Khác Noragami - Nguyệt Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
334505275-256-k367350.jpg

Noragami - Nguyệt Thần
Tác giả: Savinia01
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xé đôi bầu trời, cắt đứt nhân duyên, phúc khí phò trợ, đồng đội sát cánh.

Yato ngày càng có nhiều mối dây liên kết đáng quý.

Vậy nên, anh phải bảo vệ những gì quan trọng với mình.

Không thể để hắn lược đoạt mọi thứ một lần nữa...

Fanfic dựa trên cốt truyện manga Noragami.

Các nhân vật thuộc sở hữu của Adachitoka.



yukine​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • DN Conan - Viên Đạn Bạc
  • Choker- Rewrite the world
  • Sumine Gacha-chan
  • [ ĐTVN ] - Đội đặc nhiệm
  • Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 1: Bế tắc


    Cha đã không chết, dù Yato cố gắng giết hắn bằng cách nào, cha luôn có cách để trở lại một lần nữa.

    Cắt đi nguồn sinh mệnh của hắn – cũng là của Yato là quyết tâm lớn nhất của Yato.

    Dù cho điều đó có nghĩa là anh phải tự cắt đi sợi dây sinh mệnh của mình.

    Thế nhưng cha lại cất giấu hai sợi dây sinh mệnh.

    Sợi thứ nhất đã bị Ebisu và Takemikazuchi phá, vậy sợi thứ hai ở đâu?

    Nếu không thể cắt đứt 2 sợi dây này, thì việc Yato lấy mạng cha sẽ trở nên vô nghĩa, vì hắn sẽ trở lại và tiếp tục nhiễu loạn thế giới này như cách hắn làm hàng thế kỷ nay.

    Yato, vẫn đang bị bủa vây bởi rất nhiều những con ayakashi bị hấp dẫn bởi mùi hương của thần, có lẽ sẽ không thể trụ lâu nữa và cha sẽ để mặc đứa con dám chĩa mũi kiếm về phía ông ta cứ thế mà chết đi.

    Khá rõ ràng, cha luôn là người như thế, đặt lợi ích của bản thân lên hàng đầu và không hề quan tâm đến sống chết của người khác.

    Khoảng thời gian ở cùng ông ta hàng thế kỉ đã củng cố cho suy đoán này của Yato.

    Thế nhưng điều anh không ngờ tới nhất, cha đã ra lệnh cho lũ ayakashi dừng lại, không tiếp tục công kích.

    Đáng sợ hơn, hắn tiến đến, trìu mến vuốt ve khuôn mặt của anh và dùng nước thánh tẩy các vết xú uế lan rộng khắp người Yato.

    - Thôi nào nhóc con hư hỏng, ngừng việc chống đối cha mình và trở lại làm một đứa con ngoan của cha đi chứ.

    Hắn nói với một giọng rất dịu dàng, và đó là điều khiến Yato rùng mình.

    Cha có thể vô cùng độc ác, nhẫn tâm, nhưng cũng có thể như thế này.

    Vậy, đâu là con người thật của ông ta?

    Và vì sao, ông ta không bỏ mặc để mình chết đi, vì mình đã muốn giết ông ta.

    Việc ông ta cứu mình chẳng khác nào vực kẻ thù dậy và bảo rằng hãy tiếp tục cuộc đấu sống còn này?

    Yato không hiểu, và hắn thì vẫn nhẹ nhàng thanh tẩy các vết xú uế chính hắn gây ra cho Yato bằng nước thánh.

    "Hãy thôi làm chuyện dư thừa đó đi, ông thừa biết rằng tôi sẽ không bao giờ nghe lệnh ông nữa!" – Yato thét.

    Yato khá chắc đã thấy một nét sắc lạnh trên vẻ mặt của ông ta.

    Thế nhưng sau đó, khuôn mặt ông ta nhanh chóng dịu lại:

    "Dù con có như thế nào, ta vẫn sẽ không bỏ rơi con.

    Vì chúng ta là cha con và ta sẽ luôn cứu con.

    Đó là điều mà ta phải làm."

    "Tôi không cần ông cứu, đừng ra vẻ giả tạo nữa mà hãy mặc tôi chết đi.

    Vì nếu tôi hồi phục, điều đầu tiên tôi làm là tiếp tục lấy mạng ông!"

    "Ồ hahaha, ta rất trông đợi đấy!"

    "!!"

    - Còn tiếp -
     
    Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 2: Ẩn ức


    Yato thật sự không hiểu, ông ta đang nghĩ gì?

    Vì sao lại để Yato sống trong khi, những gì Yato đã hạ quyết tâm đã thật sự đi vượt ranh giới của trò chơi phụ - tử mà hắn vẫn đang chơi...

    Hoặc có lẽ, người duy nhất có vấn đề, người không thể buông bỏ được ở đây chính là ông ta...

    "Khoan đã..."

    "Có lẽ nào..."

    "Với cục diện này, chỉ có thể đánh cược..."

    Loạt các suy nghĩ lướt qua trong đầu Yato.

    Vết xú uế đã thanh tẩy được ba phần, đủ để Yato cử động song không đủ để thực hiện bất cứ đòn tấn công đủ sức thương tổn nào về phía cha.

    Có lẽ đó là điều ông ta đã tính toán.

    Nora đang trong hình dạng trượng Chiki của cha nằm cạnh Yato, có lẽ sẽ không hồi hình ngay vì cha vẫn sẵn sàng trong trạng thái chiến đấu nếu Yato có bất kì ý định phản kháng nào.

    Yato đột nhiên chồm dậy, đoạt lấy Nora và hướng thẳng mũi trượng về phía mình, không ngần ngại đâm trực tiếp vào bản thân.

    "Hự..."

    Mọi chuyện xảy ra quá nhanh chóng đến ngay cả cha và Nora cũng chưa kịp thấy được hành động của Yato.

    Cho đến khi anh ngã gục xuống với vũng máu loang khắp đất.

    Trông một giây khắc, rõ ràng Yato thấy ông ta chết lặng, có lẽ ông ta không ngờ Yato lại hành động như thế.

    Nhưng không ngoài dự đoán của Yato, ông ta hét lên hoàn hình Mizuchi và lao đến bên cạnh Yato.

    Hắn dùng tay đậy vết thương của Yato lại và thét lớn giận dữ:

    "Chết tiệt, thằng con ngu ngốc chết tiệt kia, mi đang làm cái trò gì thế hả?!

    Mizuchi, mau, cầm máu cho nó ngay!!!"

    Nora chết lặng trong phút chốc, nhưng liền nghe theo cha, cầm lấy bình nước chạy vụt đi để vốc đầy nước thánh.

    Hắn đỡ Yato nằm trên tay mình, lấy tay ngăn máu chảy ra từ ngực.

    Yato nở một nụ cười tươi, anh ho ra một ngụm máu:

    "Thế nào cha...khụ... tôi.... không thể giết được cha bằng cách thông thường...

    Nhưng... cắt sợi dây sinh mệnh của ông thì nhanh hơn rất nhiều đúng không nào...Khụ...Khụ..."

    "Ngươi...!!!"

    Gương mặt cha toả ra sát khí cực độ, song Yato tựa hồ vô cùng thoả mãn.

    Câu trả lời, có lẽ đó là lời giải thích hợp lý nhất cho tất cả những biểu hiện bấy giờ của ông ta.

    "Sinh mệnh của tôi...cũng đồng thời là sợi dây sinh tử của ông.

