Cập nhật mới

Ngôn Tình Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh

Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 20


20
Lục Vãn không dám tưởng tượng.
Nếu mình không gõ cửa, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Cô lạnh mặt, quát lên: “Lục Hằng, em đang làm cái gì vậy?”
Trước đây, chỉ cần cô quát, Lục Hằng nhất định sẽ mềm lòng, nhưng lần này… lại không như thế nữa.
Anh chỉ nhàn nhạt đáp lại: “Chị, em lớn rồi, biết mình đang làm gì.”
Tim như bị đánh một cú thật mạnh.
Khoảnh khắc đó, Lục Vãn có cảm giác như nhà mình trồng rau, rau lại bị heo ủi, mà cây rau còn vui vẻ tự dâng lên.
Tức đến đỏ cả mắt, Lục Vãn hít sâu mấy lần, cố đè nén cơn giận, muốn khuyên nhủ Lục Hằng: “Em còn nhỏ, chị sợ em bị lừa… con gái bây giờ đâu có mấy ai tốt…”
Thấy Lục Hằng vẫn giữ gương mặt lạnh nhạt, Lục Vãn chậm rãi ngừng nói.
Một lúc sau, trong phòng vang lên tiếng bước chân.
Thẩm Khê xuất hiện phía sau Lục Hằng.
Lục Vãn nhìn cô, lông mày cau lại thật chặt, bất ngờ đưa tay kéo mạnh, định lôi cô ra ngoài.
Nhưng không ngờ, khi cô vừa ra tay, Thẩm Khê lập tức giữ chặt cổ tay cô lại.
Sức lực hai bên ngang ngửa.
Trong khoảnh khắc đó, hai người cứ giữ nguyên tư thế đối đầu như vậy, ánh mắt giao nhau giữa không trung như sắp tóe lửa.
Lục Hằng khẽ ho một tiếng, vội kéo tay Lục Vãn ra: “Chị, đừng làm loạn nữa.”
Nghe câu đó, Lục Vãn càng thêm tức đến phát điên.
Trong lúc nóng đầu, cô bật ra một câu tổn thương người khác: “A Hằng, dù em là con trai thì cũng phải biết giữ mình chứ?”
Câu nói vừa dứt, không khí lập tức đông cứng lại.
Giữ mình?
Lục Hằng thấy thật nực cười.
Thời đại này chỉ có đàn ông phải giữ mình thôi sao?

Vậy còn phụ nữ thì sao?
Trước kia, anh đã nhìn thấy Lục Vãn lần lượt thay người yêu, rõ ràng biết anh yêu cô, vậy mà vẫn ngang nhiên thân mật với người khác trước mặt anh.
Anh chưa từng trách móc cô điều gì, chỉ khuyên cô nên nghiêm túc với tình cảm, đừng làm tổn thương người khác.
Thế mà giờ đến lượt mình lại bị nói là không biết giữ mình. Trong khi đây là bạn gái đầu tiên của anh, dù chỉ là giả.
Sau lưng chợt vang lên giọng nói của Thẩm Khê.
“Lục Vãn, nghe nói chị đã thay bao nhiêu người bạn trai rồi nhỉ, chị có tư cách gì mà nói em trai mình chứ?”
“Nếu em ấy không biết giữ mình, vậy chị thì sao? Phải gọi là bẩn thỉu mới đúng.”
Giọng nói bình thản, nhưng lời lẽ thốt ra lại sắc bén, đâm thẳng vào tim người khác không chút nương tay.
Tuy lời khó nghe nhưng lại là sự thật. Có lẽ Lục Vãn sắp bị chọc tức đến phát điên.
Lục Hằng ngẩng đầu nhìn cô, quả nhiên thấy ánh mắt cô dán chặt vào Thẩm Khê, sắc mặt đen lại đến đáng sợ.
Cảm giác tình hình sắp bùng nổ.
Lục Hằng lặng lẽ thở dài một tiếng, quyết định nhanh chóng kết thúc chuyện này, bèn nói tiếp theo lời Thẩm Khê: “Chị, em và Thẩm Khê đang yêu nhau, em hy vọng chị có thể chúc phúc cho bọn em, chứ đừng cản trở nữa.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Lục Vãn đang tối sầm bỗng tái đi một lúc.
Cô dường như chẳng để tâm gì khác, chỉ để ý đến một chữ, môi khẽ lặp lại: “Yêu nhau?”
“Chị không tin…”
Thấy Lục Vãn vẫn còn đang tự lừa mình dối người, Lục Hằng mất kiên nhẫn, cau mày nói: “Chị, đừng vô lý nữa. Chị về đi.”
Nói xong, anh lùi vài bước, kéo tay Thẩm Khê rồi đóng cửa lại.
Cánh cửa khép lại.
Lục Vãn đứng trước cửa, như hóa thành khúc gỗ, không nhúc nhích.
Một lúc sau, bên trong vang lên những âm thanh ám muội.
“Đừng mà…”
Giọng đàn ông xen lẫn tiếng giường đung đưa không ngừng k*ch th*ch thần kinh của Lục Vãn. Cô gần như không còn đứng vững nữa nhưng vẫn tự ngược bản thân mà tiếp tục nghe.

21
Trái tim như bị lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua, từng nhịp từng nhịp dày vò Lục Vãn, cơn đau dữ dội lan khắp toàn thân.
Khoảnh khắc này, cuối cùng Lục Vãn cũng hiểu được cảm giác của Lục Hằng khi nhìn thấy cô ở bên người khác.
Qua một hồi rất lâu rất lâu.
Lục Vãn mới lê thân thể nặng nề rời đi.
Khi cô đi rồi, âm thanh trong phòng vẫn chưa dứt.
Chỉ là trong phòng lại không hề như Lục Vãn tưởng tượng.
Lục Hằng và Thẩm Khê ngoan ngoãn ngồi trước bàn vẽ tranh, còn những tiếng động kia… đều phát ra từ trong điện thoại.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 21


Thấy thời gian cũng đủ lâu, Lục Hằng liếc nhìn Thẩm Khê bên cạnh, gương mặt không biểu cảm, bèn liều hỏi: “Chắc được rồi chứ? Cũng nửa tiếng rồi.”
Nghe vậy, đầu bút của Thẩm Khê khựng lại, trong mắt thoáng lóe lên một tia giễu cợt nhưng không nói gì, đứng dậy tắt điện thoại.
Âm thanh ngượng ngùng lập tức biến mất.
Nhưng bầu không khí kỳ lạ trong phòng lại không vì thế mà tiêu tan, Lục Hằng vẫn thấy xấu hổ.
Anh liếc sang Thẩm Khê, thấy cô cụp mắt xuống, tay vẫn tiếp tục vẽ tranh không ngừng.
Bộ dáng bình tĩnh thong dong, không hề có chút rối loạn.
Thấy vậy, trái tim đang đập loạn vì lúng túng của Lục Hằng cũng dần bình ổn lại.
Ánh mắt vô thức rơi vào màn hình.
Lờ mờ có thể thấy xúc tu của một con bạch tuộc, nhìn kỹ hơn, những xúc tu ấy lại mọc đầy những con mắt nhỏ chi chít, lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía anh, như thể ngay giây tiếp theo sẽ nhảy ra khỏi màn hình và xuất hiện bên cạnh anh.
Ngay lập tức, Lục Hằng nổi cả da gà.
Nhìn thật quá giống thật.
Thật sự, thật sự rất muốn cosplay…
Có lẽ vì nhìn quá nhập tâm, Lục Hằng vô tình làm cây bút trên bàn rơi xuống đất.
“Cạch” một tiếng.
Thẩm Khê ngừng tay, ngẩng đầu nhìn Lục Hằng, hỏi: “Sao vậy?”
Giọng nói ấy kéo suy nghĩ đang lạc trôi của Lục Hằng quay trở lại, anh phản ứng chậm một nhịp, mở miệng, giọng hơi run: “Thẩm Khê, nhân vật này là gì vậy? Em có thể cosplay không?”
Thẩm Khê khẽ cười, nhẹ giọng nói: “Đây là một nhân vật trong tiểu thuyết Đứa con của quái vật, hiện đang chuẩn bị làm anime, chị là người phụ trách.”
“Thịch.”
Tiếng tim đập dường như vang vọng ngay bên tai, ánh mắt Lục Hằng ánh lên sự khao khát mãnh liệt, gần như tràn ra ngoài, rực rỡ hệt như ánh sao...

đầy háo hức muốn cosplay nhân vật ấy.
Thấy vậy, trong mắt Thẩm Khê lướt qua một tia ý cười, giọng nói mang theo một chút nuông chiều: “Sang năm sẽ ra mắt, em có thể dựa theo bản này để làm trang phục trước.”
Lục Hằng hơi do dự: “Cái này… chắc là cần giữ bí mật chứ?”
Tuy rất muốn cosplay nhưng chuyện liên quan đến bảo mật của công ty, anh vẫn biết điều.
Thẩm Khê lắc đầu: “Không sao, nhân vật này từng được đăng teaser rồi. Nếu em cần chi tiết, chị có thể cung cấp.”
Nghe vậy, mắt Lục Hằng lập tức sáng lên.
Trước đây anh vẫn luôn nghĩ Thẩm Khê là kiểu người lạnh lùng ít nói nhưng sau khi quen rồi mới phát hiện thật ra cô rất tốt.
Lục Hằng không kìm được mà buột miệng: “Bảo sao chị rút khỏi mạng xã hội, thì ra là đang chuẩn bị cho anime này.”
“Mọi người đều nói chị…”
Nói đến đây, Lục Hằng dừng lại.
Một năm trước, một bức tranh của Thẩm Khê bị một blogger nổi tiếng phê bình thậm tệ, châm ngòi cho một cơn bão dữ dội trên mạng.
Kể từ đó, Thẩm Khê biến mất khỏi internet.
Mọi người đều nói Thẩm Khê đã hết thời. Blogger nổi tiếng kia cũng nhân cơ hội ấy mà một bước thành danh.
Chuyện đó khiến Lục Hằng rất tức giận.
Khi ấy, anh còn đăng một bài trên Weibo để ủng hộ Thẩm Khê nhưng lại bị cả đám thủy quân tấn công, khiến anh buồn bực suốt một thời gian dài.

