Cảm giác đầu tiên ập đến khi ý thức của Yume quay trở lại là cái lạnh. Không phải cái lạnh của gió mùa đông hay máy điều hòa, mà là cái lạnh thấu xương của sự chết chóc, len lỏi qua từng lỗ chân lông, thấm vào tận tủy sống.
Yume rên rỉ, hai tay ôm lấy đầu đang đau như búa bổ.
Cô cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như bị ai đó dán keo.
Phải mất một lúc lâu, cô mới có thể nâng mí mắt lên được.
"Shizuku...?
Akane...?"
Cô cất tiếng gọi, giọng khản đặc và yếu ớt.
Không có tiếng trả lời.
Yume chống tay ngồi dậy.
Nền gạch men dưới tay cô lạnh toát và nham nhám một cách kỳ lạ.
Cô dụi mắt, nhìn quanh để xác định phương hướng.
Và rồi, đồng tử cô co rút lại vì kinh hoàng. Đây không phải là hành lang trường học mà cô biết. Hoặc nói đúng hơn, nó từng là trường học, nhưng giờ đây đã bị một bàn tay vô hình nào đó bóp méo, vặn vẹo đến mức dị hợm.
Sàn nhà và trần nhà dường như đã đổi chỗ cho nhau.
Những chiếc đèn huỳnh quang vốn dĩ phải ở trên trần thì nay lại nằm dưới chân cô, phát ra thứ ánh sáng nhấp nháy chập chờn màu tím nhạt.
Hai bên tường không còn là những bức tường sơn trắng sạch sẽ nữa, mà được phủ kín bởi những tờ giấy kiểm tra điểm 0 đỏ lòm, dán chồng chéo lên nhau như vảy cá. Những cánh cửa lớp học thì trôi lơ lửng giữa không trung, xoay tròn chậm rãi như những mảnh vỡ trong môi trường không trọng lực.
"Cái... cái quái gì thế này?"
Yume lùi lại, lưng va phải một chiếc tủ đựng đồ cá nhân. Nhưng chiếc tủ ấy không cứng, mà mềm nhũn như thạch, chảy dài xuống sàn nhà tạo thành một vũng kim loại lỏng sủi bọt. Yume hoảng loạn quay đầu nhìn tứ phía.
"Shizuku!
Akane!
Các cậu đâu rồi!?
Trả lời tớ đi!"
Chỉ có tiếng vọng của chính cô dội lại từ bốn phương tám hướng, nghe méo mó và rợn người như tiếng cười của một gã hề điên loạn.
Hai người bạn của cô, những người vừa mới ngã xuống ngay bên cạnh cô vài phút trước giờ đây đã biến mất không còn một dấu vết. Trong không gian rộng lớn, vặn vẹo và đầy rẫy những hình thù quái dị này, chỉ còn lại một mình cô.
Sự cô đơn và nỗi sợ hãi bóp nghẹt lấy trái tim Yume.
Đột nhiên...
Rè...
Rè...
Một âm thanh như tiếng nhiễu sóng radio vang lên ngay trong đầu cô, kéo theo cơn đau nhói buốt óc.
"Chào mừng đến với Sân Khấu, Yume."
Giọng nói quen thuộc, lạnh lẽo và đầy vẻ giễu cợt của Élise vang lên. Yume vội vàng vồ lấy chiếc cặp sách vẫn còn đeo trên vai, lục lọi điên cuồng và lôi ra chiếc gương.
Chiếc gương lúc này đang nóng rực như hòn than, mặt gương phát sáng nhấp nháy theo nhịp điệu của giọng nói Élise.
"Élise!
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Shizuku và Akane đâu rồi?
Đây là đâu?"
"Bình tĩnh nào."
Élise đáp, giọng điệu thản nhiên như không.
Đây là Sân Khấu của một Nightmare.
Nói nôm na thì chúng ta đang ở trong kết giới của nó.
"Còn bạn ta?"
Yume hét lên.
"Bị tách ra rồi.
Có lẽ con quái vật này thích ăn lẻ từng người một.
Hoặc nó đang giữ họ ở đâu đó sâu trong mê cung này để làm món tráng miệng."
Nghe đến từ món tráng miệng, mặt Yume cắt không còn giọt máu.
"Phải cứu họ!"
Cô loạng choạng đứng dậy, chân nam đá chân chiêu.
