Ngôn Tình Nông Môn Cay Nữ Mang Theo Không Gian Trăm Tỷ Đi Chạy Nạn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nông Môn Cay Nữ Mang Theo Không Gian Trăm Tỷ Đi Chạy Nạn
Chương 40: 40: Sống Nương Tựa Lẫn Nhau


Nếu một người khi còn sống cũng không có bản lĩnh gì mà nói, thực ra đã chết đi thì càng không có, chẳng qua người kính sợ quỷ thần, cho nên mới nghĩ những chuyện này thần kỳ như vậy.

“Chuyện này thì thật ra có thể.

” Tuy Khưu Tiểu Ngư có chút cạn lời, nhưng ai bảo lúc trước nàng nói như vậy, hiện giờ cứ theo như vậy đi.

“Cái gì, thật sự có thể sao?” Thôn trưởng kích động đứng dậy.

“Có thể thì có thể, người trong thôn chúng ta ta có thể chữa khỏi, ta lo lắng chính là nguồn gốc của ôn dịch này, có phải bên ngoài có lượng lớn người nhiễm ôn dịch hay không? Hay là có người cố ý mang ôn dịch tới.

” Khưu Tiểu Ngư nói.

“Chuyện này… Sẽ sao?” Thôn trưởng có chút không chắc chắn dò hỏi.

“Đợi đi ra ngoài sẽ biết.

”Thôn trưởng: … Đợi đi ra ngoài đã muộn.

Bên này thôn trưởng nhận được đảm bảo của Khưu Tiểu Ngư thì yên tâm hơn, nhanh chóng đi qua ngăn cản bọn họ ăn thịt sói.

“Thôn trưởng, ngươi không thể vì một câu của Khưu Tiểu Ngư mà tin thịt sói có ôn dịch được, không phải là con sói này rất khỏe mạnh ư, lúc trước khi chúng ta đánh nó tốn rất nhiều sức, không giống sói bị bệnh chút nào.

”Nghe lời thôn trưởng nói xong, biết e rằng cơ hội ăn thịt của bọn họ không còn, dọc đường đi bọn họ đã sớm thèm thịt, hiện giờ thịt ở ngay bên miệng, lại nói bọn họ không thể ăn.

Cho dù bọn họ cảm kích kính sợ Khưu Tiểu Ngư, lúc này cũng không rảnh lo nhiều như vậy, vì ăn một miếng thịt bọn họ cần mở miệng.

“Đó là ôn dịch mà, có thể khiến người ta nhìn ra sao?” Thôn trưởng sốt ruột, những người này phần lớn là chưa từng trải qua ôn dịch, cho nên trong lòng không sợ hãi giống như thôn trưởng, thậm chí có chút khinh thường thôn trưởng nhát gan.

“Bọn ta cũng mặc kệ ôn dịch gì đó, chỉ biết lại không ăn thịt, bọn ta sẽ không chịu đựng nổi nữa.

Thôn trưởng, thịt sói bày ngay trước mắt, ngươi nhìn xem, đây đâu giống là có bệnh?” Hán tử kia vỗ thịt sói đã chia sẵn ra nói.

Thôn trưởng nhìn thoáng qua thịt đỏ rực, không nhịn được nuốt nước bọt, hắn ta cũng muốn ăn, nhưng hắn ta sợ chết.

Hiện giờ hán tử này đã làm lơ lời nói của thôn trưởng, ngày thường nghe hắn ta là vì biết hắn ta nói có sách mách có chứng, lần này nói có ôn dịch, đúng là khó khiến người ta tin phục.

Bên này Khưu Tiểu Ngư biết những người này sẽ không dễ dàng tin tưởng, nhưng nàng không sốt ruột chút nào, khóe miệng nhếch lên nụ cười xấu xa, nắm lấy cọng cỏ chơi.

Khưu Văn Vũ đã đi tới, Khưu Tiểu Ngư ngẩng đầu nhướng mày nhìn về phía hắn ta.

“Tiểu Ngư, đại ca tin tưởng muội.

” Vẻ mặt Khưu Văn Vũ tin tưởng, đôi mắt chân thành!Khưu Tiểu Ngư không muốn nói chuyện, Khưu Văn Vũ này là sao đây, là muốn dính lấy sao?“Hả? Vì sao, phải biết rằng bọn họ còn chưa phát bệnh mà.

