Khác Như Nguyệt Giang: Trận chiến không tên.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
221595768-256-k373497.jpg

Như Nguyệt Giang: Trận Chiến Không Tên.
Tác giả: NguynHiPhng8
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện này được mình viết dựa vào cuộc kháng chiến chống quân Tống xâm lược của nhà Lý, có một vài chi tiết được mình mượn trong cuốn Săn Mộ của chị Mai Hoàng Yến.

Cảm ơn mọi người đã đọc.



lythuongkiet​
 
Như Nguyệt Giang: Trận Chiến Không Tên.
Phần I: Báu Vật Cao Biền


Năm ngày sau đợt tấn công cuối cùng của nhà Lý, đối với sự nghiệp cầm quân suốt 50 năm của Quách Quỳ thì đây là thất bại nặng nề nhất mà hắn phải nếm trải, 8 vạn quân của hắn đã bỏ mạng tại đất Đại Việt, chưa một lần nào hắn có thể tấn công vào doanh trại của Lý Thường Kiệt.

Ngồi bên bờ sông Như Nguyệt nhìn sang doanh trại nhà Lý hắn chỉ biết căm phẫn bản thân đã quá chủ quan mà thất bại hoàn toàn trong cuộc chiến này, có lẽ việc nhà Lý tấn công chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Dòng Như Nguyệt chảy lững lờ, như chưa từng có trận chiến nào xảy ra ở đây vậy, nhưng trong đó là biết bao con sóng ngầm đang ầm ầm cuộn chảy.

Từ khi còn bé hắn đã được dạy tâm phải tĩnh lặng như nước, dù có sắp mất mạng cũng không được lộ chút sợ hãi.

Quách Quỳ nhắm hờ mắt, có lẽ với hắn đây là khoảnh khắc hiếm hoi được nghỉ ngơi trong trận chiến này.

"Chủ Tướng có phải đang lo sợ về việc quân Lý sẽ tấn công vào doanh trại không?"

Hạ Năng đang khom người đứng bên cạnh Quách Quỳ, hắn có lẽ đã ở đây từ lâu rồi, chỉ là giờ mới mở miệng mà thôi.

Quách Quỳ không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn về phía doanh trại nhà Lý, đối với hắn giờ đây chỉ có phép màu mới giúp hắn lật ngược được thế cờ thôi.

"200 năm trước, khi Cao Thái Úy còn làm Tiết độ sứ ở An Nam, thiện hạ đồn rằng Cao Thái Úy thường cưỡi diều giấy bay khắp nơi, xem nơi nào có thế sông núi đẹp, long mạch thịnh thì đều dùng phép thuật để phá vỡ, nhằm ngăn chặn sự nổi dậy của người An Nam.

Sau này, khi sắp rời An Nam về Trường An, người đã để lại đây một quyển sách ghi chép về việc trấn yểm sông Tô Lịch và đặc biệt là việc điều khiển người chết."

"Thật nhảm nhí!

Tất cả những gì ngươi nói đều là truyền thuyết dân gian cả thôi."

"Những lời truyền thuyết này đã được ghi chép rất rõ trong những cuốn sách được niêm phong trong mật thất nhà họ Cao, chỉ có trưởng Nam của dòng họ mới được phép đọc chúng.

Thưa Chủ Tướng, thuộc hạ là cháu đích tôn 6 đời của Cao Thái Úy, những cuốn cổ thư này đã được thuộc hạ nghiên cứu rất kỹ từ khi còn rất nhỏ."

"Chủ Tướng hãy cho thuộc hạ 10 binh lính, nội trong 2 ngày thuộc hạ sẽ mang được bùa chú về."

Quách Quỳ phất tay ra hiệu cho Hạ Năng lui, trong lòng hắn giờ không còn chút hy vọng nào nữa, tin Hạ Năng cũng không mất gì, dù sao hắn cũng đến bước đường cùng rồi.

Đêm đó, một toán người phi ngựa như bay ra khỏi doanh trại quân Tống, họ nhằm thẳng hướng sông Tô Lịch mà tiến.

Trong mắt các binh sĩ lúc này vẫn lộ rõ vẻ kiên định, nhưng sâu trong đó là nỗi sợ hãi về thất bại ngay trước mắt.

Cũng như Quách Quỳ, họ đánh cược tất cả vào tay của Hạ Năng.

Tích xưa kể lại, năm Hàm Thông thứ 6, vua Đường Ý Tông sai Cao Biền làm quan đô hộ đất Giao Châu đem quân đánh Nam Chiếu, lại đặt Tĩnh Hải quân ở An Nam thành, cử Biền làm Tiết độ sứ.