    Đó là lý do vì sao ông luôn tìm cách giữ mạng cho tôi.

    Tuy nhiên, nếu như ta quyết biến mất khỏi thế gian này, thì đó mới thật sự là cái kết cho bản thân ông, kẻ không nên tồn tại trên thế gian này..."

    "Đồ ngu xuẩn!"

    "Ngu xuẩn cũng được.

    Tất cả đều đáng giá khi có thể giết được ông - kẻ gieo rắc tai ương.

    Vì những người tôi quan tâm và yêu quý, tôi bắt buộc phải giết được ông, cho dù điều đó có nghĩa là tôi cũng sẽ biến mất!"

    "..."

    Vết xú uế lan rộng, còn máu thì cứ không ngừng chảy.

    Mắt Yato đã cơ hồ không còn nhìn rõ, nhưng đâu đó trong tiềm thức, anh bỗng thấy những mảnh kí ức đang rời rạc ghép vá.

    Chúng rất lạ, song cũng lại như từng trông thấy?

    - Còn tiếp -
     
    Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 3: Yaboku?


    Trước mắt Yato là khung cảnh khi xưa, với cánh đồng lúa và căn nhà gỗ nơi anh và Cha, Nora từng ở rất nhiều năm về trước.

    Yato đã trở về hình dáng 1 đứa trẻ?!

    "Tại sao?

    Thế này nghĩa là mình đã tái sinh rồi sao?" – Yato tự nhìn chính bản thân mình.

    Tất cả xú uế đã biến mất, cả vết thương trên ngực cũng thế.

    Yato chậm rãi bước từng bước về phía căn nhà cũ.

    Lén lút nhìn vào căn nhà qua ô cửa sổ, không thấy bóng dáng của ai bên trong.

    "Không có ai ở đây cả, hay là Cha chưa về?" – Anh thầm nghĩ.

    Đột nhiên, có tiếng người từ xa bước đến, Yato vội vã nép vào vách tường nhà.

    Từ xa tiến lại là bóng hình người quen thuộc.

    Là Cha, và bế trên tay hắn là...

    Yato?

    Yato không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, rõ ràng anh đang đứng ở đây cơ mà.

    Yato phía đó, cũng cùng vóc người hệt như anh, đang say ngủ trong vòng tay cha.

    "Chẳng lẽ, đây là kí ức?"

    Yato "kia" từ từ mở mắt, Cha nở một nụ cười, và trước khi Yato đó kịp nói điều gì, cha đã nhấc bổng Yato bé lên cao và bảo:

    "Chà, ta vừa nghĩ ra một cái tên hay dành cho con.

    Yaboku.

    Con sẽ là Yaboku.

    Con sẽ biến nguyện ước của ta thành sự thật."

    "Đây là, khi đó ư?" – Yato thầm nghĩ.

    "Tại sao mình lại nhớ về đoạn kí ức này?

    Nhưng mà khoan đã, hình như, bản thân mình đã... muốn nói điều gì đó.

    Nhưng khi Cha gọi tên Yaboku, mọi thứ chỉ còn có thế.

    Mình đã sống, là Yaboku sinh ra từ nguyện ước của cha"

    Cha ôm Yato bé vào nhà, và Yato kia cứ thế chìm vào giấc ngủ say, hệt như kí ức mà anh vốn có.

    Sau đó, Cha bước ra ngoài và đi một đoạn khá xa căn nhà nhỏ.

    Yato vội im lặng bám theo, hi vọng rằng Cha không nhận ra sự có mặt của mình.

    Đến một cánh đồng vắng, Cha bỗng bật cười thật to:

    "Hahaha, thần thánh suy cho cùng cũng chỉ có thế!

    Ta căm ghét những kẻ tự cho mình là quy luật.

    Chúng luôn cho rằng những thứ bọn chúng làm là đúng.

    Nhìn xem, tự tay ta đã giết đi những vị thần hùng mạnh của thiên giới trong cuộc thanh trừng.

    Và, ta còn tạo ra được vị thần của riêng mình.

    Thần thánh thứ chó má gì chứ, chỉ là con tốt trong bàn tay ta hahaha!!!"

    Yato giật mình.

    Anh biết, cha vốn giết rất nhiều những vị thần.

    Thế nhưng câu chuyện từ trước khi đó, về cuộc thanh trừng, về những vị thần hùng mạnh đã biến mất, Yato chỉ nghe được từ Kofuku rằng đó là câu chuyện từ thuở sơ khai.

    Rất nhiều vị thần trong số đó đã không trở lại, nghe bảo rằng họ đã bị con người quên lãng, và những vị thần mới theo thời gian đã được sinh ra, thay thế cho vị trí của người cũ.

    Nhưng Yato cũng biết, nữ chúa Amaterasu từng tỏ ra rất ngạc nhiên và hoài nghi khi nghe anh kể rằng, anh được sinh ra từ ước nguyện của Cha.

    Các Shinki của nữ chúa đã hỏi nhau rằng, liệu nguyện ước của 1 người có thể đủ mạnh để sinh ra một vị thần hay sao?

    Rõ ràng, có điều gì đó không rõ ràng về sự ra đời của Yato.

    Và đoạn kí ức này sẽ là cơ hội cho anh tìm hiểu điều đó.

    Và Yato cũng biết được rằng, Cha đã tham gia vào cuộc thanh trừng thời thượng cổ.

    Cha đã giết rất nhiều vị thần, và là nguyên nhân khiến họ mãi mãi không thể tái sinh.

    Lí do của việc không thể tái sinh, có thể lí giải rằng thuở Nhật Bản sơ khai, niềm tin của con người vào thần linh vẫn còn khá mơ hồ.

    Do đó, chỉ cần trong một khoảng thời gian ngắn những nguyện ước không được đáp lại, niềm tin của họ vào thần linh sẽ dễ dàng biến mất.

    Điều đó khác hẳn ngày nay, khi những câu chuyện của thần thánh đã được ghi chép và truyền lại cho nhiều thế hệ sau.

    Cha cúi người, nhặt lên một vài mảnh vỡ.

    Nhìn từ xa, những mảnh vỡ ấy như pha lê thuỷ tinh, trong suốt và lấp lánh.

    Dưới đất là một bộ Kimono truyền thống màu xanh rách nát, và trên đó có một chiếc mũ miện khảm hình lưỡi liềm nằm lăn lóc.

    Tất cả đều bị nhuốm một màu máu đỏ vương khắp đất.

    Nhìn cảnh tượng đó, Yato bất giác rùng mình, một dòng điện như chạy khắp người anh.

    Yato vốn muốn tiến lại gần đó, nhưng có điều gì đó khiến toàn thân anh run rẩy...

    - Còn tiếp -
     
    Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 4: Tsukuyomi


    Sự sợ hãi làm Yato chùn bước.

    Có một điều gì đó sẽ xảy ra nếu Yato lại gần những thứ đó, anh chưa bao giờ có một linh cảm mạnh mẽ đến thế.

    Tuy nhiên, vì vậy mà Yato càng phải chứng kiến.

    Vì một lý do nào đó mà Yato thấy được những viễn cảnh này, nghĩa là điều sắp tới đây rất quan trọng, Yato cần phải trông thấy trọn vẹn.

    Cha nhặt mảnh vỡ pha lê và đưa lên trước ánh sáng, nơi mặt trời bình minh vừa tỏa rọi những tia nắng đầu ngày.

