Cập nhật mới

Khác |nomin| không lời giải thích

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
362114531-256-k234051.jpg

|Nomin| Không Lời Giải Thích
Tác giả: 4s20th
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tác giả: MAKEMEYOURAPHRODITE
Tên gốc: 死无对证
Tình trạng bản gốc: Hoàn (27.06.2021)
Tình trạng bản dịch: Hoàn thành
Được edit bởi: phoiuoiii

Bản chỉnh sửa chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không re-up và mang đi nơi khác.

Sẽ hide truyện nếu tác giả yêu cầu


Tất cả nội dung đều dựa trên trí tưởng tượng, nhân vật và sự kiện đều không liên quan đến đời thực, đừng tin vào những gì bạn thấy, mình không chịu trách nghiệm về những vấn đề sẽ xảy ra với bạn



trans​
 
|Nomin| Không Lời Giải Thích
Một


La Tại Dân nhận được cuộc gọi cũng là lúc anh vừa kiểm tra xong các phòng bệnh.

Ở phòng khách, bản tin buổi tối TV LCD đang được phát, các bác sĩ trực ban đều đồng loạt dừng nói chuyện.

Âm lượng của TV được bật không lớn, nhưng vẫn có thể nghe rõ trong căn phòng yên tĩnh.

"...Theo tin tức mới nhất mà phóng viên của chúng tôi nghi nhận, cảnh sát hiện đang tạm giữ Lý Đế Nỗ, người đứng đầu công ty QJ, lý do bắt giữ hiện chưa được công bố.

Có thông tin cho rằng lần bắt giữ có liên quan đến vụ án giết người"

Bức ảnh chiếu lên được phóng viên chụp bằng tay.

Ánh đèn flash với tần số cao đang chiếu thẳng vào người đàn ông.

Mặt hắn hơi cúi xuống.

Bộ vest lịch lãm được anh ta mặc trên người, đi kèm đó là chiếc ghim cài áo sapshire được đính lên một cách tinh tế.

Nhìn không giống như bị cảnh sát bắt sau một ngày làm việc.

"...La Tại Dân, có đang nghe không đấy?"

Đầu bên kia Kim Đạo Anh nói rất hớt hải

"Em về nhà trước đi, anh đi qua trại tạm giam làm thủ tục"

"Ừm"

"Về thẳng nhà đi, đừng đi đâu nữa hết" Kim Đạo Anh cảnh cáo

"Phóng viên có thể tìm đến cửa, giữ kín miệng đừng trả lời gì"

"Biết rồi"

La Tại Dân tắt máy, bàn tay mất khống chế mà run đến không thể cầm điện thoại.

"Bác sĩ La?"

Có người đến đứng chặn lại dòng cảm xúc của anh, là Phác Chí Thành, cậu bác sĩ làm cùng.

"Xin lỗi, có lẽ hôm nay anh phải xin nghỉ"

La Tại Dân đưa lại sổ kiểm tra cho Phác Chí Thành, nhiệt độ của bệnh nhân giường 17 vẫn đang chưa ổn định, vết thương sau mổ của bệnh nhân giường 24 cần kiểm tra định kì 1 tiếng 2 lần, các giường khác hiện tại chưa có gì bất thường

"Được rồi.."

Phác Chí Thành nhận lấy cuốn sổ trong tay, nhìn La Tại Dân tức tốc chạy vào thang máy mà vẫn mặc trên người áo Blouse, do dự một lúc rồi đuổi theo.

"La Tại Dân, anh có ổn để lái xe không?"

Phác Chí Thành hỏi "Có cần em đưa anh về nhà không?"

"Không cần đâu, anh không sao"

La Tại Dân quay đi, đèn trong thang máy ánh sáng không được tốt nhưng cậu vẫn có thể thấy rõ sắc mặt anh hiện tại tái nhợt đi.

"Chúng ta không thể tan ca chung sao?"

Phác Chí Thành còn muốn nói gì đó, sau một tiếng "ding" cửa thang máy từ từ được mở ra

"Cảm ơn em, anh đi trước"

Phác Chí Thành nhìn anh cười ngượng, cổ họng nghẹn lại.

Tuy vậy nhưng không nài nỉ gì thêm, miễn cưỡng gật đầu rồi để La Tại Dân rời đi.

"Vậy trên đường về hãy cẩn thận"

Nhà của Đế Nỗ và Tại Dân nằm tách biệt ở vùng ngoại ô.

May mắn rằng Kim Đạo Anh đã gọi đội an ninh của công ty đến trước lũ nhà báo một bước, nếu không e rằng đến việc bước chân vào nhà La Tại Dân cũng không làm được.

Ngôi biệt thự giờ đây được bao quanh bởi những chiếc camera ống ngắn ống dài.

Phóng viên đã ngồi sẵn bên đường kể từ khi tin tức bắt đầu nổ ra.

Nếu Lý Đế Nỗ thực sự dính đến vụ giết người như lời đồn, công ty QJ thật sự sẽ gặp phải rắc rối lớn.

Kim Đạo Anh đã nhanh chóng hoàn tất thủ tục bảo lãnh vào chiều hôm đó.

Cùng bọn họ đi về còn có 2 cảnh sát, họ muốn nói chuyện riêng với La Tại Dân.

Lý Đế Nỗ vòng tay qua đặt lên vai La Tại Dân, Kim Đạo Anh chỉ tay về phía ghế sofa và nói họ có thề ngồi luôn ở đây để nói chuyện.

Lý Mark và Chung Thần Lạc nhìn nhau, đến giờ họ mới hiểu người đứng đầu ngành này khó đối phó đến nhường nào.

Cả một đội luật sư cũng không có sát thương bằng một phần Kim Đạo Anh.

"Vậy chúng ta nói chuyện ở đây đi, đợi chút, tôi đi pha trà cho 2 anh."

Lý Đế Nỗ ngăn La Tại Dân lại "Để anh"

Lý Mark nhìn quanh cả hai người nhưng không có bất kỳ dấu vết nào, Chung Thần Lạc đã bắt đầu mở cuốn sổ tay

"Vậy thì tôi hãy bắt đầu với những câu hỏi thông thường trước nhé, tên của anh, nghề nghiệp, và Lý Đế Nỗ có mối quan hệ gì với anh"

"La Tại Dân, bác sĩ khoa nhi tại Bệnh viện Trung ương Quốc gia, Lý Đế Nỗ là người yêu tôi"

"Ngày 8 tháng 11 anh ở đâu?"

La Tại Dân lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, cũng dễ hiểu thôi, đây là vẻ mặt mà hầu như ai cũng thể hiện ra khi phải cố lục lại trong tiềm thức

"Ngày 8 tháng 11?

Để tôi kiểm tra lại lịch trình, nếu như không có ca làm, tôi sẽ ở nhà"

La Tại Dân lấy điện thoại ra và tìm kiếm.

Thật ra Chung Thần Lạc và Lý Mark đã có được lịch trình làm việc của anh trước đó từ bệnh viện, Lý Mark hỏi câu hỏi này chỉ muốn kiểm tra rằng anh có thực sự có thái độ hợp tác hay không thôi.

"Ngày 7 tháng 11, buổi sáng tôi ở phòng khám ngoại trú, hôm đó cũng không còn lịch Trình gì khác, tan làm là về thẳng nhà"

Xem xong lịch trình, La Tại Dân khẳng định lại "Sáng ngày 8 tôi ở nhà"

"Anh có nhớ khoảng thời gian Lý Đế Nỗ về nhà vào tối hôm đó không?"

La Tại Dân trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu rồi lắc đầu.

"Tôi không nhớ rõ, tính chất công việc của Lý Đế Nỗ rất bận, thời gian không cố định"

"Cho tôi xin hỏi thêm một câu nữa, tối hôm đó Lý Đế Nỗ có qua đêm ở nhà không?"

La Tại Dân cho Lý Mark xem tin nhắn giữa anh và Lý Đế Nỗ, hôm đó có 7 tin nhắn.

"Lý Đế Nỗ khi không qua đêm ở nhà sẽ báo cho tôi"

"Có gọi điện không?"

"Cảnh sát Lee"

Kim Đạo Anh bình tĩnh ngắt lời Lý Mark

"Tôi nghĩ anh nên đến công ty truyền thông để kiểm tra nhật kí cuộc gọi"

"Được rồi"

Lý Đế Nỗ bưng khay trà đi tới, 4 chén là trà đen Tích Lan, chén còn lại là nước ấm dành cho La Tại Dân

"Phải uống thuốc rồi"

Lý Đế Nỗ không quan tâm bọn họ đang nói gì, hắn mở hộp thuốc rồi sắp ra hai viên thuốc đưa cho La Tại Dân

La Tại Dân thì thầm: "Có thể để một lúc nữa uống được không?"

Lý Đế Nỗ lắc đầu rồi đưa thuốc và nước cho La Tại Dân

"Xin thứ lỗi, dạ dày tôi không được tốt, phải uống thuốc đúng giờ"

La Tại Dân cười xoà xin lỗi "Các anh cảnh sát đây còn có câu hỏi nào nữa không?"

"Khi vào nhà, chúng tôi có thấy ở sân có camera giám sát, chúng tôi có thể trích camera giám sát ngày 7 không?"

Chung Thần Lạc hỏi, "Chỉ cần thế là đủ rồi, nó có thể cho chúng tôi biết hôm đó mấy giờ Lý Đế Nỗ về nhà

"Loại camera trong nhà này chủ yếu là để chống trộm"

Lý Đế Nỗ trả lời, "Dung lượng lưu trữ không lâu, chỉ có thể lưu trữ những dữ liệu trong vòng nửa tháng."

"Bây giờ đã là đầu tháng 12, Đoạn camera không còn được lưu trữ nữa rồi"

"Nói cái khác hiện tại không có bằng chứng nào chứng minh đêm đó Lý Đế Nỗ có qua đêm ở nhà?"

"Cảnh sát Chung, tôi xin nhắc nhở lại"

Kim Đạo Anh cắt ngang cuộc trò chuyện, giơ máy ghi âm trong tay lên.

"Anh đang đi sai hướng của nhiệm vụ và buộc nhân chứng đưa ra lời khai"

Chung Thần Lạc đứng hình, liền vội phủ nhận.

"Nào có, tôi chỉ đang nói chuyện bình thường thôi"

" 'nói chuyện bình thường', vậy tôi có thể kiểm tra xem máy ghi âm của anh hiện có đang hoạt động không, được chứ?"

Kim Đạo Anh lời nói thì lịch sự nhưng lại có sát thương rất cao.

Chung Thần Lạc không lên tiếng, nhưng trong lòng lại hiểu rõ bản thân đã bị Kim Đạo Anh nắm thóp, tuy họ có quyền thông qua La Tại Dân tìm hiểu thêm thông tin, nhưng quả thật những lời nói vừa rồi có mang tính dẫn dắt.

Lý Mark đánh mắt qua cho hắn, có Kim Đạo Anh ở đây, bọn họ không thể đánh rắn động cỏ.

Bất đắc dĩ đành dừng cuộc trò chuyện ở đây đứng lên và rời đi.

Tại Dân muốn tiễn họ nhưng bị Đế Nỗ lấy lí do "Bên ngoài trời lạnh" để giữ lại.

