Ngôn Tình Niệm Niệm Chi Thu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,329,481
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
niem-niem-chi-thu.jpg

Niệm Niệm Chi Thu
Tác giả: 你比草莓冻糕更诱人
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 你比草莓冻糕更诱人

Giới thiệu:

Ngày lễ trưởng thành năm tôi 18 tuổi, tôi chui vào phòng ông chú 27 tuổi của tôi.

Anh ta trở tay đè tôi lại, cười khẩy:

"Thấy không? Tôi không có cảm giác với em."

Sau này, anh đè lại tôi ở ghế sau xe, đỏ mắt cúi xuống hôn tôi:

"Đời này, chỉ có cảm giác với em."​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Vạn Sinh Nhất Niệm
  • Nhất Niệm Thành Kỳ
  • Chấp Niệm - Dạ Mạn
  • Tân Hoan (Niềm Vui Mới)
  • Nhất Niệm Cửu Thiên
  • Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 1


    1,

    Một ngày nọ, khi tôi còn đang học THCS, Yến Hoài Thu xuất hiện trước cổng trường tôi.

    “Tiết Niệm.”

    Anh ấy nhìn tôi rồi gọi tên tôi.

    Anh ấy đẹp trai đến nỗi tôi đỏ mặt, đôi tay nhỏ bé khẩn trương nắm chặt quai cặp.

    Tôi ngẩng đầu hỏi anh ấy: “Anh trai, anh là ai?”

    “Từ nay phải gọi là chú nhỏ.”

    Yến Hoài Thu tiến lên, dùng đôi bàn tay lớn kia nắm lấy tay nhỏ của tôi.

    “Chú là anh em kết nghĩa của mẹ cháu, từ giờ sẽ chăm sóc cháu.”

    Chúng tôi đã ở cùng nhau tám năm.

    Mặc dù Yến Hoài Thu không phải người giám hộ của tôi, cũng không có quan hệ máu mủ với tôi nhưng lại đối xử với tôi rất tốt.

    Anh ấy cho tôi điều kiện sống tốt nhất, mặc những chiếc váy đẹp nhất.

    Tôi cũng chứng kiến anh ấy lập nghiệp từ hai bàn tay trắng trở thành một doanh nhân trẻ xuất sắc.

    Vào sinh nhật 18 tuổi của tôi, anh ấy tặng cho tôi một ngôi nhà ở trung tâm thành phố trị giá 3 triệu.

    Anh ấy nói, tôi trưởng thành rồi, có thể sống một mình.

    Tôi nghe xong rất khó chịu, cảm thấy mình sẽ bị đuổi đi.

    Đêm đó, thừa dịp anh ấy không chú ý, tôi lén trốn vào phòng tắm của anh ấy.

    Khi Yến Hoài Thu bước ra khỏi phòng tắm, tôi cũng chui ra từ sau tấm gương, ôm chặt lấy anh ấy.

    “Chú nhỏ.”

    “Không, Yến Hoài Thu, em thích anh.”

    “Tiết Niệm thích Yến Hoài Thu.”

    Tôi mạnh dạn, lớn tiếng thổ lộ với anh ấy.

    Cố gắng giấu đi sự căng thẳng, tôi đỏ mặt hỏi anh: “Anh có thích em không?”

    “Làm loạn cái gì, ai bảo cháu chui vào phòng tắm của tôi?”

    “Ra ngoài.”

    Yến Hoài Thu lạnh mặt nói với tôi.

    Tôi nghĩ anh giả vờ lạnh lùng nên hai tay tiếp tục quàng qua cổ anh.

    “Anh trả lời đi, không nói em không đi, em sẽ ngủ cùng anh!”

    Yến Hoài Thu quấn một chiếc khăn tắm màu trắng quanh eo, mái tóc đen ngắn ướt sũng.

    Những giọt nước trượt xuống từ lồ ng ngực tráng kiện của anh.

    Gợi cảm c h ế t người.

    Tôi nhìn một chút mặt cũng nóng bừng lên.

    Anh ấy giữ lấy bàn tay đang cọ lung tung của tôi lại.

    “Tiết Niệm, còn muốn làm loạn thế nào nữa?”

    Anh trở tay đè tôi lại, cười khẩy.

    “Thấy chưa? Tôi không có cảm giác với em.”

    “Đã từng thấy người chú nào có cảm giác với cháu mình chưa? Yến Hoài Thu này không bằng cầm thú hay sao?”

    “Ngoan ngoãn một chút, một thời gian nữa dẫn cháu đi gặp thím nhỏ.”

    Đầu óc tôi ong ong, cứng đờ.

    Tôi chạy trối c hế t.

    Ba ngày sau, tôi đi đến nơi khác học đại học, cũng không gọi điện thoại cho anh lần nào nữa.
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 2


    2,

    Vì vậy, khi thấy Yến Hoài Thu ở trước quầy hoành thánh ở chợ đêm, tôi hoàn toàn c h ế t lặng.

    “Chào quý khách, đã đến giờ đóng cửa…”

    Tôi chào hỏi một cách nhiệt tình.

    Ngẩng đầu lên, đối mặt với đôi mắt đen láy sâu thẳm.

    Yến Hoài Thu mặc một bộ âu phục, chân đi giày da trông cực kì anh tuấn.

    Đi cùng anh còn có 2 người trợ lý đằng sau.

    Họ đứng trước quán nướng nhỏ này không hợp lý lắm.

    Tôi sợ đến mức trợn tròn mắt, đồ đang cầm trên tay cũng rơi xuống mặt đất.

    “Anh…sao lại ở đây?”

    Từ sau hôm đó, chúng tôi chưa từng gặp lại nhau.

    “Anh?”

    Yến Hoài Thu có lẽ không hài lòng với cách xưng hô này, đôi lông mày cau lại.

    Từ nhỏ đã vậy, chỉ cần anh cau mày, tôi liền sợ hãi đến mức co vai lại.

    Trình Duệ đang cắt hành, thấy cảnh này lập tức đứng ra bảo vệ tôi.

    “Tiểu Niệm đừng sợ.” Trình Duệ trừng mắt nhìn Yến Hoài Thu, “Anh muốn làm gì..?”

    “Học trưởng Trình!” Tôi vội giữ chặt tay anh ấy, “Không phải, đó, đó là người nhà của em.”

    Tôi cắn môi, nhìn về phía Yến Hoài Thu: “Chú nhỏ.”

    Trình Duệ tròn mắt.

    “Tiểu, Tiểu Niệm, em có một người chú trẻ tuổi như vậy từ lúc nào thế?”

    Một lúc sau, Yến Hoài Thu ngồi xuống bên quầy hoành thánh.

    Hai trợ lý đeo kính của anh đang nấu hoành thánh giúp tôi.

    Yến Hoài Thu châm một điếu thuốc, nhìn tôi đang trong tiếc tạp dề bẩn thỉu.

    “Tiền sinh hoạt không đủ?”

    Tôi đến thành phố Vân Cương học đại học, hằng tháng Yến Hoài Thu đều gửi vào thẻ của tôi 50000 tệ.

    Nhưng tôi chưa động đến 1 phần trong số tiền đó.

    Tôi vẫn nhìn chằm chằm mũi chân, không nói lời nào.

    “Tôi tạo điều kiện cho cháu ăn học, là để cháu tới chỗ như thế này bán hàng sao?”

    “...Đây chỉ là công việc bán thời gian thôi.”

    Tôi bướng bỉnh nói: “Tôi tự nuôi được bản thân, không cần tiền của chú nữa.”

    Yến Hoài Thu khịt mũi, “Đứa nhỏ này, cánh cứng cáp rồi.”

    Anh búng tàn thuốc: “Thằng nhóc đó là ai?”

    Anh lạnh lùng nhìn Trình Duệ.

    “Là học trưởng trường cháu, cùng làm thêm với nhau ở đây.”

    Đang nói thì Trình Duệ lau tay đi tới.

    “Tiểu Niệm, đêm nay đông khách, may mà có chú cậu và hai người này trợ giúp.”

    “Muộn rồi, tàu điện cũng không hoạt động nữa, chúng ta thuê một nhà nghỉ gần đây đi.”

    Lời này vừa dứt, đôi mắt sắc bén của Yến Hoài Thu nhìn thẳng đến.

    “Hai người ở nhà nghỉ cùng nhau?”

    Nghe đến đây, tôi biết Yến Hoài Thu tức giận rồi.

    Nhưng tôi biết, anh tức giận không phải vì tôi và nam sinh khác ở cùng nhau.

    Anh không thích tôi.

