Khác Nỗi thù hận và Sự trả thù của Cáo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
thông báo


Mình thành thật xin lỗi một bạn vì đã hẹn với bạn vài ngày mình sẽ up chương mới nhưng cho tới nay vẫn chưa có xin lỗi vì đã thất hứa , năm học mới bắt đầu và có rất nhiều chuyện cần làm , mình sẽ cố gắng trang thủ lúc rãnh rỗi viết tiếp , mong bạn đọc được , mình rất xin lỗi bạn
 
Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
chương 19


1 tháng sau khi sự việc xảy ra , dưới sự chỉ đạo của hokage và đội ngũ ninja phụ giúp ngôi làng đã được xây lại một phần , trong suốt một tháng qua toàn bộ người trong làng đều chìm trong tâm trạng ân hận , họ không thể nào trách cứ cậu được lời nào , mỗi lần nhớ tới chỉ có thể thở dài , nếu xưa họ không làm như vậy thì mọi thứ đã không như bây giờ .

Bây giờ akatsuki đang tiến hành kế hoạch vĩ thú , hai người thành một nhóm đi bắt jinchuriki , cậu nhận đi bắt nhất vĩ cùng Daidera và Sasori .

Sau khi quyết định cậu cùng 2 người họ lập tức đi đến làng cát , vì sao cậu quyết định đi bắt nhất vĩ trong khi jinchuriki nhất vĩ là một người bạn cũ của cậu thật ra là do cậu đã bí mật tìm hiểu thật phong ấn jinchuriki tìm cách rút vĩ thú ra khỏi cơ thể mà vẫn giữ được mạng sống sau bao năm nghiên cứu cuối cùng cậu đã thành công chỉ cần rút 9 phần ra và chừa lại 1 phần nhỏ trong người là vẫn có thể giữ lại mạng nhưng chìm vào hôn mê sâu , phải có một người đánh đổi mạng để làm thức giấc người đó, nhưng đó là đối người thường thôi chứ cậu thì không cần phải đổi mạng vì lượng chakra của cậu rất nhìu không tính vĩ thú , bất quá chỉ cạn kiệt chakra một thời gian .

Và cậu quyết định khi mọi chuyện kết thúc cậu sẽ đánh thức Gaara.

Trên đường đến làng cát mất đến 3 ngày trong thời gian đó cậu đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần nếu trong lúc rút vĩ thú mà sai sót một chút sẽ không giữ được mạng của Gaara , nên cậu phải dưỡng sức để lúc rút vĩ thú có đủ tinh thần cùng thể lực .

Đã đến làng cát

Naruto

-Hai người vào trong đấy bắt jinchuriki nhất vĩ đi , em đứng đây đợi , bắt được lập tức đi ngay

Daidera

- rất nhanh thôi nhóc

Sasori

- hừm!

Cậu đứng bên ngoài cổng nhìn bọn họ đi vào làng .

Cuộc chiến diễn ra rất quyết liệt Dadera bị cát của Gaara lấy mất một tay Sasori vẫn như cũ , cuối cùng Daidera tạo ra một quả bom đất sét khổng lồ Gaara dùng toàn bộ sức lực cuối cùng điều kiển cát bao bọc toàn bộ làng cát quả bom nổ xong Gaara gắng gượng dùng sức dịch chuyển đống cát ra khỏi làng rồi ngục ngã ngay sau đó .

Daidera chốp thời cơ dùng đất nặng tạo ra một con chim lớn đỡ lấy Gaara và bay lại gần để Sasori nhảy lên cuối cùng là bay khỏi làng đến chỗ cậu để cậu lên và rồi về căn cứ , nhưng có một chuyện vượt ngoài tầm với của cậu là trên người Gaara có thuật định vị .