    Những mảnh vỡ lóe lên rực rỡ và ngay khi chạm vào ánh sáng mặt trời, chúng tan thành bụi sáng lấp lánh giữa không trung.

    Cha mỉm cười, một nụ cười đắc thắng.

    Nhưng, khác với những nụ cười mà Yato từng thấy, nhất là khi anh nghe lệnh Cha giết người, tàn phá làng mạc, nụ cười lúc này của Cha mang theo nét quỷ dị lạ thường.

    Cha lẩm bẩm:

    "Còn ngươi...Quả nhiên là một tên cứng đầu, không hổ danh là vị thần tối cao giám sát vận mệnh nhân loại.

    Ngươi hùng mạnh và khó nhằn hơn tất cả những kẻ mà ta từng đối chiến.

    Nhưng chính vì thế, ta càng phải tiêu diệt ngươi, dù phải mất bao nhiêu thời gian, sức lực đi chăng nữa.

    Ta đã lập trăm phương nghìn kế trong khoảng thời gian dài đằng đẵng..."

    "Cuối cùng, ta đã thành công.

    Chướng ngại lớn nhất trên hành trình trả thù thiên giới của ta đã bị xóa sổ.

    Hahahaha"

    "Cái gì?"

    - Yato giật mình - "Cha đã giết chết một vị thần quyền năng nào đó ngay tại đây sao?

    Khoan đã...Lẽ nào..."

    Cha vẫn đầy đắc chí, cơ hồ chẳng có gì trên đời này có thể cản trở ông ta vậy.

    Yato vẫn im lặng quan sát.

    "Hỡi tên Thần mặt trăng ngu ngốc kia, chính tình yêu thương thần khí, loài người của ngươi, đã khiến ngươi thất bại.

    Vì ngươi không chịu chấp nhận rằng loài người vẫn là giống loài ích kỷ, là những sản phẩm lỗi cần thay thế.

    Ngu ngốc!"

    Nói đến đây, ánh mắt Cha bỗng trở nên sắc lạnh:

    "Nhưng thần thánh các ngươi cũng như thế thôi hahaha.

    Đừng tự cho rằng các ngươi thượng đẳng mà nhìn xuống mãi như thế!!!"

    Cha vừa nói, vừa cầm chiếc mũ miện khảm hình lưỡi liềm lăn lóc kia lên, chân thì dẫm sát, đay nghiến bộ kimono dưới đất:

    "Trớ trêu thay, Tsukuyomi vĩ đại à, ta sẽ biến ngươi trở thành của ta.

    Và vì thế, quyền kiểm soát vận mệnh sẽ thuộc về ta.

    Thần thánh suy cho cùng cũng chỉ là nô lệ của nhân loại, các ngươi sẽ không thể tồn tại nếu không có bọn ta.

    Ngươi cũng nên biết rằng, chống lại ta sẽ chỉ mang đến kết cục diệt vong cho chính bản thân ngươi HAHAHAHA!!!"

    "Urr...!!"

    - Ngay khi cha thốt lên cái tên đó, trong đầu Yato bỗng nhói lên đầy đau đớn, tựa như búa nện khiến não anh ong lên.

    Mất một lúc lâu, Yato mới có thể định thần trở lại...

    Đến lúc này, Yato mới nhìn rõ, trên chiếc mũ miệng kia là hình mặt trăng lưỡi liềm, và...

    Những mảnh kí ức vụn vỡ cứ thế ùa đến khiến anh không thể trụ vững mà ngã khuỵu.

    - Còn tiếp -
     
    Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 5: Chủ nhân


    Một lần nữa, hình ảnh và không gian đã hoàn toàn thay đổi.

    Trước mắt Yato là một đại sảnh yết kiến rộng lớn và tráng lệ.

    Phía trên trần là mái vòm mở nơi bầu trời đêm đầy sao rực rỡ giữa không trung, và rực rỡ hơn cả là ánh trăng tròn vành vạnh lung linh đầy huyền bí kia.

    Yato đang đứng ở một nơi rất cao, đủ để nhìn thấy tất cả mọi người nơi đây.

    Mà...nói đúng hơn là...nhìn xuống tất cả mọi người?!

    Cái cảm giác này chẳng thể nào quen được mới phải?

    Vì từ đó đến nay, anh đã luôn phải ngước nhìn lên cao, về những vị áng ngự trên thiên giới kia, đã rất lâu rồi...

    Nhưng sao Yato lại có một cảm giác quen thuộc đến lạ lẫm, rốt cục đây là đâu cơ chứ?

    Có một tấm rèm chắn ngang trước Yato, nhưng chỉ là che khuất Yato với những người còn lại tại đại sảnh, chứ không hề cản trở tầm nhìn của Yato.

    Cảm giác thật quá đỗi lạ lùng.

    Khi Yato vẫn còn đang ngơ ngác nhìn quanh khắp một lượt, chìm trong hỗn độn kí ức lạ quen đan xen, thì trước mặt anh xuất hiện ba bóng người.

    Khi họ hiện thân, tất cả mọi người vốn đang huyên náo dưới đại sảnh đều nhất loạt yên lặng.

    Họ xếp thành những hàng ngang song song đều tăm tắp trải dài khắp sảnh lớn.

    Một trong ba người cất tiếng:

    "Mọi người hãy ổn định, chúng ta sẽ bắt đầu buổi nghị sự ngày hôm nay."

    Người thứ hai tiếp lời:

    "Chủ nhân đã đến."

    "Yết kiến chủ nhân!" – Người thứ ba hô lớn.

    Ba người họ đồng loạt quay người và khom lưng hướng mắt về phía màn che – hay nói cách khác – về phía Yato.

    Và tiếp sau đó, nhất loạt mọi người dưới đại sảnh đều cung kính quỳ một gối xuống, mắt hướng lên nơi Yato tại vị.

    Còn chưa thoát khỏi cảm giác choáng ngợp không gian, Yato lại tiếp tục bị kinh chấn bởi lễ nghi này.

    Những điều tiếp sau đây, Yato không thể và không hề chi phối chút nào.

    Chỉ là cơ thể tự điều chuyển và cử động.

    Nói cách khác, Yato chỉ có thể quan sát dưới góc nhìn của thân thể này mà thôi.

    ------

    "Yato" vén nhanh màn che trước mặt, rảo bước đi xuống chỗ ba người kia đang trịnh trọng thi lễ.

    Anh cất lời, câu đầu tiên với một ngữ điệu cằn nhằn, nhưng cũng rất châm biếm:

    "Này, ta đã nói với mọi người bao nhiêu lần rồi thế, ta không thích lễ nghi quá mức như này đâu á!

    Nếu không có người ngoài thì cứ thoải mái đi chứ.

    Haizz...thiệt là" – Vừa nói, anh nắm lấy tay của một trong ba người mặc đồ trắng và dựng anh ta đứng thẳng dậy.

    Để mà nói thì cái bộ dáng dựng xốc người ta phát một của "Yato" như này đã phá hoàn toàn không khí trang trọng mà mọi người tạo ra trước đó.

    Nhưng có vẻ như mọi người còn không chút ngỡ ngàng, mà trái lại Yato còn nghe thấy tiếng cười khúc khích phía dưới.

    Hai người kế bên cũng theo đó đứng thẳng lên, và mọi người bên dưới cũng thế.

    Người đứng giữa cất tiếng, với một giọng điệu trách móc:

    "Thưa chủ nhân, dù biết rằng ngài rất phóng khoáng, nhưng có những thứ chúng ta không thể không tuân theo.

