Joy yêu thương con chúng ta, chứ không chỉ riêng Maximus!"

Mila hôn Joy ngấu nghiến, thoắt cái đã chuyển sang chiều không gian khác....
 
[Np] [Bhtt] [Tự Viết] Lady Killer - Đào Hoa Nương
TÁC PHẨM TIẾP THEO!!!!


Nếu các bạn yêu thích tiếp viên hàng không?

Bạn muốn đọc một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, mang những tính cách rất Việt Nam, quan tâm tới những câu chuyện nghề tiếp viên.

Từng thả tim cho mã WOMEN 6 của tác phẩm Đào Hoa Nương, thì đây là lúc bạn theo dõi tác phẩm Vì bầu trời có em!

Hãy đón đọc nhé!
 
Back
Top Dưới