Ngôn Tình Nhưng Cô Ấy Là Người Phụ Nữ Xinh Đẹp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nhưng Cô Ấy Là Người Phụ Nữ Xinh Đẹp
Chương 69-1: Cô là nghịch lân duy nhất của Hoắc Cẩn Hành


Hoắc Cẩn Hành không quay đầu lại, sau khi rời khỏi nhà trực tiếp đến công ty.

Gần đây có một người phụ trách hạng mục mới đến tiếp xúc với Hoắc thị, đối phương là một người phụ nữ, năng lực chuyên nghiệp không thể xem nhẹ.

Hoắc Cẩn Hành chọn người không dựa vào giới tính, chỉ xem năng lực.

"Xin chào Tổng giám đốc Hoắc, tôi là Hàn Đa Lâm, có thể gọi tội là Doreen." Người phụ nữ trẻ tuổi thành thục tự tin, giơ tay nhấc chân đều tản ra mị lực thuộc về nữ tính, mà biểu cảm của Hoắc Cẩn Hành không hề gợn sóng.

Hàn Đa Lâm có chút ngoài ý muốn.

Sớm nghe nói Hoắc Cẩn Hành có thủ đoạn thiết huyết, mềm cứng không ăn, đến một đại mỹ nhân như cô ta đứng trước mặt cũng coi như không thấy.

Cô ta không biểu hiện ra sự kinh ngạc ở trong lòng, thông qua công việc phóng thích lực hấp dẫn của chính mình nhưng người đàn ông kia dường như có chút thất thần.

Hàn Đa Lâm lần đầu tiên nảy sinh nghi ngờ với chính mình, bề ngoài ưu việt cùng năng lực chuyên nghiệp của cô ta vậy mà không làm cho Hoắc Cẩn Hành hứng thú nửa phần?

Trong miệng Doreen nói kế hoạch không sót chữ nào truyền vào trong tai Hoắc Cẩn Hành, anh không rảnh bận tâm.

Thời khắc màn hình điện thoại sáng lên, Hoắc Cẩn Hành chú ý đến tên hiện lên, giơ tay ý bảo Doreen tạm dừng đứng dậy nghe điện thoại. Bên trong truyền đến âm thanh hầu gái trong nhà: "Hoắc tiên sinh, tiểu thư Ngân Ngân té xỉu."

-

Sau khi bị Hoắc Cẩn Hành chất vấn liên tục, cảm xúc của Diệp Linh Ngân vô cùng không ổn định, nắm quần áo hô hấp khó chịu, ho đến mức sắc mặt ửng hồng.

Ý thức được mình giả bệnh là không đúng, vốn định đuổi theo để xin lỗi lại thấy Hoắc Cẩn Hành không quay lại mà rời đi, mà cô nhất thời nhũn chân ngã bên cạnh cầu thang, cuối cùng được hầu gái đi ngang qua phát hiện.

Diệp Linh Ngân được đưa đến bệnh viện truyền dịch, chờ Hoắc Cẩn Hành đến nơi thì đã tỉnh.

Thấy người đến, cô trực tiếp quay mặt đi không nhìn anh, Hoắc Cẩn Hành không lên tiếng đi vòng từ đầu này sang đầu khác.

Diệp Linh Ngân cuối cùng cũng mở miệng: "Anh đến đây làm gì, không sợ bị em lừa sao."

Ngữ khí cực nhạt cũng không phải câu nghi vấn, Hoắc Cẩn Hành phát hiện trong lòng cô tức giận, do thần sắc yếu ớt có bệnh của cô mà mềm lòng nói: "Ngân Ngân, thật xin lỗi."

"Anh không cần xin lỗi em." Diệp Linh Ngân ngước mắt nhìn anh chăm chú: "Là em thật xin lỗi."

"Em không nên ỷ vào sự dung túng của anh lừa anh ở lại nhiều lần." Cô tạm dừng vài giây, ngón tay nắm góc chăn thuần trắng hơi hơi dùng sức: "Về sau sẽ không."

"Anh không trách em, anh chỉ lo lắng cho thân thể của em." Hoắc Cẩn Hành ngồi xổm xuống, nắm lấy tay cô trước giường bệnh.

Diệp Linh Ngân rũ mắt xuống, chậm rãi rút tay từ trong lòng bàn tay anh ra: "Bị bệnh là vấn đề riêng của em, không có quan hệ gì với anh cả."