    Nếu nữ chúa biết được chúng ta không thực hiện nghi thức truyền thống, người sẽ bị quở trách đấy ạ.

    Và nếu như người không bị, thì ba thần khí chúng tôi đây sẽ là người chịu trách nhiệm đấy ạ."

    "Yato" cười phá lên:

    "Ừ thì em gái ta luôn là vậy đấy, nhưng biết làm sao được hahaha.

    Con bé từ nhỏ đã thế rồi, dễ thương thật.

    Nhưng thôi, hãy vào chủ đề chính hôm nay nào!"

    "Yato" vừa dứt lời, người bận đồ trắng bên trái đã không nhịn được mà ngắt ngang, nét mặt có chút phiền não và bất lực:

    "Thưa ngài, trước khi vào buổi nghị sự, tôi sẽ rất vui mừng nếu ngài vận trang phục hội nghị truyền thống, như lễ nghi mà chúng ta đang đề cập, chứ không phải bộ kimono đơn giản này đâu ạ." – hắn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "truyền thống".

    Hình như kế hoạch đánh trống lảng của "Yato" mới vừa sụp đổ thì phải.

    Có lẽ anh cảm thấy thoải mái hơn khi mặc chiếc kimono này, hơn là bộ đồ "truyền thống" nào đó.

    Mà, ngoại trừ sắc trắng thì kiểu dáng chiếc kimono này trông cũng rất quen mắt.

    "Yato" thở dài bất lực, anh búng tay, và ngay tắp lự một bộ sokutai đen lấp lánh hiện ra thay cho chiếc kimono cũ, mái tóc tím suông dài ban nãy cũng được cột lên gọn gàng.

    Đồng thời trên trán xuất hiện một mũ miện trăng lưỡi liềm.

    Và điều này đã khiến Yato nhận ra, mình của hiện tại là ai.

    "Tsukuyomi...Ta của hiện tại...là Tsukuyomi sao..."

    "Là vậy sao, Cha đã..." – Yato nghĩ thầm.

    "Không thể nào!!!

    Sao ta lại có thể là Tsukuyomi.

    Chẳng phải Tsukuyomi là một trong 4 vị thần quyền năng nhất trên thiên giới hay sao?

    Còn ta, ta vốn không biết nhiều về thiên giới và thiên giới cũng chẳng biết về ta cho đến mãi gần đây, nhưng những thứ này rốt cuộc là như thế nào?!"

    Yato rất rối trí, nhưng những sự kiện thì vẫn tiếp tục, và điều gì đó trong anh thôi thúc rằng mình cần phải theo dõi đến tận cùng chuỗi sự kiện này.

    Có lẽ, đến cuối cùng anh sẽ biết được đáp án mình đang tìm kiếm...

    - Còn tiếp -
     
    Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 6: Chính sự


    "Về vấn đề của buổi nghị sự ngày hôm nay" - một trong 3 thần khí tối cao bắt đầu buổi họp - "Hạ giới xuất hiện lượng lớn ayakashi bất thường, đặc biệt tại một số khu vực.

    Do đó chiến khí chúng ta chịu trách nhiệm phân bố nhân lực để tiêu diệt bọn chúng".

    Có một số tiếng rì rầm nhỏ, chủ yếu là những gương mặt đứng sau phía xa, trông có vẻ là người mới đang hỏi chuyện người cũ.

    Yato chắc mẩm đây là những thần khí mới được ban tên, và họ đang trong giai đoạn hoà nhập.

    Yato nghe được cuộc nói chuyện của họ.

    Một thần khí, khoảng chừng 14 - 15 tuổi hỏi chuyện một thần khí lớn hơn:

    "Nè nè, chiến khí là gì thế?

    Chẳng phải tất cả chúng ta đều là thần khí (shinki) hay sao?"

    "À, đây là tên gọi riêng của chúng ta, những shinki của Tsukuyomi-sama.

    Vì ngài là chiến thần hùng mạnh nhất thiên giới, cũng đồng thời là một trong 4 vị thần tối cao giữ vai trò giám sát và bảo vệ nhân giới.

    Khi được ngài ban tên, ngoài việc trở thành pháp khí của chủ nhân như mọi vị thần khác, chúng ta đồng thời cũng có vũ khí và sức mạnh chiến đấu của riêng mình, để có thể bảo vệ loài người khỏi Ayakashi.

    Tuy sức mạnh không thể ngang bằng với chú khí (hafuri) nhưng cũng đã vượt trên các thần khí bình thường khác."

    Một shinki khác nhảy vào tiếp lời, nói với giọng đầy tự hào:

    "Đây là món quà mà chủ nhân tặng cho thần khí chúng ta.

    Tuy nhiên, nếu phạm lỗi hoặc sử dụng sai cách, chủ nhân sẽ lập tức thu hồi đặc ân này và giải phóng kẻ đó.

    Đây là luật người đã đặt ra."

    Yato kinh ngạc, thần khí nhỏ kia cũng thế.

    Nó há hốc mồm, tròn xoe mắt, rồi đánh ánh nhìn ngưỡng mộ về phía Yato.

    "Thật vậy sao, thần mặt trăng có sức mạnh đáng gờm đến như vậy à?"

    - Yato ngỡ ngàng.

    Trở lại với buổi hội nghị, khi thần khí áo trắng đang tiếp tục đến đoạn cắt cử nhân sự thì Tsukuyomi bỗng lên tiếng:

    - Khoan đã, về vấn đề lần này, chỉ cần một mình ta xử lý là đủ rồi.

    "Cái gì?"

    - Rất nhiều shinki giật mình.

    Chủ nhân của họ xưa nay là một đứa trẻ ham chơi to xác, nói trắng ra là thế.

    Những vấn đề thường ngày như xử lý bất thường dưới hạ giới chủ nhân đều phó thác cho thuộc hạ của mình như một lẽ dĩ nhiên.

    Còn Tsukuyomi luôn biến mất trên thiên giới, lâu lâu người ta lại phát hiện thần ở một góc nào đó tại nhân giới, nô đùa và trải nghiệm cuộc sống nhân gian.

    Đây cũng là một trong những sự thật về Tsukuyoumi.

    So với các vị thần khác, Tsukuyomi chấp chưởng vận mệnh và nhân duyên của con người, do đó ngài đặc biệt yêu quý nhân loại và luôn dành thời gian cho họ.

    Hoặc cũng bởi vì, những thần khí của Tsukuyomi đều có sức chiến đấu rất lớn, nên mọi việc lùng diệt ayakashi đều không đến lượt vị thần này ra tay?

    Rất nhiều đồn đoán, nhưng đa phần đều có cơ sở.

    Nhưng lần này, thần mặt trăng lại muốn tự mình xử lý bọn ayakashi?

    Có chuyện gì sao?

    Hiếm thấy à nha.

    Ai cũng tự hỏi như thế.

    "Chủ nhân?

    Những việc thế này, người không cần thiết phải tự mình hành động đâu.

    Cứ giao cho chúng ta xử lý" - 3 thần khí tối cao của Tsukuyomi phản đối.

    "Ý ta đã quyết.

    Yên tâm, việc cỏn con ấy mà.

    Các ngươi cũng không cần phải lo lắng gì đâu nhé, sẽ mau lão hoá đấy hahaha!!!"

    - Trong câu nói tưởng chừng bỡn cợt của Tsukuyomi lại có vài phần nghiêm nghị.