22
“Để viên đạn bay thêm một chút nữa đi.”
Thẩm Khê dửng dưng nói, hoàn toàn không để tâm.
Thật sự là một tâm lý vững vàng đến đáng nể.
Thấy thời gian cũng đã không sai biệt, Thẩm Khê lưu lại bản vẽ, rồi đề nghị rời đi: “Chị ra trước nhé.”
Lục Hằng gật đầu định tiễn, không ngờ Thẩm Khê lại đột nhiên dừng bước.
Khi anh còn đang nghi hoặc thì thấy cô lấy điện thoại ra, màn hình hiện lên giao diện quét mã WeChat: “Chơi với nhau mấy ngày rồi mà chưa add WeChat.”
Những ngày này hai người cùng nhau vui chơi ở Nam Kinh, đúng là đã quên béng chuyện kết bạn.
Lục Hằng cười ngượng, cũng lấy điện thoại ra, mở danh thiếp mã QR của mình: “Ngại quá, mấy hôm nay quên mất.”
“Tít” một tiếng.
Thẩm Khê quét mã, ngay trước mặt Lục Hằng mà thêm WeChat, sau đó rời đi.
Tiễn người xong, Lục Hằng liếc nhìn điện thoại, lại phát hiện trong phần thêm bạn có tới hai người.
Một người dùng ảnh đại diện màu đen tuyền, tên là “Trầm Mộc”.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 22


Người còn lại là một icon mèo nhỏ, tên tài khoản là “Dấu chấm”.
Xem ra, “Trầm Mộc” có vẻ giống như là Thẩm Khê.
Lục Hằng suy nghĩ một lúc, cuối cùng đồng ý cả hai lời mời kết bạn.
Anh nhíu mày, gửi một tin nhắn sang:
【Bạn là?】
Anh cảm thấy có gì đó không ổn, sợ là Lục Vãn, nên không tiện hỏi thêm.
Lần này, bên kia nhanh chóng trả lời lại.
Trầm Mộc: 【Vừa mới gặp đấy thôi】
Nhìn thấy dòng tin này, Lục Hằng liền biết là Thẩm Khê, lập tức thả lỏng, bắt đầu nhắn lại.
【Xin lỗi, em còn tưởng là chị em】
Khung nhập của Trầm Mộc lại bắt đầu hiển thị đang nhập, nhưng tin nhắn được gửi tới sau đó lại khiến anh có chút bối rối.
【Em ghét chị mình à?】
Lục Hằng mơ hồ cảm thấy có điều gì đó sai sai, bởi vì Thẩm Khê vốn không giống kiểu người thích tọc mạch. Nhưng nghĩ đến hôm nay mình mới được thấy một mặt khác của cô, nên cũng không thể lấy vẻ ngoài để đoán người.
Dù sao thì người ta vốn rất thích hóng chuyện.
Nếu là mấy hôm trước cô hỏi vậy, Lục Hằng chắc chắn sẽ không có hứng mà trả lời, nhưng sau chuyện xảy ra hôm nay, ngược lại khiến anh có chút tâm trạng muốn tâm sự.
Anh trầm ngâm một hồi, đầu ngón tay nhẹ chạm, gửi đi một tin nhắn.
【Em không ghét chị ấy, chị ấy là chị em, mãi mãi là như thế.】
Trầm Mộc: 【Nhưng ánh mắt chị ấy nhìn em… không giống ánh mắt của một người chị nhìn em trai.】
Ngay cả Thẩm Khê cũng nhận ra, vậy thì ông nội… liệu có phát hiện không?
Sức khỏe ông vốn đã không tốt, nếu thật sự biết chuyện này, cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Lục Hằng khẽ thở dài, rồi gửi một tràng tin nhắn không giấu giếm:
【Em biết, chỉ có thể làm phiền chị Khê phối hợp diễn với em một chút, sớm khiến chị ấy từ bỏ.】
Bên kia im lặng khá lâu, cuối cùng chỉ trả lại một chữ “Được”.
Lục Hằng nhìn tin nhắn, khẽ cười, nói một câu “Chúc ngủ ngon” rồi thoát khỏi khung trò chuyện.

Thấy tài khoản tên “Dấu chấm” vẫn chưa gửi tin gì, Lục Hằng bèn xem như người lạ mà xóa khỏi danh sách bạn bè.
Bên kia.
Trong căn phòng u tối, Lục Vãn ngồi trên giường, ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu vào đôi mắt đầy vui sướng của cô.
Ánh nhìn khẽ chuyển.
Trên màn hình điện thoại chính là tài khoản WeChat có ảnh đại diện “Trầm Mộc”.
Tiếng thì thầm khe khẽ vang vọng trong căn phòng: “A Hằng, chị sẽ không từ bỏ đâu.”
Cơn gió đêm lành lạnh thổi qua sân nhỏ.
Làn gió hất tung vài sợi tóc bên tai của Thẩm Khê đang đứng ngoài ban công, một tay cô cầm điện thoại, lắng nghe giọng nói từ đầu dây bên kia.
“Chị Khê, teaser sẽ phát vào tháng sau, đến lúc đó đập thẳng vào mặt bọn họ luôn!”
Thẩm Khê hờ hững “ừ” một tiếng, rồi hỏi tiếp: “Chuyện của Lục Hằng đã giải quyết xong chưa?”

23
“Rồi ạ, mấy ngày nay bọn em đã tìm được phốt của Rona rồi. Ngày mai các tài khoản marketing sẽ đăng bài đúng giờ.”
“Nhưng phải nói thật, lúc trước chị bị toàn mạng chế giễu, cũng chỉ có Lục Hằng là người duy nhất lên tiếng bênh vực. Món nợ tình cảm này, hôm nay cuối cùng cũng trả được rồi.”
Khóe môi Thẩm Khê khẽ nhếch lên... Đúng vậy, cũng chỉ có mình anh là ngốc nghếch mà vẫn giữ bài đăng ấy đến tận bây giờ.
Thật ra, cô đã chú ý đến Lục Hằng từ lâu.
Anh không dùng tài khoản phụ, mà luôn chia sẻ lại tác phẩm của cô bằng chính tài khoản chính. Gần như mỗi lần cô đăng bài mới, đều có dấu vết của anh.
Toàn bộ cư dân mạng đều biết Lục Hằng là một coser nổi tiếng, cũng là fan của Thẩm Khê.
Lần trước, chỉ có mỗi mình anh kiên quyết đứng về phía cô.
Vậy thì lần này, cũng đến lượt cô dẹp sạch chướng ngại giúp anh rồi.
Cúp điện thoại xong,
Thẩm Khê mở lại bài đăng Weibo của Lục Hằng từ một năm trước:
【Thẩm Khê đại đại là người tuyệt nhất, không chấp nhận phản bác! Mấy người nào đó không hiểu mà làm như hiểu, tùy tiện đánh giá... bạn biết vẽ tranh không? @Huyền Nhất】
Tài khoản tên Huyền Nhất chính là người từng lên tiếng nhận xét Thẩm Khê đã “hết thời”.
Đọc lại lần nữa, trong lòng Thẩm Khê vẫn dâng lên một dòng ấm áp.
Tấm lòng trẻ con thuần khiết như vậy... thật sự rất đáng quý.
Lấy ơn báo ơn, cũng là cách cô đáp lại tấm chân tình này.
Đúng lúc đó, giao diện “thêm bạn bè” hiện lên.
Ảnh đại diện là một chú mèo cheddar đáng yêu.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 23


Trùng hợp làm sao, cả hai đều là tín đồ yêu mèo.
Cô mỉm cười gửi một tin nhắn qua. Nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười trên môi lập tức cứng đờ.
Một biểu tượng chấm than đỏ chói hiện lên trước mắt:
【Bạn vẫn chưa phải là bạn bè của người này…】
Cô theo phản xạ định hỏi, nhưng liếc nhìn đồng hồ đã gần mười hai giờ khuya.
Bước chân cô khựng lại.
Giờ này chắc là anh ngủ rồi... để mai hỏi sau vậy.
Thẩm Khê nghĩ thế, liền bấm nút thêm bạn, gõ vài chữ rồi gửi đi: 【Tôi là Thẩm Khê】
Rất lâu sau vẫn không có hồi âm.
Thẩm Khê mím môi, đặt điện thoại xuống rồi đi rửa mặt.
Khi quay lại, cô lại liếc nhìn lần nữa, vẫn chưa được chấp nhận.
Cô tự nhủ chắc anh đã ngủ, không nên làm phiền.
Thẩm Khê cố gắng thuyết phục bản thân đi ngủ, nhưng vẫn trằn trọc không yên, cứ không kìm được mà mở WeChat lên xem.
Ánh sáng từ màn hình chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp mà lạnh nhạt của cô. Nhưng ánh mắt vô hồn ấy lại như bị đóng đinh vào màn hình.
Đêm đó.
Ngoài Lục Hằng, còn có hai người phụ nữ không ngủ yên.
Một giấc ngủ kéo dài đến sáng.
Ánh mặt trời dịu nhẹ len qua kẽ rèm cửa sổ, một tia sáng nghiêng rọi đúng lên mí mắt Lục Hằng.
Anh vùng vẫy hé mắt ra, tay theo bản năng mò lấy điện thoại.
Lờ mờ thấy là tám giờ sáng.
Lúc này, Lục Hằng vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, nhưng rồi một tin nhắn nổi bật trên WeChat hiện ra.
Anh nheo mắt bấm vào xem.
Trên màn hình hiện lên dòng chữ: 【Tôi là Thẩm Khê】
Lục Hằng lập tức bừng tỉnh, đôi mắt ngái ngủ đột nhiên trợn trừng, nhìn chằm chằm vào lời mời kết bạn từ avatar chú mèo nhỏ.
Đầu óc trống rỗng trong vài giây.
Anh lại nhìn sang tài khoản Trầm Mộc, rồi lại nhìn ảnh đại diện con mèo nhỏ.
Tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Một lúc lâu sau, anh mới như muốn ngã quỵ mà nhấn “đồng ý”.
Trong đầu vẫn còn một suy nghĩ quẩn quanh: Người tên Trầm Mộc đó...

chẳng lẽ là Lục Vãn?
Làm gì có chuyện trùng hợp đến mức ấy?
Nếu đúng là vậy, thì tất cả những việc làm ngày hôm qua… chẳng phải đều uổng phí rồi sao?
Nghĩ đến đây, da đầu Lục Hằng bắt đầu tê rần, trong lòng như có dự cảm rằng mình vừa đạp trúng một quả mìn khổng lồ.
Tính cách của Lục Vãn... anh hiểu rõ hơn ai hết.
Một khi cô biết được sự thật, cô nhất định sẽ không bỏ qua.
Lúc này, tài khoản “Dấu chấm” gửi tin nhắn đến.
Lục Hằng hít sâu một hơi, phải chuẩn bị tâm lý rất lâu mới lê từng bước nặng nề bước xuống lầu.

