Cập nhật mới

Khác Nhục Phược Cương Tâm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404423119-256-k39729.jpg

Nhục Phược Cương Tâm
Tác giả: vusotalam
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hắn là con dao.

Còn tôi lại là kẻ tự đưa cổ mình tới gần thép lạnh.



kinhdi​
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 1: The First Thread of Bloodbound Destiny


THE FIRST THREAD

OF

BLOODBOUND DESTINY

×

Sợi chỉ đầu tiên của số phận máu thịt

KHỞI ĐẦU

Nhiều năm về trước, khi nạn buôn người

lan như dịch bệnh, các thế lực mạnh nhất trong thế giới ngầm đã bắt tay lập ra một hợp minh duy nhất mang tên

"Bạch Vệ Minh Liên"

Mục tiêu chính ban đầu

' xóa sạch mọi tổ chức buôn người'

cứu những kẻ bị bán như món hàng.

Họ mạnh, đông người, có luật riêng, có đội trinh sát, đội cận vệ, đội ám hành

Cả thành phố đều biết

chỉ cần Bạch Vệ Minh Liên nhúng tay vào, bọn buôn người sẽ biến mất trong đêm.

Sau nhiều năm

Sự chia rẽ bắt đầu

Suy nghĩ tối tăm chiếm lấy tâm lí, kéo sâu con người vào bóng tối, họ bắt đầu thấy lợi ích.

Ban đầu, bộ phận ấy thật sự bước vào để cứu người.

Nhưng càng tham gia nhiều cuộc giải cứu, họ càng nhìn thấy giá trị mà chợ đen gán lên từng mạng người.

Và rồi, chỉ vì một khoảnh khắc lệch hướng, lợi ích hiện ra quá rõ ràng,khiến họ dần biến từ người cứu nạn thành kẻ buôn người.

Cứ thế mà bộ phận này tách ra khỏi tổ chức, tự lập một phe mới, lấy tên

"Hắc Tử Lâu"

Hắc Tử Lâu không công khai đối đầu, nhưng từ ngày đó, họ không còn cứu người , họ đi theo hướng ngược lại

Bạch Vệ Minh Liên từ đông nghịt, tràn ngập uy tín, bỗng chốc rạn nứt, yếu dần vì sự phản bội từ chính nội bộ hùng mạnh nhất.

Sau vụ lùm xùm của hai tổ chức trên

Dẫn tới sự ra đời của tổ chức thứ ba

'Kẻ Trá Hình'

Trong lúc hai phe đối lập công khai, một nhóm "tinh anh" từng thuộc cấp cao của Bạch Vệ Minh Liên âm thầm biến đổi.

Họ không chọn phe, không lộ danh, không xuất hiện trước xã hội.

Họ lập nên một tổ chức mới mang tên

"Minh Giám Các"

Danh nghĩa tiếp tục chống buôn người.

Nhưng thực chất , buôn người tinh vi hơn Hắc Tử Lâu, chỉ khác là họ chọn lọc con mồi , chỉ bắt những kẻ có giá trị đặc biệt, nhân tài, ngoại hình vượt chuẩn, hoặc người sở hữu thông tin tuyệt mật.

Minh Giám Các không hề tồn tại trên giấy tờ không ký hiệu không dấu hiệu nhận diện.

Họ len lỏi như một vết nứt trong lòng chính nghĩa, không ai biết họ đã thâm nhập vào Bạch Vệ Minh Liên bao nhiêu lần.

Đối với xã hội, họ là

"tổ chức cứu người bí ẩn".

Đối với bóng tối, họ là tay buôn người khôn ngoan, mọi cuộc mua bán của họ đều nằm sau một lớp mặt nạ cứu thế.

HIỆN TẠI

Ba tổ chức tồn tại song song

1) Bạch Vệ Minh Liên

chính nghĩa thật sự

giờ đã yếu

nhưng vẫn giữ

ngọn lửa cuối cùng.

2) Hắc Tử Lâu

phản bội

công khai buôn người

mạnh vì tiền và quyền lực.

3) Minh Giám Các

kẻ trá hình

bí ẩn nhất

vừa cứu người

vừa hại người

khó phân biệt đâu là thật

đâu là giả.

AI CŨNG TƯỞNG KẺ THÙ CỦA HỌ LÀ CÁC TỔ CHỨC BUÔN NGƯỜI NGOÀI KIA

NHƯNG THẬT RA

KẺ NGUY HIỂM NHẤT

NẰM NGAY TRONG HÀNG NGŨ

NHỮNG NGƯỜI

TỪNG GỌI NHAU

HAI TIẾNG "ĐỒNG ĐỘI"
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 2 : THÔNG TIN RÕ HƠN VỀ CÁC TỔ CHỨC


1) MINH GIÁM CÁC

Tổ chức trá hình

ngoài sáng chống buôn người

trong tối buôn người tinh vi nhất.

Chủ các: LỤC HÀN CHIÊU

Một kẻ mang dáng vẻ ôn hòa đôi mắt quá tĩnh để có thể đoán được tâm hắn.

Xuất thân từ tầng cao của Bạch Vệ Minh Liên nhưng đã mất niềm tin vào

"chính nghĩa tuyệt đối".

Hắn tin con người bản chất là món hàng thứ quan trọng là ai định giá họ.

Không thích bạo lực bừa bãi nhưng cực giỏi điều khiển tâm lý, lôi kéo nhân tài.

Giữ mọi người bên mình bằng

"lợi nhuận" và "lời hứa"

Chứ không phải bằng lòng trung thành.

Phó ám hành: LÂM DẠ VÂN

Kẻ điên thiên tài trong Minh Giám Các.

Ngạo mạng, không nghe chỉ đạo, chỉ làm theo ý mình, và tệ nhất là ý hắn chưa bao giờ sai.

Tàn bạo đến mức Hắc Tử Lâu còn kiêng dè.

Nhiều lần xúc phạm, thậm chí khiêu khích thẳng mặt LỤC HÀN CHIÊU, nhưng chủ các vẫn bỏ qua.Vì LÂM VÂN là quân cờ mà kẻ khác không điều khiển được, nhưng lại đem về kết quả mà ai cũng cần.

Hắn không trung thành, nhưng hắn hữu dụng.

Và với LỤC HÀN CHIÊU, như vậy đã đủ.

2) BẠCH VỆ MINH LIÊN

Tổ chức chính nghĩa, nay đã mục nát ở một số tầng, nhưng vẫn giữ phần lớn tinh anh lẫn lòng tự trọng.

Chỉ huy chiến tuyến: TẠ THANH LUÂN

Người của chính nghĩa thật sự, không thỏa hiệp, không chấp nhận điều xấu dưới bất kỳ hình thức nào.

Trí óc cực kì sắc bén, tác chiến chuẩn xác như đã tính trước ba bước.

Điềm tĩnh, khiêm tốn, không phô trương hoàn toàn ngược với LÂM VÂN.

TẠ LUÂN ghét những kẻ nhân danh

"chống buôn người"

nhưng lại giẫm nát nhân tính để buôn người có chọn lọc.

Trong hồ sơ mật của Bạch Vệ Minh Liên, TẠ LUÂN là người được đánh giá là "kẻ có thể vạch mặt mọi tổ chức ngầm chỉ bằng trực giác."

3) HẮC TỬ LÂU

Tổ chức buôn người khổng lồ, không giấu giếm việc mình làm.

Từng là một nhánh lớn tách ra từ Bạch Vệ Minh Liên.

Tin vào sức mạnh tuyệt đối: tiền, quyền, và nỗi sợ.

Không tinh vi như Minh Giám Các, không có lý tưởng như Bạch Vệ Minh Liên.

Bọn chúng buôn người để thống trị thị trường, không che giấu lòng tham.

Thế đứng trong hỗn loạn

Ba tổ chức tạo thành một tam giác quyền lực

Bạch Vệ Minh Liên cố giữ ánh sáng.

Hắc Tử Lâu sa vào bóng tối.

Minh Giám Các đứng ở ranh giới

nửa cứu người, nửa hại người, không ai hiểu được thật sự họ nghiêng về đâu.

_______________________________________________

THÔNG TIN VỀ NHÂN VẬT CỐT TRUYỆN XOAY QUANH

LÂM DẠ VÂN

📌 Tóc sáng, dáng thư sinh nhưng nguy hiểm (Người của Minh Giám Các)

Lâm vân đẹp theo lối tàn nhẫn, ái ngạo, mang nét xa lạ đến mức không tự nhiên.

Hợp hoàn toàn với tính cách ngông, kiêu, coi mạng người nhẹ như bụi.

Ngoại hình:

Tóc dài, màu sáng, hơi xoăn nhẹ ở đuôi, rũ xuống vai , tạo nét vừa nghệ sĩ vừa độc địa.

Gương mặt thon dài, xương hàm sắc, sống mũi cao, môi mỏng nhưng cong kiêu ngạo.

Đôi mắt dài, nheo nhẹ, kiểu cười mà không cười , ánh nhìn này khiến ai cũng mất cảnh giác.

Dáng người mảnh nhưng cơ săn, kiểu dẻo, nhanh, bạo lực khi cần.

Da ngâm , khoẻ theo kiểu quái tính.

tổng thể:

Lâm vân mang khí chất đẹp nhưng không hiền, giống một con sói đang giả vờ ngáp.

Cái đẹp của anh là kiểu tinh xảo, sắc cạnh, gợi dục nhưng nguy hiểm, nhìn vào là biết "đụng vô là thương".

TẠ THANH LUÂN

📌 tóc đen (Người của Bạch Vệ Minh Liên)

Tạ luân hiện lên như kiểu điềm tĩnh bên ngoài nhưng luôn căng ngầm, đúng chất một kẻ thông minh, quan sát giỏi và giấu đau giỏi.

Ngoại hình

Tóc đen, hơi messy, rủ trước trán, tạo cảm giác vừa mệt mỏi vừa cảnh giác.

Mắt sắc, hẹp nhẹ, ánh nhìn hoang hoải và luôn như đang phân tích thứ gì đó.

Đường nét gương mặt góc cạnh, không mềm , kiểu đẹp lạnh, hơi bất cần nhưng luôn có sự tập trung nguy hiểm.

Làn da hơi tái, như người làm việc trong bóng tối quá lâu và ăn ngủ không điều độ.

Cơ thể săn nhưng không đô, kiểu nhanh, linh hoạt, phù hợp một người phản ứng nhanh và tính toán.

Vibe tổng thể

Một kẻ nội tâm đầy lửa, nhưng bề ngoài luôn nén xuống.

Cái đẹp của Tạ Lâm là kiểu

gãy - mỏng - sắc

nhưng chịu đựng

giống một lưỡi dao

bị ép cong mà chưa bao giờ gãy

📌 Lục Hàn Uyên Diên Liên Hương

(Người của minh giám các)

📌Cao Tuấn

(Người của minh giám các)
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 3 :KẺ CHƯA GẶP MẶT


CẢNH MỞ ĐẦU

Đêm đó trời không mưa, nhưng mùi ẩm mốc từ những hẻm tắt khiến cả khu công nghiệp như bị phủ bởi một lớp hơi thở lạnh của tử khí.

Tạ Luân đứng trên tầng hai của kho hàng bỏ hoang, tay đeo găng, ánh đèn vàng phía sau lưng khiến bóng anh đổ dài trên sàn xi măng nứt.

Dưới chân anh là một căn phòng nhỏ, nơi bọn buôn người chuẩn bị vận chuyển ba nạn nhân cuối cùng trong chuyến hàng đêm.

Tạ Luân đã bám theo chúng hơn một tuần mọi dấu vết đều chỉ đến Minh Giám Các, hoặc ít nhất, một kẻ trực thuộc tổ chức.

Và anh biết hắn là ai.

“Lâm Dạ Vân.”

