Bên dưới lớp học, những ánh mắt tò mò nhanh chóng chuyển thành sự soi mói.
Vài tiếng xì xầm, vài cái cười khẩy vang lên từ dãy bàn cuối.
Đó là khúc dạo đầu cho một bản án tử hình không lời.
Khung cảnh xung quanh Yume và Akane bắt đầu mờ đi, không gian và thời gian vặn xoắn, trôi qua như một cuộn phim tua nhanh, đưa họ đi qua từng trạm dừng chân trong chuỗi ngày địa ngục của Minori.
Cảnh một:
Đó là một buổi sáng đầu tuần.
Minori bước đến tủ đồ của mình để thay giày.
Khi cánh cửa tủ mở ra, đôi giày uwabaki trắng muốt của cô đã biến mất.
Thay vào đó, bên trong ngăn tủ lót những mảnh giấy vệ sinh dính đầy bùn đất, và chính giữa là một con chuột chết bốc mùi hôi thối.
Minori sững sờ.
Đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy bám lấy mép tủ.
Từ phía sau, một nhóm nữ sinh đi ngang qua, cố tình va mạnh vào vai cô khiến cô loạng choạng, kèm theo những tiếng cười rúc rích:
"Ôi trời, mùi gì kinh thế?
Đồ vô gia cư có khác."
Minori không khóc.
Cô cắn chặt môi đến tứa máu, lẳng lặng lấy đôi tất dự phòng xỏ tạm vào chân, lầm lũi đi dọc hành lang.
Ánh mắt của tất cả học sinh xung quanh hoặc là châm chọc, hoặc là quay đi làm ngơ.
Sự im lặng của đám đông chính là lưỡi dao sắc bén nhất.
Cảnh hai:
Tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên.
Lớp học chia thành từng nhóm nhỏ vui vẻ mở hộp bento.
Minori lặng lẽ trở về chỗ ngồi.
Trên mặt bàn của cô bị vạch chi chít những dòng chữ bằng bút xóa và dao rọc giấy:
"Con ranh hôi hám", "Nhìn mặt mày là tao thấy buồn nôn", "Sao mày không chết đi?".
Cô bé dùng tay áo cố lau đi những dòng chữ thô thiển đó nhưng không được, cô đành ôm lấy hộp bento nhỏ xíu của mình, cúi gầm mặt chạy vội ra khỏi lớp.
Yume và Akane chạy theo bóng dáng nhỏ nhoi ấy.
Nơi Minori tìm đến là buồng vệ sinh nữ tăm tối nhất ở tầng trệt.
Minori chốt cửa lại, ngồi thu lu trên bồn cầu.
Mùi thuốc tẩy bồn cầu xộc vào mũi gai góc.
Cô bé mở hộp cơm lạnh ngắt, chỉ có một ít cơm trắng và vài củ cải muối.
Vừa đưa miếng cơm lên miệng, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng chực trào ra, rơi lã chã xuống hộp cơm.
Cô ăn trong tiếng nấc nghẹn ngào, cố gắng nhai thật khẽ để không ai bên ngoài nghe thấy tiếng mình khóc.
Cảnh ba:
Không gian chuyển đổi thành một buổi chiều mưa tầm tã.
Một căn phòng khách chật hẹp, ngột ngạt mùi khói thuốc lá và rượu rẻ tiền.
Trên mặt sàn gỗ xước xát là những mảnh vỡ của một chiếc bình hoa.
Minori đang quỳ rạp giữa những mảnh sành sắc nhọn đó, quần áo đồng phục xộc xệch, ướt sũng nước mưa.
Trước mặt cô là một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt đỏ gay gắt vì men say, tay lăm lăm một chiếc mắc áo bằng sắt.
"Mày lại làm mất tiền đi chợ phải không, con ranh này?!"
Người phụ nữ rít lên, vung tay quất mạnh chiếc mắc áo xuống lưng Minori.
Chát!
"A!!!
Mẹ ơi, con xin lỗi!
Bọn chúng giật mất của con...
Con không cố ý đâu!"
Minori gào khóc thảm thiết, hai tay ôm lấy đầu co rúm người lại.
"Đừng có gọi tao là mẹ!"
Người phụ nữ nghiến răng, giáng thêm một đòn tàn nhẫn nữa khiến lớp áo sơ mi mỏng manh của Minori rách toạc, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi.
