Tùng Sơn luôn là cái tên của mọi kỉ lục.
Anh luôn đạt được những thành tích thật sự ấn tượng, mà thế hệ sau khó có thể có ai làm tốt hơn anh.
Nhưng thời gian gần đây, Jack nổi lên như một hiện tượng âm nhạc mới lạ.
Những thành tích mà cậu đạt được khiến khán giả không khỏi băn khoăn rằng, phải chăng Tùng Sơn đã có đối thủ.
Jack, tuy sinh sau đẻ muộn, lại nghiễm nhiên được đặt lên bàn cân với Tùng Sơn như một đối trọng, phá vỡ đi thế trận 1 chiều mà Tùng Sơn đã xây dựng bao năm qua.
Nhưng có ai mà ngờ, Thế trận đổi chiều nhanh đến vậy, khi Jack lại đang ngồi chễm chệ lên người của Tùng Sơn, như đang ngồi lên ngôi vương của mình.
............
- Dậy đi con chó, Mày là chó chứ không phải heo đâu.
Tùng Sơn bị một cú đá vào người làm tỉnh giấc mộng.
Những ngày vừa qua khiến anh mệt mõi đến mức thiếp đi lúc nào không hay.
Cú đá của cậu khiến anh tỉnh giấc, đưa anh trờ lại thực tại, nơi anh chỉ có một bổn phận duy nhất đó là làm vui lòng em trai minh, Nono.
-Gâu gâu- Anh đã bắt quen dần với việc sủa.
Không còn là tiếng sủa cho có, anh đã bắt đầu thuần thục hơn trong việc phát ra âm thanh của loài chó.
Nono nhẹ nhàng xoa đầu anh như xoa một chú cún, bảo:
- Có vẻ ngoan hơn, giống chó hơn rồi đó, Nhưng vẫn còn phải học nhiều.
Lên thay đồ.
Anh quản lý vừa gọi lên công ty có việc gấp.
Anh lẹ làng đứng lên, thì bị một đạp của Nono khiến anh Chúi nhủi.
- Mạ, ai cho mày đứng lên con chó.
Có nhớ hình phạt là gì không.
Anh dập đầu lạy lục van xin Cậu.
Quỳ lạy và từ tát vào mặt mình là hình phạt mà cậu phải chịu.
Nhưng như vậy còn chưa làm Nono cảm thấy đủ.
Cậu nhìn con chó trước mặt mình mà ngứa mắt.
Vì đâu mà dẫu những scandal diễn ra liên tục mà anh vẫn hot, vẫn nhiều người bảo vệ anh đến vậy.
Quản lý vừa nói có một công ty lớn muốn hợp tác với anh.
Cậu nhìn người anh trai này, vừa ganh ghét, lại vừa hưng phấn.
Dẫu cho anh có thành công hơn hơn nữa, nổi tiếng hơn nữa, thì từ bây giờ cuộc sống của anh cũng không thể ngẩng cao đầu trước mặt cậu được.
Cậu sẽ biến ngôi sao giải tri hot nhất Việt Nam, trở thành thú vui, không chỉ cho cậu, mà còn là cho những đối thủ mà anh luôn không xem ra gì.
Một kế hoạch tàn nhẫn đã được Nono tính toán kĩ lưỡng.
- Vụt...
Vụt..
- Á, á, gấu Gâu gâu, á đau quá...
- Bóp, Đụ mẹ ai cho mày nói.
Vụt...
Vụt..
Con chó dám không nhớ lời dạy của tao.., Vụt ..
Bóp bóp...
Những đòn roi liên tục vào người khiến anh đau đớn thốt lên.
Nhưng anh không dám nói, anh chỉ có thể sủa.
Anh càng nói tiếng người, Nono càng đánh mạnh tay.
Anh chỉ có thể sủa, càng sủa càng hay, càng hăng...
Anh còn bu lấy chân Nono như một con chó muốn lấy lòng chủ nhân.
Anh đã bắt đầu quen dần với những hành động của 1 con chó
Thấy con chó trước mặt khổ sở nhăn mặt và quấn lấy chân mình, cậu có chút hài lòng.
