Khác Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 19 Vượt Qua Cây Cầu.


Sunny đang đứng trước một cánh cổng màu đỏ không lồ của Học Viện, thứ dường như không thể phá hủy.

Sự thật là Học Viện giống như một thành phố thu nhỏ vậy.

Nó được xây dựng giống như một pháo đài với bức tường cao bằng kim loại, mương sâu và vô số tháp pháo nòng súng cỡ lớn được đặt cố định vào vị trí nhằm tạo thành một mái vòm áp chết chóc.

Không có một Sinh Vật Ác Mộng nào, kể cả là những người khổng lồ (colossal titan) nào được cho là có thể xuyên qua hàng phòng thủ của nó.

Nó là một nơi huyền thoại.

Trên thực tế, nhiều webtoons hay phim ảnh dành cho giới trẻ cũng như các tiểu thuyết nổi tiếng đều đã diễn ra ngay sau bức tường này.

Những cuộc phiêu lưu, sự ganh đua và những mối tình lãng mạn của những anh hùng Thức Tỉnh trẻ tuổi là chủ đề nóng hổi của giới giải trí hiện tại.

Tất nhiên thì cách mà mọi việc thực sự diễn ra khác rất nhiều so với cách mà nó được truyền thông miêu tả.

Hơn nữa, cậu chỉ có 4 tuần ở đây trước khi đi vào Vương Quốc Giấc Mơ.

Ngay cả khi nếu cậu muốn thì cũng không còn đủ thời gian để dính vào bất kỳ drama nào.

Và cậu chắc chắn cũng không muốn dính líu tới nó.

Cậu phải học được cách để sinh tồn, chứ không phải phí phạm thời gian vào như thứ vô nghĩa!

Tuyết đang rơi từ từ rơi xuống mặt đất.

Trước cổng trường Học Viện lạnh lẽo và yên tĩnh, ngoài Sunny thì còn đang có một người khác nữa - một Sleeper mới, nếu cậu đoán không nhầm.

Đó là một cô gái cao và mảnh khảnh trông trạc tuổi anh, gương mặt cô toát lên vẻ lạnh lùng với môi mắt xám trong veo.

Cô ấy có một mái tóc màu bạc trắng khá lạ thường được cắt ngắn và rẽ ngôi gọn gàng sang một bên.

Cũng giống như cậu, cô ấy mặc một bộ đồ thể thao do cảnh sát cung cấp và không đem theo đồ dùng cá nhân mà chỉ có một cặp tai nghe kiểu cũ đang đeo trên đầu.

Cô ấy đang thư giản nghe nhạc trong khi hai người họ vẫn đang chờ đợi.

Có điều gì đó đến từ cô gái tóc bạc này thu hút cậu.

Nó giống như...như thể cô ấy tách biệt khỏi phần còn lại của thế giới.

Trông cô ấy tự tin và tự lập, nhưng cũng có chút cô đơn.

Sunny không định bắt chuyện với cô gái này.

Ai mà biết được cậu có thể sẽ tự đặt mình vào tình huống hiểm nghèo nào vì cái Flaw chết tiệt của cậu chứ?

Vậy nên tốt hơn hết là cậu chỉ nên giữ nó cho riêng mình.

Cậu liếc nhìn cô gái và thở dài.

"Không biết loại Flaw mà cô ấy có là gì?"

Cánh cổng cuối cùng cũng bắt đầu mở.

Tấm kim loại khổng lồ được gia cố dày đến mức lố lăng từ từ hạ xuống tạo thành một cây cầu dài.

Sunny nhìn về phía trước với một quyết tâm sắt đá.

Những lời chia tay của Bậc Thầy Jet vang vọng trong tâm trí cậu.

***

Sunny khá kiệm lời và chỉ nhìn khung cảnh xung trên con đường hai người đi tới học viện bằng phương tiện di chuyển của Jet.

Thực ra thì đây là lần đầu tiên cậu ngồi trong một cái PTV (Passenger transport vehicles - mọi người muốn dễ hình dung thì cứ liên tưởng nó với mấy cái xe rung chuyển đưa đón hành khách ấy, nhưng sang trọng hơn): hầu hết mọi người trong thành phố thậm chí không thể mơ đến việc lấy được bằng lái cũng như mua một chiếc xe như vậy để di chuyển ở công cộng như vậy.

Cậu đã từng ngồi ở ghế của một chiếc tàu chiến lớn của cảnh sát một hoặc hai lần, nhưng trải nghiệm đó hoàn toàn khác với thế này.

Vào một lúc nào đó, Jet nhìn cậu và nói:

"Vì cả 2 chúng ta đều đều từ vùng ngoại ô, tôi sẽ cho cậu ba lời khuyên nhỏ.

Việc có nghe theo không là lựa chọn của cậu."

Sunny quay đầu lại và chờ đợi.

"Thứ nhất: một khi cậu đăng kí vào Học Viện, họ sẽ đề nghị cậu tham gia buổi điều trị tâm lý một lần nữa.

Đồng thời sẽ có những phần thưởng có giá trị cho việc chia sẻ những trải nghiệm trong Cơn Ác Mộng như chi tiết về Khía Cạnh của cậu.

Cậu có thể sẽ nhận được một mảnh linh hồn, có khi là nhiều hơn."

Cậu cau mày.

"Cô đang cố gắng thuyết phục tôi đến gặp bác sĩ tâm lý một lần nữa à?"

Jet lắc đầu.

"Không.

Tôi đang khuyên cậu hãy từ chối nó."

Sunny nhướn một bên lông mày lên thể hiện sự ngạc nhiên.

Có một khoảng ngừng trước khi cô ấy trả lời.

"Cậu vẫn còn quá non để hiểu việc này, nhưng ngoài kia trong Vương Quốc Giấc Mơ, các Sinh Vật Ác Mộng không phải là mối đe đoạ duy nhất.

Một khi cậu đủ mạnh mẽ, loài người sẽ trở thành một mối đe doạ ngang ngửa.

Khía Cạnh của cậu càng bí ẩn thì lợi thế cậu có được càng cao."

Vậy ra đó là cách nó hoạt động.

"Cách dễ dàng nhất để đánh bại một người Thức Tỉnh mạnh mẽ là sử dụng Flaw của họ.

Đó cũng là lí do tại sao những kẻ ở Học Viện luôn cố gắng khiến những tên ngốc trẻ tuổi chia sẻ càng nhiều về Khía Cạnh của họ càng tốt.

Tôi không nói rằng Chính Phủ làm lộ thông tin của cậu.

Nhưng một khi có một hoặc hai kẻ biết đến thì đó không còn được coi là một bí mật nữa.

Cũng như làm việc cho Chính Phủ thì có rất nhiều loại người."

Điều đó làm rõ rất chuyện đấy.

"Cảm ơn ngài, Bậc Thầy Jet."

Cô ấy gật đầu với cậu.

"Thứ hai: ở đó sẽ có rất nhiều các khoá học để lựa chọn.

Các phong cách huấn luyện chiến đấu đi sâu vào việc đối phó với các chủng loài Ác Mộng khác nhau cũng như điểm yếu của chúng, ngoài ra còn có các loại ma pháp học thuật, học cách tạo tác đồ dùng và những thứ khác."

Sunny nuốt khan.

Thực ra thì cậu vốn đang phân vân trong việc lựa chọn ra vũ khí để luyện tập.

Bốn tuần là không đủ để thuần thục một món vũ khí, nhưng ít nhiều thì cậu cũng có thể nắm được những điều cơ bản của chúng.

"Quẳng đống đó qua một bên đi.

Khoá học duy nhất mà cậu cần phải tham gia là Sinh Tồn Nơi Hoang Dã."

Cậu chớp mắt.

"Cái gì cơ?"

Jet liếc nhìn cậu.

"Sự khác biệt giữa chúng ta và đám trẻ đến từ thành phố, những kẻ đã được học tất cả những kỹ năng mềm từ trường lớp cũng như gia sư của họ.

Còn những kẻ như chúng ta thì làm gì có được may mắn như vậy?

Nhớ lại thử xem đâu là thứ đe đoạ đến mạng sống của cậu nhất trong suốt Cơn Ác Mộng?"

Sunny nghĩ về nó.

Nhìn mặt ngoài thì thứ nguy hiểm nhất mà cậu phải đối mặt là con Bạo Chúa, theo sau là gã Anh Hùng...

Auro of the Nine.

Nhưng thực tế thì thứ gần như đã giết cậu vào phút cuối lại là...

"Sự lạnh giá."

Jet mỉm cười.

"Thông minh đấy.

Cậu chỉ biết cách để sinh tồn trong thành phố.

Nhưng ngoài kia trong Vương Quốc Giấc Mơ, nơi hầu như vẫn còn rất hoang dã.

Cậu có biết cách làm sao để đốt một ngọn lửa không?

Hay cách để tìm kiếm thức ăn?

Cũng như tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn?

Không đúng chứ?

Chiến đấu với quái vật là một việc quan trọng, nhưng nó hoàn toàn vô dụng nếu cậu chết vì đói khát hay phải đối mặt với thiên nhiên.

Tin tôi đi, tôi đã học được điều đó một cách khó khăn đấy."

Sunny gật đầu, tức giận với bản thân mình.

Dù điều đó khá là hiển nhiên nhưng cậu lại chưa hề suy nghĩ đến nó.

Cậu đã khá mù quáng trước những thói quen và kinh nghiệm trong quá khứ.

Não bộ của con người là như thế đấy: Khi đã quen với một lối sống nhất định thì rất khó để từ bỏ những thói quen đã hình thành.

Và đó cũng là lúc con người lười suy nghĩ nhất.

Ngay lúc đó, Bậc Thầy Jet đã dừng chiếc xe và mở cửa để bước ra ngoài.

Sunny ra theo sau cô ấy và sững người, nhìn chằm chằm vào cánh cổng thép đằng trước họ.

Đây chính là....

Học Viện Thức Tỉnh nổi tiếng.

Sau vài giây trôi qua, cậu buông xuống sự ngỡ ngàng của mình và quay sang người đàn chị.

"Đây là nơi xa nhất tôi có thể đến rồi," cô ấy nói trong khi nhìn bức tường của Học Viện một cách buồn bã.

"Tôi cũng đã thông báo cho họ rồi.

Một ai đó sẽ đến đón cậu trong chốc lát."

Có điều gì đó đen tối trong đôi mắt xanh dương lạnh giá sâu thẳm của cô ấy.

Sunny đột nhiên cảm thấy rùng mình.

"Vậy lời khuyên thứ 3 của ngài là gì?"

"Hãy nhớ rằng: không một ai có thể sống sót trong Vương Quốc Giấc Mơ một mình.

Đó không phải là một quan điểm mà là một sự thật.

Hãy cố gắng tìm kiếm những người đồng hành, kể cả khi họ không đối xử tốt với cậu.

Họ có thể sẽ cứu lấy cuộc sống của cậu một lúc nào đó."

Sau đó cô ấy mỉm cười và vỗ lên vai cậu.

"Cậu đã làm rất tốt để có thể sống sót tới bây giờ.

Hãy chắc chắn rằng cậu cũng có thể giữ vững việc đó trong tương lai.

Sau đó cô ấy quay lại chiếc PTV và lái đi.

Cứ như thế, cô ấy đã đã rời khỏi chỗ này.

Phần cuối của cây cầu thép chạm vào các phần rãnh đặc biệt trong mặt đất và dừng chuyển sau khi tạo ra những tiếng click lớn.

Sunny nhìn về phía trước, tự hỏi loại cuộc sống nào mà cậu sắp sửa đón nhận trong bốn tuần tiếp theo.

Giữ bí mật về Flaw và Khía Cạnh của mình, học cách để sống sót nơi hoang đã, thân thiện với những Sleeeper khác.

Nghe đâu có khó đâu chứ.

Nhưng gì một vài lí do nào đó, cậu khá chắc rằng những tuần sắp tới sẽ trở nên khó khăn như cơn Ác Mộng Đầu Tiên của cậu vậy.

Hay thậm chí còn tệ hơn.

Dường như không bận tâm, cô gái tóc bạc đi về phía trước và bước lên cây cầu.

Sunny thở dài và miễn cưỡng đi theo.
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 20 Một lần nữa bị ruồng bỏ


Nơi ở của các Sleeper là một phần khu nhà tương đối khá nhỏ, nằm ở phía nam của Học Viện, được bao quanh tứ phía bởi sân tập và công viên.

Đó là một nhà thấp, hiện đại được xây dựng bằng những vật liệu gia cố.

Như hầu hết các toà nhà khác trong Học Viện, phần lớn chúng đều được giấu dưới mặt đất, chỉ để lại một vài tầng ở phía trên.

Với những bức tường hợp kim trắng nguyên sơ và cửa sổ rộng, nó sẽ khá đẹp vào mùa hè, tương phản với những cây xanh xung quanh.

Ở bên trong, toà nhà rộng rãi và đầy đủ ánh sáng.

Sunny và cô gái tóc bạc được đưa tới mội hội trường rộng lớn, nơi hàng trăm những thanh thiếu niên Sleeper chung thời điểm không may mắn như hai người họ đang chờ đợi buổi lễ kết nạp bắt đầu.

Hầu hết những người họ đều đang lo lắng, căng thẳng và háo hức.

Việc tiếp nhận của Học Viện luôn là một vấn đề nhức đầu cho những người quản lí kể từ khi lượng người bị ảnh hưởng bởi Spell trở nên hỗn loạn.

Không có cách nào để sắp xếp trật tự nhóm những Sleeper lại với nhau dưới một lịch trình chung dựa theo bất kỳ hình thức giáo dục tiêu chuẩn nào: một vài người trong số họ đã dành cả năm trời để chuẩn bị cho việc tiến vào Vương Quốc Giấc Mơ, số còn lại chỉ có vài tháng hoặc thậm chí vài ngày.

Đó cũng là lí do tại sao các buổi lễ kết nạp này được tổ chức hằng tháng vào đầu năm và chuyển thành hằng tuần một khi Đông Chí bắt đầu tới gần.

Một số Sleeper đã phải chờ đợi nhiều ngày để được giới thiệu, trong khi Sunny thì may mắn hơn khi được chuyển đến trước vài giờ với kế hoạch đã lên của buổi lễ.

Khi bước vào bên trong hội trường, cậu bắt đầu hiểu ra hai thứ.

Đầu tiên, mọi người đều ăn mặc lịch sự và có một chiếc vali, một cái túi vải hoặc ít nhất là một chiếc balo để đựng đồ dùng cá nhân của mình.

Họ rõ ràng là đều đã chuẩn bị sẵn sàng khi tới đây, giống như đều xuất phát từ nhà và được đưa tiễn bởi gia đình mình.

Vậy nên Sunny và cô gái kia, hai người tới đây với đôi bàn không và mặc bộ đồ đơn giản do cảnh sát cung cấp, không phải là trường hợp tiêu chuẩn thông thường như cậu đã nghĩ, mà thực tế lại là một trường hợp lạ thường bắt mắt.

"Phải rồi.

Thứ hai, Bậc Thầy Jet không phải quá khiêm tốn khi tự gọi bản thân là hơi dưới tầm so với tiêu chuẩn của người Thức Tỉnh.

Kể cả những người trẻ tuổi chỉ vừa mới bắt đầu cuộc sống của một người Thức Tỉnh, vẻ ngoài của họ cũng rất yêu kiều.

Mọi người đều đẹp trai, đẹp gái và cực kỳ khoẻ mạnh.

Cậu nuốt khan.

"Nhưng mình vẫn không cảm thấy bất cứ ai trong số họ sánh ngang được với cô ấy.

Bậc thầy Jet có thể không có dáng người hoàn hảo, nhưng... mình cũng không biết nữa...sự hiện diện mà cô ấy có gì đó rất đặc biệt.

Giống như bóng tối trở nên sâu hơn và nhiệt độ thì giảm xuống vài độ khi có cô ấy trong căn phòng."

Liệu đó có phải là sự khác biệt giữa một Sleeper và một Master không?

Nhưng tất cả những suy đó của cậu chỉ là đang cố gắng để trì hoãn điều một việc không thể tránh khỏi mà thôi.

Sunny vốn biết rằng cậu sẽ có một chuyến đi hoang dã.

Bởi vì cậu không thể nói dối, và tất cả những kẻ trẻ tuổi phấn khích này, bất kể quần áo, giới tính và cả vẻ ngoài của bọn họ, đều chỉ đang muốn làm một thứ.

Bắt chuyện.

Mỗi một người trong số bọn họ đều đều muốn nói chuyện với những bạn Sleeper khác.

Họ muốn thảo luận về những cơn Ác Mộng, tương lai của chuyến hành trình tiến vào Vương Quốc Giấc Mơ, và những thứ khác ở giữa đó nữa.

Họ có những câu hỏi cần phải có đáp án.

Ngoài ra thì họ cũng muốn tìm ra những thông tin đó quan trọng hoặc đôi khi chỉ là nói chuyện về những điều ngu ngốc.

Tất cả bọn họ đều muốn được chia sẻ.

"Đây là một cơn ác mộng!"

Sunny rên rỉ, bối rối và sợ hãi.

"Mình tiêu rồi!"

Sau đó với một chút quyết tâm, cậu cắn răng và chầm chậm thở ra.

"Hãy cứ nghĩ nó như một phần tiếp nối của cuộc thử thách.

Mày đã sống sót qua ngọn núi đen đó, vậy nên mày cũng sẽ sống sót sau lần này thôi."

Cậu đã đối mặt với những anh hùng, kẻ xấu, quái vật và cả những vị thần.

Liệu rằng cậu sẽ sợ hãi một đám trẻ tuổi này?

...Có lẽ cậu đã đánh giá thấp mức độ của đáng sợ của những người này.

Chỉ trong vòng nửa giờ đồng hồ, gần như tất cả mọi người đều ghét cậu.

Sau một loạt những cuộc trò chuyện ngắn, Sunny đã đạt được danh tiếng của một kẻ biến thái, đáng ghét và mồm mép.

Danh tiếng này nhanh chóng được củng cố khi cậu bị tát vài cái và thậm chí là bị đấm một lần.

Cậu cũng đã khám phá ra một số điều mới về bản thân - cụ thể, sâu thẳm bên trong cậu dường như là một kẻ kiểu ngạo, thô lỗ và có chút ham muốn.

Những cuộc trò chuyện đều diễn ra gần như thế này:

"Hãy nhìn tất cả những người trẻ tuổi này xem, cậu sẽ có bao nhiêu người có thể quay trở về từ Vương Quốc Giấc?

Bao nhiêu người sẽ phải bỏ mạng?

Cậu nghĩ chúng ta sẽ có thể có bao nhiêu cơ hội để sống sót?"

"Tôi không biết, nhưng tôi khác chắc chắn rằng một kẻ ngốc tự cao như cậu sẽ chết đầu tiên!"

Hoặc:

"Tôi thậm chí đã nhận được Ký Ức dạng áo giáp trong Cơn Ác Mộng Đầu Tiên của mình.

Nó là một chiếc áo choàng được phù phép.

Cậu có muốn xem không?"

"Thực ra thì, tôi muốn thấy cậu không mặc áo choàng hơn."

Hay như thế này:

"Sau đó những kẻ hạ đẳng đó bắt đầu cướp lấy những cái xác chết.

Thật kinh tởm!

Bọn chúng thậm chí còn lấy giày của họ!

Loại thối nát nào lại đi lấy giày của một người chết chứ?"

"Tôi đã từng giết một gã và lấy giày của hắn.

Chúng là những đôi giày tốt."

"...Cái gì?

Cậu đã từng giết người chỉ để lấy một đôi giày ư?"

"Tất nhiên là không rồi!

Còn những lí do khác nữa cơ.

Tôi cũng lấy cả áo khoác của gã."

Bị ruồng bỏ một lần nữa, Sunny cuối cùng cũng bị bỏ lại một mình.

Mọi người dường như đều đang tránh mặt cậu.

Không hề lo lắng, cậu tìm một nơi yên tĩnh và đứng ở đó, mừng thâm vì không ai muốn nói chuyện với cậu nữa.

Mặt cậu đau nhức, và có máu chảy ra từ mũi cậu.

Bị tẩy chay ra khỏi một nhóm không phải là điều gì đó mới mẻ, như nó vẫn khá đau lòng.

Tuy nhiên, cậu ấy vẫn đang mỉm cười.

Bởi vì trong quá khiến cho toàn bộ những Sleeper quay lưng với mình, Sunny đã khám ra một vài thứ quan trọng.

Cậu đã học được cách kiểm soát Flaw của mình.

Một khi ai đó đặt một câu hỏi thì cậu không thể giữ im lặng, cũng như không thể nói dối.

Tuy nhiên, sau rất nhiều trải nghiệm, Sunny đã phát hiện ra rằng với một chút luyện tập, cậu có thể ảnh hưởng đến độ chính xác của sự thật trước khi nó được nói ra.

Nó giống với thế này: sau khi nhận được một câu hỏi, tâm trí cậu sẽ tự động đưa ra một câu trả lời trung thực.

Sau đó, Flaw sẽ buộc cậu phải nói câu trả lời đó thành tiếng.

Việc cố gắng từ chối nói ra câu trả lời đó sẽ khiến áp lực đè lên tâm trí cậu ngày càng tăng lên và chuyển sang thành đau đớn.

Cậu giữ im lặng càng lâu, cơn đau sẽ càng trở nên tệ hơn.

Cuối cùng thì cậu rồi cũng phải đầu hàng và tiết lộ sự thật.

Tuy nhiên, vào khoảnh khắc giữa lúc nhận được câu hỏi và đầu hàng trước nỗi đau, từ ngữ trong câu trả lời có thể được sắp xếp lại.

Càng lệch hướng so với câu trả lời ban đầu, sự phản kháng mà cậu phải đối mặt càng gia tăng - một lần nữa trong trạng thái áp lực, sau đó là đau đớn.

Vậy nên câu trả lời vẫn bắt buộc phải trung thực, nhưng nó không cần phải quá rõ ràng.

Ví dụ, nếu như Bậc Thầy Jet bắt gặp cậu nhìn chằm chằm cô ấy lần nữa và hỏi cậu đang nhìn cái gì, thay vì tự biến mình thành thằng hề, Sunny có thể cố gắng chịu đựng một chút đau đớn và đơn giản nói là "cô".

Đó vẫn là sự thật, mặc dù kết quả có thể khác biệt hoàn toàn.

"Điều này thật là tốt, không phải là rất tuyệt đấy chứ.

Mình hoàn toàn có thể làm được với điều này."

Suy cho cùng, không cần phải nói dối để lừa gạt một người.

Đôi khi, sự thật cũng là một nguyên liệu hoàn hảo để tạo ra lừa gạt.

Nếu như được sử dụng bởi một trí thông minh xảo quyệt, sự thật có thể là dễ bị hiểu lầm như một lời dối trá.

Ví dụ như một trong những cuộc hội thoại trước đó của cậu, Sunny đã thừa nhận rằng cậu đã từng một lần cướp đôi giày từ một xác chết.

Chàng trai kia sợ hãi và hỏi liệu rằng cậu thực sự giết một ai đó chỉ vì một đôi giày.

Câu trả lời mà Flaw buộc cậu phải đưa ra là vì những lí do khác và bao gồm cả việc lấy chiếc áo khoác của người kia.

Lí do thực sự mà Sunny đã giết gã buôn nô lệ là vì trước đó vài giờ gã đã đánh Sunny bằng roi.

Bên cạnh đó thì gã cũng đang chết dần.

Chiếc áo khoác không liên quan gì đến việc giết chóc cả.

Tuy nhiên, những từ ngữ của câu trả lời đã tạo nên một cảm tưởng như thể nó là như vậy.

Cứ như vậy, hai lời nói thật khi được đặt chung với nhau, tạo nên một hiệu ứng giống như một lời nói dối.

Đây chỉ là một ví dụ đơn giản.

Với nhiều nỗ lực và suy nghĩ mạnh liệt hơn, Sunny có thể tạo ra nhiều loại sự thật có thể điều hướng khác.

Nó có thể cực kỳ khó và mạo hiểm, nhưng nó hoàn toàn có thể làm được.

Cậu chỉ cần một chút may mắn.

Đây là lúc để tập luyện giả thuyết của cậu.

Sunny không quên mục đích chính của mình là gì - chắc chắn rằng không một ai có thể phát hiện ra Tên Thật của cậu.

Để làm được điều đó, cậu phải tạo ra một ấn tượng rằng cậu là kẻ thảm hại và yếu đuối nhất trong cả toà nhà.

Một kẻ không thể nào nhận được nổi một đánh giá tích cực chứ đừng nói gì đến một Khía Cạnh Thần Thánh hay một cái Tên Thật.

Tuy nhiên, vì đây có thể là một lời nói dối nên cậu không thể cứ đi tới và nói nó ra.

Vậy giờ phải làm cách để cậu có thể thuyết phục mọi người rằng cậu hoàn toàn không có một Khía Cạnh mạnh mẽ nào và cũng chẳng có được kết quả ấn tượng nào với Spell.

Đôi mắt cậu va vào một nhóm Sleeper đang tụ lại.

Có khoảng năm hoặc 6 người đang vây quanh một gã thanh niên trẻ cao lớn trông rất tự tin.

Gã thanh niên trẻ có mái tóc nâu và một gương mặt đẹp trai như một quý ông.

Mắt gã màu xanh với một chút thân thiện thoáng qua.

Từ tư thế, vóc dáng và cả ánh mắt chăm chú của gã đều phản bội lại những người đã đã trải qua những cuộc huấn luyện đào tạo chuyên sâu.

Mọi thứ về gã trai trẻ này đều gào lên sự quý và sức mạnh.

Ngay lúc đó, một trong những người đồng đội của gã đang nói với tông giọng ngạc nhiên:

"Thăng Hoa?

Bạn đã nhận được một Khía Cạnh Thăng Hoa?

Vậy...vậy Đánh Giá - Appraisal của bạn là gì?!"

Gã trai trẻ mỉm cười khiêm tốn.

"Oh.

Nó là 'xuất sắc'."

Sunny dừng lại phía trước của nhóm, như thể đó chỉ là vô tình.

Sau khi nghe câu trả của gã, cậu cau mày và nhìn gã với vẻ khinh thường.

Sau đó, với giọng nói đầy hoang mang, Sunny nói:

"Thăng Hoa, xuất sắc?

Vậy thôi ư?

Chỉ vậy thì có gì là lớn lao đâu chứ?"
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 21 Màn Trình Diễn Đầu Tiên


Những từ ngữ của cậu khiến không khí trở nên im lặng.

Những Sleeper nhìn Sunny với nhiều cảm xúc hài hước, từ hoang mang đến sốc.

Gã trai trẻ với đôi mắt vui vẻ chỉ mỉm cười lịch sự.

Thành thật mà nói.

Có được một Khía Cạnh Thăng Hoa trong cơn Ác Mộng đầu tiên là tỉ lệ khá hiếm.

Gã ta chắc đã nhận đợc một cái đặc biệt, hay thậm chí là còn hơn nữa.

Thực ra thì dù bất chấp sự khác biệt, gã này bằng cách nào đó vẫn khiến Sunny liên tưởng đến tên Anh Hùng...Auro of the Nine.

Có một kiểu toan tính lạnh lùng ẩn sâu trong đôi mắt của hai người họ.

Cậu đã từng đụng phải những loại người như thế này trước đây, phần lớn trong số họ là những cựu binh của những băng nhóm đường phố ở khu ngoại ô.

Họ đơn giản gọi loại lạnh lùng này là "bài toán giết chóc".