"Tao đã nhắm mắt cưu mang cái loại mồ côi ăn bám như mày từ trại trẻ, tốn cơm tốn gạo mà mày không làm được cái tích sự gì!
Ngày nào cũng vác cái bản mặt đưa đám như đưa ma về nhà!
Đồ sao chổi!"
Cô bé cắn môi, cam chịu trận đòn roi trong sự im lặng của căn nhà lạnh lẽo.
Vết thương trên da thịt đau đớn một, thì sự cô độc, cảm giác không thuộc về bất cứ nơi nào trên thế gian này lại xé nát tâm can cô gấp vạn lần.
Cảnh bốn:
Cảnh vật lại xoay vòng, đưa họ trở lại trường học, Minori đứng khép nép trước bàn giáo viên chủ nhiệm.
Trông cô bé tiều tụy đi trông thấy, quầng thâm dưới mắt đen kịt, và trên cánh tay lấp ló những vết bầm tím mới đè lên vết cũ.
"Thưa cô..."
Minori lí nhí, giọng run run như chiếc lá trước gió.
"Các bạn... các bạn lại vứt cặp của em vào thùng rác...
Cô có thể... giúp em..."
Cô giáo chủ nhiệm, người phụ nữ từng mỉm cười chào đón Minori giờ đây đang nhăn mặt lật lật sổ điểm, vẻ thiếu kiên nhẫn hiện rõ.
"Sato à, em lại làm phiền cô bằng mấy chuyện cỏn con này nữa sao?"
Cô giáo thở dài thườn thượt, giọng điệu lạnh nhạt.
"Em phải xem lại bản thân mình chứ.
Tại sao trong cả trường hàng ngàn học sinh, chỉ có mỗi mình em bị như vậy?
Em quá tự kỷ, không chịu hòa đồng.
Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.
Chuyện xích mích trẻ con, các em tự giải quyết với nhau đi.
Đừng hở một chút là mách cô."
"Nhưng mà cô ơi, hôm qua họ... họ dìm đầu em xuống nước..."
Minori ngẩng phắt lên, tuyệt vọng cầu cứu.
"Đủ rồi!"
Cô giáo gắt gỏng, gõ mạnh bút xuống bàn làm Minori giật bắn mình.
"Cô đang bận chấm bài kiểm tra, không có thời gian nghe em phân bua.
Ra ngoài đi, đừng kiếm cớ để trốn học nữa!"
Cánh cửa phòng giáo viên đóng sầm lại trước mặt Minori.
Tiếng chốt cửa vang lên một tiếng cạch khô khốc.
Đó là âm thanh kết liễu hy vọng.
Minori đứng chôn chân ngoài hành lang.
Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt cô bé hoàn toàn vụt tắt.
Trường học là địa ngục.
Ngôi nhà cũng là địa ngục.
Và những người lớn, những người mang danh nghĩa bảo vệ trẻ em lại chính là những kẻ đẩy cô xuống vực sâu bằng sự thờ ơ của mình.
Cảnh cuối:
Không gian xung quanh Yume và Akane chuyển sang màu đỏ ối của buổi chiều.
Gió rít từng cơn lạnh buốt trên sân thượng của dãy nhà cao nhất trường học. Minori đang đứng đó, sát rìa lan can bảo vệ. Cô bé từ từ cởi bỏ đôi giày thể thao cũ kỹ, xếp ngay ngắn sát chân tường, một nghi thức từ biệt thầm lặng.
Không có thư tuyệt mệnh.
Cô biết rõ, dù cô có viết cạn máu mình, cũng chẳng có ai trên đời này bận tâm đọc nó.
Thế giới này không có chỗ cho cô. Gió thổi tung mái tóc đen dài và chiếc váy đồng phục rách nát.
Minori bước một chân lên gờ tường.
Khuôn mặt cô bé giờ đây không còn nước mắt, chỉ còn sự trống rỗng và bình yên đến rợn người.
"Đừng!!"
Yume hét lên, lao tới định kéo Minori lại, dù biết đây chỉ là ký ức. Nhưng đã muộn, Minori mỉm cười một nụ cười nhạt nhòa, rồi buông thõng hai tay, thả người ngả về phía trước. Cơ thể nhỏ bé ấy chìm vào khoảng không, rơi xuống như một chiếc lá lìa cành.
