Tạ Luân không đáp câu nói của hắn.
Anh cúi xuống, lấy bông gạc thấm cồn, áp thẳng lên vết đạn.
Lâm Vân khẽ “hừ” một tiếng, cơ vai căng lại theo phản xạ.
“Nhẹ tay một chút.” hắn nói, giọng vẫn mang ý cười.
“Không.”
Tạ Luân lau mạnh hơn mức cần thiết.
Lâm Vân cười khẽ, nhưng tiếng cười nhanh chóng tắt khi đầu kim khâu xuyên qua da thịt.
Hắn siết chặt tay vào thành ghế.
Một giọt mồ hôi lăn từ thái dương xuống xương hàm.
“…Cậu trút giận lên vai tôi à?”
Tạ Luân không nhìn hắn.
“Tôi đang giúp anh.”
“Ồ.”
Một nhịp thở nặng.
“Vậy thì cứ coi như tôi chịu đau kém vậy."
Kim khâu đi ra ở mép vết thương.
Tạ Luân dừng tay trong tích tắc.
Giọng anh thấp xuống, gần như lạc đi
“Anh không sợ chết sao mà lại đến đấy một mình?”
Lâm Vân sững lại.
Một khoảnh khắc rất ngắn.
Rồi hắn cười, nhưng lần này không còn ý đùa.
“Tôi sợ chết?
Tôi đảm bảo là tôi không sợ dù một chút.”
Tạ Luân ngẩng đầu lên.
Ánh mắt anh tối sầm, dữ đến mức khiến Lâm Vân lần đầu tiên im lặng thật sự.
“Đừng nói mấy câu đó trước mặt tôi.”
Không khí giữa hai người đông cứng lại.
Kim khâu tiếp tục đi qua da thịt, nhưng tay Tạ Luân run thấy rõ.
Lâm Vân nhìn chằm chằm vào ngón tay dính máu của anh.
“...Cậu sợ à?”
Tạ Luân không trả lời.
Chỉ buộc nút chỉ cuối cùng mạnh tay hơn cần thiết.
“Xong rồi.”
Anh đứng bật dậy, quay lưng đi lấy băng gạc.
Lâm Vân nhìn theo lưng anh.
Rất lâu.
Rồi hắn nói, giọng thấp hẳn xuống, không còn đùa nữa
“Tạ Luân.”
Anh khựng lại.
“Nếu có ngày tôi thật sự chết”
“cậu sẽ hối hận vì đã đi theo tôi đấy.”
Tạ Luân quay phắt lại.
Ném cuộn băng gạc thẳng vào ngực hắn.
“Im đi.”
Giọng anh khàn đi.
“Anh mà chết, tôi sẽ lôi xác anh về khâu lại cho sống tiếp.”
Lâm Vân bật cười.
Nhưng lần này, khóe mắt hắn đỏ rất nhẹ.
“…Đúng là 'cấp trên mới nhận chức' có khác"
Tiếng cười còn chưa kịp tan hết trong không khí.
Tạ Luân đã bước tới trước mặt hắn.
Quá gần.
Gần đến mức đầu gối anh chạm vào giữa hai chân hắn.
Bóng anh phủ xuống, che khuất gần như toàn bộ ánh đèn phía sau.
“Anh nghĩ tôi đang đùa à?”
Giọng Tạ Luân thấp và lạnh, từng chữ rơi xuống như vật nặng.
Lâm Vân ngẩng lên nhìn anh.
Ánh mắt hắn vẫn còn vệt ướt chưa khô hẳn, nhưng khóe môi lại cong rất nhẹ
.
“Tôi nghĩ-”
Chưa nói hết câu.
Tạ Luân đã đưa tay lên, bóp chặt lấy cằm hắn.
Không mạnh đến mức đau.
Nhưng đủ để ép hắn ngẩng đầu cao hơn.
“Anh còn nói thêm một lần nữa về chuyện chết chóc trước mặt tôi,”
“tôi sẽ tự tay bẻ gãy chân anh.”
Một nhịp im lặng chết người.
“để anh không còn tự ý đi tìm cái chết nữa.”
Lâm Vân khựng lại.
hắn không biết phải cười kiểu gì cho đúng.
“Cậu nghiêm túc à?” hắn hỏi khẽ.
Tạ Luân không trả lời.
Chỉ siết tay ở cằm hắn chặt hơn.