Về cơ bản thì đó là một thói quen đã được hình thành trong những người lính đã có kinh nghiệm - không quan trọng họ đang ở đâu hay đang ở trong trạng thái nào, có một phần nhận thức trong tâm trí họ luôn luôn tỉnh táo để liên tục tính táo cách hiệu quả nhất để giết người ở phía trước họ để đề phòng các trường hợp có nhu cầu phát sinh.

"Ugh.

Tại sao mình cứ phải chống lại những kẻ như thế này trong rất nhiều người vậy?"

Nhưng Sunny thực sự không có chỗ để phàn nàn.

Sau cùng thì mớ rắc rối này cũng do cậu tự chuốc lấy.

Sau vài giây trôi qua, một trong những người trong đội của gã cuối cùng cũng lên tiếng:

"Uh...bạn tôi, cậu chắc không biết nhiều về Spell.

Kết quả của Caster thực sự là rất đáng chú ý đấy."

Sau đó, với một cái liếc nhìn thoáng qua "đáng chú ý" Caster, cậu ta nói thêm:

"Sau cùng thì anh ta cũng là một Legacy - Di sản."

Một hậu duệ, còn sống và hít thở của một gia tộc Thức Tỉnh?

Sunny đánh giá lại quan điểm của cậu về gã trai trẻ kia.

Những Di Sản được biết tới là đã được rèn luyện và huấn luyện cho việc tiến vào Spell từ khoảnh khắc họ biết đi.

Với họ, việc bị nhiễm là chắc chắn chứ không phải có thể sẽ xảy ra.

Họ là những kẻ cực kỳ đáng gờm.

'Tuyệt thật!' Cậu cảm thấy cay đắng và cau mày sâu hơn.

"Cậu đang cố chơi khăm tôi à?

Cậu gọi thứ này là 'đáng chú ý' sao?"

Sự bối rối trong mắt những Sleeper dần chuyển được thay thế bằng sự thù địch.

"Nghe này cậu bạn.

Nếu như cậu không nghĩ rằng một Khía Cạnh Thăng Hoa là đáng chú ý thì hãy chia sẻ với bọn tôi kết quả đáng kinh ngạc của cậu đi!

Nào, nói đi, đánh giá của cậu là gì?"

Caster vẫn đang giữ im lặng và mỉm cười.

Tuy nhiên, những người đang bảo vệ cho gã ta đang trở nên bồn chồn.

Đây chính xác là những gì mà Sunny muốn nó diễn ra.

Cậu mỉm cười và trả lời với vẻ khinh thường.

"Tôi sẽ cho các người biết....

Đánh Gía của tôi là, uh, nó là "vinh quang - glorious"!

Đúng vậy, vinh quang.

Và Khía Cạnh mà tôi đạt được là cấp bậc Divine - thần thánh."

Sau đó, cậu nhận được nhiều ánh nhìn kì lạ.

Chưa từng có một ai trước đây nhận được Khía Cạnh Divine, vậy nên tất nhiên là họ bắt đàu nghĩ rằng cậu là một kẻ mất trí.

Nhưng vẫn còn một chút nghi ngờ... có thể là kẻ lạ mặt này là một hậu duệ của một gia tộc hùng mạnh nào đó?

Một thần đồng vô song?

Thẩm định của gã có lẽ thật sự là vinh quang....

Sunny phải xua tan chút nghi ngờ nhỏ nhặt đó.

"Lưu ý rằng, tôi không phải là một Di sản cao quý gì cả.

Pfft!

Tôi đến từ vùng ngoại ô.

Tôi thậm chí chưa bao giờ được huấn luyện chiến đấu.

Với tất cả những huấn luyện và hắn chỉ nhận được một đánh giá 'xuất sắc' thôi ư?

Hắn đã làm gì suốt trong Cơn Ác Mộng vật?

Ngoáy mũi suốt à?"

Biểu cảm của tất cả Sleeper đang nghe lời khoe khoang của cậu ngay lập tức thay đổi.

Một con chuột cống đến từ ngoại ô và không được huấn luyện...

ừm, chắc chắn rồi.

Gã này đang cố lừa ai vậy chứ?

Cuối cùng, với một nụ cười lịch sự, Caster nói:

"Vinh quang?

Điều đó thật thú vị.

Bạn có vui lòng cho chúng tôi biết được thành tích của bạn trong Cơn Ác Mộng là gì không?"

Sunny cười toe toét.

"Tất nhiên là rồi, không có vấn đề gì cả.

Trước hết, tôi đã giết một...uh...một con Bạo Chúa thức tỉnh."

Mỗi một tiếng 'uh' phát ra là một lần cậu phải chịu đựng vài giây đau đớn tột độ, nhưng cậu không thể hiện điều đó lên trên gương mặt mình.

Vẻ mặt của cậu cũng không có gì ngoài sự tự mãn và vẻ cứng đầu.

Chỉ cần nhắc tới sự tồn tại của một Bạo chúa thôi chứ đừng nói tới việc nó có thức tỉnh hay không cũng khiến các Sleeper cười nhạo cậu rồi.

"Oh, thật ư?

Vậy làm cách nào mà cậu có thể giết được nó."

Một vẻ kiêu ngạo hiện lên trên mặt Sunny.

"Bằng cách nào ư?

Để tôi nói cho mà nghe, tôi thậm chí còn không cần phải di chuyển một ngón tay.

Chỉ cần nhổ nước bọt thôi và nó bị xé xác ra thành từng mảnh."

Điều đó là sự thật.

Sunny đã nôn một ngụm máu lên bàn thờ và kết quả là Vua Núi đã bị vị Thần Bóng Tối chặt xác một cách tàn bạo.

Một ai đó cười lớn.

"Tên này rõ ràng hoặc là một tên điên hoặc là hắn đang cố gây sự với chúng ta.

Nghe này tên lùn.

Hãy đoan trang một chút đi!?

Ai lại đi tin lời nói dối như vậy chứ?"

Sunny thực sự tức giận.

Cậu muốn cãi lại và nói rằng cậu không hề thấp.

Nhưng cậu không thể.

Bởi vì đó là một lời nói dối, chết tiệt!

Nên thay vào đó, cậu chỉ nghiến răng và nói với một giọng điệu tức giận:

"Tôi không thể trả lời câu đó được, vì những gì tôi vừa nói không phải là nói dối!"

"Có phải cậu thực sự khăng khăng rằng cậu đã giết một Bạo Chúa thức tỉnh - một Tyrant!

- và chỉ với một chút nước bọt, không hơn không kém?"

Sunny nhíu mày.

"Đó chính là sự thật!"

Càng nhiều tiếng cười theo sau.

"Tên khốn điên khùng này!".

"Hắn thực sự đã tin vào đống vớ vẩn tự mình bịa ra."

"Điên rồ, hắn thực sự là một gã điên..."

Bất ngờ là Caster đã lên tiếng ngăn cản tổ đội của gã.

"Các cậu."

Sau khi tiếng cười lắng xuống, gã hỏi tiếp một cách thân thiện:

"Vậy bạn còn đạt được thành tựu nào khác không?"

Cái gì?

Vẫn chưa đủ nữa hả?

Sunny nâng cằm lên.

"Để tôi nhớ lại...

Oh!

Tôi cũng đã giết một kiếm sĩ thức tỉnh."

"Thật à?

Vậy cậu đã làm điều đó bằng cách nào?"

Diễn như thể cậu có một chút xấu hổ, Sunny nhìn xuống dưới.

"Điều đó...thực ra thì, lúc đó tôi chỉ cần lắc một ngón tay.

I thậm chí còn phải lắc nó một vài lần.

Chỉ cần vậy là đủ để giết gã."

Cậu đã giữ Chiếc Chuông Bạc giữa 2 ngón tay, thứ khiến gã Anh Hùng bị tấn công và cuối cùng là bị con Bạo Chúa giết chết.

Vậy nên, về cơ bản thì những gì cậu miêu tả là đúng.

"Đúng là một kẻ lập dị!"

"Ha!

Cậu thực sự tin lời thằng ngu này hả?!"

"Tên khốn tội nghiệp.

Hắn không chỉ yếu đuối mà hắn còn mất trí nữa..."

Caster nhìn những người bạn của mình một lúc lâu và sau đó quay sang Sunny.

"Còn gì nữa không?"

Sunny chớp mắt.

Đã đến lúc kết thúc việc này rồi.

"Điều gì khác nữa à?

Uh...À.

Oh đúng rồi!

Tôi còn từng giao tiếp với các vị thần, dù rằng họ đã chết hết.

Tôi đã khiến một trong những người họ tỉnh giấc.

Ngài ấy đã ban cho tôi một phước lành!

Tôi được ban phước bởi một vị thần, các người hiểu rồi chứ?!"

Các Sleeper đang im lặng lắc đầu hoặc nhìn cậu với vẻ thương hại.

Caster thở dài.

"Tôi hiểu rồi.

Vậy thì nếu so với thành thích của cậu thì của tôi khá bình thường.

Cảm ơn vì đã chia sẻ điều đó với chúng tôi.

Hi vọng rằng cậu sẽ thành công khi chúng ta tiến vào Vương Quốc Giấc Mơ."

Sunny mỉm cười với vẻ tự mãn trên gương mặt.

"Tốt hơn hết là cậu nên tin vào việc đó.!"

Trình diễn xong, cậu quay đầu và bước đi.

"Ah.

Màn trình diễn đã diễn ra tốt đẹp."

Cậu khá chắc rằng sau màn trình diễn đó, không có một ai sẽ tin rằng cậu thực sự có Khía Cạnh mạnh mẽ hay thứ gì đó đáng để chú ý đến xuyên suốt cơn Ác Mộng.

Cậu chỉ nói họ sự nhưng vẫn cố gắng để khiến họ tin rằng đó là điều ngược lại.

Một cảm giác đáng kinh ngạc.

Họ giờ đây đang suy nghĩ thế nào về cậu ấy?

Họ nghĩ rằng cậu là một kẻ yếu đuối, lớn lên ở vùng ngoại ô và thiếu sự giáo dục cũng như sự huấn luyện.

Và hơn thế nữa, cậu ta dường như đã bị điên hoặc cực kỳ ngu ngốc.

Tính khí của cậu với họ là vô cùng tệ hại.

Một gã thảm hại và nhỏ mọn đúng nghĩa.

Giờ thì bất cứ khi nào cậu được hỏi về Khía Cạnh của mình thì cậu chỉ cần nói rằng nó là cấp bậc Divine và rồi bị cười nhạo.

Mọi người thà tin rằng Spell không còn tồn tại còn hơn là tin vào cậu là kẻ được Spell chú ý.

Cậu thậm chí còn có thể hét lên về thành tích của mình trên mái nhà và sẽ không một ai tin cậu.

Rồi thì sau đấy, sẽ không một ai có thể nghi ngờ rằng cậu có một cái Tên Thật.

"Cứ đợi đấy đi lũ ngốc.

Một ngày nào đó tôi mới là kẻ duy nhất được cười."

Ngay khi Sunny bước đi, cậu nghe được lời của một người đang nói chuyện với Caster:

"Tại sao cậu không cho hắn biết địa vị của mình là ở đâu?

Hắn ta đã coi thường cậu!"

Sau một lúc im lặng, Caster trả lời bằng một chất giọng trầm dịu dàng.

"Đứa trẻ tội nghiệp đó chắc hẳn đã mất trí trong Cơn Ác Mộng.

Việc như vậy thường xuyên xảy ra.

Cậu ta sẽ sớm phải bỏ mạng thôi, vậy nên cư xử tử tế là điều tối thiểu tôi có thể làm...."

Khóe miệng Sunny giật giật.

"Thật là một gã tốt bụng."

Cậu biết rằng những lời vừa rồi của Caster chỉ dựa trên vẻ ngoài giả tạo của gã, nhưng vì một vài lí do nào đó cậu vẫn có thể cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 22 Góc xó xỉnh của xác chết


Thỏa mãn với màn trình diễn của mình, Sunny bước trở lại một góc vắng của hội trường.

Cậu cảm thấy ánh nhìn giễu cợt, khinh thường và thương hại của mọi người dành cho cậu.

Dường như không có ai định ở gần cậu.

Điều đó cũng khá tốt vì cậu không muốn bị làm phiền.

Cơ mà chẳng phải phản ứng của họ có hơi chút thái quá sao?

Đâu phải là cậu ấy đang mang trên mình một cơn bệnh truyền nhiễm nào.

Chà, ngoài trừ Spell.

Nhưng nó cũng không thực sự là một căn bệnh đâu, mọi người ở đây buộc phải biết điều đó rồi chứ.

Sau cùng, cậu tách mình ra khỏi đám đông và đến chỗ góc tường, nơi vì lý do nào đó mà các Sleeper khác không muốn đến gần.

Chỗ đó có một cô gái đang ngồi lặng lẽ trên băng ghế.

Sunny nhìn cô.

Cô gái trầm lặng trông rất xinh đẹp, dáng ngoài thanh tú và đoan trang.

Quần áo của cô ấy gọn gàng và ngăn nắp.

Chúng không có vẻ đắt tiền nhưng trông vẫn rất trang nhã.

Với tóc móc vàng nhạt, đôi mắt xanh to tròn và khuôn mặt thanh tú, cô ấy trông giống như một con búp bê sứ xinh đẹp.

Vẻ đẹp của cô ấy vô cùng thu hút.

Tuy nhiên thì có điều gì đó không đúng ở cô gái này.

Sunny cau màu để tìm ra chính xác điều gì ở cô gái khiến cậu cảm thấy khó chịu.

Sau một lúc cậu nhận ra điều đó chính là cô gái này đang khiến cậu nhớ lại về Vua Núi khi đang nhìn về phía trước một cách vô hồn, trống rỗng.

Sunny giật mình hiểu ra rằng cô gái này bị mù.

Mất một vài giây để cậu có thể trấn tĩnh lại được bản thân mình.

"Đúng là một sự xấu hổ."

Cậu cẩn thận ngồi xuống ở đầu ghế đối diện với một chút chán nản.

Cô gái này sẽ không thể sống sót nổi qua cơn Ác Mộng đầu tiên của mình nếu như cô ấy đã bị từ trước khi bước vào Spell.

Điều đó có nghĩa rằng việc cô ấy đánh mất thị lực của mình là kết của một cuộc Thẩm Định.

Đó là chính là Flaw của cô ấy.

Sunny đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi.

Một cảm giác buốt lạnh lan khắp ngực cậu.

"Vậy là mình tưởng rằng của mình đã là tệ lắm rồi."

Không quan trọng Thuộc Tính cũng như Khả Năng Khía Cạnh mà cô gái này nhận được là gì để đánh đổi thị giác của mình, việc này chẳng khác gì một bản án tử cả.

Một người mù hoàn toàn không có một cơ hội sống sót nào trong Vương Quốc Giấc Mơ, ít nhất là không với một cái lõi Dormant.

Theo một nghĩa nào đó, cô gái này gần như đã chết rồi.

Cô ấy thực sự là một cái xác biết đi.

Cảm thấy vô cùng bối rối, Sunny quay đầu đi và quan sát đám đông những Sleeper.

Giờ thì cậu đã hiểu lí do tại sao mọi người cố gắng tránh xa nơi này: cô gái được bao bọc bơi một bầu không khí chết chóc vô hình nhưng vẫn có thể cảm nhận được.

Các Sleeper thường không phải là những người mê tín, nhưng bất cứ ai cũng có thể cảm thấy không thoải mái khi ở bên cô ấy.

Hiểu ra kiến thức này, Sunny đột nhiên có thể thấy được cách những người trẻ tuổi trong hội trường này lập nhóm.

Theo bản năng của mình, họ đang cố gắng đứng cạnh những người có hoàn cảnh gần như họ.

Ở cuối hành lang, nơi gần với sân khấu nhất, có một hoặc hai nhóm nhỏ.

Những người ở trong nhóm đó khác biệt với những Sleeper còn lại.

Bọn họ tự tin, bình tĩnh và có khí thế lanh lợi.

Đó là những Di Sản: họ đã được huấn luyện cho Spell kể từ khi được sinh ra và có cơ hội sống sót cao nhất.

Đặc biệt là gã nổi bật so với những người còn lại.

Bên cạnh họ là nhóm những người ăn mặc sang trọng, những đứa trẻ là con cháu của những gia đình cấp cao và giàu có.

Họ đã trải qua quá trình đào tạo khá tốt vì gia đình họ có nhiều tiền để thuê gia sự riêng - thậm chí cả những người Thức Tỉnh, vậy nên trông họ rất sôi nổi và hào hứng, chỉ có một chút lo lắng hiện lên.

Cơ hội sống sót của họ cũng không hề tệ.

Tiếp đến là những đứa trẻ đến từ các gia đình trung lưu, chiếm phần lớn số đông ở đây.

Họ có thể không có đặc quyền được đào tạo bởi gia sư Thức Tỉnh nhưng sự giáo dục họ nhận được không hề tệ.

Chính phủ đã dành rất nhiều công sức để đưa tất cả những kiến thức và kỹ năng cần thiết vào các chương trình giảng dạy ở trường nhằm chuẩn bị trước cho những Sleeper có tiềm năng.

Một số người trong bọn họ có thể đã được đào tạo trong bí mật.

Để có thể sống sót, những Sleeper này cần phải nỗ lực nhiểu hơn nữa và cũng như có thêm một chút may mắn.

Nhưng nó không đồng nghĩa với việc họ chắc chắn sẽ sống sót.

Do đó họ rất căng thẳng và lo lắng.

Và cuối cùng là Sunny và cô gái mù này, một xác chết.

Từ quan điểm của những Sleeper khác trong hội trường, cơ hội sống sót của hai người gần như là không.

"Đáng yêu làm sao."

Đây là cách mà những Sleeper trẻ tuổi đã tách họ ra trong tiềm thức.

Người duy nhất khác biệt là cô gái tóc bạc mà Sunny đã gặp trước đó, người đang đứng một mình và tách biệt với mọi người, dường như cảm thấy thờ ơ với bầu không khí căng thằng và lo lắng xung quanh.

Cô ấy chỉ dựa vào tường, nhắm mắt và nghe nhạc.

Bất kể là nhóm nào thì mọi người ai cũng đều đang cảm thấy mệt mỏi vì chờ đợi.

"Khi nào thì cái buổi lễ chết tiệt này mới chịu bắt đầu chứ?"

Sunny tức giận suy nghĩ.

Như thể trả lời cho suy nghĩ của cậu, một người đàn ông to lớn trong bộ đồng phục màu xanh đậm xuất hiện trên sân khấu.

Ông ta không chỉ cao mà còn gần như giống với một gã khổng lồ.

Sunny thậm chí còn thắc mắc liệu người này có phải kết quả của mẹ anh ta đã phạm tội với một con gấu....

Tất nhiên thì việc đó là không thể - loài gấu đã tuyệt chủng từ rất lâu trước khi Spell xuất hiện.

Nhưng Sunny đã từng nhìn thấy những bức tranh về nó trong sách, và họ trông khá giống nhau.

"Vậy thì một Sinh Vật Ác Mộng giống gấu."

Người đàn ông to lớn có bờ vai rộng, thân hình lực lưỡng và bộ râu màu nâu tuyệt đẹp.

Ánh mắt của ông ta điềm đạm và nghiêm túc.

Sau khi lên giữa sân khấu, ông ta nhìn các Sleeper một lúc lâu.

Khi ánh nhìn của ông ta dừng ở chỗ của Sunny, cậu ta chợt cảm thấy lo lắng.

"Uh...Mình hi vọng rằng ông ta không có một Khía Cạnh ngoại cảm.

Nếu không thì có lẽ ông ta có thể sẽ thay mặt mẹ ổng xé một hoặc 2 chi của mình ra."

Người đàn ông không dành quá nhiều sự chú ý cho Sunny và chuyển tầm nhìn của mình đến hàng ghế đầu của đám đông.

Cuối cùng ông ta nói bằng một chất giọng trầm và vang:

"Tôi là Thức Tỉnh Gỉa Rock.

Các Sleeper, chào mừng tới Học Viện."

Mọi người lắng nghe mà không gây ra một tiếng động nào.

"Không đầy một tháng nữa, các bạn sẽ được triệu hồi tới Cõi Giấc Mơ.

Một số người trong các bạn có thể nghĩ rằng bản thân đã chuẩn bị đầy đủ.

Nhưng đó là một sai lầm.

Spell là thứ tàn nhẫn và xảo quyệt.

Khoảnh khắc Người Thức Tỉnh bắt đầu quá tự tin vào bản thân cũng là lúc họ chết đi.

Tôi đã từng chứng kiến những Sleeper như các bạn mất mạng.

Tôi cũng đã từng chứng kiến việc tương tự trải qua với các Bậc Thầy.

Kể cả là những vị Thánh cũng không tự tin để sống sót."

"Cảm ơn vì lời động viên nhé."

Sunny suy nghĩ mỉa mai.

"Trong 4 tuần tiếp theo, chúng tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng để nâng cao khả năng sống sót của các bạn.

Các bạn sẽ được đào tạo từ những người hướng dẫn giỏi nhất thế giới.

Tuy nhiên, đừng để lừa dối bởi danh tiếng của họ: Sau cùng thì việc bạn có thể sống sót trở về từ Cõi Giấc Mơ hay không phụ thuộc vào duy nhất một người mà thôi - chính bản thân các bạn.

Trách nhiệm sống sót là của bạn và chỉ của riêng bạn."

Ngoài trừ các Di Sản, các Sleeper nhìn nhau với nỗi sợ hãi trào dâng trong mắt họ.

Thức Tỉnh Gỉa Rock nói tiếp:

"Các bạn không còn là một đứa trẻ nữa.

Thật đáng tiếc vì các bạn phải trải qua việc này.

Nhưng Spell đã quyết định theo cách khác.

Các bạn đã trải qua cơn Ác Mộng Đầu Tiên vậy nên các bạn đã biết rằng nó như thế nào.

Bố mẹ, giáo viên hay bạn bè của các bạn đều không thể giúp các bạn được nữa."

"Đã lâu rồi mới nghe lại những thứ như thế này."

Trong khi lắng nghe Rock phát biểu, Sunny không khỏi có cảm giác hơi tách biệt.

Vì những tin tức này không phải mới mẻ gì với cậu.

Tuy vậy, cậu vẫn hiểu rằng mục đích của người hướng dẫn: ông ta phải làm cho những Sleeper trẻ tuổi này trở nên sợ hãi, bởi vì sợ hãi là điều duy nhất giữ cho họ có thể sống sót.

Cuối cùng, khi bài phát biểu tới phần quan trọng nhất.

Thức Tỉnh Gỉa Rock dừng lại một chút để lũ trẻ có thời gian để tiêu hóa những lời vừa nghe được.

Sau đó, ông ta gật đầu rồi nói tiếp:

"Giờ thì chúng ta sẽ nói đến sự khác biệt giữa Cơn Ác Mộng và Cõi Giấc Mơ."
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 23 Giấc Mơ và Ác Mộng.


Đây mới là thứ thu hút Sunny để tâm đến.

Tất nhiên là cậu đã có một kiến thức nhất định về cách mọi thứ được sắp đặt trong Spell.

Nhưng Cơn Ác Mộng Đầu Tiên của cậu đã cho cậu thấy hiện thực diễn ra khác biệt như thế nào với cách mà nó được miêu tả, những thứ tuy nhỏ nhưng vô cùng quan trọng.

Cậu cần phải tách biệt sự thật ra khỏi những truyền thuyết.

Và tất nhiên nghe nó từ miệng một người đã thực sự ở trong Cõi Giấc Mơ có rất nhiều lợi ích.

Vậy nên Sunny đã chăm chú lắng nghe.

Thức Tỉnh Giả Rock bắt đầu nói:

"Hầu hết mọi người đều biết Ác Mộng là gì vì chúng đã tác động đến thế giới thật cũng như cuộc sống của họ.

Các bạn đều được cảnh báo trước khi tiến vào Cơn Ác Mộng Đầu Tiên, nếu như chết ở đó, Sinh Vật có thể sẽ được cho phép vượt qua cánh cửa giữa hai thế giới và tiến vào thực tại."

Đúng vậy, đó là lí do vì sao Bậc Thầy Jet đã kiên nhẫn chờ đợi bên cạnh cậu, chuẩn bị để đối phó với những con quái vật nếu như nó xuất hiện.

"Những Cơn Ác Mộng Đầu Tiên là độc nhất, vì mỗi một cơn Ác Mộng là một sự riêng lẻ.

Đó cũng là lí do tại sao chỉ có duy nhất một Sinh Vật có thể xuất hiện.

Tuy nhiên, từ cơn Ác Mộng thứ hai trở đi, mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm hơn.

Đám sinh vật này không phụ thuộc vào mức độ ảnh hưởng của người bị nhiễm bệnh.

Thay vào đó thì bọn chúng được sinh ra từ trong Cõi Giấc Mơ.

Trong khi Hạt Giống của Cơn Ác Mộng đang phát triển, bất kỳ người nào Thức Tỉnh cũng có thể cố gắng để chinh phục nó."

Săn lùng Ác Mộng là trách nhiệm chính của các Thức Tỉnh Giả.

Sunny biết được đến đó.

"Nếu tất cả bọn họ đều chết hoặc thất bại trong việc tìm kiếm Hạt Giống trước khi nó nở rộ, một Cánh Cổng sẽ mở ra trong thế giới thực và cho phép vô số quái vật tiến vào.

Tất cả các bạn đều biết hậu quả của việc đó.

Những Thức Tỉnh Giả khác sẽ buộc phải chống chịu những đợt tấn công dữ dội từ phía bên trong Cánh Cổng, nhưng sau đó những sự tàn phá và tổn thất lớn vẫn có thể xuất hiện."

Những Cánh Cổng được mở ra là thứ gì đó mà mọi người trên hành tinh này đều sợ hãi.

Đây cũng là thảm họa thứ 2 do Spell gây ra sau lần xuất hiện đầu tiên của đám Sinh Vật Ác Mộng.

Sự khác biệt chính là làn sóng ban đầu chỉ có đám Dormant.

Tuy nhiên, những Cánh Cổng có cấp bậc của riêng nó, và bất cứ loại Sinh vật nào cũng có thể bước qua.

Không lâu trước khi Sunny được sinh ra, một Cánh Cổng cấp 5 đã mở ra khiến cả lục địa trở thành nơi không thể cư trú.

May mắn thay, những Cánh Cổng cấp độ cao như vậy vô cùng hiếm.

Giọng nói của Thức Tỉnh Gỉa Rock trở nên nghiêm nghị.

"Cho nên không sai khi nói mục đích của những Thức Tỉnh Gỉa khi tiến vào Cõi Giấc Mơ là tìm kiếm những hạt giống trưởng thành và đóng chúng lại trước khi có bất kỳ tổn thất nào có thể xảy đến với thế giới thật.

Từ đó, các bạn có thể thấy rằng Cõi Mộng và Ác Mộng có kết nối với nhau, nhưng chúng không phải là một.

Nếu Ác Mộng là đích đến, thì Cõi Mộng là một con đường.

Nhưng nó cũng còn hơn thế nữa."

"Rất lãng mạn đấy.

Liệu ông ta có hơi thiên hướng thơ ca không?"

"Nói một cách đơn giản thì, Cõi Giấc Mơ là một thế giới.

Nó rộng lớn, bí ẩn và hầu như chưa được khám phá.

Nhưng nó cũng đã chết.

Không có sự sống ngoài kia ngoại trừ những Sinh Vật Ác Mộng... và bây giờ là chúng ta.

Nhưng không phải lúc nào cũng vậy.

Nhưng nó không phải lúc nào cũng chết.