Tay trống rỗng làm Hoắc Cẩn Hành hung hăng ngơ ngẩn.

"Em biết vì lúc trước chắn cho anh một kiếp, anh mới bận tâm đ ến thân thể của em." Cô lảng tránh tầm mắt của Hoắc Cẩn Hành, mỏi mệt nhắm mắt lại: "Thật ra không cần thiết, anh cứu em một lần, em trả lại cho anh một lần, rất công bằng."

Hoắc Cẩn Hành không chút do dự mà phủ nhận: "Không phải."

Hiển nhiên Diệp Linh Ngân lúc này không nghe nổi những lời này, mặc anh nói gì cũng không phản ứng.

Truyền dịch xong, Diệp Linh Ngân an an tĩnh tĩnh đi theo anh về nhà, từ đầu đến cuối không nói thêm gì với anh.

Chỗ huyền quan Hoắc Cẩn Hành thay cô lấy dép lê ra trước cô một bước, vừa khom lưng đã nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng: "Cảm ơn."

Động tác của Hoắc Cẩn Hành cứng đờ ở giữa không trung.

Cùng với việc hai người vốn đã coi việc trợ giúp lẫn nhau thành thói quen, Diệp Linh Ngân lại phá lệ nói cảm ơn với anh. Khoảng cách giữa hai người lập tức kéo xa rất nhiều, anh trước nay chưa từng thấy một Diệp Linh Ngân lạnh lùng như thế.

Nghiêm khắc mà nói không phải lạnh nhạt mà là xa cách.

Cố Kinh Diễn thường nói cô bé hai mặt, thái độ với anh và người khác vô cùng khác biệt. Thân là người trong cuộc, Hoắc Cẩn Hành chưa bao giờ cảm nhận được khác nhau ở đâu, cho đến giờ khắc này mới hiểu được, tiêu chuẩn trong lòng cô gái nhỏ rõ ràng bao nhiêu.

Hiển nhiên, anh biến thành đãi ngộ giống như những người khác, còn sâu đến mức không bằng Cố Kinh Diễn.

Ít ra khi Cố Kinh Diễn đến thăm cô, Diệp Linh Ngân còn sẽ cười với anh ta.

Tiếng cười của hai người cực kỳ chói tai.

Cố Kinh Diễn dựa vào bản lĩnh chọc cười người ta, làm cho Diệp Linh Ngân vui vẻ, còn không quên giúp anh em làm công tác phụ đạo tâm lý cho đứa trẻ trong nhà: "Em xem anh trai em cũng già đầu rồi, cũng không thể độc thân mãi được."

Sau đó vỗ bộ ng ực bảo đảm: "Nếu cậu ta để người khác ức h**p em, đây không phải còn anh Kinh Diễn hay sao, anh làm chỗ dựa cho em."

"Không cần anh." Diệp Linh Ngân không lưu tình từ chối rất dứt khoát.

Cố Kinh Diễn tức giận: "Tiểu Ngân, em đúng là hai mặt."

Biết đối phương đang nói đùa, trạng thái của Diệp Linh Ngân cũng dần dần thả lỏng.

"Cho em xem cái này." Cố Kinh Diễn lấy một bức ảnh trong điện thoại ra: "Xinh đẹp chứ?"

Người phụ nữ trong bức ảnh mặc vest màu lam ngắn, váy chùm kín, dáng người xinh đẹp trong đó còn tản ra mị lực của phụ nữ trưởng thành.

"Cô ta tên Hàn Đa Lâm, một người phụ nữ có năng lực rất không tồi, đơn giản mà nói chính là nữ cường nhân, cô ta và anh trai em giống nhau đều là người thích làm việc." Cố Kinh Diễn càng nói càng hăng sau, rất có loại ý nghĩ tranh cãi là sẽ lãng phí tài ăn nói của mình: "Anh trai em rất hâm mộ cô ta, em nghĩ đi, nếu hai người bọn họ yêu nhau, cường cường liên hợp."

Ý cười ở đáy mắt yên lặng từng chút xuống dưới, nửa ngày Diệp Linh Ngân mới nghe thấy âm thanh của chính mình: "Hoắc Cẩn Hành thích chị ta?"

Cố Kinh Diễn vuốt cằm cân nhắc: "Chắc là có chút ý tứ đi."

