Khác Nỗi thù hận và Sự trả thù của Cáo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
169600215-256-k157590.jpg

Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
Tác giả: trangiavy
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sự trả thù của naruto đối với làng lá



sashunaru​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Faran] Nơi tuyền tuyến
  • Nơi An Yên Của Em
  • Lời Hứa Nơi Chiến Trường
  • #RhyCap - Nơi ấy.
  • Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 1 sự cố


    Naruto thất bại trong nhiệm vụ đưa sasuke về làng .

    Cậu bị thương voy cùng nặng , cậu phải ở trong viện điều trị mất mấy ngày , trong lúc cậu nằm viện chẳng có 1 ai đến thăm , các y tá chăm sóc cậu tỏ ra vô cùng chán ghét cậu , cậu cũng hiễu và không để ý đến .

    Vừa ra khỏi viện cậu chạy đi tìm sakura để xin lỗi .

    Cậu đến nhà sakura gặp cô ấy cậu lắp bắp nói " mình ......xin lỗi cậu " ngay tức khắc cậu nhận được 1 cái bạt tay của cô với hai hàng nước mắt trên mặt nói " tôi đã lầm khi tin tưỡng cậu đáng ra tôi nên tự mình đem cậu ầy về , tôi rất thất vọng về cậu , hức hức cậu đi đi tôi không quen cậu .....RẦM " nói xong cô ấy đóng cửa đi vào nhà , cậu đón nhận những lời tàn độc của sakura tim cậu như bị dao cắt đau đớn tuyệt vọng ánh mắt trong xanh của cậu đã bỗng chốt biến thành màu xám khói , đột nhiên hai anbu xuất hiện trước mặt cậu nói " cậu đã bị hokage phát lệnh giam giữ " lúc này cậu vẫn chưa hoàn hồn vì lời nói của sakura cộng thêm lời anbu đã nói .

    Trên đường vào nhà lao người dân xúm lại xem cậu bị giải đi trong lòng hả hê nhưng nhanh chóng đã hận thù trở lại vì cậu đã đánh mất sashuke người cưới cùng của tộc uchiha sau này sẽ là 1 nhân trụ lực bảo vệ làng .

    Có người chửi bới , chọi đá chọi trứng gà hoặc căm hận nhìn cậu không thôi hai người anbu nhìn thấy cảnh tượng đó cũng mặt cho nó diễn ra , cậu vừa đi vừa thất thần .

    Đến nhà lao hai tên anbu treo cậu lên cao dùng roi đánh vào cậu cậu cũng không phản khán mà chỉ cam chịu .

    Qua hai ngày bà stunade đi đến nhà lao tìm cậu nói chuyện .

    Vừa đến bà đã thấy trên người cậu toàn là vết thương máu vẫn còn đang chảy bà vô cùng đau lòng đứa trẻ bà xem như cháu của mình giờ đây lại chịu cành như vầy bà gạt bỏ đau thương ra lênh cho người tới chữa trị cho cậu .

    Băng bó xong cậu từ từ mở mắt ra thì trước mặt cậu là trần nhà của nhà lao , cậu có quay đầu thì thấy stunade đang đứng gần cậu , cậu lên tiếng với giọng nói không chút sức sống " bà tới đây làm gì" bà stunade có chút bất ngờ vì cậu hỏi của cậu bà trả lời " cậu đã bị hội đồng trưởng lão và ta trục suất khỏi làng " cậu nghe thấy hai chữ trụt suất lòng cậu lại đau còn đau hơn khi nghe lời nói của sakura cậu cười lớn " hahaha trục suất làm hay lắm " bà stunade hoảng hồn nhìn cậu cười lớn rồi nói " ta xin lỗi ta không thể chống lại hội đồng " cậu bước khỏi giường quỳ gối trước stunade , bà ta ngạc nhiên nhìn cậu , cậu nói " cảm ơn bà từ trước tới giờ đã luôn quan tamy tôi , tôi cũng hiểu được tình trạng hiện nay tôi không trách bà .

    Cái lạy nà là tôi càm ơn cũng như minh chứng cho sự kết thúc mối quan hệ của tôi và konoha " cậu cúi dập đầu 1 cái rồi rồi đứng dậy yếu ớt ra khỏi làng .

    Trước khi đi cậu đã nói " tạm biệt người bà kính mến " khi nghe cậu đó của naruto lóng bà như thắt lại nước mắt cứ thế không kìm được mà tuôn ra .

    Cậu ra khỏi làng mang trên mình những vết thương chưa lành nên di chuyển rất khó khăn .

    Cậu bước tới gần 1 con suối cậu múc nước uống rồi rửa mặt nhìn vào mặt đang phản chiếu cậu trong thân thể đầy thương tích vô dụng trước mắt .

    Cậu cố gắng tựa lưng vào gốc cây gần đó đưa tay che mắt cậu , cậu ngẫm nghỉ lại những hình ảnh tàn khốc đó , sự khinh bỉ , sự đau đớn tuyệt vòng từ lúc nào mà trong tim câu đã tồn tại 1 nỗi hận thù to lớn .

    Nó lớn đến nỗi cữu vĩ trong cậu cũng khiếp sợ khi nhìn thấy , cữu vĩ kéo tâm trí naruto vào trước phong ấn .

    Naruto kinh hãi khi mình bị kéo vào 1 nơi xạ lạ không ánh sáng .

    Từ trong bóng tối 1 tiếng nói trầm của 1 con quái vật thoát lên kêu tên cậu " naruto " cậu quay lại nhìn thì phát hiện cữu vĩ trong lòng giam gọi cậu , lập tức sự thù hận lại bao trùm cậu , cữu vĩ nhìn cậu nói " ngươi đã bị sự hận thù che khuất đi lí trí ngươi tính để như vậy mãi sau " naruto cười nói " haha sự hận thù , đừng quên ngươi là nguyên nhân khiến ta bị căm ghét suốt 8 năm trời " cữu vĩ nghe xong cảm thấy lời nói của cậu hoàn toàn đúng nên im lăng ko nói, cau5 thấy cữu vĩ không trả lời liền lên tiếng " muốn sức mạnh , ngươi có thể cho ta " cữu vĩ vô cùng ngạc nhiên rồi nói " được " cậu bị cữu vĩ đẩy ra ngoài .

    Cữu vĩ dùng chrat ra hồi phục cho cậu nhanh chóng các vết thương đã biến mất cậu cũng không còn cảm thấy đau đớn nữa.

    Cậu đứng dậy ngã xuống hồ vùi mình vào dòng nước lạnh đó để xoa đi sự đau buồn .

    Cậu nỗi lên ngữa mình dưới ánh trăng mờ ảo lờ đờ nhìn lên bầu trời đầy sao kia có ngôi sao nào là của cậu .

    Cậu từ từ nhắm mắt lại mặc cho có thể cậu bị chết đuối .

    Nhưng cữu vĩ đã lên tiếng đánh thức cậu , cậu chợt nhớ lại mối thù và dùng chartra tạo rasengan , trong đó có chứa chartra phong hệ nên tạo ra 1 cơn gió lốc mạnh mẽ cuốn sạch cả hồ không chừa lại gì cậu nhìn lại cái hồ không còn 1 giọt nước do sức mạnh của mình cậu nghĩ một ngày nào đó mình sẽ quét sạch konoha như vậy .
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 2 akatsuki có thêm thành viê


    Từ khi naruto đi cả làng ai cũng vui mừng khi con cữu vĩ xui xẻo đã ra đi có người còn ra đừng nhảy tới nhảy lui .

    Stunade chứng kiến tất cả sự việc rất khó chịu và 1 số ít người hối hận khi không ra tiễn naruto .

    Còn về sakura thì cô ngẫm nghỉ lại lời nói của mình thấy quá đánh nên tìm naruto để xin lỗi nhưng mọi thứ đã quá muộn cậu đã bị trục xuất khỏi làng .

    Trở lại với cậu từ khi rời khỏi làng cậu lao đầu vào luyện tập với sự hướng dẫn của cữu vĩ .

    Sau 2 tháng luyện tập cậu lên đường đi học tập qua làng đá làng mưa .

    Làng sương mù làng cát ......

    ở mỗi làng cậu đều gây ra náo động ở đó nhưng với làng cát thì không câut còn nhớ chút tình bạn với gaara .

    Cậu đi đến đâu cậu đều học hết tất cả các thuật cùng với cấm thuật cậu lấy tên của mình là shi no kitsune ( con cáo của sự chết chóc ) bây giờ danh tiến về con quái vật cữu vĩ lan ra khắp nơi .

    Cậu được mời vào akatsuki lúc đầu có chút lưỡng lự nhưng cậu đã đồng ý biết ý định của akatsuki là vĩ thú cậu hỏi thì pain chỉ nói rằng chỉ cần chatra thôi .

    Câu cũng tới lúc sẽ giao một ít chatra cữu vĩ cho akatsuki .

    Lúc đầu cữu vĩ kiên quyết không chịu nhưng với sự cầu cin của naruto nó đã xiu lòng dù sao cậu đã vì nó chịu không ít đau khổ nên chút chatra này có là gì .

    Từ đó cậu bắt đầu cuôct sống ở akatsuki lúc mới gia nhập cậu không thân thiên cho lắm rất ít nói duongu2 như chỉ có nói chuyện vối oain và itachi .

    Nhưng sau 1 thời gian quen biết cậu đã trở nên cởi mở hơn tính cách trở nên nhõng nhẽo với mọi người trong akatsuki , kurama cũng vui mừng cho cậu khi tìm được 1 nơi gọi là gia đình .

    Mọi người trong akatsuki rất yêu thương cậu coi cậu là em trai của mình .

    Mỗi người trong akatsuki đều có tính cách riêng nhưng chung nhất là đối với ai cũng lạnh lùng trừ cậu từ khi cậu tới akatsuki nơi này đoàn kết hẳn lên mọi người cũng vui vì điều đó .

    Trong số những người đó thương cậu nhất là pain đối với người khác thì lạnh lùng nhưng đối với cậu lại hiền từ dịu dàng đến khó tin lúc đầu ai cũng bất ngờ nhưng dần hiểu ra là vì naruto rất đáng yêu .

    Lần nào làm nhiêm vụ về cũng bị mọi người hỏi một dống vấn đề như " nhiệm vụ khó không có bị thương không có ai chọc caut5 tức không ......" cậu có hơi cảm thấy phiền nhưng lại rất hạnh phúc .

    Hôm nay cậu cũng như mọi lần đến trụ sở họp mặt nhận nhiệm vụ .

    Cậu đã đứng chờ nữa tiếng .

    Trong thời gian chờ đợi cậu lôi cả 1 đống đồ ăn vặt ra ăn ai vào nhìn cũng ngao ngán thắc mắt tại sao cậu ăn nhiều thế mà không mập nổi .

    Mọi người đã tới đây đủ cậu ngừng ăn nhưng trên tay vần còn cầm xâu đango pain nói về nhiệm vụ cũng như mọi lần là đi cử 1 ai đó nhưng khi nói tới địa điểm thì pain lại ấp úng nhìn naruto mọi người cũng đã đoán được địa điểm nhưng chỉ có cậu là không biết .

    Thấy pain ấp úng không nói thì cậu lên tiếng hỏi cuối cùng pain cũng chịu nou1 ra " haiiiz dù sao em cũng biết thôi nghe nè đi diểm là KONOHA " cậu nghe xong ngạc nhiên cái thứ mà cậu không muốn nhớ lại đang ùa về mặt cậu bộng tối sầm lại ánh mắt chuyển sang màu đỏ sự thù hận từ lâu đã bị quên đi không ít lại trỗi dậy xâu dan go rớt xuống mặt tối sầm lại sát khí hùng hụt tỏa ra bao trùm toàn bộ không gian xung quang .

    Kurama cảm nhận cậu lại hận thù trở lại nên hiện ra mắng pain " nó đã quên đi phần nào tại sao bây giờ ngươi lại ngợi về nó cho cậu ta hả " pain hối hận nhìn naruto .

    Naruto nhết mép cười ngước mặt lên với ánh mắt đõ thẩm của 1 con quái vật khác máu nói " hummm nhiệm vụ này em tham gia " nhìn thấy nụ cười của cậu ai cũng lạnh sống lưng có vài lần mọi người nhắc về làng lá trước mặt cậu đều bị sát khí của cậu làm run rấy cứ mỗi lần như vậy cậu đều lao đầu vào tập luyện không ngừng nghỉ mọi người trong akaisuki cố lắm mới ngăn nỗi cậu và quyết đinh không bao giờ nhắc tới nữa .

    Cậu chào mọi người rồi nói " em về chuẩn bị đồ đây " cậu bước ra ngoài trong khi chưa kết thúc cuộc họp để lại những người khác đang lo sợ không biết lần này cậu sẽ gây ra chuyện gì nữa .

    Bây giờ pain cungr hết muốn noiq ra lệnh giải tán mọi người ai cũng ra về rất nhanh chỉ còn kuruma và pain ở lại pain dặn " ngươi nhớ đừng để naruto bị hận thù che khuất lí trí mà phá hỏng khế hoạch " kuruma còn giận chuyện vừa rồi nên chỉ ukm rồi bỏ đi .

    Pain thở dài rồi cũng đi khỏi .

    Naruto về căn nhà cậu tự dựng trong rừng đang dọn dẹp thì phát hiện trong lùm cây có gì đó cảm nhận 1 chút thì ra đó là những người cậu tứng quen biết khi xưa .

