Sáng hôm sau.
Vũ thức dậy khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lỗ hổng trên mái tôn, rọi thẳng vào mắt anh như một cái tát của định mệnh.
Đầu anh hơi ong ong.
Khoản tiền 1 triệu của Thư đã được cộng vào tài khoản, đủ để anh trả nợ tiền trọ và ăn mì tôm thêm được... vài tuần nữa.
Nhưng Vũ biết, đồng tiền của cái cô CEO tên Thư đó không bao giờ là dễ nuốt.
Anh dắt xe ra hẻm.
Bà Năm "tình báo" hôm nay không lặt rau, bà đang tất bật múc xôi cho khách.
Thấy Vũ, bà ngoắc tay lia lịa: "Vũ!
Lại đây mầy.
Có mối thơm cho mầy nè."
Vũ tấp xe vào, gương mặt vẫn "lì" như thường lệ: "Gì vậy bà Năm?"
Bà Năm hạ thấp giọng, vừa gói nắm xôi gấc vừa thì thầm như đang giao dịch hàng cấm: "Nãy có thằng cha nào sang trọng lắm, đi con xe hơi đen thui, ghé vô hỏi thăm về mầy.
Chú em hỏi kỹ lắm, từ chuyện mầy ở đây bao lâu tới chuyện mầy có bồ bịch gì chưa.
Tao thấy nghi nghi, nên tao... hét giá 50 ngàn tiền tin nhắn rồi mới kể."
Vũ nheo mắt: "Bà kể gì?"
"Thì kể mầy là thằng shipper nghèo rớt mồng tơi, tối ngày chỉ biết chạy xe chứ có biết mùi con gái là gì đâu," bà Năm cười khoái chí, rồi đưa cho Vũ một tờ giấy nhỏ được gấp gọn.
"Nhưng mà sau đó ổng đưa tao cái này, bảo là nếu mầy muốn làm thêm 'cuốc xe đặc biệt' thì gọi số này.
Nghe nói là giao hàng cho một 'lão đại' ở khu Quận 5."
Vũ cầm tờ giấy, cảm giác như một cái Side Quest mới vừa được mở ra trên bản đồ.
Sài Gòn trong mắt Vũ không chỉ là những con đường, mà là một mạng lưới những mối quan hệ chằng chéo.
Việc anh tiếp xúc với Thư đêm qua có lẽ đã lọt vào mắt xanh của một đạI gia nào đó.
Trong cái thế giới này, không có gì là ngẫu nhiên cả.
Anh nhét tờ giấy vào túi, định phóng xe đi thì điện thoại lại rung lên.
Lại là cái tên "Thư CEO".
Thư: "Dậy chưa anh shipper mặt lạnh?
Nay tôi không ship đá, cũng không ship nỗi buồn.
Tôi cần anh ship... chính anh.
10 giờ sáng có mặt tại trụ sở chính công ty tôi.
Anh sẽ đóng vai 'vệ sĩ bí mật' cho tôi đi đàm phán hợp đồng.
Giá cả: Gấp đôi tiền chạy đơn cả ngày của anh.
Đừng có mà 'từ chối' vì tôi biết anh đang cần tiền trả nợ tiền trọ mà, đúng không?"
Vũ siết chặt tay lái.
Cô nàng này rõ ràng đã cho người điều tra anh (chắc chắn là gã mặc vest đen bà Năm vừa kể).
Sự tự nhiên và có chút "thao túng tâm lý" của Thư bắt đầu làm Vũ thấy khó chịu, nhưng cái thực tế cơm áo gạo tiền lại một lần nữa ghì lấy vai anh.
Vũ gõ phím:
Vũ: "Tôi là shipper, không phải diễn viên.
Nhưng nếu cô trả đủ, tôi sẽ đến.
Nhắc trước, tôi chỉ bảo vệ, không làm mấy chuyện tào lao."
Vũ vít ga.