"Lý Đế Nỗ, chúng tôi biết công việc của anh bận rộn nhưng khoảng thời gian này mong anh sẽ tuân thủ đúng theo những gì chúng tôi đã nói trước đó, trái với điều đó chúng tôi hoàn toàn có thể mang anh lại trại giam" Lý Mark nói

Lý Đế Nỗ vẫn giữ khuôn mặt ấy, một chút biểu cảm cũng không lộ ra, chậm rãi gật đầu

"Tôi hiểu"

"Chỉ cần tiễn đến đây thôi, anh không cần ra ngoài đâu"

Lý Mark vừa nghĩ đến đám phóng viên bên ngoài liền đau đầu

"Mẹ nó, đám phóng viên này rốt cuộc lấy được thông tin ở đâu mà đến được đây nhanh thế không biết"

Trước khi đóng cửa, Lý Đế Nỗ đã nhìn thấy những bông tuyết nhỏ đầu mùa rơi rồi..
 
|Nomin| Không Lời Giải Thích
Hai


Tuyết năm nay rơi sớm hơn những năm trước..

Chung Thần Lạc bị cái lạnh đánh thức.

Điều hòa không biết đã được ai tắt, gió lạnh thổi vào từ khung cửa sổ không bao giờ được đóng kín làm những tờ giấy dưới khửu tay anh cuốn lên.

Hộp mì ăn liền làm bữa phụ đêm qua đã được mở ra một nửa, nổi trên bề mặt là một vệt dầu.

Chung Thần Lạc đi vào nhà vệ sinh đổ hộp mì đi, tiện rửa mặt luôn, nước máy dưới thời tiết này lạnh như muốn đóng băng, anh rùng mình tỉnh ngủ hẳn.

Khi trở về văn phòng, Lý Mark Đã đã tới từ khi nào, hắn đang ngồi ở chỗ Chung Thần Lạc, đọc tài liệu do anh soạn lại đêm qua.

Hôm nay bọn họ sẽ phải bàn giao lại vụ án cho bên luật sư, nhanh hơn tiến độ bình thường.

"Ta cần xem lại một lần nữa" Lý Mark bật điều hòa trong văn phòng rồi ra đóng cửa.

"Thời tiết hôm nay lạnh muốn điên"

"Người chết Trác Tuấn Anh, 35 tuổi, hiện đang làm phóng viên tự do.

Nạn nhân qua đời tại nhà vào sáng sớm ngày 8 tháng 11.

Theo báo cáo khám nghiệm tử thi, thời gian tử vong là từ 12 rưỡi đến 1h sáng.

Trong máu của nạn nhân còn sót lại Trizolom.

Trước khi tử vong không có dấu hiệu ẩu đả.

Theo điều tra hung thủ đã phóng hoả sau khi khiến nạn nhân bất tỉnh, nạn nhân chết trên đường cấp cứu do hít phải quá nhiều khí độc khi hôn mê."

"Dựa trên hiện trường vụ án thu thập được chứng cứ, ngoài nạn nhân, dấu vân tay của một người khác cũng được tìm thấy ở bên cạnh cửa an ninh cách ổ khoá 28cm.

Sau khi đối chiếu dấu vân, tay ta khoanh vùng được nghi phạm Lý Đế Nỗ.

Trong văn phòng của Lý Đế Nỗ trên tầng 32 của tòa nhà QF, còn tìm thấy một thẻ nhớ máy ảnh SLR, sau khi so sánh, số trên thẻ nhớ trên trùng khớp với thẻ nhớ bị mất tại hiện trường vụ án. hiện tại, nghi phạm đã bị bắt nhưng sau đó thẩm phán đã ra phán quyết cho phép anh ta được tại ngoại.

"Cực kỳ rõ ràng" Chung thần Lạc nói, " rõ ràng đến mức em cảm thấy có gì đó bất ổn"

Lý Mark dùng bút gõ lên bàn, gật đầu biểu thị đồng ý.

"Là động cơ, Lý Đế Nỗ không có động cơ rõ ràng để giết Trác Tuấn Anh, kể cả Trác Tuấn Anh là một paparazzi có tiếng, trong tay hắn có rất nhiều tin tức chấn động, đối với một người có địa vị xã hội cao như Lý Đế Nỗ, căn bản không cần tự ra tay"

"Ngoài ra, mốc thời gian đêm đó của Lý Đế Nỗ cũng không rõ ràng " Lý Mark lật tài liệu, tiếp tục nói

"Anh đã đến công ty truyền thông để lấy tài liệu về nhật ký cuộc gọi.

Tối ngày 7 vào rạng sáng ngày 8 Lý Đế Nỗ và La Tại Dân thật sự không gọi điện cho nhau, nhưng cũng không thể dùng nó làm bằng chứng, La Tại Dân và Lý Đế Nỗ là người yêu, những gì anh ta nói không thể hoàn toàn tin tưởng"

Chung Thần Lạc nói "Dấu vân tay tại hiện trường và thẻ nhớ tìm thấy ở văn phòng của Lý Đế Nỗ đều là bằng chứng mấu chốt, chúng ta còn có nhân chứng xác nhận Lý Đế Nỗ thực sự đã xuất hiện trong khu dân cư nơi nạn nhân cư trú vào tối ngày 7, một loạt bằng chứng đã rõ"

Lý Mark nói "Tổng hợp lại những manh mối này, Lý Đế Nỗ quả thật là nghi phạm lớn nhất, vậy nên trong thời gian quy định ta cần phải chuyển vụ án này lại cho luật sư, quá trình quá gọn gàng, ngay cả thủ tục tại ngoại Kim Đạo Anh làm ngày hôm đó cũng nhanh đến mức anh không ngờ"

Chung Thần Lạc bặm môi, suy nghĩ gì đó, liếc nhìn về phía cánh cửa đã đưược đóng chặt và thì thầm :"Anh Mark, anh nghĩ xem liệu..."

"CÁI GÌ?"

"Anh còn nhớ đoạn băng mà sếp nhờ cục cảnh sát xóa giúp không?"

Lý Mark tuy luôn hoàn thành công việc của mình một cách xuất sắc, nhưng một chút thông tin bên ngoài cũng không biết gì, Chung Thần Lạc thì khác.

"Có liên quan đến vụ án này à?"

"Trong video đã được xóa đó, người vô tình bị ngạt thở đến chết sau khi ăn phải chất gây dị ứng là thư kí của chủ tịch QF, Hàn Cương"

"Thư kí của Lý Đế Nỗ?"

"Chuẩn, hình như là tiệc mừng nội bộ của QF và La Tại Dân cũng có ở đó. em đã hỏi ai đó ở văn phòng cảnh sát xem còn lưu đoạn băng đó không"

Chung Thần Lạc lục lại trong điện thoại, miệng lẩm bẩm

"Bác sĩ La bên ngoài trông đẹp hơn trong đoạn băng đó nhiều"

Lý Mark nhớ lại người hôm đó cả hai đã gặp, vẻ ngoài của Lý Đế Nỗ thật sự hiếm có khó tìm, khuôn mặt sắc sảo, khí chất uy nghiêm đến đáng sợ, ấy vậy mà đường nét trên khuôn mặt của La Tại Dân hoàn toàn trái ngược, mềm mại hơn rất nhiều, cũng có thể do nghề nghiệp? anh ấy mang lại cho người khác cảm giác rất gần gũi.

"Đây, tìm thấy rồi" Chung Thần Lạc đưa điện thoại cho anh, đoạn ghi không dài, nội dung là quá trình từ khi Hàn Cường cảm thấy cổ họng không thoải mái đến khi ngã xuống sàn, sau đó hiện trường trở nên hỗn loạn, máy quay cũng bị tắt.

Lý Mark xem đi xem lại mấy lần, chất lượng video thì không được tốt nhưng đủ để nhìn thấy người ngồi bên cạnh Hàn Cương là La Tại Dân, giữa anh và Hàn Cương giữ một khoảng cách nhất định, người ngồi ở giữa có vẻ rất bất ngờ khi Hàn Cương phát bệnh

"Em muốn nói điều gì?"

Lý Mark hỏi Chung Thần Lạc

Chung Thần Lạc cảm thấy đội trưởng giỏi mọi thứ, chỉ là không thích buôn chuyện, đành phải từ bỏ việc chơi đối chữ với Lý Mark, hạ giọng nói.

"Khi Hàn Cương xảy ra chuyện, em nghe được rất nhiều lời bàn tán.

Có vẻ như Hàn Cương không có vẻ gì nổi bật, trình độ kém và khả năng kinh doanh tầm thường.

Nhưng sau khi gia nhập QF, chưa đầy một năm anh ta đã được thăng chức làm thư ký chủ tịch."

Lý Mark đơ người: "Ý mày là, Lý Đế Nỗ và Hàn Cương.."

"Cũng có lý, Trác Tuấn Anh làm nghề gì chứ? hắn là tay săn chuyên nghiệp, có khi hắn đã nắm được chứng cứ ngoại tình của Lý Đế Nỗ và Hàn Cương.

Lý Đế Nỗ sợ chuyện này lộ ra nên đã đích thân ra tay giết hắn"

Chung Thần Lạc hăng say miêu tả, "Với một người như Lý Đế Nỗ, nếu vụ bê buối nổ ra, cổ phiếu chắc chắn sẽ giảm mạnh, thị trường bốc hơi, thậm chí còn có khi phải buộc bán cổ phiếu độc quyền, cuối cùng sẽ đứng trên bờ vực phá sản và sự nghèo đói sẽ..."

Lý Mark trực tiếp bịt mồm Chung Thần Lạc lại: "Chung Thần Lạc, tập chung vào công việc, đọc tiểu thuyết ít thôi"

"Gì chứ!"

"Rất dễ tạo ra những suy luận không thực tế, ảnh hưởng đến việc điều tra"

Chung Thần Lạc gỡ tay Lý Mark ra, " Đâu phải là không thể, đúng không?

Nếu không anh thử nói xem, động cơ giết Trác Tuấn Anh của Lý Đế Nỗ là gì?"

"Nếu nội dung bên trong con chip kia được khôi phục lại, có lẽ sẽ biết được sự thật"

Lý Mark lắc đầu "Trước đấy bộ phận kĩ thuật đã cố gắng sửa chữa nhưng con chip vô phương cứu chữa rồi"

"Nội dung con chip có lẽ chỉ có mình Lý Đế Nỗ mới biết.

Vốn dĩ ta có thể lừa anh ta một chút, nhưng Kim Đạo Anh không cho ta cơ hội"

Chung Thần Lạc thở dài một hơi "Có vẻ như chỉ còn cách trông chờ vào việc xét xử thôi"

Điện thoại trong túi quần Lý Mark rung lên, sau khi nghe điện, anh quay qua Chung Thần Lạc gật đầu.

"Các luật sư đến rồi, đi thôi"

"Lần này ai là người đảm nhiệm chính vụ án này?"

"Người quen cũ, Lý Đông Hách"

Mặc dù Lý Đế Nỗ đã được tại ngoại, Kim Đạo Anh vẫn dặn anh không được đi ra ngoài để có thể liên lạc với anh bất cứ lúc nào.

Vì vậy ngoài những văn bản anh cần phải xem xét và ký kết hằng ngày, những công việc còn lại đều đã được sắp xếp ổn thỏa.