    Anh ấy chỉ, chỉ là có trách nhiệm đối với tôi mà thôi.
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 3


    3,

    Tất nhiên Yến Hoài Thu sẽ không để chúng tôi đến nhà nghỉ nhỏ gần đây.

    Một giờ sau, chúng tôi đứng dưới sảnh một khách sạn 5 sao.

    Trợ lý của Yến Hoài Thu đưa cho Trình Duệ một tấm thẻ phòng.

    8000 một đêm, dọa cho Trình Duệ sợ xanh mặt.

    “Tiểu Niệm, khách sạn này đắt như vậy, hay là đến nhà nghỉ của bạn anh đi…”

    Yến Hoài Thu nhẹ nhàng nói: “Con bé bị viêm mũi dị ứng, không ở được những chỗ không sạch sẽ.”

    Trên mặt Trình Duệ lộ ra vẻ ngượng ngùng.

    Tôi nhanh chóng cười tươi với anh ấy.

    “Tiền bối, anh lên nghỉ ngơi trước đi, có chuyện gì chúng ta nhắn qua Wechat.”

    “Hôm nay vất vả rồi, đi tắm nước nóng rồi ngủ sớm một chút.”

    Sau khi Trình Duệ rời đi, tôi và Yến Hoài Thu cũng đi thang máy lên.

    Tôi không biết tại sao anh ấy lại có thái độ thù địch với Trình Duệ như vậy.

    Chắc chắn là còn đang mang thù chuyện tôi bò vào phòng tắm hôm đó.

    Tôi cắn khóe miệng, đưa tay về phía anh: “Thẻ phòng của tôi đâu?”

    Yến Hoài Thu không nhúc nhích, bình tĩnh nói: “Ở cùng phòng với tôi.”

    “Vì sao?”

    “Đề phòng nửa đêm cháu trốn ra ngoài gặp mặt thằng nhóc kia.”

    Lời này có ý gì?

    Tôi tức giận: “Kể cả có đi gặp mặt cũng là quyền tự do của tôi, tôi cũng đã 19 tuổi rồi.”

    Anh quay lại nhìn tôi, nheo mắt lại.

    “Cháu cũng biết mình mới 19 tuổi à, làm sao có thể phân biệt được đàn ông tốt xấu?”

    Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Đúng vậy, chính vì không biết nên mới xíu chút nữa chọn nhầm một tra nam?”

    Yến Hoài Thu càng nhăn mày lại.

    Lúc này, cửa thang máy mở ra.

    Tôi nhìn ra ngoài chuẩn bị chạy.

    Yến Hoài Thu nhanh tay nhanh mắt, nắm lấy cổ áo của tôi.

    Trước khi tôi tìm được cách thoát ra, cánh tay anh ấy đã ôm lấy eo tôi.

    Sau đó ôm ngang tôi lên.

    Hơi thở mát lạnh, quen thuộc bao trùm lấy tôi.

    Người tôi cứng ngắc, mặt đỏ bừng lên.

    “Yến Hoài Thu! Chú thả tôi xuống….”

    Yến Hoài Thu mặc kệ tôi phát điên trong ngực anh ấy, cười nhạo một tiếng.

    “Thật sự là đã trưởng thành rồi.”

    “Không chỉ lớn hơn mà miệng lưỡi cũng trở nên sắc bén rồi.”

    Bước vào phòng, anh ấy ném tôi lên chiếc giường lớn.

    Thấy tôi chuẩn bị đứng lên chạy đi, Yến Hoài Thu tóm tôi lại, đè tôi xuống.

    Anh chống tay bên người tôi, cúi xuống, nheo mắt lại.

    “Tiết Niệm, đừng nói với tôi là cháu thích thằng bé đó?”

    Tôi hơi ngại, trong lòng muốn trả lời là không thích.

    Nhưng không hiểu vì sao, nhìn thấy ánh mắt “dữ dằn” của Yến Hoài Thu tôi không hiểu sao cảm thấy rất ủy khuất.

    “Hì, thích thì cũng có làm sao, cũng 19 tuổi rồi, yêu đương được rồi.”

    “Chẳng lẽ, chú… không muốn tôi yêu đương sao?”

    Tôi nhìn chằm chằm Yến Hoài Thu, mong muốn nhìn được một chút dao động trong mắt anh ấy.

    Nhưng mà… không có.

    Đôi mắt Yến Hoài Thu vẫn không có chút gợn sóng nào giống như trước đây.

    Tựa như lúc nào cũng có thể kiềm chế, bình tĩnh được.

    Khuy áo luôn được cài đến nút trên cùng, giống như không có gì có thể dao động được anh ấy.

    “Đương nhiên có thể”, anh nhẹ nhàng nói, “Tôi đã chuẩn bị sẵn của hồi môn cho cháu, nhưng tôi cũng sẽ cẩn thận kiểm tra từng người.”

    Tôi cắn chặt khóe môi, đột nhiên hỏi: “Rồi sau đó chú sẽ kết hôn sao?”

    Tôi không biết có phải ảo giác của tôi hay không, nhưng tôi cảm thấy cơ thể của Yến Hoài Thu cứng lại.

    Sau đó, anh cười nhẹ trả lời tôi:

    “Sao thế, rất mong được gặp thím nhỏ sao?”

    “Ngoan ngoãn học hành cho tốt, kì sau sẽ cho cháu gặp.”

    Thì ra là vậy, đúng là ảo giác của tôi, anh ấy còn đang cười mà.

    “Ai muốn gặp! Chú tự đi mà gặp!”

    Tôi tức giận đẩy mạnh anh ra, đừng lên đi vào gian phòng bên trong, khóa vào luôn.
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 4


    4,

    Khi tôi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy một tờ giấy nhớ ở khe cửa.

    Trên đó là nét chữ của Yến Hoài Thu, chữ rất đẹp: “Nhớ sấy khô tóc trước khi ngủ, nếu không sẽ bị đau đầu.”

    Ngoài ra còn có thêm hình ảnh một bé gái giận giữ, hai tay chống hông.

    Gương mặt sưng húp, nhíu mày lại, đầu óc rối bù.

    Trông cực kì xấu xí.

    Nhưng cô bé xấu xí này thật sự tồn tại.

    Đó là tôi năm 11 tuổi.

    Tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng được gặp ba mẹ, từ khi có ký ức đã sống với bà.

    Về sau, bà qua đời rồi, chỉ có mỗi mình tôi ở nhà, bị những đứa trẻ quanh nhà bắt nạt.

    Bọn họ luôn mắng tôi: “Đồ không cha không mẹ, không ai cần!”

    Dần dần, tôi trở nên tự ti, mẫn cảm.

    Để bảo vệ bản thân nên tôi cảnh giác với tất cả mọi người.

    Thậm chí, tôi cũng từng muốn tự s á t.

    Nếu tôi c h ế t, mỗi ngày sẽ không phải lo sợ nữa.

    Lúc đó, Yến Hoài Thu xuất hiện.

    Anh ấy đưa tôi về nhà, chăm sóc cho tôi.

    Anh ấy nói rằng: “Niệm Niệm, từ giờ trở đi, nơi nào có tôi thì đều là nhà cháu.”

    Lúc đầu, tôi giống một con nhím nhỏ, không cho anh đến gần, còn rất cảnh giác.

    Chỉ cần anh ở nhà, tôi sẽ khóa trái phòng, cơm cũng không ăn.

    Yến Hoài Thu không thể vào được, nên nhét cho tôi tờ giấy qua khe cửa.

    Trên tờ giấy không chỉ là những câu chữ buồn tẻ, anh còn vẽ rất nhiều ảnh chibi.

    Những bức ảnh đó đáng yêu đến nỗi tôi không nhịn được mà cười thành tiếng.

    Anh cũng không ngại phiền, luôn gửi giấy để giao tiếp với tôi.

    Dần dần, tôi mở lòng với anh.

    Sau này lớn lên tôi mới biết, chìa khóa phụ mỗi phòng đều ở trong ngăn kéo của anh.

    Anh ấy không phải không có cách bước vào phòng tôi, anh ấy chỉ là sợ sẽ dọa đến tôi.

    Anh rất tốt với tôi, tốt đến nỗi có kể ba ngày ba đêm cũng không hết.

    Nhưng mà…

    Tôi nắm chặt tờ giấy rồi vùi mặt vào gối.

    Thím nhỏ, người đó là Yến Hoài Thu lừa tôi, hay thật sự có người như thế.

    Là người phụ nữ mà anh ấy thích sao…?
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 5


    5,

    Tối thứ bảy cuối tuần, tôi bị các bạn kéo đến quán bar chơi.

    Chơi được mấy ván xúc xắc, tôi đứng dậy đi vệ sinh.