    Cậu không thương tiếc phóng thanh kunai có gắn bùa nổ vào bụi cây bọn họ cảm thấy nguy hiểm nên phóng ra
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 3


    2 ngày trước ở khonaha sau khi naruto đi vì không có vĩ thú trụ lực nên đã liên tục bị các làng khác tấn công , cố gắng lắm chỉ cầm cự được thêm vài tháng lúc này cả làng lá đều chìm vào căng thẳng .

    Trong cuộc họp stunade quát với hai vị trưỡng lão " các người đã sáng mắt ra chưa " hai vị bô lão và cả hội đồng đều im lặng không nói nên lời họ đã sai khi quyết định trục suất naruto stunade quát tiếp " nếu naruto rơi vào tay akatsuki thì cữu vĩ lần nữa sẽ được phóng thích đến lúc đó không chỉ có làng lá mà cả thế giới này sẽ đại loạn " một trong hai vị bô lão lên tiếng " lúc đó ta không ngờ sự việc lại như vậy " stunade cười lớn vung tay đập gãy bàn trước mặt mọi người giọng có chút trầm xuống " khi đó nó chỉ là 1 đứa nhỏ làm sao đánh lại orochimaru nó cũng đã cố hết sức sự ra đi của sashuke là tự nó quyết định thế mà các người thừa cơ lấy đó làm lí do bây giờ thì làm gì nói đi " các vị trong hội đồng hối hận cúi mặt xuống " ha ha danh là hokage mà chẳng thể quyết định được gì tôi chỉ là con rối cho mấy người mặt sức sai bảo hay sao?"

    Chẳng ai dám ngước mặt lên cảm thấy vô cùng có lỗi nhưng bây giờ đã muộn rồi muốn kiếm naruto về bây giờ chỉ là mò kim đáy biển cho dù có thấy cũng chưa chắc về đây giúp .

    Đột nhiên từ bên ngoài shizune xông vào nói " tôi tìm được người có thể giúp chúng ta rồi " stunade bật dậy cả hội đồng nhìn shizune bước đến bên stunade đưa 1 tấm ảnh nói " người này rất mạnh là nỗi khiếp sợ của các shinobi từng trạm tráng cậu ta nghe nói là chưa từng thua thuộc tổ chức akatsuki là 1 tổ chức đánh thuê " mọi người nghe đến cái tên akatsuki đều lo lắng nhìn stunade vị bô lão nói " không nên stunade " bà tức giận quát " kuybi còn đâu mà sợ nữa " nghe xong vị bô lão im bặt không còn gì có thể nói ,.

    Quay sang shizune , stunade nói " lập tức triệu tập kalashi, akamaru , choujou và ino đến thuê về cho ta , còn nữa gọi sashuke đang làm nhiệm vụ về cho ta ."

    Sau khi naruto đi thì 1 năm sau sashuke trở về trong niềm hân hoang của cả làng , biết được naruto đã rời đi cậu rất buồn vì cậu vì chỉ muốn gặp lại naruto , cậu cảm thấy nếu ở đây không có naruto thì nơi đây không có gì luyến tiếc , cậu luôn nhận nhiệm vụ ít khi ở làng .

    Khi ở trong căn cứ của orochimaru trong đầu cậu chỉ có naruto câu nhận thấy mình đã thích naruto , thích sự nỗ lực , thích tính cách hoạt bát của cậu .

    Trở lại

    Từ trong lùm cây bốn người phóng ra là kakashi ino akamaru , choujou đang đứng trước mặt cậu cúi người nói " chúng tôi muốn thuê cậu giúp chúng tôi " cậu chán ghét nhìn 4 người đang đứng trước mặt cậu cậu kinh bỉ nói " ô trả nỗi không " kakasi nói " mời ngài ra giá " naruto suy nghĩ mội hồi rồi nói " 1 000 000 000 ryou " kakashi nghe xong như muốn ngất còn mấy người kia thì hét leny inh ỏi " cái gì 1000 000 000 ryou " cậu gật đầu , kakashi lưỡng lự đồng ý ino bất đồng nói " thầy có biết số đó lớn cỡ nào không " kakashi lắc đầu nhìn ino , ino cũng hiểu được bây giờ chỉ có cậu mới có khả năng đẩy lùi quân địch , vì làng phải chấp nhận mặt nổi đầy hắc tuyến nghĩ tới sẽ bị stunade làm gỏi .

    Cậu kêu 4 người đó đứng đợi cậu , cậu đi tìm pain nói cho pain cậu đi trước .

    Pain đồng ý cho cậu đi trước xem tình hình .

    Cậu trở lại theo 4 người kia đến konaha , trong căng phòng hokage stunade vô cùng mệt mõi , thì kakashi gõ cửa nói " kistune đã đến thưa hokage " stunade bất ngờ bỏ tay xuống hối hả mời vào kistune vừa vào nhìn thấy bà già stunade hung dữ ngày nào bây giờ đã tiều tụy không ít , bỗng ánh mắt cậu có chút thương tâm nhìn stunade cậu rất nhanh lấy lại bình tĩnh hỏi " nhiệm vụ của tôi là gì " bà stunade cảm thấy kistune có gì đó lạ lạ đang suy ngẫm nhìn thì bỗng chốt bị câu hỏi của kitstne đánh tỉnh bà trả lời " giúp chúng tôi đánh bại làng đá " cậu suy ngẫm cười rồi nói " bà xem chi phí chưa " bà stunade nhìn lại vào tờ giấy bà phát hiện con số 1000000000 trong tờ giấy hai mắt trợn ngược nhưng cố giữ bình tĩnh nói " tôi sẽ cố lo liệu " cậu vui vẽ nghĩ tới đem nhiêu đó tiền về chắc mọi người vui lắm .

    Bà stnade kêu kakashi và mấy người kia đứng đó " ba ngươi đi nhận nhiệm kêu sashuke về , còn kakashi đi tìm nơi ở cho ngài kistune ."

    Cậu nghe cái tên sashuke thì bỗng chốt lại tức giận nhưng rất nhanh đã hết bị bà stunade nhìn thấy .

    Bà ta vẫy tay kêu mọi người đi về , kistune cũng quay lưng bước ra thì bị bà stunade kêu lại " làm phiền ngài ở lại " kistune quay lại nhìn bà stunade hơi lo sợ hỏi " có chuyện gì sao " bà stunade bỗng chốt thay đổi nét mặt từ mệt mỏi sang nghi ngờ và còn tỏ ra sát khí ngùng ngụt hỏi " ngươi thật ra là ai nói mau " tuy nói là hỏi nhưng giống hăm dọa hơn .

    Cậu thở dài nói " haiiz cứ tưỡng đã cải trang hoàn hỏa như vậy rồi mà cũng bị bà phát hiện sao " cậu quơ tay giải thuật từ trong lớp khói cậu bước ra với hình dạng thật của mình đôi mắt xanh lạnh băng , mái tóc dài màu cam nhưng đã sậm màu , còn giọng nói thì vô cùng trầm thấp khuôn mặt không biểu cảm nhưng vô cùng cinh đẹp .

    Bà stunade ngạc nhiên khi thấy con người đó bước ra từ làng khói bà vừa vui vừa xấu hồ lắp bắp nói " na.....naruto là ngươi " cậu mở miệng cho giọng nói lạnh lẽo phát ra " đúng " bà stunade run run hỏi " ngươi đã ở đâu trong năm năm qua , câu cười nói " tôi ở đâu không cần bà lo " bà stunade bất ngờ trước cau nói của cậu vô cùng đau lòng nói " đúng ta không có tư cách để biết " bà im lặng xấu hổ hỏi " cậu trở về để giúp làng lá ư " câu nghe thấy hao từ trở về của bà stunade thì trên môi nở 1 nụ cười chua xót nói " haha trở về ư , không hề tôi đến đây vì tiền thưởng" bà stunade nghe cậu trả lời vô tâm của cậu mà đau đớn .

    Kistune bước ra khỏi phòng trước khi đi còn nói " mòng bà giữ kín thân phận của tôi ."

    Cậu lại giả dạng thành 1 tên xa lạ rồi bước ra , vừa bước ra thì đã thấy sashuke đứng bên ngoài nghe lén , cậu dừng lại rồi tránh sang một bên bước đi bất ngờ sashuke kêu " naruto " cậu dừng lại rồi quay lại nhìn sashuke nói " đừng gọi nhầm ten người khác " sashuke bất ngờ trước sự thay đổi của cậu nói " chúng ta trở vể như trước có được không " kistune nghe xong mỉn cười nghiên nhẹ đầu nói " chúng ta quen nhau sau " sashuke sững sờ trước cậu nói của cậu
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 4


    Cậu đi xung quanh làng xem có gì thay đổi không nhưng mọi việc vẫn như trước cậu tìm tiệm mì ramen cậu thường ăn , bước vào tiệm cậu nói " cho tôi 1 tô lớn " tâm trạng trở nên vui vẽ , chủ quán gật đầu rồi nhanh tay làm cho cậu 1 tô lớn để trước mặt cậu mời dùng .

    Cậu cầm đũa húp sột sột như lâu rồi chưa được ăn .

    Ông chủ nhìn cậu ăn có cảm giác như gặp lại 1 người quen , ông hỏi " cậu đến từ đâu thế " cậu dừng lại buông đũa xuống nói " tôi đến từ 1 ngôi làng nhỏ ở thủy quốc " ông ta thở dài thấy vậy cậu hỏi " ông chủ sao vậy " ông lại thở dài rồi nhìn bát ramen buồn bã nói " nhìn cậu trông rất giống 1 đứa cháu của ta " cậu bất ngờ trước câu nói của ông chủ không ngờ cậu đi lâu như vậy mà vẫn có người nhớ tới mình có chút vui , lúc ở akatstuki chó nhiều lần hối hận khi đi mà chưa tạm biệt 1 số người cậu quý mến cũng như họ xem cậu là bạn trong số đó có ông chủ tiệm mì ramen .

    Cậu trả tiền rồi ra đi đi ngang qua chổ ở lúc trước của mình cậu nhìn 1 hồi rồi bước đi , đi lên trên đỉnh núi trên vách núi có khắc hình của các hokage, cái chức vị mà cậu từng mong muốn hồi xưa nhưng giờ cậu cảm thấy nó thật nhỏ nhoi , ước mơ bây giờ của cậu là trở thành người mạnh nhất thế giới nhẫn giả .

    Cậu nhảy lên 1 cành cây to dựa vào thân cây nhìn lên bầu trời trong xanh cậu cảm thấy nó thật xa vời nhớ tới những chuyện lúc xưa thì nước mắt cậu lại rơi , những giọt nước mắt cô đơn và cả sự hận thù sâu sắc .

    Cậu nhắm mắt lại cảm nhận cơn gió , âm thanh và sự ấm áp của mặt trời thì laruma chui ra kêu " kistune " cậu mở mắt ra nhìn thấy karuma đang đứng nhìn cậu buồn bã cậu hỏi " có chuyện gì " karuma thỡ dài rồi nói " pain triệu tập chúng ta đó nhanh lên .

    Cậu nhanh chóng lau đi nước mắt của mình rồi ngồi lại phóng hình ảnh của mình đến chỗ mọi người .

    Mọi người như hình ảnh cái tivi bị rè .

    Cậu lên tiếng hỏi " có chuyện gì thế anh pain " pain cũng đã quen với cách xưng hô này nên trả lời " em ở làng lá sao rồi " câu bỗng hơi buồn nói " em có nhiệm vụ đánh đuổi làng đá " pain gật đầu rồi thấy lạ hỏi " em vừa khóc sau kitstune " mặt anh có vẽ lo lắng mọi người nhìn cậu lo lắng , cậu nói "em chỉ nhớ một số chuyện cũ , không đáng nhớ " pain hỏi " em không sao chứ " cậu gật đầu rồi nhớ tới nhiệm vụ nói " xong nhiệm vụ sau chúng ta không đi ăn lẫu " pain và mọi người hơi bất ngờ nhưng vui vẽ đồng ý anh hinda lên tiến hỏi " có đủ tiền không mà bày đặt rũ tụi này đi ăn " cậu cười nói " đương nhiên " anh ấy lại hỏi " có bao nhiêu " cậu vui vẽ trả lời" tiền công nhiệm vụ của em là 1 000 000 000 , đủ không "
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 5


    Pain ngạc nhiên 1 000 000 000 ryou , pain hỏi " có hơi quá không em " câu kiên quyết trả lời " đương nhiên là không " cậu chợt nhớ tới bà stunade giọng hối lỗi nói " em lỡ bị bà già phát hiện thân phận rồi " pain nhìn cậu hỏi " vậy bà ta nói gì " cậu trả lời " bà chỉ hỏi em có muốn trở về không " pain hơi buồn hỏi tiếp " vậy em có chiu hk" câu kiên định nói " không em không muốn " pain bất ngờ nhưng có chút vui hỏi " vì sao " cậu buồn bã trả lời " vì ở nơi đó không có chỗ dành cho em " pain tò mò hỏi " vậy chỗ nào em có thể ở " cậu vui vẻ nói " đương nhiên là ở đây rồi , em xem mọi người là gia đình của em cho dù họ có không chịu đi nữa em cũng sẽ như vậy " mọi người đứng nghe nãy giờ nghe được cậu nói đó của cậu vui vẽ nhìn cậu như 1 gia đình , bỗng chốt karuma lên tiến " các ngươi diễn tình thương mến thương đủ chưa , ngứa mắt quá " mọi người nghe vậy cũng nganh chóng trở lại bình thường rồi cậu hỏi " mà lần này ai là mục tiêu vậy " pain trả lời " danzo " cậu nghĩ ngơi hình như cậu chưa gặp danzo bao giờ cậu nói "em sẽ tìm nơi ở của hắn giúp anh " pain lo lắng nói " em cứ lo nhiệm vụ trước mắt mình đi " cậu nhõng nhẽo nói " nhưng em muốn làm mà " pain thấy cậu lên tiếng nhõng nhẽo mình thì xiêu lòng đồng ý .