Chúng tôi có thể nói rằng nơi đó đã từng rất lâu trước đó trong quá khứ, Cõi Mộng là nhà của những nền văn minh nguyên thủy.

Có rất nhiều tàn tích bị chôn vùi trong lòng đất."

Theo những gì mà Sunny biết, những nền văn minh đó không thực sự thô sơ, chỉ là sự phát triển của chúng tập trung vào lõi linh hồn và chủ nghĩa thần bí chứ không phải công nghệ.

Vậy nên cơ bản là ma thuật và phép thuật.

Tên của họ là gì?

Họ đã ngã xuống như thế nào?

Không ai biết cả.

Có lẽ họ đều đã bị tuyệt diệt hết bởi Spell.

"Chúng tôi không biết rằng liệu Cõi Mộng tồn tại bên trong Spell như một ảo ảnh của nó hay không, ở một quy mô rộng lớn không thể tưởng tượng được.

Hay nó thực sự có thật, với Spell là thứ duy nhất đóng vai trò như con đường giữa 2 thực tại.

Tuy nhiên, chúng tôi đều nghi rằng những ảo ảnh hiện lên trong những Cơn Ác Mộng đều được dựa trên lịch sử nơi đó.

Chúng là những bản sao của các sự kiện trong quá khứ nằm sâu trong thời gian, được tái tạo lại bằng một cách nào đó."

Vậy thì, có thể đã từng có một đoàn lữ hành nô lệ thực sự trên ngọn núi đen đó từ rất lâu trước đây.

Sunny nhớ lại cách mà thời gian dường như quay ngược khi cơn Ác Mộng của cậu bắt đầu.

Cậu nghĩ về việc mà mọi thứ có thể kết thúc nếu như không có sự tham gia của cậu ấy.

Liệu rằng người nô lệ vô danh kia đã chết trong bụng của Vua Núi cùng với những người còn lại trong đoàn lữ hành?

Không hiểu sao cậu lại cảm thấy tên nô lệ này không đơn giản như vậy?

Nếu không thì tại sao Spell lại nhớ đến anh ta?

Còn Anh Hùng thì sao?

Liệu gã có thể trốn thoát được không?

'Mình tự hỏi.'

"Có 4 điểm khác biệt chính giữa Cõi Mộng và Ác Mộng.

Đầu tiên, nó không có một "câu chuyện" nhất định.

Không có một xung đột được định trước nào để các bạn buộc phải giải quyết nó.

Các bạn có thể tự do di chuyên và khám phá, miễn là bạn có đủ sức mạnh để sống sót ở vùng hoang dã.

Hầu hết mọi người khác đều có xu hướng sống ở gần một trong Thành trì của con người."

'Biết thế thì tốt.' Sunny nghĩ dù không cảm thấy bị thuyết phục.

Chắc chắn là không có những xung đột nào được định trước trong Cõi Mộng.

Nhưng với đặc tính [Fated], cậu khá chắn là mình sẽ gặp chuyện với một số rắc rối nào đó.

Có lẽ sự tự do mà Thức Tỉnh Gỉa Rock đã nhắc tới không đề cập đến trường hợp của cậu.

Trong khi đó, người hướng dẫn tiếp tục:

"Điều thứ hai, như tôi đã đề cập trước đó, không có một ai trong Cõi Mộng ngoại trừ những người đến từ thế giới thực.

Tuy nhiên, một số đám Sinh Vật ở đó có thể bắt chước hình dáng của con người, vì vậy để lưu ý điều đó."

Sunny cảm thấy mồ hôi đang chảy dọc sống lưng mình cùng cơn ớn lạnh.

Sinh vật ác mộng bắt chước con người?

Qúa mức rùng rợn rồi!

Thứ đó có từ lúc nào chứ?

Tại sao cậu lại chưa bao giờ nghe về nó?

Cậu liếc nhìn các Di Sản đang đứng ở hàng đầu tiên và thấy rằng họ không hề tỏ ra bất ngờ.

Vậy ra họ đã biết về nó.

"Thứ ba, không giống với Cơn Ác Mộng đầu tiên, sẽ không có những Sinh Vật Ác Mộng nào xuất hiện trong thế giới thức nếu như các bạn chết trong Cõi Mộng.

Dù nghe có thể cay nghiệt nhưng đó là một điều tốt.

Lực lượng Thức Tỉnh Gỉa đã bị phân tán rất mỏng, chúng tôi sẽ không có đủ nguồn lực để giải quyết những vấn đề quan trọng hơn."

Xét rằng những Sleeper có thể dành nhiều tuần, một số có thể thậm chí là một tháng trong Cõi Mộng, thì phát biểu đó khá là tàn nhẫn.

"Và điều cuối cùng cũng như là điều quan trọng nhất.

Không như Ác Mộng, thứ vốn bị ràng buộc bởi những quy tắc công bằng, sẽ không có giới hạn về loại Sinh Vật mà bạn có thể gặp trong Cõi Mộng.

Trong suốt quá trình thử thách, Spell sẽ không để một người ở cấp độ Dormant phải chống lại một đối thủ có cấp bậc quá cao hơn họ..."

"Oh thật ư?"

Sun-bị cả Anh Hùng lẫn Bạo Chúa truy giết-ny cười khẩy.

Tuy nhiên thì cậu cũng buộc phải đồng ý với Rock.

Mặc dù cả Anh Hùng và Vua Núi đều vượt xa khả năng của cậu.

Nhưng họ cũng chỉ hơn cậu một bậc.

"...Nhưng trong Cõi Mộng, hạn chết như vậy sẽ không còn tồn tại.

Về lý thuyết mà nói, bạn hoàn toàn có thể tình cờ gặp phải một Unholy Titan và chết trước khi kịp nhận thức được chuyện gì đã xảy ra.

Vì vậy hãy cẩn thận và chỉ nên ở những khu vực có kẻ thù ngang tầm với cấp bậc của bạn.

Đó không phải là một sự đảm bảo chắc chắn rằng các bạn sẽ hoàn toàn an toàn, nhưng ít nhất thì sẽ có ít khả năng rằng bạn đụng phải như mà bạn có thể nhai."

Bám dính vào khu vực có nhiều Sinh Vật Ác Mộng dưới cấp bậc bản thân cậu thậm chí còn tốt hơn.

Đó chính xác là những gì mà Sunny tính làm.

Thức Tỉnh Gỉa Rock ngưng lại một lúc, quan sát gương mặt của những Sleeper phía trước.

Sau đó nói thêm:

"Khi ngày hạ chí đến, các bạn sẽ bị đưa vào trong Cõi Mộng.

Không thể đoán trước được vị trí chính xác nơi mà các bạn sẽ rơi xuống, nhưng khả năng cao là nhiều người trong số các bạn sẽ tìm thấy nhau ở quanh đó.

Hãy tập hợp lại thành một nhóm và tiến về Thành Trì con người nơi gần nhất.

Một khi bạn đến được đó, bạn có thể quay trở lại thế giới thực."

Cổng vào là một cánh cửa đặc biệt đóng vai trò như lối thoát khỏi Cõi Mộng.

Một khi Sleeper đến được điểm như cánh cổng, họ có thể thoát ra để quay về thực tại cũng như trở thành một Thức Tỉnh Gỉa.

Lõi của họ cũng sẽ được nâng cấp, và họ có thể cũng sẽ nhận được một Kỹ Năng Khía Cạnh thứ hai.

Sau đó, họ có thể quay lại Cõi Mộng mỗi khi họ đi ngủ.

"Nếu như bạn không thể xác định được vị trí của nó hay không thể đến được Thành Trì con người nơi gần nhất, hãy cố gắng tìm kiếm một cánh cổng chưa được chinh phục.

Nó thường sẽ ở bên trong hoặc gần địa danh nổi bật của khu vực đó.

Hãy cố gắng chiến đấu cùng nhau và hạ gục những người canh gác để sống sót trở lại."

Ông ta nhìn bọn họ một cách nặng nề.

"Đó là tất cả cho ngày hôm nay.

Tiếp theo, hãy làm theo hướng dẫn đã được gửi trước đó cho người thông báo của các bạn để tìm ký túc xá được chỉ định.

Sau khi ổn định chỗ ở, bạn có thể đến căng tin để ăn bữa tối muộn.

Tiếp theo đó sẽ có một cuộc phỏng vấn để chuẩn bị cho chương trình đào tạo mà bạn định tham gia.

Hãy có một đêm nghỉ ngơi khỏe mạnh.

Việc huấn luyện của các bạn sẽ bắt đầu từ ngày mai.

Ông ấy kết thúc câu nói với một cái gật đầu rồi rời đi.

Sunny thở dài.

"Không thể lường trước được điều gì, huh?"

Với kiểu may mắn của bản thân, cậu ta có thể sẽ rơi ngay giữa một Thành Trì của con người và ngay lập tức đi dô Cổng vào, hoặc xuất hiện giữa một địa điểm nào đó xa xôi và chết chóc của Cõi Mộng mà không có bất cứ ai từng nghe đến về nó hoặc trở về mà sống sót.

"Hãy hi vọng là vế đầu tiên."

Vì cậu chẳng thể làm gì được về nó nên cậu cũng không lo lắng lắm.

Có những điều quan trọng hơn trong đầu cậu lúc này - như, chính xác là họ sẽ phục vụ món gì ở đây cho bữa tối.

Spoil:

Fated: "Cưng tự biết câu trả lời là gì rồi đấy =)))) khỏi hi vọng."

Ngoài ra thì Sunny đã suy đoán đúng một phần.

Tuy tác giả vẫn chưa biết lộ gì thêm về tên nô lệ mà Sunny nhập vào nhưng có tiết lộ rằng mẹ của gã có sở hữu một trong những kỹ năng quan trọng của Sunny sau này.

Ngoài ra thì thân thế của Anh Hùng cũng không vừa đâu, sau này sẽ còn gặp lại gã một lần nữa và trong cảnh thoáng qua nên cũng không rõ là gã đang trong Cõi Mơ hay trong một cơn Ác Mộng khác.
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 24 Trở nên giàu có (Moving up into the World)


Mọi thứ mà các Sleeper cần đều nằm trong cùng một toà nhà.

Sunny đi theo hướng sự chỉ dẫn của người liên lạc của cậu và nhanh chóng tìm thấy ký túc xá, nơi nằm ở một trong những tầng thấp nhất.

Cậu ấy hơi bất ngờ thì cậu có hẳn một phòng riêng dành cho bản thân mình.

Nó có một cái giường với một chiếc nệm êm ái, một cái bàn, một cái tủ quần áo và thậm chí là cả một phòng tắm riêng!

Các vật dụng đều mới nguyên và có tính thẩm mỹ cao, không khí thì trong lành và vô trùng.

Trong căn phòng ấm áp và bức tường bên ngoài được gắn một màn hình ẩn giống liền mạch với giống như một cánh cửa sổ rộng, mở ra khung cảnh đẹp như tranh vẽ của một công viên đầy tuyết.

Ngoài ra cậu thậm chí còn được cung cấp vài bộ quần áo miễn phí có gắn logo của Học Viện ở trên đấy.

"Thật hoang phí," Sunny nghĩ mà có đôi chút choáng váng.

Theo một cách hợp lý thì cậu hoàn toàn hiểu rằng sự bố trí như thế này không thực sự xa hoa.

Nhưng với cậu, một kẻ lang thang lớn lên từ vùng ngoại ô, căn phòng này không khác gì một cung điện.

Cậu gãi đầu.

"Có vẻ như... mình đã làm được rồi?"

Sunny nhìn xung quanh, rồi nháy mắt với cái bóng của cậu ấy và mỉm cười.

"Tao đoán rằng chúng ta đang trở nên giàu có hơn rồi nhỉ?"

Bóng đen không phản ứng lại, hình như không có mấy ấn tượng.

Có lẽ nó không hề quan tâm đến những thứ thế này.

"Phải rồi, một cái bóng ngu ngốc thì biết cái gì chứ?"

Sunny thay bộ đồ mới và quan sát bản thân mình trong gương.

Chợt nhớ ra một thứ gì đó, cậu triệu hồi ra những chữ rune.

Cậu cuối cùng cũng có thời gian để nghiên cứu cái áo choàng.

Ký ức: [Tấm vải liệm của người múa rối].

Cấp bậc: Thức Tỉnh.

Dạng: Áo giáp.

Mô tả: [Một con trùng của sự ngờ vực từng tìm thấy lối vào trong trái tim của một vị vua cương trực.

Theo thời gian, nhà vua bị nuốt chửng từ bên trong và trở thành một con rối của nó.

Một đời sau, con trùng rối trốn ra khỏi thi thể của nhà vua, để lại một kén lụa màu đen.

Không ai biết nó đã đi đâu, tuy nhiên, khi người ta dám tiến vào trong lâu đài tĩnh lặng, họ đã tìm thấy một đống lụa giữa núi xương bị ăn mòn và họ đã chế tạo nó thành áo giáp.]

Sunny làm một gương mặt chua chát.

"Nó không hề đáng sợ đến thế.

Yeah.

Mình không hề thấy sợ hãi tí nào."

Nghĩ lại thì, sinh vật đầu tiên mà cậu đã giết được gọi là con ấu trùng.

Nếu như giả định của cậu rằng Vua Núi là một con Trùng Rối trưởng thành - và đã là một Bạo chúa...vậy thì nó sẽ trở thành cái quái gì khi biến thành một con bướm đêm chứ?

Không tốt hơn hết là không nên suy nghĩ về nó.

Với một tiếng thở lại, cậu triệu hồi bộ giáp lên.

Những sợi chỉ đen mỏng ngay lập tức xuất hiện quanh cơ thể cậu và quấn lấy như một bộ giáp.

Nó được làm từ vải mềm, màu xám đen với vài thứ khác như bao tay và miếng giáp vai bằng da màu đen bóng.

Bộ giáp nhẹ, thanh thoát và không hề hạn chế bất kỳ chuyển động nào của cậu.

Nó cũng không gây ra âm thanh khi cậu di chuyển.

Một trang bị hoàn hảo cho những người thích ẩn nấp trong bóng tối!

Sunny mỉm cười.

Cậu biết rằng bộ áo giáp này sẽ khó bị xuyên thủng bởi bất kỳ Sinh vật nào có cấp bậc dưới cấp Thức Tỉnh, điều này sẽ mang lại cho cậu một lợi thế lớn trong việc đối phó với tất cả những con quái vật Dormant.

Cậu cũng cảm thấy một cảm giác bình tĩnh mơ hồ kỳ lạ khi mặc nó.

"Một con trùng của sự ngờ vực... liệu nó có tăng cường khả năng chống lại các cuộc tấn công tâm trí không nhỉ?"

Bằng cách nào cậu khá chắc là nó có.

Một chiến tích tuyệt vời!

Cậu không hề mong đợi gì hơn từ một Ký ức của một Bạo Chúa mạnh mẽ.

Rắc rối duy nhất là bộ áo giáp này rõ ràng không phải để mặc bên ngoài một bộ quần áo đầy đủ.

Khá hài lòng, Sunny thu hồi nó lại và rời khỏi phòng mình, tiến về phía căng tin.

"Không tệ, không tệ."

Cậu tính lại những phần thưởng mà cậu đã nhận được trong suốt và cả sau khi cậu hoàn thành Cơn Ác Mộng đầu tiên.

Bữa tối hóa ra cũng xa hoa như ký túc xá vậy.

Mong muốn được nếm thử miếng thịt thật của Sunny cuối cùng cũng đã trở thành sự thật: nó không chỉ được cung cấp miễn phí cho Sleeper, mà còn không giới hạn về số lượng một người có thể ăn!

Hơn thế nữa, còn có cơm, bánh mỳ, các món ăn kèm, nước sốt, rau tươi, trái cây và đủ loại thức uống thơm ngon.

"Phung phí!"

Sunny nghĩ trong khi tránh xa cốc cà phê.

Sau khi chất một ngọn núi nhỏ thức ăn trên dĩa của mình, cậu tìm một chỗ ngồi trống và quên đi sự tồn tại của thế giới.

Khi miếng thịt ngon ngọt, dày dặn một cách hoàn hảo lấp đầy miệng cậu, tàm nhìn của cậu đột nhiên lấp đầy ánh sao.

Cậu phải kìm lại tiếng rên rỉ phấn khích.

Và thử nghĩ xem, cậu đã có thể sống như thế này cả năm!

"Spell chết tiệt... sao mày lại không lây nhiễm tao từ vài tháng trước chứ?"

Cậu tập trung vào đống đồ ăn, dọn sạch cả dĩa trong tích tắc.

Hài lòng với chiếc bụng hơi phình ra của mình, Sunny thèm thuồng nhìn lại và nghĩ đến việc ăn thêm 1 suất nữa.

Nhưng đã tới giờ cho cuộc gặp mặt giữa cậu và nhân viên Học Viện.

Lòng đầy tiếc nuối, cậu đứng dậy và rời khỏi căng tin.

Cậu nhanh chóng tìm đến một văn phòng nhỏ và ngồi xuống đối diện với một nhân viên hành chính.

Người nhân viên rất thân thiện và bắt đầu cuộc phỏng vấn ngay lập tức.

Như lời Bậc Thầy Jet đã cảnh báo cậu trước đó, Sunny được đề nghị tư vấn tâm lý một lần nữa.

Theo lời khuyên của cô ấy, cậu từ chối và cuộc phỏng suôn sẻ chuyển sang các câu hỏi về Khía Cạnh của cậu.

Cậu không muốn tiết lộ thông về Khía Cạnh của mình, nhưng cũng biết rằng cậu phải nói cho người này một thứ gì đó.

May mắn thay, những câu hỏi mà họ chuẩn bị nhằm hướng đến cảm giác thoải mái của Sleeper.

Vì vậy, hầu hết bọn họ đều bắt đầu bằng những lời mở đầu lịch sự và thân thiện như "bạn có muốn kể cho tôi không?" hay "nếu như bạn muốn chia sẻ,", những câu hỏi giúp Sunny có thể đưa ra những câu trả lời trung lập.

"Phiền bạn có thể cho tôi biết về loại Khía Cạnh mà bạn đã nhận được, nhiều kiểu thuộc loại chiến đấu, ma thuật hay hỗ trợ không?"

Cậu ấy có phiền đấy, nhưng phải cẩn thận để trả lời.

"Uhh, tôi không chắc nữa.

Tôi chưa có thời gian để hiểu rõ nó."

"Được rồi.

Liệu với Khía Cạnh của mình thì bạn có thể gây ra bất kỳ sát thương nào không?"

"Tôi đoán là không?

Tôi còn không thể làm hại đến một cái khăn tắm trước đó."

Cuộc trò chuyện cứ tiếp diễn như vậy.

Đến cuối cùng thì Sunny chỉ chia sẻ lượng thông tin vừa đủ để tạo ra một ấn tượng về Khía Cạnh của cậu ấy là yếu, vô hại và gần như có thể dùng để hỗ trợ

Sau đó, cậu quay về phòng của mình, thay đồ rồi đi ngủ.

Sunny nghĩ rằng việc đi ngủ lần đầu tiên sau Cơn Ác Mộng có thể khá là kì quặc, nhưng sự thật rằng nó lại dễ đến bất ngờ.

Ngả đầu xuống một chiếc gối bông trong khi cơ thể nằm trên một chiếc nệm êm ái và tấm ra sạch sẽ, cậu ngủ như một đứa trẻ.

Mới sáng sớm, Sunny rửa mặt phòng phòng tắm và dùng hết sức lực đi nhanh đến căng tin để thưởng thức buổi sáng trong một tâm trạng vui vẻ.

Căng tin có chút đông đúc.

Sau khi lấp đầy dĩa của mình với đủ loại món ngon, cậu nhanh chóng nhận ra vị trí duy nhất có thể ngồi là gần với cô gái mù hôm trước.

Vì không có ai muốn ngồi cạnh cô ấy nên bàn của cô ấy khá là trống.

Sunny nhăn mặt.

Có vẻ như hai người họ sẽ phải chịu số phận bị ruồng bỏ cùng với nhau trong 4 tuần tới.

Cậu cảm thấy không thoải mái khi phải ở bên cạnh với người gần như thực tế là một người chết, nhưng có vẻ như không có nhiều lựa chọn khác.

Mất đi tâm trạng tốt lúc sáng sớm, cậu ngồi vào bàn của cô hái mù và gật đầu lịch sự chào với nhân viên xã hội đang ở cạnh để giúp đỡ cô ấy.

Sau đó, cậu cố gắng tập trung vào phần đồ ăn của mình và giả vờ như họ không tồn tại.

Tuy nhiên thì trước khi cậu có thể kịp kết thúc bữa ăn của mình một vụ náo động bất ngờ thu hút chú ý của cậu ấy.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Cậu ấy nhìn lên và chú ý đến chỗ màn hình lớn trên bức tường căng tin mà các Sleeper đang tụ quanh.

Trên màn hình là danh sách những cái tên, được xếp hạng từ yếu nhất đến mạnh nhất, rất có thể có là kết quả suy ra được từ những cuộc phỏng vấn.

Không đặc biệt hứng thú cho lắm, cậu nhanh chóng tìm thấy tên mình gần ngay phía dưới chót.

Sleeper duy nhất được Học Viên đánh giá có tỉ lệ thành công thấp hơn cả cậu chính là cô gái mù.

Hoá ra tên của cô ấy là Cassia.

Nhưng sự náo loạn có hơi quá ồn ào nếu chỉ so với việc kết quả của bảng xếp hạng.

Cảm thấy tò mò, cậu chuyển tầm nhìn của mình lên chỗ khiến các Sleeper trở nên xôn xao.

"Bằng.. bằng cách nào cơ chứ?!"

"Tôi không nhìn sai đúng chứ?"

"Cô ấy là loại quái vật gì vậy?!"

Caster đứng ở hạng hai.

Và ở trên gã, có thể nhìn thấy rõ ràng tấm chân dung của cô gái tóc bạc.

Ở phía bên phải của bức chân, hai dòng chữ đơn giản hiện thị:

"Tên: Nephis"

"Tên thật: Changing Star".
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 25 Khoá học Sinh tồn nơi hoang dã


Vậy ra cô gái tóc bạc, Nephis, cũng đã nhận được một cái Tên Thật trong Cơn Ác Mộng đầu tiên của mình.

Để lấy được cái mình, Sunny đã phải xử lý với cả gã Anh Hùng lẫn Vua Núi trong khi mắc kẹt với một cái Khía Cạnh hoàn toàn vô dụng - một chiến công gần như không thể đó dường như đã làm Spell vô cùng hài lòng.

"Mình tự hỏi cô ấy đã dành lấy nó như thế nào."

Các Sleeper trong căng tin đều cảm thấy sửng sốt trước việc công bố thành tựu này.

Họ nhìn chằm chằm vào màn hình với sự ngưỡng mộ, sợ hãi và ngạc nhiên.

Nghe họ thì thầm trong phấn khích, Sunny cảm thấy cũng muốn hét lên một cách trẻ con kiểu: "Tôi cũng có!

Tôi cũng có một cái!"

Nhưng tất nhiên là cậu đã giữ im lặng.

Nhìn xung quanh, Sunny chú ý đến Caster đang dán chặt mắt gã trên màn hình.

Gương mặt gã vui tính giờ đây có gì đó u ám kỳ lạ.

Tuy nhiên điều kỳ lạ mà Sunny có thể nói là thứ Caster nhìn không phải là dòng chữ về tên thật.

Thay vào đó, gã đang nhìn vào dòng chữ "Nephis", cứ như thể tên thực của cô ấy đó có ý nghĩa đến gã cái mà Spell ban cho.

"Thú vị đấy.

Họ biết nhau à?"

Bằng cách nào mà một Di Sản cao quý lại có thể quen biết một người tới Học Viện trong bộ quần áo do cảnh sát cung cấp?

Và nhắc tới Nephis... cô ấy đang ở đâu rồi?

Sunny nhìn quanh căng gin và nhanh chóng chú ý tới cô gái tóc bạc, người đang im lặng ngồi trong góc, với cốc cà phê trên tay.

Cô ấy dường như không chú ý nhiều đến sự náo loạn, dường như chỉ đang đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân.

Đôi mắt bạc của cô ấy nghiêm túc và lãnh đạm.

"Một Sleeper với một Tên Thật?

Điều đó thật không thể nào!"

"Thực tế thì nó vẫn có thể.

Smile of Heaven đã nhận được Tên Thật của cô ấy trong Cơn Ác Mộng Đầu Tiên, tôi nghĩ thế.

Nhưng yeah, tôi khá nghi ngờ..."

"Hay là cô ấy đã nói dối trong buổi phỏng vấn?"

"Cậu bị ngu à?

Nếu như có thể đánh lừa những người quản lí dễ dàng như vậy thì vị trí thứ nhất lẽ ra có thể là tên khốn điên khùng hôm trước."

Gương mặt Sunny hơi co giật.

Tên khốn điên khùng, huh...

"Vậy thì, tại sao chúng ta không hỏi cô ấy?"

Đột nhiên, một khoảng lặng nhức nhối ngay căng tin.

Theo lời đề xuất, các Sleeper ngừng nói chuyện và quay sang nhìn chằm chằm vào Nephis.

Tuy nhiên, dường như không có ai đủ can đảm để tiếp cận cô ấy trước tiên.

Dường như nhận ra điều gì đó, cô ấy mở mắt lên và nhìn họ với vẻ bất ngờ.

"Hmm, cái gì vậy?"

Kể cả cô gái mù Cassia cũng quay lại theo hướng giọng cô ấy.

Sau một lúc, Caster đột nhiên bước lại và cúi đầu chào.

"Quý cô Nephis.

Tôi là Caster từ gia tộc Han Li.

Tôi thấy rằng có vẻ như cô đã vượt qua thử thách một cách rất tốt đẹp nhỉ?"

Quý cô?

Tại sao gã lại xưng hô với cô ấy như vậy?

Và tại sao gã lại tự giới thiệu bản thân...vậy, họ không biết nhau?

Thú vị thật.

Nephis dường như hơi bối rối bởi câu hỏi đó.

Sau khi suy nghĩ một lúc, cô ẩy mỉm cười rạng rỡ và nhún vai.

"Chỉ là chuyện phải là thôi."

Caster ngượng ngùng thu hồi lại nụ cười.

"Tôi hiểu rồi.

Tôi rất mừng khi cô đã quay lại mà không hề bị thương.

Uh...không phải rằng do tôi nghi ngờ về kĩ năng của cô."

Nephis gật đầu.

"Cảm ơn."

Sau đấy, cô ấy quay lại với cốc cà phê của mình, ám chỉ rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc hoặc đơn giản là không để ý đến sự chú ý của mọi người.

Sunny thở dài.

"Bí ẩn thật."

Có rất nhiều suy nghĩ quanh quẩn trong đầu cậu.

Tuy nhiên không có bất cứ điều gì làm cậu quên đi thứ quan trọng nhất...bữa sáng.

Vài giây sau, cậu đã hoàn toàn quên đi tất cả về sự ngượng ngùng giữa Caster với Nephis và chỉ vui vẻ xử lí đống thức ăn của mình.

Lớp học Sống Sót Nơi Hoang Dã rộng rãi, được trang trí khá thẩm mỹ... và hoàn toàn vắng tanh.

Sunny thậm chí còn tưởng rằng cậu đã đi nhầm, nhưng rồi nhìn thấy người hướng dẫn có vẻ u ám đang ngồi sau chiếc bàn dài.

Chú ý tới cậu, người hướng dẫn đứng dậy.

"Vào đi chàng trai trẻ!"

Ông ấy là một ông già sôi nổi với mái tóc bạc lộn xộn, đôi mắt lơ đãng và cặp lông mày nâu rậm dường như đang tự nhảy múa.