Ngón cái anh vô thức miết qua vết máu khô ở khóe môi hắn.
Run rất nhẹ.
“Anh không được phép chết.”
Giọng anh thấp xuống.
“Ít nhất là khi tôi còn ở đây.”
Không khí trong phòng như bị ép xuống một tầng.
Lâm Vân nuốt khan.
“Cậu đang ra lệnh cho tôi đấy à?”
“Đúng.”
Một từ.
Không do dự.
Không mềm.
Lâm Vân nhìn anh rất lâu.
Rất lâu.
Rồi hắn cười.
Nhưng nụ cười lần này ,không còn tí đùa cợt nào.
“Nghe đáng sợ thật.”
Hắn đưa tay lên.
Không gỡ tay Tạ Luân ra.
Mà đặt lên cổ tay anh.
Giữ lại.
“Nhưng tôi thích kiểu đáng sợ này.”
Tạ Luân buông cằm hắn ra.
Lùi lại nửa bước.
Như vừa nhận ra mình đã vượt ranh giới.
“Nghỉ đi.”
“Đừng có tự ý đến như thế nữa."
Lâm Vân nhìn theo anh.
Giọng hắn khàn đi rất nhẹ
“Tạ Luân.”
Anh không quay lại.
“Nếu một ngày tôi thật sự không quay về-”
“Anh sẽ quay về.”
Tạ Luân cắt ngang.
Giọng rất thấp.
Rất chắc.
“Dù chỉ còn một hơi thở.”
Một nhịp.
Rồi anh nói tiếp, gần như thì thầm
“Tôi sẽ kéo anh về.”
Không khí đông cứng lại.
Lâm Vân nhìn chằm chằm vào lưng Tạ Luân.
Rất lâu.
“Cậu nói như thể tôi đã chết sẵn rồi vậy,” hắn khẽ nói.
Tạ Luân không đáp.
Anh đứng im giữa căn phòng xa lạ này, như thể lúc này mới thật sự ý thức được mình đang ở đâu.
Nhà của Lâm Vân.
Lần đầu tiên?
Mọi thứ đều mang dấu vết của một người sống một mình quá lâu
sạch sẽ, gọn gàng đến lạnh lẽo,
không ảnh,
không đồ trang trí,
không thứ gì thừa thãi ngoài những thứ cần để tồn tại.
Tạ Luân quay lại nhìn quanh một vòng.
“Anh ở đây một mình à?” anh hỏi thấp.
Lâm Vân hơi khựng.
“Ừ.”
“Cậu thất vọng à?”
Tạ Luân lắc đầu.
“Chỉ là..”
“nó trống hơn tôi nghĩ.”
Lâm Vân cười khẽ.
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Một nhịp im lặng kéo dài.
Rồi Tạ Luân chậm rãi nói
“Anh đến tìm tôi một mình.”
“Kỳ Dư bắn anh.”
“Anh vẫn lái xe đưa tôi về đây.”
Ánh mắt anh hạ xuống vai đang băng kín của hắn.
“Anh đúng là không sợ chết thật."
Lâm Vân nghiêng đầu.
“Hay là tôi chỉ tin cậu sẽ không để tôi chết.”
Tạ Luân khựng lại.
“Anh tin tôi đến vậy sao?”
Lâm Vân nhìn anh.
Rất lâu.
“Tôi tin người vừa bắn người của phe mình vì tôi.”
Không khí như bị ép chặt lại.
Tạ Luân quay mặt đi.
Hàm anh siết rất nhẹ.
“Đừng nói chuyện đó nữa.”
“Cậu hối hận rồi à?”
Lâm Vân hỏi.
“Chưa.”
“Nhưng tôi đang bắt đầu hiểu mình đã làm gì.”
Lâm Vân chống tay xuống ghế.
Nhăn mặt vì động vào vai.
“Cậu biết không,” hắn nói khẽ
“tôi đến tìm cậu hôm nay là để kéo cậu về phe tôi.”
Tạ Luân không ngạc nhiên.
“Tôi đoán vậy.”
“Nhưng tôi không nghĩ cậu sẽ tự đi.”
Tạ Luân nhìn hắn.
Ánh mắt tối lại.
“Giờ thì sao?”
Lâm Vân cười.
“Giờ thì có người trong tổ chức rác rưởi nào đó muốn giết tôi.”
Một tiếng cạch rất nhỏ vang lên từ ngoài cửa chính.
Tạ Luân khựng lại.
