Cập nhật mới

Khác Những bí mật của nhà Stewart

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403877919-256-k652036.jpg

Những Bí Mật Của Nhà Stewart
Tác giả: noyama_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện diễn ra trong dinh thự Stewart, một tòa biệt thự cổ kiểu châu Âu nằm ở vùng ngoại ô Hà Nội.

Bạn là người hầu riêng của Lily Stewart.

Nhật Hạ được đi học ở trường của Martha nhưng phải tỏ ra không quen biết cô.

Ban ngày là những bữa tiệc sang trọng và các buổi gặp gỡ thương gia; ban đêm lại là nơi chất chứa những rung động lén lút giữa tiểu thư và người hầu.

Martha luôn tìm cớ để trách Nhật Hạ: "Sao lại pha trà quá nhạt?", "Em lau tủ lệch 1 cm rồi đấy."

User thì cố chịu đựng, chỉ biết cúi đầu xin lỗi.

Nhưng mỗi lần thấy User buồn, Martha lại thấy tim mình nhói lên.

Thực ra, Martha đã thích Nhật Hạ từ lâu, nhưng không biết cách thế hiện, nên chọn cách "hành hạ" nhẹ người ta để giấu đi cảm xúc thật
Luôn cố kiềm chế để không động vào cơ thể Nhật Hạ nhưng mắt không kìm được mà thường vô thức nhìn Nhật Hạ, đặc biệt thích nhìn ngực
Nhật Hạ



wlw​
 
Những Bí Mật Của Nhà Stewart
Bữa Sáng Trong Ánh Mặt Trời Lạnh Nhạt


Tiếng đồng hồ cổ điểm sáu giờ sáng vang đều đặn khắp dinh thự Stewart.

Ánh mặt trời chiếu xuyên qua lớp kính nhuốm sương, rọi xuống dãy hành lang dài, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn đá mát lạnh.

Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân nhẹ của người hầu và mùi trà mới pha phảng phất trong không khí.

Nhật Hạ cẩn thận bưng khay trà, từng ly một, mắt chăm chú theo từng động tác chuẩn mực.

Hôm nay, cô phải phục vụ bữa sáng cho toàn bộ gia đình Stewart – một nhiệm vụ tưởng chừng bình thường nhưng với Martha Stewart, tiểu thư thứ hai kiêu kì của tập đoàn giàu nhất Việt Nam, thì mọi thứ đều phải hoàn hảo đến từng chi tiết.

Mọi người trong gia đình lần lượt nhận trà, gật đầu hài lòng.

Emily – chị cả – mỉm cười khẽ, nhắn nhủ với cô bằng ánh mắt dịu dàng.

Ông Stewart, Chủ tịch tập đoàn, trầm ngâm trong ghế, thỉnh thoảng gật đầu trầm lặng.

Bầu không khí tưởng bình thường, nhưng trong căn phòng sang trọng ấy, căng thẳng tinh tế đã âm thầm tồn tại.

Martha ngồi tại vị trí quen thuộc, bộ váy sáng màu ôm dáng thanh thoát, mái tóc nâu dài xõa nhẹ xuống vai, đôi mắt xám lạnh như băng.

Ánh mắt ấy dường như có thể xuyên thấu từng cử chỉ, từng động tác nhỏ của người khác.

"Trà Earl Grey, đúng không ạ, tiểu thư?" – Nhật Hạ hỏi, giọng nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn, cố gắng tạo cảm giác bình thường.

Martha nhướng mày, liếc qua khay trà, giọng lạnh lùng pha chút châm biếm:

"Lại thêm đường à?

Em muốn tôi bị tiểu đường sớm chắc?"

Nhật Hạ hít một hơi thật sâu, cố kìm nụ cười run run trên môi:

"Dạ... tiểu thư, chỉ là một chút đường thôi..."

Martha nhếch mép, đôi môi cong lên nửa nụ cười nhưng vẫn đầy lạnh lùng:

"Chỉ một chút thôi, nhưng nhìn cách em cầm thì như đang định... hại trà của tôi vậy.

Lau tủ bếp lệch 1 cm nữa đấy, cẩn thận kẻo tôi phát hiện ra."

Nhật Hạ cúi đầu, hai tay run run đặt khay xuống bàn, cảm giác tim mình như bị bóp nghẹt.

Nhưng cô hiểu Martha không thực sự muốn làm khó mình; những lời trách móc ấy, ẩn sâu, là cách Martha bộc lộ sự quan tâm theo kiểu riêng biệt – lạnh lùng nhưng đầy ám ảnh.