"Chỉ đường cho ta đi, Élise!
Làm ơn!"
"Được thôi.
Nhưng trước hết..."
Élise ngừng lại một chút, rồi giọng nói trở nên nghiêm trọng và đanh thép:
"Nhìn lên trên đi."
Yume theo phản xạ ngước nhìn lên khoảng không phía trên đầu. Ở đó, lơ lửng giữa những chiếc bàn học bay tán loạn, là một tá những sinh vật nhỏ bé, hình thù kỳ dị.
Chúng trông giống như những con búp bê vải rách nát, tay cầm kéo và kim tiêm khổng lồ, miệng bị khâu lại bằng chỉ đỏ, đang nhìn chằm chằm vào Yume với đôi mắt là hai chiếc cúc áo đen ngòm.
Đó là...
Lũ tay sai của Nightmare.
Chúng đồng loạt phát ra tiếng cười khúc khích ghê rợn, rồi đồng loạt lao xuống phía Yume như một bầy kên kên đói mồi.
"Biến hình đi, Yume!
Trừ phi em muốn bị chúng xâu xé thành trăm mảnh!"
Yume không cần đợi nhắc lần thứ hai.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cô nắm chặt chiếc gương gập trong tay, giơ cao lên trước mặt, hét lớn câu thần chú:
"Gương Thần Soi Chiếu.
Ảo Ảnh Hiện Hình!"
Ánh sáng hồng lóe lên rồi vụt tắt, trả lại không gian tối tăm và méo mó cho Mê Cung.
Yume đứng đó, chiếc áo choàng nhung nặng trịch phủ lên vai, mặt nạ trắng sứ che đi khuôn mặt đang tái mét vì sợ hãi.
Bầy tay sai hình búp bê vải rách rưới trên trần nhà không chờ đợi.
Chúng rít lên những tiếng cười khúc khích man rợ, đồng loạt lao xuống như những mũi tên đen.
Những chiếc kéo rỉ sét và kim tiêm khổng lồ trên tay chúng lóe lên ánh thép lạnh lẽo, nhắm thẳng vào cổ họng Yume.
"Đừng có đứng đực ra đó!"
Tiếng Élise hét lên trong đầu Yume, đầy thúc giục.
"Giơ tay lên!
Tụ ma lực lại!
Tạo ra rào chắn đi!"
"Nhưng... làm sao..."
Yume hoảng loạn.
"Cảm nhận dòng chảy trong người em!
Dựng nó lên!"
Yume nhắm mắt, theo bản năng đưa bàn tay trái ra trước mặt.
Cô cảm nhận được một dòng nhiệt lượng chạy dọc cánh tay, tụ lại ở lòng bàn tay.
Vùùù...
Một luồng sáng màu hồng phấn dịu nhẹ tỏa ra, nhanh chóng cô đặc lại thành một tấm khiên năng lượng hình tròn.
Keng!
Keng!
Mũi kéo nhọn hoắt của lũ búp bê đâm sầm vào tấm khiên.
Dù trông mỏng manh như thủy tinh, nhưng tấm khiên năng lượng lại cứng cáp đến lạ thường, hất văng mọi đòn tấn công ra xa.
"Tốt lắm Yume."
Élise khen ngợi một cách lạnh nhạt.
"Giờ thì tấn công, triệu hồi Lồng Đèn đi.
Cứ tưởng tượng nó đang nằm trong tay em là được."
Yume hít một hơi sâu, tay phải cô nắm chặt lại vào khoảng không, tưởng tượng đến một vật thể kim loại mà cô chưa từng chạm vào. Một cảm giác lạnh lẽo và cứng cáp hiện hữu trong lòng bàn tay cô.
Khi Yume mở mắt ra, cô đang cầm một chiếc lồng đèn sắt nhỏ nhắn, kích thước chỉ bằng một bàn tay người lớn, treo lủng lẳng trên những sợi xích mảnh.
Khung đèn màu đen tuyền, mang phong cách Gothic u tối.
Bên trong lớp kính mờ ảo đó không phải là lửa, mà là một viên pha lê màu hồng hình trái tim.
Viên pha lê ấy đang phát sáng nhè nhẹ, thỉnh thoảng lại lóe lên một nhịp như nhịp đập của một trái tim sống. Lũ búp bê thấy đòn tấn công bị chặn lại, chúng tức giận rít lên, tụ tập lại thành một khối đen kịt định lao vào Yume một lần nữa.