Tạ Luân thầm gọi cái tên trong hồ sơ tối mật.

Anh không biết mặt, chỉ biết mỗi khi xuất hiện, mọi việc đều diễn ra nhanh, gọn, sạch ,sạch đến mức biến mất như chưa từng tồn tại.

Một loại tính toán đầy kiêu ngạo.

Tạ Luân hít sâu một hơi, rút sẵn con dao mỏng giấu trong tay áo, chuẩn bị phá cửa ập xuống

RẦM

Cánh cửa tầng trệt bất ngờ bị đá tung.

Không phải anh.

Không phải đồng đội.

Một kẻ nào đó đã vào trước.

Tiếng la hét của bọn buôn người vang lên chỉ đúng một giây, sau đó là im lặng, im đến mức nghe rõ tiếng giày bước trên nền xi măng.

Tạ Luân nhíu mày, lùi lại sau một trụ thép gỉ.

Ngay sau đó, giọng một người đàn ông vang lên giữa bóng tối , trầm, lạnh, và không kiêng dè cười nhạt

“lũ bọn mày yếu đến mức tao còn chẳng thấy vui.”

Tim Tạ Luân khựng lại.

Hắn đến thật rồi.

Lâm Vân đến thật rồi

Hơi thở của tên đó không nặng, bước chân không vội, giống hệt kiểu người biết mình là kẻ duy nhất còn sống trong phòng, và chẳng quan tâm đến cái xác nào dưới chân.

Tạ Luân căng tai.

Tiếng móc xích kéo lê.

Tiếng kim loại quệt nhẹ lên sàn.

Hắn đang dọn hiện trường , dọn quá nhanh so với bất kỳ kẻ nghiệp dư nào.

Tạ Luân bèn bật bộ đàm báo hiệu cho đội hỗ trợ, nhưng ngay khoảnh khắc đó

đèn toàn khu nhấp nháy rồi tắt phụt.

Một tiếng cười nhỏ

như cố ý để Tạ Lâm nghe thấy

“Tôi biết anh đang nhìn.”

Tạ Luân siết chặt dao.

Hắn ta đang nói với chính anh.

“Tạ Thanh Luân, đúng không?”

Giọng Lâm vân vang lên từ phía dưới, không rõ từ góc nào.

“Kẻ thích phá hỏng mấy thứ tôi sắp đạt được.”

Tạ Luân không đáp.

Anh di chuyển sang một trụ thép khác, âm thầm thả một thiết bị định vị xuống sàn.

Ngay lúc đó, một lưỡi dao nhỏ phóng thẳng lên từ tầng trệt, cắm vào trụ thép cách mặt anh vài phân.

Ngay vị trí anh đứng ban nãy.

Hắn đoán được đường di chuyển của anh.

Tạ Luân không nao núng

nhưng tim đập nhanh hơn một nhịp

lần đầu sau nhiều năm.

Một giọng nói vang lên, lần này gần hơn, như ngay dưới chân cầu thang

“Nếu muốn gặp tôi…thì đừng chạy.”

Tạ Luân đáp lại bằng một câu duy nhất, giọng thấp và bình tĩnh đến lạnh

“Tôi đến để kết thúc anh, không phải để nhìn mặt anh.”

Phía dưới bật lên tiếng cười thích thú, như một con thú tìm thấy đối thủ xứng tầm

“Tốt.

Tôi ghét mấy trò xã giao.”

Ngay lúc đội hỗ trợ của Tạ Luân ập vào từ lối sau, một bóng đen lao ra khỏi cửa sổ tầng trệt, đặt chân lên thùng container và biến mất vào màn đêm.

Nhanh, gọn, không đụng đến một người cứu được.

Chỉ để lại một câu nói vang vọng trong không khí

“Lần sau, đừng chậm vậy.”

Tạ Luân đứng trên tầng hai, đôi mắt tối hẳn đi.

Người của anh cứu được ba nạn nhân, nhưng kẻ anh muốn tóm lại biến mất chỉ trong vài nhịp tim.

Và lần đầu tiên, Tạ Luân hiểu tại sao cả Minh Giám Các đều sợ cái tên đó.

Lâm Vân không đến để giết.

Không đến để buôn người.

Hắn đến…chỉ để

"tranh giành sân chơi."
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 4 : KẺ BỊ BẮT GẶP


CẢNH ĐỐI ĐẦU

“KẺ BỊ BẮT GẶP”

Sau khi ở hiện trường vụ án một lúc

Tạ Luân đi theo con đường Lâm Vân đã đi qua, anh đi qua những mái nhà cũ kỹ của khu công nghiệp.

Lâm Vân di chuyển như thể hắn sinh ra trong bóng tối , không tiếng động, không nhịp thở gấp, chỉ một đường bóng nhẹ như lưỡi dao lướt qua đêm.

Tạ Luân giữ khoảng cách an toàn, tưởng rằng mình vẫn đang nắm thế chủ động.

Nhưng rồi, ở đoạn mái nhà thứ tư

Lâm Vân dừng lại.

Và không quay đầu.

Hắn chỉ bật cười khẽ

“Theo tôi nãy giờ mệt không, kẻ bám đuôi?”

Tạ Luân khựng lại.

Hắn phát hiện từ khi nào?

Không kịp phân tích, một chuyển động nhanh như chớp xảy ra

Lâm Vân xoay người, phóng dao về phía Tạ Luân.

Tạ Luân né được cú đâm đầu tiên, nhưng không né kịp cú đá gạt cực mạnh vào chân.

Lưỡi dao thứ hai xuyên vào phần bắp chân anh một cách chính xác tàn nhẫn nhưng không chí mạng.

Nỗi đau khiến Tạ Luân khuỵu xuống, một chân mất lực.

Anh cắn chặt răng, tay bám sàn bê tông thô ráp.

Lâm Vân bước chậm lại, tiếng giày vang đều như tiếng đồng hồ đếm ngược.

Tạ Luân cố đứng, nhưng chân run vì lực đâm.

Anh chỉ có thể lùi về sau, lê chân từng chút.

Lâm Vân áp sát, dùng mũi giày đạp mạnh lên người Tạ Luân.

Cơ thể Tạ Luân bị ép xuống sàn, hơi thở chặn lại.

Anh vẫn không kêu một tiếng.

Lâm Vân nhìn xuống anh, đá nhẹ sang bên để lật anh nằm ngửa.

Rồi hắn đặt chân lên đầu Tạ Luân, không phải để dẫm đạp ,mà để chứng minh ai đang giữ thế.

Ánh mắt Lâm Vân cúi xuống, lóe lên niềm thích thú tàn bạo.

Hắn nghiêng người, một tay nắm chặt cằm Tạ Luân,kéo ngược mặt anh lên để nhìn thẳng vào mắt

“Thông minh thật đấy…nhưng mà vụ theo dõi này, dở.”

Ngón tay hắn siết lại, lạnh, mạnh, như một kẻ quen nắm giữ số phận người khác.

“Lần sau mà còn theo đuôi như hôm nay…”

Hắn dừng một nhịp

giọng thấp đi đầy đe dọa

“…Tôi sẽ không nhắm vào mỗi chân đâu.”

Tiếng gió mang theo âm thanh xa xa của xe đội Bạch Vệ Minh Liên đang tiến đến.

Lâm Vân chợt bỏ tay ra, nhấc chân khỏi đầu Tạ Luân.

Không hoảng.

Không sợ.

Không vội.

Hắn chỉ phẩy nhẹ bụi trên cổ tay áo, như thể vừa bước qua một trò đùa nhàm chán.

“Tôi không hứng đánh với đám yếu phía sau cậu.”

Hắn lùi một bước, ngắm Tạ Luân nằm trên sàn với ánh mắt như đánh dấu con mồi.

“Tôi chỉ thấy hứng thú với cậu , Tạ Luân.”

Rồi hắn bật cười nhỏ, cúi xuống thì thầm bên tai anh

“Giữ cái mạng lại.

Lần sau ta gặp, tôi muốn xem cậu mạnh đến đâu.”

Ngay sau đó, Lâm Vân nhảy khỏi mái nhà, biến mất giữa những bóng đèn đường chớp tắt.

Chỉ để lại tiếng gió và cảm giác nặng nề rằng…

hắn thật sự đã tha cho Tạ Luân chỉ vì muốn chơi lâu hơn.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 5 : KẺ KHÔNG BAO GIỜ QUỲ


Sau khi gây thương tích cho Tạ Luân, Lâm Vân quay về tổ chức.

Hắn bước vào phòng làm việc của Lục Hàn Chiêu nằm sâu trong tầng hầm Minh Giám Các.

Ánh đèn trắng chiếu lên cái bóng dài của hắn, tạo ra một không gian sạch đến mức vô cảm.

Cánh cửa kim loại mở ra, Lâm Vân bước vào như thể đây là phòng mình.

Hắn không buồn phủi bụi trên áo, vẫn còn vài vết bẩn từ trận đụng độ với Tạ Luân.

Lục Hàn Chiêu không ngẩng lên.

Hắn chỉ lật trang tài liệu, giọng lãnh đạm

"Tự ý giết người của Hắc Tử Lâu..đó là kế hoạch từ bao giờ vậy?"

Lâm Vân thả mình xuống ghế đối diện, chân gác lên bàn, đôi giày lấm bụi đạp ngay lên tập hồ sơ.

Một hành động đủ để bất kỳ thuộc hạ nào khác mất đầu, nhưng Hàn Chiêu chỉ nhíu mày nhìn đôi giày ấy, không nói gì.Lâm Vân nhếch mép

"Không có kế hoạch.

Tôi thích thì tôi làm."

Cuối cùng, Hàn Chiêu cũng ngước mắt.

Đôi mắt hắn không tức giận, chỉ như nhìn một thứ gì đó khó hiểu nhưng kèm chút thích thú,Hàn Chiêu đặt bút xuống, lồng bàn tay lại, giọng trầm

"Đừng quên, nhất cử nhất động của cậu tôi đều biết.

Và cậu đã làm rối kế hoạch của tôi."

Lâm Vân nghiêng đầu, nụ cười càng rõ

"Kế hoạch của anh lúc nào cũng rối.

Tôi dọn giúp anh rồi đấy."

Một thuộc hạ khác mà nói câu đó?

Chết không chừa một ai.

Nhưng Hàn Chiêu chỉ khẽ thở dài, như một giáo viên bất lực trước đứa học trò thiên tài nhưng hư hỏng.

"Lâm Vân…cậu không nghe lời tôi một lần được sao?"

"Không."

Lâm Vân đáp thẳng, không suy nghĩ, không áy náy.

"Nếu mọi người đều nghe lời anh, tổ chức này sẽ nhàm chán chết."

Hắn chống tay, cúi người về phía trước, nở nụ cười nguy hiểm

"Sự nổi loạn của tôi , sẽ làm cho nó sống"

Hàn Chiêu lặng im vài giây.

Rồi hắn bật cười nhẹ, rất nhỏ, nhưng đủ làm phòng lạnh đi thêm một độ,

"Tạ Luân sẽ khiến cậu gặp rắc rối đấy."

Lâm Vân phẩy tay, như phủi bụi,

"Không, tôi mới là kẻ khiến hắn gặp rắc rối."

Hàn Chiêu nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhưng hàm ý rõ ràng

"Cậu không giết hắn khi đó sao?"

Một khoảng lặng.

Rồi Lâm Vân mỉm cười, nửa điên nửa trêu

"Ai nói tôi muốn giết?Tôi muốn xem hắn xoay tôi thế nào.

Tôi muốn biết trí óc ngài khen trong hồ sơ thật sự đến đâu."

Hàn Chiêu chống cằm, suy nghĩ.

"Cậu đang coi hắn như món đồ chơi sao?Tôi có thể nói, đó là thứ cậu không nên đùa giỡn.