24
Vừa bước ra khỏi lối cầu thang,
Lục Hằng liền thấy Lục Vãn và Thẩm Khê đang ngồi ở bàn ăn. Bầu không khí rất hòa thuận, dường như không có gì bất thường.
Chỗ ngồi chủ vị là ông nội.
Thấy Lục Hằng đến, ông vẫy tay gọi: “A Hằng, mau lại ăn sáng đi con.”
Lục Hằng mỉm cười đáp lời: “Vâng, ông nội.”
Nói xong, anh đi về phía bàn ăn.
Bàn ăn hình chữ nhật, phía đối diện với ông nội không có ghế, Lục Hằng chỉ có thể chọn ngồi cạnh một trong hai người phụ nữ.
Chưa kịp ngồi xuống, Lục Vãn và Thẩm Khê gần như cùng lúc lên tiếng: “Ngồi cạnh chị.”
“Ngồi bên này.”
Người nói với giọng cứng rắn là Lục Vãn, còn người còn lại là Thẩm Khê.
Bước chân Lục Hằng khựng lại, lập tức lâm vào thế khó xử.
Còn ông nội thì cũng nhìn Lục Vãn và Thẩm Khê với ánh mắt kỳ lạ, cuối cùng dừng ánh nhìn lại trên người Lục Hằng.
Ba ánh mắt cùng lúc bắn thẳng về phía Lục Hằng.
Anh không khỏi nuốt nước bọt, do dự trong chốc lát, rồi dưới ánh mắt sắc lạnh của Lục Vãn và cái nhìn chợt hiểu ra của ông nội, đành phải ngồi xuống bên cạnh Thẩm Khê.
Vẫn là giọng điệu phẳng lặng quen thuộc: “Món này là đặc sản Nam Kinh, em thử xem.”
Lục Hằng cười gật đầu, đang định gắp lên ăn thì từ phía đối diện, Lục Vãn hừ lạnh một tiếng từ sâu trong lồng ngực.
Đôi đũa đang gắp miếng bánh áp chảo bỗng khựng lại giữa không trung.
Lục Hằng liếc nhìn Lục Vãn, cảm thấy phản ứng này có chút không bình thường... Theo lý mà nói, sau khi nghe xong “vở kịch” tối qua, hôm nay Lục Vãn lẽ ra không nên còn sức mà nổi giận như vậy.
Vậy thì chỉ có một khả năng…
Trầm Mộc chính là Lục Vãn.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 24


Lục Hằng nghiến răng liếc cô một cái rồi cắn một miếng bánh áp chảo.
Cứ thế, cả nhóm trong bầu không khí quái dị mà ăn sáng.
Ông cụ nhà họ Chu ngồi ở vị trí chủ vị, liếc nhìn Thẩm Khê ân cần chăm sóc Lục Hằng, rồi lại nhìn gương mặt đen sì của Lục Vãn.
Ông cụ sống nửa đời người, chỉ nhìn một cái là biết có điều mờ ám.
Nhưng ông không vạch trần quả bóng xà phòng ấy, mà từ tốn rút ra một chiếc thẻ, đặt lên bàn rồi đẩy về phía trước, mở lời nói với Lục Vãn: “Thật cảm ơn hai đứa đã nuôi dưỡng A Hằng suốt bao năm qua. Ông già này cũng chẳng có gì, chiếc thẻ này con cầm lấy, coi như một chút tấm lòng cảm ơn.”
“Cháu không thể nhận đâu, ông Chu à.”
Lục Vãn định từ chối nhưng lại bị ông nội giữ tay lại, ông nghiêm giọng nói:
“Ông biết hai đứa coi A Hằng như người nhà, chiếc thẻ này chỉ là một chút tâm ý, không làm thay đổi mối quan hệ gia đình của các con.”
Lời nói… như ẩn ý điều gì.
Lục Hằng sững sờ, Lục Vãn cũng khựng lại một chút, chỉ có khóe môi Thẩm Khê là chầm chậm cong lên...

công lao giấu mình, tiếng tăm đã định.
Tối qua, Thẩm Khê đã giao toàn bộ tư liệu về nhà họ Lục cho ông cụ Chu.
Tất nhiên bao gồm cả chuyện Lục Vãn từng định kết hôn rồi lại hủy hôn, hơn nữa, cô còn thêm chút tư tâm, đặc biệt nhấn mạnh quá khứ tình trường phong phú của Lục Vãn.
Không một vị trưởng bối nào lại yên tâm trao báu vật nhà mình cho một “ả đàn bà lăng nhăng”.
“Gái hư quay đầu là vàng.”
Nhưng trong mắt ông cụ Chu, đó là một dấu X to đùng.
Cháu trai bảo bối của ông làm sao có thể để cho một cô gái như vậy mang đi chứ?
Lục Vãn im lặng hồi lâu, cuối cùng đẩy chiếc thẻ trở lại.
Sắc mặt cô nghiêm nghị, đó là biểu cảm cô chỉ có khi đứng trước tòa, mỗi chữ thốt ra đều nặng tựa ngàn cân: “Ông Chu, số tiền này chúng cháu không thể nhận. Cậu ấy mãi mãi là người nhà của bọn cháu.”
“Nhưng dù sao ông cũng là thân nhân ruột thịt của cậu ấy, vất vả lắm mới tìm lại được cháu trai, có định đổi lại họ không?”
Lục Vãn ném ra vấn đề này, một là để chuyển chủ đề, hai là thực lòng muốn Lục Hằng đổi họ. Như vậy cô mới có thể danh chính ngôn thuận theo đuổi anh.
Cô muốn để ông cụ Chu nhìn thấy quyết tâm của mình.
Ông cụ nhìn cô thật sâu một lúc, cũng không nhắc lại chuyện tiền bạc nữa, thuận theo nói:
“Còn phải xem ý A Hằng thế nào.”
Nói rồi, ánh mắt đầy mong đợi dừng lại nơi Lục Hằng.

25
Chủ đề được dẫn dắt đến chỗ Lục Hằng.
Anh một lần nữa trở thành tâm điểm của cả bàn, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, có chút lúng túng không biết phải làm sao.
Một bên là nhà họ Lục đã nuôi cậu khôn lớn, một bên là nhà họ Chu máu mủ ruột thịt.
Việc đổi họ khiến anh khó xử.
Nếu là trước đây, anh nhất định sẽ đồng ý, vì anh muốn được ở bên Lục Vãn.
Nhưng hiện tại… lại không biết nên làm thế nào cho phải.
Anh không muốn rời xa nhà họ Lục, bố mẹ Lục thật sự đối xử rất tốt với anh, nhưng ông nội cũng rất tốt, dường như dù chọn bên nào cũng sẽ khiến bên còn lại đau lòng.
Đúng lúc Lục Hằng đang rối bời, Thẩm Khê từ đầu vẫn im lặng bỗng lên tiếng giải vây: “Sư phụ, để A Hằng bàn bạc thêm với nhà họ Lục rồi quyết định sau có được không ạ?”
Ánh mắt Lục Hằng sáng lên.
Anh nhìn Thẩm Khê với vẻ biết ơn, thuận thế đồng tình với đề nghị của cô.
Ông nội cũng không có ý kiến gì.
Chuyện này cứ thế tạm gác lại.
Sau bữa sáng.
Lục Vãn biến mất một lát, lúc quay lại liền đưa cho Lục Hằng một xấp tài liệu: “Đây là đơn kiện em soạn sẵn, em xem lúc nào muốn khởi kiện Rona?”
Nhìn tập tài liệu trong tay, Lục Hằng hơi ngây người, sau đó từ từ nhận lấy: “Cảm ơn chị.”
Trong đầu lập tức vang lên những lời chói tai của ngày hôm đó.
Lục Vãn bảo anh nhịn một chút, nói đừng làm ảnh hưởng đến hôn lễ của cô và anh rể.
Bây giờ nhớ lại, tim vẫn như bị ai siết chặt.
Nhưng trên mặt anh lại là nụ cười nhàn nhạt, giọng điệu bình thản: “Em đã kiện cô ta rồi, chắc cô ta cũng sắp nhận được thư từ luật sư.”
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 25


Nghe vậy, sắc mặt Lục Vãn có chút kinh ngạc.
Cô nhìn Lục Hằng, lại cúi nhìn tập tài liệu trong tay, trong mắt thoáng qua một tia áy náy, giọng khàn khàn: “Vậy à? A Hằng trưởng thành rồi.”
Trong lòng Lục Vãn trăm mối ngổn ngang, một cảm giác chua xót khó tả dâng trào.
Vết thương đã hình thành, dù có hàn gắn thế nào thì nó vẫn ở đó.
Cô biết rõ điều này, nhưng lại luôn né tránh không muốn đối mặt. Cô cứ nghĩ, A Hằng yêu cô nhiều đến vậy, nhất định sẽ tha thứ cho cô.
Chỉ có thể tự dỗ mình như vậy, Lục Vãn mới có thể tạm xoa dịu được nỗi bất an trong lòng.
Thẩm Khê đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, ánh mắt tối đi, rút điện thoại gửi tin cho bạn thân:
【Thả tin đi.】
【OK.】
Nhận được hồi đáp, Thẩm Khê mở Douyin ra, quả nhiên thấy hàng loạt tài khoản marketing đồng loạt đăng clip đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Chẳng mấy chốc, hot search nổ tung.
【Coser nổi tiếng Rona sàm sỡ, nhiều lần la làng bị quấy rối t*nh d*c hóa ra là kẻ đi quấy rối!】
【Rona chụp ảnh riêng tư, lộ ảnh và clip nhạy cảm gây sốc!】
Ngay sau đó, hàng loạt nam coser từng chịu thiệt cũng bắt đầu lên tiếng.
“Rona là một ả háo sắc, hay vin cớ chụp ảnh chung để sờ mó lung tung. Bọn tôi là đàn ông, nói ra cũng chẳng ai tin nên chưa từng nghĩ đến việc kiện cô ta.”
Chỉ trong vòng hai tiếng, từ khóa đã lọt vào top 5 hot search.
Rất nhiều người qua đường và fan hâm mộ đều đã biết chuyện. Có người liên hệ lại vụ việc của Lục Hằng trước đó, lập tức kéo nhau vào phần bình luận dưới bài viết của cậu.
【Lục Hằng, xin lỗi, là tụi tôi trách nhầm anh rồi.

