[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 19 : KHỞI ĐẦU ÁC MỘNG
CHƯƠNG 19 : KHỞI ĐẦU ÁC MỘNG
Trời đã gần nửa đêm khi Tạ Luân ép chân ga, chiếc xe lao như con mãnh thú xé gió.
Ánh đèn đường lùi lại phía sau thành những vệt sáng nhòe mờ.
Cả thành phố đang ngủ, chỉ riêng anh...và kẻ đó...chắc chắn vẫn thức.
Gần đến cổng Bạch Viện Minh Liên, cảm giác nghẹt thở từ ngực dồn lên cổ khiến anh phải siết chặt vô lăng.
Bàn tay đeo găng của anh khẽ run,điều chưa từng xảy ra suốt nhiều năm làm nhiệm vụ.
Ngay khi Tạ Luân về đến cổng
Bạch Viện Minh Liên
Cánh cổng sắt của Bạch Viện Minh Liên đóng lại phía sau lưng anh với tiếng keng đanh lạnh.
Tạ Luân bước vào sân, bóng đèn phản chiếu lên từng giọt mồ hôi còn bám trên tóc anh, khiến cả người anh mang cảm giác ẩm lạnh, bất ổn.
Bước chân anh vội vã.
Vội hơn mọi lần trở về sau nhiệm vụ.
Vội đến mức những người gác cổng nhìn theo mà ngạc nhiên
"Chỉ huy Tạ?
Anh...
ổn chứ?"
Anh không trả lời.
Không dừng.
Không nhìn.
Tạ Luân đi thẳng vào hành lang chính, tay vẫn vô thức siết nắm.
Bàn tay ấy còn dính chút máu khô của bọn buôn người anh vừa xử lý.
Mùi sắt, mùi máu, mùi lạnh của sương đêm... tất cả hòa lại khiến hơi thở anh càng thêm gấp.
Lồng ngực anh căng lên, như có ai đó đang đặt tay ép xuống.
Không phải vì nhiệm vụ.
Mà vì điện thoại.
Vì hắn.
Vì người đang cầm điện thoại Tạ Luân trong tay.
✦ PHÒNG ĐIỀU PHỐI NỘI BỘ✦
23:42
Tạ Luân gần như xông vào.
Cửa bị anh kéo mạnh đến mức bản lề kêu cạch một tiếng đau đớn.
Một nhân viên trực ca đêm ngẩng lên
"Chỉ huy?
Tình huống khẩn à?"
"Điện thoại."
- giọng anh trầm xuống, khàn và sắc như dao mỏng.
"Tôi cần dùng đường dây nội bộ."
Không ai dám hỏi thêm.
Bọn họ biết anh đang khó chịu.
Nhưng họ không biết...mức độ của nó.
Tạ Luân bước vào một căn phòng, nơi có dụng cụ liên lạc, anh ngồi xuống ghế.
Căn phòng nhỏ, chỉ có ánh đèn trắng và một chiếc điện thoại bàn cố định đặt giữa bàn.
Tạ Luân thở mạnh một hơi.
Ngực anh thắt lại lần nữa...
...cảm giác y hệt lúc ở kho nội tạng, lúc ớn lạnh dọc sống lưng, lúc không hiểu vì sao tim lại đập nhanh đến nghẹt.
Nhưng giờ thì anh biết lý do.
Vì trong khoảnh khắc đó
Có người đang vuốt điện thoại anh.
Đang nhìn hình nền của anh.
Đang đọc tin anh chưa gửi.
Đang nhìn những thứ anh chưa từng cho ai thấy.
Tạ Luân ngồi xuống, ngón tay run rất nhẹ khi nhấc ống nghe lên.
Anh bấm số của chính mình.
Bấm chậm.
Từng nút một.
Như đang tự tra tấn.
"Không được là hắn..."
"Không được là hắn..."
Chuông đổ.
1 lần.
2 lần.
3 lần.
Tạ Luân nghiến răng, hít thật mạnh
"Nhấc máy đi... làm ơn..."
Đến tiếng chuông thứ tư
"Mm...Tạ Luân."
Giọng hắn.
Giọng trầm đến mức như chảy xuống cổ họng anh, kéo rúc vào bên trong.
Tạ Luân bất động.
Đầu óc anh trắng xóa trong nửa giây.
"Lâm Vân..."
"Ừ."
Hắn đáp, nhẹ như đang thủ thỉ sát tai anh.
"Đợi cậu gọi mãi."
Tạ Luân siết chặt ống nghe:
"Trả điện thoại cho tôi."
Nửa giây im lặng.
Rồi tiếng cười thấp vang lên, nguy hiểm đến mức bủa lấy cả căn phòng
"Không."
"Tại sao?"
"Vì tôi chưa cho phép."
✦ GIỌNG HẮN THAY ĐỔI ,TRẦM, SÂU✦
"Cậu đang vội đến mức giọng có phần run kìa."
Giọng Lâm Vân kéo dài, chậm rãi, tựa như đang nhìn trực tiếp.