Tiếng rít của gió cắt ngang lỗ tai.
Thời gian dường như chậm lại trong những giây phút cuối đời.
Rồi...
Rầm!
Âm thanh va chạm khô khốc vang lên từ phía dưới sân trường.
Một vũng máu đỏ tươi từ từ loang lổ trên nền gạch xám xịt.
Sinh mệnh của Sato Minori kết thúc ở tuổi mười tám. Nhưng bi kịch thực sự bây giờ mới bắt đầu. Trong không gian tĩnh lặng tang thương của cái chết, nhiệt độ xung quanh bỗng đột ngột giảm mạnh, lạnh buốt như băng.
Khung cảnh thực tại của trường học dường như bị bẻ cong đi. Từ trong hư không, một lớp sương mù màu đen tím bắt đầu xuất hiện.
Từ trong làn sương ấy, một bóng hình từ từ hiện rra Đó là một người phụ nữ.
Một thực thể không thuộc về thế giới này.
Ả ta cao lêu nghêu, ước chừng phải đến hai mét.
Làn da ả trắng bệch, trắng tinh không một tì vết như xác chết trôi.
Toàn bộ khuôn mặt ả bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ màu trắng trơn láng, trên đó chỉ khắc duy nhất một nét vẽ cong vút tạo thành một nụ cười toe toét dị hợm, méo mó đến tận mang tai Mái tóc màu tím nhạt của ả thẳng tắp, dài thượt kéo lê xuống tận mặt đất.
Ả khoác trên mình một chiếc váy ôm sát cơ thể màu đen tuyền, kéo dài xuống dưới, che
khuất hoàn toàn phần thân dưới.
Đáng sợ thay, phần vạt váy bên dưới lơ lửng giữa không trung...
ả ta không hề có chân. Kết hợp với đôi găng tay nhung đen dài đến cùi chỏ và chiếc nón vành rộng màu đen đội sụp trên đầu, ả trông như một phu nhân quý tộc bước ra từ tang lễ của ác quỷ.
Ả lả lướt trên không trung, lướt đến sát thi thể nát bấy của Minori. Từ dưới lớp mặt nạ mặt cười dị hợm, ả cất tiếng thở dài đầy thỏa mãn.
Ả đưa bàn tay mang găng đen ra, những ngón tay dài ngoằng
nhọn hoắt hướng về phía ngực của thi thể.
Xèo...
Một luồng sáng màu xám đục, lấp lánh những đốm đen của sự thù hận và đau đớn, bị hút ra khỏi cơ thể lạnh ngắt của Minori.
Đó là linh hồn của cô bé, một linh hồn chưa kịp siêu thoát vì chất chứa quá nhiều oán khí. Người phụ nữ bí ẩn cầm lấy luồng sáng đó, nhẹ nhàng nhào nặn nó trong lòng bàn tay.
Linh hồn đáng thương ấy giãy giụa, rít lên những tiếng khóc yếu ớt, nhưng dần dần bị ép lại, bọc trong một lớp vỏ đen ngòm, nhớp nháp và đầy gai góc.
Nó biến thành một cái kén đập thình thịch như một trái tim bệnh hoạn. Ả đàn bà ngắm nghía cái kén, vung tay ném mạnh nó xuống nền gạch của ngôi trường.
Cái kén chìm nghỉm vào lòng đất, bắt đầu lan tỏa những rễ cây màu tím đen, bám rễ sâu vào ngôi trường, chuẩn bị ấp ủ cho sự ra đời của một Nightmare khổng lồ.
Chứng kiến tác phẩm của mình hoàn thành, người phụ nữ bí ẩn ngửa cổ lên trời.
Từ dưới chiếc mặt nạ trắng toát, một điệu cười bùng nổ. Đó không phải là tiếng cười bình thường.
Nó nghe như tiếng thủy tinh vỡ cọ xát vào nhau, the thé, đứt quãng và điên loạn tột độ.
— Kik... kik... ki... ruru... rururu...
AAAAA HAHAHAHAHA!!!
Tiếng cười rùng rợn xé toạc màng nhĩ, mang âm hưởng của sự chế giễu vạn vật.
"Tuyệt mĩ!
Sự tuyệt vọng này thật trong vắt!
Nở hoa đi, hỡi sinh linh của bóng tối, hãy ăn tươi nuốt sống cái thế giới mục nát này!