"Kết liễu chúng đi, Yume."
Giọng Élise vang lên, đầy vẻ tàn nhẫn và mong chờ.
"Dùng kỹ năng Hồng Tinh Giai Nhân đi."
Yume nâng chiếc lồng đèn nhỏ nhắn lên trước mặt, hướng về phía bầy quái vật.
Cô thì thầm tên chiêu thức, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch:
"Hồng Tinh Giai Nhân..."
Tách.
Nắp của chiếc lồng đèn tự động bật mở. Từ viên pha lê hình trái tim bên trong, một luồng ánh sáng màu hồng rực rỡ bay vút ra ngoài.
Luồng sáng ấy uốn lượn giữa không trung, rồi nhanh chóng tụ lại, hóa hình thành một thực thể tuyệt đẹp. Đó là một nàng Geisha được tạo nên hoàn toàn từ năng lượng pha lê màu hồng trong suốt và lấp lánh.
Nàng mặc bộ Kimono lộng lẫy với những dải đai lưng bay phấp phới, mái tóc được búi cao cài trâm ngọc.
Nàng Geisha ấy luôn luôn nhắm mắt.
Khuôn mặt nàng thanh tú, tĩnh lặng như đang chìm trong giấc ngủ ngàn thu, toát lên vẻ đẹp bi thương và lạnh lẽo.
Nàng Geisha khổng lồ lơ lửng phía trước Yume, đối diện với bầy quái vật. Rồi chậm rãi... nàng khẽ ngẩng đầu lên, và đôi môi đang khép chặt từ từ mở ra.
Từ khuôn miệng nhỏ nhắn ấy, một luồng ánh sáng màu hồng đậm đặc bắn ra, quét ngang qua đám búp bê như một hơi thở tử thần.
Vút!
Luồng sáng đi đến đâu, không gian như bị bẻ cong đến đó.
Lũ búp bê vải rách rưới khi chạm phải ánh sáng này lập tức vỡ vụn ra, tan biến thành những hạt bụi lấp lánh rồi biến mất vào hư vô. Yume sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Nàng Geisha sau khi thổi bay kẻ địch thì khép miệng lại, cơ thể nàng dần tan ra thành những đốm sáng nhỏ, rồi chui tọt vào lại bên trong chiếc lồng đèn. Nắp đèn đóng lại cạch một tiếng.
Không gian trở lại yên tĩnh, sạch bóng quân thù.
"Đẹp lắm."
Élise cười khẩy trong đầu cô.
"Một cái chết êm ái và lộng lẫy."
Yume đứng thở dốc, tay vẫn nắm chặt chiếc lồng đèn sắt lạnh lẽo.
"Élise?
Ngươi còn ở đó không?"
Yume gọi khẽ trong đầu. Đáp lại cô là một sự im lặng kéo dài, rồi giọng nói của Élise vang lên lần cuối, nhỏ dần như tiếng vọng từ nơi xa xăm:
"Ta không thể cầm tay chỉ việc mãi được.
Từ giờ hãy tự lo liệu đi.
Ghi nhớ điều này, Yume, sức mạnh của lồng đèn nằm ở trí tưởng tượng của em..."
"Khoan đã!
Đừng đi mà!"
Yume hoảng hốt kêu lên. Nhưng kết nối đã bị ngắt.
Cảm giác hiện hữu của con búp bê trong tâm trí cô biến mất hoàn toàn, để lại Yume trơ trọi giữa mê cung vặn vẹo này. Không còn ai chỉ đường, Yume đành phải cắn răng chạy về phía trước theo cảm tính. Hành lang mê cung uốn lượn như ruột của một con quái vật khổng lồ.
Yume chạy mãi, chạy mãi cho đến khi cô nhìn thấy một tấm biển đề "Phòng Y Tế" treo ngược lủng lẳng trên trần nhà. Cô lao vào bên trong.
Cảnh tượng trước mắt khiến tim cô thắt lại.
Căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng trộn lẫn với mùi tanh của rêu mốc.
Ở chính giữa phòng, Shizuku đang trôi lơ lửng giữa không trung và bị bao bọc trong một khối chất lỏng nhầy nhụa màu xanh lục, trong suốt như thạch nhưng đặc quánh.