” Khưu Tiểu Ngư không chút để ý nói.

“Tiểu Ngư, muội nói cho đại ca, có phải đại ca cũng nhiễm ôn dịch hay không?” Khưu Văn Vũ hỏi.

Khưu Tiểu Ngư đang cầm cọng cỏ nghịch dừng tay, khóe miệng hơi nhếch lên: “Đúng vậy, có phải ngươi rất sợ hãi hay không?”Trong mắt Khưu Văn Vũ hiện lên bất đắc dĩ, tuy không biết vì sao Khưu Tiểu Ngư như biến thành một người khác, nhưng hắn ta biết nàng thay đổi có thể là vì những chuyện phụ thân và mẫu thân mình làm với nàng, nghĩ tới đây trong lòng càng thêm áy náy.

“Ừm, sợ!” Khưu Văn Vũ nói, nếu sợ có thể thỏa mãn chút xấu xa của Khưu Tiểu Ngư mà nói, hắn ta cũng có thể sợ hãi.

Khưu Tiểu Ngư: … Nghiêm túc sợ hãi chút đi chứ, thật sự không giống sợ hãi mà.

Nàng đột nhiên hơi tò mò, chẳng lẽ Khưu Văn Vũ dễ dàng buông bỏ thù hận như thế ư?Dù sao chính là cả nhà bị giết rồi mà.

“Yên tâm đi, tuy ngươi cảm nhiễm ôn dịch, nhưng đã được ta chữa trị hết.

” Khưu Tiểu Ngư nói, khi chữa trị cho Khưu Văn Vũ không giống với những người khác, Khưu Văn Vũ là được nàng dùng dị năng chải vuốt toàn bộ cơ thể.

Sở dĩ không lập tức phát hiện ra ôn dịch, bởi vì Khưu Tiểu Ngư chưa từng chữa trị virus như thế, có chút xa lạ.

“Tiểu Ngư nhà ta đúng là lợi hại, ôn dịch cũng có thể chữa khỏi.

” Khưu Văn Vũ lập tức sửa miệng.

Khưu Tiểu Ngư: “Ngươi có thể bình thường một chút được không?”.
 
Nông Môn Cay Nữ Mang Theo Không Gian Trăm Tỷ Đi Chạy Nạn
Chương 41: 41: Hoài Nghi Thân Phận


Khưu Văn Vũ nghi ngờ: “Đại ca có điểm nào không bình thường?”“Ngươi bình thường chỗ nào? Không phải là ngươi bị đả kích ngu đi đấy chứ, hay là vì hạ thấp cảnh giác của ta, báo thù cho phụ thân và mẫu thân ngươi?” Khưu Tiểu Ngư nói đến câu sau đột nhiên giọng nói lạnh lẽo hơn.

Khưu Văn Vũ bị dọa sợ, vội vàng nói:“Sao có thể có chuyện đó, muội là muội muội của ta, phụ thân và mẫu thân của ta hại muội, huống chi cũng không phải muội giết bọn họ, cho dù muốn tìm người báo thù cũng sẽ không tìm muội.

”Khưu Văn Vũ đột nhiên cảm thấy trong lòng hơi ấm ức, chẳng lẽ ở trong lòng Khưu Tiểu Ngư hắn ta là người không phân rõ trắng đen như vậy sao?Vậy mà Khưu Tiểu Ngư hoài nghi hắn ta, phải biết rằng hắn ta chôn phụ thân mẫu thân đệ đệ xong, trong lòng thật sự chỉ nghĩ tới muội muội Tiểu Ngư này, định tính toán phải đi về tìm Khưu Tiểu Ngư, sau này huynh muội bọn họ sống nương tựa lẫn nhau!“Thật sự nghĩ như vậy sao?” Khưu Tiểu Ngư nghiêng đầu hỏi.

“Đương nhiên là thật.

”“Cho dù phụ thân và mẫu thân ngươi chết vì ta ư?” Khưu Tiểu Ngư cúi đầu, lúc này giọng nói cũng nhỏ đi.

“Nếu bọn họ không tham lam, người khác cũng không tìm được bọn họ.