Anh mới là nạn nhân.】
【Nghe nói Rona bị công an triệu tập điều tra rồi, bằng chứng rõ ràng, chắc là phải đi tù thôi.】
Dư luận không ngừng bùng nổ.
Thẩm Khê thấy thời cơ cũng vừa đẹp liền nói với Lục Hằng đang vẽ tranh: “Xem thử Weibo đi.”
Làm chuyện thì nhất định phải để người trong cuộc biết.
Nếu không, cô sợ công lao lại rơi hết vào tay tình địch.
Lục Hằng buông bút lông, khó hiểu nhìn cô, nhưng vẫn mở Weibo lên.
Đập vào mắt chính là dòng hot search chói lọi.
Anh lướt qua một lượt, cuối cùng cũng hiểu được toàn bộ sự việc.
Sau nửa tháng bị cư dân mạng công kích, nội tâm Lục Hằng sớm đã sụp đổ, chỉ là anh cố tình không nhìn, không nghĩ tới, vẻ mặt mới có thể tỏ ra như chưa có gì xảy ra.
Nhưng mỗi khi đêm khuya, anh vẫn không kìm được mà âm thầm lật lại những bình luận đó…

26
Từng dòng bình luận độc địa công kích cá nhân, kèm theo những tin nhắn riêng tư đầy thô bỉ đã từng khiến Lục Hằng sụp đổ phòng tuyến.
Buổi tối, anh trằn trọc không ngủ được.
Đến ban ngày lại cố tỏ ra như không có gì xảy ra.
Nhưng thật ra, trong lòng anh sớm đã căng như một sợi dây đàn bị kéo quá mức, không biết lúc nào sẽ đứt.
Hot search lần này đến thật đúng lúc, như thể kéo anh trở về từ rìa vực thẳm.
Toàn thân anh như được thả lỏng trong chớp mắt.
Lục Hằng ngước mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt của Thẩm Khê, trong lòng dường như có thứ gì đó quét qua, khiến viền mắt anh bỗng chốc đỏ hoe.
Anh không ngu ngốc, ngoài Thẩm Khê ra, không còn ai có thể làm chuyện này.
Giọng anh hơi nghẹn lại: “Cảm ơn…”
Thẩm Khê nhìn anh thật sâu, ngón tay thon dài khẽ nhấc lên.
Nhưng sau khi nhận ra điều gì đó, cô lại thu tay về, thản nhiên nói: “Không có gì, chuyện nhỏ thôi.”
Lục Hằng liếc nhìn tay cô khẽ cười, nụ cười rất nhẹ, rồi lại giả vờ như không có gì xảy ra, tiếp tục trò chuyện như thường.
Thế nhưng bầu không khí giữa hai người lại trở nên vi diệu hơn đôi chút.
Như kẹo bông gòn, vừa ngọt vừa mềm, có chút dính dính, lửng lơ.
Cô đứng phía sau họ, muốn bước lên nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nhấc chân nổi.
Thời gian chẳng hay đã trôi đến tận đêm khuya.
Lục Vãn nằm trên giường, trằn trọc không sao ngủ được, trong đầu cứ quanh quẩn hình ảnh bầu không khí mập mờ giữa Lục Hằng và Thẩm Khê.
Cô có một dự cảm.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 26


Dù hai người kia chỉ là tình giả, nếu cứ tiếp xúc thế này, không chừng sẽ thành tình thật.
Nghĩ đến đây, tim trong ngực lập tức co thắt lại.
Đúng lúc ấy, một tin nhắn từ văn phòng luật sư gửi đến.
【Luật sư Lục, có một vụ án khá rắc rối, chị có thể quay lại một chuyến không?】
Không cần suy nghĩ, cô đáp luôn:
【Tìm người khác đi.】
【Luật sư Lục, thân chủ là vị hôn phu trước kia của chị, anh ta nói nếu chị không đến thì sẽ trực tiếp tới Nam Kinh tìm chị.】
Lục Vãn cau mày, kéo tài khoản WeChat của Chu Hoài ra khỏi danh sách chặn, gọi thẳng một cuộc thoại.
Rất nhanh, bên kia bắt máy.
Hai người im lặng một lát, rồi Lục Vãn lạnh giọng mở miệng: “Anh có ý gì?”
Đầu bên kia cười khẩy: “Cuối cùng cũng chịu liên lạc với tôi rồi à? Lục Vãn, cô đúng là tàn nhẫn.”
Nghe mấy lời vô nghĩa này, Lục Vãn lập tức mất kiên nhẫn: “Nếu không có gì thì tôi cúp máy.”
“Lục Vãn, cô dám cúp thử xem? Nếu cô dám cúp, tôi sẽ cho cả thế giới biết cô yêu em trai ruột của mình!”
Giọng hét chói tai xuyên qua chiếc điện thoại méo tiếng, nghe mà gai người.
Câu nói đó chạm đúng vào điểm giới hạn của Lục Vãn.
Giọng cô lạnh băng: “Hồi đó đã nói rõ, tôi đưa tiền, anh biến mất. Một đao đứt đoạn.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dồn dập, sau đó là một tiếng cười khẽ gần như không nghe thấy: “Lục Vãn, nói chung nếu cô không muốn chuyện này bị lộ…”
“Tốt nhất vẫn nên gặp tôi một lần.”
Cô suy nghĩ chốc lát rồi đáp: “Được thôi…”
Lục Hằng vừa mới được thở phào một chút, cô không muốn kéo anh vào chuyện này nữa.
Đầu óc cô rối như tơ vò.
Bỗng dưng có cảm giác bất lực như thể ông trời đang bày trò đùa dai.
Cuối cùng, Lục Vãn nghẹn giọng: “Tôi sẽ tới gặp anh.”
Sáng sớm hôm sau, cô vội vàng ra sân bay.

Trước khi đi, cô từng muốn nói một câu với Lục Hằng, nhưng rồi lại thôi.
Trước khi lên máy bay, cô suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn dùng tài khoản WeChat “Trầm Mộc” gửi một tin nhắn cho Lục Hằng:
【Có việc nên phải quay về Bắc Kinh một chuyến, sẽ sớm quay lại tìm em.】

27
Tin nhắn WeChat gửi đi thành công.
Lục Hằng không xóa tin nhắn đó.
Lục Vãn siết chặt điện thoại, trong lòng rối bời, rồi tắt máy.

Tiểu viện ở Nam Kinh.
Lục Hằng nhìn vào vị trí trống trải trước mặt, rồi lại liếc sang tin nhắn do Trầm Mộc gửi đến, lặng lẽ rơi vào trầm tư.
Cảm xúc trong lòng, chính anh cũng không thể nói rõ.
Có lẽ là nhẹ nhõm… nhưng cũng xen lẫn chút mỉa mai bản thân.
Thứ cảm xúc này quá đỗi phức tạp, đến chính Lục Hằng cũng không diễn tả nổi. Ấy vậy mà Thẩm Khê lại chạm trúng điểm yếu bằng một câu lạnh lùng, nói hộ lòng anh:
“Đi nhanh như vậy, thứ tình cảm này nhẹ như gió, chẳng đáng để bận tâm.”
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Lục Hằng.
Anh hiểu, là người trưởng thành rồi, ai cũng có cuộc sống riêng, công việc riêng, và những mối quan hệ riêng.
Không thể cứ mãi xoay quanh một người.
Biết là thế, nhưng trong lòng vẫn luôn khao khát một tình yêu đủ mãnh liệt để vượt qua mọi ràng buộc tầm thường.
Lục Hằng khẽ cong môi cười, không nói gì thêm.
Thấy “thuốc nhỏ mắt” có vẻ phát huy tác dụng, Thẩm Khê chủ động tạo cơ hội:
“Nửa tháng nữa có một lễ hội truyện tranh, anh muốn đi không?”
Ánh mắt Lục Hằng lập tức sáng lên.
Nhưng rồi anh thoáng do dự: “Nhưng mà… trang phục thì…”
“Chuyện nhỏ.”
Thẩm Khê nói rồi dẫn anh đến một tiệm chuyên làm đồ cosplay theo yêu cầu.
Trang phục ở đây đa dạng, khiến Lục Hằng hoa cả mắt.
Đúng lúc đó, chủ tiệm bước đến, nói với Thẩm Khê: “Cô Thẩm, bộ đồ cô đặt đã hoàn thành phần trang phục, phụ kiện thì vẫn đang chuẩn bị.”
Lục Hằng ngẩn người, quay sang nhìn Thẩm Khê, định nói gì đó.
Chỉ thấy cô mỉm cười nhìn anh: “Muốn thử không?”
Lục Hằng gật đầu, cầm trang phục bước vào phòng thử đồ.
Vừa khoác lên người, anh liền nhận ra... đây chính là bộ phục trang của nhân vật bạch tuộc mình người mà Lục Vãn từng vẽ.
Hơn nữa…
Lục Hằng nhẹ nhàng v**t v* bộ đồ cosplay được chế tác tinh xảo, ánh mắt trầm xuống... kích cỡ vừa vặn đến mức đáng ngờ.
Muốn làm ra bộ đồ như thế này, ít nhất cũng phải mất hai đến ba tháng.

