Khác Những cuộc phiêu lưu của Sherlock Holmes

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
209977709-256-k588346.jpg

Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sherlock Holmes
Tác giả: Nhi_Hakoru
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là 1 phần của Sherlock Holmes thôi, ko phải toàn tập đâu 🙂).

Nhưng hay lắm mng 🙂)



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Những giây phút cuối cùng ở Berlin
  • Những con tàu không số
  • Những Linh Hồn Bay Trên Bầu Trời
  • [Xuất bản] NHỮNG MÙA TRĂNG RƠI [CŨ]
  • Những chàng Ngự lâm Janissary
  • Những anh hùng Người Việt
  • Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sherlock Holmes
    lời giới thiệu


    ...Sherlock Holmes của Athur Conan Doyle cũng giống như Don Quixote của Cervantes, Jean Valjean của V.Hugo, AQ của Lỗ Tấn hay Thúy Kiều của Nguyễn Du...đã thoát thai từ một nhân vật hư cấu và trở thành một biểu tượng của đời sống.

    Tuy nhiên, trong trường hợp Sherlock Holmes, ngoài những siêu kỉ lục về một trong những tác phẩm văn học bán chạy nhất thế giới, một trong những nhân vật văn học được nhiều người biết đến nhất, một nhân vật văn học được tôn vinh dưới rất nhiều hình thức ...., thì điều đặt biệt hơn cả là phương pháp suy diễn logic của Sherlock Holmes đã được các cơ quan bảo vệ pháp luật sừng sỏ của Anh quốc như M16 và Scotland Yard đưa vào giáo trình huấn luyện cho nhân viên của họ.

    Nếu tính năm 1887 là sinh nhật của Sherlock Holmes, khi văn hào Athur Conan Doyle bắt đầu khởi thảo câu chuyện đầu tiên về chàng thám tử lừng danh này, thì tính đến nay, tác phẩm và nhân vật này đã có sức sống trải dài ba thế kỉ.

    Thế mà khắp nơi trên thế giới, các nhà xuất bản vẫn tiếp tục tái bản sách của Conan Doyle, nhân vật Sherlock Holmes vẫn tiếp tục được tái sinh trong nhiều hình thức nghệ thuật: Điện ảnh, sân khấu, hội họa, truyện tranh, game...

    ...Sherlock Holmes có ngoại hình khó bắt mắt với dánh vẻ cao lòng khòng, gương mặt hơi lạnh lùng không sinh động, có không ít tật xấu: luộm thuộm, bừa bãi, nghiện thuốc lá nặng thậm chí còn sử dụng morphine và cocaine... song nếu kiên nhẫn bám sát hành trình của tất cả các vụ án trong tuyển tập Sherlock Holmes, chúng ta sẽ thấy đằng sau vẻ ngoài bình thường ấy là một trí tuệ sắc sảo, khả năng tư duy logic cự phách, con mắt quan sát tinh thường...

    ...

    ở Holmes có đầy đủ hai yếu tố tạo thành con người lí tưởng, đó là một trí tuệ sáng suốt và một trái tim nhân hậu.

    "Tôi không phải là công lí, nhưng tôi đại diện cho công lí trong phạm vi nhỏ hẹp của tôi" là phát biểu giản dị và gần như duy nhất của Holmes về ý nghĩa và mục đích cao đẹp các cống hiến lớn lao của mình.

    Có lẽ chính điều này đã tạo nên sự đồng cảm với độc giả.

    Dù các vụ án của Holmes đã cách đây hàng thế kỉ, nhưng những thế lực tà ác, đen tối luôn luôn có mặt ở bất cứ thời đại nào.

    Chính vị vậy mà câu chuyện về Sherlock Holmes luôn luôn ấm nóng tính thời sự, và từ trong thẳm sâu tâm thức của nhân dân luôn rất cần một tinh thần Sherlock Holmes - tinh thần của những trang hiệp sĩ tận tâm, tận lực trong nhiệm vụ cao cả và nặng nề" trừ gian, diệt ác", và đây cũng chính là một trong những bí quyết tạo nên sự bất tử của vị thám tử lừng danh này.

