Khác Những câu chuyện kinh dị

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
155456131-256-k777453.jpg

Những Câu Chuyện Kinh Dị
Tác giả: linhthekiller666
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lấy cảm hứng từ những câu chuyện truyền miệng của nhân dân từ xa xưa



tâm​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Những giây phút cuối cùng ở Berlin
  • Những con tàu không số
  • Những Linh Hồn Bay Trên Bầu Trời
  • [Xuất bản] NHỮNG MÙA TRĂNG RƠI [CŨ]
  • Những chàng Ngự lâm Janissary
  • Những anh hùng Người Việt
  • Những Câu Chuyện Kinh Dị
    Con chó màu đen


    Từ xa xưa, người ta nói rằng, tuổi thơ của mỗi người luôn gắn liền với 1 con vật, 1 điều kì bí mà khi lớn lên, mọi kí ức về nó đều bị xóa sạch khỏi bộ não.

    Rất ít người khi trưởng thành có thể nhớ, hình dung ra tất cả những gì mình đã trải qua trong quá khứ.

    Tuy nhiên, khi nó bất chợt đưa ra 1 dấu hiệu thì mọi thứ đều sẽ hiện hữu trong bộ não, khiến chúng ta không khỏi rùng mình.

    1 trong đó là câu chuyện tương truyền về 1 chú chó màu đen sống trong gầm giường.

    " Tôi còn nhớ, lần đầu tiên là vào khoảng thời gian tôi vừa tập bò.

    Tôi có 1 căn phòng nhỏ bên dưới cầu thang, 1 chiếc tủ nhỏ, 1 chiếc giường nhỏ.

    Tôi đã từng rất khó chịu vì luôn nghe thấy tiếng rột roạt dưới gầm giường, như có 1 con vật gì đó đang cào, cắn vào những thanh gỗ.

    Vào một buổi trưa, tôi liều mình bò tới gần mép giường để xem thực ra nó là cái gì.

    Nhưng khi tôi vừa tiến đến thì mẹ đã kịp bế tôi trở lại giường, nhìn nét mặt mẹ tôi có vẻ lo lắng, sợ hãi.

    Có thể là mẹ nghĩ tôi sắp bị rơi khỏi giường chăng?!!!....

    Tôi cứ tiếp tục phải nghe cái tiếng động phiền phức ấy trong khoảng thời gian tập bò đến tập đi....

    Và đến 1 ngày, con vật đó bỗng dưng xuất hiên trước mắt tôi.....

    Tôi không rõ nó là con vật gì, nhưng theo quyển sách vẽ màu mẹ mua cho tôi, tôi đoán nó là 1 chú chó.

    Con chó có bộ lông màu đen, nhưng nó lại có 1 khuôn mặt màu trắng.

    Đôi tai của nó thì cụp xuống, áp sát vào đầu, làm cho cái đầu của nó tròn vo như con lật đật.

    2 mắt của nó to tròn nhưng toàn màu trắng.

    Trong đôi mắt của nó chỉ có đúng 1 chấm đen nhỏ xíu giống đồng tử.

    Con mắt đó có thể xoay tròn theo 2 chiều khác nhau.

    Nó không có mũi, và khuôn miệng của nó thì rộng ngoác đến hết khuôn mặt.

    Bây giờ khi tưởng tượng lại, tôi thấy nó giống 1 con cú mèo, hoặc là 1 con chim cánh cụt không có mỏ hơn.

    Nó cứ nhìn tôi chằm chằm, còn miệng thì nhe ra, giống như đang cười vậy.

    Có lẽ lúc ấy tôi thấy nó dễ thương hơn là đáng sợ.

    .

    Kể từ lúc tôi biết đến nó, mỗi lần nghe thấy tiếng cắn ở gầm giường là tôi lại thức dậy.

    Lúc nào nó cũng đứng ở đầu giường, nhưng chỉ ló mỗi cái đầu và 1 chút phần thân ra ngoài.

    Tôi không hề tò mò về hình dáng của nó, khi nó xuất hiện, tôi chưa bao giờ bước ra khỏi giường để tìm hiểu xem đôi chân của nó như thế nào.