Biến một người bình thường thành chó, khơi dậy cón thú trong một con người không phải chuyện dễ.
Huống gì là một người kiêu căng đến mức ngạo mạn như Tùng Sơn MTP.
- Có lẽ mày chưa biết được bổn phận của mày.
Tư tưởng của mày vẫn còn ngạo mạn lắm.
Mau lên thay đồ, tao cho mày 5 ph.
Chậm 1 giây là biết tay tao.
Anh khổ sở bò đi sau trận đòn roi của Nono.
Anh đã sợ, anh cảm giác chỉ cần nhìn thấy cây roi thì đầu anh sẽ tự phản ứng với việc phải bò lên, miệng phải sủa, mông phải quẩy và luôn hướng về chủ nhân.
Cây roi đó, chính anh mua về để thuần hóa con Pock, và bây giờ, có lẽ đã thuần hóa luôn được anh.
- Gâu gâu gâu...
Anh tự dập đầu trước Nono rồi bò lên Phòng.
Đầu gối anh đỏ tím vì phải vì và bò quá nhiều.
Anh vội thay đại một bộ đồ bất kì mà anh nhìn thấy.
Nếu trước đây, anh sẽ đứng trước gương và chọn lựa thật kĩ ít nhất phải hơn một tiếng, thì bây giờ, anh chỉ cần một bộ đồ có thể che giấu toàn bộ những thứ đang đeo trên người mình, không còn cầu kì hay tính toán gì nữa.
Nhìn mình trong gương, khuôn mặt đẹp trai mà bao nhãn hàng mong muốn hợp tác, bao fan hâm mộ cuồng nhiệt, giờ lại đang... bò bằng bốn chân giống một con chó.
Vậy mà, sao cặt anh lại cương cứng lên, anh vừa nhục nhã, lại vừa thích thích.
Anh... thích được như vậy.
Anh không thể phủ nhận, từng đòn roi, từng cái tát, từng lời sỉ nhục của Nono, đều khiến anh nứng lên.
Cảm giác này chưa bao giờ xuất hiện trước đây.
Nhất là,... nhất là cảm giác được nhìn và bú... cặt cho em trai mình, khiến cặt anh cương hơn bất kì lần làm tình nào trước đây với Hoàng Bảo Trâm.
Anh muốn đè nén cảm giác này lại, Nhưng Nono lại quá giỏi trong việc lột trần nó ra.
Anh bò xuống trước chân Nono, dùng đầu cạ cạ vào mông cậu.
Nono nhìn xuống và hài lòng với ánh mắt khuất phục của anh trai mình.
Anh trai à, anh tốt nhất nên vậy.
Quãng đường phía trước của anh còn hơn như thế này nhiều.
- Bò ra xe, hôm nay tài xế đã bị tao cho nghĩ việc.
Từ giờ mày sẽ kiêm tất cả mọi chuyện trong nhà, từ làm osin, giúp việc, tài xế, người hầu cho tao.
Làm tốt tao sẽ có thưởng.
Không tốt thì đừng trách tao.
Anh tự biết thân phận, bò qua háng Nono, đợi cậu ngồi lên người rồi nặng nề bò từng bước ra xe.
May mắn nhà cậu nằm trong căn biệt thự biệt lập và tường khá cao, an ninh rất tốt nên hầu như khó ai thấy được.
Anh quen dần hơn với cách bò, anh đã biết cách lắc người sau cho lưng vẫn giữ khi cậu bò, lực dồn vào đùi và bắp tay sẽ khiến cậu bò đi dễ hơn.
Anh phát hiện ra, mình càng ngày càng nhiều kinh nghiệm để trở thành một con chó.
Nono lên xe ngồi, chân cậu duỗi dài ra trước, gác thẳng lên vai Tùng Sơn rồi ra lệnh.
- Vừa lái xe, vừa liếm và massa chân cho tao.
Phần thưởng cho những cố gắng của mày hôm nay đó.
Cứ ngoan sẽ được thưởng.