    3 thần khí tối cao nghe ra được sự ám thị trong lời nói của chủ nhân, nên tuy khá miễn cưỡng song họ cũng cúi đầu nhận lệnh.

    Nhưng rốt cục 3 người vẫn chêm vào vài câu như thế này:

    "Chủ nhân chúng ta thật là, cứ như một đứa trẻ lên ba vậy.

    Cứng đầu, khó chiều!"

    "Đúng vậy!

    Thất thường nữa!

    Nếu người chịu nói trước ý định của mình thì ta đã không phải tốn công thâu đêm soạn thảo danh sách nhân sự dài chục xấp!"

    "Còn phải nói sao.

    Vì vậy mới cần chúng ta ở đây làm "bảo mẫu" đấy thôi!"

    "Này!

    Ta nghe thấy đấy!"

    - Tsukuyomi oan ức la oái, mọi người thì cười rộ thành tiếng.

    Nhưng dù sao, đánh giá về mức độ nghiêm trọng của sự vụ lần này, chắc chắn không thể nào làm khó chủ nhân họ được.

    Thế nên lo lắng chỉ là thừa thãi.

    Các thần khí đều có chung suy nghĩ như vậy.

    Tiếng rì rầm phía dưới mỗi lúc một xôn xao thêm, đa phần là bởi sự bất ngờ, ngạc nhiên và cảm giác thú vị khi chủ nhân quyết định hành động.

    "Nè, mọi người không cần phải ngạc nhiên vậy.

    Ta lâu lâu cũng phải vận động để giãn gân cốt chứ.

    Để các ngươi xử lý mãi thì ta đây sẽ bị mang tiếng là thần lười biếng mất!

    - Tsukuyomi đùa giỡn.

    Nghe chủ nhân nói vậy, có người vỡ lẽ:

    "Ra là vậy, chủ nhân chúng ta chỉ muốn tăng cường thể lực bằng cách "làm gỏi" lũ ayakashi, vậy thì có gì phải xoắn đâu nhỉ!"

    Mọi người ồ lên hưởng ứng, Tsukuyomi cũng vui vẻ phụ hoạ: "Đúng vậy, đúng vậy đấy haha!!"

    Vấn đề chính của buổi hội nghị đã xong, tiếp đến là vài việc vặt vãnh ngoài lề và những thủ tục báo cáo theo thông lệ.

    Tsukuyomi đã biến từ đâu ra một chiếc ghế ngồi lắng nghe, lâu lâu lại ngáp một cái rõ dài hơi, để rồi bị 1 thần khí tối cao nhắc nhở.

    "Uầy, cái kiểu này, sao mà giống mình mỗi khi nghe Hiyori cằn nhằn thế nhỉ...

    Sợ thật."

    - Yato chột dạ.

    - Còn tiếp -
     
    Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 7: Thanh trừng


    Buổi hội nghị kết thúc, Tsukuyomi cho tất cả thần khí lui, để họ trở về với công việc thường ngày.

    Chỉ còn một mình anh đứng giữa đại sảnh rộng lớn, hướng mắt về phía bầu trời sao và ánh trăng huyền ảo.

    "Một cơn bão Ayakashi à, quả nhiên không đơn giản là vậy nhỉ..." – Tsukuyomi nhủ thầm.

    Quang cảnh thay đổi, Yato thấy trên người mình đã vận lại chiếc kimono xanh, đầu đội mũ miện lưỡi liềm, bên hông đeo 1 thanh katana, có vẻ đây là một thanh katana thường, không phải chiến khí biến thân.

    Nhưng nó rót được rót đầy bởi sức mạnh của thần mặt trăng, Yato có thể cảm nhận được luồn linh quang bao quanh, toả ra từ vỏ kiếm.

    Đây là một đền thờ Tsukuyomi thời xưa, có lẽ Tsukuyomi đã dịch chuyển xuống nhân giới để bắt đầu cuộc thanh trừng của mình.

    Màn đêm vẫn bao phủ thành phố.

    Về đêm là lúc lũ ayakashi hoạt động nhiều và mạnh nhất, song cũng là thời khắc sức mạnh của thần mặt trăng đạt đến đỉnh điểm, bởi thần sở hữu sức mạnh gắn liền với bóng đêm.

    Tsukuyomi đã đến tâm bão.

    Đây là một ngôi làng khá lớn với những người và người đang tụ họp, có lẽ là một dịp lễ tế thần linh.

    Dường như ayakashi đã kí sinh lên cơ thể dân làng, bởi hiện tại tình hình vô cùng hỗn loạn.

    Nhiều kẻ đã bắt đầu ẩu đả, khắp nơi đều là tiếng la hét đinh tai nhức óc.

    Có thể thấy một bộ phận trai trẻ dân làng đang cố gắng duy trì trật tự, nhưng mọi nỗ lực đều thật vô nghĩa.

    Tsukuyomi đứng trên một cây cao gần đó để quan sát cục diện.

    Những con ayakashi bám lên người quả thật khác thường.

    Trên thân chúng gắn những chiếc mặt nạ trắng kì quái.

    Yato tất nhiên hiểu rõ những chiếc mặt nạ này thuộc về ai, nhưng có vẻ với Tsukiyomi thì thần đang đặt nghi vấn, và khá bất ngờ về sự tồn tại của lũ mặt nạ.

    Thần mặt trăng nhanh như cắt, rút katana nhằm vào một con ayakashi mà chém.

    Thế nhưng, con ayakashi đều không hề hấn gì, vẫn hung hăng tàn phá.

    Tsukuyomi tự nhủ:

    "Bọn chúng không phải lũ ayakashi thông thường!".

    Tsukuyomi quyết đoán tra katana vào vỏ bên hông.

    Rồi thần nâng một tay lên.

    Giây tiếp theo, một dòng nước cuộn trào từ tứ phía xung quanh khu vực, ầm ầm đổ đến.

    Yato vô cùng ngỡ ngàng, thần mặt trăng có sức mạnh triệu gọi với nước mạnh mẽ đến thế ư?

    Rõ ràng, dòng nước đó có khả năng thanh tẩy xú uế, Tsukuyomi tính làm gì với chúng?

    Nước bắt đầu chuyển biến thành hình dạng, và trên tay thần mặt trăng lúc này là một trường cung và mũi tên hợp thành từ nước.

    Uy vũ và đầy linh lực.

    Tsukuyomi lắp tên và bắn.

    Chỉ trong một phát bắn, những mũi tên toả ra khắp nơi, nhằm vào lũ ayakashi kí sinh trên con người.

    Sức mạnh thanh tẩy nhanh chóng phát huy, lũ ayakashi thét lên thảm thiết và đồng loạt biến mất khi mũi tên cắm phập vào chúng.

    Tuy nhiên, đảo mắt chung quanh, Yato có thể thấy, mũi tên chỉ có thể đả thương chứ không thể khiến những con ayakashi đeo mặt nạ với kích thước lớn hơn biến mất.

    Sức mạnh thanh tẩy chỉ có tác dụng với những ayakashi nhỏ đang kí sinh.

    "Thế này vẫn chưa đủ à.

    Vậy thì...." – Trường cung trên tay thần mặt trăng biến thành cặp song kiếm.

    Tsukuyomi nhảy bật lên không trung, hai tay thần vắt chéo và nhanh như cắt, chém xoạt vào một con ayakashi lớn.

    "Cái cách hoá hình vũ khí này, quá giống Kazuma khi cậu ta trở thành thần khí của mình rồi đấy...

