Khác Niềm Tin Của Đôi Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
376285180-256-k761723.jpg

Niềm Tin Của Đôi Ta
Tác giả: tacgiammt
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nội dung câu chuyện diễn ra ở thành phố Kang Ha, một thành phố hư cấu.

Jin Mi Haeng, nữ công tố viên chính trực của phòng Hình sự 3, Viện công tố Kang Ha, người mang trong mình những lí tưởng và khát khao trong việc thực thi pháp luật.

Won Doo Jeong, vị thanh tra cảnh sát đến từ đội Hình sự 2, Sở cảnh sát Kang Ha, người có quá khứ bí ẩn và mang trong mình lí tưởng riêng.

Hai người tình cờ gặp nhau trong một vụ án và kể từ đó luôn hỗ trợ, giúp đỡ lẫn nhau trong việc phòng chống tội phạm ở Kang Ha.

Toàn bộ nội dung chi tiết sử dụng trong truyện đều hư cấu, bao gồm cả hệ thống tư pháp.

Ngoài một vài điều luật được thêm thắt và hư cấu thêm, các bộ luật sử dụng trong truyện đều được dựa trên các bộ luật đang hiện hành.



vanhocvietnam​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Định Giới Thần Niệm
  • Tư Niệm
  • Định Giới Thần Niệm
  • Niệm năng lực là chimera nữ vương P2
  • Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 01: Mở Đầu


    Thành phố Kang Ha

    Viện công tố Kang Ha

    "Sáng hôm nay, văn phòng công tố Kang Ha đã triệu tập ông Hwang Moon Tak, tổng giám đốc tập đoàn Dae Heung để điều tra với cáo buộc trốn thuế, tham ô và rửa tiền."

    Nữ phát thanh viên cầm micro của đài truyền hình KHT nhìn máy quay phát biểu.

    "Trước khi được bổ nhiệm làm tổng giám đốc tập đoàn Dae Heung, ông Hwang Moon Tak từng giữ chức vụ tổng giám đốc công ty Dae Heung D&C..."

    Ở gần đó, nam phóng viên của nhật báo Kang Ha cũng đang thực hiện phóng sự.

    "Sau nhiều lần từ chối lệnh triệu tập điều tra.

    Hôm nay, ông Hwang Moon Tak đã có mặt tại văn phòng công tố Kang Ha cùng với đội ngũ luật sư của mình..."

    "Với những kết quả phán quyết vô tội trước đó."

    Nữ phóng viên của đài Cheon Shin nói.

    "Tập đoàn Dae Heung tiếp tục được triệu tập điều tra với các cáo buộc tham ô và trốn thuế.

    Người bị triệu tập là ông Hwang Moon Tak, bốn mươi chín tuổi, tài phiệt đời thứ ba, con trai thứ hai của chủ tịch tập đoàn Dae Heung, ông Hwang Ji Nam..."

    "Tới rồi, tới rồi kìa."

    Một người đàn ông hét to.

    Hwang Moon Tak bình thản bước ra ngoài trong vòng vây của vệ sĩ.

    Trước mặt ông, một đám phóng viên hèn mạt, khốn nạn đang không ngừng xông tới như thể đàn linh cẩu muốn nuốt sống con mồi.

    Mới hôm nào bọn chúng còn mỉm cười, tâng bốc, ca ngợi, đưa hình ông lên làm ảnh bìa của các trang báo.

    Bây giờ, bọn chúng cũng lăm le máy ảnh, nhưng trái ngược lại với trước kia, bọn chúng chỉ muốn đưa ông lên trang đầu với chiếc thòng lọng trên cổ.

    Hạng người ông ghét nhất trên đời, chính là những những tên phóng viên vô liêm sỉ này, lật mặt như thể lật bánh tráng.

    "Ông Hwang Moon Tak."

    Một phóng viên nói lớn.

    "Các cáo buộc của phòng công tố Kang Ha có phải là sự thật không?

    Xin ông hãy cho biết."

    Một phóng viên khác đưa máy ghi âm tới.

    "Ông Hwang Moon Tak, xin hãy nói vài lời."

    "Ông Hwang Moon Tak, các cáo buộc tham ô có phải là sự thật?"

    Một phóng viên khác nói lớn.

    Bất chấp những lời la hét, Hwang Moon Tak vẫn tự tin bước đi, một hình thái như ông muốn thể hiện chắc chắn sự vô tội của mình.

    Chậm rãi bước lên những bậc thang, ông như thể đang giẫm nát những trở ngại dưới chân mình để vươn lên đỉnh cao của ngọn núi danh vọng.

    Tới bậc thềm cuối cùng, ông bất ngờ quay lại nhìn thẳng vào mọi người.

    "Tôi, Hwang Moon Tak hứa sẽ tiếp nhận điều tra và nghiêm chỉnh chấp hành đúng pháp luật.

    Xin mọi người thứ lỗi vì những rắc rối này."

    Ông cúi gập mình xuống trước các ống kính nhằm thể hiện sự chân thành của mình.

    Những ánh đèn flash nháy lên liên tục như thể sấm chớp đang ập đến, bủa vây lấy ông trong làn bão giông.

    Công tố viên Jin Mi Haeng đứng trên phòng nhìn xuống và quan sát được mọi thứ đang diễn ra.

    Cô nhếch môi cười khẩy khi thấy lão Moon Tak cúi gập người xuống xin lỗi.

    Nếu không sinh ra trong gia đình tài phiệt, thì cô nghĩ họ Hwang này có lẽ đã trở thành diễn viên.

    Cô bước tới nhìn tấm bảng sơ đồ điều tra của mình.

    Ở giữa tấm bảng là hình ảnh của chủ tịch tập đoàn Dae Heung, ông Hwang Ji Nam, tám mươi tuổi.

    Phía dưới hình của chủ tịch là ba mũi tên chĩa xuống với ba tấm hình khác nhau.

    Con trai cả, Hwang Dae Bo, năm mươi hai tuổi, phó chủ tịch tập đoàn Dae Heung.

    Tấm hình thứ hai là Hwang Moon Tak, bốn mươi chín tuổi, tổng giám đốc điều hành tập đoàn Dae Heung.

    Tấm thứ ba nằm ngoài cùng bên phải là Hwang Geum Soo, bốn mươi sáu tuổi, con gái út, tổng giám đốc công ty Dae Heung Commerce.

    Và nhiều bức ảnh xung quanh gồm những người trong gia đình, con cháu và những kẻ thân tín khác.

    Để đến được ngày hôm nay, Mi Haeng và mọi người đã phải đi một đoạn đường dài đầy vất vả.

    Cô vẫn nhớ như in ngày hôm đó, ngày cô cùng nhân viên tới công ty Dae Heung D&C để lục soát và thu giữ bằng chứng phạm tội.

    Trong lúc đang thực hiện quá trình khám xét thì cô bỗng bị gọi về phòng công tố.

    "Cô điên rồi sao mà dám đụng đến tập đoàn Dae Heung."

    Ông Jang Hyo Seong, Trưởng công tố Kang Ha tức giận thổ tay xuống bàn.

    "Còn trưởng phòng Ryu nữa, anh nghĩ gì trong đầu mà lại đồng ý cấp lệnh khám xét?"

    "Thưa trưởng công tố, với đầy đủ bằng chứng phạm tội..."

    Ryu Kang Sun, Trưởng phòng Hình sự 3 của Viện công tố Kang Ha.

    Ông vừa là cấp trên, vừa là tiền bối của Mi Haeng ở Viện tư pháp.

    Trưởng công tố Jang liền cướp lời.

    "Dẹp đi, ngừng hết mọi việc lại cho tôi."

    "Trưởng công tố có thể cho tôi biết lý do vì sao không?"

    Công tố viên Jin cảm thấy bực mình.

    Không phải là cô điên mới đụng vào tập đoàn Dae Heung, mà rõ ràng là lão trưởng công tố này có quan hệ mập mờ với bên tập đoàn đó.

    Nói rõ ra, thì lão từ lâu đã lạm dụng chức quyền để ngăn cản, hủy bỏ điều tra, tuồn thông tin nội bộ để bảo vệ tập đoàn Dae Heung dưới nhiều hình thức khác nhau.

    Trưởng phòng Ryu thấy việc công tố Jin lên tiếng khá là nguy hiểm, ông nghĩ mình nên can ngăn để tránh việc trưởng công tố Jang ghim vào lòng.

    "Công tố Jin."

    Ông có tình nói lớn.

    "Cái gì?"

    Trưởng công tố Jang không tin những gì mình vừa nghe được.

    "Lý do?"

    Ông đứng bật dậy, một tay chống nạnh, tay còn lại chỉ vào mặt con nhóc công tố dám trả treo với mình.

    "Cô dám cãi lệnh cấp trên sao?"

    "Giờ truyền thông cả nước đều biết phòng công tố Kang Ha đã tiến hành khám xét công ty Dae Heung D&C."

    Cô nhìn thẳng vào mắt lão Jang.

    "Nếu chúng ta dừng lại thì phải có lý do để ra thông cáo với họ.

    Người dân sẽ nghĩ gì về việc phòng công tố bất ngờ dừng điều tra."

    Vẫn là chiêu bài dùng truyền thông để uy hiếp, tất nhiên với sức ảnh hưởng vô cùng to lớn của truyền thông và người dân hiện nay, lão già này sẽ khó lòng ngăn cản.

    Thấy ánh mắt và kiểu bặm môi của trưởng công tố Jang, trưởng phòng Ryu nghĩ mình nên tinh ý.

    Ông hét lớn.

    "Jin Mi Haeng, im lặng."

    Sau đó ông quay sang trưởng công tố Jang và hạ giọng xuống.

    "Báo đài cũng đã đưa tin, chúng ta không thể lập tức mà ngừng lại được, trưởng công tố ạ."

    "Công tố viên."

    Điều tra viên Myung San bước vào.

    "Bị can đang được đưa tới phòng thẩm vấn."

    "Vâng."

    Thoát ra những hồi tưởng, trở lại với thực tại, Mi Haeng vén tóc lên và buộc lại theo kiểu đuôi gà, một thói quen của cô trước khi bắt đầu làm công việc gì đó.

    Bước tới phòng thẩm vấn, nhưng thay vì đi vào trong, Mi Haeng lại sang phòng bên cạnh để quan sát.

    Cô muốn bắt đầu chiến thuật lấy lời khai theo phương pháp cũ, "chờ".

    Mặc cho gã Hwang Moon Tak và đội ngũ luật sư ngồi bên trong, cô thản nhiên đút một tay vào túi quần, tay còn lại cầm hộp sữa nhâm nhi.

    "Cô có vẻ thích sữa nhỉ, công tố Jin?"

    Trưởng phòng Ryu Kang Sun không phải lần đầu tiên thấy công tố Jin cầm trên tay hộp sữa, nhưng việc ngày nào cũng làm vài hộp thì có vẻ ông hơi tò mò.

    Mi Haeng thấy trưởng phòng đang nhìn mình thì liền khẽ cười.

    "Thói quen từ nhỏ, trưởng phòng ạ."

    "Có vẻ gia đình chăm cô kĩ nhỉ?"

    Trưởng phòng Ryu Kang Sun mỉm cười.

    Điều tra viên Myung San ngồi gần đó chem lời vào.

    "Công tố viên là tiểu thư Seung Yong mà."

    Ý ông muốn nói sự chăm chút và cưng chiều trong việc nuôi nấng con cái của các gia đình ở thủ đô Seung Yong giàu có và quyền quý.

    "Vậy chú Myung San chưa biết tiểu thư Ga Jeong rồi."

    Mi Haeng nhếch môi cười.

    "Hãy hỏi bé út của trưởng phòng."

    Điều tra viên Myung San ồ lên.

    "Thật vậy sao trưởng phòng?"

    Trưởng phòng Ryu Kang Sun đánh trống lảng.

    "Sao lão ta đem theo nhiều luật sư vậy nhỉ?"

    Ở trong phòng thẩm vấn, lúc này Hwang Moon Tak cùng đoàn luật sư đã ngồi chờ hơn một tiếng đồng hồ.

    "Ta phải chờ đến lúc nào."

    Họ Hwang tức giận vì một người như lão phải chờ đợi một con nhóc công tố viên.

    "Bọn nhóc này muốn chết à?"

    "Lão ta tức giận rồi kìa."

    Điều tra viên Myung San ngồi quan sát sau tấm kính đen và thấy được mọi việc đang xảy ra.

    Kể cả việc lão ta thổ tay xuống bàn.

    Mi Haeng đưa tay lên nhìn đồng hồ.

    "Vào thôi, chú Myung San."

    Trưởng phòng Ryu Kang Sun tò mò.

    "Vào sớm vậy sao?"

    Mọi khi công tố viên Jin dùng chiến thuật này, ông thấy cô nàng ít nhất phải để bị can ngồi chờ đến ba tiếng.

    "Dạ vâng, mắc công lão ta lại dùng truyền thông để quở trách lối làm việc quan liêu của phòng công tố."

    Mi Haeng khẽ cười đáp.

    "Cuối cùng cũng vào rồi sao?"

    Hwang Moon Tak vừa bặm môi, vừa nhìn con nhóc công tố viên dám triệu tập ông tới.

    Áo sơ mi trắng, quần âu đen, cổ đeo thẻ bảng tên chức vụ, trông chả khác gì đám nhân viên quèn của ông.

    Nếu không phải đến từ phòng công tố, có lẽ ông đã đứng dậy bạt tai con nhỏ xấc xược này.

    "Xin lỗi vì đã để quý vị chờ lâu."

    Mi Haeng ngồi xuống.

    "Từ thành phố Ga Jeong bay ra đây, chắc quý vị mệt lắm nhỉ?"

    Một người trung niên tóc lởm chởm muối tiêu lên tiếng.

    "Công tố viên để chúng tôi chờ lâu như vậy, tôi nghĩ mình nên được biết lý do."

    Ông đang ngồi bên cạnh Hwang Moon Tak.

    "Tại chứng cứ phạm tội nhiều quá nên tôi phải sắp xếp lại."

    Mi Haeng khẽ cười.

    "Tôi nghĩ đó không phải là lý do."

    Người trung niên tiếp tục thể hiện sự bực tức thay cho Hwang Moon Tak.

    Mi Haeng nói khía.

    "Chắn hẳn trưởng công tố Jang đã nói rõ lý do cho quý vị nhỉ?"

    Tất nhiên là cô biết mối quan hệ của trưởng công tố với người trung niên này.

    Và cô cũng đã được trợ lý Sil Hwa báo cáo lại cuộc gặp gỡ giữa hai người họ.

    Nghe đâu hai người này cười đùa khá là rôm rả.

    Người trung niên nhếch môi cười khi nhận ra hàm ý từ nữ công tố viên.

    "Chỉ là hậu bối này đi chào hỏi tiền bối Jang một tiếng thôi.

    Vậy là phạm pháp sao?"

    "Hậu bối?"

    Mi Haeng lại giả vờ.

    "Vậy ngài là?"

    Người trung niên rút danh thiếp ra.

    "Tôi là Oh Tae Shin, giám đốc pháp lý của tập đoàn Dae Heung."

    Thấy công tố viên cầm danh thiếp đọc, điều tra viên Myung San liền lấy tay che miệng rồi thì thầm.

    "Oh Tae Shin, nguyên là trưởng công tố của Viện công tố Ga Jeong.

    Hậu bối của trưởng công tố Jang ở Viện tư pháp."

    Mi Haeng giả vờ ồ lên một tiếng.

    "Thì ra tiền bối từng là trưởng công tố Ga Jeong."

    Tất nhiên những thông tin này cô đã nắm rõ từ lâu.

    "Hậu bối đã thất lễ rồi ạ."

    "Công tố viên khóa mấy?"

    Oh Tae Shin cũng giả vờ.

    Tất nhiên là ông đã cho người tìm hiểu cô nhóc này từ lâu.

    "Khóa 24, Viện tư pháp ạ."

    Mi Haeng khẽ cười.

    Cô biết rõ gã này không phải là sinh viên luật của trường Seung Yong nên không cần phải nói rõ khóa mấy.

    Oh Tae Shin khẽ cười.

    "Tôi khóa 11."

    Là tiền bối của mày đây, con nhóc ạ.

    "Lúc ở Viện tư pháp tôi từng nghe nhiều người kể về một tiền bối từng làm trưởng công tố ở Ga Jeong, nhưng vì mờ mắt trước tiền bạc."

    Mi Haeng nhếch môi cười.

    "Nên đã cởi áo về làm tay sai cho bọn tội phạm.

    Thì ra chính là tiền bối đây."

    Hwang Moon Tak nghe xong liền tối sầm mặt lại.

    Oh Tae Shin há khẩu.

    "Cô..."

    Mi Haeng cướp lời.

    "Ông Hwang Moon Tak, ông có thừa nhận việc mình đã trốn thuế, tham ô, biển thủ công quỹ và rửa tiền không?"

    "Thân chủ tôi vô tội."

    Oh Tae Shin đáp thay mặc dù đang rất tức giận.

    Mi Haeng vừa bĩu môi, vừa gật đầu.

    "Vâng, để khỏi mất thời gian.

    Những quý vị đây."

    Cô đảo mắt một lượt quanh đội ngũ luật sư của tên Hwang Moon Tak.

    "Ai cũng hiểu rõ rành về luật và chạy tội, nên tôi sẽ nói nhanh."

    Cô chìa bằng chứng ra.

    "Đây là danh sách công ty ma.

    Đây là các số tài khoản chuyển tiền."

    Cô nhếch môi.

    "Quý vị còn nghĩ thân chủ của mình vô tội nữa không?"

    Tại sao cô quyết định nói nhanh, vì cô biết rõ bọn họ đã có trong tay hồ sơ truy tố.

    Thậm chí những bằng chứng và lập luận, họ cũng có thể đã biết từ trước, vì những gã chuột nhắt làm tay trong ở viện công tố này đã bí mật tuồn bằng chứng ra ngoài.

    Nguyên trưởng công tố Ga Jeong, cùng đội ngũ luật sư hàng đầu của công ty luật Bak Seung nổi tiếng nhất phía nam, Hwang Moon Tak rõ là đã mang sẵn áo giáp và xách theo súng ống tới đây không chỉ để đối thoại.