Sau khi kazekage làng cát bị bắt cóc lập tức gửi thư khẩn cấp đến làng cát cùng các làng đồng minh , sau khi các làng đồng minh nhận được thư liền trả lời và đề nghị diễn ra cuộc họp giữa các làng gồm có làng lá , làng đá , làng sương mù , làng mưa , làng cát ,làng âm thanh báo hiệu cho một trận chiến quy mô lớn sắp diễn ra .

Sau khi bắt được jinchuriki nhất vĩ nhómcauaj liền vay về căn cứ đặt Gaara trước dị ma thần tượng , khi cậu ta đã tỉnh nhìn lên chỗ cậu đang kết ấn hỏi

- cậu là Naruto

- chẳng lẽ không gặp nhau một thời gian cậu không nhận ra tôi ?

- đúng bây giờ cậu quá khác xưa , là vì sao ?

- do trời định , tôi không biết !

- Naruto tôi quen là ngườu lun tươi cười nhiệt huyết , đâu mất rồi ?

- Naruto ngu ngốc đó đã chết từ cái ngày bị trục xuất khỏi làng rồi.

Giờ chỉ còn một Kamikaze Naruto không tình không nghĩa , làm tất cả vì akatsuki .

- haizzzz ,cậu thay đổi thật rồi .

Naruto im lặng không đáp lại , thật sự câu chưa thay đổi hoàn toàn đây chỉ là một lớp vỏ bọc bảo vệ .

Không lằng nhằng nữa tập trung rút nhất vĩ ra khỏi người Gaara chuyển đến cho dị ma thần tượng hấp thụ khi đã rút được 9 phần cậu dừng lại , ngăn chặn dị ma thần tượng tiếp tục , tạo ra một lá chắn bảo vệ cậu ấy khiến cho dị ma thần tượng phải dừng lại giữ được một tia mạng sống cho Gaara .

Thở phào nhẹ nhõm mọi chuyện êm xuôi
 
Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
chương 20


Mọi chuyện đã xong giờ chỉ còn việc đưa Gaara đến chỗ bà Chiyo bà ấy sẽ biết nên làm gì .

Khi làng lá nhận được tin kazekage bị bắt liền cử đội đi trợ giúp trong đó có Sakura, Sashuke, Sai , Ino , Choji , Kakashi , shikamaru .

Theo dấu vết đi đến , nhưng bị các thành viên của akatsuki chặn lại .

Cậu vác Garra trên vai đi đến chỗ bà chido giao cho bà nói

- bà biết phải làm gì mà đúng không ?

Bà ta thở dài nói

- haizzz , cái thân già này sống cũng lâu rồi , đã đến lúc dùng cái mạng này vào việc có ít

- không sự sống nào là vô ít cả ,chỉ là không biết nhiệm vụ của mình

- cậu có vẽ rất thông hiểu đạo lý

- không , tôi chỉ là một kẽ nông cạn , tìm kiếm một chốn để trở về

- chẳng phải làng lá là nơi cậu sinh ra ư

- đúng nhưng ở đó tôi không có được niềm vui , sự ấm áp

- nơi trở về là nơi có những người đang đợi tôi , cho tui niềm vui , sự ấm áp và tôi sẽ làm tất cả để bảo vệ nó ,cho dù có vứt bỏ mạng sống đi chăng nữa

- haizzzz , đứa trẻ đáng thương y như cháu trai của ta

- nói chuyện nãy giờ cũng lâu rồi , mong bà cố hết sức .

Nói xong cậu quay lưng đi mất đến chỗ Daidera và Sasori nói

- xong rồi về thôi

Hai người kia gật đầu đột nhiên có tiếng gọi

- đứng lại naruto!

Lập tức con ngươi cậu dựng thẳng và chín cái đuôi xuất hiện cậu quay lại cười hiền từ và toả nắng nói

- có chuyện gì vậy cô Haruno?

- mày nghĩ sao bao nhiêu chuyện mày làm với làng của tao , mày nghĩ tao sẽ bỏ qua cho mày ư ?