    Nó đã trở thành người bạn thân thiết của tôi...

    Hôm ấy là ngày sinh nhật tròn 4 tuổi của tôi.

    Anh trai tôi đã cho tôi xem 1 bộ phim kinh dị.

    Đó là lần đầu tiên tôi biết đến ma quỷ, trừ những câu chuyện về mẹ mìn, ông ba bị bắt cóc trẻ em mà mẹ hay kể cho tôi nghe.

    Tôi bắt đầu kể cho gia đình về con chó màu đen ấy...

    Đêm hôm ấy tôi đã ngủ cùng với gia đình, con chó không còn xuất hiện nữa....

    .

    Ngày qua tháng lại,...

    Tôi trưởng thành, làm 1 công việc trong bệnh viện nhi.

    Và tôi cũng dần dần quên đo kí ức về con chó màu đen ấy..

    Ở bệnh viện có rất nhiều trẻ em, tôi thường hay mang những câu chuyện cổ tích kể cho chúng nghe.

    Và đổi lại, chúng sẽ kể những câu chuyện của chúng cho tôi. ...

    Sally bị căn bệnh máu trắng quái ác, cô bé rất quý tôi, xem tôi như người thân trong gia đình vậy.

    Tôi đã nghe cô bé kể về người bạn- 1 chú chó màu đen dễ thương của cô bé...

    Tôi khá dửng dưng với câu chuyện, 1 phần là do nó chỉ là "người bạn tưởng tượng" của trẻ con, ngoài ra,.. có vẻ tôi đã quên sạch kí ức về con chó đó...

    .

    Cho tới 1 ngày, tiếng cắn rột roạt dươia gầm giường của tôi xuất hiện trở lại......

    "
     
    Những Câu Chuyện Kinh Dị
    Chôn xác mèo


    Ông bà ta có nói "Nếu có 1 con vật nào chết thì chủ của nó tuyệt đối không được chôn, nếu không hồn ma của nó sẽ lưu luyến chủ không muốn rời, lâu dần căn nhà sẽ tràn đầy âm khí, người trong nhà sẽ ốm yếu, bệnh tật rồi chết dần chết mòn"...

    " Gia Bảo là 1 cậu bé rất yêu thương động vật.

    Cậu bé sống cùng bà ngoại ở quê, bố mẹ cậu bé đã ly dị từ khi cậu em trai xấu số của cậu qua đời vì bệnh tim bẩm sinh.

    Mẹ cậu trước khi đi đã tặng cho cậu 1 chú mèo có bộ lông màu đen tuyền.

    Bảo rất yêu thương con mèo đó, vì nó như hiện thân của mẹ, luôn ở bên Bảo.

    Nhưng không lâu sau đó, con mèo không biết phải lý do gì mà bị ốm nặng rồi chết.

    Bảo đã khóc rất nhiều.

    Bảo mang con mèo ra đầu ngõ đem chôn.

    Bà ngoại của Bảo nhìn thấy, bà hoảng hốt và vội ngăn cản cậu bé lại:

    - Gia Bảo ngoan của bà, không được chôn nó!!!

    -Tại sao thế hả bà?

    -Nếu cháu chôn thì hồn ma của nó sẽ theo ám cháu suốt đời.

    Nói rồi bà dắt tay Bảo vào nhà, để mặc cho xác con mèo đen nằm ở đầu ngõ.

    Đêm đó, trời mưa tầm tã.

    Bảo từ trong nhà nhìn ra ngoài sân.

    Trong cái ánh đèn hiu hắt đầu ngõ, Bảo nhìn thấy con mèo đen đang ngoe nguẩy đuôi, ánh mắt sáng quắc trong đêm hướng về phía cậu.

    Bảo mừng rỡ "Con mèo sống lại rồi!!!!!!"

    Cậu bé với tay lấy chiếc dù rồi chạy ra sân.

    Nhưng khi ra tới nơi, Bảo hụt hẫng khi chỉ nhìn thấy xác con mèo lạnh ngắt, ướt sũng nước mưa.