Anh quyết định ghé qua khu Quận 5 trước để xem cái "lão đại" kia là ai trước khi đến gặp Thư.
Trong trò chơi này, Vũ không muốn mình mãi là một quân cờ bị dắt mũi.
Khu Quận 5 đón Vũ bằng mùi thuốc bắc nồng đậm và những dãy nhà cổ kính mang đậm màu sắc Trung Hoa.
Anh dừng xe trước một tiệm trà cũ, nơi có tấm biển gỗ khắc ba chữ "Vô Danh Quán".
Một lão già ngồi trên chiếc ghế mây, tay cầm cái quạt nan phe phẩy.
Đó là chú Lục — một nhân vật " thợ rèn thông tin" mà Vũ từng giúp đỡ trong một vụ giao hàng bị quỵt tiền năm ngoái.
"Chú Lục, có người tìm cháu.
Giao hàng cho lão đại nào đó ở đây," Vũ vào thẳng vấn đề.
Chú Lục ngưng quạt, nhìn Vũ từ đầu đến chân rồi thở dài: "Vũ à, con vừa mới bước chân vào một cái vũng nước đục rồi đấy.
Cái cô tiểu thư nhà họ Trần (Thư) mà con gặp đêm qua, cổ không đơn giản chỉ là CEO đâu.
Cổ là 'biến số' của cả cái thành phố này.
Những kẻ đang tìm con là người của các cty đối thủ.
Họ muốn biết con là ai mà lại được cô ta chú ý như vậy."
Vũ im lặng.
Anh vốn dĩ chỉ muốn kiếm tiền, sao giờ lại dính vào mâu thuẫn của bọn này thế này?
"Vậy giờ cháu nên làm gì?"
Chú Lục nhấp một ngụm trà, mắt nhìn ra dòng người hối hả: "Cứ đến chỗ cô ta đi.
Nhưng hãy nhớ, trong cái thành phố này, ai cũng đang diễn kịch.
Cô ta thuê con làm vệ sĩ, có thể không phải vì con giỏi võ, mà vì con... vô danh.
Một quân cờ trắng giữa một bàn cờ đen đặc."
Vũ rời khỏi quán trà với tâm trạng nặng nề hơn.
Anh chạy xe về phía trung tâm, nơi những tòa tháp kính đang phản chiếu ánh nắng chói chang.
10 giờ kém 15, anh đứng trước cổng tập đoàn của Thư.
Lần này, anh không đứng ở sảnh ngoài nữa, mà được mời thẳng vào thang máy dành cho VIP.
Cửa thang máy mở ra, hiện ra một văn phòng rộng lớn với view nhìn toàn cảnh Sài Gòn.
Thư đang đứng đó, vẫn cái vẻ GenZ phóng khoáng nhưng khoác lên mình bộ vest quyền lực.
Cô nhìn Vũ, rồi nhìn bộ đồ shipper sờn cũ của anh, khẽ thở dài:
"Anh định đi đàm phán hợp đồng tỷ đô với tôi bằng cái bộ dạng 'phong trần' này sao Vũ?
Đi theo tôi, thay đồ ngay!
Phải đẹp, hiểu không?"
Vũ nhìn bộ đồ vest đắt tiền mà Thư vừa ném cho mình, rồi nhìn lại đôi bàn tay đầy vết chai sần vì cầm lái.
Anh lầm bẩm: "Mặc vest vào thì con Wave của tôi nó cười cho thối mũi."
Văn phòng của Thư nằm ở tầng cao nhất, nơi không khí được lọc sạch đến mức khô khốc và mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng át đi cái mùi khói bụi bặm của đường phố mà Vũ vừa mang vào.
Thư đứng bên cửa kính sát đất, tay cầm chiếc máy tính bảng, trông cô lọt thỏm giữa không gian rộng lớn nhưng lại toát ra một thứ quyền lực không thể xem thường.