- vậy thì cô tính làm gì tôi nào cô Ha-ru-no-san ?

- tao sẽ giết mày

Nói rồi cô ta cầm thanh kunai xông về phía cậu nhưng chưa được bao nhiêu đã bị Sashuke cùng Ino cản lại và Skikamaru dùng thật khoá bóng không thể động đậy

Sashuke

- thôi được rồi

ino

- đừng làm mọi việc thêm rối

Skikamaru

- nếu cô không muốn chết thì suy nghĩ kĩ vào
 
Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
chương 21


Sakura hiện rại đang bị khoá chặt không thể làm gì khác chỉ còn mỗi cái miệng là hoát động được và cái đầu vẫn ngu như mọi lúc :

- tại sao mày lại trở về , tất cả là tại mày mà sashuke mới bỏ tao , tại mày mà mọi người xa lánh tao , tất cả là tại mày , sao mày không chết đi .

Cô vừa gào thết vừa khóc than đổ mọi tội lỗi lên đầu cậu , dù cho tất cả mọi chuyện là do cô ta tự chuốc lấy,

Nghe xong cậu cười lớn tiếng cười vang vọng

- hahaha...

Cậu đang cười nhưng sao nghe lại đau lòng .

Cười lớn một hồi cậu dừng lại dùng con ngươi thẳng đứng nhìn thẳng vào mắt cô ta

- đúng vậy tất cả là do tôi , từ đầu tôi không nên ch cô , từ đầu tôi không nên quen cô , từ đầu tôi không nên gặp các người , tại sao mọi thứ đều là tôi , mọi thứ đều tại tôi , tôi muốn như vậy sao không hề !, Tại sao cha mẹ lại sinh tôi ra, tại sao lại phong ấn cửu vĩ vào người tôi , tại sao tôi lại phải chịu cảnh này, tất cả là tại sao , tại sao hả ?

Cậu gào lên trong đau khổ bao nhiêu sự uất ức dồn nén bấy lâu nay đã được thoát ra , cứ tưởng rằng tâm đã chết nhưng nào ngờ nó còn sống , cứ tưởng chẳng còn gì làm cậu buồn được nhưng thật ra là do cậu trốn mất , cố tình quên lãnh nó đi .

Trái tim cậu vẫn mãi yếu đuối như thế vẫn dễ bị thương tổn đến thế .

Các viện binh vừa đến đã nghe được toàn bộ , thật trùng hợp thay đó lại là những người bạn cũ, họ chỉ biết đứng đó nhìn cậu , dùng ánh mắt thương hại đáng ghét đó nhìn cậu .

Naruto

- các ngươi , ai cho các ngươi nhìn ta bằng ánh mắt đó , CÚT đi !

CÚT !

Sashuke nãy giờ đứng như trời trồng mới vừa hoàn hồn

- Na...

Chưa để hắn nói hết cậu đã cắt ngang

- ai cho ngươi gọi tên ta , ngươi không có tư cách đó đâu Sashuke Uchiha !

Hắn ngoắc mắt miệng mở lớn cổ họng chẳng phát ra được âm thanh nào cả .

Cửu vĩ phá làng chứ đâu phải cậu , câu chẳng làm gì cả , chỉ muốn được chú ý nên quậy phá, nhìn người ta có cha có mẹ mà tuổi thân , có bạn bè cười đùa, vậy tại sao cái gì cậu cũng không có , ngay từ lúc đầu câu không được sinh ra có phải tốt hơn không ?

