Cập nhật mới

Khác Nhục Phược Cương Tâm

Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 19 : KHỞI ĐẦU ÁC MỘNG


Trời đã gần nửa đêm khi Tạ Luân ép chân ga, chiếc xe lao như con mãnh thú xé gió.

Ánh đèn đường lùi lại phía sau thành những vệt sáng nhòe mờ.

Cả thành phố đang ngủ, chỉ riêng anh...và kẻ đó...chắc chắn vẫn thức.

Gần đến cổng Bạch Viện Minh Liên, cảm giác nghẹt thở từ ngực dồn lên cổ khiến anh phải siết chặt vô lăng.

Bàn tay đeo găng của anh khẽ run,điều chưa từng xảy ra suốt nhiều năm làm nhiệm vụ.

Ngay khi Tạ Luân về đến cổng

Bạch Viện Minh Liên

Cánh cổng sắt của Bạch Viện Minh Liên đóng lại phía sau lưng anh với tiếng keng đanh lạnh.

Tạ Luân bước vào sân, bóng đèn phản chiếu lên từng giọt mồ hôi còn bám trên tóc anh, khiến cả người anh mang cảm giác ẩm lạnh, bất ổn.

Bước chân anh vội vã.

Vội hơn mọi lần trở về sau nhiệm vụ.

Vội đến mức những người gác cổng nhìn theo mà ngạc nhiên

"Chỉ huy Tạ?

Anh...

ổn chứ?"

Anh không trả lời.

Không dừng.

Không nhìn.

Tạ Luân đi thẳng vào hành lang chính, tay vẫn vô thức siết nắm.

Bàn tay ấy còn dính chút máu khô của bọn buôn người anh vừa xử lý.

Mùi sắt, mùi máu, mùi lạnh của sương đêm... tất cả hòa lại khiến hơi thở anh càng thêm gấp.

Lồng ngực anh căng lên, như có ai đó đang đặt tay ép xuống.

Không phải vì nhiệm vụ.

Mà vì điện thoại.

Vì hắn.

Vì người đang cầm điện thoại Tạ Luân trong tay.

✦ PHÒNG ĐIỀU PHỐI NỘI BỘ✦

23:42

Tạ Luân gần như xông vào.

Cửa bị anh kéo mạnh đến mức bản lề kêu cạch một tiếng đau đớn.

Một nhân viên trực ca đêm ngẩng lên

"Chỉ huy?

Tình huống khẩn à?"

"Điện thoại."

- giọng anh trầm xuống, khàn và sắc như dao mỏng.

"Tôi cần dùng đường dây nội bộ."

Không ai dám hỏi thêm.

Bọn họ biết anh đang khó chịu.

Nhưng họ không biết...mức độ của nó.

Tạ Luân bước vào một căn phòng, nơi có dụng cụ liên lạc, anh ngồi xuống ghế.

Căn phòng nhỏ, chỉ có ánh đèn trắng và một chiếc điện thoại bàn cố định đặt giữa bàn.

Tạ Luân thở mạnh một hơi.

Ngực anh thắt lại lần nữa...

...cảm giác y hệt lúc ở kho nội tạng, lúc ớn lạnh dọc sống lưng, lúc không hiểu vì sao tim lại đập nhanh đến nghẹt.

Nhưng giờ thì anh biết lý do.

Vì trong khoảnh khắc đó

Có người đang vuốt điện thoại anh.

Đang nhìn hình nền của anh.

Đang đọc tin anh chưa gửi.

Đang nhìn những thứ anh chưa từng cho ai thấy.

Tạ Luân ngồi xuống, ngón tay run rất nhẹ khi nhấc ống nghe lên.

Anh bấm số của chính mình.

Bấm chậm.

Từng nút một.

Như đang tự tra tấn.

"Không được là hắn..."

"Không được là hắn..."

Chuông đổ.

1 lần.

2 lần.

3 lần.

Tạ Luân nghiến răng, hít thật mạnh

"Nhấc máy đi... làm ơn..."

Đến tiếng chuông thứ tư

"Mm...Tạ Luân."

Giọng hắn.

Giọng trầm đến mức như chảy xuống cổ họng anh, kéo rúc vào bên trong.

Tạ Luân bất động.

Đầu óc anh trắng xóa trong nửa giây.

"Lâm Vân..."

"Ừ."

Hắn đáp, nhẹ như đang thủ thỉ sát tai anh.

"Đợi cậu gọi mãi."

Tạ Luân siết chặt ống nghe:

"Trả điện thoại cho tôi."

Nửa giây im lặng.

Rồi tiếng cười thấp vang lên, nguy hiểm đến mức bủa lấy cả căn phòng

"Không."

"Tại sao?"

"Vì tôi chưa cho phép."

✦ GIỌNG HẮN THAY ĐỔI ,TRẦM, SÂU✦

"Cậu đang vội đến mức giọng có phần run kìa."

Giọng Lâm Vân kéo dài, chậm rãi, tựa như đang nhìn trực tiếp.

"Sau khi rời khỏi nơi ô uế đó , cậu về gọi cho tôi ngay khi vừa đặt chân vào tổ chức đúng không?"

Lời nói kèm theo tiếng cười khiêu khích của Lâm Vân dành cho Tạ Luân

Tạ Luân cắn răng

"Đừng nói mấy thứ vô nghĩa.

Điện thoại của tôi không được để-"

"Tôi biết."

Hắn cắt ngang.

"Tài liệu mật.

Ghi chú mã hóa.

Video cơ sở.

Lịch trình nội bộ.

Báo cáo cấp S."

Giọng hắn càng thấp, càng trượt sâu

"...Và ảnh cơ thể của cậu."

Tạ Luân đứng bật dậy.

Ghế đổ ra sau rầm một tiếng , Tạ Luân đơ cả người , cậu không biết mình nên phản ứng như nào vì cậu cảm thấy Lâm Vân như một tên điên , không chỉ điên mà còn biến thái

"Ừm?"

Hắn cười nhẹ.

"Ảnh đẹp.

Da cậu trắng thật."

"Trả" - Tạ Luân thốt lên như ra lệnh.

"Trả điện thoại lại cho tôi ngay lập tức."

Lâm Vân đáp mềm đến mức rợn người

"Tới đây đi, tôi sẽ trả."

Tạ Luân chậm lại, giọng trầm xuống

"Đến đâu?."

Lâm Vân khẽ đáp

"Nhà riêng của tôi."

Sau khi nghe câu trả lời của Lâm Vân , giống như có một luồn điện vừa chạy khắp cơ thể Tạ Luân

"Nhà riêng?...Anh điên rồi à?"

Tạ Luân nghiến răng.

Ngực nhức nhối

Không phải đau vì cơ thể ,mà vì cảm giác bị hắn nhìn xuyên từng lớp áo, từng lớp phòng vệ.

"Anh tưởng tôi sẽ đến đó chắc?"

Lâm Vân đáp

"Tôi không tưởng."

Giọng hắn vẫn sắc, lạnh, vô lý đến mức đáng sợ.

"Tôi biết cậu sẽ đến."

Tạ Luân im lặng một lúc

Cảm nhận được sự im lặng của Tạ Luân , Lâm Vân khẽ bật cười nhạt

"Cậu chỉ nên đến đây một mình."

Hắn nhẹ nhàng nói, như đang thay anh suy nghĩ.

"Nếu cậu đến 2 người thì tôi sẽ giao điện thoại của cậu cho họ, toàn bộ bí mật của Bạch Viện Minh Liên sẽ bị mở ra.

Cậu là người chịu trách nhiệm đầu tiên.

Cơ sở của cậu sẽ bị Minh Giám Các thâu tóm từ từ...Đồng đội của cậu sẽ bị xem xét.."

Tạ Luân nín thở.

Lâm Vân hạ giọng, nhấn từng chữ

"Và cậu biết tôi sẽ làm thật."

"Vậy nên."

"Hãy đi một mình."

"Không dẫn ai theo."

Giọng hắn chìm xuống, dịu đến mức lại càng đáng sợ

"Nếu tôi thấy một bóng người nào khác đi theo cậu...

chỉ một bóng thôi..."

"tôi sẽ nộp toàn bộ dữ liệu trong điện thoại cậu cho tổ chức tôi ngay lập tức."

Tạ Luân chậm rãi nhắm mắt.

Hơi thở anh run nhẹ.

"Anh muốn tôi tới đó làm gì...?"

Đầu dây bên kia im lặng vài giây dài hơn cả phút.

"Muốn cậu đến gặp tôi."

"...Đơn giản vậy."

Tạ Luân nghiến răng

"Lâm Vân...,tên khốn!"

"Tới đi."

Giọng hắn nhuốm một tầng sâu, tối, và chứa thứ chiếm hữu khiến sống lưng anh lạnh buốt.

"Tôi sẽ đợi."

"Và Tạ Luân..."

Giọng hắn hạ xuống như thì thầm ngay cạnh vành tai

"Đừng để tôi phải đi tìm cậu trước."

"Bíp."

Cuộc gọi kết thúc.

✦ PHÒNG LIÊN LẠC TRỞ LẠI TĨNH LẶNG✦

Tạ Luân bỏ ống nghe xuống rất chậm.

Tay anh vẫn run.

Không phải run vì sợ , mà vì một cảm giác anh không thể đặt tên.

Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết lấy cổ anh.

Nhẹ thôi.

Nhưng không thể gỡ ra.

Anh thở mạnh, chống hai tay lên bàn.

"Điên rồi..."

Anh lẩm bẩm, nhưng giọng lại không còn chắc như trước.

Nghĩ đến ảnh riêng tư.

Nghĩ đến thông tin mật.

Nghĩ đến tổ chức.

Một tiếng nghẹn bật ra khỏi cổ họng.

Chân anh mềm nhũn.

Tạ Luân gục xuống bàn, cả người run lên trong im lặng, cố kìm nén thứ cảm xúc đang cuộn trào mà chính anh cũng không biết gọi tên là gì.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 20 : BƯỚC VÀO MIỆNG SÓI


Tạ Luân rời phòng liên lạc trong trạng thái như bị cắt đứt khỏi thế giới.

Tay anh run đến mức phải tự siết cổ tay để bình ổn nhịp thở.

Anh biết mình không thể tin lời một kẻ như Lâm Vân.

Không thể đi tay không.

Vì thế, trước khi rời viện, Tạ Luân đứng trong phòng thay đồ, kéo áo lên và gắn một thiết bị định vị cực nhỏ vào bên hông,loại được thiết kế để không thể bị phát hiện bằng quét sóng thông thường.

Vừa gắn xong, anh soi trong gương.

Ánh mắt mình phản chiếu lại sắc nhợt,

Một thoáng do dự.

Rồi anh xếp áo lại, che kín thiết bị và cầm chìa xe.

Bước ra ngoài.

______

Đêm tối tràn xuống khu rừng gần nơi Minh Giám Các hoạt động ,như một cái hố đen nuốt mọi ánh sáng.

Tạ Luân lái xe đến điểm mà Lâm Vân đã nói trong cuộc gọi, từng nhịp tim đập như tiếng kim loại vang trong đầu.

Khi xe dừng lại trước cánh cổng sắt tại biệt thự của Lâm Vân, sương đêm lạnh đến mức xuyên qua lớp áo.

Cánh cổng mở ra mà không ai chạm vào.

Hắn biết mình đến.

Rất rõ.

Tạ Luân bước vào.

Trong khoảng sân tối, chỉ có một bóng người đứng thẳng, tay đặt nhẹ vào đuôi ghế dài đá,bình thản đến mức đáng sợ.

Đó là Lâm Vân.

Ánh mắt hắn không nhìn xung quanh, chỉ dán thẳng vào Tạ Luân như thể trên đời chỉ tồn tại một mình anh.

"Đến rồi à, Tiểu Luân?"

Giọng hắn trượt qua không khí, dịu, mềm, nhưng như bị lót bằng gai thép.

Tạ Luân không đáp.

Lâm Vân cười nhạt, bước tới,không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước như đang chiếm thêm một phần không gian của anh.

"Hình như cậu đang căng thẳng thì phải."

Hắn dừng trước mặt anh, khoảng cách vừa đủ khiến Tạ Luân phải ngửa đầu nhẹ để giữ giao tiếp mắt.

"Đừng lo.

Tôi sẽ...chào đón cậu đàng hoàng."

Hắn đưa tay ra.

Một cử chỉ lịch sự đến mức đáng ngờ:

"Bắt tay chứ?"

Tạ Luân cảnh giác, nhưng từ chối thì càng lộ.

Anh nâng tay lên,nhưng vừa chạm vào lòng bàn tay lạnh của Lâm Vân...

PHẬP

Một cảm giác sắc buốt chạm vào cổ anh nhanh như bóng dao lướt qua da.

Tạ Luân giật mình, định lùi lại, nhưng đầu đã bắt đầu choáng xoay.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất kiểm soát, anh kịp liếc thấy

giữa hai ngón tay Lâm Vân, một ống kim nhỏ cắm vào cổ anh, thuốc tê đang bơm vào mạch.

"Đừng cố."

Giọng Lâm Vân áp sát ngay bên tai, trầm thấp và đầy thích thú.

"Tôi chỉ...giúp cậu thư giãn chút thôi."

Chân Tạ Luân khuỵu xuống.

Thế giới mờ nhanh như bị quệt lớp mực đen.

Anh ngã về phía trước,nhưng không chạm đất.