Hoắc Cẩn Hành rất kén chọn nhưng chính miệng anh từng khen ngợi Hàn Đa Lâm, trong ngôn ngữ có ý thưởng thức.

Diệp Linh Ngân nhếch nhẹ khoé miệng: "Vậy rất không tồi."

Cố Kinh Diễn vui vẻ.

Anh ta nghe Hoắc Cẩn Hành nói Diệp Linh Ngân rất bắt bẻ những người trước đó, bây giờ tự mình xuất mã nhận được tán đồng, có thể thấy được học vấn to lớn khi nói chuyện với cô bạn nhỏ.

Cố Kinh Diễn chạy đi tìm Hoắc Cẩn Hành tranh công: "Cậu như vậy vừa nhìn đã biết không nói chuyện hẳn hoi với em ấy, còn phải để tôi xuất mã."

Hoắc Cẩn Hành không hiểu chuyện gì.

Cố Kinh Diễn cười hắc hắc nói: "Trải qua một phen dốc lòng phụ đạo của tôi, Tiểu Ngân về sau tuyệt đối sẽ không dị nghị gì với chuyện cậu tìm bạn gái."

"Cậu nói gì với em ấy?"

"Tôi đưa ảnh của Hàn Đa Lâm cho em ấy xem, em ấy nói không tồi."

Hoắc Cẩn Hành bỗng dưng biến sắc, sắc mặt đen kịt: "Ai bảo cậu nói những thứ đó trước mặt em ấy?"

Sự chỉ trích thình lình xảy ra làm cho Cố Kinh Diễn ngốc luôn, vỗ vỗ trán nói: "Không phải, tôi đang giúp hai người cởi bỏ khúc mắc đấy."

"Cậu có thể đi rồi." Hoắc Cẩn Hành nghiến răng nghiến lợi, giống như giây tiếp theo là có thể vươn móng vuốt xé nát người làm được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều trước mắt này.

Để Cố Kinh Diễn đi vào nhất định là quyết định sai lầm nhất của anh!

Không bao lâu sau, Cố Kinh Diễn đã bị "tiễn khách" một cách khó hiểu, đến cơm trưa cũng không cho ăn. Trên đường anh ta gọi điện mắng Hoắc Cẩn Hành một trận, đối phương không phản bác gì.

Hoắc Cẩn Hành lặng yên không một tiếng động đi vào phòng ngủ của Diệp Linh Ngân.

Cô gái nhỏ nhắm mắt ngủ, khuôn mặt nhỏ như sứ trắng đánh mất sự tươi cười và sức sống trong quá khứ.

Ngón tay không tự giác duỗi về phía cô, thời khắc sắp chạm vào gương mặt cô, lông mi Diệp Linh Ngân rung động rồi mở mắt ra. Cô không tránh né, chỉ lẳng lặng mà nhìn: "Có việc sao?"

Hoắc Cẩn Hành bất mãn nhíu mày, đáy mắt ẩn chứa thâm ý nói không rõ, chần chờ nửa ngày mới hỏi: "Đến tiếng anh trai cũng không gọi?"

"Anh Cẩn Hành." Cô gái nhỏ thuận ý tứ của anh mở miệng, ngoan đến kỳ lạ.

Nghe thấy xưng hô của cô, toàn thân Hoắc Cẩn Hành xẹt qua một cỗ hàn ý: "Muốn làm như thế nào em mới tha thứ cho anh?"

"Người làm sai là em." Diệp Linh Ngân cuộn ngón tay lên, âm thanh vẫn luôn rất thấp, phảng phất như không có chút lực nào.

Hoắc Cẩn Hành chưa bao giờ toàn tâm toàn ý dỗ dành ai.

Lúc này cảm nhận được tư vị trong đó, dỗ với không dỗ khó chịu đều là chính anh.

Giờ phút này cuối cùng cũng hiểu được cảm nhận trong lòng Diệp Linh Ngân khi sợ "bị" xa cách, trong lòng bị đào ra một lỗ thủng lớn, lấp làm sao cũng không đầy được.

"Anh xin lỗi em." Hoắc Cẩn Hành hoàn toàn cúi đầu, ngồi xổm trước mặt cô: "Anh không đi gặp những người đó, chỉ là đi ra ngoài bàn chuyện công việc."