    Đây chỉ là trùng hợp thôi sao?" – Yato tự hỏi.

    Kiếm khí mạnh đến mức khói bụi bốc lên mù mịt.

    Vết chém mang theo thần lực thanh tẩy của thần mặt trăng thiêu đốt con ayakashi đó.

    Nó rống lên đau đớn, quay phắt người về hướng thần mặt trăng, biểu lộ thái độ thù địch trông thấy.

    Theo sau, những con với kích thước tương tự như cũng bị thu hút bởi tiếng thét đó và có lẽ, là bởi mùi hương của thần nữa.

    Tất cả bọn chúng đều hướng về Tsukuyomi với khao khát mãnh liệt muốn xé toạt và ngấu nghiến vị thần hùng mạnh.

    Thần mặt trăng đã không thể kết liễu con ayakashi trong một nhát chém, ngay cả khi nhát chém ấy mang theo sức mạnh thanh tẩy thuần khiết nhất.

    Lũ ayakashi đang hiện hữu ở đây mang một sức mạnh tà ác kì lạ và dai dẳng.

    Và để mà nói, Yato còn cảm thấy một luồng sức mạnh quen thuộc, là sức mạnh của Izanami - nữ chúa của Yomi.

    "Là diệp ngôn của cha...

    Cha đang ở gần đây" – Yato cảnh giác.

    Tsukuyomi hiện vẫn chiến đấu với lũ ayakashi.

    Với sức mạnh và kinh nghiệm của một chiến thần, có lẽ thần đã nhận ra nhược điểm của bọn chúng là chiếc mặt nạ.

    Chỉ cần chém vỡ mặt nạ là có thể tiêu diệt được chúng.

    Tuy nhiên, điều này khá tốn công và cần đến công kích trực diện với lực đủ mạnh.

    Không ngoài dự đoán của Yato, Tsukuyomi vẫn có thể tự mình xử lý lũ ayakashi này.

    Sau một lúc, lũ ayakashi tại khu vực đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

    Xung quanh dân làng đã dần khôi phục lại ý thức, một số đã bắt đầu di chuyển người bị thương, số khác tất bận dọn dẹp tàn cuộc sau trận ẩu đả.

    Đột nhiên, Tsukuyomi cảm nhận được một hiện diện.

    Thế nhưng, hiện diện này rất bất thường, không phải người, cũng không phải thần hay ayakashi.

    Đây là một dạng tồn tại đầy hỗn loạn.

    Yato cảm giác được Tsukuyomi đang cực kì bất an và đề cao cảnh giác.

    Có lẽ, có lí do cho việc thần mặt trăng quyết định chiến đấu một mình, để loại toàn bộ chiến khí của mình.

    Vì, thần đã cảm nhận được nguy hiểm hiện diện với thần khí trong trận chiến này.

    Bản thân Yato biết rất rõ nguy hiểm mà Cha mang lại cho thần khí, và cả thần linh.

    "Bí mật tối cao của thần".

    Sự xâm phạm này chắc chắn có thể dẫn đến cái chết của một vị thần.

    Yato, hơn ai hết đã vô số lần nhìn thấy cha làm điều đó, tước đoạt mạng sống của thần linh bằng cùng một phương pháp tàn khốc nhất.

    - Còn tiếp -

    ~ Manga Noragami cũng sắp kết thúc rồi...
     
    Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 8: Tai hoạ


    Cảm nhận được hiện diện bất thường, Tsukuyomi nhanh chóng truy đuổi về hướng đó.

    Sau một lúc, Yato thấy mình – hay Tsukuyomi – đang đứng trên một cánh đồng vắng.

    Trời đã dần về khuya, sự tĩnh lặng bủa vây, Yato có thể nghe thấy những rào rạc cỏ cây va vào nhau khi gió thổi qua.

    Sự lạnh lẽo bất giác khiến anh rùng mình.

    Hay đây là cảm giác của Tsukuyomi?

    "Lạnh?

    Vì điều gì?"

    Từ trong một góc khuất âm u đen kịt của cánh đồng, dưới ánh trăng mờ, một bóng hình từ từ xuất hiện, trên tay hắn đang xoay một chiếc bút – là diệp ngôn.

    Nhưng đây là diệp ngôn cũ, không phải chiếc hắn có được từ Ebisu.

    "Cha!" – Yato gầm gừ.

    Anh rất muốn cảnh báo cho thần mặt trăng rằng hắn ta là tai hoạ.

    Nhưng tất nhiên, điều đó là không thể.

    Anh chỉ là mượn góc nhìn của thân xác này mà thôi.

    Tsukuyomi cũng đã nhận thấy được bóng người đó.

    Ánh mắt đầy sát khí, thần mặt trăng lạnh lùng cất tiếng:

    "Ngươi là ai?

    Tại sao lại sai khiến lũ Ayakashi?

    Cây bút đó, ngươi có nó bằng cách nào?"

    Cha chậm rãi bước đến: "Này, thế là quá nhiều câu hỏi cho lần đầu gặp mặt rồi đấy, thần mặt trăng Tsukuyomi à.

    Trước khi bắt đầu nói chuyện, chúng ta làm quen nhau một chút chứ nhỉ."

    Rồi hắn chắp tay sau lưng, vẫn tỏ vẻ ung dung:

    "Ta biết ngươi rất ít khi tự mình tham chiến.

    Vì thế, lần này ta đặc biệt tạo ra rất nhiều cơn bão ayakashi, mục đích chính là để mời gọi đích thân thần mặt trăng đến đây.

    Mà có ai ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh như thế.

    Quả đúng như lời đồn, ngươi rất để tâm đến con người nhỉ."

    "Cái gì?

    Ngươi tạo ra tất cả những thứ đó chỉ để dẫn dụ ta thôi ư?!" – Tsukuyomi tay siết chặt kiếm.

    "Vậy thì, thay cho quà gặp mặt, ta vẫn còn món quà khác cho thần mặt trăng đây" - Cha nở một nụ cười quái dị, bắt đầu phây phẩy ngòi bút.

    Từ bóng đêm, có những bóng người di chuyển đến gần hơn.

    Là dân làng!

    Yato giật mình.

    Nhưng trên mặt họ là chiếc mặt nạ tạo nên bởi diệp ngôn.

    Yato chưa từng thấy cha sử dụng diệp ngôn theo cách này.

    Tsukuyomi giương kiếm.

    "Để ta cho ngươi hay, không chỉ ayakashi đâu, ta còn có thể điều khiển cả con người đấy!

    HAHAHA!" – Cha bật cười đắc ý – "Nhưng này, ngươi có chắc là mình muốn chém những cái mặt nạ đó không?"

    Tsukuyomi khựng lại, và thần nhanh chóng nhận ra được điều khác thường.

    Sợi dây sinh mệnh của họ, thứ Tsukuyomi chấp chưởng, đang nối liền với chiếc mặt nạ tà ác kia.

    Tức là, nếu chém vỡ nó, dây sinh mệnh của họ cũng sẽ đứt.

    Đồng nghĩa với việc kết thúc mạng sống của họ.

    "Ngươi...!!"

    Tsukuyomi nổi giận.

    Thần hướng mũi kiếm trực chỉ về phía tên thuật sư.

    Ngay trước khi mũi kiếm chạm đến được cha, một bóng dân làng tức khắc xuất hiện ngay trước mặt thần mặt trăng, che chắn cho hắn.