Ngay lúc đang tuyệt vọng sắp rơi vào vực thẳm thì một giọng nói hiền từ vang lên

- con trai của ta

Cậu giật nảy ngước lên nhìn , câu đang trong một thế giới bốn bể là nước ánh sáng nhẹ và ấm áp như ban mai , Đứng trước mặt là một người phụ nữ mái tóc đỏ dài khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp , nở trên môi nụ cười hiền từ làm tâm cậu dịu đi chút ít , nhưng lạ thay sao cậu lại cảm thấy thân thuộc đến thế , lại muốn ôm người đó đến thế , tiếng nói từ người phụ nữ tuy lạ mà thân thuộc

- đứa con bé bỏng đáng thương của ta

Đôi mắt bà trở nên buồn bả chuyển đỏ rồi ngấn lệ , bà dang tay ra ôm cậu vào lòng ,

- chúng ta đã sai lầm khi phong ấn cửu vĩ vào con , chúng ta xin lỗi , xin lỗi con , đã để con phải chịu bao thương tổn , đã không thể ở bên con bao lâu nay , chúng ta vô cùng xin lỗi

Vừa nói bà vừa khóc những giọt nước mắt chân thành cùng ấm nóng rơi trên đôi vai cậu , Cậu cảm nhận được từng giọt một , nó làm tâm cậu bình yên đến lạ

Cậu hỏi

- người là ai ?

Giọng nói không còn lạnh băng như bình thường , mà nó trong trẻo và ngây thơ như một đứa trẻ

Nghe cậu hỏi người phụ nữ ấy lại khóc nhiều hơn

- ta là người đã sinh ra con , ta là mẹ của con

Cậu ngạc nhiên

- mẹ ?

Người lạ mẹ con ư , con có mẹ sao ?

Mẹ cậu càng ôm chặt cậu hơn , bà im lặng không trả lời

Còn cậu vừa vui vừa ngỡ ngàng

- mẹ , thật sự là mẹ rồi hức hức ...

Con có mẹ rồi hức hức ...

Nước mắt tràn ra rơi lã chã cậu ôm chặt mẹ mình rồi khóc nấc như bao đứa trẻ khác , hai mẹ con ôm nhau khóc một hồi lâu , mẹ cậu buôn cậu ra dùng tay lau nước mắt trên mí mắt , rồi áp hai tay vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nói

- con đã lớn thế này rồi ?

Chuyện cứ như mới hôm qua , con nhỏ nhắn vừa mới sinh trên tay mẹ giờ mười mấy năm đã trôi qua con cũng đã lớn thế này rồi , ta đã không làm tròn trách nhiệm như bao người mẹ khác , để con bơ vơ tự sống giữa cuộc sống khắc nghiệt thế này

Cậu lắc đầu dụi mặt vào tao mẹ cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của mẹ mà mình luôn ước kể cả trong mơ .

Giờ phúc này cậu chẳng muốn trôi qua muốn dừng thời gian như lúc này mãi mãi

- mẹ sẽ ở lại với con chứ ?

Mẹ cậu nói

- không thể con trai à , Mẹ đã chết rồi đây chỉ là ít charkra của mẹ còn sót lại thôi , lần này có thể là lần cuối mẹ được gặp con

Cậu

- không được , con không muốn , con muốn mẹ ở đây với con , mẹ lại tính bỏ rơi con ư ?

Mẹ cậu nghe chỉ đành rơi nước mắt chứ chẳng thể làm gì

- ta chẳng làm được gì nữa , đây chỉ là chút ít sót lại , ta sắp phải đi rồi , không có bữa tiệc nào là mãi mãi , con người phải tiến về phía tương lại đừng đắm chìm trong quá khứ , nó chỉ làm con đau khổ hơn thôi , con à tuy mẹ không ở bên con nhưng mẹ vẫn mãi dõi theo con , nhìn con từng ngày trưởng thành

Nói rồi bà ôm cậu lần cuối , cơ thể bà hoá thành từng đốm trắng bay đi

Cậu hét lớn

- mẹ hãy yên tâm nhé , con sẽ trưởng thành sẽ vui vẽ sẽ hạnh phúc sẽ tìm được chốn về sẽ sống thật tốt , mẹ ở trên trời không cần quá bận tâm về con , con cảm ơn vì đã sinh con ra , con yêu mẹ
 
Back
Top Bottom