Nghe những lời sỉ nhục từ cậu, cặt anh lại cương lên.
Đã nhiều ngày không được xuất, anh bây giờ chỉ một câu chửi cũng khiến anh cương cứng, khóa cu siết cu anh lại khiến anh vừa đau, vừa thích.
Anh cầm chân cậu lên, mùi chân đã không còn nồng như hôm trước, khiến anh thấy dễ hửi hơn.
Không còn là vẻ bị cưỡng ép, anh đã bắt đầu tận hưởng, tận hương lấy mùi chân của em trai, hệt như những con chó thèm khát quấn quít bên chân chủ nhân.
Nono ngả người ra sau ghế, để mặc con chó phía trước thực hiện nghĩa vụ của mình.
Đời còn dài lắm anh trai,mọi bất ngờ đang đợi anh.
Vừa nghĩ tới những kế hoạch được vạch ra trong đầu, vừa tận hưởng cảm giác tê tê từ lưỡi của một con chó đang ân cần liếm láp chân mình khiến Nono sướng.
- Đụ má, cái lưỡi mày sinh ra là để làm việc này đó.
Sướng quá.
Đụ má, ngậm cả bàn chân vào mồm đi, con chó.
Vừa nói, cậu vừa nhét cả bàn chân vào trong miệng của Tùng Sơn.
Người ta hay nói ca sỹ thì nuốt mic, còn anh thì đi nuốt chân, nút cặt.
Còn đâu một Tùng Sơn đầy kiêu hãnh, giờ chỉ biết tuân theo và làm vui lòng chủ nhân của mình.
Thử nghĩ nếu anh vùng dậy, thì nơi mà anh nhìn thấy có lẽ là trần nhà của một nhà tù nào đó.
Showbiz Việt đã từng chứng kiến cảnh một diễn viên hài- Minh béo, vì dính vào lùm xùm dụ dỗ trai trẻ mà đã phải vào tù và chịu những lời miệt thị của dư luận như thế nào.
Bất giác anh tưởng tượng tới những gì mà công chúng sẽ đối xử với anh.
Những đối thủ luôn nhìn anh bằng ánh mắt ghen tị, chúng sẽ sung sướng thế nào khi thấy anh ngã ngựa.
Không, anh không muốn.
Lựa chọn bản thân thành chó, trở thành nô lệ của Nono, có lẽ là lựa chọn sáng suốt và đúng đắn nhất trong cuộc đời của anh.
Anh sẽ vẫn đứng trên đỉnh vinh quang, vẫn sẽ nhìn xuống đống ca sỹ mới nổi kia bằng ánh mắt khinh bỉ.
Anh sẽ chỉ trở thành thú cưng, thành nô lệ cho một mình cậu chủ Nono.
Nghĩ tới mà cặt anh lại giật giật, tựa như muốn hưởng ứng và đồng tình với chủ nhân.
- Nghe tao chửi mày thích vậy hả con chó.
Đúng là một con chó dâm đảng.
Cứ yên phận làm chó cho tao, thì mọi chuyện sẽ êm xuôi, còn nếu không biết điều mà chống cự, bất tuân lệnh của tao dù chỉ là một điều, thì mày biết hậu quả rồi đó.
- Gâu gâu gâu.- Anh sủa lên, tựa đồng tình với ý kiến của cậu chủ.
Cậu có vẻ đã chẳng để tâm đến việc anh là anh trai ruột của cậu.
Trong mắt cậu, anh nhìn thấy được sự khinh thường, ánh nhìn của một người chủ nhân dành cho con chó của mình, chứ không còn dành cho một con người.
- Tốt, làm nhiệm vụ của mày đi.
Tao còn nhiều trò vui dành cho mày lắm chó ngoan.
Cứ ngoan thì sẽ cậu chủ thưởng. – Nono nói với vẻ mặt thản nhiên.
Trong tâm trí cậu, đây chỉ còn là một con chó, không hơn không kém.
........
-Gâu gâu gâu...
Anh sủa lên khi dừng xe trước công ty, báo hiệu cho Nono là đã tới.