Thấy Vũ bước vào với bộ đồ shipper bạc màu, Thư không hề nhăn mặt.
Cô xoay người lại, nở một nụ cười mà Vũ cảm thấy nó vừa có chút ngây thơ, lại vừa đầy tính toán.
"Uầy, đúng giờ thế chú em?
Suýt thì tôi tưởng anh định bùng kèo để đi ship thêm mấy đơn trà sữa kiếm cơm chứ," Thư nói, giọng điệu nhảy nhót, hoàn toàn lạc quẻ với vẻ nghiêm trang của căn phòng.
"Mà nhìn anh kìa, phong trần quá mức cho phép rồi đấy.
Đi đàm phán với mấy lão cáo già mà mặc thế này thì tụi nó lại tưởng tôi thuê shipper đi đòi nợ thuê mất."
Vũ đứng im, hai tay buông thõng, ánh mắt anh lướt qua bộ vest đen đang được treo trên giá gỗ cạnh đó.
Anh đáp bằng giọng khàn đặc: "Tôi chỉ làm đúng việc của mình.
Bảo vệ cô là bảo vệ cô, liên quan gì đến cái áo?"
Thư tặc lưỡi, bước lại gần Vũ.
Khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi nước hoa đắt tiền của cô – một thứ mùi hương thanh tao nhưng đầy khiêu khích.
Cô chỉ tay vào bộ vest: "Anh ơi, bớt ngang lại giùm cái.
Thế giới của tôi nó vận hành bằng cái mã bên ngoài.
Anh mặc cái này vào, coi như là 'buff' thêm giáp cho tôi đi.
Coi như giúp tôi không bị tụi nó 'thao túng tâm lý' là tôi nghèo đến mức không thuê nổi một vệ sĩ ra hồn.
Nha?
Đỉnh nóc kịch trần là phải bảnh!"
Vũ nhìn bộ vest, rồi nhìn Thư.
Cái cách cô dùng mấy từ lóng trẻ con để nói về những chuyện làm ăn tỷ đô làm anh thấy nực cười, nhưng cũng có chút gì đó... thú vị.
Anh cầm lấy bộ đồ, bước vào phòng thay đồ mà không nói thêm lời nào.
Mười phút sau, cửa phòng mở ra.
Thư đang bấm điện thoại, ngẩng đầu lên và khựng lại mất vài giây.
Gã shipper 30 tuổi với gương mặt góc cạnh, làn da sạm nắng và đôi mắt sâu hoắm khi khoác lên mình bộ vest cắt may thủ công bỗng biến thành một con người hoàn toàn khác.
Không phải là soái ca ngôn tình, mà là một thứ gì đó nguy hiểm, lầm lì và đầy sức nặng.
"Ơ kìa... nhìn cũng 'ra gì và này nọ' đấy chứ," Thư lẩm bẩm, che giấu sự bối rối bằng một cái vẫy tay.
"Đi thôi, xe chờ dưới hầm rồi.
Nay mình đi gặp một lão già mà theo tôi hãm tài' lắm.
Anh cứ đứng sau tôi, mặt càng liệt càng tốt.
Ai hỏi gì thì cứ lườm cháy máy cho tôi là được."
Vũ đi sau Thư, bước chân anh nện xuống sàn đá hoa cương một cách dứt khoát.
Anh thầm nghĩ, bộ vest này nặng nề hơn cả cái nón bảo hiểm của anh.
Nó là một chiếc mặt nạ, và anh đang bị kéo vào một vở kịch mà chính anh cũng không biết hồi kết sẽ ra sao.
...
Chiếc Mercedes đen bóng lướt đi êm ái qua những con phố đông đúc.
Ngồi trong xe, Thư vẫn không ngừng lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại bật cười một mình hoặc gõ phím lia lịa.
"Này Vũ," Thư bỗng nhiên lên tiếng, mắt vẫn không rời màn hình.
