Ngày một tháng chín, Harry đã đến Hogwarts từ sớm.
May thay văn phòng của cậu gần hầm Slytherin, hoặc đơn giản, sự sắp xếp này của Hiệu trưởng là vì mức độ nổi tiếng của cậu.
Đi dọc theo toà lâu đài, bên ngoài mưa như trút nước, gần như năm nào cũng vậy.
Đến đại sảnh đường, Harry nhìn từng dãy bàn thẳng tắp, hàng trăm ánh nến ấm áp sáng rọi toàn bộ không gian rộng lớn, trần nhà lấp lánh như thu toàn bộ những vì sao của màn đêm tĩnh lặng đã phát hoạ nên bức tranh huyền ảo, và đầy cổ kính.
Đang mải mê ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, Harry không để ý ai đó gọi mình, chỉ khi người đó đến gần vỗ nhẹ lên vai, gọi cậu quay lại với hiện tại.
- A, chào Hiệu trưởng.
Cô hơi cau mày, quét mắt nhìn cậu từ đầu đến chân, không phải ánh nhìn dò xét khó chịu, cậu cảm nhận được sự quan tâm trong mắt cô.
- Lo lắng sao?
Cậu lắc đầu, cười xoà, nhìn cô đang nhướng mày, có lẽ bất ngờ trước thái độ của cậu.
- Có thể có một chút đi.
Chỉ là em thấy mọi thứ ở đây vẫn vậy, nhưng không phải vậy.
- Ngôi trường chưa từng thay đổi, còn chúng ta, đã thay đổi rất nhiều, giáo sư Potter.
- Mà cậu nên gọi tôi là Minerva đi, chúng ta hiện tại là đồng nghiệp rồi.
- Vâng ạ, cô thì vẫn cứ gọi em Harry, thật sự đôi khi nghe giáo sư Potter vẫn không quen ạ.
- Tốt!
Harry, đến giờ rồi.
Nhìn xuống học sinh lần lượt tiến vào lễ đường, đôi khi cậu bắt gặp một số học sinh có nét khá quen mắt, chắc là con của đồng học trước.
Chưa đến năm phút trôi qua, cậu đã nghe những tiếng xì xầm của lũ trẻ bên dưới.
- Harry Potter
- Sao?
Thật sự có đúng là ngài Potter đã đánh bại Chúa tể hắc ám không?
- Ngài ấy đâu?
- Là ngài ấy, các cậu nhìn kìa.
...
Thở dài bất đắc dĩ, qua bao nhiêu năm rồi nhưng cậu vẫn chưa quen được sự chú ý của mọi người cứ tập trung lên người cậu.
Ngồi bên cạnh giáo sư Minerva, Harry đưa mắt đến bàn Gryffindor, cậu khẽ gật đầu với cô bé tóc đỏ, Rose Granger-Weasley.
Thoạt nhìn cô bé rất phấn khích, thấy cậu chào hỏi, Rose nhanh chóng vỗ vai cô bạn bên cạnh, sau đó cả hai lại thầm thì điều gì đó.
Harry lắc đầu, ánh mắt bắt gặp cậu bé tóc bạch kim, mắt xám, nhợt nhạt đang nhìn cậu chăm chú.
A, đây rồi!
Scorpius Hyperion Malfoy!
Đã lâu rồi cậu không trông thấy thằng bé, lần ghé thăm gần nhất, đáng tiếc đứa trẻ này không có mặt ở trang viên Malfoy.
Harry mỉm cười, gật đầu với cậu, nhìn gương mặt tái nhợt dần ửng đỏ.
Nhìn cậu bé dè dặt đáp lại động tác của cậu.
Draco của cậu sao không đáng yêu được như vậy nhỉ?
- Harry nghĩ thầm, trong lòng cười trộm.
Quay trở lại lễ phân loại, dù cho giáo sư Pomona nỗ lực thế nào để ổn định đám nhóc đang nháo bên dưới.
Nhưng giờ đây, những tiểu quỷ này chẳng để tâm gì đến buổi lễ phân loại nữa, chỉ quan tâm đến cái tên Harry Potter, đại danh lừng lẫy của giới pháp thuật.
Khó khăn lắm thì lễ phân loại mới kết thúc, cô McGonagall đứng lên phát biểu.
