Khác ✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
166,122
0
0
408240144-256-k423218.jpg

✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 Đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦
Tác giả: vtioui11
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

---
"Truyện này không phải là một câu chuyện dài với những tình tiết phức tạp, mà chỉ là tập hợp những đoản văn nhỏ, những mảnh ghép giản dị nhưng đầy cảm xúc.

Mỗi đoạn văn là một khoảnh khắc, một hơi thở, một ánh nhìn, một nụ cười... tất cả đều xoay quanh OTP mà mình yêu thương.

Có thể đó là những phút giây bình thường, đôi khi chỉ là một cái chạm tay khẽ khàng, một câu nói vu vơ, nhưng lại đủ để trái tim rung động.

Mình viết những đoản văn này như cách lưu giữ từng giọt ký ức, từng rung động nhỏ bé nhưng quý giá.

Chúng không cần phải nối tiếp nhau, không cần một cốt truyện dài dòng, bởi chính sự ngắn gọn và vụn vặt ấy mới làm nên vẻ đẹp riêng.

Hy vọng khi đọc, bạn sẽ cảm nhận được chút ấm áp, chút lãng mạn, và cả sự thân mật mà mình muốn gửi gắm qua từng câu chữ."

---

꒰🍓 Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad ✧ đừng reup nhaaa ꒱
ᥫ᭡ thỉnh thoảng sẽ có Copilot hỗ trợ ₊˚⊹♡



âu​
 
✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 Đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦
✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦


---

Truyện này không phải là một câu chuyện dài với những tình tiết phức tạp, mà chỉ là tập hợp những đoản văn nhỏ, những mảnh ghép giản dị nhưng đầy cảm xúc.

Mỗi đoạn văn là một khoảnh khắc, một hơi thở, một ánh nhìn, một nụ cười... tất cả đều xoay quanh OTP mà mình yêu thương.

Có thể đó là những phút giây bình thường, đôi khi chỉ là một cái chạm tay khẽ khàng, một câu nói vu vơ, nhưng lại đủ để trái tim rung động.

Mình viết những đoản văn này như cách lưu giữ từng giọt ký ức, từng rung động nhỏ bé nhưng quý giá.

Chúng không cần phải nối tiếp nhau, không cần một cốt truyện dài dòng, bởi chính sự ngắn gọn và vụn vặt ấy mới làm nên vẻ đẹp riêng.

Hy vọng khi đọc, bạn sẽ cảm nhận được chút ấm áp, chút lãng mạn, và cả sự thân mật mà mình muốn gửi gắm qua từng câu chữ."

---

ᴄʜɪ̉ ᴅᴀ̆ɴɢ ᴅᴜʏ ɴʜᴀ̂́ᴛ ᴛʀᴇ̂ɴ ᴡᴀᴛᴛᴘᴀᴅ✧
 
✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 Đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦
Lần đầu hẹn hò.


---

Fanfic – Lần đầu hẹn hò

Quán cà phê nhỏ nằm bên góc phố, ánh đèn vàng hắt xuống bàn gỗ nơi Vietnam đang ngồi chỉnh lại cổ áo.

Cậu có vẻ căng thẳng, đôi mắt nhìn quanh như muốn chắc chắn không ai để ý.

America bước vào, nụ cười rạng rỡ, tay vẫy chào như thể đây là sân khấu của riêng mình.

Anh ngồi xuống đối diện, chống cằm nhìn Vietnam: "Em biết không, hẹn hò lần đầu thường có ba bước: uống nước, nói chuyện... và một bước nữa mà anh nghĩ em sẽ đỏ mặt ngay khi nghe."

Vietnam lập tức cau mày, mặt đỏ bừng: "Anh... lại đùa mấy chuyện đó nữa rồi.

Đây là hẹn hò, không phải buổi diễn trò."

America bật cười, giọng trêu chọc: "Thì hẹn hò cũng cần chút gia vị chứ.

Nếu không, em sẽ ngồi nghiêm túc như đang họp quốc hội mất."

Vietnam thở dài, cố giữ bình tĩnh: "...Anh không thể nói chuyện bình thường một lần sao?"