Ki... rururu~"
Tiếng cười man rợ vẫn còn vang vọng, vạt váy đen của ả xoáy lại thành một cơn lốc rồi ả ta tan biến vào không khí, để lại hạt giống của ác mộng bắt đầu đâm chồi.
...
Cảnh tượng vỡ vụn như những mảnh gương.
Yume và Akane bị lực hút đẩy bật trở lại thực tại. Họ thấy mình đang đứng trên đống rác rưởi của lớp học khổng lồ trong.
Trước mặt họ, con Nightmare khổng lồ vẫn đang giơ cao cây kim đan len rỉ sét. Nhưng lần này, Yume không lùi lại.
Đôi mắt dưới chiếc mặt nạ của cô đã ướt đẫm nước mắt, nhưng ánh nhìn lại kiên định hơn bao giờ hết. Bạo lực không phải là cách giải quyết.
Chém giết con quái vật này chỉ là lặp lại bi kịch, là rơi vào đúng cái bẫy của ả đàn bà mặt nạ kia. Yume từ từ hạ thanh Katana xuống.
Lưỡi kiếm sắc bén tan biến thành những đốm sáng hồng nhạt, thu mình về lại bên trong viên pha lê của chiếc lồng đèn.
"Akane, lùi lại đi."
Yume cất giọng, nhẹ nhàng nhưng mang uy quyền không thể chối cãi.
"Tớ sẽ không chém cô ấy.
Tớ sẽ cứu cô ấy."
Akane sững người, cô nhìn thấy đôi bờ vai của Yume đang run rẩy, nhìn thấy những giọt nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài qua khóe mặt nạ, rơi chập chùng xuống mặt sàn lởm chởm rác rưởi.
Lần đầu tiên, Akane lùi bước, nhường lại toàn bộ chiến trường cho cô gái mang chiếc lồng đèn nhỏ bé. Bóng đen khổng lồ của Nightmare đổ ập xuống. Yume nhắm nghiền mắt lại.
Cô vòng cả hai tay, ôm chặt chiếc Lồng Đèn sắt lạnh lẽo vào sát lồng ngực mình, để nhịp đập của trái tim cô hòa làm một với nhịp đập thoi thóp của viên pha lê màu hồng phấn.
“Sato Minori...
Cậu đã phải chịu đựng quá nhiều rồi.”
Những ký ức đau thương vừa chứng kiến ùa về, cào xé tâm can Yume.
Tiếng khóc trong nhà vệ sinh tối tăm, vệt máu tứa ra dưới đòn roi của người mẹ nuôi tàn độc, ánh mắt trống rỗng trên sân thượng lộng gió...
Tất cả rành rọt như những vết cứa.
“Sự tàn nhẫn của thế giới này không phải là lỗi của cậu.
Cậu không đáng bị chà đạp, không đáng bị vứt bỏ.
Cậu đã quá mệt mỏi với việc phải hận thù rồi...
Hãy để tớ...
ôm lấy nỗi đau này thay cậu.”
Biến sự đồng cảm tột cùng thành ma lực.
Biến những giọt nước mắt của lòng trắc ẩn thành ánh sáng soi rọi cõi chết. Yume mở bừng mắt, đôi mắt kiên định rực sáng như vì sao duy nhất giữa đêm đen.
Cô giơ cao chiếc lồng đèn lên bầu trời, dõng dạc xướng lên câu thần chú từ sâu thẳm linh hồn:
"Thánh Ca Khải Hoàn...
Tam Thánh Nữ Giáng Lâm!"
BÙNG...!!!
Chiếc lồng đèn bỗng chốc vỡ òa ra một luồng sáng hồng rực rỡ và ấm áp đến mức xé toạc toàn bộ màn đêm u ám.
Ánh sáng ấy dịu dàng như vầng thái dương buổi sớm mai, xua tan đi cái lạnh thấu xương của đáy địa ngục. Cây kim đan len rỉ sét khổng lồ vừa chạm vào luồng ánh sáng ấy, lập tức khựng lại, rồi từ từ vỡ vụn, hóa thành hàng ngàn cánh hoa cúc trắng tinh khôi lả tả rơi xuống không trung. Từ trung tâm của cột sáng khổng lồ vươn tới tận trời xanh, không gian biến dạng, gợn sóng như mặt hồ mùa thu.