” Khưu Văn Vũ thở dài nói.

“Ngươi đã biết sao?” Khưu Tiểu Ngư kinh ngạc.

“Đoán được.

”“Vậy sau này ta không tiếp nhận phản bội.

” Khưu Tiểu Ngư đột nhiên nghiêm túc nói.

“Được!” Khưu Văn Vũ đồng ý không chút do dự.

Sau đó hai người nhìn nhau cười, khoảng cách giữa hai người kéo gần hơn không ít.

Lúc này Khưu Văn Vũ xem như có được tán thành bước đầu của Khưu Tiểu Ngư.

“Cho nên ngươi muốn báo thù không?” Khưu Tiểu Ngư hỏi.

“Đương nhiên muốn.

”“Đi theo ta, sau này sẽ có cơ hội.

” Khưu Tiểu Ngư bày ra dáng vẻ đi theo đại tỷ thì sau này sẽ có thịt ăn.

Khưu Văn Vũ: “Ta là đại ca của muội.

”Gương mặt Khưu Tiểu Ngư lập tức đen lại, nhưng không phản bác.

Khưu Văn Vũ lộ ra tươi cười thật lòng kể từ khi phụ thân mẫu thân qua đời, khói mù trên gương mặt xua tan không ít.

…Thành Vân Yên, hoa viên của phủ tướng quân Trần Quốc.

“Tiểu thư, đây là giấy bên ngoài truyền vào.

” Đôi tay của nha hoàn nâng tờ giấy, thật cẩn thận đưa tới tay một nữ hài ngồi ở đình hóng gió, mặc trang phục màu xanh biếc.

“Đưa cho ta, các ngươi lui xuống cả đi.

” Vẻ mặt nữ hài lạnh lùng, trong mắt là sắc lạnh.

“Vâng, tiểu thư!” Nha hoàn không dám thở mạnh, đợi rời khỏi đình hóng gió mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Gần đây tính tình của tiểu thư vẫn luôn âm tình bất định, động một tí là đánh giết nha hoàn, bọn họ làm nha hoàn vô cùng sợ hãi.

Tưởng Thi Ngữ mở tờ giấy ra, nhìn thấy nội dung phía trên đôi tay tức tới mức phát run, xé tờ giấy thành từng mảnh nhỏ, trên mặt là dữ tợn.

“Đáng chết, một con tiện chủng như vậy mà khó g**t ch*t? Phế vật, tất cả đều là lũ phế vật…”Tưởng Thi Ngữ mắng ra tiếng, nắm chặt tờ giấy bị xé thành mảnh vụn trong lòng bàn tay.

Cho dù là xé thành mảnh nhỏ, dưới tình huống phẫn nộ Tưởng Thi Ngữ vẫn không mất đi lý trí, sợ vụn giấy bị người ta nhặt được phát hiện chuyện gì đó.

Từ điểm này có thể nhìn ra được, lòng dạ của Tưởng Thi Ngữ sâu cỡ nào, còn giỏi nhẫn nhịn ra sao.

Phía sau núi giả, một người làm vườn vừa thọt chân còn què cầm cuốc, thông qua lỗ nhỏ ở sau núi giả nhìn về phía đình hóng gió, lỗ tai khẽ nhúc nhích.

Tưởng Thi Ngữ phát tiết một lúc xong, ném giấy vụn trong tay vào lư hương, cả người lại khôi phục hình tượng tài nữ cao quý lạnh lùng thường ngày.

Vẫn luôn đợi đến khi Tưởng Thi Ngữ rời khỏi đình hóng gió, người chuyên trồng hoa ở sau núi giả mới khập khiễng rời khỏi vườn hoa.

Trong thư phòng phủ tướng quân, người chuyên trồng hoa nhỏ giọng bẩm báo mọi chuyện hắn ta nghe thấy được, còn trần thuật lại cảnh nhìn thấy.

“Nói cách khác đã xác định được cháu gái của bản tướng quân đang trên đường tới thành Vân Yên, tiểu tử Mộc Trạch cũng không thấy truyền tin tức lại.

”Phía sau bàn, một lão tướng tóc hơi hoa râm, mày kiếm anh tuấn, đôi mắt đen sắc bén, dáng người cao lớn nhưng không thô kệch, giống y như chim ưng cô độc trên bầu trời, khí thế uy vũ lắng đọng lại mở miệng nói.

