Khác Những Đứa Trẻ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
393496891-256-k807666.jpg

Những Đứa Trẻ
Tác giả: sanghuynh1501
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những vùng ký ức, tưởng chừng đã ngủ yên dưới lớp bụi thời gian, chỉ chờ một cơn gió lạ để bừng tỉnh, trỗi dậy với tất cả những thương tổn và tăm tối chưa từng hóa giải.

Khánh, An và Quân, ba đứa trẻ lớn lên bên nhau giữa thị trấn yên bình, tưởng như cuộc đời sẽ mãi như vậy, êm đềm trôi qua.

Nhưng rồi, bằng cách nào đó, thời gian đã cuốn trôi sự trong trẻo ấy, để lại những vết nứt âm thầm mà không ai kịp nhận ra.

Một cái chết bất ngờ.

Một khuôn mặt xa lạ ẩn sau tấm di ảnh quen thuộc.

Những bức ảnh cũ kỹ, mờ ảo, với sự xuất hiện của một đứa trẻ không tên.

Trở về giữa hoang tàn của ký ức, Khánh buộc phải lần theo từng dấu vết mong manh, để tìm ra sự thật đã bị chôn vùi dưới những mùa mưa và tiếng gió.

Nhưng càng tiến sâu, anh càng nhận ra: có những cánh cửa, một khi đã mở ra, sẽ không bao giờ có thể khép lại.

Và có những nỗi đau, không thuộc về hiện tại - mà đến từ những điều đã lỡ sai ngay từ lúc ban đầu.



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Những giây phút cuối cùng ở Berlin
  • Những con tàu không số
  • Những Linh Hồn Bay Trên Bầu Trời
  • [Xuất bản] NHỮNG MÙA TRĂNG RƠI [CŨ]
  • Những chàng Ngự lâm Janissary
  • Những anh hùng Người Việt
  • Những Đứa Trẻ
    Chương 1: Cuộc Gọi Đêm


    10 giờ đêm, Khánh vẫn đang ngồi ở văn phòng, chăm chú nhìn vào những dòng code nhảy múa trên màn hình máy tính.

    Anh mặc áo sơ mi trắng, ngồi thẳng lưng trên một chiếc ghế tựa.

    Là một người đàn ông ngoài 30, anh sở hữu bờ vai rộng và thân hình rắn rỏi của một người thường xuyên rèn luyện thể chất.

    Khuôn mặt anh vuông vức, sống mũi thẳng, cùng đôi mắt sáng và mái tóc đen dày.

    Một cuộc gọi từ quê nhà.

    Là Quân, người bạn thuở nhỏ của anh.

    Khánh liếc màn hình điện thoại, ngón tay dừng lại trên màn hình cảm ứng một giây, rồi bắt máy.

    Giờ này Quân gọi hẳn là có chuyện gì đó quan trọng.

    Có lẽ là tin vui về An, em gái anh vừa mới đính hôn với Quân cách đây vài tháng.

    Anh mỉm cười thoáng qua, nghĩ đến cảnh An rạng rỡ khoe nhẫn, rồi bắt máy.

    "A lô, Quân à?"

    Chỉ có sự im lặng, rồi tiếng hít thở sâu, như ai kia đang cố lấy lại bình tĩnh, rồi giọng Quân vang lên, nghẹn ngào đến mức vỡ vụn:

    "Khánh...

    An...

    An mất rồi, Khánh ơi...

    An... tự tử."

    Thế giới đột ngột ngừng lại.

    Khánh cảm thấy tai mình ù đi, như thể có ai đó bịt chặt tai anh bằng hai bàn tay lạnh ngắt.

    Tiếng Quân vẫn tiếp tục, đứt quãng, nhưng anh không nghe rõ nữa.

    Chỉ còn tiếng máu dồn lên hai thái dương, tiếng tim đập loạn nhịp như muốn phá tung lồng ngực.