    Oh Tae Shin vừa nhìn bằng chứng, vừa đáp.

    "Điểm D, Khoản 1, Điều 60 của Bộ luật Tố tụng Hình sự, tổng giám đốc của tôi có quyền giữ im lặng và từ chối đưa ra lời khai gây bất lợi cho mình."

    Mi Haeng bĩu môi.

    "Vâng."

    Cô nhìn nét mặt của lão Hwang Moon Tak và thấy nó đỏ bừng lên hơn bao giờ hết.

    "Ngạc nhiên khi thấy các tài khoản đứng tên sao, ngài Hwang Moon Tak?"

    Hơn cả quả gấc nhà cô dùng để nấu sôi.

    Oh Tae Shin nhanh tay đặt lên đùi ông Hwang Moon Tak như đang bảo đừng nên nói gì cả.

    "Với những bằng chứng gián tiếp không liên quan như thế này, công tố viên không thể buộc tội tổng giám đốc của tôi được."

    Ông đã từng tìm hiểu về cô công tố viên này, có vẻ khá giỏi như những gì ông đã được nghe.

    "Trước giờ mọi người ai cũng nghĩ ngài từ chức vì tiền bạc."

    Mi Haeng cố tình châm chọc.

    "Nhưng hóa ra lý do thật sự."

    Cô nhìn thẳng vào mắt lão.

    "Lại nằm ở năng lực sao?"

    "Sao hôm nay công tố viên như bị kích động vậy?"

    Lee Sil Hwa, trợ lý công tố viên ngồi ở phòng bên cạnh thắc mắc.

    "Công tố Jin cố tình làm như vậy."

    Trưởng phòngRyu Kang Sun đang đút hai tay vào túi quần.

    "Trước một đội ngũ luật sư tài giỏivà cả nguyên trưởng công tố có kinh nghiệm dày dặn như lão Oh Tae Shin, thì côngtố Jin khó lòng có thể buộc tội ngay được Hwang Moon Tak."

    Ông trình bày phỏngđoán của mình.

    "Bọn họ sẽ tìm mọi cách để phản bác, hoặc im lặng như vừa rồi,nên công tố Jin mới cố tình khiêu khích, công kích như vậy.

    Nhằm tìm ra kẽ hởnào đó."
     
    Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 02: Im Lặng


    Trong khi đó tại quận San Ja, nơi cảnh sát đang mật phục vây bắt tên tội phạm đang bị truy nã vì tội giết người.

    Sau nhiều lần trốn thoát vòng vây của cảnh sát ở các địa phương, tên tội phạm đã lẩn trốn tới Kang Ha.

    Lực lượng cảnh sát lập tức phát hiện và tổ chức "đón lõng".

    "Hắn ta kìa."

    Thanh tra Kwak Ye Cheon liên lạc đồng đội qua bộ đàm.

    "Mọi người bình tĩnh tiếp cận."

    Đội trưởng đội Hình sự 2, phòng Cảnh sát Hình Sự, Sở cảnh sát Kang Ha, thanh tra Kim Soon Deok căn dặn cấp dưới.

    Thanh tra Yang Kyung Hae, thanh tra trẻ tuổi nhất đội, rảo bước theo sau gã tội phạm.

    Hóa thân thành một thanh niên trẻ tuổi ham chơi game, Kyung Hae tai mang cặp tai nghe lớn màu đen, vừa giả vờ bấm điện thoại liên tục, vừa ngước mắt theo dõi đối tượng.

    Mọi việc vẫn tiếp triển theo kế hoạch nhưng Kyung Hae không biết vì lý do gì, nhưng tên tội phạm đã bất ngờ bỏ chạy.

    "Đuổi theo."

    Đội trưởng Kim hét lớn vào đàm.

    Đang ngồi mật phục trên xe gần đó, thấy đối tượng bỏ chạy, thanh tra Won Doo Jeong lập tức xuống xe đuổi theo, trước khi đội trưởng Kim hét vào đàm.

    Một trong những tố chất người cảnh sát cần phải có, đó chính là thể lực.

    Các trường hợp đuổi bắt như thế này, thể lực luôn là một trong những thứ chiếm ưu thế.

    Một thanh tra với cân nặng khá lớn như thanh tra Bae Kang Chae, thì việc đuổi theo tội phạm luôn là một điều khó khăn.

    Đã nhiều cuộc truy bắt diễn ra và anh thấy thanh tra Bae luôn hụt hơi so với những người khác.

    Có điều đuổi theo chưa được bao lâu, thì anh thấy đối tượng bất ngờ bị xe ô tô đụng phải.

    Thanh tra Hwang Dae Ji lập tức tra còng vào tay tên tội phạm.

    Anh chàng chính là người lái chiếc ô tô.

    "Thể lực không phải là tất cả."

    Thanh tra Hwang chỉ tay vào đầu khi nhìn các đồng đội của mình đang thở mệt.

    Doo Jeong hiểu ý anh ta nói gì, kiểu như "trí tuệ" mới là quan trọng.

    Có lẽ thanh tra Hwang không đồng ý với những gì anh nghĩ.

    Gã tội phạm sau đó được đưa về sở cảnh sát Kang Ha, điều mà sở trưởng đang rất hào hứng khi nghe tin.

    "Phải như vậy chứ."

    Park Yeom, Sở trưởng Sở cảnh sát Kang Ha hớn hở cùng cấp dưới bước vào phòng họp báo.

    Những lúc như thế này, danh tiếng của sở và cả của ông sẽ vang dội khắp chốn.

    Mấy tên sở trưởng kia sẽ há hốc mồm khi thấy ông xuất hiện trên bản tin thời sự tối nay cho mà xem.

    "Sao..."

    Ông ngạc nhiên quay lại.

    "Cậu đã thông báo cho cánh phóng viên chưa?"

    Cả phòng không một bóng người.

    Lee Tae Ahn, trợ lý cấp dưới của sở trưởng Park cũng ngạc nhiên không kém.

    Rõ ràng là cậu đã thông báo nhưng tại sao lại vắng vẻ như thế này.

    Trở lại Viện công tố Kang Ha, nơi Hwang Moon Tak đang ngồi trong phòng thẩm vấn.

    "Cô nghĩ mình giỏi lắm nhỉ?"

    Mi Haeng nhếch môi.

    "Sao giỏi bằng việc ngài tổng giám đốc đây tham ô và biển thủ công quỹ được."

    Oh Tae Shin liền ngăn cản.

    "Tổng giám đốc đừng để cô ta dẫn dắt."

    Hwang Moon Tak cầm tập giấy danh sách chứng cứ vứt tới trước mặt con nhãi đang ngồi đối diện với mình.

    "Cô nghĩ mình làm được không?"

    Ông nghĩ nếu đủ thông mình thì con nhãi này sẽ hiểu được lời đe dọa.

    Mi Haeng ồ lên một tiếng.

    "Quên nói với ông, chúng tôi đã truy dấu được nguồn tiền và tài khoản của các công ty vỏ bọc ở Thụy Sĩ.

    Với việc chuyển tài sản ra nước ngoài để nhằm hợp pháp hóa số tài sản phạm tội của mình.

    Chúng tôi sẽ truy tố ông thêm tội rửa tiền theo Điểm a, Khoản 3, Điều 324 của Bộ luật Hình sự đã ban hành.

    Ông Hwang Moon Tak, ông có thừa nhận mình đã phạm tội không?"

    Hwang Moon Tak nắm chặt bàn tay lại vì tức giận.

    Oh Tae Shin lặp lại.

    "Điểm D, Khoản 1, Điều 60 của Bộ luật Tố tụng Hình sự, tổng giám đốc của tôi có quyền giữ im lặng và từ chối đưa ra lời khai gây bất lợi cho mình."

    Không nằm ngoài dự đoán của Mi Haeng, bọn họ hoặc sẽ chối bỏ mọi thứ, hoặc sẽ giữ im lặng như vậy trong suốt cuộc điều tra thẩm vấn, nhằm mục đích kéo dài thêm thời gian cho việc che giấu và tìm cách thoát tội của mình.

    Trước giờ đều vậy, Dae Heung luôn thoát tội sau những lần triệu tập bởi phòng công tố.

    Dù là vậy nhưng lần này với cô thì không.

    Cô sẽ lôi họ ra tòa với bất cứ giá nào.

    Thậm chí là phải trả một cái giá đắt.

    "Kết thúc rồi sao?"

    Sau một lúc thẩm vấn, trưởng phòng Ryu Kang Sun thấy Mi Haeng bước vào với thần thái khá tươi tỉnh.

    Có vẻ họ Hwang không làm khó được cô nàng này, dù gã ta kéo theo nhiều người như vậy.

    "Nếu tiếp tục thì họ cũng sẽ im lặng thôi."

    Mi Haeng nói.

    "Thẩm vấn họ lâu quá thì trưởng công tố Jang lại xuống trách móc."

    Trước khi thẩm vấn cô đã được lão gọi lên phòng để dặn dò.

    Nào là phải nhẹ nhàng, nào là phải theo quy trình, phải biết nể trọng, vì Dae Heung là một trong những tập đoàn có đóng góp lớn cho nền kinh tế quốc gia.

    Điều tra viên Myung San mở cửa.

    "Thưa công tố viên, các phóng viên đã có mặt."

    Mi Haeng gật đầu rồi bước xuống phòng Báo Chí, nơi các công tố viên ra thông cáo và tổ chức họp báo với truyền thông.

    Vừa bước vào, cô đã thấy hàng hàng, lớp lớp phóng viên ngồi chật kín bên trong.

    Có vẻ tin tức của tập đoàn Dae Heung luôn nóng hổi với mọi người.

    Nhìn số lượng máy quay đang chĩa về phía mình, trong một khoảnh khắc, cô nghĩ mình chả khác gì các minh tinh hạng S trên tivi.

    Mi Haeng gập người xuống cúi chào mọi người, sau đó bước tới bục và phát biểu.

    "Xin chào mọi người, tôi là công tố viên Jin Mi Haeng, thuộc phòng Hình sự 3, Viện công tố Kang Ha."

    Điều tra viên Ryeo Myung San và Lee Sil Hwa đứng sau lưng công tố Jin cảm thấy lóa mắt khi những ánh đèn flash bắt đầu chớp lên liên tục.

    Đây không phải là lần đầu, nhưng với số lượng phóng viên đến dự họp báo như thế này, thì với hai người lại là lần đầu tiên.

    Có vẻ như toàn bộ mọi nơi làm truyền thông ở Kang Ha đều cử đại diện tới đây để lấy tin tức.

    "Tôi xin được công bố tiến trình điều tra của vụ án."

    Mi Haeng nhìn mọi người, giọng nói của cô vang lên đầy khẳng khái và sự tự tin.

    "Ông Hwang Moon Tak, tổng giám đốc của tập đoàn Dae Heung.

    Bị triệu tập điều tra với các cáo buộc trốn thuế, tham ô, biển thủ công quỹ và rửa tiền, khi còn đang giữ chức tổng giám đốc của công ty Dae Heung D&C, từ năm 2014 đến 2019."

    Những phóng viên ngồi bên dưới liên tục gõ phím vào laptop, một vài người khác vẫn không ngừng chụp ảnh và ghi hình.

    Tin tức nóng hổi này sẽ nhanh chóng được cập nhật.

    Ai chậm chân, kẻ đó sẽ bị các đối thủ khác bỏ xa trong cuộc chiến tin tức không kém phần khốc liệt này.

    "Mặc dù với những bằng chứng, vật chứng không thể chối cãi, nhưng ông Hwang Moon Tak vẫn giữ thái độ không hợp tác và từ chối đưa ra lời khai."

    Mi Haeng dừng lại vài giây và kết thúc thông cáo bằng một loạt lời nói kiên định.

    "Với sự quyết tâm và trách nhiệm của mình, phòng công tố sẽ không ngần ngại và lùi bước trước những sự đe dọa, hay quyền lực của giới tài phiệt tác động tới vụ án.

    Chúng tôi sẽ điều tra minh bạch, công bằng và bắt thủ phạm nhận lấy hình phạt thích đáng trước pháp luật."

    Một nam phóng viên bất ngờ lên tiếng.

    "Công tố viên, sự đe dọa tác động tới vụ án là sao?

    Cô có thể nói rõ hơn không?"

    "Nếu họ sẽ sử dụng tất cả những quyền lực và ảnh hưởng của mình để tác động tới vụ án, nhằm mục đích dừng điều tra hay đình chỉ vụ án."

    Ánh mắt Mi Haeng kiên định hơn.

    "Thì phòng công tố vẫn sẽ tiếp tục và không từ bỏ.

    Cho đến khi thủ phạm nhận lấy hình phạt của mình."

    Mi Haeng thấy nhiều cánh tay giơ lên và cô liền mời một phóng viên nữ.

    "Nhật báo Seung Yong xin hỏi công tố viên."

    Nữ phóng viên nói.

    "Cô khẳng định tập đoàn Dae Heung sẽ sử dụng ảnh hưởng của mình để kết thúc điều tra?"

    Mi Haeng lắc đầu.

    "Không.

    Tôi không khẳng định là tập đoàn Dae Heung.

    Tôi chỉ muốn nói là nếu có thế lực nào muốn tác động, thì chúng tôi cũng sẽ không lùi bước.

    Xin quý vị hỏi câu khác ạ."

    Cô chỉ tay qua nam phóng viên gần đó.

    "Mời anh."

    "Ko Rim Hyeong đến từ nhật báo Kang Ha.

    Tại sao công tố viên nhắm tới tập đoàn Dae Heung, liệu có khả năng ai đó đứng sau xúi giục hay không?"

    Mi Haeng khẽ cười.

    "Xin lỗi, anh Ko Rim Hyeong phải không ạ?"

    "Vâng."

    Ko Rim Hyeong gật đầu.

    Anh nghĩ cô nàng này giả vờ như thật.

    Nếu không phải xuất thân từ trường luật, anh nghĩ cô nàng này như một người tốt nghiệp ngành Sân khấu Điện ảnh vậy.

    Mi Haeng nói.

    "Văn phòng công tố chúng tôi luôn cố gắng hoàn thành trách nhiệm và bổn phận của mình.

    Chúng tôi không nhắm đến tập đoàn Dae Heung hay bất cứ tập đoàn, giới tài phiệt nào khác.

    Chúng tôi chỉ nhắm đến những thành phần phạm tội, lợi dụng pháp luật và quyền lực để trục lợi cho bản thân."

    Ko Rim Hyeong lại giơ tay lên.

    "Cho phép tôi hỏi thêm một câu nữa.

    Tại sao công tố viên lại điều tra về công ty Dae Heung D&C, và lại là nhiều năm về trước.

    Có lý do nào ẩn chứa phía sau không?"

    "Chúng tôi nhận được tin tố cáo."

    Mi Haeng từ tốn đáp.

    "Và trong quá trình điều tra, chúng tôi phát hiện ông Hwang Moon Tak trong giai đoạn làm tổng giám đốc Dae Heung D&C có nhiều dấu hiệu phạm tội.

    Tôi xin nhắc lại, phòng công tố luôn minh bạch và công bằng, chúng tôi không nhắm vào thế lực hay bất cứ tập đoàn nào.

    Chúng tôi chỉ nhắm vào những ai phạm tội."

    Nhiều câu hỏi nữa bắt đầu vang lên và Jin Mi Haeng vẫn tự tin trả lời từng người một.

    Cho đến khi cô cảm thấy đã đủ, cô liền cúi người chào mọi người và kết thúc cuộc họp báo.

    Trở lại với đội Hình sự 2 của Sở cảnh sát Kang Ha, mọi người lúc này đang ngồi quây quần uống bia với nhau, ăn mừng việc vừa bắt được tội phạm truy nã.

    Những buổi tối tuyệt vời như thế này, còn gì hấp dẫn bằng ly bia cùng với thịt nướng trên ngọn lửa hồng.

    "Anh Doo Jeong."

    Thanh tra Kyung Hae đưa điện thoại sang.

    Doo Jeong cầm lấy và nhận ra thời sự đang đưa bản tin về việc tổng giám đốc của tập đoàn Dae Heung, ông Hwang Moon Tak vừa được triệu tập tới phòng công tố.

    Khi hình ảnh lướt qua vị nữ công tố viên đang trả lời phỏng vấn, mắt anh thể hiện sự say đắm không rời.

    Những sợi tóc xanh dương xen kẽ những sợi đenóng ả, phải chăng tim anh cũng muốn hòa quyện với tim kia cùng chung một nhịp.
     
    Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 03: Nổi Sóng


    "Tôi còn phải chịu nhục đến bao giờ?"

    Hwang Moon Tak bực bội nói.

    "Anh có biết cách làm việc không?

    Anh không thể giải quyết được con nhãi công tố viên đó sao?"

    Bản thân là con trai của Hwang Ji Nam, người được xem là "Big4", một trong bốn vĩ nhân kiến thiết đất nước thời kì hậu đổi mới.

    Xét về gia thế, được mấy người hơn lão.

    Xã hội này, có mấy người được kính trọng hơn lão.

    Thay vì ngồi ở tầng 32 của tòa nhà Dae Heung, giờ lão phải ngồi trong một căn phòng xó xỉnh ở Kang Ha này.

    Cứ nghĩ đến thì lão lại càng muốn điên tiết lên.

    Oh Tae Shin chỉ biết nhẫn nhục.

    "Tôi đang xử lý, thưa tổng giám đốc."

    Ông cảm thấy lão này như được nước làm tới, mà không biết rằng lão có thể mặc áo phạm nhân và ngồi sau song sắt đến lúc cuối đời.

    Cũng giống như lần trước, lão điện thoại tới ông và không ngừng to tiếng.

    "Hết việc khám xét, giờ lại đến triệu tập tôi bay ra Kang Ha?

    Cấm xuất cảnh?

    Cậu không quản được lũ công tố viên đó sao, mà để chúng nó làm loạn vậy?"

    Hwang Moon Tak hét lớn khi nghe tin mình bị triệu tập điều tra.

    Quản, sao ông có thể quản được nếu lão Hwang Moon Tak và cả đại gia đình Dae Heung này liên tục gây chuyện.

    Không phải là ông không giải quyết, chỉ là cuộc gọi với tiền bối Jang ở Viện công tố Kang Ha gặp chút vấn đề.