Shizuku nhắm nghiền mắt, sắc mặt tái nhợt, trông như một mẫu vật được ngâm trong lồng kính.
"Shizuku!!"
Yume hét lên, lao tới dùng chiếc lồng đèn đập mạnh vào khối thạch xanh.
Bộp.
Khối thạch đàn hồi như cao su, hất văng chiếc đèn của Yume ra.
Cô không bỏ cuộc, dùng cả tay trần cào cấu, đấm đá.
Nhưng lớp màng nhầy nhụa ấy vẫn trơ ra, không hề sứt mẻ, nó chỉ rung rinh nhẹ như đang trêu ngươi sự bất lực của cô.
"Không... không thể nào..."
Yume tuyệt vọng đấm tay xuống sàn. Cô biết mình không thể phá vỡ nó lúc này.
Cách duy nhất là phải tìm ra kẻ tạo ra cái kết giới này và tiêu diệt nó.
"Chờ tớ, Shizuku.
Tớ hứa sẽ quay lại cứu cậu!"
Yume gạt nước mắt, quay lưng chạy vụt ra khỏi phòng y tế.
Cô tiếp tục chạy thục mạng qua những dãy hành lang dài hun hút, rối rắm như tơ vò.
Kì lạ thay, suốt quãng đường dài, cô không gặp thêm bất kỳ con quái vật nào, nhưng sự im ắng đó càng làm nỗi bất an dâng cao. Đột nhiên, từ phía trên vọng xuống những tiếng nổ lớn và tiếng kim loại va chạm keng keng.
"Tiếng đánh nhau?"
Yume ngước lên nhìn cầu thang xoắn ốc dẫn lên sân thượng.
Cô không chần chừ, phóng người lao lên các bậc thang. Khi Yume đạp tung cánh cửa sân thượng, gió lộng thổi tung vạt áo choàng của cô. Trước mắt cô là một cảnh tượng hỗn chiến ác liệt.
Giữa sân thượng rộng lớn, một Ma pháp thiếu nữ khác đang chiến đấu.
Dáng người cô ấy cực kỳ quen thuộc. Cô gái ấy mặc một bộ trang phục chiến đấu năng động với áo croptop màu cam nhạt hở vai, không tay áo, ôm sát lấy thân hình khỏe khoắn, bên dưới là chiếc quần short ngắn bó sát cùng tông màu, để lộ đôi chân dài miên man.
Chiếc áo choàng màu cam đậm tung bay phần phật sau lưng như ngọn lửa, và trên mặt cô cũng đeo một chiếc mặt nạ trắng sứ che đi nửa khuôn mặt.
Đối thủ của cô là một nhóm 5 sinh vật dị hợm.
Chúng mang hình dáng của nữ sinh, nhưng khuôn mặt bị bôi đen kịt như mực tàu, tay chân dài ngoằng một cách phi lý, quần áo thì rách nát, da thì trắng bệch.
Có con đứng vắt vẻo trên bồn nước, có con thì bò trườn dưới đất bằng bốn chi, vặn vẹo tứ chi như loài nhện.
"Chết tiệt!
Lũ sâu bọ!"
Cô gái áo cam vung chân đá văng một con quái vật. Yume mở to mắt kinh ngạc.
Đôi chân của cô gái ấy... từ đầu gối trở xuống được bao bọc bởi lớp pha lê màu cam lấp lánh và cực kỳ cứng. Khi cô gái tung cú đá, từ mũi giày pha lê bỗng mọc ra những chiếc gai nhọn hoắt, găm thẳng vào bụng con quái vật khiến nó rống lên đau đớn.
Yume chợt nhận ra và buột miệng hét lớn:
"Akane!?"
Cô gái áo cam giật mình, quay phắt lại.
Đôi mắt đỏ rực sau chiếc mặt nạ mở to hết cỡ khi nhìn thấy Yume trong bộ dạng Ma pháp thiếu nữ:
"Yume?
Cậu...
Cậu cũng là...?"
Lợi dụng lúc Akane mất tập trung, hai con quái vật từ phía sau lao tới, móng vuốt sắc nhọn vươn ra định xé xác cô.
"Coi chừng!!"
Yume hét lên, lao tới ứng cứu. Cô giơ chiếc lồng đèn lên, tay phải nắm chặt, tưởng tượng ra hình ảnh quen thuộc.