Tạ Luân lập tức bước lên trước một bước.
Theo bản năng.
Đứng chắn giữa cửa và Lâm Vân.
“Ý anh là gì?” anh hỏi rất thấp.
Lâm Vân bình thãn đáp khẽ.
“Không biết nữa.”
Tạ Luân rút súng ra.
Lên đạn.
Tiếng kim loại khô khốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
“Vậy là có người đã theo anh tới đây à?.”
Rồi anh nói tiếp, không quay đầu lại
“Chào mừng anh đến với hậu quả của việc đến tìm tôi một mình.”
Cánh cửa chính đột nhiên vỡ tung.
Vỡ toang ra như giấy.
Hai bóng người lăn vào trong gần như cùng lúc.
Áo đen.
Mặt che nửa.
Súng ngắn và dao găm đều đã lên tay.
Tạ Luân chưa kịp bóp cò.
Lâm Vân đã bật dậy khỏi ghế.
Một cú đạp thẳng.
Người thứ nhất bị đá văng ngược ra cửa, đập lưng vào tường hành lang.
Người thứ hai vừa nâng súng lên
Tạ Luân lao tới, húc mạnh vào vai hắn.
Cả hai ngã nhào.
Tạ Luân giật súng khỏi tay đối phương, xoay cổ tay, đập báng súng xuống thái dương hắn.
“Theo tôi.”
Lâm Vân gằn khẽ.
Không đợi câu trả lời.
Hắn túm lấy cổ tay Tạ Luân
kéo giật về phía cửa sau.
Một phát súng nổ sau lưng họ.
Hai người lao ra ngoài đêm.
Họ chạy.
Qua sân sau.
Qua hàng rào.
Qua con đường đất tối om phía sau khu nhà.
Đạn xé gió phía sau.
Tạ Luân vừa chạy vừa quay đầu bắn trả hai phát mù.
Không trúng ai.
Chỉ đủ ép đối phương chậm lại một nhịp.
“Anh chạy chậm lại!”
Tạ Luân thở gấp.
“Không có thời gian.”
Lâm Vân kéo mạnh hơn.
Họ lao vào rìa rừng.
Cành cây quật vào mặt.
Lá ướt quấn vào chân.
Tiếng bước chân truy đuổi không hề biến mất.
Một viên đạn sượt qua thân cây ngay sát đầu Tạ Luân.
“Chết tiệt.”
Họ chạy như bị dồn bởi bầy thú.
Không đường rẽ.
Không lối vòng.
Chỉ có rừng càng lúc càng dốc.
Rồi đột ngột
Hết đất.
Còn lại mép núi.
Bên dưới là một biển cây tối sầm.
Tạ Luân khựng lại.
“Hết đường rồi.”
Phía sau, ánh đèn pin đã lốm đốm xuyên qua tán lá.
Lâm Vân không quay đầu.
“Còn một đường.”
“Đường ở đâu?
Anh điên à?”
Hắn quay lại, cười rất khẽ.
“Cậu tin tôi chứ?”
“Tôi không chắc mình sẽ tin”
Không còn thời gian.
Một bóng người lao ra khỏi bụi rậm phía sau.
Lâm Vân nắm chặt cổ tay Tạ Luân.
“Xin lỗi.”
Rồi kéo giật anh về phía trước.
Không khí biến mất dưới chân họ.
Tạ Luân kịp thốt ra một tiếng ngắn, nghẹn.
Gió rít bên tai.
Bóng tối nuốt trọn.
Họ rơi.
Tạ Luân vung tay trong vô thức.
Đập vào tán lá.
Lăn qua cành cây.
Một cú va mạnh làm phổi anh như bị ép hết không khí.
Rồi tiếp đất.
Lá khô và đất mềm đỡ bớt lực.
Nhưng vẫn đau đến tê dại.
Anh nằm ngửa, choáng váng.
Trên cao
Lâm Vân rơi sau anh nửa nhịp.
Hắn xoay người giữa không trung.
Hai chân quặp chặt lấy một nhánh cây lớn.
Thân người treo ngược.
Vai bị thương rít lên một tiếng đau đớn.
Nhưng hắn không buông.
Một âm thanh rất nhỏ.
Rít gió.
Không phải gió tự nhiên.
Bản năng đập thẳng vào não Lâm Vân.
Có vật nhọn đang rơi xuống.
Hắn quay đầu nhìn lên.