Trong thời gian cai quản An Nam, Cao Biền đã cho xây dựng thành Đại La có chu vi 30 dặm.

Người đời còn đồn thổi về những trận đồ bí mật được Biền xây dựng dưới thành Đại La, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là động Thông Thiên.

Người xưa kể lại rằng động nằm dưới gò Thất Diệu, vì muốn chống đỡ động khỏi bị sập nên Cao Biền đã hiến tế 7 trinh nữ, 7 đồng nam, chôn dưới chân 14 cái cột trụ trần động.

Chỉ có truyền nhân của Cao Biền mới có thể đặt chân xuống động Thông Thiên, tất cả những kẻ khác dám mạo phạm đều phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Quãng đường từ sông Như Nguyệt đến sông Tô Lịch chỉ có 150 dặm, nhưng do đường đi hiểm trở, nên đám người Hạ Năng phải sáng sớm mới đến nơi.

Tốp người lặng lẽ đi theo chiếc la bàn cổ được Cao Biền để lại, tìm đến của vào Động Thất Tinh.

Không mất quá lâu để hắn tìm ra cửa động, xung quanh đây cỏ cây mọc um tùm vì không có người dân nào dám bén mảng tới.

Bên trong hang động nhiệt độ tụt xuống chỉ bằng một nửa ngoài trời, cái lạnh đột ngột làm cho Hạ Năng rùng mình.

Hắn dẫn đầu đoàn người, vừa đi vừa chăm chú nhìn vào tấm bản đồ cổ vẽ động Thông Thiên, khi vào trong này rồi, chỉ một bước đi sai cũng đủ khiến người ta chết vì bẫy hoặc chết vì lạc đường.

Đường đi lắt léo đúng là có làm khó Năng đôi chút, dù hắn đã dành rất nhiều năm để nghiên cứu những bảo vật mà Cao Bền để lại.

Cuối cùng hắn cũng đến được trung tâm của động Thông Thiên, đó là một căn phòng cao 10 trượng, xung quanh phòng là 14 cây cột gánh cho cả hệ thống trần động không bị sập xuống.

"Mau đi tìm xem bảo vật của Cao Thái Uý đang nằm ở đâu."

Đám người toả ra khắp phòng tìm kiếm, nhưng chỉ tìm được một bia đá khắc chữ Việt cổ, trên đó khắc:

"Thần Xương Cuồng trấn yểm nơi đây, hút linh khí của dòng Tô Lịch mà phát triển, đến được đây cũng khá khen cho nhà ngươi, nếu là hậu duệ của Cao Biền ta thì hãy chứng minh bản thân đi.

Bảo vật thống trị đất An Nam đang chờ ngươi."

Thần Mộc Xương là một cây tinh thời thượng cổ, thường hay bắt người để ăn thịt, dân chúng sợ hãi lập đền thờ và hàng năm đều mang người sống tới nộp.

Nhưng Mộc Xương đã bị Lạc Long Quân đánh bại, chẳng lẽ Cao Biền lại có phép hồi sinh Mộc Tinh để làm thần giữ của sao?

Một tiếng động mạnh làm rung chuyển cả động Thông Thiên, những rễ cây từ mọi ngóc ngách mọc lan ra khắp mặt đất, binh lính bắt đầu có chút xao động, họ lùi lại khi những rễ cây bắt đầu lan đến chỗ họ.

"Aaaaaaa"

Tiếng của những binh lính bị chiếc rễ cây kỳ quái quấn chặt, những người này không thể cử động được, dần dần toàn bộ máu và và tinh khí bị hút cạn, chỉ còn lại cái xác khô.

Những binh lính còn lại bắt đầu hoảng loạn, họ chém loạn xạ vào những rễ cây, nhưng rễ của Mộc tinh cứng hơn cả sắt thép, không thể dùng đao kiếm thông thường để giết nó được.

Cả 10 binh lính đi theo Hạ Năng đều bị Mộc tinh hút hết tinh khí, nhưng Hạ Năng vẫn rất bình tĩnh, hắn vẽ một vòng tròn lớn rồi niệm chú, rễ cây tinh không thể nào xâm phạm được vòng tròn này được.

Lúc này Hạ Năng liền gọi 4 pháp sư dưới trướng của mình, vẽ ra trận đồ ngũ hành.

Thủy sinh Mộc vì vậy sông thiêng Tô Lịch đúng là nơi tốt để Mộc Tinh hấp thụ linh khí, Cao Biền đúng là cao tay khi hồi sinh nó làm thần giữ của.