"Hồng Tinh Giai Nhân!"
Nắp đèn bật mở.
Nàng Geisha lại một lần nữa xuất hiện, lơ lửng chắn giữa Akane và lũ quái vật.
Đôi môi nàng hé mở, luồng ánh sáng hồng rực rỡ bắn ra, thiêu rụi ngay lập tức hai kẻ đánh lén thành tro bụi. Akane nhìn Yume, khóe môi nhếch lên một nụ cười phấn khích:
"Được lắm!
Cậu giấu nghề cũng kĩ đấy!"
"Tớ mới phải nói câu đó chứ!"
Yume thở hồng hộc chạy tới đứng dựa lưng vào Akane.
"Còn ba con nữa!"
Akane hét lên, ánh mắt rực lửa chiến ý.
"Để tớ lo đám này!"
Nói rồi, Akane nhún người, bật nhảy lên cao tít giữa không trung.
Dưới ánh trăng méo mó của mê cung, cơ thể cô tỏa sáng rực rỡ như một mặt trời nhỏ. Akane duỗi thẳng hai chân, chắp lại với nhau thành một đường thẳng tắp.
Lớp pha lê cam ở chân cô bùng lên dữ dội, bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt, tạo ra tiếng rít xé gió. Từ đôi chân pha lê ấy biến thành nên một mũi khoan năng lượng khổng lồ màu cam rực, xoáy tít rồi nổi lửa lên bao phủ lấy cả cơ thể của Akane.
"Ăn cú này đi lũ sâu bọ!"
Akane gầm lên.
"Cam Tinh: Xuyên Phá Hoàng Hôn"!!
Vùùù...
Rầm!!!
Như một mũi tên lửa lao xuống từ thiên đàng, Akane lao thẳng xuống ba con quái vật còn lại.
Mũi khoan pha lê xoay tít nghiền nát và thiêu cháy mọi thứ cản đường.
Ba con quái vật không kịp kêu lên tiếng nào đã bị mũi khoan xuyên thủng, nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn đen sì tan vào không khí.
Akane đáp đất một cách điệu nghệ, cô phủi tay, quay sang nhìn Yume, nháy mắt một cái:
"Tuyệt vời chứ hả?"
:Akane!
Đừng có tạo dáng nữa!"
Yume vội vã chạy lại, nắm lấy cánh tay của cô bạn.
"Chúng ta phải tới phòng y tế!
Shizuku đang bị kẹt trong đó!"
Akane thu hồi tư thế chiến đấu, gật đầu dứt khoát:
"Được!
Dẫn đường đi!"
Cả hai lao ra khỏi sân thượng, hướng về phía cầu thang bộ tối om.
Tiếng bước chân dồn dập vang vọng trên nền gạch lạnh lẽo. Nhưng ngay khi chân Yume vừa chạm vào bậc thang đầu tiên...
Vùùù...
Rầm!
Không gian xung quanh bỗng nhiên vặn xoắn lại như một chiếc khăn mặt bị vắt kiệt nước.
Cầu thang dưới chân họ biến mất.
Thay vào đó là một lực hút vô hình cực mạnh kéo tuột cả hai xuống dưới vực thẳm đen ngòm.
"Á á á á!!!"
Yume và Akane hét lên thất thanh, rơi tự do trong không trung. Cảm giác không trọng lực chỉ kéo dài trong vài giây, sau đó là một cú va chạm mạnh.
Bịch!
Cả hai ngã lăn lóc xuống một mặt phẳng cứng.
May mắn thay, lớp trang phục ma pháp đã hấp thụ phần lớn chấn động nên họ không bị thương nặng, chỉ ê ẩm mình mẩy. Yume lồm cồm bò dậy, xoa xoa cái hông đau điếng.
Cô ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, và rồi... cô chết lặng.
"Đây là... lớp học sao?"
Họ đang đứng giữa một không gian rộng lớn đến mức vô lý, nhưng méo mó và dị hợm.
Bốn bức tường cao vút tận trời xanh được bao phủ kín mít bởi những dòng chữ viết bằng phấn trắng, phấn đỏ, thậm chí là khắc bằng dao rọc giấy:
"Đồ dơ bẩn", "Chết đi", "Sao mày vẫn còn đi học?", "Biến đi cho khuất mắt"
Những lời chửi rủa ấy cứ chạy dọc các bức tường như những dòng mã độc, chớp tắt liên hồi. Dưới chân họ, sàn nhà không phải là gạch men sạch sẽ, mà là một bãi rác khổng lồ của sự bắt nạt. Hàng ngàn cuốn sách giáo khoa bị xé nát bươm, những trang giấy bay lả tả như tuyết rơi.