    "Tiền bối không thể giúp tôi tạm đình chỉ vụ án được sao?"

    Lúc đó ông đã hỏi hỏi.

    "Ít nhất thì cũng hủy lệnh cấm xuất cảnh chứ?"

    Trưởng công tố Jang Hyo Seong đáp.

    "Cậu Oh Tae Shin cũng biết mà, bọn nhỏ qua mặt tôi rồi làm loạn lên.

    Giờ truyền thông ai cũng đưa tin, sao tôi có thể can thiệp ngay được.

    Cậu gắng chịu được thêm một chút, tôi sẽ nghĩ cách giúp cậu."

    "Công tố Jin đó là người thế nào?"

    Ông muốn mua chuộc.

    "Cô ta mới chuyển về Kang Ha không lâu, nhưng tính cách, thái độ làm việc rất ngang bướng."

    Jang Hyo Seong thuật lại.

    "Tôi có hỏi phòng công tố Kwi In, nơi trước kia cô ta làm việc.

    Trưởng công tố Ryeo bảo, cô ta mặc dù làm tốt công việc của mình, nhưng luôn chống đối và cãi lệnh cấp trên.

    Không coi tiền bối là gì, luôn trịch thượng và ngoan cố.

    Nghe đâu ở Viện tư pháp, cô ta luôn được các giáo sư đánh giá cao bởi sự thông minh và tài giỏi hơn người."

    Nghe xong ông chỉ biết nhếch môi cười.

    Ai cũng vì lợi ích của mình cả, ông nghĩ cô nàng công tố này cũng vậy.

    Chắc hẳn phải có một khía cạnh để khai thác, tiền tài hay danh vọng, địa vị.

    Và khi ông tìm ra, ông sẽ mua cô nàng công tố viên này bằng một cái giá không thể từ chối.

    "Mọi chuyện giải quyết sao rồi?"

    Hwang Moon Tak bất ngờ hỏi.

    Trở lại với thực tại, dứt ra khỏi suy nghĩ, ông liền quay sang.

    "Đang tiến hành, thưa tổng giám đốc."

    "Việc gì cũng đang xử lý, đang tiến hành.

    Nuôi bọn lười biếng này chỉ tổ tốn cơm."

    Hwang Moon Tak thủ thỉ một mình, nhưng có vẻ mọi người trong xe đều nghe thấy.

    Một lúc sau khi đang ở khách sạn Dae Heung, chuỗi khách sạn của công ty Dae Heung H&R, trực thuộc tập đoàn Dae Heung, ông bỗng nhận được điện thoại từ chủ nhân của mình.

    "Dạ, chào phó chủ tịch."

    Hwang Dae Bo gọi cho ông, tất nhiên là muốn biết tường tận mọi việc.

    "Mọi chuyện thế nào?"

    Hwang Dae Bo chậm rãi hỏi.

    Ông nói rõ mọi chuyện.

    "Trước mắt tổng giám đốc sẽ giữ im lặng trong suốt các buổi điều tra.

    Nhưng nếu kéo dài, phía công tố sẽ áp dụng Khoản 2, Điều 243 để tiếp tục tiến hành khởi tố vụ án."

    "Bằng chứng thì sao?"

    Hwang Dae Bo muốn biết bằng chứng có thật hay là giả.

    Vì nếu thật, chắc chắn thằng Hwang Moon Tak phải chịu tổn thất lớn, nếu muốn ông ra tay cứu giúp.

    "Với những bằng chứng phía công tố có được."

    Oh Tae Shin nói thật.

    "E rằng tổng giám đốc sẽ khó thoát tội.

    Ít nhất sẽ phải thụ án vài năm."

    Hwang Dae Bo ừm một tiếng.

    "Thế trưởng phòng Oh tính chuyện tới đâu rồi?"

    "Mọi việc đang tiến hành, thưa phó chủ tịch."

    Ông như khẳng định.

    "Trong nay mai sẽ kết thúc ạ."

    "Tôi tin tưởng vào trưởng phòng Oh."

    Hwang Dae Bo nói xong liền cúp máy.

    Thời gian quá gấp gáp và Oh Tae Shin cần phải đẩy nhanh mọi chuyện.

    Ông muốn kìm hãm và thuần hóa cô nàng công tố này, nếu không được ông chỉ còn cách diệt trừ mối nguy hiểm cho tập đoàn.

    Bởi vì chỉ qua cuộc gặp gỡ chỉ vài giờ đồng hồ nhưng ông thấy cô nàng này không hề đơn giản.

    Và rồi suy nghĩ của ông đã đúng, khi cuộc họp báo giữa phòng công tố và giới báo chí đã khiến cho mọi việc bùng nổ trên truyền thông.

    "Phòng công tố Kang Ha bất ngờ tuyên bố, tập đoàn Dae Heung sẽ can thiệp vào quá trình điều tra vụ án."

    Bản tin buổi sáng từ tivi phát ra.

    "Đây thật sự là tin sốc với mọi người, khi nữ công tố viên Jin tiết lộ ở buổi họp báo..."

    Trưởng phòng Ryu Kang Sun lúc này gấp tờ báo lại.

    "Minh bạch và công bằng.

    Quyền lực và ảnh hưởng."

    Ông đặt tờ báo trước mặt công tố Jin.

    "Việc công tố Jin cố tình nhấn mạnh và lặp lại nhiều lần ở buổi họp báo, có vẻ nước đi này đã thành công rồi."

    Jin Mi Haeng lúc này đang đứng trong phòng của trưởng phòng Ryu.

    "Chúng ta phải ra tay, trước khi tập đoàn Dae Heung kiểm soát câu chuyện."

    Cô khẽ cười.

    "Có vẻ mọi chuyện diễn ra tốt hơn chúng ta nghĩ."

    Ít nhất là đến thời điểm bây giờ, cô cho là như vậy.

    Ryu Kang Sun chỉ tay vào tờ báo.

    "Tập đoàn Dae Heung chạy tội, phòng công tố Kang Ha hứa sẽ đi tới cùng."

    Ông khẽ cười.

    "Phóng viên Ko Rim Hyeong có vẻ đâm một phát hơi đau nhỉ."

    Ông tò mò.

    "Hình như cậu ta với công tố Jin là bạn phải không?"

    "Dạ vâng."

    Jin Mi Haeng khẽ cười.

    Cô và phóng viên Ko sinh hoạt chung trong câu lạc bộ chạy bộ hồi còn là sinh viên ở Seung Yong.

    Câu lạc bộ vỏn vẹn có năm người, cô và phóng viên Ko là những người chạy bền bỉ nhất.

    Sau khi ra trường, tuy không còn sinh hoạt ở câu lạc bộ nhưng cô vẫn duy trì thói quen chạy bộ.

    "Việc theo dõi Hwang Moon Tak thế nào rồi?"

    Trưởng phòng Ryu muốn biết.

    Mi Haeng lắc đầu.

    "Vẫn chưa thấy có động tĩnh gì mới ạ."

    Cô và trưởng phòng Ryu sợ họ Hwang sẽ bắt đầu hành động, nên cô đã cắt cử người bí mật theo dõi họ Hwang từ khi lão đặt chân xuống Kang Ha.

    Thấy điện thoại bàn reo, trưởng phòng Ryu Kang Sun liền nhấc máy lên.

    "Vâng tôi nghe, trưởng công tố."

    Trưởng công tố Jang Hyo Seong hét lớn.

    "Cậu và công tố Jin lên gặp tôi ngay."

    Ông đập điện thoại xuống cúp máy.

    Trưởng phòng Ryu Kang Sun thở dài.

    "Trưởng công tố đòi gặp chúng ta."

    Mi Haeng tất nhiên là đã đoán trước được, tập đoàn Dae Heung đâu để cho một phòng công tố nhỏ nhoi này được yên.

    "Xem đống rắc rối cô cậu bày ra này."

    Trưởng công tố Jang Hyo Seong đứng dậy đập tờ báo xuống bàn.

    "Ai cho phép cô cậu đặt điều, bày trò ở buổi họp báo."

    Lão hét lớn.

    "Ai cho phép?"

    Trưởng phòng Ryu Kang Sun thấy trưởng công tố nổi trận lôi đình, nên ông đành khép nép nhẹ giọng đáp.

    "Không có, trưởng công tố ạ."

    Mi Haeng ngang nhiên lên tiếng.

    "Là các phóng viên đã hiểu lầm thôi, thưa trưởng công tố."

    "Hiểu lầm?"

    Jang Hyo Seong chống hai tay ngang hông rồi trợn mắt.

    "Hiểu lầm cái gì?

    Nếu cô không nói bậy ở buổi họp báo, thì sao họ lại có thứ để viết bài."

    "Tôi rõ ràng không chỉ đích danh ai cả.

    Cũng chả vu khống đặt điều ai."

    Mi Haeng chắp hai tay sau lưng dõng dạc nói.

    "Các phóng viên đã nghe nhầm nên hiểu lầm và tự diễn đạt thêm ý."

    Chân dang bằng vai, tay chắp sau lưng, mặt ngẩng lên giải trình, phong thái trả lời của cô chả khác gì quân sĩ đang trả lời cấp trên trong quân đội.

    Trưởng phòng Ryu Kang Sun chem vào.

    "Vâng, trưởng công tố.

    Công tố Jin không tiết lộ hay ám chỉ ai cả.

    Các phóng viên đã tự suy diễn mọi chuyện."

    Trước tình thế bào chữa của cả hai người họ, tất nhiên Jang Hyo Seong không tin và mặc dù vẫn còn đang rất tức giận do bị bên Dae Heung làm phiền, nhưng họ Jang vẫn không biết nên xử trí hai người này như thế nào.

    Truyền thông đã làm ầm lên và giờ nếu ông ra hình thức phạt hay kỷ luật, thì chả khác nào ông là nhân vật mà báo chí đang nhắc tới, kẻ bị Dae Heung mua chuộc để thay đổi tiến trình điều tra.

    "Hai người nên giải quyết đống rắc rối này đi."

    Jang Hyo Seong giơ tay lên chỉ mặt.

    "Không thì đừng trách tôi."

    "Vâng, trưởng công tố."

    Ryu Kang Sun cúi gập mình xuống chào.

    Mi Haeng cúi thấp đầu xuống.

    "Vâng, trưởng công tố."

    Trong lúc đó ở tập đoàn Dae Heung, trong văn phòng của chủ tịch tập đoàn, Hwang Dae Bo ngồi chễm chệ đọc báo.

    Xung quanh ông là các trợ lý và thư ký, mọi người ngồi khép nép và không ngừng quan sát nét mặt của phó chủ tịch.

    Bởi một khi chủ tịch giận, đầu của họ, ghế họ ngồi, có thể bay bất cứ lúc nào.

    Hwang Dae Bo đặt tờ báo xuống bàn.

    "Truyền thông đã vào cuộc, có vẻ công tố viên này cũng không ít chiêu bài nhỉ."

    Ông đảo mắt nhìn quanh đội ngũ trợ lý và thư ký.

    "Beom Kae Nam, cậu ở đâu khi công tố viên này làm loạn ở buổi họp báo."

    Beom Kae Nam đứng phắt dậy và lập tức cúi mình xuống.

    "Xin lỗi, phó chủ tịch."

    "Trước khi cổ phiếu rớt giá hơn nữa, cậu hãy nhanh chóng liên lạc với phòng Truyền Thông để kiểm soát câu chuyện và điều hướng dư luận."

    Hwang Dae Bo liếc mắt.

    "Đừng để mọi việc tồi tệ hơn."

    Beom Kae Nam lập tức đáp.

    "Vâng, phó chủ tịch."

    Tại một nơi khác, trong văn phòng tổng giám đốc của công ty Dae Heung Commerce, Hwang Geum Soo vừa lướt máy tính, vừa đọc các bản tin buổi sáng.

    Bà là con gái út của chủ tịch tập đoàn Dae Heung, ông Hwang Ji Nam.

    "Giá cổ phiếu của Dae Heung, DHC, giảm hơn 2%.

    Còn Dae Heung D&C, DHDC, thì giảm hơn 6%."

    Hwang Geum Soo nhếch môi.

    "Cô công tố viên này có vẻ ghê gớm nhỉ."

    Tình trạng này nếu càng kéo dài thì giá cổ phiếu sẽ càng rớt thê thảm.

    Jo Sa Yong, thư ký riêng của Hwang Geum Soo, lúc này gã đang đứng bóp vai cho sếp.

    "Chắc lúc này Hwang Dae Bo đang đau đầu lắm."

    Hwang Geum Soo lắc đầu.

    "Chắc hẳn lão ta đang mưu tính gì đó, nên mới không ra tay ngăn chặn tình huống này.

    Chứ bình thường Hwang Dae Bo không thể ngu như thế này được."

    Bà chợt nảy ý.

    "Cậu Jo này, cậu thử tìm hiểu xem."

    Sinh ra cùng một mẹ, sống với nhau bao nhiêu năm, chẳng lẽ bà không hiểu rõ người anh trai này.

    "Vâng, tổng giám đốc."

    Jo Sa Yong vừa đáp, vừatiếp tục bóp vai.
     
    Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 04: Bao Lâu


    Tối hôm đó, nhằm để xoay chiểu cục diện truyền thông, Dae Heung lập tức đã ra đòn phản công nhằm giảm thiểu thiệt hại.

    Trên tivi, các bản tin buổi tối tràn ngập chương trình phóng sự về tập đoàn Dae Heung, vụ án trốn thuế, lẫn các cáo buộc của phòng công tố Kang Ha.

    "Giáo sư Kim nghĩ thế nào về việc phòng công tố Kang Ha, trực tiếp cáo buộc ông Hwang Moon Tak về tội tham ô và trốn thuế."

    Người dẫn chương trình, nam MC – Song Ye Sin của bản tin "30M" nói.

    "Cũng như cáo buộc tập đoàn Dae Heung sẽ tác động tới tiến trình điều tra để đình chỉ vụ án.

    Xin ngài hãy cho biết."

    "Với tư cách là một giáo sư luật của trường Đại Học Ga Jeong, tôi nghĩ vị công tố viên này đã sai hoàn toàn."

    Giáo sư Kim Syeon Woo nhìn MC Song.

    "Theo như tôi biết thì tiến trình điều tra vẫn chưa kết thúc, nhưng công tố viên này như khẳng định rằng ông Hwang Moon Tak đã có tội.

    Điều này không đúng, và ở trường luật người ta cũng không dạy như vậy."

    Nam MC gật đầu như tán thành.

    "Vâng."

    Giáo sư Kim tiếp tục đả kích.

    "Chưa kể việc cố tình truyền đạt khơi gợi cho phóng viên về việc tập đoàn Dae Heung sẽ tác động tới vụ án cũng sai luật.

    Điều này không những ảnh hưởng tới danh tiếng của tập đoàn, mà còn ảnh hưởng đến cả kinh tế..."

    Một người phụ nữ cảm thấy không nghe nổi bản tin nên liền chuyển kênh.

    Trên tivi tiếp tục là một bản tin khác.

    "Với việc phòng công tố Kang Ha đưa ra các cáo buộc về tội trốn thuế, tham ô, biển thủ công quỹ và lợi dụng quyền lực, giá trị cổ phiếu DHDC của công ty Dae Heung D&C hôm nay đã giảm hơn 16%, mức rớt giá kỷ lục trong năm nay."

    Tiếng bản tin phát ra.

    "Trong khi đó, giá trị cổ phiếu DHC của tập đoàn Dae Heung, công ty mẹ của Dae Heung D&C, cũng đã giảm hơn 4%..."

    Người phụ nữ tiếp tục chuyển kênh.

    "Khi tòa án còn chưa xét xử, thì không thể khẳng định một người có tội hay vô tội được.

    Cô Jin này có thật sự là công tố viên không..."

    Âm thanh của phóng sự khác.

    Bà tiếp tục chuyển kênh.

    "Công tố viên này đã nhiều lần bị cấp trên khiển trách khi còn làm việc ở phòng công tố Kwi In."

    Một bản tin buổi tối khác.

    "Không hiểu vì sao lại được chuyển về Kang Ha và vẫn với tác phong làm việc thiếu trách nhiệm như vậy..."

    Bà bực mình lên nên tắt luôn tivi.

    Sau đó mở điện thoại lên và quay số gọi, tên hiển thị trên màn hình là "Con Gái Rượu".

    Mi Haeng lúc này đang chạy bộ bên bờ sông Kang Ha, dòng sông nổi tiếng thơ mộng, xinh đẹp và là biểu tượng của thành phố.

    Ở Kang Ha có ba thứ nổi tiếng, một là sông Kang Ha, hai là mì Kwang và ba là hải sản.

    Nếu tới Kang Ha nhất định phải thử đủ ba thứ này, thì mới gọi là đã đặt chân tới vùng đất Kang Ha thân thương và thơ mộng.

    Sông Kang Ha, tất nhiên là từ khi tới đây nhậm chức, tối nào cô cũng chạy bộ ở nơi đây, một sở thích và cách để cô rèn luyện sức khỏe.

    Cô công nhận là dòng sông này hiền hòa, xinh đẹp và thơ mộng thật.

    Không như sông ở Kwi In, với dòng chảy xiết và toát ra đầy sự hung dữ, khiến mỗi khi cô chạy bộ đều cảm thấy những sự lo lắng an nguy.

    Tối nào chạy bộ ở sông Kang Ha, cô cũng thấy rất đông người dân đi dạo, tập thể dục và đặc biệt là hẹn hò.

    Nhìn các đôi tình nhân tay trong tay, đâu đó là những cặp đôi đang trao nhau những nụ hôn thắm thiết, đôi lúc cô đơn trong cô chợt bỗng ùa về.

    Cũng tại sứ mệnh cao cả đang gánh vác trên vai, nếu không cô cũng tay trong tay với người yêu bên cạnh.

    Nghĩ như vậy, cô lại cảm thấy bớt phần quạnh hiu hơn.

    Mì Kwang, cô đã ăn rất nhiều lần.

    Tất nhiên lúc ở Kwin In hay ở Seung Yong cô cũng đã từng ăn món mì Kwang này, nhưng đích thân tới Kang Ha trải nghiệm mì Kwang, thì nó lại ở một tầm khác.