Nono rút chân xuống, xoa xoa đầu như một phần thưởng mà chủ nhân dành cho con chó thân yêu của mình.
- Cho phép mày được đi và nói chuyện.
Nhưng cấm mày quên đi bổn phận và trách nhiệm của mày là gì.
Dù có được nói và được đi đứng, thì mày vẫn đang gắn đuôi chó, đeo khóa cặt, kẹp vú.
Bất cứ hành động bất kính nào của mày với chủ nhân, đều sẽ bị phạt.
Mày còn nhớ cây roi này chứ...
Nono đem cây roi dạy chó để trước đầu xe.
Tùng Sơn nhìn thấy cây roi, bất chợt sủa lên gâu gâu, vẻ mặt sợ hãi.
Những trận đòn roi của em trai khiến anh bất giác rùng mình.
Anh liên tục sủa , đầu cuối liên tục như đang lạy lục van xin chủ nhân.
- Tốt.
Vậy mới là chó ngoan của cậu.
Nono nhìn vẻ mặt sợ hãi của anh, hài lòng khen ngợi.
Có vẻ anh ngoan và dễ thuần phục hơn cậu tưởng.
Có lẽ trong người anh đã có sẵn con thú, chỉ đợi cậu tới khai phá.
Anh nghĩ tới và cười, một nụ cười khinh bỉ.
Nono bước xuống xe, anh quản lý hơi ngạc nhiên khi thấy độ của Nono.
- Ủa, anh tài xế đâu rồi, sao hôm nay cậu lại lái xe?
- Anh tài xế bảo có việc gia đình rồi xin em cho nghĩ rồi. – Với cả, từ giờ không cần tuyển xế riêng cho em đâu.
Em thích được tự lái xe hơn.
Những thay đổi thời gian gần đây của Tùng Sơn khiến anh quản lý thấy khó hiểu.
Nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, anh vào công việc luôn:
- Lên phòng nào, có chuyện cần bàn gấp với cậu.
Nono đi phía trước, anh hiểu ý chỉ dám đi phía sau.
Anh biết một người nô lệ chỉ có thể đi sau chủ nhân mình, sẵn sàng đợi lệnh.
Cậu biết vậy nên nhiều lần cố tình đi thật chậm, khiến anh đâm sầm vào người cậu.
Nhìn vào ánh mắt Nono, anh sợ hãi.
Anh muốn quỳ xuống, cầu xin cậu ngay giữa sảnh.
Vào thang máy, anh cố tình nói với anh quản lý:
- À, anh ơi, em hơi mệt, anh mua giúp em mấy viên thuốc đau đầu được không?
Anh quản lý nhìn sắc mặt xanh xao của Tùng Sơn, tưởng cậu bị đau thật nên ra khỏi thang máy và chạy xuống tiệm.
May mắn lúc mới xây Công ty, anh có yêu cầu sử dụng 2 thang máy, 1 có gắn camera cho khách và nhân viên, và 1 thang máy không cài đặt Camera và có vân tay riêng dành cho Chủ tịch.
Lúc đó anh làm vậy là để anh và Hoàng Bảo Trâm có không gian riêng.
Nhưng giờ thì, nó lại là không gian để anh thoải mái quỳ trước mặt Nono.
- Gâu gâu gâu...
Anh nhanh chóng quỳ gối trước mặt Nono, sủa lên để bày tỏ thái độ cầu xin tha thứ của mình.
Nono không nói nhiều, tát cậu hai bạt tai, rồi nhẹ nhàng xoa đầu như thị uy trước mặt chó.
Vào phòng Chủ tịch, anh vội chốt cửa và bò lại trước chân của Nono.
Sủa lên gâu gâu gâu.
- Cởi quần áo, chui xuống bàn, liếm giày cho tao.
Đây là công ty, Cởi quần áo??
Anh hơi sợ hãi, nhưng nhìn vào ánh mắt của Nono, anh biết mình không còn lựa chọn nào khác.
Anh cởi áo rồi vội vàng rúc vào khe bàn.
Một chân, Nono gác lên lưng anh, chân còn lại được anh liếm láp, phục vụ.