    Trên đường về, tôi bị hai nam sinh tóc vàng chặn lại.

    “Người đẹp, qua bên kia uống cùng bọn anh vài chén, tối nay bọn anh dẫn em đi chơi.”

    Tôi lạnh lùng: “Tránh ra.”

    “Chậc chậc, người đẹp đừng hung dữ như vậy…”

    Trong đó có một người cười đểu rồi đưa tay về phía tôi.

    Nhưng tay anh ta chưa chạm được vào người tôi thì bất ngờ bị một bàn tay thon dài chặn lại.

    “Mày cũng xứng đáng chạm vào cô ấy sao?”

    Dưới ánh đèn, sắc mặt Yến Hoài Thu u ám, lạnh lùng nhìn hai nam sinh kia.

    Răng rắc.

    Tôi nghe thấy tiếng trật khớp.

    Anh ta kêu lên một tiếng rồi trượt xuống ngồi bệt xuống đất.

    Có vài người vệ sĩ chạy tới.

    Yến Hoài Thu nghiêng đầu nói vài câu, tôi chỉ nghe được hai chữ “Xử lý”.

    Sau đó, anh đi qua kéo tay tôi đi, không cho tôi nhìn lại.

    “Niệm Niệm, có bị thương không?”

    Anh nhíu mày nhìn tôi, đôi tay kia chạm nhẹ vào lưng tôi, động tác cẩn thận từng ly từng tí.

    “Không, tôi không quen họ.”

    “Sau này thấy những người như vậy nhớ phải tránh xa ra, không biết bản thân mình rất xinh đẹp hay sao?”

    Yến Hoài Thu bắt đầu trách mắng tôi.

    Nhưng vừa nói, anh ấy vẫn ôm tôi trong ngực, tránh cho những người khác chạm vào tôi.

    Xinh đẹp… Anh ấy cảm thấy tôi rất xinh đẹp sao?

    Gò má tôi nóng lên.

    “Đến đây làm gì?” Anh ấy hỏi tôi.

    “Cùng bạn học đến chơi.”

    Tôi đưa tay chỉ đến bàn mà chúng tôi ngồi, nhưng không có ai, chắc mọi người đã lên sàn nhảy vui chơi rồi.

    Cuối cùng, tôi chỉ đành đi theo Yến Hoài Thu đến phòng bao của anh ấy.

    Có tám, chín người ở đó, nói chuyện một lúc tôi mới biết họ đều là bạn của anh ấy.

    “Đây là cháu gái tôi, đứa nhỏ này bị viêm mũi dị ứng, tắt hết thuốc lá đi.”

    Thấy Yến Hoài Thu giới thiệu tôi kiểu này, tôi tức không chịu nổi bổ sung thêm một câu.

    “Là cháu gái không có quan hệ máu mủ.”

    Mấy người bạn kia cười lên.

    Yến Hoài Thu cũng khẽ cười, lấy tay gõ nhẹ vào trán tôi rồi để tôi ngồi xuống.

    Rất nhanh mọi người bắt đầu chơi trò thật lòng hay đại mạo hiểm.

    “Anh Yến hôm nay tâm trạng khá tốt, bình thường không thấy anh chơi mấy trò này bao giờ.”

    Một người bạn của anh trêu chọc nói.

    Yến Hoài Thu cầm chén rượu, nhàn nhạt nhìn tôi.

    Ván đầu tiên tôi thua, chọn đại mạo hiểm.

    Khoảnh khắc rút được thẻ ra, tôi trợn tròn mắt.

    “Ngồi trên đùi của người bên trái bạn và hôn lên môi người đó.”

    Nhưng người ngồi bên trái tôi là… Yến Hoài Thu!

    Tôi cứng người ở đó, tim bất giác đập nhanh hơn như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

    Mọi người ồn ào: “Cô gái nhỏ không phải nói không có quan hệ máu mủ sao? Hôn một cái mà cũng sợ à?”

    “Không sợ!”

    “Có chơi có chịu!”

    Tôi nghiêng đầu nhìn về phía Yến Hoài Thu: “Chú nhỏ, có sợ không?”

    Anh híp mắt nhìn tôi, âm thanh tùy hứng vang lên: “Chỉ là trò chơi thôi mà.”

    Tôi hít thật sâu một hơi, đứng dậy, đi đến chỗ Yến Hoài Thu rồi ngồi vào lòng anh ấy.

    Yến Hoài Thu tay cầm chén rượu, sắc mặt vẫn lãnh đạm như vậy, nhìn qua giống như không màng đến thế tục.

    Tôi nín thở, đặt tay lên vai anh, nghiêng người về phía môi anh.

    Đến gần hơn, tôi thấy lông mi Yến Hoài thu rung rinh.

    Nhìn nét mặt anh có thể thấy anh cũng đang căng thẳng.

    Hơi nóng phả vào mặt tôi.

    Anh ấy… thật sự đang khẩn trương.

    Trong lòng tôi như nổi trống, khuôn mặt tôi áp vào chóp mũi anh, khẽ gọi: “Yến Hoài Thu…”

    Tôi thấy yết hầu Yến Hoài Thu nhúc nhích.

    Bàn tay to lớn bất ngờ chạm vào eo tôi.

    Anh ấy ấn mạnh hơn, không biết là muốn kéo tôi vào gần hơn hay đẩy tôi ra.

    Giống như mất kiểm soát.

    Tôi cúi đầu, vừa chạm được môi anh chừng nửa giây, Yến Hoài Thu giống như tỉnh lại, đột nhiên đẩy tôi ra.

    Lúc này, cửa phòng bao được mở ra.

    “Xin lỗi, tôi đến muộn…”

    Giọng nữ tao nhã vang lên.

    Tôi nhìn lên thấy một người phụ nữ tóc ngắn, ăn mặc gọn gàng đang đứng ở cửa.

    Cô ấy nhìn vào tôi, tò mò chớp mắt hỏi: “Em gái này là ai vậy?”

    “Đây là cháu gái tôi, Niệm Niệm.”

    Yến Hoài Thu đứng dậy, nhưng chỉ một lát, anh ấy đã điều chỉnh lại được biểu cảm của mình.

    Dường như sự căng thẳng và mất kiểm soát vừa nãy chỉ là ảo giác của một mình tôi.

    Tôi nhìn vào mắt anh ấy, cố gắng nhìn ra một chút cảm xúc từ anh ấy.

    Nhưng giây tiếp theo, tôi nghe thấy anh trầm giọng nói:

    “Niệm Niệm, đây là Chung Đình, thím nhỏ tương lai của cháu.”
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 6


    6.

    Tôi cảm thấy đầu óc tôi không còn suy nghĩ được gì nữa.

    Hóa ra, thím nhỏ, là có thật.

    Tôi biết chị gái xinh đẹp này là Chung Đình, sáu năm trước, chị ấy cùng Yến Hoài Thu gây dựng sự nghiệp.

    Thì ra, Yến Hoài Thu thích người phụ nữ như vậy.

    Trưởng thành, có năng lực, nhanh nhẹn, có thể kề vai sát cánh với anh ấy.

    So với Chung Đình, cô bé ngây thơ như tôi mờ nhạt đến mức không thể mờ nhạt hơn.

    Khi bữa tiệc gần kết thúc, tôi vô tình gặp Chung Đình trong WC.

    Cô ấy đi giày cao gót, khí chất mạnh mẽ, cười nói:

    “Niệm Niệm, chúng ta từng gặp nhau rồi đó, khi đó em còn là một củ cải nhỏ, chỉ cao đến ngực chị, không ngờ giờ em đã lớn như vậy rồi.”

    “Hoài Thu rất hay nhắc đến em với chị, anh ấy nói rằng em vừa ngoan ngoãn vừa không gây rắc rối cho anh ấy.”

    “Anh ấy còn nói, nếu sau này có con, rất muốn có một đứa con gái như em.”

    Tôi không biết cô ấy nói những lời này có phải là đang cảnh cáo tôi hay không.

    Cảnh cáo rằng tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi, không có quan hệ huyết thống với Yến Hoài Thu, tôi nên tránh xa anh ấy.

    Nghĩ lại, tôi cũng cảm thấy mình rất hèn nhát, lại ác ý phỏng đoán về người khác như vậy.

    Tôi gượng cười, khi bước ra ngoài quán bar, Yến Hoài Thu đã đợi sẵn ở xe.

    Tôi bị gió thổi lạnh đến run cả người, anh ấy lập tức cởi âu phục trên người, quấn quanh người tôi.

    Áo khoác vừa mang theo hơi thở, mang cả nhiệt độ của anh ấy, khiến tôi ấm áp đến mức không biết phải làm sao.