    Anh pain biết nếu không chiều theo ý cậu sẽ bị cậu giận mà mỗi lần cậu giận thì rất lâu , cậu không thèm nói chuyện không thèm nhìn , cho dù có bị thương cậu cũng không quan tâm nên mọi người không ai muốn mình bị cậu giận , cũng như là tức điên lên , có lần hida chọc cậu , cậu nỗi sùng lên dùng hiền nhân thuật rồi trạng thái cữu vĩ đập bầm dập , nát cả khu rừng nhém tàn phế , may mà can kịp từ đó về sau không ai dám chọc tức cậu nối không hãy mở sẵn nắp quan tài chờ thời cơ .

    Pain lo lắng nhìn cậu nói " ukm vậy em làm đi nhưng nhớ cẫn thận " cậu đang vui vẽ thì konan bỗng chốt lên tiếng nhắc cậu " à kistune hôm nay là đêm trăng tròn đó em " cậu chợt nhớ ra nói " hả chết em quên " mọi người nhìn cậu , pain lên tiếng nói " hay là em trở về căn cứ rồi hôm sau trỡ lại làng lá " cậu lắc đầu nói " không sao đâu , không ai biết đâu anh " pain nghe xong yên tâm nói " ukm vậy em nhớ cẩn thận .

    " cậu vui vẽ gật đầu .

    Cậu giải thuật trở về nhưng trước khi đi không quên nhắc mọi người sau khi làm nhiệm xong đặc biệt là anh daidera ảnh luôn đến trễ.

    Cậu trở về tâm trạng vui hớn hở , karuma nhìn cậu nói " mới nãy còn mít ước sau bây giờ vui vậy hả nhóc " trong căn cứ ngoại trừ câu nói đó thì karuma chỉ một bên yên tâm nhìn cậu .

    Cậu hứ một cái rồi nói " nè mi muốn đi ăn hk ta dẫn ngươi đi ăn .

    " karuma nghe xong vô cùng phấn khởi nhưng vẫn làm mặt lạnh nói ' được đi " cậu vui vẽ rồi nhảy xuống karuma cũng nhảy xuống theo .

    Cậu và nó đi đến tiệm bánh , mua hai xâu đan go 1 cây cho nó 1 cây cho cậu , rồi hai người đi xung quanh làng ăn những loại bánh lẹo khác nhau , chúng đều rất ngon thấy laruma chịu ăn cậu cũng vui vì từ lúc karuma ra ngoài thì cậu chưa thấy nó ăn bao giờ .

    Nhanh chóng trời đã chiều tà , karuma nhắc naruto " đi thôi " cậu cũng hiểu được mà nhnh chóng đi theo nó , trở lại ngọn nói đó , trăng dần lộ ra , chiếu lên người cậu thì cậu giải thuật trở lại hình dạng cũ của mình .

    9 cái đuôi hiện ra trên đầu xuất hiện 2 cái tai cáo , dưới ánh trăng vẽ đẹp mê người của cậu càng được tôn thêm khi trong hình dạng này .

    Từ trong túi cậu lấy ra 1 cậy sáo làm từ ngọc .

    Lúc ở làng âm thanh cậu quen được 1 người bạn rồi người đó lấy 1 tảng ngọc lớn làm cho cậu 1 cây sáo , và dạy cậu thổi sáo , tiếng sáo rất thanh , cậu đưa cây sáo lên miệng thổi âm thanh yêm dịu làm cho người ta say đắm không thể cưỡng lại .

    Cậu đã thỗi sáo cho akatstuki nghe mọi người rất thích đặc biệt là chi konan , khi nghe âm thanh của cây sáo mọi người cảm thấy rất nhẹ nhõm vì cậu cố tình dùng nhẫn thuật lên cây sáo khiến cho người nghe cảm thấy dễ chịu .

    Trong đêm tiếng sáo vang vọng khắp nơi sashuke, sakura , akashimaru , chouji ino , bà già stunade ,kakasi ,..........., mọi người chia nhau ra tìm nguồn gốc âm thanh vì bà stunade nghĩ làng âm thanh tấn công làng lá , sashuke đã tìm thấy nguồn âm than đó anh đang sững sờ nhìn cậu , cậu cảm nhận được có người nên ngừng thổi cậu quay lai thì thấy đó là sashuke cậu khinh bỉ nhìn cậu ta , sashuke đang bất ngờ trước dạng này của cậu , những cái đuôi trắng muốt dài đang đung đưa , hai tai cáo trên mái tóc dài màu cam sậm của cậu , nhanh chóng mọi người đã tập trung lại bất ngờ trước vẽ đẹp mê người của cậu , kakashi nhận ra đó là naruto thì lên tiếng " là em sau naruto " cậu trả lời " đúng là tôi thì sao " kakashi hỏi " em đã ở đâu trong 5 năm qua " cậu cười khẩy giọng đâm chọt trả lời " oh , ông cũng biết quan tâm người khác sau " mọi người ai cũng ngạc nhiên nhìn cậu , bất ngờ trước sự thay đổi đó của cậu sakura lên tiếng " sao cậu có thể ăn nói vô lễ như vậy với sensei " cậu cười chéo chân rồi nói " sensei sao , ko biết ổng có từng coi tôi là học sinh của ổng không nữa " stunade lên tiếng " qua đáng rồi đó naruto " sashuke cũng lên tiếng nói " đúng vậy hãy mau xin lỗi thầy đi naruto " cậu cười nói " tôi không còn là người của làng này nữa rồi nên tôi không còn quan hệ với ỗng nữa xin lỗi cậu uchiha sashuke san " sashuke nghe cậu xưng hô với mình có chút buồn , sakura lên tiếng " sao cậu lại vô tình như vậy hả naruto "
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương


    Cậu cười nói " cô haruno à , cô nhớ lại đi lúc trước cô đối xử với tôi ra sao mà giờ nói tôi vô tình " sakura nghe xong cúi mặt xuống không nói nữa vì lời nói của cậu không hề sai trước đây cô ta đã đối xử như nào với cậu mà dám nói cậu vô tình , kakashi nổi giận quát " đủ rồi naruto " cậu cười khinh bỉ vào mặt ông ta rồi nói " ô giận rồi sao ông thầy vô dụng " ông ta tức giận nhìn cậu rồi dùng chidori bay đến trước mặt cậu đánh vào người cậu , cậu bị văng ra xa ngã xuống đất ,sự việc diễn ra quá nhanh mọi người không kịp ngăn cản ông ta lại gần nói " chịu hối lỗi chưa " cậu gượng dậy cười nói " hối lỗi haha sao lúc trước các người trục xuất tôi ra khỏi làng mà không cả thấy có lỗi " ông ta nhìn cậu buồn rồi nói " cậu chịu thua đi cậu không đánh lại tôi đâu " cậu cười rồi bụt một cái tan biến từ trên cây cậu nhảy xuống trước sự ngỡ ngàng của mọi người .

    Kakashi lên tiếng " thì ra là phân thân " ông ta lại dùng chidori nhắm vào cậu , lần này cậu không dùng phân thân nữa mà trực tiếp nhận đòn , kakashi vẫn chạy tới , khi khi chidori gần tới cậu , cậu dùng tay phất một cái chidori đã tan biến cậu nhanh chóng cầm tay ông kéo lại lên gối vào bụng ổng chưa hết , cậu nắm đầu ổng đập mạnh xuống đất gây ra trận nổ lớn làm khói sương mù mịt .

    Làn khói tan đi ông thấy kakashi nằm cắm sâu xuống đất còn cậu không chút thương tích , lấy tay phủi bụi nói " cái danh shi no kitsune không phải để chưng " mọi người lần nữa bất ngờ khi chứng kiến cảnh tượng đó kakashi thì nằm dài , còn cậu chẳng xi nhê gì , sakura nhanh chóng đi lại đỡ kakashi ngồi dậy cậu chán nản quay đi thì karuma hiện ra , đột nhiên 1 đứa trẻ 15 ,16 hiện sau lưng cậu với 6 vệt râu mèo stunade vừa nhìn là biết đó là kyubi bà ta hét lớn " mọi người cẩn thận đó là cửu vĩ " mọi người sợ hãi nhìn đứa trẻ trước mắt bà stunade hỏi " sao ngươi ra được " karuma trả lời " ngươi không cần biết , chỉ cần biết nếu các ngươi còn dám động vào na,..

    à không kistune thì coi chừng cái làng của ngươi đó , minato hắn đã không còn để coi ai có thể ngăn cản ta .

    " nói xong karuma bước theo kistune để lại những con nguồi sợ hãi đang đứng đó , làng đá thì đang tấn công mà nây giờ cữu vĩ lại xuất hiện hăm dọa sẽ hủy diệt làng lá , bà ta nghĩ làng lá thật sự đã hết cứu , sakura đang chữa trị cho kakashi nghe được lời hăm dọa , cô rất đau lòng khi nghe thấy naruto có ý định hủy diệt làng lá , cô không có tư cách khuyên naruto vì cô cũng là một trobg những nguyên nhân khiến cậu trở nên như vậy .

    Mọi người giải tán trở về , ai cũng mang trong mình 1 nỗi buồn chắc buồn nhất là sashuke sakhura và stunade.

    Bà stunade vừa về đã triệu tập cả hội đồng trong đêm .

    Khi cả hội đồng đầy đủ bà stunade thẳng thừng nói " naruto đã trở lại " hai vị bô lão nghe xong vui mừng vì cữu vĩ trở lại có thễ ngăn cảng được làng đá liền hỏi " bây giờ cậu ta đang ở đâu " bà stunade chán ghét nhìn đám người đang xôn xao nói " đừng vui mừng quá sớm " vị bô lão khó hiểu hỏi " cô nói vậy là sao " bà stunade nói " cữu vĩ đã được thả ra và có ý định tiêu diệt konaha " hôi đồng nghe xong hoảng sợ khi nghe tin cữu vĩ trở lại và hơn hết là có ý định tiệu diệt lành lá .

    Bà stunade tức giận đập bàn giọng mỉa mai nói " thấy cái quyết định sáng suốt của mấy người có kết quả gì chưa " rồi hậm hực đi khỏi phòng họp đễ lại cái hội đồng ngu dốt đó tự tìm cách .

    Sau khi stunade bỏ đi hội đồng bàn tán ồn ào , đột nhiên danzo lên tiếng " tôi sẽ kéo cậu ta về " hai vị bô lão hỏi " liệu cậu ta có chịu về khi mà chúng ta đã đối xử với cậu như vậy " danzo nói " không sao tôi có cách " .

    Sáng hôm sau ông đã đi tìm naruto mà không hề hay biết naruto chính là kistune .

    Ông ta chợt thấy kistune trên đường đi nên gọi lại nhờ tìm naruto .

    Kistune rất ngạc nhiên khi ông nhờ mình tìm mình đúng là mắc cười , nhân cơ hội giết ông ta giùm anh pain và chị konan .cậu nói thầm với karuma " mi kêu anh pain giùm ta " karuma gật đầu rồi dùng thuật phóng đi tới căn cứ .

    Pain đang bàn kế hoạch cùng mọi người thì karima xuất hiện , thấy karuma xuất hiện anh hỏi " có chuyện gì sao karuma " , karuma trả lời " listune đang chuẩn bị đối đầu với danzo , " vừa nghe xong lập tức tất cả mọi người hỏi karuma kistune ở đâu thì karuma trả lời kistune đang ở khu rừng phía tây .

    Lập tức toàn bộ akatstuki đã nhanh chân chạy đi hỗ trợ .

    Karuma không ngờ tất cả mọi người lại chạy đi , thầm vui trong lòng khi naruto có được sự quan tâm như thế .

    Karuma biến mất .

    Kistsune đã dẫn ông ta tới trọng tâm của cánh rừng cách xa làng , ông ta đang nhìn dáo dát dột nhiên kistune đứng lại ông ta thấy lại hỏi ' sao đột nhiên dừng lại " cậu không trả lời giả thuật giả dạng ông ta ngạc nhiên nói " thì ra ngươi chính là naruto " .
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 7 thực lực


    Cậu cười khẩy nhìn danzo đang ngạc nhiên rồi nói " tới giờ chết rồi " cậu nói xong trên tay ngưng ra 1 quả sarengan nhưng lại mang theo chartra cữu vĩ nên nó thành bom vĩ thú .

    Cậu bay tới danzo nhưng ong đã nhanh nhẹn tránh sang 1 bên , cậu quay lại hiện ra 2 cái đuôi thành hình bàn tay cầm bom vĩ thú càng ngày càng lớn .

    Cậu kết ấn sữ dụng thỗ độn khóa chân ông ta lại rồi kết ấn dùng thủy độn , 1 cơn sóng khổng lồ đành vào danzo , trong lúc nguy cấp ông ta đã hanh nhẹn dùng bí thuật bảo vệ nhưng vẫn bị mắc kẹt ở đó .

    Cơn sóng biến mất danzo vẫn còn sống cậu nhanh chóng cho hắn ăn bom vĩ thú , 1 trận nỗ lớn làm bay cả cánh rừng , và danzo đã bị hạ và không gặp khó khăn gì , lúc này mọi người núp trong bóng cây đi ra gồm vó pain , konan, kisame , tobi , sasori , hidan , itachi , daidera , zetsu bước ra , chi konan dùng giấy gói xác của danzo lại ,còn pain và những người khác đi lại cậu , cậu vui vẽ cứ tưởng pain sẽ khen cậu nhưng không , cậu bị pain cốc cái mạnh vào đầu, cậu ngồi xuống ôm cục u trên đầu chảy nước mắt nói " sao anh lại đánh em , em có làm gì đâu " pain giận dữ nói " em có biết, chuyện này rất nguy hiểm hk " itachi cũng lên tiếng " đúng vậy " cậu thấy pain tức giận sợ hãi , không dám nói .