    Tsukuyomi giật mình, vội vàng thu kiếm.

    "Ngươi dám dùng dân làng làm lá chắn sao!

    Hèn hạ!"

    - Thần mặt trăng phẫn nộ quát lớn.

    "Thôi nào, ngươi hoàn toàn có thể chém cả họ lẫn ta rồi cơ mà.

    Nương tay với kẻ thù không phải phẩm chất mà một chiến thần nên có đâu hahaha!!"

    Vẫn với nụ cười đó, cha khiển dân làng thành một vòng cung chắn trước mặt hắn.

    Yato đã biết rằng Tsukuyomi rất yêu quý loài người.

    Là người chấp chưởng vận mệnh và nhân duyên nhân loại, thần sẽ không thể nào tuỳ tiện lấy mạng họ.

    Và chính điều đó giờ đây đưa vị chiến thần lâm vào khốn cảnh.

    Cha cười đắc ý, và để thêm phần sinh động, hắn triệu gọi những ayakashi khác, trong hình hài là một đàn sói đeo mặt nạ.

    Đây là bề tôi thân thuộc của hắn.

    Yato biết rõ lũ này.

    Những con sói bắt đầu lao vào tấn công Tsukuyomi từ mọi phía.

    Tsukuyomi bị dồn vào thế bất lợi.

    Vì ngoài lũ sói, thần còn bị kiềm hãm bởi loài người bị mặt nạ sai khiển.

    Muốn ra tay tất sát với lũ ayakashi, nhưng con người là một trở ngại.

    Toàn lực công kích là bất khả thi, vì điều đó có nghĩa là giết luôn cả con người.

    Tsukuyomi chỉ có thể đàn áp dân làng, trong khi tìm mọi cách tiêu diệt lũ ayakashi mặt nạ mà không làm tổn hại đến dân thường.

    Chưa kể, chừng nào tên thuật sư còn đứng ở đó, công kích sẽ không ngừng lại.

    Yato có thể thấy sự chật vật của thần mặt trăng.

    Sự áp đảo về số lượng, cũng như tình thế tiến thoái lưỡng nan này quả thật không cách nào xử lý.

    "Hiện thân của tai hoạ..."

    "Ta đã quá chủ quan..."

    - Thần mặt trăng gầm gừ phẫn nộ.

    - Còn tiếp -
     
    Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 9: Cạm bẫy


    Trận chiến đã trở nên khốc liệt.

    Tsukuyomi bị vây tứ phía, bởi cả dân làng và lũ sói mặt nạ.

    Tình thế vô cùng bất lợi với thần mặt trăng.

    Ngay trước khi Tsukuyomi kịp phản ứng, một con sói từ sau đã phóng đến, nhằm vào gáy của thần.

    Với hai tay Tsukuyomi hiện đang phải kiềm hãm đòn tấn công trước mặt, tránh đòn này quả thực bất khả thi.

    "Chết tiệt..."

    Bỗng nhiên, từ trên trời hạ xuống những ánh sáng.

    Một bóng trắng xuất hiện đánh bật con sói ra xa.

    "...Cái gì?!"

    Dẫn đầu là 3 thần khí tối cao của Tsukuyomi, theo sau là những chiến khí khác.

    Họ đã cảm nhận được chủ nhân của mình gặp nguy hiểm, vì thế, xuống trần gian để hỗ trợ chủ nhân.

    Tsukuyomi ngỡ ngàng.

    Trong tình thế này, thay vì vui mừng trước sự hỗ trợ vừa đến, thần giận dữ quát lớn:

    "Trở về!

    Đây không phải trận chiến của các ngươi!"

    "Chủ nhân!

    Chúng ta đến để bảo hộ ngài!"

    "Kẻ dám mạo phạm người, cho dù là ai, chúng ta ắt không tha!"

    "Dừng lại!

    Ta không cho phép các ngươi nghênh chiến!"

    - Thần mặt trăng ra lệnh, trong khi vẫn đang phải đối phó với đợt tấn công như vũ bão do tên thuật sư sai khiển.

    Chiếc kimono xanh của thần đã lấm bẩn xú uế từ lũ ayakashi.

    "Tại sao?" – Các thần khí ngỡ ngàng.

    Nhưng khi nhìn chủ nhân của họ bị vây bởi cuộc càn quét như vậy, bản năng khiến họ không thể vâng lệnh.

    Một số thần khí đã lao đến, tung ra những đòn đánh nhằm về lũ ayakashi và dân làng để giải vây cho Tsukuyomi.

    "Hãy triệu gọi chúng ta, hãy để chúng ta hỗ trợ người!"

    - Một trong 3 thần khí tối cao hô lớn.

    Yato thầm than khổ.

    Tsukuyomi đã đúng khi không dẫn theo thần khí của mình.

    Và sự xuất hiện này chính là điều cha mong muốn.

    Sức mạnh mà Tsukuyomi ban cho chiến khí của mình đi kèm với một điều kiện: Không được sử dụng để đả thương con người.

    Và giờ đây, những thần khí tấn công dân làng bị điều khiển bởi mặt nạ vẫn chưa nhận ra sai lầm của họ.

    Tsukuyomi đã cảm nhận được những cơn nhói đau từ bên trong.

    Là vết đâm của thần khí.

    Dù là vô tình hay hữu ý, dù họ có nhận ra hay không, bản thân những thần khí đó cũng đang hứng chịu trừng phạt khi hướng công kích về phía loài người.

    Đó là hình phạt từ khế ước thần thánh của Tsukuyomi, cũng là sự dằn xé đang gặm nhấm trái tim con người của họ.

    Chỉ là vấn đề thời gian, nếu tiếp tục, họ sẽ vượt qua ranh giới và không còn có thể quay đầu.

    "Ta ra lệnh cho các ngươi dừng lại!

    Không được phép tham chiến!!" – Tsukuyomi thét lớn.

    Uy lực phát ra từ mệnh lệnh này không thể không khiến thần khí phủ phục.

    Nhưng, kì lạ thay, thần khí của Tsukuyomi dường như không chịu ảnh hưởng của mệnh lệnh từ chủ nhân.

    Ý chí muốn bảo vệ cho chủ nhân của họ có lẽ đã mạnh mẽ hơn mệnh lệnh phải tuân theo?

    Tất cả các thần khí đã không còn có thể đứng nhìn chủ nhân bị tấn công, cùng với niềm kiêu hãnh của chiến khí, họ dốc toàn lực chiến đấu, hướng thù địch về lũ ayakashi và dân làng bị sai khiển, và về kẻ lạ mặt lẩn khuất sau bóng đêm kia.

    Lần đầu tiên, sau hơn hàng nghìn năm, mệnh lệnh của Tsukuyomi không thể chạm đến họ.

    "Đây là...

    điều hắn ta đã chờ đợi..." – Tsukuyomi rốt cục đã hiểu rõ, cạm bẫy đối phương dành cho mình.

    - Còn tiếp -
     
    Noragami - Nguyệt Thần
    Chương 10: Căm phẫn


    Thấu rõ sự thâm độc trong kế hoạch mà Cha đã chuẩn bị để đối phó với Tsukuyomi, song Yato chỉ có thể bất lực trông nhìn viễn cảnh khốc liệt này dưới góc nhìn của thần mặt trăng.

    Và rồi chuyện gì đến cũng đã đến...

    Một thần khí trẻ đã vung tay, tạo ranh giới xé toạc một chiếc mặt nạ trên mặt dân làng.