    ---------------------------------

    Cái ảnh ko liên quan lắm đâu 🙂)
     
    Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sherlock Holmes
    Chương 1: Dải băng lốm đốm


    Lúc ấy vào đầu tháng 4 năm 1883.

    Một buổi sáng, tôi thức dậy và thấy Holmes y phục chỉnh tề đứng bên giường tôi.

    Lúc ấy mới 7 giờ 15 phút, tôi ngạc nhiên nhìn anh.

    - rất tiếc đâu phải đánh thức anh dậy, nhưng sáng nay cả nhà đều chịu như thế cả.

    Bà Hudson bị dựng dậy, bà ấy dựng tôi dậy, và bây giờ tôi dựng anh dậy.

    - cái gì thế?

    Một đám cháy?

    - không, một phụ nữ trẻ đã đến trong trạng thái hốt hoảng.

    Cô ta nài nỉ gặp tôi gấp.

    Sự vội vã của cô ta hứa hẹn một vụ hấp dẫn, tôi biết anh muốn theo dõi nó từ đầu.

    - tôi sẽ không bỏ qua nó!

    Tôi nhanh nhẹn mặc quần áo và một vài phút sau đó, đi theo anh xuống phòng khách.

    Một phụ nữ vận đồ đen, che kín mặt bằng một tấm mạng, đang ngồi bên cửa sổ.

    Cô ta đứng lên khi chúng tôi vào.

    Holmes vui vẻ nói:

    - chào cô.

    Tôi là Sherlock Holmes.

    Đây là bạn thân và cũng là người cộng tác của tôi, bác sĩ Watson.

    Cô hãy đến gần lò sưởi và dùng một cốc cà phê nóng.

    - tôi không run vì lạnh đâu!- Người phụ nữ nói và thay đổi chỗ ngồi như đã được yêu cầu.

    - vậy thì vì cái gì?

    - nỗi lo sợ, sự khủng khiếp.

    Khi nói, cô ta giở tấm mạng lên.

    Quả thật cô ta đang sợ hãi như một con thú đang bị săn đuổi.

    Những đường nét và dáng vấp của một người trạc tuổi ba mươi, nhưng tóc đã lốm đốm bạc, nét mặt mệt mỏi, hốc hác.

    Holmes nhìn lướt nhanh qua cô, rồi cúi người về đằng trước, vỗ nhẹ lên cánh tay cô, dịu dàng nói:

    - cô không nên hốt hoảng, chẳng bao lâu nữa, chúng tôi sẽ giải quyết vấn đề.

    Sáng nay cô đã đến bằng xe lửa, đúng không?

    - ông biết tôi ư?

    - không, nhưng tôi quan sát phân nửa tấm vé khứ hồi trong lòng bàn tay cô.

    Chắc cô đã khởi hành sớm.

    Trước khi đến nhà ga, cô đã ngồi trên một chiếc xe do chó kéo, chạy dọc theo những con đường rất lầy lội?

    Người phụ nữ giật nẩy mình, trố mắt nhìn sững bạn tôi.

    Holmes mỉm cười nói tiếp:

    - không có gì bí mật cả.

    Tay áo bên trái của cô có lấm tấm dăm bảy vết bùn.

    Những dấu vết hoàn toàn mới, không có loại xe nào có thể tung bùn như thế, ngoài xe chó kéo; và chỉ khi cô ngồi vào phía bên trái cuả người điều khiển xe.

    - ông nói đúng, tôi đã khởi hành trước 6 giờ và bước lên chuyến tàu đầu tiên đi đến Waterloo.

    Thưa ông, tôi không thể chịu nổi sự căng thẳng lâu hơn nữa.

    Tôi không biết trông cậy vào ai.

    Không có ai, trừ một người duy nhất, nhưng anh ấy cũng chẳng giúp được gì.

    Tôi đã nghe đến tên ông.