"Kết hôn vốn chỉ là kế hoạch có thể có cũng có thể không, trước khi em lớn lớn, anh sẽ không suy xét chuyện này nữa." Nếu Diệp Linh Ngân khúc mắc ở chỗ không có cảm giác an toàn, nếu một lời hứa có thể làm cô an tâm, rất đáng giá.

Sự chênh lệch trong suy nghĩ giữa người với người không phải ở tuổi, còn bao gồm cuộc đời, cô gái nhỏ còn chưa thành niên không thể hiểu được sự lựa chọn của người hai mươi mấy tuổi cũng rất bình thường. Anh có thể chờ Diệp Linh Ngân lớn lên rồi lại suy xét những việc râu ria đó.

Hoắc Cẩn Hành chờ đợi phản ứng của cô, Diệp Linh Ngân rõ ràng hơi hoảng hốt trong chốc lát. Lời nói của Cố Kinh Diễn còn văng vẳng bên tai, nói không ngoài ý muốn là giả.

Rõ ràng đã có đối tượng tán thưởng còn hứa hẹn như thế với cô, có lẽ cô đã xem nhẹ phân lượng của mình trong lòng Hoắc Cẩn Hành.

Vẫn không chờ được câu trả lời, Hoắc Cẩn Hành thở dài thật sâu: "Nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì có thể nói cho anh bất cứ lúc nào."

Bắt đầu từ hôm nay, Hoắc Cẩn Hành học được một từ mới, gọi là… rùng mình.

Mà chiến tranh lạnh mà anh gặp phải càng khác biệt hơn những người khác, Diệp Linh Ngân an an tĩnh tĩnh cũng không nháo, thậm chí còn không có phản ứng gì, cho dù anh làm gì nói gì đều giống như một quyền đánh vào bông, mềm mại không có sức lực.

Cố Kinh Diễn hậu tri hậu giác phát hiện mình làm anh tức giận chột dạ không thôi, liên tục cho Hoắc Cẩn Hành chủ ý tốt, lần này Hoắc Cẩn Hành không "mắc mưu" nữa, kiên quyết không làm theo kiến nghị của anh ta.

Bằng kinh nghiệm "nuôi trẻ con" mấy năm nay của anh, nếu chính anh còn không dỗ được Diệp Linh Ngân thì còn có ai làm được?

Mấy ngày gần đây Diệp Linh Ngân xin nghỉ không đến trường, cũng không lười biếng việc học hành, tự mình ở thư phòng ôn tập củng cố, ngoại trừ làm bài tập còn giải được những vấn đề khó khác.

Hoắc Cẩn Hành thử dạy cô giải đề lại bị Diệp Linh Ngân tránh đi. Cô nắm bút không buông tay, cánh tay ép sách bài tập xuống nói: "Em biết làm."

Nói xong lại bổ sung: "Lần trước hỏi anh là cố ý kéo dài thời gian thôi."

Cô thừa nhận tâm tư nhỏ của chính mình, Hoắc Cẩn Hành lại không cảm nhận được chút vui vẻ nào.

Lần trước nhẫn tâm rời đi là vì cô ý thức được mình giả bệnh là cách làm sai lầm, nhưng loại phương thức xử lý này tạo thành kết quả anh thật sự muốn sao?
 
Nhưng Cô Ấy Là Người Phụ Nữ Xinh Đẹp
Chương 69-2: Cô là nghịch lân duy nhất của Hoắc Cẩn Hành


Anh muốn có được sự tín nhiệm của Diệp Linh Ngân, cố tình đẩy cô ra xa.

Diệp Linh Ngân cúi đầu đọc sách một lần nữa, hoàn toàn không có d*c vọng tiếp tục nói chuyện, Hoắc Cẩn Hành không quấy rầy nữa. Khi đi đến ngoài cửa ngẫu nhiên còn có thể nghe thấy bên trong truyền đến một tiếng ho khan.

Một lát sau, nữ hầu đưa một bát canh thanh nhuận hầu đến.

Đến đêm, Diệp Linh Ngân ngủ trên giường cảm giác nóng rồi đổ mồ hôi, mơ hồ nghe thấy vài âm thanh khác nhau đang giao lưu.