Và rồi, ba thực thể vĩ đại từ từ giáng hạ.
Đó là ba nàng Thánh Nữ lộng lẫy, to lớn ngang ngửa con quái vật Nightmare, được dệt nên từ ánh sáng thuần khiết nhất.
Một nàng ngự ở vị trí trung tâm, đài các và uy nghiêm, hai nàng chắp tay đứng hầu hai bên, vạt áo phiêu diêu theo gió.
Cả ba đều vận bộ bạch y thướt tha, lấp lánh như được cắt ra từ dải ngân hà.
Mái tóc họ buông xõa bồng bềnh, dập dờn như mây vờn đỉnh núi. Trên khuôn mặt thanh tú vĩnh hằng, đôi mắt họ luôn nhắm nghiền.
Chẳng cần mở mắt để nhìn ngắm sự xấu xa của thế gian, họ dùng trái tim để bao dung mọi tội lỗi, toát lên vẻ từ bi và nhân hậu đến mức bất cứ ai nhìn vào cũng muốn quỳ xuống mà khóc gục.
Hào quang thiêng liêng từ ba vị Thánh Nữ tỏa ra, đè bẹp hoàn toàn thứ ác khí ngột ngạt của bãi rác lớp học.Con Nightmare khổng lồ sững sờ.
Đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết thương của nó buông thõng giữa không trung.
Nó muốn gào thét, muốn tấn công, nhưng ánh sáng ấm áp kia làm lớp vỏ đen ngòm của nó bắt đầu tan chảy. Nàng Thánh Nữ ở giữa khẽ đưa đôi bàn tay ngọc ngà lên đặt chéo trước ngực.
Hai nàng bên cạnh từ từ hé mở đôi môi đào.
Một khúc ca cất lên.
Không có lời hát, chỉ có một giai điệu du dương, êm đềm như tiếng hát ru của người mẹ hiền vỗ về đứa trẻ giật mình trong đêm thâu.
Nó trong trẻo như giọt sương mai rơi trên phím dương cầm, róc rách như tiếng suối gột rửa những vết thương rỉ máu.
Khúc ca mang theo một luồng sóng âm của sự xoa dịu, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách. Lời ca chạm đến đâu, phép màu hiện ra đến đó. Sàn nhà ngập ngụa những bài kiểm tra điểm 0 và lời chửi rủa... bỗng chốc rũ bỏ lớp mực đen, hóa thành hàng vạn con bướm trắng phát sáng, bay rợp cả bầu trời.
Những vũng nước mắt axit đen ngòm biến thành những thảm cỏ xanh mướt, hoa dại thi nhau đua nở, tỏa hương thơm ngát.
Bốn bức tường chật hẹp chứa đầy những lời đay nghiến sụp đổ tan tành, mở ra một bầu trời rực rỡ ánh bình minh. Khúc ca ngân vang, xuyên qua lớp giáp thù hận khổng lồ, chạm thẳng vào phần linh hồn nhỏ bé, tổn thương đang co rúm bên trong con quái vật. Con Nightmare bắt đầu run rẩy kịch liệt.
"A...
A..."
Nó đưa hai tay lên ôm lấy cái đầu to tướng.
Nó không gầm gừ nữa.
Những khuôn mặt méo mó, những khối thịt oán hận dính dấp trên cơ thể nó nứt nẻ, khô lại và vỡ vụn ra như đất sét sét nung quá lửa.
Lớp vỏ quái vật đang chết đi, để trả lại sinh mệnh bên trong. Dưới âm vang của khúc ca cứu rỗi, con quái vật khổng lồ từ từ đổ gục xuống.
Nó quỳ hai gối trên thảm cỏ rực sáng, vùi mặt vào đôi bàn tay đầy sẹo và bật khóc.
Những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa ra, không còn là tiếng gào thét đòi mạng, mà là tiếng khóc tủi thân của một đứa trẻ bị bỏ rơi cuối cùng cũng tìm thấy đường về nhà. Lớp vỏ đen ngòm hoàn toàn tan chảy như tuyết đọng gặp nắng xuân.
Ở chính giữa vũng ánh sáng, chỉ còn lại một sinh thể duy nhất.
Đó là Sato Minori.
Cô bé trở lại là một cô nữ sinh mười tám tuổi nhỏ nhắn, mặc bộ đồng phục sạch sẽ.