"Sau khi rời khỏi nơi ô uế đó , cậu về gọi cho tôi ngay khi vừa đặt chân vào tổ chức đúng không?"
Lời nói kèm theo tiếng cười khiêu khích của Lâm Vân dành cho Tạ Luân
Tạ Luân cắn răng
"Đừng nói mấy thứ vô nghĩa.
Điện thoại của tôi không được để-"
"Tôi biết."
Hắn cắt ngang.
"Tài liệu mật.
Ghi chú mã hóa.
Video cơ sở.
Lịch trình nội bộ.
Báo cáo cấp S."
Giọng hắn càng thấp, càng trượt sâu
"...Và ảnh cơ thể của cậu."
Tạ Luân đứng bật dậy.
Ghế đổ ra sau rầm một tiếng , Tạ Luân đơ cả người , cậu không biết mình nên phản ứng như nào vì cậu cảm thấy Lâm Vân như một tên điên , không chỉ điên mà còn biến thái
"Ừm?"
Hắn cười nhẹ.
"Ảnh đẹp.
Da cậu trắng thật."
"Trả" - Tạ Luân thốt lên như ra lệnh.
"Trả điện thoại lại cho tôi ngay lập tức."
Lâm Vân đáp mềm đến mức rợn người
"Tới đây đi, tôi sẽ trả."
Tạ Luân chậm lại, giọng trầm xuống
"Đến đâu?."
Lâm Vân khẽ đáp
"Nhà riêng của tôi."
Sau khi nghe câu trả lời của Lâm Vân , giống như có một luồn điện vừa chạy khắp cơ thể Tạ Luân
"Nhà riêng?...Anh điên rồi à?"
Tạ Luân nghiến răng.
Ngực nhức nhối
Không phải đau vì cơ thể ,mà vì cảm giác bị hắn nhìn xuyên từng lớp áo, từng lớp phòng vệ.
"Anh tưởng tôi sẽ đến đó chắc?"
Lâm Vân đáp
"Tôi không tưởng."
Giọng hắn vẫn sắc, lạnh, vô lý đến mức đáng sợ.
"Tôi biết cậu sẽ đến."
Tạ Luân im lặng một lúc
Cảm nhận được sự im lặng của Tạ Luân , Lâm Vân khẽ bật cười nhạt
"Cậu chỉ nên đến đây một mình."
Hắn nhẹ nhàng nói, như đang thay anh suy nghĩ.
"Nếu cậu đến 2 người thì tôi sẽ giao điện thoại của cậu cho họ, toàn bộ bí mật của Bạch Viện Minh Liên sẽ bị mở ra.
Cậu là người chịu trách nhiệm đầu tiên.
Cơ sở của cậu sẽ bị Minh Giám Các thâu tóm từ từ...Đồng đội của cậu sẽ bị xem xét.."
Tạ Luân nín thở.
Lâm Vân hạ giọng, nhấn từng chữ
"Và cậu biết tôi sẽ làm thật."
"Vậy nên."
"Hãy đi một mình."
"Không dẫn ai theo."
Giọng hắn chìm xuống, dịu đến mức lại càng đáng sợ
"Nếu tôi thấy một bóng người nào khác đi theo cậu...
chỉ một bóng thôi..."
"tôi sẽ nộp toàn bộ dữ liệu trong điện thoại cậu cho tổ chức tôi ngay lập tức."
Tạ Luân chậm rãi nhắm mắt.
Hơi thở anh run nhẹ.
"Anh muốn tôi tới đó làm gì...?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây dài hơn cả phút.
"Muốn cậu đến gặp tôi."
"...Đơn giản vậy."
Tạ Luân nghiến răng
"Lâm Vân...,tên khốn!"
"Tới đi."
Giọng hắn nhuốm một tầng sâu, tối, và chứa thứ chiếm hữu khiến sống lưng anh lạnh buốt.
"Tôi sẽ đợi."
"Và Tạ Luân..."
Giọng hắn hạ xuống như thì thầm ngay cạnh vành tai
"Đừng để tôi phải đi tìm cậu trước."
"Bíp."
Cuộc gọi kết thúc.
✦ PHÒNG LIÊN LẠC TRỞ LẠI TĨNH LẶNG✦
Tạ Luân bỏ ống nghe xuống rất chậm.
Tay anh vẫn run.
Không phải run vì sợ , mà vì một cảm giác anh không thể đặt tên.
Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết lấy cổ anh.
Nhẹ thôi.
Nhưng không thể gỡ ra.
Anh thở mạnh, chống hai tay lên bàn.
"Điên rồi..."
Anh lẩm bẩm, nhưng giọng lại không còn chắc như trước.
Nghĩ đến ảnh riêng tư.
Nghĩ đến thông tin mật.
Nghĩ đến tổ chức.
Một tiếng nghẹn bật ra khỏi cổ họng.
Chân anh mềm nhũn.
Tạ Luân gục xuống bàn, cả người run lên trong im lặng, cố kìm nén thứ cảm xúc đang cuộn trào mà chính anh cũng không biết gọi tên là gì.