    “Niệm Niệm, bạn học của cháu về trước rồi, đã muộn rồi, đêm nay về nhà ở đi.”

    Tôi thắc mắc: “Nhà?”

    Đây là thành phố tôi học đại học, nhà ở đâu ra?

    Yến Hoài Thu nói “Ừ” một tiếng, sau đó lấy tay quấn chặt áo vào người tôi hơn, “Tôi có mua một biệt thự ở thành phố này.”

    Tôi nhớ ra, vừa nãy ở trong phòng bao Chung Đình nói rằng cô ấy là người ở đây.

    Biệt thự, là mua cho cô ấy sao?

    Lúc này Chung Đình đi tới, đến bên cạnh Yến Hoài Thu nói thầm, không biết đang nói gì.

    Tôi thấy Yến Hoài Thu nhíu nhíu mày, sau đó Chung Đình khoác tay anh ấy nhìn tôi:

    “Niệm Niệm, nhà chị mất điện, tối nay chị cùng hai người về biệt thự.”

    Tôi giật mình, quay qua nhìn Yến Hoài Thu, nhưng anh đã bị Chung Đình đẩy vào xe.

    Bầu không khí trầm mặc bao trùm khắp xe.

    Lúc đến biệt thư, tôi phát hiện biệt thự này được trang trí rất ấm áp, có thể nhìn ra nơi đây có người ở thường xuyên.

    Anh ấy và Chung Đình, thường xuyên ở nơi này cùng nhau sao?

    Tôi ngồi trên ghế salon, mở tivi, cầm điều khiển bấm loạn xạ.

    Chung Đình tự rót nước như đã rất quen, còn phàn nàn:

    “Hoài Thu, sao cốc của em lại bị nứt một chút vậy, lần trước vẫn tốt mà.”

    “Niệm Niệm, Hoài Thu và chị lên tắm rồi nghỉ ngơi trước.”

    “Em cũng đừng xem TV quá muộn.”

    Từ đầu đến cuối, Yến Hoài Thu không nói thêm gì.

    Thân hình cao lớn của anh vẫn đứng ở bên cạnh cửa sổ sát đất, chỉ là tôi đột nhiên không còn dũng khí nhìn anh ấy.

    Rất nhanh sau đó, Chung Đình đã kéo anh ấy lên lầu.

    Tôi không biết đã ngồi ở ghế salon bao lâu, cuối cùng bị tiếng sấm sét bên ngoài làm cho giật mình.

    Tôi đứng dậy đi lên lầu, tìm một phòng cho khách để ngủ.

    Nhưng khi đi qua phòng đầu tiên trên tầng hai, tôi nghe thấy thanh âm kiều mị của phụ nữ.

    Họ đang làm gì, không cần nói cũng biết.

    Toàn thân tôi cứng đờ.

    Trong lòng tràn ngập chua xót.

    Đôi mắt cũng không khống chế được mà đỏ bừng.

    Tôi thấy mình giống như một tên trộm vô liêm sỉ, tham lam mong muốn những thứ không thuộc về mình.

    Tôi không cho phép bản thân tiếp tục nghe thêm nữa.

    Tôi bối rối quay người đi xuống dưới, đến góc cầu thang thì ngã xuống, làm bình hoa trang trí ở bên cạnh đổ vỡ.

    Bình hoa vỡ tạo nên một tiếng động lớn.

    Cửa phòng lập tức được mở ra.

    “Niệm Niệm? Có phải bị ngã không?”

    Giọng nói của Yến Hoài Thu vẫn trầm thấp như thế, nhưng lại có thêm một chút vội vàng, sốt ruột.

    Tôi nghe được tiếng bước chân đang tới gần tôi.

    Tôi đột nhiên sợ hãi, vì vậy tôi đứng dậy mặc kệ vết thương ở chân và loạng choạng đi xuống cầu thang.

    “Niệm Niệm!”

    Yến Hoài Thu gọi tôi.

    Tôi giống một tên trộm bị bắt quả tang, chạy thục mạng ra khỏi biệt thự.

    Trời đang mưa rất to, tôi ướt sũng cả người, tầm mắt dần trở nên mờ đi.

    Nhưng tôi chỉ muốn chạy đi.

    Tôi không muốn bị Yến Hoài Thu nhìn thấy, tôi không muốn Chung Đình hiểu lầm tôi là kẻ phá hoại chuyện tốt của bọn họ. Thật ra là tôi không muốn… không muốn thấy họ ở cùng nhau.

    Tôi hốt hoảng chạy ra khỏi khu biệt thự, đâm vào một người đang cầm ô.

    “Xin lỗi…”

    “Tiểu Niệm à! Trời ơi, cả người em ướt đẫm rồi.”

    Là Trình Duệ.

    Tôi ngơ ngác nhìn lên: “Tiền bối, sao anh lại ở đây…”

    “Anh thấy em đi theo chú nhỏ của em ra khỏi quán bar, nhưng sắc mặt của em không tốt, hốc mắt còn đỏ bừng, anh lo lắng cho nên… đi theo.”

    Trình Duệ che ô lên đầu tôi, nói với giọng điệu quan tâm.

    “Tiểu Niệm, sao thế, chú nhỏ của em đánh em sao?”

    “Không, tiền bối, anh có thể gọi taxi giúp em được không?”

    Khi chạy đi, mắt cá chân của tôi bị đau.

    Thấy vậy, Trình Duệ bỏ chiếc ô ra rồi bế tôi lên.

    Chưa đi được hai bước, đã bị một người đàn ông chặn lại.

    Yến Hoài Thu cầm một chiếc ô màu đen, hơn nửa người đều đã bị ướt.

    Anh tiến lên giữ chặt lấy tay Trình Duệ, giọng nói lạnh lùng vang lên giữa tiếng mưa rơi:

    “Bé con bị thương rồi, đưa nó cho tôi.”

    “Tiền bối, em không muốn!”

    Tôi run rẩy ngắt lời anh, quay đi không thèm nhìn nữa, mắt không thấy tim không đau: “Tiền bối, đi thôi, đi thôi.”

    Yến Hoài Thu vươn tay ôm lấy tôi, cứng ngắc nói: “Niệm Niệm…”

    “Vị tiên sinh này, tôi không biết anh là Tiểu Niệm có quan hệ thế nào, nhưng em ấy nói không muốn là không muốn, anh không nghe thấy sao?”

    Trình Duệ ôm tôi xoay người rời đi, bước lên một chiếc xe taxi.

    Đưa tôi về nhà của anh.

    Trình Duệ nấu mì cho tôi, nhưng tôi chỉ ăn được vài miếng.

    “Tiểu Niệm, hình như anh ta vẫn đang đợi ở tầng dưới… Chiếc Bentley màu xanh sẫm kia có phải của anh ta không?”

    Trình Duệ cẩn thận hỏi tôi.

    Tôi cuộn mình trong chăn, cả người lạnh toát, không muốn nói gì.

    Tôi mơ mơ màng màng nghĩ, hôm nay tôi không hiểu chuyện như vậy, có gây ảnh hưởng đến tình cảm của Yến Hoài Thu và Chung Đình không?

    Anh ấy đi lên từ hai bàn tay trắng, vất vả lập nghiệp nhưng vẫn nuôi nấng tôi.

    Mấy năm này, chưa bao giờ tôi thấy anh ấy nghỉ ngơi.

    Thật vất vả mới tìm được một người mình thích, có thể bắt đầu hưởng thụ cuộc sống, tại sao tôi lại có thể gây chuyện như thế.

    Anh ấy đối xử tốt với tôi như vậy, thật sự tốt như vậy, tôi dựa vào cái gì mà yêu cầu anh ấy thích tôi…
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 7


    7,

    Mặc dù đã tắm qua bằng nước nóng, nhưng người tôi vẫn không ngừng run rẩy.

    Quả nhiên, đến nửa đêm, tôi bắt đầu lên cơn sốt.

    Kèm theo đó là nôn mửa.

    Trình Duệ lo lắng không biết phải làm sao, chỉ có thể đưa tôi đến bệnh viện.

    Anh ấy đỡ tôi xuống lầu, Yến Hoài Thu mở cửa ô tô bước ra ngoài.

    Anh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của tôi ở bên cạnh Trình Duệ, đưa tay ra ôm ngang tôi lên.

    Sau đó anh nhướng mày nhìn Trình Duệ: “Biết lái xe không?”

    “A, có, biết.”

    “Lái đi, tôi chăm sóc nó.”

    Trình Duệ lái xe, Yến Hoài Thu ôm tôi ngồi phía sau.