America nghiêng người, hạ giọng: "Bình thường thì ai cũng làm được.

Nhưng anh muốn làm em nhớ đến anh theo cách đặc biệt hơn.

Ví dụ, nếu anh nói rằng nụ cười của em có thể khiến anh bỏ hết mấy câu đùa kia... thì em có tin không?"

Vietnam khựng lại, đôi mắt thoáng ngạc nhiên.

Cậu quay đi, giọng nhỏ nhẹ: "...Anh phiền thật, nhưng... cũng không hẳn là khó chịu."

America mỉm cười, đưa tay khẽ chạm vào bàn tay Vietnam đang đặt trên mặt bàn: "Vậy thì coi như buổi hẹn đầu tiên thành công rồi.

Lần sau anh sẽ chuẩn bị thêm vài câu đùa... nhưng chỉ để thấy em đỏ mặt thôi."

Vietnam rút tay lại, nhưng khóe môi khẽ cong lên, một nụ cười rất nhỏ, hiếm hoi.

---

ᶜʰᶦ̉ ᵈᵃ̆ⁿᵍ ᵈᵘʸ ⁿʰᵃ̂́ᵗ ᵗʳᵉ̂ⁿ ʷᵃᵗᵗᵖᵃᵈ✧
 
✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 Đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦
Lần đi xem phim


---

Fanfic – Lần đi xem phim

Rạp chiếu phim đông người, ánh sáng mờ ảo khiến không gian thêm phần thân mật.

Vietnam ngồi ngay ngắn, tay ôm hộp bắp rang, mắt dán vào màn hình.

Cậu trông nghiêm túc như thể đang xem một buổi báo cáo chính trị chứ không phải phim tình cảm.

America ngả người ra ghế, khẽ thì thầm bên tai: "Em biết không, cảnh này mà ngoài đời thật thì chắc anh sẽ làm hơn cả thế."

Vietnam giật mình, mặt đỏ bừng, quay sang: "Anh... nói mấy chuyện linh tinh nữa rồi.

Người ta nghe thấy thì sao?"

America bật cười, cố tình đưa tay lấy một nắm bắp rang từ hộp của Vietnam: "Thì để họ nghe, càng thú vị.

Với lại, anh cá là em đang nghĩ đến chuyện anh vừa nói."

Vietnam lúng túng, đôi mắt dán chặt vào màn hình, giọng nhỏ nhẹ: "...Không có."

America nghiêng người, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet.

Anh hạ giọng, trêu chọc: "Thế em đỏ mặt vì phim à?

Hay vì anh?"

Vietnam khựng lại, tim đập nhanh.

Cậu định quay đi thì America bất ngờ ghé sát, đặt một nụ hôn nhanh lên má.

"Xem phim mà có bonus thế này thì tuyệt hơn nhiều, đúng không?"

Vietnam ngồi cứng đơ, đôi tai đỏ rực.

Cậu lẩm bẩm, giọng nghiêm nhưng run: "...Anh thật phiền."

America cười khẽ, đưa tay nắm lấy bàn tay Vietnam đặt trên ghế: "Phiền mà em vẫn để anh ngồi cạnh, vẫn để anh hôn.

Vậy thì anh sẽ phiền thêm cả bộ phim này."

Vietnam không đáp, chỉ khẽ siết hộp bắp rang trong tay.

Nhưng khóe môi cậu lại cong lên, một nụ cười nhỏ, không giấu nổi.

---

xả ảnh, cre trên ảnh.

Được tạo trên Picrew.

꒰ Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad ✧ ꒱
 
✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 Đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦
Lần đi uống cà phê


---

- Lần đi uống cà phê-

Quán cà phê nhỏ nằm trong con phố yên tĩnh, hương cà phê rang mới lan tỏa khắp không gian.

Vietnam ngồi ngay ngắn, tay khuấy nhẹ ly cà phê sữa đá, ánh mắt chăm chú nhìn lớp bọt tan dần.

America ngồi đối diện, tay chống cằm, nụ cười tinh nghịch không rời khỏi môi.

