Reng...reng..reng...
Tiếng chuông đồng hồ inh ỏi, phá tan cái yên tĩnh của màn đêm huyền ảo.
Những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang chen nhau rọi xuống những tán cây, rọi lên những mái nhà lớn, nhà nhỏ.
Tiếng chim ríu rít trên những cành cây xanh mướt, hòa với tiếng chim là tiếng ồn ào, tấp nập đang dần xuất hiện trên những con đường, trên các vỉa hè.
Ở trong con hẻm nhỏ nằm ở đại lộ, người ta sẽ thấy được con hẻm với những mái nhà lụp xụp, quần áo treo đầy khắp con hẻm cùng với đó là sự hỗn tạp bên trong.
Những tiếng cười đùa, những tiếng la mắng trẻ nhỏ vào buổi bình minh chẳng mấy xa lạ tại nơi này.
- MINH HIẾU, CÓ CHỊU DẬY ĐI HỌC CHƯA?
Tiếng hét quen thuộc tại xóm trọ này vào mỗi buổi sáng, Bùi Anh Tú – người có giọng hét thánh thót nhất ở xóm trọ đang bất lực gọi đứa em trai yêu quý của mình dậy đi học.
- Em dậy rồi mà anh hai. – Giọng ngái ngủ trả lời Anh Tú.
Minh Hiếu, đứa em trai cùng cha khác mẹ của Anh Tú.
Cậu vươn người ngồi bật dậy trên chiếc giường êm ấm ở gác, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, ánh nắng bình minh xuyên qua ô cửa sổ nhỏ của căn trọ, chiếu đến khuôn mặt của cậu, khiến nốt ruồi ngay dưới mắt hiện lên cùng làn da trắng hồng của cậu.
Lê từng bước chân khỏi chiếc giường êm ái, chăn gối được xếp gọn gàng ngăn nắp.
Cậu từ từ leo xuống chiếc thang sắt, màu sơn cũng đã dần bong tróc ra theo thời gian.
Anh Tú đang loay hoay ở phía góc bếp chật chội, quay sang nhìn đứa em của mình:
- Đánh răng rửa mặt lẹ lên rồi ra ăn sáng, không là sẽ trễ học đấy.
Minh Hiếu dụi nhẹ đôi mắt của mình, khẽ gật nhẹ đầu rồi đi vào trong nhà tắm đánh răng rửa mặt và thay đồ đi học.
Phải rồi, hôm nay là ngày đầu tiên của năm học mới mà.
Cậu nhanh nhảu chuẩn bị mọi thứ thật tươm tất, cậu nhìn mình trong chiếc gương nhỏ xíu mỉm cười:
- Mong rằng 3 năm cấp 3 sẽ thật vui vẻ và suôn sẻ.
Cậu bước ra ngoài, chiếc bàn ăn nhỏ cùng những món ăn của buổi sáng đã được Anh Tú bày ra sẵn.
Cậu đi đến ngồi xuống đối diện với anh trai của mình trên nền nhà lạnh, cậu vừa ăn vừa nghe anh trai của mình dạy dò đủ thứ chuyện.
Cậu thì chẳng cau có, khó chịu gì vừa ăn vừa mỉm cười gật đầu nghe những lời dặn dò ấy.
Có lẽ, cậu đã nghe hơn 10 năm nay rồi nên chẳng có gì khó chịu cả.
Anh Tú, bên ngoài có thể gai góc nhưng lại yêu thương đứa em trai này của mình vô cùng.
Không như những đứa trẻ khác, cả Anh Tú và Minh Hiếu đều lớn lên trong sự chửi rủa, đánh đập của ba mẹ, thậm chí là lớn lên trong những lời nói cay nghiệt của họ hàng.
Có thể người ngoài nhìn vào, sẽ cho rằng anh em cùng cha khác mẹ thì chẳng yêu thương gì nhau cả.
Nhưng, Anh Tú rất yêu thương đứa em trai này của mình, Anh Tú luôn dành hết mọi điều tốt đẹp của mình cho Minh Hiếu.
Luôn bảo vệ, che chở cho em trai mình, vì với Anh Tú, Minh Hiếu chính là gia đình của anh.
- Em đi học đây, bai bai anh 2.
- Cậu dẫn chiếc xe đạp cũ của mình ra ngoài rồi quay đầu lại nhìn Anh Tú.
- Đây, cầm lấy mà ăn.
Hôm nay chắc anh về muộn, nên đi học về mua gì ăn đi nhé.
Đi đường cẩn thận.
- Anh Tú nhét tiền vào trong balo của cậu, anh đưa đôi bàn tay đã chai sần xoa lấy mái tóc đen tuyền mềm mại của cậu.
Cậu mỉm cười, rồi nhanh chóng lên xe đi đến trường.
Vừa khuất tầm mắt của Anh Tú, đôi mi cậu khẽ rủ xuống buồn bã.
Chính cậu hiểu rằng, anh trai mình đã vất vả thế nào mới nuôi cậu khôn lớn như vậy.
Cậu cũng biết, vì mình mà anh trai đã bỏ đi ước mơ để kiếm tiền cho cậu ăn học.
Đạp xe trên đại lộ lớn, hai bên toàn nhà cao cửa rộng.
Cậu bất giác cong môi mỉm nhẹ, vừa đạp vừa tận hưởng làn gió nhẹ nhàng thổi qua.
Cậu lắc nhẹ đầu xua tan đi những suy nghĩ hỗn độn mà nhanh chóng tới trường.
Anh Tú khi thấy bóng dáng cậu khuất khỏi xóm trọ, cũng nhanh chóng đi vào nhà dọn dẹp bát đũa, thay nhanh bộ đồ rồi đi đến quán cà phê để làm việc.
_____________________________________________
Hết 01.