Hắn rút ra Thanh Công kiếm, báu vật xưa kia từng giúp Triệu Tử Long nổi danh.

Thanh Công kiếm trước khi vào tay của Tào Tháo, rồi cuối cùng là Triệu Tử Vân, đã được tôi luyện bằng viên đá ngũ sắc còn sót lại trong 36501 viên đá ngũ sắc xưa kia Nữ Oa dùng để vá trời.

Hạ Năng cắm kiếm xuống đất, giúp bảo kiếm hấp thụ linh khí của long mạch nơi đây, năm pháp sư không ngừng niệm chú, dồn toàn bộ sức mạnh vào Thanh Công kiếm khiến bảo kiếm sáng rực lên, tỏa hào quang soi sáng khắp hang động.

Mộc tinh cuối cùng cũng phá hủy được vòng phép của Hạ Năng, nó điên cuồng quật rễ cây vào đám pháp sư, nhưng những người này không phải là hạng thường, họ đã từng nhiều lần trừ yêu diệt ma trên đất Tống, nên dù Mộc tinh có hấp thụ được linh khí ngàn năm cũng không dễ gì có thể hạ được họ.

Ánh sáng của Thanh Công kiếm giúp Hạ Năng nhìn rõ được toàn bộ căn phòng, hắn thấy được một cây cao trăm nhẫn ở góc phòng.

Hạ Năng liền cưỡi kiếm bay lên, hắn nhẹ nhàng lách qua bộ rễ vĩ đại của Mộc tinh, khi tiếp cận được cây tinh, hắn vung kiếm chém Mộc Tinh đứt làm đôi, để chắc chắn hắn dùng thêm những lá bùa trấn yểm yêu ma được chuẩn bị trước dán xung quanh Mộc Tinh.

Vậy là thần Mộc Xương đã vĩnh viễn bị tiêu diệt, không thể nào hồi sinh được nữa.

Ở bên trong thận Mộc Tinh, nơi bị Hạ Năng chém làm đôi có lộ ra một chiếc hộp lớn, hắn mở ra thì quả nhiên đó là những ghi chép về tà thuật của Cao Biền, có lẽ ngày xưa nếu không bị Tản Viên Sơn Thánh cũng như Thần Long Đỗ làm cho khiếp sợ thì Cao Biền cũng đã làm chủ được đất An Nam này.

Sau khi Hạ Năng lật mở những ghi chép của Cao Biền, hắn mới kinh ngạc nhận ra trong đây không chỉ có những trận đồ có thể dời non lấp bể, trấn yểm long mạch, điều khiển xác chết, mà còn là những bùa chú gọi ra những quái thú thời thượng cổ như Giao Long, Ngư Tinh, Hồ Tinh.

"Hahahaha, lần này chiến thắng chắc chắn nằm trong tay Đại Tống.

Lý Thường Kiệt, ngươi cứ chờ đấy, giờ đây không còn Phù Đổng Thiên Vương hay Lạc Long Quân cứu các người đâu.

Hahahaha."

Hắn cùng thuộc hạ của mình nhanh chóng lên ngựa tiến về phía doanh trại của Quách Quỳ, lần này hắn chắc chắn sẽ san bằng Đại Việt, trả thù cho những binh lính đã bỏ mạng nơi đây.
 
Như Nguyệt Giang: Trận Chiến Không Tên.
Phần II: Thiên Tướng báo mộng.


Đêm đó Lý Thường Kiệt đang nằm trong lều, bỗng chợt tỉnh giấc, một làm sương mỏng bao quanh người ông, dẫn đường ông ra khỏi lều.

Doanh trại đã biến mất tự bao giờ, nhường chỗ cho một vương phủ nguy nga bên dòng sông Như Nguyệt.

Cánh cổng mở rộng trước mắt ông, Lý Thường Kiệt không do dự bước vào, ông biết mình đang được thần nước Nam báo mộng, có lẽ đang có chuyện gì không hay xảy ra.

Lý Thường Kiệt bước vào sân của phủ, thấy hai người mặc võ phục ngồi trước hiên nhà, họ tỏa ra hào quang, gương mặt tuy dữ tợn nhưng ánh mắt khảng khái, chứa đầy sự dũng mạnh của nhà binh.

Lý Thường Kiệt khom người chào hai vị thần:

"Tại hạ Lý Thường Kiệt, phụng mệnh vua Lý Nhân Tông đem quân đánh đuổi Đại Tống xâm lược, không biết có chuyện gì mà hai ngài lại mời tại hạ đến đây vậy?"

"Chúng ta là Trương Hát và Trương Hống, xưa kia theo Triệu Việt Vương chinh phạt nghịch tặc mà lấy được thiên hạ.