    Pain nói " em bị phạt cấm ăn vặt 1 tháng" cậu nghe hình phạt xong hốt hoảng nói " anh phạt gì cũng được nhưng đừng cấm em ăn vặt huhu " pain lạnh lùng nói " không , lần này không thể tha " câu khóc lóc nài nỉ pain nhưng không có kết quả , mọi người nghĩ xem ba tháng này cậu sẽ ra sao , vì từ trước tới giờ cậu luôn ăn vặt ở mọi nơi không quan tâm cho dù có đi làm nhiệm vụ đi nữa .

    Cậu vẫn khóc lóc níu áo pain .

    Konan đi lại nói " có người tới " cậu hết hồn quay lại nói " mọi người đi trước em sẽ theo sau " mọi người đi mang theo xác danzo , còn cậu ở đó kết ấn dùng thổ động hồi phục chỗ sập rồi dùng mộc độn cho cây che khuất lại rồi phóng theo mọi người .

    Một nhóm anbu nhanh chóng đã đến chỗ nơi xảy ra chuyện thấy mọi thứ bình thường , anh ta vô cùng khó hiểu , đưa tay xuống đất cảm nhận , một anbu khác đi lại hỏi " có phát hiện gì không " anh ta nói " có thủy độn , thổ độn , mộc độn , có cả ..... chartra cữu vĩ " cả đội anbu nghe xong đỗ mồ hôi hột nghe tới chartra cữu vĩ biết ngay là naruto , anh nhanh chóng ghi lại mọi dấu vết tức tốc quay về báo cho bà stunade .

    Còn cậu đến trụ sở akatsuki cậu bước vào trong khi mọi người đang bàn luận , pain thấy cậu vào nói " em biết sai chưa " cậu cúi xuống hối lỗi nói " em biết sai rồi " pain thấy cậu hối lỗi rồi nên diu đi nói " thôi được rồi không phạt em nữa " kistune nghe xong nhảy cẫn leny vui mừng , pain thấy cậu vui anh cũng vui , thất vậy daidera lên tiếng " chiều em ấy quá sẽ hư đó " kistune châm chọc nói ' anh phân bì sao anh daidera " anh ta im lăng hidan lên tiếng " sao chẳng thấy ai đối tốt với tôi như với kistune hết vậy " kazuku nói " ai biểu ngươi khó ưa làm chi " hidan nỗi giận cãi lộn với kazuku , nhìn hai người cãi lộn rất mắc cười , hidan thì nhí nháo còn kazuku thì lạnh lùng đúng là không hợp chút nào .

    Kistune chợt hỏi mọi người " mà các anh còn nhiệm gì không " pain thắc mắc hỏi " có chuyện gì sao " cậu nhõng nhẽo nói " em muốn mọi người tới konoha với em " pain ngạc nhiên nói " tụi anh tới konoha làm gì ?"

    Cậu trả lời " nhiệm của anh làm xong sốm nên có thời gian nghỉ mà , với lại nếu làng đá tấn công thì các anh giúp em luôn " pain nói " nhưng đến cuộc chiến xảy ra thì tụi anh đến cũng không muộn mà " cậu bĩu môi nói " tại em muốn mọi người được thư giãn , em muốn ở cùng mọi người " pain nghe xong hạnh phúc và mọi người cũng vui vẻ theo họ đồng ý có đứa em tốt như vậy ai không muốn , ai không thương .

    Kistune nói " em trở về trước mọi người chuẩn bị đi em sẽ nhờ bà stunade chẩn bị chổ ở cho mọi người tạm biệt " nói xong kistune đi mất còn pain kêu mọi người về chuẩn bị hành lí đến konoha .

    Kistune trở về đi thẳng tới phòng bà stunade .

    Bà stunade nhìn cậu khó chịu hỏi " ngươi giết danzo " cậu thông thả trả lời " đúng " bà stunade thở dài nói " ngươi tới có chuyênt gì " cậu ngẫm 1 hồi rồi nói " à 2 ngày nữa toàn bộ akatsuki sẽ tới đây , nhờ bà chuẩn bị phòng giùm họ " bà stunade vui mừng đập bàn nói " cái gì akatstuki sẽ tới đây " cậu gật đầu , bà ta bình tĩnh lại ngồi xuống bàn .

    Nếu akatsuki tới chaci1 chắn làng ta sẽ thắng làng đá bà ta mãi mê suy nghĩ mà không để ý cậu đã đi ra ngoài .

    Bà stunade nhận ra kistune đã đi liền gọi shizune vào nói " mau chuẩn bị 2 ngày nữa akatsuki sẽ tối , chọn chỗ nào tốt 1 chút ."

    Shizune nghe xong hốt hoảng tức tốc chạy đi .
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 8 lộ diện


    2 ngày sau bà stunade dẫn theo cả 1 đoàn người đi ra cổng làng người dân xung quanh cũng đi theo có cả sakura , kakasi sashuke , kishimara , chouji, ............. tất cả đứng ở cổng làng chờ đợi .

    Sau nữa tiếng 1 nhóm người mặt áo đen có thêu hình đám mây đỏ trên người đi lại gần cổng làng , kistune đi ra đón akatsuki , thấy cậu ra đón pain nói " đợi có lâu hk " cậu giận dỗi nói " hứ báo hại em đợi hết nữa tiếng " pain hối lỗi nói " anh xin lỗi mà đừng giận nữa " cậu nghe xong dịu đi rồi tươi cười chào đón , cậu đi lại ôm chị konan dụi vào lòng chị , bị chị búng trán rồi nói " lớn rồi mà vẫn nhõng nhẽo , thấy ghét hà " cậu nhõng nhẽo nói " vậy chị ghét em ?"

    Chị konan hối hả " không có không có chỉ là em nhõng nhẽo quá thôi " cậu vui vẽ ôm chị konan , itachi lên tiếng nói " em quên mất anh rồi sao " cậu buôn chị konan ra lại ôm anh itachi nói " có đâu " itachi xoa đầu cậu .

    Thấy được cảnh tượng trước mắt mọi người vô cùng ngỡ ngàng trước kistune , không ngờ 1 người ra ray tàn nhẫn như vậy lại có bộ mặt này trước akatsuki ,

    Hidan lên tiếng " này em tính đễ vầy luôn à " cậu nhìn tới pain lo lắng , pain nhận thấy ánh mắt cũa cậu nên nói " em cứ làm đi không ai dám nói gì em đâu mà sợ " cậu kết ấn giải thuật , làn khói tan đi mọi người bất ngờ dân làng sợ hãi và căm giận sakura kêu " cậu ..... thì ra naruto là kistune " cậu khó chịu nói " cô haruno cô gọi sai rồi tôi tên kistune , shi no kistune " sakura ngẫn người trước sự thay đổi của kistune .

    Sashuke gặp itachi mừng rỡ lắp bắp nói " anh anh" itachi không trả lời mà đứng trừng mắt với sashuke , hắn dám làm kistune đau khổ anh sẽ không bao giờ tha thứ .

    Rội cậu kéo mọi người vào làng , dân làng có người không biết sợ hét lên " ngươi về đây làm gì " ngay lập tức toàn bộ akatstuki phóng sát khí chị konan phóng kunai về phía tên đó sượt ngang đầu hắn , hắn ngã bịch xuống xỉu , dân làng câm nín không dám động đậy .

    Chị konan tính phóng kunai cắm thẳng vào đầu tên đó nhưng kistune không chịu nói " chị không cần phải làm bẩn tay " nên chị chỉ hăm dọa thôi .

    Đến khu nhà trọ cậu mở cửa nói " mọi người cứ tự nhiên chọn phòng .

    Nói xong cậu cũng chọn phòng cho mình ở lầu dưới cùng chị konan , pain itachi , tobi và vài người nữa , còn những người còn lại ghét ồn ào cho nên chọn phòng trên , cậu cùng chị konan ra làm cơm rồi kêu mọi người xuống ăn cơm , 1 bàn ăn lớn được dọn ra hơn mười người đã ngồi vào bàn ăn đợi , cậu từ từ dọn ra , dọn xong cậu cũng kêu kurama ra ăn .

    Cậu ngồi xuống ăn , mọi người vui vẽ ăn cơm cùng nhau cười nói vui vẽ , không khí lúc này giống như một gia đình , karuma thầm vui nhưng ngoài mặt thì nói ồn ào .

    Bữa cơm đang vui vẽ thì có người gõ cửa , cậu đứng dậy ra mở cữa thì gặp kakashi cậu lạnh nhạt hỏi " có chuyện gì " kakashi đau lòng nói " hokage muốn kiểm tra thực lực của cậu vào sáng mai , ở sân tập số 7 " cậu chỉ ukm 1 cái rồi đóng cửa đi vào ăn tiếp , kakashi đứng nhìn 1 hồi rồi lẵng lặng ra về trong lòng ôm lúc này vô cùng đau đớn giá như lúc trước quan tâm nhiều cậu nhiều hơn thì mọi thứ có lẽ sẽ tốt hơn 1 chút , hối hận đã kịp rồi thầy à mọi thứ đã thay đổi rồi .

    Cậu trở lại bàn ăn tháy đồ ăn bị ăn gần hết cậu bĩu môi nói " mấy người ăn hết rồi em ăn cái gì " pain cười nói " tại em làm ngon mà " chị konan lên tiếng " còn tôi thì sao " pain giật mình nói " ngon ngon chứ " chị konan nói " biết vậy thì tốt " cậu nhìn anh pain sợ chị konan như vậy có chút mắc cười .

    Lúc trước không biết anh pain đã làm gì cho chị giận mà chị ấy cho anh ăn giấy cả một ngày , nên bắt đầu từ đó ai cũng sợ chị , có cả cậu , nhưng cậu không bị chị cho ăn giấy mà chỉ bị nhéo 1 cái thậy đau vào mặt chắc đây gọi là phân biệt đối xữ đây mà .

    Hidan thấy không khí hơi ngột ngạt cho nên nhanh đỗi chủ đề quay sang nhìn kistune hỏi " ai tìm em vậy " cậu biết anh cố ý đổi chủ đề nên trả lời ' là ninja sao chép của làng lá " anh pain hỏi " tìm em về chuyện gì " cậu đáp " muốn xem thực lực của em " daidera nói " có đứa sắp ngắm gà khỏa thân " cậu cười nói " hehe em đâu có tính giết người " .

    Bữa cơm trôi qua nhanh chóng cậu dọn dẹp , xong cầm tiền chạy ra chợ ai cũng biết cậu đi mua bánh nghĩ tới số bánh mà cậu mua không biết lần này sẽ ra sao daidera len tiếng " có ai muốn cược không " hidan hớn hở hỏi " cược gì " daidera cười nói " cược lần này em ấy mua nhiều hơn hay ít hơn " pain, sasosri, kazuku , konan , cược ít hơn còn số còn lại thì nhiều hơn , pain thầm nghĩ trong lòng , lần này nhất định em sẽ mua ít hơn trước .

    Cậu giả dạng chạy ra chợ vô tiệm này hết tiệm kia cậu guồng cả cái tiệm của người ta , đi trên đường ai cũng nhìn cậu nghĩ cậu tích trữ lương thực hay sao mà mua nhiều thế .

    Đứng trước của nhà cậu đưa không lọt nên nghĩ tới sarengan của anh itachi nên kêu réo " anh itachi ơi " anh ấy từ trên lầu đi xuống nhìn đống đồ cậu xách theo mà sững sờ , cậu lên tiếng đánh thức anh nói " anh dùng rasengan đem nó vào nhà cho em " anh ấy gật đầu rồi dùng sarengan đem vô nhà , mọi người biết cậu về nên nhanh chóng chạy xuống xem thì chóng mặt cả lũ , tuy biết cậu mua nhiều nhưng không ngờ nhiều như vậy
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 9


    Pain , konan , sasosri , kazuku nhìn cậu rồi khóc thầm còn mấy người còn lại thì vui vẻ , nhận thấy có điều gì đó lạ nên cậu hỏi " chuyện gì vậy " mọi người lắc đầu , cậu khó hiễu nhìn họ rồi nói " mọi người lấy 1 ít về ăn đi " mọi người vui vẽ đi lại mõi người lấy ít nhưng nhưng ôm không hết thấy konan không lấy cậu lại hỏi" sao chi không lấy " chị konan lắc đầu nói " nếu ăn không mập thì chị sẽ lấy " cậu đã lườn trước cho nên chui vô lấy ra 1 bọc bánh đựng riêng đưa cho chị nói " nè em tìm cho chị đó " konan vui vẽ nhận lấy , mọi người có chút ganh tị với konan , mỗi người tự về phòng mình .

    Còn cậu đem tất cả số còn lại cất vào 1 căn phòng trống .

    Cậu xuống nấu cơm tối rồi kêu mọi người xuống ăn , nhưng chỉ có vài người xuống chắc họ ăn bánh trừ cơm rồi .

    Cậu ăn xong dọn dẹp về phòng trước khi ngủ cậu có ghé qua phòng của chị konan nhờ chị , đánh thức cậu , .