    Sợi mì mỏng, nước sốt ngon, thịt béo, tôm ngậy, trứng bùi, mọi thứ hòa quyện với nhau cùng với chút rau, lạc và giá, mì Kwang nhất định phải thử ở Kang Ha mới là chuẩn vị.

    Hải sản Kang Ha, cô mới thử được một lần và mới chỉ ăn được hai món là tôm và mực.

    Khoảng thời gian ở đây, cô nhất định phải thử thêm cá, cua, ốc và cả nghêu sò nữa.

    Nghe đâu chỉ cần gọi một nồi lẩu hải sản, cô sẽ có tất cả những thứ đó.

    Vài tuần trước cô đã định thử, nhưng một mình cô thì không thể ăn hết.

    Đồng nghiệp ở đây thì chưa đủ thân quen để mời nhau một bữa.

    Nói trắng ra thì họ không ưa cô và cô cũng không thích làm thân với những kẻ trục lợi.

    Trưởng phòng Ryu, điều tra viên Myung San và cả trợ ly Sil Hwa đều có cuộc sống riêng, cô chỉ đi ăn cùng họ khi có dịp nào đó quan trọng và mỗi khi như vậy, họ lại không chọn hải sản.

    Lý do thật sự là thời gian cô rãnh, hầu như rất ít và mỗi khi rãnh cô chỉ muốn chạy bộ và nằm dài trên giường.

    Điện thoại gọi tới, cô liền dừng lại và nhận cuộc gọi thông qua tai nghe bluetooth.

    "Con nghe mẹ ạ."

    Cô thở hổn hển vì mệt.

    Nghe tiếng thở của con gái, bà khá là bất ngờ.

    "Đang nằm với trai hả nhóc?"

    "Thưa nghị sĩ Lee Wol Soo."

    Mi Haeng thấy mẹ luôn suy nghĩ đen tối về mình.

    "Công tố viên tôi đang chạy bộ ạ."

    Nghị sĩ Lee Wol Soo bĩu môi.

    "Thế mà mẹ lại tưởng mày đang ở với thằng nào đấy."

    "Không biết cơn gió nào, lại khiến nghị sĩ điện thoại cho cô công tố viên nhỏ nhoi này nhỉ?"

    Cô cố tình trêu chọc mẹ mình.

    Nghị sĩ Lee Wol Soo hứ lên một tiếng.

    "Sao cô đi đâu cũng gây sự vậy?"

    Bà đang muốn nói đến các bản tin trên truyền hình đang công kích con gái bà.

    "Có cần người mẹ này giúp một tay không?"

    Bà muốn thấy con mình van xin giúp đỡ.

    Cô đi thẳng ngay vào vấn đề.

    "Dạ có chứ mẹ."

    Cô khẽ cười.

    "Chuyển cho con ít tiền đi."

    Không phải là sự giúp đỡ mà bà đang trông ngóng, Lee Wol Soo hét lớn.

    "Thứ con gái gì cứ suốt ngày xin tiền."

    Bà cảm thấy buồn lòng.

    "Không bao giờ gọi điện thoại hỏi thăm bà già này một tiếng.

    Thứ con gái bất hiếu."

    Cô liền đáp.

    "Dạ, mẹ khỏe không ạ?

    Nếu khỏe thì chuyển cho con ít tiền đi."

    "Tiền, tiền tiền.

    Lúc nào cũng tiền."

    Bà Lee Wol Soo cảm thấy tủi thân.

    Tất nhiên cô thấy tiền rất là quan trọng rồi.

    "Tiền mà, sao có thể xem nhẹ được."

    "Không."

    Bà hét vào điện thoại.

    "Một đồng cũng không."

    Bà cúp máy ngay sau đó.

    Cô khẽ cười vì biết tính mẹ mình, bà hét vậy thôi, chứ chút nữa điện thoại cô lại vang lên vì thông báo nhận tiền.

    Chạy bộ thêm một lúc nữa, cô sau đó về lại căn hộ của mình, căn "penthouse" ở tòa nhà Amo, một tòa chung cư cao cấp và xa hoa nằm bên bờ sông Kang Ha.

    Tất nhiên với đồng lương của công tố viên, nếu không nhận hối lộ, thì có lẽ sẽ không bao giờ chạm tới được bậc thềm của tòa nhà, nhưng với cô thì khác, cô có mẹ, nghị sĩ Lee Wol Soo.

    Sau khi tắm gội xong, trong chiếc áo phông rộng màu trắng dài tới bắp chân, cô vừa lau khô tóc, vừa bước tới sơ đồ vụ án đang đính trên tường, tất cả đều là tập đoàn Dae Heung.

    Những mẫu báo, những tờ ghi chú, những bức hình được ghim đầy lên mảng tường trắng và được kết nối với nhau bởi những sợi dây màu đỏ.

    Giống như những lọn tóc màu xanh lam dính lẫn với các sợi màu đen trên đầu, suy nghĩ của cô cũng rối bời như vậy.

    Tại sao, tại sao bằng chứng lại xuất hiện vào lúc này.

    Cô tự hỏi và hình ảnh vài tháng trước lại hiện ra.

    Lúc đó, cô đang ở văn phòng và nhận được một phong bì chuyển tới.

    Bên trong là xấp giấy và một chiếc "usb".

    Thông tin tài khoản ngân hàng, danh sách công ty ma và khi cô ghim "usb" vào máy tính, hàng loạt "file mềm" hiện ra, bằng chứng tố cáo Hwang Moon Tak tham ô và biển thủ công quỹ.

    Ai gởi cho cô?

    Khi xem lại CCTV, cô nhận ra người giao phong bì tới là một nhân viên giao hàng.

    Chú Myung San sau đó điều tra được người gởi là ẩn danh nên không phát hiện được gì.

    Người ẩn danh này đã bỏ phong bì vào một hòm thư nằm đâu đó trong thành phố, và tất nhiên cô không thể kiểm tra được.

    Thậm chí trên phong bì không lưu lại một dấu vân tay nào khác, ngoài vân tay của các nhân viên công ty giao hàng.

    Tại sao lại là cô?

    Trụ sở của công ty Dae Heung D&C nằm ở thành phố Kang Ha, nên rõ ràng phong bì tố cáo được gởi đến văn phòng công tố Kang Ha là đúng.

    Nhưng tại sao trong hàng loạt công tố viên đang có mặt ở đây, không ít người gương mặt sáng, không ít người nổi tiếng và cũng không ít người chính trực.

    Nhưng tại sao lại gởi tới cô, một công tố viên mới chuyển công tác đến, thậm chí còn chưa nắm rõ và mù tịt đường ở Kang Ha.

    Hoặc là cái bẫy, hoặc là gởi nhầm, chứ thật sự cô nghĩ mình chưa tạo được sự tin tưởng để họ có thể trông cậy vào.

    Chắc chắn không phải là Hwang Moon Tak, cô nghĩ thầm khi nhìn vào bức hình của lão tổng giám đốc của tập đoàn Dae Heung.

    Bởi vì không điên dại gì lão lại tự đi tố cáo và tự buộc tội lão cả.

    Tại sao vào lúc này thì cô có thể hiểu được.

    Chủ tịch tập đoàn Dae Heung, ông Hwang Ji Nam cách đây nhiều năm đã phải rút lui dưỡng bệnh vì chấn thương não của mình.

    Mọi việc ở tập đoàn đều giao lại cho con trai cả là phó chủ tịch Hwang Dae Bo tạm thời đảm nhiệm.

    Tới năm ngoái, bất ngờ chủ tịch Hwang phải nhập viện cấp cứu, từ đó thường xuyên hôn mê và ít khi tỉnh lại.

    Quyền chủ tịch và quyền lực thật sự ở Dae Heung đều cả nằm trong tay Hwang Dae Bo.

    Tình hình sức khỏe chủ tịch đã xấu đi và người gởi bằng chứng tố cáo này, rõ ràng là muốn hạ bệ Hwang Moon Tak trong cuộc chiến tranh giành quyền lực ở tập đoàn Dae Heung.

    Ai là người gởi, Hwang Dae Bo con trai cả, Hwang Geum Soo con gái út, hay là kẻ thủ của Dae Heung, tập đoàn Seong Pal.

    Ai muốn lợi dụng điều này?

    Chủ tịch Hwang Ji Nam đang nắm 17,6% cổ phần của tập đoàn Dae Heung.

    Hwang Dae Bo nắm 10,1%.

    Hwang Moon Tak nắm 9%.

    Hwang Geum Soo nắm 6,8%.

    Gia đình và những người thân của Hwang Dae Bo nắm tổng cộng 4,3%.

    Phía Hwang Moon Tak tổng cộng là 3,9%.

    Và Hwang Geum Soo là 1%.

    Hwang Dae Bo tổng cộng có 14,4% cổ phần.

    Hwang Moon Tak có 12,9%.

    Hwang Geum Soo có 7,8%.

    Nếu chủ tịch Hwang mất, 17,6% của ông sẽ chia đều cho các con cháu, hay sẽ để lại cho người thừa kế.

    Trước khi đổ bệnh, chủ tịch Hwang Ji Nam bất ngờ gọi con thứ Hwang Moon Tak trở về tập đoàn và nhậm chức tổng giám đốc.

    Một hành động khiến ai cũng đoán được rằng, chủ tịch Hwang không tin tưởng phó chủ tịch Hwang Dae Bo, người vướng vào nhiều vụ bê bối trong những năm đó, chưa kể đã có nhiều quyết định sai lầm khiến tập đoàn Dae Heung gặp nhiều sóng gió.

    Chủ tịch Hwang không muốn chứng kiến cảnh tập đoàn Dae Heung sụp đổ trong tay đứa con cả của mình, đó là lý do ông gọi con trai thứ về.

    Nhiều nguồn tin cho biết cuộc họp cổ đông sắp tới, chủ tịch Hwang sẽ bãi nhiệm Hwang Dae Bo và tiến cử Hwang Moon Tak lên vị trí phó chủ tịch, người sẽ kế nhiệm ông.

    Nhưng cuộc họp chưa tới thì chủ tịch Hwang đã bất ngờ nhập viện hôn mê.

    Hwang Dae Bo rất có thể là người tố cáo ẩn danh, vì muốn hạ bệ Hwang Moon Tak, nhưng vẫn còn một người nữa cũng có thể đứng sau mọi chuyện, đó là Hwang Geum Soo.

    Với thân phận là con gái út của gia tộc Hwang, ngay từ nhỏ bà Hwang Geum Soo đã luôn chịu nhiều thiệt thòi so với các anh trai của mình.

    3% là số cổ phần chủ tịch Hwang chuyển lại cho Hwang Geum Soo, con số khá bất công so với 9,1% của Hwang Dae Bo và 8% của Hwang Moon Tak.

    Chính vì thế nên cố phu nhân của chủ tịch Hwang là bà Kim, đã thấy rõ sự thiệt thòi của con gái mình, nên sau khi mất đã để lại cho Hwang Geum Soo 3,8%, con gái của Hwang Geum Soo 1%, Hwang Dae Bo 1% và Hwang Moon Tak 1%.

    Với khát vọng và ý chí quyết tâm giành lấy quyền lực của tập đoàn Dae Heung, thì 7,8% của Hwang Geum Soo là không đủ, bà ấy không thể đấu lại các anh trai của mình.

    Có điều, nếu Hwang Geum Soo bắt tay với tập đoàn Seong Pal thì sao, cô nghĩ điều này vẫn có thể xảy ra.

    Dae Heung và Seong Pal, hai tập đoàn như hai kẻ thù của nhau, luôn đố kỵ, tranh chấp và muốn hạ bệ lẫn nhau.

    Chủ tịch Hwang hôn mê, Seong Pal tất nhiên sẽ tranh thủ "đục nước béo cò" để nhảy vào cuộc chiến quyền lực này.

    Phá hoại kẻ thù, hạ bệ kẻ thù hay thâu tóm kẻ thù, Seong Pal thông qua công ty vỏ bọc, hiện tại chỉ chiếm được 8% cổ phần của Dae Heung.

    8% thì không thể chiếm lĩnh được, nhưng nếu Seong Pal bắt tay với Hwang Geum Soo thì sẽ là 15,8%, một con số phát ra tiếng nói quyền lực ở tập đoàn.

    Nếu vậy, việc loại bỏ Hwang Moon Tak chỉ là bước đầu, rất có thể Hwang Dae Bo sẽ là người kế tiếp.

    Nhưng liệu Seong Pal có chịu bắt tay với Hwang Geum Soo không, khi giữa chủ tịch Jang Maeng Joon và Hwang Geum Soo xem nhau như kẻ thù.

    Bà Geum Soo từng hủy hôn với ông Maeng Joon và vết thương lòng đó trước giờ vẫn luôn âm ỉ.

    Quan trọng hơn hết, tấm hình gã Oh Tae Shin đưa chiếc phong bì cho một gã đàn ông bặm trợn bị chụp lại, khiến cô dấy lên nhiều suy nghĩ.

    Phong bì đó chứa gì bên trong, tên bặm trợn đó là ai và hắn có liên quan đến Dae Heung như thế nào.

    Giống như sương mù tan biến khi mặt trời xuất hiện, Mi Haeng nghĩ phải cần thêm thời gian để khẳng định những giả thuyết của mình là đúng hay sai.

    Tạm gác lại suy nghĩ, cô quay sang trái, kéo tấm màn rèm màu xám sang một bên và nhìn xuống quan cảnh bên dưới.

    Cảnh đêm ở Kang Ha thật đẹp nhưng liệu nó còn đẹpđược bao lâu.
     
    Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 05: Mất Tích


    "Chào thanh tra."

    Viên cảnh sát thực hiện động tác chào với cấp trên.

    Anh chàng mang cảnh phục áo màu xám, quần âu đen, thắt cà vạt đen, bên hông giắt công cụ hỗ trợ.

    Won Doo Jeong sau khi chào lại, anh liền nâng dây băng cảnh báo màu vàng với dòng chữ "POLICE LINE DO NOT CROSS" màu đen lên cao để đi vào trong.

    Đây là dây băng được cảnh sát dùng để bảo vệ hiện trường vụ án.

    Baek Ma, một ngọn núi nổi tiếng nằm trong dãy Chang San, nay bỗng được vây kín bởi các phóng viên và đài truyền hình.

    Họ không đến vì vẻ đẹp thơ mộng của núi Baek Ma, cũng chả phải để quảng bá du lịch cho thành phố.

    Họ đến vì một nữ sinh bị sát hại.

    "Nạn nhân là nữ, học sinh cấp ba trường Oh Kwon."

    Thanh tra Hwang Dae Ji thông báo lại vài chi tiết khi thấy Won Doo Jeong tới hiện trường.

    "Giả thiết ban đầu được cho là hung thủ đã chở nạn nhân lên tận đây."

    Doo Jeong hiểu vì sao thanh tra Hwang lại nói như vậy.

    Vì trường Oh Kwon nằm ở quận San Ja, phía Đông của thành phố.

    Còn núi Baek Ma thì nằm ở quận Ryeon Jo, tận ở phía Bắc xa xôi.

    Kyung Hae văng tục khi thấy nạn nhân bị sát hại ở tuổi đời còn quá trẻ.

    "Mẹ kiếp."

    Doo Jeong lúc này mang bọc chân và bao tay y tế rồi bước vào hiện trường, nơi những nhân viên pháp y đang vây quanh.

    Trước mặt anh, nạn nhân đang nằm trên bãi cỏ với hai tay bị trói sau lưng, miệng bị bịt kín bởi băng keo màu xám và mắt bị bịt bởi mảnh vải màu đen.

    Anh nhìn xuống phía dưới, hai chân của nạn nhân cũng bị trói chặt bởi băng keo màu xám, đã tháo giày, chân trái vẫn còn mang tất.

    Đôi Converse màu trắng viền đỏ nằm cách chân nạn nhân không xa, nơi bảng số bằng chứng "05" được bên pháp y đánh số thống kê đặt bên cạnh.

    Chiếc váy đen bị tốc lên làm lộ ra cặp đùi trắng nhợt.

    Vài hàng nút của chiếc áo sơ mi trắng đã bị tháo để lộ ra vòng một của nạn nhân.

    Hai hàm răng của Doo Jeong nghiến chặt, khi nghĩ tới việc nạn nhân đã bị xâm hại trước lúc chết.

    Anh thấy bảng tên của nạn nhân vẫn còn được ghim trước ngực áo.

    "Song Seol Wi" là tên của nạn nhân.

    "Seol Wi" nghĩa là "những hạt tuyết đáng yêu", một cái tên thật đẹp nhưng số phận của nạn nhân lại không như vậy.

    Tiếp tục quan sát, anh thấy thi thể đang ngày càng tím tái và nhợt nhạt đi.

    Với kinh nghiệm của mình, anh nghĩ nạn nhân đã bị sát hại vài ngày trước.

    Kiểm tra nơi phía cổ, anh liền ngầm đoán.

    "Đây là dấu kim phải không?"

    Anh nghĩ nạn nhân đã bị chích thuốc mê.

    Nhân viên pháp y đáp.

    "Vâng."

    Một lúc sau về lại sở cảnh sát, anh lập tức tiến về bàn làm việc của mình và tìm kiếm thông tin của nạn nhân Song Seol Wi.

    Trên màn hình nhanh chóng hiện ra tên của nạn nhân trong thông báo mất tích.

    "Phân khu cảnh sát Hae Joo" là nơi phát thông báo, điều này có nghĩa người nhà của nạn nhân đã đến đây để nhờ cảnh sát tìm kiếm nạn nhân.

    Vài giây ngẫm nghĩ, anh quyết định tìm kiếm các nạn nhân đang mất tích hiện nay ở thành phố Kang Ha.

    Trong 132 người hiện đang mất tích, có năm người là nữ sinh trường cấp ba.

    Dan Ae Hyang, nữ sinh trường Gwang Jun, nơi phát thông báo mất tích là Phân khu cảnh sát Jeong Kyu.

    Người thứ hai mất tích là nữ sinh Jo Sil Aeng, trường Jin Bu, ở Phân khu cảnh sát Hae Jo.

    Người thứ ba là Ryu Yeop Ha, trường Ban Sung Jae, Phân khu cảnh sát Hwa Moon.

    Người thứ tư là Wang Ae Kyeon, trường Ryeon Jo, Phân khu cảnh sát Ryeon Jo.