Về sau Triệu Việt Vương mất nước, Lý Nam Đế triệu hai anh em ta.

Bọn ta vì không thể theo được, uống thuốc độc mà tự tử.

Thượng đế thương anh em ta có công lại trung nghĩa một lòng, mới phong làm quan tướng trong hàng các thần linh."

"Nay quân Tống phạm cõi, nhờ tài năng và đức độ của Tướng Quân mà mới dẹp tan được quân Tống.

Nhưng trong số quân của Quách Quỳ có một tên pháp sư, là hậu duệ của Cao Biền, kẻ đã từng làm cho nước ta khổ sở.

Hiện nay hắn đã có trong tay tà thuật của Cao Biền, chuyện hắn triệu hồi những quái thú thời thượng cổ là điều sớm thôi.

Mong Tướng Quân hãy chuẩn bị."

Lý Thường Kiệt choàng tỉnh dậy, ông biết những gì mình vừa được báo mộng là thật, trận chiến ác liệt nhất giờ mới thực sự bắt đầu.

Lý Thường Kiệt cho triệu tập đại quân, mà nói rằng:

"Hỡi những binh sĩ đã cùng ta vào sinh ra tử, Đại Việt ta chưa bao giờ nhún nhường trước Đại Tống, bọn chúng dám kéo quân sang nước ta thì ta cũng dám đánh cho chúng tơi bời.

Hiện giờ, chúng ta đã làm chủ hoàn toàn thế trận, việc Quách Quỳ đầu hàng chỉ là chuyện nay mai thôi.

Nhưng không vì thế mà chúng ta được quyền chủ quan, ta vừa được hai vị thần ở Như Nguyệt báo mộng rằng, trong quân đội nhà Tống có một pháp sư là hậu duệ của Cao Biền, hiện giờ hắn đã nắm giữ được tà thuật của tổ tiên hắn.

Mọi chuyện sẽ khó khắn hơn cho chúng ta rất nhiều, giờ đây chúng ta không chỉ phải đối mặt với những binh sĩ là con người nữa, mà còn phải chiến đấu với những quái thú thời thượng cổ.

Chúng ta không thể để Hoằng Chân và Chiêu Văn cùng những binh sĩ đã tử trận ra đi một cách vô ích được.

Đây là lúc các ngươi thể hiện tinh thần bất khuất của Đại Việt, dù quân thù có là yêu ma quỷ quái thì chúng ta cũng thà chết bảo vệ từng tấc đất Đại Việt."

"Thà chết bảo vệ Đại Việt........

Thà chết bảo vệ Đại Việt..........

Thà chết bảo vệ Đại Việt" Tiếng hô đồng thanh của hàng ngàn binh sĩ vang dội cả mội vùng.

Người Việt từ bao đời nay là thế, khi có kẻ dám xâm phạm đến mảnh đất này, thì dù chúng có là yêu ma quỷ quái cũng phải đánh cho chúng biến mất khỏi thế gian.

Trong cuộc họp các tướng lĩnh, Lý Thường Kiệt có hỏi rằng:

"Quân địch muốn dùng yêu ma để đánh lại chúng ta, vậy các người có kế sách gì không?"

Cả căn lều chìm vào im lặng một hồi lâu, các tướng nhìn nhau vẻ bối rối, có lẽ trong đời họ chưa bao giờ gặp phải tình hướng khó khăn như này.

"Trước khi thần gia nhập quân đội, có theo thiền sư Dương Không Lộ học pháp thuật, hàng ngày thường được nghe người kể về thiền sư Nguyễn Giác Hải và thiền sư Nguyễn Minh Không.

Ba người này đều là những người có phép thuật cao cường, hay đi hàng yêu phục ma, cứu giúp dân lành.

Lúc này đất nước lâm nguy, chắc chắn họ sẽ ra tay giúp đỡ."

Người vừa nói là tướng Tạo Điền, người được Lý Thường Kiệt rất trọng dụng.

"Ta cũng đã từng nghe về họ, nhưng làm sao để có thể mời được họ ra tay giúp đỡ đây?"

"Tướng Quân đừng lo, sư đồ chúng thần có thể truyền tin qua ý nghĩ, thần sẽ nói chuyện với sư phụ."

"Được, mọi sự trông cậy vào ngươi, đừng làm ta thất vọng Tạo Điền."

"Tuân lệnh Tướng Quân."
 
Như Nguyệt Giang: Trận Chiến Không Tên.
Phần III: Quái thú trỗi dậy


Đã hai ngày trôi qua kể từ khi Hạ Năng đi, Quách Quỳ cũng không còn thể hiện cảm xúc gì nữa, hắn biết dù sao phép thuật của Cao Biền cũng chỉ là lời đồn thổi mà thôi.