“Lão tướng quân, có phải vương gia xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay không? Có cần truyền tin cho hắn hay không?”.
 
Nông Môn Cay Nữ Mang Theo Không Gian Trăm Tỷ Đi Chạy Nạn
Chương 42: 42: Tưởng Thi Ngữ


“Không cần, bản tướng quân tự mình đi đón cháu gái ruột của bản tướng.

” Tưởng Ngạo Thạch vui sướng nói.

“Nhưng mà cơ thể ngài…”“Cơ thể lão tử rất tốt.

” Tưởng Ngạo Thạch trợn mắt tức giận nhìn, giống như ai dám lại nói chuyện cơ thể hắn ta, hắn ta sẽ tức giận với người đó.

Người chuyên trồng hoa không dám lại khuyên nữa, bởi vì hắn ta biết từ lúc biết Tưởng Thi Ngữ không phải cháu gái ruột của mình, lão tướng quân chưa từng ngủ ngon.

Chuyện này vốn ký gửi cho Tiêu Mộc Trạch là yên tâm, nhưng Tưởng Ngạo Thạch chuẩn bị đầy đủ cả, bảo người nhìn chằm chằm Tưởng Thi Ngữ.

Đáng tiếc phái nhiều người đi ra ngoài như thế, đều có đi mà không có về.

Hiện giờ bọn họ biết Tưởng Thi Ngữ tuyệt đối biết tung tích của cháu gái Tưởng Ngạo Thạch, đáng tiếc Tưởng Thi Ngữ quá cảnh giác.

Bọn họ không dám rút dây động rừng, bởi vì còn chưa tra ra thân phận của Tưởng Thi Ngữ, cũng sợ Tưởng Thi Ngữ chó cùng rứt giậu, trực tiếp phái cao thủ đi giết Khưu Tiểu Ngư.

Vì thế ngày hôm sau, Tưởng Ngạo Thạch hiếm khi đi thăm Tưởng Thi Ngữ.

“Tổ phụ tới đây tìm Thi Ngữ là có việc gì vậy ạ?” Tưởng Thi Ngữ hành lễ nghi của tiểu thư khuê các xong, dịu dàng hỏi.

“Ừm, tổ phụ chuẩn bị đến đại doanh Tây Sơn ở một thời gian, tới đây nói với cháu một tiếng, tránh cho cháu lo lắng.

” Tưởng Ngạo Thạch là một võ tướng, căn bản không am hiểu diễn kịch.

Nếu không phải là nữ hài mình nhìn lớn lên từ nhỏ tới lớn, có khả năng Tưởng Ngạo Thạch sẽ một chưởng đánh chết khi phát hiện ra chân tướng.

Hiện giờ còn diễn kịch với Tưởng Thi Ngữ như vậy, chỉ vì tình cảm cháu gái mà mình nuôi lớn, chỉ đáng tiếc Tưởng Thi Ngữ không biết quý trọng.

“Cháu gái đã biết, tổ phụ phải giữ gìn sức khỏe, không thể giống như binh sĩ trong quân doanh đến thao trường luyện tập, cơ thể người sẽ không chịu nổi.

” Tưởng Thi Ngữ dịu dàng quan tâm nói.

“Khụ… Tổ phụ biết rồi!” Tưởng Ngạo Thạch không được tự nhiên trả lời.

Rất nhanh tìm cớ rời đi, lại ở đây tiếp Tưởng Ngạo Thạch sợ không nhịn được hỏi ra chuyện Khưu Tiểu Ngư.

Tưởng Ngạo Thạch bước nhanh rời khỏi Hoa Lê Viện của Tưởng Thi Ngữ, Tưởng Thi Ngữ như suy tư gì đó nhìn bóng dáng Tưởng Ngạo Thạch.

Nàng ta luôn cảm thấy có chút không thích hợp, nghĩ tới trong khoảng thời gian này dường như Tưởng Ngạo Thạch ít tới thăm nàng ta, cho dù muốn đến đại doanh Tây Sơn ở, cũng căn bản không cần đặc biệt tới nói với nàng ta một tiếng.