Dù chỉ một lần, hãy giết hắn nếu có thể."

Lâm Vân đứng lên, xoay người đi thẳng về phía cửa.

"Không."

"Tôi coi cậu ta là đối thủ.

Để cậu ta chết thì lại quá dễ cho cậu ta."

Trước khi rời phòng, hắn dừng lại, không ngoái đầu

"Đối thủ để giết thì dễ.

Đối thủ để chờ…"

Hắn liếm môi, giọng thấp hẳn

"…mới thú vị."

CÁNH CỬA KIM LOẠI KHÉP LẠI

Trong phòng còn lại Lục Hàn Chiêu

kẻ thủ lĩnh lạnh lùng, khẽ tựa lưng vào ghế.

Đôi mắt hắn ánh lên sự tính toán

"Tạ Thanh Luân…thứ rắc rối theo nhiều nghĩa."
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 6 : LẦN ĐẦU GẶP MẶT


Sau khi bị Lâm Vân đâm, vết dao sâu vào cơ đùi phải khiến Tạ Luân phải nằm viện ba tuần.

Bác sĩ nói thẳng

" Cố đi nhanh là rách cơ lại.

Ít nhất sáu tuần mới đi bình thường."

Ba tuần sau, nửa đêm, Tạ Luân chống tay vào tường, từng bước kéo chân.

Cơn đau âm ỉ như lửa cháy dưới da, mỗi bước đều là thử thách.

Anh muốn lên tầng cao nhất, lấy gió, để xua đi cảm giác bị “kẻ kia” đâm vào chân.

Hành lang bệnh viện vắng đến mức nghe rõ từng nhịp đồng hồ treo tường.

Tạ Luân đếm bước chân để giữ nhịp thở:

"…17…18—"

Anh khựng lại.

Trên sàn trắng, một đôi giày Oxford đen xuất hiện.

Không tiếng bước chân.

Không tiếng thở.

Như thể đôi giày trôi từ bóng tối.

Lâm Vân là người mang đôi giày đó.

Tạ Luân cảm thấy từng mạch máu siết lại.

Không phải vì sợ, mà vì cái sự im lặng bệnh hoạn ấy.

Lâm Vân nhướng nhẹ khóe môi, ánh mắt lóe lên thích thú

"Tôi tưởng cậu chết luôn trên bàn mổ rồi."

Hắn đút tay vào túi quần, bước tới từng nhịp nhẹ, hoàn toàn không phát ra âm thanh.

Tạ Luân nghiêng người, định rút lui, nhưng cơ đùi đau nhói.

Bất cứ xoay mạnh nào cũng khiến vết thương bật máu.

Hắn nhận ra ngay.

"Ồ, haha, vẫn yếu như hôm trước."

Hắn cười khẽ, rồi chộp lấy cổ áo Tạ Luân, kéo mạnh.

Tạ Luân không kịp siết người, bị kéo xềnh xệch qua hành lang, khi đến cửa nhà xác anh bị quăng vào trong.

Lưng anh va mạnh vào tường, tầm nhìn chao đảo.

Lâm Vân bước vào sau, đóng cửa cạch.

Không khí lạnh khiến da Tạ Luân nổi gai.

Hắn không chậm lại.

Lâm Vân dồn anh vào tường, mạnh đến mức bụi rơi từ trần.

Hắn giữ chặt hai tay Tạ Luân chỉ bằng một tay, ép sát vào tường.

Vai anh không nhúc nhích.

Ánh mắt hắn vừa thích thú vừa điên dại.

"Tôi nên đâm chân còn lại của cậu cho cân nhỉ?"

Hơi thở hắn lướt qua tai Tạ Luân lạnh như băng.

Tạ Luân nghiến răng, cơ đùi đau nhói.

Anh không thể nâng chân, xoay người hay phản kháng.

Lâm Vân nghiêng đầu, thì thầm

"Nhìn cậu khập khiễng dễ thương thật đấy…Tiểu Tàn Phế."

Đó là biệt danh bệnh hoạn hắn đặt cho Tạ Luân.

Giọng hắn phát ra như thú săn mồi phát hiện con mồi mới.

Tạ Luân trừng mắt, chưa kịp đáp.

Lâm Vân xoay người anh lại, ép anh đối diện sự hiện diện lạnh sống lưng của mình.

Hắn ghé sát, gần đến mức nghe rõ từng nhịp thở run rẩy vì đau của anh.

Rồi hắn để lại một nụ cười nhạo

"Đừng quên… tôi chưa chơi xong với cậu."

Hắn buông ra bất ngờ, Tạ Luân suýt khuỵu xuống.

Lâm Vân không ngoái lại, bước ra ngoài như kẻ dửng dưng.

Nhưng rồi — hắn dừng lại.

Hắn kéo Tạ Luân từ phòng xác ra, thẳng đến cửa sổ.

Đặt anh cách cửa sổ khoảng bảy mét.

Tạ Luân cố đứng vững, cơ đùi giật mạnh, khó thở.

Lâm Vân phá cửa sổ bằng cú đấm.

Mảnh kính vỡ rơi lách cách.

Hắn đạp lên thủy tinh như chẳng hề đau.

Hắn dang rộng tay, quay người đối diện Tạ Luân

"Lần sau lại gặp…

Tiểu Tàn Phế."

Rồi hắn thả mình ngã ngược từ tầng năm.

Âm thanh va chạm vang lên như xương gãy.

Khi từ tầng 5 rơi xuống , Hắn cảm nhận rung động qua từng mảnh kính, thích thú với sự căng thẳng tột độ.

Không chết, chỉ gãy xương chày và rạn mắt cá.

Hắn mỉm cười.

Kịch bản vừa trêu chọc xong “con mồi”.

Bên trên tầng 5 của bệnh viện , Tạ Luân cố đi về phía trước, chân dẫm lên thủy tinh.

Nhìn xuống từ tầng năm, đôi mắt lóe lên tia căng thẳng xen tò mò.

Họ chắc chắn sẽ gặp lại.

Và lần sau, Tạ Luân sẽ không bước đi bằng một chân khập khiễng.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 7 : CUỘC GẶP LẠI TRONG ĐÊM TIỆC CỦA MINH GIÁM CÁC


Ba tháng sau sự kiện rơi lầu của Lâm Vân

vết thương cơ đùi của Tạ Luân đã liền, nhưng mỗi đêm lạnh, nó vẫn nhói lên như nhắc anh rằng Lâm Vân từng chạm vào anh bằng dao, bằng tay, bằng ánh mắt như muốn xé anh ra để xem bên trong có gì.

Lần này, nhiệm vụ được giao đến tay anh đơn giản đến mức đáng ngờ

xâm nhập buổi tiệc kín của Minh Giám Các, thu thập thông tin về

"người đứng trong bóng".

Trong ký ức của Tạ Luân , Minh Giám Các chỉ là một tổ chức nhỏ

Lát sau ,Tạ Luân đứng trước gương của phòng chuẩn bị, để người trong tổ chức hoàn tất khâu cải trang.

Tóc anh được cắt và vuốt lại theo kiểu messy-layer, mái dài rủ trước trán, màu đen tuyền nhưng có ánh xanh lạnh dưới đèn.

Gương mặt anh được xử lý makeup nhẹ, quai hàm thon, sống mũi cao sắc, bờ môi mảnh khiến biểu cảm trở nên lạnh hơn bình thường.

Bộ vest anh mặc là black-on-black, áo sơ mi mở 2 cúc, khuy cổ có dây bạc mảnh, toàn bộ tạo nên khí chất nửa đứng đắn nửa cấm dục, đủ để che hết dấu vết nhận dạng trước đây.

Nhìn Tạ Luân trong kính, không ai nghĩ đây là người từng bị kéo lê vào phòng xác và bị kẻ đó đặt biệt danh "Tiểu Tàn Phế"

Bữa tiệc của Minh Giám Các xa hoa quá mức, như thể muốn che giấu mùi máu tanh thật sự dưới nền thảm.

Tạ Luân bước vào giữa tòa sảnh, mỗi bước đi đều tính toán, ánh mắt lướt như vô tình qua từng nhóm người.

Nhưng anh không biết , ngay khoảnh khắc anh bước qua cửa, một ánh nhìn đã dính lên người anh như móc sắt.

Lâm Vân đứng trên tầng hai của sảnh, tay đút túi quần, ánh đèn rọi lên mái tóc đã cắt ngắn theo kiểu two-block sắc cạnh, màu bạc pha đen, phần mái rủ nhẹ che góc mắt.

Gương mặt hắn trở nên sắc nét hơn, thiếu đi sự lãng đãng của tóc dài trước kia, thay bằng sự mạo hiểm, liều lĩnh ,như kẻ vừa rơi từ tầng 5 xuống nhưng vẫn đủ sức cười.

Trang phục của hắn

áo sơ mi đen mở rộng cổ, dây chuyền đen hình trái tim, tai đeo khuyên bạc dài, áo khoác hờ, toàn bộ vừa lạnh lùng vừa gợi cảm theo kiểu "kẻ nguy hiểm mà tuyệt đối không nên tới gần".

Nhưng Tạ Luân lại đến gần, dù không biết.

Lâm Vân chống tay lên lan can, nghiêng đầu nhìn xuống.

Hắn nhận ra Tạ Luân ngay lập tức.

Không cần nhìn mặt.

Chỉ cần nhìn cách người đó bước đi , hơi nghiêng chân phải ,thói quen ngón tay gõ vào ly champagne ,ánh mắt quan sát sắc nhưng không vội.

Hắn khẽ cười, tiếng cười như lưỡi dao kim loại va nhẹ vào nhau.

"Tiểu Tàn Phế...Tôi biết ngay cậu sẽ mò vào đây."

Và hắn biến mất

như chưa từng đứng ở đó.

×

Trong suốt 40 phút tiếp theo, Tạ Luân âm thầm di chuyển qua các khu vực , phòng rượu, góc lưu trữ hồ sơ tạm, hành lang dẫn đến tầng kỹ thuật.

Anh tìm được vài tài liệu, nhưng càng xem càng thấy... thiếu.

Không có bất cứ thông tin tối mật nào.

Không có danh sách giao dịch.

Không có "người đứng trong bóng".

Tạ Luân chau mày.

Điều này quá sạch sẽ.

Quá cố ý.

Như thể có người đã biết anh sẽ vào đây và để lại một sân khấu trống chờ anh diễn.

Khi đồng hồ đeo tay rung lên nhắc giờ, Tạ Luân biết anh phải rời khỏi nơi này trước khi bị gây chú ý.

Anh đi vòng ra cửa sau, nơi ánh đèn vàng treo lơ lửng trên cao, làm hành lang loang bóng như vết đen loang dưới nước.

Tạ Luân đặt tay lên tay nắm cửa.

Nhưng trước khi anh kịp kéo

Một vòng tay lạnh và chắc từ phía sau ôm lấy eo anh.

Siết chặt.

Một cái cằm tì lên vai anh, rất nhẹ.

Hơi thở nóng như cọ vào da.

Giọng nói đó

Giọng nói khiến Tạ Luân tưởng mình bị một con thú rừng cắn vào gáy.

"Chỉ với một ít thông tin đấy thì không điều tra được gì ở Minh Giám Các đâu...

Tiểu Tàn Phế."

Toàn thân Tạ Luân siết lại như dây đàn bị kéo quá căng.

Anh xoay người định đẩy, nhưng Lâm Vân chẳng buông.

Ngược lại, hắn siết mạnh hơn.

Lưng Tạ Luân bị ấn ép vào cánh cửa thép.

Cơ đùi phải nhói lên.

Không đau kinh khủng như lúc bị đâm, nhưng đủ để khiến chân anh yếu lại.

"Buông ra!"

Tạ Luân nghiến răng.

"Không thích."