Hôm đấy trời nổi cơn mưa lớn, nước sông dâng cao khiến doanh trại Đại Tống phải lùi xa dòng Như Nguyệt hơn.

Từ đằng xa, năm dáng người cưỡi ngựa phi nước đại về phía doanh trại Đại tống.

Quách Quỳ đang lau chùi lại thanh bảo kiếm đã gắn với hắn suốt hơn 50 năm quá, cùng hắn lập nhiều chiến công hiển hách cũng như nhiều lần vào sinh ra tử.

Một binh lính người ướt nhẹp hớt hải chạy vào lều Quách Quỳ báo rằng Hạ Năng đã trở về.

Quách Quỳ mừng rỡ, hắn biết lần này trời đã giúp hắn rồi.

Hạ Năng quỳ bái kiến Quách Quỳ, hắn kể lại cho chủ tướng nghe về động Thông Thiên, về Mộc Tinh, sau bao nỗ lực cuối cùng hắn cũng lấy được bảo vật của Cao Biền.

"Khá lắm, lần này chúng ta sẽ nghiền nát Đại Việt, ta sẽ tau với đức vua phong cho ngươi làm nhất phẩm."

"Chủ tướng yên tâm, giờ này ngày mai, ngài có thể uống rượu mừng ở thành Thăng Long rồi."

Hạ Năng cho người đi đến những bản làng xung quanh, bắt về 20 phụ nữ, 20 đàn ông, 40 con trâu để làm lễ hiến tế.

Hắn cùng 4 tên thuộc hạ vẽ ra một trận đồ bát quái, cùng với những bùa chú được chôn xung quanh trận đồ.

Hắn cho người nhóm lừa nấu một nồi thuốc khổng lồ, bên trong là những thứ thảo mộc kỳ bí được lấy những nơi cực kỳ hiểm trở.

Đây chính là thuốc dẫn để điều khiển người chết, mỗi binh lính đã bỏ mạng kia chỉ cần một giọt là đủ để chúng hồi sinh lại.

Quân đội nhà Tống sẽ lại mạnh mẽ như trước khi xảy ra trận chiến, và những tên âm binh này cũng khó mà để bị tiêu diệt.

Rồi hắn lập đàn cao ở ngay chính giữa trận đồ, mặc áo thầy pháp,cầm Thanh Công kiếm mà bắt đầu hành lễ.

Đầu tiên hắn cho 20 người phụ nữ uống mật ong, ngậm sâm trong miệng, sau cho buộc đá vào chân để chìm dưới đáy sông, việc này để triệu hồi đầu và xác của Ngư Tinh xưa kia bị Lạc Long Quân giết rồi vứt mỗi thứ một nơi.

Sau đó hắn cho chôn sống 20 người đàn ông, mục đích là để mang linh hồn Hồ tinh từ "đầm xác cáo" trở về.

Những người đàn ông này trước khi đem chôn thì được tắm bằng nước thơm, sau đó buộc túi thơm xung quanh người.

Theo truyền thuyết, Hồ tinh thường hóa thành mỹ nhân để quyến rũ nam nhân rồi ăn thịt, việc hiến tế này giúp cho Hồ tinh hấp thụ tinh khí nam nhân mà hồi sinh.

Cuối cùng giết 40 con trâu lấy tiết, đổ xuống dòng sông khiến Giao Long đang ngủ say ngửi thấy mùi máu mà thức giấc.

Tiếng gào khóc vang vọng khắp nơi, nước sông chuyển màu máu trải dài cả một vùng.

Thứ thuốc hắn chuẩn bị trước giờ đã hoàn thành, hắn lệnh cho binh lính đem nhỏ vào miệng mỗi xác chết một giọt.

Những xác chết được nhỏ thuốc dẫn bắt đầu cựa quậy, chúng đứng thẳng dậy và bắt đầu tập hợp thành đội hình như lúc còn sống vậy.

Hạ Năng đứng trên đàn nhìn xuống, hắn mỉm cười mãn nguyện vì mọi chuyện đều đúng theo những gì Cao Biền đã ghi chép lại.

Lạc Long Quân, Tản Viên Sơn Thánh đều đã nghỉ ngơi hàng ngàn năm, dù có lập dàn tế gọi họ dậy cũng không thể nào đánh thức những vị thần đã chọn giấc ngủ say, sau những cuộc chiến mệt mỏi được.