Một cánh tay lạnh lẽo ôm lấy anh, kéo toàn thân anh vào trong ngực Lâm Vân.

"Tốt rồi."

Hắn siết nhẹ eo anh, giữ anh đứng dựa vào mình như đang bảo vệ.

"Cứ ngủ một lát, Tiểu Luân."

Lâm Vân rút mũi kim ra khỏi cổ anh, liếm nhẹ đầu ngón tay dính một giọt thuốc.

Rồi ánh mắt hắn hạ xuống phần áo bị xô lệch vì cú ngã.

Ngay cạnh đường chỉ áo...

...một điểm lạ rất nhỏ vừa hé ra.

Hắn nhướng mày.

Khẽ bật cười.

"Cậu nghĩ...tôi sẽ không kiểm tra sao?"

Lâm Vân luồn tay vào lớp áo Tạ Luân, lôi cái định vị nhỏ bằng nửa móng tay ra, xoay trong ánh sáng mờ như đang thưởng thức một món đồ chơi mới.

"Thông minh đấy."

Hắn thì thầm.

"Nhưng vô dụng."

Rồi, trước khi bóng đêm nuốt hết bãi sân, hắn ném thiết bị xuống đất và dẫm thẳng gót giày lên, nghiền nát nó thành bụi kim loại.

Sau đó, Lâm Vân bế Tạ Luân lên, nhẹ nhàng đến mức như đang ôm một vật quý hiếm.

"Chúng ta về phòng thôi."

Hơi thở hắn lướt qua cổ anh.

"Đêm nay sẽ dài lắm."
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 20.1 : BƯỚC VÀO MIỆNG SÓI


Lâm Vân bế Tạ Luân vào phòng riêng của Lâm Vân

Anh đèn trắng lạnh như phòng mổ

Lâm Vân đặt Tạ Luân lên giường.

Cơ thể anh mềm oặt, mí mắt khép chặt, dấu kim trên cổ vẫn còn rịn một giọt đỏ.

Hắn ngồi xuống cạnh giường

Ánh mắt hắn trượt dọc theo đường xương quai xanh của Tạ Luân ,đoạn da nơi áo bị xô lệch để lộ ra.

"Không ngoan chút nào..."

Hắn khẽ nói, giọng như cười mà không hề có ý cười.

Rồi hắn kéo áo Tạ Luân lên cao hơn, phơi ra phần xương ức rắn chắc.

Một chiếc bút kim y tế được mở nắp.

Ánh kim loại lạnh trượt qua da.

Lâm Vân cúi xuống, thì thầm ngay tại vị trí trái tim Tạ Luân

"Thời gian sẽ cho cậu biết , cậu vốn thuộc về tôi, Tạ Thanh Luân."

Xoẹt.

Một đường rạch mảnh.

Máu rịn ra, rất ít ,vì dụng cụ này được thiết kế để không để lại sẹo thừa.

Lâm Vân đưa một con chip cực nhỏ, chỉ bé bằng hạt gạo, ấn thẳng vào khe rạch.

Không bằng keo.

Không bằng khâu.

Hắn dùng tay.

Ngón tay lạnh áp trực tiếp vào da nóng của Tạ Luân.

Chip trượt vào trong, nằm dưới lớp cơ ngực.

Hắn thì thầm

"Định vị, nhịp tim, nhiệt độ cơ thể...

Tất cả."

"Rồi thì cậu sẽ thuộc về tôi thôi."

Xong xuôi, hắn dùng băng trong suốt cầm máu, vuốt lại áo cho Tạ Luân, chỉnh từng nếp một như phủi bụi trên một món đồ quý giá.

Sau đó, hắn cầm chiếc điện thoại của Tạ Luân , cái mà hắn đã cướp trước đó , mở màn hình lên lần cuối, nhìn vào hình nền là khuôn mặt của chính Tạ Luân.

Ánh mắt hắn mềm đi một nhịp.

Rồi hắn nhét điện thoại vào túi áo khoác của Tạ Luân

"Để người của cậu tìm được cậu nhanh hơn."

Giọng hắn như đang cưng chiều một vật sở hữu

"Cho họ nghĩ rằng cậu tự quay về...dễ xử lý hơn."
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 20.2 : BƯỚC VÀO MIỆNG SÓI


Suy nghĩ một lúc lâu , ban đầu Lâm Vân định vứt Tạ Luân ở trước của Bạch Viện Minh Liên , nhưng vào ban đêm mà ở ngoài thì rất lạnh , sau bao suy nghĩ thì

Lâm Vân bế Tạ Luân , Lâm Vân đưa cậu về Bạch Viện Minh Liên

Hắn bế Tạ Luân lên vai, đi ra khỏi căn nhà của mình và đi theo đường vòng vào khu vực của Minh Giám Các , vì nếu đi thẳng một mạch đến Bạch Viện Minh Liên thì anh khó có thể đi ra , anh phải trang bị vũ khí cho mình , ít nhất là một cây súng .Anh bế Tạ Luân trên vai vào khu vực của Minh Giám Các như thể đang bưng một món hàng nguy hiểm.

Khi mọi người thấy

Không ai dám hỏi.

Không ai dám nhìn lâu hơn ba giây.

Gương mặt Lâm Vân lúc đó bình thản đến mức vô hồn , như thể không phải đưa người còn hơi thở, mà là đưa một cái xác.

Ngoài cổng Minh Giám Các, sương đặc như khói.

Hắn đặt Tạ Luân vào ghế sau xe, kéo dây an toàn cẩn thận, phủ áo khoác của mình lên ngực Tạ Luân để anh cảm nhận được hơi ấm

Rồi hắn lái xe thẳng vào địa phận của Bạch Viện Minh Liên.

Tiếng xe của Lâm Vân làm cả Bạch Viện chú ý , giây phút sự cảnh giác của họ đạt đến đỉnh điểm là lúc Lâm Vân bước xuống xe

Một kẻ thù - dẫn người bên phe mình vào tận cửa.

Không giải thích.

Không che mặt.

Không sợ chết.

_______________________________________________

Bạch Viện Minh Liên

Vào lúc 2 giờ sáng

Trụ sở chìm trong bóng tối khi chuông cảnh báo vang lên.

Những đặc nhiệm túa ra.

Khi họ thấy người đứng trước cổng là Lâm Vân, cả sân rộng như nín thở.

Tên nào cũng đưa tay nắm chặt vũ khí.

Nhưng thứ khiến họ choáng váng hơn là

Tạ Luân nằm bất tỉnh trong tay hắn.

Một người hét lên

"Tạ ca?!"

Tiếng chân hỗn loạn.

Tiếng súng nạp đạn lách cách.

Ánh đèn pha quét thẳng vào mặt Lâm Vân.

Hắn không nhăn mặt.

Chỉ hơi nghiêng người, như che ánh sáng khỏi mắt Tạ Luân.

Hắn nói, lạnh như thép

"Gọi bác sĩ của các người.

Hoặc tôi để cậu ấy chết ngay cửa."

Người phản ứng mạnh nhất khi Lâm Vân đến là Kỳ Dư

Tiếng bước chân giẫm mạnh vang lên từ hành lang.

Kỳ Dư xông ra đầu tiên.

Áo không kịp khoác.

Mặt tái đi khi thấy Lâm Vân

như thấy quỷ quay lại đòi mạng.

Ánh mắt hắn rơi xuống Tạ Luân trong tay Lâm Vân.

Cái nhìn đó chứa

sốc

thù

sợ

và cả... nỗi đau cũ trỗi dậy đến mức khó thở.

Hắn gầm lên, giọng khàn vì kìm nén

"ĐẶT TẠ LUÂN XUỐNG NGAY!!

Kỳ Dư gần như muốn lao tới bóp cổ Lâm Vân.

Nhưng người xung quanh phải giữ hắn lại.

Ánh mắt Lâm Vân chỉ cong lên nhạt nhẽo

"À...Kỳ Dư."

Hắn cố tình gọi tên.

Giọng trầm, bình thản, như đang nhớ lại một việc vui

"Kỳ Nhiên , Kỳ Dư....Mày là anh của Kỳ Nhiên đúng không?"

Không khí lập tức đông cứng.

Kỳ Dư gần như xé đứt tay người đang giữ mình

"TÊN CHÓ CHẾT!!

MÀY GIẾT KỲ NHIÊN

MÀY GIẾT EM GÁI TAO

MÀY GIẾT CON BÉ TRƯỚC MẶT MỘT NGƯỜI ANH NHƯ TAO!!"

Giọng hắn vỡ vụn.

Khoảnh khắc ấy, tất cả người của Bạch Viện Minh Liên mới nhớ rõ quá khứ

Kỳ Dư không chỉ thù Lâm Vân.

Hắn thù Tạ Luân nữa , nhưng điều này hắn đã kìm nén từ giây phút Tạ Luân mất trí nhớ vào lúc Kỳ Nhiên chết.

Hắn thù Tạ Luân là bởi vì

Kỳ Nhiên chết khi cố ngăn Tạ Luân rời tổ chức để đi theo Lâm Vân.

Kỳ Nhiên yêu Tạ Luân đến mức sẵn sàng chết.

Và Tạ Luân...lúc đó đứng im, để mặc Lâm Vân dẫn đi.

Chỉ vì một lời xúi

Tạ Luân đã gật đầu.

_____

Ký ức tràn về , trong mắt Kỳ Dư

Kỳ Dư nhìn Tạ Luân đang hôn mê, mặt tái

Mọi ký ức bùng lên cùng lúc

em gái mình gục trong vũng máu

Tạ Luân bị hắn đánh đến nứt sọ ngay sau đó

tiếng anh gào thét "Anh xin lỗi... xin lỗi..."

vào ngày bác sĩ nói Tạ Luân mất trí nhớ hoàn toàn

Kỳ Dư xin lỗi không phải vì cảm thấy có lỗi với Tạ Luân

Anh xin lỗi vì hận mình

vì đã đả kích mạnh người mà em gái anh yêu quý

anh xin lỗi vì làm Tạ Luân quên đi ký ức, quên đi mọi thứ

Kể cả quên đi thứ tình cảm to lớn mà Kỳ Nhiên dành cho Tạ Luân

Hắn giữ lại Tạ Luân lại từ ngày đó.

Vừa như trừng phạt.

Vừa là trách nhiệm thay người em gái đã chết vì người này.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 20.3 : LÂM VÂN & KỲ DƯ


Đối mặt với Kỳ Dư đang bộc phát

Lâm Vân vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ của mình

Kỳ Dư khẽ rít qua kẽ răng

"Tại sao Tạ Luân lại trong tay mày?"

Lâm Vân cúi xuống, điều chỉnh lại cổ áo cho Tạ Luân, giống như đang chăm sóc người yêu ngủ say.

Hắn trả lời nhẹ đến mức khiến người ta rợn

"Tôi đến để trả cậu ấy về nơi được gọi là 'nhà'"

"Một ngày nào đó , rồi tôi sẽ lại...đến đón cậu ấy đi"

Cả viện gần như im phắt vì cơn thịnh nộ lớn dần qua lời nói của Lâm Vân.

Nhưng Kỳ Dư đờ người ra.

"Nhà...?"

Hắn lặp lại, như không tin tai mình.

Lâm Vân nhấc mắt, nói chậm từng chữ

"Ở đâu có kí ức của cậu ấy...

ở đó là nhà."

Rồi hắn tiến nhanh lại hai người đang đứng gần mình nhất , nhẹ nhàng thả Tạ Luân vào tay hai đặc nhiệm đang run rẩy.

Má họ gần như tê rần khi chạm vào cơ thể Tạ Luân , vì họ chưa từng thấy Tạ Luân bị ai bắt cóc thành công, chưa từng thấy anh yếu như vậy.

___

Trước khi rời đi, Lâm Vân nói một câu khiến cả viện đông cứng

Hắn đứng giữa cổng, quay mặt lại, đôi mắt tối đen như đá obsidian

"Đừng tò mò động vào thứ tôi đã cài vào ngực cậu ấy."

Hắn cười nhạt.

"Đụng vào...là nổ."

Mọi người chết lặng.

Không ai hiểu.

Chỉ có một mình hắn biết

con chip đang nằm sát tim Tạ Luân là loại gài bẫy hai đầu.

Tự ý lấy ra?

Nổ.

Định phá sóng?

Nổ.

Định cắt?

Nổ.

Chỉ có Lâm Vân mới tháo được.

Hắn đặt một cái dây xích vô hình lên trái tim Tạ Luân...

Ngay lúc giao anh lại cho chính kẻ thù của mình.

Không ai lên tiếng.

Không ai dám thở mạnh.

Cánh cổng viện vẫn còn rung nhẹ sau bước chân cuối cùng của Lâm Vân, nhưng thứ khiến người ta tê rần không phải cửa... mà là câu nói hắn để lại

"Đụng vào... là nổ."

Những kỹ thuật viên lập tức chạy tới, kiểm tra tín hiệu tim của Tạ Luân.

Chỉ vài giây sau, nét mặt họ trắng bệch.

Có thứ gì đó... thật sự đang nằm sát tim anh.

Không ai dám động.

Không ai dám báo cáo.

Và rồi, Kỳ Dư đứng đó, tay siết chặt đến mức gân xanh hiện rõ dọc cổ tay.

Hơi thở hắn nặng, rít như dã thú bị dồn vào góc.

Bởi vì

lời nói "nhà"...