Thẩm Khê ngồi trên sofa, chờ Lục Hằng bước ra khỏi phòng thử đồ.
Tuy vẻ mặt điềm nhiên, nhưng trong lòng lại dâng lên chút mong chờ mơ hồ.
Chẳng bao lâu sau, tấm rèm được kéo ra, bóng dáng Lục Hằng hiện ra trước mắt cô.
Bộ đồ nhân vật này không hề hở hang: chiếc sơ mi cài kín đến tận cổ, đường may gọn gàng phô bày vóc dáng nam tính đầy cuốn hút của anh.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 27


Phụ kiện xúc tu của bạch tuộc vẫn chưa gắn vào, tạm thời phải dùng trí tưởng tượng.
Nhưng chỉ riêng mũ đội đầu và trang phục thôi cũng đã gợi nên hình ảnh nguyên bản.
Thẩm Khê như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật, cẩn thận quan sát từng chi tiết, ánh mắt gần như mang theo sự khắt khe khi đánh giá.
Ấy vậy mà Lục Hằng lại không hề thấy khó chịu.
Với cosplay, điều quan trọng nhất là trang phục càng nghiêm túc, càng tốt.
Thẩm Khê bỗng nhìn thấy điều gì đó, cau mày, quay sang chủ tiệm: “Bộ tóc giả này nhìn vẫn chưa đủ thật, cần chỉnh lại.”
Lục Hằng liếc nhìn vào gương, quả thật cũng cảm thấy cần hoàn thiện thêm.
Mọi người bàn luận xoay quanh trang phục một lúc lâu, đến tận khi mặt trời đã lặn, Lục Hằng mới luyến tiếc kết thúc cuộc trò chuyện.
Hai người sóng vai bước ra khỏi cửa tiệm.
Vừa ngẩng đầu, họ liền thấy đường chân trời chỉ còn lại ánh hoàng hôn nhàn nhạt.
Lục Hằng bất giác thốt lên: “Đẹp thật đấy.”
Thẩm Khê lặng lẽ nghiêng mặt nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm như muốn xuyên qua lớp vỏ ngoài để nhìn thấu linh hồn bên trong.
Ánh mắt ấy dịu dàng, trong lòng cô thì thầm một câu: Thật sự rất đẹp.

28
Lục Hằng đứng lặng một lúc.
Bất chợt, anh khẽ hỏi: “Chị... là chị đã giúp em tìm được người thân, đúng không?”
Nghe vậy, Thẩm Khê không hề tỏ ra ngạc nhiên, chỉ khẽ đáp: “Ừ.”
Quả nhiên là vậy.
Ông nội đã tìm cháu trai suốt bao năm không kết quả, sao tự dưng lại tìm thấy được chứ?
Trong lòng Lục Hằng vẫn còn một thắc mắc, anh hỏi tiếp: “Sao chị lại nghĩ em là cháu ông?”
Thẩm Khê liếc nhìn anh, ánh mắt dừng lại ở giữa ngón cái và ngón trỏ trên tay Lục Hằng: “Sư phụ từng nói, cháu trai ông ấy có một đặc điểm rất giống ông… một nốt ruồi đỏ ngay tại hổ khẩu.”
Cô ngừng một chút, rồi nhẹ giọng tiếp: “Ban đầu chị không dám nói với ông, sợ ông hy vọng rồi lại thất vọng. Đợi có kết quả xét nghiệm huyết thống, chị mới dám xác nhận.”
Lục Hằng khẽ nhíu mày, cố gắng nhớ lại.
Anh nhớ có lần vào một quán cà phê, gặp một nhân viên phục vụ rất kỳ lạ. Không chỉ làm đổ nước lên người anh, mà còn tranh thủ lúc hỗn loạn giật vài sợi tóc.
Nghĩ lại thì, tám phần là người Thẩm Khê phái đến.
Chớp mắt, mọi chuyện bỗng sáng tỏ.
Là một coser, anh từng để lộ nốt ruồi ấy trong ảnh chụp.
Tất cả nghi vấn trong lòng đều có lời giải.
Lục Hằng lặng lẽ nhìn Thẩm Khê thật lâu, không hỏi thêm gì nữa.
Mọi thứ đã rõ ràng, không cần nói ra nữa.
Bắc Kinh.
Lục Vãn vừa xuống máy bay đã vội vã đến quán cà phê hẹn với Chu Hoài, thậm chí còn chưa kịp ghé qua nhà.
Vừa bước vào cửa, cô đã thấy Chu Hoài ngồi cạnh khung cửa sổ.
Anh khoác chiếc áo gió màu kaki, dáng vẻ như vừa trải qua một cơn bão lòng.
Lục Vãn đưa mắt nhìn quanh, tim bỗng trĩu nặng.
Có lẽ, cuộc nói chuyện này sẽ không dễ dàng.
Cô sải bước đi tới. Vừa ngồi xuống, ánh mắt Chu Hoài cũng dừng lại nơi cô.
Ánh nhìn giao nhau, không khí chợt trở nên căng thẳng.
Một lúc sau, anh đẩy một tập tài liệu về phía cô, giọng lạnh nhạt: “Trên này ghi rõ những gì tôi muốn. Cô tự xem đi.”
Một câu ngắn gọn, dứt khoát mọi vòng vo.
Lục Vãn im lặng, Chu Hoài cũng không giục, chỉ lặng lẽ quan sát.
Cuối cùng, cô đưa tay cầm lấy tập tài liệu.
Vừa lướt mắt qua, liền thấy những điều kiện anh ta đưa ra:
Một là, đưa anh ta một triệu tệ, anh ta sẽ rời khỏi Bắc Kinh.
Hai là, kết hôn và sinh con.
Lục Vãn cụp mắt, hàng mi rũ xuống, che khuất ánh nhìn khiến Chu Hoài không thể đọc được biểu cảm của cô. Nhưng càng im lặng, anh ta càng thấy hụt hẫng.
Khóe môi Chu Hoài khẽ nhếch lên, nở nụ cười nhạt, mang theo chút chua chát.
Khoảnh khắc ấy, anh ta nhớ lại ba tháng trước.
Họ từng nói về con cái.
Chu Hoài hỏi: “Em thích con trai hay con gái?”
Cô mỉm cười: “Con nào em cũng thích.”
Khi ấy, Lục Vãn cười rất tươi, ánh mắt ánh lên sự dịu dàng.
Cô từng nói thích trẻ con, sẵn lòng sinh con cho anh ta.
Nhưng bây giờ, cô lại bị kẹt giữa hai lựa chọn.
Không muốn chuyện của Lục Hằng bị tung lên mạng, nhưng cũng không có nổi một triệu.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 28


Còn kết hôn và sinh con... cô càng không muốn chấp nhận.
Chu Hoài hiểu rõ câu trả lời đã nằm trong im lặng.
Thế nhưng, anh ta vẫn hỏi: “Cô quyết định thế nào?”
Cuối cùng, Lục Vãn cũng lên tiếng, giọng khản đặc: “Tôi... tôi cần suy nghĩ thêm.”
Chu Hoài nhíu mày: “Cần bao lâu?”
Cô không đáp.
Hai người ngồi đối diện, một người cúi đầu, một người nhìn chăm chăm.
Năm phút trôi qua trong tĩnh lặng.
Bỗng điện thoại đổ chuông. Là máy của Lục Vãn.
Cô như một con rối bị giật dây, chậm rãi móc điện thoại ra nghe.
Đầu dây bên kia, giọng mẹ cô vang lên đầy sốt ruột: “Con gái à, con cưới Chu Hoài đi.”

29
Như thể bị thứ gì đó đánh thức, thân hình trầm lặng của Lục Vãn khẽ động, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Mẹ, mẹ đừng lo nữa.”
Nói rồi, cô dứt khoát cúp máy.
Lục Vãn không muốn bận tâm thêm nhưng ngay sau đó, một tin nhắn từ mẹ gửi tới trên WeChat:
“Con gái à, một triệu tệ thì nhà mình không có. Chẳng lẽ con muốn chuyện của A Hằng bị tung lên mạng sao?”
Bàn tay cầm điện thoại khẽ siết lại.
Trái tim Lục Vãn như bị một sợi dây kéo căng...

một bên là Lục Hằng, một bên là mong muốn của chính mình.
Nếu cô gật đầu thì giữa cô và Lục Hằng, sẽ không còn gì nữa.
Lục Vãn bật cười tự giễu, đó chẳng phải điều cô luôn cố hướng tới sao?
Nhưng đến khi thực sự đối diện, cảm xúc bị cô chôn giấu bấy lâu lại trỗi dậy mãnh liệt, như cỏ dại mọc tràn trong tim, không cách nào nhổ bỏ.
Ích kỷ mà nghĩ, không kết hôn chính là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng câu nói đó, cô lại không sao thốt ra nổi.
Có lẽ vì lương tâm, cũng có thể là trốn tránh... cô không rõ, chỉ biết bản thân không nói nên lời.
Ngay khoảnh khắc ấy, cô lại khinh bỉ chính mình vì đã nảy ra ý nghĩ đó.
Từ bao giờ, cô lại trở thành một người như vậy?
Một kẻ hèn nhát, không dám đối mặt với hiện thực.
Sự giằng xé trong mắt Lục Vãn, Chu Hoài nhìn thấy rõ ràng, tim cũng như bị bóp nghẹt từng nhịp.
Anh ta chợt cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Ban đầu, anh ta muốn dùng số tiền trên trời ấy để ép cô đồng ý bắt đầu lại cùng mình.
Nhưng khi thấy cảnh tượng trước mắt, Chu Hoài bỗng thấy bản thân thật đáng khinh.
Một người phụ nữ đã không còn trái tim dành cho anh ta, giữ lại thì còn có ích gì?
Để cả đời dày vò nhau ư?
Tựa như được bơm vào một luồng tỉnh táo, ánh mắt Chu Hoài dần trở nên sáng rõ.
Anh ta liếc nhìn Lục Vãn vẫn đang chìm trong đấu tranh, không nói một lời, lặng lẽ rời đi.
Đến cả lúc anh ta rời khỏi, Lục Vãn cũng không hề hay biết.
Bầu trời bên ngoài rực nắng, nhưng trong lòng Chu Hoài lại đen kịt một màu.
Anh ta một mình đặt vé qua điện thoại rồi đến thẳng sân bay.
Sau khi kiểm tra hành lý và vé xong, ngay trước lúc tắt nguồn điện thoại, anh ta chụp một tấm ảnh và gửi cho Lục Vãn.
Mọi thứ... ngày mai là kết thúc.
Nam Kinh.
Lục Hằng đang nướng thịt trong sân nhỏ thì nhận được cuộc gọi từ mẹ.
“A Hằng, anh rể con dùng một triệu để ép chị con kết hôn. Chị con cứ không chịu nhưng nếu không chịu thì anh ta sẽ tung chuyện của hai đứa lên mạng...”
Câu nói như một cú đánh mạnh giáng xuống khiến Lục Hằng ngơ ngác.
Anh siết chặt điện thoại, giọng không thể tin nổi: “Thật... thật vậy sao?”
“Dĩ nhiên là thật! A Hằng, chị con nghe lời con, con đi khuyên nó một câu xem sao.”
Trong lòng Lục Hằng rối như tơ vò, nhưng nghe giọng mẹ đầy lo lắng, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Thẩm Khê ngồi gần bên cũng nghe được đoạn đối thoại, mày lập tức nhíu chặt.
Cô nhìn Lục Hằng, không nhịn được hỏi: “Cậu thật sự muốn dính vào chuyện này sao?”
Lục Hằng đang chuẩn bị gọi cho Lục Vãn thì khựng lại.
Anh hít một hơi thật sâu: “Chị ấy là chị em, xét cả tình lẫn lý, em đều nên khuyên.”
Thấy vậy, Thẩm Khê không nói thêm gì nữa.
Lục Hằng hít sâu một lần, gỡ số của Lục Vãn ra khỏi danh sách chặn, rồi nhấn gọi.
Rất lâu sau...
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 29