Cô bé quỳ xõa trên bãi cỏ, hai vai gầy guộc rung lên từng đợt, tiếng khóc nức nở như muốn trút cạn mọi uất ức của nhiều kiếp người. Yume từ từ bước tới.
Lớp áo choàng nhung và chiếc mặt nạ trắng sứ tự động tan biến, trả lại Yume trong hình dáng một nữ sinh trung học bình thường. Cô bước qua thảm cỏ đầy hoa, quỳ xuống ngang tầm với Minori.
Không một chút ngần ngại, Yume dang hai tay ra, vòng qua bờ vai đang run rẩy ấy, ôm Minori vào lòng một cách thật chặt, thật ấm áp. Minori giật mình, cơ thể cô bé ban đầu cứng đờ lại vì sợ hãi những trận đòn roi quen thuộc.
Nhưng khi nhận ra đó không phải là cái tát hay sự xô đẩy, mà là một vòng tay chở che vững chãi, cô bé òa khóc nức nở lớn hơn, úp mặt vào hõm cổ của Yume.
"Ngoan nào...
Không sao rồi.
Không còn đau nữa đâu."
Yume đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen dài của Minori, giọng nói của cô cũng nghẹn lại vì những giọt nước mắt chực trào.
"Tớ xin lỗi vì không ai nghe thấy tiếng khóc của cậu sớm hơn..."
Minori bấu chặt lấy lưng áo của Yume, khóc nấc lên từng tiếng:
"Họ ghét tớ...
Mẹ cũng đánh tớ...
Tớ dơ bẩn lắm...
Tớ không đáng được sống..."
"Không!
Nghe tớ này, Minori!"
Yume lùi ra một chút, áp hai bàn tay ấm nóng của mình lên đôi má lạnh ngắt đẫm nước mắt của cô bé, bắt Minori phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Sự tàn nhẫn của họ là tội lỗi của họ!
Nó không định nghĩa con người cậu!
Cậu rất ngoan, cậu đã vô cùng dũng cảm khi cố gắng mỉm cười cho đến tận phút cuối cùng.
Việc cậu tồn tại không phải là một sai lầm."
Đôi mắt Minori mở to, ngơ ngác nhìn Yume.
Những lời nói ấy... những lời mà cô bé khao khát được nghe suốt cả một đời, chưa từng có ai nói với cô cả.
"Cậu đã làm rất tốt rồi, Minori."
Yume mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ đẫm nước mắt.
"Cậu đã mệt mỏi quá rồi phải không?
Giờ thì buông bỏ đi.
Hãy nghỉ ngơi nhé.
Cậu không còn đơn độc nữa."
Dưới khúc hát vẫn đang vỗ về của ba vị Thánh Nữ, khuôn mặt Minori dần giãn ra.
Nỗi oán hận, sự cô độc, cảm giác tủi nhục... tất cả như lớp bụi mờ bị dòng nước trong vắt cuốn trôi đi sạch sẽ.
Minori vòng tay, khẽ ôm lấy Yume một lần nữa.
Lần này, cái ôm nhẹ bẫng và tràn đầy sự thanh thản.
"Ấm quá..."
Giọng Minori mỏng tang như làn sương sớm, trong trẻo và thanh thuần.
"Khúc hát này...
đẹp thật.
Lâu lắm rồi tớ mới thấy lòng mình nhẹ nhàng như thế này."
Minori từ từ buông Yume ra, lùi lại một bước.
Cô bé ngước nhìn lên bầu trời hoa bướm rực rỡ, rồi quay sang nhìn Yume.
Khoảnh khắc ấy, Minori mỉm cười.
Một nụ cười cong vút đôi mắt, rạng rỡ, trong veo và ngây thơ đến mức khiến trái tim người nhìn phải thắt lại vì xót xa.
Nụ cười lẽ ra cô bé phải có mỗi ngày ở độ tuổi mười tám đôi mươi, nụ cười đã bị lũ quỷ đội lốt người tước đoạt một cách tàn nhẫn.
"Cảm ơn cậu... vì đã đến tìm tớ..."
Từ đầu ngón chân của Minori, cơ thể cô bé bắt đầu trong suốt, hóa thành hàng vạn hạt sáng lấp lánh li ti như bụi sao, nương theo những cánh bướm trắng bay chắp chới lên bầu trời.