Nụ cười nhạt kia...

gương mặt điềm tĩnh như thể hắn là người duy nhất sở hữu Tạ Luân...

Tất cả kéo bật nắp một ký ức mà Kỳ Dư đã giấu sâu suốt nhiều năm.

Ký ức... có mùi máu.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 21 : QUÁ KHỨ HÉ LỘ


Nhiều năm về trước, hành lang phía đông của Bạch Viện Minh Liên lúc nào cũng sáng đèn.Hôm đó cũng vậy.

Chỉ khác một điều

mùi sát khí nồng đến mức làm người ta buồn nôn.

Kỳ Nhiên chạy vội, đôi tay run rẩy bám lấy cánh cửa thép, giọng khản đặc

"Anh Luân!

Đừng đi!"

Trong phòng, Tạ Luân đứng trước Lâm Vân.

Anh khi đó vẫn là một người lính ưu tú, nhưng ánh mắt đã xuất hiện sự dao động nguy hiểm.

Dao động đó đến từ người đang đứng đối diện anh,Lâm Vân.

Hắn chìa tay ra.

Giọng nói như trộn mật ngọt với thuốc độc

"Tạ Luân... rời viện này.

Đi với tôi."

Tạ Luân cúi đầu, đôi mắt vỡ ra những suy nghĩ bị bóp méo.

Lâm Vân đã dùng giọng nói, ánh mắt, từng lời dụ hoặc để khắc vào đầu Tạ Luân những thứ mà Minh Giám Các muốn.

"Tại sao anh phải trung thành với nơi này?

Ở đây chỉ có lợi dụng."

"Đi với tôi, Tạ Luân."

"Anh sinh ra không phải để chết trong tay cái viện rẻ tiền này."

Và điều khiến Kỳ Nhiên hoảng loạn chính là

Tạ Luân đã gật đầu.

Một cái gật đầu nhỏ.

Nhưng đối với cô, nó giống như trời sụp xuống.

"Không!!"

-Kỳ Nhiên lao vào.

Cô đứng chắn trước mặt Tạ Luân, đôi tay dang rộng, giọng run đến mức nghẹn

"Anh Luân...

đừng đi...

Anh không được tin hắn!

Em xin anh...anh luân.."

Nhưng Tạ Luân khi ấy đang đứng giữa ranh giới của bóng tối và ánh sáng.

Anh không nhìn cô.

Không một lần.

Sự thờ ơ đó...

đáng sợ hơn cả dao.

Và trong khoảnh khắc cô cố đẩy Tạ Luân lùi lại

Xoẹt

Một lưỡi dao lạnh băng đâm xuyên lưng cô.

Đến khi cô gục xuống

Không phải chỉ một nhát.

Mà liên tiếp, sâu, mạnh, tàn độc.

Kỳ Nhiên thở hắt, mắt mở to kinh hoàng.

Máu phun xuống sàn , kế bên chân Tạ Luân

Cô gắng gượng ngẩn đầu lên, nhìn thấy gương mặt vẫn bình thản của Lâm Vân.

Lâm Vân hắn thì thầm sát tai cô

"Cả đời này, cô không cản nổi cậu ấy khỏi tôi."

Rồi hắn rút một con dao khác ra.

Tiếng thịt bị xé vang lên ghê rợn.

Kỳ Nhiên nằm bất động, đôi mắt vẫn hướng về phía Tạ Luân ,nhưng anh không nhào tới đỡ cô.

Anh đứng như tượng đá.

Chỉ nhìn.

Không cảm xúc.

Không giận dữ.

Không đau.

Kỳ Nhiên chết ngay lúc đôi mắt cô vẫn mở to , như muốn gọi tên anh lần cuối.

NGAY PHÚT KỲ NHIÊN NGỪNG THỞ

CỬA BỊ PHÁ - KỲ DƯ XÔNG VÀO

Đúng giây phút Kỳ Nhiên ngã xuống, Kỳ Dư và lực lượng của Bạch Viện Minh Liên phá cửa xông vào.

"KHỐN KIẾP!!"

Tiếng hét của Kỳ Dư xé nát cả hành lang.

Ngay lập tức, hắn giương súng về phía hai người trước mặt.

Nhưng Lâm Vân nhanh hơn.

Hắn kéo Tạ Luân, định lao ra hành lang phụ.

Một phát súng nổ.

Đạn xuyên qua cổ tay Lâm Vân đang nắm Tạ Luân.

Lâm Vân không nhận ra , giây phút đó hắn đã buông tay Tạ Luân.

Hắn tưởng tay mình vẫn còn giữ chặt lấy tay Tạ Luân.

Hắn bước về phía bóng tối, về phía Minh Giám Các, mà không hề biết mình đã một mình.

Cho đến khi hắn quay lại phía sau

_______

GIÂY PHÚT ĐÓ - BÊN PHÍA TẠ LUÂN

Giây phút Lâm Vân buông tay Tạ Luân

Anh lảo đảo ngã về phía trước.

Đập đầu xuống nền đá.

Một tiếng "bịch" vang lên rõ đến mức khiến mọi người lặng người.

Và Kỳ Dư...

Thay vì đỡ anh...

Hắn lao đến, túm cổ áo Tạ Luân, mắt đỏ ngầu

"VÌ MÀY!!

VÌ MÀY EM TAO CHẾT!!!

Cú đấm đầu tiên nện thẳng vào gò má Tạ Luân, vang tiếng xương va thịt trầm đục giữa hành lang.

"VÌ MÀY EM TAO CHẾT!!!"

Cú thứ hai, mạnh hơn, đánh thẳng vào phần xương hàm, khiến đầu anh bật sang một bên, máu rỉ ra từ khóe môi.

Kỳ Dư không còn nghe thấy tiếng ai gọi mình.

Không còn thấy lính hai bên đang cố xông vào giữ.

Hắn chỉ thấy gương mặt còn vương máu của Kỳ Nhiên...

và ánh mắt vô hồn của Tạ Luân khi đứng nhìn cô chết.

Hắn gầm lên như tiếng xé họng

"TẠI SAO MÀY CHỈ ĐỨNG NHÌN?!!

TẠI SAO MÀY ĐỂ HẮN DẮT MŨI?!!

TẠI SAO?!!"

Một cú đầu gối thúc mạnh vào bụng Tạ Luân, khiến anh nghẹn thở, ôm bụng gập người xuống.

Kỳ Dư nắm tóc anh kéo ngẩng lên, rồi đập mạnh đầu anh vào tường đá phía sau.

BỐP!

Lần thứ nhất

mắt Tạ Luân tối sầm.

Lần thứ hai

máu chảy xuống thái dương.

Lần thứ ba

tường dính một vệt đỏ dài.

"Kỳ Dư!!

Dừng lại!!"

- ai đó hét.

Nhưng hắn không nghe.

Không.

Không thể nghe.

Trong đầu hắn chỉ có tiếng của Kỳ Nhiên .Anh nghĩ về những khoảnh khắc bên em gái của mình trong tuyệt vọng

Và chính sự tuyệt vọng đó đã đẩy hắn vào trạng thái mất kiểm soát hoàn toàn.

"MÀY ĐÁNG LẼ PHẢI CHẾT CHUNG VỚI NÓ!!!"

Hắn đấm vào mặt Tạ Luân

MỘT LẦN

HAI LẦN

BA LẦN

Đến mức khớp ngón tay hắn cũng rách ra, máu hắn hòa vào máu của Tạ Luân.

Mọi người xông vào giữ.

Nhưng không được.

Kỳ Dư hất hết.

Hắn túm lấy đầu Tạ Luân, kéo lên rồi đập mạnh xuống nền.

RẦM!

Tiếng nứt nhẹ vang lên.

Không ai biết là nền đá nứt hay xương sọ Tạ Luân nứt.

Mắt Tạ Luân mở he hé, đồng tử rung loạn nhẹ.

Không còn nhận biết được ai nữa.

Kỳ Dư vẫn không dừng.

"MÀY...

ĐÁNG...

CHẾT!!!"

Mỗi chữ là một cú đánh.

Một

Hai

Rồi Ba

Cho đến khi cơ thể Tạ Luân mềm oặt, đầu anh gục sang bên, máu ướt hết tóc, chảy xuống cổ áo.

Cho đến khi hơi thở anh yếu đến mức như sắp tắt.

Đến mức những người xung quanh thực sự sợ hắn đang giết chết một chỉ huy của mình.

Cuối cùng

hai đội đặc nhiệm hợp lực vật được Kỳ Dư xuống.

Hắn gào lên, vẫn cố vùng khỏi vòng tay họ:

"NÓ CƯỚP EM TAO!!!

NÓ ĐỂ EM TAO CHẾT!!!

ĐỂ TAO GIẾT NÓ!!!"

Nhưng Tạ Luân...

Anh đã không còn nghe nữa.

Không còn ý thức.

Đồng tử giãn.

Máu chảy tự do từ thái dương và sau đầu.

Vỡ sọ nhẹ.

Chấn thương não.

Ý thức rơi vào khoảng tối sâu không đáy.

Một bác sĩ lao đến, kiểm tra rồi hét

"CẤP CỨU!!

CẢN KỲ DƯ LẠI!

TẠ LUÂN KHÔNG ỔN RỒI!

CẬU ẤY ĐANG TRẤN THƯƠNG NẶNG,

NẾU CỨ TIẾP TỤC THÌ SẼ KHÔNG QUA KHỎI!!"

Sau khi Tạ Luân được mang đi cấp cứu

Không gian trở nên Im lặng đến đáng sợ

Một im lặng nặng như đá đè lên cổ họng tất cả.

Kỳ Dư khụy xuống, vai run bần bật.

Môi hắn mấp máy, run rẩy như vỡ nát

"Kỳ Nhiên...

anh xin lỗi...

anh xin lỗi..."
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 21.1 : TẠ LUÂN TỈNH DẬY - TRỐNG RỖNG


Phòng cấp cứu tầng hầm 3 của Bạch Vệ Minh Liên luôn lạnh.

Nhưng đêm hôm đó...nó lạnh như một nhà xác.

Đèn trắng chiếu lên gương mặt Tạ Luân ,trắng bệch, đầy vết máu khô, băng quấn dày quanh đầu.

Máy theo dõi tim vang tiếng "bíp" chậm và đều...

Cho đến khi

...bíp... bíp... bíp...

Ngón tay anh khẽ co lại.

Cả phòng khựng lại.

Một y tá thốt lên

"Cậu ấy...đang tỉnh!"

Mí mắt Tạ Luân run lên rồi mở ra.

Không gian trắng toát làm con ngươi anh co lại vì đau.

Anh nhìn trần nhà vài giây.

Không cử động.

Không nói.

Không nhận ra bất cứ điều gì.

Chỉ có sự trống rỗng.

Một bác sĩ chạy đến, soi đèn vào mắt anh

"Cậu Tạ?

Cậu nghe rõ tôi không?"

Tạ Luân chớp mắt, khó khăn thở một hơi.

Giọng anh khàn, mỏng như sợi chỉ

"...Tạ...?"

"Phải.

Cậu Tạ Luân , cậu ổn chứ?."

Anh im lặng một lúc, rồi hỏi bằng giọng không cảm xúc

"Tạ Luân... là ai?"

Cả phòng im phắt.

Tạ Luân nhìn quanh, đôi mắt đờ đẫn, lướt qua thiết bị, giường, trần nhà.

Không một mảy may nhận thức.

Như một người hoàn toàn xa lạ với chính cơ thể của mình.

Bác sĩ siết pen soi mắt, môi run nhẹ , ai cũng hiểu vấn đề

Lát sau , một người lính chạy đi báo cho Kỳ Dư.

KHI KỲ DƯ ĐẾN - MỘT KHOẢNG TRỐNG KHÔNG NHẬN RA NHAU

Cửa phòng mở ra mạnh đến mức đập vào tường, tạo tiếng vang sắc lạnh.

Kỳ Dư bước vào.

Mặt hắn tái mét.

Đôi mắt đỏ quạch như chưa ngừng khóc.

Hắn nhìn thấy Tạ Luân nằm trên giường, đầu quấn băng, đôi mắt nhìn trống không vào khoảng không.

Hơi thở Kỳ Dư nghẹn lại.

Trong vài giây...hắn không nhúc nhích nổi.

"...Tạ Luân."

Tạ Luân quay đầu lại về phía người gọi cái tên 'Tạ Luân' anh không nhớ mình là ai , nhưng khi nghe mọi người gọi mình là Tạ Luân , anh vô thức nhìn sang khi tên anh được nhắc đến một lần nữa trong khi anh không nhớ mình là ai.

Khi Tạ Luân nhìn sang , ánh mắt anh lạnh.

Trống rỗng.

Ánh nhìn trống rỗng, không một dấu hiệu quen biết nhìn người vừa gọi tên mình, cứ như người đứng trước mặt chỉ là một bóng hình xa lạ.

"Anh là ai?"

Ngực Kỳ Dư siết lại, nhưng không phải vì thấy Tạ Luân nằm đó đầy thương tích.

Thứ khiến anh tê rần… là câu hỏi ấy.

“Anh là ai?”

Khoảnh khắc đó, đầu Kỳ Dư như bị ai vỗ mạnh một cái, trống rỗng rồi bật sang khó chịu.

"Giả vờ không biết gì à?"

"Mày đùa với tao sao?"

Cái giọng vô hồn đó còn khó tin hơn cả lời nói.