Lâm Vân trả lời gọn và mềm, như thể đây là một lời mời chứ không phải trói ép.

Một tay hắn vẫn giữ eo Tạ Luân, tay còn lại trượt xuống hông anh, động tác chậm đến mức đáng ghét.

Lâm Vân cúi sát tai anh

"Cậu trốn khéo đấy.

Thay tóc, sửa mặt, thay mùi nước hoa.

Nhưng bước chân của cậu...chẳng thể thay được."

Hắn cười khẽ.

Tạ Luân đẩy mạnh lần nữa, nhưng Lâm Vân mạnh hơn anh gấp ba lần, nhất là với cơ thể đã hồi phục sau 8 tuần nằm viện.

"Đừng cố."

Lâm Vân thì thầm, ngón tay siết ở eo Tạ Luân.

"Nếu cậu xoay người nữa, Tôi lại phải cho cậu cảm nhận lại cảm giác đó lần hai."

Tạ Luân cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt.Rồi bàn tay Lâm Vân trượt sâu hơn, chạm vào túi quần của anh.

Một thao tác thuần thục, nhanh đến mức Tạ Luân không kịp phản ứng.

Lâm Vân rút tay ra.

Trong lòng bàn tay hắn , một chiếc chìa khóa kim loại đen.

Chiếc chìa khóa...quá quen đối với hắn.

Lâm Vân nhướng mày, cười như thể vừa bắt được thứ thú vị nhất buổi tiệc.

"Đây là chìa khóa phòng Tôi."

"Cậu định lấy nó để làm gì...hả?"

Giọng hắn trở nên trầm tới mức nguy hiểm.

Hơi thở của hắn kề lên cổ Tạ Luân.

"Tự ý vào phòng tôi?"

"Tự ý mở khóa?"

"Rồi tự ý trèo lên giường tôi?"

Câu cuối hắn kéo dài

đầy mùi gợi ý bệnh hoạn.

Tạ Luân trừng mắt

Anh nhận ra mình đã lấy nhầm thứ

"Đó không phải thứ tôi cần!

Đừng áp đặt mấy suy nghĩ bệnh hoạn của anh lên tôi.Tôi có cả trăm lý do để ở đây.

Riêng lý do anh đang tưởng tượng, tôi chưa bao giờ có.Nếu tôi muốn ngủ với ai, tin tôi đi, sẽ chẳng bao giờ là anh!"

"

Lâm Vân bậc cười khẽ

"Ừ."

"Thế là lấy nhầm à?."

"Nhầm đúng chìa phòng tôi."

Hắn bật cười, run nhẹ nơi lồng ngực anh.

"Tiểu Tàn Phế...Cậu nghĩ tôi sẽ tin cậu sao?"

Tạ Luân mím môi, cảm giác nóng bừng cả tai vì sự nhục và tức.

Lâm Vân lại không giận vì lời nói của Tạ Luân.

Hắn chỉ cúi đầu sát hơn.

"Nếu cậu muốn vào phòng tôi, cứ nói."

"Không cần lấy trộm chìa."

Hơi thở hắn nóng tới mức như đang cắn vào da.Nhưng rồi

Đột nhiên hắn buông Tạ Luân ra.

Một cú buông bất ngờ đến mức Tạ Luân khẽ loạng choạng.Lâm Vân đứng thẳng dậy, nhét chìa khóa vào túi mình, rồi đưa tay chỉnh lại cổ áo vest của Tạ Luân một cách tự nhiên...như thể đây là người của hắn.

Hắn nghiêng đầu, nụ cười nửa miệng quen thuộc.

"Đi tiếp đi."

"Tôi muốn xem 'người cải trang hoàn hảo' này của cậu...còn muốn tìm cái gì khác nữa."

Hắn lùi một bước

ánh mắt đen như hố sâu.

"Nhưng nhớ."

"Nếu còn lấy nhầm chìa phòng tôi lần nữa..."

Hắn ghé sát môi gần tai Tạ Luân

chỉ cách một hơi thở

"...Tôi sẽ kéo cậu lên giường thật."

Và hắn biến mất vào bóng tối hành lang

nhanh như lúc xuất hiện.

Tạ Luân đứng đó, tay nắm chặt cửa sau, tim đập mạnh đến nghẹn.

Không phải vì sợ.

Không phải vì đau.

Mà vì...

Sự thật rằng Lâm Vân đã theo dõi anh từ khoảnh khắc anh bước vào tiệc.

Biết tất cả mọi hành động của anh.

Và vẫn để anh 'diễn trò' chỉ để xem anh định làm gì.

Tạ Luân nhìn xuống mình ,nơi Lâm Vân từng chạm.

Một cảm xúc khó chịu, pha lẫn tức giận và...thứ gì đó không nên tồn tại.

Một thứ khiến anh muốn quay lại.

Nhưng cũng muốn tránh xa.

Cuộc gặp lại này...

không phải là kết thúc.

Mà chỉ là lần thăm dò đầu tiên.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 8 : TIẾP THEO


Tạ Luân đứng rất lâu trước cánh cửa sau, bàn tay vẫn tì lên tay nắm kim loại lạnh.

Cảm giác nóng ở gáy

Nơi hơi thở của Lâm Vân vừa lướt qua , chưa tan đi, như còn in lại dấu răng vô hình.

Anh hít sâu một hơi, cố ép nhịp tim trở về bình thường.

Vô ích.

Cái mùi nước hoa nhàn nhạt của Lâm Vân, thứ mùi quá quen thuộc từ ba tháng trước, cứ như bám vào cổ áo sơ mi của anh.

Tạ Luân xốc lại vai áo, chỉnh cà vạt, giấu đi biểu cảm đang muốn bùng phát ra ngoài.

Anh bước nhanh vào hành lang khác để rời khỏi điểm vừa bị chặn, nhưng mỗi bước đi như đạp lên cái bóng của chính mình,một cái bóng bị Lâm Vân dẫm nát từ ban đầu.

Nhưng anh không biết, từ hành lang tầng trên, có ai đó đang tựa vào lan can theo dõi từng hành động của anh.

Và người đó cười rất nhẹ.

TẦNG KỶ THUẬT

KHU VỰC HẠN CHẾ

Tạ Luân đặt tay lên scanner cửa, dùng thẻ giả.

Cửa mở, tiếng gió lạnh thốc ra từ ống thông khí.

Ánh đèn nhấp nháy vài lần trước khi sáng ổn định.

Anh đi vào.

Không gian ở đây khác hoàn toàn phòng tiệc xa hoa.

Những bức tường bê tông lạnh, những thùng hồ sơ đen phủ bụi, tiếng máy móc chạy đều đều như đang giấu trong nó thứ gì không nên động vào.

Tạ Luân nhìn quanh, cạch khóa một tủ hồ sơ.

Giấy tờ dày cộp, nhưng

Rỗng.

Lại là giấy trắng hoặc tài liệu vô hại.

Tạ Luân siết chặt ngón tay.

"Không thể nào sạch thế này được..."

Anh lật tiếp.

Lại trắng.

T۬ừ phía sau, tiếng bước chân rất nhỏ, như tiếng bóng đêm cọ lên sàn.

Tạ Luân lập tức xoay người, rút con dao nhỏ giấu trong tay áo.

Nhưng phía sau anh...

Trống.

Hành lang dài không có ai.

Chỉ có màn hình camera giám sát đang bật.

Một chấm đỏ ở góc màn hình nhấp nháy ,ý nghĩa rằng ai đó đang xem trực tiếp.

Tạ Luân nhíu mắt , anh nhận ra sự bất cẩn của mình

Anh lại mở tủ khác.

Lần này, bên trong không phải tài liệu.

Mà là một tờ giấy duy nhất, gấp làm đôi.

Tạ Luân mở nó ra.

Chỉ một dòng chữ được viết bằng mực đen, nét chữ sắc, nghiêng như dao cắt

"Đừng tìm nữa.

Tôi giữ phần thú vị nhất rồi."

Ngay dưới dòng chữ là một...

sợi dây chuyền đen hình trái tim.

Loại giống hệt cái mà Lâm Vân đeo trong bữa tiệc.Tạ Luân nhìn chằm chằm vào nó.

Mắt anh tối lại.

"Hắn cố tình dẫn mình tới đây?."

Từ phía sau lung anh, tiếng ai đó bật cười.

Một tiếng cười thấp, ấm nhưng đầy dọa nạt.

"Thông minh đấy."

Giọng đó.Tạ Luân siết chặt dao, xoay người thật nhanh.

Lâm Vân đứng ngay cửa phòng.Không phải là dáng vẻ dửng dưng lúc ở hành lang trước đó.

Hắn đứng thẳng, vai rộng đổ bóng xuống nửa căn phòng, đôi mắt đen nhìn Tạ Luân như thể muốn phân rã anh thành từng mảnh.

Hắn cài lại một khuy áo sơ mi, động tác thong thả như thể hoàn toàn thoải mái khi chặn đường một đặc vụ đang siết dao.

"Cậu thích cọng dây đó à , Tiểu Tàn Phế?"

Lâm Vân liếc sợi dây chuyền trong tay Tạ Luân, giọng như đang cười.

Tạ Luân giấu cảm xúc

ném dây chuyền sang phía Lâm Vân

"Không phải của tôi."

Lâm Vân đưa tay bắt nó

động tác chính xác đến mức đáng khinh.

Hắn tiến lên vài bước.

Tạ Luân lùi một bước theo phản xạ, dao bàn tay xoay chặt.

Lâm Vân nhướng mày

"Định đâm tôi thật à?

Lần này ở đùi hay ở đâu khác?"

Lâm Vân gợi lại sự kiện 3 tháng trước giữa anh và cậu , giọng hắn kèm theo một chút trêu đùa và khiêu khích

"Tránh ra."

Tạ Luân nói nhỏ nhưng sắc.

"Không thích."

Lâm Vân trả lời y hệt lúc nãy, thái độ nhàn nhã đến mức bất thường.

"Với lại...Cậu không tự hỏi tại sao tôi lại biết cậu ở đây sao?"

Tạ Luân nheo mắt.

Lâm Vân cười, chạm ngón tay lên môi, làm dấu im lặng.

"Một câu trả lời thôi, Cậu bước vào tiệc là tôi biết ngay."

"Ánh mắt của cậu."

Hắn nghiêng đầu

nhìn anh như bóc từng lớp da.

"Vì cái cách cậu đi."

"Cậu khập khiễng nhẹ chân phải mỗi bảy bước."

"Vì cái mùi thuốc mỡ đặc trị cơ."

"Vì cách cậu chạm vào ly rượu.

Ba ngón.

Móng tay siết nhẹ."

"Và vì..."

Hắn tiến sát lại, gần như chạm trán.

"...vì tôi để ý cậu nhiều hơn chính tôi tưởng tượng."

Tạ Luân nghẹn lại một nhịp.

Không phải vì câu nói.

Mà vì đôi mắt hắn.

Đôi mắt như muốn khiến anh cảm nhận được cảm giác rơi xuống từ tầng 5 của hắn

Tạ Luân nuốt xuống, giữ dao thẳng.

"Anh theo dõi tôi từ đầu chỉ để làm mấy trò nhảm nhí này?"

"Không."

Lâm Vân thở ra, hơi thở nóng phả vào mặt Tạ Luân.

"Tôi theo dõi vì muốn xem... cậu định giấu tôi bao lâu."

"Cậu nghĩ tôi không nhận ra cậu ngay khi cậu bước vào tiệc?"

"Tôi đứng trên tầng hai nhìn cậu đi hiên ngang bên dưới."

"Cậu có thể đổi tóc, đổi mặt, đổi thần thái."

"Nhưng cậu quên mất một thứ."

Lâm Vân đưa tay, chạm đúng vị trí vết thương cũ trên đùi phải của Tạ Luân.