Đầu bên kia mới bắt máy. Tiếng ồn ào vọng lại, giống như đang ở quán bar.
Lục Hằng nhíu mày: “Chị, chị đang làm gì vậy? Sao không đi nói chuyện với anh rể?”
Tiếng ồn dần xa như thể Lục Vãn đã đi ra ngoài.
Gió bắt đầu thổi vào ống nghe.
Khi không còn tiếng ồn, hơi thở nặng nề của Lục Vãn cũng trở nên rõ ràng.
Giọng cô rất khẽ, như thể đang cố gắng lắm mới nói được: “Anh ấy... đi sân bay rồi.”

30
Sân bay?
Lục Hằng vừa nghe đến đó, một cơn giận lập tức bốc lên.
Cho dù Chu Hoài có làm bao nhiêu chuyện quá đáng, thì cũng là vì anh ta thích Lục Vãn. Chuyện này nhất định phải nói rõ ràng.
Thế mà cô lại một mình đi uống rượu trong quán bar.
Lục Hằng giận đến mức không thể nhịn được: “Chị không thích anh ấy thì phải nói rõ ràng ra, đừng cứ mập mờ không dứt như thế.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng Lục Vãn chậm rãi vang lên: “Ngày mai anh ấy hạ cánh.”
Nghe có vẻ như đã uống say.
Lục Hằng càng thêm bực bội, không muốn nói thêm, lập tức cúp máy.
Sáng hôm sau, anh mở điện thoại, ngón tay dừng lại trên mục trò chuyện với Chu Hoài, cuối cùng vẫn nhấn gọi video.
Anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị từ chối.
Không ngờ, một lúc sau cuộc gọi lại được chấp nhận.
Trên màn hình hiện lên gương mặt Chu Hoài, phía sau là sân bay.
Qua màn hình, hai người đều không mở lời.
Lục Hằng đang suy nghĩ cách diễn đạt, còn Chu Hoài thì đang quan sát Lục Hằng.
Chu Hoài nhìn chằm chằm vào người thanh niên bên kia, cẩn thận đánh giá từng đường nét khuôn mặt.

Mắt to, sống mũi cao, gương mặt khá điển trai.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Lục Hằng, anh ta đã không ưa nổi.
Không thích ánh mắt tựa như một kẻ xa lạ đang nhìn chằm chằm vào món đồ thuộc về mình của Lục Hằng dành cho Lục Vãn.
Trực giác của đàn ông đôi khi chuẩn đến kỳ lạ.
Chỉ cần một ánh nhìn là nhận ra tình địch.
Vì vậy, anh ta luôn cố ý hay vô tình mà bắt bẻ Lục Hằng.
Dù biết rõ Lục Hằng không làm gì sai, chưa từng xen vào tình cảm giữa mình và Lục Vãn, nhưng vẫn không thể kiềm chế nổi.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện người phụ nữ bên cạnh mình trong tim lại mang hình bóng người đàn ông khác, anh ta đã tức đến nghiến răng.
Giờ nhìn lại, Chu Hoài cảm thấy bản thân thật méo mó. Vì một người phụ nữ mà thành ra bộ dạng thảm hại như thế này.
Lục Hằng: “Anh… vẫn ổn chứ?”
Giọng nói kéo Chu Hoài quay về thực tại, anh ta nhàn nhạt đáp: “Vẫn ổn. Cậu muốn nói gì? Muốn mắng tôi đê tiện, đến giờ còn quấn lấy cô ấy?”
Lục Hằng: “Không, tôi không định nói những chuyện đó.”
Câu trả lời khiến Chu Hoài hơi khựng lại.
Anh ta ngước nhìn ánh mắt đầy chân thành của Lục Hằng qua màn hình.
Lục Hằng nói: “Tôi chỉ muốn nói với anh, người không yêu anh thì là không yêu, anh dùng cách nào cũng không giữ được đâu. Rồi sẽ có người tốt hơn dành cho anh.”
Chỉ có vậy sao?
Chu Hoài không rõ mình đang cảm thấy gì.
Anh ta vốn tưởng Lục Hằng gọi tới để mỉa mai, còn chuẩn bị sẵn sàng để cãi nhau một trận.
Không ngờ… giờ thì chẳng còn khí thế để làm gì cả.
Ánh mắt anh ta trở nên mơ hồ, hồi lâu vẫn không nói được lời nào.
Lục Hằng cũng không lên tiếng nữa.
Sau một khoảng im lặng dài, Chu Hoài bỗng bật cười khẽ, giọng điệu có chút mông lung: “Có lúc tôi thật sự rất ghen tị với cậu. Cậu có thể buông tay dễ dàng như thế… Cậu thích Lục Vãn lâu như vậy, thật sự nỡ sao?”
Nghe vậy, Lục Hằng khựng lại một chút.
Anh dường như cũng chìm vào hồi ức, ánh mắt xa xăm rồi bất chợt cong môi, nở một nụ cười nhẹ nhàng: “Làm gì có ai nói buông là buông được. Tim con người… là từng chút từng chút một mà lạnh đi."
Tình cảm ấy từng xuyên suốt cả thời thanh xuân của anh, để lại dấu ấn đậm sâu không thể xoá.
Từ rung động đến buông bỏ, mất tám năm.
Từ buông bỏ đến chết tâm, chỉ ba tháng.
Một người có được mấy lần tám năm trong đời?
Chỉ là đau đến cực hạn, lạnh đến cùng cực, thì mới thật sự rời đi.
Nhưng anh thấy may mắn vì bản thân đã đi ra được rồi.
Thứ không thuộc về mình thì để gió cuốn đi thôi.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 30


Chu Hoài dường như cũng nhớ lại điều gì đó, khẽ cười lạnh một tiếng: “Lục Vãn thật đáng thương. Cô ấy đã đánh mất cậu, cả đời này cũng không thể bù đắp nổi.”
Thứ cô mất đi là một tình cảm trong sáng và chân thành nhất.
Ngay cả Chu Hoài cũng tự biết mình không thể làm được như thế.
Hai người nhìn nhau cười, bao nhiêu oán hận trong quá khứ đều tan theo gió, hoá thành tro bụi.

31
Kết thúc cuộc gọi video.
Lục Hằng nhìn vào màn hình tối đen, ánh mắt hoảng hốt, không biết đang nghĩ gì.
Thẩm Khê chăm chú nhìn anh, trong lòng bỗng dâng lên một chút xót xa.
Cô nhẹ giọng nói: “Người phụ bạc chân tình thì mãi mãi sẽ không nhận được chân tình. Nhưng người đã dốc hết lòng thật sự, chỉ cần vượt qua mối nghiệt duyên này, nhất định sẽ gặp được người tốt hơn.”
Lời này có ẩn ý.
Hàng mi Lục Hằng khẽ run lên.
Anh giả vờ như không có gì, thản nhiên đáp: “Vậy thì tốt, chắc là duyên số của em đang không thể chờ được nữa để tìm đến rồi.”
Nghe vậy, Thẩm Khê liếc nhìn Lục Hằng, mặt không biểu cảm nhưng câu nói ra lại vô cùng thẳng thắn: “Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.”
Quả là biết đùa.
Nhưng không thể phủ nhận, tim Lục Hằng đúng là khẽ rung lên một nhịp.
Anh bật cười, cố ý nói: “Cũng chưa chắc đâu.”
Nói xong, anh lại tiếp tục xiên nguyên liệu trên tay.
Thẩm Khê cũng đưa mắt nhìn sang chỗ khác, chuyên tâm nướng đồ ăn, nhưng khóe môi lại hơi nhếch lên.
Bầu không khí mờ ám cứ thế lan tỏa trong không trung.
Cách đó không xa, ông nội nheo mắt lại, thở dài cảm thán: “Giới trẻ đúng là khác biệt thật.”
Sáng hôm sau.
Lục Vãn vẫn quyết định đến gặp Chu Hoài.
Nhưng lần này, cô đã nói rõ mọi chuyện.
Chu Hoài đang bắt xe thì liếc cô một cái: “Từ nay nước sông không phạm nước giếng, sau này mà tôi còn đến tìm cô, tôi là chó.”
Chu Hoài tự biết bản thân mình chỉ là người bình thường, không có lòng dạ cao thượng đến mức vẫn giữ thiện ý với một người phụ nữ tệ bạc.
Anh ta chỉ mong từ nay về sau không còn liên quan gì đến nhau nữa.
Anh ta cũng thấy Lục Hằng nói đúng, những người luôn tự cho mình là đúng, luôn tự quyết định thay người khác như Lục Vãn cuối cùng ngay cả bản thân mình muốn gì cũng không nắm được.
Cả một hồi công sức chỉ như xách giỏ trúc múc nước, chẳng giữ được gì.
Chu Hoài lên xe, hạ cửa kính xuống, liếc nhìn Lục Vãn lần cuối.
“Lục Vãn, đừng dùng ánh mắt kiểu đó để nhìn tôi.”
“Thật ra người đáng thương nhất giữa chúng ta… là chính cô.”
Nói xong, Chu Hoài rời đi.
Chỉ còn lại Lục Vãn đứng ngẩn người nhìn theo bóng lưng anh ta mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Cô đứng thật lâu, rồi mới quay người rời đi.
Bầu trời bên ngoài đã tối.
Lục Vãn một mình trở về nhà, cô đi vào phòng Lục Hằng, ngồi xuống thật lâu, không nói lời nào.
Không biết là đang nghĩ gì.
Rất lâu sau, cô mới cử động cơ thể cứng đờ, rút điện thoại ra, bấm gọi cho Lục Hằng.
“A lô, chị.”
Giọng Lục Hằng vang lên trong điện thoại.
Lục Vãn mấp máy môi, khó khăn nói: “A Hằng… chị đã tiễn anh ấy đi rồi.”
Đầu bên kia im lặng.
Căn phòng trở nên yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Lục Vãn lên tiếng, muốn giải thích với Lục Hằng: “Chị và Chu Hoài không có tình cảm. Cưới nhau chỉ là hành hạ lẫn nhau, cho nên…”
“Ngay từ đầu chị đồng ý với anh ấy chỉ là để nói với em rằng giữa chúng ta là không thể.”
“Chị tiễn Chu Hoài đi rồi… cũng muốn tự mình nói cho em biết chuyện này. Thật ra chị…”
Chưa nói hết câu, bên kia đã cắt ngang: “Chị, chị thay đổi rồi.”
“Chuyện giữa em và chị không nên lôi người khác vào. Chị muốn từ chối em thì cứ nói thẳng, em sẽ không làm phiền chị.”
“Nhưng chị không nên, rõ ràng không yêu lại còn đi lừa gạt người khác, chỉ để khiến em biết khó mà lui.”
Ban đầu, Lục Hằng thật sự tin rằng Lục Vãn yêu Chu Hoài, vì vậy mới muốn kết hôn.
Nhưng sau khi nhận được cuộc gọi từ mẹ, mọi chuyện mới sáng tỏ.
Tất cả những người đàn ông kia, cô đều cố tình ở bên chỉ để làm anh tổn thương, để anh chết tâm.
Lục Vãn là có tình cảm với anh nhưng cô lại nhút nhát đến mức không dám thừa nhận.
Cho đến khi anh thật sự rời đi, cô mới bàng hoàng nhận ra, rồi muốn quay lại tìm anh.
Nhưng cô quên mất một điều…
Chưa từng có ai có thể chờ đợi mãi mãi.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 31