"Tạm biệt..."
Cùng với lời từ biệt nhẹ tựa lông hồng, hình bóng của Sato Minori tan biến hoàn toàn vào không trung, hòa vào ánh bình minh rực rỡ của sự siêu thoát. Trên không trung, ba vị Thánh Nữ cũng dần ngừng lại khúc hát.
Họ đồng loạt cúi đầu như một sự tri ân tĩnh lặng dành cho lòng từ bi của Yume, rồi thân ảnh vĩ đại của họ dần mờ đi, tan biến vào cõi hư vô. Dưới thảm cỏ xanh, nơi Minori vừa đứng, giờ đây chỉ còn lăn lóc một chiếc lõi màu đen bằng cỡ nắm tay.
Rắc... rắc...
Chiếc lõi ấy nứt toác ra, rồi vỡ vụn thành tro bụi, bị gió cuốn bay đi không còn một dấu vết.
Nhìn những hạt bụi sao của Minori bay lên trời cao, Yume cảm thấy nhẹ lòng hơn. Ngay khi chiếc lõi bị hủy diệt, không gian Mê Cung hoàn toàn mất đi nguồn chống đỡ.
RẦM!!!
Bầu trời nứt toác ra như một tấm kính cường lực bị đập nát.
Lực hút đảo lộn, vạn vật xung quanh sụp đổ và méo mó.
Một luồng ánh sáng trắng xóa, chói gắt nuốt chửng lấy Yume và Akane.
...
Bịch.
Yume cảm thấy lưng mình va mạnh vào một bề mặt cứng nhắc.
Cảm giác lạnh lẽo của sàn gạch men truyền qua lớp áo.
Mùi cồn y tế và mùi thuốc sát trùng đặc trưng xộc thẳng vào cánh mũi.
Cô choàng tỉnh, bật dậy thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Yume đang ngồi bệt trên sàn gạch của phòng y tế trường học.
Khung cảnh vặn vẹo, méo mó và bầu trời hoa bướm của Mê Cung đã hoàn toàn tan biến như một giấc mơ.
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà soi rõ thực tại yên tĩnh của buổi chiều muộn.
Mọi thứ trở lại bình thường.
Quá đỗi bình thường. Ngay bên cạnh, Akane cũng vừa lồm cồm bò dậy, xoa xoa thái dương nhăn nhó.
Cả hai đã tự động trở lại hình dáng học sinh trong bộ đồng phục lấm lem.
"Trời đất...
Kết thúc rồi sao?"
Akane lẩm bẩm, ánh mắt vẫn chưa hết sững sờ khi nhìn sang Yume. Và ở trên chiếc giường y tế ngay sát bức tường...
"Ưm...
đau đầu quá..."
Một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên.
Yume giật mình quay ngoắt lại. Shizuku đang từ từ cựa mình mở mắt.
Bàn tay thanh mảnh của cô ôm lấy trán, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại vì choáng váng.
Lớp kén nhầy nhụa màu xanh lục gớm ghiếc giam giữ cô ban nãy đã biến mất, không để lại dù chỉ là một vệt nước nhỏ.
Shizuku chớp chớp mắt, cố gắng làm quen với ánh sáng, rồi bối rối nhìn quanh:
"Yume...
Akane... sao chúng ta lại ở phòng y tế thế này?
Không phải... chúng ta đang chuẩn bị đi về sao?"
Yume đứng sững đó, đôi môi mấp máy không nói nên lời.
Nhìn người bạn thân thiết nhất của mình vẫn bình an vô sự, những giọt nước mắt kìm nén của Yume một lần nữa trào ra.
Cô lao đến, ôm chầm lấy Shizuku, bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Trận chiến đầu tiên đẫm nước mắt và máu đã kết thúc.
Linh hồn đáng thương của Minori cuối cùng cũng được chìm vào giấc ngủ ngàn thu bình yên. Nhưng ở ngoài kia, dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của thế giới này, ả đàn bà với nụ cười dị hợm ấy vẫn đang lẩn khuất trong bóng tối.
Sự cứu rỗi của Yume hôm nay chỉ là một nốt nhạc nhỏ bé, mở màn cho một bản giao hưởng bi thương và tàn khốc hơn muôn phần đang chờ đợi phía trước.