- Ta, hôm nay hoan nghênh các trò tiến nhập cũng như trở về ngôi trường Hogwarts này.
Ta muốn sinh hoạt với các trò, về việc không được đem những vật phẩm cấm vào trường học, cũng như việc dạ du, đi đến những khu vực cấm trong trường, đặc biệt là rừng cấm - nói tới đây khoé môi Harry cong nhẹ - nếu không muốn nhận những hậu quả nghiêm trọng.
Ngoài ra ta còn muốn giới thiệu, năm nay giáo sư đảm nhiệm bộ môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám, giáo sư Harry Potter.
Cậu đứng lên, hơi khom lưng cúi chào, sau đó mỉm cười nhẹ để bắt đầu phần giới thiệu của mình.
Nhưng hiển nhiên nụ cười đó có năng lực không nhỏ, cả đại sảnh đường như nối loạn cả lên, làm hiệu trưởng phải kêu toàn bộ học sinh im lặng.
Dưới đôi mắt chăm chú của chúng, nhìn người đang ông trước mặt, khoác áo choàng xanh lục, dáng người thon dài, tóc buộc gọn gàng, buông lõng càng tôn lên vẻ cao quý.
Đôi mắt xanh ngọc lục bảo sâu thẩm hút hồn, sự trầm ổn của người đàn ông đang ở độ tuổi phong độ nhất khiến cho không chỉ nữ mà ngay cảm một vài nam sinh cũng chú ý đến cậu.
- Như hiệu trưởng đã giới thiệu, ta tên Harry Potter, năm nay sẽ đảm nhận chức vụ giáo sư phòng chống nghệ thuật hắc ám.
Ta chỉ yêu cầu các ngươi không cần đem những sự tình râu ria gì đó bên ngoài tiến vào lớp học, cũng như phải nghiêm túc học tập, ta sẽ không bỏ qua những trường hợp gây rối, chơi khăm vụn vặt.
Mong các ngươi có thể chuẩn bị sẵn sàng để không bỡ ngỡ trong lớp của ta.
Thật ra cũng không cần màn phát biểu này của cậu, chỉ muốn thị uy một chút, nếu có chuyện gì, không ai trách cậu được nha.
Ngày hôm sau Harry có lớp DADA đầu tiên là của Slytherin và Gryffindor năm hai.
Cậu khá trông chờ được gặp quý tử nhà Malfoy nha.
Tâm trạng cực kì vui vẻ khi có người sắp gặp hoạ, Harry bước vào Đại sảnh đường dùng bữa sáng.
- Xem ra cậu hôm nay không tồi nha Harry.
- giáo sư Minerva tò mò nhìn tân giáo sư.
- Vâng, Minerva, sau bữa sáng, trò có lớp của Slytherin và Gryffindor năm hai.
- cậu cười tủm tỉm, ngồi cạnh Hiệu trưởng.
- Well, - bà có chút thương cảm cho đứa trẻ đó, dĩ nhiên ai ở đây cũng biết Cứu thế chủ với gia chủ nhà Malfoy từng có mâu thuẫn như thế nào.
- Cô nghĩ trò nên trừ điểm hay cấm túc nhỉ?
- Harry!
- bà thở dài, biết người đàn ông này chỉ đang đùa.
- Được rồi, trò sẽ không quá trớn, chỉ là cô không thấy Slytherin bây giờ thụ động quá sao?
- Câu này Harry chỉ thì thầm với cô, chủ nhiệm nhà Slytherin còn đang nhìn cậu kìa.
Đến khi dùng bữa xong, Harry đến phòng học 3C, nằm ở hành lang Serpentine, trên tầng ba của Lâu đài Hogwarts, nơi được sử dụng làm phòng học Phòng chống nghệ thuật hắc ám qua nhiều thế hệ học sinh và cả giáo sư.
Nhìn chung phòng học này vẫn giống như những năm trước, một chiếc đèn chùm bằng sắt treo trên trần nhà, một máy chiếu được kích hoạt bằng phép thuật, một bảng đen ở phía trước phòng học phục vụ những tiết học về lí thuyết và những cánh cửa sổ lớn.