    Và người thứ năm là Song Seol Wi, trường Oh Kwon, quận San Ja.

    Tiếp tục tìm kiếm thông tin chi tiết của năm người.

    Nữ sinh Dan Ae Hyang học trường Gwang Jun, mất tích đến nay đã gần hai năm.

    Người thứ hai là Jo Sil Aeng, mất tích gần một năm.

    Ryu Yeop Ha là sáu tháng.

    Wang Ae Kyeon gần một tháng.

    Và Song Seol Wi mới mất tích được ba ngày và nay đã bị sát hại.

    "...

    Văn phòng công tố Kang Ha đã rút bỏ lệnh triệu tập và cấm xuất cảnh với ông Hwang Moon Tak."

    Âm thanh phát ra từ tivi.

    "Sau nhiều ngày điều tra, phòng công tố Kang Ha dường như đã không tìm thấy bằng chứng cụ thể nào để buộc tội tổng giám đốc của tập đoàn Dae Heung, người được xem là vô tội trước các cáo buộc đến từ phía công tố..."

    "Lúc bắt thì hô hoán ghê lắm."

    Bae Kang Chae đứng chống nạnh nhìn tivi.

    "Nào là minh bạch, nào là công bằng, giờ thì thả người."

    Gã nhếch môi.

    "Có vẻ tiền sẽ mua được tất cả, ngay cả phòng công tố."

    Lee Sin Hun đứng gần đó nghe được nên liền lên tiếng.

    "Rãnh quá thì ra ngoài điều hướng giao thông đi."

    Won Doo Jeong liền ngước mắt sang và nhận ra thanh tra tham nhũng của đội Hình sự 1, Lee Sin Hun.

    "Thấy nhột sao?"

    Bae Kang Chae cười khẩy.

    Lee Sin Hun sáp tới.

    "Mày nói gì?"

    "Làm gì đó?"

    Kim Soon Deok hai tay đút vào túi quần bước tới.

    "Không có việc gì làm sao?"

    Lee Sin Hun thấy đội trưởng lên tiếng nên trong lòng cũng nhường mấy phần.

    Tất nhiên là vì cấp bậc, chứ không phải vì sự tôn trọng nào cả.

    "Anh cũng nên coi lại người của mình đi."

    Jang Kang Joo nhếch môi.

    "Đừng có làm việc chậm chạp, để rồi chất đống vụ án lên đội của tôi."

    Kim Soon Deok hiểu ý của tên đội trưởng đội Hình sự 1 này.

    "Vâng."

    Họ Kim bước đi và miệng vẫn nói.

    "Lo làm việc đi mấy thằng nhóc."

    "...

    Nghi phạm lớn nhất là bà Bae Yeop Seo, giám đốc tài chính của công ty Dae Heung D&C, hiện nay đã mất tích."

    Bản tin thời sự từ tivi.

    "Nữ công tố viên, người đảm nhận vụ truy tố ông Hwang Moon Tak, đã bộc lộ rõ sự yếu kém, sốc nổi và thiếu năng lực..."

    Bae Yeop Seo, Won Doo Jeong nghĩ thầm.

    Anh thấy cái tên này hình như đã đọc được ở đâu đó.

    "...

    Bà Bae Yeop Seo được phỏng đoán là đã bỏ trốn ra nước ngoài."

    Bản tin thời sự của đài Ga Jeong tiếp tục được phát ra từ tivi.

    "Do vậy, với việc triệu tập điều tra ông Hwang Moon Tak.

    Nữ công tố viên đến từ phòng công tố Kang Ha đã khiến cho giá cổ phiếu DHDC của Dae Heung D&C giảm hơn 18%.

    Cổ phiếu DHC của tập đoàn Dae Heung giảm hơn 6%..."

    Thanh tra Bae cảm thấy may mắn khi mình không mua cổ phiếu của Dae Heung.

    Chắc bây giờ nhiều người đang sót lắm.

    Phải như anh mua cổ phiếu của Mirae có phải tốt không, khoản đầu tư an toàn, mặc dù lợi nhuận không cao.

    "...

    Điều này cho thấy, đây là một hành động có chủ đích nhắm vào phía tập đoàn Dae Heung.

    Mọi ánh mắt hiện nay đang đổ dồn về phía phòng công tố Kang Ha nói riêng, cũng như viện công tố nói chung.

    Tại sao ở một cơ quan đứng đầu ngành tư pháp, lại có một công tố viên thiếu năng lực và không đủ tư cách như vậy..."

    Bản tin vẫn tiếp tục.

    Dae Heung, Doo Jeong nghĩ thầm, Bae Yeop Seo.

    Không thể nào là trùng hợp.

    "Anh đang tìm gì vậy?"

    Jang Kyung Hae nhìn vào màn hình máy tính.

    "Cần em giúp gì không?"

    Doo Jeong gật đầu.

    "Tìm giúp anh thông tin của Song Seol Wi.

    Báo cáo điều tra bên bộ phận Tìm kiếm Mất tích."

    Anh nhìn vào màn hình.

    "À, cả thông tin của Bae Yeop Seo."

    "Bae Yeop Seo?"

    Kyung Hae chỉ tay về phía tivi.

    Doo Jeong gật đầu.

    "Ừ, cả cô ta nữa."

    Trở lại phía viện công tố Kang Ha, lúc này công tố viên Jin Mi Haeng đang thẩm vấn Hwang Moon Tak ở trong phòng.

    Vẫn như mọi khi, trưởng phòng pháp lý Oh Tae Shin, cùng đội ngũ luật sư của công ty Bak Seung ở bên cạnh họ Hwang để tư vấn pháp lý.

    Bản tin thời sự phát ra từ laptop.

    "...Mọi ánh mắt hiện nay đang đổ dồn về phía phòng công tố Kang Ha nói riêng, cũng như viện công tố nói chung.

    Tại sao ở một cơ quan đứng đầu ngành tư pháp, lại có một công tố viên thiếu năng lực và không đủ tư cách như vậy..."

    Jin Mi Haeng bấm phím "space" trên laptop để dừng đoạn video lại.

    "Thiếu năng lực, không đủ tư cách."

    Cô chậc lưỡi.

    "Đài Ga Jeong đả kích mạnh quá.

    Nhưng tại sao thông tin điều tra chưa hề được công bố, nhưng phía đài truyền hình lại biết."

    Cô giả vờ nghĩ ngợi.

    "Không biết các vị còn tiết lộ thông tin điều tra gì nữa nhỉ?"

    "Đó cũng được xem là lời vu khống."

    Oh Tae Shin nhấn mạnh từng chữ.

    "Công tố viên Jin Mi Haeng."

    Cô nhếch môi.

    "Giữ im lặng suốt cuộc điều tra, cố tình kéo dài thời gian."

    Cô nhìn thẳng vào lão Hwang Moon Tak.

    "Để rồi che giấu, lấp liếm, đổ tội sang một người khác."

    Cô liếc mắt sang lão Oh Tae Shin.

    "Dae Heung không thấy chiêu bài này quá cũ sao?"

    Hwang Moon Tak nhíu mày.

    "Chiêu bài?"

    Oh Tae Shin tất nhiên lập tức chen vào để ngăn mọi chuyện có thể vượt kiểm soát.

    "Công tố viên không thể vì sự bất lực của mình, mà cứ cố ép tội lên thân chủ của tôi."

    Ông khẽ cười.

    "Chả phải chúng tôi đã nói rõ rồi sao?"

    Ông nhướng người tới.

    "Sau khi bị phòng công tố triệu tập điều tra.

    Tập đoàn Dae Heung nhận thấy công ty Dae Heung D&C xảy ra quá nhiều lỗi vi phạm.

    Nên đã lập tức tiến hành kiểm tra, rà soát lại mọi thứ."

    Cô bĩu môi vì không tin những lời nói giả dối này.

    "Sau đó chúng tôi phát hiện ra giám đốc Bae Yeop Seo là người đứng sau mọi việc.

    Nên chúng tôi đã lập tức tố cáo với phòng công tố Ga Jeong, lẫn Kang Ha.

    Còn về phía đài truyền hình, ngày nay họ nắm bắt thông tin rất nhanh.

    Việc họ làm sao lấy được thông tin, sao chúng tôi biết được."

    Oh Tae Shin giả vờ như mình không liên quan.

    "Trùng hợp nhỉ?"

    Cô cảm thấy nực cười.

    Oh Tae Shin thở dài.

    "Chả phải phòng Hình sự 1 đã tìm thấy bằng chứng rồi sao?"

    Ông chậc lưỡi.

    "Lẽ ra cô phải triệu tập điều tra giám đốc Bae Yeop Seo mới đúng."

    Cô nhếch môi.

    "Luật sư Oh nghĩ tôi tin điều đó sao?"

    "Tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói.

    Công tố viên nên nhanh chóng ra lệnh bắt Bae Yeop Seo."

    Ông đứng dậy rồi cười khẩy.

    "Đòi lại công bằng và minh bạch cho chúng tôi."

    Cố tình nhắc đến hai chữ "công bằng" và "minh bạch", tất nhiên là ông muốn chọc tức nữ công tố viên này rồi.

    "Chúng ta đi thôi, tổng giám đốc."

    Mi Haeng lúc này cũng đứng dậy.

    "Tôi không ngờ ngài tổng giám đốc lại chấp nhận chặt đi cánh tay phải của mình như vậy."

    Cô bước tới vài bước.

    "Ngài không thấy đau lòng ư?"

    Cô muốn nói khía đến việc quan hệ tình cảm giữa họ Hwang và cô bồ nhí Bae Yeop Seo.

    Hwang Moon Tak đang định bước ra khỏi phòng, nhưng khi nghe thấy những lời đả kích như vậy, ông liền quay lại.

    "Chả phải cô ta mất tích là vì cô sao?"

    Ông thì thầm bên tai nữ công tố viên.

    Mi Haeng nghiến răng vì biết hàm ý ấy là gì.

    Nhìn Hwang Moon Tak và đoàn luật sư bước ra khỏi phòng, cô cũng nhận thấy sự bất lực của mình trước hệ thống tư pháp và quyền lực nhà nước bị khuất phục bởi giới tài phiệt.

    Pháp luật trở thành thứ áp chế, xử phạt người nghèo, nhưng lại là sự bảo hộ và là phương tiện của giới nhà giàu.

    Không, chừng nào cô còn đại diện cho thanh gươm phát luật và chiến khiên tư pháp, cô thề sẽ loại bỏ mọi thành phần ung nhột và thối rửa này.
     
    Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 06: Nguyên Do


    Song Seol Wi, nữ sinh cấp ba trường Oh Kwon.

    Địa chỉ ở 24 Wang Seung Woo.

    Cha là Song Il Kang, mẹ là Beom Gye Ahn.

    Được thông báo mất tích khi gia đình không liên lạc được vào buổi tối cùng ngày.

    Đọc nhanh qua báo cáo điều tra của bộ phận Tìm kiếm Mất tích, Doo Jeong nhận ra một điều, gia đình này hẳn không hề tầm thường.

    Vì theo quy trình, ngoài những trường hợp đặc biệt, để được thông báo mất tích khi chưa đủ hai mươi bốn giờ thì một là nhờ vào "thân, thế".

    Và hai là gia đình đã biết nguyên do vì sao.

    Tiếp tục tìm hiểu thêm một chút về gia đình này, khi cái tên công ty "Songa" hiện ra, anh nghĩ lập luận của mình đã đúng.

    Cả hai vế, gia đình quyền lực này có thể đã biết nguyên do vì sao.

    Công ty xây dựng Songa, một công ty nổi tiếng ở Kang Ha với nhiều vụ vi phạm pháp luật và Song Il Kang, cha của nạn nhân là người có không ít kẻ thù.

    Tiền thân là một băng đảng xã hội đen nên hiển nhiên người của Songa và vị giám đốc của nó đã thực hiện rất nhiều tội ác ở Kang Ha trong nhiều năm qua.

    Công ty Gwang Su, kẻ thù truyền kiếp của Songa, hay nạn nhân của Songa và Song Il Kang là kẻ đã sát hại Song Seol Wi.

    Điều gì khiến kẻ giết người đã gây ra cái ác tàn bạo và lại nhắm vào cô bé đang còn tuổi ăn học.

    Phải chăng Song Il Kang cũng đã từng gây ra tội ác nghiêm trọng với họ và đó chính là nguyên do họ trả thù.

    "Công ty Songa sử dụng vũ lực với người dân", "Songa và cáo buộc giết người", "Songa, xã hội đen trá hình?", "Song Il Kang và đồng bọn", không khó để anh tìm thấy những bài báo viết về Songa và giám đốc Song Il Kang ở trên mạng.

    Nhiều nạn nhân mất tích và qua đời trong những dự án xây dựng của Songa.

    Liệu đây có phải là khởi nguồn của mọi việc.

    Song Seol Wi lần cuối được nhìn thấy vào lúc rời khỏi trung tâm luyện thi TB.

    Sau đó mất dấu và cuối cùng được tìm thấy ở trên tận núi Baek Ma.

    Với thời gian tử vong được dự đoán bởi đội ngũ pháp y, rất có thể nạn nhân đã bị sát hại ngay vào đêm đó.

    Thanh tra Bae và thanh tra Kwak đang trích xuất CCTV xung quanh hiện trường vụ án.

    Nhưng để thu hẹp phạm vi tìm kiếm, anh nghĩ khả thi nhất vẫn là gia đình họ Song.

    Nói về phía phòng công tố Kang Ha, trưởng công tố Jang rất tức giận khi truyền thông liên tục đăng tin chê trách phía công tố.

    "Cô sáng mắt chưa?"

    Jin Mi Haeng vẫn đứng thẳng một cách hiên ngang.

    Chả có gì sáng mắt bằng việc cô bị họ qua mặt cả.

    "Tự động tổ chức họp báo, tự tin phát biểu, tỏ vẻ ra mình tài giỏi.

    Cuối cùng thì sao?"

    Trưởng công tố Jang đứng dậy chỉ tay.

    "Truy tố nhầm người, không điều tra kỹ, bỏ sót nghi phạm."

    Giọng của lão ngày càng lớn hơn.

    "Bảo sao họ không nói cô thiếu năng lực.

    Làm vạ lây cho cả ngành công tố."

    Mi Haeng cảm thấy nực cười.

    Vì cô thừa biết lão ta với Dae Heung có mối quan hệ ra sao.

    Lúc nào cũng vậy thôi, đao to búa lớn đi trước.

    Sau đó rút yêu cầu điều tra, chuyển vụ án sang người khác.

    Để rồi tạm đình chỉ điều tra và cuối cùng là kết thúc chuyên án.

    Bravo, Dae Heung mãi đỉnh.

    Trưởng phòng Hình sự 3, Ryu Kang Sun chem lời vào.

    "Xin trưởng công tố bớt giận.

    Công tố Jin cũng chỉ muốn làm tốt công việc của mình thôi."

    "Tốt?"

    Trưởng công tố Jang liếc mắt sang.

    "Nếu anh làm tốt công việc của mình, thì mọi việc đã không xảy ra như thế này."

    Trưởng phòng Ryu cúi gập mình xuống.

    "Tôi xin lỗi.

    Tôi và công tố Jin sẽ kiểm điểm lại bản thân.

    Xin ngài yên tâm."

    Lúc này truyền thông vẫn đang chú ý, mặc dù có thể rất tức điên lên vì Jin Mi Haeng, nhưng trưởng công tố Jang cũng không thể phạt nặng nhãi con này được.

    Tuy gió đã đổi chiều, nhưng người ghét Dae Heung thì vẫn còn rất đông.

    Dù xoay chuyển thế nào thì họ vẫn tin Dae Heung đứng sau mọi chuyện và nhãi con này cũng chỉ là một nạn nhân đáng thương tiếp theo.

    Lão hứ lên một tiếng tỏ vẻ khinh miệt.

    Tất nhiên không những lão, mà cả Dae Heung đều muốn xóa bỏ chức vụ của con nhóc công tố này.

    Có điều chỉ với yếu tố thiếu trách nhiệm công việc thì e rằng chưa đủ.

    "Phạt trừ ba tháng lương.

    Chuyển toàn bộ thông tin, tài liệu, báo cáo điều tra Dae Heung D&C và mọi thứ liên quan sang phòng Hình sự 1."

    "Không thể được."

    Mi Haeng nắm chặt tay lại.

    "Đây là vụ án của tôi..."

    "Vụ án nào của cô?"

    Lão chỉ tay vào mặt.

    "Cô còn không thấy mình sai sao?"

    Trưởng phòng Ryu hét lớn khi thấy Mi Haeng định mở miệng.

    "Jin Mi Haeng."

    Ông nói lớn.

    "Im lặng cho tôi."

    Ông giả vờ mắng.

    "Nếu cô làm tốt công việc của mình, thì Bae Yeop Seo đâu trốn thoát.

    Dù sao phòng Hình sự 1 cũng đang nắm giữ nhiều bằng chứng, vật chứng."

    Giọng ông nhỏ lại.

    "Nên cô giao vụ án cho người ta đi."

    Ông cúi nhẹ đầu xuống.

    "Xin phép trưởng công tố."

    Ông ra hiệu lui ra nhưng thấy Mi Haeng vẫn đứng đó, nên liền kéo tay.

    "Đi, đi thôi."

    Trưởng công tố Jang thì thầm trong miệng.

    "Con nhóc láo toét này.

    Không xem cấp trên ra gì cả."

    Lão móc điện thoại ra và khuôn mặt đổi thay "180 độ" nhanh hơn cả việc lật bánh tráng.

    "À, Oh Tae Shin hả.

    Tôi giải quyết rồi, cậu cứ yên tâm."

    Ông cười ha hả.

    "Khi nào có thời gian thì làm bữa cơm nhé."

    Lão chậc lưỡi.

    "Biết rồi, biết rồi."

    Mi Haeng sau khi đi theo trưởng phòng Ryu lên sân thượng thì liền nói.

    "Sao trưởng phòng lại chấp nhận?"

    Cô khoanh hai tay lại trước ngực.

    "Không thể tin được."

    Trưởng Ryu quay đầu qua lại xem thử có người nào khác không.

    Khi không thấy ai, ông liền trả lời.