Công việc cuối cùng là đập vỡ kim đồng thiết phù mà xưa kia Cao Biền định dùng để trấn yểm sống Tô Lịch nhưng thất bại, bên trong chứ được toàn bộ sức mạnh của Cao Biền.

Hạ Năng tay phải cầm Thanh Công kiếm, tay trái cầm kim đồng thiết phù, hắn niệm chú phá vỡ bảo vật để giải phóng sức mạnh của Cao Biền.

Bỗng đằng xa xuất hiện hai người mặt áo giáp xông vào doanh trại Đại Tống.

Một người dẫn đoàn quỷ áo trắng xông đến từ phía Nam, một người dẫn đoàn quỷ áo đỏ xông tới từ phí Bắc.

Đám quỷ này liền tấn công lũ âm binh, còn hai người kia thì lao vào tấn công Hạ Năng.

"Bọn ta là Trương Hát và Trương Hống, chúng ta sẽ không để cho ngươi xâm phạm nước ta đâu."

Tiếng nói ầm ầm, đinh tai nhức óc của hai vị thiên tướng khiến mặt đất rung chuyển.

Hạ Năng cảm thấy rất bất ngờ, hắn không ngờ rằng thánh thần nước Nam lại tham gia vào cuộc chiến này, nhưng rất nhanh sau đó Hạ Năng lấy lại được bình tĩnh, hắn không do dự lao vào nghênh chiến, hắn không thể để bất kỳ ai phá hoại chiến thắng của Đại Tống được, dù kẻ đó có là thần thánh phương nào đi chăng nữa.

Hai bên lao vào chiến đấu với nhau, dù Hạ Năng chỉ là người phàm, nhưng không thể phủ nhận pháp thuật của hắn có thể sánh ngang thần tiên, hắn liên tục làm cho hai vị thiên tướng lúng túng, phải ra sức chống đỡ.

Hai bên bắt đầu bay vọt lên không trung, bằng mắt thường thì không thể nào nhìn thế được trận chiến của ba người họ sau những áng mây.

Và rồi một tiếng nổ xé toang bầu trời, Hạ Năng rơi thẳng xuống dòng Như Nguyệt, đoàn quân quỷ cũng dần biến mất.

Vậy là cả hai bên đều đã thất bại trong cuộc chiến này, dù Hạ Năng có tài phép đến đâu nhưng cũng không thể nào đánh thằng sức mạnh của hai người kia hợp lại được, nhưng dù hai vị thiên tướng có thất bại thì đám quỷ của hai vị thiên tướng cũng đã giết được hơn nửa lũ âm binh.

Mặt đất lại rung chuyển, bầu trời tối sầm lại, sấm động ầm ầm, gió bụi nổi lên mịt mù, sông Như Nguyệt bắt đầu cuồn cuồn chảy, trong lòng sông như có thứ gì đó rất to lớn đang oằn mình tỉnh giấc.

Quân Đại Tống bắt đầu run sợ, la hét chạy toán loạn.

Quách Quỳ đứng trên đài cao, tuy ban đầu có chút sợ hãi nhưng rất nhanh sau đó hắn đã lấy lại được bình tĩnh.

"Lũ hèn nhát các người, mới chỉ như này mà đã tan tác hết rồi sao?

Các ngươi có xứng đáng với Hoàng Thượng không?"

Quân lính nghe thấy lời quát của Quách Quỳ liền bình tâm trở lại, tổ chức lại đội hình ngay ngắn.

Ở đằng xa có tiếng rít chói tai như của hàng vạn con cáo đang tiến đến, người ta có thể thấy xa xa là hình dáng một con Hồ tinh khổng lồ đang nhảy từ ngọn núi này qua ngọn núi khác một cách dễ dàng.

Phía dòng sông hướng ra biển cũng có một Ngư Tinh thân dài hơn 50 trượng, chân mọc chi chít như rết, đang rẽ sóng tiến về phía doang trại Đại Tống, theo sau nó cũng là một con quái thú đầu rồng, mình rắn, có 4 chân nhỏ hơn Ngư Tinh một chút.

Ba con quái thú và 8 vạn quân được hồi sinh đã quy tụ về dưới đài của Quách Quỳ, chúng cúi đầu ngoan ngoãn trước hắn.

"HAHAHAHA.

Giờ đây Đại Việt sẽ nằm trong tay ta.

HAHAHAHA."

"Hỡi những quái thú thượng cổ, các ngươi đã chết từ ngàn năm trước, nhưng bây giờ ta đã giúp các ngươi hồi sinh thêm một lần nữa, các ngươi phải nghe theo mệnh lệnh của ta.