Kỳ Dư tiến lên một bước, tay đã nắm lại

“Luân, mày đừng có-”

Vài người lập tức giữ chặt anh.

“Kỳ Dư!

Khoan đã!”

“Anh đừng kích động!”

“Buông!”

Anh giật mạnh, nhưng bị giữ cứng.

Thứ làm anh điên hơn cả…chính là cái ánh mắt của Tạ Luân.

Không phải giả vờ né tránh hay lén cười như mọi lần.

Mà là trống rỗng, yên tĩnh đến mức khó chịu,như đang nhìn một người chưa từng gặp.

“Không thể nào,” Kỳ Dư lẩm bẩm, giọng khàn vì tức.

“Nó đang diễn , đừng hòng qua mặt tao.”

Bác sĩ không nói gì, chỉ bảo đưa máy móc đến, rồi ngồi xuống cạnh giường

“Để tôi hỏi vài câu.”

Và thế là bắt đầu quãng thời gian dài đằng đẵng.

____

BỐN TIẾNG ĐỒNG HỒ

DÀI ĐẰNG ĐẴNG BẮT ĐẦU

Bốn tiếng Tạ Luân bị tra hỏi từng chi tiết.

Từ tên tuổi, tuổi tác, tổ chức, nhiệm vụ, những người từng xuất hiện trong đời cậu…

Không câu nào liên quan đến Kỳ Dư khiến Tạ Luân có phản ứng nhận ra.

Cậu nhớ được những chuyện rất xa, một vài ký ức rời rạc thời thiếu niên.

Cậu nhớ cách sử dụng dao, cách tháo lắp súng.

Nhớ những quy tắc cơ bản mà tổ chức nhồi vào đầu từ nhỏ.

Nhưng nhớ người?

Nhớ quan hệ?

Nhớ cảm xúc?

Không.

Không một mảnh.

____

Kỳ Dư đứng đó suốt bốn tiếng, như cái bóng.

Lúc đầu còn chửi thề liên tục, cố chen vào kiểm tra xem Tạ Luân có đang diễn trò không.

Nhưng mỗi lần tới gần, lại bị đồng đội giữ lại

“Anh đừng làm rối!”

“Để bác sĩ kiểm tra trước!”

Đến tiếng thứ hai, cổ họng Kỳ Dư khô rát.

Đến tiếng thứ ba, tay anh nắm chặt đến mức các khớp trắng bệch.

Đến tiếng thứ tư… anh hoàn toàn im lặng.

Tạ Luân nhìn quanh căn phòng, gương mặt mơ hồ thẫn thờ.

Khi ánh mắt cậu vô tình lướt ngang qua Kỳ Dư, vẫn là cái nhìn lạnh ,trống ,không lấy một tia quen thuộc.

Giống như nhìn một người lạ đi ngang đường.

___

Cuối cùng, bác sĩ đứng thẳng dậy, mặt nặng trĩu.

Ông tháo kính, thở dài

“…Tạ Luân...Cậu ta mất mảng ký ức quan hệ cá nhân,những người thân cận, những cảm xúc gắn kết.

Tình trạng có thể tạm thời… hoặc không.”

Cả phòng lặng như bị hút hết không khí.

Kỳ Dư cảm giác tim mình thắt lại, thứ đau buốt ấy không đến từ cú đánh nào, mà từ sự thật đang đập thẳng vào mặt anh.

Tạ Luân không nhớ anh.

Đồng nghĩa không nhớ Kỳ Nhiên là ai?

Không nhớ chính người đã từng vì cậu mà bằng lòng chết.

Và lần đầu tiên, Kỳ Dư không chắc mình phải làm gì.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 21.2 : TẠ LUÂN TỈNH DẬY - TRỐNG RỖNG


Sau khi Tạ Luân tỉnh dậy với ký ức trống rỗng

Tầng hầm 1 của Bạch Viện Minh Liên được gọi là “Phòng Cầu Trắng”

Nơi chỉ dùng cho các cuộc họp chiến lược hoặc xét xử nội bộ.

Tường thép, không cửa sổ, ánh đèn trắng trần bóng nảy từ các tấm kim loại trong suốt, phản chiếu lên khuôn mặt những kẻ đã quen sống giữa tiếng súng.

Đêm hôm ấy, cả tổ chức bị lôi ra khỏi phòng ngủ mà tập trung đầy đủ đến rợn người.

Thống lĩnh ngồi ở vị trí cao nhất, sau lưng là biểu tượng Bạch Liên, còn chưa kịp lau vết máu của cuộc hành quyết chiều hôm trước.

Ba đội trưởng.

Hai cố vấn tối cao.

Ban y tế.

Tình báo.

Và gần năm mươi chiến binh cấp cao.

Tất cả đều có mặt.

Tất cả đều nhìn về phía cửa.

Chờ “người được đưa ra xét xử”.

_____

Tạ Luân xuất hiện

Nhưng không phải Tạ Luân của quá khứ

Khi lính mở cửa, đẩy vào một chiếc xe lăn, cả phòng như đông cứng.

Tạ Luân ngồi thẳng, nhưng đầu vẫn băng trắng dày.

Ánh mắt cậu , không còn là ánh mắt của Chỉ Huy Tuyến Tây – kẻ từng được cả Bạch Viện Minh Liên quý mến.

Không còn sự sắc bén.

Không còn sự uy hiếp.

Không còn cái lạnh thầm lặng luôn sẵn sàng giết người trong ba giây.

Chỉ có sự trống rỗng lạnh ngắt.

Lạnh đến mức nhìn vào là biết

cậu ta chẳng còn biết bản thân là ai.

Kỳ Dư đứng dựa tường, hai tay nắm chặt đến mức khớp trắng bệch.

Hắn giống như người suýt chết đuối, vừa lao tới lại bị đồng đội giữ lại.

____

Mở đầu cuộc họp

Sự im lặng nặng như bản án

Thống lĩnh gõ búa.

“Cuộc họp phán xét đối tượng

Tạ Thanh Luân ,Chỉ huy chiến tuyến Tây bắt đầu.”

Cả phòng chấn động nhẹ.

Chỉ huy chiến tuyến Tây là chức vụ cao chỉ dưới đội trưởng , nắm trong tay cả một phòng tuyến quan trọng của tổ chức.

Tạ Luân không chỉ là nhân sự cấp S.

Cậu là con át chủ bài trong những cuộc chiến đẫm máu ở vùng biên giới phía Tây.

Mất trí nhớ cá nhân của một nhân vật cấp đó,không đơn giản.

Thống lĩnh nhìn thẳng vào cậu

“Tạ Thanh Luân.

Cậu có nhận thức được lý do mình được triệu vào đây không?”

Cậu im lặng vài giây, rồi đáp bằng giọng phẳng lặng

“Không , Tôi chỉ biết mình vừa như đã bị tên điên nào đấy đánh cho gần như tắt thở và được đưa vào cấp cứu , sau đó lại bị kéo đến đây thẩm vấn.”

Thống lĩnh nheo mắt nhìn thẳng vào cậu

“Thế thôi sao?”

Tạ Luân đáp

“Đúng."

____

Sự ồn ào bùng nổ

Một cố vấn đập bàn

“Dù có chăng đi nữa , phải xử lí cậu ta một cách thích đáng!”

Một người khác lên tiếng

“Cậu ta biết tất cả bố trí chiến thuật phía Tây!

Nếu lọt thông tin,chúng ta tiêu!”

Tình báo chen vào

“Ký ức chiến đấu vẫn còn.

Nhưng ký ức con người mất hoàn toàn.

Nguy cơ lệch lạc nhân tính cực cao.”

Bên y tế phản bác

“Tổn thương não do chấn động mạnh.

Không có dấu hiệu bị tẩy não hay bị can thiệp bởi tổ chức địch.”

Từng lời ném xuống bàn như ném đá vào vũng nước đóng băng.

____

Thẩm vấn – kiểm tra trí nhớ chiến lược của Tạ Luân

Thống lĩnh ra hiệu im lặng.

“Bắt đầu kiểm tra năng lực trí nhớ tác chiến.”

Một sĩ quan đưa tập hồ sơ.

“Chỉ huy Tạ Luân, hãy báo cáo cấu trúc phòng tuyến Tây.”

Không do dự, cậu trả lời ngay

“Khu trung tâm chia ba lớp.

Lớp ngoài, bẫy địa hình – mìn áp suất.

Lớp giữa, đội súng bắn tỉa A2, phòng thủ từ xa.

Lớp trong, đội cận chiến S1 – do tôi trực tiếp chỉ huy.”

Mọi người nhìn nhau.

Ký ức chiến lược vẫn sắc bén như lưỡi dao.

Một người khác hỏi

“Tuyến rút lui khẩn cấp?”

“Đường 12, lối hầm sâu 7 mét phía sau kho D.”

“Điểm mù của khu phòng thủ?”

“Không có.”

Cả phòng bật cười khô

Nhưng khi câu hỏi chuyển hướng

“Tên từng thuộc hạ thân cận của cậu là?”

“…”

Tạ Luân nhìn xuống tay mình.

Một khoảng trống tuyệt đối.

“Không nhớ.”

Ai đó lại hỏi

“Người trong tổ chức mà cậu tin nhất?”

“…”

Cậu ngước mắt lên.

Ánh mắt nhìn về phía Kỳ Dư trong hai giây.

Hai giây…rồi tắt.

“Không.”

Kỳ Dư như bị đâm một nhát thẳng vào xương ức.

Nhưng hắn không thể lao lên.

Không được phép.

_____

Một giờ tranh cãi không lối thoát

Người ủng hộ đuổi

“Giữ nó lại là hành động ngu xuẩn!”

“Chỉ huy tuyến Tây mất trí,kẻ địch chỉ cần gõ đúng ký ức là xong!”

“Rủi ro chiến lược quá lớn!”

Người ủng hộ giữ

“Trí nhớ chiến đấu vẫn đầy đủ!”

“Mất một Chỉ huy tuyến Tây,mọi tuyến Tây sẽ tan rã!”

“Không thể vứt bỏ người của mình như rác!”

Càng tranh luận, không khí càng đặc như thuốc súng.

Nhưng Tạ Luân…

Cậu ngồi im.

Đôi mắt không dao động một li.

Như thể đang nghe một cuộc họp không liên quan tới mình.

____

Khoảnh khắc Kỳ Dư phá vỡ im lặng

Kỳ Dư đột ngột bước lên một bước.

“Cho tôi nói.”

Cả phòng quay sang.

Thống lĩnh trầm giọng

“Anh không được phát biểu.”

“Nhưng tôi là người từng phối hợp tuyến Tây với Tạ Luân ba năm.

Anh biết rõ.”

Kỳ Dư không hét.

Chỉ nhìn thẳng, giọng run như ép từ đá

“Nó không phản bội.

Nó không nguy hiểm với chúng ta.

Và nếu có một ngày…”

Hắn nuốt nước bọt, môi run.

“…nó thực sự trở thành mối họa,tôi sẽ là người hạ nó.”

Câu nói đó khiến cả phòng sững lại.

Thống lĩnh nhìn hắn rất lâu.

Ánh mắt không rõ là tin tưởng hay thương hại.

_____

Trưng cầu nội bộ

lần đầu tiên trong 10 năm

Thống lĩnh quyết định

“Bỏ phiếu.”

Cả phòng rùng mình.

Tổ chức này gần như không bao giờ dùng đến hình thức này.

Có hai lựa chọn

1.

Trục xuất Tạ Luân khỏi Bạch Viện Minh Liên.

2.

Giữ lại ,nhưng giám sát tuyệt đối.

Từng người một bước lên đặt dấu.

Lạnh.

Chậm.

Nặng như đổ từng giọt máu xuống bàn.

Cuối cùng ,kết quả hiện lên trên màn hình.

Giữ lại: 62%

Trục xuất: 38%

Phòng họp nổ tung.

“Không thể nào!”

“Các người điên rồi!”

“Giữ nó lại khác gì tự sát?!”

Nhưng Thống lĩnh đã gõ búa

“Tạ Luân

Chỉ huy chiến tuyến Tây

được phép tiếp tục ở lại Bạch Viện Minh Liên.”

Tiếng ồn ào bị nén lại trong một hơi thở.

“Nhưng từ hôm nay, cậu bị theo dõi cấp Z.”

“Không được tự ý rời khỏi khu vực.”

“Mọi nhiệm vụ phải trình lên cấp trên.”

“Và…”

Ông nhìn sang Kỳ Dư.

“…Đội 3 chịu hoàn toàn trách nhiệm trực tiếp về cậu ta.”

Kỳ Dư khựng lại.

Trách nhiệm đó…nghĩa là

Nếu một ngày Tạ Luân phản loạn

Kẻ phải nổ phát súng , chính là hắn.

_____

Và từ chính quyết định đó… vết nứt của tổ chức xuất hiện

Ngay khi Tạ Luân được đẩy ra khỏi phòng họp, được đưa trở về phòng cách ly, từng nhóm nhỏ bắt đầu tụ lại ở hành lang.

Những ánh mắt nghi kỵ.

Những thì thầm nhỏ như dao lách qua khe tường.

Một vài người bất mãn.

Một vài người âm thầm rời khỏi tổ chức.

Một vài người bắt đầu lập nhóm riêng,tư tưởng chia rẽ nhen nhóm như than hồng dưới gió.

Không ai biết rằng

Đêm xét xử Tạ Luân là đêm Bạch Viện Minh Liên bắt đầu sụp đổ.

