Cập nhật mới

Khác những kẻ ẩn dật

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
396140947-256-k417341.jpg

Những Kẻ Ẩn Dật
Tác giả: ven3910
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ẩn mình dưới vận mệnh.



ventoria​
 
Những Kẻ Ẩn Dật
I. Đồng ca Vancessronca


𝐢: Đứa trẻ của Moangous

𝟏.

Kỷ nguyên thịnh vượng, niềm an yên trải dài lên khắp ngõ ngách của đế quốc vàng kim.

Đôi mắt cao quý của Moangous đã chứng kiến muôn đời hoàng đế nối bước lên ngai vị, kể từ thuở con người còn lồm cồm bò dậy sau khi hứng chịu cơn thịnh nộ của đức chúa, cho đến khi chính họ gieo rắc đại hoạ lên nhau.

Không điều gì có thể phủ nhận sự thật người là minh chứng vững vàng nhất cho một đế chế chưa từng chao đảo.

Điện hạ Moangous có những đứa trẻ của riêng người, những sự tồn tại gần như đã ém mình trước thế gian.

Kể cả đại đế Piolad'ca được cho là tri trỉ của điện hạ cũng chỉ từng gặp những đứa trẻ vàng ngọc ấy đôi lần trong cuộc đời phàm trần mà bệ hạ đã sống.

Vậy cho nên nếu một ngày Moangous giao một đứa trẻ của mình cho Piolad'ca chăm sóc, có lẽ một âm mưu nào đó đang được đóng lên giàn.

𝟐.

Piolad'ca as Alberich'a vắt nát óc vẫn nghĩ không ra được cái thứ gọi là âm mưu (vốn không tồn tại) kia chính xác là gì.

Một sáng sớm của kỷ Dương Quang, đại đế hay tin điện hạ Moangous muốn gặp mặt, ngài đã chuẩn bị sẵn sàng trong vài tiếng, vận lên bộ talim còn nghiêm trang hơn cả dịp lễ quốc khánh, tiến đến vương đình Merlovka.

Đi cùng đại đế còn có hai tòng thần thân cận nhất của ngài và.

Một cuộc mật nghị có thể bắt đầu ngay lúc bốn trụ cột đế chế gặp mặt.

Nhưng khi bóng hình Abreyal cùng Layoklov khuất sau những cột đình to lớn, ngài mới nhận ra mình đã bế một đứa bé trong lòng.

Một đứa con của Moangous.

𝟑.

Thân là đại đế đã trị vì Moangous bước lên đỉnh cao vinh quang nhất tự cổ chí kim, Piolad'ca as Alberich'a được ràng buộc với những ngày dài phải vùi đầu trong việc nước. ngài chôn mình vào chính sự đến quên cả việc sống như một con người.

Nhiều lần, các bề tôi xung quanh bệ hạ phải liều chết để ngăn người tiếp tục lao lực không ngừng nghỉ.

Đến cả con người vô cảm như Layoklov cũng phải ngần ngại khi thấy đôi mắt đã hằn đỏ vì thức trắng nhiều đêm.

Dù vậy, Piolad'ca lắc đầu mỗi khi ai đó nhắc tới chuyện dừng làm việc.

Không phải bệ hạ không muốn được thả lỏng, mà là có quá nhiều việc cần ngài làm.

Đó là cho đến khi bên cạnh người xuất hiện một đứa trẻ.

Đại đế Piolad'ca as Alberich'a không có con nối dõi.

Người vợ đi cùng ngài từ khi chỉ còn là một hoàng tử nhỏ bé đã qua đời khi đại đế chưa lên được chức thân vương.

Dù vậy, không còn ai hối thúc đại đế tái hôn để tạo ra những thế hệ sau nữa.

Trong phòng ngủ của ngài có một chiếc tràng kỷ đã được đặt đó nhiều năm nhưng rất ít khi dùng tới.

