Vào đầu thế kỉ 19 trong một buổi chiều mùa đông nọ, ở ngôi nhà vốn bình yên đó nay lại trở nên âm u. tiếng bát vỡ, đồ đạc trở nên lộn xộn, trong góc phòng một cô bé khoảng 17 tuổi đang ngồi che lên khuôn mặt đẫm nước mắt của mình.
Người mẹ cũng đang khóc bà nóng giận mất bình tĩnh và đập phá đồ đạc, sau một hồi người mẹ cuối cùng cũng cất tiếng nói:
Belle: hãy bỏ đứa trẻ đó, nghe ta
Keira: thưa mẹ, con không thể bỏ nó đó là đứa con của con.
Mẹ cũng là mẹ mà sao mẹ không hiểu cho con chứ?
Belle hét với giọng giận dữ: mẹ đã nói với con rằng hãy ở đó luôn đi cơ mà?
Nếu đã lỡ như vậy hãy giết đứa trẻ đó đi, đừng để như mẹ.
Cũng chính vì ngày hôm đó mẹ do dự giữ con ở lại để rồi bây giờ phải khổ sở như thế này
Vào năm 13 tuổi Keira bị bán vào các nhà thổ để thực hiện hành vi mại dâm, đau lòng thay người bán Keira chính là người mẹ của mình.
Keira đau khổ chạy ra khỏi nhà, cô lê lết thân mình giữa trời lạnh giá với những viết bầm tím, thời tiết lạnh giá như này nếu không được vào nhà cô sẽ chết vì rét..
Sáng hôm sau, một thi thể nữ được bắt gặp đã chết đến trắng bệch nhưng trong bụng vẫn còn một đứa trẻ.
Tất nhiên đứa trẻ đó cũng đã chết, sau đó cái xác của 2 mẹ con bị thiêu rụi, tuy nhiên đôi mắt trước khi thiêu mắt của Keira không nhắm lại nó vẫn mở, mở để nhìn những kẻ tồi tệ lần cuối, con bé Selene cũng chính là cái tên của đứa bé trong bụng, được người đời đặt cho nó.
Nếu ghép với tên mẹ nó sẽ gợi đến một mối hận sâu, một bi kịch bị vận mệnh trói buộc.
Selene cô gái bé nhỏ vừa chào đời đang đi quanh con phố vào lúc tuyết rơi, con bé nhìn quanh những quán bán đồ ăn, nhưng nó không thể sờ cũng chẳng thể với ... con bé vừa sợ, vừa lạnh và vừa đói nhưng nó không thể làm gì.
Bỗng nhiên nó nhận ra nó có thể đi xuyên qua bức tường và mặc dù đói khát nhưng nó vẫn không chết.
Vậy là cứ mỗi mùa con bé lại tìm một nơi để sống, mùa đông con bé ẩn náu trên cái gác bếp của nhà dân, mùa xuân thì con bé đi khắp đường phố với tâm trạng cô đơn và nhìn những đứa trẻ khác được tặng trứng sô-cô-la vào lễ hội Easter, mùa hạ con bé sống trong những hốc cây, mùa thu đã đến con bé ngồi trên chiếc ghế nhỏ nhìn từng chiếc lá vàng rơi xuống..
Đây đã là mùa thu thứ 5 con bé lại ngồi ở cái ghế đá đã mọc đầy rêu xanh đó, nó lại nhìn từng chiếc lá rồi tự hỏi khi nếu những chiếc lá vàng đó rụng hết liệu nó có thể được sống như một người bình thường hay không?
Bỗng nhiên nó nhìn thấy những cô bé nghèo khổ cũng bị cha mẹ mình bắt lên những chiếc xe ngựa kéo, con bé lại thấy thích thú khi người nghèo trở nên giàu có, nó ước giá như nó là người bình thường có lẽ sẽ chẳng cần ép nó cũng tự bước lên chiếc xe ngựa sang trọng đó ...
Lại thêm 5 năm nữa lúc này con bé đã tròn 10 tuổi nó vẫn cô đơn hơn qua từng mùa nhưng nó phát hiện ra rằng hoá ra thứ mà 5 năm trước nó muốn, lại là nỗi sợ hãi kinh dị của những cô gái nhưng nó luôn tự hỏi chắc phải có gì nên những người con gái mới ám ảnh đến thế.
Và rồi con bé phát hiện mình có thể bay, nó bay với vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc và thích thú, bay xuyên qua những bức tường.
Hôm đó nó lại bay nhưng nó bay vào một bức tường có một cô bé đang khóc, nó bay xuống và hỏi cô bé tại sao lại khóc
Cô bé nói với giọng nức nở: bạn là ai?
Sao bạn có thể vào được nơi này?
Selene: họ thường gọi mình là Selene Thorne, vậy còn tên cậu là gì?
Selene hỏi với giọng hào hứng: mà cậu nhìn thấy mình sao?
À, mình đã bay xuyên tường để vào nơi này
Cô bé: mình là Mira Lawson, cậu cứ gọi là Mira cũng được, tôi nhìn thấy cậu và còn thấy rất rõ nữa.
Cậu có thể đi xuyên tường ư?
Selene: đúng thế, hãy đi cùng mình đi
Mira: hãy chạy đi, nhanh lên!
Selene: sao thế?
Có chuyện gì ư?
Tiếng cửa phòng mở ra, bước vào là một người đàn ông to lớn, nhưng ông ta lại chẳng thể nhìn thấy Selene.
Mặc kệ cho Mira gào khóc, van xin ông ta vẫn thực hiện hành vi đồi bại của mình...
Selene thấy vậy liền đánh mạnh vào ông ta nhưng tay cô thậm chí còn xuyên qua cả da thịt của người đàn ông ấy.
Sau một hồi khi ông ta rời đi, Mira với khuôn mặt đẫm lệ tay chân bị trói chặt
Selene: cậu không sao chứ?
Mình không thể đánh ông ta.. mình xin lỗi
Mira:Mình đã hiểu vì sao mình có thể thấy được cậu và nói chuyện với cậu rồi
Selene: vì sao?
_Chương 1-khép lại_