Tổ chức vốn thống nhất từ thập kỷ trước…

sắp rạn nứt đến mức không thể cứu.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 22 : QUAY VỀ HIỆN TẠI


Ngay khi Lâm Vân rời đi , một vài người đưa Tạ Luân vào phòng khẩn của bạch viện , còn vài người quan sát bước chân Lâm Vân rời đi , đảm bảo hắn không dở trò gì nguy hiểm trước khi rời khỏi đây

____

TRONG PHÒNG KHẨN BẠCH VIỆN

Khi đưa Tạ Luân vào phòng chữa trị.

Đội kỹ thuật lập tức lao đến giường kiểm tra tình trạng Tạ Luân , soi từng milimet cơ thể và soi quanh lồng ngực Tạ Luân.

Chỉ vài giây ngắn ngủi

Tất cả đồng loạt tái mặt.

Một kỹ thuật viên lắp bắp, giọng như mắc trong cổ

“…Có… có thứ gì đó sát ngay màng tim chỉ huy… cực sát…”

Một người khác run đến mức làm rơi thiết bị, tiếng kim loại chạm sàn vang sắc như dao cứa vào không khí.

“Chip… chip hai tầng…”

Hơi thở hắn đứt đoạn.

“Chỉ cần lệch 0.1mm là-”

Kỹ thuật trưởng hoàn nốt câu

giọng khàn đặc

“Là chạm đến tim.”

Cả đội im phăng phắc.

Không ai dám chạm.

Không ai dám đưa báo cáo.

Không ai đủ can đảm nhìn lâu vào màn hình hiển thị.

Ai cũng hiểu…

trong lồng ngực của Chỉ huy chiến tuyến Tây ,là một quả bom sinh học, chỉ có kẻ vừa bế anh về mới tháo nổi.

Đây không phải thiết bị theo dõi.

Không phải công cụ khống chế.

Đây là một dây xích.

Một sợi xích vô hình, nhưng cột chặt trái tim Tạ Luân vào tay một người khác.

Ở góc phòng, Kỳ Dư đứng bất động như tượng đá.

Tay hắn siết chặt đến mức khớp ngón chuyển trắng, gân xanh nổi dọc theo cánh tay như những sợi thép sắp nổ tung.

Mỗi câu nói của Lâm Vân…

Mỗi cái nhìn lạnh như mặt nước đêm…

Mỗi chữ “nhà” hắn thốt ra…

Tất cả như phá tung một cánh cửa mà hắn từng dốc sức khoá chặt suốt nhiều năm.

Đằng sau cánh cửa đó là một ký ức đẫm máu, nồng nặc đến mức chỉ cần chạm vào là ruột gan hắn muốn lộn ngược.

Hắn nhìn Tạ Luân nằm trên giường

Một bên phổi thoi thóp.

Nhịp tim vấp váp như bị kẹp giữa hai thanh sắt.

Trên ngực vẫn hằn một dấu kim siêu mảnh , thứ mà chỉ nhìn thôi đã thấy đau.

Việc rời đi không báo cáo của Tạ Luân , thay vì thuận lợi thì anh lại ôm một quả bom vô hình ở tim mình

Kỳ Dư nuốt xuống một hơi run rẩy, nhưng giọng hắn vẫn vỡ ra

“…Lâm Vân…

mày muốn kéo cả tổ chức này xuống địa ngục với mày sao…?”

Không ai trả lời hắn.

Chỉ có tiếng máy đo nhịp tim của Tạ Luân vang đều mà yếu, như cứa thêm vào mỗi dây thần kinh trong căn phòng.

____

Cả đội y tế biết rằng bản thân không thể gỡ chip ra cho Tạ Luân nên họ đã thử xem cấu tạo của con chip

Con chip cấu tạo hai mặt.

• Rút ra → Nổ

• Cắt → Nổ

• Tách → Nổ

• Tắt nguồn → Nổ

• Phá sóng → Nổ

• Thử hack → Nổ tức thì

Chỉ có chính tay Lâm Vân mới tháo được.

Hắn biết.

Và hắn cố tình.

Ngày hắn bế Tạ Luân trả về…

là ngày hắn khắc một lời tuyên bố không cần nói thành tiếng

“Cậu ấy thuộc về tôi.”

Cả Bạch Viện chìm trong một cơn ác mộng đặc sệt, kéo dài như lớp sương độc trùm lên từng ngóc ngách.

Tất cả đều hiểu

Tạ Luân được trả về…

nhưng trái tim anh thì đã bị khóa trong tay kẻ khác.

____

Bên phía Lâm Vân

TRÊN ĐƯỜNG RỜI BẠCH VIỆN

Gió đêm tạt vào mặt hắn khi bước ra khỏi cổng viện, nhưng Lâm Vân chẳng buồn kéo cổ áo.

Bóng hắn trải dài trên nền xi măng, lạnh lùng, không chệch lấy nửa nhịp.

Hắn không quay lại.

Không cần.

Hắn biết họ đang nhìn theo hắn bằng ánh mắt nào: căm phẫn, kinh hãi, bất lực.

Hắn cũng biết ngay lúc này, trong phòng cấp cứu, mọi người đang phát hiện ra “món quà” hắn để lại.

Khóe môi hắn cong nhạt.

Đụng vào là nổ.

Cả câu đó không phải lời cảnh báo.

Là một tuyên bố chủ quyền.

Hắn chạm vào cổ tay mình, nơi mang một vết sẹo mỏng , thứ chỉ những người trong Minh Giám Các mới hiểu.

“Lần này…tôi đã giữ được cậu rồi.”

Giọng hắn thấp đến mức chỉ gió nghe thấy.



TRỞ VỀ MINH GIÁM CÁC

Cánh cửa thép khổng lồ của căn cứ phụ mở ra, hàng chục mắt theo dõi từ bóng tối lập tức đồng loạt cúi đầu khi hắn bước vào.

Không ai dám hỏi Tạ Luân đâu.

Không ai dám hỏi nhiệm vụ thất bại hay thành công.

Họ đều biết

Chỉ cần nhìn vào đôi mắt tối lại của Lâm Vân là đủ hiểu

hắn đã đạt được điều hắn muốn.

Đi ngang qua dãy phòng điều khiển, hắn nghe vài giọng thì thầm

“Phó Lâm…có vẻ tâm trạng tốt.”

“Không, không phải tốt… kiểu đó là… là…”

“Ám ảnh.”

Lâm Vân không phản ứng.

Hắn chỉ bước vào phòng riêng, tháo găng tay, nhìn những giọt máu khô trên ngón.

Máu của ai…hắn chẳng quan tâm.

Chỉ có một điều hắn để tâm.

Hắn nhắm mắt, hình ảnh Tạ Luân nằm trên tay hắn, hơi thở nhẹ, cổ áo lệch, vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay.

“Cậu ấy sẽ nhớ…”

Hắn thì thầm.

“…nhớ tôi trước tiên.”

Đèn phòng chớp một nhịp.

Và trong bóng tối, nụ cười thoáng qua trên môi Lâm Vân đẹp như dao cắt.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 23 : SUY NGHĨ BỒNG BỘT


BÊN PHÍA BẠCH VIỆN

Tạ Luân tỉnh dậy , anh khẽ mở mắt, trần phòng mờ xám như phủ một lớp bụi mỏng.

Ánh đèn trên đầu nhấp nháy từng nhịp, không quá sáng nhưng đủ để soi những đường nét lạnh lẽo của căn phòng kiểm tra y tế.

Một cảm giác ê buốt chạy dọc sau gáy , đúng ngay vị trí dưới xương chẩm.

Anh đưa tay lên, đầu ngón tay chạm vào băng gạc cứng.

Làn da quanh đó nóng ran, như thể có thứ gì đang hoạt động bên dưới.

Không phải vết thương.

Là…thiết bị.

Âm thanh máy theo dõi vang từng tiếng “tích… tích… tích…” kéo dài, làm căn phòng càng ngột ngạt.

Mộc Nha đứng ngay cạnh bàn, cầm bảng xét nghiệm mà mặt căng cứng chưa từng thấy.

Kỳ Dư thì dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, gương mặt tối lại như sắp nổ tung bất cứ lúc nào.

“Sao tôi lại ở đây…”

Tạ Luân khàn giọng.

Mộc Nha cắn môi, đặt bảng xét nghiệm xuống bàn kim loại phát ra tiếng kêu sắc lạnh.

“…Lâm Vân đã gắn cho anh một chip định vị chủ động, loại không thể tự tháo bằng thủ thuật thường.”

Không khí trong căn phòng như rơi xuống đáy.

Tạ Luân nhắm mắt lại trong vài giây.

Những ký ức cuối cùng khi bị Lâm Vân dụ dỗ ,thuốc, kim tiêm, ánh đèn nhấp nháy, tiếng nói thì thầm sát tai , từng mảnh rời rạc bỗng ghép lại.

Cảm giác lạnh sống lưng khi anh nhận ra mình mang một cái bẫy sống.

“Lâm Vân…” anh mở mắt, đôi đồng tử sẫm lại, đầy sự tự chủ vốn có của một Chỉ huy chiến tuyến.

Kỳ Dư đá mạnh vào chân bàn.

“Bọn họ bắt buộc phải trục xuất anh khỏi khu vực hoạt động.

Không phải do họ muốn , mà do họ không thể mạo hiểm để kẻ khác lần theo tín hiệu rồi tấn công vào trung tâm.”

Câu nói ấy như lưỡi dao xoáy vào ngực.

Mộc Nha giải thích thêm, giọng chậm rãi nhưng đầy căng thẳng

“Chip Lâm Vân dùng là phiên bản tự động kích hoạt khi có ngoại lực tác động vào.

Nếu cưỡng ép tháo ngay… tín hiệu sẽ lan thẳng về tổ chức của hắn.

Anh hiểu rồi đó.”

Tạ Luân siết chặt bàn tay.

Đốt ngón tay trắng bệch.

Anh ghét cái cảm giác này , bị kiểm soát, bị khống chế, bị đặt vào thế người khác có thể nhìn xuyên qua từng bước đi.

“Thế nên…”

Mộc Nha thở dài, “Bạch Viện buộc phải cho anh rời khỏi chiến tuyến một thời gian để bọn em và đội kỹ thuật tìm cách vô hiệu hóa chip trước.

Khi gỡ được… anh mới được quay lại.”

Không có phẫn nộ.

Không có la hét.

Tạ Luân chỉ lặng im.

Sự lặng im của một chỉ huy đã quen đối mặt tử vong, nhưng vẫn không quen nổi việc mình bị biến thành quân cờ gắn định vị.

Anh hạ mắt xuống, hàng lông mi run nhẹ.

“Bao lâu?”

“Khi nào tìm ra cách.

Có thể vài tuần.

Có thể vài tháng.”

Mộc Nha đáp, giọng nhỏ lại.

“Không ai dám hứa.”

Kỳ Dư bước tới, đặt tay lên vai anh, cố giấu đi sự bực dọc và lo lắng

“Mày không phải rời bỏ tụi tao.

Chỉ là… tạm thời lui về hậu tuyến.

Bọn tao vẫn giám sát tín hiệu của chip, không để nó truyền ra ngoài.

Khi xử lý được, chính tao sẽ là thằng dằn mặt cấp trên và đón mày về"

Một khoảng trống dài đổ xuống giữa cả ba người.

Tạ Luân khẽ gật đầu, không phải vì chấp nhận, mà vì đó là lựa chọn duy nhất để bảo vệ chiến tuyến phía Tây, bảo vệ Bạch Viện và những người đang đứng cạnh anh.

Nhưng sâu trong đáy mắt anh, ánh nhìn lạnh đi một cách đáng sợ.

Lâm Vân đã đặt lên cổ anh một cái xích.

Và Tạ Luân, tuyệt đối không phải kẻ chịu trói lâu.

Một lúc sau , căn phòng trở nên im ắng sau khi Mộc Nha và đội kỹ thuật rời sang bàn điều khiển ở góc phòng.

Chỉ còn tiếng bước chân xa dần và tiếng máy móc đều đặn.

Tạ Luân vẫn ngồi đó, hơi cúi đầu, như thể trọng lượng của cái chip kia đủ để ép cổ anh xuống.

Anh đưa tay lên gáy lần nữa.

Lớp băng gạc hơi ẩm, ấm nóng bất thường.

Ngón tay trượt nhẹ xuống mép băng, cảm nhận cái nhói bén từ vùng da bị tác động.

Thứ kim loại nhỏ xíu bên trong…

đang gầm gừ một cách vô hình.

Như một con mắt không chớp.

Anh kéo nhẹ áo bệnh nhân, đặt hai ngón tay lên động mạch cạnh sườn.

Nhịp tim đập đều , quá đều , như thể cơ thể anh đang cố duy trì ổn định chỉ để chống lại cơn hoảng loạn sâu trong lồng ngực.

78 nhịp/phút.

Ổn.

Bình tĩnh.

Kiểm soát.

Anh luôn là chỉ huy chiến tuyến phía Tây , kẻ không bao giờ để bản thân lung lay trước chiến trường.

Nhưng giờ đây, khi trong cơ thể có một thứ không thuộc về anh, ổn định lại trở thành một sự sỉ nhục.

Bước chân của Kỳ Dư vang lên nhẹ nhàng ở góc phòng, tiếng nói của cậu lẫn với tiếng máy, không hoàn toàn rõ.