Không mạnh.

Nhưng đủ để cơ đùi Tạ Luân co lại theo bản năng.

"Vết dao tôi để lại."

Lâm Vân thì thầm.

"Nó không biến mất đâu."

Tạ Luân tắt cảm xúc trong mắt, đẩy mạnh hắn ra, nhưng chỉ đẩy được vài centimet.

Lâm Vân cười, nắm tay Tạ Luân, kéo anh vào sát tường.

Không bạo lực như lần trong nhà xác.

Nhưng còn khó chịu hơn cả bạo lực.

"Tôi nói rồi."

"Đừng lấy tài liệu hay lấy nhầm chìa khóa lần nữa."

Tạ Luân đáp , giọng khó chịu

"Tôi không-"

"Tôi không nói cái chìa khóa."

Hắn ghé sát môi, giọng trầm như lưỡi dao lạnh áp vào da.

"Tôi nói...chính cậu."

Tạ Luân run người lùi lại

Và buột miệng nói

"Anh bị điên à!?."

"Có thể."

Lâm Vân mỉm cười, đôi mắt lại hằn lên tia nguy hiểm quen thuộc.

"Nhưng tôi điên theo cách chỉ một mình cậu chịu được."

Hắn bỏ tay khỏi Tạ Luân, xoay người đi ngược hành lang.

"Đêm nay đến đây thôi."

"Lần sau-"

Hắn không quay lại, nhưng giọng nói vọng ngược về như đang đứng ngay sau lưng.

"Đừng đến một mình."

Tạ Luân không hỏi tại sao.

Vì anh biết ,Minh Giám Các sẽ không bỏ qua chuyện có người lẻ loi lẻ bóng xâm nhập tầng kỹ thuật.

Lâm Vân vừa cứu anh...

hoặc vừa ném anh vào cái bẫy lớn hơn.

Tạ Luân nhìn tờ giấy trong tay, chữ viết sắc lạnh

"Tôi giữ phần thú vị nhất rồi."

Anh siết tờ giấy, nhét vào túi áo.

"Lần sau..."

Tạ Luân thì thầm, mắt trầm xuống.

"Tôi sẽ không để anh dẫn dắt trò chơi nữa."

Ở cuối hành lang tối, Lâm Vân quay đầu lại một chút,

và nụ cười của hắn

như thể đang đợi câu đó từ lâu.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 9 : ĐÊM THỨ NHẤT


Khuya hôm đó, hệ thống bảo mật tầng kỹ thuật bật cảnh báo muộn.Trên màn hình chính của Minh Giám Các, một đường màu đỏ nhảy lên,dấu hiệu có người sử dụng thẻ giả vượt qua tầng hạn chế.

Dữ liệu mờ nhòe, không thể nhận diện khuôn mặt, nhưng dáng người, cách di chuyển và vị trí cuối cùng thì quá rõ.Phòng điều hành lập tức sáng toàn bộ đèn.

"Một kẻ lạ xâm nhập tầng kỹ thuật."

"Dữ liệu camera bị can thiệp."

"Tín hiệu ra khỏi tòa nhà

biến mất tại khu B."

"Khả năng cao đối tượng còn trong bán kính ba quận."

Các ảnh vệ báo cáo liên tục.

Đêm chìm trong tiếng bàn phím và còi cảnh báo nhỏ.

Rồi có người nhìn thấy một cái tên nằm trong danh sách "đối tượng nguy cơ cao nhất", kèm một mô tả ngắn và đầy cảnh giác

Tạ Luân.

Không được tiếp cận một mình.

Nếu bắt, phải bắt sống.

Không ai biết dòng chữ cuối là ai thêm vào.

Nhưng tất cả đều im khi cửa phòng điều hành mở ra.

Lâm Vân bước vào.

Hắn không cười như bình thường.

Không có vẻ nhàn nhã, không cái dáng uể oải quen thuộc.

Ánh mắt hắn lạnh đến mức làm cả phòng chững lại.

Một quản lý lên tiếng

"Lâm tiên sinh, chúng tôi đã xác nhận đối tượng..."

"Không cần nói lại."

Lâm Vân cắt lời nhẹ như gió.

Hắn nhìn thẳng vào màn hình hiển thị đường chạy của kẻ xâm nhập,con đường mà Tạ Luân đã đi, từng bước một, không sai một nhịp.

Rồi hắn nói, giọng thấp đến mức mọi người phải nín thở mới nghe

"Không ai đụng vào hắn."

Sự im lặng nặng như bê tông sụp xuống.

"...Lâm tiên sinh, đây là lệnh từ cấp trên"

"Tôi cũng từ cấp trên."

Hắn liếc người vừa lên tiếng.

Ánh mắt đó khiến người kia nuốt lời trong họng.

"Kẻ đó không phải mục tiêu của các người."

Lâm Vân nói tiếp, từng chữ như cài khóa.

"Cũng không phải kẻ thù của tổ chức."

"Vậy anh ta là gì?"

Một giọng khác yếu ớt hỏi.

Lâm Vân thả lỏng bàn tay đang nắm nãy giờ, nhưng ngón tay còn hằn dấu đỏ.

Hắn nhìn màn hình, nhìn vào đường chạy ấy như nhìn vào một vết sẹo chính tay mình tạo ra.

Rồi hắn nói, không cau mày, không đổi giọng, bình thản như phát biểu một sự thật

"Con mồi đó là của tôi."

Cả phòng yên tuyệt đối.

Không ai dám hỏi tại sao.

Không ai dám hỏi "ý nghĩa" của câu nói đó.

Họ chỉ hiểu một điều

Tạ Luân chưa chết, vì Lâm Vân chưa đồng ý cho hắn chết.

Và điều đó còn đáng lo hơn việc bị truy sát.

_______________________________________________

PHÍA BÊN KIA THÀNH PHỐ

Tạ Luân đứng trên sân thượng toà chung cư bỏ hoang, gió đêm thổi tung mái tóc đen còn vương bụi tòa nhà.

Anh nhìn những chiếc xe của tổ chức chạy qua các ngã đường phía dưới.Tất cả đều đang tìm anh.Một mình anh.Tạ Luân dựa lưng vào bức tường lạnh, hít một hơi dài, cố phân tích.Tầng kỹ thuật chỉ có ba đường ra.

Mình bị dẫn đến đó.Hắn đã biết trước mình sẽ tìm tài liệu.Hắn đặt dây chuyền trong tủ...Và câu đó"Tôi giữ phần thú vị nhất rồi."

Tạ Luân nhắm mắt lại.

Tại sao hắn lại để anh rời đi?

Tại sao cứu anh khỏi tổ chức?

Tại sao... lại chạm vào vết thương cũ

như nhớ từng mm da thịt?

Gió lùa qua, áo khoác đen phấp phới.

Trong bóng tối, mắt anh trở nên sắc hơn.

"Tưởng tôi sẽ để anh dẫn dắt nữa à..."

Tạ Luân nhỏ giọng, môi kéo thành một đường lạnh.

"Lâm Vân, lần tới... người bị dồn vào tường không phải tôi."

Ngay câu nói ấy, điện thoại trong túi anh rung lên ,một tin nhắn không người gửi, không số.

Chỉ một câu

"Để xem cậu tự tin đến khi nào."

Ngay sau đó, trên tòa nhà đối diện, một hình bóng cao lớn đứng dựa lan can, áo sơ mi trắng phất nhẹ trong gió.

Lâm Vân nhìn thẳng qua khoảng không đen, nhìn đúng vị trí Tạ Luân đang đứng.

Dù cách nhau hàng chục mét, hắn vẫn mỉm cười.

Không phải nụ cười dịu dàng.

Là là nụ cười của một con thú biết rõ con mồi của mình đang bắt đầu phản kháng...

Và hắn thích điều đó.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 10 : ĐÊM THỨ HAI


"Lệnh Rút Lui & Máu Trên Bậc Thang Số 7"

Tiếng bộ đàm vang lên lách tách trong đêm.

Trên mặt đất dưới tòa cao ốc, đèn xe của Minh Giám Các hắt ánh trắng lạnh lẽo thành từng vệt dài.

Các đội truy kích đã bao vây ba quận.

Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: đêm nay họ săn một con dao biết chạy.

Tạ Luân

Và đó chính là lý do...

Lâm Vân bước vào hiện trường.

Hắn xuất hiện không báo trước, áo trắng dính chút bụi thép nhưng vẫn phẳng phiu.

Tay trái hắn đút túi, tay phải cầm khẩu súng ngắn bạc.

Ánh mắt hắn không có giận dữ , chỉ có một thứ sắc như mũi đinh lạnh.

Quyền lực tuyệt đối.

Đội trưởng ảnh vệ bước tới

"Lâm tiên sinh, chúng tôi-"

ĐOÀNG.

Viên đạn xuyên trúng bàn tay người đội phó đứng cách đó ba bước.

Máu bắn lên nền xi măng.

Người đàn ông gục xuống, ôm lấy tay, không dám hét.

Lâm Vân vẫn giữ súng thẳng, ngón tay đặt trên cò một cách thản nhiên.

"Đầu tiên," hắn nói, giọng nhẹ như đang nói về thời tiết, "Tôi không thích bị cắt lời."

Không ai dám nhúc nhích.

Kẻ bị thương cố đứng lên, nhưng chưa kịp thì

ĐOÀNG.

Phát thứ hai bắn trúng bắp chân hắn.

Âm thanh xương chạm xi măng vang lạnh đến gai sống lưng.

Người đội trưởng thét nhỏ

"Lâm tiên sinh!

Anh ấy-"

ĐOÀNG.

Viên thứ ba găm thẳng vào vai, ghim người đó ngã nhào ra phía sau.

Lâm Vân nghiêng đầu, như đang quan sát một con thú bị thương.

"Đó," hắn nói chậm rãi

"là ba lần tôi cảnh báo."

Hắn xoay nhẹ súng, không chút đe dọa thừa.

"Chống lệnh rút quân.

Muốn giết người của tôi .Đáng"

Không ai dám phản đối.

Không ai dám thở mạnh.

Nhưng vẫn còn một người,kẻ cầm súng đứng ở dãy sau,đã dám thì thầm

"Chúng ta không thể bỏ qua một kẻ xâm nhập cấp S như Tạ Lu-"

Lâm Vân cười.

Một nụ cười nhẹ, méo hơn bình thường, kéo lên như thể hắn vừa nghe chuyện thú vị nhất đêm nay.

Hắn bước tới.

Hai bước.

Ba bước.

Đến khi đứng trước mặt người đó, hắn hạ thấp giọng

"Mày biết tao ghét nhất điều gì không?"

Kẻ đó nuốt nước bọt không dám hó hé

ĐOÀNG

Phát đạn tiếp theo bay sát tim , lệch đúng 2 cm.

Kẻ đó gục xuống vì đau sốc, vẫn còn thoi thóp.

Cả đội tưởng Lâm Vân sẽ bỏ qua.

Nhưng không.

Hắn cúi xuống.

Nhặt một thanh sắt dài gần hai gang tay từ đống phế liệu cạnh tường.

Thanh sắt đã rỉ, nhưng nặng.

Hắn xoay nó trong tay, ánh mắt rỗng như đáy vực.

"Còn thở à?" hắn hỏi.

Kẻ đó run rẩy, không thể nói.

"Được.

Tốt lắm."

BENG

Thanh sắt giáng xuống.

BENG

Rồi lần nữa.

BENG

ĐẦU NGƯỜI KIA GẦN NHƯ NÁT BẤY

Máu bắn lên cổ tay áo sơ mi trắng của Lâm Vân.

Nhưng hắn không ngó ngàng tới.

Hắn thậm chí không thở gấp.

Lâm Vân ném thanh sắt xuống đất, phát ra tiếng keng chát chúa.