32
Nghe xong những lời đó, cổ họng Lục Vãn như nghẹn lại, lời muốn nói cũng mắc kẹt.
Cô muốn phản bác điều gì đó, nhưng phát hiện bản thân không cách nào phản bác được.
Bởi vì đó là sự thật.
Đầu bên kia điện thoại vẫn tiếp tục cất lên giọng nói tàn nhẫn: “Chị, em đã buông bỏ như chị muốn rồi. Từ nay về sau, chúng ta mãi mãi chỉ là chị em.”
Từng chữ, từng lời như lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào tim Lục Vãn.
Đôi mắt cô hoe đỏ, giọng khàn khàn mở miệng: “A Hằng… chị thích em. Người chị thích… từ đầu đến cuối vẫn luôn là em.”
“Cho chị thêm một cơ hội… được không?”
Giọng cô mang theo sự cầu xin.
Đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng hô hấp bình ổn của Lục Hằng.
Giọng anh không có lấy một chút dao động: “Chị, sau này đừng đến Nam Kinh nữa.”
Ánh mắt Lục Vãn run rẩy, cô định lên tiếng phản đối nhưng điện thoại đã bị cúp trước một bước.
“Tut… tut… tut…”
Tiếng máy bận vang lên chói tai bên tai cô.
Trái tim Lục Vãn cũng theo đó từng chút từng chút rơi xuống vực sâu.
Cô biết bản thân mình… không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.
Cuộc điện thoại này, chính là bản án tử dành cho cô.

33
Thẩm Khê nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, đáy mắt thoáng qua một tia hài lòng, rồi nhanh chóng biến mất.
Nhưng chẳng bao lâu, cô lại bắt đầu buồn bực.
Vì Lục Hằng lấy điện thoại ra, hứng thú đề nghị: “Chị em mình chụp một tấm nhé.”
Trên màn hình điện thoại hiện lên gương mặt của hai người.
Nam thanh nữ tú, nhìn vào đúng là vừa mắt.
Nhưng gương mặt của Thẩm Khê lại khá nhạt, đôi mắt đào hoa nhìn thẳng vào ống kính, không cười, mang theo vẻ lạnh nhạt.
Lục Hằng cau mày nhẹ, thấp giọng nhắc: “Cười lên.”
Trên màn hình, khóe miệng Thẩm Khê cứng ngắc nhếch lên một chút, cười gượng gạo, trông rất giả.

Nhưng nhờ đôi mắt đào hoa, nên lại giống như một con mèo bất đắc dĩ phải “ra mặt vì công việc”.
Lục Hằng bật cười xấu xa.
Tấm ảnh cứ thế được lưu lại.
Chơi bời cả một ngày, Lục Hằng liền đăng vài tấm ảnh trong ngày lên vòng bạn bè.
Không ít bạn bè để lại bình luận kiểu ghen tỵ, hâm mộ.
Lục Hằng mỉm cười hài lòng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Thẩm Mộc đã nhấn thích bài đăng đó.
Còn để lại bình luận: “Rất xứng đôi.”
Lục Hằng thu lại nụ cười, ngón tay lướt nhẹ, trả lời một tin nhắn.
Trả lời xong, anh cũng không để tâm thêm nữa.
Ở một nơi khác.
Lục Vãn vẫn đang nhìn chằm chằm vào ảnh trên vòng bạn bè. Cô phóng to bức ảnh, chăm chú quan sát nét mặt của hai người, cố tìm ra điều gì đó.
Nhưng không có gì cả.
Ánh mắt yêu thương giữa hai người gần như tràn ra khỏi màn hình. Cô muốn tự lừa mình gạt người cũng chẳng thể.
Một dòng thông báo nhảy ra:
【Chị cũng thấy vậy.】
Lục Vãn nhìn rất lâu, cuối cùng chỉ khẽ cười cay đắng rồi tắt màn hình điện thoại.
Cô ngẩng đầu lên, đập vào mắt là phòng của Lục Hằng.
Tất cả đồ đạc trong phòng vẫn giữ nguyên như cũ, từng góc nhỏ đều sạch sẽ tinh tươm. Đó là do Lục Vãn vẫn luôn duy trì nguyên trạng như khi anh còn ở đây.
Bên ngoài trời dần tối.
Lục Vãn không bật đèn, chỉ đứng ở ban công, lặng lẽ nhìn ra ánh đèn xa xa.
Trong bóng tối, cô có cảm giác như bản thân bị cả thế giới cô lập, như thể tất cả mọi người đều đang tiến về phía trước, chỉ có mình cô là vẫn bị mắc kẹt tại chỗ cũ.
Bất ngờ, đèn trong phòng bật sáng.
Mẹ Lục cầm bộ đồ ngủ mới bước vào, vừa ngẩng đầu đã thấy có người đứng trên ban công thì giật cả mình.
Đến khi nhìn rõ là Lục Vãn, bà lập tức mắng: “Con đứng đó làm gì thế? Làm mẹ sợ muốn chết.”
Lục Vãn khẽ động người, quay đầu lại một chút, không nói gì.
Khi nhìn thấy quần áo đàn ông trong tay mẹ, ánh mắt cô khẽ động, dò hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại mang cái đó vào?”
Mẹ Lục liếc chị một cái: “Tết năm nay em con muốn về đoàn tụ với cả nhà. Năm trước nó đã ở lại chỗ ông cụ Chu rồi.”
Đôi mắt vốn u ám của Lục Vãn sáng lên một chút, trong lòng bắt đầu mong ngóng ngày Lục Hằng trở về.
Vài ngày sau.
Cuối cùng cũng đến ngày Lục Hằng về nhà.
Từ sáng sớm, Lục Vãn đã lái xe ra sân bay chờ đợi, mong ngóng không thôi.
Người qua kẻ lại, dòng người tấp nập.
Ánh mắt cô không ngừng tìm kiếm cho đến khi thấy một bóng hình quen thuộc xuất hiện, cô không sao dời mắt được nữa.
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 32


Là Lục Hằng.
Anh mặc áo phao dài nhưng cũng không giấu được dáng người cao ráo. Gương mặt trắng trẻo lộ ra, ánh mắt cong cong, đang nói chuyện với người bên cạnh.
Lục Vãn nhìn sang, lông mày lập tức chau lại.
Không ngờ Thẩm Khê cũng tới.
Lúc này, Lục Hằng cũng đã nhìn thấy Lục Vãn, anh vừa nắm tay Thẩm Khê, vừa bước đến gần: “Chị, chị có đợi lâu không?”
Bàn tay đang siết chặt nhau của hai người đập thẳng vào mắt Lục Vãn, khiến cô cảm thấy chói mắt.
Cô nhìn vài giây rồi khàn giọng nói: “Không đâu. Chúng ta đi thôi.”
Cả nhóm rời sân bay, lên xe.
Lục Vãn nhìn thấy hai người họ ngồi sát nhau, thì thầm trò chuyện vô cùng thân mật.
Những lời nói chói tai cũng vang lên không dứt.
Thẩm Khê như cố tình cất lời: “Lần đầu tiên đến nhà ra mắt, không biết bác gái có thích quà chị mang không nữa?”

34
Lục Hằng nắm tay Thẩm Khê, thân mật nói: “Yên tâm đi, mẹ em thích khăn lụa nhất đó.”
Ngón tay đang nắm vô lăng của Lục Vãn bỗng siết chặt, cô mím môi, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía trước, im lặng không nói lời nào.
Một tiếng sau.
Xe chạy vào khu biệt thự, sau khi tắt máy, Lục Vãn chuẩn bị xuống lấy hành lý cho Lục Hằng.
Vừa mở cửa, cô đã thấy có người nhanh chân hơn một bước.
Thẩm Khê đang đứng cạnh cốp xe, hai vali đã được đặt gọn gàng bên chân cô.