"Tôi là Thức Tỉnh Giả Julius.

Trò có thể gọi là Thầy Julius.

Ngồi xuống đi, ngồi xuống đi!

Tên trò là gì?"

Sunny ngoan ngoãn ngồi xuống.

"Là Sunless ạ."

Julius nâng cặp chân mày của ông lên.

"Ah!

Thật cái tên một cái tên bất thường.

Nhưng vậy cũng tốt, rất tốt.

Dù sao thì chúng ta cũng đang phải đối phó với rất nhiều điều bất thường."

Sunny cẩn thận nhìn xung quanh.

"Uh...em xin lỗi, thưa Thầy.

Liệu rằng em đến có hơi quá sớm?"

"Không, không... trò tới vừa đúng giờ đấy."

"Vậy những học sinh khác tới trễ?"

Người hướng dẫn càu nhàu với vẻ khinh rẻ lạ thường.

"Không một ai khác sẽ tới cả.

Đám thú tính đó chỉ quan tâm đến việc tung nắm đấm và kiếm xung quanh.

Rất ít người thông mình như trò hiểu biết được giá trị thực sự của kiến thức..."

Ồ.

Vậy là nó không được phổ biến lắm.

Sunny thầm thở dài, hi vọng rằng cậu sẽ không hối tiếc vì quyết định đã từ bỏ việc huấn luyện chiến đấu sang khóa học này.

"Nói đi nào chàng trai trẻ... tại sao trong tất cả các khóa học thì trò lại chọn Sống Sót Nơi Hoang Dã?"

Không có ích gì khi phải giấu diếm lí do thật sự.

Kể cả muốn thì dù sao thì Sunny không thể làm được....

"Thức Tỉnh Gỉa giám sát tôi trong suốt Cơn Ác Mộng Đầu Tiên, Bậc Thầy Jet đã khuyên em nên học nó thay vì những thứ khác?"

"Một lời khuyên rất khôn ngoan!

Bậc Thầy đó thực sự biết điều gì mới là quan trọng....khoan đã.

Cậu vừa nói Jet?"

Đôi mắt ông ấy mở to.

"Thợ Gặt Linh Hồn - Soul Reaper Jet?

Kẻ sát nhân man rợ đó?!

Hm.

Ai có thể nghĩa rằng một người man rợ như cô ấy lại biết được giá trị của những kiến thức phức tạp."

Soul Reaper?

Sự tò mò của Sunny đã hiện lên.

"Teacher, do you know Master Jet?"

"Thưa Thầy, liệu ngài biết Bậc Thầy Jet?"

Julius cẩn thận nhìn ra sau lưng ông ta trước khi trả lời:

"Ai lại không biết Soul Reaper?

Cô ấy có thể không phải Thức Tỉnh Gỉa mạnh mẽ nhất ngoài kia, nhưng cô ấy chắc chắn là một trong những kẻ đáng sợ nhất.

Chính bởi vì Kỹ Năng Khía Cạnh của cô ấy bỏ quan phần xác thịt và nhắm trực tiếp vào thẳng lõi linh hồn.

Điều đó có nghĩa là không có nhiều loại áo có khả năng vừa chống chịu sát thương và bảo vệ cơ thể vật lý có thể ngăn chặn chúng."

Ông ấy ngả người về phía trước.

"Điều tốt lành duy nhất là cô ấy vẫn còn trẻ và có thể sẽ không có khả năng trở thành một vị Thánh trong thời gian tới, hoặc thậm chí là không bao giờ.

Đúng vậy, may mắn thay, khả năng mà cô ấy được thăng tiến là rất thấp."

Sunny chớp mắt.

"Tại sao?"

Julius nhìn cậu cứ như thể cố gắng hiểu được lí do tại sao một người có thể dốt đến vậy.

"Tất nhiên là vì tính cách có vấn đề của cô ta!

Ai lại muốn giúp một kẻ giết người tâm thần trở thành một vị Thánh?

Cậu cần một đội gồm những người bạn đồng hành xuất sắc và rất nhiều sự hỗ trợ để có thể cố gắng chinh phục được Cơn Ác Mộng thứ ba.

Soul Reaper Jet không...khoan đã!?"

Julius đột nhiên cau mày và ngả người ra sau.

"Tại sao tôi lại buôn chuyện với trò chứ?

Trò còn quá trẻ để hiểu những thứ như vậy!

Hơn thế nữa, tôi không phải kiểu người đi nói xấu sau lưng người khác."

"Tôi lại nghĩ khác đấy," Sunny mỉa mai nhưng cậu không nói nó ra thành lời.

Cậu đã biết được rất nhiều thông tin có ích từ Giáo Sư Julius.

"Có lẽ sau tất cả thì chọn Sống Sót Nơi Hoang Dã là một lựa chọn đúng đắn."

"Hãy quay lại về chương trình giảng dạy của cậu.

Còn có các khóa học nào khác mà trò đang học không?

Sunny thở dài.

"Không có.

Trong thời gian 4 tuần tiếp theo, em sẽ tập trung hoàn toàn vào Sống Sót Nơi Hoang Dã."

Julius nhìn chằm chằm cậu một lúc, vẻ mặt hoàn toàn kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt của ông ấy.

Sau đó, một tia hưng phấn dần dần hiện lên trong mắt của Julius.

Cuối cùng thì ông ấy cười toe toét.

"Tuyệt vời!

Điều này thật tuyệt vời!!

Trò quả là một thanh niên trẻ sắc sảo!

Đừng lo lắng.

Trong suốt cả 4 tuần nữa, tôi sẽ khiến trò trở nên bất tử."

Buổi học của Sunny với Thầy Julius bắt đầu trong dễ chịu và không có quá nhiều sự căng thẳng, nhưng chỉ vài giờ sau, cậu cảm thấy như thể đầu của mình chuẩn bị nổ tung.

Có quá nhiều lượng thông tin mới, và tất cả đều kỳ lạ cũng như khác thường đối với một người chưa từng rời khỏi thành phố với những bước tường chắn bao quanh và che chở.

Thỉnh thoảng, Julius sẽ há hốc mồm trước sự thiếu sót về kiến thức và kinh nghiệm thích hợp của Sunny.

Tuy nhiên, ông ấy có một thái độ tốt và và niềm đam mê giảng dạy vô tận.

Bất cứ khi nào Sunny rớt lại phía lại, Julius có thể kiên nhẫn chậm lại và cho phép cậu học trò bắt kịp.

Chương trình giảng dạy mà Julius đã vạch ra cho Sunny khá là điên rồ.

Có vô số kiến thức lý thuyết để học, những bài học thực hành trong cả thế giới ảo và thế giới thực, vô số chủ đề và những điều kỳ lạ để nghiên cứu.

Thậm chí còn có một số bài học dành riêng cho việc học kiến thức cơ bản về ngôn ngữ chết của Cõi Mộng.

"Tại sao tôi lại cần phải học ngôn ngữ mới chứ?"

Sunny nghĩ với vẻ tủi thần.

"Spell vốn đã tự động dịch mọi thứ!"

Nhưng Julius không nhượng bộ.

"Spell không phải là một dịch giả!

Trò nghĩ rằng nó có thời gian để diễn tả sự phức trong câu nói của con người không?

Gỉa sử trò đang tìm một nơi trú ẩn trong đống đổ nát và tìm thấy một dòng chữ có nội dung 'cái chết chắc chắn ở phía trước."

Có ba mươi từ ngữ cho cái chết trong ngôn ngữ các chữ rune!

Chỉ cần biết về rune, trò sẽ có thể suy ra được mối nguy hiểm nào ở đó!

Họ học cho đến khi mặt trời sắp lặn xuống vào ngày đầu tiên.

Chỉ đến khi Julius quyết định để Sunny đi.

Kiệt sức về tinh thần và thương xót vì sự thật rằng cậu đã bỏ lỡ cả bữa trưa lẫn tối, Sunny quyết định ngày mai cậu sẽ nhắc nhở nhẹ nhàng với thầy ấy về tầm quan trọng của thức ăn cho việc tập trung cao độ.

Sau khi quay trở về phòng mình, cậu ngồi trên ghế và ngây người nhìn về xa xăm trong chốc lát.

Sau đó, như thể nhớ ra điều gì đó, Sunny quay lại nhìn chiếc bóng của cậu ấy.

Phải rồi.

Cậu còn rất nhiều việc phải làm trước buổi ăn đêm (supper).

Cậu quan sát cái bóng trong vài giây rồi cười toe toét.

"Hãy xem mày thực sự có thể làm những gì..."
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 26 Ngôi sao Thay Đổi - Changing Star


Sunny khá chắc rằng cái bóng của cậu có khả năng làm nhiều việc hơn việc chỉ là một kẻ theo dõi thầm lặng.

Sau cùng thì Spell đã miêu tả nó như một người trợ giúp vô giá.

Giờ thì cậu cần phải tìm ra cách mà Shadow Control thực sự có thể giúp ích như thế nào.

Giống như nhiều vấn đề khác liên quan đến Khía Cạnh, chôn sâu trong tiềm thức cậu có một bản năng hiểu biết nhất định.

Sự hiểu biết này có thể là thứ được ban cho bởi Spell hoặc là thứ gì đó bẩm sinh của mọi Thức Tỉnh Giả.

Sunny chỉ cần cảm nhận tất cả những kiến thức trong tiềm thức cậu và học cách để áp dụng nó vào thực tế.

Một lần nữa, cậu tập trung vào giác quan trong cơ thể và tinh thần của mình ra, rồi ra yêu cầu cái bóng thực hiện một chuỗi những hành động đơn giản.

Với mỗi hành động được thực hiện, cậu càng lúc càng quen dần với cảm giác điều khiển chiếc bóng.

Cậu sẽ sớm quen dần với nó như thể đang hít thở và bước đi vậy.

Chiếc bóng bây giờ như một phần của cơ thể cậu.

Hài lòng với kết quả thu được lúc đầu, Sunny cẩn trọng đưa ra một mệnh lệnh mới cho nó.

Không dừng lại, chiếc bóng tách bản thân nó ra khỏi đế giày của cậu, bước đi đến đầu bên kia của căn phòng và quay lại nhìn cậu trong im lặng với chút chế nhạo.

Sunny bị bỏ lại mà không có chiếc bóng nào.

"Việc này thật không khoa học tí nào."

Cậu suy nghĩ với một nụ cười thích thú.

Sau cùng thì khoa học chưa thực sự bao giờ ứng dụng vào bất cứ điều gì liên quan đến Spell.

Khi cái bóng bước đi, cậu cảm thấy một sự chia rẽ rất kỳ lạ xảy ra trong tâm trí mình.

Như thể nhận thức của cậu đã tách ra thành hai nguồn riêng biệt.

Một bên là cơ thể cậu, một bên còn lại - là cái bóng.

Với một chút cố gắng, cậu đã tập trung vào được được nguồn thứ hai.

Tầm nhìn của cậu bị mờ đi ngay lập tức.

"Whoa!"

Sunny buộc miệng ngạc nhiên.

"Whoa!"

Cái bóng nghe được âm thanh của cậu từ đầu bên kia của căn phòng.

Sunny chớp mắt.

Trong tâm trí cậu giờ đây tồn tại hai hình ảnh.

Một bên là cửa phòng của cậu với một cái bóng lãnh đạm đứng trước nó.

Bên còn lại là một người thanh niên nhợt nhạt ngồi trên một cái ghế, đôi mắt to ngơ ngác.

'Đó là mình mà'

Cậu nâng một cánh tay lên và vẫy nó trong không khí.

Cùng lúc đó, người thanh niên nhợt nhạt đó cũng hành động tương tự.

'Mình có thể nhận thức thế giới thông qua cái bóng của mình?'

Cậu ngồi suy nghĩ một lúc.

Một kỹ năng như thế sẽ mở ra rất nhiều khả năng.

Với thuộc tính [Child of Shadows] cho phép cậu nhìn rõ và di chuyển lén lút trong bóng tối, cùng với [Shadow Control] cho phép cậu gửi một cái bóng lén lút đi làm trinh sát, cậu gần như là một điệp viên hoàn hảo.

Gián điệp là người thu thập thông tin mà không đặt chính bản thân họ vào những rủi ro.

Một vai trò như thế rất phù hợp với khẩu vị của cậu.

Tất nhiên là những gián điệp cũng có thể tấn công từ trong bóng tối với độ chính xác chết người.

Được trang bị với những thông tin, họ là những bậc thầy phục kích.

Với kiến thức trước đó về điểm yếu của đối thủ, đòn tấn công của họ mang tính giải phẫu và gây chết người.

Nhưng bất kỳ cục đối đầu trực tiếp nào cũng có nghĩa là tự đặt mình vào nguy hiểm, vậy nên Sunny không mấy mặn mà với việc trở thành một sát thủ.

Sau cùng thì Khía Cạnh của cậu vẫn thiếu tiềm lực nâng cấp thẳng khả năng chiến đấu của cậu.

"Chúng ta sẽ kiểm tra thử chứ?"

Cậu nhìn vào cái bóng và ra lệnh cho nó.

Với một tiếng thở dài cương điệu, cái bóng cúi xuống và nhanh chóng lách xuống dưới cánh cửa.

Cậu ngay lập tức có thể nhìn thấy cả căn phòng và hành lang bên ngoài.

Sunny nhắm mắt để tập trung vào hình ảnh được chiếu lại từ chiếc bóng.

Di chuyển lén lút trong bóng tối, nó lướt dọc khắp cả hành lang.

Với một chính tính toán và để ý thời gian gian, trinh sát của cậu gần như vô hình.

Sunny đi ngang qua một vài Sleeper và lắng nghe cuộc trò chuyện của họ.

Không tìm thấy bất cứ điều gì thú vị, cậu tiếp tục tiến về phía trước.

Cuối cùng, cái bóng dừng lại ở một góc.

Bên trái là thang máy, bên phải là đường tới - khu ký túc xá nữ.

Đủ loại hình ảnh kích thích lập tức hiện lên trong đầu Sunny.

"Trời ạ!"

Cậu đỏ mặt.

Đúng là với kỹ năng này thì cũng sẽ rất dễ để chìm hoàn toàn vào sa đọa!

Nhưng Cậu không thể làm điều đó.

Không phải vì một số nguyên tắc đạo đức cao đẹp...

Chỉ là với danh tiếng của một kẻ biến thái, khả năng bị hỏi rằng nếu cậu ta đã làm bất cứ thứ gì không đứng đắn chưa là khá cao.

Vậy nên cậu cần cái kỹ năng thành thật đó trả lời "không."

"Vậy... mình có lẽ không nên làm vậy.

Nhỉ?"

Đúng không?

'Tất nhiên là mình đã đúng!

Thậm chí đừng nghĩ thêm về nó!'

Quay trở về phòng của mình, Sunny thở dài với nhiều tiếc nuối.

Sau đấy cậu hướng trinh sát của mình ẩn sau một trong những cái bóng của các Sleeper đi ngang qua và theo họ vào trong thang máy.

Một lúc sau, bóng của Sunny đang trốn trong góc của một võ đường rộng lớn.

Cậu ấy đang quan sát các Sleeper được đào tạo những chuyển động của lớp chiến đấu cơ bản, bởi sự hướng dẫn của Huấn Luyện Viên Rock.

Hôm nay chủ yếu được dành ra để kiểm tra năng lực và khả năng chung của họ.

Sau đó, cấc Sleeper sẽ được chia thành các nhóm dựa trên năng lực của họ, như người mới học, người ở cấp bậc cao hơn và những người thông thạo, cũng như các loại vũ khí mà họ đã lựa chọn.

Một số sẽ được chỉ định gia sư riêng hoặc ghép đôi với nhau.

Hiện tại, các Sleeperr đang thay phiên nhau tung ra những cú đấm mạnh nhất của mình vào một bảng lớn gắn với một loại máy đo lường đặc biệt.

Sau mỗi lần đánh, cái máy sẽ hiển thị một con số tương ứng với sức mạnh thể chất của Sleeper đó.

Theo lý thuyết thì để chế tạo một cái máy như vậy không phải là khó.

Tuy nhiên, xét đến việc nhiều Sleeper có các Khía Cạnh thiên về chiến đấu giúp tăng cường sức mạnh của họ theo nhiều cách khác nhau, thì độ bền và kỹ thuật của cái máy khá là kỳ diệu đấy.

Kỹ thuật và việc huấn luyện của họ cũng có ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.

Hầu hết mọi người đều nhận được các con số từ mười đến mười bốn.

Đó được coi là một kết quả tốt, một thứ gì đó mà chỉ những người tài năng mới có thể đạt được.

Tuy nhiên, rất nhiều Sleepe, những kẻ rõ ràng có Khía Cạnh cường hóa, có thể đạt được số điểm 15 hoặc thậm chí là 16.

"Mình chắc có thể đạt được đâu đó từ 10 đến 11 điểm."

Sunny nghĩ mà cảm thấy có chút chán nản.

Then he suddenly perked up, noticing that it was turn for Nephis, the highest-rated Sleeper of their batch, to strike the plate.

Sau đó cậu chợt phấn khởi lại khi chú ý thấy đã đến lượt của Sleeper được đánh giá cao nhất trong nhóm họ, Nephis.

Cô gái mảnh khảnh tiến lại gần chiếc máy và giáng một chí mạng bất ngờ mà không cần chuẩn bị gì nhiều.

Sunny tuy không thành thạo kỹ thuật chiến đấu nhưng ngay cả cậu cũng bị ấn tượng bởi tốc độ thực hiện và động tác không chút dư thừa của cô ấy.

'Cô ấy đã được huấn luyện rất nhiều.'

Nephis ngày càng kích thích sự tò mò của cậu.

Sự thật đăng sau lý lịch của cô ấy là gì vậy?

Sau một khoảng dừng ngắn, cái máy hiển thị lên kết quả: 16.

Sunny cảm thấy có chút thất vọng.

'Không ấn tượng lắm.

Mình đã mong đợi nhiều hơn thế.

Sau cùng thì cô ấy cũng là người mang một cái Tên Thật đáng tự hào.

Sau cùng chỉ còn lại Caster.

Lần này Sunny thậm chí không thể nhìn được cú đánh - nó quá nhanh.

Cái máy rung lắc và mất một lúc để tính toán.

Cuối cùng thì hai con số xuất hiện.

Hai mốt.

Mọi người há hốc mồm sững người.

Một vài ánh nhìn ngưỡng mộ hướng về Caster, người chỉ cúi đầu và bước lùi lại.

Huấn luyện viên Rock mỉm cười.

"Không tệ.

Giờ thì chúng ta sẽ chuyển qua đấu tập và đánh giá trình độ chung để huấn luyện các bạn.

Tôi cần hai tình nguyện viên để bắt đầu."

Nephis là người đầu tiên tiến lên trước và bước vào trung tâm rõ đài.

Một vài giây sau, một gã Sleeper cao lớn và vô cùng cơ bắp tiến lên và đối mặt với cô ấy.

"Các luật lệ rất đơn giản.

Hãy khiến lưng của đối thủ chạm sàn nhà hoặc ném họ ra khỏi võ đài.

Dùng bất kỳ khả năng hay kỹ thuật nào mà các bạn thấy có thể thích hợp."

'Oh, buổi biểu diễn bắt đầu rồi.'

Xem các Sleeper chiến đấu lẫn nhau không chỉ đơn giản là việc giải trí, mà nó cũng có thể củng cố thêm cho Sunny với kiến thức về sức mạnh của họ.

Trong phòng mình, cậu ngả người về phía trước và tựa cằm vào lòng bàn tay.

"Tiến lên Nephis!"

Gã cao lớn tấn công ngay lập tức.

Cơ bắp của gã căng chặt đến mức gần như có thể xé rách lớp vải mềm của bộ dobok trắng.

Gã tiến lên tung ra một cú đá hiểm hóc như một ngọn núi không thể ngăn càng.

...một vài giây sau, gã nằm dài trên sàn với vẻ mặt chết lặng.

Nephis thậm chí còn chẳng thay đổi thế đứng của mình.

Huấn luyện viên Rock vui vẻ nhìn cô ấy và cười toe toét.

"Kế tiếp."

Những gì diễn ra ngay sau đó chỉ có thể diễn tả như một cuộc thảm sát.

Lần lượt từ người này đến người khác, Nephis đã đánh đại được hầu hết mọi người trong võ đường.

Cô ấy không có nhanh hơn hay khoẻ hơn họ, những mỗi khi có ai đó tiến vào võ đài để chiến đấu, họ chắc chắn sẽ bị đánh và ném xuống dưới nền đất.

Sunny càng lúc càng phấn khích khi theo dõi các trận chiến.

Tuy nhiên cũng có những lúc, ngay cả cậu cũng cảm thấy có chút lo lắng.

Nephis di chuyển với sự chính xác bình tĩnh như thể một cỗ máy chiến đấu.

Kỹ thuật chiến đấu của cô ấy rất gọn gàng, duyên dáng và tàn nhẫn.

Không quan trọng bất cứ loại đòn tất công nào được tung vào mình, cô ấy đều có thể dự đoán hoặc phản ứng với nó ngay lập tức, sau đấy làm nó chệch hướng và quay nó lại thành đòn tấn công với người sử dụng chỉ với nỗ lực nhỏ bé.

Nó không quan trọng rằng đối thủ của cô là người nghèo, giàu hay một Di Sản.

Mọi người đều bị một kết thúc chung là trận chiến đó chỉ diễn ra trong vài giây.

Mà hơn thế nữa, trong suốt trận chiến, vẻ mặt điềm tĩnh của cô ấy không hề thay đổi dù chỉ một lần.

Cứ như thể Nephis được làm ra từ thép vậy.

"Cô...cô ấy có còn là con người nữa không vậy?"

Sunny chợt thấy lo sợ.

Cậu sẽ phải làm gì nếu như Changing Star trở thành kẻ thù của cậu?

Cách hành động tốt nhất có thể là chạy trốn, hoặc tốt hơn nữa là đừng chống lại cô ấy ngay từ đầu.

Sau cùng thì mặt trời cũng là một ngôi sao, và bóng tối không hoà hợp tốt với ánh sáng.

Cuối cùng, Caster là người cuối cùng còn lại - một lần nữa.

Tuy nhiên thì trông gã không hề lo lắng trước những thất bại của các Sleeper khác.

Với một nụ cười nhẹ nhàng trên mỗi, gã thanh niên bước vào võ đài.

Caster và Nesphis đối mặt với nhau.

Mắt họ khoá chặt vào đối phương trong vài giây, và rồi Caster khẽ cúi đầu.

"Quý cô Nephis.

Xin thứ lỗi trước."

'Gã đang tính làm cái gì vậy?'

...một lúc sau, Sunny mở to mắt trong kinh ngạc.
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 27 Đo lường Sức Mạnh


Nó như thể Caster đột ngột không còn tồn tại.

Tuy nhiên, nó chỉ là một ảo ảnh.

Sự thật ra gã đó chỉ đang di chuyển quá nhanh đến mức mà mắt thường không thể theo kịp chuyển động của gã.

Nếu như không có đặc tính đặc biệt của Tầm Nhìn Bóng Tối, Sunny cũng không thể nhận thấy bất cứ điều gì.

Sau đó, cậu chỉ chú ý đến một vệt mờ mờ lướt qua trong không khí.

Caster thu hẹp khoảng cách giữa gã với Nephis chỉ trong vài giây và tung ra một đòn tàn phá.

Tuy nhiên thì mặc cho tốc độ đáng kinh ngạc của gã, cô ấy cách nào đó vẫn có thể phản ứng kịp thời để để xoay nhẹ người để né tránh đòn tấn công.

Nhưng như vậy vẫn là chưa đủ.

Mặc dù Nephis đã cố để tránh bị đánh thẳng vào trọng tâm, nhưng cuối cùng thì cú đấm của Caster đã trúng phải vai của cô khiến cô gái xoay vòng.

Caster tận dụng thời gian để biến mất lần nữa .

Kế hoạch của gã rất đơn giản: trong khi Nephis vẫn đang đang bị ấn tượng bởi kẻ thù trước mặt, gã sẽ sử dụng sự nhanh nhẹn bất thường của mình để vòng ra sau để tấn công cô từ phía sau.

Gã xuất hiện phía sau cô gái đang lơ đãng, sẵn sàng để kết thúc trận chiến bằng một đòn quyết định.

Đúng như kế hoạch của gã, cô ấy dường như chuẩn bị tấn công vào hướng mà gã vừa xuất hiện vài giây trước.

Hài lòng với điều đó, Caster chuyển hết trọng lượng của gã để dồn vào nắm tay.

Tuy nhiên thì vào khoảnh khắc cuối cùng, Nephis đột nhiên thay đổi tư thế và tung khuỷu tay ra sau với một lực mạnh khủng khiếp.

Mắt Caster mở to.

Tất cả chỉ là một mồi nhử!

Và bây giờ khi gã đã tung ra cú đánh thì rất khó để dừng nó lại.

Không quan trọng là gã nhanh đến mức nào thì gã vẫn phải tuân theo quy luật của quán tính.

Khuỷu tay đang tiến gần lại mặt gã với một cảm giác sâu thẳm không thể tránh khỏi.

Tuy nhiên, Caster vẫn tránh được nó, dù chỉ trong gang tấc.

Lợi thế về tốc độ của gã là quá lớn.

Sau đó gã tiếp tục cuộc chơi và đẩy Nephis, khiến cô bay xuống đất.

Mặc dù ngay trước cả khi cô ấy chuẩn bị lại gần phần đệm của gã thì gã đã cẩn thận nắm lấy cổ áo dobok của cô và nhẹ nhàng kéo, làm cho tốc độ rơi chậm lại và để cho Nephis rơi xuống mặt nền mà không bị ảnh hưởng gì.

Cô ấy nằm ngửa, chớp mắt vài lần và ngước nhìn gã.

Toàn bộ cuộc chiến không kéo dài quá hai giây.

Trong căn phòng của mình, Sunny mở to mắt trong kinh ngạc.

'Vậy đó là một Khía Cạnh Thăng Hoa?

Đó..đó là gian lận!"

Một Sleeper không thể nào nhanh đến vật được.

Lượng ma lực mà Spell ban tặng cho bọn họ đáng ra là ở trong giai đoạn sơ khai.

Nhưng...sau cùng thì Caster cũng là một Di Sản.

Ai mà biết được gã đã được cho ăn bao nhiêu mảnh linh hồn trước khi đăng kí vào trong Học Viện?

Quay trở lại võ đường, huấn luyện viên Rock lẩm bẩm gì đó và gật đầu với Caster.

Nephis từ từ đứng dậy.

Những Sleeper còn lại đang trố mắt nhìn gã với vẻ tôn kính, thì thầm với nhau bằng những giọng nhỏ khẽ.

Có vẻ như màn trình diễn của gã đã để lại cho họ một ấn tượng sâu sắc.

Tuy nhiên bản thân Caster lại không mấy phấn khởi.

Gã nhìn Nephis với vẻ mặt không để đọc được.

Đó là bởi vì, không như những người còn lại, gã đã nhận ra một điều gì đó.

Sự thật của vấn đề chỉ có gã, Nephis, Rock... và Sunny, những người rất tinh ý và nhanh chóng nắm bắt được những điều như vậy, mới biết được.

Điều mà các Sleeper không nhận ra là Nephis không hề sử dụng Khả Năng Khía Cạnh của cô ấy khi đối đầu với Caster.

Sự thật là cô ấy chưa hề sử dụng nó một tí nào trong suốt buổi đấu tập ngày hôm nay.