    Quên lời bà dặn, Bảo thấy tội nghiệp con mèo quá, nên đã đào đất, chôn con mèo và gắn cho nó 1 chiếc bia mộ bằng gạch vụn.

    - Mèo, yên tâm đi, tao sẽ mua bim bim cúng cho mày.

    Bảo quay vào trong nhà, cả người cậu bé lấm lem bùn đất và nước mưa.

    Bà chỉ nghĩ Bảo tắm mưa ngoài sân nên người mới bị bẩn, và chỉ mắng vài câu rồi lấy quần áo cho cậu bé thay.

    Qua đêm hôm ấy, Bảo sốt cao và phải mang tới bệnh viện huyện để cấp cứu.

    Mọi người đều chỉ nghĩ đơn giản rằng cậu bé bị cảm do nước mưa.....

    Một thời gian sau, bà ngoại của Bảo bệnh nặng rồi qua đời.

    Bố của Bảo là ông Bắc- chủ tịch 1 công ti sản xuất hàng nhập khẩu=))), đón Bắc về nhà sống cùng với ông và người vợ thứ 2.

    Căn nhà sau đó cũng bị phá đi và làm 1 chi nhánh nhỏ của công ti ông.

    Gia Bảo có 1 cuộc sống mới ở thành thị, cùng với bố, mẹ kế và 1 cô em gái tên Chi (con riêng của mẹ kế- 3 tuổi).

    Từ ngày Bảo đến chung sống, đêm nào Bảo cũng không thể ngủ được.

    Cứ nhắm mắt lại, Bảo lại nghe thấy tiếng kêu "Meow meow" và tiếng cào cấu trên đệm.

    Bảo mở mắt ra thì chỉ thấy bóng đen vụt biến ra cửa sổ.

    Bảo nghĩ rằng mình chỉ lạ giường nên không ngủ được.

    Tưởng rằng sống cùng với bố, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn, nào ngờ Bảo lại lâm vào tình cảnh "Mẹ ghẻ con chồng".

    Bảo bị mẹ kế bắt nạt, đánh đập, bị bắt làm việc như osin ở trong nhà.

    Bảo đã nhiều lần trốn nhà về quê, nhưng chưa về đến đã bị mụ bắt lại.

    Vào 1 hôm, sau khi đi học về, mẹ kế bắt Bảo ở nhà trông chừng em gái, còn mụ thì đi sì pa để chăm sóc sắc'ss đọep'ss=)))) Trong lúc vô ý, Bảo đã làm cho Chi bị ngã cầu thang, chân tay cô bé chảy máu rất nhiều.

    Bảo hoảng loạn quá, nếu để mẹ nhìn thấy thì thể nào cậu cũng bị đuổi ra khỏi nhà.

    Bảo sợ hãi, chạy vào lấy cặp sách, rồi chạy ra khỏi nhà.

    Bảo đón xe buýt về quê, nhưng xe chỉ dừng ở trạm cách đó 1 cánh đồng.

    Trời mưa, đường tối, nhưng Bảo không còn chỗ nào để đi nữa.

    Bảo lần lần bước từng bước trên con đường đồng bùn lầy trơn trượt.

    Lần theo ánh sáng mù mịt, heo hắt đường làng, Bảo đi tới ngôi nhà cũ của mình, nhưng kì lạ thay, ngôi nhà chỉ còn là 1 đống gạch vụn, bên cạnh là 1 ít vật liệu xây dựng chất đống ở đó.

    Bảo đến núp bên mái hiên của cánh cổng, thứ duy nhất của căn nhà mà họ chưa phá đi.

    Trong lúc mê man, Bảo nhìn thấy bóng dáng thấp thoáng của một con mèo đen có đôi mắt sáng quắc.

    Bảo nhớ lại..

    Chỗ mà Bảo đang ngồi, chính là nơi Bảo đã chôn con mèo đen của mình năm xưa.....

    (Còn tiếp....)
     
    Những Câu Chuyện Kinh Dị
    Chôn xác mèo ( tiếp)


    Bảo nhớ tới lời bà ngoại dặn, cậu bé cố cựa người tránh ra xa chỗ đó.