Một con dao đang xoáy rơi theo quỹ đạo thẳng về phía mặt Tạ Luân.
Tạ Luân còn chưa kịp nhúc nhích.
Lâm Vân không nghĩ.
Hắn buông một chân.
Toàn thân trượt xuống thêm một đoạn.
Giơ tay.
Tính toán bằng thính giác và cảm giác không gian.
Một nhịp.
Rồi
Chụp.
Lưỡi dao dừng lại trước khi chạm mặt Tạ Luân.
Bàn tay Lâm Vân siết chặt lấy lưỡi dao.
Máu rịn ra giữa các ngón tay hắn.
Nhưng con dao không đi thêm được nữa.
Tạ Luân giật mình bật dậy.
“Lâm Vân!”
Hắn vẫn treo ngược trên cây.
Thở gấp.
“Suýt nữa thì xấu mặt rồi.”
Tạ Luân lao tới.
“Anh đúng là điên thật rồi!"
“Ừ.”
Hắn cười khàn.
“Nhưng cậu còn sống.”
Một nhịp.
“Thế là lời tôi giữ rồi nhé.”
Lâm Vân buông một chân.
Rồi buông nốt chân còn lại.
Thân người hắn rơi xuống thấp hơn một đoạn, lưng quệt qua vỏ cây thô ráp.
Hắn xoay người, tiếp đất bằng đầu gối, khẽ rên lên vì vai bị thương kéo theo cả cánh tay.
Chưa kịp đứng thẳng, hắn đã bước tới trước mặt Tạ Luân.
“Tạ Luân.”
Giọng hắn thấp
“Cậu có bị thương không?”
Anh còn đang choáng.
Tai ù đi vì cú rơi.
Chỉ kịp lắc đầu rất nhẹ.
“Tôi-”
Chưa kịp nói hết.
Một tiếng sột soạt rất khẽ vang lên từ phía rừng sâu.
Không phải gió.
Lâm Vân lập tức quay đầu.
Mắt hắn tối sầm.
Toàn thân căng lên theo phản xạ săn mồi.
“Lại đến rồi.”
Không giải thích.
Không hỏi thêm.
Hắn nắm lấy cổ tay Tạ Luân, kéo giật anh về phía tán cây rậm hơn.
“Theo tôi.”
Họ vừa chạy được hai bước
Tạ Luân đột ngột khựng lại.
Anh nhìn thấy.
Trong ánh sáng lờ mờ xuyên qua kẽ lá.
Hai bóng người.
Chỉ có hai.
Hơi thở Tạ Luân chậm lại một nhịp.
Đầu óc anh lạnh đi một cách kỳ lạ.
Chỉ có hai.
Mình không bị thương
Lâm Vân thì có.
Anh quay đầu nhìn nhanh sang bên.
Vai Lâm Vân đã thấm đỏ.
Bước chân hắn bắt đầu nặng hơn.
Một quyết định hình thành.
Nhanh, gọn
Không cho phép do dự.
"Lâm vân."
Anh gọi hắn.
Lâm Vân quay đầu theo phản xạ.
Ngay khoảnh khắc đó
BỐP.
Một cú đánh thẳng, dứt khoát, dùng hết lực.
Gót bàn tay Tạ Luân nện vào thái dương hắn.
Lâm Vân chỉ kịp mở to mắt.
Không kịp nói một chữ.
Hắn đổ gục xuống đất.
“Tạ-”
Âm thanh tắt hẳn.
Tạ Luân đỡ lấy hắn trước khi thân người va mạnh vào đá.
Kéo hắn nằm lên một khúc cây đổ, mặt đất phẳng hơn.
Anh đứng thẳng dậy.
Lần đầu tiên quay hẳn người lại đối diện khu rừng.
Hai bóng người đã hiện rõ.
“Người đứng sau chỉ đạo bọn mày là ai?.”
Giọng anh khàn, rất thấp.
Nhưng không phải để đe dọa.
Là để xác nhận.
Ánh mắt anh chạm vào họ
Và đông cứng.
“Mộc nha?.”
“…Mộc tuệ..?.”
Hai gương mặt quen thuộc.
Quen đến mức tim anh đau nhói một nhịp.
Hai người từng đứng sau lưng anh trong đội hình.
Từng gọi anh là 'anh Luân'.
Từng chia nửa bao gói bánh trong những đêm trực dài.
Giờ chúng đứng đối diện.