Có thời gian ở nhà, hắn lôi ra những cuốn sách trước đây không có thời gian đọc, thậm chí còn bắt đầu chăm sóc hoa và cây ở sân nhà, như thể là đang có kì nghỉ dưỡng nhàn hạ.

Sau khi La Tại Dân vài lần bị phóng viên chặn ở cửa bệnh viện, anh đã xin nghỉ phép cả năm, ngay khi cửa nhà được đóng lại, anh và Lý Đế Nỗ bắt đầu sống trong thế giới đã mất từ lâu của hai người.

Anh Đã thử một vài món ăn mới để nâng cao kỹ năng nấu nướng của mình, thậm chí còn mời cả Kim Đạo Anh đến thưởng thức.

Sau khi vị luật sư bận rộn nhất trong thời gian này bước vào cửa, trước mắt là chiếc lò sưởi đang cháy cùng những chai rượu tinh sảo, tiếng nhạc cổ điển du dương được phát ra từ chiếc máy nghe nhạc Vinyl đã lâu không sử dụng.

Anh đột nhiên thấy cơn đau đầu của mình tăng gấp bội.

Lý Đế Nỗ là người thu dọn sau bữa ăn, Kim Đạo Anh và La Tại Dân trên tay là rượu vang đỏ, ngồi bên cửa sổ trò chuyện.

Biệt thự nằm trên đồi cao, từ xa có thể nhìn thấy ánh đèn rực rỡ của thành phố.

"2 đứa đã nói qua vụ án này chưa?"

Kim Đạo Anh hỏi.

La Tại Dân đung đưa ly rượu, nhẹ nhằng trả lời: "Đế Nỗ không kể cho em về chuyện đêm đó."

Kim Đạo Anh cười :"Dân Dân, nói chuyện với em lúc dễ lúc không"

"Anh Đạo Anh nói quá về em rồi" La Tại Dân nhấp một ngụm rượu vang đỏ, rồi nói tiếp

"Bọn em chưa từng nói qua về vụ án này"

"Ô?"

'Lý Đế Nỗ không chủ động đề cập đến việc này, em cũng không muốn hỏi.

Tất cả những gì em biết hiện tại chỉ là những thông tin cảnh sát đăng tải và những thông tin anh ấy đã nói trước đó."

Kim Đạo Anh im lặng một lúc rồi nói "Lý Đế Nỗ, cái đứa trẻ này, anh nhìn nó lớn khôn từng ngày, nhưng giờ đây càng ngày lại càng cảm thấy không thể nhìn thấu được tâm tư của nó nữa rồi.

Đặc biệt là khi nó không thể giải thích được việc nó có liên quan đến một vụ giết người như vậy mà vẫn còn ở hiện trường vụ án.

Với những bằng chứng không thể chối cãi như dấu vân tay, tình cảnh vốn đã rất bất lợi, nhưng nó lại lựa chọn không nói bất kì điều gì cho anh.

Bây giờ cảnh sát đã bàn giao vụ án cho bên luật sư, nếu tình hình không có tiến triển trước phiên tòa, chúng ta sẽ rơi vào thế rất thụ động."

La Tại Dân liền nhếch môi: "Anh Đạo anh nói vậy, nếu như thật sự là Đế Nỗ làm, thì sẽ không để lại dấu vân tay ở hiện trường.'

"Chứ còn gì?"

Kim Đạo Anh không tỏ ra tức giận trước câu trả lời của Tại Dân, một ngụm uống hết rượu trong ly

"Ừ nhỉ" La Tại Dân như nghĩ đến một điều gì đó, khóe miệng lại nhếch cao thêm

"Nếu thật sự là do Đế Nỗ làm, chắc anh cũng không bất ngờ"

"Em vẫn còn tin tưởng nó nhỉ" Kim Đạo Anh nói

La Tại Dân nghiêng mặt, làn da trắng nõn được bao phủ dưới ánh sáng ấm áp, nhẹ nhàng nói

"Đúng là thế, em tất nhiên rất tin tưởng anh ấy"

Kim Đạo Anh khá bất ngờ, khoảnh khắc đó trong đầu anh chợt lóe lên điều gì, nhưng chính anh cũng không rõ.

"Đang nói gì đó?"

Lý Đế Nỗ đã dọn dẹp xong, đắp lên người La Tại Dân chiếc chăn mỏng, lấy lại ly rượu trên tay

"Hôm nay uống nhiều rồi"

"Ò" La Tại Dân ngửa mặt lên, đúng lúc nhận nụ hôn của Lý Đế Nỗ.

Kim Đạo Anh không nhìn nổi cảnh này nữa, ngồi thêm 5 phút thì bỏ về, trước khi về đi còn không quên lấy đi bình rượu cũ trong tủ rượu của Lý Đế Nỗ.

Hắn nhìn thấu được điều đó, thay vì cố gắng vào những bên liên quan, tốt hơn hết vẫn nên quan tâm đến điều mà hắn có, nếu như thật sự Đế Nỗ bị kết tội, vẫn còn có thể hòa giải.
 
|Nomin| Không Lời Giải Thích
Ba


Vào một buổi chiều lạnh lẽo đầu tháng 12, vụ án chính thức được đưa ra khởi tố.

2 tiếng trước khi phiên tòa bắt đầu, Kim Đạo Anh mới được nghe rõ về mốc thời gian Lý Đế Nỗ có mặt vào đêm đó.

Bởi vì thời gian gấp rút, Kim Đạo Anh không kịp thời gian để cùng Lý Đế Nỗ kiểm tra lại thông tin.

Sau khi ngồi đàm phán với Lý Đế Nỗ, quanh đi quẩn lại chỉ còn 10 phút nữa là phiên tòa bắt đầu.

Sau đó, Kim Đạo Anh và Trịnh Gia Huy đã nhắc đến chi tiết này.

Vào lúc đấy, anh hoàn toàn không hiểu tại sao nhưng Lý Đế Nỗ lại có nguy cơ thua kiện rất cao.

Lý Đế Nỗ mới chỉ nói cho luật sư bào chữa những thông tin gần như có thể thay đổi hoàn toàn cục diện ngay đêm trước khi phiên toà thứ hai diễn ra.

Trịnh Gia Huy suy nghĩ một lúc rồi nói, có lẽ Lý Đế Nỗ không muốn anh sẽ tìm thêm chứng cứ nào khác, sẽ rất mệt mỏi.

Luật sư được cơ quan công tố cử đến là Lý Đông Hách.

Dù còn trẻ tuổi, nhưng danh tiếng thì hoàn toàn trái ngược.

Không giống như các luật sư khác trong toà án, chỉ đưa ra những bằng chứng một cách máy móc.

Tư duy của hắn rất nhanh, logic chặt chẽ, góc nhìn đa chiều, cũng với những bằng chứng tương tự, trong tay hắn ta lại trở nên đáng gờm.

Đó là lý do tại sao Kim Đạo Anh lại đề phòng hắn đến vậy.

Ngồi ở hàng ghế đầu của phiên tòa, La Tại Dân lộ ra vẻ mặt nơm nớp lo sợ, nhưng cũng chỉ là trong giây lát.

Nhân chứng luật sư tìm đc là Nhân Tuấn, sống chung khu dân cư với nạn nhân Trác Tuấn Anh.

Vào đêm xảy ra sự việc, anh ta đã gặp Lý Đế Nỗ dưới chân tòa nhà.

Nhân Tuấn hiển nhiên có chút căng thẳng, xong vẫn có thể tường thuật lại sự việc đêm hôm đó.

Tối hôm đó, đến tận hơn 10 giờ hắn mới tan làm, về được đến nhà cũng vào khoảng 10 rưỡi.

Hắn đã nhìn thấy ở cổng khu đậu một chiếc Maybach, vì ấn tượng nên có nán lại nhìn một lúc, sau đó thì ở trên lầu nhìn xuống có thấy Lý Đế Nỗ từ trong xe bước ra.

"Xin hãy xác nhận lại một lần nữa, người tối hôm đó nhân chứng nhìn thấy có đúng là bị cáo đây không?"

Lý Đông Hách chỉ tay qua phía bị cáo.

"Tôi chắc chắn"

"Tôi ở khu này lâu rồi, vả lại khu dân cư tôi ở không lớn, nhìn chung các hộ dân ở đây đều đã quen mặt nhau, nếu như xuất hiện người lạ, mọi người đều có thể nhận ra ngay"

"Cậu còn nhớ đặc điểm nhận dạng của người ngày hôm đó cậu đã gặp không?"

Lần này người đặt câu hỏi là Kim Đạo Anh, nhân chứng cũng không hiểu câu hỏi của hắn cho lắm, hắn lại bổ sung thêm một câu "Ví dụ như quần áo hay trang sức"

"Phản đối" Lý Đông Hách lập tức nói, "Câu hỏi này không có ý nghĩa, nhân chứng của chúng tôi không biết bị cáo nhưng trên tiền đề vẫn có thể nêu rõ được biển số xe, và thông qua khuôn mặt để xác nhận danh tính bị cáo đã đủ để xác nhận tính xác thực của lời khai"

Thẩm phán Lý Vĩnh Cầm nhìn Kim Đạo Anh, sau đó giải thích "Chỉ là xác nhận một vài chi tiết, phù hợp để chúng ta xem xét lại lời khai"

"Phản đối vô hiệu" Lý Vĩnh Cầm gật đầu, ra hiệu tiếp tục trả lời câu hỏi của Kim Đạo Anh.

Đối với câu hỏi này nhân chứng không có chuẩn bị trước, cố gắng nghĩ một lúc rồi nói.

"Tôi nhớ hôm đó anh ta mặc một bộ vest, cổ áo rất đặc biệt, được đính trên đó một chiếc ghim cài, tối hôm đó ánh sáng tương đối kém, nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ trên cổ anh ta có chiếc ghim trang phí bằng đá sapphire."

Kim Đạo Anh cầm lên một túi trang sức, bên trong chứa những chiếc ghim Lý Đế Nỗ hay dùng.

"Là kiểu như thế này đúng không"

"Đúng vậy"

"Tôi hỏi xong rồi" Kim Đạo Anh gật đầu ra hiệu với thẩm phán.

Sau đó Lý Đông Hách bổ sung thêm một chi tiết, anh đã điều tra về lịch sử điểm danh của Nhân Tuấn và camera giám sát trong công ty khi hắn tan làm vào ngày hôm đó, cũng như trích xuất camera giao thông trên tuyến đường hắn về nhà.

Lời khai của nhân chứng là đúng sự thật và có giá trị, đêm đó Lý Đế Nỗ đã xuất hiện ở khu vực gần nơi nạn nhân ở.

Cùng với dấu vân tay được tìm thấy ở hiện trường và con chip được tìm thấy trong phòng làm việc của anh ta.

Luật sư hoàn toàn cho rằng bị cáo Lý Đế Nỗ đã giết Trác Tuấn Anh.

Kim Đạo Anh phủi những hạt bụi mịn trên vai, bình thản nói "Vào tối ngày 7 tháng 11, bị cáo đã đến gặp nạn nhân.

Điều này không còn nghi ngờ gì nữa.

Tuy nhiên, bị cáo đã đến nơi ở của nạn nhân vào lúc 21h53 ngày 7 tháng 11.