    Chân tay Bảo đông cứng lại, toàn thân như bị liệt, không thể cử động nổi.

    Bảo cảm thấy cảm giác ớn lạnh đằng sau gáy, có thứ gì đó gai gai, ướt ướt, như có lưỡi của con gì liếm.

    Điều đó lại càng làm cho tay chân miệng lưỡi Bảo cứng lại.

    Từ đằng sau ngôi nhà có xuất hiện bóng dáng mảnh khảnh của 2 người phụ nữ, một người có vẻ đã cao tuổi, lưng hơi còng; còn người kia thì trông còn khá trẻ, khoảng chừng 25-26.

    Cả 2 người đều mặc 1 bộ đồ trắng dài đến gót chân, tóc rũ rượi che khuôn mặt.

    Bên dưới chân là 1 con mèo nhỏ, có đôi mắt màu xanh.

    Cả 3 đang hướng về phía Bảo.

    Bảo sợ hãi muốn chạy, nhưng đôi chân không cho phép.

    Cậu cứ ngồi đó, ánh mắt đầy sự cảnh giác về phía 3 cái bóng dáng kia.

    Tia sét lóe qua, ánh sáng của sét chiếu rõ vào bên trong căn nhà đổ nát.

    Bảo nhìn thấy rõ khuôn mặt là bà ngoại mình, và 1 khuôn mặt có vết thẹo ở đuôi mắt.

    Bảo giật mình nhớ lại : Lúc trước Bảo có nghe bà ngoại nói về vết thẹo trên khuôn mặt của mẹ cậu bé.

    "Cô An- Mẹ của Bảo là 1 nhân viên tại xưởng may mặc nổi tiếng.

    Cô là 1 người phụ nữ đảm đang, hiền lành.

    Cô An quen Bắc- bố của Bảo- một người đồng nghiệp trong xưởng, và kết hôn..

    Bảo là người con đầu sau 1 năm êm ấm của gia đình

    Nhưng tên Bắc là 1 kẻ ăn chơi chác táng, suốt ngày đi quẩy bar thác loạn cùng mấy thằng "bán xà bông".

    Bắc nhận lời kết hôn với con gái của chủ tịch hội đồng quản trị, ông ta hứa sẽ cho Bắc 1 chức vụ lớn trong công ti của ông ta..

    Vừa lúc ấy thì mẹ Bảo hạ sinh người con thứ 2...

    Bắc vì muốn ly dị với cô An, nên đã bí mật chuốc thuốc vào đồ ăn của An, khiến cô bị sẩy thai.

    Trong lúc nguy kịch, người ta tưởng rằng không thể cứu được cô...

    Nhưng sáng hôm sau, người ta lại thấy cô khỏe mạnh như thường, nhưng tóc lại ngắn đi 1 đoạn và có 1 chút máu chảy ra ở thái dương. ..."

    Sau tiếng sấm to kinh hoàng, mấy cái bóng vụt biến mất.

    Nhìn vào trong, Bảo lại chỉ thấy đống gạch vụn.

    Một bàn tay to lớn từ phía sau chạm vào vai của Bảo làm cậu bé giật mình:

    -Này cậu bé, khuya rồi sao cậu còn ở đây.

    Cậu sẽ bị cảm lạnh mất..

    Bảo quay lại, thì ra là bà hàng xóm cao tuổi.

    Bà sống bên cạnh nhà cậu, không biết con cháu của bà ta đâu mà chỉ thấy bà ta suốt ngày chỉ quanh quẩn có 1 mình.

    Bà dẫn Bảo về nhà.

    Bảo quay lại nhìn căn nhà lần nữa, nó vẫn trống không..

    Bảo kể về câu chuyện và hỏi bà lão về gia đình của mình.

    Bà lão bỗng hoảng hốt, khuôn mặt tái mét, bà mang vòng hạt ra niệm phật.

    Sau khi bình tĩnh lại, bà mới nói:

    - Bảo ạ, con mèo đó không phải do mẹ cháu tặng đâu.