    Tay cầm điện thoại run lên, anh phải dùng cả hai tay mới giữ nổi.

    "Quân... mày nói gì?

    Lặp lại xem."

    "An... tự tử... tối nay... trong phòng riêng...

    Em... em không biết phải làm sao nữa..."

    Giọng Quân vỡ òa thành tiếng nấc.

    Khánh nghe thấy tiếng khóc của Quân, người bạn thân nhất từ thuở nhỏ, người đàn ông với nụ cười rực rỡ nhất trong những buổi tụ tập ba người, giờ đây chỉ còn là những âm thanh đứt đoạn, tuyệt vọng.

    Không thể tin nổi.

    An, đứa em gái anh yêu thương nhất đời, người mà anh đã thay cha thay mẹ chăm sóc từ khi ba mẹ mất, người luôn ríu rít theo anh khắp nơi, người vừa mới gọi điện cho anh cách đây hai tuần để khoe bộ váy cưới, lại tự tử?

    Không lời trăn trối.

    Không dấu hiệu gì rõ ràng.

    Chỉ có một cuộc gọi thông báo từ người bạn thân thiết nhất.

    Khánh đứng sững giữa văn phòng.

    Tiếng gõ bàn phím từ các bàn bên cạnh, tiếng cười nói của đồng nghiệp làm ca đêm, tiếng máy photocopy chạy rì rì, tất cả bỗng trở nên xa xôi, vô nghĩa.

    Anh cảm thấy mình như đang đứng ngoài cơ thể mình, nhìn một người đàn ông ba mươi hai tuổi đang chết lặng giữa chốn công sở.

    "Khánh... anh về được không?

    Em... em không chịu nổi, một mình..."

    Giọng Quân kéo anh trở lại thực tại.

    Khánh nuốt khan, cổ họng khô rát.

    "Tao về ngay.

    Chờ tao."

    Anh cúp máy mà không nhớ mình đã nói gì thêm.

    Tay run run tắt máy tính, nhét vội laptop vào balo, khoác áo vest lên vai.

    Đồng nghiệp ai đó hỏi han, anh chỉ lắc đầu, bước ra khỏi văn phòng như người mất hồn.

    Đường về quê dài như vô tận.

    Chuyến xe khách cuối cùng trong đêm xuất phát từ bến xe quận 1.

    Khánh ngồi ở hàng ghế cuối, nhìn ra cửa sổ tối đen.

    Đèn đường lướt qua từng vệt sáng mờ ảo, như những ký ức vụn vỡ.

    Anh nhớ lại những ngày thơ bé: An bé xíu, nắm tay anh chạy lon ton trên bãi biển, cười giòn tan khi anh bế lên vai.

    Nhớ những đêm anh thức trắng vì An sốt cao, lau mồ hôi cho em bằng khăn ướt, thì thầm: "Có anh đây, đừng sợ."

    Ba mẹ mất trong một vụ tai nạn giao thông khi anh mới mười sáu, An mới mười một.

    Từ đó, Khánh trở thành cả thế giới của An, và An là lý do duy nhất để anh gồng mình sống tiếp.

    Vậy mà giờ đây, An cũng bỏ anh mà đi.

    Một cách đầy bí ẩn và đau đớn.

    Khánh siết chặt tay vịn ghế, móng tay cắm sâu vào da thịt đến rướm máu.

    Anh không khóc.

    Chưa khóc.

    Nước mắt dường như bị đông cứng đâu đó trong lồng ngực, chờ một khoảnh khắc nào đó để vỡ òa.

    Xe lăn bánh trong đêm.

    Tiếng động cơ đều đều như nhịp tim đang cố gắng giữ bình tĩnh.

    Nhưng trong đầu Khánh, chỉ có một câu hỏi lặp đi lặp lại, không lời đáp:

    An ơi... em đã che giấu điều gì?

    Tại sao em lại chọn cách ra đi như thế này?
     
    Back
    Top Dưới