Anh không nghĩ nhiều, bây giờ anh đã quen với việc láp liếm chân của cậu chủ, anh xem đó là việc nghiểm nhiên mà một con chó phải làm tốt.
- Thơm không con chó.
Đã quen với mùi chân tao chưa con chó.
Mày thấy thích như thế này lắm đúng không con chó,
- Gâu gâu gâu, - Anh vừa sủa, vừa quẩy đuôi, vẻ hưởng ứng.
Nono vừa sỉ nhục, vừa cầm bảng chức vụ tên đang để trên bàn anh lên và đọc:
- Nguyễn Thanh Tùng, Chủ tịch Công ty MTP, mày nhìn xem, tao có nên khắc thêm hai chữ: "Con Chó" vào đây không.
Hahahaha.
Anh nghe từng lời của cậu nói ra, dù nhục nhã nhưng cơ thể anh lại kịch liệt hưởng ứng.
Bổng, có tiếng mở cửa, có người bước vào.
Anh giật bén mình, cả người toát đầy mồ hôi.
Anh sợ hãi nhìn lên Nono.
Bàn tay Nono khẽ vỗ nhẹ đầu anh như trấn tĩnh rồi đáp:
- Ủa anh em đâu Nono.
- Anh mua thuốc về rồi ạ.
Nhưng mà anh trai em vừa mới nghe điện thoại rồi chạy xuống dưới lại rồi.
Hình như ảnh có việc gấp.
- Cái hợp đồng này khá lớn cần ý kiến của cậu ấy mà cậu ấy lại chạy đi đâu vậy nhỉ.
Đối tác lại sắp tới rồi.
- Chắc ảnh đi đâu đó thôi anh.
- Mà dạo này cậu có thấy anh cậu lạ lắm không.
Cứ đưa ra những quyết định khó hiểu lắm.
Vừa rồi, anh cậu còn chuyển cả 50ty cho một số tài khoản lạ nữa.
Cậu thấy có khó hiểu không.
- Chắc anh ấy có việc riêng không tiện nói.
Nhưng mà em có nghe ảnh nói sau này ảnh sẽ lui sâu, ít hoạt động ca nhạc hơn.
Thậm chí...
- Sau vậy Nono, em biết được tin gì hả?
- À, bữa em có nghe ảnh nói, ảnh tính giải nghệ sau khi ảnh 30 tuổi.
- EM NÓI CÁI GÌ?
Tùng nói với em vậy sao?
Thật sự quá là khó hiểu luôn đó.
Cái tuổi đó là độ tuổi chín mùi của một ca sỹ.
Bao nhiêu người mơ còn không được.
Tùng bị sao vậy nhỉ.
- Dạ, nói vậy chứ đó chỉ là những "DỰ ĐỊNH" của ảnh thôi.
Em cũng không rõ, trong công ty này ảnh LỚN NHẤT mà.
Quyết định ở trong tay ảnh thôi anh à.
Từng câu từng chữ của cậu anh đều nghe.
Miệng anh vẫn đang cố nuốt lấy nữa bàn chân của Nono, nước dãi ứa ra hai bên mép và nhãi xuống sàn.
Nono cố tình thúc chân vào miệng cậu khi nói đến hai chữ Quyết Định.
Anh hiểu đó k phải là dự định, mà là mệnh lệnh của Cậu đặt ra cho anh.
Anh còn không có quyền nói tiếng người, quyền đi đứng bằng hai chân, thì làm gì có quyền đưa ra Quyết định.
Anh chỉ là một con chó, đang trần truồng đeo khóa cu, đeo đuôi chó giữa văn phòng công ty, dùng thân dùng đầu mình làm ghế gác chân, miệng thì liếm láp, massa chân cho chủ nhân, thì có thể có quyền gì chứ.
- À mà dự án sắp tới là gì vậy anh?- Nono hỏi.
- À, Bên phía Tiger và Larue muốn có một sự kết hợp giữa hai ngôi sao hàng đầu, hai ngôi sao hot nhất Việt Nam, nên họ để nghị muốn Tùng Sơn và Jack, hai ngôi sao có sự ảnh hưởng lớn nhất hiện nay hợp tác để quảng bá sản phẩm.