Lục Vãn liếc nhìn, Thẩm Khê cũng quay đầu lại.
Ánh mắt giao nhau.
Tựa như lửa điện xẹt qua, tóe ra những tia lửa bén nhọn.
Một lúc sau, Thẩm Khê điềm đạm lên tiếng: “Chị Vãn, mấy việc này để em làm là được rồi.”
“Dù sao Lục Hằng cũng là bạn trai em, em nên thể hiện một chút.”
Khi nói đến hai chữ “bạn trai”, Thẩm Khê cố tình nhấn mạnh, giọng đầy khiêu khích.
Lục Vãn quả nhiên bị chọc giận.
Cô nhướn mày, bật cười lạnh lẽo: “Yêu đương rồi cũng có ngày chia tay thôi.”
Thẩm Khê không hề lay chuyển, tiếp tục đâm vào chỗ đau của cô: “Chuyện đó thì không cần chị bận tâm. Đám cưới của em và A Hằng, chắc chắn sẽ mời chị đến dự.”
Lúc này, Lục Hằng hoàn toàn không hay biết gì, anh đang vui vẻ làm nũng với bô mẹ vừa chạy ra đón: “Bố mẹ, có nhớ con không?”
Bố mẹ Lục vui mừng ra mặt.
Thẩm Khê cũng bước đến, Lục Hằng lập tức giới thiệu: “Đây là bạn gái con, Thẩm Khê.”
“Được, được, xinh xắn lắm.”
Mẹ Lục rất hài lòng về cô gái này: vẻ ngoài xinh đẹp, lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, đứng cạnh con trai thì vô cùng xứng đôi.
Cả nhà ríu rít, thân mật bước vào biệt thự.
Chỉ còn lại Lục Vãn đứng nguyên tại chỗ, cô lặng lẽ nhìn khoảng sân trống trải trước mắt, khẽ thở dài một hơi thật sâu.
Sau đó thu lại biểu cảm, lạnh mặt bước theo vào nhà.
Bên trong là một màn khách sáo, chào hỏi rôm rả.
Lục Vãn ngồi trên sofa, ánh mắt chưa từng rời khỏi Lục Hằng, thầm nghĩ: Em ấy hình như béo lên một chút, nhưng trông có vẻ khỏe mạnh hơn, làn da trắng hồng, rõ ràng là đang sống rất tốt.
Bữa cơm kết thúc.
Lục Hằng vào nhà vệ sinh. Khi vừa mở cửa bước ra, đã thấy Lục Vãn đứng chờ trước cửa.
Bóng hình quen thuộc ấy khiến anh hơi chột dạ.
Lục Hằng ngập ngừng hỏi: “Chị, có chuyện gì sao?”
Lục Vãn im lặng một lúc, rồi chậm rãi mở miệng: “A Hằng, chị đến để xin lỗi. Trước kia luôn hung dữ với em, là chị không đúng.”
“Không sao, chuyện đã qua rồi.”
Lục Hằng tưởng chỉ có vậy liền xua tay, định rời đi.
Nhưng ngay lúc ấy, giọng Lục Vãn vang lên phía sau: “Em thực sự yêu cô ta sao? Chị không tin em lại quên chị nhanh như vậy.”
Bước chân khựng lại.
Lục Hằng nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc, lặp lại lần nữa: “Chị, mọi chuyện đã là quá khứ rồi.”
“Và... em yêu Thẩm Khê.”
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim, khiến Lục Vãn không khỏi chua xót: “Cô ta thì có gì tốt?”
Nhìn dáng vẻ không chịu buông bỏ đó, Lục Hằng chỉ biết thở dài trong lòng. Anh đáp: “Cô ấy rất dũng cảm, luôn kiên định đáp lại tình cảm của em. Dù em có sai, cô ấy vẫn luôn đứng về phía em. Cô ấy tôn trọng em, yêu thương em... và em cũng yêu cô ấy.”
“Trong mắt em, cô ấy là người tốt nhất.”
Từng chữ, từng câu như khắc sâu vào tim, khiến Lục Vãn gần như tê dại.
Cô nghe như vô hồn, sau cùng chỉ khẽ nhếch môi: “Tốt lắm... Chỉ cần cô ta đối xử tốt với em là được. Sau này... chị sẽ không làm phiền em nữa.”
Từ khi hiểu rõ lòng mình, mỗi lần đối diện Lục Hằng, Lục Vãn vẫn luôn gọi “chị”.
Lần này, cô thay đổi cách xưng hô... đó cũng là dấu hiệu cho sự buông tay hoàn toàn.
Rõ ràng là đã quyết định buông bỏ rồi, nhưng tại sao lòng vẫn đau đến thế?
 
Nói Với Gió Về Tình Yêu Của Anh
Chương 33


Lục Hằng mỉm cười nhẹ nhõm: “Được.”
Nói xong, anh lướt qua Lục Vãn đang đứng cứng đờ, từng bước rời đi.
Cũng giống như từng bước, từng bước rời khỏi thế giới của cô.

35
Hai năm sau.
Tại sảnh tiệc cưới của một khách sạn, một tấm bảng nền được thiết kế tinh xảo dựng ngay trước cửa.
Lục Vãn liếc nhìn, ánh mắt lập tức khựng lại.
Chỉ vì trên đó ghi:
【Chú rể: Lục Hằng & Cô dâu: Thẩm Khê】
Hôm nay là hôn lễ của họ.
Thẩm Khê đã thực hiện lời hứa năm xưa, cô và Lục Hằng chính thức bước vào lễ đường hôn nhân.
Lục Vãn ngồi dưới khán đài, lặng lẽ nhìn họ tuyên thệ, nói “tôi đồng ý”, trao nhẫn và hôn nhau.
Buổi tiệc được trang hoàng như cổ tích.
Đây chính là kiểu hôn lễ Lục Hằng từng mô tả cho cô nghe—khi ấy, ánh mắt anh tràn đầy ước mơ và kỳ vọng.
Cô nhớ rõ, anh từng nhìn cô, tưởng tượng khoảnh khắc cô sẽ mặc váy cưới bước về phía anh.
Lục Hằng: “Chị, em kính chị một ly.”
Giọng nói quen thuộc kéo Lục Vãn về hiện tại.
Cô ngẩng đầu, thấy Lục Hằng và Thẩm Khê đang đứng trước mặt, mỗi người cầm một ly rượu.
Lục Vãn hơi sững người, sau đó mới đứng dậy, nâng ly.
Cô liếc nhìn vẻ mặt rạng ngời của Lục Hằng, lại nhìn sang Thẩm Khê, giọng khàn khàn chúc: “Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Lục Hằng: “Cảm ơn chị.”
Khuôn mặt Lục Vãn vẫn không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng lại dâng lên nỗi chua xót âm ỉ.
Cô từng thử mở lòng với người khác, nhưng dù thế nào cũng không thể rung động.
Cô đành lựa chọn sống một mình.
Tiếng ly chạm nhau vang lên trong trẻo.
Lục Vãn khẽ nhấp một ngụm.

Rượu trượt qua cổ họng như lửa thiêu đốt.
Lần đầu tiên, cô cảm thấy rượu thật đắng.
Uống xong, Lục Hằng và Thẩm Khê rời đi.
Ánh mắt Lục Vãn vẫn dõi theo bóng lưng họ.
Bạn thân bên cạnh trêu chọc: “Luyến tiếc vậy à?”
Lục Vãn thu ánh nhìn lại, không trả lời.
Bạn cười, thúc giục: “Chị ba mươi rồi, em trai cũng cưới vợ rồi, chị cũng nên tính chuyện riêng đi thôi.”
“Trước kia thay người yêu như thay áo, thế mà từ sau khi hủy hôn với Chu Hoài lại im ắng lạ thường. Không phải vẫn còn nhớ anh ta đấy chứ?”
Lục Vãn lại uống thêm một ngụm, giọng nhàn nhạt: “Không có.”
Bạn cô như phát hiện điều gì, kéo tay áo cô: “Ê, nhìn kìa… không phải là Chu Hoài sao? Anh ta đang nắm tay một cô gái kìa.”
Lục Vãn khẽ nhíu mày, ngước nhìn—
Chu Hoài vẫn như xưa, tay nắm tay người phụ nữ bên cạnh, vừa đi vừa cười nói với Lục Hằng.
Người phụ nữ ấy nhìn anh ta bằng ánh mắt dịu dàng đầy yêu thương, trong mắt lấp lánh ánh sáng.
Lục Vãn nhếch môi cười nhạt rồi quay mặt đi.
Xem ra ai cũng đã có hạnh phúc.
Chỉ còn cô vẫn một mình đơn độc.
Tiệc cưới kết thúc.
Lục Vãn trở về nhà, một lần nữa bước vào phòng của Lục Hằng.
Cô mở tủ, lấy ra hai món đồ, đặt lên bàn.
Đó là hai chiếc móc khóa hình Mickey giống hệt nhau.
Cô nhìn chúng hồi lâu, rồi cẩn thận cất lại.
Hai năm nữa trôi qua.
Lục Hằng và Thẩm Khê đã có con.
Lục Vãn cũng hơn ba mươi, nhưng vẫn chưa có bạn đời.
Mẹ Lục sốt ruột đến phát điên, giận dữ đuổi cô ra khỏi nhà: “Nếu con còn không chịu kết hôn, thì đừng quay về nhà nữa!”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Lục Vãn đứng yên trước cửa, vẻ mặt bình thản, không hề dao động.
Cô lái xe một mình đến văn phòng luật.
Vừa đến nơi, từ phòng bên cạnh lại vang lên tiếng cãi vã.
Giống như mọi ngày, mà cũng có gì đó khác.
Là một cặp đôi.
Người đàn ông đang liệt kê từng đồng tiền đã tiêu cho người phụ nữ, ép cô hoàn trả.
Cô gái nghẹn ngào: “Biết trước anh là người như vậy, tôi đã không bỏ anh ấy để chọn anh.”
Người đàn ông cười lạnh: “Cô tưởng tôi giống tên ngốc đó à? Làm gì cũng không đòi hỏi báo đáp? Mau trả tiền đi.”
Người phụ nữ khóc, tiếc nuối vì lựa chọn sai lầm.
Nếu sớm biết trước, có lẽ đã không phụ lòng người thực lòng yêu thương mình.
Cô từng có một tình yêu nồng nhiệt, chân thành.
Nhưng không biết trân trọng.
Khi quay đầu nhìn lại, tất cả đã quá muộn.
— Toàn văn kết thúc —
 
Back
Top Bottom