    Thưa ông, ông có thể hé lên một tia sáng nhỏ xuyên qua cái bóng tối dày đặc, đang bao quanh tôi?

    Hiện nay, tôi chưa có đủ điều kiện để trả ơn ông, nhưng trong vòng sáu tuấn tới, ông sẽ thấy tôi không phải là kẻ vô ơn.

    - thưa cô, tôi sẽ quan tâm đến trường hợp của cô, tận tụy như tôi đã làm cho mọi khách hàng khác.

    Về chuyện ơn nghĩa, thì sự thành công trong nghề nghiệp, tự nó đã là phần thưởng rồi.

    Nhưng cô có quyền thanh toán chi phí cho tôi vào thời điểm nào thích hợp nhất cho cô.

    Bây giờ, cô muốn chúng tôi giúp cô việc gì?

    Than ôi!

    Cái khủng khiếp trong tôi là những nỗi sợ hãi mơ hồ.

    Và những nghi ngờ của tôi xuất phát từ những điểm quá nhỏ bé, đến đỗi mọi người đều cho là nhảm nhỉ, là điều tưởng tượng.

    Nhưng thưa ông, tôi nghe nói rằng ông có khả năng nhìn sâu vào trong cái độc ác của trái tim con người.

    Ông có thể khuyên bảo tôi phải làm gì

    - tôi đang chú ý nghe, thưa cô

    - tôi là Helen Stoner.

    Tôi đang sống với một ông cha dượng, người sau cùng của một trong những dòng họ lâu đời nhất tại nước Anh, dòng họ Roylott tại lâu đài Stoke Moran.

    - Holmes gật đầu, nói:

    - cái tên ấy thì quen thuộc với tôi.

    - đã một thời, đất đai của họ trải dài ngút mắt, bạt ngàn.

    Tuy vậy, trong thế kỉ vừa qua, bốn kẻ thừa kế nối tiếp nhau đều là những kẻ phá gia, truỵ lạc.

    Sau cùng, dòng họ này bị tan nát do một tay ham mê cờ bạc, không còn gì để lại, ngoài một vài mảnh đất và toà lâu đài đã có từ một trăm năm trước.

    Nhưng tài sản cũng bị cầm cố.

    Vị điền chủ cuối cùng kéo lê cuộc đời mình tại đó và sống cuộc sống cơ cực bần hàn.

    Đứa con trai độc nhất của ông ta là cha dượng của tôi.

    Ông thấy rằng muốn tồn tại thì ông phải tự thích nghi với điều kiện sống mới, ông vay được một số tiền của bà con thân thích rồi cố học hành, đỗ bác sĩ.

    Sau đó, ông đến Calcutta thuộc Ấn Độ.

    Tại đó ông tại được uy tín, nhưng rồi trong một cơn giận dữ do xảy ra một vụ mất cắp trong nhà, ông đã đánh chết người quản gia bản xứ, và suýt nữa thì bị kết án tử hình.

    Theo luật lệ tạo đó, ông bị kết án tù lâu năm, mãn hạn ông về đây và trở thành một con người sầu muộn, thất chí.

    Tại Ấn Độ, bác sĩ Roylott đã cưới mẹ tôi, góa phụ của thiếu tướng Stoner.

    Chị tôi và tôi là hai chị em sinh đôi.

    Khi mẹ tôi tái giá, chúng tôi mới lên hai.

    Bà có một số tiền trên một nghìn bảng một năm.

    Số tiền này bà hoàn toàn giao phó cho bác sĩ Roylott trong khi chúng tôi còn sống chung một mái nhà với ông ta, với điều kiện khi nào đi lấy chồng, chúng tôi sẽ được nhận hàng năm một số tiền nhất định.

    Sau khi chúng tôi về nước Anh một thời gian ngắn thì mẹ tôi mất.

    Bà chết cách đây tám năm vì tai nạn xe lửa.