    Sáng hôm sau chị konan vào đánh thức cậu nhưng khi thấy cảnh tượng mái tóc dài của cậu rối do khi ngủ mặc bộ đồ ngủ hình con thỏ , ôm cái gối hình thú chị konan nhìn cậu bỡ ngỡ không ngờ khi ngủ kistune của chị lại có dạng như vậy , cô tháy uổng khi lúc trước chị chưa nhìn thấy , chị không nỡ đánh thức cậu nên đi xuống gặp pain thức thì liền nhờ pain , pain khó hiểu tại sao konan lại nhờ anh khi mà cô có thể đánh thức cậu , anh mở cửa ra nhìn cảnh tượng đó cũng không nỡ đi xuống gặp kazuku thì nhờ ông nhưng không được ông lại nhờ người khác ,.......cuối cùng cũng không ai gọi cậu cho nên konan thỡ dài 1 cái rồi đi lên phòng cậu ( ngày hôm qua kistsune đổi phòng trên lầu rồi nha ) chị nhẹ nhàng đi lại gần cậu lạy nhẹ cậu rồi nói " sáng rồi thức đi em " cậu dụi mắt ngồi dậy ngáp 1 cái rồi nói " chào buổi sáng " cậu xọt dép đi ra khỏi phòng chị konan cũng đi theo .

    Bước xuống lầu cậu đi ngang qua bàn ăn thấy mọi người đã ngồi vào bàn theo quán tính cậu nói " chào buổi sáng " thêm một nụ cười nhẹ trên đôi môi nhỏ nhắn của mình , cậu bước vào nhà tắm vsch tắm rồi thay đồ đi ra .

    Đi ra cậu ngồi vào bàn ăn nói " có ai tới em xem thi đấu không " pain gật đầu , cậu nói " thôi em đi chuẩn bị vũ khí đây " hidan hỏi " em tính sữ dụng cái đó à " cậu gật đầu lên phòng lấy 1 cuốn trục nhỏ bỏ vào túi rồi đi ra .

    Cậu đến sân đấu thì mọi người đã đứng đó từ lâu , cậu bước đến đấu trường , dân làng thấy cậu liền ném đá vào cậu , thì karuma hiện ra nói ' ai ném nữa ta cho cả nhà người đó đi tìm diêm ca chơi mãi mãi " thấy sự hù dọa dân làng sợ hãi rút tay về .

    Cậu quay sang hỏi " ai sẽ đấu với tôi " kakashi , thầy gai , thầy iruka , ... cậu chán chường nói " lên hết đi chán lắm " , nghe vậy cả đám người cùng lên 1 lúc , lúc này nhóm của pain cũng tới ngồi vào khán đài xem cậu thi đấu hidan nói " 1 mình em ấy đấu với cả đám đó có sao không ?"

    Pain lắc đầu nói " đám người đó không đủ cho em ấy đùa giỡn đâu " kazuku lên tiếng châm chọc hidan " không biết ai dám chọc em ấy rồi bị cho ăn hành xém chút đi xem gà khỏa thân vậy " hidan nghe châm chọc bực tức , kisame thì nói " cho đám người đó làm mồi cho cá mập được không ta " itachi " nên cho vào không gian của ta để chúng bị hành hạ hằng ngày , " sasosri không cho chúng thành hình nhân để ta diều khiển " tobi " nên bắt chúng làm người hầu " zetsu " cho chúng biến thành thân thể mới của ta " cuộc nói chuyện rôm rả này lại khiến cho cae dân làng sợ hãi không thôi karuma cũng lên tiếng " sao không hủy cái làng này đi cho rồi ồn quá " dân làng nghe xong tim muốn rơi ra ngoài .

    Trọng tài tuyên bố bắt đầu nhóm ninja làng lá đã xông đến tấn côn cậu , cậu chỉ lách qua để tránh đòn , tấn công mãi không được nên kakashi chuyển qua kết ấn dùng chidori phóng tới kistune , cũng như lần trước cậu chụp cổ tay ông ta lại rồi nắm đầu đập xuống đất , cậu kéo ông ta lên rồi quăng thẳng ra ngoài phủi tay rồi nói " tiếp " sakura chạy xuống nhìn cậu đối xử với kakashi như vậy thì vô cùng tức giận vừa chữa trị vừa hét với kistune " tại sao cậu lại tàn độc như vậy " cậu cười nói " tôi tàn độc nghĩ lại đi cô có tư cách gì nói tôi tàn độc hả harono-san , nhờ những câu nói đáng giá của cô mà tôi mới có ngày hôm nay , cũng nên cảm ơn cô nhỉ haruno " sakura sững người trước câu nói của cậu cứng họng không nói gì vì câu nói của cậu không hề sai , kakashi đã tỉnh dậy nói " em quá đáng rồi đó naruto " cậu nhíu mày lạnh nhạt nói " ai cho ông cái tư cách gọi tôi là naruto " kakashi ngạc nhiên trước câu nói của cậu ông đau lòng , chữa trị xong kakashi ngồi trên kháng đài quan sát kế bên jiraida vừa làm xong nhiệm vụ trở về , kakashi hỏi jiraiya " rốt cuộc điều gì khiến naruto như vậy , jiraiya không nhìn mà khinh bỉ nói " ngươi làm ta quá thất vọng , ngươi cũng như những người kia chỉ chú ý tới 1 học viên duy nhất đào tạo còn những đứa khác ngươi day nó cái gì , thuật leo cây , thông đích chi thuật , haha rất mạnh đó nha "
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 10


    Nghe được lời châm chọc của jiraiya , kakashi vô cùng xấu hổ , anh không có tư cách làm thầy của người khác .

    Kistne đã đanh ngất thầy iruka và nhẹ nhàng đặt xuống sàn , đối với kakashi thì quăng không thương tiến còn thầy iruka thì chỉ đặt nhẹ nhàng nhiêu đó cũng biết cậu ghét ông tồi cỡ nào .

    Tiếp theo là thầy gai cậu nói " thầy giải bát môn đi " thầy gật đầu rồi giải bát môn , cậu và thầy xông tới đánh nhau với cái tốc độ chỉ có vài người xem được ngoại trừ toàn bọ akatsuki nhìn thấy .

    Sau 1 hồi chơi chán cậu dùng rasenchuriken đánh vào thầy gai thì thầy ấy bị văng ra ngoài sàn đấu .

    Cậu tính bước xuống thì sashuke hét lớn " tôi muốn đáu với cậu " cậu quay lại nhìn người nói thì ra là sashuke cậu quay lại nhìn anh itachi , anh itachi chỉ gật đầu , cậu nói " muốn thì lên đây " đột nhiên dân làng ồn lên cỗ vũ cho sashuke " tân hokage hãy tiêu diệt con quái vật đó " cậu nghe thấy trong lòng vô cùng tức giận ,lúc trước cậu cố gắng chứng minh cho họ thấy cậu không phải là quái vật , cậu được cái gì không gì hết chỉ có những lời mắng chửi , xua đuỗi .

    Cơn hận thù cứ càng ngày càng dâng lên đôi mắt xanh của cậu đã trở thành màu đỏ , đôi mắt của một con dã thú sát khí phóng ra ngùn ngụt bao quanh cả sân tập .

    Trọng tài hô bắt đầu sashuke đã dùng chidori còn câu thì rasenshuriken hai chiêu chạm vào nhau chidori bị đánh bật lại rasenshuriken đánh sashuke nhưng anh ta đã cố gắng không ngã khỏi sân .

    Anh ta sử dụng rasengan mới , tốc độ và sức mạnh tăng lên rất nhiều , sashuke xông tới với tốc độ chớp nhoáng nhưng cậu cũng không vừa , hai người đánh nhau vô cùng quyết liệt , nhờ có rasengan mà sashuke đã áp đảo cậu , dân làng vui mừng trước sự việc , cậu bị chidori đánh trúng bụng , bị đẫy lùi ra sau , cậu khó chịu nói " khởi động vậy được rồi , giải phong ấn thôi" rồi kết ấn , trên tay cậu suất hiện rất nhiều dòng chữ , lan ra một hồi rồi biến mất , cậu buông tay khởi động ino khó hiểu hỏi " có chuyện gì với naruto vậy " hinata lập tức dùng bakugan nhìn cậu hoảng sợ nói " cậu ta " ino thấy hinata sợ sệt nên gấp rút nói " sao cậu ta thế nào " hinata run run trả lời " chakra của cậu ta quá lớn " ino nghe xong sững sờ nhìn kistune , neji cũng dùng bakugan nhìn rồi đổ mồ hôi hột nhắm mắt lại nói " sức mạnh của cậu ta quá lớn , không ngờ 1 con người lại có thể có lượng chakra khỗng lồ như vậy " mọi người nghe lời nói của hinata và neji vô cùng bất ngờ trước kistune , còn bà stunade thì lo lắng nếu sau này kistune quay qua tiêu diệt làng lá thì phải làm sao .

    Sashuke cũng nhận thấy điều đó nhưng không sợ mà vẫn xông tới bị kistune đấm 1 cái bay thẳng ra ngoài , sakura hốt hoảng chạy đến bên sashuke chữa thương nhìn kistune nói " chẵng lẽ cậu đã quên hết rồi sao naruto " cậu quay lại lạnh lùng nói " cô haruno tôi nói rồi tên tôi là kistune cô nghe không hiểu à " sakura đơ ra trước lời nói của kistune rồi im lặng cúi xuống chữa trị cho sashuke , lòng cô đau như thắt nước mắt cứ rơi ra .

    Cô suy nghĩ lúc trước nếu đối xử tốt với cậu ta 1 chút thì có lẽ mọi chuyện sẽ không như vậy .

    Cậu bước xuống đi đến chỗ ngồi akatsuki lại gần anh itachi nói " em xin lỗi" anh itachi xoa đầu cậu rồi lắc đầu nói " em không có lỗi lỗi là ở nó đã làm em tỗn thương " cậu gật đầu rồi cả nhóm trở về , cà 1 đám loay hoay bên tên sashuke , 1 con nhỏ là fan của sashuke nói " sao con kuybi đó lại có thể đánh thắng sashuke sama , chắc chắn đã dùng tà thuật , " cậu nghe thấy lời nói đó hai chữ kuybi như đâm vào tim cậu đột nhiên lồng ngực nhói lên rồi biến mất , chị konan lại chỗ con nhỏ đó sán 1 bạt tay cho nó chới với rồi nói " thứ cặn bã như ngươi không có tư cách nói như vậy " rồi cùng bước về nhà đễ lại bao con người sợ hãi , đau đớn , hối hận , căm phẫn .

    Về tới nhà cậu mệt mõi ngã lên giường , đi vào giất ngủ trong mơ cậu thấy hình ảnh lúc trước mình bị gọi là quái vật kuybi rồi còn nhựng ánh mắt khinh bỉ nhình cậu , cậu bật dậy , người đổ đầy mồ hôi , chưa biết chuyện gì xảy ra thì 1 cơn đau khủng khiếp nhói lên cậu ôm ngực lăn qua lăn lại cắn răng chịu đựng .

    Karuma đang ngủ thì bất chợt cảm thấy có chuyện nên thức dậy chui ra thì thấy cảnh tượng vật vả của cậu nó nhanh chóng dùng chakra của mình chữa trị cho cậu rồi lật đật chạy đi tìm pain , pain nghe xong hốt hoảng chạy vào phòng của kistune nhưng cậu ấy đã biến mất , của sỗ mở toanh ra karuma cảm nhận thì biết cậu đang chạy ra khỏi làng .

    Karuma nói " pain ngươi đi kêu những người khác ta sẽ đi ngăn kistune " pain chạy đi đánh thức mọi người còn karuma thì phóng đi tìm kistune
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 11


    Cậu vừa chạy vừa gầm rú làm cả làng hoảng sợ stunade dang ngũ gật cũng bị tiếng gầm đánh thức bà ta nhận ra tiếng thét đó biết có chuyện không hay nên gọi toàn bộ ninja làng lá tập họp , sâu trong khu rừng phía nam cậu đang nằm quằn quại trên mặt đất lạnh lẽo xung quanh cậu đang bị bao phủ bởi 1 lớp chartra mà đõ nóng bỏng , luồn chartra di chuyển từ từ hình thành những cái đuôi , cậu cố cầm cự đuôi thứ nhất , thứ hai , thứ ba , thứ tư nhưng đến cái đuôi thứ năm thì sức chịu đựng của cậu đã cạn , cậu bắt đầu mất kiểm soát đập phá mọi thứ , karuma tới nơi thấy như vậy liền biến trở lại dùng sức ngăn cản nếu không cậu sẽ trở thành bán vĩ thú , nhóm pain cũng tới đè cậu xuống nhưng không nỗi bị cậu đánh bay ra xa.

    Nhờ thân thể to lớn của karuma mà nhanh chóng tới nơi thấy cảnh tượng đó hoãng sợ không thôi bà stunade hỏi karuma " chuyện này là sao " karuma trả lời " đó là chartra của ta " bà stunade hỏi " của ngươi bậy tại sao nó ở trong người của kistune " jaruma nói " lúc trước kistune có rút chartra của ta nhưng chartra đó là lúc ta còn bị nhốt sinh ra thù hận ảnh hưỡng tới chartra khi đó kistune lại mang trong mình nỗi hận nên nó đã chuyễn hóa thành chartra cuồng nộ " nhóm pain đứng dậy , còn các ninja làng lá thì né tránh những cái đuôi chartra .

    Sakura hỏi " nỗi hận là sao " karuma kinh bỉ nhìn cô nói " sao các ngươi không tự hỏi mình nó là gì " lời nói của karuma lọt vào tai của toàn bộ mọi người , họ ngẫm nghĩ lại lúc trước đối xử cậu ra sao , người có lỗi lớn nhất là kakashi sakura sashuke .