    "Chuyện đến nước này rồi, sao có thể không chuyển cho bên Hình sự 1."

    "Ngay cả như vậy thì chúng ta vẫn nên tiếp tục giữ quyền điều tra chứ."

    Jin Mi Haeng phân tích.

    "Chỉ cần tìm ra bằng chứng Hwang Moon Tak đổ tội cho Bae Yeop Seo là được.

    Lúc đó chả phải Hwang Moon Tak sẽ hết đường chối cãi sao?"

    Trưởng phòng Ryu cũng đã nghĩ tới những chuyện đó.

    "Biết là vậy, nhưng họ đã nhanh hơn chúng ta một bước rồi.

    Phòng Hình sự 1 đã thu giữ được rất nhiều bằng chứng ở căn hộ của Bae Yeop Seo.

    Bọn họ đã chuyển hướng nghi phạm sang cô ta.

    Chúng ta truy tố sai người.

    Mọi thứ đã được xếp sẵn đâu vào đấy."

    Cô chậc lưỡi.

    "Không tìm thấy Bae Yeop Seo, bọn họ sẽ tạm đình chỉ điều tra."

    Cô quay sang trưởng phòng Ryu.

    "Vụ án sẽ được khép lại.

    Hwang Moon Tak và Dae Heung một lần nữa lại thoát tội."

    "Họ sẽ tìm mọi cách ngăn chúng ta tiếp cận vụ án.

    Chúng ta cần phải tìm cách khác."

    Trưởng phòng Ryu đút tay vào túi quần và nhìn xa xăm về phía trước.

    "Cách nào đó để họ không thể trốn thoát được nữa."

    Quan cảnh bên dưới thật náo động, ông thấy không khác gì những ngày vừa qua.

    Trở lại phía Sở cảnh sát Kang Ha, với những đoạn băng thu được từ CCTV và từ các hộp đen trên xe ô tô quanh khu vực Song Seol Wi mất tích, Doo Jeong hy vọng sẽ tìm ra được manh mối nào đó, dù là nhỏ nhất.

    Sau nhiều giờ ngồi trước máy tính, khi những ly cà phê giúp anh tỉnh táo được chất đầy trên bàn, nhiều đoạn video đã được kiểm tra xong nhưng manh mối quan trọng của vụ án anh vẫn chưa tìm thấy.

    Thấy thanh tra Hwang đi tới, anh liền hỏi.

    "Anh Dae Ji, mọi chuyện sao rồi?"

    Anh muốn biết việc tiếp túc với gia đình họ Song như thế nào.

    Thanh tra Hwang Dae Ji lắc đầu.

    "Họ vẫn còn sốc lắm, nên chưa hỏi được gì.

    Chắc chúng ta phải đợi thôi."

    Anh nghĩ cũng phải, chứng kiến cảnh con gái bị sát hại như vậy, bậc làm cha mẹ nào có thể bình tĩnh và không đau xót.

    Đừng nói là sốc, có thể mãi sau này họ vẫn ám ảnh và đau khổ khôn nguôi.

    Dẫu biết là vậy nhưng phận làm cảnh sát, có một số điều cần phải hỏi.

    Đau thương cần phải nén lại và hung thủ cần phải tìm ra.

    "Kyung Hae."

    Anh đứng dậy.

    "Kiểm tra những biển số xe này giúp anh."

    Đây là những chiếc xe chạy ngang qua núi Baek Mađược CCTV ghi lại trước và sau thời điểm dự đoán tử vong của Seol Wi.

    Đây làchiếc CCTV gần núi Baek Ma nhất còn hoạt động và chưa bị hư hỏng.

    Do vậy, nếuhung thủ di chuyển xác Seol Wi lên núi ngay trong đêm, nhất định hung thủ phải bịCCTV ghi lại.
     
    Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 07: Trùng Hợp


    Vừa ra khỏi sở cảnh sát, Doo Jeong lại thấy người phụ nữ hôm nào xuất hiện.

    Gương mặt bơ phờ, đầu tóc bù xù, trên tay cầm tấm bảng trắng với dòng chữ "con gái tôi đâu?".

    Lúc mới về sở, anh đã thắc mắc về người phụ nữ này.

    Giờ thì anh đã hiểu, bà là Go Yeong Mi, mẹ của Dan Ae Hyang, nữ sinh mất tích ở Kang Ha.

    Gần hai năm, đó là khoảng thời gian bà kiên trì sớm khuya mỗi ngày để chờ đợi tin tức về con gái.

    Dòng chữ màu đỏ kia như được chính bà viết bằng máu và nước mắt của mình.

    Bộ phận Tìm kiếm Mất tích mặc dù vẫn thụ lý hồ sơ nhưng anh đoán họ đã bỏ cuộc và ngưng tìm kiếm.

    Nhiều nữ sinh đã mất tích nên anh đoán họ không còn tập trung nguồn lực để tìm kiếm Dan Ae Hyang.

    Anh nghĩ hẳn đó chính là lý do bà Go đứng "biểu tình" trước sở cảnh sát.

    Có lẽ hy vọng chính là thứ duy nhất mà bà Go có thể bám víu qua từng ngày.

    Anh di chuyển về phía chung cư Ahn Hae ở quận Mi Ahn, nơi cư trú của giám đốc Bae Yeop Seo.

    Mặc dù vụ án này không nằm trong phạm vi thẩm quyền của anh nhưng điều đó không thể ngăn cản việc anh âm thầm điều tra.

    Song Seol Wi và Bae Yeop Seo, anh sẽ không từ bỏ một vụ án nào.

    "Ủa, sao không có ngày 23/04 vậy bác?"

    Anh thắc mắc.

    "Ngày 24/04 cũng bị thiếu?"

    "Ngày 23/04?"

    Bác bảo vệ sực nhớ.

    "À, hôm đó bảo trì tòa nhà, nên camera không hoạt động."

    Anh nhíu mày.

    "Bảo trì định kỳ hay bảo trì đột xuất vậy bác?"

    "Tôi cũng không rõ nữa."

    Bác bảo vệ nói thật.

    "Vì hôm đó không phải ca trực của tôi."

    "Thế bình thường, tòa nhà có hay bảo trì không ạ?"

    Việc tắt camera khiến anh cảm thấy nghi ngờ.

    Bác bảo vệ ngẫm nghĩ.

    "Thường thì một năm sẽ bảo trì một, hai lần."

    Trùng hợp đến vậy sao, anh nghĩ là không.

    Bác bảo vệ khẽ cười.

    "Nhưng hôm nay các anh không đi chung hả?"

    Anh không hiểu.

    "Ý bác đi chung là sao?"

    "Thì lúc nãy phía công tố cũng có người tới điều tra.

    Rồi đòi xem camera như các anh."

    Bác bảo vệ tò mò.

    "Các anh không đi chung với nhau à?"

    "Dạ không."

    Doo Jeong nói.

    "Chúng cháu bên cảnh sát, còn họ bên công tố viên.

    Hai bên, hai cơ quan khác nhau ạ."

    Bác bảo vệ gật gật đầu.

    "À, à."

    Thật ra ông cũng không hiểu lắm.

    Có thể đi chung điều tra với nhau mà.

    Thật lãng phí công vụ.

    Sau khi chép xong các đoạn CCTV, anh bước lên căn hộ 505, nơi cư trú được ghi trong thông tin cá nhân của Bae Yeop Seo.

    Cô ta sống một mình, người thân duy nhất là người mẹ, hiện đang ở tỉnh Kwang Nam.

    Tuy mất tích nhưng để vào khám xét khi chưa có sự cho phép của chủ căn hộ hoặc người được ủy nhiệm thì anh cần phải có lệnh.

    Anh không hề mang theo và anh cũng không dám xin.

    Tất nhiên anh không có ý định bỏ cuộc, anh chỉ bẻ cong khe hở của pháp luật mà thôi.

    Tới nơi, đang chuẩn bị tìm cách vào bên trong thì bỗng nhiên anh thấy tấm băng vàng cảnh báo "Do Not Entry" rớt xuống.

    Anh lẳng lặng đẩy nhẹ cửa vào và thấy một gã nào đó đang cặm cụi chụp hình.

    Bác bảo vệ bảo phía công tố có phái người tới, nhưng liệu tên này là người bên công tố thật sự hay chỉ là kẻ giả mạo.

    "Ngươi là ai?"

    Anh nghiêm nghị hỏi.

    Gã chụp ảnh quay lại và giật mình hốt hoảng.

    "Chú làm gì ở đây?"

    Anh hỏi lại khi thấy ông ta đáng tuổi chú mình.

    "Tôi là điều tra viên của phòng công tố Kang Ha."

    Ông ấp úng.

    "Còn anh?"

    "Tôi là cảnh sát."

    Anh giơ huy hiệu của mình lên.

    "Cho tôi xem thẻ ngành của chú?"

    Tuy ở xa nhưng ông vẫn nhìn thấy rõ ngôi sao năm cánh ở giữa, vòng tròn bao quanh bên ngoài, chữ "KANG HA" ở trên, "POLICE" ở bên dưới.

    Chiếc huy hiệu cảnh sát quen thuộc nằm bên cạnh thẻ ngành có đính mặt hắn ta trên đó.

    Tuy chưa phân biệt được thật giả, vì những thứ này có thể mua đầy trên mạng nhưng ông vẫn làm theo lời hắn ta nói.

    "Đây."

    Ông đưa thẻ ngành của mình lên.

    Huy hiệu tư pháp, Viện công tố Kang Ha, Điều tra viên Ryeo Myung San, mặc dù đã ghi nhớ nhưng anh vẫn đưa điện thoại lên chụp.

    "Chú làm gì ở đây?"

    Anh lặp lại câu hỏi.

    "Cô Bae Yeop Seo là nghi phạm chúng tôi đang điều tra.

    Nên tôi tới đây để thu thập thêm chứng cứ."

    Ông cất thẻ lại vào trong túi.

    "Thế cậu tới đây làm gì?"

    "Tôi cũng vậy."

    Anh đáp ngắn gọn.

    Mang bao tay, bao chân vào, anh cầm cuốn lịch để bàn lên và bắt đầu quan sát.

    Anh thấy Bae Yeop Seo khoanh tròn một vài ngày bằng bút đỏ.

    Tháng trước có, tháng sau và những tháng sau nữa cũng có.

    Đây có thể xem như là một dạng lời nhắc, nhưng nó nhắc về cái gì?

    "Lạ lắm đúng không?"

    Điều tra viên Ryeo từ phía sau nói tới.

    "Có vẻ như cô ta đã dự định và lên kế hoạch gì đó vào tháng sau."

    Anh dò hỏi.

    "Phía công tố chú nói gì?"

    Điều tra viên Ryeo cũng cẩn thận lời nói nên chỉ đáp những thông tin đã ban bố.

    "Mất tích."

    Mọi thứ trong phòng hình như vẫn còn nguyên.

    Từ vali, quần áo, trang sức, cho đến mỹ phẩm.

    Liệu đây là bắt cóc hay giám đốc Bae đã mất tích thật.

    Một sự trùng hợp hay là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.

    Anh tiếp tục tìm kiếm thêm manh mối và khi mở tủ lạnh ra, anh thấy bên trong có nhiều thực phẩm đựng trong hộp nhựa.

    Mỗi chiếc hộp đều được dán nhãn ngày tháng lên trên.

    Lục thùng rác gần đó và anh phát hiện ra hai tờ hóa đơn.

    Một tờ từ cửa hàng tiện lợi và một tờ từ tiệm giặt ủi.

    Cả hai tờ hóa đơn đều được xuất vào ngày 22/04.

    Một chuỗi câu hỏi bắt đầu nảy lên trong đầu anh.

    Dae Heung bị triệu tập điều tra từ lâu.

    Bản thân là một giám đốc tài chính ở Dae Heung D&C, giám đốc Bae phải biết rõ mức độ bản thân dính líu đến thế nào.

    Nếu đã lên kế hoạch bỏ trốn, thì sao lại trữ thức ăn và mua hàng từ cửa hàng tiện lợi đầy ắp như thế này.

    Liệu đây có phải là cách cô ta tạo nên để đánh lừa, qua mắt việc điều tra, khiến mọi người nghĩ cô ta bị bắt cóc để tiến hành lẩn trốn.

    Hay là cô ta đã bị bắt cóc thật sự.

    Anh quay đầu lại hỏi.

    "Chú."

    Điều tra viên Ryeo đang chụp hình liền ngoảnh mặt sang.

    "Gì?"

    "Phòng công tố khám xét căn hộ này vào khi nào?"

    Anh muốn biết để xác định lập luận của mình.

    Điều tra viên Ryeo nhớ lại.

    "Hình như là vào ngày hai mươi lăm."

    Lúc này thì anh như hiểu ra.

    "Ủa cậu đi sao?"

    Điều tra viên Ryeo tò mò.

    "Vâng, chú cứ tiếp tục công việc của mình."

    Anh cúi nhẹ đầu rồi bước đi.

    Cầm hai tờ hóa đơn trên tay, anh lập tức tìm tới địa chỉ cửa hàng tiện lợi.

    Sau khi trình thẻ cảnh sát, anh liền xin phép xem CCTV của cửa hàng.

    Nữ nhân viên không có ca làm vào tối ngày 22/04, nên anh không thể hỏi thêm được điều gì.

    Nơi tiếp theo anh đến là tiệm giặt ủi.

    "À, tôi biết cô này."

    Chủ tiệm giặt ủi nhìn vào bức ảnh của vị thanh tra đưa.

    Anh hỏi.

    "Cô ta có hay đến đây không?"

    "Có."

    Ông khẽ cười.

    "Cô ta là khách hàng thân quen của tiệm kia mà."

    "Vậy ngày 22/04, cô ta cũng tới đây?"

    Anh chìa ra tờ hóa đơn của tiệm.

    Ông cầm hóa đơn lên nhìn và gật đầu.

    "Ừm, hôm ấy cô ta tới lấy áo quần đi làm."

    "Áo quần đi làm?"

    Anh nhíu mày.

    Ông lại gật đầu.

    "Cô ta dặn đó là đồ đi làm, nên tôi phải giặt và ủi cho kỹ."

    Trông nó không giống đồng phục công ty cho lắm.

    Vì ông thấy nhiều màu khác nhau, lúc đen, lúc nâu, lúc có cả xanh lam nữa.

    "Lúc đó, bác thấy cô ta có biểu hiện gì khác thường không?"

    Anh dò hỏi.

    "Tôi cũng không rõ nữa."

    Vì ông cũng không chú ý nhiều đến cảm xúc của khách hàng.

    "Cô ta tới lấy áo quần, để lại vài bộ áo quần khác rồi đi.

    Nên tôi cũng không để ý."

    Thấy gương mặt như đang thắc mắc của vị thanh tra, ông chỉ tay vào đống áo quần đã giặt ủi xong.

    "Đó kìa."

    Anh ngước mắt nhìn theo và thấy một đống áo quần tươm tất được phủ bọc ni lông bên ngoài.

    Tuy gật đầu nhưng anh không biết bộ nào là của giám đốc Bae.

    Sau khi xin phép sao chép đoạn CCTV ngày hôm đó và rời đi.

    Điểm đến cuối cùng anh tới là quận Hae Joo, trụ sở công ty Dae Heung D&C.

    Lúc này ở văn phòng công tố Kang Ha, công tố viên Jin Mi Haeng đang cẩn thận xem lại các hình ảnh, cũng như các đoạn phim quay Hwang Moon Tak và Oh Tae Shin lúc còn đang bị triệu tập ở Kang Ha.

    Điều tra viên Ryeo Myung San bước vào với bộ mặt ngán ngẫm.

    "Xin lỗi công tố Jin, nhưng tôi nghĩ đây là lần cuối cùng tôi làm việc này."

    Thật ra việc điều tra giám đốc Bae hiện giờ thuộc phạm vi và quản lý của phòng Hình sự 1.

    Công tố Jin Mi Haeng thuộc phòng Hình sự 3, hiện đã chuyển giao toàn bộ vụ án cho họ, kể cả việc điều tra Hwang Moon Tak lẫn nghi phạm bỏ trốn, giám đốc Bae Yeop Seo.

    Do vậy, phòng Hình sự 3 không được phép tiếp xúc với vụ án dưới bất kỳ hình thức nào.

    Nhưng vì công tố Jin nài nỉ nên ông đành phải lén vào căn hộ của giám đốc Bae để thu thập ít bằng chứng.

    Chỉ là không ngờ ông lại chạm mặt thanh tra Won đến từ Sở cảnh sát Kang Ha.

    Mi Haeng ngước mắt lên.

    "Có chuyện gì hả chú?"

    Điều tra viên Ryeo ngồi xuống ghế.

    "Bị người khác bắt gặp."

    Nếu phòng công tố biết được thì ông bị kỷ luật là điều chắc chắn.

    Nhẹ là mất mấy tháng lương, nặng thì mất luôn công việc.

    "Phòng Hình sự 1 ạ?"

    Mi Haeng lo lắng đứng dậy.

    Điều tra viên Ryeo lắc đầu.

    "Không, là cảnh sát."

    "Họ cũng tìm giám đốc Bae sao?"

    Trợ lý Sil Hwa tò mò.

    Điều tra viên Ryeo gật đầu.

    "Họ đang lần theo manh mối.

    Có vẻ họ đang biết điều gì đó."

    Lúc này thì thanh tra Doo Jeong đã có mặt ở trụ sở công ty Dae Heung D&C.

    Anh tới gặp tiếp tân và đưa thẻ cảnh sát lên.

    "Tôi là thanh tra hình sự đến từ Sở cảnh sát Kang Ha.

    Tôi muốn hỏi một vài điều về giám đốc Bae Yeop Seo."
     
    Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 08: Manh Mối


    Vừa mới bước xuống nhà ăn, Jin Mi Haeng đã thấy những ánh mắt khó chịu đang hướng về phía mình.

    Thông báo kỷ luật trừ ba tháng lương vừa được công bố, cũng là lúc họ lập tức thay đổi cách nhìn về cô.

    Trợn, liếc, lườm, chỉ thiếu cái khạc nhổ vào mặt nữa là đủ bộ khinh bỉ.

    Vốn dĩ đã biết trước mình sẽ không được ưu ái khi chuyển về Kang Ha, cô cũng biết rõ cách làm việc của mình khiến nhiều người không thích.