"Nghe cho rõ," hắn nói với cả đội, từng chữ như đóng đinh vào hộp sọ họ, "rút quân ngay lập tức."

"Còn ai muốn chống đối nữa thì..bước ra."

Không ai lên tiếng hay bước ra

Lâm Vân quay đi, dằn bóp cổ tay, như phủi bụi trên áo.

"Kẻ nào còn chạm vào Tạ Luân..."

Hắn liếc một vòng, ánh mắt sắc như dao rọc giấy.

"...không nhẹ thì nặng..sẽ đều có kết cục như tên này."

Hắn rời đi, để lại phía sau mùi tanh kim loại và sự im lặng chết người.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 11 : TẠ LUÂN TRỞ VỀ CƠ SỞ


TẠ LUÂN TRỞ VỀ CƠ SỞ

Cơ sở ẩn của đội Tạ Luân nằm sâu trong khu A4 cũ, tầng hầm bỏ hoang của một bệnh viện bị dỡ nửa.

Khi cửa thép mở ra, anh bước vào, áo khoác đen rách một nửa, máu khô dính ở mép tay.

Không ai kịp mừng.

Một tiếng quát nổ lên ngay lập tức

“TẠ LUÂN!

MÀY ĐIÊN À?!”

Là Kỳ Dư – người nóng tính nhất đội.

Anh ta lao tới, gõ mạnh tay vào vai Tạ Luân

“Đổi nhận dạng?

Chui vào tầng kỹ thuật?

Một mình?

Mày muốn chết thì chết một mình!

Mày lôi cả đội vào nguy hiểm là sao?!”

Tạ Luân không đáp.

Anh chỉ tháo găng tay, ném xuống bàn.

Kỳ Dư đập mạnh vào tủ thép

“Minh Giám Các phát lệnh bắt sống!

Mày biết chúng nó là dạng gì không?!”

Tạ Luân ngẩng mặt.

Mắt anh lạnh tanh.

“Nếu tao không đi”

anh nói tiếp

“thì ai sẽ đi?”

“Đ#T C#N M#!, ai cũng được trừ mày!”

Kỳ Dư hét, đỏ cả mắt.

“Vì chỉ có mày bị hắn—”

Anh ta ngừng lại giữa câu.

Cả phòng lặng một nhịp.

Như ai đó vừa vô tình nhắc đến một chuyện cấm kỵ.

Rồi tiếng bước chân chạy tới.

Mộc Tuệ – người nhỏ nhất đội – lao đến, nắm tay áo Tạ Luân

“Anh có bị thương không?

Có ai bắn anh không?

Đùi phải có đau lại không?”

Cô nhìn anh như người nhà vừa thoát chết.

“Đồ ngốc…” cô nói nhỏ, mắt đỏ lên.

“Sao lúc nào anh cũng tự làm một mình vậy…”

Kỹ thuật viên Châu Hàn ở góc phòng cũng chen vào

“Để tôi xem camera khu B.

Nếu có truy dấu, tôi xóa giúp anh.”

Không khí lo âu vây quanh.

Nhưng xen giữa sự lo lắng đó… là nghi ngờ.

Hai người đứng ở bàn điều khiển góc xa nhìn nhau thì thầm

“Cậu ta thoát kiểu gì khỏi Minh Giám Các?”

“Đúng rồi…một mình?

Tầng kỹ thuật cơ mà?”

“Hay…có ai giúp?”

Câu cuối cùng khiến cả ba người đồng loạt ngẩng lên.

Ánh mắt Tạ Luân tối lại.

Anh nhìn họ, bước từng bước thật chậm.

“Nghĩ gì,” anh nói nhỏ, “nói thẳng ra.”

Một trong số họ nuốt nước bọt

“Cậu… không bị bắt vì…

Lâm Vân…thả cậu ra chứ?”

Không khí như đóng băng.

Kỳ Dư hét lên

“Đừng nói bậy!”

Nhưng Tạ Luân chỉ im.

Im đủ lâu để nỗi nghi ngờ lan khắp phòng.

Cuối cùng anh nói

“…Nếu hắn muốn bắt tao, tao đã không đứng đây.”

Câu nói đó không phủ nhận.

Không khẳng định.

Chỉ như một lưỡi dao cắt đôi không khí.

Tất cả đều hiểu

Có điều gì giữa anh và Lâm Vân mà anh không nói.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 12 : MINH GIÁM CÁC DẬY SỐNG P0


Hành lang ngầm vốn luôn yên tĩnh của Minh Giám Các đêm nay lại vang đặc tiếng bước chân gấp gáp.

Tin Lâm Vân rời cơ sở mà không báo cáo lan đi như mồi lửa trên dầu.

Phòng họp tầng 0 vừa mở đèn toàn bộ.

Những người có cấp bậc đủ để ngồi vào bàn tròn lớn đều đã có mặt ,một tình huống hiếm đến mức hầu hết họ chưa từng thấy suốt mười năm qua.

Một giám đốc an ninh nén giọng

"Lâm tiên sinh đã rời khỏi khu trung tâm bằng cửa phía Tây.

Không có lịch trình.

Không có thông báo.

Không tuân lệnh cấp trên."

"Hắn ngắt GPS trên người"

"Mất tín hiệu từ 2 phút sau khi rời cơ sở."

Một sự im ắng nặng nề lan xuống cả bàn.

Trong tổ chức

Có hai kiểu người không ai dám quản

người vô dụng - và người quá nguy hiểm.

Lâm Vân thuộc vế thứ hai.

Một quản lý phụ trách điều phối vội đưa ra bản tóm tắt

"Hiện vẫn chưa ai biết vì sao Lâm tiên sinh đột ngột rời vị trí ngay sau khi ra lệnh ngừng truy đuổi Tạ Luân.

Nhưng chắc chắn... hắn đang tìm ai đó."

"Là Tạ Luân?"

"Rất có thể."

Một người khác ngập ngừng

"Nhưng... cậu ta là mục tiêu cần loại trừ mà tổ chức đã thống nhất.

Và Lâm Vân-"

"Là người duy nhất bảo vệ cậu ta," giọng trầm thấp của trưởng ban chiến lược vang lên.

"Không vì cảm tính.

Chắc chắn hắn biết điều gì đó mà chúng ta không biết."

"Ý ông là...

Lâm tiên sinh nắm giữ thông tin về Tạ Luân và đang thầm bảo vệ hắn?"

Không ai trả lời.

Bởi tất cả đều nghĩ đến cùng một điều

Nếu Lâm Vân hành động trái lệnh, hoặc hắn đang bảo vệ thứ gì đó tổ chức đã bỏ qua...thì đó là chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Trưởng ban kết luận

"Tất cả tổ đội... giữ im lặng.

Không được tự ý động đến Tạ Luân.

Không được đụng đến Lâm Vân.

Chúng ta phải biết ,hắn đang định làm gì."

Đèn trong phòng họp sáng trắng, soi rõ từng gương mặt lo âu.

Minh Giám Các chưa từng sợ bất cứ kẻ thù nào.

Ví họ biết rất rõ

Kẻ đáng sợ nhất...

đang ngay trong tổ chức.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 13 : MINH GIÁM CÁC DẬY SỐNG P1


Tầng quản lý cấp 1 của Minh Giám Các được phong tỏa hoàn toàn.

Không ai được vào, không ai được ra.

Trên màn hình giữa phòng họp là báo cáo

・Lâm Vân rời vị trí

・Tự ý ngắt GPS

・Ra lệnh trái chỉ đạo

・Không cho phép truy đuổi Tạ Luân

・Tự tay xử lý thành viên cấp B chống lệnh

・Không cung cấp lý do

Một quản lý bực tức đập bàn

"Chúng ta không thể để một người làm loạn bộ máy chỉ vì hứng cá nhân!"

Một người khác phản bác

"Anh ta là người duy nhất có hồ sơ bị niêm phong ba lớp.

Nếu anh ta biết điều gì liên quan đến Tạ Luân, chúng ta càng không thể động vào."

Một chuyên viên phân tích đứng lên

"Có thể Lâm Vân đang-"

Cả phòng nín thở.

"-bảo vệ một bí mật mà tổ chức đã che giấu.

Hoặc... bảo vệ một người từng thuộc về hắn."

Sóng xì xào bắt đầu nổi lên.

"Cậu ta nói 'Con mồi đó là của tôi'-"

"Không thể là cảm xúc chứ?"

"Không.

Lâm Vân không có loại cảm xúc đó."

"Hay là...đã từng có?"

Một câu nói mơ hồ nhưng khiến cả phòng rùng mình.

Rồi trưởng ban chiến lược kết luận

"Không ai được đụng đến Lâm Vân cho đến khi có lệnh mới."

"Còn Tạ Luân?"

Ông ta nhìn quanh - lạnh băng.

"Tạm thời...không phải mục tiêu truy sát."

Cả phòng ồn ào.

"Không phải mục tiêu?

Cậu ta là kẻ nguy cơ cao nhất!"

Trưởng ban đáp gọn

"Vì có thứ còn nguy hiểm hơn cả Tạ Luân."

"Là gì?"

Ánh mắt ông ta hướng về cửa kính nhìn xuống tầng dưới , nơi bóng Lâm Vân vừa biến mất khỏi camera.

"là người đang đi tìm cậu ta."
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 14 : KHÁCH KHÔNG MỜI


Gió đêm mang hơi lạnh trượt dọc sống

lưng những tòa nhà cũ của khu Bạch Vệ Minh Liên.

Ba giờ sáng – thời điểm mà sự sống trong thành phố giống như bị ai đó bấm “tạm dừng”.

Cửa kính, lan can, hành lang…tất cả đều im như bị che phủ bởi một lớp bụi vô hình.

Và trong sự tĩnh mịch đó

một bóng người xuất hiện.

Không tiếng bước.

Không tiếng gió.

Không tiếng mở cửa.

Nhưng hắn đã đứng ở đây — ranh giới giữa cơ sở và màn đêm.

Lâm Vân.

Áo khoác đen hắn mặc tung nhẹ phía sau, một màu đen chìm vào không gian đen hơn.

Tay trái hắn đút túi áo.

Tay phải hắn cầm một cây gậy bóng chày sắt đen, dài, nặng, lạnh như chính người đang nắm nó.

Thứ ánh mắt ấy

Không giận.

Không vội.

Không hứng thú.

Mà là định đoạt.

Hắn đã lên kế hoạch cho đêm này suốt… bao lâu?

Có lẽ từ lúc Tạ Luân rời Minh Giám Các với hơi thở của hắn vẫn còn vương trên da cổ.

RẦM

Cửa an ninh của Bạch Vệ Minh Liên mở ra sau một cú đá duy nhất.

Không còi báo động.

Không phản ứng.

Chỉ có một mùi thuốc mê nhẹ, chưa lan kịp ra ngoài.

Lâm Vân liếc quanh.

“7 giây đếm ngược” hắn thì thầm, như đang đọc giờ trên đồng hồ trong đầu mình

Đúng theo từng nhịp hắn tính.

Người gác cửa đổ xuống trước.

Kỹ thuật viên ở bàn điều khiển nằm gục lên bàn phím.

Các đội tuần tra trong hành lang bắt đầu loạng choạng, rồi ngã xuống từng người.

Tất cả đều là thứ hắn đã dự đoán trước.

Không ai chống lại hắn được.

Không ai tỉnh hơn hắn được.

Không ai…chạm vào thứ hắn muốn.

Hắn đi thẳng vào lòng cơ sở, từng bước chân chắc chắn như chủ nhân của nơi này.

Dưới ánh đèn vàng mờ mịt, hình bóng hắn kéo dài trên nền gạch, yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Đến khi hắn đứng trước một cánh cửa.

Phòng của Tạ Luân.

Bên trong, Tạ Luân ngủ

Không cảnh giác.

Không cử động.