Không một ai thậm chí biết được Khả Năng của cô ấy là gì.

Dù cho với Khía Cạnh của mình, Caster vẫn gặp khó khăn để có thể giành chiến thắng trước cô ấy.

"Qủa là một con quái vật," Sunny nghĩ mà lòng đầy bất an.

Cái bóng ẩn nấp trong góc của võ đường dường như cũng đồng ý với cậu.

Sau đấy, lớp chiến đấu cơ bản đã kết thúc.

Đau đớn vì những cú đánh mà họ phải nhận, các Sleeper đi tắm rửa.

Sunny đợi một lúc rồi hướng cái bóng lẻn vào trong phòng tắm nam.

Cậu không hứng thú lắm với việc nhìn xem một nhóm các thanh thiếu niên thay quần áo, những có khả năng nhỏ là Caster sẽ bình luận về trận đối đầu giữa gã và Nephis hoặc tiết lộ một số câu trả lời về Khả Năng Khía Cạnh của gã.

Đúng như cậu mong đợi, gã được vây quanh bởi một nhóm fan mới nổi.

Họ đầy ngưỡng mộ và phấn khích khi chúc mừng chiến thắng của gã.

Tuy nhiên, bản thân Caster dường như đang không có tâm trạng tốt.

Vẻ mặt gã trông rất u ám, và trong mắt gã có một sự nặng nề dữ tợn.

Sự thật là mặt gã trở nên u ám hơn sau mỗi lời khen ngợi mà gã nhận được.

"Caster, việc đó thật đáng kinh ngạc."

"Khía Cạnh của cậu quá sức áp đảo, tối nói đúng chứ?"

"Cô gái Nephis đó không có một chút cơ hội nào cả!"

"Tên Thật?

Ai cần nó chứ?

Cô ấy là chỉ là một kẻ hám danh!"

Cuối cùng thì Caster ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào chàng trai cuối cùng vừa lên tiếng với đôi mắt lạnh lùng.

Cậu ta giống với gã, cũng là một trong số ít Di Sản trong nhóm Sleeper của họ.

Cậu ta cau mày ngạc nhiên trước phản ứng của Caster.

"Chuyện gì vậy?"

Caster nghiến răng.

"Tôi có thể đoán được những trạng thái như vậy từ bọn họ, nhưng cậu nên biết rõ điều đó hơn."

Một Di sản khác nhướn mày.

"Tại sao chứ?

Có điều gì đặc biệt ở cô gái nông dân đó à?"

Caster mở to mắt.

"Nông dân... cô gái nông dân?

Cậu thực sự không biết đó là ai à?"

"KHÔNG!"

Sunny sốt ruột nghĩ.

'Vậy nên hãy bắt đầu nói đi và nói to lên!"

May mắn là gã Sleeper kiêu ngạo này cũng có ý định tương tự.

Caster mở miệng định nói gì đó vài lần, giống như không biết phải bắt đầu từ đầu.

Cuối cùng gã lắc đầu và trả lời:

"Cô ấy là Nephis của gia tộc Ngọn Lửa Bất Tử."

Ngay khi gã vừa nói, tên Di Sản ngạo mạn kia trở nên tái nhợt như sắp chết.

Không thèm chú ý đến tên kia, Caster tiếp tục.

"Tôi tin rằng tôi không cần phải nói cho các cậu biết về ông nội của cô ấy.

Và cả việc cha mẹ của cô ấy là Smile of Heaven và Broken Sword."

Trong phòng mình, Sunny xém tí ngã khỏi ghế.

Ngay cả cậu cũng biết Immortal Flame và Broken Sword là ai.

Người trước là con người đầu tiên chinh phục Cơn Ác Mộng Thứ Hai và trở thành một Bậc Thầy.

Người sau - Người đầu tiên chinh phục cơn Ác Mộng Thứ Ba và trở thành một vị Thánh.

Họ, cùng tổ đội của mình, là một trong những anh hùng nổi tiếng nhất của loài người, những người đã thay đổi lịch sử bằng chính đôi tay của mình.

Nếu những gì Caster nói là đúng thì Nephis không chỉ là một quý tộc... cô ấy là một hoàng tộc!

Thảo nào gã gọi cô ấy là "quý cô".

Tại sao gã không gọi cô ấy là "công chúa vậy?

Nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa nào cả!

Như thể trả lời câu hỏi vang vọng trong đầu cậu, Sleeper vừa nãy hỏi với giọng run rấy:

"Vậy thì tại sao...tại sao cô ấy lại..."

Caster thở dài.

"Bởi vì tất cả bọn họ đều đã chết cả rồi.

Gia tộc Ngọn Lửa Bất Tử đã không còn nữa.

Trong chốc lát, cả căn phòng thay đồ hoàn toàn im lặng.

Caster nhìn xuống.

"Cô ấy là người duy nhất còn lại."

Vào đêm khuya, khi mà mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ, Sunny lẻn vào võ đường.

Cậu nhìn xung quanh để chắc chắn không có bất kỳ ai ở đây rồi tò mò đến võ đài nơi Nephis và những người khác đã được kiểm tra trước đó.

Cậu dừng lại ở trung tâm võ đài và đứng đó một lúc, nhớ lại cách Nephis xử lý hàng tá những Sleeper trong nhóm của họ trước khi bị Caster hạ gục.

"Quái vật...cả hai bọn họ đều là những con quái vật!"

Cậu lẩm bẩm trong cay đắng và chán nản.

Lắc đầu mình, Sunny rời khỏi võ đài và nhìn vào cái bóng của cậu.

"Mày đồng ý không?"

Cái bóng do dự vài giây, sau đó ưỡn thẳng ngực, khoanh tay lại cố tỏ ra thái độ khinh khỉnh, tự mãn và không lo sợ.

Tuy nhiên thì hành động của nó không có sức thuyết phục cho lắm.

"Yeah, mày nói đúng.

Chính xác là như vậy!

Chuyện gì lớn đâu chứ?"

Cả Immortal Flame và Broken Sword, ông nội và cha của Nephis, đều có sức mạnh khủng khiếp mà một người có thể có được.

Nhưng họ vẫn thất bại trong việc bảo vệ gia đình của mình khỏi việc bị moi ruột.

Vậy nên, cuối cùng thì sức mạnh không quan trọng đến vậy.

Ngay cả hoàng tộc cũng không an toàn trước sự ác nghiệt của thế giới.

Sunny thở dài và tiến tới cỗ máy đo đạc.

Nắm tay lại, cậu vung nó và tung ra cú đấm tốt nhất có thể.

Cổ máy kêu lên vài giây rồi hiển thị một con số duy nhất.

9.

"Thôi nào!

Ít nhất thì tôi cũng xứng đáng được 10 điểm chứ!"

Cảm thấy phẫn nộ, cậu lại đánh vào nó một lần nữa, suýt nữa làm ngón tay cậu bị thương.

Tuy nhiên thì kết quả vẫn như vật.

"Chết tiệt!"

Sunny đi đi lại lại một chút, cố gắng kiềm chế cơn tức giận của mình.

Có vẻ như số mệnh định sẵn cho cậu là một kẻ yếu đuối.

Suy cho cùng thì lực tấn công còn phụ thuộc vào trọng lượng và tốc độ.

Tốc độ thì có thể được cải thiện nhờ kỹ thuật và bài tập, nhưng trọng lượng là thứ cậu khó kiểm soát được.

Cậu ấy đã phát triển xong và chiều cao của cậu sẽ không tăng mạnh trong tương lai.

Không quan trọng rằng cậu có tập luyện cực khổ như thế nào, cậu ấy vẫn sẽ luôn là một người nhẹ cân.

'Thế này sao còn là công bằng chứ?'

Đột nhiên cảm thấy đầy phẫn uất, cậu đấm nó một lần nữa, dồn hết tâm trạng thất vọng vào cú đánh này.

Ngay khoảnh khắc đó, một bản năng kì lạ chợt thức tỉnh trong tâm trí Sunny.

Theo sự chỉ dẫn của bản năng, cái bóng của cậu bay lên và quấn quanh bàn tay cậu, dính chặt vào như một chiếc găng tay đen.

Một cú đấm được tung ra ngay sau đó.

Cỗ máy rung lên vì lực tác động.

Sunny hét lên đau đớn và lùi lại một bước, ôm lấy nắm tay bầm tím của mình.

Một lúc sau, kết quả được hiển thị.

Tuy nhiên nó không còn là 9 nữa.

Nó thậm chí không phải là 10.

Mà là 18.

Cậu ngây ra nhìn vào con số hiển thị trong một thời gian dài.

Sau đó, một nụ cười toe toét từ từ xuất hiện trên gương mặt của cậu.

"Tôi hiểu rồi.

Thì ra là vậy.

Tất nhiên rồi!"

Cậu siết chặt nắm đấm lại, nhìn xuống chiếc găng tay đen bóng.

Ah, quả là một người trợ giúp vô giá.

"Thế này mới đúng chứ!"
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 28 Kỹ Thuật Rèn Luyện


Từng ngày trôi qua.

Sunny chỉ có 4 tuần để cậu chuẩn bị bản thân cho chuyến hành trình vào Cõi Mộng, vậy nên cậu thậm chí không có một phút để rảnh rỗi.

Cậu không ngừng nổ lực, cố gắng đẩy cơ thể và trí óc mình lên mức giới hạt để tiếp thu càng nhiều kiến thức và kỹ năng nhất có thể trong khoảng thời gian ngắn đó.

Ban ngày, cậu học với Thầy Julius, chậm rãi học cách để sinh tồn và chăm sóc bản thân trong nơi không tồn tại nền văn minh.

Bài học của họ trải dài từ những thứ đương đối đơn giản như cách để tạo lửa, đến những thứ khó hiểu và huyền bí.

Như cách di chuyển của những vì sao.

Vậy điều gì khó hiểu ở cách chúng hoạt động?

Well, hoá ra tại Cõi Mộng không có sự nhất quán về mặt địa lý của những vì sao.

Những vùng đất khác nhau có những vì sao khác nhau và các chòm sao cũng có số lượng mặt trăng khác nhau.

Trong khi mặt trời dường như vẫn như vậy, thì hoá ra chuyển động của nó lại rất khó đoán.

Tuy nhiên, với kiến thức được trang bị đầy đủ, một người có thể tìm ra cách để nghiên cứu về bầu trời và sau đó tự định hướng.

Hầu hết các bài học này đều cho là đã được đưa vào giảng dạy ở trong các chương trình khác nhau tại các trường học và được phần lớn Sleeper biết tới.

Tuy nhiên thì việc học những điều như vậy từ một cuốn sách và học thứ tương tự từ một Thức Tỉnh Giả thực thụ là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Thầy Julius có thói quen giải thích sâu hơn vấn đề mà ông đang nói.

Nhờ thói quen tốn thời gian này của ông ấy mà Sunny không chỉ hiểu được nó là gì mà cậu còn thoáng hiểu được lý do vì sao nó như vậy.

Hiểu biết được những kiến thức sơ khai về môi trường sống ở Cõi Mộng đã giúp cho cậu khả năng sẵn sàng để đối mặt với mọi tình huống ở một mức độ nào đó.

Kể cả những bài học trong những ngôn ngữ chết, thứ mà Sunny đánh ban đầu là vô dụng, hóa ra lại thú vị hơn nhiều so với những gì mà cậu có thể tưởng tượng.

Bởi vì phần lớn bản thân nó có kết nối với Spell - xét cho cùng thì, Spell đã giao tiếp với loài người bằng một trong những ngôn ngữ đã chết đó.

Bằng cách hiểu những ngôn ngữ này, cậu có thể hiểu rõ hơn những mô tả hay những bình luận của Spell.

Ví dụ đơn giản chính là Nephis và Tên Thật của cô ấy, "Changing Star".

Về mặt ngữ nghĩa của cái tên thì nó đã đúng, nhưng nó lại thất bại trong việc phiên dịch để truyền đạt chính xác ý nghĩa của cái tên.

Bằng cách hiểu được cấu trúc ngữ pháp của ngôn ngữ rune, ta có thể dễ dàng suy đoán ra được rằng bản dịch đúng có thể là "Star of Change - Ngôi sao của Sự thay đổi".

Ngoài ra thì có nhiều loại chữ rune khác nhau cho "sự thay đổi", mỗi loại thì lại có một ý nghĩa khác nhau.

Dựa trên việc chữ rune chính xác ở trên tên của cô ấy có thể đoán lại được ý nghĩa thực sự của cái tên, nó cũng có thể là "Ngôi sao Tai Hại" hoặc "Ngôi Sao của Sự bất hạnh."

Một sự thay đổi nhỏ trong từ ngữ và cách hàm ý có thể mang lại nhiều sự khác biệt trong thế giới thực.

Sunny, người chưa bao giờ học hành nghiêm túc trước đây, thấy rằng quá trình tiếp thu một lượng kiến thức khổng lồ thật kỳ lạ, mệt mỏi và đờ đẫn.

Tuy nhiên thì ở một khía cạnh nào đó nó cũng rất cuốn hút.

Sau cùng thì kiến thức là một thứ mà chỉ những người có đặc quyền mới được tiếp cận.

Cũng vì thẩm quyền về trí thức này đã giúp họ ở một vị trí quyền lực, tạo thành một vòng lẫn quẩn của sự bất bình đẳng.

Người nghèo không có cơ hội để học hành, và thiếu đi lợi thế của một nền giáo dục tốt, họ không có cách nào khác để thoát nghèo.

Phần lạ lùng nhất của tất cả những thứ này là giờ đây, Sunny lại thuộc một phần trong những người có đặc quyền.

Hơn thế nữa, cậu còn đang ở trên đỉnh cao của hệ thống phân cấp xã hội.

Cậu không chỉ được tiếp cận lượng kiến thức không giới hạn, mà thậm chí cả những vấn đề cơ bản như đồ ăn và chỗ ở cũng được chính phủ chăm sóc, cho phép cậu hoàn toàn tập chung vào một mục tiêu chính là phát triển bản thân như một Thức Tỉnh Giả.

Sự thay đổi đột ngột này có thể đẩy cậu vào một vòng xoáy của sự phản chiếu triết học nếu như cậu có thời gian rảnh.

Nhưng cậu lại không có, vì Thầy Julius cũng đã nhất quyết phải tổ chức các bài học thực hành mỗi ngày.

Kể cả khi một số các bài học trong đó được thực hiện trong thế giới ảo, thầy ấy khăng khăng phải sử dụng các trạm hoà nhập hoàn chỉnh để nâng cao sức lực.

Kết quả là Sunny hoàn toàn kiệt sức và xương cốt cậu rã rời.

Điều đáng mừng là với lượng bài tập như vậy, cùng với cơ thể mới được tân trang lại, cậu đang có một vóc dáng tốt nhất.

Kể cả khi không được huấn luyện chiến đấu, cậu có thể cảm thấy sức mạnh, thể lực và tốc độ của mình được cải thiện nhanh chóng.

Cơ bản thì sự tái sinh cậu đã trải qua sau khi hoàn thành Cơn Ác Mộng Đầu Tiên đã nâng cấp tiềm năng bẩm sinh trong cơ thể cậu, đưa nó tới đỉnh cao của trạng thái con người.

Tuy nhiên thì cậu phải nhận ra tiềm năng đó bằng mồ hồi, nỗ lực và rất nhiều sự chăm chỉ.

Việc thực hành áp dụng các kỹ năng của khoá học đã mang lại cho cậu cơ hội để làm điều đó.

Và như thể vẫn còn thấy chưa đủ, Sunny còn bí mật thu thập thông tin về những Sleeeper khác và luyện tập điều khiển bóng tối mỗi đêm.

Cái bóng của cậu đã đủ độc lập để có thể được cử đi để làm nhiệm vụ trinh sát mà không cần sự kiểm soát trực tiếp từ cậu.

Nó có lẩn trốn khắp nơi để nghe lén các cuộc hội thoại và quan sát các lớp học khác nhau, nơi những Sleeper khác thể hiện Khả Năng Khía Cạnh của họ.

Sau đó thì lúc mà Sunny hoàn thành xong bữa khuya của cậu và quay trở lại phòng, nó sẽ trở về và chia sẻ mọi thứ mà nó đã nghe và thấy được cả ngày hôm đấy cho cậu.

Rắc rối duy nhất với sự bố trí này chính là cái bóng, dù bề ngoài nó có vẻ cáu kỉnh nhưng hoá ra nó lại khá ngây thơ.

Nó dường như không hiểu được cách mà thế giới loài người hoạt động, do đó nó không phân biệt được đâu là những thông tin hữu ích và những cuộc trò chuyện vô nghĩa.

Vậy nên hầu như Sunny chỉ nhận được những thông tin không có giá trị hay những cuộc trò chuyện nhảm nhí thay vì những bí mật quan trọng.

Đây cũng là cách mà Sunny biết được rằng không khí lãng mạn đang tràn ngập trong không khí giữa những Sleeper.

Sau cùng thì việc hàng ngàn thanh thiếu niên xinh đẹp cùng bị nhốt dưới lòng đất, thêm cả gia vị của cái chết đang treo lơ lửng trên đầu họ.

Nhiều người cảm thấy rằng cuộc đời này quá ngắn ngủi và đã đến lúc họ phải nắm bắt từng ngày.

Những khao khát nở rộ trong bóng tối của sự nguy hiểm chực chờ.

Tất nhiên là Sunny đã bị loại ra khỏi những thứ này.

Đầu tiên thì cậu đã tự đặt mình vào vị trí một kẻ mất trí khó ưa.

Thứ hai thì đơn giản là cậu không có bất cứ thời gian cho bất kì thứ gì ngoài những bài học và những buổi huấn luyện.

Và cuối cùng thì cậu luôn cảnh giác với việc gần gũi với ai đó vì sợ rằng có thể sẽ xuất hiện một tình huống buộc cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài để lộ Tên Thật của mình.

Ngoài việc thu thập thông tin và từ từ tìm hiểu về chi tiết cũng như giới hạn của nhiều loại Khía Cạnh khác nhau, đôi khi là những Flaw.

Thì cậu cũng đang thử nghiệm với Kiểm Soát Bóng Tối.

Kết quả khá là hứa hẹn.

Cậu phát hiện ra rằng ngoài bản thân cậu thì cái bóng còn có thể tăng cường sức mạnh cho những vật khác.

Nếu như nó quấn quanh một vũ khí, món vũ khí đó sẽ trở nên cứng hơn và gây nhiều sát thương hơn.

Còn nếu như vật thể là một chiếc áo giáp thì nó sẽ trở nên cứng cáp và khó bị phá vỡ.

Sự nâng cấp rất đáng kể.

Nó gần như tăng gấp đôi giá trị ban đầu của vật thể.

Nhìn chung thì nếu sử dụng Khả Năng này đúng cách, nó có thể biến cậu thành một kẻ đáng gờm giữa những Sleeper.

Nhiều Khía Cạnh chiến đấu có thể tăng cường thêm tốc độ hay lực chiến, một bên khác thì cung cấp khả năng phòng thủ và bảo vệ, nhưng không có cái nào linh hoạt và hoàn thiện được như Nô Lệ Bóng Tối.

Với sự hỗ trợ thêm từ Tầm Nhìn Bóng Tối, Bước Đi Bóng Tối và Trinh Sát Bóng Tối, điều này thực sự rất đáng kinh ngạc.

Cứ như vậy nhiều ngày dần trôi qua, từ từ chuyển thành cuối tuần.

Trước khi Sunny kịp nhận ra, ngày đông chí đã tới.
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 29 Ngày Cuối Cùng Trên Trái Đất


Vào buổi sáng của ngày đông chí, Sunny thức dậy trong mệt mỏi và ngái ngủ.

Dù cho cậu có cố gắng gạt bỏ sự đờ đẫn này đến mức nào thì nó cũng không biến mất.

Cuối cùng thì cậu quấn chăn quanh người và chỉ nằm trên giường một lúc.

Cậu vốn đã quen thuộc với cảm giác buồn ngủ không dứt này.

Nó giống hệt với ngày trước khi Cơn Ác Mộng Đầu Tiên của cậu bắt đầu.

Nó cũng khá giống với trải nghiệm chết dần đi vì hạ thân nhiệt cậu đã trải qua trên sườn của Ngọn Núi Đen.

Nhớ lại cái ôm lạnh giá khi cái chết tiếp cận mình, Sunny không thể không cảm thấy rùng mình.

Hôm nay là ngày cuối cùng của cậu trên Trái Đất... hay ít nhất là lúc này.

Ngay khi đêm xuống, Spell sẽ mang cậu đi một lần nữa.

Lần này là để thách thức vùng đất rộng lớn của Cõi Mộng.

Lần này cậu phải đối mặt với thứ gì trong thế giới phép thuật đổ nát đó?

Liệu lần này may mắn sẽ đứng về phía cậu hay có thể là một thảm hoạ khác?

'Ugh.'

Không có ích gì khi cứ mãi suy đoán về nó.

Cậu đã chuẩn bị mọi thứ có với sức mạnh của mình cho những điều không thể tránh khỏi.

Cậu đã chăm chỉ học hỏi, rèn luyện và giữ được bí mật của mình an toàn.

Khía Cạnh của cậu tốt hơn hầu hết những người khác, và ý chí sinh tồn của cậu đã được tôi luyện từ lâu bởi thực tế khắc nghiệt của vùng ngoại ô, nó thậm chí còn khác nghiệt hơn thử thách của Cơn Ác Mộng Đầu Tiên.

Nhìn chung thì cậu đã sẵn sàng cho những gì sắp tới.

Với một tiếng thở dài, Sunny rời khỏi giường và bắt đầu buổi sáng của cậu.

Nếu như đây là lần cuối cậu được tắm nước trước khoảng thời gian dài sắp tới, cậu sẽ thực sự phải tận hưởng nó.

Nếu như đây là bữa sáng hảo hạng của cậu trước khi...

Thực ra thì bây giờ cậu không có cảm giác thèm ăn.

Căng tin lúc này tràn ngập các Sleeper, nhưng không một ai nói chuyện cả.

Mọi người dường như đều đang có một tâm trạng chán nản và có vẻ suy tư một cách bất thường.

Không có một những tiếng cười đùa hay những cuộc trò chuyện náo nhiệt như thường lệ - chỉ những Di Sản là vẫn còn giữ được vẻ bình tĩnh.

Tuy nhiên thì ngay cả họ cũng chôn sâu sự suy tư đó cho bản thân mình.

Sunny nghĩ về lần cuối cùng để cậu chuẩn bị cho việc tiến vào Cõi Mộng, và với một chút lo lắng, cậu tiến tới chỗ máy caphe.

Trong suốt khoảng thời gian ở trong Học Viện, cậu phát hiện ra rằng nhiều người đã thêm đường và sữa vào phần caphe của họ.

Vậy nên vào ngày tốt lành này, cậu quyết định sẽ cho nó thử một cơ hội khác.

Một vài phút sau, cậu ngồi vào chỗ mọi khi, nơi gần với chỗ cô gái mù Cassia.

Mặc cho việc họ ngồi cạnh nhau những tuần vừa rồi, họ vẫn chưa nói chuyện với nhau dù chỉ một lần, giống như hai người xa lạ cùng phải chia sẻ một không gian bởi hoàn cảnh ngoài tầm kiểm soát của họ.

Sunny không thấy có bất kỳ lí do nào để thay đổi việc đó ngày hôm nay.

Tuy nhiên thì ngay khi cậu vừa uống ngụm cafe đầu tiên, Cassia đột nhiên ngẩng đầu lên và nhìn cậu với đôi mắt xanh xinh đẹp của cô ấy.

Hơi lo lắng, Sunny nhìn quanh, tìm xem có ai khác thu hút sự chú ý của cô ấy, và sau khi chắc rằng không có ai đứng sau mình, cậu hỏi:

"S-sao vậy?"

Cassia im lặng, như thể đang do dự rằng cô ấy có nên trả lời hay không, và rồi cô nói:

"Chúc mừng sinh nhật."

'Gì cơ?'

Sunny cau mày, cố gắng hiểu được ý nghĩa của câu nói của cô ấy.

Và rồi một vẻ bất ngờ hiện lên trên mặt cậu.

'Oh, đúng rồi.

Hôm nay là sinh nhật của mình.'

Cậu hoàn toàn quên mất nó.

Ngày hôm nay cậu sẽ lên 17 tuổi.

'Khoan đã...sao mà cô ấy lại biết về nó chứ?"

Sunny nhìn cô gái mù với vẻ kì lạ, mở miệng định nói gì đó nhưng rồi cậu quyết định bỏ qua việc đó.

Cô gái này quá đáng sợ rồi.

"Uh...cảm ơn nhé."

Cassia gật đầu rồi quay đầu đi, dường như cô ấy đã mất hứng thú với việc trò chuyện một lần nữa.

Thế này thì tốt hơn.

Sunny quay lại với cốc cafe của cậu, nó không quá tệ lần này.

Tất nhiên chủ yếu là nhờ đường và kem.

Tuy nhiên thì cậu có chút ngại ngùng khi uống nó sau cuộc trò chuyện vừa rồi.

'17, huh?'

Sunny chưa bao giờ chắc rằng cậu có thể sống tới chừng tuổi này.

Tuy nhiên thì bất chấp mọi thứ, cậu đã làm được.

Cuộc sống đôi khi không thể lường trước được điều gì.

Nếu như một năm trước có ai đó nói với cậu rằng sinh nhật thứ 17 của cậu sẽ được ăn mừng bằng cách uống cafe nguyên chất cùng với sữa thật và đường, cậu sẽ cười thẳng vào mặt họ.

Nhưng giờ nó lại là sự thật.

Sunny bất đắc dĩ nhớ lại những người đã cùng ăn mừng sinh nhật với cậu từ rất lâu về trước.

Cậu dứt khoát xua tan những suy nghĩ đó đã buộc bản thân phải lạc quan trước khi tâm trạng cậu đi xuống thêm nữa.

"Thế này không hề tệ tí nào.

Hãy làm lại việc này vào năm sau, khi mà mình đã trở thành một Thức Tỉnh Giả."

Sau khi tự an ủi bản thân, cậu uống hết cốc cafe của mình và rời căng tin.

Hôm nay không có bất kỳ lớp học nào, nhưng cậu vẫn ghé thăm phòng học Sinh Tồn Hoang Dã để nói lời tạm biệt tới Thầy Julius.

Người giáo viên già khá xúc động khi để cậu đi.

Ông ấy còn cho cậu khá nhiều "lời khuyên cuối cùng" và thậm chí còn hứa rằng sẽ giành cho cậu vị trí trợ lý nghiên cứu sau khi cậu trở nên Thức Tỉnh hoàn toàn.

Sunny cảm ơn thầy vì đã kiên nhẫn và dành nhiều thời gian cho cậu rồi rời đi.

Sau đó thì không có nhiều việc để làm.

Khi mặt trời sắp lặn, Huấn luyện viên Rock tập trung họ tại tiền sảnh của Trung Tâm Sleeper và dẫn họ ra ngoài.

Trong những công viên đầy tuyết bao quang những toà nhà màu trắng, các Thức Tỉnh Giả đang dẫn những nhóm Sleeper của họ tới cùng một chỗ.

Trung tâm y tế của Học Viện.

Trung tâm này trông giống một ngôi đền hơn là một cái bệnh viện.

Ở phía bên trong chứa rất nhiều thiết bị hiện đại và cả những Healer tốt nhất giữa những Thức Tỉnh Giả.

Trong suốt cuộc hành trình của họ tiến vào Cõi Mộng, cơ thể của các Sleeper sẽ được giữ an toàn trong những cái kén đặc biệt và việc đó sẽ được duy trì bởi ma pháp của của các Healer trong trường hợp có điều gì đó không may xảy ra ở phía bên kia của Spell.