    Từ tiếng gầm chuyển sang tiếng hét " các ngươi , thả ta ra , các ngươi muốn bắt nhốt rồi hành hạ ta chứ gì ,ta đã làm gì sai với các ngươi mà các ngươi lại đối xử với ta như vậy hả , từ nhỏ ta phải đối mặt với những lời phỉ bán , những ánh nhìn khinh bỉ hận thù , ta quậy phá cũng chí muốn công nhận sự tồn tại của ta với các ngươi , ta cố gắng đễ các ngươi công nhận ta nhưng cái ta nhận được là gì sự xúc phạm , sự kinh bỉ , bị trục xuất nhất là ngươi sashuke ta cố gắng thực hiện nhiệm vụ đem ngươi về làng nhưng ngươi lại bỏ đi theo orochimaru còn dùng cả chidori xé nát ngực ta , sakura ta yêu ngươi nhưng cố gắng làm ngươi chú ý đến ta nhưng ngươi 1 cái nhìn cũng không thèm còn nói ta vô dụng , ha ha orochimaru lúc đó ta chỉ là đứa con nít sao có thể đánh lại tên xảo nguyệt đó các ngươi không hề nghĩ tới điều đó chỉ khăng khăng là ta không thể hoàn thành nhiệm vụ , còn ngươi kakashi ta xem ngươi là thầy còn ngươi xem ta là cái gì ngươi dạy ten sashuke thuật chidori thuật mạnh nhất của ngươi còn ta thuật leo cây , thông đích chi thuật haha các ngươi ai cũng như nhau sự thối nát đó làm ta kinh tởm thả ra ta sẽ giết bọn chúng phá hủy cái làng này hả ra aaaaaa"

    Những lời nói của kistune như những cây búa đập vào lỗ tai của mọi người không ngờ quá khứ của cậu lại như vậy nghĩ lại thì lời nói của cậu không hề sai nghe xong sakura bịnh miệng khóc stunade rơi nước mắt , còn sashuke chỉ cúi mặt hối lỗi còn những người khác thì sững sờ kakashi đứng lặng người .

    Karuma hét " nhanh lên ta sắp không giữ được nữa rồi " nhóm pain xông đến gì chặt cậu xuống đất .

    Lấy ra những thang sắt hút chartra đó đưa vào , từ từ chartra bị hút hết cậu cũng bị mất ý thức chìm vào giấc ngủ .

    Sáng hôm sau cậu thức dậy nhìn lên trần nhà thì đoán đây là bệnh viện , quay qua quay lại nhìn thì thấy sakura đang chuẩn bị thuốc , cậu tính đuổi cô ra ngoài nhưng thấy cô chữa thương cho mình nên không nói gì , sakura tháy kistune tĩnh dậy vui mừng chạy lạo nắm tay kistune hối hả nói " cậu nhận ra mình chứ " cậu nhìn rồi nói " đương nhiên rồi cô haruno " cậu vẫn nhận ra sakura làm cộ rất vui nhưng thái độ lạnh nhạt và cách xưng hô của cậu với cô làm cô rất buồn biết cậu còn giận nên tự động ra ngoài để cậu ở lại , cô cũng thông báo cho mọi người , akatstuki lần lượt vào thăm họ hỏi đủ thứ làm cậu nhức cả đầu nhưng cậu vẫn vui vì nhận được sự quan tâm đích thực của gia đình
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 12


    Trong khi kistune nằm viện mọi người quen cậu lần lượt tới thăm cậu cũng dần tha thứ cho họ sau khi họ xim lỗi cậu , kishimaru thăm xong bước ra ngoài thì bà stunade bước vào nhìn cậu , vẽ mặt vô cùng xấu hổ nói " ta biết kistune lúc trước ta đã trục xuất ngươi ra khỏi làng khiến ngươi đau khổ , ta không mong được ngươi ta thứ ta chỉ muốn đến đễ xin lỗi ngươi , ta về đây " bà nói giọng nghẹn ngào như sắp khóc , bà định đi ra thì kistune nói " bà tính đi đâu đó bà già " stunade nghe được hai tiếng bà già của kistune ngạc nhiên quay lại , từ khi trỡ về đây là lần đầu stunade bị kistune gọi vậy tuy bực mình nhưng lại rất hạnh phúc .

    Bà nhìn kistune đang nằm trên giường với nụ cười ấm áp đó bà lặp bặp nói " ngươi ngươi " kistune thở dài nói " chuyện lúc đó tôi biết là do hôi đồng không phải lỗi của bà , bà không cần tự trách mình đâu stunade oba san " stnade nghe xong nước mắt tuôn rơi chạy đến ôm kistune vào lòng khóc .

    Kistune cũng ôm bà , lâu rồi cậu chưa có cảm giác này cứ như trong vòng tay mẹ .

    Tuy ở akatstuki mọi người rất tốt nhưng không ai có vòng tay ấm áp như vậy .

    Nhưng bà ta ôm chặt quá nên lại khiến cho cơn đau cậu quay lại nói " bà tính ám sát tôi à bà già " stunade nhận ra mình đã quá tay nên buôn ra nhưng hại từ bà già khiến stunade bực mình cốc đầu cậu một cái đau điếng , cậu ôm đầu bĩu môi nói " bà già bạo lực " stunade nỗi cơn điên nhưng cậu đang bị thương nên kìm lại nói " sau khi xuất viện ta sẽ cho ngươi vào đây lại lần nữa " rồi stunade đi ra tuy vẽ mặt bực mình nhưng trong lòng lại vui mừng .

    Bà stunade bước ra thì kakashi , sashuke bước vào vẽ mặt vui vẽ của cậu nhanh chóng thay đổi thành vẽ mặt lạnh lùng khinh bỉ .

    Hai người đó vừa tính mở miệng nói thì bị cậu chặn lại cậu nói " nếu đến đây để nói mấy điều vô ít thì cin về cho tôi cần nghĩ ngơi , chào không tiễn " nói xong cậu đắp chăn nhắm mắt lại ngũ , hai người đó đứng trước của phòng hối lỗi nhìn cậu 1 hồi rồi ra về , hai người vừa ra thì sakura bước vào mang thuốc cho cau5 , thấy vẽ mặt của hai người đó thì cô cũng biết việc gì nên không hỏi .

    Sakura bước vào gọi " kistune dậy uống thuốc " cậu mới ngũ được một chút mà lại bị đánh thức nên khó chịu quay qua nhìn sakura hỏi " có chuyện gì " nghe cậu nói chuyện với mình cô vui vẽ đáp lại " thuốc nè " cậu nhìn viên thuốc khó chịu bởi vì cậu sợ đắng , cậu nhận vieny thuốc nhìn 1 hồi rồi bỏ vào miệng mặt nhăn nhó nói " thuốc gì đắng dữ vậy " cô nhìn thấy sự trẻ con của cậu nên mắc cười bị cậu phát hiện nói " ko được cười " cô ngưng cười rồi nhớ lại chuyện cũ với kistune nên buồn đi cậu thấy vậy nhắm mắt thở dài nói " chuyện gì qua thì cho qua tôi cũng không bận tâm nữa nên cô không cần hối lỗi nữa sakura " nghe xong nước mắt sakura tràn ra vui mừng chạy lại ôm cậu cứng ngắt cậu khó chịu nói " các người tính ám sát tôi lần nữa à" sakura giật mình buôn ra nói " mình xin lỗi mình vui quá nên quên mất " cậu gật đầu nói " tôi muốn ngũ nên cô cứ đi làm việc của mình đi " nói xong cậu đắp chăn ngủ tiếp còn cô thù tu dọn dụng cụ đi ra tính hỏi cậu về chuyện tha lỗi cho kakashi và sashuke nhưng lại sợ làm cậu khó chịu nên không hỏi .

    Mấy hôm sau cậu được xuất viện mọi người tới chúc mừng cậu có cả sashuke và kakashi nhưng cậu vẫn làm ngơ hai người họ .

    Nói chuyên 1 hồi với đám bạn ồn ào , akatsuki tới đón cậu , cậu nói " lâu rồi mình chưa ăn ramen các cậu đi không cả mấy anh chị nữa " mọi người vui vẻ đồng ý , cả đám kéo lại quán ramen của ông ichiya làm ông ngạc nhieny , kistune vừa bước vào ông đã vui mừng nói " con đã về rồi sao " cậu gật đầu nói " hôm nay con kéo khách cho ông có giảm giá không , " ông vui mừng khi thấy cậu và đám người phía aau biết cau5 đã tha thứ cho họ nên ong gọi đứa con gái đang chuẫn bị phía sau gôi " con ơi naruto về rồi nè " cô nhanh chóng đi ra nhìn vui mừng nói " em về rồi naruto" câu nói " khoan hả nói chuyện này em đói rồi chi cho em một bác ra men lớn nha " câu nhìn lại phía sau thì nói " à thêm mấy cái bàn nữa nha " ông ichija vui vẽ cùng cô con gái chuẩn bị đồ ăn , nhìn bát ramen to đùng của mình bụng cậu réo lên rồi cầm đũa ăn nhưng không ăn xổ sàn như trước mà ăn từ tốn rất phong cách .

    Cả akatsuki cũng ăn .

    Ăn xong cậu chia tay mọi người ra về cùng với akatsuki trở về nhà trọ , trên đường về cậu kể lại với họ chuyện mình đã tha thứ cho họ ai cũng vui mừng cho czu65 , itachi thì hoie cậu có tha cho sashuke không thì cậu im langi không trả lời nên ann cungr biết mà không hỏi típ .

    Về đến nhà trọ cậu tức tốc đến nhà kho tìm bánh nhưng cả đống bánh của cậu lại biến mất cậu sững sờ nhìn căn phòng trống không mà tuyệt vọng , karuma đi ra nói " là daidera , tobi và hidan ăn đó " nghe xong máu trong người cậu sôi lên nổi gân xanh mắt đầy sát khí karuma run run nhìn kistune nỗi máu thầm cầu nguyện cho ba người đó có cái chết nhe nhạng , cậu hầm hầm đi tìm ba người đó , sát khí của cậu phóng bay tùm lum ở trong phòng nút mà pain còn thấy sợ , những bước đi của cậu cứ như cục ta rầm rầm nức luôn cả cái sàn nhà , ai cũng tôi nghiệp cái sàn và cầu may mắn cho ba người kia .
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 12


    Đang rượt đuổi ba người kia thì có người gõ cữa , cậu dừng lại đi ra mở cửa mặt hầm hầm sát khí , mở cửa ra thì đó là ino cậu cau mày hỏi " chuyện gì " ino thấy cậu dan0g giận giữ nên sợ sợ cười ngượng nói " hokage cho gọi cậu " cậu gật đầu quay lại thì ba người kia nhanh chân chạy mất nếu đứng lại nhiều chuyện thì ba cái đám tan sẽ làm 1 lượt .

    Cậu vào nhà thay đồ , chuẩn bị vũ khí vì biết sẽ làm nhiệm vụ cho nên cũng đem theo bùa nổ cậu tự cải tiếng .

    Đến văn phòng hokage cậu hỏi " bà gọi tôi làm gì " bà nhìn thái độ của cậu thở dài rồi nói " haizzzzzzz ta muốn các ngươi đến làng đá lấy 1 quyển trục ."

    Cậu hỏi " vị trí " bà cầm tờ giấy báo cáo rồi nói " ở trong 1 tầng hầm ở làng đá " shikamaru hỏi " tầng hầm ở đó nằm đâu " bà trả lời " ở trong 1 con hẻm nhỏ ở phía tây của ngôi làng , bên dưới 1 khu trọ " cậu hỏi" có bao nhiêu người tham gia nhiệm vụ này ?"

    Bà stunade suy nghĩ rồi nói " sashuke , sakura , ino , shikamaru , ngươi , kakashi , chouji, neji , hinata , hanabi."

    Bà ngẫm 1 hồi rồi nói " lãnh đạo là jiraida" cậu ngạc nhiên không ngờ jiraiya lại có mặt trong nhiêmt vụ này .

    Cậu hỏi " vậy chừng nào xuất phát " bà stunade nói " chuyện này rất gấp cho nên chiều này xuất phát " cậu gật đầu chào stunade rồi đi về nhà chuẩn bị vũ khí , toàn bộ vũ khí cậu thu thập cất vào 1 quyễn trục lớn rồi thu nhỏ , ngoại trừ thanh kiếm ở thiết quốc , cây sáo ở làng âm thanh là được để trong 1 quyển khác vì hai thứ này rất quan trong với cậu , khi bị thương ở thiết quốc cậu được 1 ông lão cứu giúp trước khi bị giết ông đã giao cho cậu thanh kiếm rồi nói " cậu hãy giữ kĩ đừng để bọn chúng lấy được " còn cây sáo khi cậu đi qua làng âm thanh quen được 1 người bạn là thuộc hạ của orochimaru , câu ấy rất quý kistune nên đã đi lên núi tìn 1 tản ngọc lớn màu lam trong suốt đục thành 1 cây sáo , cây sáo rất tỉ mĩ từ đường nét cho tới nhửng lỗ khí còn khắc tên cậu lên đó không phải là kistune mà là naruto .

    Chiều đó cậu ra cổng làng thì mọi người đã tập hợp đầy đủ thấy cậu từ xa ino kêu lớn " kistune " mọi người đang bàn tán cũng dùng lại nhìn cậu , cậu đi lại nói " các cậu đợi lâu chưa " không giống giọng điệu lạnh lùng lúc trước của mình lần này đã dịu bớt nhưng vẫn còn hơi lạnh lùng , mọi người vui vẽ nói " tụi mình mới đến " kakashi vui mừng khi thấy cậu đã có phần thay đổi liền nói " em đã tha thứ cho mọi người rồi sao " cau5 tuy nghe thấy nhưng không quan tâm bỏ ngoài tai .

