Cập nhật mới

Khác Nổi Sợ Mang Tên Hình Người

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402765397-256-k227803.jpg

Nổi Sợ Mang Tên Hình Người
Tác giả: Bunny_1123
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Quỷ không đáng sợ.

Ma cũng không đáng sợ.

Điều đáng sợ nhất - là khi ta nhận ra, kẻ đang mỉm cười với mình lại chính là hung thủ.

Linh Nguyệt - nữ chuyên viên tâm lý tội phạm thuộc tổ điều tra đặc biệt.

Cô không săn bắt quỷ, cũng chẳng xem mình là anh hùng.

Công việc của cô đơn giản là đối thoại với những kẻ giết người, bước vào tâm trí mục ruỗng của chúng, và kéo hung thủ thật sự ra khỏi lớp mặt nạ hoàn hảo mà chúng mang theo.

Nhưng từ một ngày nào đó - những vụ án không còn đơn thuần là giết người vì tiền, vì tình hay vì thù hận nữa.

Có kẻ bày biện hiện trường giống như nghi lễ hiến tế.

Có hung thủ bình thản ngồi chờ bị bắt, miệng liên tục nói rằng "Tôi không ở một mình đâu.

Hắn đang đứng cạnh cô."

Có nhân chứng sống sót, run rẩy khẳng định rằng thứ họ nhìn thấy chỉ là... chính bản thân mình.

52 vụ án.

52 linh hồn méo mó.

Không ai biết Linh Nguyệt đang điều tra tội ác của con người... hay đang lần theo dấu vết của một thứ gì đó khác - thứ vẫn luôn núp dưới lớp da người.

Bởi vì càng tiến gần đến sự thật, cô càng nhận ra rằng:

Thứ đứng trong gương mỗi sáng không hẳn là "mình".



trinhthám​
 
Nổi Sợ Mang Tên Hình Người
Chương 1


Tôi chưa bao giờ tin vào quỷ.

Tôi chỉ tin rằng nếu có thứ gì đáng sợ hơn quỷ, thì đó là lòng người — vì nó biết cách giả vờ vô tội.

---

6 giờ sáng.

Tôi đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo.

Gương phản chiếu chính xác từng chi tiết – từ sợi tóc, ánh mắt, đến vết quầng mờ dưới mắt.

Rồi khóe môi trong gương nhếch lên.

Còn môi thật của tôi thì không.

Tôi không giật mình.

Không quay đi.

Tôi chỉ nhìn thẳng vào cái phản chiếu đang cười mình và nói chậm rãi:

— Nếu muốn dọa tao, nên chọn một thời điểm khác.

Hình ảnh lập tức trở lại bình thường.

Như thể chưa từng xảy ra.

Tôi cài nút áo thứ hai, khoác áo khoác, cầm hồ sơ trên bàn rồi rời khỏi nhà.

---

Tổ điều tra đặc biệt – Phòng thẩm vấn số 2.

Tên hắn là Trần Thanh.

46 tuổi.

Nhân viên bảo vệ.

Không tiền án tiền sự.

Không có động cơ giết người.

Nhưng khi cảnh sát đến hiện trường, hắn đang ngồi giữa hành lang, ôm thi thể một cô gái và… hát ru.

Khi bị còng tay, hắn chỉ nói:

“Tôi chỉ giữ hộ.

Người giết cô ấy vẫn còn ở đây.”

Tôi bước vào phòng thẩm vấn.

Hắn ngồi đó, cúi đầu, tay run, mùi máu còn vương trên áo.

Tôi ngồi xuống đối diện.

Không vội hỏi.

Không mở hồ sơ.

Năm giây.

Mười giây.

Trần Thanh bắt đầu khó chịu.

— Cô… cô nhìn tôi làm gì?

— Đang chờ.

— Chờ gì?

— Chờ ông tự nghĩ ra mình là loại người nào.

Hắn nín lặng.

Tôi hỏi:

— Có biết người ta gọi loại người như ông là gì không?

— Hung… hung thủ?

— Kẻ giết người, đôi khi còn tử tế hơn kẻ giả vờ vô tội.

Trần Thanh hít mạnh, lắc đầu liên tục:

— Không phải tôi!

Tôi thề không phải tôi!

Tôi thấy mình trong gương… nhưng… không phải tôi!

— Ông vừa tự nói một điều thú vị đấy. — Tôi mở hồ sơ, lật vài trang. — Ông đang bảo có hai con người trong một thân xác?

Hắn cắn môi, run lẩy bẩy:

— Tôi không điều khiển được!

Tôi nhìn thấy mình bóp cổ cô ấy… nhưng ý thức tôi đứng bên ngoài!

Người đó giống tôi… mà không phải tôi…

Tôi đứng dậy.

Tiến đến tấm gương trên tường.

Nhìn vào phản chiếu: tôi và hắn cùng xuất hiện trong đó.

Trong gương, Trần Thanh không còn run nữa.