Bên tai lộn xộn, ồn ào làm trong lòng cô bực bội, lại do cơ thể không khoẻ không có tinh thần. Trong lúc mơ mơ màng màng được Hoắc Cẩn Hành nâng dậy, một muỗng thuốc được đưa đến bên miệng, đắng đến khó chịu.

Diệp Linh Ngân nhấp một ngụm rồi không muốn uống tiếp, duỗi tay đẩy đi lại bị Hoắc Cẩn Hành ngăn lại: "Ngân Ngân ngoan, uống thuốc mới có thể khỏi bệnh."

"Đắng." Cô gái nhỏ sợ đau sợ đắng, đôi mắt cái mũi đều đang lên án và bài xích.

"Uống xong cho em ăn kẹo." Biết Diệp Linh Ngân thích ăn đồ ngọt, anh liền dùng cái này làm giao dịch: "Ăn kẹo xong sẽ không đắng nữa."

Hoắc Cẩn Hành bón thuốc cô vẫn nghiêng đầu.

Ngoại trừ việc không muốn uống thuốc, Diệp Linh Ngân còn đang từ chối anh.

Trong lòng Hoắc Cẩn Hành không tiếng động thở dài: "Ngân Ngân không tức giận, được không?"

"Không tức giận." Cô hít hít mũi, hai giọt nước mắt rơi xuống: "Em chỉ là… rất khổ sở."

"Trực tiếp nói suy nghĩ của em cho anh, được không?"

Khi người đang bị bệnh thì phòng tuyến tâm lý sẽ hạ thấp xuống, Diệp Linh Ngân mơ mơ màng màng, thấy anh hỏi cả người đầy tủi thân co vào, hoá thành nước mắt rơi xuống: "Anh, anh lừa em, anh nói sẽ đối tốt với em, anh hung dữ với em."

Hoắc Cẩn Hành lập tức tỏ thái độ: "Là anh trai sai rồi, không có lần sau."

Diệp Linh Ngân cuối cùng cũng chịu bộc bạch cõi lòng: "Ngày đó ở trong phòng ánh mắt anh chất vấn em thật lạnh nhạt."

"Em muốn xin lỗi anh, lúc đuổi theo thật sự rất khó chịu, em cho rằng mình sắp chết rồi."

Cô muốn giữ Hoắc Cẩn Hành lại, mở miệng lại không nói ra được gì, bất lực và sợ hãi lập tức bao phủ lấy cô, thời khắc đó cô đã nghĩ rất nhiều.

Thích thì thế nào, tình yêu của Hoắc Cẩn Hành căn bản không phải là cô, chỉ là xa vời, thật là quá tham lam.

Người có tư tâm là cô, người lừa gạt cũng là cô, thật ra cô căn bản không trách Hoắc Cẩn Hành, chỉ muốn cách xa anh một chút, có lẽ có thể giảm bớt sự buồn rầu của chính mình.

Nhưng Hoắc Cẩn Hành càng muốn đến dỗ cô, hại cô động lòng liên tục.

Anh đối với cô quá tốt.

Tốt đến mức làm người không thể từ chối.

Diệp Linh Ngân sụt sịt vươn tay, khoé mắt ngậm hai giọt nước mắt: "Anh trai, anh ôm em một cái."

Đôi tay Hoắc Cẩn Hành xuyên qua khuỷu tay ôm người vào trong lồ ng ngực, hai thân thể ấm áp dựa vào nhau, Diệp Linh Ngân bắt đầu không kiêng nể gì nói hết sự bất mãn trong đáy lòng: "Cố Kinh Diễn nói anh có người mình yêu thích."

"Cậu ta nói không đúng." Anh biết Cố Kính Diễn lấy ảnh của Hàn Đa Lâm cho cô xem, trên thực tế sự tán thưởng của anh với Hàn Đa Lâm chỉ trong giới hạn công việc, tuyệt không có ý nghĩ gì khác.

Diệp Linh Ngân lại hỏi: "Anh không có người mình thích sao?"

Hoắc Cẩn Hành chắc chắn như chém đinh chặt sắt đáp: "Không có."

Vốn tưởng rằng đáp án như vậy có thể làm Diệp Linh Ngân vừa lòng, ai ngờ cô gái nhỏ đổi giọng một cách xảo quyệt: "Cũng không thích em sao?"