Nhưng vì Harry chủ yếu tập trung vào thực hành, dù cậu cũng không hoàn toàn gạt bỏ lí thuyết.
Do đó, căn phòng này thoạt nhìn chứa đựng rất nhiều thứ kì lạ.
Khi những học sinh đầu tiên bước vào lớp, chủ yếu là Slytherin.
Họ nhìn thấy vị tân giáo sư này đang đứng thẫn thờ trước cửa sổ, thoạt nhìn rất cô đơn.
- Giáo sư Potter.
- À, chào các trò, thật chăm chỉ nha, nhìn xem, vẫn còn mười lăm phút trước khi bắt đầu buổi học.
Harry mỉm cười, nhẹ nhàng nói, dù sao cậu cũng không phải là Snape.
Cậu cũng không muốn tạo áp lực cho chúng, thân phận của cậu có chút đặc thù.
Tuy rằng mâu thuẫn giữa bốn nhà đã được xoa dịu, nhưng phần nào vẫn còn khúc mắc, đặc biệt giữa Gryffindor và Slytherin.
Đến khi đầy đủ mọi người, Harry mới quay trở về bàn, trên đó đặt một chiếc lồng, bên trong là một con chuột đang loay hoay tìm đường thoát.
Vung đũa phép, cánh cửa ra vào đóng lại khiến đám trẻ xao nhãng một chút.
Cậu hắng giọng.
- Chào các trò, ta, Harry Potter, trong thời gian tới sẽ trực tiếp giảng dạy cho các trò môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám.
Ta chỉ nhắc nhở các trò, ở lớp của ta không cho phép đem bất kì chuyện không liên quan bên ngoài vào.
Ta sẽ không trực tiếp cấm túc các trò.
Nói đến đây Harry tạm ngừng một chút, thấy nét nhẹ nhỏm trên gương mặt của đám tiểu quỷ.
- Bất cứ ai không tuân thủ, không nghi ngờ gì, người đó sẽ không được tham dự buổi học đó và buổi học tiếp theo.
Sắc mặt bọn nhỏ lúc này hơi tái đi, cậu nghe tiếng hít thở nặng nề của chúng.
- Đối với bài tập về nhà, ta sẽ dựa trên năng lực chung của các trò.
Do đó, nếu không đạt được yêu cầu tối thiểu, cảm phiền gửi cho ta phiên bản mà các trò cho là tạm chấp nhận vào buổi học kế tiếp sau khi các trò nhận được bài luận tệ hại của mình.
Và xét thấy các trò đã có nhiều thời gian chuẩn bị hơn những đồng học, ta mong nhận lại những phân tích sâu sắc hơn, có lẽ độ dài gấp đôi những gì ta yêu cầu là phù hợp với năng lực và thời gian mà các trò có.
- Có ai có ý kiến gì về điều này không?
Trả lời cậu là một khoảng im lặng.
- Tốt, vậy buổi học bắt đầu.
- Đầu tiên, ta muốn hỏi các trò Ma thuật hắc ám là gì?
Harry quét mắt một vòng, nhận ra một vài cánh tay đưa lên không trung, đa phần là Gryffindor và những ánh nhìn hướng về Slytherin.
Thở dài trong lòng một chút, cậu tiếp tục nói.
- Việc ta đặt ra cậu hỏi này không nhằm mục đích đích nhắm vào bất cứ ai, ta chỉ muốn biết các trò nhìn nhận ra sao về vấn đề này.
Câu nói khẳng định của Harry khiến sư tử nhỏ vội thu ánh mắt về, phần ít Slytherin lúc này sôi nổi hơn, còn lại vẫn đang quan sát năng lực của Cứu thế chủ.
- Như vậy mời trò Helena Brown.
- cậu chỉ gọi ngẫu nhiên học trò đến từ Gryffindor.
- Thưa giáo sư, Ma thuật hắc ám là loại ma thuật nguy hiểm, độc ác thường được sử dụng để tấn công người khác.
Cậu hơi gật đầu với cô bé, chỉ bảo cô ngồi lại, lần lượt gọi những người khác.
- Được rồi, nhìn chung các trò đều nghĩ Ma thuật hắc ám luôn xấu xa và nguy hiểm?
Harry nhìn những gương mặt non nớt bên dưới, chậm rãi đi xuống phía cuối lớp.