Tất nhiên thì việc có thể là thức dậy hay không đều phụ thuộc vào chính bản thân các Sleeper.

Ngạc nhiên của Sunny là sau khi tiến vào trung tâm y tế, Huấn luyện viên Rock không dẫn họ đến hướng khu chứa các kén của Sleeper.

Thay vào đó, ông ấy dẫn họ đến một tầng tương đối vắng vẻ rồi mở cửa dẫn họ vào một căn phòng rộng rãi được chiếu sáng rực rỡ bởi những tia sáng đẹp đẽ của hoàng hôn.

Ở đó họ thấy chiếc xe lăn được xếp theo hàng dãy dài.

Trên mỗi chiếc xe lăn là một con người với vẻ mặt thẫn thờ, bình yên đến đến lạ lùng.

Tất cả bọn họ đều im lặng, vô cảm và hoàn toàn không có bất cứ phản ứng nào trước sự xuất hiện của những người khách.

Tất cả bọn họ dường như...trống rỗng.

Trong sự im lặng ghê rợn, Sunny cảm thấy tóc cậu dựng đứng và một nỗi kinh hoàng đang len lỏi vào sâu trong tim.

Huấn luyện viên Rock nhìn những người đó với đôi mắt trang nghiêm.

"Có một lí do mà tôi đưa cái bạn tới đây.

Hãy quan sát kĩ những người này và ghi nhớ họ.

Một số người trong các bạn có thể biết những người này... cho những ai không biết, họ được gọi là Hollow."

Cậu nghiến răng lại.

"Mỗi một người trong số họ từng là một Sleeper hay một Thức Tỉnh Giả.

Một số trong đây là những kẻ yếu, một số là những kẻ mạnh, thậm chí còn có những kẻ mạnh đến mức không tưởng.

Tất cả bọn họ đều đã bỏ mạng trong Cõi Mộng."

'Linh...linh hồn của họ đã biến mất,' Sunny kinh hoàng nhận ra.

'Nếu như may mắn, cơ thể của một người sẽ chết ngay khi linh hồn của họ bị phá huỷ.

Nhưng nếu không, họ sẽ trở thành như thế này.

Một Hollow.'

Huấn luyện viên Rock nhìn về hướng nơi mà Caster và Nephis đang đứng và nói thêm:

"Vậy nên đừng chết ở ngoài đó."

Nửa tiếng sau, các Sleeper đã tiến vào trong phòng riêng của họ và chuẩn bị để vào trong kén.

Trong căn phòng của Cassia, cô gái mù đang cố gắng để định vị bản thân trong không gian mới mẻ này bằng cách chạm vào những bức tường và những mảnh máy móc kì lạ bằng tay.

Nước dài lăn dài trên khuôn mặt đẹp như búp bê của cô ấy.

Ở trong một căn phòng khác của Di Sản kiêu hãnh Caster, trông gã bơ phờ khi đang nhìn xuống dưới sàn nhà.

Đôi môi của gã mấp máy lặp lại một câu từ kì lạ hết lần này tới lần khác trong khi cả người gã đang run rẩy.

Ở nơi khác, căn phòng của Changing Star Nephis, người con gái cuối cùng của gia tộc Ngọn Lửa Bất Tử đang nhìn xuống đôi bàn tay của cô ấy.

Gương mặt của Nephis trở nên cau có vì đau đớn khi những ánh sáng đang dần trở nên sáng hơn dưới làn da trắng trẻo, mịn màng của cô ấy.

Và cuối cùng là căn phòng nơi Nô Lệ Bóng Tối Sunless, Lost from Light, đang quay người lại với kén ngủ của mình và nhìn xuống cái bóng.

"Well?

Mày đã sẵn sàng chưa?"

Cái bóng nhún vai.

Sunny thở dài.

"Ừ, tao cũng vậy."

Trả lời xong, cậu quay người lại và trèo dô trong cái kén.

Trong màn đêm rộng lớn, cậu nghe được một tiếng vang:

[Chào mừng tới Vương Quốc Giấc Mơ, Sunless!]
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 30 Khoảng không Tối tăm


Sunny đã mong đợi rằng lần đầu tiên được nhìn thấy vị trí mà cậu sẽ tới ở Cõi Mộng sẽ diễn ra từ phía trên cao, giống như cái cách mà Cơn Ác Mộng Đầu Tiên của cậu bắt đầu.

Khi đó, thời gian trôi ngược một cách kỳ diệu, cho cậu cơ hội để nhìn thấy những dấu hiệu về thứ mà cậu sắp phải đối mặt.

Nhưng thay vào đó, Sunny phát hiện ra mình đang bị đuối nước và không thể nhìn thấy điều gì sau khi nghe được lời chào mừng của Spell.

Khi cậu định mở miệng để hét lên theo bản năng, những dòng nước mặn ủa vào trong khiến cậu bị sặc và co quắp mặt lại.

Hơn hết nữa là cậu không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Không, nó không phải là cậu không thể nhìn thấy - mà thứ duy nhất cậu có thể thấy lại là bóng tối.

Thường thì bóng tối không phải là vấn đề với Sunny, nhưng vì một lý do nào đó, khả năng của cậu không còn hoạt động.

Có lẽ bờ biển nơi cậu rớt xuống này đã chặn khả năng đó lại.

Nếu không nhờ khả năng cảm nhận không gian đặc biệt mà thuộc tính bóng tối mang lại, cậu đã hoàn toàn mất đi phương hướng.

Tuy nhiên thì với sự giúp ích của nó, cậu chỉ có thể cảm nhận được đâu là trên và đâu là dưới.

May mắn là một trong những bài học của Thầy Julius có bao gồm cả bơi lội.

Cậu cố gắng bình tĩnh và bắt đầu bơi về phía trước trong khi thề rằng khi quay trở lại, cậu sẽ nói lời cảm ơn đến Bậc Thầy Jet và Thầy Julius.

Sau vài giây dài căng thẳng, đầu cậu nhô lên khỏi mặt nước.

Cuối cùng thì Sunny cũng có thể hít một hơi sâu.

'Thở, Thở đi.

Mày vẫn đang còn sống!'

Sau khi hít đủ không khí để làm dịu lá phổi đang bốc cháy của mình và tự trấn an bản thân.

Sunny cẩn thận xoay người trong nước, cố gắng quan sát xung quanh.

Thứ mà cậu nhìn thấy là những gợn sóng màu đen tuyền vô tận đang nhấp nhô.

Phía trên là bầu trời đen trống rỗng.

Không hề có mặt trăng hay các vì sao, chỉ là một khoảng không bóng tối mênh mông của hư vô.

Sunny chớp mắt vài lần, nỗi sợ hãi lạnh lẽo xâm chiếm trái tim của cậu.

'Nơi này là...biển?

Hay một đại dương?

Mình đã rơi xuống giữa một đại dương à?'

Không, không thể nào.

Phải có một phần đất vững chắc đâu đó quanh đây!

Khi cậu vẫn đang quặn bụng vì nhất thời hoảng loạn, một âm thanh từ xa đột nhiên thu hút sự chú ý của cậu.

Sunny quay lại và nhìn thấy một cái vây lưng hình tam giác đang di chuyển về phía mình.

May mắn thay, nó vẫn còn đang cách rất xa cậu.

'Khoan đã...sao mình có thể nhìn thấy nó rõ ràng....nếu như nó đang ở xa đến thế?'

Mặc cho việc vẫn đang chìm trong nước, Sunny vẫn có thể cảm giác như toàn thân cậu bỗng đổ mồ hôi lạnh khắp cơ thể.

Theo ước tính của cậu, cái vây lưng đó cao ít nhất phải 5m.

Nó đang nhanh chóng tiếp cận lại chỗ cậu trong khi trở lên lớn hơn theo từng giây.

'Chết tiệt Spell!'

Với đôi mắt đầy sợ hãi, Sunny quay người để tìm kiếm thứ gì đó - bất kỳ thứ gì!

- có thể cứu cậu.

Và rồi cách đó một khoảng ngắn, cuối cùng cậu cũng để ý thấy một khối màu đen nhô lên trên mặt nước.

Không lãng phí một giây nào để suy nghĩ, cậu bắt đầu vung tay và chân để bơi về chỗ đó hết tốc lực.

Tuy nhiên thì dù cậu có bơi nhanh cỡ nào, cái bóng đen khổng lồ của sinh vật không xác định đó vẫn đang thu hẹp khoảng cách giữa 2 người nhanh hơn nhiều.

Một phần nhỏ trong tâm trí của Sunny đã giúp cậu giữ được tỉnh táo ngay cả khi phải đối mặt với nỗi sợ hãi vô tận này.

Không để bản thân rơi vào trạng thái quá hoảng loạn, Sunny cố gắng suy nghĩ, rồi cậu ra lệnh cho cái bóng quấn quanh lấy cơ thể.

Tốc độ bơi của Sunny ngay lập tức tăng lên gấp đôi.

Ngay vài giây trước khi thứ khổng lồ kia bắt kịp cậu, Sunny đã chạm tới khối đen, cậu đưa tay ra và kéo bản thân lên khỏi mặt nước.

Lăn người ra khỏi phần rìa, cậu giật mình sợ hãi khi toàn bộ bề mặt dưới chân cậu rung lên, như thể có thứ gì đó to lớn đã va chạm với nó.

Ngay khi Sunny lùi lại, một cái miệng xuất hiện từ dưới mặt nước, với những chiếc răng khổng lồ xếp theo hàng, mỗi chiếc đều to lớn bẳng chiều cao của cậu.

Sunny mở to mắt khi nhận ra rằng tảng đá cậu trèo lên không đủ cao để cứu cậu khỏi con quái vật.

'Tại sao thứ này lại cố gắng ăn thịt mình chứ?!

Mình thậm chí còn quá nhỏ để được coi là một bữa ăn nhẹ cho thứ khổng lồ này!"

Tuy nhiên, trước khi con quái vật có cơ hội để tấn công, một cái xúc tua khổng lồ bất ngờ bắn lên từ mặt nước và nâng lên không trung như một tòa tháp đen kỳ lạ.

Ngay sau đó, nó rơi xuống và quấn chặt lấy chủ nhân của chiếc miệng khổng lồ rồi kéo nó xuống nước.

Sunny ngồi phịch xuống đất và run rẩy, miệng cậu há hốc.

Vài giây sau, bờ biển đen trở lại vẻ yên tĩnh như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Những cơn sóng tiếp tục dập dềnh lặng lẽ dưới bầu trời tối đen.

'Vậy ra không phải là nó đang cố ăn thịt mình,' cậu chợt nhận ra.

'Nó đang cố gắng để chạy trốn.'

Sau khi chắc chắn là không có gì sẽ ăn sống cậu nữa, hay ít nhất là không phải ngay lập tức.

Với suy nghĩ đó, cậu cuối cùng cũng có thể ngừng lo sợ và khám phá xung quanh một chút.

Khối màu đen mà cậu trèo lên hóa ra lại là một bệ đá có đường kính khoảng 12m.

Bề mặt của nó gần như bằng phẳng, có nhiều rảnh và khá khô ráo.

Theo như hình dạng cân đối của nó, có vẻ hình dạng của nó giống như do con người tạo ra hơn là do tự nhiên hình thành.

Nhưng ở Cõi Mộng này, thật khó để chắc chắn rằng thứ gì đó tạo ra bởi "con người" thực sự được tạo ra bởi con người, thay vào đó....

Tốt hơn hết là không nên nghĩ về nó.

Quanh bệ đá này không có gì khác tồn tại ngoài nước biển, hay ít nhất đó là những gì Sunny có thể quan sát thấy.

Nó tồn tại như một hòn đảo nhỏ giữa bờ biển bóng tối này.

Ngoài ra Sunny còn nhận ra một điều khác nữa.

Đó là cậu đang ướt đẫm, lạnh cóng và hoàn toàn khỏa khân.

'Huh'

Trong lúc cố cứu lấy chính mình, tình trạng của bộ quần áo là thứ cuối cùng mà một người có thể nghĩ đến trong lúc họ đang cố thoát khỏi những con quái vật biển.

Ngoài ra thì có vẻ không có ai ở quanh đây để nhìn thấy vẻ xanh xao và phong cảnh riêng tư của cậu.

Tuy nhiên thì trời vẫn khá lạnh.

Sunny triệu hồi Tấm Vải Liệm của Người Múa Rối và quan sát bộ quần áo màu xám đen bao phủ lấy cơ thể của mình.

Nó thậm chí còn đi kèm với môi đôi boot da cao đế mềm.

Mặc bộ đồ da màu xám, cậu chợt cảm thấy an toàn hơn nhiều.

Chưa kể là nó rất ấm.

Sau đó, Sunny ngồi xuống giữa bệ đá, cố gắng cách xa khỏi mặt nước nhất có thể.

Cậu cố gắng nhớ lại điểm độc nhất của từng khu vực đã được khám phá ở Cõi Mộng mà cậu có thể nghĩ đến.

Thật không may là không có bất kỳ địa điểm nào phù hợp với nơi này.

'Tất nhiên là không rồi' Cậu nghĩ vậy với một chút tức giận.

'Kể cả khi có ai đó xui xẻo từng tới nơi này thì mình nghi ngờ rằng họ có thể bình an mà quay thế giới thật trong khi vẫn có còn sống.'

Đặc khi là khi có sự tồn tại của những thứ đang trốn đâu đó dưới nước.

Sunny chưa tuyệt vọng đến mức phải rời khỏi nơi này để bơi đi kiếm tìm một hòn đảo khác, nên cậu quyết định sẽ đợi ở đây.

Có thể điều gì đó sẽ thay đổi khi thời gian trôi qua.

Khẽ thở dài, cậu theo thói quen tìm kiếm cái bóng của mình.

Tuy nhiên thì cậu không thể nhìn thấy nó do bóng tối đang bao trùm xung quanh cậu.

Cậu gần như không thể cảm nhận được sự hiện diện của nó.

"Đây chắc hẳn là thiên đàng dành cho mày, phải không?

Tất cả đều tối sầm và không có một ngôi sao nào trong tầm nhìn!"

Tất nhiên là cái bóng không trả lời cậu.

"Dù sao thì...làm tốt lắm."

Với một cái gật đầu, Sunny nằm xuống, dùng tay làm gối đầu.

Không nghĩ ngợi nhiều, cậu nhìn chằm chằm vào bầu trời đen và chờ đợi.

Âm thanh của những cơn sóng nhấp nhô thực ra lại khá thư giãn.

Một lúc sau, cậu nhắm mắt lại và lắng nghe.

Từng phút trôi qua tăng dần thành nhiều giờ.

...Đột nhiên, cậu nhận thấy âm thanh của biển có chút thay đổi.

Như thể có thứ gì đó đang dịch chuyển.

Cậu mở mắt ra và chú ý đến nơi mà bầu trời đang chuyển dần sang màu xám.

Chẳng mấy chốc, một mặt trời nhợt nhạt từ từ nhô lên từ phía trên đường chân trời.

Một ngày mới đã đến.

Và cùng với nó, biển đen đột nhiên dâng trào.
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 31 Thủy Triều Cạn


The black, opaque water suddenly surged and seethed, as though a living creature desperately trying to avoid the pale light of the coming dawn.

Sunny slowly rose and, after some thought, carefully approached the edge of the stone platform.

Dòng nước tối tăm, mờ đục sôi sục và dâng lên như thể có một sinh vật sống đang cố gắng hết sức để tránh ánh sáng yếu ớt từ bình minh.

Sunny suy nghĩ một hồi rồi từ từ đứng dậy và tiến tới mép của bệ đá.

Looking down, he blinked and then kneeled to make sure that what he saw wasn't an illusion.

Cậu nhìn xuống dưới rồi chớp mắt vài lần.

Để chắc chắn rằng thứ mà mình nhìn thấy không phải là một ảo ảnh, cậu quỳ xuống nhìn.

The sea seemed to be receding.

Bờ biển dường như đang rút xuống.

Slowly at first, and then faster and faster, the water level was dropping.

The circular stone formation he had been taking shelter on used to barely protrude out of the waves, but now there were meters and meters of wet rock between him and the restless surface of the sea.

Ban đầu mực nước rút xuống chậm rãi, rồi dần nhanh hơn.

Bệ đá hình tròn nơi cậu đang trú ẩn

As the sun climbed up, the monstrous ebb tide continued.

Soon, Sunny found himself standing on the edge of a tall cliff, with a hundred-meter drop separating him from the churning waters.

Beneath him, the rock formation broadened and changed shape.

However, from his vantage point, it was hard to determine what that shape was, exactly.

At that time, the dark surface of the water began to be punctured here and there by sharp crimson blades.

As it dropped even further, it was as though a crimson forest was slowly rising from the black depths.

The "trees" were made of something resembling coral, growing chaotically into each other and stretching toward the sky.

They were colossal in size, with irregular protrusions entwining and merging together, looking monumental and eerie in the black and red reality of the sunlit void.

The labyrinth formed by this strange reef stretched as far as Sunny could see, broken here and there by protruding cliffs, sudden chasms, and distant natural features.

Half an hour later, utterly shocked, Sunny stared down and realized that the sea was completely gone.

If not for the black seaweed left hanging on wet rocks and scarlet pillars of coral, he would even doubt if it was ever there.

His small circular island had turned into the peak of a strange, towering, irregularly shaped cliff.

Looking down, he felt his head spinning.

By then, the night had already fully retreated, letting morning finally take its place.

'I'm not seeing things, am I?' Sunny thought, pinching himself.

What the Spell was that?

Despite the sudden disappearance of the dark sea and its hidden monsters, Sunny was in no rush to climb down from his circular stone platform.

Firstly, he felt that if the sea was able to disappear, it was surely able to come back, perhaps at any moment.

Secondly, he did not know what dangers the coral labyrinth was hiding.

Perhaps there was something even scarier than the owner of the giant tentacle down there.

But that did not mean that he wasn't going to explore.

Coming back to his spot in the middle of the platform, Sunny sat down and commanded his shadow to separate itself from his body.

Then, taking control of it, he approached the edge of the platform and nimbly slid down.

Habitually moving from one shadow to another, he began the descent.

At this moment, Sunny was glad that shadows had no weight and were not affected by gravity.

While the shadow was busy climbing down, Sunny yawned.

"Say, don't you think that you need a name?"

Although his shadow was already too far away to hear him, they still could communicate through their shared connection.

Of course, the fact that it could did not mean that it would.

The shadow was sort of taciturn, mostly because it didn't have vocal cords and was unable to speak.

Plus, its temper wasn't that great.

"How about...

Shameless?

No?

What about...

Shady?

Also no?

Hm, what about something simpler, like...

What?

Well, do you have suggestions then?

Alright, alright!

We'll shelve this conversation for later."

By the time he was done with this short monologue, the shadow had already reached the bottom of the cliff.

The range of [Shadow Control] was not limitless, but it was just barely enough to explore their nearest surroundings.

Entering the labyrinth, Sunny found it to be extremely disorienting and convoluted.

The paths between coral pillars were sometimes broad, sometimes narrow.

They twisted and turned without any logic, often leading to dead ends or even back to where he started.

More than that, some paths entered inside the "coral" mounds, turning into dark tunnels.

The labyrinth was vast and multi-layered, making Sunny's head hurt after multiple fruitless attempts to memorize the layout of the nearest pathways.

In the end, he sent the shadow up, forcing it to climb on top of the crimson forest and start jumping from one sharp coral blade to another — knowing full well that he himself would not be able to do the same.

Soon, he circled the strange cliff and froze, scared by the sight of what was happening in its shadow.

There, the corpse of the giant shark-like creature that had briefly pursued him the previous night was laying on the ground, the pillars of coral around it shattered and broken.

More precisely, half of it was there, with grotesque innards spilling out of the terrible wound and stretching far away into the distance.

The other half was gone, as though it had never existed.

Around the corpse, hundreds of smaller monsters were scurrying, tearing away and devouring its flesh bit by bit.

Each of them was about two and a half meters tall, looking like a weird mix of a demonic crab, a centaur, and a nightmare.

They had four pairs of long, segmented legs that ended in scythe-like protrusions.

At the front, a human-like torso was protruding from the carapace, also clad in thick chitinous armor.

The head, if it was even the appropriate word, was situated directly on top of the torso, with no neck in between.

It had two narrow eye slits and a viscous-looking mouth with several slimy mandibles.

Instead of hands, the monsters had two enormous pincers.

Currently, they were all using those pincers to tear off chunks of meat off the desiccated corpse and stuff them into their mouths.

From time to time, a fight for an especially juicy piece of meat would break out, ending up in a few monsters being torn apart and quickly devoured by the victors.

Sunny swallowed.

Both because the sight of heavily armored, powerful monsters made him nervous and because looking at them feasting, he suddenly felt very hungry.

'Each of them seems like trouble.

And there are hundreds of them.'

His luck, like always, was awful.

'At least I don't have to wonder why the labyrinth feels so empty.

All the inhabitants are having a party!'

Feeling a little bit comprehensive about turning his shadow's back to the monsters, Sunny commanded it to look back and study the cliff he was taking shelter atop of.

Something about it was making him feel uneasy.

The shadow turned around and looked up, taking in the sight of the strangely shaped cliff.

It took Sunny a few minutes to shift his perspective and recognize it for what it was.

'That's... a finger.

That's a hand.

That is... a sword?'

He blinked.

'It's a statue.'

Indeed, the cliff was man-made.

It was an ancient, colossal statue at least two hundred meters tall.

The scale of it was so massive that it boggled the mind.

From what Sunny could see, it depicted a knight clad in an elaborate plate armor, with seven shining stars carved into his breastplate.

In his hands, he was holding a gargantuan sword, pointing it to the ground.

However, the most striking thing about it was that the giant stone knight was missing his head.

In fact, the roughly circular platform Sunny was standing on turned out to be the top of his neck.

And by the looks of it, the head wasn't missing by design — it was as though something, or someone, had violently tore it off at some point in the distant past.

Sunny walked around the platform, looking down from all sides, but didn't notice the head lying anywhere near.

'What on Earth is this place?'

Without any hints to find the answer, he led his shadow back to the giant's neck and settled at the western edge of it, studying the feasting monsters.

He didn't move until the sun was about to set.

Just as Sunny expected, as soon as the sun touched the horizon, a deafening rumble could be heard coming from somewhere below.

The monsters instantly stopped their feast and scurried away, some hiding inside the coral pillars, some simply burying themselves in the soft soil.

A few minutes later, the first streams of black water appeared in the labyrinth.

Their volume quickly grew, and soon an apocalyptic flood devoured everything around.

The sea was returning with the approach of the night.

Sunny stared at this unimaginable process, thoughts churning in his head.

In an hour, the circular platform was the only thing above the dark waters once again.
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 1356 Nhà Tiên Tri Cuối Cùng


Sunny lưỡng lự một lúc quan sát chiếc áo giáp của người phụ nữ già, sau đây cậu quay sang nhìn chiếc tàu Chain Breaker với vẻ nghi ngờ.

Cậu đang sốt ruột để được gặp Hoàng hôn của Ân Điển Sa Ngã, nhưng vẫn phải tự nhắc nhở bản thân kiềm chế.

"...Chúng tôi vẫn chưa neo chiếc tàu lại."

Người chiến binh già cúi người lần nữa.

"Mọi thứ sẽ được lo liệu."

'Thật là tiện lợi...'

Những người chiến binh cổ xưa này dường như không giống với một mối đe dọa.

Người phụ nữ già này là một Người Thức Tỉnh, nhưng những người còn lại đều là người phàm.

Sunny chắc chắn rằng họ hoàn toàn có thể trốn thoát khỏi bất kỳ cuộc phục kích hay cái bẫy nào mà những người này đang dẫn họ vào...

Và dường như chẳng có gì như là một cái bẫy cả.

Nhưng cậu vẫn không thích cái ý tưởng bỏ lại phương tiện duy nhất của họ để thoát khỏi Ân Điển Sa Ngã.

...Điều đó nói lên rằng, nếu Dusk (Hoàng Hôn) thực sự đã thấy trước được sự xuất hiện của họ, chẳng phải cô ấy cũng liệu trước được sự miễn cưỡng của cậu?

Nếu cô ấy biết rằng cậu sẽ cảnh giác với những cái bẫy, chẳng phải cô ta có thể sẽ sắp đặt một cái bẫy đủ quỷ quyệt để đánh lừa cậu?

Cậu đột nhiên cảm thấy e sợ.

'Chết tiệt...'

Sunny đã được phù hộ rất nhiều khi bản thân cậu đứng về phía người có năng lực tiên tri.

Nhưng giờ đây khi sắp phải gặp một nhà tiên tri xa lạ, cậu dường như nhận ra rằng một kẻ thù như thế có thể đáng sợ đến mức nào.

Sự khó chịu của cậu chẳng đỡ hơn tí nào bởi sự thật là cậu đã từng gặp Hoàng Hôn của Ân Điển Sa Ngã một lần... theo một cách nào đó.

Những vết sẹo vẫn còn lưu lại sâu trong tâm trí cậu bơi Nỗi Kinh Hoàng LO49.

'Chúng ta còn có thể làm gì khác đây, yêu cầu rằng cô ấy sẽ đến bến tàu này ư?'

Sau khi trao đổi ánh mắt với Nephis, Sunny nhún vai và đi theo nhóm những chiến binh vào sâu trong thành phố.

Ông già đã chào đón họ lúc mới đến cũng gia nhập, khiến người phụ nữ già phụ trách binh lính phát ra một tiếng thở dài khó chịu.

"Cronos... tại sao nhóc lại đi theo chúng ta?"

Ông ta chỉ đơn giản mỉm cười.

"Tại sao ư?

Cháu là người đầu tiên chào đón họ khi họ đến.

Chắc chắn rằng, họ sẽ cảm thấy tốt hơn khi được hộ tống bởi ai đó quen thuộc!"

Người thủ lĩnh gật đầu của bà ấy khi nghe lời giải thích và không nói gì thêm.

Người đàn ông già...

Cronos... dường như thỏa mãn và chạy theo để bắt kịp họ.

'Nhóc?

Người phụ nữ này đã sống lâu tới mức nào để có thể gọi một "hóa thạch" như ông ấy là nhóc chứ'

Khi Sunny được hộ tống qua Fallen Grace, cậu ấy không thể không nhìn xung quanh với vẻ mặt u ám.

Mọi nơi họ đi đến.... họ cũng chỉ gặp những người già.

Từ những người trung niên đến người rất già, cư dân của Fallen Grace đều có mái tóc trắng, khuôn mặt nhăn nheo và thân hình yếu ớt của những người sống những năm cuối đời.

Họ tiến hành công việc của mình với những bước đi cẩn thận và nhìn Sunny và Nephis với vẻ mặt kinh ngạc.

Ban đầu Sunny nghĩ rằng đó là do hai người đang là khách mới đến trong thành phố, nhưng sau đó cậu nhận ra đơn giản là vì hai người... còn trẻ.

Ngoài Sunny và Nephis, không có một người trẻ nào trong tầm mắt.

'Những người này đều là người Riverborn.'

Sunny cau mày khi cân nhắc ý nghĩa của nhận thức đơn giản này.

Những Riverborn không già đi theo thời gian - thay vào đó, họ già đi do di chuyển ngược dòng từ nơi họ sinh ra.

Quá trình này được cho là diễn ra dần dần, diễn ra qua nhiều thế hệ khi thành phố di cư đến tương lai để cho phép các gia đình mới được thành lập.

Vì vậy, phải có sự kết hợp của nhiều người ở các độ tuổi khác nhau trên đường phố, giống như ở một thành phố bình thường.

