Ba tháng sau sự kiện rơi lầu của Lâm Vân
vết thương cơ đùi của Tạ Luân đã liền, nhưng mỗi đêm lạnh, nó vẫn nhói lên như nhắc anh rằng Lâm Vân từng chạm vào anh bằng dao, bằng tay, bằng ánh mắt như muốn xé anh ra để xem bên trong có gì.
Lần này, nhiệm vụ được giao đến tay anh đơn giản đến mức đáng ngờ
xâm nhập buổi tiệc kín của Minh Giám Các, thu thập thông tin về
"người đứng trong bóng".
Trong ký ức của Tạ Luân , Minh Giám Các chỉ là một tổ chức nhỏ
Lát sau ,Tạ Luân đứng trước gương của phòng chuẩn bị, để người trong tổ chức hoàn tất khâu cải trang.
Tóc anh được cắt và vuốt lại theo kiểu messy-layer, mái dài rủ trước trán, màu đen tuyền nhưng có ánh xanh lạnh dưới đèn.
Gương mặt anh được xử lý makeup nhẹ, quai hàm thon, sống mũi cao sắc, bờ môi mảnh khiến biểu cảm trở nên lạnh hơn bình thường.
Bộ vest anh mặc là black-on-black, áo sơ mi mở 2 cúc, khuy cổ có dây bạc mảnh, toàn bộ tạo nên khí chất nửa đứng đắn nửa cấm dục, đủ để che hết dấu vết nhận dạng trước đây.
Nhìn Tạ Luân trong kính, không ai nghĩ đây là người từng bị kéo lê vào phòng xác và bị kẻ đó đặt biệt danh "Tiểu Tàn Phế"
Bữa tiệc của Minh Giám Các xa hoa quá mức, như thể muốn che giấu mùi máu tanh thật sự dưới nền thảm.
Tạ Luân bước vào giữa tòa sảnh, mỗi bước đi đều tính toán, ánh mắt lướt như vô tình qua từng nhóm người.
Nhưng anh không biết , ngay khoảnh khắc anh bước qua cửa, một ánh nhìn đã dính lên người anh như móc sắt.
Lâm Vân đứng trên tầng hai của sảnh, tay đút túi quần, ánh đèn rọi lên mái tóc đã cắt ngắn theo kiểu two-block sắc cạnh, màu bạc pha đen, phần mái rủ nhẹ che góc mắt.
Gương mặt hắn trở nên sắc nét hơn, thiếu đi sự lãng đãng của tóc dài trước kia, thay bằng sự mạo hiểm, liều lĩnh ,như kẻ vừa rơi từ tầng 5 xuống nhưng vẫn đủ sức cười.
Trang phục của hắn
áo sơ mi đen mở rộng cổ, dây chuyền đen hình trái tim, tai đeo khuyên bạc dài, áo khoác hờ, toàn bộ vừa lạnh lùng vừa gợi cảm theo kiểu "kẻ nguy hiểm mà tuyệt đối không nên tới gần".
Nhưng Tạ Luân lại đến gần, dù không biết.
Lâm Vân chống tay lên lan can, nghiêng đầu nhìn xuống.
Hắn nhận ra Tạ Luân ngay lập tức.
Không cần nhìn mặt.
Chỉ cần nhìn cách người đó bước đi , hơi nghiêng chân phải ,thói quen ngón tay gõ vào ly champagne ,ánh mắt quan sát sắc nhưng không vội.
Hắn khẽ cười, tiếng cười như lưỡi dao kim loại va nhẹ vào nhau.
"Tiểu Tàn Phế...Tôi biết ngay cậu sẽ mò vào đây."
Và hắn biến mất
như chưa từng đứng ở đó.
×
Trong suốt 40 phút tiếp theo, Tạ Luân âm thầm di chuyển qua các khu vực , phòng rượu, góc lưu trữ hồ sơ tạm, hành lang dẫn đến tầng kỹ thuật.
Anh tìm được vài tài liệu, nhưng càng xem càng thấy... thiếu.
Không có bất cứ thông tin tối mật nào.
Không có danh sách giao dịch.
Không có "người đứng trong bóng".
Tạ Luân chau mày.
Điều này quá sạch sẽ.
Quá cố ý.
Như thể có người đã biết anh sẽ vào đây và để lại một sân khấu trống chờ anh diễn.
Khi đồng hồ đeo tay rung lên nhắc giờ, Tạ Luân biết anh phải rời khỏi nơi này trước khi bị gây chú ý.
Anh đi vòng ra cửa sau, nơi ánh đèn vàng treo lơ lửng trên cao, làm hành lang loang bóng như vết đen loang dưới nước.
Tạ Luân đặt tay lên tay nắm cửa.
Nhưng trước khi anh kịp kéo
Một vòng tay lạnh và chắc từ phía sau ôm lấy eo anh.
Siết chặt.
Một cái cằm tì lên vai anh, rất nhẹ.
Hơi thở nóng như cọ vào da.
Giọng nói đó
Giọng nói khiến Tạ Luân tưởng mình bị một con thú rừng cắn vào gáy.
"Chỉ với một ít thông tin đấy thì không điều tra được gì ở Minh Giám Các đâu...
Tiểu Tàn Phế."
Toàn thân Tạ Luân siết lại như dây đàn bị kéo quá căng.
Anh xoay người định đẩy, nhưng Lâm Vân chẳng buông.