    Bảo giật mình kinh ngạc:

    - Nhưng bà ngoại đã nói rằng đó là quà của mẹ cháu, và mẹ hiện giờ đang kí hợp đồng tình ái với 1 đại gia tên là Cao Toàn Cốt=))) (đùa đấy)

    - Không, con mèo đó chính là mẹ cháu....

    Bà bắt đầu kể lại:

    " Thực ra bà chính là vị pháp sư năm xưa.

    Mẹ của Bảo đáng lẽ ra sẽ khô g qua khỏi cơn nguy kịch năm ấy.

    Nhưng nhờ làm phép, bà đã cắt đi 1 đoạn tóc, lấy 1 chút máu trên thái dương và yểm bùa vào đấy.

    Sau những năm sau đó, mẹ của Bảo đã qua đời.

    Bà ngoại của Bảo theo di nguyện cuối cùng của con gái, đã dùng bùa tóc đó, làm nên 1 hình nộm con mèo.

    Con mèo đó chính là mẹ của Bảo....

    "

    Bảo vô cùng buồn bã, đêm hôm ấy cậu trằn trọc không ngủ được....

    Mưa bão..

    Sấm sét...

    Cộng thêm 1 tiếng kêu la gì đó không rõ ở đâu hòa vào tiếng rít của gió bay đến....

    Bảo thức dậy vào nửa đêm, cậu bước xuống khỏi giường và đi tìm nước uống....

    Bảo sững người khi nhìn thấy bà lão bị treo lơ lửng trên trần nhà.

    Cơ thể đã lạnh ngắt, tóc thì rụng ra khỏi đầu, như thể đã chết lâu lắm rồi...

    Nhìn qua tấm gương, Bảo thấy 1 người phụ nữ đang ôm qua cổ mình.

    Trên nửa khuôn mặt có vết thẹo ở đuôi mắt....

    - Mẹ đấy ư???

    - Bảo run run hỏi

    - Không phải.....

    Bảo chợt nhớ lời bà lão " Mẹ của Bảo có vết thẹo ở Thái dương chứ không phải ở đuôi mắt"...... ..
     
    Những Câu Chuyện Kinh Dị
    Đừng nghe người ta nói


    Chipu là 1 cô hotgirl, diễn viên rất xinh đẹp và nổi tiếng trong giới sâu bít.

    Chi đã theo đuổi niềm đam mê ca hát của mình, bằng cách cho ra hàng loạt những sản phẩm ca nhạc.

    Tuy nhiên, giọng ca "trời phú" của cô không được lòng khán giả.

    Họ liên tục ném đá những mv tâm huyết của cô, khiến cô rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần rất nặng nề.

    Cô đã dành số tiền để dành để thuê 1 căn phòng tại 1 khu chung cư cao cấp.

    Và hàng ngày, cô cứ nhốt mình trong căn phòng và làm việc trước bàn máy tính 24/24.

    Chi luôn xem các mv khác ở trên YouTube,và cô bỗng dưng nhìn thấy 1 cô hotgirl tên Linh Ka cũng bị ném đá y như mình.

    Mv phếch cơ lớp cover lại của BTS, với số lượt dislike gấp 7 lần lượt like.

    Linh có vẻ còn bị ghét nhiều hơn cả Chi.

    Chi pu không những không cảm thông cho cô hotgirl có số phận giống mình, mà ngược lại, cô lại hùa theo đám đông ném đá Mv.

    "

    Cp: Gì?

    Đây mà là hát ư, nhìn giống phim ấu dâm hơn

    Un1( username 1) : Cô ta đúng là 1 con bitch

    Un 2: Nếu tôi là cảnh sát, tôi đã sớm tống mấy người đó vào tù

    Un 3: những con người này chỉ chật đất sống

    Cp: Sao nó không chết đi nhỉ

    Un2: Vote cắt tay nào haha

    Un 3: Ai thèm quan tâm cô ta sống hay chết chứ, trừ bố mẹ cô ta

    Un1: Tất nhiên bố cô ta phải quan tâm rồi, vì ông ta đã làm... với cô ta còn gì hehe=)))

    Mọi lời nói tưởng chừng vô hại...