Nằm trên nó, đại đế thở từng hơi đều, hưởng thụ cái nắng ấm áp hiếm hoi của những ngày đông chí.

Tay bệ hạ luồn vào mái tóc đen mượt, vuốt ve cái đầu đang tì trên bụng mình.

Gót chân trắng hồng, thoang thoảng hương gỗ trầm của dầu sức, lấp ló dưới lớp chăn nhung.

Eli - cái tên mà đại đế đặt cho đứa bé.

Nó có nghĩa là 'phước lành'.

𝟒.

"Gọi đi Eli, ' Piolad'ca as Alberich'a '."

Đứa trẻ bập bẹ những tiếng ô a không rõ nghĩa, rồi theo sự dẫn dắt của đại đế, những tiếng nói đầu tiên thốt ra miệng Eli.

"Pi ô lây' ka."

"Đúng vậy."

Đại đế thoã mãn gật đầu, mắt cong lên thành hai lưỡi liềm hoà ái.

Giọng nói trong trẻo của Eli như chất xúc tác kỳ lạ, tựa hồ xoa dịu cho tâm trí Piolad'ca.

Một làn sóng kỳ lạ mang tên "tình thương" nổi dậy trong lòng đại đế, giống quả ngọt chín tới sau một mùa chăm lo.

Dường như hơn một năm đã bị đảo lộn kia đều được đền đáp trong giây phút đứa trẻ cất tiếng gọi ngài.

Trên thực tế, cái tên đầu tiên mà thằng bé nên gọi phải là người cha thực sự của nó - Moangous.

Mỗi lần cảm nhận được niềm vui từ việc chăm sóc đứa trẻ, Piolad'ca luôn không nhịn được mà nảy ra những suy nghĩ lạ kỳ này.

Cơ mà ai quan tâm chứ, chính Moangous đã ném đứa trẻ này cho ta.

Hành động năm đó của điện hạ đã khiến người giành được vị trí người cha vô trách nhiệm nhất mà đại đế Piolad'ca từng gặp.

"Hãy thử gọi họ của ta đi Eli.

Gọi nào, Alberich'a."

Đại đế ôm đứa trẻ vào lòng, áp trán sát vào cái má lạnh của nó.

"Aul bê rích."

Thằng bé ô a gọi.

"Đừng có gọi nhầm sang thứ họ đó.

Lại nào, Al bê ri kha."

"A bê ri..."

Đại đế hơi cau mày.

"Có lẽ cổ họng bé nhỏ của con chưa đủ linh hoạt.

Được rồi nắng quá, chúng ta vào thôi."

Vậy là Piolad'ca as Alberich'a bế Eli mà quay trở về cung điện, theo sau người là những hầu nữ cúi đầu lặng thinh.
 
Những Kẻ Ẩn Dật
I. Đồng ca Vancessronca


𝐢𝐢: Đứa trẻ của Piolad'ca as Alberich'a

𝟏.

Abreyal và Layoklov đã nhiều lần nhắc nhở Piolad'ca về đứa trẻ mà ngài đang nuôi nấng.

Hắn cho rằng, đứa trẻ này sẽ không thể là đứa trẻ bình thường khi mà người cha của nó - Moangous, là một sự tồn tại tuyệt đối không bình thường.

Chẳng dông dài như đồng nghiệp mình nói, Layoklov thì chỉ nhìn chằm chằm vào Eli và sau đó không bao giờ xuất hiện trong tầm mắt nó nữa.

Đại đế hiểu lý do vì sao.

Ngài cúi xuống mái đầu bé nhỏ đang đè lên bàn làm việc của mình, làm nhàu nát những giấy tờ ghi chép về tình hình của biên giới đế quốc rồi thở dài.

Ngài vuốt mái tóc đen bóng đó bằng bàn tay phải không cầm bút.

Gương mặt non nớt phản chiếu trong đáy mắt xanh.