Hoắc Cẩn Hành: “…”

Diệp Linh Ngân duỗi tay đẩy anh ra, ngẩng khuôn mặt loang lổ nước mắt nhìn anh chằm chằm muốn đáp án, rất có tư thế không làm cô vừa lòng sẽ mưa to.

Nhìn ánh mắt đào hoa mênh mông sương mù, Hoắc Cẩn Hành chậm rãi cúi đầu, để giữa trán cô: "Thật là…"

"Thua bởi em."

*

Đặc trợ ngày thường theo sát tổng tài đưa thư ký Chu bước vào văn phòng rộng mở sáng ngời, đánh giá hoàn cảnh bốn phía, sàn nhà màu lam khói cách điệu cao nhã, khu làm việc sạch sẽ ngăn nắp, ngay ngắn trật tự.

"Cô là người có thực lực tổng hợp mạnh nhất trong lần khảo hạch này, công việc sẽ có chuyên gia nói tiếp với cô, bây giờ tôi muốn nói là một vài việc cần chú ý."

"Thứ nhất, thói quen cá nhân của tổng giám đốc Hoắc…"

"Thứ hai, khi làm việc chú ý…"

"Thứ ba…"

Mỗi khi đối phương nói một câu, thư ký Chu đều sẽ ghi lại bằng tốc độ nhanh nhất.

"Một điểm cuối cùng, cũng là điều quan trọng nhất. Chỉ cần cô tuần hoàn nguyên tắc, nghe theo sự sắp xếp hoàn thành công việc trong bổn phận, cho dù ngẫu nhiên xuất hiện sự sai sót, đại Boss cũng sẽ không so đo."

"Nhưng nếu cô gặp được tiểu thư Diệp Linh Ngân, nhất định phải nhớ kỹ, bảo trì khoảng cách với Boss đừng chọc cô ấy không vui. Nếu không cho dù cô có sai hay không đều sẽ mất đi cơ hội có công việc với số tiền lương xa xỉ hiếm có thế này."

Thư ký Chu đi đến một bước ngày hôm nay, biết rõ quy củ của các ngành nghề, lập tức lại cảm thấy nghi ngờ: "Xin hỏi có nguyên nhân đặc thù nào sao?"

Chẳng lẽ địa vị của tiểu thư Diệp Linh Ngân này ở công ty còn cao hơn Hoắc Cẩn Hành?

Đặc trợ tổng tài ngày thường có rất nhiều mặt toát ra một ánh mắt khó có thể nói rõ: "Bởi vì cô ấy là ngoại lệ duy nhất của Boss."

Là nghịch lân không thể đụng vào.

Rất nhanh, thư ký Chu đã gặp được Diệp tiểu thư tuyệt đối không thể trêu chọc kia. Năm đó cô vẫn là một học sinh sắp tham gia kỳ thi Đại học.

Thiếu nữ tóc đen môi đỏ, bung dù đi ra từ cổng trường, mặc đồng phục như những bạn học khác nhưng vẫn sáng bừng trong đám người như cũ.

Hoắc Cẩn Hành ngồi ở phía sau, chỗ ngồi rộng rãi liền nhau, Diệp Linh Ngân tiến vào là có thể dựa gần anh.

"Anh trai." Cô gái nhỏ vừa mở miệng đã có vẻ hạ cảm xúc xuống: "Lần thi hình thức này em làm không tốt."

Hoắc Cẩn Hành mở miệng tiếp: "Tận lực là được."

Thư ký Chu thề đây là lần đầu tiên sau khi cô ta vào Hoắc thị nghe được Hoắc Cẩn Hành dùng ngữ khí ôn hoà như vậy để nói chuyện, quả thực như thay đổi cả người.

Thấy cô bé tủi thân khổ sở như vậy, thư ký Chu thật sự cho rằng có sự chênh lệch của đối phương trong thành tích, cho đến khi đi theo Hoắc Cẩn Hành lâu rồi mới biết được, thành tích của Diệp Linh Ngân là top đầu của khối.

Thư ký Chu ghi nhớ lời nói của đặc trợ, cần cù chăm chỉ làm việc, nhận được sự coi trọng ở Hoắc thị.

Chủ yếu là vị Diệp tiểu thư kia rất thích cô ta.