"Anh có bao giờ thấy mình bị thụt lùi so với cái xã hội này không?
Kiểu như... ai cũng chạy theo tiền, còn anh thì cứ lầm lũi như một cái bóng ấy?"
Vũ nhìn ra cửa sổ, nơi những gã shipper khác đang len lỏi giữa dòng xe dưới cái nắng cháy da.
Anh trả lời, giọng không chút cảm xúc: "Ai cũng phải sống thôi.
Tôi chạy xe kiếm tiền, cô ngồi đây kiếm tiền.
Khác nhau cái chỗ ngồi, chứ cái mệt thì chắc cũng như nhau."
Thư buông điện thoại, nhìn Vũ với vẻ ngạc nhiên: "Anh nói chuyện nghe suy quá vậy?
Nhưng mà đúng, tôi thích kiểu thực tế này của anh.
Chứ mấy lão tôi sắp gặp, lão nào cũng mồm mép như được bôi mỡ, nghe mà muốn 'cảm lạnh' luôn á."
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự kín cổng cao tường ở khu Thảo Điền.
Đây là nơi ở của ông Lâm – một "đại thụ" trong ngành bất động sản, cũng chính là người mà chú Lục đã cảnh báo Vũ lúc sáng.
Cánh cổng mở ra, và Vũ cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo, không phải từ máy lạnh, mà từ những ánh mắt của đám vệ sĩ đang đứng dàn hàng hai bên lối vào.
Cái nhiệm vụ phụ này, xem ra không chỉ đơn giản là đi đàm phán.
Bước vào phòng khách của căn biệt thự, mùi gỗ đàn hương nồng nặc khiến Vũ hơi khó chịu.
Ông Lâm ngồi đó, một người đàn ông ngoài sáu mươi với gương mặt phúc hậu giả tạo, tay mân mê chuỗi hạt trầm hương.
Thấy Thư, ông ta không đứng dậy, chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua Vũ như nhìn một vật trang trí rẻ tiền.
"Cháu Thư càng lớn càng giống ba, giỏi giang và... quyết đoán quá," ông Lâm thong thả rót trà.
"Nhưng kinh doanh mà, đôi khi mình phải biết nhìn xa trông rộng một chút.
Cái dự án đất ở Cà Mau của cháu, chú thấy nó hơi quá tầm với một cô gái trẻ."
Thư ngồi xuống, vắt chéo chân, phong thái vẫn rất tự nhiên dù không gian đang đặc quánh sự áp chế.
Cô cười nhạt: "Chú Lâm ơi, thời đại này người ta không nhìn giới tính để làm ăn đâu.
Chú thấy dự án quá tầm là vì chú nhìn bằng con mắt của thế hệ trước.
Còn với cháu, nó chỉ là một quân cờ trong hệ sinh thái thôi.
Chú cứ bảo thủ thế này thì dễ bị tụi trẻ tụi cháu vượt mặt lắm á."
Vũ đứng ngay sau lưng Thư, mắt anh không nhìn ông Lâm, mà nhìn vào cái bóng của những gã vệ sĩ đứng ở góc phòng.
Bản năng của một gã 30 tuổi từng va chạm đủ hạng người ở bến xe miền Tây giúp anh nhận ra điểm bất thường.
Những gã này không đứng ở tư thế bảo vệ chủ nhân, mà chúng đang bí mật phong tỏa các lối thoát.
Bất chợt, Vũ chú ý đến một chiếc điện thoại đặt úp trên bàn của ông Lâm.
Một dải đèn led đỏ li ti đang nháy.
Anh nhíu mày.
Đó không phải là cuộc gọi, đó là một phần mềm ghi âm và truyền phát trực tiếp.
Vũ bước lên một bước, bàn tay to bản của anh đặt nhẹ lên vai Thư.
Hành động này khiến cả Thư và ông Lâm đều giật mình.