Ngược lại, hắn siết mạnh hơn.
Lưng Tạ Luân bị ấn ép vào cánh cửa thép.
Cơ đùi phải nhói lên.
Không đau kinh khủng như lúc bị đâm, nhưng đủ để khiến chân anh yếu lại.
"Buông ra!"
Tạ Luân nghiến răng.
"Không thích."
Lâm Vân trả lời gọn và mềm, như thể đây là một lời mời chứ không phải trói ép.
Một tay hắn vẫn giữ eo Tạ Luân, tay còn lại trượt xuống hông anh, động tác chậm đến mức đáng ghét.
Lâm Vân cúi sát tai anh
"Cậu trốn khéo đấy.
Thay tóc, sửa mặt, thay mùi nước hoa.
Nhưng bước chân của cậu...chẳng thể thay được."
Hắn cười khẽ.
Tạ Luân đẩy mạnh lần nữa, nhưng Lâm Vân mạnh hơn anh gấp ba lần, nhất là với cơ thể đã hồi phục sau 8 tuần nằm viện.
"Đừng cố."
Lâm Vân thì thầm, ngón tay siết ở eo Tạ Luân.
"Nếu cậu xoay người nữa, Tôi lại phải cho cậu cảm nhận lại cảm giác đó lần hai."
Tạ Luân cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt.Rồi bàn tay Lâm Vân trượt sâu hơn, chạm vào túi quần của anh.
Một thao tác thuần thục, nhanh đến mức Tạ Luân không kịp phản ứng.
Lâm Vân rút tay ra.
Trong lòng bàn tay hắn , một chiếc chìa khóa kim loại đen.
Chiếc chìa khóa...quá quen đối với hắn.
Lâm Vân nhướng mày, cười như thể vừa bắt được thứ thú vị nhất buổi tiệc.
"Đây là chìa khóa phòng Tôi."
"Cậu định lấy nó để làm gì...hả?"
Giọng hắn trở nên trầm tới mức nguy hiểm.
Hơi thở của hắn kề lên cổ Tạ Luân.
"Tự ý vào phòng tôi?"
"Tự ý mở khóa?"
"Rồi tự ý trèo lên giường tôi?"
Câu cuối hắn kéo dài
đầy mùi gợi ý bệnh hoạn.
Tạ Luân trừng mắt
Anh nhận ra mình đã lấy nhầm thứ
"Đó không phải thứ tôi cần!
Đừng áp đặt mấy suy nghĩ bệnh hoạn của anh lên tôi.Tôi có cả trăm lý do để ở đây.
Riêng lý do anh đang tưởng tượng, tôi chưa bao giờ có.Nếu tôi muốn ngủ với ai, tin tôi đi, sẽ chẳng bao giờ là anh!"
"
Lâm Vân bậc cười khẽ
"Ừ."
"Thế là lấy nhầm à?."
"Nhầm đúng chìa phòng tôi."
Hắn bật cười, run nhẹ nơi lồng ngực anh.
"Tiểu Tàn Phế...Cậu nghĩ tôi sẽ tin cậu sao?"
Tạ Luân mím môi, cảm giác nóng bừng cả tai vì sự nhục và tức.
Lâm Vân lại không giận vì lời nói của Tạ Luân.
Hắn chỉ cúi đầu sát hơn.
"Nếu cậu muốn vào phòng tôi, cứ nói."
"Không cần lấy trộm chìa."
Hơi thở hắn nóng tới mức như đang cắn vào da.Nhưng rồi
Đột nhiên hắn buông Tạ Luân ra.
Một cú buông bất ngờ đến mức Tạ Luân khẽ loạng choạng.Lâm Vân đứng thẳng dậy, nhét chìa khóa vào túi mình, rồi đưa tay chỉnh lại cổ áo vest của Tạ Luân một cách tự nhiên...như thể đây là người của hắn.
Hắn nghiêng đầu, nụ cười nửa miệng quen thuộc.
"Đi tiếp đi."
"Tôi muốn xem 'người cải trang hoàn hảo' này của cậu...còn muốn tìm cái gì khác nữa."
Hắn lùi một bước
ánh mắt đen như hố sâu.
"Nhưng nhớ."
"Nếu còn lấy nhầm chìa phòng tôi lần nữa..."
Hắn ghé sát môi gần tai Tạ Luân
chỉ cách một hơi thở
"...Tôi sẽ kéo cậu lên giường thật."
Và hắn biến mất vào bóng tối hành lang
nhanh như lúc xuất hiện.
Tạ Luân đứng đó, tay nắm chặt cửa sau, tim đập mạnh đến nghẹn.
Không phải vì sợ.
Không phải vì đau.
Mà vì...
Sự thật rằng Lâm Vân đã theo dõi anh từ khoảnh khắc anh bước vào tiệc.
Biết tất cả mọi hành động của anh.
Và vẫn để anh 'diễn trò' chỉ để xem anh định làm gì.
Tạ Luân nhìn xuống mình ,nơi Lâm Vân từng chạm.
Một cảm xúc khó chịu, pha lẫn tức giận và...thứ gì đó không nên tồn tại.
Một thứ khiến anh muốn quay lại.
Nhưng cũng muốn tránh xa.
Cuộc gặp lại này...
không phải là kết thúc.
Mà chỉ là lần thăm dò đầu tiên.