    Chiếc mặt nạ tan biến, khuôn mặt dân làng - một người đàn ông trung niên - hiện ra, hoảng hốt và đầy sợ hãi.

    Nhưng chỉ trong một giây sau, ánh mắt của người đó đã mất đi ánh sáng.

    Thân xác hắn đổ gục xuống nền đất lạnh.

    Một sinh mệnh đã chấm dứt.

    Thần khí trẻ vừa ra tay sững người tại chỗ...

    Nó vừa nhận ra mình đã làm gì, và trở nên run rẩy tột độ.

    Nó trân trân nhìn xác người trên mặt đất một hồi lâu.

    Rồi nó dùng hai tay ôm lấy đầu, khuỵu xuống đất và thét lên:

    "KHÔNGGG!!!

    TÔI KHÔNG CỐ Ý, TÔI KHÔNG BIẾT!!!!!

    KHÔNG THỂ NÀO!!!!!"

    Tiếng thét tuyệt vọng vang lên giữa trận chiến hỗn loạn khiến tất cả thần khí khác đang chiến đấu đều rùng mình, động tác đình chỉ để quan sát chuyện gì đang diễn ra.

    Khi họ nhìn thấy cậu thần khí đổ gục trên nền đất, ôm lấy đầu la hét, và cái xác nằm cạnh đó, họ hiểu ngay chuyện gì đang diễn ra.

    Và cùng lúc đó...

    "AAaaaarrrr...!

    Hự...."

    Các thần khí ngay tức khắc ngoảnh về hướng tiếng kêu đau đớn đó.

    Tất cả đều trông thấy, Tsukuyomi một tay chống kiếm ghim xuống đất, tay kia ghì siết lấy ngực mình, nét mặt nhăn lại vì đau đớn.

    Và dù đã mím môi, một dòng máu đen vẫn tuôn ra từ khoé miệng thần mặt trăng.

    3 thần khí tối cao thét lớn:

    "CHỦ NHÂNNN!!!!"

    Và cùng lúc họ di chuyển về phía Tsukuyomi.

    Nhưng trước khi 3 người họ có thể tiếp cận Tsukuyomi, một con ayakashi có cánh trên không đã lao xuống, ghim móng vuốt và cắn phập vào vai phải thần mặt trăng khiến máu tươi trào ra.

    Tsukuyomi ngay tức khắc vung kiếm chém xoạt, cắt đôi nó.

    Như nhận ra cơ hội tốt, bè lũ ayakashi tức khắc chuyển hướng, nhằm vào Tsukuyomi mà tấn công.

    Những thần khí gần bên cạnh thần mặt trăng tức khắc vây quanh thần, tạo nên một vòng bảo vệ với thần mặt trăng ở trung tâm.

    Ranh giới được tạo ra và khiên chắn hình thành.

    3 thần khí tối cao đã đến cạnh bên Tsukuyomi.

    Dù thần mặt trăng vẫn đứng vững và đã khôi phục nét mặt, họ vẫn nhận ra rằng, chủ nhân đang đau đớn, vì hơi thở của Tsukuyomi đã trở nên nặng nề hơn.

    Thứ khiến Tsukuyomi chật vật không phải những vết thương ngoài da, mà là... xú uế từ thần khí, là tổn thương từ bên trong...

    Có nghĩa là...

    Chủ nhân như thế này, là do bọn họ...

    "Không cần lo, ta không sao.

    Tất cả hãy tập trung."

    - Dừng một lát, Tsukuyomi ra lệnh:

    "Nghe đây, các ngươi có thể tiêu diệt ayakashi, nhưng những kẻ mang mặt nạ kia, họ là con người bị điều khiển bởi tên thuật sư.

    Mặt nạ gắn liền với dây sinh mệnh của họ.

    Các ngươi không được phá huỷ chiếc mặt nạ đó.

    Khống chế họ, và để phần còn lại cho ta xử lý."

    Tất cả các thần khí nghe lệnh, khôi phục trạng thái chiến đấu.

    Một vài thần khí nhỏ đã dìu thần khí trẻ đang nôn thốc kia ra xa, có đứa vốc nước vào mặt giúp nó tỉnh táo, nhưng có vẻ là không thể, chắc chắn rồi.

    Nhưng chuyện này sẽ phải để sau, Yato biết rõ thần mặt trăng không thể xử lý nhiều thứ cùng lúc vào thời điểm này.

    Hỗn chiến một lần nữa tiếp diễn, nhưng quả thật rất khó khi đối đầu với dân làng đã mất đi nhận thức.

    Họ hệt như những con rối, chỉ biết tấn công mà không cần mạng.

    Mặt khác, sau khi biết sự thật, sức chiến đấu của các chiến khí đã suy giảm không ít.

    Vì họ đã nhận ra đối thủ của họ là con người, là dân làng vô tội.

    Họ phải chiến đấu rất thận trọng và dè chừng, sự chật vật lộ rõ ở những chiến khí trẻ tuổi.

    1 trong ba thần khí tối cao bên cạnh Tsukuyomi cất tiếng:

    - Chủ nhân, tiếp tục như vậy không phải là cách, để các chiến khí của chúng ta đối đầu với loài người là quả bom nổ chậm...Họ đã thề không đả thương con người, nhưng điều đó sẽ khiến họ ở thế bất lợi...

    - Và cả, người đang bị ô uế do vết đâm của thần khí.

    Tội lỗi từ việc tấn công con người...

    - Nếu còn tiếp tục, người sẽ không thể chịu đựng được...

    "Dù sao đi nữa, các ngươi cũng phải chú trọng bảo toàn bản thân!"

    - Tsukuyomi ngắt lời bọn họ, và xông khỏi vòng vây bảo vệ của thần khí, tiếp tục nghênh chiến.

    Thần mặt trăng biết, 3 thần khí thân cận đã hiểu rõ tình thế lúc này, nhưng không còn cách nào khác.

    Sự thật là Tsukuyomi không thể một mình đả bại tên thuật sư, không thể với những trở ngại này.

    Ngài cần sự hỗ trợ từ thần khí, nhưng điều này cũng rất nguy hiểm.

    Vì vậy, phải nhanh chóng tấn công tên thuật sư.

    Đó là mục tiêu duy nhất, để chấm dứt hỗn loạn.

    3 thần khí tối cao vẫn cực kì lo lắng.

    Nhưng họ hiểu, một khi chủ nhân đã quyết, thì trách nhiệm của họ là phải tuân lệnh.

    Chỉ là, hơn tất cả, họ phải bảo hộ chủ nhân của mình.

    Các thần khí tối cao xông đến theo sau bóng hình chiến thần, và duy trì khoảng cách đủ gần để ngăn chặn những đòn tấn công từ nhiều phía đến Tsukuyomi, đặc biệt là phía bên phải, nơi vết thương trên vai Tsukuyomi vẫn còn rỉ máu.

    Các chiến khí khác trông thấy sự dũng mãnh của chủ nhân, liền như được tiếp thêm sinh lực, họ lấy lại tâm thế và tập trung vào cuộc chiến.

    Mọi sự hỗn loạn này, đều nằm trong kế hoạch của Cha.

    Cũng không biết là cảm xúc của thần mặt trăng hay chính mình, Yato cảm nhận được sự căm phẫn sục sôi trong lòng.

    - Còn tiếp -

    Trở lại với kỉ niệm 10 chương rồi đây, không biết còn ai ở đây không nhỉ 😀
     
    Back
    Top Bottom