    Cậu nhìn quanh một hồi rồi hỏi "hinata đâu ?"

    Cô gái nhút nhát đang nút phía sau hanabi giật mình khi nghe cậu hỏi vui mừng vì cậu còn nhớ tới cô , thấy chị mình nhút nhát không dám ra neny hanabi lên tiếng " bà chị nhút nhát người tình trong mộng của chị kêu kìa ra đi " nghe lời nói của hanabi xong mặt hinata đỏ tía lên đầu như muốn bóc khói vì mắc cỡ , cậu nghe thấy câu nói của hanabi đi lại kéo hinata đang nút ra ngoài , tươi cưới nói " chào cậu , tính nhút nhát của cậu vẫn không sữa được nhỉ " nụ cười cậu nở với hinata là nụ cười chứa chan niềm yêu thương nó như ánh mặt trời chói lọi trên bầu trời , cả đội mắt xanh cũng quay trở lại như lút trước nhìn vào cứ như đôi mắt chứa cả 1 bầu trời thu nhỏ bao dung mọi thứ bên dưới mặt đất , nhìn thấy được nụ cười đó hinata vui vẽ kistune vẫn giữ được thái độ đó cô vui đến nỗi muốn khóc , cậu lấy tay chạm nhẹ vào khóe mi cô nói " câu mít ướt quá đó ngốc ạ " hinata cười , nhìn thấy cảnh tượng đó qi cũng ganh tị với hinata .

    Nhất là sashuke nãy giờ tuy cậu có mătt nhưng kistune 1 cái cũng không thèm liếc tới anh .

    Jiraiya nãy giờ đang đứng từ xa quan sát cũng đi ra kêu " kistune " cậu quay lại nhìn thấy jiraiya nhảy xuống từ cành cây bất ngờ vì nãy giờ lo nói chuyện nên không để ý ông .

    Ông nhìn kistune rồi nói " đi thôi " cả nhóm chạy sau ông vì ông là người dẫn đường , trên đường ông có nhờ shikamaru lập kế hoạch , chia làm hai đội 1 đội thu hút sự chú ý còn một đội thì lẻn vào tần hầm lấy quyển trục , chia đội theo sashuke , kistune , sakura , kakashi một đội cậu khó chịu nói " tại sao tôi lại trong đội này " shikamaru nói " ví lúc trước các cậu là 1 đội cùng làm rất nhiều nhiệm vụ cho nên sẽ hợp tác ăn ý hơn " .
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 14


    Đi được nữa đường mọi người cũng đã mệt cho nên jiraida cho mọi người dừng chân dựng liều nghĩ ngơi .

    Tới nơi cậu khó chịu nói jiraiya " tôi đi thám thính 1 chút " với thực lực của cậu nên jiraiya không lo lắng cho cậu đi , nói là đi thám thính chứ thực ra là cậu đi tìm 1 hồ nước để tắm .

    Đi vòng 1 hồi thì cuối cùng cqu65 cũng tìm được 1 cái hồ nhỏ có thác nước chảy rất trong suốt cậu dùng tay để xuống nước rồi từ từ cởi đồ ra , nhe nhàng bước xuống , trước khi xuống cậu kêu karuma đang ngủ ra nó nực mình vì bị gọi dậy nói " có chuyện gì ta đang ngủ " cậu nói " canh giùm ta " karuma bực mình chửi bới 1 hồi rồi đồng ý vì cậu hứa dẫn nó đi ăn , nó vẫn giận nhảy lên cây nằm ngủ ( công nhận em tốt ghê ) trong làn nước mát cậu bơi nhẹ nhàng mái tóc cậu xõa ra bồng bềnh trong nước , trong lúc cậu đang tămqp1 thì sakura đi tìm nước bắt gặp cảnh tuyệt trần này cô chảy máu mũi , nước cũng chưa kịp lấy mà nhanh chóng phóng về , cậu cảm nhận được gần đây có người nhưng có karuma canh giữ chắc cậu chỉ trưởng tượng thôi , nhưng cậu nào biết karuma đang ngủ , sakura mang vẽ mặt đỏ tía cùng với hàng máu mũi đi về , cũng không mang nước về nên bị mọi người tra hỏi cô không giữ được nên đành nói ra , cô chỉ chỗ rồi cả đám chạy đi sợ cậu tắm rồi không nhìn thấy cảng đó nên di chuyển bằng tốc độ tối đa .

    Tới nơi cả đám núp vào 1 lùm cây lớn nhìn , ai cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu , thân hình nhỏ nhắn , mái tóc dài mượt , đôi tay đang chà rữa thân thể , từng đường cong trên người cậu đều bị thấy hết , ngoại trừ vài chỗ không xem được nên ai cũng bực mình , nhưng bực mình nào cho đủ để dẹp cái cảnh tượng này sang 1 bên , dưới ánh trăng cậu còn đẹp hơn ngày thường , đến cả con gái thi nhìn cũng phải hổ thẹn .

    Đang tắm thì cậu cảm thấy lạ nên dùng thuật tàn hình để đi lên thay đồ , mọi người đang dáo dác nhìn tìm thân ảnh cậu thì cậu đang đứng trên cành cây tay cầm bùa nổ phóng đến bụi rậm , 1 tiếng nổ lớn vang lên 'ầm ' làm bọn chim bay tán loạn , jiraiya giật mình .

    Cậu bực bội bỏ đi về .

    Về tới jiraiya thấy cậu bực bội nên không hỏi gì 1 lát sau mấy người khác cũng về nhưng quần áo te tua .

    Ông hỏi thì chỉ biết là nghịch ngu bùa nổ .

    Sáng hôm sau cậu ra khỏi lều , mọi người nhìn cậu , cậu chỉ hất mặt không nói gì còn giận vụ tối qua đó mà , ăn uống xong cả đội lên đường đi tiếp , dến nơi cả nhóm tách thành hai đội , 1 đội đi giang bẫy , còn kistune sashuke kakashi sakura đi lấy quyển trục , quyển trục được đặt trong 1 căn phòng trong căn hầm đó có rất nhiều lính canh , cậu nghĩ ra dùng sáo để ru ngủ chúng , trước khi thổi cậu kêu ba người kia bịt tai lai , cậu bắt đầu thổi dùng thuật gây mê bằng âm thanh , bọn chúng hoan mang không biết âm thanh từ đầu rồi ngã ra ngủ , đợi bọn chúng ngủ say cả nhóm đi ra mở cửa bước vào phòng lấy quyển trục , cậu dùng thuật sao chép tạo ra 1 cuộn giả còn cuộn thật thì cậu đã cất đi , sau khi lấy xong cả nhóm đi ra hội họp với nhóm kia , nhóm kia cũng xong nhiệm vụ thu thập thông tin nên ra về không ai hay biết ,

    Về đến làng cậu đưa quyển trục cho jiraiya còn cậu thì về khu nhà trọ , cậu về không thấy ai nên nghĩ là mọi người đã đi làm nhiệm vụ nên ở nhà đợi họ , không biết họ đi bao lâu nên cậu ở một mình cũng buồn nên cậu không chú ý lễ tiết nữa , cậu đi thay bộ đồ ngủ hình con khủng long dễ thương , đi dọn dẹp nhà , trang trí nhà , đặt thêm vài cái cậy vào phòng khách cho thoáng khí , xong cậu vào bếp nấu ăn , cậu dọn đồ ăn ra bàn vừa ăn vừa đọc truyện .

    Đang hưởng thụ trong phòng ăn thì mọi người về vừa bước vào cửa mọi người đã ngạc nhiên căn nhà đơn điệu bây giờ đã thêm lung linh , căn phòng ngột ngạc đã trở nên thoáng đãn hơn , căn nhà cũng sạch hơn , kisame ngửi được mùi thức ăn nên đi theo , vào phòng ăn thấy cậu trong bộ đồ khủng long nhìn vô cùng dễ thương làm kisame bất động , những người khác cũng đi theo mùi hương nên cũng vào phòng ăn như kisame , nhìn tháy cảnh đó ai cũng ngỡ ngàng , cậu còn đang đọc truyện nên không để ý bao nhiêu cặp mắt nhìn cậu , đọc xong cậu bỏ quyển truyện xuống , thì mới phát hiện
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 15


    Mọi người đang nhìn cậu hóa đá , cậu vui vẽ đưa tay kêu mọi người lại ăn chung , ai cũng ngồi vào nghế ăn rồi hết lời khen ngon , trong lúc đó cậu lại không ăn nữa đi lên lầu , cậu vào phòng đóng chặt cửa lại ngã người xuống giường nhắm mắt lim dim cậu nói thầm " liệu tha thứ cho chúng là đúng hay sai ?

    Mong là ki sai " rồi thiếp đi , cậu ngủ ko được bao lâu thì kurama hiện ra nhìn cậu ũ rũ thở dài nhìn cậu đau lòng nghĩ " tên nhóc này vẫn chưa thể buông bỏ được quá khứ , đúng là nó ko có một thời thơ ấu như bao đứa thẻ khác từ nhỏ phải sống một mình , tự lực cánh sinh , bị xa lánh hắt hủi , ............. mong là sau này nhóc sẽ có một tương lai tốt hơn " rồi trở về nghỉ ,

    Hôm sau ánh nắng chói chang len lõi qua khe cửa chiếu lên mặt cậu , cậu nhíu mày mở mắt ra , lười biếng ngồi dậy vào vscn rồi đi xuống lầu thấy mọi người đang ngồi vào bàn bàn luận cậu đi đến ngồi xuống

    ----------------------

    DO MÌNH làm biếng quá cho nên chỉ nhiu thôi mong các bạn đừng quăng gạch

    À mà với lại sau này naruto mình sẽ cho cậu ấy lầy và nhây một chút

    Và bí thuật mới của cậu ấy

    Bí thuật độc môn quyến rủ ~ được cải tiến có nam

    Thông đít chi thuật nghe thốn vl

    Hoa mi lìa đời đúng như tên dính xong nghỉ xài mất giống

    Sau đây là chiêu hạ boss

    Siêu cấp thần thông chỉ đúng vậy lấy ngón tay chọt lét cho tên đó cười bể bụng
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 16


    Cậu ngồi vào bàn và hỏi

    - mọi người đang bàn gì đó

    Pain nói

    - chúng ta đang bàn kế hoạch vĩ thú

    Naruto bất ngờ

    - vậy là tới rồi sao?

    Pain gật đầu , cậu lo lắng

    - vậy ......

    Pain liền ngắt lời

    - bọn anh sẽ không làm jk cửu vĩ đâu

    Naruto nghe xong thở phào nhẹ nhõm , nhưng nếu không bắt thì làm sao hoàn thành kế hoạch

    - nhưng nếu không bắt thì làm sao hoàn thành ?

    Pain trả lời

    - bọn anh chỉ cần cửu xuất ra một lượng chakra nhất định ,

    Cậu gật đầu hỉu , cũng cảm thấy vui khi cữu vĩ không bị bắt , với lại kế hoạch vĩ thú cũng không bị hủy , cậu chợt nhớ ra điều gì đóa

    - chúng ta là akatsuki từ khi đến làng lá chúng ta đã bị giám sát chặt chẽ bởi đám lão già của konoha mọi hành động của ta đều bị nhìn thấy , cũng có thể chúng đang lên kế hoạch giam lỏng ta ở đây để làm việc cho chúng như những quân cờ để tranh giành quyền lực với những làng khác

    - vậy là chúng ta không thể ở đây nữa

    Cả không gian chìm trong im lặng

    Mấy chế oiiiiiiiiiiii

    Em làm biếng huớ

    Thôi em đi chơi

    Đến hẹn lại lên nhoa mấy chế xinh đẹp

    Bye bye ~~~~ moa
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    thông báo


    Hè lố ô everybody mình đã trở lại và ăn hại hơn rùi đây mọi ngừ ,

    Sao một khoảng thời gian ngắn mình đi núp lùm mình nghĩ mình cũng nên trở lại viết tiếp truyện còn đang dang dở

    Trong khoảng thời gian đi núp lùm mình cx đã học được chút ít

    Mình sẽ cố gắng khắc phục lỗi chính tả

    Sẽ cố gắng viết hay hơn , nội dung chặt chẽ , lời lẽ hay hơn

    Mình sẽ cố ra chương mới trong thời gian có thể

    Bớt nhạt nhẽo hơn

    Và cảm ơn mn rất nhìu vì đã đọc truyện của mình , mình cũng biết nó rất dở , sai chính tả nhìu , cảm ơn mn nhìu lắm love
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 17


    Pain quyết định và nói :

    - vậy thì sáng hôm sau ta sẽ đi sớm , hôm nay mọi người tranh thủ đi thu thập thông tin , dọn đồ , mua vài vật dụng cần thiết .

    Naruto ngập ngừng hỏi :

    - em có thể nói cho bà stunade là mình sẽ đi không ?

    Pain suy nghĩ :

    - tất nhiên là được nhưng em phải nhớ là không được cho bà ta biết kế hoạch của chúng ta .

    Được sự cho phép của pain naruto cũng nhẹ lòng dù sao bà Stunade đối xử rất tốt với cậu ít ra cũng nên chào bà ấy trước khi đi .

    Naruto trả lời

    - vâng , em đã biết , vậy em đi trước.

    Pain gật đầu , rồi nói

    - ai làm việc nấy đi

    Cả đám gật đầu rồi tản ra đi ra ngoài.