“Người đâu.

” Tưởng Thi Ngữ nói với bên ngoài.

“Tiểu thư…”Vẻ mặt nha hoàn kính sợ đợi Tưởng Thi Ngữ dặn dò.

“Ngươi lại đây.

” Tưởng Thi Ngữ vẫy tay với nha hoàn.

Trong lòng nha hoàn sợ hãi tới gần Tưởng Thi Ngữ, Tưởng Thi Ngữ nói nhỏ mấy câu bên tai nàng ta.

Nha hoàn gật đầu đáp, vội vàng lui xuống.

Đợi mọi người lùi ra xong, Tưởng Thi Ngữ mới nhẹ giọng mở miệng.

“Xem ra lão già này đã nhận ra được gì đó, chẳng lẽ là hoài nghi thân phận của ta? Không được, Khưu Tiểu Ngư cần phải chết, không thể để nàng ta sống sót nữa.

” Tưởng Thi Ngữ nói.

Thực ra lúc trước nàng ta phái nhiều người đi như vậy, mục đích là muốn bắt sống Khưu Tiểu Ngư, đề phòng thân phận mình bị lộ còn có điều kiện giữ được tính mạng.

Nhưng sau này nghĩ tới có khả năng vì Khưu Tiểu Ngư mà mất đi mọi thứ nàng ta có được hiện giờ, mất đi thân phận địa vị Tưởng Thi Ngữ đều có thể tiếp nhận, không tiếp nhận được duy nhất là Tiêu Mộc Trạch.

Nếu chưa từng gặp được, nếu không biết cháu gái của Tưởng Ngạo Thạch có hôn ước với hắn, Tưởng Thi Ngữ sẽ không động lòng với hắn.

Tưởng Thi Ngữ biết thân phận của mình, Tưởng Thi Ngữ càng hi vọng mình thật sự là cháu gái của Tưởng Ngạo Thạch, là nữ hài có hôn ước với Tiêu Mộc Trạch.

Cho nên Tưởng Thi Ngữ từ bắt sống đổi thành ám sát, còn nhất định phải thành công.

Nhưng nàng ta không biết, nếu không phải Khưu Tiểu Ngư xuyên qua tới đây mà nói, thực ra nàng ta đã thực hiện được.

.
 
Nông Môn Cay Nữ Mang Theo Không Gian Trăm Tỷ Đi Chạy Nạn
Chương 43: 43: Bệnh Dịch


Tưởng Ngạo Thạch tự cho là đã giấu giếm được Tưởng Thi Ngữ, đang vô cùng vui sướng đi đến thành Thượng Đức, bởi vì thành Thượng Đức là con đường nhất định phải đi qua khi đến thành Vân Yên, cũng là thành thị cách thành Vân Yên gần nhất.

Nếu tin tức nhận được từ chỗ Tưởng Thi Ngữ không giả mà nói, như vậy kế tiếp đám Khưu Tiểu Ngư sẽ nhanh chóng tới thành Thượng Đức.

Nghĩ tới rất nhanh sẽ gặp mặt cháu gái ruột của mình, tâm trạng của Tưởng Ngạo Thạch hơi kích động, nghĩ phải chuẩn bị quà gặp mặt thật tốt gì.

Sau đó lại nghĩ tới Khưu Tiểu Ngư chịu khổ ở bên ngoài từ nhỏ, lại lo lắng Khưu Tiểu Ngư không muốn nhận hắn ta.

Dù sao chính là suy nghĩ miên man đủ kiểu, lo được lo mất, yêu đương cũng không rối rắm như hắn ta.

…“Sao quốc sư lại ở đây?” Tiêu Mộc Trạch vô cùng kinh ngạc sẽ gặp được Diệp Lăng Vân ở trên đường.

“Tới cánh rừng này tìm một loại thuốc.

” Diệp Lăng Vân mặc áo bào trắng, dáng người cao thẳng, gương mặt lạnh lùng.

Cho dù mặc màu trắng đi lại trong rừng, trên người lại không thấy một chút dơ bẩn.

“Thuốc gì mà cần quốc sư tự mình tới đây tìm?” Trong mắt Tiêu Mộc Trạch hiện lên hoài nghi.