    Sáng hôm sau khi quay trở lại bình luận, họ đã tắt bình luận và chặn cái live stream hôm qua của Linh ka.

    Chi chán nản ném cái Laptop sang 1 bên, what, cô ta là cái gì chứ.

    Vừa xấu vừa hát dở....

    Chi ngủ 1 mạch lúc nào không hay.

    Khi cô thức dậy thì kim đồng hồ đã chỉ 2h sáng.

    Sao lại nhiều đến thế chứ...

    Chi bước vào phòng vệ sinh, rửa mặt.

    Chợt cô nghe thấy có tiếng ai đó đang thì thầm bên tai mình " Cô cũng vậy, sao cô không chết đi"

    Chi ngửa mặt lên, hỏi to :" Ai..

    Ai đấy"

    Căn phòng trống không 1 cách khô g bình thường.

    Chi kéo chiếc cửa sổ ở phòng tắm, đường vắng người.

    Bình thường sẽ có nhiều kẻ vô gia cư đến ngủ ở cái ngõ chật hẹp này, nhưng hôm nay thì không.

    Chi lên giường cố ngủ lại, nhưng cô không tài nào ngủ được.

    Cô dậy bật Laptop lên.

    Trên trang cá nhân của cô có chia sẻ 1 video kì lạ tên "Fl66" .

    Đoạn video không hề có hình ảnh.

    Chi tò mò click vào video.

    Thoạt nhìn thì đoạt video không có gì, ngoài 1 căn phòng trống không và tối thui...

    Khoảng 2ph sau, 1 người phụ nữ che mặt bước vào trong căn phòng.

    Người này cứ chăm chú nhìn về phía Chi, làm cô có 1 cảm giác bất an.

    Chi ấn nút X để thoát video.

    -Này, cô định chạy đi đâu?

    - người phụ nữ bí ẩn kia lên tiếng

    Bỗng cam laptop của Chi bật sáng

    -Chúng tao đang ở đây, đang theo dõi hành động của mày đấy- Người phụ nữ kia bật tiếng cười tai quái

    Chi cố thoát video, tắt nguồn laptop nhưng vô hiệu.

    Cô sợ hãi lao vào góc tường.

    - Cô...

    Cô là ai?

    - Chi run run hỏi

    - Mày sẽ chết

    -Làm ơn tha cho tôi...

    Tôi sai rồi...

    Chi trùm kín chăn cho tới khi tiếng cười của người phụ nữ kia ngừng lại.

    Trên đoạn video bỗng hiện ra ô bình luận

    - Này, nhìn cô gái kia đi.

    Như 1 con điếm vậy

    -Haha, sao cô ta không chết đi nhỉ

    - Một con điếm xấu xí và dơ bẩn, đi chết đi

    - cô ta nên treo cổ

    -Không, cắt động mạch đi, tao muốn nhìn thấy máu chó của nó

    - Sau nó không lao ra đường ray tàu hỏa nhỉ haha 🙂

    ....

    Hàng ngàn lời nói cay độc...

    Chi hét lên kinh hãi và đạp chiếc laptop xuống đất.

    Nó tắt vụt...

    Sáng hôm sau người ta phát hiện cô treo cổ trong phòng.

    Mọi người đều tiếc cho cô gái trẻ đẹp, vì áp lực công việc mà phải tự vẫn.

    Không, không phải....

    "Thực ra đoạn video live stream của Linh ka đã bị facebook xóa.

    Sau những lời nói từ phía cộng đồng mạng, cô gái trẻ đã cắt cổ tay tự tử, và lên lời nguyền, nguyền rủa cái chết đến với những ai đã dồn nén cô...

    "

    *Xã hội cũng vậy, lời nói là con dao 2 lưỡi.

    Để trừng trị miệng lưỡi thiên hạ thì chỉ có luật nhân quả mà thôi*

    P/s: Truyện hoàn toàn vết cho vui=))) không có yếu tố trù ẻo bất cứ ai=)))
     
    Back
    Top Dưới