"Trà nguội rồi, để tôi đổi cho cô ly khác," Vũ nói, giọng thản nhiên nhưng tay anh cố tình gạt nhẹ chiếc ly sứ, khiến nước trà bắn tung tóe lên mặt bàn, trúng ngay chiếc điện thoại của ông Lâm.
"Anh làm cái gì vậy?"
Ông Lâm bật dậy, gương mặt phúc hậu nứt vỡ, lộ ra vẻ giận dữ.
Vũ không xin lỗi, anh cầm chiếc điện thoại lên bằng hai ngón tay, nhìn vào màn hình đang hiển thị một biểu tượng ứng dụng lạ: "Điện thoại xịn mà để dính nước thì phí lắm.
Mà ông Lâm này, ở quê tôi, người ta chỉ ghi âm lén khi định đi báo công an hoặc... tống tiền thôi.
Không biết ông thuộc phe nào?"
Không khí trong phòng lập tức rơi vào điểm đóng băng.
Thư biến sắc, cô lập tức hiểu ra vấn đề.
Ông Lâm không định đàm phán, ông ta định gài bẫy để lấy những thông tin nhạy cảm của tập đoàn cô.
"Tiễn khách!"
Ông Lâm gầm lên.
Hai gã vệ sĩ lập tức xông tới.
Vũ không hề nao núng.
Anh xoay người, một tay đẩy Thư ra sau, tay kia bắt lấy cổ tay gã vệ sĩ đầu tiên.
Một cú vặn ngược đơn giản nhưng cực kỳ chuẩn xác của dân lao động chân tay, khiến gã to con đổ sụp xuống vì đau đớn.
Gã thứ hai lao vào, Vũ không dùng võ đài, anh dùng cái "lì" của một gã shipper hay đi đòi nợ thuê giúp bà con khu trọ.
Một cú húc vai đầy uy lực vào chấn thủy khiến gã kia nghẹt thở, đổ gục như bao cát.
"Đi!"
Vũ gầm khẽ, nắm lấy tay Thư kéo mạnh ra phía cửa.
Cả hai chạy ra đến xe Mercedes khi đám vệ sĩ còn lại đang lúng túng.
Vũ đẩy Thư vào ghế sau, chính anh nhảy lên ghế lái, đạp lút ga.
Chiếc xe sang trọng gầm rú, lao vút ra khỏi cánh cổng biệt thự trong sự ngỡ ngàng của tất cả.
Chạy được một đoạn xa, khi ánh đèn Sài Gòn lại bao phủ lấy họ, Vũ mới giảm tốc độ.
Anh nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Thư đang ngồi thở dốc, mái tóc hơi rối bời.
"Anh... anh biết lái xe hơi à?"
Thư hỏi, giọng vẫn còn run nhưng ánh mắt lại bừng sáng sự phấn khích.
"Ngày xưa tôi lái xe tải chở tôm ở Cà Mau," Vũ trả lời, mắt vẫn nhìn thẳng đường.
"Bộ vest này... cô trừ vào tiền công nhé.
Nó rách nách rồi."
Thư nhìn xuống tay áo vest của Vũ, quả nhiên nó đã bị toạc một đường dài sau cú va chạm vừa rồi.
Cô bỗng bật cười, một điệu cười giòn tan, phá tan cái căng thẳng của buổi tối.
"Vũ ơi là Vũ, anh đúng là cái 'biến số' điên rồ nhất mà tôi từng gặp.
Nghèo mà bảnh, shipper mà lái Mer như đúng rồi.
Anh chính thức được tôi 'chốt đơn' rồi đó, không chạy thoát được đâu!"
Vũ không nói gì, anh chỉ lặng lẽ lái xe trả lại cho Thư.
Sài Gòn đêm nay với anh vẫn vậy, đầy những cạm bẫy dưới ánh đèn màu, nhưng có lẽ từ giờ, những cuốc xe của anh sẽ không còn đơn độc trên con Wave nát nữa.