    Ông bố dượng Roylott từ bỏ ý định hành nghề bác sĩ tư tại London và đưa chúng tôi về sống với ông tại lâu đài của ông.

    Món tiền mà mẹ tôi để lại đủ cho mọi nhu cầu của gia đình.

    Nhưng gần đây, thay vì giao du với bạn hữu và đi thăm viếng láng giềng, thì dượng tôi lại tự giam mình trong nhà, ít khi đi ra ngoài, nếu có, chỉ là để gây gổ với bất cứ người nào mà ông gặp phải.

    Tính khi hung hãn gần như điên loạn là di chuyền trong những người thuộc dòng họ này.

    Một loạt những cuộc cãi vã, xô xát đã xảy ra, trong số đó, hai vụ phải nhờ đến cảnh sát dàn xếp.

    Cuối cùng thì ông đã trở thành hung thân của cả làng.

    Tuần trước, ông ném bác thợ rèn qua thành cầu xuống một con suối, tôi đã phải thu góp tiền bạc mới có thể giải quyết ổn thỏa chuyện ấy.

    Ông chẳng có bạn bè gì ngoài những người Gipsy.

    Ông thường cho họ dựng trại trên mảnh đất hương hỏa; đáp lại, những người Gipsy thường đãi đằng ông tại trại của họ.

    Ông cũng say mê những con vật từ Ấn Độ.

    Hiện nay, ông có một con beo và một con khỉ đầu chó.

    Những con vật này được thả rông trên vùng đất của ông.

    --------------------

    Tu bi con tờ niu.
     
    Những Cuộc Phiêu Lưu Của Sherlock Holmes
    Dải băng lốm đốm (2)


    Không có người tôi tớ nào chịu ở lại với chúng tôi.

    Trong một thời gian dài, chúng tôi phải tự mình làm tất cả mọi công việc.

    Lúc chết, chị tôi mới ba mươi tuổi, thế mà tóc đã bạc, thậm chí bạc như tóc tôi bây giờ

    - vậy chị cô đã chết?

    - mới chết cách đây hai năm.

    Chúng tôi có một người dì, sống gần Harrow.

    Cách đây hai năm, chị tôi đến thăm dì.

    Tại đó, chị gặp một thiếu tá Hải quân và sau đó đính hôn với anh ta.

    Cha dượng biết việc này, và không phản đối cuộc hôn nhân ấy.

    Nhưng nửa tháng trước ngày cưới, một biến cố đã xảy ra, đã cướp mất chị tôi.

    Nãy giờ Sherlock Holmes vẫn đang tựa lưng vào ghế, mắt nhắm lại và đầu gục xuống nệm, nhưng bây giờ anh hé mắt và liếc nhìn thân chủ

    - cô làm ơn nói rõ

    - tòa lâu đài thì rất cổ, và bây giờ chỉ còn ở được có một chái, các phòng ngủ ở tầng trệt, còn phòng khách thì đặt ở trung tâm.

    Phòng ngủ thứ nhất là của cha dượng, phòng giữa của chị và phòng cuối cùng là của tôi.

    Các phòng đó không ăn thông nhau, cùng mở ra một hành lang.

    Tôi nói thế đã rõ chưa?

    - rất rõ.

    - các cửa sổ của ba phòng đều hướng lên bồn cỏ.

    Vào cái đêm ấy, dượng tôi đi về phòng sớm hơn, mặc dù chúng tôi biết rằng không phải ông về để nghỉ, mà vì chị tôi bị khó chịu bởi mùi xì gà Ấn Độ mà ông đang hút.

    Vì thế, chị tôi sang phòng tôi.

    Chị ngồi một lát nói chuyện về đám cưới sắp tới.

    Lúc 11 giờ khuya, chị đứng lên định đi, nhưng dừng lại ở cửa và ngoái nhìn sau lưng, rồi lên tiếng hỏi:

    - này em, có bao giờ em nghe tiếng huýt sáo giữa đêm khuya không?

    - chưa bao giờ!

    - em không thể huýt sáo trong giấc ngủ, đúng không?