Chuyện này quá trùng hợp, Khưu Tiểu Ngư ở cánh rừng này, Diệp Lăng Vân lại tới nơi này tìm thuốc.

Tiêu Mộc Trạch nghĩ tới có khả năng Khưu Tiểu Ngư và Diệp Lăng Vân đến từ cùng một nơi, trong lòng hơi sợ hãi Diệp Lăng Vân biết tới sự tồn tại của Khưu Tiểu Ngư.

Cụ thể là vì sao sinh ra loại cảm giác này, Tiêu Mộc Trạch cũng không biết.

“Nghe nói núi Cư An có một con sông, bờ sông sinh trưởng một loại hoa màu tím, tên là Tử Châu Tử, đây là thuốc chính luyện chế Giải Ưu Đan.

” Diệp Lăng Vân chậm rãi nói.

“Thì ra là thế, vậy quốc sư chậm rãi tìm đi, bổn vương còn có việc nên rời đi trước.

”Sau khi Tiêu Mộc Trạch nói xong vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo rời đi, dáng người cao thẳng, khí chất xuất chúng, lúc này mới như là tư thái của Chiến Thần một quốc gia.

Nếu Khưu Tiểu Ngư nhìn thấy Tiêu Mộc Trạch như vậy, nhất định nghĩ là song sinh của hắn, đâu giống nam nhân cẩn thận trước mặt nàng.

Diệp Lăng Vân nhìn bóng dáng Tiêu Mộc Trạch rời đi, trong mắt lộ ra tán thưởng.

Nếu Vân Quốc này không có Tiêu Mộc Trạch, đã không có khả năng an ổn như vậy, không hổ là Chiến Thần, mấy lần biến nguy thành an, chẳng lẽ thật sự là số trời?…Bên Khưu Tiểu Ngư mọi người ăn thịt sói xong, cảm thấy cả người tràn ngập sức lực.

Không cần thôn trưởng thúc giục, bọn họ đã tự giác lên đường.

Trong đội ngũ ngoại trừ mấy người tin tưởng lời Khưu Tiểu Ngư nói không nghi ngờ gì, mỗi người đều ăn thịt sói.

Trương Thanh Sơn và Trương Tiểu Linh nghe lời Khưu Tiểu Ngư nói nhất, hơn nữa dọc theo đường đi không phải Khưu Tiểu Ngư chủ động tìm bọn họ nấu cơm, bọn họ sẽ không hỏi nhiều một câu.

Bọn họ biết Khưu Tiểu Ngư nhất định có lương thực, tuy không biết là làm kiểu gì, nhưng hai bọn họ đều không để lộ bí mật của Khưu Tiểu Ngư.

Còn có một người khác chính là Tôn Hương Lan, nương của Khưu Mai Hoa.

Tuy Tôn Hương Lan đanh đá, nhưng mà ân oán phân minh, có ân tất báo.

Từ lúc Khưu Tiểu Ngư chữa khỏi bệnh cho nàng ta xong, chỉ cần Khưu Mai Hoa nhằm vào Khưu Tiểu Ngư, nàng ta nhất định sẽ áp chế Khưu Mai Hoa, ngay cả nam nhân của nàng ta cũng không dám hé răng, hơn nữa cho tới nay luôn không có cảm giác tồn tại gì.

Cho nên biết được Khưu Tiểu Ngư nói thịt sói không thể ăn, sẽ mắc bệnh dịch, mặc kệ trong lòng có tin hay không, đều ủng hộ Khưu Tiểu Ngư trước tiên, cho dù rất muốn ăn thịt nhưng mà chịu đựng không ăn.

Đáng tiếc Tôn Hương Lan có thể không ăn nhưng không ngăn được Khưu Mai Hoa và nhi tử trượng phu mình muốn ăn.

Cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ ăn thịt sói.

Sau khi ăn xong cũng không phát hiện ra có gì khác thường, Tôn Hương Lan lại thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả bọn họ ăn xong thịt sói bắt đầu lên đường, còn chưa tới một canh giờ cả đám đau bụng không chịu được, sau đó bắt đầu sốt cao nôn mửa.

Thôn trưởng hoàn toàn luống cuống, vội vàng chạy tới tìm Khưu Tiểu Ngư.

.
 
Back
Top Bottom