Các binh sĩ đã tử trận, các ngươi đã được hồi sinh thêm một lần nữa để làm tròn bổn phận với Hoàng đế Đại Tống, hãy tấn công quân Đại Việt đi, mang đầu Lý Thường Kiệt về đâu cho ta."

Ba con quái thú gầm lên, chúng lao về phía doanh trại quân Đại Việt, theo sau là đám âm binh cùng với tàn dư của quân Tống, trên đường chúng đi, mọi thứ đều bị phá hủy hết.

Một tương lai đen tối của Đại Việt đang đến rất gần.
 
Như Nguyệt Giang: Trận Chiến Không Tên.
Phần IV: Trận chiến không tên.


Lại nói về quân Đại Việt, sau khi biết tin Quách Quỳ muốn dùng yêu ma để đánh lại, Lý Thường Kiệt đã cho quân rút lui vào sâu bên trong núi Tam Đảo, chờ cho Tạo Điền gọi được người giúp.

Đúng là những vị tiên nhân, chỉ sau một canh giờ được Tạo Điền ngỏ lời xin giúp họ đã cưỡi mây đến chỗ Lý Thường Kiệt.

Vận mệnh đất nước giờ đây không còn phụ thuộc vào tài cầm quân của các tướng nĩnh nữa, mà nó phụ thuộc vào tài phép của các vị thiền sư Đại Việt.

"Bái kiến Tướng Quân."

"Thưa tướng quân đây là sư phụ thuộc hạ thiền sư Dương Không Lộ, hai người này là thiền sư Nguyễn Giác Hải và thiền sư Nguyễn Không Minh."

"Đa tạ ba vị đã lặn lội đường xa tới đây, ta biết các vị giờ đây đều không quan tâm chuyện thế sự, nhưng giờ Đại Việt đang rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, mong các vị có thể ra tay giúp đỡ."

"Tướng quân xin chớ lo lắng, bọn thần sẽ gắng hết sức bảo vệ Đại Việt."

Ba thiền sư ngồi trước doanh trại, họ liên tục niệm trú, họ sai người đem 5 con trâu, 100 cân gạo nếp, ra tế lễ, hóa voi ngữa, tiền giấy.

Trên trời xuất hiện nhiều cột sáng xé toang bầu trời u ám, thần thánh nước Nam bắt đầu hạ phàm.

Kia là Phù Đổng Thiên Vương người cao hơn mười trượng, đang cưỡi ngựa sắt vua ban phi xuống trần.

Đằng kia là thần Kim Quy đã giúp vua An Dương Vương xây thành Cổ Loa, cũng như giúp ông làm ra Nỏ thần trước khi bị Trọng Thủy đánh tráo, trên người thần đang cõng theo một chiếc Nỏ thần khác.

Đằng ra là Lý Ông Trọng, người đã giúp Tần Thủy Hoàng dẹp yên Hung Nô.

Rồi còn biết bao thiên binh theo họ hạ phàm để cứu giúp Đại Việt.

Mặt đất nứt toang sau mỗi bước chân của quái thú, chúng đã đến rất gần núi Tam Đảo.

Lý Thường Kiệt lệnh cho quân rút lui về kinh thành, chỉ còn ông và những tướng lính thân cận ở lại, ông biết trận chiến này không dành cho người phàm, binh lính nếu ở lại thì cũng chỉ là hy sinh vô ích.

Thần Kim Quy trao Nỏ thần cho Lý Thường Kiệt, chiếc nỏ này có thể bắn được hàng trăm mũi tên một lần, việc tiêu diệt lũ âm binh cũng dễ dàng hơn.

Trận quyết chiến cuối cùng đã đến, thần thánh Đại Việt đối đầu với quái thú thời thượng cổ.

Nếu thời xa xưa Lạc Long Quân có thể dễ dàng tiêu diệt chúng, thì sau hàng ngàn năm ngủ yên, hấp thụ linh khí trời đất chúng đã mạnh lên rất nhiều.

Phù Đổng Thiên Vương cưỡi ngựa sắt lao vào quyết đấu với Ngư Tinh, ngài dùng kiếm chém vào người nó, nhưng lớp vảy cứng hơn sắt của nó khiến ngài gặp rất nhiều khó khăn.

Ngài biết rất khó khăn để có thể tấn công vào lớp vảy của nó, liền đâm thẳng kiếm vào mắt nó, Ngư Tinh gầm lên đau đớn, nó quằn quại, quẫy đuôi làm sập vài ngọn núi.