Anh khẽ nghiêng người, giọng trêu chọc: "Em biết không, cà phê này đắng thật... nhưng nếu anh thơm em ngay bây giờ thì chắc sẽ ngọt hơn nhiều."

Vietnam giật mình, mặt đỏ bừng, vội quay đi: "Anh... nói mấy chuyện linh tinh nữa rồi.

Người ta nghe thấy thì sao?"

America bật cười, cố tình đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay Vietnam đặt trên bàn: "Thì để họ nghe, càng thú vị.

Với lại, anh cá là em đang nghĩ đến chuyện anh vừa nói."

Vietnam lúng túng, đôi mắt nhìn xuống ly cà phê, giọng nhỏ nhẹ: "...Không có."

America nháy mắt, ghé sát hơn, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet: "Thế em đỏ mặt vì cà phê nóng à?

Hay vì anh nóng hơn?"

Vietnam khựng lại, tim đập nhanh, đôi tai đỏ rực.

Cậu định rút tay về thì America bất ngờ nắm lấy, giữ chặt.

"Thôi nào, coi như thêm đường vào cà phê.

Một chút ngọt ngào đâu có hại."

Vietnam im lặng, nhưng khóe môi khẽ cong lên, một nụ cười nhỏ, hiếm hoi.

America nhìn thấy liền bật cười, giọng trêu chọc nhưng đầy ấm áp: "Đấy, em cười rồi.

Anh thề, nụ cười này ngon hơn cả cà phê."

---

﹏Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad✧﹏
 
✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 Đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦
Lần đi biển


Fanfic – Lần đi biển

Biển xanh trải dài, sóng vỗ rì rào.

Vietnam ngồi trên bãi cát, mắt nhìn xa xăm ra khơi, tay khẽ cầm chiếc vỏ sò nhặt được.

Cậu trông bình yên, nhưng cũng hơi lạc lõng giữa khung cảnh náo nhiệt.

America bước đến, áo sơ mi phanh hờ, nụ cười rạng rỡ như nắng.

Anh ngồi xuống cạnh Vietnam, cố tình để vai mình chạm nhẹ vào vai cậu.

"Em biết không, người ta bảo đi biển thì phải có hai thứ: kem chống nắng... và một nụ hôn để khỏi thấy nắng gắt."

Vietnam giật mình, mặt đỏ bừng, vội quay đi: "Anh... lại nói mấy chuyện linh tinh nữa rồi.

Đây là đi chơi, không phải... không phải mấy trò đùa của anh."

America bật cười, cúi xuống nhặt một nắm cát, để nó trôi qua kẽ tay: "Thì anh đang nghiêm túc mà.

Nắng thế này, nếu anh ôm em thì chắc chắn em sẽ thấy mát hơn."

Vietnam lúng túng, đôi tai đỏ rực, giọng nhỏ nhẹ: "...Anh phiền thật."

America nghiêng người, ghé sát tai cậu, giọng trêu chọc: "Phiền nhưng em vẫn ngồi cạnh anh, vẫn để anh nói mấy câu này.

Vậy thì anh sẽ phiền thêm cả buổi chiều nay."

Nói rồi, America bất ngờ vòng tay ôm lấy Vietnam từ phía sau.

Cậu khựng lại, tim đập nhanh, nhưng không hề đẩy ra.

Sóng biển vỗ vào bờ, gió mang theo hương mặn mòi, và trong khoảnh khắc ấy, sự đối lập giữa một người cợt nhả và một người nghiêm túc lại hòa thành một nhịp điệu rất riêng.

Vietnam khẽ thở dài, nhưng khóe môi cong lên, một nụ cười nhỏ, hiếm hoi: "...Anh đúng là không bao giờ chịu đứng đắn."

America nháy mắt, siết nhẹ vòng tay: "Đứng đắn thì ai cũng làm được.

Nhưng khiến em đỏ mặt thế này thì chỉ có anh thôi."

---

【Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad✧】
 
✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 Đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦
Lần ngủ chung.


---

Fanfic – Lần ngủ chung.

Đêm biển lặng, gió thổi nhè nhẹ qua khung cửa sổ phòng nghỉ.