Không nhíu mày.

Không tỉnh giấc.

Không phải vì anh thiếu nhạy cảm

Mà vì trước khi chìm vào giấc ngủ, anh đã chạy hơn 30 giờ, bị truy đuổi, bị hệ thống quét, phải dùng toàn bộ cơ bắp chỉ để tồn tại.

Anh kiệt sức đến mức

Lâm Vân đứng ngay cửa, anh cũng không biết.

Hắn nhìn anh vài giây.

Không cảm xúc.

Không mềm lòng.

Không giận dữ.

Chỉ có một sự im lặng lạ kỳ, như thể hắn đang quan sát thứ gì đó thuộc về mình nhưng…đã đi quá xa.

Khóe môi Lâm Vân nhếch lên — nụ cười nham hiểm, chậm, kéo dài như một vết cắt.

“Ngủ say vậy à?”

Hắn nâng gậy bóng chày lên, xoay nhẹ trong tay.

Ánh thép lạnh lóe dưới đèn.

Và không chần chừ,

không đếm,

không cảnh báo

BỐP

Âm thanh gậy chạm đầu vang lên nặng nề, không to nhưng đủ để khiến lồng ngực thắt lại.

Thứ duy nhất bị đánh thức là hơi thở đứt quãng của Tạ Luân.

Tạ Luân bật nửa người dậy theo phản xạ khi ăn một gậy của Lâm Vân, rồi ngã xuống ngay lập tức.

Choáng.

Tối sầm.

Không định hướng.

Mí mắt nặng đến mức mở cũng khó.

Nhưng anh nhận ra một thứ

bàn tay lạnh trên cổ mình.

Lâm Vân bế anh lên như cách người ta nâng một món đồ không muốn rơi.

Nhưng khi ra đến hành lang , nơi camera có thể thấy rõ , hắn ném anh xuống nền ngay hành lang, tiếng cơ thể va vào gạch vang lên buốt.

Tạ Luân gượng mở mắt , chỉ trong một giây.

Đủ để thấy đôi giày đen của Lâm Vân.

Đủ để thấy gậy bóng chày trong tay hắn.

Đủ để thấy ánh mắt đen sâu không có độ ấm.

Rồi tay hắn đặt vào cổ anh.

Không bóp.

Không siết.

Chỉ khóa.

Nhưng đủ để anh không cử động.

“Tỉnh đi.”

Giọng hắn thấp, trầm, gần đến mức hơi thở hắn quét ngang mặt.

Tạ Luân định vùng vẫy

nhưng một sức nặng ép anh dính vào tường, cử động nhỏ nhất cũng không thoát được.

Hơi thở anh nghẹn lại một nhịp.

Không phải vì siết

mà vì quá gần.

Lâm Vân nghiêng đầu, nhìn rõ từng milimet phản ứng của anh.

“Haha, muộn rồi”

hắn thì thầm.

“Đừng gồng nữa.”

Tạ Luân cắn răng

“Ng…Ngươi định làm gì—”

Lâm Vân cúi xuống sát tai anh.

“Đoán xem.”

Chưa kịp phản ứng, một luồng khí nóng rần sâu chạy dọc từ cổ xuống sống lưng.

Không phải răng cắn.

Không phải va chạm bản năng.

Mà là Lâm Vân đã rút từ trong áo một con dấu ấn đen, nhỏ bằng đầu ngón tay, bề mặt khắc những đường rune sắc như dao.

Trước khi Tạ Luân kịp né, hắn nắm chặt lấy cằm anh, ép nghiêng đầu sang một bên.

“Đừng cử động.”

Giọng hắn trầm, mềm, nhưng tẩm độc.

Rồi một mùi như thịt khét bốc lên

Dấu ấn nóng nhiệt độ cao chạm lên cổ Tạ Luân.

Một luồng nhiệt bỏng rát bùng lên, chạy thẳng vào da như lửa liếm.

Thay vì mùi máu…là mùi thịt nóng lên khi bị đánh dấu.

Tạ Luân siết răng, hơi thở khựng lại vì đau sắc, đau đến mức da ở cổ như bị xé ra.

Lâm Vân giữ chặt gáy anh, ngón tay lạnh đến đáng sợ.

Hắn ấn mạnh hơn.

Runes trên con dấu phát sáng một tia tím mảnh, rồi tắt.

Dấu đó bám chặt trên da Tạ Luân

không phai, không rửa trôi, không thể xóa.

Giọng Lâm Vân khẽ trượt xuống tai anh, như lưỡi dao kề vào cổ

“Từ giờ…ai nhìn vào thứ này cũng biết.”

“Cậu là người của tôi.”

Hắn nhìn dấu đó với ánh mắt hài lòng lạnh ngắt.

“Vậy là đủ.”

Hắn kéo cơ thể Tạ Luân đứng lên một cách thản nhiên , tay vòng qua eo anh, kéo sát vào ngực mình để giữ thăng bằng cho anh như thể đó là việc hắn nên làm từ lâu.

Rồi hắn lấy từ túi mình ra một mũi kim tim , khẽ búng nhẹ vài cái vào mũi kim và tiêm thứ chất lỏng trắng vào thẳng trong máu Tạ Luân, sau khi xong việc , Lâm Vân đặt xuống nền, chỉnh lại tư thế cho Tạ Luân nằm thẳng

Lâm Vân cúi xuống, khoác áo của chính Tạ Luân làm rơi ở Minh Giám Các lên người anh , một hành động mâu thuẫn đến mức đáng sợ.

Ấm áp.

Nhưng đe dọa.

Thân mật.

Nhưng nguy hiểm.

Rồi hắn đứng dậy, áo đen tung nhẹ theo gió từ quạt thông gió.

“Ngủ ngon,” hắn thì thầm.

“Lần sau lại gặp.”

Và không ngoái lại,

Lâm Vân rời khỏi cơ sở như cách hắn đến không dấu vết.

Trong khi xung quanh…

tất cả đều nằm bất tỉnh dưới tác dụng thuốc mê.

Còn mỗi Tạ Luân

một mình, thở gấp, nửa tỉnh nửa mơ và dấu ấn của Lâm Vân trên cổ.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 15 : LÂM VÂN VÀ MINH GIÁM CÁC


LÂM VÂN TRỞ VỀ MINH GIÁM CÁC

Minh Giám Các vốn là tổ chức náo động như một cái tổ ong vỡ.

Nhưng từ lúc tin Lâm Vân quay về lan truyền...

Toàn bộ tòa nhà rơi vào trạng thái tĩnh mạch đáng sợ.

Tầng 1 - im phăng phắc.

Tầng 2 - đứng hình.

Tầng 3, 4 - lính gác không dám liếc nhau.

Hành lang dài, gió máy lạnh thổi mạnh, mà vẫn có cảm giác như không khí bị rút mất.

Một cái bóng đen xuất hiện ở cửa chính.

Lâm Vân.

Không ai bảo, nhưng tất cả cùng lùi sang hai bên, tạo thành một hành lang người im lặng như nghi thức quỷ tế.

Hắn bước vào, chậm rãi.

Mỗi bước giày nện xuống nền gạch vang lên tiếng tách sắc lạnh, như tiếng kim khí mài vào đá.

Không ai dám nhìn thẳng.

Họ chỉ thấy qua khóe mắt

áo khoác đen vắt hờ một bên vai, tóc hơi xốc vì gió đêm, và đôi mắt tối như không mang theo một tia người sống.

Bản đỏ khẩn báo nhấp nháy liên tục trên màn hình dọc hành lang:

[CẢNH BÁO - ĐẶC VỤ 07 TỰ Ý RỜI TRẠM]

[CẢNH BÁO - XÂM NHẬP TRÁI PHÉP KHU]

[CẢNH BÁO - HỦY CAMERA PHÒNG 87]

Đèn nhấp nháy đỏ theo nhịp tim chết chóc, nhưng hắn đi qua mà không thèm liếc.

Có lính đứng gần quá, hơi run, vô thức đưa tay về phía súng.

Chỉ vừa chạm vào báng súng

Lâm Vân ngẩng mắt.

Một cái nhìn.

Chỉ một.

Tên lính lập tức tái mặt, tay buông súng rơi xuống đất cạch như đầu gối gãy.

Không ai dám cứu.

Lâm Vân bước thẳng vào thang máy riêng của tầng 5.

Cửa kim loại mở ra không một tiếng báo hệ thống như tự động quỳ xuống trước sự hiện diện của hắn.

Khi cửa đóng lại, cả tòa nhà mới dám thở.

Nhưng thở nhẹ thôi.

Bởi tất cả đều biết

Hắn sắp xuống ở dưới lồng đất tầng 5.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 16 : LÃNH ĐỊA 07


TẦNG 5 LÃNH ĐỊA CỦA 07

Tầng 5 là khu vực tuyệt mật, nơi không ai ngoài thành viên cấp cao được đặt chân vào.Cửa vừa mở, không khí lạnh ùa ra.

Hai đội trưởng đang họp khẩn nghe tiếng thang máy liền đứng bật dậy, mặt trắng bệch.

“07…quay về rồi?”

Không ai trả lời.

Vì hắn đã bước ra.

Không chào hỏi.

Không báo cáo.

Không nhìn họ.

Áo khoác rơi lười nhác xuống ghế sofa gần đó.

Bàn chân hắn lướt qua nền đá, không chút cảm xúc.

Hắn đi ngang cả phòng họp tầng 5 , nơi 20 người đang đợi để chất vấn , nhưng không dừng.

Không ai dám gọi.

Một người định lên tiếng

“Đặc vụ 07, anh cần giải trình—”

Câu chưa hết, đôi mắt đen ấy liếc sang.

Ánh mắt rỗng, lạnh, sắc đến độ người đó lập tức sụp xuống ghế, sợ đến nghẹn họng.

Lâm Vân nhếch mép.

Rồi tiếp tục đi.

Ngạo nghễ.

Lạnh lùng.

Như thể toàn bộ tầng 5 là sàn diễn hắn bước qua.

HẮN VÀO THẲNG PHÒNG NGHỈ ĐẶC VỤ CẤP S

Cửa phòng mở ra, hơi tối tràn ra ngoài.

Không bật đèn.

Không cởi giày.

Lâm Vân đi vào như một con dã thú trở về hang.

Cửa tự động khóa lại sau lưng hắn.

Chỉ còn bóng lưng hắn trong bóng tối, tĩnh mịch, nguy hiểm.

Ở ngoài, tầng 5 vẫn im re.

Không ai biết phút tiếp theo sẽ xảy ra điều gì.

Không ai dám động vào bất cứ thứ gì.

Và bản đỏ vẫn nhấp nháy không ngừng

[CHỦ THỂ 07: KHÔNG ỔN ĐỊNH]

[CẢNH BÁO: CHẾ ĐỘ KIỂM SOÁT KHẨN]

Nhưng hệ thống không dám khóa hắn.

Tất cả đều chờ xem

Hắn đã làm gì.

Và… hắn quay về để làm gì tiếp theo.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 17 : PHÒNG RIÊNG 07


Lâm Vân đóng cửa phòng "cạch" một tiếng, âm thanh nhỏ nhưng vang lên lạnh đến gai sống lưng.

Hành lang Minh Giám Các luôn tĩnh, nhưng sự tĩnh lặng này lại khiến không khí càng thêm bóp nghẹt.

Hắn tháo áo choàng, tiện tay ném lên ghế, rồi ngồi xuống mép giường, bàn tay vương vài vệt máu khô không rõ của ai.

Hơi thở hắn trút ra chậm, như đang cố kìm lại thứ gì trong ngực.

Rồi hắn mở túi.

Một vật đen tuyền lộ ra , một chiếc điện thoại, khung viền hơi trầy.

Chẳng có gì quá đặc biệt...nếu như nó không phải của Tạ Luân.