Khi nhân chứng nhìn thấy bị cáo, bị cáo cho biết: khi đó bị cáo đã ra khỏi nhà Trác Tuấn Anh sau đó đã lên xe rời đi, nạn nhân bị sát hại vào lúc nửa đêm, khi đó bị cáo hoàn toàn không có mặt"

Lý Đông Hách nhăn mặt, đây là tình huống hắn đã bỏ xót.

Trước hết, Maybach nhân chứng nhìn thấy quả thật là do ông Lý Đế Nỗ lái và ông Lý Đế Nỗ chính là người nhân chứng đã nhìn thấy vào khoảng 10 rưỡi.

Nhưng theo camera hành trình, ông Lý Đế Nỗ đã đến khu vực của nạn nhân vào 9 giờ 53 tối ngày 7 tháng 11 và rời đi vào lúc 10 giờ 35."

Kim Đạo Anh cho biết: "Nhà của bị cáo cánh khá xa nhà của nạn nhân, phải mất khoảng 40 phút đi lại nếu đường thông thoáng.

Lý Đế Nỗ về đến là đã là 11 giờ 12 phút, sau đó không đi đâu cho đến sáng hôm sau dậy đi làm.

Với thời gian được hiển thị rõ ràng, quá trình lái xe được theo dõi đơn giản hơn rất nhiều"

"Phản đối"

Lý Đông Hách nói "Làm sao anh có thể khẳng định người lúc đó điều kiển phương tiện là bị cáo?

Tôi cũng đã xem qua camera hành trình.

Hoàn toàn không có hình ảnh trực diện của người lái xe, không đủ để làm bằng chứng.

Hơn nữa, làm sao anh biết được khi nhận chứng bắt gặp bị cáo, bị cáo khi đó rời đi chứ không phải là tìm đến nạn nhân?"

"Phản đối có hiệu quả!"

Lý Vĩnh Cầm nói.

"Có hai điểm, Đầu tiên, Luật sư Lý đây chắc hẳn chưa Gara để xe của ông Lý Đế Nỗ.

Trong đó có 6 chiếc ô tô, mỗi bên 3 chiếc đậu hai bên đối diện nhau.

Camera của xe phía đối diện đã quay lại được rõ khuôn mặt của bị cáo khi bước ra khỏi xe, sau đó ông Lý Đế Nỗ không đến Gara để lấy xe nữa."

Kim Đạo Anh đưa ra dữ liệu trích xuất trong camera của xe mà La Tại Dân đã đưa ra trước phiên toà.

Đây chính là đề xuất của Lý Đế Nỗ.

"Bị cáo rất kỹ lưỡng trong việc lựa chọn phương tiện di chuyển.

Camera hành trình đi kèm không chỉ có hình ảnh rõ nét mà còn hoạt động 24 giờ mỗi ngày và thời gian ghi lại là chính xác.

Những nội dung này có thể được gửi đến cửa hàng 4S để kiểm tra"

"Thứ hai, hành động lúc đó của nhân chứng là 'trở về nhà', nếu như hướng đi của ông Lý Đế Nỗ là đi đến nhà nạn nhân, nó giống với hướng đi của nhân chứng, hai người sẽ đi song song.

Làm sao nhân chứng có thể để ý đến chiếc ghim cài áo của bị cáo.

Tôi muốn hỏi lại nhân chúng một lần nữa, anh có thể nhớ rõ chiếc ghim cài áo của bị cáo là do đã gặp đối mặt nhau, phải không?"

Nhân Tuấn sững người, hơi do dự trả lời.

"Đúng vậy"

Vài cánh nhà báo đã xì xào, sắc mặt Lý Đông Hách thay đổi nhẹ.

Thật ra khi tìm đến Nhân Tuấn, cảnh sát đã tìm thấy dấu vân tay của Lý Đế Nỗ tại hiện trường.

Lúc đó Lý Đế Nỗ đã đến nhà Trác Tuấn Anh rồi.

Kí ức của nhân chứng về tối hôm đó tương đối rõ ràng, vậy nên anh cũng không hỏi thêm nhiều.

Không ngờ nó lại là kẽ hở để Kim Đạo Anh để ý.

Lý Đông Hách nghiến răng, chứng cứ Kim Đạo Anh đưa ra cần có thời gian để xác minh, nhất định sẽ có phiên tòa thứ hai.

Hắn mơ hồ cảm giác được, trước khi phiên toà ngày hôm nay kết thúc, nếu hắn không nắm được kẽ hở của Lý Đế Nỗ, phiên toà thứ hai chắc chắn sẽ gặp bất lợi.

Lý Đông Hách dơ tay lên biểu thị muốn hỏi bị cáo, thẩm phán đồng ý.

"Xin hỏi ông Lý, mục đích đêm hôm đó anh tới tìm Trác Tuấn Anh có chuyện gì?"

Kim Đạo Anh thấy La Tại Dân hơi ngẩng đầu lên, việc này hắn không biết.

"Thỏa thuận," Li Dinu nhanh chóng trả lời.

"Ông Trác Quân Anh là một nhà báo tự do, và bản thân tôi cũng là một trong những đối tượng mà ông ấy theo dõi và chụp ảnh."

"Anh ta đã chụp ảnh riêng tư của anh và dùng nó để đe dọa anh?"

Lý Đông Hách nói

"Nhưng không có thông tin nào về nạn nhân trong nhật ký cuộc gọi của anh."

"Hắn làm việc này hết sức cận trọng, hơn nữa cũng đã quen rồi"

Lý Đế Nỗ bình tĩnh nói, "Ngay cả giao dịch cũng được sử dụng tiền mặt"

"Tiền để ở đâu?"

"Hắn không cất tiền trước mặt tôi, tôi không biết hắn để tiền ở đâu"

"Anh rút tiền khỏi ngân hàng lúc nào?"

Lý Đế Nỗ ngước mắt lên, hơi nhếch cằm nói.

"Luật sư Lý, có lẽ anh không hiểu tính chất công việc của tôi rồi.

Tiền mặt tôi có không nhất thiết phải được rút ra từ ngân hàng, trong văn phòng của tôi tiền mặt được trữ dự phòng khá nhiều, nếu cần thiết cho việc điều tra."

Anh gật đầu với Lý Vĩnh Cầm "Tôi sẽ yêu cầu nhân viên tài chính của công ty hợp tác điều tra trong việc kiểm kê dòng tiền lưu trữ"

"Câu hỏi cuối cùng" Lý Đông Hách nhanh chóng nói, đây chính là câu hỏi anh muốn hỏi nhất.

"Trác Tuấn Anh đã làm gì mà khiến anh, chủ tịch một tập đoàn, nửa đêm lại tự mình lái xe mang theo một lượng lớn tiền mặt như vậy để chuộc tư liệu?"

"Phản đối" Kim Đạo Anh lập tức đứng dậy

"Bị cáo đã giải thích rất hợp lý về thứ được tìm thấy trong phòng làm việc của mình, một con chip từng thuộc về nạn nhân.

Câu hỏi của bên công tố liên quan đến quyền riêng tư của bị cáo, bị cáo từ chối trả lời."

"Động cơ giết người"

Lý Đông Hách lạnh lùng nói, "Luật sư bào chữa xin nhớ rằng bị cáo là nghi can duy nhất trong vụ án này"

"Phản đối vô hiệu" Lý Vĩnh Cầm đứng trên toà xét xử, hai bàn tay đan vào nhau.

"Bị cáo, xin hãy tiếp tục trả lời câu hỏi của bên luật sư một cách trung thực"

Cả phiên toà im lặng, một lúc lâu sau Lý Đế Nỗ mới lên tiếng.

Nhưng thay vì nhìn về phía luật sư hay thẩm phán, anh lại quay lại nhìn người yêu của mình, La Tại Dân đang ngồi ở hàng ghế đầu của khán phòng, và cho biết.

"Tư liệu Trác Tuấn Anh chụp được là vào tối ngày 3 tháng 6 năm nay, trong một quán cà phê tư nhân không mở cửa cho người ngoài, tôi có một số hành động thân mật với người khác."

"Người kia là ai?"

Lý Đông Hách gay gắt hỏi.

"Không phải người yêu của ông Lý, La Tại Dân, phải không?"

"Phải" giọng của Lý Đế Nỗ vang lên trong khán phòng vọng lên rất lớn, tất cả mọi người đều nghe rõ không xót một chữ.

"Là người thư kí cuối cùng của tôi, Hàn Cương"

"Tôi xin lỗi những người có liên quan"
 
|Nomin| Không Lời Giải Thích
Bốn


Sau phiên tòa đầu tiên, Kim Đạo Anh nhanh chóng đưa La Tại Dân rời đi trước khi phóng viên biết được sự việc rồi tìm đến.

Theo thói quen trước đây của hắn, lúc này hắn nên ngồi lại với Lý Đế Nỗ để xem xét những vấn đề phát sinh ở phiên tòa đầu và bàn bạc về cách giải quyết ở phiên tòa tiếp theo.

Nhưng hiện tại hắn căn bản không muốn quan tâm đến Lý Đế Nỗ nữa, hắn không thể ngờ tới, trước phiên tòa hắn không hỏi nội dung trong con chip hóa ra lại là chứng cứ ngoại tình của Lý Đế Nỗ.

Sắc mặt La Tại Dân lúc này tái nhợt, trạng thái đang không tốt, Kim Đạo Anh định đưa La Tại Dân đến bệnh viên nhưng lại bị từ chối, cũng từ chối yêu cầu đưa về nhà của Kim Đạo Anh.

Hết cách, đành miễn cưỡng đưa La Tại Dân về nhà, nhưng lần anh nhất quyết yêu cầu La Tại Dân nghỉ ngơi trên giường.

Trước khi đi còn lấy trong tủ 2 viên thuốc an thần đưa cho Tại Dân yêu cầu uống.

"Nghỉ ngơi trước đi, dạo này vất vả rồi."

Kim Đạo Anh thở dài một hơi "Anh còn thủ tục cần giải quyết với Lý Đế Nỗ, anh đi trước"

"Ừm"

Trước khi ra khỏi cửa, Kim Đạo Anh ngoái đầu nhìn lại.

La Tại Dân bị đau dạ đay, công việc bác sĩ tại bệnh viện cũng chẳng nhàn hạ.

Trước đây dù được Lý Đế Nỗ chăm sóc cẩn thận cũng không tăng cân.

Vậy mà giờ, nhìn Tại Dân nằm chui vào trong chiếc chăn, suýt nữa nhìn không thấy người đâu.

Vẫn là những điều anh không ngờ tới lại xảy ra .

Kim Đạo Anh đóng cửa lại, xoa xoa thái dương, bây giờ hắn phải bình tĩnh, điều quan trọng nhất bây giờ là giải quyết cho Lý Đế Nỗ, những vấn đề khác tính sau.

Tuy nhiên, điều khiến Kim Đạo Anh ngạc nhiên là La Tại Dân ngay khi tỉnh dậy đã xuống lầu với một chiếc chăn quấn quanh người, thậm chí còn chủ động ngồi cạnh Lý Đế Nỗ, Đế Nỗ cũng ôm anh rất tình cảm, như thể hắn không có mặt trong không gian của hai người họ.

Hắn tưởng chừng như Lý Đế Nỗ đang ngồi ở đây và Lý Đế Nỗ vài giờ trước đang ở toà mà thừa nhận ngoại tình là hai người khác nhau.