    Tôi ngả người vào lòng anh, yếu ớt đẩy ra:

    “Đừng ôm nữa, lỡ nôn ra bẩn quần áo của chú…”

    Yến Hoài Thu dường như không quan tâm tôi nói, ấn đầu tôi xuống, lấy môi chạm vào trán của tôi.

    “Phát sốt rồi.”

    “Chắc là viêm dạ dày cấp tính. Vừa nãy ở phòng bao không nên cho cháu uống rượu, là lỗi của tôi.”

    “Niệm Niệm đừng sợ, sắp đến nơi rồi, cố chịu một chút.”

    “Niệm Niệm, ngoan…”

    Bàn tay anh nhẹ vỗ về lưng tôi, nhỏ giọng dỗ dành tôi.

    Thanh âm nhẹ nhàng đó càng khiến tôi say mê.

    Sau khi đến bệnh viện khám, quả nhiên là viêm dạ dày cấp tính.

    Sau khi được truyền thuốc, tôi nhanh chóng mê man vào giấc ngủ.

    Khi tôi tỉnh dậy, đã nằm trên giường trong phòng bệnh.

    Yến Hoài Thu ngồi bên giường, thỉnh thoảng chạm tay vào trán tôi.

    Anh ấy cầm bàn tay lạnh cóng sau khi truyền thuốc của thôi lên, đặt lên môi và thở vào giúp tôi ấm hơn.

    Dưới mắt anh ấy xuất hiện một quầng thâm, rõ ràng là cả đêm không ngủ.

    Thấy tôi mở mắt ra, Yến Hoài Thu cúi xuống vuốt v e má tôi.

    “Niệm Niệm tỉnh rồi sao, có phải chú làm Niệm Niệm thức giấc không?”

    “Bác sĩ nói ngủ một chút sẽ không sao, bây giờ trong người cảm thấy thế nào rồi?”

    “Hết sốt rồi, trong người còn lạnh không?”

    “Dạ dày còn đau không?”

    Thường ngày anh lạnh lùng ít nói, lúc này lại bắt đầu nói liên miên, lải nhải.

    Ánh mắt kia nhìn chằm chằm vào tôi, trong đó ngập tràn lo lắng và đau xót xa.

    Tôi nhìn anh, hai mắt đỏ bừng.

    Tôi quay mặt qua chỗ khác, không muốn anh thấy bộ dạng này của mình.

    Nhưng làm sao giấu được Yến Hoài Thu, anh ấy nhanh chóng phát hiện ra, ngón tay lướt qua khóe mắt tôi:

    “Niệm Niệm, sao lại khóc rồi? Bụng vẫn đau sao?”

    Tôi không nói gì, nước mắt cứ thế tiếp tục chảy ra.

    Yến Hoài Thu không thể làm tôi ngừng khóc, lo lắng đến mức đứng dậy muốn gọi bác sĩ.

    “Không phải…” Tôi níu tay áo anh, nghẹn ngào nói, “Không đau, không đau chút nào, chú, chú đi nhanh đi.”

    Yến Hoài Thu khựng lại, cúi đầu nhìn tôi: “Tôi đi rồi, ai chăm sóc cháu?”

    “À, cháu không cầm theo điện thoại di động, chú gọi điện cho học trưởng giúp cháu, số điện thoại là 13587….”

    Sau khi tôi đọc xong, Yến Hoài Thu nheo mắt, thay vì tức giận thì anh ấy lại cười.

    “Tiết Niệm, còn có thể nhớ số điện thoại của thằng bé đó sao?”

    “Được, vậy số điện thoại của tôi là gì? Đọc ra nghe chút.”

    Tôi giật mình: “Không… không biết.”

    “Không biết?”

    Giọng nói của Yến Hoài Thu trở nên nguy hiểm hơn.

    Không hiểu sao có cảm giác tậ n th ế sắp đến.

    À, bởi vì anh ấy đổi số, tôi không cho phép bản thân mình tìm anh ấy nên không bao giờ gọi điện.

    Nhưng nếu là số điện thoại cũ thì đến cả đọc ngược số điện thoại tôi cũng đọc ra luôn được.

    Thấy tôi không nói gì, Yến Hoài Thu mỉm cười nhìn về phía tôi.

    Lúc này, điện thoại anh ấy đặt ở đầu giường vang lên.

    Tên hiển thị là “Chung Đình.”

    Tôi sửng sốt.

    Ký ức đêm qua bỗng quay về.

    Giống như một cây kim đ â m vào tim.

    Tôi vô tình rụt người lùi lại, vô tình động đến kim t iê m và m á u chảy ra.

    Vẻ mặt Yến Hoài Thu thay đổi, anh ấy nắm lấy tay tôi bấm chuông gọi y tá.

    Vừa vặn cũng sắp truyền xong, y tá giúp tôi rút kim ra, bảo tôi giữ bông ở vết thương.

    Yến Hoài Thu lau m á u trên mu bàn tay tôi nói nhỏ:

    “Lát nữa xuất viện về nhà ở, tôi giúp cháu xin nghỉ.”

    “Tôi không đến biệt thự của chú.”

    Tôi và anh đồng thanh mở lời.

    Yến Hoài Thu nhăn mày:

    “Niệm Niệm.”

    “Chú và….” Tôi ngừng lại một chút, khó khăn lắm mới có thể nói ra, “...thím nhỏ ở cùng nhau đi, tôi không quấy rầy hai người.”

    “Tôi nhờ học trưởng tới đón, tôi cũng lớn rồi, không cần chú phải lo lắng nữa.”

    Ngữ điệu Yến Hoài Thu trầm xuống: “Về nhà! Mới bị bệnh cần chăm sóc, cậu ta tuổi nhỏ biết cái gì mà lo cho cháu?”

    Tôi bướng bỉnh cãi lại: “Tôi không muốn về đó.”

    Anh cũng trở nên nghiêm túc: “Tiết Niệm!”

    “Tôi đã bảo là không cần anh lo lắng! Anh cứ lo giải thích với Chung Đình! Nếu anh không thích tôi, hãy để tôi yên!”

    “Anh có biết nếu anh cứ quản tôi như vậy, lúc nào cũng không cho tôi ở bên cạnh nam sinh khác… tôi sẽ hiểu lầm anh cũng thích tôi!”

    “Tôi thích anh, Yến Hoài Thu, thật sự rất thích! Anh biết rất rõ ràng, anh đừng tốt với tôi như vậy, anh muốn tôi phải làm sao bây giờ?”

    Tôi khàn giọng hét lên.

    Nước mắt cũng không kìm được chảy ra.

    Tôi xấu hổ đến nỗi nói hết những gì trong lòng ra.

    Yến Hoài Thu không ngờ tôi sẽ trở nên như thế, nét mặt đông cứng lại.

    Sau đó, anh ấy đưa tay ra lau mắt cho tôi.

    Giọng nói của anh ấm hơn, cũng cứng đờ hơn rất nhiều, bất đắc dĩ gọi: “Niệm Niệm…”

    “Đừng gọi tôi như vậy!”

    “Anh đi mà gọi Chung Đình, tôi không muốn gặp anh, tôi… tôi chán ghét anh!”

    Tôi bực mình nói rồi quay lưng đi.

    “Niệm Niệm.”

    Tôi nghe thấy một tiếng thở dài từ phía sau, Yến Hoài Thu nhỏ giọng nói với tôi:

    “Em ở cạnh tôi từ khi còn học THCS, cả hai chúng ta đều không có cha mẹ, chúng ta nương tựa vào nhau mà sống.”

    “Tôi biết, em ỷ lại vào tôi.”

    “Em có từng nghĩ rằng, tình cảm của em không hẳn là thích, có lẽ chỉ là quen thuộc, coi tôi là người có thể nương tựa vào.”

    “Em còn trẻ, chỉ mới 19 tuổi, tuổi trẻ đẹp nhất, còn tôi đã 27 rồi, ba năm nữa em mới 21, còn tôi đã 30 rồi.”

    “Niệm Niệm, tôi chỉ sợ sau khi em nhận ra… em sẽ hối hận.”
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 8


    8,

    Sau khi nghe xong những lời này của Yến Hoài Thu, tôi cuộn tròn trên giường bệnh rất lâu.

    Tôi chưa từng ngờ tới, thì ra anh lại suy nghĩ như vậy.

    Kể cả về tình yêu nam nữ, anh vẫn luôn đặt tôi lên trên hết mà suy nghĩ.

    Anh nói, anh sợ tôi hối hận.

    Anh không biết tôi sẽ thích anh bao lâu.

    Có phải tôi còn chưa đủ nỗ lực không?