Ánh mắt nóng vội.
Tự tin.
Căm ghét.
Thiếu suy nghĩ.
“Tránh ra.”
Một trong hai nói.
“Bọn tôi chỉ cần Lâm Vân.”
Tạ Luân không tránh.
Anh cúi xuống.
Nhặt lên một cọc gỗ gãy, đầu nhọn tự nhiên.
“Đi đi.”
Giọng anh run rất nhẹ.
“Tao không muốn tự tay xử lí hai đứa mày đâu"
Mộc nha và Mộc Tuệ bật cười.
Tiếng cười vang lên giữa rừng đêm, lạc lõng và sai trái.
“Hắn giết chị Kỳ Nhiên.”
“Còn anh,”
" Tụi em muốn tha cho anh sống.Chỉ huy chiến tuyến cũ .Tạ Luân.”
Tạ Luân nhắm mắt lại trong một nhịp rất ngắn.
Rồi mở ra.
Không còn do dự.
Mọi thứ diễn ra nhanh.
Ngắn.
Không tiếng súng.
Không kêu la kéo dài.
Chỉ là một cú tiến lên.
Một đòn duy nhất.
Rồi thêm một lần nữa.
Khi tất cả kết thúc
Rừng trở lại im lặng.
Tạ Luân đứng giữa mùi kim loại nồng trong không khí.
Hai tay anh run không kiểm soát.
Cọc gỗ rơi xuống đất.
Lăn đi.
Dừng lại.
Anh quay lưng lại.
Bước chậm về phía Lâm Vân.
Khi Lâm Vân mở mắt
Điều đầu tiên hắn ngửi thấy là mùi máu.
Điều thứ hai là
Bóng lưng Tạ Luân.
Anh đứng đó.
Bất động.
Vai cứng nhẹ.
Hai tay buông thõng như không còn cảm giác.
“Tạ Luân?”
Giọng Lâm Vân khàn đặc.
Tạ Luân không quay lại.
“Đừng nhìn.”
Anh nói.
Rất khẽ.
“Xin anh đấy.”
Lâm Vân chống tay định ngồi dậy.
Vai đau buốt.
Nhưng hắn vẫn cố.
Ánh mắt hắn lướt qua khoảng rừng phía sau.
Rồi dừng lại.
Im lặng.
“Sao cậu lại làm vậy?.”
Giọng hắn trầm xuống.
Tạ Luân siết chặt nắm tay.
“Anh biết ngay từ đầu rồi à.”
“Ừm.”
“Giờ thì hiểu vì sao tôi kéo cậu chạy thay vì chọn cùng cậu đánh trực diện chưa?”
Anh quay phắt lại.
Mắt đỏ.
“Vì cái lý do hách dịch gì mà anh không nói ngay từ đầu vậy?"
Lâm Vân không nói gì.
Hắn chỉ khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua những tán cây đan chéo, dừng lại ở mảng trời nhợt nhạt đang dần bạc màu phía trên.
Một khoảng lặng rất dài rơi xuống giữa hai người không ai phá vỡ.
Tạ Luân cũng không hỏi thêm.
Anh cúi người, vác hai cái xác lên vai, bước men theo sườn núi.
Bước chân nặng nhưng đều, không vội.
Lâm Vân đi sau, im lặng như một cái bóng.
Trời sáng dần.Sương tan từng mảng, để lộ những vệt nắng mỏng xuyên qua rừng.
Cơ thể Lâm Vân nặng trĩu, mỗi nhịp thở đều kéo theo cơn đau âm ỉ, nhưng hắn không than một tiếng.
Chỉ lặng lẽ theo sau Tạ Luân, như thể nếu dừng lại thì mọi thứ sẽ sụp xuống.
Khi lên được đỉnh núi, Tạ Luân tiếp tục xuyên qua những dây leo dày cộm, rẽ vào khu rừng rậm hơn.
Cuối cùng, một cái hang nhỏ hiện ra,vách đá thấp, miệng hang hẹp.
Nơi này từng là nơi Bạch Vệ bắt gặp được anh.
Anh dừng lại.
Đặt hai cái xác xuống.
Rồi tìm quanh, nhặt lấy một vật đủ cứng để đào đất.
Đất ẩm.
Mùi rừng nồng.
Tạ Luân làm việc trong im lặng.
Không khóc, không nói, chỉ đào,đào cho đến khi tay mỏi rã.