Một ngày sau khi nhậm chức hai năm, thư ký Chu ngửi thấy mùi nước hoa trên áo khoác của Hoắc Cẩn Hành, lập tức nảy sinh cảnh giác. Hoắc Cẩn Hành không thích mùi lạ, người ở cạnh làm việc của anh không thể xịt nước hoa, như vậy rất có thể là…

Sinh hoạt cá nhân của Hoắc Cẩn Hành cô ta không có quyền can thiệp nhưng bên cạnh vị này có tiểu thư Ngân Ngân có d*c vọng chiếm hữu cực mạnh, thì rất khó làm.

Người giao đấu với thần trong đầu, giữa giấu giếm giúp Boss và thẳng thắn thành khẩn với Diệp Linh Ngân, cuối cùng thư ký Chu lựa chọn vía sau. Lúc nói ra, cảm giác kia không thể đơn giản hơn so với giao dịch trên bàn đàm phán.

Cô ta cho rằng Diệp Linh Ngân sẽ tức giận, sẽ nghi ngờ, qua một lúc lâu Diệp Linh Ngân lại nhẹ nhàng cười rộ lên, lấy một lọ nước hoa từ trong túi ra thưởng thức: "Thư ký Chu ngửi xem là mùi này sao?"

Hoá ra là nước hoa của Diệp Linh Ngân. Thư ký Chu nhẹ nhàng thở ra.

Cô gái nhỏ trước đó mặc đồng phục đã bắt đầu trang điểm, mặc váy áo xinh đẹp, dùng nước hoa, dần dần trở nên thành thục.

Ngay lúc thư ký Chu cho rằng lần này là do mình hiểu lầm, lại nghe cô nói: "Nếu thư ký Chu sau này phát hiện bên cạnh anh trai có mùi nước hoa khác, nhớ phải nói cho tôi, được không?"

Thư ký Chu ngước mắt nhìn lên, cô gái đối diện tươi cười minh diễm, vẻ mặt đơn thuần nhắc nhở cô ta, đây có lẽ chỉ là một lần kiểm tra.

Nếu vừa rồi cô ta giấu giếm thay Hoắc Cẩn Hành, vậy Diệp Linh Ngân tất nhiên sẽ không tin cô ta nữa.

Không hổ là người Hoắc Cẩn Hành nuôi lớn, bề ngoài có kiêu căng cũng không có khả năng thật sự là ngốc bạch ngọt.

Thư ký Chu chưa bao giờ gặp một mối quan hệ phức tạp như thế, theo lý thuyết cô ta thân là thư ký của Hoắc Cẩn Hành không nên "quẹo khuỷu tay ra ngoài", nhưng tất cả những điều này đều là Hoắc Cẩn Hành ngầm đồng ý, thậm chí là thích thú.

Mấy năm Diệp Linh Ngân học Đại học trở nên vô cùng bận rộn, từng do diện mạo và dáng người được mời tham gia vào cuộc thi người mẫu nổi danh nào đó, còn có đạo diễn muốn mời cô đóng phim. Đương nhiên Diệp Linh Ngân lúc này còn chưa có danh tiếng gì, nhân vật nhận được cũng là nhân vật nhỏ, Diệp Linn Ngân không đồng ý.

Cơ hội mà bao nhiêu người trong trường tranh thủ không đáng giá để cô đặt vào mắt, nếu không có Hoắc Cẩn Hành nuông chiều như đại công chúa, ai có thể tự tin như vậy.

Diệp Linh Ngân thích làm từng bước, cho rằng giai đoạn đi học cũng chỉ đi học, lại học thêm những tri thức hứng thú nâng cao bản thân. Chờ đến sau khi tốt nghiệp, cô mới chính thức tiến vào giới giải trí.

Diệp Linh Ngân cũng không lo lắng mình bỏ lỡ cơ hội tốt.

Đại khái là năm mười mấy tuổi, cô đã chịu hết những nỗi khổ của đời này rồi.

-

Tâm nguyện khi niên thiếu có thể thực hiện, người năm cô 18 tuổi muốn gả bây giờ đang bên cạnh cô.

Một sớm tỉnh mộng, Diệp Linh Ngân tránh thoát khỏi hồi ức, xoay người nhìn về phía người đàn ông đang ngủ say, xốc chăn lên lặng lẽ xuống giường.

Cô quỳ một chân trên thảm, nhẹ nhàng kéo ngăn kéo trên tủ ở đầu giường, lấy một hộp quà màu lam lớn như bàn tay ra.
 
Back
Top Bottom