    Cũng đúng, từ trước tới nay đều là anh đối xử tốt và chăm sóc cho tôi.

    Còn tôi, ngoài việc nói thích anh thì chưa từng vì anh làm gì cả.
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 9


    9,

    Vào buổi chiều hôm tôi xuất viện và trở lại trường học, Chung Đình tìm gặp tôi.

    Khi ngồi với cô ấy ở quán cafe đối diện trường, trong lòng tôi cực kỳ thấp thỏm.

    Chung Đình chu đáo gọi cho tôi một ly nước trái cây, cười cười hỏi tôi: “Niệm Niệm, em đã đỡ hơn chưa?”

    “Tốt hơn nhiều rồi.”

    Trước khi cô ấy hỏi thêm, tôi đã chủ động nói:

    “Chung tiểu thư, xin lỗi chị, lần trước ở biệt thự là em thất lễ.”

    “Chị yên tâm, em và chú nhỏ đã nói rõ ràng.”

    “Sau này, em sẽ không quấy rầy chị nữa.”

    Chung Đình ngạc nhiên, dùng ánh mắt không thể tin được nhìn tôi: “Ể?? Em…”

    Tôi áy náy cúi đầu: “Em nói thật, chị không cần lo lắng…”

    “Trời đất, mưa to như vậy đuổi theo em, chăm sóc em nằm viện, anh Yến vẫn chưa thổ lộ với em sao!?”

    Lời này của Chung Đình làm tôi không kịp phản ứng.

    Đây là ý gì?

    Chưa thổ lộ với tôi… là ý gì?

    “Chung tiểu thư, chị…vừa nói gì?”

    “Chị nói anh Yến đó, chị diễn tốt như thế, đến cả phim hành động kiểu đó cũng mở ra rồi, em còn phối hợp ngã cầu thang, ông trời cũng phối hợp cho trời mưa bão… Không có tác dụng gì sao!?”

    Chung Đình tức giận sờ trán.

    Tôi không hiểu gì.

    Mở phim hành động…?

    “Đêm hôm đó, không phải hai người… sao?”

    “Làm sao có thể! Chị có bạn trai rồi, anh ấy đẹp trai giống hệt Cha Eun-Woo!” Chung Đình lườm tôi một chút, “Chị không thích kiểu như anh Yến, người gì đâu mà lạnh như băng lại còn cổ hủ. Nhưng mà được cái vẫn đủ đẹp trai, dáng người cũng thuộc top cực phẩm, đủ độ chung tình. Em gái, nếu em ở bên anh Yến chắc chắn không thiệt thòi đâu.”

    “...”

    Đại não tôi không suy nghĩ được gì thêm nữa.

    “Được rồi được rồi! Hai người đều là cái đồ đầu gỗ.”

    Chung Đình thở dài, chớp đôi mắt hồ ly với tôi: “Tiểu Niệm Niệm, em có muốn để anh Yến thổ lộ với em không?”

    Tôi giống như bị hạ b u à, ngoan ngoãn gật đầu: “...Muốn, muốn.”

    Chung Đình ngoắc ngoắc ngón tay: “Vậy ngồi gần ra đây, chị đây dạy em.”

    Tôi lập tức ngoan ngoãn làm theo.

    Dáng vẻ ngây thơ và mềm yếu của tôi khiến Chung Đình cười không ngớt.

    “Em gái nhỏ thật đáng yêu nha, thật muốn cắn một phát, khó trách anh Yến lại muốn đâm đầu vào em, hai người thật xứng đôi.”

    Nghe cô ấy nói vậy mặt tôi đỏ lên.

    Chung Đình hất tóc mái, ghé vào tai tôi nói:

    “Thật ra để anh Yến triệt để phá giới, có cách nhanh hơn, buổi chiều chị dẫn em đi mua váy…”
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 10


    10,

    Buổi tối của một tuần sau, tôi ngồi trong một nhà hàng cao cấp, trên người là bộ váy Chung Đình mua.

    Thật ra, tôi luôn nghi ngờ những kế hoạch của chị ấy.

    Chị ấy nói, Yến Hoài Thu thật sự rất thích tôi.

    Hơn nữa còn là cái kiểu thích c h ế t mê c h ế t mệt.

    Làm sao có thể chứ, anh ấy thích tôi khi nào?

    Sao tôi lại không nhìn ra được.

    Nhưng Chung Đình xinh đẹp như vậy, lại có một bạn trai cún con đẹp trai như thế, chị ấy chính là lão đại.

    Chỉ là chiếc váy này có vẻ quá hở hang rồi.

    Tôi không được tự nhiên kéo lên kéo xuống.

    Bỗng nhiên, đèn trần của nhà hàng vụt tắt và đèn tường chuyển từ màu xanh lam sang màu hồng.

    Một nam sinh đẹp trai xuất hiện trước mặt tôi, quỳ một gối xuống.

    “Tiết Niệm, chúng ta đã ở bên nhau bốn năm, gả cho anh đi!”

    Tôi giật mình.

    Nhưng lão đại Chung đã ra chỉ thị, tôi phải trả lời theo kịch bản:

    “Chúng ta bên nhau bốn năm rồi, em rất vui khi anh cầu hôn em.”

    “Em đồng ý với anh, anh đeo nhẫn lên cho em đi…”

    Lời thoại còn chưa kịp đọc xong.

    Một bóng người cao lớn bước ra.

    Trông hung dữ một cách khó hiểu.

    “Tiết Niệm.”

    Vẻ mặt Yến Hoài Thu lạnh lùng, ánh mắt quét qua nam sinh đẹp trai đang nửa ngồi nửa quỳ, rồi nhìn sang tôi.

    Cặp mắt đen kia lạnh lùng nhìn tôi: “Cái gì gọi là bên nhau bốn năm rồi? Bốn năm trước em mới bao nhiêu tuổi?”

    Trong lòng tôi hơi sợ hãi, nhưng vẫn làm theo kịch bản:

    “Vậy thì sao? Tôi không thể ở bên anh ấy sao?”

    “Chỉ cần tôi thích là có thể ở bên nhau.”

    “Em thích?” Yến Hoài Thu không giận mà còn cười lên, “Em một bên nói thích tôi, một bên cùng người khác yêu đương bốn năm. Tiết Niệm, có phải em nghĩ rằng trưởng thành rồi tôi sẽ không đánh mông em đúng không?”

    Anh ấy bước lên phía trước, nắm lấy tay của tôi:

    “Nói với tên nhóc này, em và nó kết thúc.”

    “Về nhà với tôi.”

    Thấy tôi đứng yên, Yến Hoài Thu nhíu mày, ánh mắt ảm đạm, trực tiếp ôm ngang tôi lên.

    “A, thả tôi xuống.”

    “Yến Hoài Thu, anh làm gì vậy!”

    Yến Hoài Thu mặc kệ tôi, ôm tôi bước đến bãi đậu xe, mở cửa rồi ném tôi vào.

    Tôi cố gắng đứng dậy.

    “Anh có ý gì? Bạn trai tôi còn đang đợi tôi!”

    Nghe thấy hai chữ “bạn trai”, đáy mắt Yến Hoài Thu trở nên âm trầm, dùng đôi tay to lớn đè vai của tôi xuống, ép tôi ngồi vào trong xe.

    Anh cúi người, anh dùng chân kẹp lại hai chân của tôi, từ trên cao nhìn tôi chòng chọc.

    “Tiết Niệm, rốt cuộc em đã ở bên thằng nhóc kia bao lâu?”

    “Thật sự là bốn năm sao?”

    “Em còn vị thành niên đã dám lén lút yêu đương, hôm nay ông đây không đánh em không được…”

    “Anh ăn dấm.”

    Tôi ngắt lời anh.

    Động tác của Yến Hoài Thu ngừng lại.

    Ở khoảng cách gần như thế này, tôi cảm nhận được sự bối rối trên mặt anh ấy.

    “Anh thích em.” Tôi chớp mắt nói: “Yến Hoài Thu, anh cũng thích em đúng không?”

    Cả người anh bỗng cứng ngắc, vừa rồi còn hung hăng lãnh khốc, bây giờ đã câm nín rồi.

    “Anh đối với em… thật sự không có cảm giác sao?”

    Tôi chống người dậy, theo sự dạy bảo của Chung lão đại, tôi vòng tay qua cổ anh ấy.

    Mặt hai chúng tôi sát vào nhau.

    Tôi dùng chóp mũi cọ vào mặt anh.

    “Như vậy? Không có cảm giác sao?”

    “Thế này, cũng không có sao?”

    Cơ bắp Yến Hoài Thu căng cứng.

    Hô hấp của anh trở nên nóng như lửa đốt.