    - chắc chắn rồi.

    Nhưng sao chị lại hỏi thế?

    - trong mấy đêm vừa rồi, vào khoảng 3 giờ sáng, chị luôn luôn nghe tiếng huýt sáo nhè nhẹ, rõ ràng.

    Chị là người tỉnh ngủ và tiếng huýt sáo ấy đã đánh thức chị.

    Chị không thể nói tiếng ấy từ đâu đến, có lẽ từ phòng bên cạnh, có lẽ từ bồn cỏ.

    Chị định hỏi em, xem em có nghe thấy không.

    - không, em chẳng nghe thấy gì cả!

    Có lẽ nói đến từ trại của những gã Gipsy chăng?

    - rất có thể.

    Nhưng nó đến từ bồn cỏ thì em đã nghe thấy rồi.

    - à, nhưng em ngủ say hơn chị mà.

    - ừ!

    Nhưng dù sao thì cũng chả quan hệ gì lắm.

    Chị tôi quay lại, mỉm cười, rồi đóng cửa.

    Một lát sau tôi nghe tiếng chìa khoá cửa ở bên phòng chị.

    - ban đêm, chị cô có thói quen khóa chặt cửa chứ?

    - luôn luôn khóa.

    - tại sao vật?

    - vì ông ấy có nuôi một con beo và một con khỉ đầu chó.

    - đúng thế.

    Xin kể tiếp.

    - đêm ấy, tôi không ngủ được.

    Bên ngoài gió đang gào lên, mưa đập mạnh và tạt mạnh vào các cửa sổ.

    Đột nhiên, vang lên một tiếng thét hãi hùng.

    Tôi biết đó là tiếng thét của chịt tôi.

    Tôi nhảy ra khỏi giường, quàng vội chiếc khăn lên người và chạy vụt ra hành lang.

    Khi tôi mở cửa, dường như tôi có nghe một tiếng huýt sáo nhè nhẹ, như chị tôi đã mô tả.

    Một vài phút sau đó, tôi lại nghe tiếng loảng xoảng, dường như một khối kim loại đổ xuống.

    Khi chạy tới hành lang thì cửa phòng chị tôi đã bị mở khóa và đang xoay chầm chậm trên bản lề.

    Tôi kinh hãi trố mắt nhìn cánh cửa.

    Qua làn ánh sáng của ngọn đèn nơi hành lang, tôi thấy chị tôi hiện ra nơi khe hở, khuôn mặt trắng bệch, hai tay sờ soạng cầu cứu, cả thân người loạng choạng như một người say rượu.

    Tôi chạy đến và choàng tay lên vai chị nhưng chị ngã xuống đất, quằn quại như một người đang đau đớn khủng khiếp, chân tay giật giật, khi tôi cúi xuống thì bất giác chị thét lên:

    - đó là một cái băng!

    Một cái băng...lốm đốm!

    Như còn muốn nói một điều gì nữa, chị chém mạnh tay vào không khí về phía phòng bác sĩ, nhưng một cơn co giật mới làm chị nghẹt thở.

    Tôi chạy vụt ra, kêu to để gọi cha dượng, và tôi gặp ông trong bộ đồ ngủ đang vội vã đến.

    Bấy giờ chị đã bất tỉnh, mặc dù ông rót rượu mạnh xuống cọ họng chị và cầu cứu dân làng đến chữa, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.

    - hãy ngừng một lát.

    Cô có chắc là đã nghe tiếng huýt sáo và tiếng loảng xoảng của kim loại không?- Holmes hỏi.

    - đó cũng chính là điều mà người điều tra viên hỏi tôi.

    Tôi có ấn tượng mạnh là đã nghe thấy, thế nhưng, giữa tiếng gào thét gió mưa, có thể là tôi nghe lầm chăng?

    - chị cô ăn mặc có chỉnh tề không?

    - không!

    Chị mặc đồ ngủ.

    Trong bàn tay phải có một que diêm đã cháy và ở bàn tay trái là một hộp diêm.