Có lẽ cậu đang tranh luận với y tá về mức độ phong tỏa tín hiệu.

Tạ Luân nhìn sang ,họ quay lưng, hoàn toàn không chú ý.

Tạ Luân cúi xuống.

Kéo nhẹ ngăn kéo bàn y tế.

Một con dao phẫu thuật nhỏ nằm gọn trong khay inox.

Lưỡi dao rất mỏng, sáng lấp lánh, sắc như một đường ánh sáng lạnh.

Tạ Luân cầm nó lên.

Không run.

Bàn tay anh luôn vững mỗi khi đưa ra quyết định sinh tử ,giờ cũng vậy.

Anh nhìn đầu dao, và những mạch máu dưới da ngực mình dường như đang phập phồng ngay trước mắt.

Nếu trái tim ngừng đập trước khi tín hiệu kịp truyền..

Nếu anh tự kết thúc mọi thứ trước khi Lâm Vân kịp dùng chip để đẩy anh vào bẫy..

Nếu Bạch Viện không còn phải đánh đổi bất cứ gì vì anh…

Thì đây là lựa chọn đơn giản nhất.

Anh đưa mũi dao lên, đặt vào giữa ngực , ngay vị trí xương ức, cách tim chỉ vài centimet.

Mép lưỡi chạm da, một vệt lạnh sắc lẻm rạch qua.

Chỉ cần một lực nhỏ nữa.

Chỉ cần đẩy xuống.

Nhưng

“TẠ LUÂN!!.”

Một tiếng thét cất lên, bén như một cú chém.

Kỳ Dư quay lại đúng khoảnh khắc đó.

Ánh mắt cậu, vốn luôn nóng nảy, lần này lại lạnh đến mức khiến cả không khí đông cứng.

Trong hai giây im lặng ấy, Kỳ Dư đã nhìn ,đã hiểu ,và đã lao tới trước khi mọi người trong phòng kịp phản ứng.

RẦM

Cơ thể Tạ Luân bị ép xuống giường bệnh.

Lưng anh chạm mặt nệm lạnh cứng, cổ tay bị vặn chặt khiến lưỡi dao lệch sang một bên.

Kỳ Dư đè lên vai anh, dùng toàn bộ sức mạnh của một chiến binh thực địa.

“MÀY ĐIÊN À!!!?

MÀY BIẾT MÀY ĐANG LÀM GÌ KHÔNG??!”

Kỳ Dư gằn giọng.

Tạ Luân không chống lại , nhưng cũng không nhúc nhích.

Có một thoáng, ánh mắt anh như thể đã chấp nhận kết thúc.

Kỳ Dư cảm nhận được điều đó, càng siết mạnh hơn.

Cậu giật phăng con dao khỏi tay Tạ Luân trước khi anh kịp siết lại chuôi dao.

Lưỡi dao rơi vào tay Kỳ Dư.

Cậu nắm ngay phần đầu dao, để mép sắc cứa vào da mình ,máu rịn ra lập tức , rồi ném mạnh nó về phía khay kim loại.

XOẢNG

Tiếng kim loại va đập vang chói tai, bật dội vào tường.

“MÀY TỰ SÁT THÌ GIẢI QUYẾT ĐƯỢC CÁI GÌ!?!??”

Kỳ Dư nghiến răng, giọng trầm xuống từng chữ.

“mày chết rồi thì bọn tao tìm cách phá chip còn ý nghĩa gì nữa?

Hay mày định để Lâm Vân cười vào mặt tất cả bọn tao?”

Hơi thở Tạ Luân phập phồng.

Một đường mỏng đỏ hằn trên ngực anh ngay nơi lưỡi dao vừa chạm vào.

Kỳ Dư giữ chặt đến mức cơ bắp hai tay nổi rõ, mắt đỏ ngầu vì sốc lẫn giận.

“Một lần nữa thôi,” Kỳ Dư nói, giọng run dù cố giữ bình tĩnh, “mày mà dám động vào trái tim mình, tao thề… tao sẽ trói mày vào giường bệnh này cho đến khi tìm ra cách tháo chip.”

Không ai trong phòng nói gì.

Không ai dám phá vỡ bầu không khí bị kéo căng đến cực hạn.

Chỉ có nhịp thở dồn dập của Tạ Luân và tiếng máy theo dõi tim vang từng nhịp , giờ đây đã vượt qua mức 105.

Và Kỳ Dư, người duy nhất phản ứng kịp, vẫn giữ chặt anh như giữ lại tính mạng của chính mình.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 23.1: SUY NGHĨ BỒNG BỘT


Tiếng “xoảng” của con dao va vào khay kim loại kéo theo chuỗi âm thanh lộn xộn, ghế bị đẩy mạnh, bước chân gấp gáp, tiếng y tá gọi nhau.

Mộc Nha là người lao tới đầu tiên.

“Chuyện gì—”

Cô chưa kịp nói hết câu thì cảnh tượng trước mắt khiến cả người khựng lại.

Kỳ Dư đang đè Tạ Luân xuống giường.

Mồ hôi thấm hai bên thái dương.

Cổ tay trái của cậu vẫn còn rịn máu vì đã nắm vào đầu dao.

Tạ Luân thì…

Vẫn nằm yên.

Không giãy.

Không phản ứng.

Không biểu cảm đau đớn.

Gương mặt anh bình tĩnh đến mức lạnh lẽo.

Quá bình tĩnh.

Đến mức Mộc Nha thấy gai sống lưng.

“Anh ấy…vừa làm gì vậy?”

Mộc Nha hỏi nhỏ, giọng như bị nghẹn lại.

Kỳ Dư không trả lời, chỉ đè chặt vai Tạ Luân, mắt trừng xuống như sợ anh sẽ biến mất nếu buông tay.

Đội y tế ùa lại, giữ đầu, cố nâng cánh tay, kiểm tra mạch.

Họ vừa loạn vừa sợ, nhưng Tạ Luân lại… không chống cự.

Anh nhìn trần nhà.

Ánh mắt trống rỗng như thể linh hồn đã trượt khỏi cơ thể.

Mộc Nha đặt tay lên vai anh.

“Chỉ huy…anh có nghe tôi nói không?”

Tạ Luân quay mắt về phía cậu.

Cực kỳ chậm.

Cực kỳ nhẹ.

Như thể mỗi chuyển động đều phải vượt qua một lớp không khí nặng như chì.

“Nếu tôi không còn”

anh nói, giọng bình thản đến đáng sợ

“thì chip chỉ còn là một mảnh rác.”

Mộc Nha chết lặng.

Một câu nói không lên cao, không run rẩy, nhưng lại mang một sự tuyệt vọng sâu đến mức không ai trong phòng dám trả lời.

Y tá siết thêm đai cố định hai cánh tay anh.

Kỳ Dư cúi sát xuống, gằn giọng

“Mày đã từng sống sót qua chiến tuyến phía Tây, sống sót qua cả Lâm Vân…

Mày không được phép chết chỉ vì một con chip chết tiệt này.”

Tạ Luân nhắm mắt lại trong một giây.

Khi mở ra

Một giọt nước mắt lăn xuống thái dương.

Không ai kịp nhìn rõ khoảnh khắc nó rơi.

Không có tiếng nức nở.

Không có cảm xúc bộc phát.

Nước mắt chỉ…rơi.

Một cách im lặng.

Một cách kìm nén.

Một cách quá bình tĩnh đến mức ai nhìn cũng thấy sợ.

Mộc Nha chạm nhẹ vào tay anh, giọng nhỏ đến mức như sợ làm anh vỡ

“Chỉ huy…đừng bỏ chúng tôi lại

xin anh..”

Tạ Luân không nói gì.

Nhưng đôi mắt anh long lanh thêm, nước mắt lăn xuống bên má, chìm vào gối trắng, để lại vệt âm ấm.

Đội y tế buộc phải tiêm một mũi an thần nhẹ để ổn định nhịp tim.

Tạ Luân vẫn mở mắt.

Vẫn nhìn trần nhà.

Như thể hình ảnh mà anh đang nhìn thấy… không phải là căn phòng Bạch Viện, mà là bóng lưng ai đó đang đi xa dần, xa đến mức chẳng bao giờ với tới nữa.

Khi thuốc an thần bắt đầu kéo những lớp sương mờ xuống trước mắt anh.

Tiếng máy monitor xa dần.

Tiếng bước chân của đội y tế cũng mờ đi.

Kỳ Dư và Mộc Nha thoáng nhạt như những cái bóng phía sau lớp kính.

Tạ Luân chìm vào trạng thái không tỉnh cũng chẳng mê.

Ở đó…hình ảnh bắt đầu quay ngược.

Căn phòng tối om.

Mùi thuốc sát trùng lẫn mùi kim loại.

Lúc đó, anh đã biết mình ngu ngốc thế nào

Chỉ một giây lơ là.

Một hơi thở sát gáy.

Một bàn tay lạnh, mạnh đến tê sống lưng,

Một giọng nói trượt qua tai

trầm và mềm như lụa tẩm độc

Cơ thể bị ép ngửa.

Cằm bị giữ chặt.

Lồng ngực bị khống chế đến mức không thể nhúc nhích.

Anh nhớ hơi thở đó.

Nhớ độ lạnh của dao mổ siêu mảnh chạm vào da.

Tách.

Một đường rạch nhỏ xíu ngay sát tim , đau đến mức làm mắt anh tối sầm.

Rồi là tiếng bật công tắc.

Một thứ kim loại lạ trượt vào.

Cạch.

Khóa chốt.

Nó nằm đúng vị trí mà giờ đây chỉ cần nghĩ tới…tim Tạ Luân đã co thắt mạnh trong lồng ngực.

Một khoảng khắc, anh không hiểu vì sao tay chân lại yếu đi, đầu óc nặng như bị nhúng nước.

Lâm Vân khi đó nói rất chậm, rất gần

“Chỉ đau một chút thôi.

Tôi không muốn mất dấu cậu lần nữa.”

Một nụ hôn đặt ngay lên vết máu đang rịn trên ngực anh.

Không phải hôn trán.

Không phải hôn môi.

Mà là hôn lên vết thương ,nơi con chip nằm.

Một nụ hôn sở hữu.

Rồi bóng tối nuốt trọn anh.

Tạ Luân trong giấc mơ mờ mịt đó khẽ bật thở mạnh, như bị nghẹn.

Và nhịp tim anh

Đột ngột tăng vọt.

____

BÊN PHÍA LÂM VÂN

Căn phòng của hắn được thiết kế như một buồng điều khiển, ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên gương mặt sắc lạnh.

Không ai trong Minh Giám Các biết hắn đã cài gì lên người Tạ Luân.

Không ai dám hỏi.

Bọn họ chỉ thấy Lâm Vân đang ngồi trước bàn làm việc, tay lật tài liệu, mắt đọc vô hồn như mọi ngày.

Cho đến khi một đường sóng đỏ nháy lên trên bảng điều khiển nhỏ gắn trong túi áo hắn.

Tít— Tít— Tít

“Nhịp tim tăng bất thường.

Tuyến adrenaline tăng mạnh.”

Âm thanh máy phân tích vang lên qua tai nghe nội bộ.

Lâm Vân dừng bút.

Trong một giây, cả khí chất hắn đổi hẳn—

không còn vẻ nhàn nhạt như kẻ trên đỉnh, mà là sự tập trung bản năng của loài thú vừa nghe tiếng động từ con mồi của mình.

Hắn lôi thiết bị nhỏ bằng ngón tay cái ra —

Một màn hình tối đen chỉ có đúng một đường biểu đồ nhịp tim và tiếng thở của Tạ Luân truyền về.

Nhịp thở gấp.

Không đều.

Phảng phất run.

Lâm Vân nhếch môi.

Hắn tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại để nghe rõ hơn, như thể tận hưởng.

“mmmm?”

Giọng hắn thấp, gần như thì thầm.

Hắn gõ nhẹ lên thiết bị.

Từng tiếng “cộp” truyền sang chip như một tín hiệu quen thuộc

một dạng “trấn an” méo mó mà chỉ Tạ Luân từng bị hắn giam đủ lâu mới biết.

Biểu đồ nhịp tim nhảy lên cao hơn.

Lâm Vân mở mắt, đáy mắt tối hẳn lại.

“Gì thế nhỉ?.”

Hắn đột nhiên cười nhẹ như chợt nhớ lại một kỷ niệm thân mật.

Tín hiệu âm thanh từ chip bắt đầu thu được vài tiếng động lẫn lộn…tiếng chân, tiếng kim loại, rồi

Một tiếng nấc rất nhỏ.

……

Chỉ thoáng qua.

Nhưng Lâm Vân nghe được.

“Tạ Luân?...”

Tay hắn siết lại thành nắm đấm.

Gương mặt vẫn bình tĩnh, nhưng giọng thì trầm đến mức như dằn từng chữ

“Haha Tạ Luân , con chip của tôi làm cậu sợ à…?”

Bên ngoài cánh cửa phòng, thuộc hạ Minh Giám Các đi ngang nghe thấy chút âm vang từ bên trong…và tất cả đều tự động bước nhanh hơn.

Vì họ biết

Lâm Vân không bao giờ dùng những từ ngữ quan tâm như thế

trừ khi liên quan đến một người duy nhất.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 24 : TỈNH DẬY SAU GIẤC NGỦ


PHÍA TẠ LUÂN

Không ai biết sau mũi an thần nhẹ ấy, Tạ Luân không hề ngủ hoàn toàn.