- Nguy hiểm?
Ta đồng ý với cái trò, Ma thuật hắc ám nguy hiểm vì sự đa dạng, vĩnh viễn và hậu quả của chúng.
Như các trò đã biết, đa số phép thuật đen không thể chữa trị, chẳng hạn không ai có thể hoá giải được lời nguyền giết chóc,...
- Thưa giáo sư - chính là Scorpius Malfoy - chẳng phải ngài đã sống sót hai lần dưới lời nguyền giết chóc?
- Đúng vậy.
Avada Kedavra, chỉ có thể tránh đòn, hoặc dùng vật cản để ngăn chặn.
Ta may mắn sống sót chỉ vì chính mẹ ta, người đã dùng cả sinh mạng và sức mạnh ma thuật của bà làm lá chắn cho ta.
Harry nhìn cậu bé, chỉ thấy cậu mím môi, không phản hồi.
- Ngoài điều đó, các trò nghĩ Ma thuật đen khác những ma thuật khác ở điểm nào?
Nếu như ta dùng một Diffindo để giết chết một con vật...
Harry vung đũa phép về phía con chuột.
Chỉ một tiếng chít, sau đó trong lồng chỉ còn máu thịt vương vãi.
Có tiếng hét chói tai vang lên trong lớp học.
- Hay thậm chí giết một người đang sống.
Vậy phép thuật này có được coi là hắc ám không?
- Tấn công hay lấy đi một sinh mạng dù bằng ma thuật đen hay trắng đều không khác nhau về bản chất.
- Các trò có thể nói chúng do cảm xúc tiêu cực mà có.
Nhưng những cảm xúc đó từ bản thân các trò mà có, không phải đến từ bất kì ma thuật nào.
- Điều duy nhất ta muốn nói với các trò là về sự ngu ngốc, sự phiến diện trong nhận thức.
Không có ranh giới bất di bất dịch rõ ràng giữa trắng và đen, tốt và xấu.
- Phòng chống nghệ thuật hắc ám, theo ta nhìn nhận đây đã là một tên gọi lỗi thời.
Việc các trò được học ở đây chỉ là bảo vệ bản thân và những người mà các muốn bảo vệ.
- Bây giờ, chúng ta bắt đầu với bùa giải giới.
Trò nào sẵn sàng cho ta biết về công dụng của thần chú này?
- Mời trò Victor Flint.
- Thưa giáo sư, Expelliarmus, dùng để tước vũ khí, đũa phép hoặc bất kỳ vật phẩm nào trên tay đối thủ.
- Tốt, cộng hai điểm cho nhà Slytherin.
- Bây giờ làm phiền các trò đứng lên, chúng ta cần không gian cho việc thực hành.
Tiếng ồn ào vang lên, cả hai nhà đứng vào giữa.
Harry lúc này mới vung đũa phép di chuyển hai dãy bàn về cuối phòng học.
- Well, ta cần các trò bắt cặp với nhau, một Gryffindor, một Slytherin.
Các trò có năm phút.
Buổi học diễn ra khá suôn sẻ, Harry sẽ đi quanh lớp quan sát từng cặp, điều chỉnh tư thế, cách cầm đũa, khả năng quan sát và tránh đòn của đám nhóc này.
- Locomotor Mortis
Harry lập tức quay đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra.
Nhìn cặp đôi trước mặt, cậu cảm thấy đầu mình lại đau.
- Finite Incantatem.
Cô Weasley, xét thấy chúng ta đang thực hành bùa giải giới, không phải bùa khoá chân, cô có thể giải thích lí do sử dụng nó lên trò Malfoy không?
- Trò xin lỗi, thưa giáo sư.
- cô bé cúi gằm mặt, lí nhí xin lỗi, làn da đỏ lựng gần như hoà với màu tóc.
- Tôi cần lời giải thích từ cô, cô Weasley.
Harry hoàn toàn không có ý định dừng việc tra hỏi, vòng hai tay trước ngực, cậu nhẹ ra hiệu cả lớp dừng lại.
- Không phải lỗi của bạn ấy, thưa giáo sư Potter.
- cậu bé tóc bạch kim lúc đã thoát khỏi tình trạng chật vật, đứng bên cạnh Rose để giải thích cho cô bé.