"Anh có nấu cháo cho em" Lý Đế Nỗ nói.

"Cháo trong nồi vẫn còn ấm, có muốn ăn luôn không để anh lấy."

" Để một lúc nữa đi"

La Tại Dân vừa ngủ dậy, ngáp một cái rồi quay qua nói với Kim Đạo Anh.

"Cảm ơn anh, anh vất vả rồi."

Thật lòng anh rất muốn biết bọn nó đang nghĩ gì, khó cho anh.

Hắn nghĩ hắn cũng nên lấy cho bản thân 2 viên thuốc an thần.

Lý Đế Nỗ vừa về đến nhà liền vào bếp nấu cháo cho La Tại Dân và đưa cho Kim Đạo Anh một chiếc pizza mang về.

"Trước tiên, nói về vụ án đi anh Kim"

Sắc mặt La Tại Dân so với trước kia đã ổn hơn rất nhiều, nhưng đôi môi vẫn tái nhợt, Lý Đế Nỗ cẩn thận kéo tay Tại Dân qua chỗ mình, xoa xoa đầu ngón tay.

Kim Đạo Anh hít sâu một hơi, tự nhủ hai đứa nhỏ này đã lớn rồi, cũng có chính kiến của riêng mình rồi, một lúc sau mới nói.

"Mặc dù trước đó Đế Nỗ không giải thích với anh"

Lý Đế Nỗ lấy bàn tay của La Tại Dân sưởi ấm.

"Nhưng hiện tại, tất cả bằng chứng mà bên luật sư đưa ra trong phiên tòa đầu tiên đã bị bác bỏ, điều này có lợi cho chúng ta."

"Lý Đông Hách chắc chắn sẽ cùng đến cảnh sát tìm thêm chứng cứ, những chứng cứ chúng ta đưa ra sơ thẩm hoàn toàn không có kẽ hở.

Thay vì loay hoay với đống chứng cứ đã có sẵn, Lý Đông Hách nhất định sẽ tìm thêm nhưng chứ cứ mới tạo bước ngoặt cho vụ án."

"Còn Lý Đế Nỗ, bây giờ nói rõ cho anh biết, có phải em đã giết Trác Tuấn Anh?"

Ngọn lửa nơi lò sưởi vẫn bập bùng cháy, hiện lên trong đôi mắt đen láy của Lý Đế Nỗ.

Kim Đạo Anh lúc này nảy ra một suy nghĩ, với tính cách của Lý Đế Nỗ và La Tại Dân thì nó hoàn toàn hợp lý.

"Anh, câu này em đã trả lời rất nhiều rồi"

Kim Đạo Anh chỉ hừ lạnh: "Đừng cho rằng anh không biết gì, em đã mất công để lại dấu vân tay ở nơi ngọn lửa không cháy tới, ăn mặc kín đáo đến mức người khác chỉ có thể nhìn thấy mặt, thẩm chí còn tự lái một chiếc xe có biển số đặc biệt.

Rồi sau đó còn thừa nhận là bản thân ngoại tình?"

Kim Đạo Anh hướng mắt về phía La Tại Dân, nó vẫn đang im lặng ngồi nghe hắn và Đế Nỗ nói chuyện.

Lông mi Tại Dân vốn dài và dày, giờ bị ánh đèn hắt vào khiến anh không tài nào nhìn rõ được ánh mắt nó lúc này.

Nhưng anh có thể chắc chắn rằng vẻ mặt bây giờ của La Tại Dân chẳng khác gì Lý Đế Nỗ bên cạnh, bĩnh tĩnh đến lạ thường.

Kim Đạo Anh tự cười, hắn có lẽ đã tự lo quá nhiều rồi: "Thôi được, coi như hai đứa có năng lực, giờ chỉ cần nói cho anh biết, hai đứa có chiến lược cho phiên tòa tiếp theo như thế nào?"

Lần này là La Tại Dân trả lời, nhẹ giọng nói: "Lúc trước khi đi ngủ, em có nhớ ra một số chuyện."



Lý Mark không ngờ rằng vụ án này sẽ bị vạch trần ở phiên tòa sơ thẩm, đến mức Lý Đông Hách phải đến chỗ họ tìm lại tình tiết vụ án.

Mà điều anh không ngờ tới nhất, chính là cái miệng của Chung Thần Lạc lại linh như thế, lý do Lý Đế Nỗ tìm đến Trác Tuấn Anh thật sự là để chuộc lại hình ảnh làm bằng chứng ngoại tình.

Lạc Lạc thậm chí còn đoán đúng người mà Lý Đế Nỗ ngoại tình, Chung Thần Lạc nói rằng nếu như sau này không còn làm cảnh sát nữa, chắc chắn sẽ mở một quầy xem bói kiếm tiền sống qua ngày.

Tuy vậy, vụ án lại không trở nên đơn giản hơn khi Lý Đế Nỗ thừa nhận động cơ, mà nó lại trở nên phức tạp hơn sau phiên tòa sơ thẩm.

Về cơ bản, thứ nhất, đã có cơ sở giải thích cho việc phạm tội của Lý Đế Nỗ.

Thứ hai, trong phòng của Trác Tuấn Anh quả thật có một chiếc két sắt, nhưng trong đó hoàn toàn không có tiền mặt như Lý Đế Nỗ đã nói trước đó.

Diễn biến vụ án dần đang trở nên xấu đi, trong cuộc kiểm tra hiện trường trước đó, vì két sắt được mở bằng dấu vân tay nên cảnh sát chỉ kiểm tra qua ổ khóa , cửa sổ và cửa ra vào.

Bây giờ khi vụ án có manh mối mới, Lý Mark đã trược tiếp phá khóa két sắt, kiểm tra lại cửa ra vào và cửa sổ.

Kết quả vậy mà lại có dấu hiệu của việc cạy mở.

Theo lời của Lý Đế Nỗ, tiền hắn đưa cho nạn nhân được đựng vào một cái hộp sắt màu bạc có mật khẩu, nhưng tại hiện trường không tìm thấy chiếc hộp này.

Chung Thần Lạc khó tin nói: "Nói như vậy Trác Tuấn Anh chết là vì một vụ cướp của giết người?"

"Hiện tại có thể coi là như thế" Lý Mark nói.

"Lý Đế Nỗ lấy được thứ mình cần, Lúc Hoàng Nhân Tuấn nhìn thấy hắn, trên tay hắn cũng không còn cầm chiếc hộp đựng tiền đó nữa, nếu vậy thì số tiền Trác Tuấn Anh yêu cầu quả thật sẽ là một con số không nhỏ."

"Nhưng lời Lý Đế Nỗ cũng có thể là lời nói dối mà?"

Chung Thần Lạc hỏi "Nếu đưa tiền xong hắn quay lại để giết Trác Tuấn Anh thì sao?"

Lý Mark lắc đầu: "Tốt hơn vẫn nên quay lại điểm bắt đầu, động cơ không đủ.

Trác Tuấn Anh mặc dù nổi tiếng nhưng có một điều mọi người đều thừa nhận rằng khi đã nhận được đúng với số tiền yêu cầu, hắn sẽ không giữ lại bất kì thứ gì.

Hắn chỉ là một người chuyên săn những tin tức trong giới nhà giàu, toàn là những điều linh tinh, chủ yếu để moi tiền thôi.

Lý Đế Nỗ là một doanh nhân thành đạt, không cần thiết phải giết người vì một bê bối nhỏ như này.

Chưa kể mục tiêu của vụ bê bối này cũng đã mất cách đây không lâu."

Cái chết không có bằng chứng.

Lý Đông Hách ngồi lặng im suy nghĩ điều gì đó, đã mở miệng định nói ra, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì

"Có chuyện gì sao?"

Lý Mark hỏi.

"Không" Lý Đông Hách xoa xoa gáy, dồn sự tập trung vào đống tài liệu để trên bàn "Tôi nghĩ nhiều rồi."

"Vậy phiên tòa thứ hai phải giải quyết như nào đây" Chung Thần Lạc thở hắt một hơi, ngả người ra sau ghế.

"Một vụ án tưởng chừng như mọi thứ đã khá rõ ràng không ngờ lại phức tạp như vậy"

Lý Đông Hách lật quyển sổ ghi chép ra, nói: "Thật ra cũng không phải không có cách.

Hành động của Lý Đế Nỗ gần như đã toàn vẹn, nhưng vào thời điểm gây án, anh ta không có bằng chứng ngoại phạm, La Tại Dân là người yêu của anh ta, lời khai không thể hoàn toàn tin tưởng.

Hơn nữa Lý Đế Nỗ cũng đã thừa nhận động cơ, nhưng để biết động cơ này có đủ để hắn giết người hay không thì chúng ta vẫn cần những bằng chứng khác để chứng minh."

"Không kịp nữa rồi" Lý Mark Nói "Phiên

tòa thứ hai sáng ngày mai là bắt đầu rồi, nếu chúng ta không tìm thấy bằng chứng-"

"Vậy thì điều tra các mốc thời gian vào nửa đêm hôm sau" Lý Đông Hách nói "Anh ta không thể giải thích chi tiết này, chỉ cần không được tuyên trắng án và được thả ngay tại tòa, chúng ta có thể nhận cơ hội đó câu giờ tìm thêm chứng cứ mới."

Chung Thần Lạc hỏi anh: "Anh Đông Hách, anh cảm thấy Lý Đế Nỗ có phải kẻ giết người không?"

"Anh cảm thấy có hay không không có tác dụng, còn phải xem xét bằng chứng" Lý Đông Hách cũng ngả người ra đằng sau

"Chỉ là trực giác của anh thấy vụ án này không đơn giản như vậy"

"Cũng có lẽ thật sự chỉ là trùng hợp thôi?"

Ánh mắt Lý Đông Hách lóe lên, hồi lâu sau mới nói, "Trên đời này làm gì có nhiều sự trùng hợp như vậy."
 
|Nomin| Không Lời Giải Thích
Năm


Phiên tòa thứ hai diễn ra đúng lịch, La Tại Dân cùng Kim Đạo Anh bước vào tòa, trên trời tuyết cũng đã rơi dày hơn.

La Tại Dân dừng chân lại quan sát một chút, sau khi phiên tòa hôm nay kết thức, chắn chắn trên đường sẽ có rất nhiều tuyết.

Phiên tòa bắt đầu, thẩm phán Lý Vĩnh Cầm tóm gọn lại nội dung chính của phiên tòa sơ thẩm và kết quả chứng cứ được giao nộp.

Về phần chứng cứ không có vấn đề gì, Lý Đế Nỗ thật sự ra ngoài lúc 10 giờ 37 chiều ngày 7 tháng 11.

Tại khu dân cư nơi nạn nhân sinh sống, giao lộ có camera nhìn thấy lần cuối trước khi Lý Đế Nỗ lái xe về nhà là 11 giờ 08, phải đến 8 giờ 46 phút ngày hôm sau mới thấy chiếc Maybach đó được lái ra ngoài, đi về phía tòa nhà QJ.