    Nhưng biết sao giờ, trước đây và ngay cả sau này cô vẫn sẽ giữ vững sự kiên định và chính trực của mình.

    Thời gian cô còn công tác ở đây vẫn còn khá dài nên họ phải chịu chung bầu không khí này với cô thôi.

    Thấy công tố Jin bị cô lập ngồi một mình, trưởng phòng Ryu Kang Sun thật sự cũng chạnh lòng thay.

    Vốn dĩ trước giờ ông cũng chả được nhiều người thích, nhưng với tầm vóc như thế này của công tố Jin thì có lẽ ông chưa bao giờ chạm tới.

    "Nhân vật đáng ghét số một", "kẻ bị tẩy chay", "đống phân", "kẻ thiếu năng lực", đủ những biệt danh họ gắn cho công tố Jin.

    "Ăn cơm một mình sao?"

    Trưởng phòng Ryu ngồi xuống.

    "Điều tra viên Ryeo với trợ lý Lee đâu rồi?"

    "Em bảo bọn họ đi chỗ khác ngồi rồi."

    Cô giả vờ hỏi.

    "Trưởng phòng không sợ bị liên lụy sao?"

    Ý cô là việc ngồi chung bàn.

    Trưởng phòng Ryu giả vờ nói tránh đi.

    "Cô làm như chưa hề gây liên lụy đến tôi ấy."

    Cô tò mò.

    "Trưởng công tố Jang còn gây khó dễ cho trưởng phòng không?"

    "Nếu lo lắng cho tôi như vậy."

    Trưởng phòng Ryu năn nỉ.

    "Xin cô, đừng làm loạn lên nữa."

    "Em cầm tinh con ngựa."

    Cô khẽ cười.

    "Vốn thích tự do, tự tại, không thích bị kìm hãm, trói chân."

    Trưởng phòng Ryu lắc đầu thở dài.

    Ông nghĩ nên để miệng nhai cơm thì hơn.

    Lại nói về phía thanh tra Won Doo Jeong, sau khi tìm hiểu một vài thông tin về giám đốc Bae Yeop Seo, anh liền về lại sở cảnh sát.

    Vừa mới bước vào phòng Cảnh sát Hình sự, anh đã bị kẻ khác tới kiếm chuyện.

    Thanh tra Seo Min Dan, thuộc đội Hình sự 1 bước tới.

    "Nghe nói mày vừa điều tra giám đốc Bae?

    Việc ai nấy làm."

    Gã trợn mắt lên.

    "Sao lại nhúng mũi vào vụ án của tụi tao?"

    Vừa tới Dae Heung thì tụi này đã được báo tin, anh ngồi xuống.

    "Tôi không biết các anh nhận vụ mất tích đó."

    "Không biết?"

    Seo Min Dan nói lớn.

    "Hay là mày cố tình?"

    Thanh tra của đội Hình sự 2, Bae Kang Chae ngồi gần đó liền đứng dậy.

    "Ê, làm gì căng vậy."

    Anh chàng muốn bảo vệ đội của mình.

    "Nó đã bảo không biết rồi mà."

    Jang Kang Joo, đội trưởng đội Hình sự 1 bước tới.

    "Min Dan."

    Gã hất mặt vào chiếc ghế bên cạnh.

    "Về chỗ, đừng suốt ngày gây hấn với người ta.

    Dù sao cũng là đồng đội với nhau."

    Gã bước tới.

    "Bây giờ cậu biết rồi đó.

    Nhiệm vụ ai nấy làm.

    Đừng can thiệp vào vụ án của người khác."

    Bỏ lại những lời vừa rồi ngoài tai, anh tập trung kiểm tra các đoạn băng CCTV vừa thu được từ lúc trước.

    Giám đốc Bae ở cửa hàng tiện lợi, tiệm giặt ủi và cả ở chung cư, anh chăm chú quan sát từng chút một với mong muốn phát hiện ra được manh mối gì đó.

    Trở lại phía công tố Jin Mi Haeng, sau bữa cơm trưa, cô tiếp tục xem lại danh sách cuộc gọi của tổng giám đốc Hwang và trưởng phòng Oh.

    Cả hai đều không có số điện thoại khả nghi gọi đến.

    Tất nhiên cô thừa biết họ ranh ma như thế nào, không lý nào để lại dấu vết sơ hở như vậy được.

    Sim rác, rất có khả năng là như vậy.

    Điều tra viên Myung San bước vào.

    "Công tố viên, chúng ta tìm hiểu được rồi."

    Cô mừng rỡ.

    "Giỏi lắm, chú Myung San."

    Điều tra viên Myung San đặt tấm hình lên bàn.

    "Hắn tên là Kim Wook Seung, đại ca của băng San Yong."

    Cô nhíu mày.

    "Kim Wook Seung?"

    Điều tra viên Myung San gật đầu.

    "Cách đây vài năm, khi công ty Dae Heung D&C vướng phải vụ tranh chấp với người dân ở khu tái định cư quận Ryeon Jo.

    Bọn họ đã thuê tên Kim Wook Seung này tới cưỡng chế, hù dọa và uy hiếp người dân phải rời đi."

    Cô muốn biết rõ.

    "Chú chắc chứ?"

    "Tất nhiên."

    Điều tra viên Myung San nói thật.

    "Tôi mới hỏi điều tra viên ở phòng Hình sự 2.

    Chính cậu ta đã điều tra vụ này cùng với công tố Park Seong Yeom."

    "Mọi việc sau đó thế nào?"

    Cô tò mò.

    Điều tra viên Myung San tiếc nuối.

    "Vụ án bị đình chỉ, Dae Heung và Kim Wook Seung được kết luận không dính líu.

    Công tố Park bị chuyển tới phòng công tố Jeong Hwa."

    Cô cảm thấy đã tìm được chút hy vọng.

    Có thể manh mối này sẽ dẫn cô tới một bí mật lớn hơn.

    "Chú tìm giúp tôi mọi thông tin về tên Kim Wook Seung này."

    Kim Wook Seung đi gặp Oh Tae Shin, người đại diện cho Hwang Moon Tak.

    Giám đốc Bae Yeop Seo bỗng mất tích một cách đáng ngờ.

    Đây có lẽ là chiêu bài họ Hwang sử dụng để nhằm thoát khỏi mọi cáo buộc.

    Nhìn vào bức hình tên Kim Wook Seung đang cầm trên tay chiếc phong bì màu nâu, có lẽ trong phong bì này chính là thông tin về giám đốc Bae.

    Lúc nhìn thấy tấm hình, cô đã nghi ngờ có chuyện gì đó diễn ra giữa tên Oh Tae Shin và gã Kim Wook Seung này.

    Về phía Won Doo Jeong, kiểm tra CCTV tới tối vẫn chưa tìm thấy manh mối gì, anh liền đứng dậy.

    "Anh Dae Ji, tiện đường đi về, tụi em ghé nhà Song Seol Wi lấy thông tin giúp anh nhé?"

    Thanh tra Hwang thấy quá tốt, ai chứ, nếu là Won Doo Jeong thì anh chàng rất tin tưởng.

    "Thế cảm ơn em nhé."

    Anh gật đầu.

    "Em đi đây."

    Kyung Hae lẩm bẩm theo sau.

    "Ngược đường mà ta."

    Tới khu Pook Mi, một khu biệt thự sang trọng nằm ở quận San Ja.

    Với sự giàu có của giám đốc Song thì anh cũng không lạ gì khi ngôi biệt thự to lớn trước mặt chính là nơi anh đang tìm.

    "24 Wang Seung Woo."

    Đúng địa chỉ của nạn nhân, anh liền bấm chuông gọi cửa.

    Phải đến lần bấm thứ hai thì mới có người lên tiếng.

    "Ai đó?"

    Một giọng nữ vang lên.

    Anh trình thẻ ngành trước camera gắn trên chuông cửa.

    "Chúng tôi là thanh tra hình sự đến từ sở cảnh sát Kang Ha.

    Chúng tôi muốn hỏi ông Song Il Kang và bà Beom Gye Ahn một vài thông tin."

    Không ai đáp lại nhưng khi thấy cánh cửa tự động mở chốt.

    Anh hiểu đó là sự phản hồi của họ nên liền bước vào trong.
     
    Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 09: Quá Muộn


    Won Doo Jeong trình thẻ ngành trước camera gắn trên chuông cửa.

    "Chúng tôi là thanh tra hình sự đến từ Sở cảnh sát Kang Ha.

    Chúng tôi muốn hỏi ông Song Il Kang và bà Beom Gye Ahn một vài thông tin."

    Cánh cửa tự động mở chốt, anh nhìn Kyung Hae rồi bước vào trong.

    Men theo còn đường nhỏ, leo lên những bậc thang, anh tiến vào khu vườn rộng lớn với những bụi cây và thảm cỏ xanh mướt dưới ánh đèn.

    Hồ bơi, ao cá, những cây Tùng La Hán cao to, biệt thự này ước chừng phải rộng hơn năm trăm mét.

    Một người phụ nữ mặc đồ đen mở cửa bước ra, anh ngầm đoán bà là người giúp việc.

    Vì theo như thông tin anh đọc được và hình ảnh anh xem, đây không phải là phu nhân Beom Gye Ahn sang trọng và quyền quý.

    Anh cúi đầu đáp lại lời chào của người giúp việc, sau đó bước vào phòng khách, nơi có người phụ nữ khác đã ngồi chờ từ trước.

    Đây mới chính là phu nhân Beom Gye Ahn xinh đẹp mà anh biết.

    Có điều tối hôm nay, phu nhân Beom lại trong một bộ dạng thất thần, tiều tụy như người mất hết sức sống.

    "Chúng tôi là thanh tra hình sự đến từ Sở cảnh sát Kang Ha."

    Anh đặt thẻ ngành xuống bàn.

    "Xin lỗi vì tối muộn như thế này vẫn tới làm phiền gia đình."

    Kyung Hae ngồi xuống bên cạnh và không ngừng quan sát người phụ nữ đối diện.

    Tóc tai bù xù, khuôn mặt vô hồn và lấm lem bởi những dòng nước mắt đau thương.

    Con gái chết, tất nhiên cu cậu hiểu rõ sự mất mát to lớn này.

    "Chúng tôi biết gia đình hiện vẫn đang rất sốc và đau buồn."

    Anh nói.

    "Nhưng để điều tra vụ án và tìm ra hung thủ, chúng tôi cần phải hỏi gia đình một vài thông tin."

    Anh muốn được cho phép.

    "Không biết có được không?"

    Beom Gye Ahn cúi đầu, lau nước mắt như thể cố gắng nuốt đau thương.

    "Các anh muốn hỏi gì?"

    Anh đi nhanh vào trọng tâm câu hỏi.

    "Bình thường thì em Song Seol Wi đi học như thế nào?

    Có người đưa đón hay em ấy tự tới trường?"

    Beom Gye Ahn hít một hơi gắng lấy bình tĩnh.

    "Có tài xế đưa đón mỗi ngày."

    "Vậy vào đêm em ấy mất tích thì sao?"

    Anh muốn biết sự thật, ngoài những thông tin trong báo cáo đã ghi rõ.

    Beom Gye Ahn nhìn đi chỗ khác rồi cúi mặt xuống.

    "Hôm đó cũng vậy.

    Nhưng con bé lén trốn học thêm để đi chơi."

    Vừa dứt lời thì bà lại bật khóc.

    "Các anh là ai?"

    Một người đàn ông hét lớn.

    Anh nhìn sang và thấy bộ âu phục đen cùng với cà vạt đen, đây chính là cha của nạn nhân, Song Il Kang.

    Gương mặt ngoài đời hung dữ và nghiêm nghị hơn trong ảnh khá nhiều.

    Một vết sẹo nhỏ bên má trái càng làm tăng vẻ bặm trợn hơn, khiến người đối diện phải có phần kiêng dè.

    Kyung Hae liền nhanh trí đáp.

    "Chúng tôi là thanh tra hình sự đến từ..."

    Song Il Kang ngắt lời ngay.

    "Ai cho phép các anh tới đây."

    Kyung Hae nói.

    "Chúng tôi chỉ muốn hỏi vài thông tin..."

    Song Il Kang tiếp tục cướp lời.

    "Thông tin?

    Giờ mà các anh còn đi hỏi thông tin."

    Ông trợn mắt nhìn.

    "Con bé mất tích lâu như vậy, nếu các anh tìm thấy thì mọi việc đâu có xảy ra.

    Lũ các anh làm gì trong khi con bé nhà tôi bị bắt cóc."

    Ông hét lớn.

    "Hả?"

    Biết gia đình đang đau buồn nên khi Kyung Hae định trả lời, anh liền kéo tay ngăn lại.

    Anh biết tình huống bây giờ, mọi sự giải thích đều không hợp thời.

    "Chúng tôi xin lỗi."

    "Xin lỗi?"

    Song Il Kang tức giận.

    "Cút ra khỏi nhà tôi ngay."

    Vừa ngồi vào xe, Kyung Hae liền đóng cửa thật mạnh.

    "Dù biết chúng ta thiếu sót, nhưng đâu phải tất cả đều tại lỗi của chúng ta."

    Lỗi này thuộc về ai, đôi lúc Doo Jeong cũng tự vấn chính mình.

    Xã hội, kẻ thủ ác, cảnh sát, hay thuộc về thế giới địa ngục này.

    Kyung Hae phân bua.

    "Anh biết không, khi em qua bộ phận Tìm kiếm Mất tích để xin thông tin.

    Em cũng tự hỏi, tại sao nạn nhân mất tích lâu như vậy, mà trong báo cáo chỉ có một vài chi tiết điều tra."

    Anh lắc đầu.

    "Không phải như em nghĩ đâu.

    Theo luật quy định, phải qua bảy ngày thì bộ phận Tìm kiếm Mất tích mới đưa ra được kết luận."

    Kyung Hae nhếch môi.

    "Đợi họ xác định xong thì người ta chết hết còn gì."

    Anh muốn giải thích cho cu cậu hiểu.

    "Để tìm kiếm tung tích một người, mọi chuyện không phải dễ.

    Khi người thân tới trình báo với cảnh sát.

    Sau ba ngày, tính từ thời điểm mất liên lạc, phía cảnh sát mới bắt đầu tiến hành những bước đầu tiên trong nghiệp vụ tìm kiếm."

    Vì nhiều trường hợp bỏ nhà ra đi, hai mươi bốn giờ sau lại quay về.

    Có trường hợp sau bốn mươi tám giờ lang thang ngoài đường, chịu không được cực khổ lại lật đật về nhà xin tha thứ.

    Do vậy, luật quy định phải bảy mươi hai giờ kể từ thời điểm không liên lạc được, mới bắt đầu hành động.

    Khi đó cảnh sát sẽ điều tra thẻ ngân hàng, khu vực bến xe, ga tàu, sân bay, danh sách xuất cảnh, kiểm tra CCTV.

    Hỏi thăm bạn bè, người thân.

    Điều tra các đối tượng khả nghi, tìm kiếm các khu vực người đó hay lui tới.

    Thậm chí là những nơi cho vay nặng lãi, hoặc các chủ nợ cho mượn tiền.

    Những nơi khả nghi có mặt và cả những nghiệp vụ khác nữa.

    Anh nói tiếp.

    "Bằng các nghiệp vụ của mình, phía bộ phận Tìm kiếm Mất tích sẽ xác định người đó đã bỏ nhà đi, bị bắt cóc hay là mất tích.

    Nếu tìm thấy bằng chứng bị bắt cóc, họ sẽ chuyển sang bộ phận Hình sự hoặc tổ Trọng án.

    Nếu tìm thấy chứng cứ bỏ nhà ra đi, rời khỏi thành phố thì họ sẽ liệt vào loại rời khỏi nơi cư trú.

    Khi không tìm thấy tung tích gì, đó sẽ là mất tích.

    Bắt buộc bảy ngày sau khi mất liên lạc, họ phải xác định và đưa ra kết luận."

    Kyung Hae hứ lên một tiếng.

    "Nếu rút ngắn thời gian lại, có phải mọi chuyện sẽ tốt hơn không?"

    Anh thở dài.

    "Mọi chuyện không đơn giản vậy đâu.

    Ngày xưa để xác định mất tích, phải đợi đến hai năm thì phía cảnh sát mới đưa ra kết luận.

    Sau này cải cách, thời gian kết luận rút lại còn một năm.

    Rồi sáu tháng, ba tháng, một tháng và giờ là bảy ngày.

    Biết bao nhiêu cuộc cải cách, biết bao công cuộc sửa đổi, chỉnh luật, mới đi đến được như ngày hôm nay."

    Giờ thì Kyung Hae đã hiểu lý do vì sao.

    Anh thuật lại con số thống kê.

    "Mỗi năm, tính riêng ở Kang Ha đã có hàng ngàn người rời khỏi nơi cư trú và hàng chục người mất tích.

    Nhân lực bên bộ phận Tìm kiếm Mất tích lại ít ỏi.

    Một người phải gánh khối lượng công việc bằng năm, sáu người.

    Bảy ngày, chừng đó thời gian đã khiến nhiều cảnh sát kiệt sức.

    Có người cả tháng trời còn không gặp mặt được gia đình."

    "Sao người ta không kiến nghị lên cục để bổ sung thêm nhân lực?"

    Kyung Hae tò mò.

    "Năm nào lại chả có kiến nghị.

    Chỉ là phía cục không chấp thuận mà thôi."

    Anh nói thật lòng.

    "Tình trạng của bộ phận Tìm kiếm Mất tích bây giờ, nói thẳng ra chỉ là nơi nhận hàng thải của những bộ phận khác chuyển tới.

    Già cả, chờ nghỉ hưu, bị kỷ luật.

    Những người chỉ có hai lựa chọn, nghỉ việc, hoặc chờ đủ năm lương hưu rồi nghỉ việc."

    "Xem ra, người khổ nhất vẫn là các nạn nhân."

    Kyung Hae cảm thán rồi sực nhớ.

    "Nếu luật quy định phải bảy ngày thì tại sao họ lại kết luận Song Seol Wi mất tích khi chưa đầy hai mươi bốn giờ?

    Mà khoan."

    Giọng Kyung Hae nhỏ lại như đang nói với chính mình.