Vậy điều đó có nghĩa là gì nếu mọi người ở đây đều... trông già?

Điều đó có nghĩa là Ân Điển Sa Ngã đã buộc phải di cư xa về phía thượng nguồn vì một lý do khác thay vì việc mở ra một thế hệ mới vào một thời điểm nào đó.

Kết quả là đã giết một lượng lớn những người thực sự già và đẩy những người khác vào cơ thể già nua.

Gương mặt của Sunny trở nên u ám khi cậu nhìn vào Cronos lần nữa.

...Có thể vị thủ lĩnh đã gọi ông ấy là một đứa trẻ không phải vì cô ấy cực kỳ cổ xưa, mà bởi vì ông già thực sự là một đứa trẻ, hoặc ít nhất là một thanh niên không lớn hơn Sunny và Nephis.

Cậu do dự một lúc rồi thận trọng hỏi:

"...Cronos, đúng không?

Cậu đã bao nhiêu tuổi rồi?"

Ông lão mỉm cười, khuôn mặt biến thành mê cung những nếp nhăn sâu.

"Oh, tôi đã 17 tuổi, thưa chúa tể!

Uh...

Chính xác là vài ngày nữa tôi mới 17 tuổi.

Nhưng ai lại đi đếm chứ?"

Sunny hít một hơi thật sâu, bối rối trước giọng điệu vui vẻ của câu trả lời đó.

Nephis cau mày, cô dường như đã tìm ra lý do tại sao mọi người trong Fallen Grace đều trông già như vậy sau khi nghe Cronos xác nhận điều đó.

"Vậy tại sao cậu không ở Nhà Thanh Niên?"

Lời vừa ra khỏi môi, sắc mặt bà lão dẫn đầu tối sầm lại.

Trong khi Cronos chần chừ, bà ấy trả lời thay cậu ấy:

"...Đó là bởi vì chúng tôi đã mất họ.

Chúng ta đã mất toàn bộ nửa hạ lưu của thành phố trong những ngày đen tối đó.

Và nếu không có Quý cô, chúng ta cũng sẽ mất nửa còn lại."

Khi nhắc đến Dusk, sự kính trọng và yêu thương sâu sắc hiện lên trên khuôn mặt của Cronos và những người lính già.

Nhưng cũng có điều gì đó khác ẩn giấu đằng sau lòng sùng bái.

Một chút... nỗi buồn?

Nỗi sợ?

Tội lỗi?

Đúng lúc đó họ đã đến được điểm lẽ ra phải là trung tâm thành phố.

Tuy nhiên, thay vào đó chỉ là một phần rìa.

Chẳng có gì ngoài vùng nước trống rỗng nơi đáng lẽ phải có vô số tàu đảo.

Những cây cầu dây dẫn đến chúng đã bị cắt, tàn tích của chúng cháy sém và trôi nổi vô định trên mặt nước.

Những tòa nhà gần rìa nhất có những vết sẹo và vết cháy, một số trong số chúng nghiêng sang một bên hoặc nằm thành đống đống đổ nát gần như đã được tháo rời.

Như thể cả thành phố bị chia cắt thành hai nửa, một nửa vẫn bồng bềnh trên những làn sóng đỏ thẫm, một nửa đã mất từ lâu, lạc lối trước sức hút không ngừng của quá khứ.

'Thì ra là như vậy...'

Ân Điển Sa Ngã thực sự đã di cư ngược dòng, thoát khỏi một cuộc tấn công.

Một phần lớn của nó đã bị mất trong quá trình này... cả về tàu trên đảo và con người.

Sunny nhìn đi chỗ khác với vẻ mặt nhăn nhó.

"Có phải là vì Ô Ếu không?"

Bà lão cắn môi rồi gật đầu, trong mắt ẩn chứa bóng tối kỳ lạ.

"Ừ... một Ô Ếu.

Đại loại như vậy."

Sau đó, cô vẫn im lặng.

Chẳng bao lâu, họ đến được một chiếc island-ship cách phần còn lại của thành phố một đoạn ngắn.

Nó mang theo một cung điện tuyệt đẹp được xây bằng đá trắng, với những cột cao và một ngọn tháp vươn cao lên bầu trời đỏ tươi, được bao bọc bởi một giàn thiêu bằng lửa tinh khiết.

Đó là nguồn gốc của tia lửa trắng mà họ đã nhìn thấy từ xa.

Băng qua vùng nước đỏ thẫm, Sunny và Nephis bước lên những bậc thang rộng dẫn đến cổng cung điện và được chào đón bởi những hàng binh lính giống như những người đã hộ tống họ đến đây - mặc áo giáp trắng với thắt lưng màu đỏ, và già nua.

Tất cả đều cúi đầu khi đoàn rước nhỏ đi ngang qua họ.

Cuối cùng, cánh cổng của ngôi đền mở ra trước mặt họ.

Sunny cảm thấy nỗi sợ hãi đang siết chặt trái tim mình.

Cuối cùng anh ấy cũng sắp được gặp mặt trực tiếp Dusk... một lần nữa.

Chẳng bao lâu, họ được dẫn đến một đại sảnh lát đá cẩm thạch trắng, nước chảy và sự tĩnh lặng yên tĩnh.

Ở giữa có một chiếc bệ cao, trên đó có một chiếc ngai bằng đá sang trọng.

Hoàng Hôn của Ân Điển Sa Ngã, nhà tiên tri cuối cùng của Estuary, đang ngồi trên ngai vàng đó.

Sunny đông cứng lại.

Điều đầu tiên cậu nhận thấy là Dusk trông trẻ... rất trẻ.

Cô ấy là người phụ nữ trẻ đầu tiên họ nhìn thấy trong Fallen Grace.

Cô cũng gây ấn tượng với dáng người nhỏ nhắn và khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp tuyệt trần.

Mái tóc của cô ấy như vàng nhạt, và đôi mắt tuyệt đẹp của cô ấy có màu xanh thuần khiết.

Đôi mắt tuyệt đẹp đó nhìn thế giới nhưng không thấy gì cả, bởi vì người phụ nữ trẻ đẹp đó bị mù.

Tất nhiên, Sunny biết rõ cô ấy.

Cậu sửng sốt giơ tay lên và hỏi với giọng run run:

"...Cassie?"
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 1357 Từ Rất Rất Lâu


Trước mặt họ, không ai khác chính là Cassie... người đang ngồi trên ngai vàng của Ân Điển Sa Ngã.

Không nhầm đi đâu được, cô gái mù này đã là bạn đồng hành của họ kể từ cuộc thử thách thảm khốc ở Bờ Biển Bị Lãng Quên, người mà cả Sunny và Nephis đều hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác trên thế giới.

Cassie không thay đổi nhiều kể từ lần cuối Sunny gặp cô ấy.

Với mái tóc vàng và đôi mắt xanh tuyệt đẹp.

Những đường nét mềm mại trên khuôn mặt đáng yêu của cô ấy vẫn giống như những gì anh nhớ về chúng...

Nhưng cũng có điều gì đó khác biệt ở cô ấy.

Tất nhiên là có một sự thay đổi rõ ràng.

Không giống như lúc ở Sa mạc Ác mộng, Cassie trông khỏe mạnh và tràn đầy sức sống.

Không còn vẻ hốc hác do những cơn sốt gây ra, hay những vết bầm tím và đôi môi nứt nẻ.

Thay vào đó, sự xinh đẹpcủa cô lại nổi bật hơn, dịu dàng và trầm lặng nhưng khiến lại người ta không thể rời mắt.

Cô cũng đang mặc một chiếc áo xiêm màu đỏ kì lạ, lớp vải mỏng bồng bềnh trang nhã được trang trí bằng những dấu trọng âm màu trắng [decorated with white accents] ôm lấy thân hình thon gọn của cô ấy.

Nhưng cũng có một sự thay đổi ít rõ ràng nhưng rất sâu sắc ở cô ấy.

Sunny không thể xác định chính xác nó là gì.

Quan trọng nhất, Cassie không phải là Hoàng Hôn của Ân Điển Sa Ngã. ...Hay cô ấy chính là nó?

Anh chợt thấy ớn lạnh.

"Cassie?"

Khi nghe thấy giọng nói của cậu, cô gái mù từ từ quay đầu lại và nhìn xuống từ ngai vàng của mình.

Ngay cả Nephis, người hiếm khi để lộ sự ngạc nhiên trên khuôn mặt, cũng có vẻ sững sờ.

Cô nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ trẻ người là bạn... hoặc ít nhất trông giống như bạn của họ đang im lặng, một cơn bão cảm xúc ẩn chứa trong đôi mắt thường ngày điềm tĩnh của cô ấy.

Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, sự căng thẳng biến mất khỏi ánh mắt cô, thay vào đó là sự nhẹ nhõm.

Đó là vì Cassie đã mỉm cười.

Nụ cười rạng rỡ của cô khiến trái tim họ cảm thấy dễ chịu.

Đó là nụ cười mà họ quen thuộc.

"Sunny?

Neph?

Cuối cùng thì bạn cũng ở đây à?"

Âm thanh và ngữ điệu trong giọng nói quen thuộc của cô ấy vẫn giống như trước đây.

Sunny từ từ thở ra, cậu cảm thấy mình cần phải dựa vào thứ gì đó.

Trước cuộc gặp gỡ này, cậu vừa mong đợi nó, đồng thời cũng cảm thấy lo sợ.

Cậu ấy lo lắng cho các thành viên khác trong nhóm đến phát ốm, đặc biệt là đối với Cassie, cô ấy không phải là một chiến binh mạnh mẽ như những người còn lại và cũng như gặp nguy hiểm hơn.

Dù Sunny đã kìm nén những lo lắng này nhưng chúng vẫn gặm nhấm tâm hồn cậu.

Giờ đây, khoảnh khắc mà cậu lo sợ đã được thay thế bằng một cuộc đoàn tụ bất ngờ và vui vẻ.

Nỗi lo lắng gặm nhấm tinh thần cậu giờ đây đã được vơi đi , Sunny nhất thời cảm thấy không tỉnh táo.

Sau đó, hàng triệu câu hỏi khác tràn ngập tâm trí cậu.

'Đợi đã... sao Cassie lại ở đây?

Dusk đang ở đâu?

Cassie có thể đảm nhận vai trò Dusk trong Cơn Ác Mộng không?

Đợi đã, còn Torment thì sao?

Tại sao Cassie lại bị đưa đi xa hơn về phía hạ lưu so với Nephis và mình?

Cô ấy đã ở đây bao lâu rồi?

Những người khác đâu?

Làm sao...'

Cảm thấy bản thân đang trên đà rơi vào vòng lẩn quẩn, Sunny dứt khoát đặt những câu hỏi đó sang một bên.

Dù sao thì cậu ấy cũng có thể hỏi tất cả những điều đó với Cassie.

Ngay khi họ có thể nói chuyện thoải mái...

Như đọc được suy nghĩ của anh, cô gái mù khẽ quay lại mỉm cười với những người lính đã hộ tống họ vào ngôi đền.

Họ nhìn cô với sự sùng bái nồng nhiệt, sau đó hạ ánh mắt xuống và cúi đầu.

Cassie nán lại một lúc rồi nhẹ nhàng nói:

"Những đứa con của Weaver đang ở đây.

Xin hãy đi đi.

Có những vấn đề quan trọng tôi phải thảo luận riêng với họ."

Bà lão dẫn đầu binh lính ngước lên phản đối.

"Nhưng thưa Phu nhân!

Nó... nó có thể không an toàn!"

Cô gái mù cười khúc khích.

"Ta biết, nhóc.

Tôi biết nhiều hơn hầu hết mọi người, hãy nhớ nhé."

Người lính lớn tuổi bối rối quay mặt đi, nhớ lại mình đang nói chuyện với ai.

Bà ấy do dự một lúc rồi cúi đầu.

"Hãy tha thứ cho tôi, thưa Phu nhân.

Tôi... tôi đã hành động vượt quá giới hạn."

Cassie lắc đầu.

"Không cần phải xin lỗi.

Bạn chỉ nói ra sự quan tâm chân thành dành cho tôi.

Đi đi và đừng căng thẳng...

Tôi cũng biết hai người này.

Họ sẽ không làm hại tôi đâu."

Cô dừng lại một lúc rồi nói thêm:

"Ồ... còn nhóc, Cronos.

Đừng nghĩ là tôi không biết nhóc đang trốn đằng sau một cái cột nhé, nhóc.

Cậu cũng đi đi."

Một tiếng ho khó xử vang lên từ đâu đó phía sau, thiếu niên lớn tuổi xuất hiện trong tầm mắt, gãi gãi sau đầu.

"À... tôi chỉ...

đang tận hưởng vẻ đẹp lộng lẫy của ngôi đền.

Xin lỗi, thưa Phu nhân... hình như tôi hơi đi quá rồi..."

Dưới sự quan sát của Cassie, Cronos và những người lính lùi lại và để ba người họ một mình...

Hoặc có vẻ như vậy.

Sau khi cú sốc ban đầu về cuộc gặp gỡ bất ngờ qua đi, Sunny nhận thấy có hai người đang đứng trong bóng tối của ngai vàng, cả hai họ đều là Ascended [Thăng Thiên].

Một ông già và một bà già, cả hai đều mặc lễ phục .

Người phụ nữ sử dụng một thanh đại kiếm không vỏ, trong khi người đàn ông cầm một sợi dây lụa màu đỏ thẫm trên tay.

Nhìn theo ánh mắt của anh, Cassie khẽ thở dài.

"Đây là những người bảo vệ của tôi.

Đừng bận tâm đến họ... họ điếc và sẽ không nghe thấy chúng ta."

Sunny bối rối một cách kỳ lạ trước những lời này.

Tại sao Cassie lại có hai người bảo vệ điếc?

Toàn bộ tình huống bằng cách nào đó có vẻ... kỳ lạ.

Vào lúc đó, Nephis cuối cùng cũng lên tiếng:

"Người phụ nữ đó cũng là thiếu niên à?

Có phải tất cả quân đội của bạn đều bao gồm trẻ em không?

Cô gái mù chớp mắt vài lần, ngơ ngác rồi lắc đầu.

"KHÔNG?

Bà ấy đã vài trăm tuổi rồi."

Sunny nghiêng đầu, bối rối.

"Cái gì?

Vậy tại sao bạn lại gọi cô ấy là một đứa trẻ?"

Cassie bất động một lúc rồi thở dài thật sâu và cúi đầu xuống.

Giọng cô nghe có vẻ trống rỗng một cách kỳ lạ khi cô nói, những từ ngữ vang vọng khắp hành lang trắng:

"Đó là bởi vì... tôi đã đợi hai người rất rất lâu rồi..."

Trong sự im lặng tiếp theo, cả Sunny và Nephis đều cứng người.

Hàm ý khủng khiếp trong những gì Cassie vừa nói dần dần thấm vào tâm trí họ, khiến họ nhận ra rằng...

Lúc ấy, đôi vai của cô gái mù run lên, cô đột nhiên bật cười sảng khoái.

"Ồ...

ôi chúa ơi.

Xin lỗi, mình không thể kiềm chế bản thân làm việc này được!

Mình thực sự đã đợi một thời gian... khoảng một năm, mình nghĩ vậy?

Mình đã tưởng tượng rất nhiều về ngày này, và vì vậy...

Mình không thể cưỡng lại trò đùa này được..."

Sunny và Nephis nhìn cô chằm chằm, sửng sốt.

'Cái... cái quái gì vậy?

Ai lại trêu đùa vào lúc như thế này?!'

Mắt anh giật giật.

'Đợi đã.

Cô ấy vừa mới là một năm à?"

Đã chưa đầy ba tháng kể từ khi Sunny và Nephis bước vào Ác mộng.

Vì vậy, cơn bão thời gian thực sự đã làm xáo trộn nhận thức của họ về thời gian.

Chỉ là không nghiêm trọng như họ đã lo sợ.

Trong khi đó, Cassie đã cười đến nỗi nước mắt cô ấy trào ra trên khóe mắt trước biểu cảm của họ.

Cô ấy nâng tay lên để lau nước mắt, và vào lúc ấy, Sunny nghe thấy một âm thanh quen thuộc.

Đó là tiếng leng keng của dây xích...

Có những chiếc cùm tay vàng quấn quanh cổ tay mảnh khảnh của Cassie và một sợi xích vàng nối chúng lại.

Lau đi nước mắt, cô gái mù ngước lên mỉm cười và chớp mắt.

Có vẻ như cô ấy đã nhận thấy sự bối rối của họ.

Cassie cau mày một chút, rồi chạm vào còng và thở dài.

"Ồ... hai bạn vẫn chưa biết nhiều về nhà tiên tri.

Mình nên giải thích về việc này."

Cô nán lại một lúc, rồi liếc nhanh về phía hai Bậc thầy điếc phía sau.

Một người cầm một thanh kiếm tuốt vỏ, người còn lại cầm một sợi dây lụa.

Vẻ mặt cô vẫn điềm tĩnh và thoải mái.

"Khi mình nói rằng hai người này là vệ sĩ của mình, mình không có ý nói rằng họ đang bảo vệ mình trước nguy hiểm.

Thay vào đó... họ đang bảo vệ thành phố trước mối nguy hiểm là mình."
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 1358 Những sợi xích đẹp đẽ


Tình huống này không hợp lý tí nào...

Sunny và Nephis ngập ngừng chấp nhận sự thật rằng Cassie đã thay thế Dusk of Fallen Grace, nhưng giờ họ lại bị bất ngờ bởi một tiết lộ khác.

Sunny không biết tại sao cô gái mù vẫn bị cùm, nhưng tâm trí cậu đã bước vào trạng thái sẵn sàng để chiến đấu...

đề phòng.

Không lộ ra chút cảm xúc nào, anh liếc nhanh về phía hai người hộ vệ điếc.

Thanh kiếm và sợi dây họ sử dụng đột nhiên trở nên nguy hiểm hơn nhiều.

Nếu hai người này có nhiệm vụ bảo vệ thành phố khỏi Cassie...

Vậy thì, thanh kiếm được dùng để chém cô ấy, trong khi sợi dây dùng trói giữ cô ấy

'Những Bậc thầy già này có thể mạnh đến mức nào?'

Sunny đang tính toán trong đầu cách nhanh nhất để giết hai người hộ vệ thì một ý nghĩ bất chợt khiến cậu ớn lạnh sống lưng.

Cơn bốc đồng bất chợt của cậu được thôi thúc bởi mong muốn sâu thẳm là bảo vệ Cassie... nhưng ngay từ đầu tại sao những người hộ vệ lại ở đó?

Nhìn thiếu nữ xinh đẹp ngồi trên ngai vàng, đeo cùm tay vàng, Sunny phải tự hỏi liệu cậu có nên nghĩ cách bảo vệ mình khỏi cô ấy hay không.

Cô ấy thở dài.

"Bạn không cần phải lo lắng.

Tôi không gặp nguy hiểm, tôi cũng không đại diện cho nguy hiểm.

Chỉ là...

à, đó là một câu chuyện dài.

Tôi sẽ giải thích sau.

Nhưng trước tiên..."

Đứng dậy, Cassie mỉm cười và bước xuống bục.

"Hãy để mình trèo khỏi chiếc ngai vàng này đã.

Cảm giác thật kỳ lạ khi nhìn xuống bạn từ trên cao."

Cô tiến lại gần họ bằng những bước đi nhẹ nhàng.

Hình dáng thanh tú của cô được làm nổi bật bởi lớp vải màu đỏ rực rỡ của chiếc váy cổ xưa, tương phản hoàn toàn với đá cẩm thạch trắng của đại sảnh.

Chuyển động của cô ấy rất nhanh nhẹn và duyên dáng... trước khi Sunny thực sự có thể quyết định liệu anh ấy có nên cảnh giác hay không, Cassie đã ở gần.

Cô giơ đôi tay bị còng lên...

Và ôm chặt Nephis.

"Mình nhớ các bạn...

Mình thực sự nhớ các bạn rất nhiều."

Cô ôm Nephis một lúc rồi thở dài và buông ra.

Một nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt Cassie.

Quay sang Sunny, cô do dự một chút rồi nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay anh bằng cả hai tay.

Sợi xích vàng khẽ rung lên.

"Mình rất vui vì bạn ở đây."

Cậu sững người, sau đó lúng túng vỗ nhẹ vào tay cô.

'Cái gì, tôi không được ôm à?'

Nhưng một lần nữa, đó không phải là mối quan hệ mà cậu có với Cassie.

Vậy thì họ đã có mối quan hệ như thế nào?

Sunny thực sự không chắc chắn.

Tuy nhiên, nếu phải mô tả nó bằng một từ thì nó sẽ... phức tạp.

Tuy nhiên, cô ấy dường như thực sự vui mừng khi được gặp cậu ấy.

Cậu cũng cảm thấy như vậy.

"Bọn tôi cũng rất vui khi được ở đây.

Nhưng... bạn có phiền giải thích chuyện gì đang xảy ra không?

Hãy bắt đầu từ lý do tại sao bạn bị xích."

Nụ cười của Cassie nhạt đi một chút.

Cô do dự một lúc rồi gật đầu rồi quay đi.

"Chắc chắn rồi.

Nhưng không phải ở đây... hội trường này quá ngột ngạt.

Hãy theo mình."

Sau khi liếc nhìn nhau, Sunny và Nephis đi theo cô gái mù ra khỏi đại sảnh và đi vào sâu trong ngôi đền trắng.

Hai người lính canh già dường như không quan tâm đến việc đối tượng canh giữ của họ có thể tự do đi lại.

Họ chỉ lặng lẽ đi phía sau, mang theo thanh kiếm hung ác và sợi dây lụa.

Sự hiện diện khá đáng ngại nhưng Cassie dường như không bận tâm.

Cùng nhau, năm người họ bước vào một cầu thang lớn, dẫn họ đến một chiếc khác nhỏ hơn.

Bất chấp việc bên trong ngôi đền này giống như một chiếc mê cung, Cassie vẫn dễ dàng tìm được đường đến...điều đó không có gì đáng ngạc nhiên, vì cô ấy chắc hẳn đã dành cả năm trời ở đây.

Đôi khi, cô dùng tay lần theo những bức tường đá cẩm thạch, nhưng phần lớn cô chỉ đơn giản đếm bước đi và di chuyển theo trí nhớ.

Cuối cùng, họ bước vào một tòa tháp cao.

Có một lò than khổng lồ ở trung tâm, với một ngọn lửa trắng bốc lên cao trên bầu trời đỏ thẫm...

Đây là ngọn lửa mà họ đã nhận thấy từ xa, và là thứ đã dẫn đường họ đến Fallen Grace.

Cassie nán lại trước lò than một lúc, đắm mình trong hơi nóng của nó.

Vẻ mặt cô có chút xa cách.

Một lúc sau, cô nói nhỏ:

"...Phải rồi.

Tôi không cần duy trì ngọn lửa nữa."

Quay lại với một nụ cười, cô ấy chỉ vào một chiếc bàn nhỏ gần lan can sân ga.

"Làm ơn.

Hãy ngồi xuống.

Chắc hẳn các bạn đã mệt mỏi sau khi ở trên sông quá lâu."

Trên bàn tràn ngập trái cây tươi, những bình rượu pha lê và đồ ăn nhẹ mặn.

Cassie không cần phải hỏi họ hai lần, vì Sunny và Nephis thực sự đã mệt mỏi sau chuyến hành trình dài, đói và khô.

Chẳng mấy chốc, ba người đã ngồi quanh bàn và thưởng thức đồ uống giải khát.

Từ độ cao của ngọn tháp của ngôi đền, toàn bộ Ân điển sa ngã hiện lên trước mắt họ, giống với một vùng nước đỏ thẫm chảy rộng lớn được sơn bởi hàng triệu sắc đỏ của hoàng hôn.

Nhìn vào khung cảnh kỳ dị của dòng sông đỏ thẫm vô tận, Sunny nhận thấy những thiệt hại của thành phố này phải chịu đựng.

Thực sự như thể nó đã bị cắt làm đôi, với nhiều tàu trên đảo bị thiếu mất hay nằm ở vị trí đáng lý không thuộc về nó.

Nhấp một ngụm rượu vang đỏ thơm, Cassie thở dài và quay mặt về phía Fallen Grace.

Cô cầm ly bằng cả hai tay, cẩn thận không để dây chuyền vàng vướng vào.

Cuối cùng, cô ấy nói:

"...Tôi bước vào Ác mộng khoảng một năm trước.

Điều đó rất khó xác định, chắc hẳn các bạn đã từng trải qua.

Đặc biệt là khi tôi nhận ra rằng mình đã thay thế Dusk, nhà tiên tri của Ân Điển Sa Ngã.

Dusk...

Tôi không biết chính xác cô ấy mạnh đến mức nào, nhưng ít nhất cô ấy phải ở cấp Transcendent.

Trong khi tôi thì không."

Sunny gật đầu buồn bã và nói thêm bằng giọng trầm:

"Nhà tiên tri cuối cùng."

Cô gái mù quay sang anh với một nụ cười mong manh, kỳ lạ.

"Đúng.

Người cuối cùng.

Mặc dù... lúc đầu tôi không như vậy."

Nephis cau mày, cảm thấy giọng nói của Cassie có chút u ám.

"Không phải vậy sao?

Ý bạn là gì?"

Cassie im lặng một lúc, khuôn mặt cô trở nên nghiêm nghị.

Sau đó cô ấy nói:

"Các nhà tiên tri từng là những người dẫn dắt.

Những thiên khải mà họ nhận được đều đến từ các vị thần.

Nhưng sau đó, các vị thần trở nên im lặng... và, lần lượt, bọn họ chuyển sang một nguồn kiến thức khác.

Cửa sông.

Bạn nghĩ rằng họ đã nhận được những kiến thức gì từ nơi đó?"
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 1359 See no Evil


Gương mặt của Sunny chợt trở nên tái nhợt.

'Đợi đã.

Không đời nào...'

Những dòng chữ rune mô tả về Tấm vải liệm của Graceless Dusk lại hiện lên trong trí nhớ của cậu...

[Ở đó, họ tìm thấy niềm an ủi, sự an toàn và chỗ nương tựa.

Theo thời gian, các vị thần lần lượt trở nên im ắng, chỉ để lại đằng sau một sự tĩnh lặng bao la và đáng sợ.

Đó là cách những nhà tiên tri tìm đến Cửa sông, và đó cũng là cách mà họ ngã xuống.]

Anh buồn bã nhìn Cassie và nói, giọng hơi khàn:

"...Sự Ô Uế?"

Cô gái mù buồn bã gật đầu.

"Đúng.

Ô uế lan rộng từ Cửa sông, tiêu diệt Verge, thành phố của Người tìm kiếm [Seekers].

Và từ đó, Ô uế từ từ di chuyển ngược dòng, đe dọa nuốt chửng tất cả các khu định cư khác trên Sông Lớn.

Những nhà tiên tri và người dân của họ đã tiến hành một cuộc chiến chống lại bọn chúng trong một thời gian dài.

Cuối cùng, hầu hết các thành phố của họ đều thất thủ - một số rơi vào tay sự Ô uế... nhưng không phải tất cả."

Khuôn mặt xinh đẹp của cô trông có vẻ tuyệt vọng trong giây lát.

Cassie thở dài.

"Các Nhà tiên tri thực sự đáng gờm khi ở đỉnh cao sức mạnh của họ.

Không phải ngẫu nhiên mà họ đã hướng dẫn người dân của mình vượt qua nỗi kinh hoàng của Cuộc chiến diệt vong và tiến vào Lăng mộ Ariel mà không hề hấn gì.