Bởi vì khu dân cư Trác Tuấn Anh đang sinh sống đã bắt cải tạo đường ống nước từ cuối tháng 10, đội xây dựng đã vô tình làm hỏng dây cáp ngầm, việc giám sát của khu này mãi đến giữa tháng 11 mới được sửa chữa và tình hình liên quan chỉ có thể được xác nhận thông qua các đầu dò giao thông gần đó.

Lý Đông Hách đã đưa ra video và chất vấn, điều này chỉ có thể chứng minh Lý Đế Nỗ rời khỏi khu vực nạn nhân sinh sống vào khoảng 10 rưỡi và về nhà sau 11 giờ chứ không thể chứng minh việc anh có có mặt ở nhà khi vụ án sảy ra.

Kim Đạo Anh cũng không giải thích nhiều, chỉ giơ lên lịch sử tin nhắn trong tay lên

"Tập tài liệu trong tay tôi, là từ người yêu của bị cáo, lịch sử tin nhắn của La Tại Dân vào ngày 7 và 8 tháng 11"

Kim Đạo Anh để tài liệu trong tay lên trình chiếu, trên đấy đã có hai dòng được đánh dấu.

"Ở đây có hai cuộc gọi, một là cuộc gọi đi lúc 11 giờ 03.

Còn lại là các cuộc gọi đến vào lúc 12 giờ 07 ngày 8 tháng 11, đều được gửi đến từ một người, đây cũng chính là nhân chứng của chúng tôi, đồng nghiệp của La Tại Dân tại bệnh viện, Phác Chí Thành"

Lý Đông Hách ngồi trên ghế luật sư đang cảm thấy không ổn, vụ án này đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn.

Tin nhắn của La Tại Dân không phải bọn họ chưa kiểm ra, Lý Đế Nỗ tối ngày 7 và sáng ngày 8 quả thật không nhắn cho Tại Dân thông báo "không về nhà" nhưng điều này không thể được dùng làm bằng chứng cho lời nói của La Tại Dân rằng "anh ấy sẽ không về nhà đêm đó mà không báo trước"

Nhưng việc kiểm tra của họ chỉ dừng lại ở đây và không kiểm tra các hồ sơ khác trong khoảng thời gian đó.

Chí Thành nhìn qua khán phòng rồi bước lên bục nhân chứng, hít một hơi thật sâu và bắt đầu tường thuật lại việc mình thấy đêm đó.

Vào ngày 7 tháng 11, Chí Thành đang làm ca đêm ở phòng khám ngoại trú, khi đang chuẩn bị tan làm sau khi ca làm kết thúc lúc 11 giờ đêm thì nhìn thấy ba hộp thuốc dạ dày trên bàn của La Tại Dân.

Nhớ ra La Tại Dân nói rằng đã uống hết thuốc dạ dày trong ngày, ba hộp này đều là thuốc mới.

Chí Thành hiểu rất rõ về vấn đề dạ dày của La Tại Dân và chỉ có loại thuốc kê đơn này mới có thể chữa khỏi bệnh, vì vậy anh đã nhắn tin cho La Tại Dân dù đã rất muộn.

Một lúc sau, bên kia có trả lời lại, La Tại Dân trực tiếp gọi điện cho anh.

"Cả ba hộp đều đang ở bệnh viện à?"

Cậu nghe thấy bên kia đang lục lọi thứ gì đó, chắc đang tìm một hộp đã mang về, "Sao không còn hộp nào..

Đừng khóa cửa phòng, anh phải quay lại"

"Ngày mai lấy không được sao?"

Chí Thành hỏi.

"Haiz, Chí Thành, em không bị bệnh dạ dày nên không hiểu được, nửa đêm mà thấy đau thì có khi phải gọi cả xe cứu thương đấy."

La Tại Dân nói đùa: "Anh là bác sĩ, bác sĩ mà phải để xe cứu thương vác đi là hơi bị xấu hổ à nha"

Phác Chí Thành nghiến răng nghiến lợi nói như thể chắc chắn nhất định sẽ làm việc này.

"Muộn như vậy rồi, anh lái xe qua đây cũng không tiện, em sẽ mang qua chỗ anh."

Phác Chí Thành nghĩ rằng Lý Đế Nỗ không có nhà, vì nếu anh ấy có ở nhà, chắc chắn sẽ không để La Tại Dân ra ngoài để lấy thuốc muộn như vậy.

Hắn thích La Tại Dân, thích từ rất lâu rồi.

Đầu bên kia điện thoại, La Tại Dân liên tục từ chối, Phác Chí Thành nói rằng anh ấy đã mang thuốc và đang trên đường đi rồi.

La Tại Dân không thể cản được, chỉ đành hẹn đãi Phác Chí Thành một bữa.

Phác Chí Thành trước đây đã từng đến nhà của La Tại Dân, có lần La Tại Dân được thăng chức chuyên môn và mời các đồng nghiệp ở Khoa Nhi đến nhà ăn tối, từ bệnh viện lái xe đến đó phải mất gần một tiếng.

Anh đỗ xe trước biệt thự, gọi điện cho La Tại Dân.

Phải rất lâu sau Tại Dân mới bắt máy, nhưng giọng nói La Tại Dân không còn được nhẹ nhàng như cuộc gọi trước, giọng khàn đi như thể đang cố chịu đựng gì đó, nếu nghe kĩ còn có thể nghe ra tiếng rên rỉ được nén lại trong cổ họng.

Anh bảo Chí Thành cứ để thuốc ở kệ hành lang, vội nói cảm ơn rồi tắt bụp máy.

Phác Chí Thành giật mình, tưởng La Tại Dân phát bệnh đau dạ dày nên liền ôm thuốc chạy vào cửa nhà.

Cửa lớn không khóa, kéo nhẹ đã có thể mở ra, phòng khách bật đèn nhưng lại không có ai.

Phác Chí Thành lần trước đến đây có chú ý đến cách bố trí của ngôi biệt thự nên vẫn nhớ lối đi đến cầu thang.

Tuy nhiên, bước đến cầu thang tầng 2, bước chân vội vã của anh buộc phải dừng lại.

Hành lang và cả trên cầu thanh rải rác quần áo rất vừa bộn, anh còn nhận ra chiếc áo len hôm nay La Tại Dân đã mặc.

Hành lang không bật đèn nên ánh sáng lọt ra từ khe hở trên cánh cửa không đóng của phòng ngủ chính cực kì rõ ràng, đồng thời còn có một âm thanh ấm áp nhẹ nhàng nhưng chói tai truyền ra ngoài.

Chí Thành không nhớ rõ mình đã đi bằng cách nào, chỉ có thể cảm giác được từng bước đi đều rất nặng nề như đang vác tảng đá rất nặng, nhưng hắn vẫn cố đi đến nơi phát ra âm thanh đó, ánh sáng vàng ấm áp trong phòng ngủ chiếu vào mắt hắn.

Nói đến đây, Phác Chí Thành nhắm mắt lại, tuy không tiếp tục miêu tả nhưng mọi người có mặt đều hiểu rõ, vẻ mặt thầm nể phục nhìn bị cáo.

Lý Đế Nỗ mặt không biểu tình cúi mắt, không biết hắn đang suy nghĩ gì.

Anh nhìn La Tại Dân uống cốc nước nóng có thuốc an thần, chắc chắn rằng người yêu đã ngủ rồi mới rời đi.

Là khi nào biết vậy nhỉ?

Lý Đế Nỗ nghĩ ngợi một lúc, đúng rồi, là chiếc loa bluetooth.

La Tại Dân bảo chất lượng âm thanh của loa trong phòng ngủ không tốt nên anh đã mua một bộ mới vừa ra mắt để thay thế.

Anh đọc hướng dẫn sử dụng và biết được chiếc loa mới có chức năng ghi âm.

Có vẻ như hắn khi nhìn thấy Triazolam(*), hắn đã biết rồi.

khuất đi ở một nơi không ai nhìn thấy, tay Lý Đế Nỗ vẫn khẽ run lên, không phải vì tức giận mà là để đè nén niềm vui sướng hắn kìm nén ngay lúc này.

𝐋𝐚 𝐓𝐚̣𝐢 𝐃𝐚̂𝐧 𝐜𝐮̉𝐚 𝐡𝐚̆́𝐧, 𝐛𝐚́𝐮 𝐯𝐚̣̂𝐭 𝐪𝐮𝐲́ 𝐠𝐢𝐚́ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐡𝐚̆́𝐧, 𝐥𝐚̀ 𝐬𝐨̛̣𝐢 𝐝𝐚̂𝐲 𝐝𝐮𝐲 𝐧𝐡𝐚̂́𝐭 𝐥𝐢𝐞̂𝐧 𝐤𝐞̂́𝐭 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐡𝐚̆́𝐧 𝐭𝐫𝐞̂𝐧 𝐜𝐨̃𝐢 𝐝𝐨̛̀𝐢 𝐧𝐚̀𝐲

Cùng lúc đó, Lý Đông Hách đã nhận được những sai lầm mình đã mắc phải.

Cả anh và Lý Mark đều đã vô thức loại La Tại Dân ra khỏi phạm vi nhân chứng, cho rằng những lời khai và hành động của Tại Dân đều không có khả năng sử dụng trước toà.

Chưa kể, sau phiên toà đầu tiên, La Tại Dân gần như là nạn nhân của Lý Đế Nỗ.

Từ đầu đến cuối, họ đều đã vô thức loại vị bác sĩ nhi khoa hiền lành này ra khỏi vụ án.

Trước khi phiên toà diễn ra, Lý Đông Hách thấy La Tại Dân ngồi tại sảnh chờ đang ngồi một mình trên ghế ở hành lang, mặc một chiếc áo khoác len rất dày nhưng chẳng che nổi sự gầy gò đằng sau lớp áo đấy.

Lý Đông Hách có hỏi về việc tại sao anh không vào bên trong, La Tại Dân chỉ lắc đầu và nói mình có thể đợi bên ngoài.

Khi đó, Lý Đông Hách thật sự đã nghĩ rằng vì La Tại Dân không muốn gặp Lý Đế Nỗ, người đã gây ra tổn thương cho anh.

Nhưng Đông Hách muốn kịp thời biết kết quả của phiên toà nên đã đứng bên ngoài đợi, đợi Phác Chí Thành hoàn thành lời khai.

Lý Đông Hách cố gắng lấy lại tinh thần và bình tĩnh chỉ ra rằng Phác Chí Thành đã gọi điện đến cho La Tại Dân vào lúc 12:07 mà thời gian tử vong của nạn nhân là từ 12:30 đến 1:00.

Sự nghi ngờ dành cho Lý Đế Nỗ hoàn toàn vẫn còn.

Ngay khi Lý Đông Hách vừa ngắt lời, một người rất ít thể hiện cảm xúc ra bên ngoài như Lý Vĩnh cầm cũng lắc đầu ngán ngẩm.

Lúc đó, Kim Đạo Anh đã đứng dậy là đưa ra bằng chứng cuối của mình

"Luật sư Lý, cho tôi xin được sắp xếp lại mốc thời gian của ông Lý cho anh" Kim Đạo Anh nói lớn, Phác Chí Thành gọi điện cho La Tại Dân lúc 12:07.