Phù Đồng Thiên Vương nhân cơ hội Ngư Tinh mất tập trung liền nhảy lên người nó, Ngư tinh giãy giụa, nhưng Phù Đổng Thiên Vương đã cắm sâm kiếm vào cổ nó, máu tràn ra từ Ngư Tinh thấm đẫm chân núi Tam Đảo.

Phù Đổng Thiên Vương chém bay đầu Ngư Tinh, ngài cầm lấy đầu quái thú rồi cưỡi ngựa bay về trời, có lẽ Phù Đổng Thiên Vương muốn phong ấn Ngư Tinh mãi mãi, để sau này không ai có thể triệu hồi nó lên tàn sát dân chúng nữa.

Trong lúc Phù Đổng Thiên Vương chiến đấu với Ngư Tinh, Lý Ông Trọng tấn công Hồ Tinh, ngài lao vào đánh nó, nhưng con Hồ Tinh nhanh nhẹn tránh hết được đòn này đến đòn khác của Lý Ông Trọng.

Nó bắt đầu dùng phép thuật muốn mê hoặc Lý Ông Trọng, không ngờ rằng điều đó lại thành công, ngài đứng yên bắt động rồi đổ sầm xuống đất, Hồ Tinh không bỏ lỡ cơ hội, nó nhảy đến há to miệng định xé toạc cổ họng ngài.

Nhưng Hồ Tinh đâu ngờ rằng nó đã bị lừa, Lý Ông Trọng bất ngờ bật dậy, đấm thẳng vào đầu Hồ Tinh, quá bất ngờ vì đòn tấn công khiến nó không thể tránh kịp.

Hồ Tinh bị đánh đâm thẳng vào núi Tam Đảo, Lý Ông Trọng lao đến vặn cổ Hồ Tinh, rồi gọi thiên tướng đến xé xác Hồ Tinh ra làm trăm mảnh rồi đốt cháy thân xác nó, giờ đây nó không còn thân thể, dù còn chút hồn phách nào cũng không thể đầu thai được nữa.

Thần Kim Quy gặm đuôi Giao Long lôi xuống sông Như Nguyệt, nó cố gắng cắn vào mai thần, nhưng chỉ như trứng trọi đá mà thôi.

Giao Long không có chút ma lực nào cả, xưa kia nó chuyên ăn thịt dân miền biển, nhưng bị Lạc Long Quân đánh, phải lặn sâu dưới đáy biển và rồi ngủ yên ở đó không dám ngoi lên quấy phá nữa.

Thần Kim Quy lôi Giao Long xuống nước thành công, ngài liền làm phép khiến miệng mình rộng hơn 10 thước, ngài nuốt trọn nó vào bụng rồi nhằm hướng biển Đông mà biến mất.

Lý Thường Kiệt dùng nỏ thần của thần Kim Quy, cùng thiên binh tiêu diệt đám âm binh không sót tên nào, những tên âm binh này mặc dù đao kiếm không thể làm tổn hại chúng, nhưng những mũi tên thần khiến chúng tan biến ngay lập tức.

Trận chiến kết thúc một cách nhanh chóng nhờ có sự giúp đỡ của các Thiên Tướng, đất trời lại trở lại hiền hòa như chưa có chuyện gì xảy ra, đám tàn dư quân Tống dẫm đạp lên nhau mà chạy.

Sau khi xong việc, thiên binh thiên tướng đều bay về trời, Lý Thường Kiệt sai người giết gia súc, thắp hương cảm tạ công ơn các thần đã cứu giúp.

Sau đó lại triệu 3 vị thiền sư, nhờ họ dùng phép thuật để xóa hết những ký ức của quân Đại Việt cũng như Đại Tống về trận chiến này.

Lý Thường Kiệt không muốn người đời sau biết được những tà thuật mà Hạ Năng đã dùng, rồi dùng nó để làm gây ra chiến tranh, khiến chúng sinh trong thiên hạ rơi vào cảnh lầm than.

Ngày hôm sau, sau khi các vị thiền sư đã làm xong công việc của mình, Lý Thường Kiệt liền viết một bức thư cầu hòa gửi cho Quách Quỳ, trong thư Lý Thường Kiệt tỏ rõ thiện chí muốn hai nước có thể giao hảo tốt đẹp, dân chúng được sống bình an.

Quách Quỳ đọc xong thư, biết rằng đây là cách tốt nhất dành cho Đại Tống, có tiến binh tiếp thì cũng thất bại dưới tay của Lý Thường Kiệt mà thôi.

Quách Quỳ cho lui binh, thất bại này khiến cho Đại Tống phải e dè Đại Việt, nhà Tống phải trả lại Quảng Nguyên và buộc phải coi Đại Việt là một nước riêng
 
Back
Top Bottom