Ngay cả những kẻ bị ô uế cũng cảm thấy khó khăn khi chinh phục các thành phố được cai trị bởi những Nhà tiên tri...

Khi mà những người bảo vệ lại là những kẻ thấy được trước tương lai."

Cô dừng lại một lúc và nhấp một ngụm rượu nhỏ.

"Nhưng chính thứ mang lại sức mạnh cho các Nhà tiên tri cuối cùng lại trở thành sự hủy diệt tất cả bọn họ.

Những thành phố vững chắc nhất...

đều đã ngã xuống bởi chính những Nhà tiên tri.

Bởi vì họ đã bị tha hóa bởi đã thoáng thấy những thứ Cửa sông, tất cả bọn họ đều không chịu nổi được sự Ô uế, để mặc cho sự ô nhiễm lan rộng từ bên trong."

Cô gái mù lại thở dài rồi lắc đầu.

"Một năm trước, có ba nhà tiên tri trong Ân điển sa ngã.

Một người đã bị ô uế và chôn trong thánh đường của cô ấy.

Hai người còn lại, có một nhà tiên tri giàu kinh nghiệm hơn và Dusk là cấp dưới của cô ấy,.. người này đã giấu kín các dấu hiệu của sự ô nhiễm của bản thân với mọi người cho đến khi đã quá muộn rồi.

Ngày cô ấy mất kiểm soát cũng là ngày mình thế chỗ của Dusk."

Cô nán lại một lúc rồi chỉ về phía thành phố bên dưới.

"Đây là những gì mình đã cố gắng bảo vệ.

Mình đã có thể tập hợp những người bảo vệ Fallen Grace và tiêu diệt nhà tiên tri Ô Uế đó.

Nhưng bọn mình đã đánh mất phần lớn thành phố vào lúc đó.

Tệ hơn nữa là các phong ấn chứa các Ô Uế khác đã bị hỏng.

Và cô ấy... cô ấy là một sinh vật đáng sợ hơn nhiều so với những kẻ còn lại.

Tất cả những gì mình có thể làm là từ bỏ các tàu trên đảo đang giao chiến và sơ tán những chiếc còn lại càng xa thượng nguồn càng tốt."

Cassie mỉm cười yếu ớt và giơ tay lên, để cho sợi dây chuyền vàng rung lên.

"Do đó, những xiềng xích này.

Và những người lính canh điếc.

Mình là người cai trị thành phố này, nhưng đồng thời, cũng là một mối đe dọa đối với nó... hoặc ít nhất là Người dân đã nghĩ như vậy, vì họ không biết rằng tôi là không hẳn là Dusk.

Mình đã lo ngại rằng sự ham mê khác phá của mình sẽ khiến bản thân gặp những nguy hiểm tương tự như những người khác đã gặp phải, nhưng thật trớ trêu, hóa ra mình lại miễn nhiễm với nó.

Các bạn có đoán được tại sao không?"

Sunny và Nephis im lặng nhìn cô, không biết phải trả lời sao.

Sunny có chút bối rối.

'Mình hiểu tại sao Nephis không có nguy cơ bị Ô Nhiễm.

Linh hồn của cô ấy không thể bị hư hỏng... nhưng làm sao Cassie có thể miễn nhiễm được?'

Anh ấy lắc đầu.

"Tôi không rõ."

Cô cười khúc khích rồi chỉ vào mình.

"Đó là vì mình bị mù."

Đôi mắt xanh tuyệt đẹp của cô ấy nhìn chằm chằm vào thế giới, vô định.

Cassie khẽ thở dài.

"Bất kể những thứ mà các Nhà tiên tri đã nhìn thấy ở Cửa sông, mình đều không thể nhìn thấy chúng.

Đó là lý do tại sao sự thật về Cửa sông không thể làm mình bị ô nhiễm... hoặc ít nhất, không thể làm tha hóa tôi theo cách tương tự nó làm với những người kia.

Thường thì mình sẽ thấy được những ảo cảnh mà mình có trước khi vào Lăng mộ Ariel.

Nhưng kể từ khi đến đây, tất cả những gì mình thấy là bóng tối.

Ai biết được đó sẽ là một điều may mắn?"

Cô mỉm cười và khẽ cử động tay, để sợi dây chuyền vàng rơi trở lại đùi mình.

"Dù sao thì.

Tôi biết rằng cuối cùng thì các bạn cũng sẽ đến, nhưng tôi không biết sẽ mất bao lâu.

Vì vậy, tôi ở lại Fallen Grace và bảo vệ thành phố khỏi các cuộc tấn công của Sự Ô Uế.

Đó quả thực là... một khoảng thời gian dài.

Điều gì đã khiến các cậu mất nhiều thời gian đến thế?"

Nephis nghiêng người về phía trước và nắm lấy tay Cassie.

Những tia lửa trắng lấp lánh trong đôi mắt xám điềm tĩnh của cô.

"Cậu đã làm rất tốt, Cas.

Mình xin lỗi.

Bọn tôi đã tiến vào Ác mộng này xa hơn rất nhiều, và phải mất một thời gian dài để du hành về quá khứ.

Trên đường đi chúng ta đã gặp phải một cơn bão thời gian...

đó là lý do tại sao, trong khi một một năm đã trôi qua đối với bạn, đối với bọn mình chỉ là vài tháng mà thôi."

Sunny ngừng lại một lúc rồi nói thêm:

"Nhưng chắc hẳn cậu đã biết điều đó rồi phải không?

Nhờ có cậu mà Ananke đã biết để gặp bọn tôi và chỉ đường cho bọn tôi đến Fallen Grace."

Một biểu hiện kỳ lạ xuất hiện trên khuôn mặt của Cassie.

Sunny cau mày, bối rối trước phản ứng của cô.

"Cái gì?

Có chuyện gì thế?"

Cô gái mù lưỡng lự.

"Mình xin lỗi... nhưng Ananke là ai?

Và ý bạn là sao khi cô ấy biết về việc hướng dẫn hai bạn đến Fallen Grace?

Mình e là mình không hiểu được việc ấy."

Sunny và Nephis trao nhau cái nhìn u ám.

Sau một lúc im lặng, Nephis cẩn thận hỏi:

"...Không phải cậu là người đã gửi tin nhắn trong mơ tới Nữ tu sĩ của Weaver sao?

Để báo cho cô ấy về sự xuất hiện của bọn tôi?"

Cassie chỉ lắc đầu.

"Gửi tin nhắn trong mơ?

Mình thậm chí còn không biết cách làm điều như thế chứ đừng nói đến việc biết được Nữ tư tế của Weaver là ai.

Mình cũng không biết các bạn ở đâu.

Ý bạn là có người đã làm điều đó à?"

Sunny chợt có một linh cảm không lành.

Anh ta phần nào tin rằng chính Dusk là người đã gửi chỉ thị cho Ananke đến gặp họ và hướng dẫn họ đến Fallen Grace.

Tuy nhiên, giờ đây anh đã biết rằng Cassie đã thay thế vị trí của nhà tiên tri cuối cùng, và cô ấy không phải là người bí ẩn giật dây Cơn ác mộng từ phía sau hậu trường...

Tất nhiên, có một khả năng nhỏ là Dusk đã sắp xếp mọi thứ trước khi bị thay thế bởi sự xuất hiện của Cassie.

Nhưng nó vô cùng nhỏ... liệu nhà tiên tri cuối cùng có tồn tại trong Ác mộng không?

Tại sao the Spell lại kéo dài dòng thời gian của nó vượt quá thời điểm mà những những người thách thức bước vào?

Và ngay cả khi đây là những gì do Dusk đã sắp xếp, thì có khả năng nào Dusk không chỉ biết rằng bản chất của cô ấy chỉ như một bóng ma do Spell tạo ra, mà cô ấy còn biết mọi thứ về những những người thách thức và nhiệm vụ của họ?

Gần như không.

Tuy nhiên...

Nếu không phải Dusk hay Cassie, thì ai có thể sở hữu cả kiến thức sâu sắc về tương lai lẫn đủ hiểu biết sâu sắc để thao túng nó?

Sunny nghiến răng, bối rối.

"Họ không chỉ biết thời điểm và vị trí mà chúng ta sẽ bước vào Ác mộng, mà còn nhiều điều hơn thế nữa.

Đó là lý do tại sao bọn tôi đã tìm thấy con tàu...

Chain Breaker.

Và đến được đây."

Cassie có vẻ choáng váng.

"Chain Breaker..."

Cô im lặng một lúc, rồi rùng mình và nói, giọng ủ rũ:

"Ồ, vậy thì... có lẽ đó là Torment."
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 1360 Những người còn lại


Một sự im lặng nặng nề bao trùm cả căn phòng.

Ngay cả những người bảo vệ điếc cũng có vẻ bị ảnh hưởng bởi điều đó, họ di chuyển tầm mắt và nhìn về phía Cassie đầy lo lắng .

Với những gì mà cậu đã biết vào lúc này, Sunny nhận ra những cảm xúc phức tạp phản ánh trong ánh nhìn của họ... tình yêu, sự tận tâm, lòng chung thủy.

Nhưng cũng có sự cảnh giác và sợ hãi.

Anh thở dài, sau đó cắn một miếng trái cây mọng nước rồi ngả người ra sau.

"Vậy... bạn cũng đoán được Sáu Tai Họa là ai rồi."

Tất nhiên là cô ấy đã biết về nó.

Cassie luôn biết nhiều hơn họ, ngay cả khi cô ấy giữ điều đó cho riêng mình.

Cô gái mù chậm rãi gật đầu.

"Mình đã biết... họ là ai, nhưng không biết họ thực sự là như thế nào [who they are..., but not how they are].

Great River là một nơi kỳ lạ.

Nhiều điều lẽ ra là bất khả thi ở bất kỳ nơi nào khác lại có thể diễn ra ở đây."

Cô ấy cau mày.

"Sáu tai họa - Mình đã phải tìm hiểu rất nhiều về chúng, vì chúng là mối đe dọa chính đối với Fallen Grace.

Thật khó để không đưa ra kết luận trong quá trình này.

Tuy nhiên, kỳ lạ thay, không ai trong số chúng đã tham gia vào các cuộc tấn công vào thành phố trong lúc mình ở đây."

Nephis nhìn cô một cách buồn bã.

"Bạn không đùa về những gì bạn vừa nói chứ?

Torment có thể là nguyên nhân khiến chúng ta đến đây?"

Cassie do dự một lúc rồi lắc đầu.

"Không hẳn.

Với những gì mình biết, một người điên cuồng và bị ô nhiễm nặng nề như cô ấy rất khó để nghĩ ra một kế hoạch phức tạp như vậy.

Tuy nhiên, cô ấy rất nguy hiểm... sau Dread Lord, cô ấy phải là người nguy hiểm nhất trong các Bệnh dịch.

Đơn giản là vì khả năng nhìn thấy tương lai của cô ấy."

Sau cùng thì vẫn không có câu trả lời cho việc.

Sunny vẫn không thể biết được ai là người đã thao túng cơn Ác mộng, cũng như thể hiện kiến thức đáng sợ về số phận và tương lai.

Tuy nhiên, hiện tại họ đang phải đối mặt với một vấn đề khác...

'Không tốt.'

Cuộc gặp gỡ Dusk có thể diễn ra hoàn toàn khác với những gì Sunny và Nephis đã tưởng tượng, nhưng mục tiêu chung của họ vẫn như cũ.

Họ phải chinh phục cơn ác mộng... nhưng trước tiên, họ phải tìm được các thành viên trong nhóm.

Giả thuyết cuối cùng của họ là mỗi một người thách thức ngoại trừ Nephis đã được gửi vào cơ thể của một Ô uế mạnh mẽ... kẻ có thể là phiên bản tương lai của chính họ, hoặc không.

Bất kể danh tính thực sự của Sáu tai họa là gì, giả thuyết đó giờ đây đã được chứng minh là sai.

Rốt cuộc, Cassie đã ở ngay trước mặt họ, thay cho nhà tiên tri cuối cùng, Dusk - không phải Torment.

Điều đó có nghĩa là họ không biết các thành viên khác đang ở đâu.

Và vì đã được một năm kể từ khi Cơn ác mộng bắt đầu...

Sunny cảm thấy nỗi lo lắng mãnh liệt gặm nhấm trái tim mình.

'Không, không...

đừng nghĩ về điều đó.'

Nhìn Cassie, cậu ấy do dự một lúc rồi trấn tĩnh lại và hỏi:

"Bạn nói rằng bạn biết điều đó cuối cùng sẽ đến?"

Cô gái mù gật đầu.

"Đúng.

Tôi đã nhìn thấy chúng ta gặp nhau trong một ảo ảnh.

Hay đúng hơn là tôi đã cảm nhận được điều đó."

Sunny hít một hơi thật sâu.

"Vậy còn những người khác thì sao?

Cậu có biết họ ở đâu không?"

Còn có một câu hỏi nữa mà cậu không dám hỏi.

'Họ còn sống không?'

Cassie đột nhiên mỉm cười.

Nỗi buồn bao trùm trên nét mặt cô đã biến mất, khuôn mặt cô bừng sáng bởi nụ cười đó.

"Vâng tất nhiên!"

Cô sững người, rồi ho một cách lúng túng.

"...Ý tôi là họ còn sống.

Xin lỗi."

'Phải.

Mình nên nhớ mình đang nói chuyện với ai...'

Cô gái mù có thừa khả năng trả lời những câu hỏi chưa được hỏi.

Nụ cười của cô ấy mờ đi một chút và Cassie thở dài.

"Mình đã không lãng phí cả năm trời mà không làm gì cả, bạn biết đấy.

Ngoài việc đảm bảo rằng Fallen Grace không bị Ô Nhiễm chinh phục, mình còn cố gắng học hỏi nhiều nhất có thể.

Về thế giới, Lăng mộ... mình tất nhiên cũng đã cố gắng tìm kiếm những người khác."

Nephis nghiêng người về phía trước, trong mắt cô có chút phấn khích.

"Và?"

Cô gái mù lưỡng lự.

"Tôi đã xác định được vị trí của họ.

Effie và Jet đang ở cùng nhau...

đây rồi."

Đột nhiên, một cái bóng nhỏ xà xuống, và một con quạ quen thuộc đậu trên vai Cassie.

Nó nhìn Sunny với vẻ mặt đau khổ, rồi kêu to:

"Sah-nee!

Sah-nee!"

Đó là tiếng vang của con quạ Jet.

Nhìn con chim với vẻ phấn khích, anh hỏi:

"Họ ở đây, ở Fallen Grace à?"

Con quạ chợt có vẻ chán nản.

Nó lắc nhẹ cái mỏ rồi kêu lên buồn bã:

"Kẹt!

Kẹt!"

Cả Sunny và Nephis đều nhìn Cassie với ánh mắt lo lắng.

Cô ấy thở dài.

"Họ còn sống và ở cùng nhau.

Nhưng họ bị mắc kẹt trong khu vực nguy hiểm của Great River mà không thể thoát ra được.

Tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố gắng xác định tọa độ chính xác nơi họ bị bỏ rơi, nhưng chỉ thành công sau khi tìm thấy Echo này. tôi.

Lẽ ra tôi đã cố gắng tự mình giải cứu họ, nhưng tôi là...

Dusk là... là Outsider duy nhất còn sót lại ở Fallen Grace.

Tôi không thể rời đi trước khi bạn đến."

Sunny gật đầu, vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng.

Thật tốt khi Effie và Jet ở cùng nhau... và còn tốt hơn nữa là Cassie đã xác định được vị trí chính xác của họ.

Sự tồn tại của Echo này cũng chứng minh rằng ít nhất một trong số họ vẫn còn sống.

Chưa hết, làm sao anh có thể không lo lắng khi vừa biết tin họ đang mắc kẹt ở một khu vực nguy hiểm kỳ quái nào đó của Sông Lớn?

Nephis hít một hơi thật sâu rồi hỏi:

"Còn Kai và Mordret thì sao?

Con trai của Anvil?"

Cô gái mù cau mày.

"Họ... cũng ở cùng nhau.

Tuy nhiên, tình hình của họ còn tệ hơn."

Cô trầm ngâm một lúc rồi nói một cách lạnh lùng:

"Họ đang ở trong Chạng vạng [Twilight]."

Sunny và Nephis liếc nhìn nhau, bối rối.

Anh kìm nén sự thôi thúc muốn chạm vào Vương miện Hoàng hôn và hỏi:

"Twilight?

Thành phố của Rắn Vương?

Không phải nơi đó đã bị phá hủy sao?"

Cassie im lặng một lúc.

Cuối cùng, cô nhún vai với vẻ không chắc chắn.

"Nó đã bị thất lạc, nhưng không bị phá hủy.

Truyền thuyết kể rằng nó đã bị thời gian nuốt chửng.

Mình... không chắc nó có ý gì.

Thực ra, mình không chắc có liên quan gì đến Vua Daeron và những người dân của ông ấy hay không."

Sunny nhướn mày.

"Oh sao lại thế?"

Một cái cau mày sâu sắc xuất hiện trên khuôn mặt của cô gái mù.

Cô mím môi rồi ngập ngừng nói:

"Mọi thứ về họ đều kỳ lạ.

Họ không phải là Riverborn... nhưng họ cũng không phải là người tị nạn từ Cõi Mộng.

Họ xuất hiện trong Lăng mộ muộn hơn nhiều so với Những nhà tiên tri và những Seeker, khi nền văn minh Người Sông đã hình thành đã được thiết lập và Ô Nhiễm đã lan tràn."

Cassie nán lại một lúc rồi nói thêm:

"Nếu không phải vì họ không thể đến từ Trái đất, tôi đã nói rằng họ... họ cũng là những kẻ thách thức giống như chúng ta, mỗi người trong số họ."
 
Nô Lệ Bóng Tối - Shadow Slave
Chương 1361 Bị nuốt chửng bởi Thời Gian [Devoured by Time]


'Những kẻ thách thức giống như chúng ta... mỗi người trong số họ.'

Sunny im lặng một lúc với vẻ mặt phức tạp.

Cậu đang nhớ lại lúc mà Cơn ác mộng này bắt đầu, và những lời kỳ lạ mà Spell đã nói ra...

[Mười ba triệu, bảy trăm nghìn và bảy mươi bảy người dũng cảm... chào mừng đến với Cơn Ác mộng!]

Lúc đó, cậu đã choáng váng và bối rối.

Không có lời giải thích nào cho con số đó, vì thậm chí không có đến một triệu Người thức tỉnh trong cả Cõi Mộng hay thế giới của cậu.

Tuy nhiên, sự khởi đầu của Cơn ác mộng không chỉ bất thường theo một cách nào đó, vì vậy cậu ấy tạm cho rằng những từ này là do lỗi của Spell.

Tuy nhiên, Sunny chưa bao giờ thực sự tin rằng Spell thậm chí có thể bị nhầm lẫn.

Vậy nếu nó đúng thì sao?

Anh từ từ thở ra.

"Điều cậu nói là chính xác đấy."

Cassie hơi quay đầu lại, bối rối.

"Sao có thể thế được?"

Sunny ngừng lại một lúc rồi nhún vai.

"Mình không chắc.

Nhưng mình biết một sự thật rằng những người ở Twilight là những kẻ thách thức.

Đó là bởi vì... bọn mình đã gặp Vua Daeron."

Nó được viết trong phần mô tả về Vương miện Chạng vạng - "vị vua dũng cảm đã trở thành người dẫn đường bảo vệ người dân của mình trong những cơn ác mộng của họ".

Đó là toàn bộ kế hoạch của Daeron, tiến vào Lăng mộ Ariel để rồi một bóng ma của anh ấy sẽ được Phép thuật triệu hồi lên để hướng dẫn người dân khác của anh ta khi họ thách thức Cơn ác mộng.

Mọi chuyện đã có vẻ khá kỳ lạ khi Sunny lần đầu tiên đọc những chữ rune.

Tuy nhiên, hồi đó, cậu vẫn chưa gặp Ananke... và do vậy cậu không biết được rằng trong quá khứ xa xưa của Dream Realm không có Ác mộng.

Vậy Vua Rắn và người của ông ta đến từ đâu?

"Bạn đã... gặp Vua Rắn?"

Giọng Cassie có chút run rẩy.

Sunny và Nephis liếc nhìn nhau, rồi mô tả ngắn gọn cuộc hành trình dài về quá khứ của họ.

Với mỗi câu Sunny nói, câu chuyện càng trở nên khó tin hơn.

Những sinh vật ác mộng vĩ đại, những cơn bão thời gian dữ dội, những con tàu ma không biết từ đâu xuất hiện đúng chỗ chúng cần đến... nó rất giống câu chuyện cổ tích về những cuộc phiêu lưu đáng kinh ngạc mà Ananke đã kể cho anh nghe.

Tuy nhiên, tất nhiên tất cả đều là sự thật.

Bởi vì Sunny là người đã kể điều đó.

"...Và vì vậy, bọn tôi đã sửa chữa con tàu một cách tốt nhất có thể và ra khơi tìm kiếm Fallen Grace.

Có rất nhiều trận chiến trên đường đi, nhưng như bạn thấy, cả hai bọn tôi vẫn an toàn"

Anh dừng lại một lúc rồi nói thêm với vẻ buồn bã:

"Tuy nhiên, không có Sinh vật Ác mộng nào mà bọn tôi phải đối mặt khủng khiếp như Azure Serpent, Daeron của Biển Chạng vạng đã từng."

Cassie cau mày.

"Tôi nghe nói rằng Twilight có nền văn hóa riêng và là một thành phố độc lập, hoàn toàn không giống với những thành phố do các Nhà Tiên Tri thành lập.

Tôi cũng nghe nói rằng họ cực kỳ hùng mạnh và thậm chí còn chiến thắng cả Verge.

Nhiều người trong nhóm Twilight là Outsiders, thậm chí có thể tất cả bọn họ đều như vậy.

Nhưng... những kẻ thách thức?

Họ có thể đến từ đâu?"

Sunny ngồi phịch xuống ghế, suy nghĩ.

Cuối cùng, anh ta nói với vẻ nghi ngờ:

"Có lẽ... có lẽ họ đến từ tương lai của thế giới thức giấc?

Hoặc là vậy, hoặc họ là tàn dư cuối cùng của loài người ở Cõi Mộng, từ thời điểm tuyệt chủng sau khi Cuộc chiến Diệt Vong kết thúc.

Hạt giống Ác mộng có lẽ đã xuất hiện vào giữa khoảng thời gian khi các Nhà tiên tri xâm nhập vào Lăng mộ và khi Phép thuật lây nhiễm vào thế giới của chúng ta.

Vì vậy... có lẽ Daeron đã thống trị vào thời điểm đó, trong thời kỳ nền văn minh nhân loại của Twilight sau hậu quả của chiến tranh."

Chẳng phải đó cũng là điều mà mô tả về Vương miện Chạng vạng đã nói sao?

"Có một vị vua cai trị một vùng đất đang hấp hối..."

Nephis thở dài.

"Tuy nhiên, điều đó thật kỳ lạ.

Nếu những người này thực sự là những kẻ thách thức, họ sẽ bước vào Cơn ác mộng bằng cách thay thế vị trí của ai đó.

Có phải có đến mười ba triệu người sinh sống ở Great River không?

Mình nghi ngờ tính khả thi về điều đó."

Cô trầm ngâm một lát rồi buồn bã nói thêm:

"Tuy nhiên, có một điều khiến mình lo lắng hơn.

Cassie, bạn nói rằng Twilight không bị phá hủy mà đã bị thất lạc... bị thời gian nuốt chửng.

Không ai trong chúng tôi biết chính xác nó có ý nghĩa gì, nhưng chúng ta biết rằng Vua Rắn ít nhất đã trốn được.

Anh ta là một con quái vật mất trí nhớ khi bọn tôi tôi gặp anh ta, linh hồn của anh ta đã bị hao mòn bởi Tham nhũng.

Vậy... liệu chúng ta có tìm thấy hàng triệu Sinh vật Ác mộng mạnh mẽ khi chúng ta đến được Chạng vạng không?

Thành phố đã mất đó có phải là mối đe dọa lớn hơn Verge không?

"

Sunny đột nhiên cảm thấy lạnh.

Khi anh cân nhắc những lời khủng khiếp của Nephis, Cassie nói với giọng thận trọng:

"Có khả năng như vậy.

Cư dân của Chạng vạng cũng có thể đã chết từ lâu.

Cuối cùng... cũng có khả năng là chúng ta sẽ tìm thấy hàng triệu chiến binh Thức tỉnh mạnh mẽ, chứ không phải những sinh vật ghê tởm, khi chúng ta đến được Chạng vạng."

Anh chớp mắt.

'Cô ấy... nói đúng.'

Twilight có thể trở thành một mối đe dọa nghiêm trọng, nhưng nó cũng có thể ẩn chứa một đội quân đồng minh mà họ vô cùng cần thiết để tiêu diệt Verge và chinh phục Nightmare.

Dù thế nào đi nữa, việc đoán mò cũng chẳng ích gì.

Sunny thở dài.

"Chúng ta sẽ biết khi đến đó.

Và chúng ta cần phải đến đó - chúng ta không thể bỏ Kai lại phía sau.

Chúng ta cũng cần Mordret và sức mạnh của anh ta để đối đầu với Verge, cũng kiến thức của gã đó để loại bỏ Kẻ đánh cắp linh hồn."

Anh ấy nhìn Nephis, rồi nhìn Cassie.

"...Không có sự phản đối nào cả, phải không?"

Nephis lắc đầu.

"Mục tiêu của chúng ta vẫn như cũ.

Tập hợp đội quân và loại bỏ Người truy tìm đầu tiên... kẻ đang ở xa hạ nguồn, tại thành phố Verge.

Dưới sự bảo vệ của Sáu bệnh dịch."

Cô hơi cau mày.

"Mặc dù... nhiệm vụ có vẻ quá nguy hiểm.

Phải có cách nào đó để hoàn thành nó, nếu không Phép thuật đã không gửi chúng ta đến đây.

Vì vậy, chúng ta chắc chắn vẫn đang thiếu một thông tin quan trọng hoặc một lợi thế quan trọng nào đó.

Chạng vạng rất có thể là nơi cất giấu bí mật đó."

Sunny gật đầu.

"Vậy là chúng ta đồng ý rồi?

Trước tiên hãy đi tìm Effie và Jet, sau đó đi thuyền đến Twilight để lấy Kai và Mordret.

Khi mọi người đã tập hợp lại và chúng ta đã học được mọi thứ cần học, chúng ta sẽ tấn công Vege."

Cassie im lặng một lúc rồi lặng lẽ nói:

"Mình đồng ý.

Tuy nhiên, chúng ta không được quên một chi tiết quan trọng."

Khuôn mặt xinh đẹp của cô trở nên trang nghiêm.

"Tôi nghi ngờ rằng 6 Tai Họa sẽ ngồi yên và cho phép chúng ta tập hợp lực lượng.

Nếu họ thực sự là phiên bản tương lai của chúng ta... họ chắc hẳn đã biết bước tiếp theo của chúng ta sẽ là gì.

Họ sẽ dễ dàng thử và ngăn cản được chúng ta."

Sunny thậm chí còn không muốn nghĩ đến mớ hỗn độn nghịch lý khi bản thân Ô uế trong tương lai của anh đang săn lùng cậu.

Tuy nhiên, cậu không phản đối điều đó.

Nhớ đến khuôn mặt hèn hạ đầy sẹo của Hoàng tử điên, cậu nở nụ cười đầy đen tối.

"Hãy để họ đến...

Tôi cũng muốn gặp đám khốn đó."
 
Back
Top Bottom