    - cô ấy đã đánh diêm và nhìn xung quanh khi biến động xảy ra.

    Và người điều tra viên đã kết luận như thế nào?

    - ông ta xem xét vụ này rất cặn kẽ, nhưng không tìm ra nguyên nhân của cái chết.

    Bằng chứng mà tôi cung cấp cho thấy rằng, cửa lớn đã được khóa từ phía bên trong, các cửa sổ được tăng cường bởi những cửa chớp kiểu cổ, với những thanh sắt lớn được đặt vào đó mỗi đêm.

    Những bức tường hoàn toàn vững chắc, sàn nhà cũng được kết luận như vậy.

    Ống khói tuy rộng nhưng nó được ngăn chặn bởi bốn cái đinh kẹp lớn.

    Vì thế, chắc chắn là chị tôi hoàn toàn một mình.

    Vả lại, trên người cũng không có dấu vết gì của sự hành hung.

    - còn về thuốc độc?

    - các bác sĩ đã xem xét kĩ, nhưng không đưa ra được kết luận gì!

    - vậy thì theo cô, chị cô chết vì nguyên nhân nào?

    - có lẽ chị tôi chết vì quá sợ hãi và bị chấn động thần kinh.

    Nhưng cái gì đã làm cho chị sợ thì tôi không thể tưởng tượng được.

    - vào thời điểm đó, những người Gipsy có mặt ở đồn điền không?

    - luôn luôn có vài người ở đó.

    - cô có đoán ra điều gì về một cái băng lốm đốm?

    - đôi khi tôi đã nghĩ rằng, đó chỉ là lời nói trong cơn mê sảng.

    Tôi không biết có phải là những cái khăn lốm đốm mà nhiều người trong bọn Gipsy thường đội trên đầu đã gợi cho chị tôi cái hình dung kì lạ kia chăng?

    Holmes lắc đầu như chưa thỏa mãn với lời giải thích ấy

    - đây là một vấn đề hết sức phức tạp, xin làm ơn kể tiếp.

    - từ đó đến nay, hai năm đã trôi qua, cuộc đời tôi cô quạnh hơn bao giờ hết.

    Cách đây một tháng, một người bạn trai đến hỏi tôi làm vợ.

    Cha dượng tôi không tỏ vẻ phản đối gì và chúng tôi dự định tổ chức đám cưới vào mùa xuân.

    Cách đây hai ngày, người ta bắt đầu sửa chữa chái phía tây tòa lâu đài và phòng ngủ của tôi bị đục, tôi phải dời sang phòng của chị tôi, ngủ trên cái giường mà chị tôi đã ngủ.

    Đêm qua tôi nằm thao thức, nghĩ đến số phận khủng khiếp của chị tôi, thì bỗng nhiên tôi nghe tiếng huýt sao nhè nhẹ.

    Tôi choàng dậy và thắp đèn lên, nhưng không thấy gì.

    Tôi sợ quá không dám đi ngủ tiếp.

    Tội vội thay quần áo và ngay khi trời sáng, tôi lẻn xuống, tìm thấy một chiếc xe chó kéo và đi tới đây để gặp ông.

    - cô đã hành động khôn ngoan.

    Nhưng cô đã nói hết chưa?

    - vâng, tất cả.

    - cô chưa nói hết.

    Cô đang bao che cho cha dượng của cô.

    - ông muốn nói gì cơ?

    Holmes đẩy nhẹ cái diềm xếp bằng đăng ten đen viền quanh bàn tay đặt trên đầu gối của người khách.

    Năm chấm nhỏ tím bầm in hằn lên cổ tay.

    - cô đã bị đối xử tàn nhẫn.

    Người phụ nữ đỏ bừng mặt, kéo tay áo xuống, che cổ tay bị sây sát, nói:

    - ông ta là một con người hung hãn.

    ------------------------

    Mọi ngừi ủng hộ cho tuiii , yêu yêu.
     
    Back
    Top Dưới