Harry nhướng mày nhìn Scorpius.
- Vậy cậu Malfoy đây có thể cho tôi biết lí do tại sao, hay cô cậu nghĩ bản thân đã tài giỏi đến mức thực hiện một trận đấu tay đôi ngay giữa lớp học của tôi.
- Là do trò trêu chọc bạn ấy trước.
Người nào đó vẫn mạnh miệng, dù đứng trước Harry cậu đã co rúm người lại.
Vị giáo sư trước mặt cậu rất đáng sợ, với dáng vẻ lạnh lùng khi Harry giết con chuột lúc nãy, chưa kể đến Scorpius vẫn thường hay nghe cha cậu kể về người này.
Thật sự là không thể chọc vào.
- Do trò chế giễu tàn nhang của bạn ấy.
- Là do trò không bình tĩnh ếm bùa lên bạn ấy trước.
Hai giọng nói đan xen nhau.
Bộ dáng không chịu chết khiến Harry muốn bật cười.
Chỉ là,
- Như vậy, Gryffindor và Slytherin mỗi nhà trừ mười điểm.
Chỉ duy nhất hôm nay, có lẽ thứ gắn trên đầu hai vị vẫn chưa hoạt động tốt, tôi sẽ không mời cô cậu rời khỏi lớp này.
- Đây cũng là lời tôi nhắc với các trò, đừng thách thức giới hạn của tôi.
Lớp học kết thúc.
Từ hôm nay, lớp của cậu chính thức là nỗi ám ảnh đối với tụi học sinh lười nhát.
Dù vậy cũng không ngăn cản được Harry trở thành giáo sư được yêu thích nhất.
Không chỉ vì cậu là Cứu thế chủ, hay vẻ ngoài thu hút, mà lí do chính là không ai có thể bắt bẻ năng lực của người đàn ông này.
Harry tỉ mỉ, ở tiết học của cậu yêu cầu vận dụng tất cả sự tập trung, nếu không thì không cần làm gì lao động phục vụ, trực tiếp ra ngoài, hay một bùa cách âm, không cần nghe, không cần học nữa.
Còn với những bài tập không đạt, qua loa lấy lệ, xác định buổi học sau phải nộp lại cho cậu một bài hoàn chỉnh khác, còn phải dài gấp đôi nội dung mà cậu đã giao.
Dù trên lớp có nghiêm khắc, nhưng ngoài giờ học cậu luôn là người hòa nhã, lễ độ.
Học sinh có thể thoải mái đến tìm cậu để giải đáp thắc mắc về nội dung bài học.
Nhiều lần bắt gặp học sinh năm nhất vì nhớ nhà mà lén trốn một góc khóc thút thít, Harry cũng không ngại trò chuyện, an ủi tụi nhỏ.
Vì vậy cũng không ít học sinh bát quái tò mò về chuyện riêng tư của cậu, chỉ là chúng chưa từng thấy cậu tức giận.
Các giáo sư khác nghe thấy cũng thật bất đắc dĩ, người này giờ là học bộ dáng nghiêm khắc của ai, mức độ chỉ có trên chứ không tài nào thấp hơn nỗi ám ảnh một thời ở Hogwarts - Severus Snape.
Giáo sư Filius có lúc hỏi cậu sao không phạt cấm túc.
Cậu chỉ cười cười, bảo không có thời gian, nếu cậu phụ trách trông chừng, cậu không chắc chúng sẽ ngoan ngoãn, còn giao cho Filch, ông ấy sẽ lại càm ràm, than phiền với cậu.
Việc dọn dẹp cứ để gia tinh lo là được.
Ngoài thời gian đó, Harry gần như ăn ngủ với sách ở thư viện.
Có hôm cả một đêm không chợp mắt, nghiên cứu thứ gì đó, sáng sớm cứ mơ mơ màng màng không quan tâm ai ra gì, trực tiếp sử dụng thần chú vô trượng, vô thanh khiến học sinh, giáo sư nhìn cậu trân trối.
Vài ba bữa là sẽ bị cô Poppy lãi nhãi, khiển trách các thứ, riết rồi ở Hogwarts cảnh này nhìn riết thành cũng quen.