Không biết là anh ấy đã đi lên tầng và chứng kiến sự việc đó ra sao, ngay cả ông Lý, nếu không sử dụng phương tiện đi lại nhanh hơn, cũng phải mất 40 phút mới có thể đến chỗ nạn nhân, mà đường cũng phải vắng"

"Tức là sớm nhất là 12:47 mới có thể có mặt ở nơi nạn nhân ở, giả sử nếu Lý Đế Nỗ ngay lập tức thực hiện kế hoạch, làm nạn nhân choáng váng và phóng hỏa hiện trường.Dù có nhanh nhẹn đến đâu cũng phải mất đâu đó 10 phút"

"Ta cứ coi như là 1 giờ sáng đi nhỉ?

Lý Đế Nỗ vốn tài giỏi vô cùng, lần đầu giết người có thể thực hiện thuần thục, giải quyết hiện trường và rời khỏi đó lúc 1 giờ.

Chà chà, có lẻ khá khó khăn để vượt qua thời điểm cuối cùng của cái chết"

Kim Đạo Anh lờ đi vẻ mặt ngày càng tái đi của bên công tố và nói tiếp: "Nhưng luật sư Lý đã quên một điều.

Đầu tiên, nạn nhân bị đánh ngất, sau đó bị ngạt thở đến chết do hít quá nhiều khói trong khi đang hôn mê.

Đếm khi ngọn lửa cháy bùng lên , quá trình này sớm nhất phải đâu đó 20 phút, nói cách khác, nếu hung thủ là ông Lý Đế Nỗ thì nạn nhân sẽ bị giết ngay từ 1 giờ 20 phút sáng, điều này trái ngược với báo cáo khám nghiệm tử thi.

"Vả lại, thời điểm bắt đầu của những việc này cũng không chính xác.

Tôi chắc chắn ở đây ai đã quan hệ tình dục đều có thể biết rằng, để có thể rời khỏi chiếc giường khi vừa có một cuộc ân ái ác liệt, nó khó khăn đến như nào"

Cả khán phòng rộ lên tiếng cười, Kim Đạo Anh nghiêng đầu về phía Lý Vĩnh Cầm: "Tôi nói xong rồi"

Lý Mark, người ngồi ở hàng ghế cuối cùng thở dài, vụ án này dần kết thúc rồi.

Lý Vĩnh Cầm tuyên bố trước tòa, do không đủ bằng chứng nên mọi cáo buộc chống lại bị cáo Lý Đế Nỗ đều bị hủy bỏ và anh ta được trắng án.

Lý Đông Hách ngồi ở bàn công tố hồi lâu không đứng dậy, cho đến khi mọi người đã đi hết, bảo vệ đến để khoá cửa thì anh mới bước ra ngoài

Anh ta vừa xâu chuỗi lại những sự việc và suy nghĩ về nó, một số chi tiết trước đó không nghĩ đến giờ lại nảy số ra.

Nếu vụ án này được xét xử một lần nữa, hắn sẽ không để thua, tiếc là không thể làm lại được nữa.

Hơn nữa, nhân chứng quan trọng nhất trong vụ án này đã chết

"Lý Đông Hách"

Đông Hách quay lại, là anh Mark, không ngờ anh ấy vẫn còn ở đây, chắc cũng đã đợi được một lúc lâu rồi.

"Có chuyện gì à?"

Lý Đông Hách thật ra có mối quan hệ cá nhân rất tốt với Lý Mark, họ tốt nghiệp cùng trường đại học, Lý Mark hơn anh ấy một khoá

"Anh vừa nhận được một số tin tức" Lý Mark nói "Em có muốn nghe không?"

"Nghe thì sao mà không thì sao?"

Đông Hách thấy thật buồn cười "Anh làm em phát điên đến chết luôn à"

"Nếu như em vẫn nghiêm túc tìm hiểu như trước thì anh sẽ nói"

"Không phải việc sửa chữa đường ống ở khu dân cư của Trác Tuấn Anh đã cắt quyền giam sát sao?

Anh vừa kiểm tra lại và phát hiện ra đội xây dựng là một công ty con dưới chướng QF"

Đông Hách ngây ra một lúc: "Vậy cũng có thể nói là.."

Lý Mark lắc đầu: "Tất cả giấy tờ đều là hợp pháp, kể cả việc lựa chọn đội xây dựng cũng được thông qua đấu thầu công khai"

"Có thể có thủ đoạn trong viêc đấu thầu công khai, sao mà tránh được?"

Lý Đông Hách gấp gáp nói: "Có lẽ ta có thể bắt đầu với đội xây dựng này"

"Vô ích rồi, em có biết người yêu của Kim Đạo Anh, luật sư của Lý Đế Nỗ là ai không?"

Lý Đông Hách chỉ giao tiếp với Đạo Anh trên tòa án, ngoài ra đời sống riên tư hoàn toàn không có chút thông tin nào

"Người đứng thứ 2 trong Bộ Tư Pháp"

Đông Hách suy nghĩ một thôi một hồi mới nhớ ra, ngạc nhiên hỏi: "Là Trịnh G-"

"Đúng là anh ấy" Lý Mark nhún vai, tự cười với bản thân: "Có lẽ thi thoảng nên học cách ngồi buôn với Chung Thần Lạc thôi"

"Em vẫn không hiểu, nếu ngay từ đầu họ đã chuẩn bị trắng án thì còn tìm đến em làm gì" Lý Đông Hách không hiểu "Còn bổ nhiệm cả thẩm phán Lý Vĩnh Cầm, người nổi tiếng là nghiêm khắc như thế?

Lý Mark nói: "Có lẽ là do không muốn vừa vào phiên tòa đầu đã trắng án quá và Lý Đế Nỗ hoàn toàn đủ tự tin để thoát khỏi vụ án này dễ như trở bàn tay"

"Cho đến tận bây giờ, chúng ta vẫn không thể khẳng định rằng Lý Đế Nỗ có phải người ra tay không.

Mọi chứng cứ ngoại phạm rằng hắn không có ở hiện trường vào thời điểm đấy hoàn toàn hợp lí"

"Bằng chứng như vậy rồi, vụ án giờ sẽ đưa vào diện cướp của giết người rồi phóng hỏa phi tang chứng cứ, ngày mai có lẽ các thủ tục sẽ được hoàn thành, cần anh phải tìm kẻ trộm và hung thủ, cũng chả biết tìm có ra không"

Lý Mark đưa tay lên phủi đi bông tuyết còn vương trên vai

"Ngay từ đầu, chúng ta đã không thể thắng rồi"
 
|Nomin| Không Lời Giải Thích
Sáu chấm một


Ngày lễ quan trọng nhất trong tháng 12 tất nhiên là Giáng sinh.

Lý đế nỗ đã lập tức họp ban giám đốc thường xuyên của công ty sau khi vụ việc kết thúc.

Vốn dĩ các cổ đông đã sắp phải dừng lại để bảo vệ giá cổ phiếu của mình.

Nhưng giờ đây giá cổ phiếu công ty đã tăng trở lại và một số đơn hàng lớn đang được đàm phán cũng diễn ra rất suôn sẻ.

Một hợp đồng lớn cũng đã được ký kết trước khi nghỉ lễ giáng sinh và tiền thưởng cuối năm của toàn bộ nhân viên lại được tăng thêm 10%

Không một ai nhắc đến Hàn Giang nữa, dường như người này chưa từng xuất hiện ở QJ.

Vào đêm giáng sinh Lý Đế Nỗ và La Tại Dân mời Kim Đạo Anh đến nhà để ăn tối.

Nhưng người bận rộn như Trịnh Gia Huy thực sự cũng đã dành thời gian đến dùng bữa.

Kim Đạo Anh vào bếp để giúp La Tại Dân, hai người còn lại được lệnh tránh xa bếp núc để tránh gây rắc rối.

Kim Đạo Anh thấy La Tại Dân đang làm món tráng miệng, xoa đầu bất lực hỏi: "Nhiều năm như vậy rồi mà em vẫn thích món này à"

"Em có một tình yêu sâu đậm với nó" La Tại Dân mỉm cười rồi cho bột đậu phộng đã giã vào chậu "Anh Đạo Anh cũng vậy, đã nhiều năm như vậy rồi vẫn không thích ăn"

"Anh không thích ăn đậu phộng" Kim Đạo Anh lấy một cái bát và giúp tại dân đánh trứng

"Này anh không thể nếm đậu phộng như thế được"

Kim Đạo Anh giả vờ như không nghe thấy, đổi chủ đề nói: "Nghe nói em từ chức rồi à"

"Vâng"

Thôi từ chức cũng không sao, công việc của bác sĩ mệt thật nhưng trước tiên em phải chăm sóc bản thân thật tốt đã nhé.

"Nhưng em rất thích công việc này" La Tại Dân mở nắp và nếm thử món canh " Đúng thật thì vẫn hơi tiếc"

Kim Đạo Anh suy nghĩ một chút rồi hỏi "Em biết Lý Đế Nỗ không ngoại tình từ khi nào?"

"Em tưởng anh đã phát hiện ra rồi chứ?"

La Tại Dân đậy nắp nồi lại và điều chỉnh nhiệt độ, "Bây giờ em hỏi anh, vào khoảng 8 giờ tối của một ngày bất kỳ vào tháng trước, anh có nhớ mình đang làm gì không?"

Lúc này kim Đạo Anh mới giật mình nhận ra và nhanh chóng phản ứng "vì thế cho nên lúc đó Lý Đế Nỗ mới nói rõ rằng thời gian như vậy?"

"Chuẩn" La Tại Dân Lấy lại những quả trứng từ tay anh và trộn vào những nguyên liệu đã bày sẵn, "Ngày 3 tháng 6 là ngày kỷ niệm quen nhau của bọn em.

Đêm hôm đấy em và anh ấy đã ở cùng nhau tại quán cà phê đấy"

Kim Đạo Anh day day thái dương, bọn trẻ lớn thật rồi.

Thật ra ở phiên tòa thứ hai vẫn còn một số điều mà Kim Đạo Anh vẫn chưa thể hiểu nổi, chẳng hạn như nội dung của thẻ nhớ mà Lý Đế Nỗ không ngần ngại nói dối ngoại tình để che dấu, liệu La Tại Dân có biết không?

Và lý do thực sự khiến Phác Chí Thành không màng nửa đêm đem thuốc cho Tại Dân và người lúc đấy anh ấy có thực sự nhìn thấy Lý Đế Nỗ không"

Kim Đạo Anh không tin rằng tất cả những điều này chỉ là sự trùng hợp, anh biết vẫn có những uẩn khúc đằng sau, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng anh quyết định sẽ chôn vùi chúng trong lòng.

Sân trước phòng khách đã được phủ một lớp tuyết dày, những bông hoa và cây mà Lý Đế Nỗ chăm sóc đã được chuyển vào trong nhà, đã là ngày cuối cùng có tuyết nhưng lượng tuyết rơi xuống vẫn rất nhiều.

Trịnh Gia Huy đề nghị Lý Đế Nỗ nên ra ngoài làm điếu thuốc.

"Em còn nghĩ anh bỏ thuốc rồi như" Lý Đế Nỗ cố ý lấy một bao thuốc từ ngăn kéo tủ ra, Kim Đạo Anh đã cấm Trịnh Gia Huy hút thuốc trong những dịp quan trọng trong nhiều năm

"Đã bỏ thuốc dễ vậy rồi à" Trịnh Gia Huy mở cửa, nhìn về phía căn bếp nhỏ nơi Kim Đạo Anh đang tất bật rồi bước ra ngoài.