Vietnam nằm nghiêng, ôm gối, cố giữ vẻ nghiêm túc như thể đây chỉ là một giấc ngủ bình thường.

Nhưng tim cậu lại đập nhanh hơn khi nghe tiếng bước chân quen thuộc.

America bước vào, áo phanh hờ, nụ cười tinh nghịch vẫn sáng rực.

Anh thả mình xuống giường bên cạnh, cố tình nằm sát hơn mức cần thiết.

"Em biết không, ngủ chung có ba lợi ích: ấm hơn, vui hơn... và một lợi ích nữa mà anh cá là em sẽ đỏ mặt ngay khi nghe."

Vietnam giật mình, mặt đỏ bừng, vội quay đi: "Anh... lại nói mấy chuyện linh tinh nữa rồi.

Đây là ngủ, không phải trò đùa của anh."

America bật cười, kéo chăn phủ lên cả hai, rồi vòng tay ôm lấy Vietnam từ phía sau.

"Thì anh đang nghiêm túc mà.

Nhiệt độ phòng thế này, nếu anh ôm em thì chắc chắn em sẽ thấy dễ ngủ hơn."

Vietnam lúng túng, đôi tai đỏ rực, giọng nhỏ nhẹ: "...Anh phiền thật."

America ghé sát, hơi thở phả nhẹ bên tai: "Phiền nhưng em vẫn để anh nằm cạnh, vẫn để anh ôm.

Vậy thì anh sẽ phiền thêm cả đêm nay."

Khoảnh khắc im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập.

Vietnam khẽ thở dài, nhưng khóe môi cong lên, một nụ cười nhỏ, hiếm hoi: "...Anh đúng là không bao giờ chịu đứng đắn."

America nháy mắt, siết nhẹ vòng tay, giọng trêu chọc nhưng đầy ấm áp: "Đứng đắn thì ai cũng làm được.

Nhưng khiến em đỏ mặt thế này thì chỉ có anh thôi."

Trong bóng tối, sự đối lập giữa một người cợt nhả và một người nghiêm túc lại hòa thành nhịp điệu rất riêng — một đêm ngủ chung đầy "tình cảm" mà cả hai đều sẽ nhớ mãi.

---

✦ Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad ✦
 
✦ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 Đ𝐨𝐚̉𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 𝐧𝐡𝐨̉ ✦
Fanfic - China x Vietnam 🌊✨


---Fanfic – China x Vietnam 🌊✨

Buổi chiều, quán trà bên sông vắng lặng.

Vietnam ngồi nghiêm túc, tay nâng chén trà, ánh mắt trầm ngâm.

China bước vào, dáng vẻ tự tin, nụ cười nửa bí hiểm.

Anh ngồi xuống cạnh, cố tình để khoảng cách gần hơn mức cần thiết.

"Em lúc nào cũng giữ khoảng cách.

Nhưng em biết không, khoảng cách này chỉ khiến anh muốn kéo em lại gần hơn."

Vietnam khẽ cau mày, giọng nhỏ nhẹ: "Anh lúc nào cũng áp sát như thế.

Có những chuyện... không thể chỉ đùa được."

China bật cười, đưa tay khẽ chạm vào mu bàn tay Vietnam: "Thì anh nghiêm túc mà.

Anh muốn em hiểu rằng, dù có tranh cãi, anh vẫn muốn ở cạnh em."

Vietnam lúng túng, đôi tai đỏ rực, nhưng vẫn giữ giọng nghiêm: "...Anh phiền thật."

China ghé sát, hơi thở phả nhẹ bên tai, giọng trêu chọc nhưng đầy ẩn ý: "Phiền nhưng em vẫn ngồi đây, vẫn uống trà cùng anh.

Vậy thì anh sẽ phiền thêm cả buổi tối nay."

Trong ánh đèn vàng, sự đối lập giữa một người tự tin, đôi khi áp đặt, và một người nghiêm túc, đôi khi dè dặt, lại hòa thành một nhịp điệu rất riêng.

Một mối quan hệ vừa gần gũi vừa căng thẳng, nhưng không thể phủ nhận rằng cả hai đều không rời nhau được.

---

♡ Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad ✧ ♡
 
Back
Top Dưới