Ý thức anh bị kéo xuống như rơi vào đáy hồ, nhưng vẫn còn một sợi mảnh căng giữ anh lại…như thể chỉ cần cố thêm một chút, anh sẽ thoát ra được.

Anh mở mắt trong bóng tối.

Không ai ở phòng bệnh nữa, chỉ còn tiếng máy monitor đều đặn.

Thuốc vẫn còn ảnh hưởng, nhưng những hình ảnh kí ức vừa nhói lên trong giấc mơ khiến Tạ Luân không thể nằm yên.

Hơi lạnh từ cửa sổ len vào, không nhiều nhưng đủ để khiến anh nghẹn một nhịp thở.

Anh chống tay ngồi dậy rất chậm, tháo dây theo dõi khỏi ngực, rồi bước xuống giường.

Bàn chân vừa chạm đất cũng hơi chao đảo, nhưng anh vẫn cố đi ,từng bước nặng như đang mang cả căn phòng trên lưng.

Anh không trốn.

Không chạy.

Chỉ là…muốn ra ngoài hít thở.

Muốn tìm chút không khí mình có thể kiểm soát.

Hành lang Bạch Viện về đêm yên tĩnh đến rợn người.

Mọi thứ trắng toát, sáng lạnh, phản chiếu bóng anh đổ dài như một vệt xám lạc lõng.

Tạ Luân mở cửa dẫn ra sân thượng.

Gió đêm thổi mạnh.

Làm tóc anh rối nhẹ.

Làm áo bệnh nhân mỏng manh bám vào lồng ngực vừa bị ký ức kéo căng.

Anh đứng sát lan can, nhìn xuống khoảng sân tối bên dưới.

Không nghĩ gì.

Không cảm gì.

Chỉ muốn gió cuốn trôi thứ đau nhói sâu trong tim , nơi con chip nằm.

Tạ Luân khẽ đặt tay lên ngực.

Ngay vị trí đường rạch trong ký ức.

Cơn buốt thình lình truyền lên, khiến anh khụy nhẹ vai, nhưng không kêu.

Không bao giờ kêu.

Một hơi lạnh lạ tràn xuống sống lưng.

Anh vừa nghĩ đến chuyện quay lại phòng thì

Một bóng đen đứng sau lưng anh từ lúc nào.

Không tiếng bước chân.

Không tiếng cửa mở.

Không gì cả,chỉ một sự hiện diện lạnh ngắt như nhát dao kê sau gáy.

Giọng trầm trượt tới, sắc đến mức khiến không khí đông lại

“Ra ngoài mà không đi cùng ai…gan đấy.”

Tạ Luân không giật mình.

Không quay lại.

Không phải vì không sợ,mà vì quá mệt để phí sức phản ứng.

Ý nghĩ trong đầu anh đang đặc quánh như bùn, nặng đến mức chẳng còn chỗ cho hoảng hốt.

Lâm Vân tiến thêm một bước.

Tiếng giày vang nhẹ nhưng chứa thứ đe dọa lạnh buốt.

“Vừa tỉnh đã rời khỏi giường bệnh…”

Hắn cười nhạt, âm sắc đầy mũi dao ẩn ý.

“Cậu nghĩ hành động của cậu tôi không để ý sao?”

Bàn tay hắn đặt lên lan can, khóa đường lui.

Tạ Luân nghiêng đầu tránh hơi thở gần sát cổ, nhưng chỉ là một động tác theo bản năng.

Anh không còn đủ sức nghĩ xem mình nên sợ hay nên tránh.

Hắn cúi đầu, giọng thấp như lưỡi kiếm trượt qua da

“Tôi theo dõi nhịp tim của cậu từng phút.

Tôi biết lúc nào cậu run…lúc nào cậu nằm mơ… lẫn lúc nào cậu nói dối.”

Tạ Luân siết lan can, hít vào một hơi rất chậm để giữ mình tỉnh.

“Tôi chỉ muốn thở.”

Giọng anh không run vì sợ,mà run vì mệt, vì đầu đau nhói với hàng loạt suy nghĩ chồng lên nhau.

Câu nói đó khiến Lâm Vân im vài giây.

Im đến mức đáng sợ.

Rồi hắn vòng tay lên, không chạm nhưng bao trùm, như một chiếc lưới vô hình ép anh đứng yên.

“Nhịp tim của cậu tăng lên bất thường.”

Ngón tay hắn nắm lấy cổ tay Tạ Luân, siết khẽ nhưng mang ý cảnh cáo.

“Và tôi không thích điều đó.”

Tạ Luân muốn rút tay lại,không phải vì hoảng,mà vì không muốn phí hơi cho một cuộc giằng co vô nghĩa.

Nhưng hắn giữ chặt.

Hơi thở lạnh của hắn trượt xuống cổ anh, sắc như thù hằn.

“Đi vào trong đi.

Đứng đây lâu…”

Ngón tay hắn lướt qua vết thương khiến một đợt buốt lan thẳng vào tim.

“…Tôi lại tưởng cậu định làm điều ngu ngốc nữa.”

Tạ Luân quay mặt đi, quá mệt để đối đáp, quá nặng đầu để tranh luận.

“Hóa ra…anh cũng biết tôi có thể chết.”

Lâm Vân khựng lại, một nhịp rất nhỏ.

Rồi hắn nâng cằm Tạ Luân lên, ép anh nhìn hắn.

“Cậu chết thì cả Bạch Viện này không yên với tôi đâu.”

Giọng hắn thấp, lạnh, mang mùi đe dọa hơn là quan tâm.

“Nhưng tôi không để cậu chết vì lý do đó.”

“Vì lý do gì?”

Tạ Luân hỏi, nhưng giọng như rơi vào không trung ,mệt, khàn, không còn sắc bén.

Khoé môi Lâm Vân cong lên.

“Vì tôi.”

Hơi thở hắn chạm vào môi anh, như cú giáng cuối cùng.

“Cậu thuộc về tôi.”

Và trước khi Tạ Luân kịp lùi,không phải vì sợ, mà vì đầu đột nhiên choáng , Lâm Vân đã kéo anh vào ngực mình, nhanh và dứt khoát, như thể giữ chặt một món đồ không được quyền thất lạc.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 25 : THIỆT THÒI CỦA BẠCH VỆ


PHÍA KỲ DƯ

Kỳ Dư trở lại Bạch Vệ gần nửa đêm.

Nhiệm vụ kéo quá lâu, mùi khói thuốc súng còn chưa kịp tan khỏi áo khoác.

Anh bước nhanh dọc theo hành lang, găng tay đen vẫn chưa tháo, hơi thở còn mang nhịp adrenaline chưa nguội.

Việc đầu tiên anh làm là đẩy cửa phòng bệnh của Tạ Luân.

Trống trơn.

Chăn gấp lệch.

Dây monitor bị tháo vội.

Điện tim ngưng hiển thị từ vài phút trước.

Tim Kỳ Dư giật một nhịp, lạnh đến mức bẻ vụn luôn mệt mỏi trong người.

"Tạ Luân?"

Không lời đáp.

Chỉ có tiếng máy điều hòa rít qua khe cửa.

Anh đảo mắt một vòng rồi quay gót, bước nhanh như chạy lên hướng sân thượng.

Không hiểu vì sao,có lẽ bản năng, có lẽ vì nơi đó là chỗ duy nhất con người đang hoảng loạn tìm cách hít thở thường chọn để trốn.

Tay Kỳ Dư đẩy cửa sân thượng.

Cánh cửa bật ra.

Và cảnh tượng đập thẳng vào mắt anh.

Dưới ánh đèn rọi nhợt nhạt, Lâm Vân đứng sát sau lưng Tạ Luân.

Một tay hắn đặt lên lan can, chặn đường lui.

Cả thân hình hắn gần như ép Tạ Luân dọc theo mép tường, quá gần, quá thân mật,và quá sai.

Kỳ Dư không thấy gương mặt Tạ Luân vì anh đang bị che khuất hoàn toàn.

Nhưng Kỳ Dư nhận ra người kia ngay lập tức.

Không phải vì gương mặt.

Mà vì logo Minh Giám Các thêu ở vai áo sau ,nhỏ, tinh tế, nhưng với người đã theo dõi từng động thái của nơi đó như anh, nó sáng rực như dấu đỏ.

Và điều đó khiến máu Kỳ Dư đông lại.

Hắn...ở đây?

Còn Tạ Luân đâu?

Kỳ Dư không tính toán.

Không phân tích.

Không cho phép mình nghĩ.

Anh chỉ rút súng và bóp cò.

Tiếng nổ sắc lịm xé toạc màn đêm.

Viên đạn xuyên vào lưng Lâm Vân từ phía xa, lực giật cắt ngang hơi thở hắn.

Hắn khựng lại nửa giây, vai co nhẹ vì đau, nhưng khuôn mặt...vẫn không đổi sắc.

Chỉ hơi tối lại, như bóng đêm tràn qua tròng mắt.

Tạ Luân giật người.

Anh cảm nhận rõ ràng một chuyển động lạ phía sau, khác với hơi gió nãy giờ.

Một sự căng cứng.

Một cơn đau nén lại.

Anh quay lại.

Và khi ánh mắt Tạ Luân vừa kịp chạm vào ánh mắt Lâm Vân, người đàn ông đó như thể cố tình,cười khẽ, môi cong lên cực nhẹ, mang ý trêu ngươi lạnh lẽo.

Rồi hắn đặt cằm lên vai Tạ Luân, nghiêng đầu như thể thì thầm độc chiếm.

Vòng tay hắn siết lại, kéo Tạ Luân sát vào ngực mình hơn, thậm chí còn thay đổi góc đứng để Kỳ Dư nhìn rõ.

Nhìn rõ rằng

Tạ Luân

đang ở trong tay hắn.

Không phải bị bắt.

Không phải bị ép.

Hắn muốn để Kỳ Dư phải thấy như vậy.

Gió đêm thổi phần phật.

Áo bệnh nhân của Tạ Luân chạm vào vết thương chưa lành, khiến anh hơi run.

Nhưng Lâm Vân vẫn giữ chặt anh, cố tình ấn vai anh để tư thế trông càng giống "thuộc về".

Kỳ Dư đứng chết lặng.

Không phải vì sợ.

Không phải vì sốc vì hắn trúng đạn mà vẫn bình thường.

Mà vì hình ảnh trước mắt

sâu đến mức cắt vào tim anh như một đường dao.

Họng súng trên tay anh hạ xuống một phân.

Ngực anh nghẹn lại.

Trong một thoáng, anh không thở nổi.

Không phải vì gió lạnh.

Mà vì cảm giác

như mình vừa đến trễ một khoảnh khắc quan trọng.

Tiếng súng của Kỳ Dư vang lên, làm rung cả cầu thang kim loại.

Ngay lập tức, đội 3 xông lên, vừa chạy vừa cẩn trọng từng bước.

Ai cũng biết, Kỳ Dư không bao giờ nổ súng vô cớ.

Mỗi lần anh bóp cò, luôn có chuyện nghiêm trọng.

Họ mở cửa sân thượng và khựng lại.

Kỳ Dư đứng sững, tay còn giữ súng, ánh mắt căng thẳng.

Trước mặt họ

Tạ Luân bị ép sát lan can, lưng chạm lạnh toát,

và Lâm Vân ngã vào người anh, dựa sát, hơi thở ấm áp phả sát tai Tạ Luân.

Hắn thì thầm, giọng mượt như dao lướt qua da

"Cậu bảo họ đến đây à?"

Tạ Luân nhíu mày, giọng lạnh như băng

"Đương nhiên là không.

Anh ngã vào người tôi làm cái quái gì vậy?"

Lâm Vân cười khẽ, hơi đau đớn xen lẫn trêu ngươi

"Cậu biết mà , đừng hỏi ngốc vậy chứ."

Câu nói vừa rơi, Tạ Luân quay mắt về phía Kỳ Dư và đội 3.

Ánh mắt anh sắc như lưỡi kiếm

Cả đội 3 cứng người.

Không ai dám tiến lên.

Vì ánh mắt đó của Tạ Luân

Vừa quen thuộc vừa lạ lẫm

Ngay cả Kỳ Dư

dù mồ hôi đọng trên trán

cũng bất động.

Tạ Luân khẽ đưa tay lên hông Lâm Vân, nơi anh biết rõ có khẩu súng được giấu.

Chạm vào, anh hỏi khẽ

"Súng có đạn không?"

Lâm Vân đáp, giọng khẽ mà chắc

"Có."

Không chần chừ, Tạ Luân rút súng, nhắm thẳng vào phía Kỳ Dư và bắn ba phát liên tiếp.Ba phát nhắm thẳng vào Kỳ Dư

Phát thứ nhất bay thẳng vào mắt Kỳ Dư, làm anh giật mình, lùi loạn choạng về sau, mắt chảy máu.

Phát hai trúng tim của người đứng cạnh kỳ dư, hơi thở hắn ngắt quảng, chưa kịp phản ứng, đã tử vong ngay tại chỗ.

Phát ba xẹt qua mặt người đứng sau lưng người vừa ngã xuống, khiến hắn ngã rạp luôn ra phía sau, hoảng loạn.

Các viên đạn vang vọng lạnh lùng trên sân thượng.

Đội 3 hoảng loạn, lao vào đỡ Kỳ Dư đang loạn choạng và hai người còn lại.Giây sau , khi trấn tỉnh lại, họ quay phắt sang về phía mà Tạ Luân và Lâm Vân đứng

Tạ Luân và Lâm Vân đã biến mất.