Đầu ngón tay Lâm Vân chạm lên màn hình.

Cảm giác như chạm lên da của Tạ Luân , lạnh, mỏng, non nớt.

Hắn vuốt nhẹ, cố tình kéo dài từng chuyển động, như đang tận hưởng cảm giác độc chiếm mà Tạ Luân không biết.

Khóe môi Lâm Vân cong lên, nụ cười mỏng, nguy hiểm.

"Tính toán đủ đường thế mà lại bỏ sót đúng thứ quan trọng nhất...ngay trong sào huyệt của kẻ thù."

_______________________________________________

Trước đó

khi Tạ Luân đột nhập Minh Giám Các , hắn để quên áo khoác và điện thoại , Lâm Vân chỉ đến 'đánh dấu' và trả áo khoác , điện thoại của Tạ Luân thì hắn giữ lại

_______________________________________________

Quay về hiện tại

Lâm Vân mở nguồn.

Điện thoại rung lên, sáng đèn, hiện ra hình nền mà chính Tạ Luân chọn , một góc nhỏ ở trong phòng ngủ của cậu ta, hơi mờ, có bóng của ai đó đứng phía trước.

Lâm Vân nhìn chằm chằm.

"Là ai vậy, hả?"

Hắn mở danh bạ trước, nhưng lập tức chuyển sang mục tin nhắn.

Đang lướt, bỗng hắn dừng lại.

Một dòng tin chưa kịp gửi.

"Nếu mai cậu không trả lời... chắc tôi phải đến tận bạch viện tìm"

Ánh mắt Lâm Vân sầm xuống, sâu như bóng dao.

Hắn đọc đi đọc lại từng chữ.

Đôi khi hắn ngửa người ra sau và bật cười khẽ , thứ âm thanh lạnh hơn cả thép chạm nhau.

"Tạ Luân...Cậu dám tìm ai khác ngoài tôi sao?."

Hắn đưa điện thoại lên, áp sát vào môi, như hôn đánh dấu một vật thuộc riêng hắn.

"Đến viện tìm ai...?"

Giọng hắn hạ xuống thấp, trầm, đầy chiếm hữu.

"Cậu mà còn nhìn về phía kẻ , còn đi tìm kẻ đó lần nữa... tôi sẽ bẻ tay hắn ,móc mắt hắn trước mặt cậu."

Lâm Vân đặt điện thoại lên giường, ngay cạnh gối mình, như thể đó là nơi nó luôn phải thuộc về.

Rồi Lâm Vân nằm xuống, nhắm mắt.

Bàn tay hắn vô thức kéo chiếc điện thoại lại gần, những ngón tay kẹp chặt như giữ một món đồ chơi quý giá.

Sự yên tĩnh phủ xuống.

Nhưng đáy mắt hắn vẫn còn ánh lên sự sắc bén và thèm muốn không che giấu.

"Ngày mai...tôi sẽ tìm cậu trước."
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 18 : NỖI BẤT AN KHÔNG LÍ DO CỦA TẠ LUÂN


Ngay khoảnh khắc Lâm Vân đóng cửa phòng trên tầng 5 ở Minh Giám Các, như thể có một sợi dây vô hình nào đó kéo căng giữa hắn và Tạ Luân

Ở một nơi khác, trong tầng hầm của Bạch Viện Minh Liên, Tạ Luân bỗng khựng lại.

Không lý do.

Không cảnh báo.

Chỉ một nhịp tim lệch hẳn khỏi quỹ đạo.

Tạ Luân vừa đẩy cánh cửa kim loại ra bước vào kho vũ khí nhỏ thì bàn tay anh thoáng run.

Anh chưa bao giờ run.

Chưa bao giờ để cơ thể mình phản ứng trước khi đầu óc kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"...Quái thật."

Anh lẩm bẩm, nhưng tiếng nói khàn đục, như bị đè bởi áp lực vô hình.

Hôm nay anh phải đi xử lý ba điểm nóng

- một ổ buôn người trong khu chợ ngầm phía Tây,

- một nhóm giao dịch nội tạng trong quận cũ,

- và một nhà kho chứa hàng của bọn môi giới trẻ em.

Tất cả đều nhỏ so với cấp độ của Minh Giám Các.

Quá nhỏ để anh phải quá lo lắng.

Vậy mà tim anh cứ đập từng nhịp lạc hẳn nặng, sâu, như bị kéo bởi sợi xích không nhìn thấy.

Tạ Luân phủi qua cảm giác khó chịu trong ngực, lấy áo khoác, lưỡi dao ngắn giấu trong giày, và đi thẳng ra xe.

Nhưng khi vừa chạm tay vào tay nắm cửa xe, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng anh lần nữa.

Giống cảm giác...

như có ai đó đang nhìn.

Không phải từ xa.

Mà từ ngay sau gáy.

Như một hơi thở mỏng, sát đến mức lông mày anh khẽ dựng lên.

Tạ Luân quay lại.

Không có ai.

Chỉ có ánh đèn vàng của kho bãi, hắt lên một khoảng trống im phăng phắc.

Anh đứng đó vài giây, đôi mắt nheo hẹp đầy cảnh giác.

"Lại vớ vẩn rồi."

Anh tự mắng thầm mình, mở cửa xe và nhét cảm giác đó xuống đáy lòng.

Nhưng nó không biến mất.
 
Nhục Phược Cương Tâm
CHƯƠNG 18.1 : NỖI BẤT AN KHÔNG LÍ DO CỦA TẠ LUÂN


SAU KHI PHỦI BỎ CẢM GIÁC TRONG MÌNH , TẠ LUÂN ĐẾN CÁC ĐIỂM NÓNG ĐỂ HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ

ĐIỂM NÓNG 1 - KHU CHỢ NGẦM PHÍA TÂY

Tiếng gào, tiếng thét, tiếng kim loại va nhau, tất cả hòa thành một thứ âm thanh chát sắc.

"Lũ chó, chạy-!"

"Không, không, đừng-!"

Tấm cửa sắt bị đá tung, Tạ Luân bước vào như một bóng đen trơn tru, không thừa động tác.

Một trong bọn buôn người vừa rút súng thì tay hắn đã bị bẻ quặt

'rắc'

tiếng xương gãy giòn như củi khô.

Không một tiếng thở dài.

Không một chút thương hại.

Chỉ có sự nhanh gọn như máy

- dao lướt qua cổ,

- đạn ghim vào vai kẻ định bỏ chạy,

- đầu gối anh đập thẳng vào ức tên cầm dao, khiến hắn nôn ra máu.

Nhưng giữa lúc đang xử lý ổ tội phạm, Tạ Luân thoáng mất tập trung.

Một tiếng "cạch" rất nhỏ phía sau lưng.

Rất nhẹ, như tiếng bước chân ai đó di chuyển trong bóng tối.

Tạ Luân xoay người, dao trong tay.

Không có ai.

Gió từ khe tường thổi vào.

Quá lạnh.

Lạnh không tự nhiên.

Tạ Luân liếm môi đang khô.

Một thứ gì đó trong ngực thắt lại

"Lâm Vân..."

Cái tên đó bật ra như một phản xạ vô thức mà chính anh không hiểu vì sao.

Anh lắc đầu, dứt khoát quay đi, xử lý nốt bọn tội phạm chỉ trong năm phút.

Nhưng cảm giác bị theo dõi bám theo anh suốt cả đoạn đường rời chợ ngầm.

ĐIỂM NÓNG 2 - NHÀ KHO NỘI TẠNG

Tạ Luân bước vào nơi mùi máu và hóa chất trộn lại nặng đến buồn nôn.

Bọn giao dịch nội tạng lao ra, dao phẫu thuật lấp loáng trong tay.

Anh xử lý từng tên một bằng sự lạnh lẽo vô cảm của người đã quá quen chạm vào ranh giới sinh tử.

Nhưng giữa trận, ngực anh bỗng co siết mạnh.

Một cơn đau

nhói, sâu, lạ.

Không phải chấn thương.

Không phải do vận động.

Mà giống như...

...một ai đó vừa thì thầm sát tai anh một điều khiến cả dây thần kinh căng thẳng.

Tạ Luân đặt tay lên ngực áo, thở gấp một hơi.

"Có chuyện gì vậy...?"

Anh không bị thương.

Cũng không bị trúng thuốc.

Nhưng tim anh đập quá nhanh.

Nhanh đến mức anh phải tì tay lên tường vài giây để giữ lại nhịp thở.

Cảnh này trùng khớp đúng lúc Lâm Vân ngồi trong phòng nghỉ tầng 5, ngón tay vuốt lên màn hình điện thoại của anh như vuốt lên da thật.

Tạ Luân không biết.

Chỉ cảm nhận.

Một thứ gì đó...

đang kéo mình.

ĐIỂM NÓNG 3 - KHO HÀNG CUỐI

Trời đã tối.

Sương mù phủ xuống thành phố như lớp tro mỏng.

Tạ Luân bước ra khỏi kho hàng cuối cùng với vết máu dính lên cổ áo, hơi thở vẫn bình ổn nhưng đáy mắt lại tối hơn bình thường.

Anh lau dao bằng khăn ướt, nhét vào túi áo.

Và một lần nữa...

bất an đổ ập.

Lần này rõ ràng đến mức anh phải dừng chân.

Giống như trong bóng tối đằng sau, có đôi mắt đang nhìn anh.

Nóng.

Sâu.

Sở hữu.

Ánh mắt đó khiến da cổ anh nổi gai.

Anh quay phắt lại.

Lại không có ai.

"...Chết tiệt."

Anh chạy tay vào túi áo khoác, định lấy điện thoại để kiểm tra tín hiệu

nhưng tay anh chạm vào khoảng trống.

Một thoáng tê lạnh lan xuống từng đầu ngón tay.

Tạ Luân dừng lại.

Rồi chạm túi áo lần nữa.

Lục kỹ hơn.

Rồi thêm lần nữa.

Không có.

Không có.

Điện thoại... mất rồi.

"..."

Tạ Luân đứng đó một lúc rất lâu.

Gió đêm thổi mạnh vào mặt anh, nhưng anh không cảm nhận được gì ngoài một dòng lạnh sắc như lưỡi dao trượt thẳng xuống bụng.

Anh mở túi sau.

Không.

Áo khoác trong xe.

Không.

Ngăn phụ vũ khí.

Không.

Tạ Luân ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to hơn bình thường.

Cơn bất an suốt cả ngày dồn lại thành một đáp án kinh hoàng.

Nếu điện thoại bị rơi lúc giao chiến

anh đã nghe tiếng đập, tiếng rơi, hoặc ai đó sẽ nhặt.

Không.

Chỉ một người tiếp cận được anh mà anh không hề hay biết.

Chỉ một người có thể lấy nó khỏi áo khoác anh bỏ lại...

Lâm Vân.

Tên đó.

Chỉ tên đó.

Tạ Luân siết chặt bàn tay đến mức đốt ngón trắng bệch.

Tim anh đập một nhịp mạnh như bị kéo khỏi lồng ngực.

"...Không ổn rồi."

Giọng anh khàn đặc.

Không chỉ vì dữ liệu tối mật.

Mà còn vì trực giác , trực giác kỳ dị khiến anh không muốn Lâm Vân động vào bất kỳ thứ gì thuộc về mình.

Cảm giác đó...giống như có thứ gì trên da anh bị kéo đi mất.

Tạ Luân quay phắt về xe, động tác gấp, thậm chí hơi hoảng.

Lần đầu trong nhiều năm, anh lao đi trong đêm mà không suy nghĩ gì ngoài một điều

Nếu điện thoại đang nằm trong tay Lâm Vân...

Thì hắn sẽ gọi.

Sẽ ép.

Sẽ đến tìm.

Và anh sẽ không thể trốn.

Không thể.
 
Back
Top Bottom