Con số họ đưa ra lớn lắm.
Có lẽ họ muốn tạo một cú nổ về mặt thương mại.
- Vậy à.
Nghe cũng khá thú vị đấy anh nhỉ. – Cậu vỗ vỗ nhẹ đầu Tùng Sơn, tay xoa xoa đầu cậu, như cậu chủ đang vuốt ve một con thú cưng.
Chỉ cách nhau một cái mặt bàn, mọi thứ trần trụi sẽ hiện ra.
- Đúng rồi, Phía đối tác muốn bên chúng ta và Jack có thể trao đổi trước khi họ thương thảo Hợp đồng.
Anh đã hẹn phía Jack hôm nay đến.
Chắc bên họ cũng sắp đến rồi.
Mà sao giờ này còn không thấy Tùng nữa.
Giờ này mà cậu ấy lại đi đâu không biết.
Đến rồi này...
Đại diện của Jack gọi anh rồi này.
Em liên hệ anh trai em thử nhé.
Anh đi đón họ đây.
Bảo Tùng là gấp lắm rồi nhé.
- Ok anh, có thông tin em báo anh.
Tùng Sơn hoảng loạn.
Ngay khi quản lý vừa đi, anh nhìn Nono cầu xin:
- Nono ơi, con xin cậu tha cho con, xin cậu cho con được đứng lên...
- Con chó này láo nhỉ.
Tao cho mày nói chưa, tao cho mày quyền lên tiếng à, đụ má con chó, tối nay mày biết tay ông.
Mau nhắn tin cho cho anh quản lý, mọi việc sẽ giao hết cho tao quyết định.
Mày có việc gấp chưa về được.
Và quay lại vị trí cho tao, tao sẽ cho cho mày nếm mùi dám làm phật ý tao.
Mày nhìn gì tao, hay mày muốn vào tù hả thèn chó.
Nono tức giận đạp túi tụi vào người anh trai mình.
Phần người trong con người anh vẫn còn nhiều.
Cậu cần phải dạy dỗ cho con chó này nhiều.
Sau trận đạp, Tùng Sơn sợ hãi.
Người anh đầy những vết đỏ từ những cú đạp không thương xót.
Vậy nhưng, anh không sợ những trận đạp, mà anh sợ câu nói " Vào tù" của em trai mình.
Anh nhanh chóng nhớ lại thân phận của mình.
Anh quỳ lên, người anh giừo te tua không khác gì một con chó.
-Gâu gâu gâu.
- Cút vào ngay cái chuồng chó của mày cho tao.
Tối nay xem tao xử tội mày ra sao con chó.
Dám phản kháng, dám không tuân lời tao.
Đụ mẹ mày, con chó.
Cậu tức giận đá thêm một cái nữa ngay giữa đuôi của Anh.
Anh vừa đau vừa thốn, nước mắt anh tuân ra như mưa.
Anh cầm điện thoại làm theo lời Nono yêu cầu.
Bài học hôm nay, chắc anh sẽ nhớ rất rõ.
Nono ngồi lên ghế, cậu thô bạo nhét bàn chân vào mồm của Tùng Sơn và nhấn sâu vào.
Anh thốn quá nên ợ lên.
Cậu bảo anh mau nuốt hết.
Nước mắt, nước mũi tuôn trào chảy cả vào miệng, vị mặn mặn, hòa cùng mùi chân của Nono.
Cậu vẫn còn chưa hết bực vì con chó này dám phản kháng với cậu.
Đối với cậu, anh bây giờ không khác gì một con chó, đéo có quyền gì mà yêu cầu cậu, kể cả là xin xỏ.
Có tiếng mở cửa, là Jack và đại diện của cậu ta.
........................
( Zucoo: Đọc xong nhớ bình chọn nhé các bạn.
Phần sau sẽ bắt đầu nặng đô và sex nhiều hơn nữa, nên các cứ yên tâm vừa đọc vừa sục cặt nhé.)