Không dấu vết, không cảnh giác, chỉ để lại sân thượng loạn xạ và mùi thuốc súng.

Tạ Luân cảm giác trí nhớ đã quay trở lại.

Ký ức về quá khứ, về Bạch Vệ, về những gì đã xảy ra..và quan trọng nhất

ai mới thực sự thuộc về anh.

Anh nhìn Lâm Vân, ánh mắt kiên định, quyết đoán.

Rồi bước vào đêm, bỏ lại mọi thứ phía sau.

Bạch Vệ?

Đối với Tạ Luân, giờ chỉ còn một hướng

Minh Giám Các.

Và lần này, không ai có thể ngăn anh.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 26 : TẠ LUÂN - LÂM VÂN


Phía Tạ Luân và Lâm Vân

Hai bóng người giữa con hẻm tối

Đêm đã khuya, gió ngoài đường lớn rít qua những khe tường cũ như tiếng kim loại cào.

Con hẻm nhỏ nơi họ đứng gần như không có ánh đèn, chỉ còn những quầng sáng vàng nhạt rớt xuống từ tấm bảng hiệu nhấp nháy phía xa, khiến bóng của hai người kéo dài, rồi chập lại, giống hai đường đen đang quấn lấy nhau.

Lâm Vân lảo đảo một bước,không phải vì yếu, mà vì máu từ bả vai trái đang chảy xuống cổ tay, rơi thành vệt trên mặt đất.

Áo khoác dài của hắn ướt đẫm một mảng, nhưng nhịp thở vẫn đều đến mức khó chịu.

Tạ Luân nhận ra điều ấy.

Anh siết tay đang đỡ hắn mạnh hơn một chút, như cố tình.

Lâm Vân cười khẽ, hơi thở phả vào vành tai anh.

"Cậu thật sự định dìu tôi đến bao lâu nữa,Biết tôi tự đi được thế mà còn dìu, Cậu thương tôi đến thế từ bao giờ vậy Tạ Luân?"

Tạ Luân không đáp.

Anh dừng lại, kéo Lâm Vân đứng hẳn vào khoảng tường tối nhất.

Vừa tách khỏi anh, Lâm Vân lập tức nghiêng người, chống tay vào bức tường sần để giữ thăng bằng.

Lần đầu tiên, hắn thở gấp thật sự.

Tạ Luân nhìn hắn từ trên xuống, ánh mắt lạnh đến mức làm gió cũng phải chùng lại.

Anh tóm vai Lâm Vân, kê tay dưới cổ áo hắn như thể chuẩn bị nhấc lên.

"Đứng yên."

Lâm Vân nhếch môi.

"À, ra lệnh cơ à?

Vậy ra nãy giờ cậu dìu tôi thật, không phải giả bộ thân mật để-"

Lâm vân chưa kịp dứt câu thì.

Tạ Luân thọc thẳng ngón tay vào vết đạn, sâu và chính xác đến mức Lâm Vân mất luôn nửa câu còn lại.

Đầu hắn nghiêng hẳn sang một bên, hơi thở nghẹn lại như bị ai bóp cổ.

Hắn cắn chặt răng.

Không rên.

Không đẩy anh ra.

Tạ Luân cúi sát hơn, giọng nhỏ nhưng đủ sắc để rạch thẳng xuống xương

"Đau thì nói."

Lâm Vân bật ra một tiếng cười yếu ớt, bất chấp mắt đã đỏ lên

"Không đau tí nào.."

Máu dính lên tay Tạ Luân, trượt xuống cổ tay anh thành dòng.

Khi anh rút viên đạn ra, nó rơi vào bàn tay đẫm máu của anh với tiếng tanh tách cực nhỏ nhưng vang trong không khí đặc quánh.

Anh không lau tay.

Không nhìn vết thương.

Chỉ nhìn thẳng vào hắn.

"Viên đạn bén nhỉ , kỳ dư thật ngốc khi chỉ bắn 1 viên vào vai anh"

Giọng anh hạ xuống trầm, u tối.

"Lẽ ra hắn nên bắn thêm vài phát nữa"

Giọng Tạ Luân hạ xuống, lạnh đến mức như muốn cắt da.

"ít nhất cũng phải đủ để anh câm miệng..đỡ bày thói mở miệng là buông ba lời nhảm nhí.."

"Ồ?"

Lâm Vân hơi ngẩng lên, dù vẫn chống tường để giữ mình khỏi sụp xuống.

"Cậu thích tôi dùng miệng vào việc khác hơn à?"

Tạ Luân túm cổ áo hắn kéo mạnh về phía mình.

"Dẫn tôi đến nhà anh."

Mắt Lâm Vân tối lại một nhịp.

Cười.

Rất khẽ, nhưng đúng kiểu của hắn,nụ cười của kẻ vừa đạt được thứ mình muốn từ lâu.

Hắn đưa tay lên, nắm cổ tay vẫn đang giữ áo mình.

"Cậu muốn đi với tôi sao, Tạ Luân?"

Tạ Luân giật tay khỏi hắn, nhưng không rời đi.

Ngược lại, anh xoay người, nắm cổ áo hắn kéo theo.

Hệt như đang kéo một kẻ thuộc quyền mình.

"Đi.

Trước khi tôi đổi ý."

Vai bị thương của Lâm Vân va vào tường một cái cộp, nhưng hắn không né.

Không rên.

Không khó chịu.

Hắn đi theo, bóng áo khoác dài quét lên mặt đường như một dấu ấn tối đen bám dính sau Tạ Luân.

Sau lưng, Lâm Vân nói nhỏ, chỉ đủ để Tạ Luân nghe

"Thật sự là cậu..Tạ Luân mà tôi từng biết"

Tạ Luân không trả lời.

Nhưng các ngón tay anh siết cổ áo hắn hơi mạnh hơn.

Lâm Vân cười.

Nụ cười mờ, sâu, như thể hắn chờ đúng khoảnh khắc này suốt kể từ ngày vuột mất Tạ Luân, suốt mấy tháng,và từ lúc đặt cái chip trong tim Tạ Luân.

"Được thôi."

Lâm Vân cúi đầu, bước sát hơn.

"Tôi đưa cậu đi."

Hai bóng đen hòa làm một, kéo dài trong hẻm, rồi biến mất khỏi đường đêm.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 27: NƠI TÍN NIỆM SỤP ĐỔ


BÊN PHÍA BẠCH VIỆN

Phòng y tế chìm trong mùi thuốc sát trùng, khói súng và những tiếng thở dốc bị kìm lại.Ba ca thương nằm la liệt

một đã chết, một bất tỉnh với khuôn mặt xước nhẹ, và Kỳ Dư,đang nằm trên giường cấp cứu, băng mắt thấm đỏ từng chút một.

Mộc Nha gắp mảnh kim loại nhỏ như răng dao ra khỏi hốc mắt bị tổn thương.

Bàn tay cô lạnh đến mức run khẽ.

“May mà lệch hơn nửa phân.”

Giọng cô trầm, cay nơi cuống họng.

“Nếu không thì anh đã biến thành ký ức đẹp nhất đời tôi lâu rồi"

“Lo làm việc của mình đi.”

Kỳ Dư cắt ngang, giọng khô như tro.

Cơ hàm anh siết chặt đến mức gân nổi lên, cả người căng cứng như đang cố giữ lại cơn giận tràn ngập não bộ.

Mộc Tuệ đứng kế bên, hai tay bấu vào khăn dính máu, môi tái cả đi.

“Tạ Luân,anh ấy thật sự…”

Giọng cô vỡ vụn.

“…nổ súng vào anh sao?”

Kỳ Dư nhắm mắt, hít sâu, nói như cào từng chữ ra khỏi cổ họng

“Tôi không biết.”

Anh mở mắt,một bên băng trắng, một bên đỏ như than hồng.

“Tôi chỉ thấy chúng quá gần.

Tôi thấy hắn giữ lấy Tạ Luân.

Và tôi thấy Tạ Luân rút súng.

Sau đó…”

Anh nghẹn lại.

“…mọi thứ xảy ra nhanh đến mức tôi không kịp thở.”

Mộc Tuệ lắc đầu liên tục, nước mắt rớt xuống cổ.

“Không…Tạ Luân không làm vậy.

Anh ấy không thể nào…”

Giọng cô run như sắp gãy thành mảnh vụn.

“Có thể bị ép… hoặc bị điều khiển..”

“Mộc Tuệ.”

Giọng Kỳ Dư trầm nặng như đá rơi vào lòng giếng.

“Tạ Luân nhìn thẳng tôi…rồi bóp cò.

Không một thoáng do dự.”

Cửa phòng y tế đột nhiên bật mở mạnh.

Ba người giật mình.

Một nhóm sĩ quan cấp cao của Bạch Vệ bước vào,áo giáp đen, biểu tượng bạc sáng lạnh.

Đi đầu là Phó Thống Lĩnh Dụ Minh, người chỉ xuất hiện khi tình hình đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Ánh mắt ông ta lướt qua cảnh tượng máu me, qua Mộc Tuệ ngất lịm, qua nửa mặt băng kín của Kỳ Dư,nhưng không đổi sắc.

Giọng ông ta vang lên, trầm và lạnh cứ như nói về thời tiết

“Từ giờ, Tạ Luân bị liệt vào diện truy sát.”

Không ai kịp thở.

Dụ Minh tiếp tục

“Tội danh ,nghi phản trắc.

Hành vi nổ súng gây thương tích nặng cho đồng đội.

Trốn thoát khỏi khu vực kiểm soát.

Và”

Ông đưa ra một tấm bảng dữ liệu, chiếu lên hình ảnh chớp lửa súng.

“Con chip giám sát của hắn bị tác động trước thời điểm hỗn chiến.

Chúng tôi nghi ngờ hắn đã liên lạc với thế lực ngoài.”

Kỳ Dư gằn răng

“Anh ấy chưa từng—”

“Chúng ta không làm việc bằng phỏng đoán.”

Dụ Minh cắt ngang, giọng như lưỡi dao.

“Chúng ta làm việc bằng bằng chứng.”

Mộc Nha đứng chắn nhẹ giữa giường Kỳ Dư và nhóm sĩ quan,không nói, nhưng rõ ràng bảo vệ.

Dụ Minh không nhìn dù một khắc cô.

“Tạ Luân từng là người của chúng ta.

Nhưng kể từ khoảnh khắc hắn bóp cò vào đồng đội, hắn không còn là một trong chúng ta nữa.”

Ông ta đưa mắt ra lệnh cho vệ binh.

“Gặp Tạ Luân,lập tức trừ khử.

Không thương lượng.

Không bắt sống.”

Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng lạnh đến mức hơi thở cũng hóa sương.

Kỳ Dư siết ga giường đến mức khớp tay trắng bệch.

Mộc Nha không phản kháng,vì cô biết phản kháng lúc này chỉ khiến họ mất thêm người.

Khi cánh cửa sập lại, im lặng đổ xuống như tro tàn sau vụ nổ.

Và trong tro ấy, chỉ còn một sự thật

Bạch Vệ đã chính thức xem Tạ Luân là kẻ thù.

Khép lại mọi đường sống cho cậu ta.

Sắc mặt Mộc Tuệ bỗng tái bệch.

Cô ngã xuống ghế, và chỉ kịp thở một tiếng mỏng manh trước khi mắt đảo ngược rồi lịm đi.

“Mộc Tuệ?!”

Mộc Nha lao đến đỡ, nhưng cô đã ngất hẳn,nửa vì kiệt sức, nửa vì cú sốc không thể nuốt nổi.

Không ai dám nói thêm.

Không ai chắc Tạ Luân phản bội.

Nhưng cũng không ai chắc…anh còn đứng về phía họ.

Và cái không chắc ấy nghẹt thở hơn bất kỳ vết thương nào.

Một lúc sau

Mộc Nha đặt Mộc Tuệ lên giường trống, kéo chăn lên, chỉnh dây truyền.

Ánh mắt cô vẫn lạnh, nhưng từng động tác lại nhẹ đến mức gần như run.

Cô quay về phía Kỳ Dư.

“Anh thấy sao rồi?”

Kỳ Dư không trả lời ngay.

Cơn giận trong mắt anh như ngọn lửa âm ỉ, càng nén càng bùng.

“Tạ Luân…”

Bàn tay anh siết chặt thành nắm, băng trắng rướm thêm máu.

“Rốt cuộc cậu ta nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy?”

Mộc Nha nhìn thẳng anh.

Ánh mắt lạnh, nhưng không sắc,chỉ đầy tỉnh táo.

“Giận là đúng.

Nhưng anh không được mất bình tĩnh.”

Cô nói chậm, rõ từng chữ.

“Cấp trên đã ra lệnh rồi.

Dù anh có muốn bảo vệ Tạ Luân thế nào… cũng không còn đường lùi.”

Kỳ Dư siết môi, nhưng không phản bác.

Vì anh biết cô nói đúng.

Mộc Nha khẽ thở ra.

“Tôi không biết Tạ Luân làm thế vì lý do gì.

Nhưng tôi lo cho hai người hơn.”

Cô nhìn Mộc Tuệ rồi nhìn anh

“…anh đang để cơn giận dồn anh vào đường cụt.”

Đó không phải trách.

Đó là lần hiếm hoi cô nói ra lo lắng thật.
 
Back
Top Bottom