Đôi mắt của Eli không mang sự tinh nghịch của những đứa trẻ đồng trang lứa - một đôi mắt đỏ to tròn cùng lặng lẽ, chưa từng dung chứa bất kỳ cảm xúc hay suy nghĩ nào.

Tương tự, khuôn miệng nhỏ dường như cứng đờ và chẳng từng nở lấy một nụ cười trong năm tháng ấy.

Nhưng ít nhất Eli luôn thích bám lấy Piolad'ca.

Dù cho chỉ là im lặng quan sát đại đế hoặc đôi khi vươn tay táy máy vài thứ trên bàn với sự tò mò, đây lại là điều duy nhất khiến nó giống với một đứa trẻ.

Có một thứ gọi là 'nhân tính' khuyết thiếu trong Eli.

𝟐.

Piolad'ca as Alberich'a chưa bao giờ giao đứa trẻ này cho ai khác chăm sóc, kể cả là hầu nữ.

Thằng bé là sinh mạng đích thân điện hạ Moangous trao cho ngài, vậy nên việc nuôi nấng đứa trẻ càng phải do ngài gánh vác.

Có nhiều buổi chiều Abreyal đến và không thấy đại đế trong phòng làm việc, nơi mà những năm trước ngài đã gần như ăn ngủ ở trong.

Ở ngoài một sân vườn nào đó, đại đế lại cắm cúi với mớ giấy tờ dày đặc.

Bên cạnh đại đế là đứa bé của ngài - Eli.

"Vừa làm việc vừa chăm sóc nó.

Đại đế, ngài sắp trở thành một quân phụ đơn thân thật rồi."

Rồi Abreyal chạm mắt với đứa bé khi nó ngẩn đầu lên.

Ngay lúc đó, hắn liền biết vì sao vị đồng nghiệp kỳ quái kia không muốn gặp đứa nhỏ này.

𝟑.

Eli chưa từng được gặp cha thật của mình.

Đúng hơn, đại đế chưa bao giờ dẫn đứa trẻ này tiến vào vương đình Merlovka.

Sức khoẻ của nó quá yếu để rời khỏi sự ổn định ở thủ đô mà tiến tới toà vương đình ở nơi cao nguyên Noearn lạnh giá.

Cùng với đó, Piolad'ca chưa lần nào nghe điện hạ chủ động hỏi thăm đến đứa con trai bị ruồng rẫy của mình.

Đôi khi Piolad'ca muốn hét vào mặt Moangous rằng 'tại sao?', nhưng điều đó sẽ chỉ tồn tại trong suy nghĩ của đại đế.

Piolad'ca không thể đặt điều với Moangous khi sự tồn tại của người gần như chạm tới thần linh.

Vì ngài hiểu, Moangous làm gì cũng có một lý do riêng của người.

Và suy nghĩ của người là điều mà phàm trần như đại đế sẽ chẳng bao giờ hiểu được.

𝟒.

Đại đế bước những bước vội vã qua các mái vòm đá cẩm thạch, sau khi tuyên bố kết thúc mật nghị và nghe Abreyal báo điện hạ đã đến đây.

Cánh cửa to lớn nặng nề mở ra, ngài nhìn thấy con trai của mình trong sảnh.

"Thằng bé tên gì?"

Moangous hỏi, tay người vuốt ve gương mặt đứa trẻ chỉ mới cao đến hông của mình.

Đại đế ổn định lại hơi thở, ngài để tòng thần ở lại và bước hiên ngang vào bên trong.

"Ta đặt tên cho nó là Eli,"

Piolad'ca nhìn đôi mắt vàng chanh Moangous phản chiếu gương mặt non nớt của Eli.

Không có động tĩnh nào gợn sóng trong Moangous khi người gặp lại đứa con mà mình đã ruồng rẫy 5 năm trước.

"Eli trong Elios Vancessronca."
 
Back
Top Bottom