Khi mọi thứ xong xuôi, anh đứng lặng trước hai nấm đất mới, cúi đầu rất thấp.
Khi quay lại
Không thấy Lâm Vân đâu.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Trong lúc đi theo, Lâm Vân đã ngất lịm vì mất sức và mệt mỏi.
Tạ Luân chôn cất xong, lập tức quay ngược lại men theo lối cũ.
Anh tìm thấy hắn ở gần một hố nước.
Lâm Vân nằm úp mặt xuống đất, áo dính bùn, thân người bất động như thể đã hòa vào màu rừng.
Tạ Luân khựng lại một nhịp.
Rồi anh bước nhanh tới, quỳ xuống, lật hắn lại.
“Lâm Vân.”
Không có lời đáp.
Chỉ có hơi thở yếu khẽ lay động lồng ngực.
Tạ Luân siết chặt tay, cắn răng.
Lần này,anh không cho phép mình im lặng nữa.
Tạ Luân đặt hai ngón tay trước mũi hắn.
Hơi thở còn đó.
Rất yếu.
Đứt quãng.
Như thể chỉ cần chậm thêm một nhịp nữa là sẽ biến mất.
Anh cúi thấp xuống, áp tai sát ngực hắn.
Tim còn đập.
Không đều.
Nhanh rồi chậm, chậm rồi lại hụt.
“Được rồi”
Giọng anh khàn đi.
“Còn sống.”
Tạ Luân không hô hấp nhân tạo.
Anh biết không cần.
Không được phép làm bừa.
Anh kéo Lâm Vân nằm nghiêng sang một bên, chỉnh lại cổ hắn cho thẳng.
Bàn tay run nhưng động tác thì dứt khoát.
Anh giật áo khoác của mình, ép chặt lên vai đang thấm máu của hắn.
“Đừng có chết.”
Lần này không phải mệnh lệnh.
Là lời cầu xin bị nén lại đến méo mó.
Máu vẫn rịn ra.
Không nhiều như trước.
Nhưng đủ để khiến sắc mặt Lâm Vân tái đi từng chút một.
Tạ Luân cúi đầu, trán gần chạm vào trán hắn.
“Anh nghe thấy đúng không?
Nghe thấy thì đừng có ngủ sâu quá , chỉ ngủ hờ để hồi sức thôi.”
Không có phản ứng.
Chỉ có một tiếng thở mỏng đến mức nếu không tập trung, anh đã tưởng mình nghe nhầm.
Anh siết chặt vải hơn.
Lấy hết áo còn lại phủ lên người Lâm Vân, giữ ấm.
Rồi luồn tay qua lưng hắn, kéo hắn sát lại.
“Chúng ta đi.”
"Không nằm đây nữa.”
Tạ Luân nhấc người Lâm Vân lên.
Thân thể hắn nặng hơn anh tưởng.
Nặng đến mức làm anh nhăn mặt lại.
Anh cõng hắn.
Bước từng bước chậm nhưng chắc, tránh làm xóc vai bị thương.
Rừng buổi sáng hờ yên tĩnh đến đáng sợ.
Chỉ có tiếng lá khô lạo xạo dưới chân và hơi thở nặng nhọc của hai người chồng lên nhau.
“Anh đã nói sẽ gánh phần còn lại mà.”
Giọng Tạ Luân rất thấp.
“Giờ thì gánh cho đàng hoàng đi chứ.”
Lâm Vân khẽ động.
Một cử động rất nhỏ.
Như phản xạ cuối cùng của cơ thể chưa chịu buông.
“…Ồn ào quá.."
"Tôi nói thế bao giờ…”
Tiếng thì thào vỡ ra sau lưng anh.
Tạ Luân khựng lại.
Cổ họng anh nghẹn cứng.
“Còn nói được thì câm miệng ngay.”
“Giữ hơi thở đi.”
Không có tiếng trả lời.
Nhưng vòng tay Lâm Vân khẽ siết lại quanh cổ anh.
Rất nhẹ.
Như một lời xác nhận rằng hắn vẫn còn ở đó.
Tạ Luân tiếp tục đi.
Không nhìn lại.
Không dừng.
Chỉ chăm chăm men theo con đường mòn dẫn xuống núi , nơi có người, có cứu trợ.
Mặt trời đã lên hẳn.
Ánh sáng chiếu qua tán rừng, rơi lên lưng hai người đang chồng lên nhau một cái bóng dài.