    “Được rồi, anh không có cảm giác với em, vậy em lên kia tìm bạn trai em, đêm nay ở bên anh ấy là được…”

    Lời cuối cùng vừa dứt…

    Người đàn ông bất động từ nãy đột nhiên giơ tay nắm lấy gáy tôi, cúi đầu xuống hôn tôi thật mạnh.

    Đây không phải nụ hôn chuồn chuồn lướt.

    Là nụ hôn của người trưởng thành.

    Tôi bị sốc đến nỗi mở to mắt.

    Nhịp tim đập nhanh hơn bao giờ hết.

    Thì ra… hôn nhau với người mình thích là cảm giác thế này…

    Thật giòn, thật ngọt, giống như bị điện giật vậy.

    Không biết trôi qua bao lâu.

    Yến Hoài Thu dần dần thả tôi ra.

    Chúng tôi ôm nhau ở ghế sau, th ở dốc.

    Màu son trên môi tôi đã sớm trôi hết, chắc đã vào hết miệng anh rồi.

    “Chú nhỏ, đã hôn xong chưa?” Tôi thở hổn hển: “Xong rồi, em đi tìm bạn trai đây.”

    Yến Hoài Thu bật dậy, đôi mắt trở nên nguy hiểm: “Tiết Niệm…”

    Còn dám hung dữ nữa!

    “Chú nói, chú không có tình cảm với em!” Tôi tức giận trừng mắt nhìn anh:

    Chú nói chú có cô út! Chú giúp em chuẩn bị của hồi môn! Chú nói chú không thích em!”

    “...Tôi chưa bao giờ nói là tôi không thích em.”

    “Anh nói rồi…”

    “Chưa.”

    Yến Hoài Thu nhìn thằng vào tôi nói từng chữ:

    “Tiết Niệm, tôi chưa bao giờ nói rằng không thích em.”

    “Bởi vì tôi không thể nói ra.”

    “Tôi đã kiềm chế hai năm, mỗi ngày đều rất khó chịu.”

    Tôi sửng sốt hỏi lại: “Cũng bởi vì sợ sau này em sẽ hối hận sao?”

    Yết hầu Yến Hoài Thu khẽ chuyển động, một lúc sau mới gật đầu.

    “À.”

    Tôi vươn người lên, vẫn dùng chiêu cũ: “Được thôi, em đi tìm bạn trai, dù sao chú cũng không có cảm giác đối với em….”

    Yến Hoài Thu cực nhanh ngăn tôi lại, không cho đi.

    Lúc này bốn mắt nhìn nhau, tôi thấy sự kiềm chế trong anh sụp đổ từng li từng tí.

    Cuối cùng nó bị đánh bại hoàn toàn.

    Sau đó, anh cúi đầu hôn tôi một lần nữa.

    “Có cảm giác với em.” Yến Hoài Thu khàn giọng, ở bên tai tôi thì thầm nhận thua, “Đời này, chỉ có cảm giác với em.”
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 11


    11,

    Tôi đương nhiên không để cho Yến Hoài Thu hôn tôi quá lâu.

    Được một chút tôi đẩy anh ra.

    Cũng không cho phép anh ôm tôi.

    Dù sao Chung lão đại đã nói: Không được nuông chiều đàn ông quá.

    Huống hồ, tôi thích anh ấy lâu như vậy, rất vất vả mới khiến anh thừa nhận thích tôi.

    Tôi còn lâu mới ngoan ngoãn nhanh như thế!

    Sau đó, tôi gọi điện bẩm báo tình hình cho Chung lão đại.

    Chung Đình ở đầu dây bên kia đắc ý cười: “Chậc, chậc, chị đã nói rồi, nếu anh ấy là đàn ông thì chắc chắn không thể nhịn được.”

    “Cảm ơn Chung lão đại!” Tôi lập tức bày tỏ lòng trung thành và kính nể.

    “Tắt điện thoai, tắt điện thoại, nhớ là về sau làm chuyện kia, nhớ nói cho chị biết thời gian của Yến ca là bao lâu nha.”

    Tôi sửng sốt một lúc mới hiểu được ý của lời này.

    …Chung lão đại thật là hư!!!

    Trong ba tháng tiếp, tôi và Yến Hoài Thu yêu đương nhưng vẫn lễ phép giữ khoảng cách.

    Yến Hoài Thu mua một căn nhà gần trường tôi, mỗi ngày đều nấu ăn cho tôi.

    Tôi mới biết được anh ấy mua căn biệt thự không phải cho Chung Đình, mà là cho tôi.

    Anh ấy lo tôi bị bắt nạt ở trường, cũng không nhịn được mà muốn gặp tôi, thế là đem rất nhiều công việc của công ty tới thành phố này.

    Chỉ vì muốn gặp tôi.

    Trong một năm không liên lạc kia, tôi nghĩ mình không liên quan gì đến anh ấy nữa.

    Nhưng tôi không biết là gần như ngày nào anh ấy cũng lái xe đến trường tôi.

    Đứng từ xa nhìn tôi tan học, nhìn tôi vào nhà ăn.

    Anh nhìn tôi mua quần áo mới, xem xem mỗi ngày của tôi sẽ trôi qua như thế nào.

    Anh nói, quen có tôi ở bên cạnh, đột nhiên tôi đi xa học đại học, anh không ngủ được.

    Anh nói, đêm đó chơi đại mạo hiểm ở quán bar, không kiểm soát được suýt nữa muốn hôn tôi, vì vậy anh ấy mới đột nhiên nói rằng Chung Đình là bạn gái anh.

    Chung Đình thừa biết anh ấy thích tôi, cũng biết anh ấy không dám thích tôi.

    Tôi là người ngốc nhất, bị anh ấy giấu giếm lâu như vậy.

    Tôi tức giận, tức giận đến mức một tháng không cho anh hôn!
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 12


    12,

    Nhưng hôm đó, khi tôi tan học về thấy Yến Hoài Thu ho khan rất nhiều.

    “Bác sĩ nói, anh phải cai thuốc, nếu không sẽ ho nhiều hơn.”

    Anh giải thích với tôi như vậy.

    Tôi phồng má trừng mắt nhìn anh: “Anh hút thuốc từ bao giờ?”

    Tôi nhớ rõ trước đây anh ấy không hút thuốc.

    “Sau khi em học đại học.” Yến Hoài Thu nhìn thẳng vào tôi nói, “Anh rất nhớ em, nhớ đến nỗi chỉ có thể hút thuốc để giải tỏa.”

    “...”

    Nghe anh nói xong tôi đỏ bừng mặt.

    Lời yêu thương vô tình nói ra đúng là quyến rũ nhất.

    Tôi quyết định: “Được, vậy phải cai thuốc, bắt đầu luôn từ hôm nay!”

    “Nhưng anh chưa bỏ được, anh n g h i ệ n.” Yến Hoài Thu đứng dậy rút ra một điếu thuốc, “Bây giờ thật sự muốn hút.”

    Tôi vội chạy qua ôm anh, không cho hút thuốc.

    “Nếu anh hút thuốc, em sẽ rất tức giận.”

    “Nhưng thật sự rất ngứa miệng.” Yến Hoài Thu nhân cơ hội này ôm tôi vào lòng, cúi đầu dụi chóp mũi vào mặt tôi “Hiện tại miệng anh rất khó chịu, Niệm Niệm ngoan, giúp anh làm dịu đi được không?”

    “Em làm dịu đi kiểu gì…A.”

    Còn chưa dứt lời, đã bị anh cúi đầu ngậm chặt môi.

    Nụ hôn của anh quá quấn quít, mỗi lần bị anh hôn, trong đầu tôi không nhớ nổi gì nữa.

    Chờ đến khi tôi tỉnh táo lại đã nằm trong ngực anh.

    Tôi cắn môi, lườm anh: “Ai cho anh hôn em!”

    “Không phải em nhào vào trong ngực anh sao?”

    Yến Hoài Thu giả vờ vô tội nhún vai, sau đó lại mặt dày hôm lên mặt tôi.

    Sao trước kia tôi không phát hiện anh dính người thế này nhỉ.

    Nhưng nắm rồi thì đừng buông.

    Tôi ngả vào vòng tay anh, trái tim như được ngâm trong hũ mật ngọt.

    Nhưng Yến Hoài Thu lại buông lỏng ra.

    Anh cọ cằm vào cổ tôi, khàn giọng nói: “Niệm Niệm, khi em tròn 20, chúng ta lĩnh chứng được không?”

    Tôi chớp mắt: “Là mấy tháng nữa sao?”

    “Ừm, anh sẽ nhịn thêm vài tháng nữa.”