Kim Đạo Anh đang mải tập trung nói chuyện với La Tại Dân, không để ý bên này "Không thể không hút thuốc khi làm việc và khi nói chuyện"

Lý Đế Nỗ châm cho anh điếu thuốc, cả hai đều không mặc áo khoác đi ra ngoài, rít lấy một hơi thuốc là cả cơ thể đã ấm lên rồi.

"Tập đoàn Hoa Gia nộp đơn phá sản rồi" Trịnh Gia Huy nói: "Vẫn đang trong quá trình chấp nhận và sẽ được xét duyệt sau kỳ nghỉ lễ Giáng sinh."

"Em biết rồi, cảm ơn anh" Lý Đế Nỗ nhả ra làn khói trắng, nhanh chóng tan ra trong gió bay.

"Đạo Anh đã kể cho anh nghe về sự việc trong phiên tòa" Trịnh Gia Huy nói: "Em làm thế thật sự quá liều.

Nếu không có nhân chứng, rất có khả năng lúc đấy phán quyết sẽ khác"

"Nó có thì nó vẫn có, chỉ là vấn đề thời gian thôi" Lý Đế Nỗ gẩy cho tàn thuốc rơi xuống.

"Nó chỉ là nội dung học của đại học năm nhất thôi anh à"

Trịnh Gia Huy cười rồi vỗ vai Đế Nỗ : "Đừng để anh Ten nghe thấy, lại gọi điện mắng em có phải học luật chỉ để đợi ngày này hay không"

"Anh ấy gọi?"

"Lại không phải vấn đề kia đi, vốn dĩ đã biết thừa anh và Đạo Anh sẽ là người bảo hộ cho em rồi" Lý Đễ Nỗ cười "Mấy hôm nữa em sẽ đích thân xin lỗi anh ấy"

"Nên đấy" Trịnh Gia Huy rít nốt điếu thuốc rồi vứt đi "Mấy con cáo già của Hoa Gia cố gắng tìm một người giống Tại Dân để tiếp cận em, không ngờ chưa được bao lâu đã tai nạn, Hoa Gia cũng coi như bại trận."

Lý Đế Nỗ chỉ ừ một tiếng rồi rút một điếu thuốc khác từ trong túi ra, hỏi Trịnh Gia Huy có muốn hút thêm hay không.

Trịnh Gia Huy liếc nhìn về căn bếp nơi La Tại Dân đang sắp xếp đồ ăn, anh lắc tay tỏ ý từ chối rồi rút từ trong túi quần ra một vỉ kẹo cau su bạc và ăn.

Sau khi Lý Đế Nỗ phát hiện ra Hàn Giang là gián điệp do công ty đối thủ cử đến, anh đã dùng thủ đoạn để thăng chức cho Hàn Giang làm thư ký riêng của mình.

Vốn dĩ Hàn Giang rất có giá trị sử dụng trong kế hoạch của Lý Đế Nỗ nhưng sau đó lại đột ngột qua đời và kế hoạch lại phải tạm gác lại.

Tuy nhiên điều này không thể cản bước Đế Nỗ đưa Hoa Gia vào thế sụp đổ mà chỉ tốn thêm một chút thủ đoạn.

Trịnh Gia Huy vỗ vai Lý Đế Nỗ, ra hiệu cả hai vào nhà.

Về lý do tại sao Lý Đế Nỗ thừa nhận trước tòa rằng anh ta có mối quan hệ tình cảm với Hàn Giang, Trịnh Gia Huy cũng có một số suy đoán về điều này, nhưng sẽ không đào sâu thêm nữa.

Mỗi người đều có bí mật riêng, vụ án này cũng đã kết thúc.

"À đúng rồi, sao vừa nãy em không thấy chiếc xe máy mới thế"

"Chiếc xe đấy được xử lý lâu rồi, không thiết thực để sử dụng nữa" Lý Đế Nỗ mở cửa kính, nghiêng người nhường cho Trịnh Gia Huy vào trước.

"Khiếp, vừa mua xong còn chưa cả lắp biển số" Trịnh Gia Huy nói với giọng tiếc nuối, "Con xe đấy đi tốt, tiếc thật"

Lý Đế Nỗ trêu trọc "Nghe vẻ anh thích nó lắm nhỉ"

"Thích thì cũng có tác dụng gì chứ, anh cũng đâu thể đi xe máy đi làm được"

Lý Đế Nỗ quay lại đóng cửa, ngăn luồng khí lạnh đang ùa vào từ sau lưng rồi đi vào bếp giúp Tại Dân bê con gà nướng lên.

Sau khi tiễn khách, La Tại Dân chưa kịp giục Đế Nỗ dọn dẹp phòng bếp đã đè lên tấm thảm trước lò sưởi trong phòng khách.
 
|Nomin| Không Lời Giải Thích
Sáu chấm hai❗️


Lý Đế Nỗ quăng hết chăn gối trên sofa lại một chỗ, làm một nơi như cái tổ nhỏ trên tấm thảm vốn đã mềm mại.

Gương mặt nhợt nhạt của La Tại Dân hiếm khi đỏ ửng lên như bây giờ.

Tay và chân quanh năm đều lạnh ngắt của Tại Dân giờ đây đang được làm ấm lên bởi nhiệt độ của lò sưởi và cơ thể của Lý Đế Nỗ

Cả hai đều đã uống rượu, đều đã có men say trong người, La Tại Dân đã say nhũn cả người nên đành dừng chống cự, để mặc cho Lý Đế Nỗ muốn làm gì thì làm.

Như thể đã có chuẩn bị, Lý Đễ Nỗ ôm eo Tại Dân, nhẹ nhàng đút vào trong mà không khiến Tại Dân cảm thấy khó chịu.

Đôi mắt đã chẳng thể nhìn rõ mọi thứ của La Tại Dân dần mất đi tiêu điểm.

Cổ ngửa lên, tầm mắt hoàn đổ vào vật trang trí mà bọn họ đã cùng nhau chọn bên trên lò sưởi.

Cơ thể và tâm trí đều đang đắm chìm trong khoái cảm mà Lý Đế Nỗ mang lại.

Có lẽ vì đã lâu không quan hệ nên Lý Đế Nỗ có vẻ sung sức hơn thường.

Sau khi làm một hiệp ở trước lò sưởi, Đế Nỗ lại đưa Tại Dân trở lại phòng ngủ để tiếp tục, dương vật vẫn giữ trong người Tại Dân.

Khi đang đi lên cầu thang, La Tại Dân cố gắng lấy lại ý thức chỉ vào bàn ăn chưa được dọn dẹp.

Lời vẫn chưa kịp nói ra đã bị Lý Đế Nỗ hôn chặn miệng, dỗ dành nói ngày mai anh sẽ dọn dẹp chúng.

La Tại Dân yên tâm rồi mới thả người lên chăn nhung, tay vẫn còn đang quàng trên cổ Lý Đế Nỗ.

Chủ động nhướn lên cắn lên yết hầu hắn.

Lý Đế Nỗ mệt nhoài nằm lên người Tại Dân một lúc, sau đó ôm eo rồi điều chỉnh tư thế cho em ngồi lên người mình, còn mình chỉ cần ấn sâu phần thân dưới.

Việc cưỡi như này khiến dương vật vào lút cán bên trong.

Trước đó La Tại Dân đã xuất một lần, đã thật sự cạn kiệt sức lực.

Khó khăn ôm thấy cơ thế Lý Đế Nỗ, cả người run rẩy.

Chiếc chăn nhung chỉ che được nửa người, tấm chăn nhẹ như chẳng có trọng lượng.

Tại Dân ngẩng đầu vô tình nhìn qua cánh cửa đang hé mở, toàn thân cứng đờ.

"Sao thế em yêu" Lý Đế Nỗ trông rất tự nhiên, hắn ngồi dậy, một tay ôm lấy vòng eo thon thả của La Tại Dân, nhẹ nhằng cắn lên xương quai xanh đã chi tít những đốm đỏ do hắn làm ra.

"Có muốn chơi chút nhạc không"

Hai lồng ngực áp sát vào nhau, Lý Đế Nỗ có thể cảm nhận được hơi gấp gáp của đối phương.

Anh đặt cằm trên hõm cỗ La Tại Dân mỉm cười, với tay ra định bật loa Bluetooth ở đầu giường nhưng La Tại Dân đã ngăn anh lại, ghì lên cằm anh hôn thật mạnh.

Lý Đế Nỗ lưng bị đẩy lại xuống giường, cả hai trao nhau một nụ hôn sâu, môi dưới của Lý Đế Nỗ đã rướm một ít nhau khi rời môi.

Nhưng Lý Đế Nỗ lại đang mỉm cười, nụ cười mà La Tại Dân đã quá đỗi quen thuộc.

Mỗi lần Lý Đế Nỗ bó tay chịu thua trước La Tại Dân, hắn đều nở nụ cười yêu chiều bất lực như vậy.

La Tại Dân lúc này cảm thấy minh thật may mắn.

Như hiểu ra gì đó liền quay ra nhìn Lý Đế Nỗ bằng ánh mắt kinh ngạc

"Tên phóng viên đó lẻn vào bữa tiệc cảm ơn của công ty" giọng La Tại Dân run run "Hắn đã chụp được ảnh rồi..."

"Tại Dân" Lý Đế Nỗ dịu dàng cắt ngang lời "Cảm ơn em, cảm ơn em đã tin tưởng anh"

Lúc này La Tại Dân không thể kiềm chế được cảm xúc nữa, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Lý Đế Nỗ không kịp lau đi, chỉ có thể nhẹ nhàng đặt những nụ hôn lên đuôi mắt Tại Dân.

"Em đừng khóc, mọi chuyện đều đã kết thúc rồi"

"Nhưng mà, nếu như công tố viên tiếp tục điều tra" La Tại Dân nức nở "Thì anh đã bị kết án rồi!"

"Cái chết đấy không có chứng cứ, không phải sao?"

La Tại Dân sững người một lúc, dần dần lấy lại bình tĩnh.

Lý Đế Nỗ ôm lấy lưng Tại Dân, nhẹ nhàng vỗ về.

"Đế Nỗ, em xin lỗi" một lúc lâu sau, La Tại Dân mới thở dài nói tiếp "Đáng lẽ ban đầu em không nên.."

"Nhưng cuối cùng em vẫn lựa chọn tin tưởng anh và giúp anh" Lý Đế Nỗ mỉm cười nói "Chỉ thế thôi là đủ rồi"

Lý Đế Nỗ quyết định sẽ không chịu đựng thêm nữa, từng giây phút này đây đều như đang bóp nghẹt trai tim hắn.

Hắn đẩy sát người trong lòng lại.

Nhấp mạnh hơn để nới rộng nơi tư mật ấm nóng của người kia.

Sau khi xuất thêm một lần nữa, La Tại Dân kiệt sức đổ ụp người lên lồng ngực Lý Đế Nỗ, ngước lên hỏi hắn:

"Anh nói xem, khi em chết đi có phải sẽ xuống địa ngục hay không'

"Xuống cũng chả sao cả" Lý Đế Nỗ đặt một nụ hôn lên vầng trái đẫm mồ hôi của Tại Dân:

"Anh sẽ xuống cùng em"

END
 
Back
Top Bottom