Xen lẫn trong đó là vô số đôi giày bị ném bừa bãi, bên trong đầy ắp những chiếc đinh ghim nhọn hoắt và bùn đất bẩn thỉu.
Những chiếc bình hoa cúc trắng bị đập vỡ, nước cắm hoa lênh láng trộn lẫn với mực đen loang lổ khắp nơi. Mùi tanh của nước lau sàn bẩn thỉu trộn lẫn với mùi sắt rỉ sét xộc vào mũi khiến Yume buồn nôn.
"Tàn nhẫn quá..."
Akane nghiến răng, tay siết chặt thành nắm đấm.
"Đây là địa ngục trần gian sao?"
Đột nhiên...
Ầm...
Ầm...
Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội như một trận động đất.
Những chiếc bàn ghế gãy vụn bị hất tung lên trời. Từ giữa trung tâm của lớp học khổng lồ đó, sàn nhà nứt toác ra.
Một bàn tay khổng lồ, trắng bệch thò lên, bấu chặt lấy mép vực thẳm.
Bàn tay đó bị găm đầy những chiếc kim kẹp giấy và vết bỏng. Sau đó, chủ nhân của bàn tay từ từ trồi lên. Đó là một nữ sinh khổng lồ, cao tới hàng chục mét. Cô ta mặc bộ đồng phục học sinh nhàu nát, lấm lem bùn đất và vết giày đạp in hằn khắp nơi.
Chiếc áo trắng bị xé rách vai, lộ ra làn da tím tái đầy những vết bầm tím và vết cào cấu rướm máu.
Mái tóc đen dài của cô ta rối bù xù như tổ quạ, bết dính lại bởi keo hồ và kẹo cao su. Và điều đáng sợ nhất... là khuôn mặt của nó. Khuôn mặt ấy bị tóc che khuất một nửa, nhưng nửa còn lại sưng húp, biến dạng.
Nó không gầm rú như quái vật thông thường.
Nó đang khóc.
"Hu... hu... hu..."
Tiếng khóc ai oán, nức nở, vang vọng khắp không gian rộng lớn, nghe như tiếng rên rỉ của một con thú bị dồn vào đường cùng.
Tiếng khóc ấy len lỏi vào tai Yume, mang theo nỗi đau đớn tột cùng của sự cô độc và tủi nhục.
"Trả lại giày cho tớ...
Đừng giấu sách của tớ nữa..."
Giọng nói méo mó, đứt quãng vang lên từ cái miệng rộng ngoác đầy máu của con quái vật.
Những giọt nước mắt đen ngòm tuôn ra như suối, rơi xuống sàn tạo thành những vũng axit sôi sùng sục.
"Tại sao...
Tại sao các cậu lại ghét tớ...
Tớ đã làm gì sai..."
Yume lùi lại một bước, tay run rẩy che miệng.
Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng đến nghẹt thở tỏa ra từ sinh vật khổng lồ kia.
"Cô ấy... cô ấy chỉ muốn được yên ổn thôi mà..."
Yume thốt lên, nước mắt chực trào ra vì đồng cảm. Akane đứng chắn trước mặt Yume, đôi chân pha lê cam bắt đầu phát sáng, nhưng giọng cô cũng chùng xuống:
"Yume, đừng để cảm xúc chi phối!
Đó là Nightmare!
Nỗi đau của cô ấy đã biến thành quái vật rồi.
Nếu chúng ta không tiêu diệt nó, nó sẽ nuốt chửng cả ngôi trường này, và cả Shizuku nữa!"
Con quái vật khổng lồ dường như nghe thấy cái tên Shizuku.
Nó từ từ quay cái đầu to tướng về phía họ.
Con mắt duy nhất lộ ra sau mái tóc rối bỗng trợn trừng lên đỏ ngầu, đầy sự thù hận:
"Bạn bè...
Giả tạo...
Tất cả đều là giả tạo!!!"
Nó hét lên một tiếng chói tai, sóng âm khủng khiếp thổi bay cả Yume và Akane lùi lại phía sau.