    "Họ vẫn có thể kết luận sớm hơn mà.

    Miễn là họ có đủ bằng chứng thôi.

    Mình khờ thật."

    Bảy ngày là tối đa, chứ đâu phải tối thiểu.

    Đôi lúc Kyung Hae như bỏ quên bộ não ở nhà.

    Anh hiểu ý của cậu nhóc này.

    "Cũng có thể là do Song Il Kang lợi dụng mối quan hệ của mình để muốn cảnh sát nhanh chóng can thiệp.

    Nhưng dù sao mọi chuyện cũng đã muộn."

    Song Seol Wi đã bị sát hại trước khi cảnh sát phát lệnh.

    "Em cho anh xuống phía trước nhé."

    "Anh đi đâu vậy?"

    Kyung Hae muốn biết.

    Anh đang cần thực nghiệm và điều tra hiện trường vụ giám đốc Bae, anh không muốn Kyung Hae bị liên lụy.

    "Anh có chút việc cá nhân, em cứ về trước đi."

    "Hẹn hò sao?"

    Kyung Hae nở cười nham hiểm.

    Anh nhếch môi.

    "Ừm."

    Anh cũng chả muốn cu cậu suy nghĩ nhiều.

    "Cô nào vậy?"

    Kyung Hae hỏi nhanh.

    "Tên gì?

    Ở đâu?

    Làm nghề gì?"

    Anh nghĩ mình đã sai.

    "Cho anh xuống đây."

    "Ai vậy?"

    Kyung Hae vẫn muốn biết.

    "Bí mật."

    Anh đóng cửa lại và bước đi.

    Nếu Kyung Hae cứ tiếp tục dấn thân cùng anh vàoviệc điều tra vụ án này, cu cậu rất có thể sẽ gặp nguy hiểm vì lọt vào tầm ngắmcủa họ.

    Vụ án này, chỉ mình anh điều tra là đủ.
     
    Niềm Tin Của Đôi Ta
    Chương 10: Xác Suất


    Doo Jeong lúc này đang đứng trước cửa hàng tiện lợi SPM, nơi phát hiện dấu vết cuối cùng của giám đốc Bae.

    Theo như những gì anh nhìn thấy trong CCTV, giám đốc Bae sau khi rời khỏi cửa hàng liền leo lên chiếc BMW màu trắng với biển số xe, "43KH – 6868".

    Từ đây về căn hộ ở chung cư Ahn Hae, giám đốc Bae chỉ có hai sự lựa chọn.

    Đi thẳng con đường này, băng qua khỏi ngã ba, sau đó rẽ phải vào Jeong Dal rồi chạy tiếp tới chung cư, đây là con đường ngắn nhất và dễ đi nhất.

    Lựa chọn thứ hai, cũng đi thẳng nhưng tới ngã ba thì rẽ trái vào Do Young Han.

    Sau đó tới ngã tư thì rẽ phải vào Ryeo Nyeong.

    Tiếp tục đi thẳng tới cuối đường, rẽ phải vào Jeong Dal và chạy về chung cư.

    Lựa chọn này là nguy hiểm nhất, vì khu vực Ryeo Nyeong rất vắng vẻ và ít người qua lại.

    Nếu tổ chức bắt cóc, hung thủ sẽ thực hiện ở đây.

    Trong lúc rảo bộ, anh không ngừng quan sát những nơi có camera để dễ bề cho việc truy vết sau này.

    Tới ngã ba trước mặt, nơi quyết định của các sự lựa chọn, giám đốc Bae sẽ quyết định theo phương án nào.

    Sau khi đảo người quan sát, anh cũng tìm thấy chiếc camera có tầm nhìn bao trọn khu vực này nhất.

    Bước vào một nhà hàng, anh nhanh chóng xuất trình thẻ ngành.

    "Tôi là thanh tra hình sự đến từ Sở cảnh sát Kang Ha."

    Anh xin phép lễ tân.

    "Tôi có thể xem lại camera những ngày trước được không?"

    Sau khi lễ tân hỏi ý kiến quản lý nhà hàng, anh nhanh chóng được tiếp cận các đoạn phim lưu lại của camera trước quán.

    Giám đốc Bae rời cửa hàng tiện lợi vào lúc 18:57, ngày 22/04/2020.

    Theo như những gì anh dự đoán, giám đốc Bae có thể bị bắt cóc vào ngày này, vì khi xem kỹ lại CCTV ở chung cư Ahn Hae ngày 22/04, giám đốc Bae chưa hề về lại căn hộ.

    Sau khi tan làm, chiếc "43KH – 6868" đã không hề lăn bánh về chung cư.

    Nếu không phải vì đội Hình sự 1, có lẽ anh đã biết rõ lộ trình, cũng như chiếc xe đang ở đâu.

    Không cần phải tốn công điều tra như thế này.

    19:03, chiếc BMW xuất hiện trong khung hình camera.

    Xe từ từ chạy thẳng tới qua ngã ba thì đột ngột dừng lại, đánh số lui, quay đầu rẽ vào Do Young Han.

    Lúc này anh bỗng thắc mắc một điều, tại sao giám đốc Bae lại thay đổi lộ trình, tại sao lại rẽ vào Do Young Han.

    "Anh tới kiểm tra vụ tai nạn giao thông sao?"

    Quản lý nhà hàng bước tới.

    "Tai nạn?"

    Anh nhíu mày ngạc nhiên.

    Quản lý nhà hàng ừm một tiếng.

    "Tai nạn hôm qua ở ngã ba này."

    Anh lắc đầu.

    "Không, tôi đang xem camera ngày khác."

    Anh chợt nảy ý.

    "Vậy anh có biết tối ngày 22/04, ở đây có xảy ra tại nạn hay vấn đề gì không?"

    "22/04?"

    Quản lý nghĩ ngợi giây lát rồi lắc đầu.

    "Tôi cũng không rõ nữa."

    Sao gã có thể nhớ được mọi việc xảy ra nhiều ngày trước.

    Hôm qua mặc gì, đôi lúc gã cũng quên.

    "Có đấy."

    Nữ lễ tân bất ngờ lên tiếng.

    Anh hớn hở khi nghe thấy.

    "Có chuyện gì sao?"

    "Đánh nhau ạ."

    Lễ tân chỉ tay ra ngoài.

    "Tối đó có người đánh nhau ở ngoài nhà hàng bên cạnh.

    Hình như là vào khoảng bảy giờ tối."

    Cô nhớ kỹ vì hôm đó cô trực lễ tân, khách nhà hàng bên đó chạy sang, khiến cô và mọi người đón khách không kịp.

    Một buổi tối mệt mỏi.

    "Cảnh sát sau đó đã qua đây lấy lời khai nhân chứng."

    "À, tối hôm đó, anh nhớ rồi."

    Quản lý lúc này mới nhớ ra.

    Rồi gã cũng thắc mắc tên thanh tra này rốt cuộc đang điều tra cái gì.

    Tại sao lại hỏi những việc này.

    Cảnh sát, lúc này Doo Jeong ngầm đoán, lý do giám đốc Bae quay đầu, phải chăng là vì thấy cảnh sát.

    Nhưng tại sao cô ta phải sợ?

    Lẽ nào còn có lý do khác?

    "Cảm ơn em nhé."

    Anh sao chép đoạn phim camera sang chiếc USB.

    Trong lúc chờ đợi, anh xem lại một lần nữa thì chợt nhận ra một điều bất thường khác.

    Trong lúc giám đốc Bae đi tới, một chiếc "MPV" màu đen cũng xuất hiện ở phía sau.

    Trong lúc giám đốc Bae quay đầu xe, chiếc MPV đã đậu trước nhà hàng như đang đứng chờ.

    Khi giám đốc Bae rẽ vào Do Young Han, chiếc MPV cũng bật xi nhan trái và rẽ theo.

    Hẳn phía trước có chuyện gì đó nên cả hai chiếc xe đều rẽ sang đường khác như vậy.

    MPV là tên viết tắt từ cụm từ "Multi Purpose Vehicle", được hiểu là dòng ô tô đa dụng hay còn gọi là Minivan.

    Anh có thể nhận thấy đây là chiếc MPV màu đen dạng cửa trượt, hình dáng khá giống hãng xe Mirae hoặc hãng Seong Pal.

    Trong lúc bước sang đường Do Young Han để tiếp tục điều tra thì tiếng còi inh ỏi vang lên khiến anh phải chú ý.

    Một chiếc xe quay đầu và khiến cả luồng giao thông bị tắc lại.

    Hình ảnh này khiến anh liên tưởng tới giám đốc Bae.

    Phải chăng tối hôm đó giám đốc Bae rẽ sang Do Young Han, cũng bởi vì tình trạng kẹt xe phía trước do đánh nhau.

    Tiếp tục xin dữ liệu camera của một quán cà phê ở ngã tư, như anh dự liệu từ trước, giám đốc Bae từ Do Young Han tiếp tục rẽ phải vào Ryeo Nyeong.

    Mọi chuyện không có gì bất ngờ, nếu như anh không tiếp tục thấy chiếc MPV màu đen rẽ phải theo sau.

    Liệu đây chỉ là sự tình cờ, khi một công dân nào đó cũng sinh sống trong khu vực này, hay chiếc xe đầy mùi khả nghi này cố tình bám theo sau giám đốc Bae.

    Theo như suy đoán của anh, nếu bắt cóc giám đốc Bae thì anh sẽ ra tay ở đoạn đường này.

    Để thêm phần chắc chắn, anh giơ điện thoại lên chụp ảnh chiếc MPV trên màn hình máy tính.

    Tuy hơi mờ, nhưng anh có thể nhìn rõ biển số xe, "36JH – 2947".

    Trong lúc anh đang tư lự thì bất ngờ nhận cuộc gọi đến.

    "Doo Jeong, xin nghe."

    Một giọng nam vang lên.

    "Anh Doo Jeong, em Ryang Woo Shin đây.

    Em đang ở đồn cảnh sát Hwa Kang..."

    Ryang Woo Shin, đứa trẻ bỏ học vì nuôi mẹ già bệnh tật nên đã đi ăn trộm.

    Từng bị bắt, sau đó được anh thả và hứa sẽ chăm chỉ làm việc, làm người lương thiện, không vi phạm phát luật nữa.

    Nay cu cậu đang làm phục vụ ở một quán KTV.

    Bắt taxi tới đồn cảnh sát Hwa Kang, anh bước vào và thấy Ryang Woo Shin đang ngồi đối diện với cảnh sát.

    Bên cạnh anh chàng là một cô gái và một ông chú bụng phệ.

    Nhận định đầu tiên của anh, chắc hẳn ba người này đang được cảnh sát lấy lời khai.

    "Chuyện gì thế, Woo Shin?"

    Anh bước tới.

    Woo Shin quay lại.

    "Anh Doo Jeong."

    Khuôn mặt cu cậu rạng rỡ hẳn lên khi thấy vị cứu tinh xuất hiện.

    "Anh là người giám hộ của cậu Ryang Woo Shin?"

    Viên cảnh sát ngước mắt hỏi.

    Anh gật đầu.

    "Tôi là người giám hộ của em ấy."

    Anh thắc mắc.

    "Đã xảy ra chuyện gì vậy, anh cảnh sát?"

    Viên cảnh sát đáp.

    "Cậu Ryang Woo Shin bị bắt vì tội hành hung người khác."

    "Anh Doo Jeong, mọi chuyện không phải vậy đâu."

    Woo Shin cảm thấy mình bị oan.

    "Em không hề hành hung ông ta."

    Viên cảnh sát chậc lưỡi.

    "Im lặng."

    Lúc này anh nhìn xuống ông chú bên cạnh, gương mặt vài vết bầm này, có lẽ do bị Woo Shin tác động vật lý.

    "Em đánh ông chú này?"

    Woo Shin đã thay đổi tâm tính, anh nghĩ cu cậu hẳn phải có lý do mới động tay, động chân như vậy.

    "Không có anh ạ."

    Woo Shin nói ngay.

    Ông chú nói lớn.

    "Không có, mà mặt tao như thế này."

    Ông chỉ vào mặt mình.

    "Này chú, nhỏ tiếng lại."

    Viên cảnh sát ra lệnh.

    "Và ngồi xuống."

    Anh nhíu mày.

    "Không có thì sao cảnh sát lại bắt cậu."

    Cô gái ngồi bên cạnh lúc này mới lên tiếng.

    "Thế bị cảnh sát dắt về đồn đều là người có tội à?"

    Cũng có nạn nhân hoặc người làm chứng nữa kia mà.

    Ngước mắt sang, giờ thì anh mới để ý tới cô bé, người liên tục nhóp nhép kẹo cao su trong miệng.

    Nhìn gương mặt non choẹt này, hẳn vẫn còn đi học nhưng thái độ thật vô phép.

    "Có tội hay vô tội, luật pháp sẽ tự phân định."

    Anh nhìn Woo Shin.

    "Sao cậu lại đánh họ?"

    Woo Shin cảm thấy tức tối trong người.

    "Đúng là em có đánh ông ta, nhưng mọi chuyện không phải vậy."

    Anh chàng nói thật.

    "Em đang phục vụ khách, vừa bước ra ngoài thì thấy ông ấy lớn tiếng bắt nạt cô gái này."

    "Ai bắt nạt hả mày?"

    Ông chú hùng hổ nói.

    Cô gái lên tiếng.

    "Ông tát tôi còn gì."

    "Do mày tát tao trước."

    Ông chú trợn mắt nói.

    Anh chậc lưỡi.

    "Im lặng."

    Anh hỏi tiếp.

    "Thế cậu thấy ông ta đánh người, nên cậu đánh ông ta?"

    "Không có anh ạ."

    Woo Shin nói ngay.

    "Em chạy tới can ông ta lại, ông ấy đẩy em ngã.

    Sau đó kéo cô gái này vào phòng.

    Em bực quá nên chạy tới cản lại, vô tình đẩy ông ấy ngã xuống.

    Thế là ông ấy đứng dậy đánh em."

    Giọng cu cậu nhỏ dần lại.

    "Nên em đánh lại."

    "Thấy chưa?"

    Ông chú mạnh miệng.

    "Cậu cảnh sát nghe chưa?

    Là cậu ta đẩy tôi trước, nên tôi mới tự vệ thôi."

    Cô gái nhếch môi.

    "Thế ông không nhớ mình đẩy anh ta trước à?"

    "Mày nói gì?"

    Ông chú tức giận.

    Anh lúc này đã hiểu.

    "Này cô bé."

    Cô gái liếc mắt sang.

    "Gì?"

    "Em có quen ông chú này không?"

    Anh hỏi.

    "Không."

    Cô gái liếc mắt sang.

    "Ai thèm quen lão ta chứ?"

    "Vậy vì sao ông chú này lại kéo em vào phòng?"

    Anh mớm cung.

    Viên cảnh sát lúc này bắt đầu thắc mắc về thân phận của người giám hộ này.

    "Ai biết?"

    Cô gái nói thật.

    "Tôi ra ngoài nghe điện thoại xong.

    Tự nhiên ông ấy sáp tới nhìn tôi.

    Đụng chạm vào người, rồi bắt đầu dở thói dê xồm."

    Anh tiếp tục.

    "Thế rồi em bỏ đi.

    Ông ta tát em rồi kéo vào phòng."

    Anh chỉ tay qua người em mình.

    "Woo Shin thấy vậy nên tới can ngăn.

    Ông ta đẩy Woo Shin và tiếp tục hành vi cưỡng ép của mình.

    Woo Shin cố ngăn lại nhưng vô tình đẩy ông ta xuống đất.

    Ông ta đứng dậy đánh Woo Shin và bị Woo Shin đánh lại.

    Ba người sau đó được dẫn về đồn cảnh sát.

    Mọi chuyện như vậy đúng không?"

    "Đúng rồi anh ạ."

    Woo Shin thấy anh mình đã hiểu rõ tường tận mọi chuyện, như thể anh ấy có mặt ở đó luôn vậy.

    Cô gái ừm một tiếng.

    Nhìn gương mặt đẹp trai vậy nhưng lại thông minh phết.

    "Không phải mày."

    Ông chú phản đối.

    Anh bắt đầu hù dọa.

    "Này ông chú.

    Khoản 1, Điều 141, Bộ luật Hình sự, người nào dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực, hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được của nạn nhân, để thực hiện hành vi quan hệ tình dục khác trái với ý muốn của nạn nhân, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm."

    Anh hất cằm về phía cô gái.

    "Cô bé này chưa đủ mười tám tuổi."

    "Ai bảo tôi chưa đủ mười tám tuổi."

    Cô gái không biết mình đang chối bỏ sự bảo hộ của luật pháp.

    Anh tiếp tục hù.

    "Vậy căn cứ theo Khoản 4, Điều 141, phạm tội đối với người từ đủ mười sáu tuổi đến dưới mười tám tuổi, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười năm."

    Ông chú hốt hoảng đứng dậy.

    "Mày là ai?

    Luật sư à?"

    Anh trình thẻ ngành ra.

    "Won Doo Jeong, thanh tra hình sự của Sở cảnh sát Kang Ha."

    Viên cảnh sát giờ đã hiểu, có điều nếu truy tố người này về tội danh đó thì có lẽ là hơi quá.

    Mọi việc sau đó kết thúc trong êm đẹp, Woo Shin được tha, cô gái được bảo vệ, còn ông chú thì bị cảnh sát xử phạt hành chính với tội gây rối trật tự và quấy rối tình dục nơi công cộng.

    "Anh Doo Jeong."

    Woo Shin chạy theo.

    Anh vừa bước đi, vừa nói.

    "Gì?"

    "Sự việc lần này..."

    Woo Shin ấp úng.

    "Anh biết em có ý tốt."

    Anh khuyên nhủ.

    "Nhưng lần sau hãy cố gắng kiềm chế, đừng đánh nhau.

    Nếu sự việc không may xảy ra, em sẽ bị người ta khởi kiện.

    Chưa kể sẽ bị truy tố theo pháp luật nữa."

    Woo Shin cúi mặt xuống.

    "Dạ, em biết rồi."

    Anh thổ nhẹ lên vai cu cậu.

    "Thôi đi kiếm gì ăn nào."

    "Dạ."

    Woo Shin khẽ cười.
     
    Back
    Top Bottom