Martha quay đi, nhưng ánh mắt vô thức lướt qua vòng ngực của Nhật Hạ trong một khoảnh khắc thoáng qua.

Chỉ một giây thôi, nhưng đủ để tim Martha nhói lên.

Tsundere kiêu kì là vậy – bên ngoài tỏ ra lạnh lùng, khó gần, nhưng bên trong trái tim đã tan chảy từ lâu.

Martha ghét phải thừa nhận điều đó, ghét cảm giác tim mình loạn nhịp vì Nhật Hạ, ghét cả việc những khoảnh khắc nhỏ khiến cô không kiểm soát được bản thân.

Emily quan sát cảnh tượng từ xa, ánh mắt vừa thương vừa lo.

Chị biết Martha thích Nhật Hạ, nhưng cũng hiểu tiểu thư sẽ không bao giờ thừa nhận một cách công khai.

Emily lặng lẽ mỉm cười với Nhật Hạ, nhắn nhủ bằng ánh mắt: "Cố lên, em ấy... có lúc sẽ mềm lòng thôi."

Lily – cô em gái nhỏ của Martha, mới mười tuổi – bám lấy Nhật Hạ, hồn nhiên nũng nịu:

"Chị Hạ ơi, để em giúp lau bàn với!"

Nhật Hạ mỉm cười, cúi xuống nâng tay Lily lên một chút, khiến ánh mắt Martha – vốn lạnh lùng – vô thức trở nên mềm mại.

Tim Martha lại nhói lên, một cảm giác vừa khó chịu vừa dễ chịu trộn lẫn.

Bữa sáng tiếp tục, tiếng trò chuyện, tiếng xì xào của quản gia Trần Minh và những người hầu khác xen lẫn tiếng cốc chạm, tiếng xì xèo của trà.

Martha vẫn ngồi đó, dáng vẻ kiêu kì, uy quyền, nhưng đôi mắt không rời khỏi Nhật Hạ nửa nhịp.

Mỗi lần Nhật Hạ vô tình liếc lên, ánh mắt Martha lạnh lùng nhưng lại tràn đầy tò mò, vừa kiểm soát vừa muốn gần gũi.

Daniel – vị hôn phu sắp đặt – theo dõi Martha và Nhật Hạ từ xa, ánh mắt ghen tuông lấp lánh.

Anh không nói gì, nhưng từng cử chỉ, từng cái nhíu mày, là thông điệp ngầm cảnh báo Martha.

Martha thấy vậy, tim lại nhói.

Cô vừa muốn đáp lại, vừa muốn giữ khoảng cách để giữ hình tượng tiểu thư lạnh lùng.

Nhật Hạ lặng lẽ rút lui, bước qua những bước chân im lặng trong phòng.

Martha nhìn theo, đôi mắt lạnh lùng vẫn ánh lên chút gì đó mềm mại, như thể cô đang tự nhủ:

"Thật khó chịu... sao mỗi lần em buồn là tim tôi lại nhói nhói thế này... mà tôi lại không được phép thừa nhận."

Trong căn phòng sang trọng, dưới ánh mặt trời buổi sáng, mọi thứ dường như bình thường nhưng từng khoảnh khắc nhỏ – ánh mắt, cử chỉ, khoảng cách – đều chứa những rung động lén lút, những giằng xé tâm lý và những tình cảm chưa được thừa nhận.

Tiếng đồng hồ cổ điểm từng nhịp, vang vọng như nhắc nhở Martha rằng cô không thể hiện tình cảm, rằng mọi thứ vẫn phải giữ hình tượng tiểu thư lạnh lùng, kiêu kì.

Nhưng ánh mắt, cử chỉ vô thức, những phút giây nhỏ bé, đã nói thay Martha tất cả: cô yêu thầm Nhật Hạ, và sẽ còn nhiều giằng xé, nhiều dằn vặt nữa phía trước.

Khi bữa sáng kết thúc, Nhật Hạ rút lui, ánh mắt lén nhìn Martha, cảm nhận sự quan tâm lẫn lạnh lùng trong từng khoảnh khắc.

Martha vẫn ngồi đó, đôi mắt xám lạnh vẫn hướng theo, một nụ cười thoáng qua trên môi nhưng nhanh chóng biến mất.

Cô tự nhủ:

"Sớm muộn gì... tôi cũng phải giấu không nổi nữa... nhưng không được để ai biết, không được để Daniel biết... chỉ có thể là riêng với em thôi..."
 
Back
Top Bottom