Hắn đang ngẩng đầu, nụ cười méo mó kéo dài đến tận mang tai.

Một giọng nói phát ra — không từ miệng hắn ngoài đời, mà từ trong gương:

“Ít nhất cô cũng chịu nhìn thẳng vào tôi.”

Tôi không quay lại.

Chỉ nói:

— Vậy thì hợp tác đi.

Tôi không có hứng bắt một người vô tội.

Nhưng tôi cũng không nhân nhượng với kẻ đổ lỗi cho bản năng tội ác của chính mình.

Gió lạnh lướt qua sau gáy.

Nhưng tôi vẫn không quay đầu.

---

Quỷ không biết nói dối.

Gương cũng vậy.

Chỉ có con người mới đủ thông minh để giả vờ rằng mình vô tội.
 
Nổi Sợ Mang Tên Hình Người
Chương 2


"Khi con người sợ, họ hay đổ lỗi cho ma quỷ.

Nhưng ma quỷ không cần lẩn trốn trong bóng tối.

Nó ở ngay trong nỗi sợ của ta."

---

7 giờ tối.

Tôi trở lại hiện trường - khu chung cư nơi Trần Thanh làm việc.

Tòa nhà cao 14 tầng, nhưng thang máy chỉ hiển thị đến tầng 12.

Người dân nói ở đây không có tầng 13.

Nhưng trong báo cáo hiện trường, thi thể được phát hiện ở tầng 13.

Một tầng không tồn tại.

---

Tôi đứng trước thang máy, nhìn bảng số.

Sau khi bấm nút "12", cửa đóng lại, cabin chậm rãi đi lên.

Tiếng nhạc nền mờ nhạt rỉ rả, ánh đèn nhấp nháy như sắp hỏng.

12.

Cửa mở.

Không ai.

Không tiếng động.

Tôi bước ra, rẽ trái, đi hết hành lang, dừng lại trước một bức tường trắng.

Theo bản đồ nội bộ, đằng sau bức tường này chính là phòng 1301.

Một tầng bị bịt kín.

Không nằm trong bản vẽ xây dựng.

---

Tôi gõ nhẹ.

Âm thanh rỗng, vang sâu như gõ vào lòng ống kim loại.

Rồi từ phía trong, có tiếng đáp lại - ba nhịp gõ, chậm, đều.

Tôi lùi lại nửa bước.

Đưa tay chạm vào tường.

Lạnh.

Nhưng có mùi hăng như kim loại và sơn mới.

Giọng của Trần Thanh lại vang lên trong đầu tôi, như vừa được ghi âm lại:

"Người giết cô ấy... vẫn còn ở đây."

---

Hồ sơ hiện trường:

Nạn nhân: Nữ, 23 tuổi, tên Phạm Lệ Uyên.

Tử vong do ngạt thở, không có dấu hiệu kháng cự.

Thời điểm chết: Khoảng 3 giờ sáng.

Địa điểm: Tầng 13 - khu vực không tồn tại.

Vết máu trên hành lang tầng 12 không trùng với nhóm máu của nạn nhân.

Tôi lật tiếp một trang ảnh.

Hình thi thể bị treo ngược giữa không trung, hai tay dang rộng.

Không có móc treo.

Không dây cột.

Chỉ có bóng người trên tường, phản chiếu bằng ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy - đang động, dù thi thể đã chết.

---

Giọng nam phía sau:

- Cô Linh Nguyệt, đội kỹ thuật nói không có dấu hiệu cắt ghép hình ảnh.

Cảnh quay thật.

Nhưng... tầng 13 không có trong hệ thống.

Chúng tôi không tìm ra camera ở đó.

Tôi không quay lại.

Chỉ đáp:

- Cậu tin vào điều gì?

- Dạ?

- Tin rằng có ma, hay tin rằng con người có thể biến mất khỏi mọi dữ liệu?

Anh ta im.

Tôi nói chậm:

- Cả hai đều có khả năng.

Nhưng chỉ một trong hai cần lý do để tồn tại.

Tôi bước đến tường, nhắm mắt, áp lòng bàn tay lên mặt sơn lạnh.

Một giọng nữ rất khẽ vang bên tai tôi - nhỏ đến mức tôi không biết là ảo giác hay thật.

"Cô có chắc... mình đang đứng ở tầng 12 không?"

Tôi mở mắt.

Đèn thang máy phía xa chớp sáng.

Số "12" đã biến mất.

Thay vào đó - màn hình hiển thị "13".

---

Tôi rút điện thoại, bật ghi âm.

"Ngày thứ hai.

Vụ án tầng 13.

Mọi người đều nói tầng này không tồn tại.

Nhưng điều đáng sợ không phải là nó có thật...

Mà là có ai đó vẫn đang sống trong một nơi không ai thừa nhận là tồn tại."

---

Cánh cửa thang máy khép lại sau lưng tôi.

Phản chiếu trong gương thang, có hai người đang đứng trong đó.

Nhưng tôi chỉ đến đây một mình.
 
Back
Top Bottom