    “Ồ, vậy để em suy nghĩ, dạo này em gặp rất nhiều học trưởng đẹp trai ở trường…”

    Cánh tay đang ôm tôi của Yến Hoài Thu đột nhiên siết chặt hơn, một tay nâng mặt tôi lên, mặt đối mặt.

    “A.”

    “Học trưởng đẹp trai?” Yến Hoài Thu híp mắt lại, “Được, Tiết Niệm, thì ra em chê tôi già.”

    Anh lại cười một tiếng, “Ông đây hôm nay phải để em nhìn rõ xem, học trưởng trẻ tuổi lợi hại, hay ông đây lợi hại.”

    “Yến Hoài Thu! Anh vừa nói sẽ nhịn thêm vài tháng!”

    “Được, anh có thể nhịn được, nhưng cũng có biện pháp khác đối phó với em.”

    “...”

    Không xong rồi, tôi chạy không thoát.

    Tôi sợ rằng chiều nay sẽ không đi học được.

    Cũng không biết là có thể ăn cơm tối được không.

    Trong lúc cao trào, chỉ nhớ Yến Hoài Thu nghiến răng nói bên tai tôi:

    “Là em khiêu khích anh, từ nay đừng hòng chạy trốn.”

    “Tiết Niệm, em dám hối hận dù chỉ một chút xem.”

    “Em là của anh, chỉ có thể là của anh.”

    Cuối cùng, anh thì thầm nói.

    “Niệm Niệm, ba tháng sau, anh sẽ tổ chức cho em sinh nhật tuổi 20 long trọng nhất, khó quên nhất, được không?”
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 13


    13,

    Những lời này là thật, tôi không bao giờ có thể quên ngày sinh nhật này.

    Cuối cùng cũng tới hôm đó, buổi sáng lúc tôi rời giường đã nhìn thấy Yến Hoài Thu ăn mặc chỉnh tề, ở ngoài cửa đeo giày.

    “Tỉnh rồi sao? Anh chuẩn bị bữa sáng rồi, em nhớ ăn rồi mới đi học đấy.”

    Anh nói xong rồi đi như không có chuyện gì.

    “Ơ… đợi đã!”

    “Sao thế?”

    “...”

    Tôi cũng không thể nhắc anh hôm nay là sinh nhật tôi được.

    Tôi thấy anh vẫn bình tĩnh, có lẽ là quên mất rồi, tôi ỉu xìu: “Không có gì, anh đi làm đi.”

    Ừm, thật ra, Yến Hoài Thu bận rộn như vậy, công ty cũng mới mở rộng quy mô, quên sinh nhật của tôi cũng là chuyện bình thường.

    Tôi tự an ủi mình như vậy.

    Sau khi đi học về, Yến Hoài Thu gọi điện cho tôi: “Trên bàn anh có một phần văn kiện, em giúp anh mang đến công ty của một người bạn được không.”

    Hừ, quên sinh nhật của tôi, còn muốn tôi làm việc vặt cho anh!

    Tôi rầu rĩ không vui, cầm văn kiện đến địa chỉ mà anh gửi tới.

    Nhưng khi tôi đến, đập vào mắt tôi không phải công ty gì, mà là một biệt thự màu xanh lam.

    Niệm Thu vườn.

    Tôi bước vào và nhanh chóng phát hiện ra biệt thự được xây theo bản thiết kế của tôi.

    Lúc ấy, tôi gửi vào một công ty nổi tiếng, không ngờ được người ta mua thật.

    Tôi còn khoe khoang với Yến Hoài Thu rằng tôi có thể kiếm tiền, còn có thể nuôi anh ấy.

    Hóa ra anh mua nó, còn xây một biệt thự theo bản thiết kế đó.

    Tôi bước ra ngoài ban công, nhìn thấy rất nhiều hoa hồng đỏ.

    Yến Hoài Thu đứng ở phía trước, anh mặc một bộ vest, trên cổ thắt cà vạt, bờ vai rộng lớn, đôi chân dài, thẳng tắp, dáng người đẹp đến mức tôi đỏ mặt.

    Anh bước đến gần tôi.

    Tôi chưa kịp phản ứng, anh đã quỳ một chân xuống.

    “Cô Tiết Niệm, cô có nguyện ý gả cho anh Yến Hoài Thu không?”

    Trái tim tôi rung động, tôi cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào anh ấy.

    Trước kia, là tôi ngước nhìn anh ấy.

    Bây giờ, tôi chủ động nắm tay anh, cúi xuống hôn anh.

    Cuối cùng, trước khi cục dân chính đóng cửa, tôi và Yến Hoài Thu mặc quần áo xuề xòa đến lĩnh chứng.

    Mọi người xung quanh đều nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kì lạ, tay chúng tôi vẫn đan chặt vào nhau như vậy.

    Cầm hai quyển sổ màu đỏ, tôi thấy khóe mắt Yến Hoài Thu ửng đỏ.

    Anh cúi đầu hôn tôi giữa phố đông người.

    Không quan trọng lễ nghi.

    Không sợ bất cứ điều gì.

    Chúng tôi hôn nhau cho đến khi trời nhá nhem tối.
     
    Niệm Niệm Chi Thu
    Chương 14


    14,

    Yến Hoài Thu kể cho tôi nghe một câu chuyện.

    Anh là đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, lớn lên ở cô nhi viện.

    Bên cạnh trại trẻ mồ côi có một tòa nhà cũ nát, trong nhà có một bà lão sống cùng một cô bé luôn thích khóc.

    Bà lão ấy nói, cô bé đó là cháu gái của bà, ba mẹ của cô bé ấy đều đã qua đời khi cô mới một tuổi.

    Bé gái tên là Tiết Niệm, trắng trẻo mập mạp, hay nói bi bô, vô cùng đáng yêu.

    Mỗi khi Yến Hoài Thu ở cô nhi viện không vui, sẽ đi tìm bà lão để trêu chọc Tiết Niệm.

    Dần dần, bé gái Tiết Niệm lớn lên và biết nói.

    Suốt ngày ríu rít vây quanh anh.

    “Anh trai, anh ăn bánh kẹo bao giờ chưa? Em rất muốn ăn.”

    “Huhuhu, chân em đau quá, anh trai giúp em thổi nha.”

    “Anh trai, em nghe bọn họ nói anh là cô nhi, anh đừng buồn, em là người nhà của anh, có được không?”

    Lúc đầu, Yến Hoài Thu cảm thấy cô bé mỗi ngày đều lẩm bẩm, phiền c h ế t được.

    Nhưng nghe bé con ồn ào, tâm trạng anh không hiểu sao lại tốt hơn rất nhiều.

    Tuổi thơ u ám của Yến Hoài Thu cuối cùng cũng có chút màu sắc nhờ Tiểu Niệm Niệm.

    Nhưng bà của Tiểu Niệm sức khỏe không tốt, cũng không có người thân khác.

    Họ sống trong cảnh nghèo khó.

    Yến Hoài Thu nhỏ đã quyết định, phải cố gắng kiếm tiền, mua thật nhiều bánh kẹo cho Tiểu Niệm Niệm.

    Đến khi anh cố gắng lên đại học, có thể tự kiếm tiền, Tiểu Niệm Niệm đã học năm đầu tiên của trường trung học.

    Năm nay, bà của bé cũng q u a đ ờ i.

    Bé chỉ còn một mình.

    Bé không muốn đến trại trẻ m ồ c ô i, thái độ của giáo viên đối với bé cũng rất căng thẳng.

    Bạn cùng lớp cười nhạo bé là đứa trẻ mồ côi không ai cần.

    Tiểu Niệm Niệm mái tóc rối bù, đeo một chiếc cặp sách lớn cúi đầu khóc.

    Khi anh trở lại, Tiểu Niệm Niệm không nhận ra anh nữa.

    Anh sợ dọa bé, nên mới bịa ra một lời nói dối.

    Anh nói anh là anh em kết nghĩa của mẹ bé, bé gọi anh là chú nhỏ.

    Anh bước tới, trịnh trọng nắm bàn tay của bé.

    Giống như mười năm trước, ở trước cổng cô nhi viện, Tiểu Niệm Niệm bé nhỏ loạng choạng từng bước nhưng vẫn tiến lên nắm lấy tay anh.

    “Anh trai, em làm người nhà của anh được không?”

    Được.

    Niệm Niệm, anh yêu em.

    Từ giờ trở đi, chúng ta là người nhà của nhau.

    Sẽ không bao giờ rời xa nhau.

    Sẽ luôn, luôn ở bên nhau…

    (Hoàn)
     
    Back
    Top Bottom