    Mọi người ai cũng đều có việc riêng phải làm .

    Cậu thì đi thẳng đến chỗ bà Stunade để chào tạm biệt , đến nơi cậu gõ cửa " cộc , cộc "

    - ai đó vào đi

    Tiếng bà từ trong phòng vọng ra mang theo chút mệt mõi , cậu đẩy nhẹ cửa bước vào

    - là tôi naruto

    Cậu bước vào thấy bà đang cặm cụi xem công văn và có rất nhiều cuộn giấy khác đang chất đống trên bàn , nghe tiếng của naruto bà bỏ cuộn giấy trên tay xuống ngước lên , chống tay hỏi :

    - có việc gì sao naruto ?

    - à cũng không chỉ gì , chỉ muốn chào tạm biệt trước khi đi thôi

    - ngươi tính đi à , không tính ở lại sao ?

    - chuyện ở đây cũng đã tạm ổn cho nên chúng tôi cũng nên rời đi không làm phiền bà nữa

    Nghe xong bà thở dài nói

    - haizzz, nếu ngươi đã muốn đi thì ta cũng không nên níu lại nữa , vậy chừng nào xuất phát

    - sáng sớm mai

    - gấp vậy sao ?

    - chúng tôi có chuyện cần làm

    - ukm vậy thì .......

    Bà chưa nói xong thì cánh cửa bị đẩy mạnh vào 2 ông bà lão bước vào theo sau là shishuzu với nét mặt hoảng hốt , bà lão nói :

    - akatsuki có thể rời đi nhừn ngươi thì không , ngươi là người của làng lá , ngươi phải ở lại !

    - ô , vây bà đã quên hay mất trí nhớ , chính các người đã trục xuất tôi khỏi làng , giờ tôi không còn là người của làng này nữa rồi

    - cha ngươi đã hi sinh mạng sống của mình để bảo vệ làng lá thì ngươi cũng nên hoàn thành tâm nguyện của ông ta

    Nghe xong naruto nhết môi cười nói

    - hưm , bảo vệ cái làng đã trục xuất tôi , bảo vệ cái nơi không có tình thương đối với tôi , ghẻ lạnh tôi , coi tôi như quái vật , khinh thường đuổi giết , ha bà đang ảo tưởng ư , để tôi nói cho mà biết , bà đừng chọc giân tôi hay giám có ý đồ đối với akatsuki thì tôi sẽ thả cửu vĩ ra phá nát cái làng này

    Bà ta nghe cậu có thể thả cửu vĩ ra nhất thời hoảng sợ nói

    - làm sao có thể ?

    - sao lại không tôi đã chỉnh lại phong ấn giờ thì tôi có thể thả ra bất cứ lúc nào nếu muốn

    Không chỉ bà ta ngạc nhiên mà cả Stunade cũng bất ngờ , cậu bây giờ đã khác xưa mạnh đến không tưởng , để tránh tình hình thêm căng thẳng bà lên tiếng :

    - được rồi naruto cậu đi trước đi

    - ukm tôi đi đây , đừng quá cố sức , sẽ làm bà già thêm , bà già

    - thằng nhóc thối

    Sau khi cậu đi khỏi thì bà nghiêm mặt nhìn hai lão nhân trước mặt trầm giọng hỏi

    - các người tới đây làm gì ?

    - chuyện đó để sau , còn lúc này thì ngươi không được để jinchuriki cửu vĩ đi lúc này

    - lý do ?

    - tuy tình hình đã ổn , nhưng các thế lực khác vẫn đang nhăm nhe làng lá

    - vì thế các người muốn dùng cửu vĩ trong người naruto để trấn áp và giữ vững vị trí của mình ?

    Họ cũng không hề chối cải mà thẳng thắng thừa nhận

    - đúng , chỉ có như vậy làng lá mới được yên ổn

    - ha , nực cười , tình hình như vầy là do một tay các người tạo dựng , trục xuất naruto , tranh giành quyện lực , loạn trong giặc ngoài không loạn mới lạ

    Họ cũng chẳng thể chối cải được , họ cứ tưởng trục xuất jinchuriki đi khỏi làng thì sẽ được yên ổn , nhưng không ngờ đó lại là cơ hội cho các thế lực muốn chiếm làng ra tay , khi các thế lực biết được naruto về làng thì đã yên tĩnh không ít chỉ ái ngại cửu vĩ trong người naruto thôi , chứ họ không sợ đội ninja làng lá , giờ mà naruto đi thì chắc chắc các thế licwj đó sẽ lặp tức ra tay ....

    Trở về lúc Naruto và Stunade thì Sashuke vô tình đi ngang và nghe được ngày mai naruto sẽ rời làng , anh đứng đợi trước cổng chờ naruto đi ra thì nắm tay jeos cậu ấy lại hỏi

    - ngày mai cậu đi à ?

    Naruto bị kéo lại thấy mặt anh thì chán ghét nói

    - thì sao , liên quan gì đến cậu ?

    Anh dùng sức nắm chặt tay cậu , mặt nhiêm trọng nói

    - cậu không được đi !

    - anh làm tôi đau đấy

    Nghe cậu bị đau anh liền thả lỏng tay ra , nhân cơ hội đó cậu rút tay về xoa xoa tay nói

    - anh lấy quyền gì không cho tôi đi ? , Hình như chúng ta chẳng có quan hệ gì với nhau cả nêm sau này mong anh cách xa tôi ra ngài Uchiha Sasuke

    Nói xong cậu cũng quay lưng bỏ đi , nhìn bóng lưng cậu đi mà anh cảm thấy mất mát , chắc đây là cảm giác lúc trước của cậu khi nhìn anh bỏ đi .

    Anh hối hận rồi nhưng đã quá trễ .

    Trong một góc khuất nào đó sakura đang nghiến răng nắm chặt góc áo nhìn chăm chăm Sashuke " naruto , cuối cùng mày cũng chịu đi rồi , vì mày mà mấy hôm nay Sashuke lun tránh mặt tao , sao mày không chết lun đi , đợi mày đi rồi Sashuke anh ấy sẽ lại trở về bên tao thôi hahaha "

    Làm sao cậu không biết sakura đội trốn ở đó chứ , cậu muốn cho người cô ấy yêu thật ra là thích mình muốn cho cô ta thấy cho dù có cố gắng tới đâu thì Sashuke vẫn mại thích naruto mà thôi ahahaha

    Lúc quay lưng đi cậu có liếc ngang chỗ Sakura thấy được vẽ mặt như ăn phải rác của cô ta làm cậu rất thích thú nhếch méch cười .

    ___________________________

    Mình đã come back rồi nek mn
     
    Nỗi Thù Hận Và Sự Trả Thù Của Cáo
    chương 18


    Sáng hôm sau , từ rất sớm trong lúc mọi người vẫn còn đang ngủ thì akatsuki đã lặng lẽ rời đi di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động trên những mái nhà họ đã gần đi đến cổng làng sắp đến nơi thì đột nhiên xung quanh nhảy ra rất nhiều anbu ngăn cản nhóm cậu lại , họ đã dung thuật ẩn thân đợi sẵn ngay đây từ trước rồi chỉ đợi akatsuki đến , cậu nhìn đám anbu cười khẩy nói

    - đám già kia không biết sống chết là gì nhỉ ?

    Deidara đem đất nặng đã nắn sẵn lấy ra :

    - nghệ thuật là nổ mạnh

    Pain

    - dừng lại Deidara , bom của ngươi sẽ làm kinh động mọi người mất

    itachi

    - giải quyết lẹ rồi ra khỏi đây thôi

    Những người khác cũng gật đầu rút vũ khí ra rồi xông lên hổn chiến naruto

    - cử nhiều anbu như vậy hẳn rất xem trọng chúng ta nha

    Obito

    - làm sao chúng biết ta sẽ rời đi

    Naruto

    - hôm qua lúc chào tạm biệt bà stunade bị người nghe thấy

    Vừa đánh vừa nói cũng không sao vì nặng lực akatsuki đâu phải yếu vì thế rất nhanh đám anbu đó đã bị giết hết , trước khi đi cậu nói

    - anh , chị cứ đi trước mai em sẽ về

    Konan

    - em tính ở lại à

    Cậu

    - vâng , em quên chào tạm biệt một số người vạn của mình , cho em chào hộ rồi mai mình gặp lại ở căn cứ nha

    Pain

    - được dù sao với thực lực hiện giờ của em họ cũng không làm gì được em , nhưng ngày mai anh muốn em có mặt ở căn cứ lúc 8h nghe rõ chưa

    Cậu vui vẽ gật đầu hứa với pain

    Konan

    - em hãy cẩn thận

    Cậu gật đầu hứa sẽ cẩn thận rồi chào tạm biệt mọi người , khi họ đã đi hết cậu trở về ngôi nhà ở tạm đợi đến trưa lúc giờ họp cấp cao của lành lá cậu , đi thẳng đến nơi làm việc của hokage , không phải cậu muốn chào tạm biệt bạn bè mà thật ra là đến tiễn đưa nữa cái làng cùng đám già kia xuống âm phủ dạo vài vòng , xông thẳng vào phòng họp , cậu nói

    - là ai dám cử đội anbu đến ngăn chúng tôi

    Một người trong số những người trong phòng họp thản thiên nói mà không biết hậu quả

    - là ta , naruto người là người làng lá ngươi phải ở lại đây bảo vệ làng không được đi đâu hết .

    Còn bà Stunade nghe đến đây thì rất sốc hét

    - các người tự ý hành động , các ngườu có quyền gì làm thế , chính các ngườu đã trục xuất thằng bé đi .

    Cậu

    - bà già lần này khổ cho và rồi

    Stunade

    - không sao

    Cậu cười rồi biến mất tại chỗ và xuất hiện ở đằng sau người kia cắt phăng cổ ông ta đi , cái đầu ông ta đứt lìa rồi rơi xuống đất lăng lông lốc như quả bóng , bây giờ người trong phòng họp đã náo loạn hét

    - naruto ngươi điên rồi

    Cậu cười lớn

    - đúng ta đã điên rồi giờ thì trả giá cho sư ngu muội của các ngươi là nhìn cái làng này bị phá đi

    Stunade câm nín không thể nói được gì nữa , tình hình đã vượt tầm kiểm soát bọn kia đã chọc điên naruto thì đến bà cũng không thể cản , giờ bà chỉ mong cậu không ra tay quá trớn thôi , bà nghiến răng " thật tức chết mà , cái đám ngu ngốc kia hết thuốc chữa rồi , naruto giờ đâu còn như xưa mặc cho điều khiển , giờ thì hay rồi "

    Nói xong naruto nhảy ra ngoài bằng cửa sổ nhìn đám dân chúng đi phía dưới nói

    - dân chúng konoha nghe đây giờ các ngươi sẽ trả giá cho những gì các ngươi làm

    Chúng nhìn lên thì thấy naruto chưa kịp để chúng phản ứng thì 9 cái đuôi cửu vĩ đã hiện ra , những cái đuôi dài ra chúng lớn đến nỗi che mất cả mặt trời bao trùm một khoản lớn rồi cậu điều kiển những cái đuôi quất vào dãy nhà làm chúng đổ sặp nhưng không làm chết người cậu muốn cho họ thấy nơi họ yêu quý bị phá hủy nhưng không làm được gì , cậu cứ nhắm thẳng vào những dãy nhà rồi quất đuôi đánh sập , dân chúng la lên

    - ngươi là đồ quái vật

    Cậu điên tiết hét

    - đúng ta là quái vật , chẳng phải cái ngươu đã gọi ta như vậy từ chục năm trước rồi sao giờ thì ta cho các người thấy quái vật là như thế nào ?

    Cậu tiếp tục phá hủy những căn nhà , đường xá cũng có rất nhiều ninja xông lên ngăn cản nhưng bị đuôi của cậu quất bay , những người bạn xưa của cậu nhảy lên đứng trước mặt cậu

    Nói

    - đủ rồi naruto , dừng lại ngay

    - câm miệng , thế nào là đủ , chúng kinh bỉ tôi , hành hạ đánh đập , xa lánh tôi họ có bao giờ thấy đủ chưa , quái vật cũng có trái tim cũng biết đau vậy , họ có bao giờ nghỉ đến chưa , HẢ ?

    Cậu như hét lên làm tất cả mọi người ở đó nghe được ,

    Một trong số chúng

    - nhưng trong người ngươi chứa cửu vĩ ngươi là quá vật

    - cha ta đệ tứ minato mizukage bỏ mạng để phong ấn cửu vĩ vào ta để bảo vệ cái làng này rồi xem họ đã đối xử với đứa con xấu số này như thế nào hả ?

    - cái gì ngươi là con của ngài đệ tứ ?

    - đúng

    Giờ đây mọi thứ đều tỉnh lặng như không , họ không ngờ con quái vật naruto lại là con trai của ngài đệ tứ vĩ đại , há hốc , bất ngờ , kinh hoảng đang hiện ra trên mặt họ , họ sai , sai vì đã đối xử không tốt với con của đệ tứ phải chi trước đây họ đối xử tốt với cậu một chút thì mọi chuyện đã không như bây giờ.

    Ngày hôm đó cửu vĩ naruto đã phá hủy một nữa làng lá dưới sự chúng kiến cùng ân hận của dân chúng làng lá , người ta nói không ai có thể ngăn được cậu , 9 cái đuôi to lớn càn quét mọi thứ trên đường đi của nó và một bí mật đã lộ ra Uzumaki naruto thật ra là con trai của đệ tứ Namikaze Minato , Namikaze Naruto.
     
    Back
    Top Bottom